Con đường mòn quá vịnh

Trang : 1 2

TokyoZero
02-08-09, 20:36
Tôi cố tìm một nơi nào đó để có thể cảm thấy thực sự thoải mái, thực sự tự tin và vui vẻ, mà không tìm được.

Và rồi tôi tặc lưỡi, tôi đi, với một cái nick!

Diễn đàn nào cũng thế, nó không như những trang blog, nơi tôi điều khiển được mọi thứ, từ những ý tưởng, những gợi mở hay những chào mời... thậm chí tôi có thể điều khiển được cả cảm xúc của người đọc. Tôi làm được. Còn ở đây thì không, có cái gì đó nhạt nhẽo và lố lăng hơn tôi tưởng. Đôi lúc hàn lâm quá khiến tôi thấy tự ti, đôi lúc lại quá ư tầm thường, phô trương, khoe mẽ. Tôi ghét những thứ hàn lâm, nhưng tôi lại hay lạc lõng ở ngay những nơi giản dị và bình thường nhất. Thiết tưởng nơi đó tôi thuộc về?

Nhưng vấn đề không phải là tôi ở đâu trong cái mớ hỗn độn người và người, nick và nick này. Vấn đề ở chỗ, tôi cần một chỗ chơi, một chỗ để viết.

Viết gì?

Chính trị à?

Kinh tế à?

Thời thế à?

Hay tôn giáo, triết lý?

Tất cả đều quá tầm tôi mất rồi. Những mớ hổ lốn đó liệu có giúp tôi thanh toán hết những hóa đơn cứ đều đều gửi đến hòm thư hàng tháng hay không? Rồi suy cho cùng, rốt cuộc thì tôi vẫn gặp khó khăn trong việc...hòa nhập với loài người. Bước chân vào diễn đàn mà tôi vẫn không tìm thấy cảm hứng để đối thoại, không tìm được mục đích mình muốn gì nơi đây.

Tôi vẫn thích chơi một mình. Nên tôi sẽ lưu lại nơi này... như một cuộc rong chơi.
Ivan
02-08-09, 20:42
Bạn là một người thích triết lý, chắc chắn. Còn gì khác nữa thì chúng ta cùng chờ.

Ở đây người ta chẳng chờ đợi điều gì cả, cũng chẳng có gì rõ rệt cả. Tất cả đều hỗn độn và tùy hứng. Đừng đòi hỏi gì cả, chúng ta chỉ là một mớ hỗn độn.
TokyoZero
02-08-09, 21:02
Gớm cái nhà anh Ivan này, đã biết con nhà người ta dài ngắn, rộng hẹp thế nào mà bảo là thích triết lý?

Nhỡ không thích thì sao? Cưỡng bức à...

Ivan - 1st.
knowledgeriver
02-08-09, 21:05
Nỡm ạ. Đằng ấy Tokya là gái à?
Phương Thắm
02-08-09, 21:13
E hèm, Nâu, thấy gái là tít mù lên chẳng biết giời đất là gì nữa nhỉ? :D

TokyoZero ơi, hay là chúng mình speed dating đi? Tớ sẽ làm cho ấy biết ấy cần gì khi lượn ở cái forum này. ^_^
TokyoZero
02-08-09, 21:13
Thỉnh thoảng em cũng có ước mơ "làm đàn ông thì cho ra thằng đàn ông".

Tên em không phải là Tokya, gọi em là cái gì nó ngọt ngào hơn đi.

know - 2nd.
Ivan
02-08-09, 21:14
Có khi gái thật Nâu ạ. Mà zero nhá, không cần gì nhá! Háo hức quá đi!
Ken_girl
02-08-09, 21:25
Đọc bài viết cứ thấy hâm hâm.....
Ivan
02-08-09, 21:27
Thế bài anh viết đọc có hâm hâm hông Ken?
Ken_girl
02-08-09, 21:28
Dạ anh ko đến nỗi hâm nhưng mà cố tình lan man khó hỉu dài lê thê em Ken đọc hổng hết. Dù sao nhà duy mĩ Ivan cũng đáng iêu mà! Em Ken biết thế
Vàng
02-08-09, 21:28
Nickname của ấy làm tớ nghĩ đến phin SexisZero.
6642
02-08-09, 21:33
Nickname của ấy làm tớ nghĩ đến phin SexisZero.

Tức là không giới tính hay Giới nào cũng tính? :D
TokyoZero
02-08-09, 22:51
Bia thật là nhạy cảm. Nếu mà "speed date" với Bia nhanh vậy thì có nghĩa là "say goodbye" diễn đàn luôn rồi còn gì? (3rd)

Sex is Zero và TokyoZero thực ra chả có liên hệ gì hết, đơn giản bởi vì em chưa xem phim này. Nhưng Vàng thì lại làm em liên tưởng đến...Chí Phèo, một liên tưởng mở rộng của Lão Hạc, mà em thích cả Chí Phèo, cả Lão Hạc và cả...Vàng đấy! (5th)

Em không thích người ta gọi em là...boy, vì em là...đàn ông. Đàn ông để mà làm gì? Để cho bạn Ken hết hâm ấy mà. Khi anh mà là đàn ông, Ken sẽ thấy thích thú với cái sự hâm hâm và không còn muốn...hết hâm nữa. Anh cá đấy. (4th)

6+6+4+2 = 666 = Number of The Beast. Sự suy diễn đó của em có làm tổn thương đến niềm tin tôn giáo của bác hay không? Tuy nhiên thì em vẫn thích cái cụm từ "không giới tính". (6th)

Thỉnh thoảng em sẽ làm...gái, để các chàng ngẩn ngơ, để các chàng làm thơ (thơ thôi, đừng...hiếp em).

Em hết ạ.
Cô Bơ
02-08-09, 23:00
Một nick mới thật ấn tượng và thú vị:)
6642
02-08-09, 23:02
Thế chú Ze cho cháu thắc mắc một tẹo là chú oánh số thứ tự mần chi rứa? :D

6642 chỉ là sự nhầm lẫn khi cháu học bảng kỉu chương thôi. Chú cứ lìn tiêm hoá nó thế mất tính ngây mí lị tính thơ đi.
knowledgeriver
02-08-09, 23:04
Đề nghị hội đồng TƯ Thăng long thẩm tra về giới tính của nick Zero này. Số không không phải là số dương cũng không phải là số âm. Số 0 hàm chứa một tính triết học cao độ. Nó chẳng là đe0 gì nhưng sẽ không có gì nếu thiếu nó.

Việc xác định giới tính của Zero là quan trọng để TƯ ra chính sách với nick này.

Trân trọng.

Cậu Bất

(bạn cô Bơ)
Cô Bơ
02-08-09, 23:12
Đổi tên hả anh Nâu? Tên Nâu hay hơn tên Bất chứ...
Ronin
02-08-09, 23:12
Em không thích người ta gọi em là...boy, vì em là...đàn ông. Đàn ông để mà làm gì? Để cho bạn Ken hết hâm ấy mà. Khi anh mà là đàn ông, Ken sẽ thấy thích thú với cái sự hâm hâm và không còn muốn...hết hâm nữa. Anh cá đấy. (4th)

Thỉnh thoảng em sẽ làm...gái, để các chàng ngẩn ngơ, để các chàng làm thơ (thơ thôi, đừng...hiếp em).

Em hết ạ.

Căn cứ vào cái tô đậm thì anh nghĩ đây là gái, hoặc là một thằng rất gái, với cái kiểu triết lý suy luận lan man rối rắm, như những thằng rất gái khác, Ivan chẳng hạn.
6642
02-08-09, 23:12
Theo như học thuyết của ông Nâu Văn Bất, bạn cô Vô thị Bơ, thì:

- Ivan, Bia, Vàng bắn cung
- Nâu, Ken, Sít soi gương

à? :D
Ronin
02-08-09, 23:18
Sex is Zero và TokyoZero thực ra chả có liên hệ gì hết, đơn giản bởi vì em chưa xem phim này. Nhưng Vàng thì lại làm em liên tưởng đến...Chí Phèo, một liên tưởng mở rộng của Lão Hạc, mà em thích cả Chí Phèo, cả Lão Hạc và cả...Vàng đấy! (5th)


Liên tưởng này cũng rất gái. Trường hợp vàng, anh phải nhắc cho Zero biết rằng không cần liên tưởng gì cả, nó đúng là một con chó vàng, không mở rộng gì hết. Anh cũng thích nó.
knowledgeriver
02-08-09, 23:20
Liên tưởng này cũng rất gái. Trường hợp vàng, anh phải nhắc cho Zero biết rằng không cần liên tưởng gì cả, một con chó vàng đúng là nó , không mở rộng gì hết. Anh cũng thích nó.

Anh chỉ sửa lại thứ tự các từ và tạo ra mối liên hệ giữa những cái cần bôi đậm.
Ronin
02-08-09, 23:37
một con chó vàng đúng là nó ,

Dấu phảy, Nâu ơi, dấu phảy! Sao nó lơ lửng thế kia?
6642
02-08-09, 23:38
Ý chú Nâu là mối liên hệ bị đứt đoạn.
Ivan
02-08-09, 23:41
À Ronin mày về giải quyết giúp các anh lũ dở người đe'o biết typing dấu má thì tốt quá. Bọn này giờ đông cực!
knowledgeriver
02-08-09, 23:42
Hô hố, anh phát hiện ra rồi. Thằng Ronin đúng là thằng Đào hoa đảo chủ. VÌ chỉ có nó mới chú ý đến từng dấu chấm câu, từng dấu phẩy, từng cái viết hoa đầu dòng của nhà thơ Ù ờ way của chúng ta.

Công nhân anh giỏi, chỉ cách dòng 1 dấu phẩy mà có thể biết Ronin là ai.

@6642: Cái trang web đó hay thật là hay. Mà sao cháu hiểu chú hơn cả Thím thế?
Ivan
02-08-09, 23:43
Hố hố... Đào đào cái lìn!
6642
02-08-09, 23:47
vì con nít như Sít thík chơi dế mèn mà lị
Ronin
03-08-09, 00:00
Hố hố... Đào đào cái lìn!

Thằng Ivan khôn hồn ngậm ngay cái mồm lại, mày cười hô hố thế kia thì nghĩa lộ hết cả bi giờ!
Ivan
03-08-09, 00:05
Thằng em anh nó bán bản quyền hố hố cho anh rồi. Lộ lộ cái đe'o!
Vàng
03-08-09, 00:07
Là anh Hit em thất tình em Mây nên đổi nick chứ gì. Em ngửi văn TLers mãi, lạ đe'o!
Phương Thắm
03-08-09, 00:13
Về giới tính của TokyoZero,

các giai nói thật đi, các giai có muốn nghe kết luận từ linh cảm của một người phụ nữ hok? ^_^
Ronin
03-08-09, 00:15
Là anh Hit em thất tình em Mây nên đổi nick chứ gì. Em ngửi văn TLers mãi, lạ đe'o!


Hit là thằng đé.o nào vậy? Có phải thằng gì phọt phẹt hay kể chiện bựa? Mây người đẹp Bắc Kinh anh tưởng lấy chồng cút rồi chứ?

Anh về đây theo yêu cầu trong hợp đồng của bè lũ 4 tên, mục tiêu là cắt cổ một số nick diệt khẩu. Những nick nào thì 4C cứ từ từ mà đoán.

Kết luận ban đầu của anh khi về đây, là bây giờ chó không còn khả năng đánh hơi.
6642
03-08-09, 00:20
Còn kết luận ban đầu của cháu là: chưa thấy đâm được phát nầu, chém gió là giỏi.
Ronin
03-08-09, 00:27
Còn kết luận ban đầu của cháu là: chưa thấy đâm được phát nầu, chém gió là giỏi.

Việc nầu ra việc nấy, cháu cứ bình tĩnh. Nếu không mướn chú, thì phải có hứng chú mới đâm.
Phương Thắm
03-08-09, 00:28
Nào là một cái nick mới bốt bài kiểu "sầu riêng", rất có mùi lạ hok phải ai cũng xơi được, xong dồi đánh số kiểu tây hẳn hoi mà chả biết để làm gì hay là gây ấn tượng kiểu như mặc áo dài phải đeo thắt lưng cho nó mô đừn thất kinh.

Nào là một cái nick cũng mới tinh lại kêu là lá rụng về cội đòi xử lý một số nick, tí tồ là đâm chém mà ảnh cầm súng rõ là... Rồ bớt đờ nick rồ.

Nẫu!

Thôi thím cháu mình đi ngủ đê, Sít cưng của thím ơi! Ngoan đi ngủ sớm, dồi thím cho đi ăn mực nướng mí lị thím Na! ^_^
6642
03-08-09, 00:40
Dạ! (Rất ngoan) :D
Ronin
03-08-09, 00:46
Anh cũng buồn ngủ rồi, đâm thuê chém gió thì cũng phải ngủ chứ. Chán thật, chả có đứa nào mướn mình.
DeLusty
03-08-09, 00:49
Mằc dù, Cat đọc những gì bạn Tô phọt ra nghe rất ư là suơng khói bay bổng hay hay. Bất chợt si nghĩ! Chẳng biết Tnxm có phải chỗ dừng chân tạm thời hay dài lâu cho bạn Tô?

Nhưng kiểu gì mình vẫn phê bình cái bản văn chào hàng của bạn Tô thiếu logic và mâu thuẫn:


-Tôi cố tìm một nơi nào đó để có thể cảm thấy thực sự thoải mái, thực sự tự tin và vui vẻ, mà không tìm được.

Và rồi tôi tặc lưỡi, tôi đi, với một cái nick!
...
-Nhưng vấn đề không phải là tôi ở đâu trong cái mớ hỗn độn người và người, nick và nick này. Vấn đề ở chỗ, tôi cần một chỗ chơi, một chỗ để viết.
...
- Tôi vẫn thích chơi một mình. Nên tôi sẽ lưu lại nơi này... như một cuộc rong chơi.

Mạng mẽo bao la mà bạn Tô lại không tìm thấy cho mình 1 chỗ " thực sự thoải mái, thực sự tự tin và vui vẻ,..." @Tokyozero. Bạn đã thử tham gia khắp mọi nơi, những place khác nhau? Nếu thử hết rồi mà vẫn chưa tìm thấy những thứ bạn muốn thì vấn đề là ở bạn!

Sự thật mất lòng. Nếu bạn Tô cần 1 chỗ chơi, cần 1 chỗ để viết, thì việc bạn đòi hỏi nơi này " thực sự thoải mái, thực sự tự tin và vui vẻ,.." có quá nhiều để có thể đáp ứng cho bạn? Trong khi mở đầu bạn đã biết Tnxm- gian hồ hiểm ác không đuợc đẹp đẽ như những điều bạn mong uớc:


" không, có cái gì đó nhạt nhẽo và lố lăng hơn tôi tưởng. Đôi lúc hàn lâm quá khiến tôi thấy tự ti, đôi lúc lại quá ư tầm thường, phô trương, khoe mẽ. " @Tokyozero mà vẫn nhào vào, bạn có thấy mâu thuẫn?

Dù sao cũng chào mừng bạn tới Tnxm - 1 nơi ngọa lợn tàng bò.
6642
03-08-09, 00:53
Anh cũng buồn ngủ rồi, đâm thuê chém gió thì cũng phải ngủ chứ. Chán thật, chả có đứa nào mướn mình.

Thì ra bè lũ 4 tên là: ruồi, muỗi, bọ chét và lăng quăng =))
Khỉ Đột
03-08-09, 01:32
Ui, nói nhiều than nhiều chi em! Bắt chước anh leo cây săn bắt hái lượm, tự cung tự cấp, hok sướng sao?
TokyoZero
03-08-09, 23:42
Một nick mới thật ấn tượng và thú vị:)
Oh la la, xin cảm ơn và ghi nhận lời khen của cô Bơ. (7th)
TokyoZero
04-08-09, 00:10
Thế chú Ze cho cháu thắc mắc một tẹo là chú oánh số thứ tự mần chi rứa? :D

6642 chỉ là sự nhầm lẫn khi cháu học bảng kỉu chương thôi. Chú cứ lìn tiêm hoá nó thế mất tính ngây mí lị tính thơ đi.

Lúc nào oánh xong em trả nhời bác nhá. Chứ thiệt tình, chuyện cái bảng cửu chương nói bác đừng buồn, bác...cà rốt thế thảo nào vẫn "ngây" và vẫn "thơ".

Trích nguyên văn knowledgeriver
Đề nghị hội đồng TƯ Thăng long thẩm tra về giới tính của nick Zero này...
Việc xác định giới tính của Zero là quan trọng để TƯ ra chính sách với nick này.

Em bảo này, em chả muốn được đối xử như phận liễu yếu đào tơ đâu. Nhưng mà nếu TW Thăng Long tiết lộ giới tính của em á, em...hiếp cả TW đấy. Còn thẩm tra hay thẩm du thì em yêu ngay, chơi thế là công bằng mà. [tiếng Tây nó gọi là Fairpney, nhờ bác em nhờ]
TokyoZero
04-08-09, 00:29
Căn cứ vào cái tô đậm thì anh nghĩ đây là gái, hoặc là một thằng rất gái, với cái kiểu triết lý suy luận lan man rối rắm, như những thằng rất gái khác, Ivan chẳng hạn.

Ôi anh Ron, đẹp giai, súng vừa ngắn vừa nhỏ. Em bắt đầu thấy thích anh rồi đấy. Sao cái niềm tin của anh vào gái lại yếu đuối như vậy. Gái thì là gái, trai thì là trai, chứ những thằng rất gái trong trái tim anh là những thằng như nào vậy? Đừng làm thế, đau lòng em lắm.

Nghe khẩu khí của anh thì ắt hẳn chẳng phải là "gái trinh" như em. Vậy mà đến điều tối thiểu nhất trong cách...hành lạc (à không, ý em là hành xử) với gái ở cái đất Thăng Long này mà anh quên rồi sao?

"ĐỐI VỚI GÁI PHẢI KÍNH TRỌNG LỄ PHÉP"@Người đến trước(?)

Nếu anh nghĩ em là gái, thì anh phải tin, và phải đổ lửa vào niềm tin đó.
Ron iu nhá. (8th)

Em hết.
TokyoZero
04-08-09, 00:31
Ôi, trả lời thư người hâm mộ mệt quá trời.
DeLusty
04-08-09, 00:57
Ôi anh Ron, đẹp giai, súng vừa ngắn vừa nhỏ. Em bắt đầu thấy thích anh rồi đấy. Sao cái niềm tin của anh vào gái lại yếu đuối như vậy. Gái thì là gái, trai thì là trai, chứ những thằng rất gái trong trái tim anh là những thằng như nào vậy? Đừng làm thế, đau lòng em lắm.

Nghe khẩu khí của anh thì ắt hẳn chẳng phải là "gái trinh" như em. Vậy mà đến điều tối thiểu nhất trong cách...hành lạc (à không, ý em là hành xử) với gái ở cái đất Thăng Long này mà anh quên rồi sao?

"ĐỐI VỚI GÁI PHẢI KÍNH TRỌNG LỄ PHÉP"@Người đến trước(?)

Nếu anh nghĩ em là gái, thì anh phải tin, và phải đổ lửa vào niềm tin đó.
Ron iu nhá. (8th)

Em hết.
Tô cứ bóp trym anh Rón nìn kiểu này chịu gì nổi, làm chàng vừa đau lại vừa suớng!
TokyoZero
04-08-09, 02:35
Mằc dù, Cat đọc những gì bạn Tô phọt ra nghe rất ư là suơng khói bay bổng hay hay. Bất chợt si nghĩ! Chẳng biết Tnxm có phải chỗ dừng chân tạm thời hay dài lâu cho bạn Tô?

Nhưng kiểu gì mình vẫn phê bình cái bản văn chào hàng của bạn Tô thiếu logic và mâu thuẫn:


Mạng mẽo bao la mà bạn Tô lại không tìm thấy cho mình 1 chỗ " thực sự thoải mái, thực sự tự tin và vui vẻ,..." @Tokyozero. Bạn đã thử tham gia khắp mọi nơi, những place khác nhau? Nếu thử hết rồi mà vẫn chưa tìm thấy những thứ bạn muốn thì vấn đề là ở bạn!

Sự thật mất lòng. Nếu bạn Tô cần 1 chỗ chơi, cần 1 chỗ để viết, thì việc bạn đòi hỏi nơi này " thực sự thoải mái, thực sự tự tin và vui vẻ,.." có quá nhiều để có thể đáp ứng cho bạn? Trong khi mở đầu bạn đã biết Tnxm- gian hồ hiểm ác không đuợc đẹp đẽ như những điều bạn mong uớc:
mà vẫn nhào vào, bạn có thấy mâu thuẫn?

Dù sao cũng chào mừng bạn tới Tnxm - 1 nơi ngọa lợn tàng bò.

Ồ cái này ra trò đây!

Gái à? Gái thì thật...nà vui.

Khá khen cho gái bắt bài anh ngay từ màn show hàng đầu tiên. Giờ anh lại phải dùng một cụm từ của thế hệ xì tin đó là "thủ dâm tinh thần" để biện hộ cho những lời giải thích của anh dưới đây.

(văn của mình, rồi lại tự đi phân tích, rồi tự sướng thì chả là thủ dâm tinh thần thì là gì, gái đừng buồn nhá, cố giữ chút tinh thần lãng mạn đi, cái cụm từ này nó thô nhưng mà nó...được)

Có hai điểm chính mà gái chỉ trích anh đó là "thiếu logic" và "mâu thuẫn".

Ờ, mà gái cũng có một cái tên, gái gọi anh là Tô vậy cho phép anh gọi gái là Dê nhé?

- Dê em học đến lớp mấy rồi? Ở trường thầy giáo đã dạy đến bài phân biệt các thể loại văn học chưa? Đã phân biệt được thế nào là văn chính luận, hùng biện, rồi tả cảnh rồi tự sự, tự sướng...chưa? Anh đồ rằng Dê nhà ta đã có thể phân biệt được rõ ràng các thể loại văn học trên, vì Dê đã có thể cảm nhận được anh "phọt" ra một luồng rất là "sương khói bay bổng"!

Nhưng, tất nhiên là anh phải nhưng một cái cho nó dài, và cho nó thành dòng luôn.

Dê đã từng nghe đến thể loại văn...củ chuối chưa? Văn của anh thuộc dòng này. Thế nên anh rất hiểu và thông cảm cho tâm lí bức xúc của Dê.

Anh xin phép được xộc thẳng vào vấn đề chính.

Mở đầu mẩu văn trên anh viết "Tôi cố tìm một nơi nào đó để có thể cảm thấy thực sự thoải mái, thực sự tự tin và vui vẻ, mà không tìm được" Điều này có chứng tỏ nơi anh đang tìm kiếm là không gian mạng, không gian đời thực, hay không gian trong tâm tưởng con người? Dê thì cho rằng anh đang tìm kiếm một diễn đàn hay một place (như cách nói của em), giống hệt như phương pháp mà các nhà báo Việt Nam dùng để chơi một thằng cha mục sư nào đó trong câu chuyện hot hot nào đó vừa qua.

Anh rất thông cảm cho Dê ở điểm này. Dê làm sao có thể hiểu nổi anh đang nghĩ gì?

Nhưng, anh lại nhưng lần thứ hai cho nó dài và cho nó thành dòng luôn.

Chúng ta đang tán chuyện về sự "thiếu logic".

Giờ anh bật mí cho Dê là thể loại văn này phân tích sâu thì được gọi là "Củ chuối - Tâm lí - Hành động". Bởi vậy cho nên, đến dòng tiếp theo đột nhiên anh phọt ra một câu trời ơi. "Và rồi tôi tặc lưỡi, tôi đi, với một cái nick!"

Hai câu này nghe có vẻ như chẳng hề liên quan, chẳng hề có logic, nhưng thực ra thì lại rất logic. Logic ở chỗ, lúc này nhân vật mới chính thức chuyển hướng vào trong một môi trường hẹp và xác định đó là "cyber world".

Dê có thể bắt bẻ anh bằng câu "Bạn đã thử tham gia khắp mọi nơi, những place khác nhau? Nếu thử hết rồi mà vẫn chưa tìm thấy những thứ bạn muốn thì vấn đề là ở bạn!" Và cứ cho thêm một giả thiết rằng không gian ở câu đầu tiên anh đề cập là không gian mạng đi nữa, thì theo ý Dê anh cứ phải đi khắp mọi nơi, thử mọi cái để tìm cho được điều mình mong muốn ư? Anh đâu cần phải ngủ với tất cả những cô nàng anh quen biết để tìm được, hoặc dừng lại ở một người? Chúng ta suy nghĩ có lẽ đôi chút khác nhau chăng?

Thế nên cái lập luận để phủ định sự thiếu logic của anh lại chả có tí logic của...tâm lí học chút nào.!

Còn bây giờ chúng ta đi tiếp nhé...

- Luận điểm thứ 2, Dê em cho rằng anh mâu thuẫn ở điểm "bạn đã biết Tnxm- gian hồ hiểm ác không đuợc đẹp đẽ như những điều bạn mong uớc: mà vẫn nhào vào"
. Trò này rất hay, một con chim...bắn hai mũi tên (!), có nghĩa vừa chửi được anh, vừa chửi được...những con chim còn lại (tất nhiên, hoàn toàn là do anh suy diễn, anh biết Dê em không nghĩ nhiều như vậy).

Nhưng, anh lại phải nhưng thêm một lần nữa cho thêm phần long trọng, để cho nó dài và cho nó thành dòng luôn.

Anh rất nghi ngờ khả năng đọc hiểu của Dê em. Anh nghĩ có lẽ em không được tập trung hay đang bị phân tán bởi chuyện tình...báo giữa Cộng Sản và Xã Hội Chủ Nghĩa thì phải. Anh lại phải quay về cái mẩu văn ở trên của anh để một lần nữa khai phá và xoa dịu những ấm ức trong cái đầu xinh đẹp của Dê em.

Khi anh đã tặc lưỡi, anh đi, với một cái nick thì có nghĩa là anh đã không còn theo đuổi cái tiêu chí ban đầu "thực sự thoải mái, thực sự tự tin và vui vẻ" nữa. Bởi vì sao? Vì anh đến với...Thăng Long - Diễn đàn của những đứa trẻ xa mẹ. Còn lí do vì sao anh chọn Thăng Long? Đó chưa phải là vấn đề anh sẽ đề cập ở đây, nó nằm ở một ngày khác.

Tất nhiên, anh sẽ không đi sâu thêm vào nữa, (dài rồi) dạo chơi thôi, mua vui thôi, chỉ cần em hiểu "mâu thuẫn là một đặc tính cố hữu trong tâm lí của cả động vật giống đực và giống cái dù có tiến hóa đến dòng...high-tech" em sẽ thấy, chả có gì mâu thuẫn ở đây hết.

Thế thôi, coi như anh đến chỉ là để "mua vui cũng được một vài trống canh" @Kieu,Nguyen Du.

Chúng ta thực ra chỉ là những con bò, đến Thăng Long gặm cỏ, rồi đi, tới một nơi nào đó, chúng ta thành những viên xúc xích!

Chúc Dê em ngủ ngon. (9th)
DeLusty
05-08-09, 06:56
:4: Ngồi đọc những gì bạn Tồ uốn éo phọt ra, tự nhiên có cảm giác nguời mình sắp tan thành nuớc!

Dù biết rằng mỗi nguời có lí do riêng khi đem cuộc đời thật - ảo ghép chung, nhưng nói một cách nào đó, nếu Tồ đem những thứ ngoài đời thật đánh đồng với mạng ảo thì sai mịe rồi, vì ít - nhiều giữa hai khái niệm vẫn có độ chênh với nhau. Cuộc đời ảo, khi mình chia xẻ 1 khái niệm nào đó, tư tuởng của không gian trao đổi - tản mạn giữa nguời với nguời có vẻ bao la hơn ngoài đời thật, hay có thể nói, thế giới ảo giống như một xã hội mở nó làm cho mình cảm thấy đây là cơ hội để con người chứng tỏ mình, nói lên quan điểm của mình và đi tìm sự đồng cảm, hoặc nguợc lại làm sáng tỏ với sự bất đồng. Vì thế, khi Tồ nói thế này "Tôi cố tìm một nơi nào đó để có thể cảm thấy thực sự thoải mái, thực sự tự tin và vui vẻ, mà không tìm được..." thì nên cụ thể giữa đời thật - ảo để mọi nguời hiểu rõ hơn. Dù sao, giữa ngoài đời thật hay ảo mà Tồ không tìm thấy 1 nơi nào đó để "có thể cảm thấy thực sự thoải mái, thực sự tự tin và vui vẻ,..." thì bản thân Tồ vẫn có vấn đề về tâm lí.

Một điều rất ư là logic và công bằng, nếu Tồ muốn đạt đuợc mục đích thì phải trả giá một cái gì đó; vậy điểm tới - điểm dừng với 1 nơi nào đó có quan trọng để phải trả 1 cái giá cho sự mong muốn của Tồ? Vấn đề không phải f uck với 1 gái hay truợt dài với 1 dozen gái, mà là mình thích gái nào và nên bằng lòng huởng thụ với sự lựa chọn của chính mình thì sẽ happy, ít ra là trong truờng hợp này .

Cuộc đời! Dĩ nhiên, và chúng mình luôn có sự mâu thuẫn và thiếu logic, nhưng quan trọng là có 1 quyết định chính xác!

Cuối cùng thì sự quyết định của Tồ là thế nào?
TokyoZero
08-08-09, 21:09
hà...hà...

@Dê: Anh nói xong rồi, và anh nói cũng đủ roài. :)

P/s: Ở Việt Nam, người ta hiểu "f uck" là....*** nhau! Anh không quen lắm cách dùng những ngôn ngữ kiểu này trong văn viết. Anh vẫn hiểu một cách đầy trong sáng và lương thiện về việc "người ta ngủ với nhau" tức là họ cùng lên một chiếc giường, chùm trăn, ôm nhau và...đi ngủ.

Làm người lương thiện cũng khó nhỉ?

(à, thì ra diễn đàn có chức năng tự động lọc những từ 'nóng', vậy phải chú thích *** tức là đ..., ờ mà thôi, nhập gia tùy tục)
TokyoZero
08-08-09, 23:43
Everwake* trả cho gã một chút âm thanh ngọt ngào của guitar và vài giây ngắn ngủi tưởng như lạc lõng của tiếng hát Vin, trong sáng, tươi mát. Còn lại vẫn là tiếng gầm gừ, cuồng nộ của Doom và Death, như một liều thuốc không ngọt ngào mà thú vị xua tan những ê ẩm của xương, của khớp cũng như át được một mớ âm thanh khác vang lên từ góc phòng khiến gã không thể tập trung...lướt web. Gã chả hiểu chúng nó hát cái mả mẹ gì và gã cũng không quan tâm lắm đến lời bài hát, gã chỉ quan tâm tới âm nhạc, tới những âm thanh mà con người hay những nhạc cụ tạo ra chúng và hiệu ứng của những âm thanh đó tới cảm xúc khi nghe. Nhưng mà rõ ràng gã đang cần một cái gì đó mềm mại, một cái gì đó nhẹ nhàng...

Làm kặc gì có cái gì mềm mại và nhẹ nhàng bây giờ, ngoài cái tai nghe đeo vào đau hết cả tai, một bộ xương và cái mông ê ẩm, những âm thanh chả hiểu có nghĩa gì của thằng ếch đang điện thoại điện thoại đường dài và cả một cái đầu rỗng tuếch, không buồn cũng không vui.

Tự nhiên gã giật mình nhận ra, gã lại đang cô đơn, với một cái đầu không cảm xúc và một lòng ích kỷ to hơn cả tiền đồ của bất cứ bố con thằng nào. Gã khẽ thở dài, bước ra ngoài châm lửa đốt điếu thuốc, từ sáng đến giờ gã chưa được điếu thuốc nào bởi trận rượu đêm qua làm gã phờ phạc. Đến phải bỏ cả rượu, cả thuốc và cafe thôi. Nhưng thế thì đời còn cái vẹo gì nữa? Mấy ngày nay cái ám ảnh H1N1 cứ lơ lửng đâu đó trong đầu gã. Giờ mà cúm thì sao? Chắc có lẽ thay vì đến bệnh viện thì ra siêu thị mua vài dụng cụ chế tạo quả bom hẹn giờ lúc nào cúm quá thì làm phát cho nhanh. Nhiều lúc gã cũng nghĩ ra lắm trò hay ho hơn cái cuộc sống đều đều ngày qua ngày quanh gã. Thực ra thì nó cũng không buồn tẻ lắm chỉ là con người gã nhạt nhẽo quá thành ra...đời nó vậy. Cuối cùng thì thằng ếch nó cũng nói chuyện xong, tắt máy tính và đi về, trước khi về nó không quên quay ra chào gã và nói lời xin lỗi. Xin lỗi mày tao nói chuyện hơi lâu, nhưng cả tháng trời nay tao mới gọi điện về nhà, múi giờ chỉ chênh nhau có một tiếng nên những lúc tao rảnh thì mọi người đi ngủ hết cả rồi, bà chị gái tao mới sinh cháu. Nghe thấy ở đâu đó trên thế giới này lại vừa mới có một đứa trẻ chào đời tự nhiên gã không còn bực mình vì cái tội thằng ếch nói chuyện điện thoại quá to và quá lâu nữa. Gã lịch sự đáp lại rằng đừng ngại, tao hiểu và thông cảm được, mày nên gọi điện về nhà thường xuyên hơn. Nó rối rít cảm ơn và ra về, còn lại gã một mình với căn phòng thênh thang cùng những âm thanh dồn dập, đều đều, hằn học...chỉ có tiếng guitar là êm đềm, lắng đọng. Lâu rồi gã không gọi điện đường dài..

*tên một ca khúc trong "The Crestfallen EP" của Anathema.
Ông Hoàng Bảy
09-08-09, 11:18
Kủ lạc từ cái thảm cỏ xanh giản dị của bé Pa - ong Phòng sang

vườn hoa thảm cỏ rối rắm tri thức mác xây thật là đau đầu quá trời

Nhưng, chúng ta nhất định sẽ đi thẳng từ cái máng lợn lên XH(C)N@to live

bonus: anh đang mơ về một gái như thế này

http://i413.photobucket.com/albums/pp218/oldstreethanoi/jgroxxlikeu.jpg
TokyoZero
09-08-09, 19:07
Cái ảnh gái thì còn hiểu được chứ chữ của hồn thì chịu.
TokyoZero
11-08-09, 00:19
Tôi biết, một ngày nào đó tôi sẽ không còn đủ thời gian để viết bất cứ thứ gì vớ vẩn, viển vông cho tôi hoặc cho...loài người này nữa, như số phận vốn đã an bài và sắp đặt cho tôi những bước đi, những con đường mà thực ra tôi chẳng thiết bước qua...

Tokyo Zero tên tôi, tên một cuốn tiểu thuyết mà tôi chỉ đọc được mỗi cái tiêu đề, tên một cuộc tình mà tôi đeo đuổi mãi, để rồi nhận ra tôi là một con số không, em là một con số không, và cuộc đời này vốn dĩ vẫn chỉ là một con số không tròn trĩnh.

Tôi đã thực sự cảm thấy ngớ ngẩn khi viết những dòng này ở đây, nơi mà mười thằng đọc thì đến chín thằng sẽ nhảy vào chửi rủa, bới móc, phân tích, dạy đời. Nhưng tôi kệ con mẹ chúng nó! Tôi viết, tất nhiên, điều đầu tiên là cho tôi đọc, như một cuốn sổ tay ghi chép những suy nghĩ, những ý tưởng, những trải nghiệm của những tháng ngày trôi qua cuộc đời tôi, rồi sau đó mới là để cho ai đó vô tình hay cố ý thích đọc, muốn đọc và cảm nhận được cái gì thì cảm, không cảm được thì cũng chả chết bố con thằng nào. Đáng lẽ tôi sẽ viết ở một nơi mà tôi hay viết, nơi đó có tình yêu của tôi, nơi đó con người hiền lành, vị tha và giàu lòng nhân ái. Nhưng không, ngày đó qua lâu rồi, những con người đó giờ đã nằm yên trong ký ức tôi, để cho vùng đất đó bình yên, để cho lòng tôi bình yên...Một ngày nào đó tôi sẽ viết những phần dành riêng cho miền đất đó, như một sự khởi đầu không có phần kết, tôi....đ ịt thích kết thúc một cái gì không hoàn hảo.
Mây.....
11-08-09, 09:48
Thế rượu đã tan chưa, ta tu trong a va ta sến thế, được cái nhìn yêu yêu.

Đôi khi uống rượu một mình để thấm cái cảm giác rượu đang chảy trong người nó cũng thú phết đấy.
TokyoZero
11-08-09, 16:52
Vâng, tất cả những cái gì sên sến và yêu yêu anh đều thích cả.

Còn rằng thì mà là...

"thị cứ đi lại trong đại nội"
Mây.....
11-08-09, 16:58
oh yes, gút phăn.
TokyoZero
11-08-09, 17:26
Chuồn chuồn và gái còn non.

Con chuồn chuồn màu xanh, to và béo múp, những khoang màu vàng tươi nổi bật trên thân thể màu xanh lá.
Con chuồn chuồn mắc cạn, chúi đầu vào góc khung kính nơi hành lang.
Hai cặp chân rất dài non và trắng, yểu điệu lướt qua, giật mình, rú lên sợ hãi, đưa ánh mắt tò mò về phía con vật đáng thương như thể đó là một con quái vật ghê gớm lắm. Hai cặp chân dài sợ hãi bỏ đi.
Một béo, một gầy dừng lại nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định về phía con vật, thoáng chút bất ngờ, xì xào vài câu rồi cũng bỏ đi nốt.
Thêm một người phụ nữ dừng lại, rụt rè đưa bàn tay nhỏ bé và xinh xắn dường như muốn túm lấy đuôi con vật rồi lại lưỡng lự chuyển sang túm lấy cánh, bất ngờ kéo tấm cửa chớp và nâng con vật ra ngoài. Con chuồn chuồn tung cánh, bay vút lên bầu trời bao la, tự do, mạnh mẽ. Thoáng có một nụ cười đâu đó và người phụ nữ chậm dãi bước đi...
taosta
11-08-09, 17:32
Xem nào, tớ đang nghĩ là có nên tham gia danh sách nhéo-biết-làm-gì đó của bạn Zero không? Tớ sẽ là OneZero. Ok? ;)
TokyoZero
13-08-09, 22:43
Xem nào, tớ đang nghĩ là có nên tham gia danh sách nhéo-biết-làm-gì đó của bạn Zero không? Tớ sẽ là OneZero. Ok? ;)

Thật khó để hiểu hết ý của Taosta, nhưng nếu có một chút thành ý trong này thì mình sẽ cho đó là một lời khen. Xin cảm ơn và mình sẽ nói Zero có nghĩa là...welcome!
TokyoZero
14-08-09, 00:50
Nhẫn.

Có một câu chuyện về những gã đàn ông máu lạnh miễn cưỡng phải vào làm nhân viên phục vụ trong một trại dưỡng lão của những bệnh nhân có biểu hiện về tâm thần để rèn luyện cho được chữ "Nhẫn" trước khi bước chân trở lại chốn giang hồ. Không nơi nào mà những người phục vụ được thử thách lòng kiên trì, sự độ lượng và thông cảm cho những cá thể cùng loại đã bị mất đi một phần sự sáng suốt của trí não. Ở đó có những người vợ, rất già, nhớ chồng da diết, ở đó có những người mẹ, cũng rất già, nhớ con thẫn thờ, ở đó chứa đựng những khắc khoải, nhớ nhung bởi sự cách xa và chia cắt. Ở đó có những gã đàn ông máu lạnh, ngày ngày phải chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ cho những con người đôi lúc chả còn nhận thức được mình là ai. Ở đó chữ "Nhẫn" thực sự được thử thách, được rèn luyện và như được ngấm sâu vào huyết quản của những kẻ được cho là mang trong mình dòng máu lạnh.

Ra khỏi trại dưỡng lão, những gã đàn ông vẫn mang bộ mặt lạnh lùng nhưng những cái đầu thì biết "nhẫn", chúng trở nên...tàn bạo hơn. Suy cho cùng Yakuza thì vẫn là Yakuza.
TokyoZero
17-08-09, 15:00
Thu ở đâu?


"Tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ
Một ngày về xuôi, chân ghé Thăng Long bùi..."

Ồ, mà hôm nay là ngày bao nhiêu?

Lâu rồi không hóng hớt mùa thu, không lá vàng rơi rơi, thu mênh mang. Tsb, lâu rồi không nhớ mình bao nhiêu tuổi, ngày tháng nào qua, thu sang, thu chưa sang? Phố giờ này có lẽ đã chuyển mình sang thu, đường sá chắc bụi mù, cây cối tả tơi, người xe rũ rượi, lâu rồi chưa về Phố...Phố vẫn quyến rũ đến lạ kỳ bởi những tách cafe vỉa hè, mấy cái ghế con, một đàn gái, trắng trắng, đen đen và vài ông kễnh trên những cục tiền di động. Đôi lúc vẫn thích về, vài bữa là chán, lại thích đi. Phố thi thoảng cũng có những con đường rợp bóng cây, vài quán cafe vắng vẻ, yên tĩnh, sáng mùa thu với bánh giò, quẩy nóng, xôi xéo, bún riêu...Phố có một một cái hồ bé tí ti, ở giữa có một cục đất nổi lên, dân tình sáng sáng, chiều chiều, lượn lờ ngó nghiêng, hà hít....thế gọi là Phố thanh bình. Phố còn có một cái ao rất to, đi một vòng phải hơn mười cây số, trời nhập nhoạng tối bọn trai thanh gái lịch rủ nhau ra bờ ao hóng gió, rồi sờ soạng, rồi hôn hít rồi...yêu nhau. Thế gọi là phố tình yêu với con đường cắt ngang bờ ao. Nhớ mãi không ra nổi cái gì lãng mạn, tình yêu cũng chẳng gọi được tên ai, Phố nhạt cbn nó mất rồi, Phố và mùa thu.

Thèm một cốc bia hơi, một cái nhìn ngượng ngùng, đôi má hồng hồng và nụ cười tinh nghịch. Mk, nhớ cả bia hơi và gái đương thì!

Ở đây lũ người không uống bia hơi, chỉ có bia tươi và bia lon, giữa bia tươi và bia hơi là cả một công đoạn dài. Ở đây, lũ người quí chó hơn đồng loại, không có thịt chó. Chỉ có những ánh mắt ngại ngùng, gượng gạo pha một chút ghê sợ khi nói đến thói quen ăn thịt chó. Lũ người này còn lâu mới tiến hóa được, ai bảo suốt ngày chơi với chó. Thực ra thịt chó cũng chả có gì ngon, chỉ là cái để đỡ phải làm sư, đỡ phải thanh tao một đời mà thôi. Ở đây, mùa thu còn lâu mới đến, nắng vẫn chói chang và những hàng cây vẫn xanh xanh một màu xanh...lè xanh lẹt. Xanh mà không lãng mạn à, cứ gì phải vàng thu?

Dạo này động đất liên miên, làm những cái nhà rung rinh, con người rung rinh, những con chim trên cành cũng rung rinh và hót. Phố làm kặc gì có tiếng chim. Ấy vậy mà vẫn thích về Phố, chơi và thăm những tình yêu rồi nghe...con người hót, chẳng phải cũng thú lắm sao? Lũ ve sầu bắt đầu chết dần chết mòn sau chu kỳ khoảng bảy ngày gân cổ lên kêu, chết theo đúng cái quy luật "to mồm thì chết sớm". Ở đây có hai loài ve, một loại là Abura zemi và một loài là Minmin, điểm khác nhau là màu sắc của chiếc cánh và tiếng kêu khác nhau, còn một loài nữa chỉ kêu vào chiều tối thì chưa khám phá ra. Ve ve gọi hè và ve ve cũng tiễn mùa hè, ở đây con người đã khác, đến cả loài ve cũng khác...

[viết bậy, cho đỡ phí tách cafe]
Little Princess
17-08-09, 20:19
Hẹ hẹ, hôm nay em mới mò vào chỗ này của bác. Em oánh số luôn. 10th mặc dù ko phải fan hâm mộ của bác nhá. Ý em chỉ mún bảo là, Cat (Dê) gặp đúng thuốc rồi. Thế thôi.:D
TokyoZero
18-08-09, 10:00
hà...hà...

Chào cô Công Chúa Nhỏ, đang cô đơn giữa bầy sói à mà phải mò vào đây. Số 9 là kết thúc rồi, số đó đẹp nên dừng lại.

Nói gì thì nói "đã vào đến đây thì là fan hâm mộ roài"@not me. ;)
robinsondung
19-08-09, 13:43
chao cac ban cho minh xin duoc lam quen nhe ( nhu leng keng con cho lam quen con cho thoi ken con cho lam quen ) thay cac ban noi chuyen rat la hay ( neu nhu dung gay go voi nhau chac con vui biet may ) fai ko ha cac ban chuc cac ban luon vui ve va yeu doi nhe
TokyoZero
20-08-09, 11:02
Này Robinsondung, người ta gọi những dòng của bác là xì pam đấy. Diễn đàn này nghe đồn có một một thằng ku tên Bi, tục gọi "Bi sát thủ", là kẻ giết người không ghê tay, lau kiếm xong mà mặt không bao giờ bộc lộ chút cảm xúc nào hết. Thế nên, coi chừng bác em sẽ bị nó "kill" đấy, vì cái tội đánh tiếng Việt không dấu!

Thú thực thì em chả hiểu bác định nói gì, tốt nhất em nghĩ bác nên đi dạo một vòng, đọc càng nhiều càng tốt trước khi định nói cái gì đó ở đây. Chốn này kỳ nhân dị sỹ nhiều mà...thú vật cũng nhiều, đặc biệt chốn này không dành cho "trẻ em có thai và phụ nữ dưới hai tuổi@not me".
robinsondung
20-08-09, 11:22
cam on ban da nhac nho nhung minh thi cung ko thiet phai so nhung gi bac noi dau vui thi o buon minh don di cho khac cam on bac that nhieu
DeLusty
20-08-09, 11:32
Tôi biết, một ngày nào đó tôi sẽ không còn đủ thời gian để viết bất cứ thứ gì vớ vẩn, viển vông cho tôi hoặc cho...loài người này nữa, như số phận vốn đã an bài và sắp đặt cho tôi những bước đi, những con đường mà thực ra tôi chẳng thiết bước qua...

Tokyo Zero tên tôi, tên một cuốn tiểu thuyết mà tôi chỉ đọc được mỗi cái tiêu đề, tên một cuộc tình mà tôi đeo đuổi mãi, để rồi nhận ra tôi là một con số không, em là một con số không, và cuộc đời này vốn dĩ vẫn chỉ là một con số không tròn trĩnh.

Tôi đã thực sự cảm thấy ngớ ngẩn khi viết những dòng này ở đây, nơi mà mười thằng đọc thì đến chín thằng sẽ nhảy vào chửi rủa, bới móc, phân tích, dạy đời. Nhưng tôi kệ con mẹ chúng nó! Tôi viết, tất nhiên, điều đầu tiên là cho tôi đọc, như một cuốn sổ tay ghi chép những suy nghĩ, những ý tưởng, những trải nghiệm của những tháng ngày trôi qua cuộc đời tôi, rồi sau đó mới là để cho ai đó vô tình hay cố ý thích đọc, muốn đọc và cảm nhận được cái gì thì cảm, không cảm được thì cũng chả chết bố con thằng nào. Đáng lẽ tôi sẽ viết ở một nơi mà tôi hay viết, nơi đó có tình yêu của tôi, nơi đó con người hiền lành, vị tha và giàu lòng nhân ái. Nhưng không, ngày đó qua lâu rồi, những con người đó giờ đã nằm yên trong ký ức tôi, để cho vùng đất đó bình yên, để cho lòng tôi bình yên...Một ngày nào đó tôi sẽ viết những phần dành riêng cho miền đất đó, như một sự khởi đầu không có phần kết, tôi....đ ịt thích kết thúc một cái gì không hoàn hảo.

Mấy bạn thích ghi chép hồng tuyết, nhưng lại đòi hỏi nhiều thứ thật, đây là môi truờng tập thể - công cộng!

Bạn Tô cần truởng thành, tầm mắt vuợt qua khỏi cái háng Chị Thảo @Freefish, trải nghiệm - va chạm với đám đông nhiều vào tí nữa. Những lời này tuơng tự dành cho cả Little- P.
Little Princess
20-08-09, 11:59
Bao giừ em nhớn bằng Madam Cat, em tự khắc sẽ trưởng thành vượt tầm mắt hơn cả chị Dê. Bi giờ em cứ sống đúng tuổi đã là tốt lắm rồi, cố quá thành quá cố thì khộ nhắm.
TokyoZero
20-08-09, 14:27
Mấy bạn thích ghi chép hồng tuyết, nhưng lại đòi hỏi nhiều thứ thật, đây là môi truờng tập thể - công cộng!

Bạn Tô cần truởng thành, tầm mắt vuợt qua khỏi cái háng Chị Thảo @Freefish, trải nghiệm - va chạm với đám đông nhiều vào tí nữa. Những lời này tuơng tự dành cho cả Little- P.

hà...hà...

Quote đúng cái post này quả là gớm thật, Dê em quả thật là...thông minh@ĐắcNhânTâm

Kể ra mà cứ viết cái gì xong lại phải ngồi giảng giải kể cũng mệt, nhưng rất may anh lại là người tốt bụng, nên chiều bạn Dê chút cũng chả sao. Hôm nay anh rảnh...

Thời tiền sử có câu "biết thì thưa thớt, không biết thì...không có tội", bản chất anh vốn là người rộng lượng, vị tha và giàu lòng nhân ái nên anh sẽ không thể tức giận chỉ vì bạn Dê "không biết" (đúng ngôn ngữ của TNXM thì phải gọi là...ngu, nhưng sợ bạn Dê buồn nên anh không nói). Anh rất thích những ghi chép, những câu chuyện mà Gaup, Saint (4`)...hay một số thành viên gạo cội của diễn đàn này đã để lại từ trải nghiệm bản thân họ trên những mảnh đất và con đường tha hương. Khi họ viết những dòng đó thì bạn Dê còn đang lang thang bên X-cà (anh có nhầm ko?) và chắc hẳn là chưa hoặc không biết gì đến TNXM, nên bạn Dê hình như đã thiếu hụt cả một mảng nhận thức về ý nghĩa của cái diễn đàn này. Với anh những ghi chép đó là những món quà mà thế những người đi trước (đi trước chưa hẳn đã là...đàn anh) để lại cho những người đến sau. Nó thú vị hơn phần còn lại của diễn đàn.

Tất nhiên chốn này là chung, là công cộng, anh đồng ý với bạn Dê ở điểm này.

Nhưng nếu bạn Dê chịu khó động não và tư duy sâu một chút thì bạn Dê sẽ thấy từ thư mục lớn, đến thư mục nhỏ, đến tiêu đề và những dòng đầu tiên của topic này đều có logic của nó. Đúng vị trí, đúng đối tượng và đúng mục đích (cái này chịu khó suy nghĩ và tìm hiểu nhé, đừng bắt anh giải thích thêm). Anh được cái lại thích hồng hồng, tuyết tuyết nên anh làm một cuốn ghi chép hồng tuyết@DeLusty về những thứ xung quanh anh, đó là sở thích rồi. Mà sở thích thì có quyền đòi hỏi và áp đặt cho...cả thế giới, thế giới có đáp ứng được hay không lại là chuyện khác.

Thực ra anh chưa thực sự viết cái gì ở đây hết, và hoàn toàn không khuyến khích nhiều người đọc. Nhưng như đã nói ở trên, vì bạn Dê chỉ quen tư duy những thứ bề nổi nên anh không thể đòi hỏi bạn Dê phải hiểu ý định và suy nghĩ của anh. Nào chúng ra quay lại chủ đề chính...

Rất xin lỗi bạn Dê vì anh đã viết những thứ không đáng viết ở đây khiến cái đầu bạn Dê ấm ức. Nhưng "không biết không có tội", anh đã nói rồi, cái "không biết" của bạn Dê là ở chỗ bạn Dê không biết cái post này nó tồn tại ở lúc nào. Để anh nói cho bạn Dê biết nhé, lúc đó status là "đang chờ tan rượu", có nghĩa là những dòng đó viết trong lúc đang say rượu, mà say rượu thì người ta thích viết cái gì chả được, người ta muốn yêu cầu hay đòi hỏi gì chả được. Lúc đấy người ta còn có một đòi hỏi rất mạnh về...tình dục đấy, cái này chắc em hiểu rõ hơn ai hết. Mà thôi, anh rất thông cảm và thấu hiểu cho tâm lý của bạn Dê, anh biết bạn Dê sẽ không thể và không bao giờ viết được những thứ "hồng hồng tuyết tuyết" như thế.

À, còn cái háng của chị Thảo@freefish nữa, chuyện va chạm từng trải thì anh tự nhận phần thua thiệt là không bằng bạn Dê được. Nhưng mỗi người có một cách chơi diễn đàn, bản chất anh vốn là bạo dâm, dê già...mà bạn Dê lại chỉ bắt anh giống như bạn Dê "zâm một tí" thôi á, thế thì...thèm thuồng chết. Anh nói nhỏ với bạn Dê chuyện này nhá, anh bị liệt...chân (dương thì vẫn còn cường tráng lắm) nên anh không có khả năng nhìn cuộc đời qua cái háng của chị Thảo@freefish như Dê em (dù Dê em là con gái thì vẫn không loại trừ khả năng) hoặc ai đó, thật là đáng tiếc, anh chỉ nhìn được phần trên thôi. Hay là anh sẽ làm theo cao kiến của Dê em, bảo chị Thảo quay mông vào một số cuộc đời để anh có thể qua đó mà học cách nhìn cuộc đời qua cái háng của chị Thảo nhé?

Thôi, dừng ở đây, hôm nay anh đang không có việc gì làm nên "chat" với bạn Dê dài thế này, lần sau anh chỉ trả lời số chữ bằng hoặc ít hơn số chữ mà bạn Dê viết thôi, không có đứa lại bảo anh hồng tuyết, lắm mồm.

Nói nốt cái này nữa, mới đầu lúc đọc đến đoạn cái háng của chị Thảo@freefish anh lại cứ ngỡ là cái háng của chị...Cat@TZ, tự nhiên cứ thấy...bồi hồi.

P/s: Không cần phải lôi em LP vào làm gì, mình anh tiếp em Dê đủ rồi. Thú thực phải nhận xét (kiểu mầm non) là em LP...dễ thương, chẳng biết ngày xưa lúc Dê em còn trẻ có dễ thương không nhỉ?
Little Princess
20-08-09, 14:43
Gứm nữa, chị Dê của anh Tokyo Square còn có cả Topic Những trăn trở hiện nay của Pussiecat hoành tráng cơ. Trong đấy ngoài những trăn trở thì còn cả rất nhiều những post nhật ký kiểu "Mình và ku chồng đi đám cưới về, hai đứa chơi một phát... Đồng chí con bla, blo...". Thế thì có gọi là hồng tím không? Chị ko được tị nạnh với em cả anh Tô nữa nhé. Mí lị em có đòi hỏi, than vãn gì ko mà chị bảo phải thêm vào là nói cả với LP?

Ai chả biết đây là môi trường tập thể công cộng mà Dê phải nhắc. Đúng là dân bảo vệ diễn đàn có khác, giỏi nhất là chọc tức và chọc cười thiên hạ.:)

À, em cảm ơn anh Tô đã khen em dễ thương. Hí hí...
DeLusty
20-08-09, 14:49
Little-P sao mâu thuẫn vậy, nên sống đúng tuổi của mình như đã nói đi!

Tự nhận mình là trẻ kon, nhưng cứ học đòi nguời lớn là thế nào nhỉ?

Khi nào mà Little-P trải lòng phọt ra thật như Cat thì hãy so sánh.
TokyoZero
20-08-09, 15:22
Ơ, lại sắp oánh nhau à?
DeLusty
20-08-09, 15:53
hà...hà...

Quote đúng cái post này quả là gớm thật, Dê em quả thật là...thông minh@ĐắcNhânTâm

Kể ra mà cứ viết cái gì xong lại phải ngồi giảng giải kể cũng mệt, nhưng rất may anh lại là người tốt bụng, nên chiều bạn Dê chút cũng chả sao. Hôm nay anh rảnh...
...
...
P/s: Không cần phải lôi em LP vào làm gì, mình anh tiếp em Dê đủ rồi. Thú thực phải nhận xét (kiểu mầm non) là em LP...dễ thương, chẳng biết ngày xưa lúc Dê em còn trẻ có dễ thương không nhỉ?


Một nguời khi đứng truớc 1 tấm guơng, thay vì nguời ta sẽ thấy hình của bản thân hiện trên tấm guơng. Nhưng một điều rất ư là mâu thuẫn, họ lại không thấy hình ảnh đúng - sai của mình, hoặc vô tình hay cố ý, chỉ thấy hình dáng của nguời khác; họ bắt đầu chỉ trích - cho rằng đó là "Đắc nhân tâm". Đây có phải bi kịch để nguời ta không nhìn ra cái sai của mình, ít ra là trong truờng hợp của bạn Tô?

Bạn Tô thích ghi chép hồng tuyết có bao giờ biết chân lí này: "Hiểu đuợc nguời khác nói đã khó, viết - nói cho nguời khác hiểu lại còn khó hơn". Một tác giả viết xong - hoàn thành 1 tác phẩm của họ, khi bạn ta nhận đuợc những lời phê bình - bắt bẻ từ đọc giả, bạn ta không thể nào viết thêm một tác phẩm khác để bảo rằng đại khái, " có nghĩa là những dòng đó viết trong lúc đang say rượu, mà say rượu thì người ta thích viết cái gì chả được, người ta muốn yêu cầu hay đòi hỏi gì chả được ...". Nghe rất vô lí, hời hợt - nông cạn.

Ở trên như Cat đã bảo chỗ này là tập thể - công cộng. Có nghĩa nó thuộc về 1 điều gì đó chung chung, mình muốn hòa nhập cũng phải chung chung. Nếu cứ cho rằng viết cho mình đọc, không kỳ vọng nhiều nguời khác đọc, thì liệu cái sự logic của cái thread - tô bích, etc ...này xuất hiện ở đây có còn chính xác với sự tò mò của kon nguời và mục đích tham gia diễn đàn của mỗi thành viên?

Cat không cần biết truớc đây kưng Gà - Sên hồng tuyết thế nào, nhưng môi truờng - kon nguời diễn đàn bi giờ cũng khác ngày xưa. Nhưng không có nghĩa phủ định sạch trơn" những cái hồn tuyết. Cũng không có nghĩa điều bạn Tô bảo: [I]" bạn Dê hình như đã thiếu hụt cả một mảng nhận thức về ý nghĩa của cái diễn đàn này..." @Tokyo, chỉ vì ngày đó Cat đang lang thang ở X-cà, sai mịe rồi. Theo thời gian diễn đàn đã thay đổi với những thời điểm - giai đọan khác nhau.

Dù sao tầm nhìn- tư zuy của bạn Tô cũng chưa qua đuớc cái háng của Chị Thảo, nếu muốn Chị Thảo quay kiểu gì thì ráng đống não ruớn lên tí nữa!
Little Princess
20-08-09, 15:56
Little-P sao mâu thuẫn vậy, nên sống đúng tuổi của mình như đã nói đi!

Tự nhận mình là trẻ kon, nhưng cứ học đòi nguời lớn là thế nào nhỉ?

Khi nào mà Little-P trải lòng phọt ra thật như Cat thì hãy so sánh.

Ơ thế tuổi của em là ko được reply chị à? Em bảo sống đúng tuổi của mình chứ có nhận mình là trẻ con đâu. Chị biết em bao tuổi mà bảo trẻ con? Học đòi hay ko cũng là chiện của em, có cần ai phải ngứa ngáy, khó chịu không nào?

Sao chị biết em ko trải lòng thật và lấy gì để đảm bảo chị phọt ra là thật? Chính vì trên này tập thể công cộng nên không ai có quyền coi đó là chỗ riêng của mình, buộc mọi người phải viết như mình, chơi như mình. Các khái niệm bảo vệ diễn đàn và những phê phán kiểu học đòi và dạy bảo như là "va chạm nhiều cho trưởng thành, háng chị Thảo..." tất thảy đều rất buồn cười.

Em cũng ko định so sánh gì với chị. Chỉ là nhắc cho chị nhớ mỗi người có cái quyền riêng của mình, kể cả quyền hồng tím (có thể thật và có thể ko thật, ai đọc thì đọc mà chẳng đọc thì thôi, ko ảnh hưởng hòa bình thế giới).

Hết.

@Tô: Oánh nhau đâu mà oánh nhau. Tất cả những đấu đá trên này chỉ là tranh luận@Cat (Dê).
DeLusty
20-08-09, 16:03
Ơ thế tuổi của em là ko được reply chị à? Em bảo sống đúng tuổi của mình chứ có nhận mình là trẻ con đâu. Chị biết em bao tuổi mà bảo trẻ con? Học đòi hay ko cũng là chiện của em, có cần ai phải ngứa ngáy, khó chịu không nào?

Sao chị biết em ko trải lòng thật và lấy gì để đảm bảo chị phọt ra là thật? Chính vì trên này tập thể công cộng nên không ai có quyền coi đó là chỗ riêng của mình, buộc mọi người phải viết như mình, chơi như mình. Các khái niệm bảo vệ diễn đàn và những phê phán kiểu học đòi và dạy bảo như là "va chạm nhiều cho trưởng thành, háng chị Thảo..." tất thảy đều rất buồn cười.

Em cũng ko định so sánh gì với chị. Chỉ là nhắc cho chị nhớ mỗi người có cái quyền riêng của mình, kể cả quyền hồng tím (có thể thật và có thể ko thật, ai đọc thì đọc mà chẳng đọc thì thôi, ko ảnh hưởng hòa bình thế giới).

Hết.

@Tô: Oánh nhau đâu mà oánh nhau. Tất cả những đấu đá trên này chỉ là tranh luận@Cat (Dê).

Little-P cùn bựa vậy! Cat không rảnh để đoi co với Little-P

Dù sao, Little-P chứng minh cho Cat mình là nguời lớn như Cat đi?
Little Princess
20-08-09, 16:06
Hihi, em thích đùa trêu chị tí thôi. Em đâu có rảnh và ko đủ khả năng để chứng minh điều to lớn và vô lý như thế. Sự thật là em nhỏ và trẻ con hơn chị. Em nhận lun cho vuông:)

Anh Tô giúp em tiếp chị Cat nhá:) iu anh:x
TokyoZero
20-08-09, 18:54
Một nguời khi đứng truớc 1 tấm guơng, thay vì nguời ta sẽ thấy hình của bản thân hiện trên tấm guơng. Nhưng một điều rất ư là mâu thuẫn, họ lại không thấy hình ảnh đúng - sai của mình, hoặc vô tình hay cố ý, chỉ thấy hình dáng của nguời khác; họ bắt đầu chỉ trích - cho rằng đó là "Đắc nhân tâm". Đây có phải bi kịch để nguời ta không nhìn ra cái sai của mình, ít ra là trong truờng hợp của bạn Tô?

Bạn Tô thích ghi chép hồng tuyết có bao giờ biết chân lí này: "Hiểu đuợc nguời khác nói đã khó, viết - nói cho nguời khác hiểu lại còn khó hơn". Một tác giả viết xong - hoàn thành 1 tác phẩm của họ, khi bạn ta nhận đuợc những lời phê bình - bắt bẻ từ đọc giả, bạn ta không thể nào viết thêm một tác phẩm khác để bảo rằng đại khái, " có nghĩa là những dòng đó viết trong lúc đang say rượu, mà say rượu thì người ta thích viết cái gì chả được, người ta muốn yêu cầu hay đòi hỏi gì chả được ...". Nghe rất vô lí, hời hợt - nông cạn.

Ở trên như Cat đã bảo chỗ này là tập thể - công cộng. Có nghĩa nó thuộc về 1 điều gì đó chung chung, mình muốn hòa nhập cũng phải chung chung. Nếu cứ cho rằng viết cho mình đọc, không kỳ vọng nhiều nguời khác đọc, thì liệu cái sự logic của cái thread - tô bích, etc ...này xuất hiện ở đây có còn chính xác với sự tò mò của kon nguời và mục đích tham gia diễn đàn của mỗi thành viên?

Cat không cần biết truớc đây kưng Gà - Sên hồng tuyết thế nào, nhưng môi truờng - kon nguời diễn đàn bi giờ cũng khác ngày xưa. Nhưng không có nghĩa phủ định sạch trơn" những cái hồn tuyết. Cũng không có nghĩa điều bạn Tô bảo: [I]" bạn Dê hình như đã thiếu hụt cả một mảng nhận thức về ý nghĩa của cái diễn đàn này..." @Tokyo, chỉ vì ngày đó Cat đang lang thang ở X-cà, sai mịe rồi. Theo thời gian diễn đàn đã thay đổi với những thời điểm - giai đọan khác nhau.

Dù sao tầm nhìn- tư zuy của bạn Tô cũng chưa qua đuớc cái háng của Chị Thảo, nếu muốn Chị Thảo quay kiểu gì thì ráng đống não ruớn lên tí nữa!
sigh...

Mấy tuổi rồi mà còn hiếu thắng thế kưng?

Chung quy lại vẫn chỉ là vấn đề đọc hiểu của Dê em. Viết, đọc không hiểu, giải thích, đọc giải thích cũng không hiểu...

Rồi là thế này "rất vô lí, hời hợt - nông cạn...sai mịe rồi...chưa qua đuớc cái háng của Chị Thảo...ráng đống não ruớn lên tí nữa"@DeLusty

Chết cười với em Dê.
Anh đành cố rướn thêm tí nữa cho Dê em thỏa mãn vậy.
Đầu tiên là chỗ này nhé
họ bắt đầu chỉ trích - cho rằng đó là "Đắc nhân tâm"
Anh thì ít đọc sách mà cuốn này mười mấy năm rồi chưa đọc lại nên cũng không nhớ chi tiết để giải thích cho Dê em, nhưng anh vẫn còn nhớ có một chiêu rất cơ bản mà người ta hay dùng trong giao tiếp đó là trước khi chỉ trích người khác thì nên khen mặt tốt của họ một câu. Thế nên @ĐắcNhânTâm của anh ở trên có ý đùa vui với một lời khen theo kiểu Đắc Nhân Tâm, chứ không phải là chỉ trích. Dê em có nhầm lần gì đó chăng?

Tiếp theo Dê em nói rằng bi kịch cho anh là không nhận ra được cái sai của mình và dẫn ra một chân lí (hoặc cái gì đó na ná mà với Dê em thì đó là chân lí) để nói rằng những lời giải thích của anh là vô lí, hời hợt - nông cạn@DeLusty. Vậy để anh nói cho Dê em nghe nhé, khi người ta viết một cái gì đó (dù là rất riêng tư) ở một nơi chung chung - công cộng thì tất nhiên phải có đối tượng và người đọc. Và tất nhiên nó không thể làm thỏa mãn tất cả mọi thị hiếu và quan điểm của tất cả mọi người, thế nên việc Dê em đọc mà không hiểu anh viết gì và không hiểu mục đích của nó là gì thì đó là vì hoặc khả năng đọc hiểu, cảm nhận của em có vấn đề hoặc em nằm ngoài phạm vi đối tượng độc giả. (?) Anh chả có gì sai ở đây nếu như anh viết cho một nhóm đối tượng nào đấy (và không khuyến khích mọi đối tượng) nên không thể theo ý của em được. Còn cái sai với cá nhân em là ở chỗ "không thỏa mãn được em" thì anh đã phải giải thích hoàn cảnh ra đời của cái post đó (với độc giả bình thường thì việc giải thích này là một việc làm rất ấu trĩ và ngớ ngẩn) và kèm theo cả một lời xin lỗi rồi còn gì, bấy nhiêu chưa đủ để em hài lòng sao? Nhớ đọc kỹ lại những gì anh đã post và nếu lập luận thì phải logic, nhé.

tiếp,

cái khoản thiếu hụt một mảng nhận thức về cái diễn đàn này thì em không cần biết trước đây kưng Gà - Sên hồng tuyết thế nào@DeLusty mà có thể nói là không thiếu hụt ư? Không biết người ta viết gì, nói gì thì làm sao nhận xét khách quan được. Diễn đàn thay đổi, môi trường, con người thay đổi thì có nghĩa là...không được hồng tuyết nữa à? Ở chỗ nào đấy, chỉ anh coi?

Chốt lại
Dù sao tầm nhìn- tư zuy của bạn Tô cũng chưa qua đuớc cái háng của Chị Thảo@freefish, anh không quen chị Thảo, mà cũng chả biết chị ấy là ai, thì lấy đâu ra háng mà nhìn. Nếu mà thay câu đó bằng
Dù sao tầm nhìn- tư zuy của bạn Tô cũng chưa qua được cái háng của Chị Cat@TZ thì anh lại cho rằng đó là một câu nói hay!
TokyoZero
21-08-09, 11:59
"Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày"
DeLusty
22-08-09, 15:01
sigh...

Mấy tuổi rồi mà còn hiếu thắng thế kưng?

Chung quy lại vẫn chỉ là vấn đề đọc hiểu của Dê em. Viết, đọc không hiểu, giải thích, đọc giải thích cũng không hiểu...

....
cái khoản thiếu hụt một mảng nhận thức về cái diễn đàn này thì em không cần biết trước đây kưng Gà - Sên hồng tuyết thế nào@DeLusty mà có thể nói là không thiếu hụt ư? Không biết người ta viết gì, nói gì thì làm sao nhận xét khách quan được. Diễn đàn thay đổi, môi trường, con người thay đổi thì có nghĩa là...không được hồng tuyết nữa à? Ở chỗ nào đấy, chỉ anh coi?

Chốt lại
Dù sao tầm nhìn- tư zuy của bạn Tô cũng chưa qua đuớc cái háng của Chị Thảo@freefish, anh không quen chị Thảo, mà cũng chả biết chị ấy là ai, thì lấy đâu ra háng mà nhìn. Nếu mà thay câu đó bằng
Dù sao tầm nhìn- tư zuy của bạn Tô cũng chưa qua được cái háng của Chị Cat@TZ thì anh lại cho rằng đó là một câu nói hay!

Mấy tuổi thì mới không đuợc hiếu thắng? Hiếu thắng không có gì là xấu, nếu hành động của mình luôn mang lại kết quả tốt. Nhờ có hiếu thắng bản thân con nguời ta mới phấn đấu với hết khả năng của mình. Tại sao mình lại không hiếu thắng?

Tuy nhiên, bạn Tô mâu thuẫn quá! Bảo nguời khác háo thắng mà bản thân bạn Tô cứ cho Cat là " Chung quy lại vẫn chỉ là vấn đề đọc hiểu của Dê em. Viết, đọc không hiểu, giải thích, đọc giải thích cũng không hiểu... @Tokyo. Chứng tỏ Tô cũng háo thắng đâu kém gì Cat, tại sao Tô chỉ cho rằng có mình Cat là háo thắng? Trong khi mình chỉ muốn chứng minh cho những điều Tô đã phọt ra theo cảm tính 1 cách tùy tiện, khi đại khái Tô bảo Cat "thiếu một mảng nhận thức" vì mình không biết những câu chuyện của kừng Gà - Sên đã từng hồng tuyết về những chuyến đi. Điều này cũng chỉ cho thấy Cat chưa biết 1 điều gì đó riêng tư về sự viết lách của cả hai. Chẳng hiểu sao Tô lại đem chuyện này đánh đồng với diễn đàn và sự thiếu nhận thức của Cat? Tô tuởng Cat không biết phò phạch về sự hồng tuyết?

Trở lại chuyện "trong lúc say diệu của bạn Tô". Khi Cat phản biện ...blah ..blah ở posted truớc và Tô trả lời thế này, "...đó viết trong lúc đang say rượu, mà say rượu thì người ta thích viết cái gì chả được, người ta muốn yêu cầu hay đòi hỏi gì chả đuợc..." @Tokyo. Theo mình, chẳng qua Tô tuởng mình say hoặc là lời nói dối. Theo kinh nghiệm của những nguời đã từng say diệu, ít ra là Cat. Khi say, đầu óc mình lâng lâng nửa mê - nửa tỉnh, chân tay cử động không theo sự điều khiển của lí trí, body mệt rã rời, etc ...Tô nghĩ, với tình trạng 1 nguời say diệu trong lúc này có thể typing đúng chính tả, huống chi là typed đuợc 1 đọan văn như Tô dù là không logic, khi đang say diệu?

Vấn đề không phải Tô viết cho Cat đọc hay một ai đó. Cat chỉ thể hiện đúng hành vi - thái độ của 1 nguời thành viên, có nghĩa mình thấy vấn đề không đồng quan điểm là phản biện, và không cho đó là thuộc về riêng tư của Tô, vì những ai đã posted bất cứ điều gì trên diễn đàn thì nó thuộc về của chung.

*Dù sao, Cat cần Tô làm sáng tỏ điều này:


Không biết người ta viết gì, nói gì thì làm sao nhận xét khách quan được. Diễn đàn thay đổi, môi trường, con người thay đổi thì có nghĩa là...không được hồng tuyết nữa à? Ở chỗ nào đấy, chỉ anh coi?


Đề nghị Tô trích dẫn lại Cat bảo diễn đàn không cho hồng tuyết, chỗ nào? Điều gì Cat nhận xét không khách quan?

Trong khi Cat đã phọt như này:


Cat không cần biết truớc đây kưng Gà - Sên hồng tuyết thế nào, nhưng môi truờng - kon nguời diễn đàn bi giờ cũng khác ngày xưa. Nhưng không có nghĩa [i]phủ định sạch trơn" những cái hồn tuyết
TokyoZero
24-08-09, 01:48
Mấy tuổi thì mới không đuợc hiếu thắng? Hiếu thắng không có gì là xấu, nếu hành động của mình luôn mang lại kết quả tốt. Nhờ có hiếu thắng bản thân con nguời ta mới phấn đấu với hết khả năng của mình. Tại sao mình lại không hiếu thắng?

....

Vấn đề không phải Tô viết cho Cat đọc hay một ai đó. Cat chỉ thể hiện đúng hành vi - thái độ của 1 nguời thành viên, có nghĩa mình thấy vấn đề không đồng quan điểm là phản biện, và không cho đó là thuộc về riêng tư của Tô, vì những ai đã posted bất cứ điều gì trên diễn đàn thì nó thuộc về của chung.



hà...hà...

Cuộc chuyện trò này dài quá ha?

Anh đang nghe "Freedom Fighter" (http://www.aimini.net/view/?fid=GYLsfaFRwyDjxldKd7jj) của Creed (http://www.creed.com/), trong bài này có đoạn:

I'm just a freedom fighter
No remorse
Raging on in holy war
Soon there'll come a day
When you're face to face with me
Face to face with me

đoạn này hay đúng không và tất nhiên là anh đang thư giãn, dù những giai điệu ngọt ngào mà lại giục giã hối thúc con người ta điên rồ, cuồng loạn, nhảy múa và bước đi, nhưng anh vẫn ngồi đây...chuyện trò cũng bạn Dê, nào thư giãn đi kưng...

Anh tặng bạn Dê câu này nhá: "Đi với phật thì mặc áo cà sa, đi với ma thì...cởi truồng". Anh không phải là phật, cũng chẳng phải ma, anh chỉ là một gã lái buôn, anh buôn...áo cà sa (!)

Bản chất của con người chúng ta thực ra là khốn nạn, dâm ô, bẩn thỉu và ti tiện, chính vì thế loài người mới phải tạo một thánh đường nơi hạ giới để nuôi nấng, chăm bẵm và dạy dỗ con người, để chúng ta ngày càng...khốn nạn hơn, dâm ô hơn, bẩn thỉu và ti tiện hơn, thánh đường đó được đặt tên là...thánh đường Thăng Long (!). Cho nên nếu anh có đề cập đến một cái gì đó sên sến thì tức là anh đã có đủ những thứ ở trên rồi, bạn Dê nên để tâm hồn thuần khiết, bay bổng để mà vươn tới...miền hoan lạc.

Chẳng phải bỗng dưng anh dùng từ "hiếu thắng" với bạn Dê, vì từ này không có ý nghĩa tích cực, khi người ta khát khao chiến thắng hoặc theo đuổi đến cùng một mục tiêu nào đó hay như cách nói của bạn Dê là phấn đấu với hết khả năng của mình@DeLusty thì người ta không bao giờ dùng từ hiếu thắng, từ này luôn có ý nghĩa tiêu cực. Nếu bạn Dê chỉ thể hiện đúng hành vi - thái độ của 1 nguời thành viên, có nghĩa mình thấy vấn đề không đồng quan điểm là phản biện@Delusty thì bạn Dê đã không nói:

Bạn Tô cần truởng thành, tầm mắt vuợt qua khỏi cái háng Chị Thảo @Freefish, trải nghiệm - va chạm với đám đông nhiều vào tí nữa.
tất nhiên anh sẽ mỉm cười mà suy ngẫm về cái háng của Chị Thảo@freefish chứ không nói bạn dê hiếu thắng. Anh chỉ nói bạn Dê hiếu thắng khi bạn Dê không nói được cái gì hay ho hơn mà vẫn nhấn mạnh thêm:

Dù sao tầm nhìn- tư zuy của bạn Tô cũng chưa qua đuớc cái háng của Chị Thảo, nếu muốn Chị Thảo quay kiểu gì thì ráng đống não ruớn lên tí nữa!
Như vậy là động cơ của bạn Dê...không tốt rồi (!), anh cảm thấy rất chi là buồn khi bạn Dê lại dí vào mặt anh một cái háng mà với tất cả sự tịnh tâm và lương thiện nhất anh cũng chỉ có thể tưởng tượng ra một cái gì đó đen đen, bẩn bẩn của hội chứng suy giảm miễn dịch giai đoạn cuối, hay là nhẹ hơn thì cũng là những triệu chứng của căn bệnh giang mai, ghẻ lở, hắc lào...anh tưởng tượng ra sự suy đồi đạo đức trầm trọng của cả một thế hệ, sự lạc lối, hoang dại của những cô hồn lang thang trên trần thế, chẳng có lí tưởng hay niềm tin nào cứu rỗi nổi, chỉ thông qua một hình ảnh rất...bình dị mà thân thương đó. Ôi, cái đầu đen tối của anh không thể nghĩ được gì hay ho, bay bổng và cao đẹp hơn được, nghĩ đi rồi nghĩ lại, sự tự ti ghê gớm đã khiến anh nghĩ đến chuyện...tự sát cơ đấy, cho bớt nhục, cho xong một kiếp đời đen bạc. Bi ai thay!
May mà có cái háng của chị Cat đã cứu vớt linh hồn anh, khiến anh tự tin hơn để ngồi đến giờ phút này để mơ màng và mộng mị, ôi cuộc sống thật là phù du...

nghe nhạc tiếp đi kưng...

Bạn Dê hay uống rượu thế à? Có còn chai cuốc lủi nào tặng anh một chai. Anh chẳng mấy khi nói thật, nên nếu thích bạn Dê có thể nghĩ là anh nói dối, như một tính cách thuộc về bản chất con người anh. Anh được cái đã say như kiểu bạn Dê đầu óc (mình) lâng lâng nửa mê - nửa tỉnh, chân tay cử động không theo sự điều khiển của lí trí, body mệt rã rời, etc...@DeLusty thì là anh đi ngủ thẳng cẳng, chứ không còn tâm trí nào mà ngồi èm với chã cả. Nhưng anh uống rượu chẳng mấy khi đến mức đó, kiểu gì anh vẫn về nhà được, thay quần áo và lên giường đi ngủ (tất nhiên không quên...đánh răng). Có lẽ cái quan niệm say của bạn Dê và của anh khác nhau, anh bảo rồi, anh vốn là một người yêu cái đẹp và ngưỡng mộ sự hoàn hảo, nên dù chỉ là mấy dòng trong khi say nó cũng phải...chuẩn không cần chỉnh (có mỗi bạn Dê thấy nó không chuẩn). Khi say thì không cần phải khuôn mẫu, không cần chứng minh, giải thích, hay biện minh cho động cơ, mục đích, đối tượng, hành đồng. Say là ngẫu hứng, ngẫu hứng làm nên sự lãng mạn, lãng mạn và ngẫu hứng tạo nên cái đẹp, bạn Dê đừng bắt anh phải theo một khuôn mẫu chung nào nhé...

Chả hiểu sao cứ nói chuyện với bạn Dê anh lại...sến thế, lại dài và dai thế, nhưng không sao, anh vốn thích ca trù, hồng hồng, tuyết tuyết với anh cũng là một cái đẹp.

Chuyện của bác Gaup và bác Saint thì bạn Dê đừng cố nữa, anh không nói đến chỉ hai thành viên này mà là cả một thế hệ, bao gồm dấu ba chấm (...) và rất nhiều thành viên khác, dù có thể họ không còn chơi diễn đàn nữa, họ thù ghét nhau hay bất đồng quan điểm...thì những gì họ đã thể hiện vẫn có một điểm chung đó là sự chân thành, chia sẻ và...dám sống thực. Đó là những câu chuyện riêng, những quan điểm cá nhân, hoàn toàn riêng, chả có gì là chung hết, chỉ có cái ý nghĩa và mục địch của những hành động, những quan điểm, những câu chuyện đó mới là chung. Anh không muốn sa đà vào chuyện đánh giá người khác hay đánh giá ý nghĩa của diễn dàn này, nó phù phiếm và phiến diện lắm. Anh chỉ lấy đó như một ví dụ để phản bác lại quan điểm của bạn Dê về chuyện hồng tuyết và tính cá nhân. Nếu còn tranh luận thì còn lâu mới kết thúc. Vì anh thích hồng tuyết, bạn Dê thích tình dục, lúc nào anh chán hồng tuyết, bạn Dê chán tình dục thì anh sẽ lại quay sang tình dục còn bạn Dê hồng tuyêt. Nếu bạn Dê chẳng bao giờ chán tình dục thì bạn Dê có quyền lấy hết phần của anh và anh...solo hồng tuyết!


Đề nghị Tô trích dẫn lại Cat bảo diễn đàn không cho hồng tuyết, chỗ nào? Điều gì Cat nhận xét không khách quan?

Anh đang đặt câu hỏi cho bạn Dê


Diễn đàn thay đổi, môi trường, con người thay đổi thì có nghĩa là...không được hồng tuyết nữa à? Ở chỗ nào đấy, chỉ anh coi?

thế nên bạn Dê thay vì vặn lại anh chỉ cần trả lời Có hoặc Không.

- Có: thì anh sẽ lại hồng hồng, tuyết tuyết.
- Không: thì anh sẽ dừng lại không hồng và không tuyết nữa (ý người đẹp là ý của...admin mà)

Điều cuối cùng trong buổi "trò chuyện và yêu đương" này anh chỉ muốn nhắc lại


Không biết người ta viết gì, nói gì thì làm sao nhận xét khách quan được.

Nhận xét được hiểu chung là mọi nhận xét, nên nếu anh đưa ra cái gì đó mà bạn Dê bảo là "không biết" hoặc "không cần biết" thì có nghĩa là chúng ta dừng trò chuyện, chỉ...yêu đương thôi là đủ.

Thêm câu cuối cho nó dài và cho nó thành dòng luôn "Chúng ta dừng ở đây nhé?".

and...


I'm just a freedom fighter
No remorse
Raging on in holy war
Soon there'll come a day
When you're face to face with me
Face to face with me
DeLusty
24-08-09, 14:23
Tình hình mình thấy bạn Tô nên đọc kỹ xem Cat nói gì, truớc khi phản biện. Nên chú ý tập trung trả lời cho chính xác, thay vì sa đà vào hồng tuyết một cách không cần thiết. Đây cũng là nghệ thuật "Đắc nhân tâm"!

Đầu tiên, bạn Tô nên vào đây (http://tnxm.net/showthread.php?t) tham khảo Cái háng của Chị Thảo @Freefish để biết nghĩa bóng của nó thế nào. Còn ở đây Cat bảo bạn Tô nhìn đời qua cái háng Chị Thảo có nghĩa, tầm nhìn vẫn sau lũy tre làng; như cóc ngồi đáy giếng, vì rõ ràng là như vậy sau khi Cat phân tích lời của Tô,... chứ có xỏ xiên kon mịe gì về sếch siếc đâu mà bạn Tô lại nhạy cảm. Nguời ta bảo, không biết thì phải hỏi. Thế nào bạn Tô cứ suy diễn rồi phán như đúng rồi ý của Cat?

Nếu bạn Tô gán cho Cat là hiếu thắng theo nghĩa tiêu cực, ý của bạn Dê. Nếu bạn Cat là 1 nguời hiếu thắng, Thì ngay từ posted này (http://tnxm.net/showpost.php?p=233514&postcount), có câu đầu tiên Tô bảo " .. Anh nói đủ rồi ..." mà Cat tiếp tục trả lời vấn đề đang bàn cãi. Cat chấp nhận mình hiếu thắng tiêu cực theo như lời bạn Tô. Nhưng lần này thì dù bạn Tô có nhận xét Cat là nguời thế nào đi chăng nữa, mình không quan tâm. Vì sau khi Cat tranh luận, qua những gì Tô đang thể hiện cũng cho thấy Tô là nguời chỉ nói lấy đuợc giành phần iu điểm về phía mình. Ở đâu có bất công ở đó có đấu tranh, vậy Cat hiếu thắng cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa, ít ra là trong truờng hợp này.

Nói tiếp chuyện Gaup - Saint ...Chẳng biết dựa vào đâu bạn Tô phọt ra rằng " mà là cả một thế hệ, bao gồm dấu ba chấm (...) và rất nhiều thành viên khác, dù có thể họ không còn chơi diễn đàn nữa, họ thù ghét nhau hay bất đồng quan điểm...thì những gì họ đã thể hiện vẫn có một điểm chung đó là sự chân thành, chia sẻ và...dám sống thực?" @Tokỵo. Mình bắt đầu thấy bạn Tô phát biểu huyên thuyên rồi đấy! Lại còn bảo bạn Cat thích tình zục, ngòai cái điệp khúc của các bạn chỉ biết nhận xét 1 cách hời hợt, đại khái: "Cat chỉ biết phịch phọt bú liếm ...blah blah" ...dựa vào đâu bạn Tô bảo Cat thích sếch? Cho dù Cat thích đi chăng nữa, một nguời bình thuờng có đứa nào lại ghét tình zục đâu nhỉ, chuyện này rất bình thuờng?

Mình đã bảo diễn đàn không hề phủ nhận sự hồng tuyết, thì có nghĩa forum cho hồng tuyết, đây chẳng phải là 1 câu trả lời cho Tô sao? Chẳng hiểu Tô đọc hiểu thế nào, lại đặt thêm câu hỏi nguợc lại 1 cách thừa thãi, "Diễn đàn thay đổi, môi trường, con người thay đổi thì có nghĩa là...không được hồng tuyết nữa à? Ở chỗ nào đấy, chỉ anh coi?". Có thấy ngẫn không? Cũng như Cat bảo Anh Tô thích ân ái kiễu sến sến. Cat coi film sếch nhiều suy nghĩ cũng thay đổi, nhưng không có nghĩa phủ nhận cách làm tình của Tô. Tô đặt câu hỏi nguợc lại "...nghĩa là không đuợc f uck nữa à? Chỗ nào, chỉ anh coi?" Trong khi điều Cat phọt ra chỉ cho thấy 2 quan điểm - sở thích bất đồng. Nó không hề bắt nguời này không đuợc làm điều này và phải theo nguời kia, hoặc nguợc lại.

Cuối cùng, Tô vẫn đi lòng vòng chưa trả lời thẳng vào câu hỏi của Cat đưa ra một cách chi tiết cụ thể "Cat không khách quan điều gì?" Có điều này Tô cần phải hiểu - nhớ. Khi Tô hay ai đó đề cập đến 1 vấn đề mà Cat bảo mình "không cần biết, hay không quan tâm"thì có nghĩa, vấn đề đó nằm ngoài khả năng giới hạn của bản thân Cat, hoặc là vấn đề đó thuộc về chuyện riêng tư, hay là vấn đề không liên quan cần thiết đến việc đang đề cập, ...dĩ nhiên có rất nhiều lí do khi Cat nói mình không quan tâm. Tô hiểu rất sai khi cho rằng Cat nói như vậy có nghĩa thiếu khách quan khi nhìn nhận sự việc.
Laozeza
24-08-09, 14:32
Bạn Tô-ky-Ô không fò, lưu ý bạn hiện tại bạn không nên dùng bút danh Dê để nói bạn Cat 4` tránh tình trạng nhầm lẫn hạn thầm giai phẩm của lão dê. Theo lão ngu tính, bạn nên dùng bí dánh Cat 4` (tuy hơi dài dòng) để chỉ bạn PussyCat là được. tuy rằng anh ngữ bạn ấy 4` thật, hoặc có thể dùng Cat lìn mèo @Gun 4`.
DeLusty
24-08-09, 14:33
Tiếng ăng lê của lão Zê như lìn í!
TokyoZero
24-08-09, 15:28
hà...hà...

@Laozeza: Em sẽ nghe lời lão, từ nay sẽ gọi bạn DeLusty là bạn Cat, còn lão thích thì cứ gọi em là 4', em không hề giận lão về điều đó, trái lại sẽ coi đó là biểu hiện của sự...thân thiện.

@DeLusty: Cat em thật là...cá tính, nghe nhạc đi kưng.
Laozeza
24-08-09, 15:34
@ chú Tô - Ky - Ô không 4`: chú chửa hiểu thâm ý của lão.

@ Cat 4` em lại định đọ tiếng Ăng-lê với lão à? At master level, Cat em đã 4` cbn dồi.
TokyoZero
29-08-09, 21:17
Tokyo chuyển mùa, tháng tám dần qua, bọn ve sầu đã bắt đầu thôi rả rích, gió từ đại dương bao la tràn về qua những dãy núi trùng điệp, dừng lại ở đâu đó, nơi mái tóc, làn da...đem theo chút mát lạnh và trong lành của những giọt nước li ti, li ti đến mức gần như không nhận biết được. Mùa thu hẳn phải buồn, mùa thu rối tung một mớ cảm xúc, hỗn độn và ngột ngạt, nhưng con người thì lại buộc phải tỉnh táo, tỉnh táo đến lạnh lùng...

Khốn nạn những mùa thu.

Ngồi một chỗ mà dõi mắt nhìn thế gian, tự nhiên ngộ được bao điều về nhân tình thế thái, về sự ngu dốt, nhỏ nhen và ti tiện. Ở đâu đó ùa về cái khát khao sự thông thái, lòng vị tha và độ lượng, khát khao nhiều bởi con người luôn luôn thiếu những điều đó. Nhưng rồi thì những khát khao cũng chẳng có ý nghĩa gì trước sự sắp đặt của số phận. Càng mưu mô, càng thủ đoạn càng thâm hiểm càng khốn nạn thì lại càng đau thêm. Con tạo xoay vần, nhân nào quả đấy, những lí lẽ giản đơn đến vô cùng đó mà không ai chịu hiểu.

Cứ cho rằng tạo hóa tạo ra loài người, thì ắt hẳn tạo hóa cũng tạo ra những người đàn bà đẹp. Và sai lầm lớn nhất của tạo hóa là đặt những người đàn bà đẹp cạnh nhau, nó làm cho cái đẹp tan biến, chỉ còn lại những hình nhân bùng nhùng, gớm ghiếc và đáng thương. Thương thay tạo hóa...

Có những người đàn bà mà đến quỉ dữ cũng phải cúi đầu khi bắt gặp, nhưng con người thì không, vì con người còn nhẫn tâm và ngu ngốc hơn cả quỉ dữ. Lại thương thay loài người...
wasabi
29-08-09, 21:17
Tokyo ơi check mật thư nhé.
6642
29-08-09, 23:14
Kết luận là thím Cat thích chữ "phản biện".
TokyoZero
29-08-09, 23:29
hà...hà...

Bác Sáu đến chơi, mời bác dùng trà. Em đang uống trà một mình.
Phương Thắm
29-08-09, 23:34
May thế, mình hok phải đàn bà. Mình là Linh trưởng.
6642
29-08-09, 23:38
Chú Tô (nhắc đến đây nhớ nhân vật Tô răng phở trong phin Hoàng Phi Hồng trên đài nầu quên mịa mất :D - Chú có răng phở hok thía?) gọi cháu à? Thế này thì tổn thọ cháu ra à? Khổ lắm cơ, thôi để cháu xin chữ Bác, cháu trả chữ Em, cháu kính chú chén trà gọi là..., hí hí
6642
29-08-09, 23:54
Mùa thu hẳn phải buồn, mùa thu rối tung một mớ cảm xúc, hỗn độn và ngột ngạt, nhưng con người thì lại buộc phải tỉnh táo, tỉnh táo đến lạnh lùng...

Nắng nhạt, lá ngợp, phố đông
Những vòng vèo tiến hoá
Thu thinh không.

(Thơ cháu - Sít buồn ngủ tít thò lò :D)
Nếu chú thấy hay thì cháu tặng chú, nếu chú thấy hok hay thì cháu mang dzia`.
TokyoZero
30-08-09, 00:02
Bác Sáu cứ khiêm tốn, thơ mà đem tặng em thì khác gì đàn gẩy tai trâu. Nên trâu mà nghe đàn thì lúc nào chả...gật gù khen hay.
Phương Thắm
30-08-09, 00:13
Mùa thu hẳn phải buồn, mùa thu rối tung một mớ cảm xúc, hỗn độn và ngột ngạt, nhưng con người thì lại buộc phải tỉnh táo, tỉnh táo đến lạnh lùng...

Nắng nhạt, lá ngợp, phố đông
Những vòng vèo tiến hoá
Thu thinh không.

(Thơ cháu - Sít buồn ngủ tít thò lò :D)
Nếu chú thấy hay thì cháu tặng chú, nếu chú thấy hok hay thì cháu mang dzia`.


Bạn Tô mà dám chê thơ cháu Sít của Chị, Chị hít le luôn!

Thơ Sít buồn ngủ tít thò lò cảm xúc quá, thím họa theo một tí rùi đi ngủ cho ngon nhé.


Nắng nhạt, lá ngợp, phố đông
Những vòng vèo tiến hoá
Thu thinh không.
Post nhạt, box ngợp, forum đông
Một nhí nhố thò lò
Nick bùn ngủ.

Khò khò.......

P/S: Nick hẳn phải bốt, nick rối tung một mớ cảm xúc, hỗn độn và ngột ngạt, nhưng con người thì lại buộc phải tỉnh táo, tỉnh táo đến lạnh lùng... dù đang buồn ngủ bỏ xừ. ^_^
TokyoZero
30-08-09, 00:28
hà...hà...

Gái Chị cứ ngoan ngoãn thế, anh mừng. Nhưng mà đừng làm hỏng những vần thơ của Sít, dù gì cũng là...cỗ lòng người ta tặng nhau để nhắm rượu.

Ngủ ngon.
TokyoZero
11-09-09, 22:22
World Trade Center 11. September (movie)
2975
20
Osama bin Laden
Khalid Shaikh Mohamed
George Walker Bush
1972
B52
1961-1971
Dioxin
Agent Orange
LCĐ
9.11.2009
Tokyo
Silent.
TokyoZero
12-11-09, 16:25
Ohayo anh! Đó là câu nói duy nhất tôi còn nhớ sau rất, rất nhiều câu chuyện mà chúng tôi đã nói với nhau trong suốt cả một ngày trời, một chuyến dạo chơi...trên bus. Tôi gọi nó là Lâm, thay cho tên thật, với cái ý nghĩa là Rừng, bởi trong cảm nhận của tôi nó thuộc về đại ngàn, về những thảm rừng xanh ngăn ngắt, một cái cây xinh xắn, nó đã nói về mình như vậy.

Ngẫu nhiên mà gặp, chỉ một lần và nếu chỉ là một lần duy nhất thì quả thực rất thú vị.

Cứ mỗi lần mở mắt sau một giấc ngủ ngắn trên xe nó lại quay sang tôi và chào "ohayo anh", tôi đã nghe câu chào này cả ngàn lần từ rất nhiều người khác nhau mà chẳng bao giờ để lại chút ấn tượng gì, nhưng lần này thì khác. Chuỗi âm thanh ngắn ngủi đó như một lời đánh thức nhẹ nhàng sau giấc ngủ, một lời khích lệ để bước vào một ngày mới, không liên quan đến mặt trời.

Tôi bỏ qua nhưng ngày mưa tháng mười một, lại quay về với cái máng lợn và lại rong chơi, sống lâu, quen nhiều với thất bại con người ta trở nên lì lợm hơn. Ừ thì, tôi chào tôi.

[log in vào cái lò gạch cũ vẫn với một tâm lí đầy tội lỗi, với lí do giản đơn - hoang phí thời gian là một cái tội]
em tên bông
12-11-09, 16:59
[log in vào cái lò gạch cũ vẫn với một tâm lí đầy tội lỗi, với lí do giản đơn - hoang phí thời gian là một cái tội]

Thời gian đã hoang phí ở cái lò gạch cũ này đáng lẽ đã dùng để làm gì mới không là hoang phí, mới có ý nghĩa, mới đáng tiền, anh?

Mau mau đi, bông muốn biết.
TokyoZero
13-11-09, 11:20
hà...hà...

Xin lỗi Bông, anh không mau mau được. Anh quen sống chậm mất rồi.

Thời gian à? Thời gian ở cái lò gạch cũ nó thấm vào từng viên gạch ý, em lật từng viên lên mà hỏi.

Rõ ràng là "Cái gì tội lỗi thì luôn lôi cuốn và hấp dẫn", như Bông chẳng hạn, đúng không?

*Anh có một yêu cầu rất nhỏ với Bông, khi đối thoại với riêng anh Bông đừng đặt ở cuối câu, sau dấu phẩy, một từ "anh" nhé. Vì phụ nữ có hai vũ khí đáng sợ nhất là nước mắt và...sự nũng nịu, anh có thể quay mặt đi không nhìn vào những giọt nước mắt nhưng lại không thể bịt tai trước những lời nũng nịu, nó làm cho lí trí của người đàn ông tan biến (nhất là khi...đêm về :-)).
6642
13-11-09, 11:33
Thời gian à? Thời gian ở cái lò gạch cũ nó thấm vào từng viên gạch ý,

Cái ý này hay, cháu thík!
jack13
14-11-09, 14:27
*Anh có một yêu cầu rất nhỏ với Bông, khi đối thoại với riêng anh Bông đừng đặt ở cuối câu, sau dấu phẩy, một từ "anh" nhé. Vì phụ nữ có hai vũ khí đáng sợ nhất là nước mắt và...sự nũng nịu, anh có thể quay mặt đi không nhìn vào những giọt nước mắt nhưng lại không thể bịt tai trước những lời nũng nịu, nó làm cho lí trí của người đàn ông tan biến (nhất là khi...đêm về :-)).

Anh đồ Tokyo là giai tân. Giai tân bi giờ là rất quý hiếm, nhưng bảo tồn được cái quý hiếm đấy thì không thể không có chút bản lãnh. Chúc chú tay cứng đá mềm!
Ken_girl
14-11-09, 18:00
hà...hà...

*Anh có một yêu cầu rất nhỏ với Bông, khi đối thoại với riêng anh Bông đừng đặt ở cuối câu, sau dấu phẩy, một từ "anh" nhé. Vì phụ nữ có hai vũ khí đáng sợ nhất là nước mắt và...sự nũng nịu, anh có thể quay mặt đi không nhìn vào những giọt nước mắt nhưng lại không thể bịt tai trước những lời nũng nịu, nó làm cho lí trí của người đàn ông tan biến (nhất là khi...đêm về :-)).

Vậy là anh đang tán Bông của em à, anh?
.......................
Anh thích chết sao.., anh?
......................
Sao em viết nó ko được nững nịu dịu dềnh là sao nhỉ?
A-xôn
26-11-09, 22:58
Tôi đã thực sự cảm thấy ngớ ngẩn khi viết những dòng này ở đây, nơi mà mười thằng đọc thì đến chín thằng sẽ nhảy vào chửi rủa, bới móc, phân tích, dạy đời.

Còn 1 thằng Axon thích đọc bài ấy<3 . Yên tâm!
TokyoZero
22-12-09, 17:49
...homesick, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,


homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick,
hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,
HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,
HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,
HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,

...homesick, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,


homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick,
hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,
HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,
HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,
HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,

homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK,


homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,
homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick, homesick,homesick,HomeSick, Homesick, hOmesick, hoMsick, homEsick, homeSick, homesIck, homesiCk, homesicK, HomeSick, Homesick, hOmesick,
6642
22-12-09, 18:05
1918 homesick. Phù, đếm mỏi lun! :D Thế bâu giờ chú Tô về nước ợ?
A-xôn
22-12-09, 19:22
Ôi ấy đếm giọi xế:D Tớ đếm ra là 2000 là sao nhỉ:10:

PS: Bạn Tokyo0 nhớ nhà lắm à:(? Khộ thân!
lm2
22-12-09, 20:59
tính cả word homesick ở tiêu đề thì tổng cộng có 3836 chữ homesick
số đẹp, số đẹp
em tên bông
23-12-09, 09:34
Giờ em lại nhớ những ngày mình nhớ nhà, mới lạ.

Nhớ quá những ngày chỉ ước ao được về nhà, và không có một nghi ngờ nào về mong ước của mình cả.
nhaphat
23-12-09, 09:59
dòng sông đâu có cần những cái bến bông nhỉ
Herbach
23-12-09, 17:04
Mỗi khi nhớ nhà anh hay đi rửa chén . Khi đó phần nào anh cảm thấy như anh đang ở nhà .
6642
23-12-09, 19:44
Ôi ấy đếm giọi xế:D Tớ đếm ra là 2000 là sao nhỉ:10:

PS: Bạn Tokyo0 nhớ nhà lắm à:(? Khộ thân!

:D số tròn thế là không đúng rồi á, có bịa thì bịa ra một số lởm chởm hơn choa nó thật chớ :D
Mây.....
23-12-09, 21:30
Thằng Sít đếm nhầm hay sao í, mình đếm được 2689 cơ mà.
TokyoZero
25-12-09, 13:07
Cảm ơn các tình yêu đã vào đây hóng hớt và...đếm "homesick".

Xmas của các tình yêu ra sao?
6642
25-12-09, 19:28
Xmas của các tình yêu ra sao?

Lâu không đọc lại kiểu gọi nhau thế này đới, hê hê :D

Bấu cấu chú Tô nhá, đêm qua chấu nhặt được mũ ông Lô-en ở ngay cửa nhá. Miệng con ki ki nhà chấu ngậm một mảnh vải đỏ nhá. Chắc là gửi nhầm đối tượng, hức!
TokyoZero
26-12-09, 22:59
Sít thích cách xưng hô nào trong các cách sau:
- Mày, tao
- Em, bác
- Anh, chú
- Chú, Sít
- Tao, Sít
- Anh, em
- Anh, Sít
...
Mỗi cái nick là một cuộc chơi, mỗi cách xưng hô là một màn kịch, hãy chọn lấy một cách cho mình chứ đừng trả lời "thích kiểu gì cũng được". Nhé, nào, chọn đi...
Mây.....
27-12-09, 19:34
Có mỗi Tô thắc mắc thừa vậy thôi.

Thèng Sít nó chọn cách xưng cháu với tất cả mọi người từ lâu rồi.

Sít ơi có hình lá diêu bông à quên lá dấu ko chụp lên đây cho thím coi thím đi tìm chữa răng đi.
TokyoZero
27-12-09, 22:01
Không thừa đâu Mây, thèng Sít xưng cháu với tất cả mọi người thì đó là lựa chon của nó, và tất nhiên hàm chứa một sự mỉa mai nào đấy, còn anh lại thích sự lựa chọn khác, chẳng hạn như thích gọi nó là...bác 6, xưng em cơ, thế mới có chuyện để nói.

Thực ra hỏi cho đỡ buồn mồm thôi, vấn đề là ở cái nick này vô tình gợi cho anh một câu chuyện về thân phận...đàn ông, có thể là tưởng tượng, có thể là đọc ở đâu đó, nhưng không nhớ được và khó viết ra, tạm thời vẫn cứ là tưởng tượng...
TokyoZero
27-12-09, 22:44
Anh vừa bước qua những ngày đông ngột ngạt, ê ẩm với những chiếc ghế kê vào nhau và ánh đèn neon chói lòa, nhức nhối. Lâu rồi anh không có đêm nào mà thích thức đến bao giờ thì thức, không phải đoái hoài gì đến sớm mai, thế nên có lẽ anh phải đi tắm cái đã và sẽ cân nhắc về một tách cafe...bây giờ đã gần 1:00AM, hai mươi tám tháng mười hai, tháng mười hai cuối cùng của thập kỷ, vậy là thấm thoát đã mười năm, thế nào nhỉ? mười năm...
TokyoZero
27-12-09, 22:46
Chỗ này là khu vực để thủ dâm, nếu các bạn vẫn đang mặc quần áo và typing, xin hãy yên lặng chấp nhận làm khán giả.
knowledgeriver
28-12-09, 00:30
Anh đề nghị Bi phò ban ngay thằng Tô cho anh. Cứ cái gì liên quan đến Tô, Ca lít tô hay là Tô ki ô là ban tất.

Việc spam home sick theo dạng kia là một hình thức khủng bố đặc biệt nguy hiểm cho diễn đàn ta. Nó làm cạn kiệt nguồn tài nguyên vốn hữu hạn và tăng chi phí quản lý làm tiền đề cho việc nảy sinh các xung đột xiên lục địa liên quan đến tài trợ diễn đàn và quan hệ giữa kiều bào ta ở California và đồng bào quốc nội.
TokyoZero
28-12-09, 05:17
Chào buổi sáng!

Anh đang hòa trộn một dung dịch màu Nâu với muối Natri-Clorua(Sodium Chloride) NaCl để...súc miệng.

Oh kìa Nâu, sao không cởi nốt ra, lại còn trơ lơ cái quần sịp thế? Cởi nốt ra cho nó thoải mái đi mầy. Đừng có mất công kêu gọi ban nick anh làm gì Nâu à, cái nick TokyoZero này về nguyên tắc là sẽ chẳng bao giờ bị ban hết, vì nó có ý nghĩa đ éo gì đâu mà ban. Trong trường hợp Nâu khởi nghĩa thành công, lên nắm chính quyền và ban anh thì...thôi, anh ngồi làm khán giả xem Nâu múa gậy.

Khủng bố xét trên một phương diện nào đó thì thì là biểu hiện của sự tự do hoang dã nhất, là những đòi hỏi quyền lợi và khả năng chi phối quyền lực không tuân theo một luật định nào. Tài nguyên vốn hữu hạn, cũng như cái vốn tự có của con người, nhưng không dùng nó cũng...phí, theo thời gian thì tài nguyên cũng bị chuyển hóa thành rác rưởi hoặc không có giá trị sử dụng, chính vì vậy spam là một động thái tích cực nhằm tránh lãng phí tài nguyên một cách vô ích.

Những mối liên hệ mật thiết giữa spam và chủ nghĩa khủng bố cũng như ảnh hưởng của hành động này tới những xung đột liên lục địa hiện tại chưa có công trình nghiên cứu cụ thể nào được công bố. Tuy nhiên trong lúc chờ đợi kết quả từ phía các nhà nghiên cứu thì tạm thời lôi những nhà phân tích ra cho đỡ mốc. Hoạt động tài trợ có thể coi như là làm từ thiện cũng có thể coi như hành động thẩm du, xét về phương diện nào đi nữa thì cũng đáng được trân trọng và tôn trọng. Vấn đề này anh đã từng đề cập trong một bản tham luận hồi đầu năm, giờ cuối năm đ éo nói lại nữa. Quan hệ giữa kiều bào nói chung và kiều bào Cali nói riêng với đồng bào trong nước nhìn chung từ trước đến nay vẫn là "ghét nhau như chó với mèo", cho nên kệ cbn không việc gì phải cải thiện hết. Kiều hối là một khoản đóng góp không nhỏ cho nền kinh tế của một đất nước mà hàng năm, hàng tháng vẫn đang phải ngửa tay đi xin từng đồng viện trợ của các nước giàu. Nói như vậy tức là kiều hối quan trọng nhưng không có nghĩa là phải ve vãn, mồi chài kiều bào về đóng góp xây dựng quê hương để bòn rút vài đồng kiều hối của họ. Kiều hối là một dòng chảy tự nhiên, không cần phải làm gì hết nó vẫn chảy về. Vấn đề quan trọng nằm ở mối quan hệ với kiều bào, quan hệ tốt, tình dục thỏa mãn thì tự nhiên kéo được nguồn nhân lực chất xám, khi đó kiều hối chỉ là một vật ký sinh không còn đóng vai trò quan trọng nữa. Lúc này trọng tâm của vấn đề lại chính là ở đồng bào quốc nội, chứ không phải là kiều bào - những người về cơ bản không phải người Việt Nam, tức là khách, nhưng bản chất vẫn là dân Đại Việt và có nghĩa là rất...Việt. Khi đồng bào quốc nội thay đổi được tư duy, không coi kiều bào là cái gì đó tót vời, đủ khả năng nâng tầm mình lên, làm tốt vai trò của một chủ nhà thì tự nhiên khách sẽ không cần mời mà vẫn đến, kiều bào tự cun cút mà về không cần trống rong cờ mở.

Nói chung đồng bào đã nghèo thì không nên tinh tướng, nghèo mà lại còn tinh tướng thì người ta gọi là...lòng tự hào. Đồng bào vẫn còn ngồi trên con SH mà vênh mặt lên với phố phường, coi đó là biểu tượng của đẳng cấp và sự phát triển, trong khi kiều bào dùng SH chỉ để đưa bánh pizza. Những diễn biến mới nhất trong quan hệ giữa đồng bào và kiều bào gần đây thể hiện sự tự ti vô bờ bến, sự nông cạn và bất lực về trí tuệ của một bộ phận quá khích không làm chủ được bản thân, xét về đẳng cấp được coi là...không thèm chấp.

Những phân tích vừa nêu chứng tỏ spam chả liên quan đ éo gì đến quan hệ của kiều bào và đồng bào hết. Hơn nữa, "mọi người sinh ra đều bình đẳng, thằng Tạo bạn Van cho họ có quyền được sung sướng, quyền mưu cầu hạnh phúc và quyền được spam" (cho đến khi lãnh tụ Bi...ngứa mắt).
Ken_girl
28-12-09, 10:31
Anh Tookyo
Chúc anh buổi sáng zui zẻ
Ăn sáng chưa?
Em ăn rồi! Từ lúc 3h hôm qua. 1 bát mì đập 1 quả trứng với 1 dúm hành tươi, 1 ít nước nóng và 1 lon Ken nhỏ.... Thôi em hành quân xa đây. huhuu
TokyoZero
28-12-09, 11:20
.hà...hà... Kon Ken Ngẫn,

Anh thức giấc vào lúc 7h sáng, đây là một giờ bất thường so với nhịp sinh học của anh, kiềm chế tắm thêm một lần nữa, vì mới tắm lúc 1:00AM, tắm thay cho thể dục buổi sáng nhưng nhìn chung là...mất thời gian.

Bữa sáng của anh là một cái bánh ngọt (http://blog-imgs-26.fc2.com/c/o/n/confectioneries/goyou-manju2.jpg), bé tí ti, một quả chuối không được ngon cho lắm và 2 tách cafe, một buổi sáng nhàn rỗi với thời tiết không quá lạnh, và anh đang tính xem nên bắt đầu cái gì trong một list dài những thứ cần bắt đầu...và bây giờ là buổi trưa.

ok, đi đi
đi cho chân cứng đá mềm,
bao giờ đến tối thì về...ăn mì tôm tiếp, nhá

Một ngày tốt lành.

P/s: với một lối sống bừa bãi và lịch sinh hoạt ngẫu hứng, con người ta rất nhanh đi về phía bên kia con dốc, con dốc của sự minh mẫn và con dốc đời người, rồi chúng ra cũng sẽ...chết hết cả lũ mà thôi.
A-xôn
28-12-09, 13:24
Bạn To0 ơi tớ vừa vote cho topic của ấy thêm 1 GOLD đấy:-| Mà cho tớ hỏi ấy mất bao nhiêu thời gian để viết từng kia chữ Homesick?
TokyoZero
28-12-09, 13:43
Ấy A-xôn đấy à? :-)
Tớ vừa quitted ra ngoài để đi hút thuốc rồi mà nhìn thấy ấy tớ lại log in.
Sao ấy ngốc thế, cái vote đó là tớ voted đấy, làm gì có đứa nào vote đâu, tớ không thích cả màu nâu lẫn màu vàng nhưng mà ngứa tay tớ cứ ấn bừa cho nó một cái "gold", dẫu sao vàng thì vẫn hơn nâu nhưng mà Vàng cho nó...lổi

Dẫu sao thì ấy mà đã lạc vào đây thì khó ra lắm đấy, nhớ câu này nhé. :*

P/s: ấy đếm được bao nhiêu từ "homesick"? mỗi chữ tớ viết mất...một ngày giời đó.
A-xôn
28-12-09, 14:43
Dẫu sao thì ấy mà đã lạc vào đây thì khó ra lắm đấy, nhớ câu này nhé. :*

P/s: ấy đếm được bao nhiêu từ "homesick"? mỗi chữ tớ viết mất...một ngày giời đó.

Tớ cũng thích bị lạc lắm<3, càng mê cung càng tốt:D Ngồi suy nghĩ tìm đường ra cũng hay đấy chứB-)

Tớ sẽ nhớ câu của ấy, cứ iên tâm:10:

PS: Tớ đếm được nhiều từ homesick lắm, bằng với số ngày ấy ngồi viết í }:)
em tên bông
29-12-09, 12:57
Ghé qua chào 00Zero00 cái.
TokyoZero
29-12-09, 14:20
...oh, chào Bông, cơn gió lào đưa em đến đây vậy?

Người ta gọi anh bằng rất nhiều cái tên, đôi khi họ cũng chả biết gọi thế nào cho thích hợp, nhưng anh vẫn thích được gọi là zero bằng cảm xúc và âm thanh của người gọi. :-)
Laos_xeza
29-12-09, 15:32
Sít thích cách xưng hô nào trong các cách sau:
- Mày, tao
- Em, bác
- Anh, chú
- Chú, Sít
- Tao, Sít
- Anh, em
- Anh, Sít
...
Mỗi cái nick là một cuộc chơi, mỗi cách xưng hô là một màn kịch, hãy chọn lấy một cách cho mình chứ đừng trả lời "thích kiểu gì cũng được". Nhé, nào, chọn đi...

Đây là một cách hiếp dâm kiểu mẫu :D

A thích thì chọn lấy 1 trong cái list do B đưa ra.
A chọn cho mình dưng mờ những kiểu chọn í lại do B quyết định.
Xiệt ra thì chú nên đồng ý mí cháu là: "Tùy chọn" là một loại khóa. Mà chú có thấy đứa trẻ nầu thích bị khóa cửa nhốt nhà không?

Chán lém í! :D Ngừi ta tôn trọng nhau thì xưng hô thế đé- nầu chả được. Quý nhau ngồi vỉa hè uống nước lọc cũng vui, địch nhau ngồi bàn tiệc cân não thì ăn uống mẹ gì nữa mà ngon. :D

Chú đừng cột bóng bay cho cháu nhế :-P.
TokyoZero
29-12-09, 16:58
Em xin lỗi bác Sáu vì có lần chửi nhầm bác, tại bác dùng nhiều nick quá à...

Em chỉ có quan hệ và đối thoại bằng sự cảm tình với duy nhất một nick 6642 của bác, nên tất cả các nick khác em sẽ không coi đó là bác em nữa và sau này đừng bất ngờ hay khó chịu vì bất cứ điều gì em nói, đơn giản đó là cách chơi của em, nhá.

Trong một mẩu chữ của em cũng chả có dấu phẩy nào thừa và vô nghĩa đâu, có thừa chẳng qua là...kiểu nó phải thế thôi. Tất nhiên xưng hô thế nào không quan trọng, nhưng tùy từng người, tùy từng thời điểm, tùy từng hoàn cảnh, em thích ấn định một cách xưng hô cụ thể cho nó...đỡ bực mình, thế gọi là ngẫu hứng lý...Quang Diệu đó.

Vấn đề là khi người ta đọc vị được nhau rồi mà vẫn giả lả vẽ vời rất chi là vớ vẩn, tự trong lòng không cảm thấy thoải mái. Quay lại mô hình "hiếp dâm kiểu mẫu nhé" để xem có dấu phẩy nào thừa không?

[1]- Chữ Sít đầu tiên là một đại từ nhân xưng "trung tính", nó chưa quyết định cách xưng hô.
[2]- Trong cái list đã đưa ra không liệt kê hết tất cả các cặp đại từ nhân xưng vì nó còn gồm dấu (...)
[3]- "Hãy lựa chọn lấy một" tức là một câu hỏi trực diện với mong muốn một câu trả lời thẳng thắn không vòng vo.
[4]- B không hề áp đặt kiểu chọn cho A (đã được giải thích bởi [2])
[5]- Khi quyền lựa chọn của A được thực hiện, kết quả cuối cùng chỉ phụ thuộc vào việc B có giữ lời tôn trọng sự lựa chọn đó hay không.
[6]- Một thông điệp bằng văn bản luôn ngầm chứa một ẩn ý của người viết, ở đây cặp "chú-cháu" đã không được nhắc đến.

Sẽ không có đứa trẻ nào bị nhốt trong nhà hết. Tất nhiên "mỗi cách xưng hô là một màn kịch" và kịch bản thì có thể thay đổi vào phút chót, nhưng việc đầu tiên là người ta có quyết định...chơi vở kịch đó hay không.

Đồng chí hiểu những điều tôi vừa nói chứ? Hay vẫn còn thắc mắc và ấm ức? Tôi đang biến cái topic này thành một chatroom và một "ngôi nhà xả stress cho TokyoZero và những người bạn" nhưng cũng không cố tình biến nó thành một thứ nhảm nhí, nhạt nhẽo và trên hết là không muốn những vị khách vãng lai cảm thấy "uncomfortable".
Ken_girl
29-12-09, 22:38
Ối giời ơi, cái chân kon Ken :-(

Chân em sao?
TokyoZero
02-01-10, 16:02
Chân Ken đẹp, ý anh không định khen một cách trần trụi như thế, nhưng cái đầu u tối của anh nó lại cứ ham muốn rằng chân đẹp thế mà sao không...dài thêm một tí, khêu gợi thế mà sao không...kéo lên cao thêm một tí, và rồi anh vẫn đành phải cố giữ cho được cái hình ảnh thánh thiện của mình bằng cách thể hiện một trạng thái bàng hoàng, ngạc nhiên đầy thích thú...

"Ối giời ơi, cái chân kon Ken!" :-)
Ken_girl
02-01-10, 22:48
Mặc dù hôm nay anh thiếu ngủ và rất oải, nhìn thấy nhiều chữ là ngán là bỏ qua, nhưng nhất định anh phải ghi lại một cái gì đó để cho ngày hôm nay khỏi vụt qua, để cứu vãn lại cảm xúc mà cái chân kon Ken đã gây cho tâm hồn mong manh và nhạy cảm của anh.

Đ..i..ẹ..p mà a nói như này á. hm hm. Em quote lại dẫn chg
TokyoZero
08-01-10, 22:37
Ken cứ sưu tầm và ghi chép lại những điều anh nói, bao giờ nhân dân có đủ tầm hiểu biết nhất định có thể cảm nhận được những điều hay ho và sâu sắc ẩn chứa sau tám chín tầng ẩn dụ thì em hay đem in thành sách, đảm bảo sẽ là best seller, nếu mà ế cứ về bảo anh, anh viết lại và Ken lại...sưu tầm.
Đốm
08-01-10, 22:56
Chào 0, lâu lắm mới gặp<3 Ấy có $35 lẻ(:D) thì trả giúp tớ tiền cái nick 7 màu nha. :whisper: Đề phòng thế vì tớ sợ mèo Bi hok cho tớ $35:-(
TokyoZero
08-01-10, 23:17
Ơ...Chó Đốm
....iu thế nhờ, tớ lấy đâu ra 35$ lẻ tớ chỉ có tờ 100$ thôi, nhưng mà tớ...hông cho đâu.
Tớ nghe nói bây giờ cái gì cũng đắt đỏ, nick bảy màu phải 1000$ cơ, ấy khéo nịnh mèo Bi thì mới được, chứ tớ bỏ ra mười tờ 100$ tớ...xót ruột lém. Bao giờ nịnh không được cứ giả vờ...tức, tức thật lực vào thể nào mèo Bi chả sợ.

Lúc nào ấy muốn trêu tức mèo Bi ấy cứ sang đây, bọn mình thì thầm, thì thào, thậm thụt, thật thỏ thẻ, tình tứ cho mèo Bi tức lộn ruột lên, rồi bọn mình ôm nhau cười nhá, thế chả sướng hơn cái nick bảy màu à...

:-)
TokyoZero
12-01-10, 13:35
Tôi bắt đầu một ngày quá trễ, ngày hôm qua của tôi cũng rất trễ, ngày mai cũng sẽ vậy.
Ông già số một phàn nàn về việc tôi đến phòng quá muộn, quá muộn, ông ấy nhấn mạnh bằng cả kính ngữ dành cho tôi một cách hài hước.
"Tao đợi mày từ sáng, giờ thì lên phòng tao, cầm đống giấy tờ theo tao cần mày cùng tao check lại thông tin".
Giờ tôi mới để ý trên bàn làm việc của ông có một cái hộp cắm bút bằng mica trong suốt, ẩn sâu dưới lớp mica là một đàn ngựa đang phi nước đại, nhưng tôi nhớ không nhầm thì hình như ông tuổi mèo.
Ông già số một cẩn thận hỏi lại thông tin rồi nhét tờ giấy đó vào phong bì, niêm phong đóng dấu rất cẩn thận, tôi gọi đó là một tờ xổ số.
"Tôi nghĩ với cái phong bì này tôi có thể kiếm bộn tiền hàng tháng đó", tôi đùa ông trước khi ra về. Ông già cười, một điệu cười mà những thằng đểu bảo là rất đểu, "good luck" - ông với theo. Có thể sau này khi nhìn lại tôi sẽ cảm nhận được những việc ông ấy làm cho tôi bây giờ cũng là một sự cố gắng, một sự quan tâm đặc biệt theo một ý nghĩa nào đó. Còn thì cho đến hiện tại tôi chưa lúc nào nghĩ tất cả những việc ông ấy làm cho tôi là có một chút hy sinh, một chút tâm huyết như những ông già khác đối xử với đám đệ tử. Tất nhiên rồi, trong cả một cánh rừng phong thì cũng không có cái lá nào giống nhau cả, người ta tưởng thế thôi, tưởng thế thôi.
Trời mưa, hẳn vậy rồi, tôi đã không nhìn thấy tia nắng nào xuyên qua rèm cửa khi vừa mở mắt thế nên mưa chẳng có gì lạ. Như vậy là vài cái dự định của tôi bị thay đổi chỉ bởi vì trời mưa. Việc hôm nay thôi cứ để ngày mai, và ngày nào cũng vậy thì chẳng bao giờ phải làm gì hết. Xoài khô Philippine, bánh ngọt Thailand là những mòn quà bọn trẻ mang về, đó là tập quán. Trời mưa, mùi xoài, mùi bánh và cả mùi cafe từ cái máy pha cafe của tôi hòa quện trong cái không khí ấm cúng của căn phòng cùng với giai điệu của bài Alone nghe trộm các bạn tặng nhau đem đến cho con người ta cảm giác thật...alone, mà alone không phải lúc nào cũng tìm được, nó là một hương vị của cuộc sống. Có lẽ tôi phải ra ngoài gọi điện cho ai đó, đơn giản chỉ vì trời mưa và cái mùi cafe...


[TokyoZero - Mùa đông]
Đốm
12-01-10, 13:41
Ông già số một cẩn thận hỏi lại thông tin rồi nhét tờ giấy đó vào phong bì, niêm phong đóng dấu rất cẩn thận, tôi gọi đó là một tờ xổ số.
"Tôi nghĩ với cái phong bì này tôi có thể kiếm bộn tiền hàng tháng đó", tôi đùa ông trước khi ra về. Ông già cười, một điệu cười mà những thằng đểu bảo là rất đểu, "good luck"


Tớ tò mò chút, cái phong bì đấy đựng cái giấy gì nhỉ:D Có phải 1 cái LOR:-P?
TokyoZero
13-01-10, 23:34
...hà...hà...
chó Đốm hóng hớt ghê, gái mà tò mò thì rất chi là...tò mò đấy
"tò mò là một tính cách khiến cho tất cả thương hiệu thời trang danh tiếng đều bị lu mờ"
ấy có hiểu nó là thế nào không?
Dù sao đi nữa thì ở trong cái phong bì đó không có 35$ đâu, đừng có mà hấp háy cái mắt như thế nhá...
Ken_girl
14-01-10, 00:42
Đầu gấu đây :D
Chim én gọi đại bàng trả lời
Oh yeah?
skyline80
14-01-10, 17:01
@Ken: Sau một thời gian bị treo lên cột điện, giờ tái suất giang hồ rồi hả em. Nhớ em quá :D
Ken_girl
14-01-10, 18:13
@Ken: Sau một thời gian bị treo lên cột điện, giờ tái suất giang hồ rồi hả em. Nhớ em quá :D

ÚI xùi. Em được bảo lãnh hẳn 1 triệu đô lại chả tái xuất giang hồ
( khoe khoang tí hã hã hã )
TokyoZero
14-01-10, 21:03
Đầu gấu đây :D
Chim én gọi đại bàng trả lời
Oh yeah?

Kon này gấu, anh biết rồi, giờ anh đang tìm cách thu gom mật ong..
skyline80
14-01-10, 21:10
ÚI xùi. Em được bảo lãnh hẳn 1 triệu đô lại chả tái xuất giang hồ
( khoe khoang tí hã hã hã )

Trời ơi!!!!!! Em quan hệ với toàn đại gia thế thì kinh quá. Anh muốn tán em thì lam sao bây giờ. :D
Mà lại còn thêm khoản đầu gấu nữa...?
Ken_girl
14-01-10, 22:10
Trời ơi!!!!!! Em quan hệ với toàn đại gia thế thì kinh quá. Anh muốn tán em thì lam sao bây giờ. :D
Mà lại còn thêm khoản đầu gấu nữa...?

Vì em có súng. Thế mà cũng phải hỏi. Hã hã hã
skyline80
14-01-10, 22:18
Vì em có súng
Thôi xong, em làm anh vỡ cả mộng Ken ơi.....:D
Ken_girl
14-01-10, 23:20
Thôi xong, em làm anh vỡ cả mộng Ken ơi.....:D

Súng thật chứ hok phải súng trim, súng ohun nước... Khụ khụ khụ
skyline80
14-01-10, 23:31
@Ken: Thế là anh lại có hi vọng ah. Mà súng gì thì anh cũng sợ. Em bó hết súng ống đi được không :D. Ghớm con gái con đứa chơi súng làm gì em ơi.
Đốm
20-01-10, 22:30
...hà...hà...
chó Đốm hóng hớt ghê, gái mà tò mò thì rất chi là...tò mò đấy

Kệ tôi, ờ


"tò mò là một tính cách khiến cho tất cả thương hiệu thời trang danh tiếng đều bị lu mờ"
ấy có hiểu nó là thế nào không?
Hok hỉu, giải thích đi xem nào>.<
TokyoZero
23-01-10, 00:27
Ấy...thè lưỡi ra cho tớ kiểm tra đã thì tớ mới giải thích.

Bây giờ nhá, hàng giả hàng thật lẫn lộn, không kiểm tra là không có tin được, mặc dù nhìn thì cũng hơi bị ngon của ló đấy. :-)
Ken_girl
23-01-10, 00:35
Anh à... Lâu lắm ko gặp :D Hã hã hã
TokyoZero
23-01-10, 00:44
Ôi Chúa ơi, à quên...

ôi Bông ơi, anh vừa mới gặp nó lúc nãy, anh vừa mới bảo nó học bài đi, hóng hớt ít thôi, thế mà nó lại mò sang đây thỏ thẻ "anh à..." nghe như câu mở đầu của một bài điếu văn bi tráng.

Mà này Ken này...

Hôm qua anh gặp kon Bông đấy, nó bảo nhờ anh chuyển tới Ken một cái hôn vào má trái, nhưng mà khi anh nhắm mắt lại, kon Bông nó lại hun nhầm vào má phải của anh, thế là anh phải hôn trả lại nó, đấy là anh mới chớm có ý tưởng thế thôi đấy, nghĩ là như thế thì sẽ công bằng, ai ngờ bị nó...tát cho phát, may mà anh kinh nghiệm, né được.

Bực mình anh bảo, đã thế em đi mà hôn kon Ken, tiếc chưa Ken ơi, học bài đê em, kon Bông nó đểu lắm...hã...hã...
Ken_girl
23-01-10, 01:09
Em nghĩ Bông nó đểu thì đểu cũng hok có đểu bằng giai đâu anh. Cho nên yêu được
Cuối đời nếu ko có gì em về vườn cả Bông
Nếu anh có hứng đi tu thì: Anh à... Đi cùng bọn em nhá...
A-xôn
25-01-10, 19:49
:whisper: Tokyo ơi tớ bảo này, hôm qua tớ thấy Đốm chạy vào đây nghịch bậy cái gì í, xóa nhanh lắm tớ chưa kịp đọc:( Xong rồi bạn í trốn òi>.<
TokyoZero
27-01-10, 23:05
Tớ là tớ nhìn thấy hết rồi, có...kéo lên cũng chả kịp đâu.
lão ma
29-01-10, 23:57
Ôi dồi ôi... Xem bọn chó Đốm - Tô âu yếm nhau mà mình cũng phát nghen thế chứ lị...
TokyoZero
30-01-10, 00:35
...hà...hà...
lão ma đặt chân vào đến đây thì đã là sai rồi, chó Đốm ơi lão ma hỏi này...
Ken_girl
30-01-10, 01:47
Hí hí. Em Ken dạo này hên giai cực. Nhưng em bận quá. Chả làm ăn được miẹ gì. Khộ.
Có lúc giai bỏ em đi như những giòng sông nhỏ có lúc thì có mà ko làm ăn được gì.
Bận lòi kèn. Em ốm rồi anh Tô ơi!
Đi nhiều, học tướt bơ, làm bục mặt, ko kịp ăn kịp uống, đêm thức học nốt mấy cái, mí cả bạn bè nhờ vả lại lăng xăng nhiệt tình giúp đỡ. Giờ ốm hơi bị nặng. T2 thi rùi... Ôi dời ôi!
TokyoZero
30-01-10, 02:03
Trồ ôi, khộ nhỉ? Ốm à? Lại còn bận và nhiều giai nhưng lực bất tòng tâm à? Vậy thì ra ngay hiệu thuốc, làm năm chục viên, mà không, có khi phải tám chục cho nó chắc, thuốc Diazepam nhé.

Sáng mai sẽ là một buổi sáng khá đặc biệt và an bình, giai sẽ không bỏ em đi như những dòng sông nhỏ nữa. Em không ốm, em không phải đi học, không phải đi làm và cũng không phải ăn uống gì hết. Em có thể đi đến bất cứ nơi nào em muốn, gặp bất cứ giai nào ngon ngon mà em trông...ngứa mắt, thậm chí em còn có thể đè lão ma ra giữa đường và dần cho một trận vì cái tội...già, chỉ đơn giản thế thôi. Còn nhiều lắm nhưng có một điều thú vị nho nhỏ là em...vừa có thêm một đôi cánh mới.
Ken_girl
30-01-10, 02:19
Trồ ôi, khộ nhỉ? Ốm à? Lại còn bận và nhiều giai nhưng lực bất tòng tâm à? Vậy thì ra ngay hiệu thuốc, làm năm chục viên, mà không, có khi phải tám chục cho nó chắc, thuốc Diazepam nhé.

Sáng mai sẽ là một buổi sáng khá đặc biệt và an bình, giai sẽ không bỏ em đi như những dòng sông nhỏ nữa. Em không ốm, em không phải đi học, không phải đi làm và cũng không phải ăn uống gì hết. Em có thể đi đến bất cứ nơi nào em muốn, gặp bất cứ giai nào ngon ngon mà em trông...ngứa mắt, thậm chí em còn có thể đè lão ma ra giữa đường và dần cho một trận vì cái tội...già, chỉ đơn giản thế thôi. Còn nhiều lắm nhưng có một điều thú vị nho nhỏ là em...vừa có thêm một đôi cánh mới.


Thuốc lắc hả anh?
lão ma
30-01-10, 02:36
Thuốc lắc hả anh?

Mịa, mãi chả ngủ được là dư lào? Kon hen nòi Kèn này ngẫn thế không bit. Thuốc lắc mà táng dăm chịch viên thì tiền đ'eo đâu ra mà đú. Chắc là loại thuốc ru ngủ thôi kưng!
Ken_girl
30-01-10, 02:49
5 chục viên ko phải ko có tiền đú trấn cướp đặt xe kiểu gì chả đủ chỉ sợ ko có sức đú thoai. Cắn mấy viên là giựt tung hàng rùi ( Đấy là em nghe nói chứ chưa có chơi thử nhá. EM ngoan hã hã)
Ờ mà dạo này em hên giai thật đó. Ở đâu ra mà lắm thế nhỉ. Thế mới bít mình chưa già. Tự dưng mình đc đôn hàng lên chục tuổi. Em nổi bần bật luôn í. Hã hã hã
Tiếc là em hok làm gì được. Lực bất tòng tâm. Em thật là khộ tâm. Hết kì thi này đến kì thi khác. Giai lại bỏ e đi như những giòng sông nhỏ. Cố mà hái được quả bằng tiến sĩ về cho vui cửa vui nhà chắc em Ken chết già là vừa. Phũ phàng quá đi
A-xôn
30-01-10, 21:45
...hà...hà...
lão ma đặt chân vào đến đây thì đã là sai rồi, chó Đốm ơi lão ma hỏi này...

Chó Đốm ơi có người gọi này. Chó Đốm dạo này đi chơi đâu òi, chắc lại đi cùng chó Tũn chứ gì:D Biết rồi nhé:10:
lão ma
31-01-10, 16:30
Chó Đốm ơi có người gọi này. Chó Đốm dạo này đi chơi đâu òi, chắc lại đi cùng chó Tũn chứ gì:D Biết rồi nhé:10:

Chó Đốm chắc lại bị chó Tũn rủ đi lẹo liếc gì đấy thôi...Chắc không sứt mẻ gì đâu, chó Xôn đừng lo!
A-xôn
31-01-10, 18:45
Chó Đốm chắc lại bị chó Tũn rủ đi lẹo liếc gì đấy thôi...Chắc không sứt mẻ gì đâu, chó Xôn đừng lo!

Tớ lo đâu, chỉ trêu chó Đốm tẹo thoai:10: Tớ đặt trọn niềm tin ở chó Tũn đấy nhen:x

PS: Chó Đốm có đi đâu cùng chó Tũn nhớ về nhà trước 9h tối nha>.<, dặn trước xế không có gì xảy ra lại đổ trách nhiệm lên đầu tớ:D!!!
TokyoZero
05-02-10, 11:18
.
http://lh4.ggpht.com/_oWoorcdhw-M/S2mqBZpBUVI/AAAAAAAAACg/bRueilmOxag/s800/IMG_0165.JPG

A View of Yokohama bay from the 70th floor, Royal Park Hotel.
2010/1/1
Canon G11
Amateur photographer
TokyoZero
05-02-10, 11:22
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".

Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu...

Ông đồ vẫn ngồi đây,
Qua đường không ai hay.
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay.

Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?


Vũ Đình Liên
hạ.
10-02-10, 09:58
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?


Vũ Đình Liên

Nhà cùa Tokyo bình an quá, cho hạ ngồi thẩn thơ nhờ chút nha.
hạ.
10-02-10, 10:00
Biết Đâu Nguồn Cội (http://www.youtube.com/watch?v=Dh_Qz8dT3NU)


Em đi qua chuyến đò thấy con trăng đang nằm ngủ
Con sông là quán trọ và trăng tên lãng du
Em đi qua chuyến đò ối a con trăng còn trẻ
Con sông đâu có ngờ ngày kia trăng sẽ già

Em đi qua chuyến đò ối a trăng nay đã già
Trăng muôn đời thiếu nợ mà sông không nhớ ra
Em đi qua chuyến đò lắng nghe con sông nằm kể
Trăng ơi trăng rất tệ mày đi nhớ chóng về

Em đi qua chuyến đò ối a vui như ngày hội
Tôi xin làm quán đợi buồn chân em ghé chơi
Em đi qua chốn này ối a sao em đành vội
Tôi xin làm đá cuội và lăn theo gót hài
TokyoZero
10-02-10, 14:43
Nơi này vốn luôn bình yên với cả đàn ông và đàn bà, cả người già và người trẻ.
Anh làm ra cái chỗ này thực ra cũng là để cho các gái thơ thẩn chuyện trò mà thôi.

Em đi qua chốn này ối à sao em đành vội
Tôi xin làm đá cuội và lăn theo gót hài

Anh vừa lướt mắt nhìn vào cái bàn di chuột ở sân bay thấy rất nhiều đôi mắt mèo và những khuôn mặt mèo tròn xoe béo múp, chẳng con nào giống con nào. Vẫn là một hình ảnh của sự lãng mạn xưa cũ, nhưng anh chợt phát hiện ra những con mèo thực ra trông rất đểu. Chắc là sắp tết rồi, tự nhiên mặt chúng nó cứ đần đần ra...
TokyoZero
10-02-10, 14:46
I am on the way going home.

Không còn nghi ngờ gì nữa, anh đang trở về nhà...
vongoan
10-02-10, 15:00
Thích thế ko biết!

Ăn Tết vui anh nhé!
TokyoZero
10-02-10, 15:05
- Em cũng phải transit năm tiếng ở Incheon, tức là em sẽ về Thailand lúc 1:00AM
- Sao không bay thẳng mà transit lâu thế?
- Vì nó rẻ nhất, mà em cũng không biết làm gì ở đó trong vòng năm tiếng.
- Ngủ chứ còn làm gì, anh cũng sẽ ngủ ngay
- Nhưng anh nhìn em mặc váy thế này ngủ chỗ công cộng sao được, mà em sợ ngủ quên.
- Không sao, cứ ngồi cạnh anh mà ngủ, cho em mượn một cái áo khoác, anh có mang điện thoại, lúc nào anh bay thì sẽ đánh thức em dậy, lúc đó cũng không còn nhiều thời gian đợi nữa.

Đêm trước không ngủ, nên giờ muốn vứt hết cả đống hành lí này đi mà lăn ra ngủ hay ngồi lướt web, nhưng gã đã để lạc mất cô gái đó, Chip - cứ gọi em là Chip, tất cả thông tin chỉ có vậy và chuyến bay của cô ta sẽ đến Chiang Mai. Dù sân bay này cũng khá rộng
những có lẽ gã phải tìm cô ta để nói chuyện cho đỡ buồn, và để...canh cho cô ta ngủ, như đã hứa. Đơn giản vì cô ấy cũng đã đợi gã gần 5 phút khi lũ hải quan sân bay lục soát hành lí...

Oh, gã đang trên đường về nhà, chẳng ai biết là gã sẽ về nhà vào ngày này ngoài một người duy nhất. Nhưng gã sẽ không kể gì về cô gái Thái đã ngồi cũng gã trên chuyến bay sáng nay, chỉ là những câu chuyện vặt...

Có mùi bỏng ngô đâu đây, lạ thật...
TokyoZero
10-02-10, 15:07
Cảm ơn vongoan, cũng chúc vợ ;-) ăn tết vui vẻ và nấu ít đồ ăn thôi nhé, nhớ là hương trầm thì không được để tắt... ;-)
Đốm
10-02-10, 17:09
Ê chó Tô, về VN chơi Tết hả? Có mua quà về cho tớ hok đấy? Nếu có thì Tết này gặp nhau nha:D

À mà nói trước cho tớ trị giá món quà, xem thế nào đã:D
Vàng
10-02-10, 17:15
Ê, chó Đốm mà còn gọi ai đó trống không là chó nữa thì nick sẽ bị treo đấy nhé.
Đốm
10-02-10, 17:28
Ê, chó Đốm mà còn gọi ai đó trống không là chó nữa thì nick sẽ bị treo đấy nhé.

Ê, chó Vàng, công chúa Đốm đây, ai có giọi treo thử xem nào>.<? Đến Bi còn run cầm cập sợ tớ nữa là hạng tôm tép như ấy:D
A-xôn
10-02-10, 22:10
Bạn Tokyo ơi, Tết năm nay nóng đấy! Mình vừa đi dạo nửa vòng quanh Bờ Hồ xong hết 3 que kem vanilla phủ chocolate :D Mà trời đêm thích quá, cảm giác nhẹ nhàng và dịu dàng lắm nhé:x! Chúc bạn về VN ăn Tết vui vẻ!

PS: Đốm dạo này hư nhỉ, nói trống không với bạn bè thế là hok ngoan nha:(
Vàng
10-02-10, 23:08
Kon Đốm dám dọa tớ kìa Axôn. Người iu đại gia có khác miệng có gang có thép.
A-xôn
10-02-10, 23:15
Kon Đốm dám dọa tớ kìa Axôn. Người iu đại gia có khác miệng có gang có thép.

Xinh đẹp và quyền lực luôn đi đôi với nhau, ấy hok bít à:67:
TokyoZero
02-03-10, 01:27
Chó Đốm với A-xôn mật thư cho tớ địa chỉ đi, tớ gửi quà cho. Tớ tin là các ấy sẽ thích, vì tớ chọn quà cho phụ nữ thì chẳng có ai không hài lòng hết và điều đặc biệt là họ không bao giờ quan tâm đến giá cả vì họ biết thực ra là nó "very very...cheap".

Nào các tình yêu, chọn đi, lộ privacy, cảm xúc khi nhận được quà, trò chơi với niềm tin hay "paven và những trò lố"? Tớ chỉ còn ở HN ba ngày nữa thôi và tớ không có time để online nhiều, các ấy có quyền lựa chọn hoặc tung một con bài sấp ngửa và tất nhiên các ấy có thể lừa lại tớ, điều đó không quan trọng, tớ cũng chẳng care khi bị các ấy lừa.

"TokyoZero đơn giản chỉ là một cái nick" và tớ thích câu nói này nên trong hòm thư của tớ sẽ không chứa những ký tự của từ "offline".

Chúc các tình yêu một năm mới an lành.
TokyoZero
02-03-10, 02:50
Về nhà, hai tiếng đơn giản đó đáng lẽ ra phải gây được một sự xúc động tối thiểu nào đó trong tâm trí gã. Nhưng từ lâu rồi hình như gã quên mất mình cũng có một nơi để về, về nhà - đáng lẽ phải xúc động lắm chứ? Bạn bè bảo "ông đúng là thằng bạt tử, cứ như thể ông không có gia đình bạn bè, người thân vậy". Liệu những mối quan hệ đó có phải là những sợi dây bền vững níu bước chân con người ta hay không, nhiều khi gã vẫn phải cay đắng lắc đầu "do nhận thức của bị can còn kém"...

Mẹ kiếp, thiếu một câu chửi thề là thể nào cũng rơi tõm vào nồi canh sến...

Ngày cũ, có người hỏi "cậu ở đâu?" gã trả lời "dạ, em ở quê mới lên". Rồi lại có một ngày người lại hỏi "quê cậu ở đâu?", gã trả lời gọn ghẽ "Việt Nam". Ờ, đúng rồi, đến một lúc nào đó thì "quê hương" làm quái gì có luỹ tre nào đâu, quê hương là cái gì đó cứ như đúng rồi, hiện hữu kiểu nó phải thế. Ờ - Việt Nam.

Nếu cuộc đời gã là sự đủ đầy của những nguyên tắc thì đó là một cuộc đời muộn. Một ngày, có cái gì đó thúc đẩy gã phải gạt bỏ cuộc sống này sang một bên, cơm áo, gạo tiền, công danh, lợi lộc. Mẹ kiếp, đúng là một mớ bòng bong. Gã phải về, về nhà một chuyến, không thì sẽ muộn, gã cũng chẳng thể hình dung được muộn thì sẽ ra sao, chỉ biết rằng muộn là...lỡ hẹn, muộn là một cuộc đời muộn. Nếu gã của mười năm trước thì muộn đồng nghĩa với kệ mẹ, nhưng gã của ngày hôm nay thì muộn đồng nghĩa với một tập hợp rất lớn những cụm từ không có mối liên hệ nào quá rõ ràng, tất nhiên trong đó không còn hai từ "kệ mẹ"...

"Tôi sẽ về Việt Nam vào đầu tháng hai", gã nói với ông già số 1. Ông già tròn mắt "sao tự nhiên lại về? mày không biết đó là quãng thời gian quan trọng thế nào với mày à?". "Ông cứ nói, tôi đang hỏi ý kiến ông về việc này". "Vì sao mày muốn về?". "Tết Việt Nam, ông có biết tết Việt Nam là gì không, thưa ông bạn kính mến". "Đan mạch, mày tưởng tao gà lắm sao?". "Vâng, vậy thì ông biết lí do vì sao tôi muốn về nước thời gian này rồi đó". "Tao tưởng năm ngoái mày về rồi?". "Đó là ông tưởng vậy thôi, chứ thực ra thì năm trước, năm trước nữa và năm trước nữa tôi vẫn chui rúc ở cái xó Tokyo này". "Ok, mày kêu la thảm thiết quá, nói nhanh cho nó vuông, bao lâu?". "Nếu được thì một tháng". "Cái gì, một tháng, mày vui tính nhỉ, thế thì mày về mẹ luôn cho nó lành sang làm gì nữa, nói với tao là mày đùa đi". "Vâng, nếu một tháng là quá dài thì ba tuần". Sau một thoáng nhíu mày thì ông già số 1 cũng ok "Mày có ba tuần ăn chơi nhảy múa, nhưng mày không được về trước ngày xxx, và mày thừa biết cái gì sẽ đón chờ mày sau ba tuần trở lại rồi đấy, cố lên con trai".

Vậy là xong, về nhà, đó ắt hẳn là một điều rất quan trọng đối với gã. Lần cuối trong bức thư gửi ông già số 1 gã viết "Tôi cần phải về nhà, đã quá lâu rồi tôi không về nhà, tôi gần như sắp quên hẳn Việt Nam rồi. Tôi cần phải refresh lại bản thân và tôi sẽ quay trở lại với một bộ mặt mới, gã nhấn mạnh vào cụm từ bộ mặt mới, như thể người đọc ắt sẽ hài lòng coi đó là một lời hứa". Gã không quen nói những lời hứa suông...


[TokyoZero - Về nhà]
Ken_girl
02-03-10, 09:09
Chào anh!
Anh mới về chơi? Welcome
Đã hẹn gặp được Đốm và Axôn chưa? hé hé hé

...
Giờ mới đọc kĩ. Hóa ra chỉ có 3 tuần ở Việt Nam. Đến nay đã là hạn deadline rồi í nhỉ? Vì tận từ mùng 10 tháng 2 cơ mà


Ăn Tết ở VN có gì vui? Có gì buồn? Có gì vội vã vấn vương?
Laos_xeza
02-03-10, 20:27
Vội vã trở về, lầm lũi ra đi
Chẳng thể làm tươi chừng này suy nghĩ
Quê hương - giá như vẫn nguyên màu cũ kỹ
Thì chú tôi đâu lãnh đạm thế này.

:D

Chú Tô thấy Tết Việt Nam thế nào? Chẳng xác pháo, hơi vắng những câu chào, người lấm lem đời lê từ năm này qua năm khác. Phố xá chệch choạc. Vô ngôn. Chùa chiền loạn xả. Vô ngôn. Lễ hội bát nháo. Vô ngôn. Vì lợi nhuận, tự nhiên ấm ức, tự nhiên buồn, danh thắng bỏ đi. Vô ngôn.

3 tuần là quá ít, cũng có thể quá nhiều. Nếu chú về để tìm lũy tre thì quá nhiều, nếu về để tìm cái gì cũng được thì là quá ít.
TokyoZero
04-03-10, 01:08
Hẹn bạn xeza ở một bài viết khác về tết Việt Nam, về hội hè đình đám chứ thực tình mà nói thì hoàn toàn không có một chút ý tưởng hay kỉ niệm nào đáng để nói về tết (năm vừa qua). Đơn giản là tết qua mất rồi và còn lâu mới tết.

Ngẫn này, thực ra anh chưa bao giờ ngồi trên cái xe Kia gì gì đó nhưng cứ mỗi lần gặp nó trên đường Hn là y như rằng một suy nghĩ tự động bật ra "Xe này của kon Ken Ngẫn thì phải, không biết nó có cho thằng nào thuê không nhỉ". Buồn cười ở chỗ là thực tình anh không thể nhớ Ken đi Wave Tàu hay Dream Thái, tết nó cứ kiểu đó đó...
Ken_girl
04-03-10, 02:34
Hẹn bạn xeza ở một bài viết khác về tết Việt Nam, về hội hè đình đám chứ thực tình mà nói thì hoàn toàn không có một chút ý tưởng hay kỉ niệm nào đáng để nói về tết (năm vừa qua). Đơn giản là tết qua mất rồi và còn lâu mới tết.

Ngẫn này, thực ra anh chưa bao giờ ngồi trên cái xe Kia gì gì đó nhưng cứ mỗi lần gặp nó trên đường Hn là y như rằng một suy nghĩ tự động bật ra "Xe này của kon Ken Ngẫn thì phải, không biết nó có cho thằng nào thuê không nhỉ". Buồn cười ở chỗ là thực tình anh không thể nhớ Ken đi Wave Tàu hay Dream Thái, tết nó cứ kiểu đó đó...


Kia của em rất đặc biệt và nổi bật ngay cả ở trong 1 đống rác, anh nhé!@ Bạn lớp em bảo thế
Buồn cười ở chỗ là ko quan trọng em có đang đi xe gì, thì gần nửa năm nay rồi vẫn chưa có đóng biển vô cho nên anh cứ tha hồ mà tưởng tượng
Coi như giống 1 cái hình nộm đeo mặt nạ màu trắng đi
So kool!
~_~
Đốm
06-03-10, 22:40
Tớ chỉ còn ở HN ba ngày nữa thôi

Muộn rồi nhỉ:(!

"TokyoZero đơn giản chỉ là một cái nick" và tớ thích câu nói này nên trong hòm thư của tớ sẽ không chứa những ký tự của từ "offline".
Già cả xấu hok dám offline thì cứ nói thẳng ra còn bày đặt chơi chữ:D
TokyoZero
08-03-10, 15:56
Tuyết có thể phủ trên nụ đào chớm nở
Gió có thể vẫn thờ ơ bên những cành hoa mơ không lá

Nhưng
Cô ấy sẽ thức giấc khi buồn đau đã lắng đọng trong lòng

Tin anh đi
Ngày mai cô ấy sẽ tỉnh
Và hãy nói với cô ấy mùa xuân đang đến
bên người đàn bà của những điều dịu dàng nhất
Mong manh tựa hoa mà không dễ gì tàn lụi...
Niềm tin là phù du nhưng tình yêu là có thực
Bởi, anh và tình yêu là một.
Lỗ Trí Thâm
09-03-10, 20:52
Tin anh đi
..
Niềm tin là phù du nhưng tình yêu là có thực
Bởi, anh và tình yêu là một.
Có lẽ bài "Xin lỗi tình yêu" mới tả nỗi lòng của Zero:
" Anh nói sẽ theo em đi hết cuộc đời,
Mà sao không gặp em ,dù chỉ một lần,khi về thăm quê
Anh nói sẽ ôm em khi gió đông về
Mà sao giờ đây một mình em lầm lũi dắt chiếc xe ga nặng nề dưới mưa
Anh biết anh sẽ dối em.
Khi lần đầu tiên...."
TokyoZero
09-03-10, 21:42
Nói khí không phải bác em bỏ quá, chứ thực tình là..."đéo được".
Văn vẻ của em bác nó ngọt ngào sâu lắng thế mà bác em lại mang cái bài "Xin lỗi tình yêu" ra để điễn đạt tâm trạng em thì cứ gọi là rất chi là lởm.

Thằng Đàm em trai em bác nó rên rỉ chẳng kém...Chế Linh là bao mà bác em đi sáng tác thành một bài thơ, em nói thật chứ...mà thôi, em không nói thật nữa, nói ra rồi bác em lại bỏ Thăng Long mà đi mất hút thì em thấy có tội với chị Vàng.
TokyoZero
09-03-10, 22:00
Muộn rồi nhỉ:(!

Già cả xấu hok dám offline thì cứ nói thẳng ra còn bày đặt chơi chữ:D

Chó Đốm ơi, thế này người ta gọi là "ngu thì chết chứ bệnh tật gì" đấy. Mỡ đã dâng miệng mèo rồi còn...cá trê, tớ là tớ thật lòng nhưng thật lòng là tớ cũng hơi...tiếc của, may mà ấy chảnh. Thôi, muộn rồi thì nghe "25 minutes (http://www.youtube.com/watch?v=-36PLyILxAE)" đi...Girl I'm sorry you are twenty-five minutes too late

Già? Cũng khối đứa bảo tớ già đấy, tớ nhận, rồi tớ hay lẩm bẩm "già nhưng mà...dai".
Xấu? Cũng khối đứa muốn bảo thế đấy, nhưng mà không đứa nào dám nói trước mặt tớ cả. Vì tớ chơi với toàn gái nhà lành mà gái nhà lành thì không biết nói dối. Còn cái lúc mà họ, phụ nữ í, hào phóng tặng tớ một lời khen thì họ chỉ đồng thanh nói nhõn có một câu..."manly". Đúng là cuối đời gặp...chó Đốm, cứ gọi là thích thú.
Ken_girl
09-03-10, 23:20
Có lẽ bài "Xin lỗi tình yêu" mới tả nỗi lòng của Zero:
" Anh nói sẽ theo em đi hết cuộc đời,
Mà sao không gặp em ,dù chỉ một lần,khi về thăm quê
Anh nói sẽ ôm em khi gió đông về
Mà sao giờ đây một mình em lầm lũi dắt chiếc xe ga nặng nề dưới mưa
Anh biết anh sẽ dối em.
Khi lần đầu tiên...."

Sao ko phải dắt xe đạp xe số mà lại là xe ga? Hix
Lỗ Trí Thâm
10-03-10, 00:02
Sao ko phải dắt xe đạp xe số mà lại là xe ga? Hix
Ở HN hiện nay chị em toàn đi xe ga vì hay tắc đường .
Lỗ Trí Thâm
10-03-10, 00:11
để điễn đạt tâm trạng em thì cứ gọi là rất chi là lởm.
Theo tớ hiểu thì bồ không giám đi offline còn Đốm thì thì bảo già và xấu nên không dám đi.Ở xa lâu ngày về VN thì điều đầu tiên là thăm bạn bè dù bạn bè thời nhà trường hay mới quen.Đó là quan điểmcủa tớvì tớ xa VN từ nhỏ nên về là gặp bạn ngay...
Nhưng giữa người trong cuộc có gì đó bí mật thì ỌK ,nhưng người ngoài cuộc chỉ hiểu qua đoạn viết công khai thôi..
TokyoZero
10-03-10, 00:22
Khồng!

Bác em lại nhầm hàng mất rồi. Những bài viết em posted ở đây có thể ví như bản Concerto soạn cho đàn...bầu. Thế nên là nó cứ phải à ơi quan họ, trầu văn, hát chèo, chứ nó không như bác em suy đoán được. Bài nào em trả lời thư bạn đọc là rất rõ ý rằng em đang chat, còn bài khác là chả có cái sự liên quan nào hết.

Chó Đốm là chó Đốm mà đàn bầu là đàn bầu, xin bác em hết sức lưu ý điều đó. Thế nên em là em vẫn cứ phê bình cái bài thơ của bác, em thật.
_sky_
14-03-10, 23:51
Nếu cuộc đời gã là sự đủ đầy của những nguyên tắc thì đó là một cuộc đời muộn. Một ngày, có cái gì đó thúc đẩy gã phải gạt bỏ cuộc sống này sang một bên, cơm áo, gạo tiền, công danh, lợi lộc. Mẹ kiếp, đúng là một mớ bòng bong. Gã phải về, về nhà một chuyến, không thì sẽ muộn, gã cũng chẳng thể hình dung được muộn thì sẽ ra sao, chỉ biết rằng muộn là...lỡ hẹn, muộn là một cuộc đời muộn. Nếu gã của mười năm trước thì muộn đồng nghĩa với kệ mẹ, nhưng gã của ngày hôm nay thì muộn đồng nghĩa với một tập hợp rất lớn những cụm từ không có mối liên hệ nào quá rõ ràng, tất nhiên trong đó không còn hai từ "kệ mẹ"...

>> Cùng cảnh :), chia sẻ với anh Tokyo Zero.
TokyoZero
01-04-10, 07:41
Cuộc sống hệt như một dòng sông, cấm cãi.
Chỉ một đêm thôi, tỉnh ra đã thấy mình ở khúc sông khác, thấy cuộc đời trôi qua vội vã, thấy ai đó vừa chết, lại thấy người hồi sinh, thấy rất rõ, rõ hơn bao giờ hết khái niệm "sát na" của nhà phật.

Chỉ một đêm thôi, tỉnh ra thấy hoa anh đào nở...
Laos_xeza
01-04-10, 20:51
Thấy chú nói về sát na, cháu đi gúc phát ra đoạn này: "Một ngày 24 giờ được tính bằng sáu ngàn bốn trăm tỷ, chín vạn, chín ngàn, chín trăm tám mươi sát na". Cháu hỏi chú: chú có chấp nhận được mớ cọc cùn này không?
TokyoZero
02-04-10, 10:06
Thấy chú nói về sát na, cháu đi gúc phát ra đoạn này: "Một ngày 24 giờ được tính bằng sáu ngàn bốn trăm tỷ, chín vạn, chín ngàn, chín trăm tám mươi sát na". Cháu hỏi chú: chú có chấp nhận được mớ cọc cùn này không?

Tính toán thế này thì hỏng hết, mấy con tính cỏn con thôi cũng tính sai làm sao mà thông kinh phật cho được. Kết quả phải là "Một ngày 24 giờ được tính bằng sáu ngàn bốn trăm tỷ, chín vạn, chín ngàn, chín trăm tám mươi sát na, cộng thêm một" phải cộng thêm một mới chính xác, Phật tổ bảo thế, thiện tai.
Laos_xeza
02-04-10, 12:53
"cộng thêm một" <<< một đấy là cái gì thế?
Ken_girl
10-04-10, 14:26
Anh, em zìa rồi đây!
Nhờ a thắp cho em nén nhang thơm. Và đĩa thịt gà bự cùng xôi oản gấc...đánh tiếng, em đã về!
Lần sau làm hẳn cho em cái chướng phủ to nữa nhé. Chướng và lọng, và cờ quạt thêm nhiều nữa. Em mới zìa.
Chứ lần này mà em đi thì lâu về lắm đấy
TokyoZero
20-08-10, 08:50
Anh không tin ở xứ thần đạo thì không gặp được Phật. Nhất định anh phải đến Kamakura một lần.
TokyoZero
28-08-10, 05:13
Tháng tám, mùa hoa hướng dương vàng rực
những con Abura cất lên tiếng nỉ non cuối cùng

Tháng tám đâu đó lại những bông hướng dương tàn úa, ủ rũ lúc mặt trời lên,
lũ chim sẻ lặng lẽ tạ từ, đi mất...

Tháng tám
đôi mắt người thiếu phụ
ngước lên bầu trời
tự hỏi
bao giờ thì xuân đến...
vongoan
28-08-10, 05:45
Abura là con gì, anh?
folie
28-08-10, 21:36
Thơ của Tô hay, nhưng hơi thừa nhiều cái xuống dòng. Ngắt xuống dòng như thế, chẳng để làm gì. Cứ để những con chữ dài miên man như chân của gái, đọc hoài chưa thấy chấm, lại hay. Nếu in nghiêng được, thì nó chấm dứt những hoài nghi cho rằng đó không phải là một bài thơ. Folie ví dụ :

Tháng tám, mùa hoa hướng dương vàng rực, những con Abura cất lên tiếng nỉ non cuối cùng...

Tháng tám đâu đó lại những bông hướng dương tàn úa, ủ rũ lúc mặt trời lên, lũ chim sẻ lặng lẽ tạ từ, đi mất...

Tháng tám đôi mắt người thiếu phụ ngước lên bầu trời tự hỏi bao giờ thì xuân đến...

Thấy hiệu quả không? :D

Ngược lại, thơ của con Ken thì lại thiếu xuống dòng. Về nguyên tắc, con Ken đã đặt dấu chấm nghĩa là có thể xuống dòng. Lại ví dụ :

Anh, em zìa rồi đây!
Nhờ a thắp cho em nén nhang thơm.
Và đĩa thịt gà bự cùng xôi oản gấc...đánh tiếng, em đã về!
Lần sau làm hẳn cho em cái chướng phủ to nữa nhé.
Chướng và lọng, và cờ quạt thêm nhiều nữa.
Em mới zìa.
Chứ lần này mà em đi thì lâu về lắm đấy

Chúc hai nhà thơ mau chóng xuất bản tập thơ đầu tay. Nhớ in nghiêng và chụp nhiều hình kỉ niệm.

Thân ái,

folie.
maya
28-08-10, 22:01
Sau, 2 bạn này mà xuất bản thơ thì phần trách nhiệm lớn nhất thuộc về bạn folie.
Ken_girl
28-08-10, 22:45
Sau, 2 bạn này mà xuất bản thơ thì phần trách nhiệm lớn nhất thuộc về bạn folie.

Mình đang định lấy bút danh là maya ...
Lỗ Trí Thâm
31-08-10, 03:00
Tháng tám
đôi mắt người thiếu phụ
ngước lên bầu trời
tự hỏi
bao giờ thì xuân đến...

Tháng tám
đôi mắt người thiếu phụ
ngước lên bầu trời
Đau đ́áu xa xôi
mong sao xuân lại quay về ...

Đối với thiếu phụ thì hay nuối tiếc cái tuổi thanh xuân đã qua nên dùng xuân đến là không chuẩn mà dùng kiểu có lẽ xuân lại quay trở lại với ta thì đắt ý hơn.
Giàng
31-08-10, 03:17
Anh đã cảnh báo thằng Tok từ hồi có những biểu hiện ba phải đầu tiên mà đe' nghe. Giờ anh Thâm anh ý vào kưa cẩm mày kìa chết chưa em =))
hạ.
06-09-10, 22:50
Anh Tok ơi nghe nhạc hông?

http://www.youtube.com/watch?v=fVWCb4esDiA
hạ.
06-09-10, 22:52
http://www.youtube.com/watch?v=rNVK4pN5134
hạ.
06-09-10, 22:54
Còn bài này thì em hát hay đó.

http://www.youtube.com/watch?v=YogshSNtVpo
TokyoZero
01-10-10, 04:07
Cuộc đời là những chuyến đi? Đi cbn gì mà đi mãi không về?

Trống rỗng - lâu lắm rồi anh mới gặp cái cảm giác trỗng rỗng đến chó má này. Cái mùi cafe, thứ cafe hảo hạng mà bạn anh vừa mang tặng, nó kích thích anh một cách kỳ lạ, nhưng anh không đụng tay đến dù đã pha và nước đã nguội, trời bắt đầu se lạnh, ngoài hiên có cả tiếng mưa rơi. Bất giác anh bật "Ướt mi" lên nghe, tsb, "ngoài hiên mưa rơi rơi, lòng ai như chơi vơi" nghe mới não nề làm sao. Anh châm lửa hút một điếu thuốc, sáng ngày mai giá thuốc trên toàn bộ lãnh thổ nước này sẽ tăng nhằm táng thẳng vào túi tiền của những con giời sống trong thời kỳ suy thoái, nhưng anh điếc, anh mù chữ và đéo quan tâm đến tiền, nên anh lại châm lửa hút thêm một điếu thuốc. Ngoài hiên mưa vẫn rơi rơi, lòng ai vẫn chơi vơi, cbn sến thật...

Anh cứ nhìn mãi, nhìn mãi vào cái màn hình laptop, rồi tự hỏi đéo hiểu những cú click vô nghĩa sẽ đưa anh về đâu trong cõi đời đen bạc này, anh im lặng, không click nữa và liếc mắt về phía chai Wine vừa mới trống rỗng, chai Whisky đen sì nằm lạnh lùng xếp hàng bên cái lọ Disaronno lởm lởm màu nâu đỏ và em Vodka trong suốt, rẻ tiền. Tất cả đều không đủ hấp dẫn anh, vì anh đéo đủ buồn trong một đêm mưa dài và lãnh lẽo này, hiển nhiên là anh không ngủ nổi và anh sẽ phải đón nhận những cơn stresses vì công việc, hậu quả của những ngày bê tha, bệ rạc, nhưng anh không thiết làm gì hết, anh hiểu vì sao lại như vậy và anh cũng hiểu vì sao lại không thể không như vậy. Anh lại châm lửa đốt một điếu thuốc, tiếng kon Ken gọi anh trong shoutbox, nhưng anh lờ đi như một bóng ma, một cái nick thì phải cô đơn như kiểu cô đơn trên mạng và anh lại ngồi lảm nhảm tiếp, kệ cbn đời sống cứ đang trôi đi theo từng bước nhíc nặng nề của chiếc kim đồng hồ buồn tẻ.

Anh với tay nhấp một ngụm cafe, điều đó đồng nghĩa với việc anh vừa phá bỏ một nguyên tắc do anh đặt ra, những nguyên tắc, những cú vượt rào rồi những cảm nhận về sự vô nghĩa khi phải sống trong những nguyên tắc, trói buộc trong những rào cản là những thứ lặp lại thường xuyên trong cuộc đời anh để nhận ra một điều rằng: "không có chiếc vòng kim cô nào vĩnh cửu, chẳng có bức tường nào bao bọc chúng ta mãi trong sự an bình hết, đến một ngày tình cờ nào đó tất cả sẽ lại tan tành, lỗ chỗ, nham nhở như vết tích của băng tiểu liên quyệt ngang bức tường gỗ, rồi tất cả sẽ lại trơ trọi trước những bất an của đời sống"...tsb, anh lại châm lửa đốt thêm một điếu thuốc và nghĩ về những chuyến đi. Chuyến đi chỉ có thể là trong tưởng tượng trên con đường dài xuyên suốt từ Hokkaido đến Kyusyu rồi đến Okinawa rồi...bơi qua biển và về nhà. Nhà anh chả có đéo gì ngoài những cơn gió trong lành mang đầy ắp kỷ niệm, có hai ông bà già sống một cuộc đời đạm bạc, yêu nhau và nhớ con và hay hỏi "đi cbn nó gì mà đi mãi không về, hả con?". Anh sẽ bước qua thềm nhà, quẳng vali hành lý, nhìn mái đầu bạc trắng của mẹ anh và ôm bà vào lòng, như một gã đàn ông ôm Đất Mẹ vào lòng, rồi bật khóc. Thật khó có thể tưởng tượng là anh có thể bật khóc, nhưng đó chỉ là trong một giấc mơ nhỏ nhỏ, như hàng ngàn hàng vạn giấc mơ của anh không thể thành hiện thực. Anh cũng đã từng có một giấc mơ, giấc mơ được đặt chân lên con tàu viễn dương rời bến cảng Yokohama đi vòng quanh thế giới, gần như anh đã đặt quyết tâm kiếm đủ tiền để bước lên con tàu đó. Anh sẽ đi đủ năm châu, nhìn thế giới và xem loài người sinh sống ra sao, rồi anh sẽ ngủ lại ở một nơi nào đó, không nghĩ đến việc phải trở về nhà. Với anh, lúc đó, thế giới này quá nhỏ và nơi nào mà chẳng là nhà. Thế rồi tự nhiên anh dừng lại, thôi không mơ những giấc mơ viển vông và hoang đường nữa, anh chợt nhận ra khuôn mặt mình đã xuất hiện những nếp nhăn, anh không còn đủ nhiệt huyết của tuổi trẻ nữa và hơn hết là việc anh gặp lại Yuki trên vịnh Odaiba vào một ngày mà anh đéo nhớ nó là mùa gì nữa, bởi cái không gian đó là không gian không có mùa mà cũng rất có thể là anh tưởng tượng ra thế. Yuki nhắc anh về trách nhiệm, về bổn phận, về ý nghĩa của cuộc sống, về sự cao cả của tình yêu và về Zero, anh ngộ ra một điều rằng Zero quả thực phù du, rằng Zero vẫn mãi chỉ là Zero mà thôi. Anh lại châm lửa đốt một điếu thuốc, lúc đó, hẳn rồi anh không nghĩ là cần phải tưởng tượng về việc đốt một điếu thuốc...

Anh sẽ cảm thấy rất tiếc nuối nếu như một ngày nào đó anh sẽ quên hẳn những cơn mưa và cái lạnh của một ngày mùa thu dưới chân núi Fuji, khi anh ngồi nhâm nhi tách cafe trong phòng trà nhìn ra khung cửa kính rộng, ngoài trời là nhưng tảng nước khổng lồ rơi xuống từ mái hiên, phía xa là những thân cây hình thù như cổ tích, rất kỳ vĩ, nên thơ và bi tráng, lúc đó anh đã nghĩ rất nhiều về Yuki và những việc Yuki đã làm. Cảm giác đó không hẳn chỉ là tình yêu, mà còn hơn thế nữa, nó giống như cái cảm giác mà anh đứng trên sân bóng, run cầm cập vì lạnh vẫn cố ngoái đầu về phía đỉnh Fuji để ngắm nhìn và lưu giữ nét đẹp, sự hoàn hảo trong cô đơn của tạo hóa, vẫn cố chờ cho những đám mây tan đi, mà chờ mãi chờ mãi chẳng có chút ánh nắng nào hết. Trong cái tiết trời ảm đạm và lạnh lẽo đó, anh vẫn nhận ra những nét thanh tao và lãng mạn của ngọn núi, giống như anh vẫn mãi phải ngước lên để ngắm nhìn tâm hồn Yuki - giống như ngọn núi này, thật mà như mơ, như ở một nơi nào đó rất xa trong trí tưởng tượng của con người về những điều tốt đẹp nhất. Nhìn mãi mà không biết chán, không hết ngỡ ngàng, không hết kinh ngạc, không hết xót xa, cảm phục và yêu. Anh châm nốt điếu thuốc cuối cùng của đêm và sẽ bắt đầu một ngày của anh, một ngày tháng mười, một ngày của Yuki và anh sẽ không cho phép mình thốt lên hai từ "mệt mỏi", dẫu con đường thật buồn và những giọt nước mắt của Yuki vẫn âm thầm như ngàn vạn chiếc lá Momiji lặng lẽ rơi trong sự êm đềm của đất trời mùa thu...
sea-food
01-10-10, 08:11
Tok viết cảm động quá. Trong những thời khắc như vậy Tok có bất chợt thấy mình đang ngồi bất động tàn trắng rụng lả tả bên cạnh tách cafe nguội ngắt từ bao giờ in hình một đôi mắt trống rỗng dính chặt vào thứ gì đó mờ mịt trong màn mưa. Tok có lẽ đã tự hỏi người ngồi dưới kia là mình vậy mình bây giờ có phải là mình không. Nếu mình vẫn là mình thì cái khuôn mặt kia là của ai. Sao nhìn quen quen mà lại như chưa từng gặp bao giờ.
maya
01-10-10, 10:43
Chà chà, bạn chưa từng viết dài và xúc động đc như thế.
sea-food
01-10-10, 11:29
Vì Maya không có cảm xúc thật. Yêu cũng giả, gọi bạn-mày cũng giả, ... tóm lại chẳng có gì là thật cả thì làm sao viết dài và xúc động được. Túm lại là bạn đang thất vọng vì mày.
Ken_girl
01-10-10, 12:52
Cô đơn và xót xa quá anh Tô ơi... :(
hạ.
01-10-10, 17:34
Yuki No Hana (http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=vXomL-SHyU)
maya
01-10-10, 18:38
@Ci: Thường, bạn nhìn mọi việc một cách có vẻ bàng quan. Bạn đặc biệt thích quan sát và nhận xét thầm rồi để đó. Cảm xúc thật bạn có chứ, rất nhiều là khác, nhiều một cách đáng ngạc nhiên và bạn chẳng chia sẻ trực tiếp với ai. Bạn viết những câu ngắn, ngắt dòng và có vần. Đọc rất khó hiểu. Người đọc chỉ xúc động khi họ hiểu.
maya
01-10-10, 19:03
Tô ko cô đơn. Tô chỉ đang suy nghĩ để có một quyết định nào đó. Đàn ông khi quyết định thường chọn một tâm trạng cô đơn. Có lẽ lúc đó họ mới tập trung suy nghĩ được và biết mình thực sự muốn gì.
maya
01-10-10, 19:05
À, thấp thoáng bóng Van dưới đít :D. Anh đã từng phải cô đơn để quyết định việc gì chưa? Có con và cho nó bú chẳng hạn.
hạ.
01-10-10, 19:23
Korean Version:

Sorry I Love You (http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=7px_EYPkPe)
Trái
04-10-10, 21:27
Người đàn ông này " già " và cằn cỗi quá các bạn ạ, thực sự đấy. Hình như anh ý không hiểu ra trong mỗi người đàn ông chúng ta luôn có một cậu bé ngự trị cho đến lúc chết. Mùa thu đến, anh ấy gắn mình vào những chiếc lá vàng rơi, nhạc trữ tình, khung cảnh đìu hiu rượu, thuốc lá và cafe kèm theo một hình bóng xa xôi chân trời góc bể. Ấy là lúc anh ý cho phép mình được " tự sướng " đúng kiểu người hùng cô độc, lãng tử biên thuỳ...

Người đàn ông của chúng ta khó có thể bật khóc... hừm. Đó là 1 vấn đề lớn. Đàn ông can trường mãnh đảm chất chứa nhiều tâm tư càng cần phải khóc, khóc như 1 đứa trẻ càng tốt. Cũng có thể không thành tiếng, nước mắt chảy dài thôi cũng đủ. Nước mắt sẽ xoá đi hết muộn phiền cho dù đó không phải hình ảnh thằng đực nào cũng dám làm. Vì giống đực thường hay sĩ diện, từ ngàn xưa đã chết trong vai kẻ đi săn rồi :D

Rồi sau đó, như 1 đứa trẻ khóc xong lại cười ngay, người đàn ông này nên vác hành trang đi xa 1 chuyến cho thoả thuê chí tang bồng, cứ đi thôi. Đi ngắm cảnh, đi ăn, đi uống, đi tìm bạn để chơi, mà chơi trò vợ chồng thì càng thú. Thế thôi nhỉ, em nghĩ là đủ rồi...

Older men younger children
http://www.youtube.com/watch?v=ee925OTFBCA&amp;feature=related
hạ.
05-10-10, 12:48
Cry (http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=13M7BfW-2N)

I'll always remember
It was late afternoon
It lasted forever
And ended too soon
You were all by yourself
Staring up at a dark gray sky
I was changed

In places no one would find
All your feelings so deep inside (deep inside)
It was then that I realized
That forever was in your eyes
The moment I saw you cry
maya
05-10-10, 15:26
bạn nhắn Trái, người đàn ông can trường mãnh đảm có một đứa trẻ ngự trị bên trong tâm hồn, rằng: đừng có cách cách sau khi mở dấu nháy và trước khi đóng dấu nháy. Như thế sẽ đáng yêu hơn đó. :D

Sáng nay nhận được một thư cảm ơn, đánh máy, in trên giấy màu thơm thẳng thớm (gửi bưu điện đảm bảo mới ghê) nhưng nội dung thì nhấp nhổm lỗi, chấm phẩy đặt lung tung, bắt buộc bạn phải văng tứ tung một vài câu. Khách sáo rỗng.
hạ.
05-10-10, 16:10
Bây giờ thì hạ biết rồi, thì ra tiếng khóc mà hạ nghe được từ mấy hôm trước đó là của Trái. Hạ cứ tưởng mình bị tẩu hoả nhập ma, hoá ra là có thần giao cách cảm.
hạ.
05-10-10, 16:15
Chẳng nhẽ lỗi tại hạ sa thải không cho làm vệ sĩ nữa sao?
Tội nghiệp, mong manh quá, mong manh quá.
hạ.
05-10-10, 16:22
Thôi nào chàng vệ sĩ
Đừng có khóc ti ti
Tôi chẳng biết làm chi
Lại ngồi khóc như ri ........ cho coi
.......................................
TokyoZero
06-10-10, 10:40
Xin lỗi các tình yêu, thực tình là anh không cố ý gây xúc động.

Trái không cần thiết phải làm anh cười không ngậm miệng lại được như thế, lạnh hết răng. Em đừng có PR thêm cho hình ảnh của TokyoZero nữa làm gì, vốn dĩ chốn này lập ra đã từng có một ngầm định rằng "rồi tất cả gái đẹp ở tnxm này sẽ lần lượt xuất hiện hết nơi đây". Điều đó đã đúng và luôn đúng, gái xấu biết thân biết phận của mình rồi không bao giờ bén mảng đến đây, tất nhiên vẫn có một số ngoại lệ như là bạn...chó Đốm chẳng hạn (Axôn nhờ). Hình ảnh người đàn ông cô độc bên ly cafe và điếu thuốc tự nó đã có sức hấp dẫn rồi, lại còn thêm màn oà khóc nức nở "I still love you" nữa thì gái đúng là chỉ còn đường cởi áo ra ôm đầu người đàn ông vào ngực mình và cứ để thế cho khóc ngon lành thôi.

Ôi văn chương, chữ nghĩa đúng là một trò đùa ngọt ngào và man trá.
sea-food
06-10-10, 11:12
Trái làm vệ sĩ thôi mà cũng học lóm được một số tuyệt chiêu đấy nhỉ. Điểm đúng huyệt Tok rồi đấy.

Thôi Tok nín đi. Biết là Tok cứng rắn và trải đời rồi. Các bạn xê ra chỗ khác đi. Có gì hay đâu mà xúm xít lại. Tiên sư cái con muỗi nào tự dưng bay vào mắt Tok đấy.
Đốm
06-10-10, 21:50
Điều đó đã đúng và luôn đúng, gái xấu biết thân biết phận của mình rồi không bao giờ bén mảng đến đây, tất nhiên vẫn có một số ngoại lệ như là bạn...chó Đốm chẳng hạn (Axôn nhờ).

Sao xấu? Tôi có nhiều váy cả quần áo đẹp lắm.

Dạo này tôi người nhớn rồi nên thích xưng tôi thôi. Nghiêm túc đấy!
maya
06-10-10, 23:06
Còn hơn 1 tiếng nữa mới hết giờ, cơ mà bạn phải ngủ, đợi mãi ko thấy chửi là thế nào nhỉ? :D

tô kít
CongaiHN1
14-10-10, 23:29
Bạn Tô hay buồn thế này hôm nào tớ leo lên đỉnh Fuji-san lượm mấy cái lá momiji kết cho vòng hoa đội đầu nhé.
_sky_
15-10-10, 22:05
Đã xa nhà , thì ở đâu trên cái nước Nhật cũng buồn, chẳng riêng gì Tokyo^^


Cuộc đời là những chuyến đi...
Gặp nhau rồi lại chia ly... là thường???
Ken_girl
15-10-10, 22:56
Ừ đúng rồi. Em xa nhà có 1,5km đường vòng thôi mà còn buồn nữa là. Chủ yếu là ăn uống thất thường.
TokyoZero
24-10-10, 15:08
Thôi các tình yêu đừng làm ướt sũng thêm cả một góc trời tnxm nữa, cứ để anh ca nốt khúc hồng hồng tuyết tuyết, cứ im lặng, cứ nhếch mép, mỉm cười mà đi, để mặc những tiếng thì thầm của thời gian, của sự hoài cổ, của những điều nỉ non ai oán, như một điệu ca trù rơi tõm vào không gian lạc lõng...

Những ngày anh còn sống ở HN, có lần anh lặng lẽ bỏ đến một miền đất mà cho đến tận bây giờ anh vẫn chưa một lần quay trở lại, ở đó có những người bạn, có sự thanh bình và lãng mạn đầy thơ, đầy mộng và có cả những thằng con trai nổi loạn muốn vùng vẫy thoát ra khỏi cái khoảnh trời mưa và ảm đạm đó. Anh vẫn sến như anh của nhiều năm sau nữa, lần đầu tiên gặp mặt có thằng hỏi anh "Thu HN đẹp không anh?" - một câu hỏi chứa đựng đầy sự mỉa mai và khiêu khích, anh không trả lời, chỉ khẽ nhếch môi cười và nhấp một ngụm cafe, nhưng trong lòng thì rõ lắm một câu trả lời lạnh lùng, rành rọt "Thu HN thì có cái buồi gì mà đẹp..." Có thể đó là một cách che giấu và cười cợt chính những thứ mà anh thấy, anh cảm nhận và có thể, uh, có thể là anh...yêu.

Trên đỉnh Fuji không có mùa lá đỏ
Chỉ có gió, bạt ngàn gió, lạnh và cái nhìn ngút ngàn tầm mắt...

Anh chưa một lần đặt chân đến đỉnh Fuji, nhưng anh biết, trên đỉnh Fuji không và chưa bao giờ có một chiếc lá momiji nào hết. Sự lãng mạn là một điều rẻ mạt và rất dễ lãng quên nên không thể tồn tại được trong cái khắc nghiệt của cuộc sống và thời gian. Có lần anh đọc được của một con bé 24 tuổi nào đó, lâu lắm rồi, viết rằng "khi em viết một cái gì đó, em không dám đọc lại, vì khi gặp lại những cảm xúc đó em thấy vô cùng xấu hổ...", lúc đó anh cười, nhiều năm sau anh vẫn cười cái suy nghĩ đó. Nhưng rồi có những lúc anh chợt nhận ra rằng, đến một thời điểm nào đó dù thật nhàn rỗi, thật thanh thản và yên bình cũng không thể nào viết được cái gì đó đúng với suy nghĩ của mình nữa. Liệu có lúc nào anh cảm thấy xấu hổ khi đọc lại những thứ nhảm nhí, bâng quơ mình viết ở đâu đó trong mớ hỗn độn vàng thau nhân loại này không? Anh lại cười, vì anh biết câu trả lời là "không"; không - có nghĩa là sẽ có lúc đến cả sự liêm sỉ cũng chẳng có ý nghĩa gì hết. Mặc dù vậy, anh vẫn sẽ cố, cố để cảm thấy xấu hổ - như suy nghĩ của một con bé 24.

Có người nghĩ anh không có khoảng trống nào chen vào những chuỗi ngày hùng hục sống, hùng hục theo đuổi những con đường tầm thường, chẳng giống ai - con đường của sự thực dụng. Có người nghĩ anh có những suy nghĩ khù khoằm, lập dị không bình thường so với những giá trị thông thường của cuộc sống. Có người biết anh thỉnh thoảng vẫn ghé mắt nhìn cái màu xanh mướt của những chiếc lá momiji khi còn non, vẫn ngước mắt dõi theo sự đổi màu của diệp lục, vẫn cố giữ lại những khoảnh khắc trong vắt của của tia nắng xuyên qua vòm cây, nô đùa trên những chiếc lá đương thời con gái, vẫn ngỡ ngàng khi màu đỏ nâu ùa đến, rợp cả một vùng trời, khỏa lấp cả một vùng không gian rộng lớn, tràn ngập một màu thu. Lại có người còn nghĩ, anh không dám bứt dù chỉ là một chiếc lá non vì sợ làm đau cái cây trong mùa lá rụng. Nhưng chẳng ai biết, có ngày anh có thể phóng tay đốt cả cánh rừng phong mà trong lòng không hề mảy may xúc động.
TokyoZero
27-10-10, 02:54
http://www.youtube.com/watch?v=hQHC4zwDYYY&amp;feature=related
A-xôn
29-10-10, 16:54
Lâu hỏi thăm Tô cái, dạo này khỏe hok hay vẫn thất tình, chán đời đều đặn giống chó Đốm :D?
TokyoZero
29-10-10, 17:12
Hôm nọ chó Đốm vào đây khoe quần đùi cái bang mí cả cái váy nữ hoàng gì đấy. Cứ liếm mặt tớ mãi bảo "xinh hông, xinh hông", thấy tớ chả nói gì thế là dỗi bỏ đi rồi lại còn bảo "Dạo này tôi người nhớn rồi nên thích xưng tôi thôi. Nghiêm túc đấy!", công nhận buồn cười, nhớn rồi mà lại cứ...liếm mặt tớ chỗ đông người thế.
xame
29-10-10, 21:50
Axôn có thấy em Đốm đâu ko?
A-xôn
29-10-10, 22:09
Axôn có thấy em Đốm đâu ko?

Kiểu lâu ko thấy lên mạng thế này chắc lại đang ngồi trong xó nhà u uất thất tình ấy mà


Hôm nọ chó Đốm vào đây khoe quần đùi cái bang mí cả cái váy nữ hoàng gì đấy. Cứ liếm mặt tớ mãi bảo "xinh hông, xinh hông", thấy tớ chả nói gì thế là dỗi bỏ đi rồi lại còn bảo "Dạo này tôi người nhớn rồi nên thích xưng tôi thôi. Nghiêm túc đấy!", công nhận buồn cười, nhớn rồi mà lại cứ...liếm mặt tớ chỗ đông người thế.

Bạn Đốm điệu lắm, ở ngoài nói giọng còn ngọng ngọng nghe điệu cực. Hôì nọ cũng thấy khoe với tớ nào là váy cầu vồng rồi váy thủy thủ mà tớ chỉ cười cười cho lịch sự thôi chứ tớ thấy bạn í lòe loẹt lắm í.
pink
31-10-10, 15:28
... I could stay awake just to hear you breathing
Watch you smile while you are sleeping ...

... Lying close to you feeling your heart beating
And I'm wondering what you're dreaming ...

Tìm mãi không thấy bản cover ưng ý.


http://www.youtube.com/watch?v=OAgyqLkApmg
TokyoZero
30-11-10, 11:49
Anh thấy có lẽ đã đến lúc anh phải tiết kiệm tiền mua một con nô tỳ mới, chứ em zippo của anh tàn tạ quá rồi. Anh tính ra phải có đến gần năm chục cái bật lửa tả phí lù các loại, ấy vậy mà vẫn có những lúc rút điếu thuốc ra lại đút điếu thuốc vào.

Sáng nay anh đã đốt nốt que diêm cuối cùng còn sót lại trong ngăn bàn dưới cái nắng đầu đông và những cơn gió lạnh, anh thấy giật mình khi lí trí con người không thể kiềm chế được những thèm khát nhỏ nhoi nhất. Từ lâu rồi anh cứ mất dần đi sự rung động trước số phận của những con người bất hạnh, anh không đủ thời gian để thương xót, không đủ kiên trì để đi sâu vào nỗi đau của họ, anh bỏ qua như một sự đã rồi, như một cái gì đó hiển nhiên cần phải có trong sự hỗn mang nhầy nhụa kiếp người. Chỉ có điều trong tâm trí anh vẫn luôn tồn tại một niềm tin mờ ảo về những đột biến tiềm ẩn trong lí trí của những con người đã thiếu may mắn và nghị lực khi bán cả thể xác và tinh thần cho quỷ, lí trí còn tồn tại mà bất lực thì niềm tin đặt vào đâu? Nếu cuộc sống không có quá nhiều những sự đan xen nhằng nhịt của quan hệ người - người thì anh sẽ để cho những sự tuyệt vọng trong đời biến hết thành những que diêm, đốt cbn hết đi, để khỏi phải đặt niềm tin vào lửa. Nhưng trời đất có đức hiếu sinh, song song với những dục vọng thấp hèn còn có cả niềm hy vọng, hết xăng thì còn diêm...
Trái
01-01-11, 04:14
Em tặng anh zai và tất cả "bọn" nam nhi trong này, em vẫn tâm đắc với câu châm ngôn: Chỉ có những người đàn ông mới đem lại được sự sung sướng cho nhau. Đại loại là thế
http://www.youtube.com/watch?v=ThDMZIPwD0M&amp;feature=related
hạ.
01-01-11, 09:49
Thôi Trái bớt đọc mấy câu ranh ngôn châm hay chích ngôn gì gì đó đi.
Mệt quá.
Cứ thích xây lồng cho mình là sao thế nhỉ?!
Ken_girl
01-01-11, 10:37
http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs754.snc4/65433_182174461792676_100000003705273_642386_5956001_n.jpg
maya
02-01-11, 10:06
hết xăng thì còn diêm...
Nếu lấy diêm để kiểm tra xăng thì có khả năng sẽ chẳng còn gì :D
gió
02-01-11, 12:43
http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs754.snc4/65433_182174461792676_100000003705273_642386_5956001_n.jpg
Tư thế cũng chuẩn.
TokyoZero
02-01-11, 14:13
Kon Ken nó bôi xấu hình ảnh của anh đến thế là cùng, nhưng dù sao đi nữa thì nhân loại này vẫn phải thừa nhận một điều rằng anh của Ken mà là gay thì lịch sử loài người đã không và sẽ chẳng bao giờ tồn tại khái niệm về một người đàn ông.

Thế giới này sẽ chỉ còn toàn đàn bà, phụ nữ, các bé gái và những sinh vật lạc loài của thế giới thứ ba, thế giới sẽ không bao giờ được cảm nhận một thứ tình cảm không ủy mị mà có thể khiến đá trong lòng người ta chảy, những neurons hiền lành trở nên năng động một cách kỳ lạ, như có lửa, như có gắn động cơ, như có men say và thuốc súng. Thứ tình cảm đó không giống như tình yêu của một người đàn bà với một người đàn ông, một người đàn ông với một người đàn ông hay một người đàn bà với một người đàn bà, vì họ chẳng cần phải đút cái gì đó của nhau vào nhau để cảm thấy sung sướng, họ cũng chẳng cần phải sờ mó vào nhau để cảm thấy rung động, cũng không cả thèm nhìn vào mắt nhau...nhưng thế giới lại vẫn cứ mãi hoài nghi "vì sao họ lại có thể cảm thấy sung sướng?". Chính vì vậy nên thế giới mà chỉ toàn là gái thì sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi.
Vàng
02-01-11, 14:22
Ti ở ngay bên dưới đ. sờ lại sờ xương quai xanh. Mày biến thái thật Ken ạ.
Giàng
02-01-11, 15:31
Em tặng anh zai và tất cả "bọn" nam nhi trong này, em vẫn tâm đắc với câu châm ngôn: Chỉ có những người đàn ông mới đem lại được sự sung sướng cho nhau.

Ai cũng nói Roger Water viết tưởng nhớ Syd Barrett. Nhưng dường như hắn viết cho chính mình và tất cả đàn ông trên đời


http://www.youtube.com/watch?v=11UUVzlI6hI