Thi sĩ Hòang Cầm!

nvmõ
26-07-05, 14:44
Hoàng Cầm

Những người yêu Thơ Hoàng Cầm đều biết những bài thơ tình hay nhất của ông: Lá Diêu Bông, Qua Vườn Ổi, Cây Tam Cúc, Nếu Anh còn trẻ…Nhiều người thắc mắc không biết ở đồng làng Đình Bảng -- Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng..nên nghĩ là hai Chị Em buổi chiều đông xưa đó theo nhau đi ở cánh đồng làng Đình Bảng -- có cái lá gọi là lá Diêu Bông thật không, đi tìm lá Diêu Bông để làm gì? Trong đời Thi sĩ có một người chị như ông thường nhắc đến trong thơ thật hay không?

Thi sĩ Hoàng Cầm trả lời người yêu thơ ông những câu hỏi ấy trong bài "Tám Nhịp Tuần Du", viết năm 1992. Tôi trích một đoạn trong bài ấy.

Tám Nhịp Tuần Du. VĂN XUÔI HOÀNG CẦM. Nhà Xuất Bản Văn Học, phát hành Tháng 12 năm 1999. Trích:

…Nói chung hầu hết những bài thơ của tôi được độc giả ưa thích trong nhiều năm, bao giờ cũng bắt đầu một cách vi diệu là "từ ngoài tôi", vẳng lên đôi ba câu nghe rất rành rẽ, giọng phụ nữ lảnh lót mà rất xa, như hát mà như đọc. Như một tia nước trong vắt phun lên từ ruột đất khi chúng ta thăm dò mạch nước ngầm để đào giếng, khi đã có đôi ba câu vẳng lên bên tai, tôi ghi ngay, bắt lấy ngay và từ đó là tình cảm, suy tư cuồn cuộn trong người, tôi thường tiếp được mạch ban đầu ấy và nối luôn các đợt sóng tuôn trào cho đến khi trong người thấy yên ắng, nhẹ nhõm là bài thơ cũng hoàn tất. Ví dụ như bài thơ dài Bên Kia Sông Đuống (tôi đã viết rất tỉ mỉ, thuật lại những trạng thái của tâm tư mình trước lúc bật ra thơ..) tôi đang ở trong trạng thái bồn chồn, thao thức, tâm tư rối bời sau khi nghe báo cáo về quê hương mình bị giặc xâm lược kéo lên tàn phá, giết chóc, tôi chưa định viết gì, lúc quá nửa đêm vẳng lặng, bỗng văng vẳng bên tai ba câu:

Em ơi buồn làm chi
Anh đưa em về sông Đuống
Ngày xưa…cát trắng phẳng lì ...

Tôi bèn chộp lấy, ghi ngay và cứ thế cảm xúc trào ra một mạch dài, viết rất nhanh, sợ không theo kịp những âm thanh, làn điệu đang cuồn cuộn dâng lên trong lòng mình. Cho đến gần sáng thì xong bài thơ, một trong những bài được các bạn già, trẻ, nam , nữ yêu mến đã gần nửa thế kỷ. Những bài thơ như vậy, thường là không theo một ý nghĩ nào định trước, tác giả giống như một cậu học trò viết chính tả, lúc đầu là có tiếng đọc rành rọt bên tai, sau là viết theo tiếng đọc âm thầm từ trong tâm can mình, ở những trường hợp ấy tôi không hề cấu tứ, nghĩ ngợi gì về câu, chữ, không theo một luật nào của thi pháp về thanh điệu, ngữ điệu gì gì hết. Tôi chỉ tuân theo nhịp rung động của toàn thân, cả tâm hồn và thể chất, khí chất.

Đặc biệt, riêng, riêng có bài thơ Lá Diêu Bông, duy nhất một bài này là những lời vẳng bên tai, từ đầu chí cuối, quá nửa đêm mùa rét 1959, trên giường ngủ, trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn ngủ 6 oát, bên cạnh người vợ đang ngủ ngon và các con những giường bên cũng đang ngủ say, tôi không gây một tiếng động khả dĩ làm mất giấc ngủ của những người thân. Đêm nào, khi lên giường nằm, tôi cũng để sẵn một tâïp giấy trắng và cái bút chì. Nếu ngủ được thì càng tốt, nhưng thường về đêm, tôi cứ hay bị thao thức, trằn trọc vô cớ. Chẳng có chuyện gì phải lo nghĩ, chẳng có ý định gì trong đầu mà sao về quá nửa đêm một mùa rét ấy tôi vẫn không ngủ được. Bốn bề yên tĩnh.

Nhà tôi ở vào một phố nhỏ, lại lùi tít vào phía trong, nên tiếng xe cộ thưa thớt ngoài đường cũng không lọt vào tai. Im lặng. Chợt bên tai vẳng lên một giọng nữ rất nhỏ nhẹ mà rành rọt, đọc chậm rãi, có tiết điệu, nghe như thời nào xa xưa vẳng đến, có lẽ từ tiền kiếp vọng về.

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng…

Tôi xoay người trong chăn về phía bên trái và ghi ngay. Giọng nữ vẫn đọc, không vội vàng mà cũng không quá chậm, và tôi ghi lia lịa trong bóng tối mờ. Đến lúc giọng nữ im hẳn, lòng tôi nhẹ bẫng hẳn, một lát sau tôi ngủ thiếp đi. Sớn hôm sau nhìn lại thì có chỗ rõ, đọc được, nhiều chỗ dòng nọ đè lên dòng kia, chữ nọ như xóa mất chữ khác. Phải mất gần nửa tiếng đồng hồ tôi mới tách được ra theo thứ tự đúng như những lời người nữ kì diệu nào đó đã đọc cho tôi viết nửa đêm hôm qua. Bài Lá Diêu Bông ra đời như vậy, nói có người không tin, nhưng tôi nghĩ bây giờ khoa tâm thần học, vô thức luận, tâm linh học có thể lí giải được hiện tượng đó một cách rất khoa học.

Vậy nên, cái Lá diêu bông là cái lá gì, ở đâu, nào tôi có biết. Thần linh đọc diêu bông, tôi chép diêu bông, thế thôi. Nhưng nó có nguồn gốc của nó đấy. Năm 12 tuổi, tôi say mê một người con gái láng giềng hơn tôi những 8 tuổi. Chuyện từ năm lên tám, tôi đi trọ học trên thị xã Phủ Lạng Thương, chiều thứ bẩy, mươi phút xe lửa lại đưa tôi về nhà, ở cái phó ga xép Như Thiết, tên chữ nhà ga đề là Núi Tiết, thực tên là Thiết Sơn, một tổng thuộc huyện Việt Yên. Phó ga ấy cách Hà Nội 44 km. Còn 6 km thì qua cầu sông Thương (con sông Thương nước chẩy đôi dòng), tới ga Phủ Lạng Thương. Đường số 1 chạy qua trước cửa nhà, sau lưng là đường hỏa-xa Hà Nội-Lạng Sơn. Nhà tôi có tủ thuốc bắc của ông bố, có đôi bồ hàng xén của bà mẹ. Một chiều thứ bẩy, khoảng hơn 4 giờ, tôi về nhà thấy một cô gái đang mua gì của mẹ tôi. Khi cô ấy ngửng đầu lên, nhìn ra đường thì cậu bé lên tám choáng người, như sau này người ta thường gọi là coup de foudre. Người con gái đẹp đến mê hồn. Rồi thứ bẩy sau về nhà, tôi trao bức thư tỏ tình đầu tiên viết bằng thơ lục bát, dài hơn một trang giấy kẻ học sinh trên có vẽ hoa bướn, môt vài ngọn núi, một dòng sông với chữ viết bằng mực tím, nắn nót: "Em gửi Chị Vinh của Em". Ấy, sở dĩ mới bé tí đã làm được một trang thơ lục bát vì ở trên nhà trọ chỗ thân tình với bố tôi, chủ nhà chính là cái ông xếp cái ga xép Núi Tiết ấy, gia đình ông trên tỉnh đông con, làm nghề hàng xay, hàng xáo, đêâm nào cũng xay lúa, giã gạo rồi quạt xẩy đến khuya. Tôi học bài, làm bài xong, tuy buồn ngủ, các anh, các chị cứ bắt xuống nhà ngang, từ 9 giờ tối, đêm nào cũng phải đọc đủ thứ chuyện dân gian, in khổ nhỏ, bán rẻ từ 2 xu đến 1 hào, đủ các loại truyện, thể thơ lục bát, từ Trê Cóc đến Truyện Kiều, từ Nhị Độ Mai đến Hoa Tiên, rồi Lục Vân Tiên, Hoàng Trừu, Thạch Sanh, Phạm Công-Cúc Hoa, Tống Trân-Cúc Hoa…Vì thực ra, ngay từ bé, tôi sớm có giọng hát hay, ngâm thơ cũng hấp dẫn người nghe lắm. Đọc hết lượt, phải đọc lại. Thể thơ lục bát thấm vào người từ nhỏ, mình lại bẩm sinh yêu thích thơ ca, nên tôi có viết bức thư tình gửi người gái Kinh Bắc, người Chị làm Em say mê ngơ ngẩn suốt năm năm ấy, mà thư tình lại viết bằng thơ lục bát thì hẳn không phải là điều gì đáng ngạc nhiên phải không, thưa các bạn? Tôi mê say Chị, Chị đi đâu Em theo đấy, chỉ còn biết gọi Chị ơi chứ còn biết nói gì hơn. Người gái tuyệt sắc ấy con một nhà nho chẳng may chết sớm, ba mẹ con, mẹ góa con côi, đèo bòng nhau lên cái phố xép này mở ngôi hàng bán kẹo bánh, nước chè tươi, nước vối, cả bánh đa, bánh đúc, bánh mật, bánh khoai. Chị Vinh võ vẽ chữ nho, đọc thông quốc ngữ, người quê gốc cũng Tiên Du, nên hát quan họ thì làm mê người ta ngang với nhan sắc của chị. Chị cũng thừa biết thằøng bé con này, (tên khai sinh là Bùi Tằng Việt, chỉ đơn giản là tôi ra đời ở thôn Phúc Tằng, huyện Việt Yên, Bắc Giang, nơi bố tôi ở nhờ để gõ đầu trẻ) biết thằng bé con này nó mê đắm mình, nên chị cứ hay trêu đùa, lắm lúc tôi phát khóc, nhưng cũng nhiều giờ phút tôi có một niềm hạnh phúc không có gì so sánh nổi là được chị Vinh cho ngồi sát bên Chị, chầu rìa những cuộc chơi tam cúc ngày Tết, ngày xuân hay ngày hội. Chị thường nhờ những đêm trăng sáng vào mùa hè, mùa thu, tổ chức những đám thanh niên tụ tập ở cái bãi sau nhà ga, hát ví, hát rrống quân, hát ống, hát giao duyên, hát vấn đáp, đặc biệt về môn quan họ thì Chị là bà chúa của dân ca! Giọng ngọt, say như mật ong, đôi mắt đen buồn thăm thẳm với hàng mi cong và dài, má luôn luôn ửng đỏ, môi luôn luôn đã hồng lại còn cắn chỉ quết trầu, răng đen cũng rưng rức hạt na. Chị Vinh ơi, viết đến đây, em vẫn bồi hồi nhớ từng sợi tóc chị dán trên vừng trán, từng con mắt chị lúng liếng tình tứ, từng giọng hát, từng lời nói, từng nụ cười, em còn ngửi thấy hơi tóc ấm của Chị thoảng mùi hương nhu mới gội buổi chiều, mà nếu Chị buông tóc dài qaú đầu gối để hong khô thì cả suối tóc ấy làm thành thế giới mê say của riêng em từ độ ấy đến ngày nay, dẫu tóc em đã trắng hết, em vẫn có thể vẽ đúng chân dung Chị tuyệt vời nếu có người chỉ dẫn cho em đôi điều cơ bản về hội họa. Ảnh Chị in mầu trong hồn em, không một nhà khoa học nào có thể làm ra cho em được những tấm ảnh như em đang có, vẫn còn đầy đủ và tươi tắn, nguyên vẹn từ hơn sáu chục năm rồi đấy, Chị ơi!

Hòang Cầm
nvmõ
26-07-05, 14:44
Vài bài thơ của thi sỹ Hoàng Cầm :

Từ Nguồn Đến Biển

Sau chuyến đi xa lần thứ nhất
Anh về
Hỏi sao em còn búp nõn
Miệng cười mụ dạy bé còn nằm mê?
Nhìn mắt anh ao mưa nhòe nắng -
Em nói:
- Vì em mới biết yêu anh

Sau chuyến đi xa lần thứ ba
Anh về
Hỏi sao em phơi phới rừng sơ xanh
Mắt trong lòng sáng rạng đồng quê?
Nhìn nếp nhăn vầng trán anh
ngang tầm bão biển
Em nói:
- Vì em chỉ biết có anh

Sau chuyến đi xa lần thứ chín
Anh về
Sao tơ tình em càng óng mịn
Môi thơm mận tía vườn xanh?
Nghe tóc anh xào xạc lũy tre mờ khói tím
Em nói:
- Vì anh ơi,
mình đã biết xót thương mình …

Hoàng Cầm

Một Mình

Dường như cánh gió không bay
Lời ca không hát rượu đầy không men
Dường như nhớ, lại không quen
Một mình tôi.... một mình em... lạ thường.....
Dường như trăng chếch bên giường
Tiếng gà giã biệt đêm trường lặng im

Hoàng Cầm


Nếu Anh Còn Trẻ

Nếu anh còn trẻ như năm ấy
Quyết đón em về sống với anh
Những khoảng chiều buồn phơ phất lại
Anh đàn em hát níu xuân xanh

Nhưng thuyền em buộc sai duyên kiếp
Anh lụy đời quên bến khói sương
Năm tháng năm dây chùng phím nguyệt
Bao giờ em hết nợ Tầm Dương

Ngày mai nếu có đêm trăng cũ
Anh trở về thăm bến trúc xa
Thì em còn đấy hay đâu mất
Cuối xóm buồn teo một tiếng gà

Hoàng Cầm


Tâm sự của nhà thơ

Tôi cảm thấy có nghiệp văn chương từ bé. Tôi sớm có cái buồn cô đơn khi mới lên 5, lên 7. Giời bắt tội tôi yêu sớm quá. Ngày ấy tôi mới 8 tuổi, hôm ấy tôi từ chỗ trọ học trên thị xã Phủ Lạng Thương về nhà chiều thứ 7. Chưa kịp bước vào trong nhà đã thấy một cô gái đang cúi bên chiếc bồ hàng xén của mẹ tôi. Khi cô ấy ngẩng đầu nhìn ra đường, thì cậu bé là tôi choáng váng tâm hồn. Người con gái ấy tên là Vinh, hơn tôi 8 tuổi. Thứ 7 sau, về nhà, tôi trao bức thư tỏ tình đầu tiên viết bằng thơ lục bát dài hơn một trang giấy kẻ học sinh, trên vẽ hoa bướm, một vài ngọn núi, dòng sông, với dòng chữ viết bằng mực tím nắn nót: "Em gửi chị Vinh của em". Chị thường hay nhờ những đêm trăng sáng tổ chức những đám thanh thiếu niên tụ tập ở cái bãi sau ga, hát ví, hát trống quân, hát ống, hát giao duyên... Chị là bà chúa của dân ca. Giọng ngọt, say như mật ong, đôi mắt đen thăm thẳm với hàng mi cong và dài, má luôn ửng đỏ, răng đen rưng rức hạt na. Chị Vinh chính là người chị của em trong bài thơ sau này tôi viết: Lá diêu bông.

HOÀNG CẦM
passionfruit
26-07-05, 16:13
Gúc loáng cái ra bài Lá Diêu bông đem các chú xem. Chả hiểu sao bài này anh cũng chả thích lắm, nhưng vẫn thuộc. Thế éo nào lại có ích nhá. Hồi cưa vợ, đến nhà bố vợ chơi, biết được ông thích bài này, anh tán như mán trong vòng 1 tiếng, từ đó cụ quý mình tít thò lò :-*

Lá Diêu Bông
Hoàng Cầm

Váy Ðình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Ðồng chiều
Cuống rạ

Chị bảo
- Ðứa nào tìm được lá diêu bông
Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày
Em tìm thấy lá
Chị chau mày
- Ðâu phải lá diêu bông

Mùa đông sau
Em tìm thấy lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông

Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim

Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xoè tay phủ mặt chị không nhìn

Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
diêu bông hời!...
... ới diêu bông!...
BÚT RUỒI
26-07-05, 17:12
Chả hiểu sao bài này anh cũng chả thích lắm, nhưng vẫn thuộc. Thế éo nào lại có ích nhá. Hồi cưa vợ, đến nhà bố vợ chơi, biết được ông thích bài này, anh tán như mán trong vòng 1 tiếng, từ đó cụ quý mình tít thò lò :-*

Em thích bài này lắm. Nhưng may kiếp trước tu khéo nên không vì bài thơ này mà bị trói đời!
Mà em ghét nhất cái kiểu đi cưa gái lại cưa phụ huynh trước. Tởm!
BÚT RUỒI
26-07-05, 17:37
Bác nào muốn nghe bài Cỗ bài tam cúc Phạm Duy phổ, Thái Hiền hát thì vào đây.
http://209.172.66.143/phamduy/rafiles/cobai.ra
Vu~
26-07-05, 17:56
Thế quái nào, mình lại đang "nghiên cứu" cả Lá diêu bông & Cỗ bài tam cúc mới hài chứ! :D
"...Chị gọi đôi cây trầu cau má đỏ..". Phen này khéo sáng tác thêm dăm ba bài nữa để đời. Hhehe.
passionfruit
26-07-05, 20:32
Chú Bút Ruồi (mịa đọc méo cả mõm chỉ sợ nhịu cái tên chú mang tiếng cả anh ra), anh chú chỉ vác cưa đi cưa có nhõn lần trong đời mà thắng luôn thì đủ biết công lực anh thâm hậu. Anh thật chú chứ chú có khoái Lá diêu bông hay Cỗ bài 3 cúc thì cũng đừng có đú với anh thảnh ra đánh đu với tinh, nhá. Mí lại, anh tởm đấy, nhưng cưa được cô vợ như anh, khó, khó lắm chú ạ.
Khoe chú thành quả của Lá diêu bông nhé, anh post quả này bên Baby rồi, vẫn chưa đã, post lại xem chú có định mang Lá diêu bông đến nhà anh nữa không, hía hía.
http://i15.photobucket.com/albums/a356/passionfruit76/UyenVan.jpg
nvmõ
30-07-05, 02:48
Tạp ghi văn nghệ: Hoàng Cầm, “Bên Kia Sông Ðuống.
Nguyễn Mạnh Trinh

Có một dòng sông, nhờ một bài thơ mà trở thành một biểu tượng của quê hương, mà mỗi khi nghe nhắc đến lại nao nao trong dạ. Ðó là trường hợp con sông Ðuống được nhắc đến trong thơ Hoàng Cầm. Bài thơ “Bên Kia Sông Ðuống”.

Nói đến tên tuổi nhà thơ này, có người thích và cho rằng tiêu biểu nhất là bài thơ “Ðêm Liên Hoan”, một thi khúc hùng tráng của một thời kháng chiến. Hay, bài thơ “Tiếng Hát Quan Họ” cũng là tiếng thơ của vùng Kinh Bắc, cái nôi văn hóa của dân tộc Việt Nam. Cũng như về sau này, với “Lá Diêu Bông”, một bài thơ trở thành nguồn cội cho nhiều ca khúc của những bản nhạc làm rung động lòng người.

Riêng với tôi, mỗi lần đọc bài thơ trên, tôi lại nghĩ về quê hương tôi lúc tôi rời bỏ khi vừa ở tuổi vừa biết cắp sách đến trường. Quê nội tôi là một làng nhỏ ven bờ sông Ðuống và những hình ảnh của nó chỉ là những ký ức lãng đãng trong tiềm thức. Tôi thường hay nghe cha mẹ tôi nhắc đến ngôi nhà thờ có bậc thềm cao đầy những hoành phi câu đối của một thời hưng vượng. Những cây nhãn, cây bưởi mà tuổi tác cũng ngang với những đứa trẻ trong họ, bây giờ đã sống tán lạc ra mấy phương trời. Những vuông sân gạch mênh mông, thuở nào bước chân trẻ thơ lẫm chẫm. Rặng tường hoa dọc theo bờ ao, những mảnh sứ cẩn lóng lánh mầu nắng. Hai cổng gạch và cánh cửa sắt như tượng trưng cho oai phong của dòng tộc, bây giờ có còn hiện hữu...

Ơi, những liên tưởng để nhớ lại và gửi về... Ðọc những câu thơ, sao mà rưng rưng cảm động:

“Em ơi, buồn mà chi
Anh đưa em về sông Ðuống
Ngày xưa cát trắng phẳng lì
Sông Ðuống trôi đi
Một dòng lấp lánh
Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ
Xanh xanh bãi mía bờ lau
Ngô khoai biêng biếc
Ðứng bên sông sao nhớ tiếc
Sao xót xa như rụng bàn tay.
... Bao giờ về bên kia sông Ðuống

Anh lại tìm Em
Em mặc yếm thắm
Em thắt lụa hồng
Em đi trẩy hội non sông
Cười mê ánh sáng.. muôn lòng xuân xanh.”

Hình như bài thơ này Hoàng Cầm viết vào đúng năm tôi sinh ra đời. Tới bây giờ đã hơn nửa thế kỷ, biết bao nhiêu là biến động diễn ra trên quê hương đất nước tôi. Và ngôi làng nhỏ, nơi chôn nhau cắt rốn của tôi chắc cũng phải chịu nhiều tang thương biến đổi. Dòng sông thuở nào bây giờ có còn bãi mía bờ lau, hay tất cả đã bồi lở theo từng năm tháng. Những con cháu trong dòng họ tôi, bây giờ trôi nổi sống ở những lục địa khác nhau, không biết có còn giây phút nào, ngóng về quê cũ để bồi hồi sống lại những mảnh đời đã trôi vụt qua nhanh vào quá vãng. Riêng tôi, có lẽ, nhờ những câu thơ trong tâm não, để một thời sống lại. Ðọc thơ Hoàng Cầm, thấy dậy lên một niềm tự hào âm thầm. Quê cha đất tổ tôi, những địa danh được nhắc đến trong văn học có phải là chút hãnh diện của người bị lưu lạc tha hương từ lúc còn trẻ dại?

Nhưng, đời sống của thi sĩ Hoàng Cầm thì buồn lắm và đầy bất hạnh. Tham gia kháng chiến sau 1945, góp nhiều công sức nên khi trở về Hà Nội được tin cậy và giữ chức vụ Trưởng Ðoàn Văn Công của Tổng Cục Chính Trị Quân Ðội Nhân Dân. Thế mà vì tham gia nhóm Nhân Văn Giai Phẩm bị cách tuột chức tước, tù tội, nghèo đói cho đến tận cuối đời.

Ðến nỗi nhà thơ Phùng Quán khi đến thăm đã viết bài thơ trên giấy xi-măng bằng than củi để an ủi người bạn mà cũng là người anh đáng thương:

“Tôi tin núi tàn!
Tôi tin sông lấp!
Nhưng tôi không thể nào tin:
Một nhà thơ như anh lại ngã lòng suy sụp
Tôi tin, nhà thơ anh đã viết
Cách đây ba mươi năm
Những vần thơ lẫm liệt!
Tiểu đội anh, những ai còn và ai mất?
Không ai còn ai mất
Chỉ chết cả mà thôi!
Người sau kẻ trước lao vào giặc,
Giữ vững ngàn thu một giống nòi
Thế gian có một ngàn con sông
Và một ngàn nhà thơ lớn
Nhưng chỉ có một dòng
May được thơ xưng tụng
Nhờ đó mà vang vọng
Nhờ thơ mà vinh danh
Ðó là con sông Ðuống
Con sông của quê anh
Mà anh xót xa như bàn tay anh ngón rụng
Tôi có một niềm tin
Chắc như đanh đóng cột
Ngày mai anh nhắm mắt.
Ði sau linh cữu anh,
Ngoài bạn hữu gia đình,
Có cả con sông Ðuống
Sông Ðuống sẽ mặc đại tang
Khóc bên bồi bên lở,
Sóng cuộn bờ nức nở,
Ngàn đời chịu tang anh
Tôi tin núi tàn!
Tôi tin sông lấp!
Nhưng tôi không thể nào tin
Một nhà thơ như anh
Lại ngã lòng suy sụp.”

Thơ quá hay và cảm động bởi một tấm lòng biểu lộ. Phùng Quán với những bài thơ, câu văn viết cho những người cùng hoạn nạn cho chúng ta cái tâm vòi vọi của kẻ sĩ. Trong hoàn cảnh ấy,cuối đường của khốn cùng. Chỉ còn văn chương, để làm cây gậy chống và đứng dậy. Phải rồi, chính người thơ ấy đã viết những vần lẫm liệt của “Ðêm Liên Hoan”, ngôn ngữ dậy lửa của đòi hỏi hy sinh xương máu. Thơ và đời, sao trái ngược, thi ca sang cả, hạnh phúc, hào hùng trong khi đời thường nghèo đói bất hạnh phủ vây.

Xuân Sách, cũng những ngậm ngùi, những phác họa một chân dung thi sĩ nhiều sóng gió:

“Em ơi buồn làm chi
Em không buồn sao được!
Quan họ đã vào hợp tác
Ðông Hồ gà lợn nuôi chung
Bên Kia Sông Ðuống em trông
Tìm đâu thấy Lá Diêu Bông hỡi chàng!”

Em ơi buồn làm chi! Câu thơ của một thuở nào “Bên Kia Sông Ðuống” bây giờ Xuân Sách nhắc lại như một chút cay đắng cũ càng. Tất cả thay đổi rồi, người thi sĩ mất đi vị trí thời trước. Văn nghệ đã bị mặc chung bộ đồng phục, tranh gà lợn không còn nét trong sáng tư riêng.Và Lá Diêu Bông cũng là những gì không thực, mà người thơ cứ tha thẩn kiềm tìm mãi mãi mà không thấy. Xuân Sách nhắc đến Tiếng Hát Quan Họ với những câu thơ của Hoàng Cầm như

“...Suốt tháng giêng mưa xuân trắng ngõ
Những người gái thôn Dương Ổ
Ðập sợi thâu đêm
Khi nắng lên se chỉ trắng ngoài thềm
Khi giăng lên đưa con thoi dệt vải
Tiếng hát chập chùng, mái tranh phủ khói
Chị em hẹn nhau ngày hội sang năm...”

Một thời nào xưa lắm, có phải? Thuở thanh bình với phong tục dân gian đáng yêu, bây giờ có còn? Hay, tất cả, trôi theo dòng thời thế, để vỡ vụn, nát tan?

...
nvmõ
01-08-05, 01:59
Nhà thơ Hoàng Cầm khi mới 12 tuổi đã có một mối tình đầu, đẹp và … không thành với một cô gái lớn hơn ông đến 8 tuổi. Cảm xúc chân thật ấy và những kỷ niệm không thể quên của một thời nông nổi đã làm nên những vần thơ đẹp mãi của bài thơ :

CÂY TAM CÚC

Hoàng Cầm

Cỗ bài tam cúc mép cong cong
Rút trộm rơm nhà đi trải ổ

Chị gọi đôi cây! Trầu cay má đỏ
Kết xe hồng đưa chị đến quê em
Ghé cây bài tìm hơi tóc ấm
Em đừng lớn nữa, chị đừng đi

Tướng sĩ đỏ đen chui sấp ngửa
Ổ rơm thơm đọng tuổi đương thì

Đứa được
Chinh truyền xủng xoảng
Đứa thua
Đáo gỡ ngoài thềm

Em đi đêm, tướng điều sĩ đỏ
Đổi xe hồng đưa chị đến quê em

Năm sau giặc giã
Quan đốc đồng áo đen nẹp đỏ
Thả tịnh vàng cưới chị võng mây trôi
Em đứng nhìn theo. Em gọi đôi.
...
nvmõ
01-08-05, 02:02
Thơ Hoàng Cầm nữa...

XIN EM.

Trước hết xin em làm bạn
Lâu rồi sẽ thấu lòng anh
Lặng thầm tri âm tri nạn
Buồn vui cũng đậm tâm tình

Sau nữa xin em làm chị
Xót thương chú bé mỏng manh
Này xem băm bầu băm bí
Xóc cua chiều đậm cơm canh

Thêm nữa lại xin em gái
Vá khâu giặt giũ thơm lành
Nũng nịu vòi anh ơi ới
Chép cơ, chép hết thơ tình!

Đẹp nhất xin em làm mẹ
Bế bồng chăm bẵm thơ xanh
Nhìn anh mãi như ba tuổi
E nhiều đá nhọn vây quanh

Cuối cùng xin em làm vợ
Có nhau như mãi đợi chờ
Em giấu bao điều bí ẩn
Chợp chờn như thực, như mơ...

...
Mentirosa
01-08-05, 13:51
Chú Mõ xem còn bài nào bốt cả anh em xem luôn cái nhỉ.
hxh
01-08-05, 14:06
Trên vnthuquan.net và dactrung.net phần thơ Hoàng Cầm đều có 30 bài. Chắc 2 site này thuổng của nhau!
Mấy bài cơ bản của ông HC như sông đuống, diêu bông, tam cúc... đều có đủ!
nvmõ
01-08-05, 14:30
Trên vnthuquan.net và dactrung.net phần thơ Hoàng Cầm đều có 30 bài. Chắc 2 site này thuổng của nhau!
Mấy bài cơ bản của ông HC như sông đuống, diêu bông, tam cúc... đều có đủ!


Ờ ... để qua bên lượn lờ Copy vài bài về đây cái nhở ? thanks!
lão ma
16-02-06, 23:05
Xanh xanh lại mùa ảo vọng
Óng thơm dài mái tóc em
Lênh đênh lại dềnh biển sóng
Bốn phương mây trắng nỗi niềm

Hễ nói đến quên lại nhớ
Nhớ nhiều sao chỉ về đêm
Giấc ngủ c̣n ǵ để thức
Toàn thân bụi đỏ thoa mềm

Ai vừa cười nụ bên thềm
Vườn cũ bông hồng rạng sáng
Vội vàng chi sập bóng đêm
Mắt cô láng giềng lai láng

Vâng th́ em lại lấy chồng
Thế cũng vui đời đôi chút
Dẫu đến nơi nào heo hút
Mai đừng trở lại pḥng không

Ta biết mai này mây trắng
Thường bâng khuâng cơi chiều hoang
Ni cô bỏ chùa Long Khám
Về xin đi lại đoạn đường

Vậy th́ đi hết đoạn trường
Mới hiểu đâu là hạnh phúc
Thế gian những ǵ không thực
Thường vây hăm nẻo tâm linh

Tôi biết em đi hy vọng
Giữa rừng t́m một lá xanh.

(Mồng 2 Tết)
...
Hoàng Cúc
17-02-06, 00:09
em cũng thích tho* bác Hoàng Cầm, những cô hàng xén răng đen, cười như mùa thu tỏa nắng ...
BÚT RUỒI
17-02-06, 15:49
Chú Bút Ruồi (mịa đọc méo cả mõm chỉ sợ nhịu cái tên chú mang tiếng cả anh ra), anh chú chỉ vác cưa đi cưa có nhõn lần trong đời mà thắng luôn thì đủ biết công lực anh thâm hậu. Anh thật chú chứ chú có khoái Lá diêu bông hay Cỗ bài 3 cúc thì cũng đừng có đú với anh thảnh ra đánh đu với tinh, nhá. Mí lại, anh tởm đấy, nhưng cưa được cô vợ như anh, khó, khó lắm chú ạ.
Khoe chú thành quả của Lá diêu bông nhé, anh post quả này bên Baby rồi, vẫn chưa đã, post lại xem chú có định mang Lá diêu bông đến nhà anh nữa không, hía hía.
http://i15.photobucket.com/albums/a356/passionfruit76/UyenVan.jpg

hè hè,
Trông nhóc nhà bác thì đoán ra nhan sắc bác gái nhà ta. Quả đáng công bác nịnh ông nhạc! :D
Trộm vía, trông nhóc yêu nhỉ! Nhất bác đấy!
thetigervn
17-02-06, 20:09
Em mới vào, kính các bác một ly!
Em thì khoái bác Hoàng Cầm, với bác Bùi Giáng! Thi nhân thế mới là thi nhân, phải hơi khác đời một tý.
Em đại ghét mấy lão Thi nô, thơ là tiếng nói thần tiên, không mang ra nịnh nọt ai cả...
Thơ Hoàng Cầm nữa các bác nhẩy
Cõi mê xưa đã trôi veo
Nhớ chăng chẳng nhớ hồn theo bụi nào
Cái thời gái nhoẻn hồng đào
Đừng thương em nữa vui càng sinh đau
Chuông thiền khơi đổ xa mau
Bóng anh thấp thoáng chìm sau mai vàng