Life is a journey - Not a destination

Điêu Thuyền
16-03-09, 10:14
... là cái gì hả các tình yêu? Cái câu này em mang hỏi bọn Tây mỗi đứa nó giả thích 1 kiểu, théc méc quá đi!
Hitman
16-03-09, 11:02
Anh dốt tiếng Anh, nhưng anh hiểu cuộc đời là hành trình, đé.o phải đích đến.

Mà đích đến giống nhau cả thôi, là cái chết.

Quan trọng là trên đường đi đến cái mục đích, (ví dụ như ngoài cái chết còn cái mục đích mả mẹ nào đấy như kiếm tiền, làm cách mạng, đấu tranh vì rân chủ tự do)... thì viet-nam trên đường chúng ta đi, nghe gió thổi đồng xanh quê ta đó, có biết bao thứ hay ho đến với ta khi ta cố phấn đấu. Nói cách khác dù có không thành công thì cũng thành nhân.
scojo
16-03-09, 12:27
Cái câu này em mang giải thích cho bọn gái, xong mỗi đứa nó hiểu 1 kiểu, bối rối quá đi!
Hitman
16-03-09, 13:08
Có mỗi câu ngắn ngủn ấy mà cu xxx em anh bôi ra dài vật:

http://www.chungta.com/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Luan-Ly/Con_duong_thien_ly/
Trùy
16-03-09, 16:39
Câu này có nghĩa muốn nói cuộc sống là từng phút giây ngay từ hôm nay và ngay từ bây giờ chứ không phải là ngày mai nên phải tận hưởng liên tục chứ đừng bao giờ chờ đợi :

Dân tộc Sán Dìu có câu : "Biết đâu sống được đến mai mà để dành củ khoai đến sáng"
Gold Fish
16-03-09, 17:01
Cuộc đời là cục c.ứt trôi sông.
Chúng ta là con choá đứng trông bên bờ.
xame
16-03-09, 22:35
Có nghĩa là sống, chiến đấu, lao động theo gương bác Hồ vĩ đại...Chứ ko phải thành công rồi cứ ngồi đó hưởng...
Ken_girl
17-03-09, 04:30
Dịch nghĩa đen là: Cuộc đời là những chuyến đi, không có đích đến
Hiểu nôm na ra là: Cứ sống bạt mạng đi, không cần biết đến ngày mai. Đích đến là cái qué gì
Phương Thắm
17-03-09, 08:46
"Sống phải cho ra sống chứ!"
Người ta xúi bẩy như thế khi thấy ai đó có ý định vật vờ như bóng ma, hoặc làm thằng ăn bám gia đình, ăn bám nhà nước, hay một con đang lên kế hoạch làm chim chậu cá lồng. Đại loại sống phải cho ra sống, kiểu như cái khẩu hiệu của thanh niên ta: "Sống, (rồi mới) chiến đấu, làm việc và học tập theo gương" ông cụ. Sống, sống, sống! Sống trước, rồi muốn làm cái gì thì làm.

"Sống thế mới là sống chứ!"
Người ta thốt lênkhi thấy một thằng ngồi Limo uống XO, ăn mặc bóng lộn, lên xe xuống ngựa có người hầu, đế bao giờ biết đến tiền vì rặt dùng cạc với cheque hoặc có trợ lý rút ví trả mấy khìn lẻ. Đại loại có thể ví dụ anh Stark trong Iron Man, nhìn cái nhà anh này mình đã muốn ngất, lại còn có hẳn một cái phòng thí nghiệm lắp ráp linh tinh cho anh ấy nghịch lúc có hứng... Đang tìm ví dụ ở chỗ mấy thằng bán dầu lửa nữa.

Nói chung, life rất không nên là destination bởi vì đến được destination rồi thì lại chả biết làm gì nữa, lúc đó rất có thể lại ngộ ra destination là chết @Hitman.

Các bạn xem fin Final Destination mấy phần rồi?

Life is a journey because we're born to suffer @Buddha đấy các bạn có biết không?

Thôi đi ăn sáng đã, lúc nào phải mời thầy Nâu vào giảng bài mới được.
green
17-03-09, 11:05
Hành trình nào mà chả có đích, không thì đi mãi mà chẳng biết đi đâu à. Về khoản này thì chắc là nhiều đích đến chứ hok phải 1 đích. Ví dụ như, có đẹp giai thì cuối cùng cũng phải về nuôi vợ, học thì phải ra trường, etc...
Gold Fish
17-03-09, 15:05
Phật có nói hả nhỏ Chị. Anh đoán không nhầm nếu Phật nói thì end of journey is Nirvana -

listen: Where Did You Sleep Last Night
4xHl-P_arVA
quiz
17-03-09, 16:26
Đọc cái câu này lại nhớ cái dấu phẩy của bọn Nike gì mà thích thì cứ làm để sau này khỏi hối tiếc. Giả dụ có vẹo rồi nhưng thấy con khác ngon hơn thì cứ bụp nếu có điều kiện, kẻo không vài hôm sau vẫn tiếc. Hay kiểu một thằng làm ở công sở đang ngon, tự dưng bỏ việc đi làm dân đánh cá trên biển, bảo sao thì nó bảo tự nhiên thấy thích thì làm, thế là giờ thành mẹ nó ngư dân suốt ngày cá với lưới.
scojo
17-03-09, 17:24
Cái câu này là tổ phụ của em Liv Tyler xinh đẹp (phin Armageddon) là anh Steven Tyler (Aerosmith) quờ te lại của anh Ralph Emerson, anh Sơn mẽo có quờ te lại anh nào nữa ko thì chịu. Nếu nói khái niệm suông, thì đời (life) ko thể chỉ là 1 điểm đi đến nào đó rồi, nó bao gồm cả phần chết và phần sống (living) của cá nhân. Tất nhiên, ở đây hiểu rộng hơn chút đi, thì là ý nghĩa của đời ko chỉ ở mỗi cái đích mà còn ở trong cả cái hành trình đến cái đích đấy.

Chỗ mà anh Tyler quờ te lại đây:


...
That one last shot's a Permanent Vacation
And how high can you fly with broken wings?
Life's a journey not a destination
And I just can't tell just what tomorrow brings...

http://www.youtube.com/watch?v=uS1M-1wKV3Y




Xem lời hát thì anh Tyler có ý bẩu trong lúc nghèo đói nhục sịp uống rịu xếch, chưa thể chén được chị Tấm thì cứ vui vẻ chén tạm em Cám qua ngày đi, nhưng phải cẩn thận kẻo chị Tấm biết chiện... Đời dù sao cần có mục đích, vì nó làm con người của chúng ta phải thay đổi. Sống mà ko biết tới ngày mai, chỉ quen mỗi trò tàu nhanh vé rẻ thì chán chết!
knowledgeriver
17-03-09, 23:43
Đời là đường not (lót) đít.
Phương Thắm
17-03-09, 23:49
Đây là bài giảng ngắn nhất của thầy Nâu trong vòng mấy năm nay thì phải. :)
em tên Bim
18-03-09, 00:37
Dở hơi lâu thì thi thoảng phát tiết quả tinh hoa như thế đấy.

Nhưng mà các cụ bảo thế điềm lắm, kiểu phản quang hồi chiếu cái gì đấy, em đoán có khi nick chuẩn bị lên cột cũng nên.
Hitman
18-03-09, 22:45
Nâu từ thái cực này nhảy sang thái cực kia công nhận làm anh shock ghê cơ Bim ạ, chả biết điềm lành hay dữ nhưng thế là anh mừng lắm lắm!

Quả lót đít triết vật!
Mecado
18-03-09, 23:01
Chúng mày dốt cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Dịch câu trên phải thế này:
"Làm tình à thường thôi, vấn đề là cực khoái"
Hitman
19-03-09, 00:54
Mẹc tưởng chuyên khoa phụ sản thế nào hoá ra chả hiểu gì về lìn. Cực khoái à, thường thôi, vấn đề là cực khoái dư lào.
knowledgeriver
19-03-09, 11:41
Anh trân trọng kính mời Sói và Gái sướng (3, 4 lần đêm) vào tham dự hội thảo nhằm làm rõ thêm và minh hoạ các luận điểm của Hitman và Mecado.

Khi đến dự hội thảo, nhớ lấy phong bì trước khi vào.
chandai1m7
20-03-09, 18:22
Nghĩa là cứ làm tí đi
Ôi dồi ơi, đời là mấy tí :D
pink
23-03-09, 12:43
Liên quan tới chủ đền đang thảo luận, mình vừa ngó qua một cuốn tương đối hay. Mới đọc thì hơi rối, nhưng càng đọc càng thấy hay. Lưu ý tác giả là một tay triết học gia, sách không phải loại chicken soup. Bản dịch tiếng Việt hơi khoai, nhưng nghĩ kỹ thì cũng khó dịch xuôi được. Chấp nhận vậy. Trích một đoạn demo để các hiền triết của TL đại học đường ngâm cứu & cho ý kiến nhé.


"Trong lúc chờ hoạt động chính bắt đầu, cuộc sống có thể trôi qua như một giấc mơ không có thật. Công việc ta đang làm không phải là nghề nghiệp của ta. Cảm giác hài lòng chỉ có tính tạm thời. những mối quan hệ chỉ nhằm mục đích khiến thời gian trôi nhanh. Tất cả những gì ta làm là bóp tay và chờ đợi. Thậm chí có thể ta cũng chẳng biết mình đang chờ đợi điều gì. Trong chiếc bẫy ngừng trệ rỗng, ta nóng lòng chờ đợi một điều thậm chí không thể gọi tên. Ta chẳng biết mình sẽ là ai khi trưởng thành, và chưa bao giờ trưởng thành. Điều duy nhất có thể chắc chắn là ta chưa là chính con người thật sự của ta.
Song chúng ta không cần đợi để trở thành chính mình trong tương lai. Ta đã là chính ta rồi, và cuộc sống hiện tại đã là cuộc sống của ta rồi. Một hoàng tử không chỉ đơn thuần là một vị hoàng đế tương lai, một cô bé con không chỉ là một phụ nữ trong tương lai. Hoàng tử, trẻ con, sinh viên, học viên, những tác giả chưa được biết đến, những nghệ sĩ đang sống chật vật và viên chức trung cấp đều là những chủ thể hoàn tất và đã được xác định rõ. Họ đã có thể đối mặt với những niềm vui, nỗi khổ lớn nhất của cuộc đời."

NHỮNG CẠM BẪY TƯ DUY (tên tiếng Anh là: "Mental Traps")
Tác giả: André Kukla
Người dịch: Phan Thu
Số trang 223
Giá bán: 42.000 VND

---------------------------------
Mình mò mãi trên mạng mà chỉ tìm thấy 3 chương đầu của cuốn sách này. Bạn nào có bản điện tử đầy đủ (Anh hoặc Việt đều ok) thì vui lòng share nhé. Cảm ơn nhiều!

Mình gom 3 chương đầu lại và upload ở đây: http://www.mediafire.com/?sharekey=df5b84a9574d30565a3d773badf21430e04e75f6e8ebb871
scojo
23-03-09, 18:08
Đi như cái kiểu của mí bạn dưới đây, nhất là cái bạn bỏ cả quốc tịch Bồ, bỏ đức vua, bỏ bố mẹ, bỏ bạn bè, bỏ cả vợ con, rồi bỏ mẹ cả mạng để chơi 1 chuyến First Circumnavigation of Globe, lại còn chiện đe'o thấy đường cắt ngang tân lục địa mí bà cố vòng vèo xuống tít mịa cực Nam quả đất thì ôi thôi, các thể loại đi bi giờ cứ gọi là đỏ cả rái!


http://www.thenagain.info/WebChron/WestEurope/magellan.voyage.jpg
Hitman
24-03-09, 02:32
Cái cạm bẫy tư duy Pink vứt lên đọc nhắng phết, suy cho cùng thì mọi thứ mà một thằng/con loay hoay cả đời, ngay cả vì những mục tiêu cao cả hay thấp hèn, đều là những cái bẫy.

Chỉ có hiện tại, bây giờ (02h30' AM), là thực sự có chút giá trị. Bây giờ phải tận hưởng cái gì nhỉ? À phải rồi, ngủ một phát đẫy giấc đã, mọi chuyện xét sau.
Phương Thắm
24-03-09, 11:11
Chỉ có hiện tại, bây giờ (02h30' AM), là thực sự có chút giá trị.

Bạn Hitman nói chuẩn quá! Bạn đã đọc cuốn THE POWER OF NOW chưa?


http://upanh.com/uploads/24-Mar-2009/u2kfampw2v8fdfs181f.jpg
Chị đã mua bản dịch của First News cuối năm 2008, khi đang stress và suốt ngày viết về chết chóc. Chị đã cầm nó lên đọc thử vì cái tên, chứ không phải vì nó là "#1 New York Times best-seller". Đọc được hơn 2 chục trang thì thấy đây là cuốn sách viết cho mình, đến giờ ngốn được 1/3 cuốn (tính toán thế vì Chị đọc cái kiểu rảnh thì vớ lấy giở vài trang ra đọc, bất cứ trang nào, không cần thứ tự). Mấy trang đầu thấy tác giả kể chuyện chết chóc, rồi chán đời, rồi mất phương hướng...v.v.. y hệt như tình trạng của mình. Nói chung, không thể mô tả được sự tác động của nó đối với Chị vào thời điểm đó, nhưng Chị cảm thấy thích nó.

Review của một bạn tây tại Thoughts.com (http://www.thoughts.com/marathongal/blog/book-review-a-new-earth-by-eckhart-tolle-140082/)

Review của một bạn ta tại blog.timnhanh.com (http://blog.timnhanh.com/blueshappire/comment/the-power-of-now.35A9CBE2.html)

Đã có bản sách nói của cuốn này (tiếng Anh) với giọng đọc của chính tác giả Eckhart Tolle. Các bạn có thể nghe tại đây (youtube) (http://www.youtube.com/watch?v=MPJUPqmYL7w&feature=PlayList&p=9FB25926FC152729&index=0)
pink
24-03-09, 22:06
@ Hitman, em nghĩ anh hiều nhầm các ý trong quyển "mental traps". Ý của nó không siêu hình phức tạp như anh trình bày đâu. Mọi thứ đều cụ thể thôi, người ta viết sách ra không phải để làm cho người đọc cảm thấy u mê mù mờ. Có thể do cách diễn đạt của sách đó chưa xuôi, và do bản dịch nữa. Anh đọc lại lần nữa xem, mai rảnh em sẽ bàn cụ thể thêm.

@ Chị, gái lắm em ạ!. Cái ảnh cũng triết phết nhở, anh thèm được uống nốt cốc trà và ăn số bánh còn lại :P
Phương Thắm
25-03-09, 00:16
@Pink: Chị chưa đọc Mental Traps nhưng xem vài cái review của tây thì Chị nghĩ bạn Hitman không hiểu nhầm gì cả. Bạn Hitman nói đến "mọi thứ mà một thằng/con loay hoay cả đời" đấy thây. Mục đích của Kukla không phải là giúp cho mọi người nhận ra họ đang loay hoay trong những cái bẫy và nên thoát ra hay sao? Tất cả những gì chúng ta cần, là không bao giờ thấy mình phải loay hoay nghĩ ngợi vì một cái gì cả. Mời bạn đọc review của NXB Random House (http://www.randomhouse.ca/catalog/display.pperl?isbn=9780385662505):


Kukla’s goal — one that we should share, in the end — is to help us realize how much more enjoyable our lives would be if we were a little more attentive to our thought processes. Just as Buddhism, from which the author has drawn many of his ideas, teaches that we should perform all of our acts mindfully, Kukla suggests that we make a conscious effort to step back, clear our minds, and simply observe how our thoughts develop. By doing so, we will begin to recognize unproductive patterns in our own thinking, and then we can try to avoid them. Ultimately, Kukla hopes that Mental Traps will help readers move towards what he calls a “liberated consciousness” — a state in which we no longer allow mental traps to inhibit our experiences. From having more energy to being able to act impulsively, we’d realize the benefits of living in the moment and feel truly free.

P/s: Ảnh triết lắm hử? Chị đã phải tìm cách lưu giữ lại những khoảnh khắc đó, của những ngày Chị tự cho mình một khoảng thời gian lười biếng để thoát khỏi stress. Những ngày không biết đến bước chân ra khỏi cổng nhà, những ngày không khói bụi tiếng ồn đường xá, những ngày không phải tiếp xúc giao thiệp, những ngày chỉ có ta với ta tìm cách thoát khỏi sự loay hoay trong cạm bẫy của dòng suy tưởng về cái chết... Ôi những ngày ấy vừa mới qua thật nhanh! Và bây giờ Chị lại trở về với việc ăn những miếng cake mềm xốp tươi tắn ở Highlands cafe hoặc mua từ Givral về, thay vì chui rúc trong nhà và nhấm nháp những mẩu bánh khô cứng tích trữ trong tủ lạnh đến 4,5 ngày do không thể lê thân xác ra khỏi nhà để mua bán trong suốt một tuần.
em tên bông
25-03-09, 08:19
Gái Chị tận hưởng niềm vui của khoảnh khắc bằng cách ăn bánh xốp tươi tắn coi chừng béo ụ lên nhé. Lúc đó lại không biết đến bước chân ra khỏi cổng nhà, đóng cửa tìm cách thoát khỏi sự loay hoay tìm lại cái eo đã mất.

Mà ăn bánh thì ăn bánh, việc gì mà phải vừa ăn bánh vừa gồng với sách vở chi thức chi cho mệt vậy?
Phương Thắm
25-03-09, 09:18
Một ngày não người cần bao nhiêu gờ ram đường nhỉ, Bông thân yêu? Chị lười quá chả đi gúc được, nhưng nhớ có lần đọc báo biếc gì đấy nói thế. Những người cần động não nhiều thì cần tiêu thụ một lượng đường nhiều hơn. Đại loại thế. Cho nên nhà Chị không thể thiếu đồ ngọt, và không biết từ khi nào thì Chị có thói quen ăn đồ ngọt khi đọc sách, hoặc ít nhất cũng phải nhấm nháp một cốc trà đường ngọt lừ.

Công nhận có một đợt ăn bánh ngọt nhiều quá béo trương béo nức, thế là phải kìm ăn đồ ngọt lại - đồng nghĩa với việc kìm đọc sách lại. Bây giờ Chị đang nghĩ đến việc tìm một cái máy tập thể dục biết đọc sách cho Chị, thế là Chị tha hồ ăn bánh ngọt xong sợ béo thì chăm chỉ tập thể dục hoặc ăn kiêng và nghe cái máy tập thể dục đọc sách cho Chị. Nếu em tình cờ thấy một cái máy như vậy thì giới thiệu cho Chị với! Thankiu nhiều lắm! (Prefer máy tập thể dục giống đực nhé :D)
Phương Thắm
26-03-09, 11:32
best goal ever (http://www.google.com.vn/search?q=best+goal+ever&ie=utf-8&oe=utf-8&aq=t&rls=org.mozilla:en-US:official&client=firefox-a)

Một bàn thắng đẹp không phải chỉ vì bóng đã chui vào lưới. Một bàn thắng đẹp được định nghĩa bởi cách mà nó được ghi. Nhưng một bàn thắng đẹp luôn được bắt đầu bằng "một bàn thắng". Nếu bóng không chui vào lưới thì chẳng ai nghĩ đến "đẹp" nữa.

Don't really know why i'm writing down this way this thing. But truly, madly, deeply feel that i'm gonna join the people who keep thinking of the relationship between a destination and the journey before it. Then one day i just sit down and tell my children what a journey i've been to get over, and i talk to them: Babies, should you help me to continue this journey to find our final destination! And, babies, tell me what are you eager to enjoy, the journey or the destination?
knowledgeriver
26-03-09, 12:46
Có vô số những bài viết, sách vở về cách thức tận hưởng niềm vui và hương vị cuộc sống trong hiện tại thay vì hối tiếc quá khứ, suy nghĩ, lo lắng cho tương lai.

Quá khứ đã đi qua
Tương lai thì chưa tới
Ôi giây phút hiện tại
Giây phút đẹp tuyệt vời

Anh đôi khi cũng đồng ý với điều trên. Tương lai có thể coi như là một cái đích của cuộc hành trình, hiện tại là những bước đi của con đường dài đó.

Tương lai hạnh phúc phải xây bằng những viên gạch hạnh phúc của từng thời điểm, từng ngày hiện tại.

Mặc dù vậy, trong đầu anh chợt nảy ra một ý tưởng bật lại quan điểm trên. Thực ra, việc chăm chú vào hiện tại , ít lo lăng cho tương lai hoặc ít hối tiếc quá khứ chẳng qua là thể hiện một sự bất lực trong việc kiểm soát và dự phóng tương lai. Hơn lúc nào hết, thế giới hiện nay có quá nhiều biến động. Tuong lai không biết chắc , không thể dự đoán hoặc kiếm soát. Chính vì thế, họ đành chui vào vỏ ốc hiện tại.

Quá khứ không thể thay đổi nên họ đành chui vào vỏ ốc hiện tại.

Như thế, liệu rằng, quan điểm sống trong hiện tại có phải là một cách thức biện hộ hoặc né tránh một sự bất lực trước khả năng kiếm soát, dự báo tương lai?

Nếu giả sử tương lai có thể dự báo, có thể kiểm soát, liệu chúng ta có sẵn sàng hoặc cố hài lòng với hiện tại hay ko?
Hitman
27-03-09, 00:25
Quan điểm sống thì thế này thế nọ, nhưng những gì đang xảy ra thì vẫn thế Nâu ạ. Cái đã là và cái sẽ là thì không phải cái đang là (là cái sát na hay cái đé.o gì ấy).
TrueLie
27-03-09, 00:38
Chúng mày dốt cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Dịch câu trên phải thế này:
"Làm tình à thường thôi, vấn đề là cực khoái"

Câu này của bác Mê em dịch là chuẩn cbn dồi :x
lão ma
27-03-09, 11:59
Dịch phải như lày: Khổ trước sướng sau - rồi lại sướng trước khổ sau => Vòng luẩn quẩn!
Phương Thắm
28-03-09, 00:55
Mặc dù vậy, trong đầu anh chợt nảy ra một ý tưởng bật lại quan điểm trên. Thực ra, việc chăm chú vào hiện tại , ít lo lăng cho tương lai hoặc ít hối tiếc quá khứ chẳng qua là thể hiện một sự bất lực trong việc kiểm soát và dự phóng tương lai. Hơn lúc nào hết, thế giới hiện nay có quá nhiều biến động. Tuong lai không biết chắc , không thể dự đoán hoặc kiếm soát. Chính vì thế, họ đành chui vào vỏ ốc hiện tại.

Quá khứ không thể thay đổi nên họ đành chui vào vỏ ốc hiện tại.

Như thế, liệu rằng, quan điểm sống trong hiện tại có phải là một cách thức biện hộ hoặc né tránh một sự bất lực trước khả năng kiếm soát, dự báo tương lai?

Nếu giả sử tương lai có thể dự báo, có thể kiểm soát, liệu chúng ta có sẵn sàng hoặc cố hài lòng với hiện tại hay ko?

Không hẳn là do ảnh hưởng của "thế giới hiện nay" đâu thầy Nâu ơi. Thời Chị còn sinh viên có đi du hý với một đội của một cái forum, một bác dắt theo bạn người Đức, Chị và mấy người khác có dịp trò chuyện về tình yêu, cuộc sống...v.v.. với bạn trên suốt chuyến tàu, bạn ấy bảo: "Người VN chúng mày khi yêu nghĩ tới tương lai, còn người Đức chúng tao nói riêng và người Âu nói chung thì thường nghĩ tới cảm xúc có ngay lúc đang yêu". Như vậy có thể hiểu là style chăm chú vào hiện tại đã phổ biến ở bển từ lâu lắm rồi.

Nhưng đấy là nói chuyện yêu đương (Chị nghĩ bụng thôi thì tất cả mọi người đều yêu vì một chữ F, dù nó là Future hay Feeling hay Fukc cũng được, miễn là yêu), chứ đến lúc thấy bạn Đức đấy ghi chép các khoản chi tiêu cho chuyến đi thì cũng phải nghĩ lại. Thậm chí bạn ấy còn hỏi han đi đây đó tiêu tiền thế nào, rồi ghi chép lại, rồi tính toán là sẽ dắt ông bà già với con em gái sang chơi bao lâu, tốn chừng nào... khiến Chị thấy bạn ấy tính toán cho tương lai gớm thật. Như vậy là bạn ấy đang kiểm soát, dự báo tương lai, nếu có đủ tiền thì đi không có tiền thì thôi chờ đến khi nào có tiền thì đi... Qua đó mình có thể hiểu, không hẳn là do bất lực trước khả năng kiểm soát tương lai nên mới "chui vào vỏ ốc hiện tại".

Theo nhận định của Chị, bạn Đức kia rất rạch ròi: tình cảm thì tính đến Feeling, vật chất thì tính đến Future. Như vậy, tương lai là thứ có thể dự báo được, trong khi cảm xúc đương nhiên là ngoài tầm kiểm soát. Bạn có thể dự đoán chi phí cho một chuyến đi trong tương lai, dự đoán được thời tiết của thời điểm bạn định đi, dự đoán được những lễ hội sẽ diễn ra...v.v.., nhưng bạn không biết được cảm hứng của bạn lúc đó có đủ để bạn thực hiện chuyến đi không.

Cảm xúc con người là thứ khó mà dự báo được. Các nhà tâm lý học say mê nghiên cứu cảm xúc con người cả dưới góc độ khoa học nhưng cũng không bao giờ kiểm soát được 100% sự biến chuyển của nó. Các đại ca sát gái cố gắng truyền đạt những kinh nghiệm cưa gái, nhưng không bao giờ chắc chắn được là 100% bài học của họ có hiệu quả. Việc kiểm soát và dự đoán được cảm xúc trong tương lai đích thị là mission impossible. Những ai đặt khái niệm "life" trong khuôn khổ cảm xúc thì đương nhiên cảm thấy không kiểm soát, không dự báo được tương lai. Giả sử bạn Đức kia (thay vì cắm đầu vào dự toán chi tiêu và thiết kế chuyến đi) chỉ suy nghĩ xem làm cách nào để kiểm soát được cảm xúc của mình tại thời điểm trong tương lai mà bạn ấy muốn thực hiện chuyến đi đó, tất nhiên bạn ấy sẽ thấy tương lai thật mù mịt, thôi thì có tiền bao nhiêu cứ vung vãi ngay bây giờ "lấy le" với mấy em gái Việt Nam đang du hý với bạn ấy cho xong chuyện, việc gì phải ghi chép tính toán cho chuyến đi sau này làm đếch gì...

Tóm lại, Chị thấy... mình giải thích hơi lê thê rồi, Chị dự đoán là thầy Nâu đang buồn ngủ rồi, chuẩn bị ngáp sái quai hàm rồi, thế nên Chị stop đây. Nhưng mà cố kết luận một câu:
Nếu tương lai có thể dự báo, có thể kiểm soát thì việc có hài lòng với hiện tại hay không còn tùy thuộc vào nhận thức của mỗi người về cách phản ứng với điều mà mình được biết trước là sẽ đến.


I'm telling my children that life should be made of the journey and made from the destination, made by you and made in me as well. Complicated, it sucks!
pink
14-04-09, 19:41
http://IMG58.imageshack.us/IMG58/6527/p1030473.jpg

Hê hê, hàng mới về hàng mới về, thằng chuyển sách tắc trách quá nhét tênh hênh vào cái hòm thư. Nhưng cảm giác lúc bóc ra sướng thế. Hê hê, lần này sao cảm giác nó chuyển sách lâu thế không biết, phải mất cả tuần ý.
Le Kappa
14-04-09, 20:45
Chúc mừng pink!

Kinh nhể :10:. Hoá ra anh cũng có cuốn này lục mãi trong bao tải chẩn bị mang đi charity mới thấy. Mới đọc thoáng được 3-4 chương đã thấy díp mắt.

Sao bi giờ lại có thể loại sách tổng hợp những điều hết cbn sức là hiển nhiên rồi đặt tên cho nó thành khái niệm leng keng rồi bán trên Amazon lừa trẻ con nhỉ.


http://IMG07.imageshack.us/IMG07/8092/mentaltrapkap.jpg
pink
14-04-09, 21:16
Ơ anh Lm2 này bị hâm à, tất cả những thứ anh copy paste em đã tổng hợp thành một file pdf ở post 22 (http://tnxm.net/showpost.php?p=198165&postcount=22) phía trên rồi. Vấn đề là ở trên mạng chỉ có mỗi 3 chương đầu, nó nêu ra vấn đề mà không nêu ra cách giải quyết, với cả người dịch ra tiếng Việt hơi tối nghĩa. Thế nên em mới mua cả quyển về đọc cho thích. :D
Sách có 13 chương mà bọn trên mạng chỉ có bản tiếng việt 3 chương đầu. Em cũng sợt mỏi tay rồi anh ạ. Anh không cần phải biểu diễn :D.

@ Lơ Kẹp, bác xem review của em rồi mua về đọc chứ gì. Em biết thừa :P. Lão André Kukla này cũng thuộc dạng nhà triết học có tiếng, chứ không phải mấy thằng gian thương viết mấy cái cẩm nang sống, cẩm nang kinh doanh như kiểu hạt giống tâm hồn mà em Chị với mấy em gì gì vẫn hay đọc tì tì. (Khi nào rảnh em sẽ chuyển tải những tác hại của thể loại sách này để cảnh tỉnh anh chị em Vn sau :D)
em tên bông
15-04-09, 08:43
Stupid Things That Sane People Do to Mess Up Their Mind Bọn tây có cái trò là bịa ra được câu tagline nào hay, nghĩ rằng câu đó market được, thì viết ra một cuốn sách để bán lấy tiền. Thật ra thì cuốn sách có thể được tóm tắt trong câu tagline đó.
Vàng
15-04-09, 12:47
Anh hứa sẽ mua tất cả các quyển sách mà ở trang nhất có bút danh tác giả "em tên bông" cho dù sách ấy viết bằng tiếng Lào đi chăng nữa.
Voi gầy
15-04-09, 22:34
Mấy loại sách này em viết cũng được. Viết sách mà cứ đem case study của các đại hải đăng TL - các đại bi kịch của đàn ông dở hơi, bám váy mẹ, tán gái thất bại, bị bạn cướp người yêu, chơi gái để khẳng định đẳng cấp, viết văn chỉ vì vì trót là kiến trúc sư vietnam, v.v... thì viết mấy trăm trang giấy cũng ko hết.

Em các bác thời còn trẻ tuổi tư lự rất nhiều về ý nghĩa cuộc sống, các loại gánh vác, trách nhiệm, phẩm giá, v.v... Chả hiểu sao giờ cứ đâm đầu làm đến chết chả hiểu là để làm gì nữa, được việc thì vui ko được việc thì buồn, ko có khái niệm hôm nay hay ngày mai vì ngày nào mà chẳng trôi qua nhanh lắm.
scojo
15-04-09, 22:41
Bôi bết gia, à triết gia chứ, Andre Kukla có tiếng đe'o gì mà Wiki đe'o có, cũng chả thấy mí anh bạn mình như Russell, Heidegger hay Popper nhắc tới lần nào. Sơ suất quá!
Le Kappa
15-04-09, 23:56
Anh nghĩ pink đừng để ý đến bọn ở đây. Sách có thì cứ đọc và hãy vui vì mình biết một cái gì đấy mà chúng không biết. Từ biết đến hành động còn là khoảng cách nhưng ít ra có lựa chọn. Lý do anh chê quyển này không phải vì Kukla sai, mà vì thực ra những thứ “bẫy” mà ông này nói đến dựa dẫm nhiều vào các công trình của các đồng chí khác, chỉ đổi tên khái niệm. Nếu có thời gian pink nên tìm đọc về Kahneman và Tversky sẽ thấy. Đầu óc chúng ta dường như bị “hard-wired” vào một số cách suy nghĩ không rational.

Như em Voi gầy nói là bận làm việc quên ngày tháng chẳng hạn. Thật sự là có những hoạt động làm mình say sưa đến vậy--chắc chắn có và anh biết tiêu chuẩn nhận biết. Tuy nhiên, cũng trường hợp người ta lao vào một cái gì đấy cũng là để lẩn tránh và trì hoãn những thứ khác, thì đây, nó là cái bẫy trì hoãn.
Voi gầy
16-04-09, 00:38
Nói về đọc sách em có đọc quyển Dare to fail của một ông nào chả nhớ. Nhớ mãi một câu, người ta chỉ nhớ đến thành công của mày thôi còn khi mày thất bại thì ai cũng xông vào bảo, thấy chưa, tao đã bảo mà...

Đến giờ vẫn nhớ. Căn bản nó đúng quá.
em tên bông
16-04-09, 04:40
... người ta lao vào một cái gì đấy cũng là để lẩn tránh và trì hoãn những thứ khác, thì đây, nó là cái bẫy trì hoãn.

Em tự hỏi, em lao vào tnxm cũng là để lẩn tránh và trì hoãn những thứ gì đây?
Ếch cốm
16-04-09, 09:12
...người ta lao vào một cái gì đấy cũng là để lẩn tránh và trì hoãn những thứ khác, thì đây, nó là cái bẫy trì hoãn.

Làm cách nào để thoát khỏi cái bẫy do chính mình đặt ra?
Neon
20-04-09, 21:12
Thôi thì cứ tà tà mà sống trước sau gì cũng chết. Đôi khi sống vội vã quá, mình quên chú ý tới cảm xúc của những người chung quanh. Kết luận hay xét đoán nhanh quá làm mình trở nên tàn nhẩn một cách vô lý.

Bao năm nay mình đi tìm ý nghĩa của wabi-sabi, đến giờ mới lờ mờ hiểu (vẩn chưa hiểu) là không gì tồn tại, không gì chấm dứt và không gì hoàn hảo. Câm thật lâu trước khi nói, đơn giản cuộc sống tí, bằng lòng với gì mình có một tí, yêu người nhiều một tí, bớt chửi bây, như ranh một tí, nhân hậu lên một tí, sống như vậy chẵng sướng hơn là đôn đáo chạy tới chạy lui vì cuộc đời có phải là đích đến đ éo đâu.
xame
20-04-09, 21:44
Quanh đi quẩn lại thì cũng chỉ là lấy vợ, đẻ con, rồi nuôi con lớn...xong già và chết.
snail11
21-04-09, 00:40
Tặng các bác em
http://i44.tinypic.com/169eon4.jpg
Nắng sớm
21-04-09, 16:18
Bức ảnh quá triết. Quả thật là đỉnh cao đỉnh cao.
lão ma
24-04-09, 00:37
Đoạn phim "Cha và Con" thật tuyệt vời...

http://video.google.com/videoplay?docid=8073865125170809223

Anh cảm giác dường như mình đang sống lại những chuỗi ngày tuổi thơ khi xem đoạn phim trên!
Biển Xanh
25-04-09, 00:18
Đoạn phim "Cha và Con" thật tuyệt vời...

http://video.google.com/videoplay?docid=8073865125170809223

Anh cảm giác dường như mình đang sống lại những chuỗi ngày tuổi thơ khi xem đoạn phim trên!

This one is good too...

http://www.youtube.com/watch?v=VJMbk9dtpdY
lão ma
25-04-09, 15:01
This one is good too...

http://www.youtube.com/watch?v=VJMbk9dtpdY

Đoạn doc. phim trên cũng tương tự một đoạn phim tài liệu anh xem dạo trước có anh kia đã từng đẩy chiếc xe lăn có cô vợ xinh xắn bị liệt ngồi trên. Bao giờ cũng vậy, cô con gái 9 tuổi cùng với ông ngoại đều có mặt tại để cổ vũ tinh thần bố mẹ. Có lần về đến đích anh ta đã phải dùng đến 9 tiếng đồng hồ vì có những đoạn dốc cao quá phải đẩy từng bước một ...
Phương Thắm
28-04-09, 22:26
Think...
http://www.harryc.com/files/think_positive.jpg
POSITIVE!
lão ma
30-04-09, 01:10
Think Positive, Live Optimics. That's The Way It Is!
Phương Thắm
12-05-09, 15:39
Cặp mông của một giai thợ xây giống như khuôn ngực của một gái vú to làm sao được nhỉ? Tranh của bạn Chị vô lý quá đi! Ai làm ơn giúp em học được cách tiêu hóa cái tranh này với! Thankiu.
Kieu
12-05-09, 16:11
Think Positive, Live Optimics. That's The Way It Is!

THINK POSITIVELY, ACT PROACTIVELY, EXECUTE PERFECTLY....SUPEX.
Mông tóp vú mướp, hận cái sự đời cháy xém theo thời gian.
Mitch
14-05-09, 01:05
You are born original, do not die a copy! ;-)
dongkiret
14-05-09, 13:42
Chị think ấy vãi
Đoán cũng chẳng ra được
Mitch
16-05-09, 21:18
Các anh chị em, Chị à,

Life is both a journey and a destination B-)

Nghe có lý hơn, nhỉ?
aurum
06-06-09, 02:53
Zí zụ bác Vàng sau cả tiếng đồng hồ hì hục mà vẫn nhũn nhèo, thì bác sẽ nói với gái đang hậm hực thế này này: em ơi **** là journey chứ chẳng là destination đâu nhỉ!
Mitch
06-06-09, 08:37
Điều gì mang đến thành công ? (http://dotchuoinon.com/2009/06/06/di%E1%BB%81u-gi-mang-d%E1%BA%BFn-thanh-cong/)

3 phút movie.

Choáng!
lm2
06-06-09, 09:01
http://img81.imageshack.us/img81/7362/screenshot66200985853am.jpg