Cách tìm-đọc-hiểu trên mạng

wasabi
31-12-08, 12:20
Cách tìm-đọc-hiểu trên mạng

Từ lâu tôi đã có ý định viết về việc đọc trên mạng, vì có người hỏi tôi trên mạng thì đọc cái gì cho có ích? Tôi nghĩ đó cũng là câu hỏi của nhiều bạn, ngay cả những bạn có thói quen đọc nhiều sách vở. Thực tế là trong nhiều tranh luận trên diễn đàn này, tôi thấy rằng kỹ năng xử lý thông tin trên mạng của nhiều người trong số chúng ta không hề tốt, đặc biệt là những bạn ở trong nước khi mà chuyện nghiên cứu bằng Internet là thứ mà không ai dạy, không có chuẩn, thậm chí còn không được một số giáo sư ở đại học cho phép được coi là một nguồn được trích dẫn. Tôn xin đơn cử ra câu tự sự về mạng này của một bạn nhà văn giáo sư:


Lại phải trích dẫn, chú nguồn. Tôi sục vào internet, vào cái trang google nổi tiếng. Một cô học trò cưng đã “bật mí” giúp tôi cách tra cứu này mấy năm nay. Tuy nhiên tôi luôn hạn chế sử dụng các đường link dưới bài viết. Đa phần link đều nói về cuốn sách nào đó, trang bao nhiêu. Tôi dại gì “sinh viên hóa” bài viết của tôi. Nếu không kiểm chứng được giữa sách in và internet, từ tủ sách của tôi hoặc thư viện trường, tôi mới dùng link.

(http://vannghesongcuulong.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=8850&LOAIID=2&LOAIREF=1&TGID=742)

Nếu vào một trường đại học mà hỏi là bạn có thể trích dẫn internet là một nguồn đáng tin cậy cho nghiên cứu không thì tôi đóan chắc đa phần sinh viên sẽ lúng túng trong câu trả lời. Biết cách để tìm-đọc-xử lý thông tin trên mạng không chỉ có lợi cho những việc nghiêm túc, mà còn có lợi cho cả những chuyện rất thông thường trong cuộc sống, ví dụ tìm một câu trả lời tương đối tin cậy cho "Đút điện thoại túi quần có hại không?" hay "Sống ở dưới cột thu phát sóng có sao không?".

Học ăn học nói học gói học mở bây giờ chúng mình cùng học đọc vậy.
wasabi
31-12-08, 14:36
1. Tìm đọc cái gì?

Tại sao lại phải tìm (xác định) cái để đọc trên mạng? Vì mạng có rất nhiều thứ để đọc. Khác với báo, đài, ti vi, loa truyền thanh, bật ti vi lên sáng nào cũng có tin chào buổi sáng thì khi bạn mở trình duyệt lên, thì cái thứ đầu tiên nhiều người có là thanh địa chỉ trắng. Mọi công dân mạng ở bất cứ đâu đều có quyền tự do về nơi mình sẽ đến một cách tương đối giống nhau -- ai cũng có thể đến một trong hàng triệu đia chỉ mạng. Có những lựa chọn tốt và những lựa chọn dở. Vậy như thế nào là một lựa chọn khôn ngoan cho những điều cần tìm đọc trên Internet?

Trước hết theo kinh nghiệm cá nhân tôi thì những điều cần tìm đọc phải là những điều thú vị với bạn. Đọc những điều bạn cảm thấy thú vị có hai điểm lợi, một là bạn sẽ đọc được lâu không chán để hình thành thói quen, hai là bạn sẽ đọc được nhiều. Việc đọc nhiều rất quan trọng vì đó là một trong những điều kiện cần để hình thành một thói quen đọc tốt, nói cách khác không ai có thể đọc tốt nếu đọc ít. Ví dụ, Wikipedia là một trang web có rất nhiều thông tin có thể đọc được nhưng tôi không nghĩ có mấy người tự dưng đọc wikipedia hay để wikipedia làm trang chủ của mình và đọc hàng ngày, đơn giản vì đọc wikipedia không khá đơn điệu và tẻ nhạt, sẽ làm bạn chán đọc rất nhanh. Thay vào đó tôi nghĩ các trang như delicious, nationalgeographics, digg/slashdot, theonion, nytimes, ffffound hoặc các trang tiếng Việt như diễn đàn này hoặc talawas ngày xưa đều có thể làm ứng cử viên cho việc tìm thứ để đọc, vì nó... có nhiều thứ khác nhau, hôm này qua hôm khác thì đổi mới chứ không cố định. Đọc thật nhiều thì phản xạ khi đọc sẽ tốt hơn.

Bạn cũng cần tìm đọc những điều lạ. Không phải với nghĩa chuyện lạ bốn phương trên Dân Trí -- mà lạ ở cách suy nghĩ, diễn đạt, cách trình bày. Các trang ở trên tôi dẫn đều có những điều đó hàng ngày. Chính khi đọc những thứ đó thì tự nhiên não được rèn luyện cách tư duy phân tích/phản biện một cách tự nhiên. Bạn đọc Dân Trí/VnExpress hay kenh14 một ngàn năm thì tư duy của mình cũng không khá hơn là mấy. Link dẫn từ các site nói trên, đặc biệt là delicious có thể khiến bạn dành hàng tháng để tìm hiểu một vấn đề được dẫn link từ đó. Một lần tôi thấy trang delicious dẫn link tới Yale OpenCourses, một trang khác mà có thể mất hàng năm để học từ đó. Theo dõi các cuộc tranh luận trên diễn đàn cũng là một cách tốt để đọc và phân tích, tuy rằng đôi khi có mất thời gian cho những việc như thế này. Tham gia các cuộc tranh luận trên diễn đàn, mailing list, comments cũng là một ý tưởng không tồi để kiểm tra khả năng phân tích của mình.

Cũng là một ý tưởng hay nếu bạn kết hợp việc đọc các bài dài hơi với bài ngắn, hay bài bông đùa với bài viết nghiêm túc, từ các nguồn thư viện nghiên cứu. Không ai có thể đọc được những thứ dài hơi mãi nhưng chỉ đọc những thứ như blog post hay tin tức sẽ chỉ như thể chỉ đọc tạp chí, không luyện tập được cho bộ não suy nghĩ và phân tích một cách thật sự sâu sắc về một vấn đề.

Như vậy để trả lời cho việc tìm đọc cái gì, có thể tóm gọn lại mấy ý như sau: Tìm đọc những thứ thú vị, không chán, mới lạ và với các mức độ khác nhau. Thêm nữa tôi mặc định là bạn có thể đọc hiểu tiến Anh, nếu bạn không làm được việc này thì bạn đang gặp phải rắc rối rất lớn -- hãy mau củng cố. Lựa chọn của bạn sẽ bị thu hẹp rất nhiều nếu chỉ có thể đọc tiếng Việt.

Một điều cuối cùng tôi để ý có nhiều bạn có thói quen sưu tầm e-book, nhiều đến hàng GB e-book. Tôi hỏi nhiều thì bạn đó hóa ra là những người khá lười đọc. Đấy là một thói quen xấu vì e-book nếu bạn download trên mạng P2P hay các link từ diễn đàn thường là những sách không có bản quyền, trong khi trên web có đủ những thứ hay ho và hoàn toàn hợp pháp để bạn có thể tham khảo đến hết đời. Download một lũ e-book không bản quyền không đọc là cái cớ đầu tiên để lười - vì tâm lý chúng ta thường chán và bỏ khi có quá nhiều thứ bày ra trước mặt. Vừa vừa và đủ hấp dẫn mới là con đường đúng đắn để đến với việc đọc vậy.
dang_ky
31-12-08, 19:40
Thread này hay.

Tôi nhiều lần thu được những thông tin hoàn toàn mới, nhờ vào việc thay đổi nội dung của Query.

Ví dụ cách đây 1-2 năm, tôi gúc: "Stupid vietnamese", ôi là là, cộng sản vs chống cộng khá vui.

Thỉnh thoảng tôi gúc "Stupid XYZ", với XYZ là người nước nào đó, cũng thu được cái nhìn mới về nước đó.

Mới hôm nọ tôi gúc "Stupid MNP", với MNP là 1 công nghệ khá cool đang là mode hiện nay, tôi cũng thu được cái nhìn trái chiều của 1 guru khác.

Vậy kinh nghiệm là: thử thay đổi Query thành những gì điên rồ nhất, mình sẽ có thêm tri thức.

Xin hết ạ.
Gaup
31-12-08, 20:22
Cứ có cảm giác thằng nào đó đang chửi mình hoá ra vào đây thấy cu Bi chửi những thằng có thói quen sưu tầm hàng gb ebooks không có bản quyền và lại còn rất lười đọc - thì đúng là chửi anh. Thôi, năm mới anh xí xoá.

Một năm cu Bi học ở trường Mỹ anh thấy có nhiều tiến bộ vượt bậc. Một năm trước anh đọc cái bài luận chân ướt chân ráo viết rất chã và giờ anh đọc các thứ đùa cười trong web/technology/and you thì không còn nhìn thấy thằng chã hồi trước nữa. Suy nghĩ, trình bày của cu Bi bây giờ đều cân bằng và bình tĩnh thể hiện ra là đã biết tự phản biện và suy nghĩ về phản ứng của người đọc trước khi viết chứ không còn chuông reo là bắn như trước nữa. Lúc trước anh thấy rõ ràng là có cái trò tự mình chạy theo một cái suy nghĩ trong đầu nghĩ rằng cái này mà nói ra, mà thực hiện, mà làm thì hay lắm đây rồi vội vàng nói, viết, làm. Nhiều thứ lúc đó đối với cu Bi là độc đáo, là hay, là thông minh, tinh khôn, ranh ranh, hài hước nhưng mà đối với nhiều người khác đã đi lắm, đọc nhiều, gặp nhiều thì những thứ đó lại không buồn cười, không hay mấy. Những thứ không buồn cười, không sâu sắc, độc đáo mà lại được đưa ra trong một cái vỏ nhiệt tình như những thứ hài hước, sâu sắc, độc đáo thì lại càng phản cảm hơn nữa. Một năm sau này cu Bi viết lách chậm hơn, điềm tĩnh hơn, có duyên hơn, và khả năng hài hước thì đã được cải thiện rất đáng kể sau khi đã tiếp xúc với theonion và cả với một xã hội Mỹ hay đùa cười để có phản chứng thì đã có thể viết những thứ đùa kiểu tongue-in-cheek vẫn còn hơi xa lạ với người Việt nói chung.

Tất cả những thứ này theo anh là đều tốt. Nhìn cu Bi giờ đang trong quá trình tự mài sắc làm anh nhớ tới anh 10 năm trước cũng húng húng hắng hắng tưởng mình là nhất khi mới qua Mỹ, cũng cố gây ấn tượng bằng những thứ không có nhiều giá trị trong xã hội này, cố nhấn mạnh tính Việt Nam, sự khác biệt giữa mình và những người khác, cũng bắt đầu đọc theonion và các báo satire mạng khác và nghĩ đó là đỉnh cao của hài hước - tất cả giờ nghĩ lại theo anh đều là một cách mình vật lộn để thiết lập một danh tính mới, không phải chỉ là ở đất Mỹ này, mà cái chính là để trở thành một công dân thế giới với các mối quan tâm mang ít tính địa phương, cục bộ hơn. Theo anh đến lúc nào bắt đầu quên mất là mình đang ở Mỹ, tức là khi đã cảm thấy mình là một người bình thường hoàn toàn trộn lẫn vào cái đời sống này không có mộng mị ngạc nhiên, không có xúc động vô duyên, không có lên xuống tăng xông ba lăng nhăng, lúc nào cũng phải cảm thấy có trách nhiệm phải bảo vệ uy tín Việt Nam và vị thế của phở thì lúc đó mình đã là thành công rồi.

Cái này không phải ai đến Mỹ, trải qua, cũng sẽ thành công đâu, em Bi ạ. Quan sát của anh 10 năm nay cho thấy là không nhiều hơn 2 trong 10 người sẽ vượt qua được cửa ải đó. Đa số mọi người vẫn sẽ không thể dùng được tiếng Anh cho ra hồn sau 4 năm học đại học ở đây. Đa phần mọi người Việt du học qua đây rồi ở lại không bao giờ dùng được tiếng Anh vượt qua mức cười hềnh hệch của Sex and the city và Friends cả. Cái đó là một thứ cần phải luôn để ý. Lý do theo anh là vì người ta không bao giờ chịu đọc và nếu có cũng ko đọc những thứ tử tế. Cu Bi để ý là đọc mạng là một việc nhưng đấy cũng chỉ cover một vài góc tối đơn lẻ của đời sống và nền văn hoá này. Theo anh nên tự quy định là mỗi tháng phải đọc một cuốn tiểu thuyết bằng giấy thuộc loại văn học contemporary - làm thế giúp mình liên hệ được với tâm thế và tâm lý của nền văn hoá này theo những cách mà lối làm việc đồ ăn nhanh trên mạng không mang tới cho mình được. Đọc như thế cũng giống ngồi xuống ăn một bữa ăn trang trọng có đủ khai vị, món soup, món salad, hai ba món chính, có rượu kèm với đồ ăn, có đồ tráng miệng, có cheese, có rượu ngọt sau bữa ăn, có xì gà - nếu mà chỉ đọc mạng thì lúc nào cũng những tưởng chỉ có hamburger và gà rán KFC. Nên đọc thêm truyện ngắn, tạp chí, sách nữa thì càng tốt để tránh những cái lỗi ậm oẹ của những người ở đây 5-6 năm mà vẫn thấy mình là khách, những người mà việc trích dẫn được mấy câu ngớ ngẩn trong phim đã là một kỳ tích, một việc tinh vi đáng gây ấn tượng. Mục đích là phải xây dựng cho mình những bắp thịt trí tuệ ngang bằng và vượt trên đa phần người bản xứ. Đến lúc đó mình sẽ cảm thấy mọi việc thật là bình thường, quá trình thích nghi đến đó tạm coi là hoàn chỉnh.

Sang năm mới anh chúc cu Bi và các bạn giống cu Bi một năm nhiều thành quả. Những thành quả trí tuệ tinh thần kiểu như bạn Bi đã trưng ra trong một năm vừa rồi cũng đáng quý như những thành quả công việc, tiền bạc của nhiều bạn khác, về lâu dài có khi lại còn đáng quý hơn. Chúc mừng năm mới.
scojo
31-12-08, 23:32
Vấn đề Bi nêu ra trong entry này hết sức thiết thực và cũng là điều mà mình đã suy nghĩ từ vài năm trước nhưng còn chưa tiện nói. Anh Gấu già cũng thêm vào một hai vấn đề khá hữu ích, những cái này mình cũng đã để ý đến cả chục năm trước đây nhưng cũng chưa tiện nói ra.

Sống trong thời đại của thông tin bi giờ, người ta ko sợ thiếu thông tin mà chỉ e bị chết chìm, chết ngạt bởi chúng. (Cái này ko hiểu đã có thằng nào tranh nói trước mình chưa?)

Xin chào năm mới và nhiệt liệt hoan nghênh những bài viết hay ho trên Thờ lờ.
lão ma
31-12-08, 23:35
Gấu già trym xệ có trao gúc dâm thư cho thằng ku Bi chưa mà sao đọc cái topic của nó mà anh choáng? Nó viết thế này "cách tìm - đọc - hiểu trên mạng" là cái lìn gì thế? Câu văn đột nhiên trở thành văn nói, què quặt, thiếu cả chủ ngữ lẫn vị ngữ... "

"Cách tìm - đọc - hiểu thông tin trên mạng" sẽ logic đầy đủ ý nghĩa hơn rất nhiều!
lão ma
31-12-08, 23:45
In tờ nét là một thư viện khổng lồ, nơi đây chứa đựng rất nhiều thông tin cũ - mới và thật - giả lẫn lộn. Ai cũng có thể viết bài rồi đưa lên mạng mặc dù những thông tin đấy có được kiểm chứng rõ ràng hay không thiết nghĩ người đọc nên cân nhắc để tiêu thụ nó. Do đó người đọc cần phải hiểu được thông tin đúng hay sai. Người đọc cũng nên tích cbn phân để nhận thức được thật - giả chứ không chỉ biết collect data không thôi thì thật là chưa đủ..
wasabi
01-01-09, 04:04
Vầng, cảm ơn thái thượng hoàng đã có lời khen. Tất nhiên mỗi người đều có sự trưởng thành: khi biết ít thì với trẻ con thường nói là thằng X nhà này bé thế mà ranh ra phết, dần dần khi lớn lên sự trưởng thành nó chậm lại, dần dần về già nhiều người có ý nghĩ mình cái gì cũng biết thành ra không thèm lắng nghe nữa. Em cũng rất mừng vì nhận thấy cuộc sống mỗi hôm lại thay đổi và vẫn có nhiều điều mà mình cần biết và bản thân vẫn còn có thể thay đổi theo những hướng khác.


Hôm nay là ngày cuối cùng của năm (bây giờ với múi giờ ở đây vẫn chưa hết năm), ngồi ở trong trường không có nhiều việc làm nên rảnh rỗi đảo qua đảo lại thì thấy có blog của một ông giáo sư tương đối trẻ ở trường viết cho cô vợ bị đột quỵ từ bốn năm năm nay, cảm thấy rất bình yên và khâm phục những người như thế này, xin chia sẻ với các bạn đọc chơi:

http://lindabindner.blogspot.com/2008/02/february-7th-its-february-7th-again.html

Blog của các bạn Việt Nam giờ ít gặp những thứ giản dị như thế. Em nghĩ phải đạt đến một trạng thái nào đó thì con người ta mới nhận ra được chính mình để sống một cách cân bằng không cầu kỳ hoa mĩ đao búa hay chụp ảnh ưỡn ẹo viết i thành * thắng bóng đá là thay avatar bằng cờ đỏ khoe lên blog được.

Tý nữa em viết tiếp vụ đọc trên mạng.
wasabi
01-01-09, 05:25
2. Đọc cái gì trong số tìm thấy?

Đọc như thế nào là một câu hỏi rất nhức đầu bởi vì trên net, ai cũng có quyền phát ngôn. Có một bức biếm hoạ này rất nổi tiếng của Peter Steiner đăng trên The NewYorker năm 1993:

http://cartoonbank.com/assets/1/22230_m.gif
(http://www.cartoonbank.com/item/22230)

Hầu như bất cứ thông tin nào dù ngu xuẩn đến đâu cũng có trên internet. Nếu bạn không biết định đoạt nên tin theo cái gì thì sẽ phát cuồng lên vì những thứ khác nhau, khắc hẳn với chuyện ngày xưa có được một quyển sách thì rất quý và sách ngày xưa thì thường chỉ ra sẵn những chuyện phải quấy, những điều chân thiện mỹ. Trên mạng thì khác, như báo ANTG có kết luận (http://www.tintuconline.com.vn/vn/vanhoa/237709/), chỉ có "ném đá" mới làm cho vấn đề sôi nổi, ai cũng đồng ý thì sẽ tả nhạt rất nhanh. Một chủ đề gây tranh cãi mà có càng nhiều tranh luận thì càng phải cẩn trọng trong việc xem nên tin vào nguồn nào, tin vào ai.

Nguyên tắc số -1 là phải đánh giá một cách tương đối độ tin cậy của nguồn chứ không được đọc cái gì tin cái đấy. Nguyên tắc số 0 của việc xác định cái mình đọc có đúng hay không là cần khách quan, hạn chế áp đặt, định kiến, không coi những điều mình đã biết là chân lý. Sau đó là năm tiêu chí cho nguồn là Xuất xứ, Tính chính xác, Tính khách quan, Tính cập nhật và Tính tổng quát.

Xuất xứ là điều đầu tiên cần quan tâm. Muốn có được xuất xứ đáng tin cậy thì phải tìm các nguồn đáng tin cậy. Nếu bạn cho rằng báo CAND luôn đúng thì tốt nhất là nên bắt đầu từ trang CAND và đánh vào từ khoá tìm kiếm. Hoặc nếu bạn nghĩ Google là đúng thì nên bắt đầu học làm cách nào để google. Wikipedia là đúng thì nên bắt đầu từ wikipedia. Rất tiếc các nguồn này thường được coi là không có tính hàn lâm. Đa số các yêu cầu nghiên cứu cấm trích từ wikipedia, rất đơn giản là vì ở wikipedia ai cũng có thể thay đổi được (mặc dù phần chú thích nguồn của Wikipedia thường dẫn tới các liên kết rất tốt.) Google cũng là một nguồn không đáng tin vì bản chất Google là nhặt nhạnh tất cả vàng thau ở trên mạng về để kiếm bằng máy.

Như vậy tìm ở đâu? Với các bạn ở các trường nước ngoài thì thường thư viện có các dịch vụ tìm kiếm full-text rất tiện lợi từ kho sách, tạp chí hay các kho lưu trữ hàn lâm như EBSCO, JSTOR,... Các bạn ở nhà thì nếu thật sự may mắn học tập ở (http://www.vnulib.edu.vn/?PageID=PublicPage) các trường (http://library.hut.edu.vn/content/view/75/) có liên kết (http://dept.agu.edu.vn/lib/modules.php?name=Content&pa=showpage&pid=629) với các nguồn nghiên cứu hàn lâm ở nước ngoài thì có cơ hội quyền vào các cơ sở dữ liệu trên, còn không (http://www.hanu.vn/) thì (http://nuce.edu.vn/) bơ vơ (http://www.hau.edu.vn/) y như (http://www.hcmufa.edu.vn/) người thường (http://www.haui.edu.vn/) (thậm chí hơn (http://i42.tinypic.com/2i76z9h.png)). Nhưng như thế cũng không có nghĩa là hết hy vọng. Có những cơ sở dữ liệu miễn phí (http://dept.agu.edu.vn/lib/modules.php?name=Content&pa=showpage&pid=724) được cung cấp trên mạng cũng là những nguồn tương đối đáng tin cậy. Còn nếu những nguồn đó không có thì sao? Google. Nhưng phải để ý - tác giả là ai? ông ta/tổ chức đó có đáng tin cậy/có được chứng nhận trong lĩnh vực đó không? Về tác giả, đơn cử Ông Nguyễn Lân Dũng có các bài viết trên một số báo mạng thì như thế là có thể tin tưởng một cách tương đối. Tài liệu của UN có thể tin tưởng một cách tương đối. Nếu không biết tác giả thì xem bài đó có được tài trợ để viết không, ví dụ xem review sản phẩm thì không nên xem review trực tiếp trên site bán sản phẩm hoặc liên kết tới các trang bán sản phẩm đó (mặc dù amazon, newegg là những nơi xem review khá tốt.) Nếu tất cả các điều trên đều không xác định được thì xem đuôi trang web. Các đuôi .gov.*, .edu.*, .mil.*, hay .ac.uk (tương đương với .edu) thì thường là khá tin cậy. Những đuôi .com, .net, .org rất khó có thể nói có nên tin hay không tuy nhiên vẫn đáng tin hơn các đuôi miễn phí .free.fr chẳng hạn. Riêng với các đuôi .vn thì không nên tin đuôi nào cả, vì rất nhiều tổ chức không mang tính hàn lâm có thể (http://www.tamviet.edu.vn/) đăng ký (http://www.equest.edu.vn/) đuôi .edu.vn. Các báo mạng ở trong nước như Dân Trí, VnExpress nếu bạn có lấy làm nguồn thì không nên để bị lộ là đã tham khảo từ đó (http://vannghesongcuulong.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=8850&LOAIID=2&LOAIREF=1&TGID=742) kẻo bị trừ điểm.

(còn)
Kiếm&sons
01-01-09, 12:25
Cách tìm kiếm, tiêu hoá thông tin như Bi và 4c nói trên có thể hữu ích (mịa lại xuất phát từ ý tưởng nhà văn Du) nhưng nhìn chung đây chẳng qua là hành trang của những sinh viên đang chập chững bước vào con đường nghiên cứu khoa học. Còn sau đó một thời gian, 4c sẽ thấy google hay đủ loại online lib chỉ toàn một đống vô ích, thậm chí rác rưởi. Bởi vì hoặc là thông tin trên đó không update, hoặc có cũng chả giúp ích gì, hoặc tốn quá nhiều thời gian. 4c, rốt cuộc, lại vò đầu bứt tai làm cái chính mình tạo ra để một thời gian sau bắt google nó phải chở đò cho các con bò khác. Lộ trình nào rồi cũng thế cả thôi. Happy new year 09.
bsddaemon
02-01-09, 10:51
Ở đây toàn thằng đi du học đến lõi đời, cái kĩ năng research của bọn này là cái hiển nhiên phải khá, chú Bi mở cái thread này khí thừa. Chú tự lo cho chú thì hơn, anh thấy chú đọc mấy cái phổ thông thì ko vấn đề, nhưng tài liệu chuyên ngành nghiên cứu sâu thì vẫn có vẻ non lắm

Mình cũng ko ủng hộ cái chuyện tích ebook đến chật ních cả máy, nhiều thằng cứ thấy chỗ nào có ebook free là sống chết phải hút về bằng được, nhiều khi cả mấy Gb ebook nhưng may ra tháng mới mở vài lần, đọc cưỡi ngựa xem hoa. Cái cảm giác thừa thãi và quá dễ dãi để có được 1 quyển sách quí làm cho người đọc ko nâng niu sách. Kinh nghiệm bản thân, ko thấy quí sách thì đọc chả bao giờ thấy vào
Gaup
02-01-09, 11:12
Ở đây toàn thằng đi du học đến lõi đời, cái kĩ năng research của bọn này là cái hiển nhiên phải khá, chú Bi mở cái thread này khí thừa. Chú tự lo cho chú thì hơn, anh thấy chú đọc mấy cái phổ thông thì ko vấn đề, nhưng tài liệu chuyên ngành nghiên cứu sâu thì vẫn có vẻ non lắm

Mình cũng ko ủng hộ cái chuyện tích ebook đến chật ních cả máy, nhiều thằng cứ thấy chỗ nào có ebook free là sống chết phải hút về bằng được, nhiều khi cả mấy Gb ebook nhưng may ra tháng mới mở vài lần, đọc cưỡi ngựa xem hoa. Cái cảm giác thừa thãi và quá dễ dãi để có được 1 quyển sách quí làm cho người đọc ko nâng niu sách. Kinh nghiệm bản thân, ko thấy quí sách thì đọc chả bao giờ thấy vào

Ngày xưa mới phải nâng niu sách chứ em nghĩ từ hồi mở cửa cần đ gì phải nâng niu cái gì. Ngày trước vào SG đi lùng mấy hiệu sách cũ vớ được quyển nào mừng rớt nước mắt quyển đấy xong rồi sang Mỹ hớn ha hớn hở đi mua sách đến lúc vào trong cái Barnes and Noble xem chán xong lắc đầu lè lưỡi đi về. Nhiều quá đến thích còn khó chứ đừng nói yêu quý với gắn bó nâng niu.

Em các bác hút về toàn truyện...từ một trang kiểu này, http://www.truly-free.org/ không hiểu thằng nào nghĩ ra thật khốn nạn.
Vàng
02-01-09, 12:31
Trang của Gaup, search không thấy có tác giả Kinh Bich Lich.
backpackr
03-01-09, 14:33
Ở đây toàn thằng đi du học đến lõi đời, cái kĩ năng research của bọn này là cái hiển nhiên phải khá, chú Bi mở cái thread này khí thừa. Chú tự lo cho chú thì hơn, anh thấy chú đọc mấy cái phổ thông thì ko vấn đề, nhưng tài liệu chuyên ngành nghiên cứu sâu thì vẫn có vẻ non lắm

Mình cũng ko ủng hộ cái chuyện tích ebook đến chật ních cả máy, nhiều thằng cứ thấy chỗ nào có ebook free là sống chết phải hút về bằng được, nhiều khi cả mấy Gb ebook nhưng may ra tháng mới mở vài lần, đọc cưỡi ngựa xem hoa. Cái cảm giác thừa thãi và quá dễ dãi để có được 1 quyển sách quí làm cho người đọc ko nâng niu sách. Kinh nghiệm bản thân, ko thấy quí sách thì đọc chả bao giờ thấy vào

Công nhận cái ngày xưa thiếu thốn, sách đúng là quý, em nhớ đọc tạp chí cứ thấy reference tới cái quyển Computer Graphic, 2 tập, 1 bìa xanh, 1 bìa đỏ. HN cóc có, lặn lội cuối cùng cũng vào tới được lib. của ĐHBK ở SG để photo bằng được :-D
hoasuong
03-01-09, 15:20
Ở đây toàn thằng đi du học đến lõi đời, cái kĩ năng research của bọn này là cái hiển nhiên phải khá, chú Bi mở cái thread này khí thừa. Chú tự lo cho chú thì hơn, anh thấy chú đọc mấy cái phổ thông thì ko vấn đề, nhưng tài liệu chuyên ngành nghiên cứu sâu thì vẫn có vẻ non lắm
Chủ đề hay, chỉ tiếc là Bi và Gấu lại là hai bạn có trình độ học vấn thuộc loại thấp nhất ở TL, nên là lại thành hai thằng me tây ngậm hai xúc xích đức chạy trước ô tô.

Ps: Chị cũng thấy Bi có vấn đề về kiến thức cơ bản. Hôm trước nói chuyện với một anh TLger chị có nhắc đến Bi, anh bảo "dặn nó cố tìm đọc hiểu hết quyển The Art Of Computer Programming của thày Donald E. Knuth trường Stanford và tham khảo trường hợp của đại ca Peter Norton, anh nghĩ sẽ có nhiều điểm phù hợp với khả năng của nó để có thể bắt chước".
wasabi
03-01-09, 15:31
Thank you, em đang đọc quyển The Art of Unix Programming (http://www.faqs.org/docs/artu/) bây giờ đọc thêm quyển đó chắc là tẩu hoả nhập ma mất. Để chờ em kết thúc quyển đó sẽ chuyển qua pirate quyển của thầy Donald Knuth sau.

Em đúng là không nói cho người biết rồi, chỉ nói cho người chưa biết. That's the whole point!

@BSDDaemon: Nếu hiển nhiên khá thì em cần đíu phải mở cái đề tài này làm gì, vấn đề nó không khá như dự đoán, ví dụ như cái topic gì từ đầu đến cuối đều nói chuyện buồn cười, có một đại ca vào rất hoành tráng anh đây đã học qua đại học đ bao giờ làm tròn số như thế làm em buồn cười vãi đái.

http://tnxm.net/images/smilies/funny/emot-laugh.gif
nhaphat
03-01-09, 15:35
Ngày xưa ở VN đồ đạc ít, cái đ éo gì cũng thích cũng quý. Bi giờ qua Quảng Châu đi cả tháng vẫn thấy chưa hết bàn ghế với giường tủ, ớn tận họng. Hôm rồi về nhà thấy ông già kiếm đâu ra cái bục cũ, bảo là sẽ sửa thành chỗ để tivi mà em các bác sợ vãi cả đái. Dưng cũng mừng cho ông cụ còn cái ham mê với đồ đạc, đưa ông cụ sang Quảng Châu một lần chắc ông về ném mịa hết đồ trong nhà đi hết. Thành ra bi giờ vấn là lựa chọn cái gì phù hợp chứ không phải là có nữa.

Đi theo chiều hướng này thì mới đây em cũng hiểu ra rằng cái quan trọng không phải là thông tin mà là "tin sạch". Lặng lẽ tìm hiểu em kinh ngạc nhận ra rằng "tin sạch" được mua bán với một cái giá cực đắt mà mình không tưởng tượng nổi, nhất là ở cái đất nước mà chỉ cần một tin ngon là dễ dàng kiếm tiền tỉ như ở mình.

Vẫn vậy với những thứ thông tin đem lại những "bắp thịt trí tuệ" như là thằng cu Bi ám chỉ trên kia, cái giá trị hữu hình tại cùng thời điềm thì thực sự sẽ vô cùng đắt chứ chẳng có gì free cả. Cái free còn lại sẽ chỉ là những vật liệu thứ cấp hoặc n cấp nữa thì mới mang lại lợi ích.

Tuy thế trong cái Mega Globle Internet tạm coi là tương đối phẳng này nếu biết cách ta vẫn kiếm được những thông tin free không còn là mới nhưng lại có thể bán được cho những thằng cả đời không biết cách tìm thông tin dù ngày nào cũng ngồi mười mấy tiếng đồng hồ dán mắt vào màn hình máy tính.
bsddaemon
03-01-09, 15:40
Ps: Chị cũng thấy Bi có vấn đề về kiến thức cơ bản. Hôm trước nói chuyện với một anh TLger chị có nhắc đến Bi, anh bảo "dặn nó cố tìm đọc hiểu hết quyển The Art Of Computer Programming của thày Donald E. Knuth trường Stanford và tham khảo trường hợp của đại ca Peter Norton, anh nghĩ sẽ có nhiều điểm phù hợp với khả năng của nó để có thể bắt chước".

1 cuốn sách kinh điển! Knuth là 1 đại ca có máu mặt. Đã mấy lần định mua quyển này nhằm luyện algorithm tử tế mặc dù ko hề làm về SE nhưng lại thôi vì nhìn sắp tới chả có khoảng thời gian nào rỗi :S

Nhưng mà chắc chắn sẽ mua, đời mình ko đọc & hiểu được hết thì để lại cho thằng cháu hoặc con mình. Sách quí ko bao giờ sợ thừa.

Thằng cu Bi màu mè hoa lá thì thạo lắm, nhưng những lúc đòi hỏi học hành có qui mô, tử tế và chuyên sâu thế này anh sợ chú đuối ko theo được. Thôi cũng chả sao, tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tuỳ theo sức của mình, gái cứ bâu như ruồi thế này là quá ổn rồi, có vấn đề gì đâu
wasabi
03-01-09, 15:49
Dĩ nhiên là em có những điểm yếu kém của mình và em còn rất non trong việc nghiên cứu chuyên sâu, ví dụ như lĩnh vực nghiên cứu chuyển từ float về string chẳng hạn...

Anh lo lắng cho em cũng phải. http://tnxm.net/images/smilies/funny/emot-laugh.gif
wasabi
03-01-09, 16:10
1 cuốn sách kinh điển! Knuth là 1 đại ca có máu mặt. Đã mấy lần định mua quyển này nhằm luyện algorithm tử tế mặc dù ko hề làm về SE nhưng lại thôi vì nhìn sắp tới chả có khoảng thời gian nào rỗi :S

Nhưng mà chắc chắn sẽ mua, đời mình ko đọc & hiểu được hết thì để lại cho thằng cháu hoặc con mình. Sách quí ko bao giờ sợ thừa.

Thằng cu Bi màu mè hoa lá thì thạo lắm, nhưng những lúc đòi hỏi học hành có qui mô, tử tế và chuyên sâu thế này anh sợ chú đuối ko theo được. Thôi cũng chả sao, tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tuỳ theo sức của mình, gái cứ bâu như ruồi thế này là quá ổn rồi, có vấn đề gì đâu.

Chuyện quyển sách của Don Knuth người viết ra TeX em chưa đọc nhưng một điểm em cũng muốn nói thêm là những người thầy giỏi nhất không nhất thiết là những người làm giỏi nhất, những người làm giỏi nhất không nhất thiết là những người thầy giỏi nhất, những người làm giỏi nhất không nhất thiết là những người thành công nhất, những người thành công nhất không nhất thiết là những người giỏi nhất, những người viết giỏi nhất không nhất thiết phải là những người làm giỏi nhất và những người làm giỏi nhất không phất thiết là những người viết giỏi nhất, và trong cuộc sống cũng vậy thôi: ngay cả những người trong ngành thì những gương như Bill Gates làm ra Windows, ổng thành công và cũng là tài năng hiếm có nhưng phần mềm của ổng theo nhiều người không phải là nhất đấy là chuyện bình thường. Ông Knuth có thể là một người tài năng hiếm thấy và phần mềm của ổng tốt hiếm thấy nhưng điều đó không đồng nghĩa là sách của ông quý giá lắm chưa đọc đâu nhưng mà nhất định quyển ấy phải siêu phàm lắm. Hâm.

Chuyện em viết bài có đáng tin cậy nếu có nó cũng không liên quan trực tiếp đến chuyện em có là nhà nghiên cứu tốt hay có lắm gái hay em là admin hay em là bao tuổi không, nói nhằng chuyện nọ qua chuyện kia như thế rất là dở. Dĩ nhiên em không phải là người toàn tài thông minh xuất chúng và em chấp nhận điều đó nhưng nếu lấy đó làm cớ trực tiếp để chứng minh bài của em là thừa/bài của em không đúng là chuyện rất dở. Đứng thẳng lên như một người đàn ông xem nào?
sugar ray
03-01-09, 17:20
Vẫn vậy với những thứ thông tin đem lại những "bắp thịt trí tuệ" như là thằng cu Bi ám chỉ trên kia, cái giá trị hữu hình tại cùng thời điềm thì thực sự sẽ vô cùng đắt chứ chẳng có gì free cả. Cái free còn lại sẽ chỉ là những vật liệu thứ cấp hoặc n cấp nữa thì mới mang lại lợi ích.



Đọc cái đoạn này lại nhớ bác Tân Ngố với cái gì màn hình phẳng của bác í.
em tên bông
03-01-09, 22:19
Đi theo chiều hướng này thì mới đây em cũng hiểu ra rằng cái quan trọng không phải là thông tin mà là "tin sạch". Lặng lẽ tìm hiểu em kinh ngạc nhận ra rằng "tin sạch" được mua bán với một cái giá cực đắt mà mình không tưởng tượng nổi, nhất là ở cái đất nước mà chỉ cần một tin ngon là dễ dàng kiếm tiền tỉ như ở mình.

Vẫn vậy với những thứ thông tin đem lại những "bắp thịt trí tuệ" như là thằng cu Bi ám chỉ trên kia, cái giá trị hữu hình tại cùng thời điềm thì thực sự sẽ vô cùng đắt chứ chẳng có gì free cả. Cái free còn lại sẽ chỉ là những vật liệu thứ cấp hoặc n cấp nữa thì mới mang lại lợi ích.

Tuy thế trong cái Mega Globle Internet tạm coi là tương đối phẳng này nếu biết cách ta vẫn kiếm được những thông tin free không còn là mới nhưng lại có thể bán được cho những thằng cả đời không biết cách tìm thông tin dù ngày nào cũng ngồi mười mấy tiếng đồng hồ dán mắt vào màn hình máy tính.
Anh nhaphat nhìn cái gì cũng nghĩ tới "tiền" với "giá" với "bán" thôi à?
nhaphat
03-01-09, 23:30
Em Bông nhìn đâu cũng thấy chán đời thế à? Sao em không nhìn thấy là thằng cu Bi nó tập viết essay thì anh cũng đú theo nó viết essay, nội dung chỉ là support thôi?

Em Bông mới lớn nên là có cái nhìn nói chung hơi bị một chiều, còn nhiều những ức chế không có lợi cho sự phát triển của nhận thức, sau nữa là đến tâm hồn. Thật ra cái gì tồn tại là nó đang hợp lý ở mức độ tương đối rồi em, hay nói như một số bác ở đây, đến một tầm nhận thức nào đó thì mọi cái không còn là vấn đề đúng hay là sai nữa. Em gái là một người nhạy cảm, thông minh, thẩm du một tí là y như anh mấy năm trước. Cần thời gian và con mắt bao dung một chút nữa là em gái sẽ có được cái thái độ điềm đạm, việc mình biết như thế là tốt nhất thì mình làm, không còn trông mong gì vào ngoại cảnh nữa. Đó không phải là thái độ bàng quan, mà là thái độ biết mình biết người đó em. Nếu ngày đó chưa đến, anh khuyên em là cứ đọc thật nhiều những sách dạng chicken soup của phương Đông cho qua thời gian, ví dụ như thứ này chẳng hạn:

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n2ntntn4n31n343tq83a3q3m3237nvn
Vàng
04-01-09, 00:57
Diễn đàn mình dạo này, tự nhiên hoành tá tràng đột biến cứ như là phát mả.

Đầu tiên là cu Bi triết lý cái gì mà đọc với lại hiểu, giờ lại đến thằng con buôn nhaphat triết lý gì mà chicken soup Phương Đông. Chơi Thăng Long vài năm, đến bò cũng biết triết lý.

Thăng Long vượng, vượng thật rồi!
nhaphat
04-01-09, 01:06
Vàng hôm nào không lên đồng thì không chịu được à?
Vàng
04-01-09, 01:15
THÀNH PHỐ NÀY


Thành phố này nuôi anh lớn khôn
Kỷ niệm thắm theo từng trang sách học
Cây cơm nguội với vỉa hè lát gạch
Đã cùng anh tâm sự suốt thời thơ.


Nhưng hôm nay vẫn thành phố ngày xưa
Anh không thể dãi bày tâm sự nữa
Cây đã cỗi và vỉa hè đã cũ
Vui buồn anh anh mới bắt đầu thôi.


Bạn bè xưa giờ cũng khác xưa rồi
Họ có những lo toan riêng của họ.
Lo cưới vợ rồi lại lo vợ đẻ
Những nỗi lo đến mếu cả môi cười
Mà chuyện mình chỉ chuyện “cá nhân” thôi
Anh thấy thẹn chả bao giờ dám nói.


Thế là anh thành một mình trơ trọi
Bây giờ anh biết gõ cửa nhà ai
Tình yêu ư?
cứ sợ chật lòng người
Chật phố xá, đến quảng trường cũng chật
Anh tìm mãi mà vẫn chưa tìm được
Một nơi nào đủ rộng với đủ im
Để một lần anh được nói: yêu em.


Hà Nội, 1968-1971
(Vũ Quần Phương)
em tên bông
04-01-09, 12:36
Em Bông nhìn đâu cũng thấy chán đời thế à?

Em trêu anh mà anh lại quay lại đối xử hào hiệp với em thế làm em cũng hơi lúng túng. Em thường vẫn cảm động về những thứ anh chia sẻ trên forum mà không hề đòi "tiền".

Nhưng anh nghĩ em chán đời là sai rồi. Sai đậm đà sâu lắng.
pink
04-01-09, 20:57
Bác nào duy trì được tần suất đọc 1 sách / tháng như Gaup recommended chắc đói sách ghê lắm nhở :P. Riêng em đang rèn luyện thôi, nghĩ kỹ thì số lượng sách em đọc đến đầu đến đũa ít lắm.

Tất nhiên hồi đầu em cũng bảo thủ nghĩ phải đọc sách giấy mới phê. Nhưng sau vài vụ nghiền tiểu thuyết trên mobile pocket reader, em thấy các bác nên cài cái mobile pocket reader (http://www.mobipocket.com/en/DownloadSoft/Default.asp?Language=EN) (nó dàn trang với hiện chữ rất tiện cho việc đọc trên máy tính cũng như các thiết bị cầm tay khác). Sau đó vào trang này mà hút sách về, nhều nhắm ^ ^ http://manybooks.net/

Hope it help!
nông dân
04-01-09, 21:15
Tất nhiên hồi đầu em cũng bảo thủ nghĩ phải đọc sách giấy mới phê. Nhưng sau vài vụ nghiền tiểu thuyết trên mobile pocket reader, em thấy các bác nên cài cái mobile pocket reader (http://www.mobipocket.com/en/DownloadSoft/Default.asp?Language=EN) (nó dàn trang với hiện chữ rất tiện cho việc đọc trên máy tính cũng như các thiết bị cầm tay khác).

Ví dụ như thiết bị cầm tay này.

http://us.media.thongtincongnghe.com/upload/large/0804/14/sh3.jpg


Đặc điểm của WillCom D4 gồm màn hình cảm ứng LCD 5-inch với 262k màu, bộ vi xử lí Intel Atom Z520 1,33 GHz, RAM 1 GB, dung lượng HDD 40 GB, kết nối Wi-Fi b/g, bàn phím QWERTY, Bluetooth 2.0+EDR, hỗ trợ thẻ nhớ microSD, khả năng xem truyền hình kĩ thuật số WANSEGU, cho âm thanh đơn sắc với hệ thống loa ngoài đa phương tiện, camera 2 megapixel.

Trọng lượng khá ấn tượng chỉ có 470 g, kích thước tương ứng dài x rộng x dày : 190 x 84 x 25,9 mm.
pink
04-01-09, 21:49
@ nông dân, tự dưng bác có hứng vào đây xâu hàng. Em không hiểu ý bác là gì?!
Mà cái hàng của bác có gì hoành tráng đáng để xâu đâu cơ nhỉ?!
em tên bông
05-01-09, 10:22
Xin lỗi Bi cho chị Bông lan man một chút về việc đọc sách (tiểu thuyết).

*
Em lại nhớ đến một chuyện buồn em đã kể về ex-giai của em. Sinh nhật giai, em nói em sẽ tặng anh một cuốn sách. Giai em bảo tặng cái khác đi, sách thì anh đã có 1 quyển rồi.

[Mà hình như giai em nói xạo, em đến nhà, không thấy bóng dáng một quyển sách nào cả. Nói thế cũng đồng nghĩa với "Em rất khinh anh ấy."]

Vầng, các bạn sẽ nói, sách thì không bao giờ có đủ.

*
Vấn đề của em không phải là thiếu sách, mà là em có quá nhiều sách. Em bị lôi cuốn vào một kiểu đọc sách rất tai hại: em đọc 5, 7, có khi hơn 10 quyển cùng một lúc. Cứ đọc vài trang ở đây, xong đi ăn cơm, trở vào lại cầm lên 1 quyển khác.

[Pocket Reader là một trong những devil's helper hiệu quả nhất rủ rê em nhảy từ cuốn này qua cuốn kia như thế - ở mọi lúc, mọi nơi.]

Đang đọc một truyện, em lại nhớ đến những câu chuyện khác, trong những cuốn sách khác, đang nằm đâu đó chờ em. Em không thể nào tập trung để đọc tiếp được nữa. Em bỏ quyển sách trên tay xuống ở một đoạn nào đó ít sôi nổi, và lại cân nhắc nên đọc sang cuốn B hay cuốn C chiều nay.

Trước em sống phiêu bạt, đi đâu thì xách túi đi, chỉ mang theo được 1 hoặc 2 quyển sách. Đó là thời kỳ em đọc được nhiều nhất. Bây giờ em có 1 căn phòng, 1 hàng kệ đầy sách, 1 cái giường rộng, lúc nào cũng hơn 20 cuốn sách chất chung quanh chỗ em ngủ. Bây giờ em hiểu ra là thời kỳ này là thời kỳ em đọc được ít nhất.

Em bỏ mất cái thú ở trong 1 câu chuyện. Nhớ khi xưa đọc Anh em Karamazov, mấy tháng trời em ở một nơi nào đó, một thời nào đó, bên nước Nga. Những suy nghĩ, dằn vặt, mơ mộng và lo toan của mấy anh em ở mãi trong đầu em. Khi ai đó có buổi hẹn với người yêu, rồi nôn nóng, thì em cũng ở trong tâm trạng chờ đợi cho đến buổi hôm đó, tức là cho đến những trang đó, ở trong sách.

Bây giờ đọc nhiều cuốn một lúc, em không thể ở trong nhiều câu chuyện, nhiều cuộc đời một lúc được, nên em không ở trong một câu chuyện nào cả. Hình như em đọc để biết họ viết gì hơn là để ở trong một câu chuyện, để có một kinh nghiệm. Mà thông tin có là gì đâu so với kinh nghiệm.

Em lại nhớ cái câu sau của T.S. Eliot (câu trước anh Phương Thảo em lấy làm chữ ký). Hai câu sau đó như này:

Where is the knowledge we've lost in information?
Where is the wisdom we've lost in knowledge?

*
Em phải học lại cách đọc sách. Em phải trở về sống trong 1 căn phòng nơi em chỉ được phép có 1 hoặc 2 quyển sách mà thôi. Em ao ước có lại được cái kinh nghiệm ở bên trong một câu chuyện, một khoảng đời của ai đó. Từ đầu, đến cuối. Và còn những ngày sau đó, để câu chuyện ấy dần lắng xuống chậm rãi, trước khi em bước vào một câu chuyện khác, của một người khác, ở một nơi khác.
pink
05-01-09, 11:10
To Bông:

Bạn tâm sự hay lắm. Nhưng tóm lại là có 2 ý chính mình muốn trao đổi với bạn thế này.

1. Bạn đọc theo quán tính và có xu hướng đánh mất hứng thú, như kiểu chán ăn do thức ăn ê hề trước mặt. Bạn thử không đọc bất kỳ cái gì trong một thời gian đủ dài. Khi nào cảm giác thèm thuồng quay trở lại hẵng ra hàng sách ẵm một quyển (chỉ một mà thôi) về đọc xem. Nhớ là chỉ đọc khi cảm thấy thích, không phải để giết thời gian, hay để tìm ra kinh nghiệm sống này nọ. Đọc chỉ vì thấy thích thế thôi.

2. Đúng là đọc sách (tiểu thuyết, truyện, hư cấu + hồi ký v v) cung cấp cho mình nhiều kinh nghiệm sống mà mình chưa thực sự trải qua. Nhưng tớ đọc mãi rồi cũng thấy nó chỉ đến thế. Cũng ngần ấy người, lúc thì kinh nghiệm khổ đau, bất hạnh, khi thì thương xót éo le, chiến tranh khổ ải, âm mưu hận thù, `crying`... Tỉ như bạn muốn có kinh nghiệm về fich nhau ở VN của tầng lớp trí thức hay thị dân thì mình recommend bạn đọc các tác phẩm của nhà văn X-ray B-) . Nói chung muốn có kinh nghiệm sống thì mình phải sống mà tìm ra nó, chứ nhiều thằng nhà văn cũng ngồi nhà nặn ra kinh nghiệm phét bỏ mẹ.`messed``lying`:hitrun::24:
sugar ray
05-01-09, 21:17
Không biết có phải kĩ năng em kém ko mà em thấy google tuy nhanh và tiện nhưng ko tốt. Nhiều khi em cần một bức ảnh, hoặc một loại thông tin gì đó, vậy là search google, click vào hàng trăm link mà ko tìm ra cái gì vừa ý cả. Độp một phát tìm được một site hoặc blog duy nhất có hàng tỉ thứ quá hợp với mình. Google có một bộ lọc dựa trên số lượng, còn một site hoặc blog có một bộ lọc dựa trên chất lượng. Cũng như có vạn người quen không bằng có vài người thân vậy.

Về chuyện đọc sách, em khác bông ở chỗ em phải đọc cho xong quyển này rồi mới có thể chuyển sang quyển khác được. Đối với các truyện em thích thì em phải đọc ngày đọc đêm cho bằng hết mới dừng, hầu như ít có chuyện bỏ một quyển đang đọc dở để mà đi ngủ, cùng lắm chỉ chợp một lúc rồi dậy đọc tiếp. Với lại các truyện vài ba trăm trang thì cũng chả mất hơn một ngày để đọc. Trừ sách tiếng anh hoặc sách chuyên ngành thì em đọc chậm, vì nhiều từ ko biết, chán, và phải ghi nhớ nhiều vì có nhiều thứ mình ko biết.

Cách đọc sách chắc thể hiện nhiều một con người. Cái kiểu đọc của em có từ hồi em học TOEFL và em đọc cái gì cũng như đọc TOEFL vậy. Em thường bị phê phán là đọc nhanh và ẩu, bỏ qua nhiều chi tiết, nhưng nói chung em cũng ko định sửa bởi có những tiểu tiết ko bao giờ đáng phải quan tâm. Các nhà văn TL hay tự ái vì chỉ đọc sau 30 phút là em bắt đầu chê bai văn của các bạn í. Các bạn í ko hiểu là em đọc nhanh và cái quan trọng hơn là các tác phẩm của các bạn sau 30 phút đầu tiên sẽ lặp đi lặp lại ko ngừng vậy thì cớ gì mà phải đọc cho bằng hết mới được quyền nhận xét đây.

Đối với các thứ hay ho hơn thì em đọc kĩ các đoạn em thích và đọc lướt các đoạn còn lại, cũng hiếm khi đọc lại bởi nếu đã đọc đến đoạn cuối cùng thì các tiểu tiết ở các đoạn ko hay nhất ko đáng để ý nữa. Các đoạn hay thì đọc ko phải vì để biết kết cục mà vì nó làm mình xúc động có lẽ đáng đọc lại hơn.

Từ chuyện đọc tự dưng thấy các người mình gặp giống như những quyển tiểu thuyết. Có quyển mình nhớ mãi được chi tiết nào đó ở họ. Có quyển thì chả nhớ mả mẹ gì. Có quyển có sức ảnh hưởng đến mình cả cuộc đời. Có quyển sọt rác ko đem lại một ý nghĩa nào. Giống nhau ở một chỗ là ko bao giờ đọc lại. Các quyển đọc lại là chẳng qua quên tuốt các chi tiết nên phải đọc lại như mới.
nhaphat
05-01-09, 23:32
Ngày xưa em hay trữ tiểu thuyết lắm, cả một tủ to. Nhưng mà bây giờ đọc xong cuốn nào là em cho mẹ nó đi hoặc bán giấy vụi hết.
Phương Thắm
06-01-09, 10:45
(còn)

Dear wasabi,

Diễn văn của wasabi bao giờ tiếp? Đọc thấy cũng không có gì mới lạ beyond my scope, nhưng lại quý, vì tự nhủ: các giai cứ đốt thời gian vào viết cái như này còn hơn chơi gái.

Với cả ví dụ một bác giáo sư (như trong truyện của bạn TTD chả hạn) nào đó may mắn vớ được "tài liệu" này thì thành ra lại có cái mà bô lô ba la với sinh viên vài buổi, hòng chúng nó phục ông thầy già cũng lọ mọ mạng mẽo gớm lại còn để ý gúc ghiếc này nọ khoa học phết. Đến đây thì nhaphat nói chuyện bán chác cũng đúng. "Tài liệu" là bán cho các bạn giáo sư có khi được tiền, các bạn ý bỏ tiền ra mua để khỏi phải mất công gần gũi các "cô học trò" mang tiếng chết. :)
pink
06-01-09, 11:32
Dear wasabi,

Diễn văn của wasabi bao giờ tiếp? Đọc thấy cũng không có gì mới lạ beyond my scope, nhưng lại quý, vì tự nhủ: các giai cứ đốt thời gian vào viết cái như này còn hơn chơi gái.

Với cả ví dụ một bác giáo sư (như trong truyện của bạn TTD chả hạn) nào đó may mắn vớ được "tài liệu" này thì thành ra lại có cái mà bô lô ba la với sinh viên vài buổi, hòng chúng nó phục ông thầy già cũng lọ mọ mạng mẽo gớm lại còn để ý gúc ghiếc này nọ khoa học phết. Đến đây thì nhaphat nói chuyện bán chác cũng đúng. "Tài liệu" là bán cho các bạn giáo sư có khi được tiền, các bạn ý bỏ tiền ra mua để khỏi phải mất công gần gũi các "cô học trò" mang tiếng chết. :)

Bạn Chị tinh vi quá, mình đang băn khoăn tự hỏi, không hiểu Chị đã bao giờ được gặp GS chưa nhở. =)) . Hê hê, trình còi như mình đây chắc cũng làm cho Chị lác mắt rồi, chứ GS không biết nó "khủng" như nào. =))
sugar ray
06-01-09, 12:58
"Tài liệu" là bán cho các bạn giáo sư có khi được tiền, các bạn ý bỏ tiền ra mua để khỏi phải mất công gần gũi các "cô học trò" mang tiếng chết. :)

Ừ mình cũng hơi thắc mắc là bạn Chị có gặp giáo sư thật bao giờ chưa.

Giáo sư VN thì ko bao giờ mua gì vì có tiền chó đâu mà mua. Mà mua để làm gì, đằng nào chả là GS TS, PGS TS, v.v...

Giáo sư nước ngoài thì tại sao nó lại phải mua? Khi mà nó ko mua nó cũng có đầy để đọc.
Phương Thắm
06-01-09, 20:11
À thế ra mình hoắng lên đọc chưa thủng truyện bạn TTD, cái anh phệ vợ con buôn vàng hóa ra mới chỉ là TS. Trân trọng xin lỗi bạn pĩnk, bạn ray!

Mình tua lại đoạn mình nhắn wasabi nhé: "Tài liệu" là bán cho các bạn TS có khi được tiền...
nhaphat
06-01-09, 22:22
Mình nói chiện con Voi thì các bạn cứ nhẩy vào cái đuôi mí cái tai mà hít hít ngửi ngửi như đấy là Voi ý, chán thật.