Bi ơi đừng tuyệt vọng

Đinh Hỷ
14-07-08, 16:12
Hôm qua nghe kể Bi than vãn chỗ Bi ở buồn quá không được như Seatle, không có mat xa, không có karaoke, không có Parkson chỉ có Fivimart. Gian khổ tôi luyện anh hùng, hè đến Bi lại đi Seatle mua sắm và giải trí.

Tiện đây mình thuổng bài diễn văn của Rowling từ blog Butchi


Trong lịch sử 357 năm, Harvard University - một đại học thuộc hàng khôi nguyên của thế giới - đã không thiếu những vị quan khách nặng ký như Tổng thống John F. Kennedy, và hai người đoạt giải Nobel văn chương như Alexander Solzhenitsyn (nhà đối kháng chế độ cộng sản Nga) và Vaclav Havel (Tổng thống, nhà văn, và kịch tác gia nổi tiếng của Cộng hòa Czech), hoặc Bill Gates đến đọc diễn văn chúc tụng ngày đăng khoa của sinh viên. Do đó đã có nhiều sự dè bỉu về chuyện mời một tác giả viết chuyện hoang đường cho trẻ em như *. K. Rowling, cho rằng tác giả không thể sánh vai với những người đi trước, đủ xứng đáng với vai trò thuyết trình của mình. Xin chia sẻ với bạn bè.


Phụ cấp của thất bại và sự quan trọng của trí tưởng tượng


Diễn văn của *.K. Rowling đọc tại Lễ tốt nghiệp của Đại học Harvard hôm 05.06.2008, mang tên “Phụ cấp của thất bại và sự quan trọng của trí tưởng tượng”.




"Thưa hiệu trưởng Faust, thưa các thành viên Hội đồng Harvard và Ban Quản trị, các nhà giáo, các phụ huynh hãnh diện và nhất là các sinh viên tốt nghiệp,


Trước tiên tôi xin chuyển đến quý vị lời cảm ơn. Không những Harvard đã cho tôi một vinh dự lớn lao, mà những tuần lễ đầy lo sợ và nôn nao tôi phải bỏ ra suy tư về chuyện đọc diễn văn đã làm tôi sụt ký. Một thắng lợi cho cả đôi bên! Bây giờ tôi chỉ cần hít một hơi thật dài, nheo mắt nhìn những băng-rôn đỏ và cố nghĩ rằng mình đang ở một hội nghị Harry Potter gồm các thành viên có học thức nhất thế giới.


Đọc diễn văn chào mừng ngày tốt nghiệp là một trọng trách lớn lao; ít ra tôi nghĩ như vậy cho đến khi tôi liên tưởng đến chính ngày lễ ra trường của mình. Người đọc diễn văn hôm ấy là nhà triết gia Anh quốc nổi tiếng, bà nam tước Mary Warnock. Hồi tưởng về bài diễn văn đó đã giúp tôi rất nhiều trong việc viết bài nói chuyện hôm nay, vì nghĩ cho cùng, tôi không còn nhớ một lời nào bà ấy nói. Phát hiện này đã giải phóng tôi, giúp tôi mạnh dạn xúc tiến mà không sợ mình lỡ dại xúi bẩy các bạn bỏ rơi một sự nghiệp đầy hứa hẹn trong Luật Thương mại hay Chính trị để theo đuổi giấc mơ trở thành một thầy phù thủy vô tư.


Các bạn thấy chưa? Nếu trong nhiều năm tới đây, các bạn chỉ nhớ đến chuyện tếu về người phù thủy vô tư, các bạn vẫn nhớ đến tôi nhiều hơn bà nam tước Mary Warnock. Mục tiêu mà ta có thể đạt được là bước đầu tiên trong quá trình hoàn thiện cho bản thân.


Thật ra, tôi đã nghĩ nát óc xem mình phải nói gì với các bạn hôm nay. Tôi đã tự hỏi là vào cái tuổi ra trường thuở đó mình đã ao ước muốn biết những gì, và trong 21 năm kể từ ngày đó đến nay tôi đã thu thập được những bài học quan trọng nào.


Tôi tìm ra hai câu trả lời. Trong một ngày tuyệt vời như ngày hôm nay, khi chúng ta tụ tập nơi đây để mừng thành quả học tập của các bạn, tôi đã quyết định nói chuyện với các bạn về lợi ích của sự thất bại. Và vì các bạn đang đứng trước ngưỡng cửa của cái mà người ta hay gọi là cuộc sống thực tế, tôi cũng muốn ca ngợi sự quan trọng của trí tưởng tượng.


Điều này mới nghe ra thì thấy có vẻ là một chọn lựa quái dị và nghịch lý, nhưng xin các bạn kiên nhẫn với tôi một chút.


Hình dung lại tuổi 21 lúc mới ra trường là một việc không được dễ chịu lắm đối với một người đàn bà đã đến tuổi 42 như tôi hôm nay. Nửa cuộc đời trước đây, tôi đang cố tìm sự thăng bằng giữa tham vọng của mình và những gì người thân trong gia đình muốn tôi phải đạt được.


Lúc đó tôi tin chắc rằng điều duy nhất mình muốn theo đuổi là viết tiểu thuyết. Nhưng bố mẹ tôi, những người xuất thân nghèo khó và không được học đại học, cho rằng trí tưởng tượng quá khích của tôi là một cá tật ngộ nghĩnh không cách nào có thể làm ra tiền để trả tiền nhà hay đảm bảo cho một đồng lương hưu trí về sau.


Cả hai người đều muốn tôi học nghề; còn tôi thì muốn theo đuổi nghiệp Anh văn. Chúng tôi đã đạt một thỏa hiệp mà bây giờ nghĩ lại cũng chẳng làm hài lòng ai cả, và tôi đã theo ngành Sinh ngữ Hiện đại. Trước khi ôtô của bố mẹ tôi vừa rẽ khuất khúc cua là tôi bỏ ngay lớp Đức văn để chạy tọt xuống hành lang Cổ văn.


Tôi không nhớ đã nói với bố mẹ là mình đã theo Cổ văn; có lẽ họ chỉ biết được chuyện này trong ngày lễ ra trường của tôi. Trong các môn học trên hành tinh này, thiết nghĩ nếu muốn tìm được một chìa khoá vào một phòng tắm sang trong một nội thất cao cấp, cha mẹ tôi khó có thể tìm được một môn học nào vô tích sự hơn môn Thần thoại Hy Lạp.


Tôi xin nói rõ là tôi không trách bố mẹ mình vì quan điểm của họ. Khi bạn đủ lớn để tự lèo lái cuộc đời mình, trách nhiệm thuộc về bạn, và bạn không thể trách bố mẹ là đã hướng bạn đi nhầm đường được nữa. Ngoài ra, tôi không thể trách bố mẹ vì đã hy vọng rằng tôi sẽ không bao giờ lâm cảnh nghèo khó. Cả hai bố mẹ tôi đều nghèo, và tôi cũng đã nghèo, và tôi đồng ý với họ rằng nghèo đi cùng với hèn. Nghèo khó mang theo sợ hãi và nhiều lúc cả trầm mặc; nó kéo theo hàng ngàn những nỗi nhục nhã và khó khăn nho nhỏ. Thoát khỏi nghèo khó bằng chính nỗ lực của mình, đó mới đích thực là điều đáng hãnh diện, và chỉ có ngớ ngẩn mới đi lãng mạn hóa sự nghèo khó mà thôi.
Đinh Hỷ
14-07-08, 16:15
Điều mà tôi sợ nhất ở tuổi các bạn không phải là sự nghèo khó, mà là sự thất bại.


Ở tuổi của các bạn, mặc dù không hứng thú chút nào với đại học đường, nơi mà tôi bỏ quá nhiều thì giờ trong các quán cà phê để ngồi viết truyện và quá ít giờ ở các giảng đường, không hiểu sao tôi vẫn qua được các bài thi, và trong nhiều năm, đó là thước đo thành công của cuộc đời tôi và cuộc đời các bạn tôi.


Tôi không đến nỗi khờ khạo mà cho rằng vì các bạn còn trẻ, tài giỏi và học vấn cao, các bạn không bao giờ gặp khó khăn hay buồn khổ. Tài năng và trí thông minh chưa bao giờ ngăn ngừa ai tránh khỏi những nổi trôi của Định mệnh, và không một giây phút nào tôi lại cho rằng mọi người ở đây đều trải qua một cuộc sống ưu tú và toại nguyện chưa hề bị xáo trộn.


Tuy nhiên, việc mà các bạn đã tốt nghiệp ở Harvard nói lên một điều: các bạn không quen thuộc lắm với thất bại. Có lẽ lo sợ thất bại thúc đẩy các bạn mạnh mẽ ngang với ham muốn thành công. Về học vấn, các bạn đứng cao đến mức quan niệm về thất bại của các bạn có thể không khác mấy với quan niệm về thành công của một người thường.


Cuối cùng thì ai cũng phải tự định nghĩa thế nào là thất bại, nhưng nếu bạn muốn, thiên hạ luôn có sẵn những tiêu chuẩn để đưa ra trước mặt bạn. Tôi nghĩ công bằng mà nói thì 7 năm sau ngày ra trường, tôi đã thất bại một cách thê thảm, xét theo bất kỳ tiêu chuẩn thường tình nào. Một cuộc hôn nhân quá ngắn đã sụp đổ, và tôi bị thất nghiệp, trở thành một người mẹ độc thân, và nghèo đến mức không thể nghèo hơn được nữa ở nước Anh hiện đại, trừ phi lâm vào cảnh vô gia cư. Những lo sợ mà bố mẹ tôi và của chính tôi dành cho mình đã trở thành sự thật, và theo như bất cứ một tiêu chí bình thường nào, bản thân tôi là sự thất bại lớn nhất.


Tôi sẽ không nói với các bạn rằng thất bại là vui. Trong đời tôi khoảng thời gian đó là những chuỗi ngày đen tối, và tôi không thể tưởng tượng được rằng cái mà báo chí vẫn gọi là kết cục của chuyện cổ tích sẽ xảy ra. Tôi không biết đường hầm sẽ kéo dài bao xa, và trong một thời gian dài, tia sáng cuối đường hầm là một niềm hy vọng hơn là một hiện thực.


Nếu thế thì tại sao lại nói về lợi điểm của thất bại? Đơn giản là vì thất bại có nghĩa là tước bỏ hết những chuyện phù phiếm. Tôi thôi không đóng kịch làm người khác nữa, và bắt đầu dốc hết nỗ lực để hoàn tất công việc có nghĩa lý nhất đối với mình. Nếu tôi thành công trong bất kỳ một phạm trù nào khác, có lẽ tôi đã không đủ bền chí để đeo đuổi và thành công trong lĩnh vực mà tôi tin tưởng rằng đúng là lĩnh vực của mình. Tôi được giải phóng, vì mối sợ lớn nhất của tôi đã xảy ra, và tôi vẫn còn sống sót, vẫn còn một người con gái tôi yêu, một cái máy chữ và một ý tưởng lớn. Cho nên đáy sâu vực thẳm đã là điểm tựa vững chắc cho tôi xây dựng lại cuộc đời.


Có lẽ các bạn sẽ không bao giờ bị thất bại như tôi đã trải qua, nhưng trong cuộc đời, thất bại là không thể tránh khỏi. Không thể sống mà không thất bại trong một việc gì đó, trừ phi ta sống dè dặt tới mức có thể coi như chưa sống – trong trường hợp đó, cả cuộc đời ta sẽ là một sự thất bại.


Thất bại mang lại cho tôi một an bình về nội tâm mà tôi không bao giờ có khi thi đỗ những bài thi. Thất bại dạy cho tôi những điều về bản ngã của mình mà tôi không thể nào học được bằng cách nào khác. Tôi khám phá ra là tôi mạnh mẽ và kỷ luật hơn là mình tưởng; và cũng biết được rằng mình có nhiều người bạn đáng giá ngàn vàng.


Ý thức được chuyện mình vượt qua những khó khăn để trở nên khôn ngoan và kiên cường hơn có nghĩa là từ rày về sau mình có thể bình tâm hiểu rằng mình có khả năng tồn tại. Các bạn không thể hiểu được bản thân mình hay bản chất những mối quan hệ của mình cho đến khi chúng được thử thách trong nghịch cảnh. Hiểu được bản thân mình và bản chất các mối quan hệ của mình là một phần thưởng lớn, bất chấp những giọt nước mắt đã phải chảy để có được nó, và nó đáng giá hơn bất cứ những thành tích nào mà tôi đã đạt được.


Nếu tôi đi ngược được thời gian, tôi sẽ khuyên mình ở tuổi 21 rằng hạnh phúc cá nhân nằm ở chỗ biết được cuộc đời không phải là một danh sách những thành tích. Học vị và tiểu sử của các bạn không phải cuộc đời của các bạn, tuy rằng các bạn sẽ gặp những người ở tuổi tôi hoặc lớn hơn hay lẫn lộn giữa hai thứ này. Cuộc đời khó khăn, phức tạp lắm, nó nằm ngoài mức kiểm soát trọn vẹn của bất cứ ai, và nếu bạn đủ khiêm nhường để hiểu được điều này, bạn sẽ vượt qua được những thăng trầm của nó.


Có thể các bạn nghĩ rằng tôi chọn tiêu đề thứ hai, sự quan trọng của trí tưởng tượng, vì cái phần đời của tôi mà nó đã giúp làm lại, nhưng không phải hoàn toàn như vậy. Tuy tôi sẽ bảo vệ đến hơi thở cuối cùng thói quen kể chuyện cho con cháu trước khi đưa chúng vào giấc ngủ, tôi đã học được cách đánh giá trí tưởng tượng theo nghĩa rộng hơn. Trí tưởng tượng không chỉ là khả năng độc đáo của loài người để hình dung những chuyện không có, và vì vậy, là nền tảng cho tất cả những phát minh và sáng tạo. Có thể nói rằng nó là khả năng giúp mang lại sự thay đổi và tỉnh ngộ nhiều nhất, giúp chúng ta có được sự đồng cảm với những con người có cuộc đời khác hẳn với chúng ta.


Một trong những kinh nghiệm chốt yếu nhất trong đời tôi xảy ra trước khi tôi viết Harry Potter, tuy rằng nó ảnh hưởng nhiều đến những gì tôi viết sau này trong những quyển truyện đó. Kinh nghiệm này đến với tôi qua những việc làm ban ngày đầu tiên của tôi. Mặc dù tôi hay rút thì giờ ăn trưa để viết truyện, tiền thuê nhà trong những năm đầu của tuổi 20, tôi trả bằng cách làm việc ở phân khu nghiên cứu về châu Phi ở Trung tâm Ân xá Quốc tế tại London.


Trong văn phòng nhỏ bé của tôi, tôi đọc những bức thư viết vội vàng đã được lén lút truyền ra khỏi những chế độ toàn trị bởi những con người dám chấp nhận khả năng bị giam cầm tù tội để cho thế giới bên ngoài biết chuyện gì đã xảy đến cho họ. Tôi đã thấy hình ảnh của những người bị biến mất không để lại dấu vết, do những gia đình và thân hữu tuyệt vọng của họ gởi đến cho Ân xá Quốc tế. Tôi đọc những lời khai của những nạn nhân bị tra tấn và nhìn thấy ảnh của những thương tích của họ. Tôi mở những lá thư của nhân chứng cho biết những vụ xử tử, kết tội tại chỗ không được tòa án xét xử, những vụ bắt cóc và hãm hiếp.


Nhiều đồng nghiệp của tôi là cựu tù nhân chính trị, những người bị đẩy ra khỏi nhà, hoặc phải lưu vong xa xứ sở, chỉ vì họ dám nghĩ khác với chính quyền của họ. Trong số những người viếng thăm văn phòng chúng tôi, có những người đến cho tin tức, hoặc đến để tìm tông tích của những người thân mà họ phải bỏ lại quê nhà.


Tôi sẽ không bao giờ quên một nạn nhân châu Phi bị hành hạ, một người thanh niên chỉ khoảng tuổi tôi vào thời đó, một người bị xáo trộn thần kinh sau những gì anh ta phải chịu đựng ở quê hương. Anh ta run rẩy không kềm chế được khi nói chuyện trước ống kính về những bạo hành mà anh ta đã trải qua. Anh cao hơn tôi khoảng 30 cm, và trông mỏng manh như một đứa trẻ. Tôi được giao nhiệm vụ đưa anh xuống trạm xe điện ngầm sau đó, và người đàn ông này, với cuộc đời bị bạo lực băm vằm của mình, đã nắm lấy tay tôi với một sự nhã nhặn và ưu ái, và chúc tôi hạnh phúc trong tương lai.


Và cho đến hết cuộc đời mình, tôi sẽ không bao giờ quên khi đi qua hành lang vắng, bỗng nhiên nghe một tiếng hét thảm thiết đằng sau một cánh cửa đóng, đau đớn và kinh khiếp, một tiếng thét mà cho đến bây giờ tôi chưa bao giờ nghe một tiếng nào kinh hoàng hơn. Cánh cửa mở ra, và cô nhân viên thò đầu ra bảo tôi đi pha hộ cho người đàn ông ngồi cạnh cô một cốc trà nóng. Cô vừa cho anh ta biết tin mẹ của anh vừa bị bắt và xử tử để trả đũa cho việc anh nói thẳng về chế độ của xứ sở mình.


Mỗi ngày làm việc trong tuổi 20 của tôi, tôi đều được nhắc nhở là mình đã may mắn như thế nào vì được sống trong một quốc gia có chính quyền dân cử, nơi mà đại diện pháp lý và và xét xử công khai là quyền lợi của mỗi người.


Mỗi ngày, tôi chứng kiến thêm những chuyện tàn ác mà loài người gây cho đồng loại mình, để chiếm và giữ quyền lực của mình. Tôi đã bắt đầu có những cơn ác mộng, thực sự như vậy, về những chuyện tôi thấy, nghe và đọc được.


Nhưng tôi cũng học được nhiều về sự tốt lành của con người ở Ân xá Quốc tế hơn bất cứ nơi nào khác.


Ân xá Quốc tế huy động cả ngàn người chưa bao giờ bị tra tấn hay giam cầm vì tư duy của mình để giúp cho những người là nạn nhân. Sức mạnh của sự cảm thông của loài người sẽ dẫn đến những hành động chung vai sát cánh cụ thể, cứu được mạng sống và giải thoát cho những người bị giam cầm. Những người bình thường, mà sự an sinh cá nhân được đảm bảo, kết hợp với nhau trong một số đông đáng kể để cứu vớt những người họ chưa quen biết hoặc sẽ không bao giờ gặp. Sự đóng góp nhỏ bé của tôi trong chu trình đó là một trong những kinh nghiệm tạo cảm hứng và khiến tôi phải hạ mình nhất trong cuộc đời.


Không như bất cứ một sinh vật nào khác trên thế gian này, loài người có thể học và hiểu biết mà không cần phải trải nghiệm. Họ có thể đặt ý nghĩ của mình vào trí óc của kẻ khác, tưởng tượng mình trong hoàn cảnh của đồng loại.


Tất nhiên, đây là một khả năng mà ta có thể dùng để phục vụ cả cái xấu lẫn cái tốt, giống như những phép lạ trong truyện của tôi. Người ta có thể dùng nó để thâu tóm và kiểm soát, cũng như để hiểu hay thông cảm.


Nhiều người không thích sử dụng trí tưởng tượng của mình một chút nào. Họ chọn cách nằm yên trong ranh giới bình an và quen thuộc của cuộc sống, không buồn thắc mắc nếu họ phải sinh ra trong một hoàn cảnh khác hơn kinh nghiệm bản thân mình thì sẽ ra sao. Họ từ chối không nghe tiếng la hét hoặc nhìn vào những xà lim; họ có thể đóng tim óc mình lại trước những khổ đau không dính dáng đến bản thân họ; họ có thể từ chối không muốn biết.


Có lẽ tôi cũng suýt ganh tị với những người sống được như vậy, chỉ có điều tôi không nghĩ rằng họ ít bị ác mộng hơn tôi. Chọn lối sống hẹp hòi, xa lánh đồng loại có thể đưa mình đến một trạng thái tâm thần, sợ hãi đám đông, tự nó cũng mang đến những kinh hoàng. Thiển nghĩ những kẻ cố tình không có óc tưởng tượng như thế sẽ gặp nhiều ác quỷ. Họ thường sợ sệt hơn.


Hơn nữa, những người chọn sự vô cảm thường giúp sản sinh thêm nhiều ác quỉ trên đời này. Vì cho dù chính chúng ta không phạm tội ác độc, chúng ta đã đồng lõa với tội ác vì sự thờ ơ của chúng ta.


Một trong nhiều cái tôi học được ở cuối hành lang khoa Cổ văn, nơi tôi lần mò đến lúc mới 18 tuổi với hy vọng tìm được một cái gì mà vào lúc đó tôi chưa định nghĩa được, là câu sau đây của tác giả Hy Lạp Plutard: “Những gì chúng ta đạt được trong nội tâm sẽ thay đổi được sự thật bên ngoài.”


Đó là một mệnh đề phi thường, nhưng mặc dù vậy, nó được chứng minh hàng ngàn lần mỗi ngày trong cuộc sống của chúng ta. Nó nói lên phần nào sự gắn bó không thể tránh khỏi của chúng ta với thế giới bên ngoài, sự thật rằng chúng ta chạm đến cuộc đời những người khác chỉ vì chúng ta tồn tại.


Các bạn sinh viên tốt nghiệp Harvard hôm nay thân mến, khả năng các bạn sẽ thay đổi cuộc sống người khác là bao nhiêu? Sự thông minh, khả năng chuyên cần, siêng năng của các bạn, nền học vấn mà các bạn đã đạt được mang lại cho các bạn một địa vị độc nhất, và những trách nhiệm độc nhất. Ngay cả quốc tịch của các bạn đã đặt các bạn vào một vị thế khác thường. Tuyệt đại đa số các bạn là con dân của siêu cường quốc duy nhất còn lại trên thế giới. Cách bỏ phiếu của các bạn, lối sống của các bạn, cách biểu tình của các bạn, áp lực của các bạn đối với chính quyền của mình, có ảnh hưởng xa hơn biên giới của các bạn. Đó là ưu thế và cũng là gánh nặng của các bạn.


Nếu các bạn chọn tư thế và ảnh hưởng của mình để lên tiếng cho những người không có tiếng nói; nếu các bạn chọn không chỉ đứng cùng những kẻ có quyền lực mà đứng cùng những người yếu đuối; nếu các bạn giữ được khả năng tưởng tượng, đặt mình vào hoàn cảnh của những người không được may mắn như mình thì không chỉ có gia đình các bạn sẽ hoan nghênh sự hiện hữu của các bạn mà hàng vạn hàng triệu người sẽ ăn mừng các bạn, những người mà các bạn đã giúp cải thiện cuộc sống thực tại của họ. Chúng ta không cần phép lạ để sửa đổi thế gian này, chúng ta đã có sẵn trong người sức mạnh mà chúng ta cần; chúng ta có sức mạnh tưởng tượng những gì tốt lành hơn.


Tôi sắp xong. Tôi vẫn đặt kỳ vọng cuối cùng ở các bạn, một điều mà tôi đã có vào tuổi 21. Những người bạn ngồi chung với tôi trong ngày lễ ra trường đã trở thành những người bạn đồng hành trong suốt cuộc đời tôi. Họ là bố mẹ đỡ đầu của con tôi, những người mà tôi có thể tìm đến trong những lúc túng thiếu, khó khăn, những người bạn thật tốt và tử tế không kiện cáo tôi khi tôi mượn tên họ đặt cho những nhân vật Death Eaters trong truyện. Vào ngày lễ ra trường chúng tôi đã gắn bó rất khắng khít với nhau bằng một tình thương nồng ấm, chia sẻ những kinh nghiệm của một quá khứ không bao giờ có thể tìm lại được, và cố nhiên chúng tôi còn giữ những bằng chứng bằng hình ảnh mà ngày nay nếu có một ai trong chúng tôi ra ứng cử thủ tướng thì những bằng chứng này sẽ đáng giá vô cùng.


Cho nên hôm nay, tôi chỉ muốn chúc các bạn những tình bạn tương tự. Và ngày mai, tôi hy vọng nếu như các bạn không còn nhớ một chữ nào tôi nói hôm nay, các bạn sẽ nhớ mãi câu nói của Seneca, một trong những người La Mã xưa kia mà tôi gặp trong hành lang khoa Cổ văn khi trốn những nấc thang danh vọng để tìm sự thông thái của tiền nhân: “Đời cũng như một câu chuyện: không cần dài, mà cần tốt.” Tôi xin chúc các bạn một cuộc đời tốt lành. Cảm ơn các bạn nhiều.





*. K. Rowling
Phương Thảo
14-07-08, 17:11
Điều mà tôi sợ nhất ở tuổi các bạn không phải là sự nghèo khó, mà là sự thất bại.


Câu này chẳng hiểu sao nó lại không đúng với em ở tuổi hai mươi. Hồi hai mươi tuổi có cảm giác dường như mình chả sợ cái gì hết, nhất là chưa bao giờ có cảm giác sợ thất bại. Hồi ấy, trong đầu lúc nào cũng tâm niệm nếu có thất bại mình vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu.

Giờ ba mươi tuổi thì bắt đầu sợ linh tinh, sợ nhất là nghèo khó và thất bại. Mẹ kiếp! C'est la vie.
Vàng
14-07-08, 17:30
Sợ thất bại là phải ở tuổi 40, vì khó có cơ hội làm lại nữa, và những người cùng lứa đã "tri bất hoặc", có hay không có thì đã sờ sờ đấy rùi. Tuổi 40 nói chung ít thất bại, ko phải vì họ giỏi hơn mà vì thận trọng hơn. Tuổi 30 thì mới là lập thân, thành hay bại của cuộc đời đa phần xảy ra ở tuổi này, thành bại là chiện thường, em cũng bại suốt hí hí, kắm lần chửa ra đến chợ đã tiêu sạch tiền òi, hoang quá!!!

Còn tuổi 20 là tuổi tò mò, ham bay nhảy, và ham thử nghiệm, chưa thể có quyết định đúng đắn hay sự nghiêm túc trong sự nghiệp được.

Nói chung, những bạn nào tiêu mất khoảng 5 năm cho cái bằng PhD, thêm 2 năm chuẩn bị và 3 năm tái hòa nhập xã hội nữa, thì cái số liệu về tuổi tác trên các bác cộng thêm 10 vào giúp em. :D
nhaphat
14-07-08, 20:04
Nói chung, những bạn nào tiêu mất khoảng 5 năm cho cái bằng PhD, thêm 2 năm chuẩn bị và 3 năm tái hòa nhập xã hội nữa, thì cái số liệu về tuổi tác trên các bác cộng thêm 10 vào giúp em. :D

Vàng nói câu này đúng đ éo chịu được, nhưng sau 10 năm nữa thì thằng không tiêu 5 năm cho cái PhD và 2 năm cho chuẩn bị thì sẽ ít hơn thằng có tiêu 7 năm đó chừng 20 lần số tài sản!
Vàng
14-07-08, 20:52
Hẹ hẹ, đúng là chú nhaphat là con buôn nên chã hỉu * về PhD, phàm là tiến sĩ khoa học thì đe'o ai đi đo nhau bằng tài sản cả chú ạ. Thước đo của bọn ấy khác cơ, là gì thì hỏi thằng Thảo. Còn nói về tài sản, con bằng PhD 5 năm bỏ rẻ cũng phải mất mẹ hơn tỷ bạc, cộng với chi phí cơ hội trong 10 năm, có mà lãi vào mắt, lãi là lãi cái khác. Bi giờ mà cho anh 1 tỷ làm vốn, cộng với 10 năm, thì anh xây ngay được ngay 20 cái hố xí công cộng. Đi nặng 1 nghìn, đi nhẹ 5 trăm, ngày cỡ 100 lượt khách nặng, 200 lượt khách nhẹ thì 1 cái 1 tháng anh thu được 6 triệu, trừ 2 triệu thuê người trông coi lau chùi anh thu được 4 triệu, thêm dịch vụ bán giấy vệ sinh softina mí carefree anh kiếm thêm triệu nữa là 5, nhân với 20 cái là 100 triệu/tháng. Thế là chưa đầy năm anh khấu hao mẹ hết. Từ năm thứ 2 là anh lãi ròng mỗi năm hơn tỷ. Trích 50% lãi ròng ra anh đầu tư thêm 10 hố xí nữa. Đến hết năm 2 anh có 30 cái hố xí và 1 tỷ lãi ròng. Hết năm 3 thành 40 cái hố xí và 1 tỷ rưỡi lãi ròng...

Bài toán lũy tiến cứ thế mà làm, nhẩm sơ thì sau 10 năm anh còn khoảng 150 cái hố xí và lãi ròng cỡ 6 tỷ. Hố hố, thành đại gia hố xí hoành tráng chả gấp tỷ lần cái bằng PhD cơ lượng tử của Thảo!
Fox
14-07-08, 21:13
Bi giờ mà cho anh 1 tỷ làm vốn, cộng với 10 năm, thì anh xây ngay được ngay 20 cái hố xí công cộng. Đi nặng 1 nghìn, đi nhẹ 5 trăm, ngày cỡ 100 lượt khách nặng, 200 lượt khách nhẹ thì 1 cái 1 tháng anh thu được 6 triệu, trừ 2 triệu thuê người trông coi lau chùi anh thu được 4 triệu, thêm dịch vụ bán giấy vệ sinh softina mí carefree anh kiếm thêm triệu nữa là 5, nhân với 20 cái là 100 triệu/tháng. Thế là chưa đầy năm anh khấu hao mẹ hết. Từ năm thứ 2 là anh lãi ròng mỗi năm hơn tỷ. Trích 50% lãi ròng ra anh đầu tư thêm 10 hố xí nữa. Đến hết năm 2 anh có 30 cái hố xí và 1 tỷ lãi ròng. Hết năm 3 thành 40 cái hố xí và 1 tỷ rưỡi lãi ròng...


Bài toán lũy tiến cứ thế mà làm, nhẩm sơ thì sau 10 năm anh có khoảng 150 cái hố xí và lãi ròng cỡ 6 tỷ. Với 6 tỷ, anh lại cho xây hố xí. Anh sẽ xây hố xí khắp nơi có thể có ở thành phố này, thậm chí sẽ sang các thành phố lân cận. Rồi anh có thể nhân rộng mô hình này ra nước ngoài, một ngày nào đó anh sẽ mang chúng lên cả Mặt Trăng nữa. Thương hiệu hố xí Vàng của anh, đại gia là anh, anh sẽ giàu có vô cùng. ..
wasabi
14-07-08, 21:19
Cảm ơn bác Đinh Hỷ đã có lời động viên.

Harry Potter là truyện mà em ưa thích mặc dù bây giờ nó có vẻ hơi trẻ quá so với mình. Harry Potter là một trong số những truyện mà khi đọc sẽ cảm thấy mình như rơi vào thế giới cổ tích, xong gấp cuốn truyện vào thì đứng dậy không biết mình đang ở đâu (thật tình).

Đúng là đôi khi em cũng cảm thấy sức nặng về việc mình phải học hành làm lụng như thế nào có lúc rất nặng thật nhưng phần lớn là em thấy nó không "khổ" như trong bài nói chuyện của bà Rowling vì thật ra phần lớn mình làm những cái việc đó một cách hoàn toàn tự nguyện vì nó mang lại niềm hưng phấn cho mình (và có thể nói là vì cái mục đích của mình mà nó thêm phần hưng phấn). Weekend vừa rồi em ngồi từ 1h chiều đến 9h tồi trong lab và cả ngày hôm sau chỉ để bắt một cái chương trình làm việc (thật tình, và yes, đến giờ nó vẫn chưa chịu chạy) và em nghĩ là bạn Rowling bạn ấy ngồi trong quán cà phê type máy chữ thì cũng như thế thôi. Em vẫn luôn nhắc nhở dù mình về tuổi đời đã sắp hết tuổi sinh viên già đến nơi nhưng mà vẫn là một sinh viên có thời gian để làm những việc mà mình cảm thấy passionate. Having nothing to lose em nghĩ là một lợi thế vì không có gì để mất nên có thể sai cho đến khi đúng.

Hôm nay thứ hai buổi sáng có một số chuyện cũng vui, cái chị là supervisor của em xinh nhật và mình mua cho bả một hai bó hoa (ghép lại làm một vì thấy một bó hơi nhỏ - em là cái gì cũng thích to) rất đẹp. Chợt nhớ ra là mình luôn muốn đến một ngày thì sẽ luôn có hoa mỗi ngày khi mình đến office làm việc. Thứ hai là sáng check mail cũng thấy một bạn cùng chơi với hồi trước đang định khăn gói về nước và bạn ấy viết rất chân thành là "If there's one thing one Tay in Ha Noi want to pack up back to its place its the Bia Hoi, the beer, the ambiance, the food everything." Có tí nhớ bia hơi.
nhaphat
14-07-08, 21:29
Hẹ hẹ, đúng là chú nhaphat là con buôn nên chã hỉu * về PhD, phàm là tiến sĩ khoa học thì đe'o ai đi đo nhau bằng tài sản cả chú ạ. Thước đo của bọn ấy khác cơ, là gì thì hỏi thằng Thảo. Còn nói về tài sản, con bằng PhD 5 năm bỏ rẻ cũng phải mất mẹ hơn tỷ bạc, cộng với chi phí cơ hội trong 10 năm, có mà lãi vào mắt, lãi là lãi cái khác. Bi giờ mà cho anh 1 tỷ làm vốn, cộng với 10 năm, thì anh xây ngay được ngay 20 cái hố xí công cộng. Đi nặng 1 nghìn, đi nhẹ 5 trăm, ngày cỡ 100 lượt khách nặng, 200 lượt khách nhẹ thì 1 cái 1 tháng anh thu được 6 triệu, trừ 2 triệu thuê người trông coi lau chùi anh thu được 4 triệu, thêm dịch vụ bán giấy vệ sinh softina mí carefree anh kiếm thêm triệu nữa là 5, nhân với 20 cái là 100 triệu/tháng. Thế là chưa đầy năm anh khấu hao mẹ hết. Từ năm thứ 2 là anh lãi ròng mỗi năm hơn tỷ. Trích 50% lãi ròng ra anh đầu tư thêm 10 hố xí nữa. Đến hết năm 2 anh có 30 cái hố xí và 1 tỷ lãi ròng. Hết năm 3 thành 40 cái hố xí và 1 tỷ rưỡi lãi ròng...

Bài toán lũy tiến cứ thế mà làm, nhẩm sơ thì sau 10 năm anh còn khoảng 150 cái hố xí và lãi ròng cỡ 6 tỷ. Hố hố, thành đại gia hố xí hoành tráng chả gấp tỷ lần cái bằng PhD cơ lượng tử của Thảo!

Đúng là bác Vàng, nhìn đâu cũng thấy k ứt!:4:

Thằng Thảo nó đầu tư cho PhD chẳng là đầu tư cho cơ hội thì là kẹc gì! Bi giờ thay vì bỏ 1 tỉ đi buôn`poop`. Thằng PhD nó đi học như đi chơi về nhà nó cuới ngay em Biển Xanh được thừa kế luôn cái nhà 5 tỉ. Bỏ lên sàn chứng khoán mua chứng công ty buôn `poop` của Vàng, xanh độ tháng thêm được 5 tỉ nữa là 10. Có 10 tỉ nó rủ em mua đất ở Lương Sơn là vừa được dăm chục ha đem cắm sổ đỏ vay tiền ngân hàng 10 tỉ nữa là 20, làm cái dự án xây sân gôn hoành tráng cộng trăm cái biệt thự trên giấy. Gọi tư bổn nước ngoài vào hợp tác đầu tư thêm trăm tỉ theo cổ phần tỉ lệ 50/50 là có 60 tỉ. Xây xong bán bỏ rẻ mỗi cái biệt thự 2 tỉ thu về 200 tỉ nữa thế là nó có 100 tỉ... Bỏ hai chục tỉ mua cái máy bay đánh bóng nữa thế là nó phát hành cổ phần được thêm 200 tỉ vị chi là 400 tỉ. Có 400 tỉ vay ngân hàng thêm được 400 tỉ nữa vị chi là 800 tỉ. Bỏ 800 tỉ xây cái thuỷ điện 8M nữa, xây xong bán lại ngay bỏ rẻ cũng được 1500 tỉ... đấy cứ thế mà suy độ chục năm nó lại chả gấp chục lần Vàng!
Vàng
14-07-08, 22:06
Hố hố, bài toán của anh là phát triển bền vững và có tính xã hội rất chi là cao. Chứ bài toàn của mày, hệ hệ, đọc ngay dòng đầu đã thấy rủi ro, cái gì mà "đi học như đi chơi về nhà nó cuới ngay em Biển Xanh được thừa kế luôn cái nhà 5 tỉ". Mà theo bài toán của mày, 1500 tỷ là của em BX nhà anh chứ có mà của Thảo khối í. Anh hất hàm cái, em BX quắc mắt đuổi thằng Thảo ra khỏi nhà, là lại ôm mảnh bằng PhD lủi thủi đi tìm em 5 tỷ khác làm lại từ đầu thui.
NaTuom
14-07-08, 22:41
Vấn đề là các bác cần 1500 ỉ ấy để làm gì, hay chỉ cần PhD để quất em như em Biển màu Xanh, đấy như thế vấn đề ló lại khác của ló.
nhaphat
14-07-08, 23:55
Rủi ro thì nó mới cần tới PhD để quản lý chứ... hố hố, dốt thế anh Vàng ơi! Đọc lại Nhân Định Thắng Thiên của anh Gấu em đi Vàng!
knowledgeriver
15-07-08, 00:00
Anh, với tư cách duyệt dự án đầu tư của 2 thằng Vàng Thảo, anh đánh giá một cách hết sức khách quan và cẩn trọng thì thấy dự án kinh doanh hố xí của thằng Vàng có ý nghĩa nhân văn và xã hội cao cả. Nó tạo ra một nền văn minh mới cho Việt Nam, nó bảo vệ môi trường và phát triển bền vững lại có tính khả thi kĩ thuật cao, độ rủi ro lớn.

Nói gì nói, kinh tế việt nam trong các năm tới sẽ phát triển mạnh, dân số sẽ là 100 triệu. 100 triệu người ị đái hàng ngày là một thị trường khổng lồ.

Theo anh, Vàng nên liên hệ với tiến sĩ hat nhân Cá thối (quê làng Cổ Nhuế), để có thể tạo ra một chu trình thu dọn phân và cứt khép kín để sản xuất phân bón, phổ biến hoá bếp bio gas cho Việt nam.

Kết luận lại, dự án của vàng khè đã được duyệt.

Chuyên viên cao cấp bộ kế hoạch đầu tư

2 Nâu.
nhaphat
15-07-08, 00:13
Biển Xanh ơi một thằng PhD Nhật Bổn sạch sẽ thơm tho 10 năm nữa có 1500 tỉ, một thằng dai-hoc-xay-dung viet-nam 10 năm nữa có 200 cái nhà xí công cộng. Hàng ngày sửa 200 cái bể phốt, thông tắc 200 cái xí bệt mắc sóc ti na có cánh, dọn 200 cái tiểu nam nữ các loại, người cách xa 200m đã thấy mùi thum thủm... để xã hội phát triển bền vững... em chọn ai? Hố hố...
Vàng
15-07-08, 00:19
Hị hị, Nâu thông thường là hoang tưởng, nhưng khi mà hưng phấn với anh Vàng thì độp phát, rất là nhân tài. Ví dụ to nhất là cái long tiển của nó ấy, không có anh làm cảm hứng, thì còn ăn kít.

Cái đề tài hố xí công cộng, nói ra nghe có vẻ ngắn gọn và phi lý, nhưng nếu phân tích cho kỹ, thì thành một đề tài tiến sĩ khoa học cấp quốc tế dầy cỡ 500 trang đấy, chú nhaphat chú Nâu ạ. Anh sơ bộ mấy dòng gọi là figure thế này:

- Ăn - Ngụ - Đụ - Ị vốn dĩ là tứ khoái của nhân loại, mà thực tế thì không chỉ là nhân loại mà là tất cả các loại động vật có vú khác. Riêng ở động vật cao cấp, thì mới có thêm 1 khoái nữa là ngũ khoái: Hút hít. Nhưng giờ nó vẫn ngoài vòng pháp luật, nên anh chưa đề cập.

- Thời ăn lông ở lỗ, 4 loại tứ khoái này được thực hiện ở khắp nơi và không phân biệt nơi chốn cho từng loại: Trên ngọn cây, bên bờ suối, trên tảng đá, blah blah

- Từ thời đồ đồng đến đồ sắt, tứ khoái này được phân chia nơi chốn rất rõ ràng: Ăn ở dưới bếp, ngụ đụ ở trong buồng, ị ở góc vườn.

- Đến đầu thế kỷ XX, với phát minh ra bồn cầu giật nước, nhân loại đã nhảy vọt một bước văn minh: Ị ở trong nhà. Như vậy là cả tứ khoái đã được tập trung trong nhà. Rất vệ sinh và tiện lợi.

- Theo đà văn minh, tứ khoái không chỉ gói gọn trong phạm vi ngôi nhà của mình nữa. Sự hưởng thụ đã tiến một bước cao hơn. Ăn nhà hàng, ngụ khách sạn, đụ nhà chứa là một sự hưởng thụ hoành tráng và không còn là quá xa xỉ. Còn ị - vẫn chạy về nhà.

- Gạch đầu dòng cuối cùng này của anh ai cũng đoán được anh muốn nói gì. Vâng, ị hoành tráng ở đâu?
knowledgeriver
15-07-08, 00:30
Anh nghĩ là thế này, 10 năm nữa là chuyện hết sức xa vời.

Em Biển Xanh nên chọn ngay 1 thằng (ai cũng biết thằng đấy là thằng nào) mà ngay lúc này đây vào lúc bốt bài này nó đã có trong tay 30 tỉ.
TrueLie
15-07-08, 00:33
Hic, ý bác Nâu là BX nên chọn em? ;)
Vàng
15-07-08, 00:45
Chúng mày đùa nhạt, chán, chã buồn cười. Thui, anh đi ngủ!
hellohello
15-07-08, 01:16
Anh thấy hai chú Vàng và nhaphat đang đùa nhau thì phải. Anh bàn về dự án của 2 chú một chút, riêng dự án của chú nhaphat thì anh thấy tính khả thi ko cao vì điều kiện đầu tiên mang tính quyết định, đó là tìm cách cưới 1 em hoành tráng như em Biển Xanh chẳng hạn mà chú đang ví dụ. Việc cưới 1 em xinh và giàu có cũng là 1 cách đầu tư, xét một cách tương đối cũng gần như các em chân dài đang tìm cách đầu tư vào các đại gia. Nhưng những em như vậy cũng ko nhiều, nên sự cạnh tranh sẽ rất khốc liệt vì còn có những thằng hoành tráng ko kém chen vào như chú Nâu hay chú Vàng nên cơ hội của chú Thảo chưa chắc cao.

Riêng về dự án của chú Vàng anh thấy có mấy điểm thế này:

+ 1 tỷ đồng tiền học phí của Phd là trải đều trong vòng 5 năm. Hay nói cách khác Future value (FV) = 1 tỉ. Với lạm phát đang cao như nước ta hiệc nay nên lãi xuất ngân hàng xấp xỉ 20% mỗi năm. Anh ví dụ lãi xuất i trung bình hàng năm trong 5 năm là i = 15% thì Present value (PV) của chú sẽ là:

PV = FV/ (1+0.15)^5= 1/ 1.15^5= 0.497 tỉ = 497 triệu.

Tức là nếu chú lấy một lượt ngay từ bây giờ thì chỉ là khoảng gần 500 triệu (chính xác là 497 triệu) với lãi xuất trung bình như trên, chứ ko phải 1 tỉ.

+ Nếu chú có 1 tỷ, xây 20 cái phòng vệ sinh công công thì trung bình 1 phòng là 50 triệu. Cứ cho là giá như vậy là chấp nhận được cho việc xd 1 phòng vệ sinh công cộng nhưng vấn đề ở đây là mặt bằng ở đâu. Vì tiền đầu tư cho mặt bằng ko phải nhỏ.

+ Nếu ko đủ tiền vốn để giải quyết vấn đề mặt bằng, chú chỉ còn cách thuê mặt bằng. Vì đây là dự án liên quan đến mục đích XH nên nhà nước có thể cho chú thuê với giá ưu đãi nhưng điều này cũng làm giảm lợi nhuận hàng tháng của chú 1 số ko nhỏ.

+ Và điều cuối cùng, anh nghĩ cũng là khó khăn chung hiện nay là cách thức thu tiền. Bởi vì nếu chú thuê người trông coi và thu tiền thì với bản chất lao động hiện nay số tiền thu vào sẽ bị những người này ăn chặn một phần ko nhỏ. Đây là điều ko tránh khỏi nên những con số thu nhập thực sẽ khác xa con số lý thuyết. Để giải quyết vấn đầ này chú chỉ còn cách khoán cho họ để thu về 1 con số cố định trong vòng 1 tháng 1 lần.

Với những khó khăn như vậy anh nghĩ con số lợi nhuận sẽ ko được như chú nghĩ. Nhưng nếu theo đuổi dự án này nghiêm túc thì theo anh lợi nhận cũng có nhưng ko cao.
nhaphat
15-07-08, 12:32
Blah...blah...





:moon:
`poop`

Em trả luôn 10 nghìn đấy Vàng dọn đi!

Chã xê ra cho anh Vàng tao khởi nghiệp... hố hố!

Tiện có assmin nào tặng cho anh Vàng em cái tít: "Trùm buôn kứt" hộ anh em với...:24::24:, ối giồi ôi sao mà tôi lại buồn cười lăn lộn thế này!
Đinh Hỷ
15-07-08, 16:55
[QUOTE=Phương Thảo;165416]Câu này chẳng hiểu sao nó lại không đúng với em ở tuổi hai mươi. Hồi hai mươi tuổi có cảm giác dường như mình chả sợ cái gì hết, nhất là chưa bao giờ có cảm giác sợ thất bại. Hồi ấy, trong đầu lúc nào cũng tâm niệm nếu có thất bại mình vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu.

Giờ ba mươi tuổi thì bắt đầu sợ linh tinh, sợ nhất là nghèo khó và thất bại. Mẹ kiếp! C'est la vie.[/QUOTE

Vàng;Sợ thất bại là phải ở tuổi 40, vì khó có cơ hội làm lại nữa, và những người cùng lứa đã "tri bất hoặc", có hay không có thì đã sờ sờ đấy rùi. Tuổi 40 nói chung ít thất bại, ko phải vì họ giỏi hơn mà vì thận trọng hơn. Tuổi 30 thì mới là lập thân, thành hay bại của cuộc đời đa phần xảy ra ở tuổi này, thành bại là chiện thường, em cũng bại suốt hí hí, kắm lần chửa ra đến chợ đã tiêu sạch tiền òi, hoang quá!!!

Còn tuổi 20 là tuổi tò mò, ham bay nhảy, và ham thử nghiệm, chưa thể có quyết định đúng đắn hay sự nghiêm túc trong sự nghiệp được.

Nói chung, những bạn nào tiêu mất khoảng 5 năm cho cái bằng PhD, thêm 2 năm chuẩn bị và 3 năm tái hòa nhập xã hội nữa, thì cái số liệu về tuổi tác trên các bác cộng thêm 10 vào giúp em.

Mình không nhớ Hoàng Ưng hay Cổ Long có câu 30 tuổi thì thành người lớn, 40 tuổi thì không lầm lạc, 50 tuổi thì không phạm sai lầm, 60 tuổi thì hành xử hợp tự nhiên còn 70 tuổi thì muốn làm gì thì làm. Mình thấy có thể đúng với nhiều người, riêng với mình thì chả đúng lắm, gặp cỡ Dayana Mendoza là phạm sai lầm ngay.

@Bi Bi nói với cái thằng đang ở Seatle là nếu nó vẫn giữ cái thói trăng hoa cộng với lòng thù hận dân tộc trong người thì thể nào nó cũng gặp câu: Thủy ơi ra tiêp khách!
Phương Thảo
15-07-08, 17:44
Mình không nhớ Hoàng Ưng hay Cổ Long có câu 30 tuổi thì thành người lớn, 40 tuổi thì không lầm lạc, 50 tuổi thì không phạm sai lầm, 60 tuổi thì hành xử hợp tự nhiên còn 70 tuổi thì muốn làm gì thì làm. Mình thấy có thể đúng với nhiều người, riêng với mình thì chả đúng lắm, gặp cỡ Dayana Mendoza là phạm sai lầm ngay.



Câu này là của bác Khổng Tử in trong cuốn hồi ký "Những mẩu chuyện về cuộc đời hoạt động kách mệnh của đồng chí Kòm Phu Tử", nên nó chỉ có thể đúng với bác í chứ đương nhiên không thể đúng với tất cả mọi người được.




"Ngô thập hữu ngũ nhi chí vu học, tam thập nhi lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập nhi tri thiên mệnh, lục thập nhi nhĩ thuận, và thất thập nhi tùng tâm sở dục bất du củ"

Ta tới mười lăm tuổi mới chuyên chú vào việc học, ba mươi tuổi mới tự lập, bốn mươi tuổi mới thấu hiểu hết sự lý trong thiên hạ, năm mươi tuổi mới biết mệnh trời, sáu mươi tuổi mới có kiến thức và kinh nghiệm hoàn hảo để có thể phán đoán ngay được mọi sự lý và nhân vật mà không thấy có điều gì chướng ngại khi nghe được, và bảy mươi tuổi mới có thể nói hay làm những điều đúng theo ý muốn của lòng mình mà không ra ngoài khuôn khổ đạo lý.

http://vietsciences.free.fr/danhngon/kinhnghiem_khongtu.htm
Hitman
15-07-08, 18:01
Đọc những thể loại đếm tuổi này mới sực nhớ ra thời gian đang trôi. Cuộc đời đang ngắn lại từng phút, từng giây.

Thôi anh té đây các chú, tiêu thời gian vào những việc mình muốn làm.
Tê tê say say
15-07-08, 18:08
Dự án kinh tế của bác Vàng em chính ra cũng khả thi phết đấy nhỉ. Em thấy còn nhiều dịch vụ ăn theo cái hố xí đấy phết các bác ạ. Các bác cứ tiếp tục đào sâu và mổ xẻ cái hố xí đi, còn ối thứ ăn được đấy! Em đề mô mấy cái hình ảnh:
http://www.planetperplex.com/img/sofitel_toilet.jpg
http://www.khampha24h.com/images/Image/toilet%201.jpg
http://www.asianoffbeat.com/Top10Lists/Toilet-Theme-Restaurant.jpg
http://www2.vietbao.vn/images/vn25/xem-choi/25018016_toilet.jpg
http://vietnamnet.vn/dataimages/original/images798268_Lenny_Toilet2q.jpg
http://www.hoahoctro.vn/Upload/20070824/sport/GC/toilet.jpg