Lạm phát, mất giá: Sống ở trên đời đã là chuyện hoang đường?

wasabi
04-06-08, 09:13
Hôm nay em đọc cái bài trên BBC nói về kinh tế VN ( http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/story/2008/06/080603_vietnamecon.shtml ) trong đó có đoạn:


Hôm nay 03/06 Reuters đưa tin tập đoàn tài chính Golman Sachs trong báo cáo mới ra tính toán tiền đồng của Việt Nam sẽ mất giá 39% trong khoảng 12 tháng.

Họ định giá (theo dạng offshore forward pricing) là sẽ cần có khoảng 22.150- 23.150 VND để mua (trong tương lai) 1 USD.
Các bác học rộng hiểu nhiều cho em hỏi mấy vấn đề sát sườn:

- Việc này đã xảy ra vào các thời điểm nào trong quá khứ? Cách khắc phục trong quá khứ là gì?

- Trong tương lai một vài năm tới có thể phục hồi hay cứu vãn được tình trạng này không? Giá cả sẽ tăng đến mức nào?

- Những biện pháp nào có thể được coi/trông đợi là tương đối hữu hiệu để giảm lạm phát?

- Em cũng đang đi du học, dù không muốn cũng vẫn phải xin bố mẹ tiền để trang trải học phí vì chỉ lo được cuộc sống của mình thôi, và hai cụ cũng đã có một số saving để cho em học hành, thì cách nào để số tiền này ít bị mất giá nhất?

- Liệu có khả năng bất ổn chính trị không nếu tình trạng này kéo dài?

Chứ mà năm nay nó 22.000, năm sau nó 30.000 VND ăn 1 USD thì chỉ có nước dí súng vào đầu tự tử. À quên nước là về Cầu Giẽ gặm giẻ.

Em cảm ơn các bác.
Gaup
04-06-08, 09:53
Ai mà trả lời được hết mọi điều cu Bi nói thì đã thành thiên tài. Anh trả lời được gần hết nhưng với một độ chắc chắn mà chính anh cũng không dám put the money where the mouth is nên cũng coi như bằng thừa. Tình hình không thể nói được chính xác cái gì mà chỉ nói được về chiều hướng và trong các cách có thể xảy ra thì xác suất cao thấp ra sao, tựa như xem bói vậy.

Nói thế để nói ngắn gọn là đừng có lo. Nếu bố mẹ có tiền Việt thì nên chuyển đổi thành những tài sản giữ giá trị trong lâu dài - vàng, ngoại tệ là những lựa chọn nhiều người thích. Cu Bi nên kiếm việc làm thêm trong phạm vi có thể mà vẫn giữ được ổn định học tập, học đại học bên Mỹ này nói chung là rất dễ nên đi làm thêm ko phải quá khó. Bên Mỹ kiếm được 1000/tháng là việc dễ đối với sinh viên làm thêm giờ nên chỉ cần thế thôi là đã giúp giảm gánh nặng rất nhiều cho bố mẹ ở VN. Bằng cách có thêm thu nhập = ngoại tệ thì tỉ giá thay đổi thế nào cũng không phải lo.

Nên hiểu về hợp đồng nhắc tới trên kia như anh với chú skywalker nói chuyện với nhau. Anh bảo Vn-index ở mức cuối năm 2006 là hợp lý, thêm một chút hệ số lạc quan nữa thì ở mức 5-600 là vừa. Chú skywalker bảo phải 1400 trước khi xuống 1000. Hai bên đặt cược trong một năm. Bát mở, anh thắng nhưng vấn đề ngay cả anh cũng không ngờ lại thắng hoành tráng thế - hoàn toàn là ăn may. Thì bọn kia cũng chỉ là đánh bạc rằng như thế như thế - đây là các tác vụ cá nhân đặt cược với ngân hàng chứ không phải điều gì đáng lo ngại cả.

Việc tỉ giá thay đổi với lạm phát là hai việc tương đối tách rời nhau, hỏi như cu Bi là khó trả lời. Trong rỏ hàng hoá để tính lạm phát, tức mức giá tăng để mua cùng một lượng trong "giỏ" hàng hoá là bao nhiêu không có đô la Mỹ. Tất nhiên giá các mặt hàng nhập khẩu thanh toán bằng đô Mỹ sẽ có cách ảnh hưởng tới thay đổi của chỉ số giá.
xeko
04-06-08, 09:54
In this case, change ur family' s savings into USD or buying gold- be4 the inflation rate increases.
Ps: Ah, Bi ít đi soi lỗi chính tả đi, để time take more credits mỗi kì, tốt nghiệp trong 3 năm, tiết kiệm phết ;)!
xeko
04-06-08, 10:02
. Bên Mỹ kiếm được 1000/tháng là việc dễ đối với sinh viên làm thêm giờ nên chỉ cần thế thôi là đã giúp giảm gánh nặng rất nhiều cho bố mẹ ở VN.
Speechless, trừ khi Bi học giỏi đi làm part- time cho Google. Inc còn không thì work 40hs/ week với minimum wage for work- study may ra.
Le Kappa
04-06-08, 11:30
Anh khuyên Bi là hãy tiếp tục sống dù chỉ bằng lìn tin.

Muốn biết con đường của VND thì phải hiểu chính sách tỷ giá của NHNN(SBV). Nếu mọi thứ vẫn như từ trước tới nay thì đây là chính sách tỷ giá theo kiểu “managed float” có nghĩa là tỷ giá giao dịch liên ngân hàng được phép giao động trong một biên độ nhất định; và vì vậy VND behave theo kiểu “crawling peg” nghĩa là VND luôn luôn được để cho mất giá từ từ so với đồng USD. Chính sách này dựa trên nền tảng chính sách phát triển kinh tế hỗ trợ xuất khẩu là một con đường mà nhiều nước ĐNA đã làm thành công.

Trong quá khứ thì tỷ giá VND/USD chỉ được phép giao động từ +-0.1% đến +-0.25% nhưng gần đây biên độ này đã được nới rộng lên đến +-1%--có thể sắp tới còn phải lên nữa. Thời anh còn là một thằng sinh viên đầy trăn trở như Bi, VND đã bị cho mất giá một phát thảm hại qua việc nâng cao biên độ giao động có lẽ lên đến ít nhất là +-3% (anh không nhớ rõ), và hệ quả là VND/USD đang từ 11500 rơi tõm xuống 14000 (1997-1998).

Quá khứ có giống tương lai không? Que sera sera, phỏng ạ? Lần này anh nghiêm túc đặt cược tỷ giá sẽ mất giá khoảng 12% trong một năm tới (tương đương độ chênh giữa forward và spot) và đã nhập USD 17000 trước đây 3 hôm, thì đến hôm nay nó đã hoàn thành 1/3 chặng đường mất mịa 4.5% thành 17750 trên thị trường tự do.

Anh Gấu nói không có quan hệ trực tiếp giữa lạm phát với tỷ giá hoặc là mối quan hệ này rất là phức tạp có thể chỉ đúng cho nền KT các nước phát triển. Ở Việt Nam lạm phát ngoài yếu tố oil-shock ra còn nặng mùi tiền tệ thì lìn tin vào VND còn được bao nhiêu.

Xeko làm anh nhớ lại thời mình còn uống coke ăn popcorn ngủ đêm ở lab đo tuổi của giải thiên hà, work--study 5.4 USD gì đấy mỗi tháng kiếm 300-400 lúc nào cũng căng thẳng phát rồ vì thấy hết mịa thời gian học. Nhưng mà đ’eo có nhu cầu tiêu tiền hay thậm chí có thời gian lên mạng bi bô như Bi bây giờ.

Cuộc sống vẫn đang ở đây. Tiền bạc quan trọng đ’eo, người ta phải sống bằng tình yêu và lìn tin vào tương lai tươi sáng.


Hôm nay em đọc cái bài trên BBC nói về kinh tế VN ( http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/story/2008/06/080603_vietnamecon.shtml ) trong đó có đoạn:


Các bác học rộng hiểu nhiều cho em hỏi mấy vấn đề sát sườn:

- Việc này đã xảy ra vào các thời điểm nào trong quá khứ? Cách khắc phục trong quá khứ là gì?

- Trong tương lai một vài năm tới có thể phục hồi hay cứu vãn được tình trạng này không? Giá cả sẽ tăng đến mức nào?

- Những biện pháp nào có thể được coi/trông đợi là tương đối hữu hiệu để giảm lạm phát?

- Em cũng đang đi du học, dù không muốn cũng vẫn phải xin bố mẹ tiền để trang trải học phí vì chỉ lo được cuộc sống của mình thôi, và hai cụ cũng đã có một số saving để cho em học hành, thì cách nào để số tiền này ít bị mất giá nhất?

- Liệu có khả năng bất ổn chính trị không nếu tình trạng này kéo dài?

Chứ mà năm nay nó 22.000, năm sau nó 30.000 VND ăn 1 USD thì chỉ có nước dí súng vào đầu tự tử. À quên nước là về Cầu Giẽ gặm giẻ.

Em cảm ơn các bác.
fishfree
04-06-08, 13:11
Bi nên tự cứu mình trước khi bố mẹ cứu, giải pháp như các bạn đã nói là làm thêm. Sinh viên ra nước ngoài rất nên làm thêm, thứ nhất là có thêm tiền trang trãi chi phí đỡ đần các cụ, thứ hai là thêm yêu quý sức lao động, yêu quý đồng tiền mồ hôi xương máu, thứ ba là vì yêu quý đồng tiền nên sẽ sống tiết kiệm hơn, thứ tư là sẽ gặp các tình huống, những người mà trước đó chưa gặp nên Bi sẽ ngày càng cứng cáp và bản lĩnh hơn.

Và bố mẹ Bi cũng nên tự cứu lấy mình trước khi các anh Ba Dũng, Tư Giàu cứu. Đó là ngày từ giờ, nên tích trữ đô la vì đô la chỉ có tăng so với VND chứ không giảm đâu.

Chưa biết đợt này VN sẽ vỡ mồm đến đâu, vỡ mồm tới mức nào, nhưng chắc chắn 4-5 năm nữa mới may ra lấy lại sức lực như năm 2007.

Nếu các năm sau còn tệ ngang năm 2008 và tầm 3-4 năm mà không có đường ra thì sập thật chứ đâu chỉ có bất ổn.

Bi đặt cho anh cái title: Người Tây Nội nhé.
fishfree
04-06-08, 14:06
Speechless, trừ khi Bi học giỏi đi làm part- time cho Google. Inc còn không thì work 40hs/ week với minimum wage for work- study may ra.

Đến các năm cuối có thể làm bán thời gian cho các công ty hoặc các hãng, tốt nghiệp xong thì làm trọn thời gian luôn. Nói chung cố gắng mà học, bao nhiêu tiền cũng cố mà đầu tư, sau này ra công ăn việc làm tử tế thì trả nợ thoải mái.

Còn thanh niên thì nên cố gắng tự lập. Hồi trước anh còn bán hàng thuê sinh viên suốt, trong đó có nhiều đứa nhà rất giàu nhưng chúng nó cũng chịu khó ngày đứng chợ chục tiếng để kiếm tiền.
wasabi
04-06-08, 14:17
Speechless, trừ khi Bi học giỏi đi làm part- time cho Google. Inc còn không thì work 40hs/ week với minimum wage for work- study may ra.
Vầng, chính xác là lab, minimum wage, maximum hours. Đường mưa em đi. Thế mà vẫn chỉ đủ hắt vào miệng. Còn em các bác thì không phải là người ích kỷ chỉ biết sướng cho mình mà bác FreeFish phải nói em như thể Viet-Dart thần tượng của em thế.

Đôi khi nhiều lúc mình em trêu nhiều đứa sống bằng niềm tin à, bi giờ đang lên đây nửa đêm, trong lúc đang ngồi học thêm về coding, về viết lách, thì phải sống bằng niềm tin thật :))
Wo Ai Ni
04-06-08, 16:14
Mình và thằng bạn thân giờ thành giai cấp gần vô sản rồi, chả lo mẹ gì cả kể cũng vui. Thằng bạn làm ăn thua lỗ, còn mình mình từ bỏ tất cả để bắt đầu từ zero, gần giống như game ấy :24: Các bạn Thái năm 97 mình xem tivi thấy phá giá tiền tệ, chính phủ phải kêu gọi dân góp sức chủ yếu thu gom được vàng khá nhiều. VN mình nếu, em chỉ nó nếu thôi chứ không dám nói gì đâu ạh :D không khéo chẳng được mấy thằng kặc nào. Thằng nào lo thân thằng đó mẹ ra rồi, dù em vẫn hi vọng mình nói sai :24:

Hôm nay VND giá chợ đen leo lên gần 18k, Bi nếu gia đình gởi tiền qua cho con cái du học còn hi vọng giá còn thấp khoảg hơn 16k (theo giá Vietcombank ). Cũng không rõ làm được không nữa.

:24:

:24:

:24:

P/s: Giờ lại nhớ chuyện năm 97, khi Cụ Phiêu mới lên làm TBT họp báo trực tiếp trên tivi, Cụ trả lời bọn nhà báo tây rằng khủng hoảng Thái Lan chẳng qua con thuyền họ đi gặp phải đá chìm còn nước Cụ thì không, giờ éo biết 11 năm sau có thế không nữa.
xeko
04-06-08, 20:17
Bi giỏi gúc thì kiếm mấy cái scholarship nhỏ to là tuỳ vào sức, nói chung là học science thì scholarship cũng đỡ hẻo hơn các major khác. Giá mà có việc soi chính tả, chắc Bi sẽ được promote lên assistance for prof chứ chả :D.
Gaup
04-06-08, 20:30
Một tuần luật cho làm 20 tiếng tháng được 80 tiếng lương tối thiểu cũng phải được 8 đồng/giờ tính ra cũng được gần 700. Nhưng mà cả số giờ làm và tiền lương đều có thể thay đổi được để mà kiếm được 1000 thành việc dễ. Trình độ máy tính của cu Bi chỉ cần đi sửa máy tính cho mấy người già trong town mỗi tiếng lấy 20 đồng thì đã đủ ngập trong tiền rồi anh thật.
wasabi
04-06-08, 20:58
Bi giỏi gúc thì kiếm mấy cái scholarship nhỏ to là tuỳ vào sức, nói chung là học science thì scholarship cũng đỡ hẻo hơn các major khác. Giá mà có việc soi chính tả, chắc Bi sẽ được promote lên assistance for prof chứ chả :D.
Sao chị Xeko nói em học science?
lão ma
04-06-08, 20:58
Dự đoán từ Morgan Stanley, Vietnam ĐONG có thể bị phá giá trong tương lai. Đc nào nhanh chân nhanh tay mà chạy được mớ cổ cánh rồi ôm em đô, em eu thì còn có cơ hội húp cháo.

Bi sang chỗ anh nàm thêm cuối tuần tháng cũng có 2 khìn đô saving cho bu bá đi du lịch Sinh Thái!
vovi
04-06-08, 21:01
Dân mình bi giờ thảm nhỉ?! Ngay cả các bác đang sống bên trời tây cũng sống dở chết dở, chỉ vì mỗi tội quốc tịch là người Việt Lam. Quá đau!
TrueLie
04-06-08, 22:05
Đọc bài chú Bi anh thấy thông cảm quá, thôi thì bốt lại lời kêu gọi (http://www.ibiblio.org/pha/policy/1941/411107a.html) của Hải Đăng Stalin mấy chục năm trước cho chú ấm lòng vậy. Stalin đọc bài diễn văn này khi quân đội Đức quốc xã đã tiến sát Maxcova.


There was a time when our country was in a still more difficult position. Recall the year 1985, when we celebrated the fortieth anniversary of the August Revolution. At that time three-quarters of our socialist systems was in crisis. We had temporarily lost the Afghanistan, Cambodia. We had no allies, we had no Doi Moi - we had only just begun to create it-and we experienced a shortage of bread, a shortage of money, a shortage of equipment.

At that time the inflation rate of our country was as high as 500%, but we did not become despondent or downhearted. In the midst of the conflagration of war we began the Doi Moi and converted our country into a market economy. The spirit of the great Ho Chi Minh inspired us at that time for the struggle against the difficulties.

And what happened? We defeated the inflation, reformed our country and achieved victory.

Today our country is in a far better position than it was 23 years ago. Today it is many times richer in industry, food and USD reserve. Today we have allies who jointly with us form a united front against the inflation. Today we enjoy the sympathy and support of all the peoples of Asia fallen under the yoke of inflation crisis. Today we have a splendid economy and a splendid market, defending the freedom and wealthy of our country with their money. We experience no serious shortage either of food or of money or equipment.

Our whole country, all the peoples of our country, are backing our economy and our struggle, helping them smash the inflation hordes. Our reserves in USD are inexhaustible. The spirit of the great Ho Chi Minh inspires us for our patriotic struggle today as it did 23 years ago.


....


Be worthy of this mission! The struggle you are waging is a struggle of reform, a just struggle. Let the heroic images of our great ancestors - Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung inspire you in this struggle!

Let the victorious banner of the great Ho Chi Minh fly over your heads!

Utter destruction to the Inflation!

Death to the crisis!

Long live our glorious motherland, her freedom and her wealthy!

Under the banner of Ho Chi Minh - onward to victory!
Gaup
04-06-08, 23:09
Hô khẩu hiệu như chú True Lie cũng hay nhưng chưa chính xác. Đổi mới thực ra là một sự thoả hiệp với kẻ thù. Con đường của chúng ta đi chính ra không bao giờ được có chuyện bắt tay với kinh tế thị trường, với giới chủ tư bản. Làm thế là phí công chúng ta khi xưa cải tạo tư sản vv. Mất bao công sức cải tạo tư sản, lập công ty hợp doanh, lập hợp tác xã - giờ mới có chút ít khó khăn về kinh tế đã vội undo hết những thành quả cũ thì là thiếu ý chí. Lần trước không phải chiến thắng mà là thua.

Thế cho nên lần trước khó khăn đã bắt ta phải bắt tay với tư bản một lần, làm phí mất bao nhiêu thành quả của cách mạng thì hy vọng lần này khó khăn chúng ta sẽ có thể vượt qua mà không phải thoả hiệp với bọn tư bản hay bất kỳ bọn nào thêm lần nữa để lại làm phí thêm những thành quả còn lại của cách mạng.
xeko
04-06-08, 23:39
Một tuần luật cho làm 20 tiếng tháng được 80 tiếng lương tối thiểu cũng phải được 8 đồng/giờ tính ra cũng được gần 700. Nhưng mà cả số giờ làm và tiền lương đều có thể thay đổi được để mà kiếm được 1000 thành việc dễ. Trình độ máy tính của cu Bi chỉ cần đi sửa máy tính cho mấy người già trong town mỗi tiếng lấy 20 đồng thì đã đủ ngập trong tiền rồi anh thật.
Lương tối thiểu tuỳ luật của từng bang, nhưng thường từ $6.5 - $7.5 khởi điểm cho freshman. Anh Gaup bảo Bi đi sửa vi tính, thì Bi cần có xe ô tô, rồi lại phải có mối quan hệ, etc. Đấy còn là tuỳ vào trường em nó ở vùng nào, dân số điều kiện ra sao.
Lương 700 trừ thuế ban đầu (tuy 1 năm sau hoàn lại) còn hơn 600 một chút. Nói chung là còn xa mới đến con số kia của anh.
@Bi: :D Tưởng Bi hoc Computer Science. Theo mình là Bi tìm học bồng nhỏ, nói như Gaup ấy, Bi cần học writing, thay vì soi N95 với camera rất mệt<3.
Vàng
05-06-08, 00:02
Bi đừng có nghe lời anh Gaup mà xao nhãng việc học để đi lao động thời vụ hầu hạ cái bọn tư bản, như thế vừa ảnh hưởng đến thời gian và sức khoẻ dành cho việc học hành, vừa nảy sinh cơ hội giao du với bọn Việt kìu phản động, sinh hỏng người ra. Bố mẹ cho Bi đi học, là đã tính saving đủ cho Bi học, dù chả giàu có hơn người, nhưng cũng chẳng cần Bi phải lấm thân.

Bi sinh sau đẻ muộn hàng giáp so với anh Gaup, ắt cơ hội và điều kiện xã hội nó cũng đã khác, không việc gì phải bắt chước theo cái kiểu anh Gaup thời trẻ, là giúp bố mẹ ra Phà Đen đẩy xe bò mí nặn than tổ ong. Anh Gaup khuyên Bi thế chả qua là bởi cái tính hằn học so bì vốn dĩ của anh ấy, thấy bọn trẻ có điều kiện hơn mình hồi trẻ nên GATO cũng là chiện thường, Bi cứ cảm ơn anh ấy 1 tiếng rồi cười nhạt bỏ qua, không việc gì phải áy náy.

Còn việc sợ đồng tiền ở nhà mất giá, Bi lo lắng trăn trở thế là phải lẽ, rất xứng đáng là đứa con hiếu thảo. Nhưng Bi cứ yên tâm, cuối tuần rồi anh có vào trường tình cờ gặp bố mẹ Bi, các cụ tâm sự cũng có kế hoạch cho việc đó cả rồi. Bi không phải ngại nữa Bi nhé!
Gaup
05-06-08, 00:13
Lương tối thiểu tuỳ luật của từng bang, nhưng thường từ $6.5 - $7.5 khởi điểm cho freshman. Anh Gaup bảo Bi đi sửa vi tính, thì Bi cần có xe ô tô, rồi lại phải có mối quan hệ, etc. Đấy còn là tuỳ vào trường em nó ở vùng nào, dân số điều kiện ra sao.
Lương 700 trừ thuế ban đầu (tuy 1 năm sau hoàn lại) còn hơn 600 một chút. Nói chung là còn xa mới đến con số kia của anh.
@Bi: :D Tưởng Bi hoc Computer Science. Theo mình là Bi tìm học bồng nhỏ, nói như Gaup ấy, Bi cần học writing, thay vì soi N95 với camera rất mệt<3.

Tất nhiên cái gì cũng còn phải tuỳ dưng mà kiếm được 1000 đô là việc quá dễ so với ở Việt Nam. Nếu không đi sửa máy tính thì đi dạy thêm Toán, Lý, Hoá ít cũng phải được $20/tiếng, ko đi bộ được thì đi xe buyt chứ đâu phải có ô tô. Nói chung chỉ là muốn hay không chứ không hề khó đến mức ngồi thần người ra mà chảy nước mắt.

Cu Bi mà cố mỗi tháng được thêm 1000 thì sẽ đỡ cho ông bà ở nhà nhiều đấy. Như anh nói, ở cái đất này thực ra kiếm tiền dễ quá, ai ai cũng có cơ hội cả, chỉ cần người ta chịu khó lao động và có ý thức học hỏi với tìm kiếm thôi.
Look
05-06-08, 00:36
Lạm phát là tình hình chung của cả thế giới. Việt Nam không nằm ngoài tình trạng ấy và còn gian nan hơn, thử thách nhiều hơn.

Những biến động bất thường của giá cả làm điêu đứng trong một hai ngày đã từng xảy ra và còn có thể xảy ra. Đây là điều cực khó khống chế, bởi lẽ không phải ai ai cũng nhất nhất đồng lòng giống với chính phủ, tìm cách vượt qua khó khăn này. Thậm chí có kẻ miệng kêu lạm phát nhưng lại không bỏ lỡ một cơ hội cá nhân nào để góp phần làm gia tăng sự trầm trọng của nó, ví dụ như bọn cơ hội phao tin đồn nhảm nâng giá đột ngột.

Mặc dù lạm phát, nhưng những gì làm được thì vẫn phải làm. Mở rộng HN thì vẫn phải tiến hành. Quy mô đô thị quá chật trội trong khi dân tỉnh lẻ đổ về đông như kiến cỏ. Phải có quy mô phân tán những lĩnh vực thu hút dân cư và người lao động các tầng lớp.

Mặc dù vẫn lạm phát, nhưng đối tượng công nhân, viên chức vẫn sẽ được tăng lương trong năm 2011. Cuối năm, giá sắt thép xây dựng sẽ giảm nhiều. Giá gạch xây dựng cũng bắt đầu giảm. Nói chung, nếu để ý, chính phủ đang cố gắng chèo lái nền kinh tế VN vượt qua nhưng khó khăn này. Liệu rằng lực có bất tòng tâm? Hãy động viên nhau trong lúc nước sôi lửa bỏng.

Tốt nhất là chúng ta nên tham luận về cách chống lạm phát hoặc các sáng kiến trong từng giai đoạn, thay vì ngửa cổ than vãn hoặc trách móc người khác.
xeko
05-06-08, 02:57
Nói chung Bi nên dành thời gian săn và apply cho học bổng, không làm đi làm nhiều, đánh mất các cơ hội giao tiếp với bạn bè, học hành nếu có ý định học lên grad school.
Làm tutor $20/h thì bằng lương của graduate rồi đấy ạ, nói chung cũng là chuyện N95 với camera nên chẳng tranh cãi với Gaup làm gì, vì dù sao cũng đúng một vế là chịu khó tìm tòi thì cũng không phải khó kiếm $1k ở đây, nhưng không dễ.
Gaup
05-06-08, 03:44
Apply học bổng nào? Em xeko đã thử apply học bổng bao giờ chưa? Xin được cái học bổng 2000 chắc viết chục cái bài luận thà đi làm cho xong chứ ngồi đấy mà chờ sung rụng.
KuTí
05-06-08, 04:07
Em đồng ý với anh Gấu là ku Bi nên đi làm nếu thấy đắn đo vấn đề tiền bạc của ông bà già ở nhà.
Mà kể cả không đắn đo thì đi làm cũng tốt, có nhiều ích lợi.
Làm kiếm tháng 1000 thì cũng tốn nhiều thời gian phết. Nhưng chỉ cần mỗi tháng 1/3 số tiền đó cũng là ổn rồi. Tuổi nhỏ làm việc nhỏ.
Lợi ích của việc sinh viên đi làm thêm chút đỉnh thì dễ thấy ngoài chuyện tiền bạc ra còn giúp mình sắp xếp thời gian hợp lí hơn cho học hành và sinh hoạt. Tiếp xúc với nhiều hạng người cũng tốt, chứ đâu mỗi tiêu cực như bạn vàng nói.
hailua
05-06-08, 07:14
Hôm nay em đọc cái bài trên BBC nói về kinh tế VN ( http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/story/2008/06/080603_vietnamecon.shtml ) trong đó có đoạn:



Tìn này chính xác đấy. Có nhiều nguồn thông tin khác nhau và đánh giá giống nhau.

Chính phủ VN sẽ buột phải cho phá giá VND và sẽ mất giá ở mức ít nhất là 30% trong 12 tháng.





Các bác học rộng hiểu nhiều cho em hỏi mấy vấn đề sát sườn:

- Việc này đã xảy ra vào các thời điểm nào trong quá khứ? Cách khắc phục trong quá khứ là gì?



Trong lịch sữ từ 1975 đến 1985, nước VN có 3 lần đổi tiền. Lạm phát có lúc lên đến 800% (tám trăm phần trăm). Lần đổi tiền gần đây nhất là năm 1985-1986.
Đấy là biện pháp khắc phục của nhà nước VN. Cứ in tiền mới và đổi theo tỉ giá của nhà nước quy định. Phần còn lại thì xem như xí xoá. Ví dụ mổi gia đình , tuỳ theo đầu người sẽ chỉ được mang tiền đang hiện hành đi đổi với tiền mới (xuất hành) với một số nhất định. Ai có nhiều thì xem như xí xoá.






- Trong tương lai một vài năm tới có thể phục hồi hay cứu vãn được tình trạng này không?


- Chính phủ buột phải để phá giá đồng VND để chống lạm phát . Đây cũng chỉ là một cách mà thôi.

- Hy vọng vào lương kiều hối như là số vốn FDI vào quốc gia để có thể cân bằng thâm thủng mậu dịch. Hiện đã thâm thủng hơn 15 tỉ Mỹ kim USD. Lương kiều hối do kiều bào gửi về thân nhân trong năm 2007 chỉ ở khoảng 7 tỉ USD (có thống kê và ước tính) , cộng với khoảng mang lậu như du lịch về thăm quê hương ước tính khoảng 3 tỉ USD (không có bảo chứng và thống kệ, chỉ là ước tính). Vậy tổng cộng là khoảng 10 tỉ VND không cần vốn đầu tư và được lợi nhuận. Tuy nhiên, số ấy vẩn không thể cân bằng thâm thủng mậu dịch.

- Có thể hạn chế bằng nhiều cách khác với dạng điều hành vĩ mô. Cái này mời các chuyên gia như lão Gấu và mụ Đốp, mụ Biển Xanh nói cho nghe.




Giá cả sẽ tăng đến mức nào?


Chẳng ai biết được đâu. Tuỳ theo thị trường.





- Những biện pháp nào có thể được coi/trông đợi là tương đối hữu hiệu để giảm lạm phát?



- Giảm chi tiêu , giảm thâm thụt công quỹ, đầu tư hiệu quả cao
- Tăng cường FDI
- Minh bạch thông tin nhằm khuyến khích các nhà đầu tư bỏ vốn
- MInh bạch trong hệ thống ngân hàng và giải trình , giải ngân. Ví dụ như là công ty đầu tư do nhà nước chủ quản vẩn chưa công bố số tiền đầu tư vào TTCK. Tiền công , tiền của dân lấy đi xài, bơm vào TTCK làm cho giá CK nâng cao giả tạo nhưng ngài bộ trưởng lại bảo là tin tối mật. Hee heee





- Em cũng đang đi du học, dù không muốn cũng vẫn phải xin bố mẹ tiền để trang trải học phí vì chỉ lo được cuộc sống của mình thôi, và hai cụ cũng đã có một số saving để cho em học hành, thì cách nào để số tiền này ít bị mất giá nhất?


Giữ đô la, EURO





- Liệu có khả năng bất ổn chính trị không nếu tình trạng này kéo dài?



Theo tôi nghĩ là Không bao giờ.

Chỉ khổ dân nghèo và người có thu nhập thấp, cố định.
Gaup
05-06-08, 09:29
Lạm phát mất giá cũng chưa hãi hùng bằng tin em Hà Anh hoá ra là bơm ngực các bạn ạ. Thời buổi thật giả lẫn lộn chẳng còn biết đâu nữa mà lần. Khổ quá.

http://blog.360.yahoo.com/blog-gQoI4aUzeqjpIfRbKRY12I7JtVDrw3o-?cq=1&p=2195&n=28500&l=101&u=121&mx=121&lmt=50
a2gv
05-06-08, 09:45
Thấy Gấu tham gia bên minhbien, nhiều ý cũng hay với người ngoại ngạch kinh tế như mình. Chẳng nhẽ lại tha về đây?
cfact
05-06-08, 09:57
Lạm phát mất giá cũng chưa hãi hùng bằng tin em Hà Anh hoá ra là bơm ngực các bạn ạ. Thời buổi thật giả lẫn lộn chẳng còn biết đâu nữa mà lần. Khổ quá.

http://blog.360.yahoo.com/blog-gQoI4aUzeqjpIfRbKRY12I7JtVDrw3o-?cq=1&p=2195&n=28500&l=101&u=121&mx=121&lmt=50


Bác em làm em chết mất vì cười :D

Mà bác cũng quan tâm tới em HA này cơ à ? Nhìn mặt kinh bỏ mịa, em ý phát biểu cũng rất hoành :24:
pepper
06-06-08, 16:32
Tình hình ở nhà là sao ấy nhể, anh đọc trên tàu nhanh lá cải thấy bảo cấm ko bán ngoại tệ cho tư nhân nữa, thế là thế nhéo nào. Bực cả mình, đã dặn bà già từ 3 tuần trước, rút hết việt ra đổi lấy đô hay euro rồi thủ cho kỹ, cứ lằng nhằng tiếc rẻ mấy cái đồng lãi nên giờ muốn mua ngoại tệ cũng phải gọi điện lén lén lút lút, rách việc thật.
Wo Ai Ni
06-06-08, 17:00
http://www.vnmedia.vn/images_upload/small_151002.JPG
Giá đô và vàng sẽ xuống nhanh thôi http://www.vnmedia.vn/newsdetail.asp?NewsId=133254&CatId=25

P/s : Em đặt niền tin vào bác 3D, chuẩn bị máu quyết oánh mấy trận sắp tới .
Wo Ai Ni
06-06-08, 17:06
Ah mà lần sau bác 3 nhớ nhớ đăng đàn trấn an dư luận sớm sớm nhá, bọn đầu cơ, hôi của bên ttvnol làm lung lay mẹ nó tinh thần của mình.

P/s : Không phải không có những lo ngại của giới, thại đại thông tin nhanh quá mặt tốt mặt xấu cứ chình ình ra trước mặt ai không lo lắng được.
http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/2008/06/3BA03053/

Thêm vài hình về bác 3 bố vơ tương lai của em.

http://www.hca.org.vn/tin_tuc/thoi_su/nam2007/thang5/hinhthang5/TT%20Nguyen%20Tan%20Dung


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200707/original/images1372826_NguyenTanDung.jpg
vovi
06-06-08, 17:27
Trông đần đần, hãm hãm thế nào. Tóm lại là hình ảnh đặc trưng điển hình của lãng đạo ta thời nay.
Wo Ai Ni
07-06-08, 10:54
Lãng đạo nhà mình vốn xuất thân nông - công nhân bề ngoài thế là ổn rồi.
CuteguB
07-06-08, 11:22
Nói chung cách đổi tiền Việt mình đang cầm ra đô chỉ là một hình thức "tiên hạ thủ vi cường" giết những thằng sẽ cần tiền đô trong tương lai, hoàn toàn chả có tí mở mẹ lợi ích nào. Cái Prisoner's Dilemma là một thứ ai cũng hiểu nhưng không ai muốn làm theo. Chúng ta mãi mãi làm nô lệ cho sự "khôn lỏi" tưởng tượng của mình.

Nghe qua cái thông báo của các cụ họp với bọn đầu tư thì cũng thấy an tâm phần nào, như anh gì trong TheDarkKnight nói:
"The night is darkest just before the dawn, and they(our government) promise, the dawn is coming!"
hailua
08-06-08, 04:19
Đang giơ tay ra phân trần và bảo rằng " Này đồng chí kia có câu hỏi gì nào, mịa nó, nó hỏi gì mà lắm thế. Bố tiên sư nhà nó, nó cứ nhè mình mà hỏi lắm gút mắc thế. Kệ mịa nó, mình cứ làm bộ cười cười cho nó qua. Tối nay ông vào Thăng Long dâm dục xem bọn chả và hải tặc chúng nó bảo gì lào "
hellohello
08-06-08, 06:11
Việc VND mất giá so với USD là ai cũng nhìn thấy được. Nhưng mà các bác cho em hỏi lúc này nên mua USD, hay là các ngoại tệ khác như Euro hoặc Pound, hay vàng thì tốt hơn?

Vì nhà em đang còn 1 số VND gửi trong ngân hàng, em lại ko ở nhà, nên định đổi 1 phát ra ngoại tệ hoặc vàng cho chắc ăn, chứ lạm phát nửa cuối năm này và khoảng nửa năm tới chắc sẽ rất cao. Theo các bác thì em nên đổi ra loại nào?
Wo Ai Ni
08-06-08, 08:00
Bên em đang nắm chủ yếu VND, cũng đang lo lo đây. Có thể nhảy qua BĐS để đó vài năm.
KuTí
08-06-08, 10:21
Anh đếch biết bác 3D tài cán chỗ nào, anh chỉ đánh giá qua vụ thuyết phục Quốc Hội thông qua đề án mở rộng Hà Nội thì thấy hổng nặng kiến thức về quản lí nhà nước, đặc biệt là luật lệ.
Phát biểu bát nháo phải chăng là điều thường gặp ở các nhà lãnh đạo cộng sản chăng? Tuyên huấn trước bà con nông dân thì có vẻ thành công vì đa phần đíu hiểu các bác nói gì, nghe có vẻ hợp lý là rầm rầm vỗ tay. Còn với dân có học và hiểu biết một tí thì bọn nó :D cười cho đỏ cả mặt.
Lãnh đạo xuất phát từ nông dân bổ túc công nông hay cầm cung nỏ lẽ ra có thể chấp nhận được ở một giai đoạn nào đó sau chiến tranh. Đằng này sắp 40 nắm vắng bóng quân thù rồi mà vẫn thế. Tầm viễn kiến đíu có, hỏi sao mà chính sách như kẹc cả.
Sing nhợn dân nó trước cũng phìu, nhờ trời có bác Diệu học hành đàng hoàng bên Anh Cát Lợi, hiểu được thời cuộc và có cài nhìn công tâm nên cứ thế mà vù vù tiến. Cơ chế mình hiện nay và ngắn hạn thì cóc thể nào đào ra một bác kiểu như thế. Sắp xếp cán bộ dựa theo lý lịch và kéo bè cánh mãi thôi.
Tê tê say say
08-06-08, 10:30
Các bạn tnxm chờ khóa tới có bác Phát em, cũng là dân Hà Vợt về đấy. Nghe nói bác này đang rất được lòng các cụ và may mắn là được cả 2 phe thủ cựu và cải cách đều nể.

Theo em bác quất tí BĐS có vẻ như là an toàn.

Việc VND mất giá so với USD là ai cũng nhìn thấy được. Nhưng mà các bác cho em hỏi lúc này nên mua USD, hay là các ngoại tệ khác như Euro hoặc Pound, hay vàng thì tốt hơn?

Vì nhà em đang còn 1 số VND gửi trong ngân hàng, em lại ko ở nhà, nên định đổi 1 phát ra ngoại tệ hoặc vàng cho chắc ăn, chứ lạm phát nửa cuối năm này và khoảng nửa năm tới chắc sẽ rất cao. Theo các bác thì em nên đổi ra loại nào?
Wo Ai Ni
08-06-08, 10:36
Ông Phát là ông nào nhể ? Chưa từng nghe qua. Còn bác Thanh Đà Nặng em cũng khoái, gặp dân ở đó ca ngợi, kính bác ấy thôi rồi.
Tê tê say say
08-06-08, 10:41
Đây bác:
http://www.lanhdao.net/leadership/archive/images/2007/08/Cao%20Duc%20phat.jpg
Wo Ai Ni
08-06-08, 11:01
Tưởng ai hóa ra bác CĐP, có thành tích gì đâu nào trong khi phải ôm bộ NN.
Ứng cử viên sáng giá đây các bác, chỉ sợ dân yêu không cho ra bắc thôi :
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200512/original/images856429_DHDN11.jpg
http://www.vtc.vn/newsimage/original/vtc_31558_Nguyenbathanh.jpg
cà fê có gì không
08-06-08, 14:05
Công nhận các bác nhà mình dốt, nhở các bác nhở.

Như em, tìm đâu cho xa. Vào thăng long đây này, mời anh Gấu làm thủ tướng, Đào làm Bộ trưởng nội vụ kiêm giáo dục, Vàng làm Bộ trưởng xây dựng, Ku Tí Bộ trưởng quốc phòng, Lê Kẹp làm Bộ trưởng tài chính...

Đại khái cứ như thế thì lo gì vận nước không đến rồi.
pam
08-06-08, 14:07
Các bác nhà mình là các bác nào? Cho lên để các bác và họ hàng nhà các bác ấy mạt vận, khỏi kiếm chác à?

Các bác ở trên khôn bỏ xừ đi được ấy :-P
cafeteria
08-06-08, 15:16
Anh đếch biết bác 3D tài cán chỗ nào, anh chỉ đánh giá qua vụ thuyết phục Quốc Hội thông qua đề án mở rộng Hà Nội thì thấy hổng nặng kiến thức về quản lí nhà nước, đặc biệt là luật lệ.


Các bác em ngây thơ chính trị vãi cả lúa. Việc mở rộng thủ đô, không phải là công hay tội của mình bác 3D. Bộ chính trị đầu năm đã thống nhất và ra nghị quyết là phải mở rộng thủ đô rồi, bác 3D chỉ là người thừa hành và báo cáo kết quả trước bộ thôi. Hehe, buồn cười tuần rồi có một bác cao cao ngồi ở Hoàng Văn Thụ kêu đệ đi kiếm cho mấy mảnh đất ở Hà tây. Giờ thì làm gì còn. Mà có mua thì cũng sợ sau này dính vào qui hoạch, cũng chả nước non gì. Nghe đâu đất gần đình chùa, các khu di tích lại có giá.
vovi
08-06-08, 16:51
Các bác em ngây thơ chính trị vãi cả lúa. Việc mở rộng thủ đô, không phải là công hay tội của mình bác 3D. Bộ chính trị đầu năm đã thống nhất và ra nghị quyết là phải mở rộng thủ đô rồi, bác 3D chỉ là người thừa hành và báo cáo kết quả trước bộ thôi. Hehe, buồn cười tuần rồi có một bác cao cao ngồi ở Hoàng Văn Thụ kêu đệ đi kiếm cho mấy mảnh đất ở Hà tây. Giờ thì làm gì còn. Mà có mua thì cũng sợ sau này dính vào qui hoạch, cũng chả nước non gì. Nghe đâu đất gần đình chùa, các khu di tích lại có giá.

Bác nói thế em thấy cũng chả đúng lắm. Đồng ý là có thể trước sau gì cũng phải mở, nhưng vấn đề là mở như thế nào, vào thời điểm nào thì lại phụ thuộc vào bác ba chiều em. Em thấy bác ấy dục tốc quá, nên có lẽ chỉ đi được nửa bước sóng rồi tèo thôi. Với bác Phát nào đấy, em thấy cũng thường. y như anh Tuấn hà vợt, toàn đi cho có ấy mà. Nhưng thế quái nào dư âm hơi bị mạnh, ăn nhiều vào cái tiếng đó lắm. Lạ cái dân mình
TrueLie
09-06-08, 15:34
Nghe nói giá USD chợ đen đã xuống 16 500 VND. Chú Bi vui lên đi.
Wo Ai Ni
09-06-08, 15:53
Nghe nói giá USD chợ đen đã xuống 16 500 VND. Chú Bi vui lên đi.

Giá chợ đen cũng lung tung lắm bác à, vẫn tầm hơn 17k một chút.
wasabi
09-06-08, 21:25
Dạ em cảm ơn các bác,

Em cũng đang set mục tiêu của mình trong năm tới, với những thứ như các bác đi trước đã đề ra, điều thú vị là cuối cùng thì em đã đi những con đường mà các bác có người đã đi vào 5, 10, 20 năm trước, lo những nỗi lo chắc cũng là một phần của các bác hồi trước. Một việc em cũng rất cố làm là không nóng vội tìm cách đi tắt đón đầu như chỉ thị của các bác ở trên nữa, vì cuối cùng những việc cần làm đều theo trình tự, có thấp cao rõ ràng và không ảo tưởng quá về chính mình. Em cũng bị hạn chế bởi những thói quen làm việc học hành không khoa học, khiến cho thời gian có thể dư nhiều mà hiệu quả lại không bao nhiêu, nên chắc chắn nếu còn sống sót qua mùa hè, sẽ tìm cách để improve những việc đó.

Hiện tại em cảm thấy đã khá cân bằng và khá vững dạ vì mục tiêu của mình. Đây là một lần trong số khá ít em có cảm thấy cân bằng mà không thật sự đi kèm với sự tự tin tuyệt đối vào khả năng của bản thân.
Gaup
10-06-08, 02:27
Bắt đầu nghĩ được thế là tốt đấy. Có một điều giờ ở đây 10 năm rồi anh mới cảm thấy dần dần ngộ ra là cái bọn Mỹ này làm việc rất có phương pháp. Cũng những thứ mười mấy năm trước anh cười khẩy khinh chúng nó là cứng nhắc với thiếu sáng tạo thì giờ anh xấu hổ mà thừa nhận là anh chỉ muốn được như thế mà còn phải cố gắng nhiều. Người Việt mình rất hay tự hào là giải quyết vấn đề tốt, khó khăn nào cũng vượt qua, điều kiện thiếu sót mấy cũng có thể chắp vá được một giải pháp cho xong - sự tự tin vào cái tháo vát đấy làm mình nhiều lúc bỏ qua những bước đi có phương pháp, có tổ chức, hay chờ đến phút cuối mới làm và hay tỏ ra coi thường những người làm theo quy tắc, trình tự là những người không thức thời, không biết đi tắt đón đầu.

Giờ anh hiểu sâu sắc vô cùng là mọi việc nếu làm được là phải làm ngay từ từ từng bước, phải biết tôn trọng phương pháp và quy trình và tôn trọng những người cùng hợp tác với mình. Anh không còn hí hửng làm nhanh làm vội để câu lời khen, để gây ấn tượng cho người ta như nhiều năm trước nữa. Anh cố gắng không đi đường tắt ngay cả lúc có thể và cố gạt cái sự tháo vát kiểu Việt Nam ra khỏi cuộc sống hàng ngày để không bao giờ phải dùng đến. Thay vì việc lớn vọt lên làm cái đinh anh thấy thoải mái được làm việc đều đặn nhịp nhàng với những người khác vì giờ anh hiểu là họ không chậm và cũng không dốt hơn anh mà họ chỉ quen cung cách làm việc đàng hoàng bình tĩnh có kỷ luật và họ đặt công việc chung lên trước cái tự ái riêng của họ để không hớn hở như anh hồi trước.

Cu Bi cố gắng đừng để bị lừa bởi những cái mà người Việt dễ bị lừa. Đừng cười bọn Mỹ thiếu nhanh trí, học chậm, đừng thấy trong lớp mình hiểu nhanh hơn chúng nó, làm bài nhanh hơn, chỉ bài cho chúng nó, vv mà chủ quan khinh chúng nó. Chúng nó không nhanh trí kiểu mình vì xã hội nó không khuyến khích thành công bằng những cách đó. Xã hội chúng nó sâu sắc, đằm thắm, sâu xa hơn nơi mình đến rất nhiều và chúng nó đã biết từ rất lâu là làm ăn chộp giật như mình chỉ dẫn đến sự phát triển thấp, hạn chế. Muốn đi xa nên bình tĩnh học hỏi chúng nó và cần cù như hay hơn chúng nó. Phải luôn tự kiểm tra mình đừng bao giờ để cảm giác khinh thường, coi thường chúng nó hiện ra trong đầu mình vì cảm giác đó sẽ làm mình rơi xuống không phanh.
Wo Ai Ni
10-06-08, 08:46
Giá đọc được bài của bác Gấu, chịu khó đi ra ngoài mở mang đầu óc, tiếp xúc với mọi người công với internet thì giờ mình cũng đ như thế này. Vật chất, tình cảm không thiếu thốn nhưng kiến thức thì nghèo.
Cuộc đời đôi lúc nghe giảng dạy mãi, đọc sách nghiên cứu gì chăng nữa cũng đ ngộ ra được bằng gặp câu nói nào ok.
vovi
10-06-08, 09:07
Vâng, bác Gấu nói quá hay! Em chỉ biết ngợi ca có vậy
Tê tê say say
10-06-08, 09:35
Nếu như loại bỏ đi những khác biệt về văn hóa và chủng tộc thì việc bọn nó làm việc có phương pháp, có kế hoạch, tiến từng bước như thế...cũng chẳng có gì là ngạc nhiên đến mức bác Gấu em phải mồm chữ A mắt chữ O như thế kia.

Xã hội của chúng nó nói thẳng ra là đi trước viet nam ta cả vài trăm năm, các biến động tương tự về văn hóa kinh tế như viet nam chúng nó đã trải qua cả rồi. Điều này thường sẽ đè nặng nên vai thế hệ tiếp theo phải học, phải ngâm kíu để tránh những vết xe đổ của thế hệ trước. Vì vậy chúng nó (thế hệ sau) bắt buộc phải học hành và làm việc theo các phương pháp và kỷ luật mà thế trước vạch ra để mà có thể có đủ hỏa hầu để tiếp quản thành quả của thế hệ trước và phát huy thăng hoa những ý tưởng mới của mình.

Nhưng mà cũng phải nhận thấy một điều là những phương pháp hay những kỷ luật này nếu mà áp dụng triệt để thì sẽ có một sức ỳ nhất định. Nó có thể tạo ra sự trì trệ cho xã hội khi mà phần đông dân chúng là những người có tư duy bình thường, không lấy gì làm xuất sắc cho lắm.

Vì vậy những người mà được đạo tạo có phương pháp, có kỷ luật lại rất khóa hòa nhập ở một xã hội quen cái thói "đi tắt, đón đầu" như ở viet nam, ngoại trừ rất ít các cá nhân xuất chúng. Tuy nhiên, theo em, được đào tạo bài bản, có phương pháp, có kỷ luật sẽ tốt hơn cho tương lai, phát triển một cách bền vững hơn, nhưng cũng đòi hỏi một môi trường quản lý vĩ mô có tầm nhìn hơn.

Cuối cùng, em cũng xin cám ơn anh Gấu vì bài viết mang tính bộc bạch này. Em mà là gái thì em cũng muốn phịch anh.
Le Kappa
10-06-08, 16:50
Tiếp tục cuộc thảo luận về sự mất giá của VND và tự quote phát. Hôm nay tuy CP chưa nới rộng biên độ lên +-2% nhưng đã cho VND rơi phịch 2% trong ngày. Có lẽ thị trường tự do đang bị nén sẽ phản ảnh quyết định này vào ngày mai. Có hai khả năng: 1) Thị trường phản ánh tích cực và hiện tượng đầu cơ USD bị đẩy lùi; hoặc 2) Thị trường panic và USD overshoot.

Nếu VND/USD về 18500, Kappa hoàn thành 75% kế hoạch kinh doanh của năm.

http://vneconomy.vn/?home=detail&page=category&cat_name=01&id=d00bdcd608bda5




Nếu mọi thứ vẫn như từ trước tới nay thì đây là chính sách tỷ giá theo kiểu “managed float” có nghĩa là tỷ giá giao dịch liên ngân hàng được phép giao động trong một biên độ nhất định; và vì vậy VND behave theo kiểu “crawling peg” nghĩa là VND luôn luôn được để cho mất giá từ từ so với đồng USD.

Trong quá khứ thì tỷ giá VND/USD chỉ được phép giao động từ +-0.1% đến +-0.25% nhưng gần đây biên độ này đã được nới rộng lên đến +-1%--có thể sắp tới còn phải lên nữa.

Quá khứ có giống tương lai không? Que sera sera, phỏng ạ? Lần này anh nghiêm túc đặt cược tỷ giá sẽ mất giá khoảng 12% trong một năm tới.


.
dao_hoa_daochu
10-06-08, 16:58
Bắt đầu nghĩ được thế là tốt đấy. Có một điều giờ ở đây 10 năm rồi anh mới cảm thấy dần dần ngộ ra là cái bọn Mỹ này làm việc rất có phương pháp. Cũng những thứ mười mấy năm trước anh cười khẩy khinh chúng nó là cứng nhắc với thiếu sáng tạo thì giờ anh xấu hổ mà thừa nhận là anh chỉ muốn được như thế mà còn phải cố gắng nhiều. Người Việt mình rất hay tự hào là giải quyết vấn đề tốt, khó khăn nào cũng vượt qua, điều kiện thiếu sót mấy cũng có thể chắp vá được một giải pháp cho xong - sự tự tin vào cái tháo vát đấy làm mình nhiều lúc bỏ qua những bước đi có phương pháp, có tổ chức, hay chờ đến phút cuối mới làm và hay tỏ ra coi thường những người làm theo quy tắc, trình tự là những người không thức thời, không biết đi tắt đón đầu.

Giờ anh hiểu sâu sắc vô cùng là mọi việc nếu làm được là phải làm ngay từ từ từng bước, phải biết tôn trọng phương pháp và quy trình và tôn trọng những người cùng hợp tác với mình. Anh không còn hí hửng làm nhanh làm vội để câu lời khen, để gây ấn tượng cho người ta như nhiều năm trước nữa. Anh cố gắng không đi đường tắt ngay cả lúc có thể và cố gạt cái sự tháo vát kiểu Việt Nam ra khỏi cuộc sống hàng ngày để không bao giờ phải dùng đến. Thay vì việc lớn vọt lên làm cái đinh anh thấy thoải mái được làm việc đều đặn nhịp nhàng với những người khác vì giờ anh hiểu là họ không chậm và cũng không dốt hơn anh mà họ chỉ quen cung cách làm việc đàng hoàng bình tĩnh có kỷ luật và họ đặt công việc chung lên trước cái tự ái riêng của họ để không hớn hở như anh hồi trước.

Cu Bi cố gắng đừng để bị lừa bởi những cái mà người Việt dễ bị lừa. Đừng cười bọn Mỹ thiếu nhanh trí, học chậm, đừng thấy trong lớp mình hiểu nhanh hơn chúng nó, làm bài nhanh hơn, chỉ bài cho chúng nó, vv mà chủ quan khinh chúng nó. Chúng nó không nhanh trí kiểu mình vì xã hội nó không khuyến khích thành công bằng những cách đó. Xã hội chúng nó sâu sắc, đằm thắm, sâu xa hơn nơi mình đến rất nhiều và chúng nó đã biết từ rất lâu là làm ăn chộp giật như mình chỉ dẫn đến sự phát triển thấp, hạn chế. Muốn đi xa nên bình tĩnh học hỏi chúng nó và cần cù như hay hơn chúng nó. Phải luôn tự kiểm tra mình đừng bao giờ để cảm giác khinh thường, coi thường chúng nó hiện ra trong đầu mình vì cảm giác đó sẽ làm mình rơi xuống không phanh.
Bài viết hay quá, đọc thấy hết sức xúc động và chân tình, thật là sâu sắc. Chưa bi giờ mà tôi lại đọc được một cái bài viết nào mà hay đến như thế.

Đại khái cái này đọc cũng hay, cơ mà em thấy đọc hay thôi, chứ còn áp dụng nếu mà cứ đơn giản là "bình tĩnh tuần tự cần cù" bắt chiếc "tây" như thế, thì thực tế có khi lại cũng gây cười ít nhiều. Căn bản nó có vài chiện nó rất là "ràng buộc" hữu cơ như này:

(1) Chúng mình là viet-nam chứ không phải "tây". Viet-nam thì khởi điểm mọi thứ tư chất điều kiện hoàn cảnh đều đã như hồi trước em đã nói là cứ mạnh dạn tính là "tụt hẳn một nấc" so với tây rồi, mà thời gian thì lại cũng chỉ hữu hạn như thế thôi. Nếu mà cứ bình tĩnh tuần tự quá, thì kết cục đại khái nó sẽ fò fạch như nào, cũng không khó ước lượng.

(2) Chúng mình không sống nhõn một mình, chúng mình có quyền lợi thì cũng có nghĩa vụ và trách nhiệm đối với những mối quan hệ quanh mình - cả về không gian và thời gian. Tự chúng mình có thể "bình tĩnh tuần tự cần cù" nhưng gái nó không chịu bình tĩnh, hoặc là phụ huynh mình không chịu bình tĩnh, hoặc là bản thân mình cũng hoàn toàn không muốn là phụ huynh mình già rồi mà vẫn phải ở nhà ống hình bình hành chả hạn. Gái mình thì có thể là gái tây, nhưng còn phụ huynh mình, thì đương nhiên không phải là phụ huynh tây rồi. Thế thì một viet-nam có nên/phải/có-thể cứ thoải mái mà "bình tĩnh tuần tự cần cù" hay không?

(3) Các bác em ở bên topic bên kia cũng đang nghiên kíu "lịch sử" hoành tráng, chả nhẽ lại không rút ra được thông tin gì? Việt nam trước giờ khó mà nói là có "muốn" bình tĩnh tuần tự cần cù hay là không, tại vì có muốn như thế thì cũng chưa bao giờ mà có điều kiện để mà như thế. Có cái yếu tố nó ít nhiều mang tính "tiền định" như thế, thì một viet-nam có nên/phải/có-thể cứ thoải mái mà "bình tĩnh tuần tự cần cù" hay không?

(4) Bản thân bọn tây rất nhiều những thằng ngon nó cũng "nhảy cóc" cả "chộp giật" tưng bừng, thậm chí là vô cùng hết sức là tưng bừng. Có nói quá hẳn lên là những thằng ngon nhất thì đều là "nhảy cóc" cả "chụp giật" cả, thì cũng chả ngoa mấy.

(5) Tiêu chí quản lý của bọn tây cũng luôn luôn có hiện tượng mâu thuẫn giữa 02 trường phái "Bài bản, có tổ chức, bộ máy hoạt động không phụ thuộc vào cá nhân xuất sắc" vs "Chỉ chọn toàn cá nhân xuất sắc, tốt đều hơn xấu lỏi". Đại khái tranh luận qua lại cũng nhiều, xong rồi tạm thừa nhận là ùh, cái này nó còn tùy thuộc vào lĩnh vực hoạt động, mà bọn nó thì cũng mạnh thằng nào thằng í chạy thôi chứ cũng chả thằng nào chịu học thằng nào cả sất, rốt cuộc thằng nào lắm khìn lắm thị phần hơn thì là thằng ngon.

(6) Đại khái "học" nó là khái niệm phong phú hơn là "bắt chiếc".

Mời bác Gấu triển khai thêm, chứ nhõn cái trên, thì hẵn nông choẹt.
Mecado
10-06-08, 17:24
Mẹ thế đé,o nào hôm nay mát giời thằng Đào em giai nói chuyện đâu vào đấy nhỉ.

Cái (1) của Đào nó bao hàm được nhiều thứ rồi. Anh thì chả thần tượng bọn mẹ nào, có cái anh cần tuần tự, tỉ mỉ step by step, nhưng đặc thù công việc nhiều lúc bắt anh phải "đốt cháy" giai đoạn có lúc được tuyên dương, có lúc phải trả giá . Có phải vì không đúng thời điểm không? Nó là cái gì vậy?

Mỗi người có một hoàn cảnh, điều kiện khác nhau do đo việc áp dụng máy móc cho một vấn đề nào đó đôi khi lại là phản tác dụng. Hãy để em Bi sống đúng tuổi của mình, rồi thì tuỳ thuộc vào tư chất của em ấy mà "ngộ ra" cái gì đó phù hợp với mình. Có người cả đời cũng đé,o ngộ được mà cugnx có khi " ngộ được ra'' đã tháy sai mẹ nó rồi.
amour16257
10-06-08, 17:31
Đừng cười bọn Mỹ thiếu nhanh trí, học chậm, đừng thấy trong lớp mình hiểu nhanh hơn chúng nó, làm bài nhanh hơn, chỉ bài cho chúng nó, vv mà chủ quan khinh chúng nó. Chúng nó không nhanh trí kiểu mình vì xã hội nó không khuyến khích thành công bằng những cách đó. Xã hội chúng nó sâu sắc, đằm thắm, sâu xa hơn nơi mình đến rất nhiều và chúng nó đã biết từ rất lâu là làm ăn chộp giật như mình chỉ dẫn đến sự phát triển thấp, hạn chế. Muốn đi xa nên bình tĩnh học hỏi chúng nó và cần cù như hay hơn chúng nó. Phải luôn tự kiểm tra mình đừng bao giờ để cảm giác khinh thường, coi thường chúng nó hiện ra trong đầu mình vì cảm giác đó sẽ làm mình rơi xuống không phanh.

Hồi em mới bôn ba xa nhà phải thi Toán để vào học Polytechnique của bọn bên này, em làm bài nhoay nhoáy, tích phân đạo hàm biến đổi đủ kiểu. Môn nào em cũng nộp bài sớm ra trước, lúc công bố kết quả em đỗ thứ 3. Em cứ tưởng mình thế là hoành tráng lắm, bọn Tây như vậy về tự nhiên cũng kém thôi. Ai ngờ lúc học mới thấy đúng như anh Gấu nói, bọn nó học để hiểu bản chất, sâu sắc và đằm thắm từ bên trong các vấn đề, chứ ko như mình chộp giật chỉ làm để chóng lấy kết quả đúng. Hồi ở nhà mình giải toán làm đi làm lại mấy trăm bài đạo hàm, tích phân, phương trình, các kiểu bẫy rập đánh đố nên lúc mới sang ăn đứt bọn nó là phải. Đi thi quốc tế cũng toàn luyện gà chọi để thi nên giành giải cao, rất là cái kiểu thành tích chộp giật.

Vào học rồi mới thấy choáng ngợp trước nền khoa học cơ bản của bọn nó, ko biết bao giờ các nhà được gọi là khoa học ở VN mới theo kịp chúng nó.

Bây giờ về VN đi gõ đầu 1 cơ số các bạn SVVN, em luôn cố gắng bảo các bạn ý nên học theo cách suy nghĩ, đặt vấn đề của bọn Tây, hiểu sâu sắc bản chất vấn đề, ko nên cứ nhoay nhoáy vào làm bài tập chỉ để ra kết quả mà ko hiểu cái cơ bản bên trong. Em kiểm tra các bạn bao giờ cũng có cả lý thuyết lẫn bài tập, hoặc nhiều lúc thêm cả vấn đáp.
dao_hoa_daochu
10-06-08, 17:49
Hồi em mới bôn ba xa nhà phải thi Toán để vào học Polytechnique của bọn bên này, em làm bài nhoay nhoáy, tích phân đạo hàm biến đổi đủ kiểu. Môn nào em cũng nộp bài sớm ra trước, lúc công bố kết quả em đỗ thứ 3. Em cứ tưởng mình thế là hoành tráng lắm, bọn Tây như vậy về tự nhiên cũng kém thôi. Ai ngờ lúc học mới thấy đúng như anh Gấu nói, bọn nó học để hiểu bản chất, sâu sắc và đằm thắm từ bên trong các vấn đề, chứ ko như mình chộp giật chỉ làm để chóng lấy kết quả đúng. Hồi ở nhà mình giải toán làm đi làm lại mấy trăm bài đạo hàm, tích phân, phương trình, các kiểu bẫy rập đánh đố nên lúc mới sang ăn đứt bọn nó là phải. Đi thi quốc tế cũng toàn luyện gà chọi để thi nên giành giải cao, rất là cái kiểu thành tích chộp giật.

Vào học rồi mới thấy choáng ngợp trước nền khoa học cơ bản của bọn nó, ko biết bao giờ các nhà được gọi là khoa học ở VN mới theo kịp chúng nó.

Bây giờ về VN đi gõ đầu 1 cơ số các bạn SVVN, em luôn cố gắng bảo các bạn ý nên học theo cách suy nghĩ, đặt vấn đề của bọn Tây, hiểu sâu sắc bản chất vấn đề, ko nên cứ nhoay nhoáy vào làm bài tập chỉ để ra kết quả mà ko hiểu cái cơ bản bên trong. Em kiểm tra các bạn bao giờ cũng có cả lý thuyết lẫn bài tập, hoặc nhiều lúc thêm cả vấn đáp.
Bạn amour ít nhiều bị lỗn lận cái này cái kia mà những cái đấy không nhất thiết là phải liên quan. Thi toán quốc tế mà đạt giải cao, đối với việc "thi toán quốc tế" thì là rất tốt, thành tích đấy là thành tích thật, chả có gì là "chộp giật" cả. Còn những chuyện quy nạp khác thì không nhất thiết là phải liên quan đến cái này.




Ps - Mới cả nếu có thể, thì amour cố gắng ví dụ thêm các lĩnh vực khác, chứ cứ toán, toán, toán... thế này, em e là bác Gấu bác cóng, lại tịt mẹ - bác í vốn là thằng dốt toán nhất ở khu vực này.
TrueLie
10-06-08, 17:56
Thỉnh thoảng em thấy bà con cứ chửi bới kiểu học trâu bò của nhà mình rồi đem so với bọn Tây hẹ hẹ, hơi nhắng thì phải. Đành là kiểu học sáng tạo thông minh của bọn nó là tuyệt rồi, nhưng mà muốn thế thì cái người dạy bọn nó cũng phải là người thế nào, thì mới đào tạo được trò thế ý. Bác Hồ đã nói muốn xây dựng CNXH phải có con người XHCN, phỏng ạ ;) Thu nhập đầu người chưa được 1000$ thì em nghĩ cứ phải trâu bò đã, đừng bày đặt sáng tạo làm gì, không rút ngắn giai đoạn được đâu, mà trâu bò phải đúng nghĩa trâu bò, như bọn Nhật bọn Hàn ấy.
Gu'
10-06-08, 18:03
Đào 4` cứ làm choè, học kinh tế thì Toán ko phải dễ chơi đâu cưng


Ai ngờ lúc học mới thấy đúng như anh Gấu nói, bọn nó học để hiểu bản chất, sâu sắc và đằm thắm từ bên trong các vấn đề, chứ ko như mình chộp giật chỉ làm để chóng lấy kết quả đúng.

Mk sao câu này chuẩn thế nhỉ. Ngẫm trong ngành CS bọn em đúng là bọn khoai tây nó học 1 kiểu, dân Vịt mình (mà nhất là mấy đồng chí học ở VN) học 1 kiểu. Bảo sao CS nước mình doé có cái gì ra hồn.

Ơ quên, có cái baamboob
dao_hoa_daochu
10-06-08, 18:18
Thỉnh thoảng em thấy bà con cứ chửi bới kiểu học trâu bò của nhà mình rồi đem so với bọn Tây hẹ hẹ, hơi nhắng thì phải. Đành là kiểu học sáng tạo thông minh của bọn nó là tuyệt rồi, nhưng mà muốn thế thì cái người dạy bọn nó cũng phải là người thế nào, thì mới đào tạo được trò thế ý. Bác Hồ đã nói muốn xây dựng XHCN phải có con người CNXH, phỏng ạ ;) Thu nhập đầu người chưa được 1000$ thì em nghĩ cứ phải trâu bò đã, đừng bày đặt sáng tạo làm gì, không rút ngắn giai đoạn được đâu, mà trâu bò phải đúng nghĩa trâu bò, như bọn Nhật bọn Hàn ấy.
Theo em thì cái đầu tiên quan trọng nhất mà viet-nam phải chữa là chiện "thủ zâm vô lối". Tại sao không đơn giản là "thủ zâm" mà lại còn phải "vô lối"? Là tại vì là "thủ zâm" thì nói chung là một thứ rất là tốt, chả có gì mà phải phản đối cả. Viet-nam cứ bảo là mình có truyền thống "thủ zâm", cơ mà em thấy là chúng mình "thủ zâm" so thế đé0 được với tây. Như bác TrueLie bảo "trâu bò phải đúng nghĩa trâu bò", em thấy chí phải. Như anh em mình, thằng đé0 nào chả "trâu bò", viet-nam mà không trâu bò thì sống kiểu đé0? Mà lúc đấy mình hiểu bỏ mẹ, là tại vì là em sinh ra là viet-nam, cho nên là em phải trâu bò, mà trâu bò này là trâu bò thật sự. Chứ nhiều thằng viet-nam, em thấy còn đé0 bằng cả trâu bò, nhưng mà trong bụng thì lại "ờ, mình tuần tự chăm chỉ cần cù như này, là mình đang làm theo cái hay cái đẹp của bọn tây, chứ không theo kiểu chộp giật nhảy cóc không lường trước hậu quả của những thằng viet-nam ít hiểu biết khác, ờ, mình tuy xấu nhưng mình có vẻ đẹp nội tâm, chứ con L, con X, tuy xinh thế nhưng lấy chồng sớm chộp giật không chịu tìm hiểu kỹ rồi thì cuộc sống gia đình nhiều đau khổ dằn vặt lắm (@AV thì phải) ..."
vovi
10-06-08, 18:20
Bạn amour ít nhiều bị lỗn lận cái này cái kia mà những cái đấy không nhất thiết là phải liên quan. Thi toán quốc tế mà đạt giải cao, đối với việc "thi toán quốc tế" thì là rất tốt, thành tích đấy là thành tích thật, chả có gì là "chộp giật" cả. Còn những chuyện quy nạp khác thì không nhất thiết là phải liên quan đến cái này.




Ps - Mới cả nếu có thể, thì amour cố gắng ví dụ thêm các lĩnh vực khác, chứ cứ toán, toán, toán... thế này, em e là bác Gấu bác cóng, lại tịt mẹ - bác í vốn là thằng dốt toán nhất ở khu vực này.

Bạn Đào ở bển, không biết được những chuyện tế nhị như trên, nên phát biểu vậy cũng chả có gì lạ cả. Phải nói mấy cái trò thi thố quốc tế nọ kia của nhà mình đều là bệnh thành tích hết, bắt các cháu tập trung mấy tháng giời, luyện cho còn hơn cả gà chọi. Nào là thầy X dạy phần phương trình hàm, thầy Y dạy hình học, thầy Z dạy tổ hợp... cứ thế chia ra mà luyện. Năm nào cũng các thầy ấy, chả khác bao giờ. Mà Toán nhà mình giải có cao thật đấy, nhưng ngay cả mấy bài cần tư duy tổng hợp, sự sáng tạo cao, không lối mòn như là toán tổ hợp, hay số học thì thường đều chết cả, chỉ giỏi mấy thứ quen thuộc như bất đẳng thức, hình học phẳng thôi. Như vậy, ngay cả trong bản thân lĩnh vực Toán, tư duy các bạn ý đã có sự lệch lạc, không cân đối rồi, nói gì so sang lĩnh vực khác nữa.

Tổng kết ra, những bạn thi hoành tráng Toán quốc tế này nọ, thì đại đa số đều chìm nghỉm khi vào học đại học bên Tây. Có một vài đồng chí, đếm trên đầu ngón tay, là ngoi lên được thôi. Nhưng mà bản thân những bạn ý ngày xưa lại học hành hết sức bài bản, tư duy toàn diện luôn. Chả hạn như Ngô Đắc Tuấn, hồi cấp 3 hắn đã thảo ra những tài liệu mà bọn trẻ con học Toán bi giờ coi như là kinh thánh. Trong đó không phải đơn thuần là sưu tầm những bài tập khó, mà là những bài nghiên cứu nhỏ, công cụ sử dụng lại toàn những thứ vượt quá chương trình phổ thông hồi ấy., chứ không phải là mấy trò mẹo mực tiểu tiết. Sau này học đại học, mấy môn như triết, cnxh... hắn đều điểm tuyệt đối cả, khủng bố. Hay như Ngô Bảo Châu, cấp một học trường thực hành của ông Ngọc Đại, đến lớp 6 rồi mà nhân chia không thạo. Nhưng có lẽ, những năm tháng làm con gà công nghiệp ấy lại giúp cho NBC rèn được những kĩ năng mà tuyệt đại đa số những bạn cùng thời không có được. Nên về sau mới hoành tráng, rạng danh...
dao_hoa_daochu
10-06-08, 18:30
Bạn Đào ở bển, không biết được những chuyện tế nhị như trên, nên phát biểu vậy cũng chả có gì lạ cả. Phải nói mấy cái trò thi thố quốc tế nọ kia của nhà mình đều là bệnh thành tích hết, bắt các cháu tập trung mấy tháng giời, luyện cho còn hơn cả gà chọi. Nào là thầy X dạy phần phương trình hàm, thầy Y dạy hình học, thầy Z dạy tổ hợp... cứ thế chia ra mà luyện. Năm nào cũng các thầy ấy, chả khác bao giờ. Mà Toán nhà mình giải có cao thật đấy, nhưng ngay cả mấy bài cần tư duy tổng hợp, sự sáng tạo cao, không lối mòn như là toán tổ hợp, hay số học thì thường đều chết cả, chỉ giỏi mấy thứ quen thuộc như bất đẳng thức, hình học phẳng thôi. Như vậy, ngay cả trong bản thân lĩnh vực Toán, tư duy các bạn ý đã có sự lệch lạc, không cân đối rồi, nói gì so sang lĩnh vực khác nữa.

Tổng kết ra, những bạn thi hoành tráng Toán quốc tế này nọ, thì đại đa số đều chìm nghỉm khi vào học đại học bên Tây. Có một vài đồng chí, đếm trên đầu ngón tay, là ngoi lên được thôi. Nhưng mà bản thân những bạn ý ngày xưa lại học hành hết sức bài bản, tư duy toàn diện luôn. Chả hạn như Ngô Đắc Tuấn, hồi cấp 3 hắn đã thảo ra những tài liệu mà bọn trẻ con học Toán bi giờ coi như là kinh thánh. Trong đó không phải đơn thuần là sưu tầm những bài tập khó, mà là những bài nghiên cứu nhỏ, công cụ sử dụng lại toàn những thứ vượt quá chương trình phổ thông hồi ấy., chứ không phải là mấy trò mẹo mực tiểu tiết. Sau này học đại học, mấy môn như triết, tâm lí hắn đều điểm tuyệt đối cả, khủng bố. Hay như Ngô Bảo Châu, cấp một học trường thực hành của ông Ngọc Đại, đến lớp 6 rồi mà nhân chia không thạo. Nhưng có lẽ, những năm tháng làm con gà công nghiệp ấy lại giúp cho NBC rèn được những kĩ năng mà tuyệt đại đa số những bạn cùng thời không có được. Nên về sau mới hoành tráng, rạng danh...
Như em đã nói, là việc nào ra việc đấy, nói kiểu bụp phát bèn quy nạp như bạn gì amour trên kia, em thấy dường như ít nhiều có hiệu ứng bày đàn, chứ nếu bạn phân tích "chân rết" cụ tỉ đại khái như bác, thì em đã chả ý kiến.

Còn cái chiện thi thì giỏi mà lại chả thấy làm gì giỏi cả, cái này căn bản theo bác phân tích thì là tại làm sao? - Đoạn này thì thực tế nội địa chắc là em không bằng bác em, bác chỉ em cái, em rất cảm ơn.
TrueLie
10-06-08, 18:38
Bạn Đào ở bển, không biết được những chuyện tế nhị như trên, nên phát biểu vậy cũng chả có gì lạ cả. Phải nói mấy cái trò thi thố quốc tế nọ kia của nhà mình đều là bệnh thành tích hết, bắt các cháu tập trung mấy tháng giời, luyện cho còn hơn cả gà chọi. Nào là thầy X dạy phần phương trình hàm, thầy Y dạy hình học, thầy Z dạy tổ hợp... cứ thế chia ra mà luyện. Năm nào cũng các thầy ấy, chả khác bao giờ. Mà Toán nhà mình giải có cao thật đấy, nhưng ngay cả mấy bài cần tư duy tổng hợp, sự sáng tạo cao, không lối mòn như là toán tổ hợp, hay số học thì thường đều chết cả, chỉ giỏi mấy thứ quen thuộc như bất đẳng thức, hình học phẳng... Như vậy, ngay cả trong bản thân lĩnh vực Toán, tư duy các bạn ý đã có sự lệch lạc, không cân đối rồi, nói gì so sang lĩnh vực khác nữa.

Tổng kết ra, những bạn thi hoành tráng Toán quốc tế này nọ, thì đại đa số đều chìm nghỉm khi vào học đại học bên Tây. Có một vài đồng chí, đếm trên đầu ngón tay, là ngoi lên được thôi. Nhưng mà bản thân những bạn ý ngày xưa lại học hành hết sức bài bản, tư duy toàn diện luôn. Chả hạn như Ngô Đắc Tuấn, hồi cấp 3 hắn đã thảo ra những tài liệu mà bọn trẻ con học Toán bi giờ coi như là kinh thánh. Trong đó không phải đơn thuần là sưu tầm những bài tập khó, mà là những bài nghiên cứu nhỏ, công cụ sử dụng lại toàn những thứ vượt quá chương trình phổ thông hồi ấy., chứ không phải là mấy trò mẹo mực tiểu tiết. Sau này học đại học, mấy môn như triết, tâm lí hắn đều điểm tuyệt đối cả, khủng bố. Hay như Ngô Bảo Châu, cấp một học trường thực hành của ông Ngọc Đại, đến lớp 6 rồi mà nhân chia không thạo. Nhưng có lẽ, những năm tháng làm con gà công nghiệp ấy lại giúp cho NBC rèn được những kĩ năng mà tuyệt đại đa số những bạn cùng thời không có được. Nên về sau mới hoành tráng, rạng danh...

Không hiểu sao ở nhà có cái tâm lý là coi thường những thằng trâu bò. Ví dụ như thằng nào học hùng hục như trâu mà thi được điểm cao thế nào cũng có vài thằng bĩu môi, thằng/con đấy giỏi giang gì đâu, chỉ được mỗi cái trâu bò blah blah blah.

Lấy tư cách là 1 thằng ngồi mòn đít 9 năm các thể loại chuyên Toán, Lý ở VN. Em nghĩ cái kiểu học mà nhiều người gọi là nhồi nhét, học gạo, dập khuôn đấy nó có những ưu điểm nhất định trong hoàn cảnh của Việt Nam. Ít nhất nó buộc con người phải lao động, đổ mồ hôi trước những bài toán hóc búa, nhiều khi mang tính kĩ thuật/ứng dụng hơn là khoa học. Những thứ sáng tạo cao siêu để giành giải Nobel này nọ hãy tạm để cho bọn khác làm đã. Bác nào chơi đàn chắc hiểu nguyên tắc này, trước khi đạt đến mức có thể đưa tình cảm vào tiếng đàn thì phải luyện kĩ thuật đến mức khi chơi không cần phải lăn tăn về kĩ thuật. Chứ chú nào kĩ thuật còn phọt phẹt mà đã muốn thả hồn vào âm nhạc thì y như rằng sẽ ra lò 1 bản nhạc như kít, còn thua xa 1 thằng chơi chả có tí hồn nào nhưng chính xác về mặt kĩ thuật. Hệ hệ.

Tiện đây em kể lại câu chuyện về ông thầy giáo dạy toán cấp 3 của em, khi dạy bọn học sinh chuẩn bị đi thi đại học. Thầy luôn nhắc đi nhắc lại là đi thi đại học là một công việc không cần và không nên sáng tạo, luyện đủ các dạng bài cần thiết, giải đúng, nhanh và chính xác như cách người ta vẫn giải là được. Việc sáng tạo các cách giải mới, các phương pháp mới là để khi khác, cho công việc khác bởi vì đấy không phải là mục tiêu đặt ra khi đi thi đại học. Việc đi thi quốc tế cũng vậy thôi, nếu xác định đúng mục tiêu của mình là đi thi để giành giải thì luyện các dạng này dạng nọ có gì là sai? Có điều khi bắt tay vào làm nghiên cứu thì mục đích khi đấy là khác, và cần phải có kiểu làm việc khác.
detector
10-06-08, 18:42
Bài viết của anh Gấu hay và thực sự em thấy bác nào sau khi học ở Tây 1 vài năm rồi thì đều ngộ ra những điều như vậy mặc dù nói ra thì nhiều khi không hay và cô đọng được như anh Gấu mà thôi. Hầu hết chúng mình ở đây tầm trên 25 tuổi, là sản phẩm của nền giáo dục phổ thông viet-nam những năm 8x-9x rồi đi ra ngoài cọ sát với sản phẩm của Tây. Kịch bản theo kinh nghiệm của em là 1-2 năm đầu thấy bọn nó kém cỏi, khinh thường, 1-2 năm sau thấy nó ngang cơ, lợi thế và vốn liếng của mình mất dần, và các năm sau nữa thì thấy mình bắt đầu thua kém, bắt đầu ngộ ra hình như cái nền của mình có vấn đề, cách tiếp cận kiến thức của mình có vần đề. Khi mà bắt đầu lờ mờ nhận ra những cái này thì đúng như anh Gấu nói là một sự trưởng thành và có ích rất nhiều. Các bạn nào làm nghề gõ đầu trẻ hay có con em sắp đi du học nên cho bọn nó biết cái này sớm để "đi tắt đón đầu", tuy nhiên ngộ được với bọn trẻ con vừa tốt nghiệp 12 thì cũng chả dễ.

Ấy rồi khi ngộ được sự thật trân trối rồi thì tiếp theo phải làm thế nào ? Vấn đề là cải tạo @GunZ chứ nhận thức mới chỉ là bước đầu. Với các tham số đầu vào: mình đã là viet-nam, lại là một sản phẩm hỏng mịe nó từ khi xuất xưởng do lỗi của nhà sản xuất, lại sống trong môi trường vượt đèn đỏ là mốt như viet-nam thì nên làm gì ? Mỗi người có lơi giải riêng của mình, với em thì em xác định những cái nào là dài hạn, là đầu tư chiến lược, cái nào là ngắn hạn, chụp giựt rồi hành động tương ứng. Cái dài hạn thì mình cố gắng làm chuẩn, có gắng bù đắp những hiểu biết cơ bản mà mình thiếu. Nhưng cái gì ngắn hạn thì cũng chụp giật chả kém bố con thằng nào. Ví dụ như cái chỗ mà em đang làm đây em xác định chỉ làm không quá 2 năm nên em làm nhanh, làm gấp cho kịp tiến độ để kiếm tiền, nhiều cái em biết sẽ có hậu quả không tốt trong tương lai nhưng em kệ mẹ nó, thằng quản lý nó ngu thì nó chết.

Đến bây giờ em vẫn còn nhớ cái cảm giác tự hào và khinh bỉ hồi cuối học kì 1 năm 1, em các bác ngồi giữa canteen trường, xung quanh là hơn 2 chục bạn tóc vàng nam nữ cầu cạnh xếp hàng đến lượt thuê em giải bài. Hồi đó em nhận được nhõn 66 USD/tháng nên mở cửa hiệu "Giải phương trình lấy ngay" để có cái cho vào mồm mà thấy mình oai như cóc các bác ợ.
vovi
10-06-08, 18:46
Như em đã nói, là việc nào ra việc đấy, nói kiểu bụp phát bèn quy nạp như bạn gì amour trên kia, em thấy dường như ít nhiều có hiệu ứng bày đàn, chứ nếu bạn phân tích "chân rết" cụ tỉ đại khái như bác, thì em đã chả ý kiến.

Còn cái chiện thi thì giỏi mà lại chả thấy làm gì giỏi cả, cái này căn bản theo bác phân tích thì là tại làm sao? - Đoạn này thì thực tế nội địa chắc là em không bằng bác em, bác chỉ em cái, em rất cảm ơn.

Toán học, trước hết nó chỉ là một thứ công cụ để rèn các kĩ năng tư duy: phân tích, tổng hợp, sáng tạo..., và có thế nói nó là một thứ công cụ hữu hiệu vào bậc nhất. Nếu hình dung mấy kĩ năng trên như là thứ dao, kiếm để chiến đấu thì toán học chính là đá mài rèn rũa chúng cho sắc bén. Học giải tích sẽ rèn cho mình kĩ năng phân tích chính xác đến từng chi tiết nhỏ, ngược lại, học đại số thì giúp rèn kĩ năng tổng hợp, từ những vấn đề riêng rẽ mà tìm ra quy luật chung, cấu trúc bên trong của chúng... đại khái nôm na là thế.

Nhưng việc học Toán của ta hiện nay lại không giúp cho chúng ta có được những điều cơ bản thiết yếu như vậy. Các thầy khi dạy đều đã vạch hết các dạng, chỉ dẫn từng bước cho các trò cứ thế mà đi theo, vô hình chung chúng trở nên thụ động, và thực tế không khác mấy con robot đã được lên sẵn chương trình. Bắt đúng sóng thì chạy ro ro, vận hành hoàn hảo, còn không là chết cứng. Thế đấy. Tóm lại, người ta đã coi Toán học là cái phương tiện để sử dụng cho những mục đích ngắn hạn, như là các kì thi, chứ vai trò thực sự của nó thì hầu như bị quên lãng.
dao_hoa_daochu
10-06-08, 18:53
Không hiểu sao ở nhà có cái tâm lý là coi thường những thằng trâu bò. Ví dụ như thằng nào học hùng hục như trâu mà thi được điểm cao thế nào cũng có vài thằng bĩu môi, thằng/con đấy giỏi giang gì đâu, chỉ được mỗi cái trâu bò blah blah blah.

Lấy tư cách là 1 thằng ngồi mòn đít 9 năm các thể loại chuyên Toán, Lý ở VN. Em nghĩ cái kiểu học mà nhiều người gọi là nhồi nhét, học gạo, dập khuôn đấy nó có những ưu điểm nhất định trong hoàn cảnh của Việt Nam. Ít nhất nó buộc con người phải lao động, đổ mồ hôi trước những bài toán hóc búa, nhiều khi mang tính kĩ thuật/ứng dụng hơn là khoa học. Những thứ sáng tạo cao siêu để giành giải Nobel này nọ hãy tạm để cho bọn khác làm đã. Bác nào chơi đàn chắc hiểu nguyên tắc này, trước khi đạt đến mức có thể đưa tình cảm vào tiếng đàn thì phải luyện kĩ thuật đến mức khi chơi không cần phải lăn tăn về kĩ thuật. Chứ chú nào kĩ thuật còn phọt phẹt mà đã muốn thả hồn vào âm nhạc thì y như rằng sẽ ra lò 1 bản nhạc như kít, còn thua xa 1 thằng chơi chả có tí hồn nào nhưng chính xác về mặt kĩ thuật. Hệ hệ.

Tiện đây em kể lại câu chuyện về ông thầy giáo dạy toán cấp 3 của em, khi dạy bọn học sinh chuẩn bị đi thi đại học. Thầy luôn nhắc đi nhắc lại là đi thi đại học là một công việc không cần và không nên sáng tạo, luyện đủ các dạng bài cần thiết, giải đúng, nhanh và chính xác như cách người ta vẫn giải là được. Việc sáng tạo các cách giải mới, các phương pháp mới là để khi khác, cho công việc khác bởi vì đấy không phải là mục tiêu đặt ra khi đi thi đại học. Việc đi thi quốc tế cũng vậy thôi, nếu xác định đúng mục tiêu của mình là đi thi để giành giải thì luyện các dạng này dạng nọ có gì là sai? Có điều khi bắt tay vào làm nghiên cứu thì mục đích khi đấy là khác, và cần phải có kiểu làm việc khác.
Chiện nào ra chiện đấy, có định quy nạp thì cũng phải sở cứ một chút, quan điểm em cũng là về chiện học thì "cày" luôn là điều không thể thiếu. Mà "cày" như kiểu anh em mình, có "máu" thì là so viet-nam với nhau thôi, chứ cày thế thì ăn thua đé0 gì so với những thằng Tây ngon?! Cày những thứ thật khó (kiểu luyện toán quốc tế) luôn tốt, vì nó đẩy được cái giới hạn não lên.

Ps - bác vovi, em phải đi "chộp giật" bi giờ, mai em sẽ tham gia tiếp cái này.
TrueLie
10-06-08, 18:57
Chiện nào ra chiện đấy, có định quy nạp thì cũng phải sở cứ một chút, riêng về chiện học, "cày" luôn là điều không thể thiếu. "Cày" như kiểu anh em mình, có "máu" thì là so viet-nam với nhau thôi, chứ cày thế thì ăn thua đé0 gì so với những thằng Tây ngon?! Cày những thứ thật khó luôn tốt, vì nó đẩy được cái giới hạn não lên.

Vầng, thì em có bẩu là so với Tây đâu, Tây thì đúng là nhiều thằng giàu rồi nên lười chẩy thây, nhưng mà phải thằng nào nó đã máu thì thôi rồi, dân Á chỉ nên kính nhi viễn chi mà thôi.
CuteguB
10-06-08, 19:31
B
Tổng kết ra, những bạn thi hoành tráng Toán quốc tế này nọ, thì đại đa số đều chìm nghỉm khi vào học đại học bên TâyEm không hiểu bác lấy cái thống kê đại đa số ở đâu.

"Đmẹ cái bọn tốt nghiệp loại ưu bên Tây, đại đa số ra ngoài đời đe0' thành tỉ phú."

Em thì em thấy mấy thằng quốc tế Toán với cả máy tính tầm em, thằng nào cũng hoành tráng, chí ít cho đến bi giờ. Còn sau này, thì còn phải xem thế nào đã.
Gaup
10-06-08, 19:34
Cái anh nói xuất phát từ những cảm nhận rất cá nhân mang nặng tính thực nghiệm thử sai rút ra kết luận. Gọi đó là quy nạp vội vàng hay không anh không biết do là một quá trình mang nặng tính thực nghiệm người ta luôn luôn cần phải xem xét lại kết luận mỗi khi có thêm thông tin mới. Tuy thế quá trình này không cần phải exhaustive theo kiểu phải sống hết đời hay phải trải nghiệm hết mọi thứ trên thế giới thì mới đủ để ra kết luận. Vào mọi thời điểm người ta đều có thể đưa ra một kết luận, như Tây nói là to the best of my (present) knowlegde - theo đúng hiểu biết tốt nhất của tôi (vào lúc này).

Khi nghe cái kết luận đó người khác phải tự hiểu là người đưa kết luận đã tính toán tới mọi yếu tố có thể ảnh hưởng tới kết luận và vì thế kết luận đưa ra, nói như Tây encompassing là đã rất bao hàm. Mọi yếu tố mà Đào nhắc tới như đòi hỏi của gái, nhu cầu phải giúp đỡ cha mẹ lúc tuổi già, cuộc sống xa quê hương, vv đều đã được tính đến. Nói như Tây khi không qualify tức là không có qualifications - tức là nếu đã không nhắc đến ngoại lệ tức là không có ngoại lệ.

Vậy thì trong hoàn cảnh là anh đã tối ưu hoá với mọi constraints và dữ kiện thì kết luận của anh đưa ra là như trong post trước anh viết mà anh thấy ấm áp phần nào vì có nhiều bạn tỏ ra chia sẻ, tê tê say say vì có cả bạn muốn phịch.
Giả Bảo Ngọc
10-06-08, 19:58
@Bi: Bi ơi, hay em bảo bố mẹ mua chứng khoán đang lúc tụt í. :D

Vụ này em đồng ý với Gấu, mà lý do thì em đoán là mục đích của bọn Tây và bọn trẻ con châu Á được xác định khác nhau. Một bọn thực sự hướng đến tri thức, muốn hiểu biết (không quá quan trọng quá trình điểm số, bằng cấp khi học...) một bọn thì hướng đến những thứ kiểu bằng cấp, điểm chác, thể hiện... Mà em nhìn từ đứa em gái em thì thấy rất rõ. Nó làm bài tập xong cái thì đi chơi, khoe khoang làm bài nhanh nhưng lần sau cô giáo giao ngược lại cái đề thì lại quái làm được, mang ra hỏi. Nhưng mà em cũng chả bắt nó học vì em đoán nó không thích thì kệ. Được cái nó thích đàn tịch, hát hò, nhảy múa. Quan trọng là biết muốn gì và hướng đến cái đấy. Có một cái bằng để ra làm nghề kiếm đủ tiền nuôi gia đình cũng chẳng có gì xấu cả.
TrueLie
10-06-08, 20:28
@Bi: Bi ơi, hay em bảo bố mẹ mua chứng khoán đang lúc tụt í. :D

Vụ này em đồng ý với Gấu, mà lý do thì em đoán là mục đích của bọn Tây và bọn trẻ con châu Á được xác định khác nhau. Một bọn thực sự hướng đến tri thức, muốn hiểu biết (không quá quan trọng quá trình điểm số, bằng cấp khi học...) một bọn thì hướng đến những thứ kiểu bằng cấp, điểm chác, thể hiện... .

Mục đích của 2 bọn đều như nhau thôi, nhưng mà căn bản bọn Âu nó có nền tảng từ mấy trăm, mấy nghìn năm rồi thì bọn nó học kiểu kia được. Chứ mấy chú châu Á muốn học kiểu đấy, thì lấy đâu ra người dạy?
NaTuom
10-06-08, 20:48
Đi tắt đón đâu là 1 cụm từ em nghe được khi đang còn bé nghe ông anh nói, lớn dần em thấy éo phải.
Gaup
10-06-08, 21:14
Thì những thằng đã hiểu dạy lại những thằng chưa hiểu thôi chú TrueLie như anh nói thế này thằng Bi nghe ra thì có lẽ tốt hơn anh ngày xưa không ai nói cho. Mỗi điều khó nữa là ở Việt Nam ta ít thằng nào chịu nghe thằng nào.

Bọn trẻ con ta lúc lớn lên đọc những cái truyện trạng quỳnh trạng lợn, trạng nguyên nguyễn hiền cãi người lớn nhoay nhoáy, phản kháng sứ Tầu, phản kháng nhà giầu vv. rất nhiều thứ phản kháng, chế giễu, bất tuân, vv. Học cách bất tuân quá nhiều và học cách tuân thủ quá ít. Anh để ý nhất là có cái bệnh trạng nguyên tức là cứ thích nói ương bướng chỉ để ra vẻ là giỏi với sâu sắc hơn người lớn. Cái này hồi bé và trẻ hơn anh mắc phải giờ mỗi ngày anh đều cố tự giải vây.

Hôm trước anh có mắng cái bài luận của cu Bi là vì cũng xuất phát từ cái để ý là cái thằng Bi cũng có cái tính bất khuất đấy rất là mạnh. Lúc trước anh có đọc một vài thứ bài luận cu Bi viết, từ vựng, hành văn, ý tưởng anh đều thấy rất thường nhưng mà tình cảm xuyên suốt lại rất là cương cường rắn rỏi đánh bóng. Có cái sự lệch như thế theo anh nghĩ và giờ cu Bi đã phần nào khẳng định lại trong một post trước là cu Bi có những cái kỳ vọng và đánh giá về bản thân rất cao. Ở bên Việt Nam nơi ít có bọn làm việc vì ham mê thì những thằng máu mê máy tính như cu Bi có lẽ là độc đáo nhưng mà ở Âu Tây cụ thể là ở Mỹ nơi mà phần lớn người ta theo đuổi các thứ vì ham mê thì cu Bi không còn gì là độc đáo nữa. Anh nghĩ là điểm mạnh nhất của cu Bi mà lôi ra so thì trong khoa trong trường sẽ có nhiều thằng oánh bại cu Bi bằng những cách khó có thể nghĩ là có thể. Mà đấy chỉ là một trường bất kỳ ở một nơi bất kỳ chứ nếu mà đến những nơi đô hội thì gọi là gẫy kiếm.

Đối với phần lớn chúng ta để đi xa chỉ có một cách là phải đi lại theo kiểu của chúng nó dù ban đầu sẽ tạm thời thụt lùi. Anh không tin các cách đi tắt đón đầu về lâu dài sẽ tạo được nhiều hiệu quả, đi tắt đón đầu chỉ tạm thời tạo cảm giác rằng mọi thứ vẫn còn tốt và chúng ta vẫn có thế mạnh là một vài lợi thế so sánh nào đó. Anh nghĩ đó là một ảo giác.
lão ma
10-06-08, 21:26
Không đọc anh cũng đoán ra được thằng Đao đang khít Gaup già chiện học thuật và kinh nghiệm làm việc. Những cái Gaup nói bọn rậm râu, trán hói nó làm việc có phương pháp, tổ chức sáng kiên không thôi vẫn còn chưa đủ đâu. Cái tối ưu wan trọng hơn hết là bọn nó "làm việc có trách nhiệm". Nói vậy có nghĩa là đa số chúng nó "làm thật ăn thật, không giấu dốt". Những dự án to to, đại đa số là chia ra làm nhiều bộ phận để thi công và có responce thường xuyên xem công việc thế nào. Không chỉ làm việc có phương pháp tổ chức, sáng tạo, trách nhiệm mà còn rất nhiều chi tiết khác nữa như là có khả năng dám nghĩ dám làm và có óc phán đoán, xử lý kịp thời khi có chiện xảy ra... chứ không phải cứ ngồi đó mà đợi lệnh trên...

Điều wan trọng khác nữa là tác phong hợp tác làm việc của họ thật thoải mái, không bị ràng buộc chủ tớ và rất dễ cho mình thắc mắc học hỏi cụ thể. Có lần trong một buổi trò chiện anh nghe ông dir có nhắc một câu chuyện vui như thế này:

- Theo quan niệm của người Phương Đông chúng ta, phần đông là cứ "nghị gật", mặc dù chưa chắc đã hiểu vấn đề ra môn ra khoai dư lào, nhưng vì tự ái cá nhân nên cứ gật đại, để cho người đối diện vui lòng, và cũng là cách gỡ thể diện một cách máy móc kiểu ... chả mất gì của bọ! Đấy là một khuyết điểm lớn mà chúng ta chưa bỏ được.

Còn chiện thi thoảng người mình có thằng nổi bật hơn tẹo thì vống cbn lên cứ như mình là nhất quả đất. Có ông gs anh gặp, vừa là thầy, nhưng lại là leader section của những cty to kếch xù. Những vị này, phải nói kinh nghiệm kiến thức thì unlimited. Cái gì cũng tỏ tường... Từ khoa học kỹ thuật đến văn chương, hội hoạ - nghệ thuật, lịch sử ...etc
Hermes
10-06-08, 21:38
Các bác viết dài quá em chả nhớ bác nào viết cái gì, em chỉ nhặt ra mấy ý em thấy em có thể nói leo được, trúng ý bác nào thì bác nấy để tâm nhé

Về chiện học hành mí cả nghiên cứu khoa học mà nói thì viet nam với tư chất viet nam cả đời có cố mà học cũng chả thể bằng Tây được ạ. Nếu viet nam ấy sinh ra nhớn lên từ nhỏ được giáo dục ở Tây thì nói chung miễn cưỡng sẽ hòa nhập được vào Tây trung bình khá, chứ khó mà vươn lên đỉnh của nó được. Tỉ lệ thấp lắm.

Từ cái giải toán cuốc tế đến một nhà khoa học kiểu Tây chân chính là một khoảng cách xa lắc. Các cháu đi thi toán quốc tế, gạo được theo kiểu gà nòi, thi được giải cuốc tế mang VN đến cho thế giới biết là mừng mẹ rồi. Nhưng nếu bắt các cháu sống không đúng tuổi, bắt các cháu phải gánh cái trách nhiệm thiên tài thì sớm hay muộn cũng bị bọn đào điếc cắt zái như ờ uây thôi. Có cháu Lê Bá Khánh Trình anh thằng đào biết thân biết phận tuổi nhỏ việc nhỏ, làm nghề gõ đầu trẻ độ nhật qua ngày mà không được yên thân, có lần bị con phở nào bên tuổi trẻ hay thanh niên gì em các bác quên mẹ rồi, lôi ra làm lông quy cho bao nhiêu là tội lỗi, quy cả cái tội tốn cơm gạo nhà nước đào tạo thành nhân tài (nhân tài, các bác nhá) để rồi về rút đầu không cống hiến. Tội thằng bé thật!

Cháu toán cuốc tế nào mà nhỡ bị bệnh vĩ cuồng mắc phải (phân biệt với bệnh bẩm sinh :D), không biết sống đúng tuổi nhỏ việc nhỏ thì sẽ dễ rơi vào hoàn cảnh lực bất tòng tâm, rồi hành công không đúng cách dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, hậu quả nặng nhẹ tùy hoàn cảnh và ngộ tính.

Nhưng dù gì thì cũng phải có một hệ thống một phương pháp tuyển cử nào đó, để sàng lọc cuội méo cuội tròn xếp vào từng rổ riêng chứ. Các bác cứ nghĩ đơn giản việc thi tuyển, học đội tuyển, học trường chuyên, rồi cố dấn đầu vào đại học viet nam là những việc không thể không làm vì tương lai gần nhất của các cháu. Chính thế nên việc bố mẹ có nghèo cũng cố cho Tèo đi học trường chuyên lớp chọn vẫn không mất đi sự đúng đắn. Đơn giản đó là bậc thang, là cánh cửa dẫn đến sự thành đạt sau này của các cháu. Miễn là các bác đừng có kỳ vọng chúng nó cứu nước giúp dân gì cho cao xa, mà hãy đặt nhiệm vụ chúng phải cứu thân sau đó cứu nhà cứu phụ huynh, gái và F1 trước đã.

Nói về chiện làm ăn kinh tế, thì cái này ở VN các bác thừa biết lại chả liên quan mẹ gì đến chiện cháu nào học giỏi môn gì ở trường cả. Ở VN là chụp giật, là mạnh ai nấy lo, là châm ngôn "thân thế kế tài", là vô số cái cơ hội bất ngờ, là vô số cái luật cái lệ chả đâu vào đâu, vô số cái mập mờ đe'o có hàn lâm hệ thống mẹ gì. Chứ, cứ đòi mọi sự academic như bác Gấu, làm theo năng lực hưởng theo lao động kiểu chủ nghĩa xã hội (mà chính là ởTây), có lẽ phải đợi Việt Nam những năm 3000 mới có cụ già ngồi trong công viên ngắm trái sấu chín tự do lăn lăn trên đường.

Cho nên là ở bầu thì tròn ở ống thì dài các bác ơi, biết người Việt mình biết xã hội mình biết cơ chế quản lý của mình thì nương theo mà sống thôi.
Tê tê say say
10-06-08, 22:07
Nói chung những suy nghĩ của anh Gấu là đúng, nhưng mà hơi già. Cái kiểu đấy là kiểu xoa đầu:"Học đi em, học đi mà chửi giả", hơi giống những lời giáo huấn của các bề trên. Mà thời nào cũng vậy, những lời giáo huấn ấy không mấy khi chui được vào đầu bọn trẻ. Ngay chính anh Gấu em, cũng phải công nhận là hồi trẻ anh í cũng có tư tưởng đi tắt đón đầu bỏ mẹ. Nhưng nay già rồi, sức nó cũng bắt đầu xuống rồi mới ngộ dần ra, nhưng mà lại đổ lỗi là hồi í không có ai dạy bảo mình phải như thế, như thế...

Thực tế là có phải đé,o đâu, có đấy, nhưng mà hồi í có để tâm đâu mà nhớ, hoặc là hoàn cảnh đé,o cho phép. Thế người ta mới bảo khi nào có con mới biết được lòng cha mẹ. Em sợ cái này nó là món nợ truyền kiếp thôi.
pam
10-06-08, 22:59
Thế thì mới cần tới giáo dục chứ, bác Tê say. Em phải thừa nhận là với những người trẻ tuổi thì việc nghe tổng kết kinh nghiệm từ người đi trước là một điều không lấy làm hấp dẫn vì tuổi trẻ còn thích khám phá, mơ mộng nhiều, bao ước mơ hoài bão này nọ lại bắt người ta phải nghe và làm theo một điều mà bản thân chưa được kiểm nghiệm.

Tuy nhiên, với những người ham học hỏi thì đó đúng là những kinh nghiệm quý báu mà người ta có thể học tập và vận dụng cho bản thân.

Người có trách nhiệm là người có ý thức để truyền đạt lại cho thế hệ trẻ kinh nghiệm của mình. Nó cũng tương tự như việc truyền lại những thành tựu khoa học từ thế hệ này đến thế hệ khác vậy. Không phải tất cả đều nghe, đều làm theo hay đều có thể ứng dụng hoàn toàn vào cuộc sống của cá nhân mỗi người nhưng chỉ cần nó có ích cho vài người thì cũng góp phần giúp phát triển xã hội rồi, phải không ạ?
Tê tê say say
10-06-08, 23:04
Thế giáo Pam, à quên cô giáo Pam muốn truyền đạt lại cái gì nào, kinh nghiệm ư? Thành tựu ư? Hay lòng dũng cảm khi ta là thầy/cô giáo?
EPA
10-06-08, 23:05
Đối với phần lớn chúng ta để đi xa chỉ có một cách là phải đi lại theo kiểu của chúng nó dù ban đầu sẽ tạm thời thụt lùi. Anh không tin các cách đi tắt đón đầu về lâu dài sẽ tạo được nhiều hiệu quả, đi tắt đón đầu chỉ tạm thời tạo cảm giác rằng mọi thứ vẫn còn tốt và chúng ta vẫn có thế mạnh là một vài lợi thế so sánh nào đó. Anh nghĩ đó là một ảo giác.

Em hoàn toàn đồng ý với bác Gấu ở điểm này. Phần lớn anh em xa mẹ trên Thăng Long này, theo em, thì là đều đã từng có một xuất phát điểm chung bắt nguồn do cả nước ta là một vườn hoa gạo@Đào phò, trừ một số bạn có tố chất Hải Đăng sẵn có (không phải Hải Đăng cái đít@GunZ phò :D). Tất cả đều đã trải qua quá trình cày cuốc như điên kiểu trâu bò hay nói chính xác hơn là tự nhồi và bị nhồi kiến thức vào đầu khi còn mài đít trên ghế nhà trường XHCN mà đôi khi không hoặc không cần hiểu được bản chất thực của vấn đề, không nhằm mục đích gì khác là để giải quyết nhu cầu trước mắt đó là có bằng cấp hi vọng sẽ thoát nỗi lo cơm áo gạo tiền thường trực từ thế hệ này qua thế hệ khác.

Trong quá trình học tập, lao động ở nước ngoài, có vẻ như sự cày cuốc trên bước đầu phát huy lợi thế bởi lượng kiến thức nhồi nhét khá rộng lớn. Nhưng do cách thức thu nạp kiến thức theo kiểu gạo nên sau một thời gian sẽ có sự tụt hậu nhất định bởi không ai có thế nhớ hết mọi thứ trên đời, hơn nữa, việc nhớ máy móc mà không hiểu bản chất sẽ rất mau quên. Một ví dụ nho nhỏ, một cậu đã từng đạt giải quốc gia môn Toán lớp 12 học trường em khi mới sang giải các đề thi toán nhoay nhoáy so với các bạn Tây, điểm số 20/20 nhưng có lần mấy anh em ngồi chơi đùa hỏi bản chất của việc lấy tích phân thì không biết, choáng, và hệ quả là sau hai năm đại cương (trường em là école d'ingénieur) khi vào chuyên ngành kết quả kém đi trông thấy bởi không có đủ độ sâu cần thiết.

Nói vậy không phải để chê trách gì hệ thống giáo dục ở nhà bởi type trên bàn phím thì dễ@Phương Thảo và mình cũng là một sản phẩm của quá trình đó, điều em muốn nói ở đây (và bản thân em cũng cố gắng hàng ngày) là trong phạm vi có thể được của mỗi người thì hãy cố gắng sửa đổi những cái bất cập của chính mình và bước đầu là tuần tự chăm chỉ cần cù chịu khó quan sát tìm hiểu sâu kỹ vấn đề học cách tư duy giải quyết bài bản hay ho của các bạn Tây kể cả những vấn đề nhỏ nhặt nhất trong công việc, học tập. Sau đó thì tuổi nhỏ làm việc nhỏ tuỳ theo sức của mình, không thể ai ai cũng là Bill Gates, người người đều là Jobs Sờ Ti nhưng với khả năng đặt và giải quyết vấn đề bài bản đa số sẽ tiến dần tới đích làm theo năng lực hưởng theo lao động cộng với tinh thần chăm chỉ cầu tiến sẵn có của dân Việt mình thì lo gì không có ngày nhất thống giang hồ, phỏng ạ? :D
pam
10-06-08, 23:10
Thế giáo Pam, à quên cô giáo Pam muốn truyền đạt lại cái gì nào, kinh nghiệm ư? Thành tựu ư? Hay lòng dũng cảm khi ta là thầy/cô giáo?

Em chưa đủ trình để làm điều ấy, bác Tê say ạ. Bác Gấu đang làm đấy thôi. Và em cảm ơn không chỉ bác Gấu mà là tất cả những người có đi trước đã có lòng truyền đạt lại những kiến thức cũng như kinh nghiệm cho những người trẻ tuổi và non nớt như tụi em.
nhaphat
11-06-08, 00:20
Em các bác ở nhà từ bé đã biết là đ éo nên học nhiều vì kiểu gì cũng học phải những cái dở. Thế nên nhớn đ ến bi giờ vẫn đ éo biết cái gì cả cho dù là gạo!
amour16257
11-06-08, 07:19
Em xin phép xo'a, mod có gì xo'a hộ, post nhầm, ko nên vạch áo cho người xem lưng, hì
Kangurus
11-06-08, 15:20
Chẳng biết có ai post chưa, nhưng tạm thời post tạm bài nói về sự mất gốc của Việt Nam:

Nền móng phát triển và mệnh lệnh cải cách

Tuần Việt Nam giới thiệu góc nhìn riêng của Ts. Vũ Minh Khương về nền móng phát triển của Việt Nam trong bối cảnh đất nước có những khó khăn hiện nay.

Những ai đã trăn trở trong nhiều năm qua về sự yếu kém trong nền móng phát triển của Việt Nam có lẽ đều đã dự cảm từ lâu những khó khăn mà nước ta hiện nay đang trải qua: Tăng trưởng suy giảm, lạm phát cao, lòng dân xao xuyến.
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/06/wto.jpg
Trong khi việc giải quyết khó khăn nêu trên trước mắt dựa vào các biện pháp tình thế như điều chỉnh lãi suất ngân hàng, quản lý chặt chẽ việc mua bán ngoại tệ, hạn chế đầu tư vào các dự án kém hiệu quả, bài viết này đề cập đến yêu cầu giải quyết những yếu kém ở nền móng, là nguyên nhân gốc rễ không chỉ của những khó khăn hiện tại mà của cả những nguy cơ, thách thức sẽ ngày càng gay gắt trong tương lai.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả và mong muốn nhận được những tranh luận, thậm chí phản biện từ những người cùng quan tâm.

Nền móng phát triển và kỳ vọng tăng trưởng
Các nghiên cứu về tăng trưởng kinh tế chỉ ra rằng, tốc độ và chất lượng tăng trưởng của mỗi quốc gia tùy thuộc cơ bản vào nền móng phát triển của nước đó.

Nền móng phát triển của một nước dựa trên một số định tố chủ yếu, bao gồm, nguồn nhân lực, hạ tầng cơ sở, hội nhập quốc tế, dung năng sáng tạo, phẩm chất cần kiệm, và chất lượng thể chế. Các định tố này có quan hệ tác động qua lại mật thiết với nhau, trong đó chất lượng thể chế đóng vai trò trụ cột, chi phối, có tính quyết định.
Với một nền móng phát triển vững chắc và không ngừng được gia cường, nâng cấp, nền kinh tế sẽ đạt tốc độ và chất lượng tăng trưởng cao. Trái lại, trên một nền móng yếu lại không được chú trọng củng cố, chất lượng tăng trưởng sẽ thấp, và do vậy, tốc độ tăng trưởng nếu có cao trong giai đoạn đầu cũng sẽ không bền vững và nền kinh tế dễ bị tổn thương trước mỗi biến động không thuận lợi của nền kinh tế thế giới.
Theo qui tắc hội tụ có điều kiện từ phương pháp phân tích khảo nghiệm, trung bình, cứ 35 năm, một quốc gia có thể thu hẹp một nửa khoảng cách về thu nhập bình quân đầu người giữa mức hiện tại và mức tiềm năng quyết định bởi các định tố nền móng phát triển của quốc gia đó.
Chẳng hạn, mức bình quân thu nhập đầu người của nước ta hiện nay vào khoảng gần 1.000 USD[1] (file:///C:/Documents%20and%20Settings/IBM%20T41p/Local%20Settings/Temporary%20Internet%20Files/Content.IE5/KFCL5EV9/Nen%20mong%20phat%20trien.htm#_ftn1). Nếu chúng ta tạo lập và xây đắp một nền móng phát triển cho mức 20.000 USD, thì trong vòng 35 năm tới (năm 2043), chúng ta có thể thu hẹp một nửa khoảng cách này (=19.000/2=9.500 USD), đưa mức thu nhập bình quân đầu người lên 10.500 USD.

Trái lại, nếu chúng ta chấp nhận duy trì nền móng phát triển ở mức thấp, tương ứng với mức tiềm năng 5.000 USD, thì sau 35 năm nữa, mức thu nhập bình quân đầu người của chúng ta sẽ tăng thêm 4.000/2=2000 USD và đạt 3.000 USD, xấp xỉ với mức của Thái Lan hiện nay.
Theo nghiên cứu của chúng tôi, Việt Nam coi nhẹ việc gia cường, thậm chí làm suy yếu nền móng phát triển vốn còn rất thấp của mình. Thay vì quyết liệt tinh giản và nâng cấp bộ máy quản lý, chúng ta để khu vực nhà nước phình ra với hiệu năng ngày một thấp.

Thay vì ráo riết cải cách doanh nghiệp nhà nước, tạo lập một môi trường cạnh tranh lành mạnh, chúng ta lập ra các tập đoàn kinh tế với não trạng bao cấp và lợi ích cục bộ, làm thị trường càng thêm méo mó và thiếu minh bạch.

Thay vì đầu tư nâng cấp hiện đại hóa hệ thống giáo dục, y tế, và văn hóa đáp ứng đòi hỏi của thời đại, chúng ta để các lĩnh vực này xuống cấp nghiêm trọng trong sự hoành hành của tham nhũng, gian dối, và tệ nạn xã hội.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/06/thitruong24h.jpg

Thay vì khích lệ người dân cần kiệm đầu tư với tầm nhìn dài hạn và trách nhiệm với tương lai, chúng ta tạo nên cơ chế để mọi người ảo tưởng với những cơ hội chụp giật ngắn hạn, hoang phí trong tiêu dùng, phô trương trong hình thức với những lễ hội và tượng đài được tổ chức và xây dựng tràn lan.
Trong khi đó, Trung Quốc với mục tiêu trở thành cường quốc trước năm 2050, đã và đang ráo riết xây dựng một nền móng phát triển ở đẳng cấp hàng đầu, tạo nền tảng cho nhịp độ tăng trưởng mạnh mẽ và bền vững.
Nếu tiếp tục theo đuổi cung cách phát triển hiện nay, kinh tế Việt Nam sẽ đứng trước nguy cơ rơi vào cạm bẫy của nước có mức thu nhập trung bình thấp; nghĩa là không quá khó khăn thiếu đói để buộc phải cải cách, nhưng cũng không có nền móng đủ mạnh cho nỗ lực vượt lên.
Bài viết này so sánh Việt Nam với Trung Quốc nhằm là rõ một số điểm yếu then chốt trong nền móng phát triển của Việt Nam. Việc so sánh giữa Việt Nam và Trung Quốc không có hàm ý rằng Trung Quốc là mô hình tốt nhất mà Việt Nam cần đi theo; mà chỉ để chỉ ra rằng, Việt Nam, trong sự tương đồng về mô hình phát triển với Trung Quốc, đã thể hiện sự yếu kém nghiêm trọng trong nỗ lực gia cường và nâng cấp nền móng phát triển của mình.
Tại sao lại so sánh Việt Nam với Trung Quốc?
Đó là vì hai nước có đặc điểm khá tương đồng trong cải cách và phát triển nhưng kết quả đạt được của hai nước có sự khác biệt cơ bản, cả về lượng và chất.
Sự tương đồng giữa Việt Nam và Trung Quốc trong cải cách và phát triển thể hiện ở bối cảnh dẫn đến cải cách, điều kiện phát triển lúc khởi đầu cải cách, mục tiêu và biện pháp tiến hành cải cách.
Về bối cảnh dẫn đến cải cách: Việt Nam và Trung Quốc khởi đầu công cuộc cải cách (Việt Nam năm 1986, Trung Quốc năm 1978) sau khi đều đã nhận ra rằng không thể tiếp tục mô hình xây dựng CNXH theo kiểu cũ vì nó tàn phá động lực phát triển và chỉ dẫn đến những khó khăn kinh tế ngày càng nghiêm trọng. Đồng thời, cả hai nước đều đứng trước khó khăn nghiêm trọng về kinh tế mà cải cách là sự lựa chọn sống còn để thoát ra khỏi nguy cơ khủng hoảng.
Về điều kiện phát triển khi khởi đầu cải cách: Bảng 1 cho thấy, khi khởi đầu cải cách, cả hai nước đều có mức thu nhập đầu người rất thấp (xấp xỉ 200 USD, thuộc nhóm nước nghèo nhất thế giới) với trên 80% dân số sống ở nông thôn; năng suất ngũ cốc trên một héc ta đất canh tác xấp xỉ nhau (2,7-2,8 tấn). Tỷ lệ dân biết chữ và tuổi thọ giữa hai nước khá tương đồng với Việt Nam có sự trội vượt đôi chút. Hội nhập quốc tế của hai nước đều rất thấp với xuất khẩu chỉ chiếm khoảng 6,6% GDP; điều kiện hạ tầng kém, thể hiện ở số điện thoại mới ở mức 1-2 chiếc trên 1000 dân.
Kangurus
11-06-08, 15:21
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/06/vovan1.jpg
FONT=Arial]Về mục tiêu và biện pháp tiến hành cải cách: Cả hai nước lựa chọn cải cách theo mục tiêu kinh tế chứ không phải chính trị, với bước đi thận trọng để đảm bảo sự ổn định tuyệt đối của hệ thống chính trị hiện hành. Cả hai nước chọn tiến hành cải cách với những bước đi khá giống nhau, khởi đầu với việc khoán hộ trong nông nghiệp và thừa nhận về mặt pháp lý thành phần kinh tế tư nhân. Tiếp đó là thúc đẩy mạnh kinh tế đối ngoại, cải tổ các doanh nghiệp quốc doanh, và cải cách hệ thống tài chính-ngân hàng.[/FONT]
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/06/vneconomy.jpg
Thế nhưng kết quả đạt được của hai nước, dù đều ấn tượng, có một cách biệt lớn cả về lượng và chất, với sự tụt hậu rõ rệt của Việt Nam trong so sánh với Trung Quốc. Kể từ mốc vượt qua mức thu nhập bình quân đầu người 200 USD (Việt Nam: 1986; Trung Quốc: 1982; Indonesia: 1968), tuyến trình tăng trưởng của Việt Nam rất thấp so với Trung Quốc và khá gần với Indonesia, trong khi nền kinh tế Trung Quốc có sự cất cánh với sự tương đồng với mô hình Đông Á, bao gồm Nhật Bản, Hồng Kông, Singapore, Đài Loan, và Hàn Quốc.
Những tổn thất nặng nề về kinh tế và chính trị mà Indonesia phải gánh chịu trong cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997-1998 (tăng trưởng GDP của Indonesia giảm xuống mức 4,7% năm 1997 trước khi rơi vào suy thoái ở mức -13, 1% năm 1998) là bài học đắt giá về hậu quả của việc coi nhẹ gia cường nền móng phát triển trong sự say sưa với một số thành tích bề nổi và sự khen ngợi của một số tổ chức quốc tế.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/54/2008/06/K1.jpg
Vì vậy, việc đánh giá xác đáng những điểm yếu then chốt trong nền móng phát triển của Việt Nam và đưa ra những biện pháp cải cách có tính nền tảng, sâu rộng và mạnh mẽ, là việc làm cấp thiết; không chỉ để vượt qua các khó khăn trước mắt, mà còn tạo nền móng căn bản cho nền kinh tế nước ta phát triển nhanh và bền vững hơn, tránh được nguy cơ khủng hoảng đang tích tụ và có khả năng xảy ra trong 5-10 năm tới.
Một số minh chứng về những điểm yếu then chốt trong nền móng phát triển của Việt Nam.
Từ kết quả nghiên cứu chung của tác giả với Tiến sĩ Danny Quah, trưởng khoa kinh tế của Đại học Kinh tế London, chúng tôi xin nêu ra dưới đây một số minh chứng điển hình về một số điểm yếu cơ bản trong nền móng phát triển của Việt Nam. Do dung lượng có hạn, bài viết này sẽ chỉ tập trung thảo luận ba điểm yếu then chốt có liên quan trực tiếp đến chất lượng của hệ thống thể chế.
1- Điểm yếu thứ nhất, Việt Nam thiếu ý chí chiến lược trong nỗ lực cải cách
Điều này thể hiện ở việc phình ra của lực lượng lao động trong khu vực nhà nước, sự manh mún trong nỗ lực cải cách các doanh nghiệp quốc doanh, và tính thiếu quyết đoán ở những thời điểm bước ngoặt.
Sự phình ra của lực lượng lao động trong khu vực nhà nước
Một nền kinh tế mạnh với hiệu năng cao đòi hỏi sự tinh giảm mạnh mẽ về lao động trong khu vực nhà nước. Khác với Trung Quốc, Việt Nam đi ngược lại xu thế này. Bảng 2 cho thấy lao động trong khu vực nhà nước (bao gồm chính phủ, Đảng, đoàn thể, và các doanh nghiệp quốc doanh) của Việt Nam tăng nhanh hơn so với lao động trong toàn bộ nền kinh tế, với độ phình ngày càng mạnh hơn, từ mức +1,3% trong giai đoạn 1995-2000 vọt lên +9,3% trong giai đoạn 2000-2005. Trong khi đó, lao động trong khu vực nhà nước của Trung Quốc so với toàn bộ nền kinh tế co lại rất mạnh ở mức -27% giai đoạn 1995-2000 và -17% giai đoạn 2000-2005.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/06/vovan2.jpg

Sự manh mún trong nỗ lực cải cách các doanh nghiệp quốc doanh: Thiếu ý chí chiến lược trong cải cách thể hiện rõ trong sự trì trệ và manh mún của nỗ lực cải cách các doanh nghiệp quốc doanh.
Bảng 3. Nỗ lực cổ phần hóa giai đoạn 1990-2005
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/06/vovan3.jpg
Nguồn:Từ số liệu của Ngân hàng Thế giới
Trong khi các doanh nghiệp quốc doanh của Trung Quốc bị đặt vào môi trường cạnh tranh khốc liệt trên qui mô toàn cầu và bị hối thúc bởi khẩu hiệu “học hỏi, cải tiến, và tạo đột phá để vượt lên đẳng cấp thế giới”, các doanh nghiệp quốc doanh của Việt Nam được o bế nâng đỡ trong một hệ thống quản trị lạc hậu, thiếu minh bạch, nên luẩn quẩn trong sự hạn hẹp về tầm nhìn và sự hà lạm của quyền lợi cục bộ và lợi ích cá nhân.
Bảng 3 cho thấy qui mô và nhịp độ cổ phần hóa của Việt Nam trong giai đoạn 1990-2005 rất nhỏ so với Trung Quốc. Tổng mức tiền thu được từ cổ phần hóa của Việt Nam chỉ bằng 1% mức GDP năm 2000 với qui mô trung bình của mỗi dự án là 3 triệu USD; trong khi các con số này của Trung Quốc là 4,8% và 252 triệu USD.

Thiếu quyết đoán chiến lược ở thời điểm bước ngoặt
Trong tiến trình phát triển thường xuất hiện những thời điểm có tính bước ngoặt, đòi hỏi tính quyết đoán chiến lược của người lãnh đạo. Tại thời điểm này, một quyết đoán sáng suốt sẽ giúp tạo nên một cục diện mới tạo sức phát triển nhảy vọt; trái lại, sự chần chừ, lúng túng sẽ làm mất đi thời cơ quí giá này và dẫn đến một bước lùi tai hại trong tiến trình phát triển.

Tiến trình cải cách của Việt Nam và Trung Quốc đều xuất hiện những thời điểm có tính bước ngoặt vào năm thứ 13 của cải cách sau khi công cuộc cải cách đã thu được những thành quả bước đầu tạo nên tâm lý thỏa mãn, đồng thời làm nổi lên những lo ngại mang tính giáo điều về sự xa rời “chủ nghĩa xã hội”. Tiến trình cải cách do vậy có thể bị trì hoãn bởi những tranh cãi gay gắt trong nội bộ lãnh đạo. Trung Quốc ở vào tình thế này vào năm 1991, năm thứ 13 của cải cách, khi đó thậm chí có kiến nghị đòi bãi bỏ các khu kinh tế đặc biệt. Trong tình thế đấu tranh căng thẳng này, ông Đặng Tiểu Bình quyết định không nhượng bộ mà chọn cách đương đầu quyết liệt bằng tiến hành một chuyến đi về các tỉnh và thành phố cải cách ở phía Nam vào tháng 1 năm 1992 để tập hợp được lực lượng ủng hộ cải cách, làm hậu thuẫn cho quyết định của hội nghị mở rộng của Bộ Chính trị tháng 3 năm 1992 về đẩy mạnh hơn nữa nhịp độ cải cách và mở cửa[2] (file:///C:/Documents%20and%20Settings/IBM%20T41p/Local%20Settings/Temporary%20Internet%20Files/Content.IE5/KFCL5EV9/Nen%20mong%20phat%20trien.htm#_ftn2). Với quyết định này, cải cách và mở cửa của Trung Quốc kể từ năm thứ 13 của cải cách không những không bị chậm lại mà lại có bước tiến nhảy vọt.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/54/2008/06/K2.jpg http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/54/2008/06/K3.jpg http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/54/2008/06/k4.jpg
Việt Nam vào năm thứ 13 của cải cách (năm 1999) cũng đứng trước một cơ hội đòi hỏi sự quyết đoán đặc biệt, đó là việc ký hiệp định thương mại với Mỹ vào tháng 9 năm 1999. Thế nhưng chúng ta từ chối ký hiệp định này mặc dù mọi việc chuẩn bị dường như đã sẵn sàng. Điều này làm nhiều người ngỡ ngàng.

Một quan chức của Bộ Thương mại Mỹ khi đó nhận xét: “Khi các bạn so sánh điều này với những nỗ lực của Trung Quốc trong các đàm phán thương mại [ ] nó cho thấy rằng, Việt Nam chưa thực sự tin vào mở cửa[3] (file:///C:/Documents%20and%20Settings/IBM%20T41p/Local%20Settings/Temporary%20Internet%20Files/Content.IE5/KFCL5EV9/Nen%20mong%20phat%20trien.htm#_ftn3)”.

Giáo sư Dwight Perkins của Đại học Harvard, nhà nghiên cứu hàng đầu về các mô hình phát triển Đông Á nhận xét: “Việc từ chối [này] của Việt Nam trong việc ký hiệp định thương mại với Mỹ là một minh chứng về việc [Việt Nam] ngại ngùng trong việc chấp nhận một chính sách công nghiệp có lẽ là thích hợp nhất cho đất nước của mình[4] (file:///C:/Documents%20and%20Settings/IBM%20T41p/Local%20Settings/Temporary%20Internet%20Files/Content.IE5/KFCL5EV9/Nen%20mong%20phat%20trien.htm#_ftn4)”.
Với sự thiếu quyết đoán này, Việt Nam đã tự làm minh tụt hậu trong nhịp độ tăng trưởng so với Trung Quốc kể từ năm thứ 13 của cải cách.
2- Điểm yếu thứ hai, chúng ta thiếu tầm chiến lược trong hoạch định công cuộc phát triển
Ba minh chứng cho kết luận này dựa trên mức tiêu thụ điện cho tăng trưởng, khả năng nắm bắt cơ hội thị trường, và nỗ lực bước lên trên nấc thang công nghệ trong quá trình hội nhập quốc tế.
Về tiêu thụ năng lượng cho phát triển, mỗi nhà hoạch định chính sách đều hiểu rằng năng lượng ngày càng khan hiếm và giá của nó có xu hướng tăng nhanh hơn các loại sản phẩm khác. Do vậy, phát triển kinh tế và công nghiệp hóa phải đi hướng về các lĩnh vực và sản phẩm tiết kiệm năng lượng nói chung và điện nói riêng. Thế nhưng chúng ta không đi theo hướng này.
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/06/vovan4.jpg
Nguồn:Từ số liệu của Ngân hàng Thế giới; Bộ Công-Thương Việt Nam; Niên Giám Thống kê Trung Quốc, 2006

Bảng 4 cho thấy, khác với Trung Quốc, mức tăng về điện tiêu thụ ở nước ta trong giai đoạn 1990-2005 cao hơn nhiều mức tăng của giá trị gia tăng, trên qui mô của toàn bộ nền kinh tế cũng như của riêng ngành công nghiệp. Trên qui mô toàn bộ nền kinh tế, chúng ta tăng trưởng bình quân 7,6% trong khi tiêu thụ điện tăng 14,1% . Trong lĩnh vực ngành công nghiệp nói riêng, mức tăng trưởng của giá trị gia tăng là 10,9% trong khi mức tăng điện năng tiêu thụ là 14,3%.
Nghĩa là, phát triển kinh tế và công nghiệp của Việt Nam đang đi theo hướng tổn phí năng lượng. Tình hình này nếu không được sớm khắc phục sẽ không chỉ gây nên tình trạng thiếu điện nghiêm trọng mà còn làm cho nền kinh tế nước ta ngày càng kém sức cạnh tranh và dễ tổn thương do sự biến động ngày càng gia tăng của giá năng lượng quốc tế.
Về nắm bắt cơ hội thị trường, Việt Nam chung biên giới với Trung Quốc nhưng kém xa các nước Đông Nam Á khác trong khai thác thị trường khổng lồ và tăng trưởng rất nhanh này trong khi lại nhanh chóng lệ thuộc vào nó một cách thụ động.
Bảng 5 cho thấy, trong giai đoạn 2000-2005, tỷ trọng Trung Quốc trong toàn bộ xuất khẩu của Việt Nam chỉ tăng không đáng kể, từ 6,6% năm 2000 lên 7,6% năm 2005; trong khi các con số này tương ứng là 3,9% lên 8,6% với Singapore; 1,7% lên 9,9% với Philippine; và 4,5% lên 7.8% với Indonesia; 4,1% lên 8,3% với Thái Lan. Mặt khác, cùng trong thời gian này, Việt Nam lại tăng mạnh nhập khẩu từ Trung Quốc, từ tỷ trọng 11,5% trong toàn bộ nhập khẩu năm 2000 lên 17,5% năm 2005.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/06/vovan5.jpg
Về nỗ lực bước lên trên nấc thang công nghệ trong hội nhập quốc tế, bảng 6 cho thấy, từ năm 2000 đến năm 2005 tỷ trọng công nghệ cao trong xuất nhập khẩu của chúng ta còn thấp và tăng chậm. Trong xuất khẩu, tỷ trọng sản phẩm công nghệ cao tăng thêm +1,8%, từ 5,8% lên 7,6%; trong khi con số này của Trung Quốc là +12,3%, từ mức 28,9% lên mức 41,3%. Trong nhập khẩu của Việt Nam, tỷ trọng các sản phẩm công nghệ cao gia tăng không đáng kể (+0,6%), đồng thời có một bước thụt lùi về công nghệ là chúng ta giảm nhập công nghệ trung-cao (-6,5%) để nhập công nghệ trung-thấp (+7,4%). Trong khi đó, Trung Quốc tăng mạnh tỷ trọng nhập sản phẩm công nghệ cao (+6,2%) và giảm mạnh tỷ trong nhập sản phẩm công nghệ thấp (-7,3%).
Bảng 6. Cấu trúc xuất nhập khẩu giai đoạn 2000-2005

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/06/vovan6.jpg
3- Điểm yếu thứ ba, chính phủ chưa thực sự hợp tác sát cánh cùng doanh nghiệp và người dân, đặc biệt là nông dân, để tạo sự yểm trợ hiệu quả trong công cuộc phát triển
Một quốc gia với chiến lược phát triển khôn ngoan thường tìm cách tạo nên giá trị gia tăng cao hơn trên mỗi đơn vị sản phẩm. Để làm được việc này, Chính phủ phải dành một phần quan trọng nguồn lực của mình giúp các doanh nghiệp và người dân có được thông tin thấu đáo và kịp thời về thị trường và công nghệ để họ có các quyết định sáng suốt hơn trong đầu tư và tổ chức sản xuất của mình.
Ở Việt Nam, Chính phủ chưa làm được việc này. Vì vậy, mặc dù các doanh nghiệp và người dân, đặc biệt đã rất năng động, chịu khó nhưng hiệu quả thu được vẫn thấp.
So sánh tăng trưởng của ngành nông nghiệp giữa Việt Nam và Trung Quốc cho thấy sự tương phản này. Sản lượng nông nghiệp (qui theo chỉ số định lượng) trong giai đoạn 1986-2004[5] (file:///C:/Documents%20and%20Settings/IBM%20T41p/Local%20Settings/Temporary%20Internet%20Files/Content.IE5/KFCL5EV9/Nen%20mong%20phat%20trien.htm#_ftn5) của Việt Nam tăng nhanh hơn hẳn Trung Quốc . Thế nhưng, nhưng năng suất lao động nông nghiệp (tính bằng lượng giá trị gia tăng trên lao động nông nghiệp) của Việt Nam thua kém Trung Quốc một cách rõ rệt.
Kangurus
11-06-08, 15:21
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/54/2008/06/k5.jpg http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/54/2008/06/K7.jpg
Một minh họa cho thực trạng này là ý kiến của lão nông Lê Văn Lam trong thư gửi Thủ tướng Chính phủ ngày 4/5/2008: “Người nông dân luôn phải lao đao về việc chuyển đổi cơ cấu cây trồng, khi thì đào ao nuôi cá, lúc thì bỏ ruộng trồng bắp nhưng hầu như không mang lại hiệu quả, cũng vì người nông dân thiếu kiến thức về thị trường cũng như kỹ thuật sản xuất[6] (file:///C:/Documents%20and%20Settings/IBM%20T41p/Local%20Settings/Temporary%20Internet%20Files/Content.IE5/KFCL5EV9/Nen%20mong%20phat%20trien.htm#_ftn6)... “
Kết luận
Douglas North, nhà kinh tế được giải thưởng Nobel, có kết luận đại ý rằng, môt nước không khá lên được là do thể chế của nó tạo nên các qui tắc vận hành xã hội không khuyến khích các nỗ lực kiến tạo nên giá trị mới[7] (file:///C:/Documents%20and%20Settings/IBM%20T41p/Local%20Settings/Temporary%20Internet%20Files/Content.IE5/KFCL5EV9/Nen%20mong%20phat%20trien.htm#_ftn7). Các qui tắc này thường làm cá nhân và doanh nghiệp rơi vào vòng xoáy của chụp giật với sự thúc đẩy của động lực hưởng thụ, tích cốc phòng cơ, và phô trương hình thức.
Công cuộc phát triển của Việt Nam đang đứng trước những cơ hội và thách thức to lớn. Hệ thống thể chế với những qui tắc vận hành kinh tế xã hội như hiện nay không chỉ chưa tạo được động lực chân chính và mạnh mẽ cho cá nhân và doanh nghiệp nỗ lực kiến tạo nên giá trị mới mà còn làm thang bảng giá trị của xã hội bị méo mó và xuống cấp.
Trước những khó khăn gay gắt tạm thời hiện nay, chúng ta đang đứng trước sự lựa chọn giữa hai cách ứng xử.
Cách thứ nhất dựa trên các giải pháp xử lý có tính tình thế; có thể quyết liệt tức thời về sự vụ nhưng tránh né không động chạm đến những yếu tố nền móng. Cách giải quyết này có thể làm khó khăn đang gặp phải tạm thời lắng đi trong ít năm để rồi sau đó lại trỗi dậy với mức độ gay gắt và nguy hại lớn gấp nhiều lần trong khi nền móng phát triển mỗi ngày một suy yếu.
Cách thứ hai dựa trên cách tiếp cận chiến lược, với ý chí nâng cấp căn bản nền tảng phát triển, trong đó hệ thống thể chế là trụ cột chính yếu, tạo dựng cho nền kinh tế Việt Nam phát triển trên nền móng của một quốc gia có đẳng cấp hàng đầu như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore đã và đang làm. Cách tiếp cận thứ hai này không chỉ giúp nước ta vượt qua khó khăn hiện thời mà còn tạo nên một khí sắc đổi thay có sức đột phá mạnh mẽ cho công cuộc phát triển của Việt Nam.
Nhiều chuyên gia quốc tế cho rằng Việt Nam sẽ lựa chọn cách tiếp cận thứ nhất và sẽ xoay sở thành công để thoát ra khó khăn hiện tại, cũng giống như Việt Nam đã vượt qua các nạn dịch cúm gia cầm, lợn tai xanh, hay khuẩn tả. Thế nhưng, chúng tôi thấy xót xa cho hiện tại và lo ngại cho tương lai nếu Việt Nam quả thực lựa chọn cách tiếp cận này bởi lẽ chúng ta không chứng minh được rằng Việt Nam là một dân tộc có thể lớn lên từ thất bại, mạnh lên từ khó khăn, thách thức.
Từ cách nhìn của chúng tôi, cải cách hệ thống và nâng cấp nền móng phát triển không chỉ là bước đi khẩn thiết để vượt qua khó khăn hiện tại mà còn là mệnh lệnh thiêng liêng để thế hệ hôm nay không phải hổ thẹn với quá khứ và tương lai./.


Ts. Vũ Minh Khương (ĐHQG Singapore)