Chính trị là con đĩ.

knowledgeriver
12-05-08, 02:54
Đàn ông, khi gặp nhau thì thường tán láo có 2 việc:

- gái
- chính trị.

và thật ngạc nhiên là cả 2 cái trên đều tạo ra trong đàn ông những xúc cảm giống hệt nhau. Vì thế, có một anh zai nào đó đã so sánh chính trị là một con đĩ hẳn cũng phải là sâu sắc và chua cay lắm.

Phải vậy.

Gái đĩ người ta thèm, người ta đến , người ta vồ vập, người ta cắn xé thoả thuê rồi cuối cùng ngưòi ta vứt tiền vào bạn, nhổ toẹt khinh bỉ chính hắn và con đĩ mà hắn ngủ cùng.

Chính trị, ngưòi ta thèm, người ta đến, ngưòi ta lao vào, vồ vập và cắn xé nhau thoả thuê và cuối cùng người ta nhận ra thật kinh tởm và cuối cùng ngưòi ta bỏ và khinh bỉ nguời khác và khinh bỉ chính bản thân mình.

Làm chính trị, bạn có thể có quyền lực, có quyền sinh quyền sát. Nhưng cái quyền lực đó mặc dù mạnh mẽ nhưng nhất thời và không trường tồn. Cái danh mà bạn nhận được đơn giản chỉ là những lời nịnh hót kiss ass. Cái đó không phải là thực danh. Sự tôn trọng mà bạn dành đưọc không phải là sự tôn trọng phục kính từ đáy lòng. Nó là sự giả dối. Khi bạn còn, người ta tung hộ bạn. Khi bạn ra đi, ngưòi ta quên phắt bạn và đến tung hộ kẻ vốn là kình địch với bạn. Đời là thế, đen bạc.

Như vậy, cái danh mà bạn nhận đưọc không phải thực danh.
Cái tôn trọng mà bạn nhận đưọc chỉ là sự giả dối.
Người ta khen bạn cuời với bạn nhưng chửi bạn ở sau lưng.
Sau khi bạn ra đi, họ chửi bạn, họ réo tên bạn ra để xỉa xói
Khi bạn đến một nơi nào đó, hàng nghìn, hàng vạn ngưòi sẽ biểu tình chống lại bạn và trong đám đông cuồng nộ đó, có kẻ sẵn sàng thủ tiêu bạn bằng một phát súng lạnh lùng định mệnh.

Sau phát súng đó, bạn sẽ ngã xuống, bạn sẽ thấy tối sầm lại rồi bay lên nhẹ nhõm hết đớn đau. Trong cao cao bay bay đó, bạn nhìn xuống kẻ khóc rú lên vì sợ hãi, kẻ cường vang sung sưóng vì bạn đã ra đi, kẻ không nói gì chỉ nhỏ lệ..còn bạn, chỉ còn mình bạn với nỗi cô đơn tột cùng ...

Chính trị là một cuộc chơi mà bạn phải trả giá bằng tất cả những gì bạn có: tính mạng, danh dự, nhân phẩm, sức khoẻ, tiền bạc và hạnh phúc gia đình. Quyền lực không cho bạn sự tự do. Trái lại, nó trói buộc bạn vào hệ thống do bạn làm chủ. Bạn trở thành nô lệ cho chính hệ thống do bạn làm chủ.

Vậy tai sao? Đàn ông (và bây giò là đàn bà nữa) lại lao đầu vào đàn bà và chính trị. Thực tế đó là một điều khó hiểu nhât thế giới. Phải chăng bản năng con người luôn muốn lao vào những điều đau khổ và gian trá? Phải chăng bản năng của chúng ta là lao vào những con đưòng hiểm nguy trắc trở một bên là vực thẳm một bên là vách núi dựng đứng. Chỉ một bước sẩy chân, chúng ta sẽ rơi xuống, hoặc bay vọt lên...với mây trời trắng toát một mầu tang thương.

Phải chăng đàn bà và chính trị có những tố chát khiến chúng ta đam mê u muội. Vậy đó là cái gì ?

Và liệu rằng những liều thuốc độc ngọt ngào và êm ái đó sẽ đưọc bao thằng đàn ông đưa lên bờ môi tham lám của hắn rồi nuốt ực trôi vào mõm để sẵn sàng cho một định mệnh tởm nôn?

Liệu rằng có một cách thức nào đó, một con đưòng nào đó, có một hệ thống nào đó mà việc bạn yêu một con đàn bà hoặc khi bạn làm chính trị thì bạn sẽ không phải trả giá những điều trên hay không? Phải chăng sự trả giá là một qui luật của thiên cơ mà chúng ta không vượt thoát?

Người, xin ngưòi hãy chỉ lối đưa đuờng cho nhân loại tối tăm
knowledgeriver
12-05-08, 02:58
Đàn bà và chính trị là 2 thứ quyến rũ của thế gian. Vậy khi cả 2 thứ đó cùng hội nhập lại để cấu thành những sinh vật đặc biệt: những người đàn bà chính trị như VÌu và Giangthu thì họ, 2 sinh vật đặc biệt này sẽ có sức quyến rũ chết người. Hẳn vậy.
freebird
12-05-08, 03:42
Thằng Nâu mày rảnh rỗi đi coi phim Iron Man đi. Có khi sẽ thay đổi được điều gì đó. Ngồi đó mà bốc phét. Khi nào làm quản lý trong 1 cty thì sẽ biết chính trị của bọn đàn ông là gì.
knowledgeriver
12-05-08, 03:44
Bác bird, em không có kinh nghiệm về cái gọi là chính trị công ty. Bác em có gì thì chia sẻ với em và mọi người.
freebird
12-05-08, 03:53
Chính trị là thuốc phiện. Càng hít càng phê. Càng phê càng nghiện. Con nghiện nào từ bỏ được thuốc phiện thì cuộc đời sẽ sáng bừng lên. Chính trị cũng vậy.

Robert Downey Jr trong Iron Man cũng có cuộc đời thăng trầm ghê gớm lắm. Đi coi Iron Man giải trí đê.
Minhbeo
12-05-08, 05:12
Cu Nâu đừng có nhầm Làm Chính Trị với Nghiên cứu chính trị nhé. Hơn nữa, tuyên truyền thông tin chính trị cũng không có nghĩa là Chính trị gia.

Tất cả những thứ theo hiểu biết của cu Nâu chỉ liên quan đến Chính trị gia thôi, rõ chửa??? Những người thực hành những hành động đấu tranh, tuyên truyền thì chưa phải là chính trị gia.
GunZ
12-05-08, 07:25
Nâu ơi, anh bảo, giờ anh cho mày 1 tuần mở 1 tô bíc. Sau 1 tuần tiếp theo mà tô bíc mày mở không có page view quá 300, anh lại sẽ cắt da'i tống mày xuống Hilton như cũ. Nhớ đấy!

Đan mạch, mày nghĩ thế nào gọi là chiện nghiêm chỉnh hở Nâu?
Minhbeo
12-05-08, 07:34
Chị nhắn thêm phát nữa là những người tham gia đảng phái chính trị hoặc một tổ chức nào nào đó, và thường phải là thành viên/đảng viên cao cấp, đấu tranh giành quyền lực, thì mới đúng như thằng Cu Nâu lo ngại: chính trị là con đĩ.

Còn thì mấy người không tham gia đảng phái, hoặc chỉ là đảng viên/thành viên cấp thấp, chân đất mắt toét, chỉ đấu tranh đấm đá lung tung cho thằng khác hưởng, thì không phải lo chuyện trở thành đĩ điếm, chú rõ chửa???
sadman
12-05-08, 09:29
"...Ngày nắm quyền thiên hạ
Đêm gác đùi mỹ nhân "
pam
12-05-08, 18:02
Lâu giờ cứ nghe nhan nhản nào là hoạt động chính trị, chính trị gia, đảng phái... Nhưng ngẫm lại thì thực ra chính trị là cái gì ?Các bác giải thích hộ em.
vovi
12-05-08, 18:08
Lâu giờ cứ nghe nhan nhản nào là hoạt động chính trị, chính trị gia, đảng phái... Nhưng ngẫm lại thì thực ra chính trị là cái gì ?Các bác giải thích hộ em.

Anh nghĩ pam bây giờ chỉ cần tìm hiểu xem con đĩ là đứa như thế nào thì mọi chiện sẽ sáng tỏ như vầng dương ngay thôi.
pam
12-05-08, 18:27
Chạ có sáng tỏ thêm được cái gì cả đâu anh vovi ạ. Mờ anh biết thì thử giải thích cho em xem nào?
ĐỜI CƠ CỰC
26-05-08, 23:48
Các bác em đíu hiểu gì cứ ngồi đây mà chửi nhau. Em cũng giống các bác!
Incon
27-05-08, 02:01
Em các bác thì lại nghĩ rằng chính trị là một thứ rất quan trọng. Sống ở trong đời em đồ là không nhất thiết phải làm chính trị gia, không cần đi theo con đường chính trị nhưng cần phải hiểu chính trị đến một mức nào đó.

Ngày xưa thì em tránh không quan tâm đến chính trị, vì ở nước mình làm gì có sự dân chủ thực sự trong mấy chuyện bầu cử này nọ, nói chung là người dân thường là chẳng có tẹo quyền lợi chính trị chính em nào. Ý nhưng mà bây giờ ở nhà cũng thoáng hơn, cởi mở hơn rồi, ngày càng có nhiều người giỏi hơn, chính trị hình như cũng đỡ tệ hơn. Vì thế em cũng có cái mơ ước có phần hơi viển vông là đến một ngày nào đó chúng mình có quyền dân chủ, có quyền bầu cử, có quyền tham gia quyết định một số việc quan trọng của đất nước như các bạn tây bây giờ...

Nói về chính trị gia, em nghĩ những người làm việc này hẳn phải là những người rất dũng cảm. Ấy là vì làm chính trị gia thì có nhiều quyền lực, nhưng quyền lực đó lại gắn liền với trách nhiệm nặng nề, vì thế xét cho cùng những người làm chính trị chân chính là những người có cuộc sống nặng nề nhất vì phải chịu nhiều trách nhiệm nhất. Đó chẳng phải là một sự hy sinh sao ?

Hơn nữa, do những quyết định của người làm chính trị thường là sẽ có ảnh hưởng đến nhiều người, mà việc gì đã dính đến nhiều người thì thể nào cũng có người hài lòng, người không. Mà thường thì bản chất của con người là chẳng mấy khi hài lòng, nên các chính trị gia hay có nhiều kẻ thù. Cái đó cũng là nỗi khổ của họ vậy.

Vì thế, túm lại em nghĩ các chính trị gia là những người không thể thiếu trong xã hội, nên dù cho chính trị là con đĩ thì cũng phải có nguời chấp nhận hy sinh để thực hiện cái nhiệm vụ nặng nề đó thôi, không thì xã hội sẽ loạn hết, phải không ạ ?

Nếu có bác nào trong diễn đàn tnxm định sau này trở thành chính trị gia thì em mong các bác sẽ làm những chính trị gia tốt cho chúng em được nhờ :-P

Em xin hết ạ :D
tình cờ đi lạc
27-05-08, 11:39
Trung Quốc và chủ nghĩa phát xít cổ điển


Liệu Trung Quốc có thể là một cường quốc phát xít mới?
Tạp chí Far Eastern Economic Review (FEER) trong số tháng 5/2008 có bài của Michael A. Ledeen dưới tựa đề 'Beijing Embraces Classical Fascism' - 'Bắc Kinh tiếp thu chủ nghĩa phát xít cổ điển' - nói về tình hình chính trị Trung Quốc.
Tin cho hay, chính vì bài này mà nhà chức trách Trung Quốc đã cấm phát hành số tháng Năm của FEER và bắt hủy hết các ấn bản tại các sạp báo.

bbcvietnamese.com xin lược dịch và giới thiệu với quý vị bài báo của tác giả Ledeen, người từng tham gia Ủy ban Nghiên cứu Kinh tế và An ninh Trung - Mỹ (2001-2003).

Hồi năm 2002, tôi đã bình luận rằng Trung Quốc có thể đang trở thành một quốc gia phát xít chín muồi, điều mà chúng ta chưa từng được chứng kiến. Những sự kiện mới xảy ra tại đây, nhất là làn sóng công phẫn trước sự chỉ trích của phương Tây, dường như đang khẳng định chủ thuyết này.

Quan trọng hơn nữa, trong sáu năm qua, ban lãnh đạo Trung Quốc đã củng cố kiểm soát vị thế của họ tại các cơ quan đầu não trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế và văn hóa. Thay vì tiếp thu chủ nghĩa đa nguyên như nhiều người trông đợi, giới chóp bu nước này lại càng trở nên bảo thủ giáo điều.

Tuy họ vẫn tự mệnh danh là 'người cộng sản', để hiểu được nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa chúng ta nên bắt đầu bằng chủ nghĩa phát xít cổ điển.

Hãy hình dung nước Ý, 50 năm sau cuộc cách mạng phát xít. Mussolini đã chết, thế nhưng nhà nước độc tài vẫn cầm quyền. Hệ thống nước này nay dựa chủ yếu vào đàn áp chính trị. Các nhà lãnh đạo không còn theo đuổi lý tưởng mà trở nên thực tế và hoài nghi. Họ thường xuyên hô hào về sự vinh quang của "dân tộc Ý vĩ đại" và kêu gọi noi gương tổ tiên.

Phương pháp chính trị


TQ siết chặt kiểm soát chính trị trong khi nới lỏng kinh tế

Nay thay vào những dòng trên cụm từ "dân tộc Trung Quốc vĩ đại", ta sẽ thấy thật quen thuộc. Ban lãnh đạo Trung Quốc hiện nay không còn chí thú theo đuổi con đường gập ghềnh và nguy hiểm từ chủ nghĩa Stalin tới dân chủ nữa.

Họ hiểu rằng Mikhail Gorbachev đã thất bại khi ông muốn kiểm soát nền kinh tế trong khi cho người dân quyền tự do chính trị rộng lớn hơn.

Bởi vậy, họ muốn làm ngược lại: giữ chặt quyền lực chính trị trong khi cho phép làm ăn kinh doanh một cách tương đối tự do. Phương pháp chính trị của họ gần giống như những gì các chế độ phát xít Âu châu từng làm nhiều năm trước.

Không giống như các lãnh đạo cộng sản truyền thống, thí dụ Mao Trạch Đông, người muốn đào tận gốc văn hóa cổ truyền để thay vào đó bằng chủ nghĩa Marxist Leninist; lãnh đạo Trung Quốc thời nay hào hứng nhắc tới ánh hào quang của lịch sử lâu đời.

Các thủ lĩnh phát xít thời những năm 1920 và 1930 hành xử đúng y như vậy. Mussolini tái thiết thành Rome để tạo dựng lại sự huy hoàng của quá khứ cổ đại. Ông ta cũng lấy lịch sử cổ đại ra để bao biện cho việc xâm chiếm Libya và Ethiopia.


Chúng ta không thể nhìn vào tâm can các nhà độc tài Trung Quốc nhưng tôi không nghĩ rằng nước này là một hệ thống bất ổn bị chèn ép giữa sự thôi thúc của chủ nghĩa tư bản và thái độ trấn áp của nhà cầm quyền.



Hitler cho kiến trúc sư của mình xây các tòa nhà tân cổ điển trong suốt Đệ Tam Đế chế và bắt các nhà soạn nhạc tổ chức lễ hội để ngợi ca quá khứ huyền thoại của dân tộc.

Cũng giống như những người tiền nhiệm châu Âu, người Trung Quốc đòi vị trí quan trọng trên thế giới vì lịch sử và văn hóa truyền thống, chứ không phải vì hiện trạng sức mạnh của họ.

Thậm chí Trung Quốc còn thử nghiệm một số ý tưởng lạ lùng vốn nảy sinh từ thời kỳ đầu của chủ nghĩa phát xít, thí dụ chương trình tự cung tự cấp lúa mì mà cả Hitler và Mussolini từng có thời theo đuổi.

Thời thế đổi thay

Tất nhiên thế giới đã thay đổi rất nhiều kể từ đầu thế kỷ trước. Nay thật khó (và đôi lúc không thể) một mình một chiếu. Thế nhưng Trung Quốc, cũng giống như các nước phát xít châu Âu, đặc biệt lo sợ về ảnh hưởng của bên ngoài.

Họ sợ người dân sẽ quay lại chống chính phủ nếu có được nhiều thông tin về thế giới bên ngoài. Bởi vậy mà chính phủ cố sức kiểm soát nguồn thông tin vào trong nước.

Một số nhà nghiên cứu Trung Quốc nhận định rằng chính quyền Bắc Kinh lo sợ, thậm chí bất an. Điều này được minh chứng bằng phản ứng mạnh mẽ của Trung Quốc trước bất cứ chỉ trích nào hướng về mình, từ nhân quyền tới ô nhiễm không khí, từ việc chuẩn bị cho Olympics Bắc Kinh tới chất lượng hàng hóa xuất khẩu.

Trong các trường hợp như vậy, dễ kết luận rằng chính phủ Trung Quốc đang lo lắng về sự sống còn của mình và để khuyếch trương các tình cảm dân tộc chủ nghĩa, họ phải quay sang mô tả nước này như nạn nhân của quốc tế.


Lãnh đạo Trung Quốc mềm dẻo hơn

Sự 'nạn nhân hóa' bản thân cũng là một phần trong văn hóa phát xít. Giống như Đức và Ý thời kỳ giữa các cuộc thế chiến, Trung Quốc cảm thấy bị phản bội và sỉ nhục, nên tìm cách trả thù cho các vết thương mà lịch sử gây ra.

Đây không nhất thiết là dấu hiệu bất an, mà là một chỉ dấu cho dạng chủ nghĩa dân tộc quá khích vốn luôn là trọng tâm của các phong trào và chính thể phát xít.

Chúng ta không thể nhìn vào tâm can các nhà độc tài Trung Quốc nhưng tôi không nghĩ rằng nước này là một hệ thống bất ổn bị chèn ép giữa sự thôi thúc của chủ nghĩa tư bản và thái độ trấn áp của nhà cầm quyền.

Đây là chủ nghĩa phát xít đã vào độ chín muồi, chứ không phải một phong trào quần chúng cuồng khích.

Thế giới cần làm gì?

Liệu thế giới có nên chuẩn bị cho khả năng đối đầu khó khăn và nguy hiểm với nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa hay không?

Các quốc gia phát xít thế kỷ thứ 20 có đặc điểm là rất hiếu chiến. Đức Quốc xã và phát xít Ý đều chủ trương bành trướng. Vậy liệu Trung Quốc có đang tìm cách mở rộng lãnh thổ của mình hay không?

Tôi tin rằng câu trả lời chính xác sẽ là: "Đúng vậy, nhưng...".

Nhiều lãnh đạo của Trung Quốc có thể muốn tầm kiểm soát của họ vượt qua phạm vi khu vực. Quân đội Trung Quốc đang chuẩn bị sức mạnh để có thể đánh bật Hoa Kỳ tại Á châu nhằm phòng ngừa Mỹ can thiệp vào các xung đột ngoại vi.

Tuy nhiên, không giống như Hitler hay Mussolini, các lãnh đạo Trung Quốc chưa muốn mở rộng lãnh thổ địa lý một cách nhanh chóng để thể hiện sự vĩ đại của đất nước và thực chất viễn kiến của họ.


Sự vượt trội có nghĩa là các nước khác phải quỳ gối, phải cung phụng quốc gia thống trị.



Tạm thời, thành công ở trong nước cùng sự công nhận của quốc tế trước các thành tựu của Trung Quốc xem ra là đủ. Chủ nghĩa phát xít Trung Quốc ít tính tư tưởng hơn phát xít châu Âu và lãnh đạo Trung Quốc cũng mềm dẻo hơn Hitler hay Mussolini.

Thế nhưng, lịch sử ngắn ngủi của chủ nghĩa phát xít cổ điển cho thấy rằng việc Trung Quốc tìm cách đối đầu với phương Tây chỉ là vấn đề thời điểm. Điều đó đã nằm trong gien di truyền của chính thể dạng này.

Sớm muộn nhà cầm quyền Trung Quốc cũng sẽ cảm thấy nhu cầu phải thể hiện sự vượt trội của hệ thống, và ngay cả các thống kê đáng nể nhất về thu nhập quốc dân cũng sẽ không đủ.

Sự vượt trội có nghĩa là các nước khác phải quỳ gối, phải cung phụng quốc gia thống trị. Giống như Mussolini nhìn việc thuộc địa hóa châu Phi, xâm chiếm Hy Lạp và vùng Balkan như các bước đi cần thiết để thiết lập một đế chế phát xít; Trung Quốc rồi cũng sẽ đòi các nước láng giềng, trước hết là người Hoa trên hòn đảo Đài Loan, phải thuần phục để bổ sung việc lấy lại các lãnh thổ bị mất vào danh sách các thành tựu của chế độ.


Của cải không bảo đảm hòa bình

Các nền dân chủ trên thế giới sẽ phải hành xử thế nào?

Đầu tiên cần phải xóa đi quan niệm rằng của cải có thể bảo đảm hòa bình. Không chắc một nước Trung Quốc giàu có sẽ giảm ý muốn gây chiến với Đài Loan hay dọa dẫm Nhật Bản.

Sự thực có thể là ngược lại: Trung Quốc càng giàu có, quân đội của họ càng mạnh thì khả năng chiến tranh là càng lớn.

Phương Tây cần chuẩn bị cho chiến tranh với Trung Quốc với hy vọng tránh được điều này.

Trong khi đó, chúng ta cần làm những gì có thể để thuyết phục người dân Trung Quốc rằng tự do chính trị càng lớn thì quyền lợi lâu dài của họ càng được bảo đảm, cho dù nhiều khi có thể khó chịu và lộn xộn.

Nếu chúng ta không làm những việc đó, nguy cơ chắc chắn sẽ tăng lên và các vụ bùng nổ giận dữ dù vô tình hay cố ý của Trung Quốc sẽ còn lặp lại. Dần dần, chúng sẽ biến thành hành động.

Bài phản ánh quan điểm của riêng tác giả, không phải của BBC. Ông Michael A. Ledeen hiện là chuyên gia về chính sách đối ngoại Hoa Kỳ tại Viện Nghiên cứu American Enterprise Institute for Public Policy Research.
amour16257
27-05-08, 13:33
Ở VN, làm đĩ xong rồi mới giàu, và rất giàu. Ở nước ngoài, giàu rồi mới ra làm đĩ

Ở VN làm đĩ là 1 chủ đề cấm kị, ai cũng biết, ai cũng chơi đĩ nhưng ko ai dám thú nhận. Ở nước ngoài ai cũng có thể bàn tán về nghề đĩ, vote viếc các kiểu để bắt đĩ đóng thuế, quản lí đĩ triệt để

Ở VN làm đĩ là chấp nhận chết lúc nào ko biết, má mì với bảo kê nó tẩn cho lòi xương. Ở nước ngoài an toàn hơn, ko phạm luật là cứ làm đĩ vô tư

...
Kiếm&sons
28-05-08, 18:50
Thằng Nâu lâu lâu ngộ chữ như máy khâu nhưng mà ngẫm kể cũng sâu kiểu thằng Wây đ; thể bay qua đầu thằng trẻ con. Gái ngon làm chính trị mới là thảm hoạ vĩ đại nhất của đàn ông-thứ mà anh vừa sờ thấy hôm qua.
hellohello
31-05-08, 08:02
Chú Nâu lâu lâu cũng làm được một bài khá quá nhỉ.
TrueLie
31-05-08, 16:01
Ở VN làm đĩ là 1 chủ đề cấm kị, ai cũng biết, ai cũng chơi đĩ nhưng ko ai dám thú nhận. Ở nước ngoài ai cũng có thể bàn tán về nghề đĩ, vote viếc các kiểu để bắt đĩ đóng thuế, quản lí đĩ triệt để

...

Nước ngoài ở đây là nước nào thế? Ở châu Âu tớ mới thấy mỗi Hà Lan với Đức cho tự do vụ này thôi ;)
Mỹ thì không phải bang nào nó cũng cho đâu.