Cho những yêu thương chưa thành

Noel
08-05-08, 21:56
Em thương yêu,

Tôi viết thư này cho em sau một đêm gần như thức trắng.

Cuộc sống đã để tôi gặp em, một cách tình cờ - và có thể là định mệnh nữa. Tôi cảm ơn sự tình cờ ấy, cảm ơn những tháng ngày ngắn ngủi chúng ta làm việc cùng nhau. Em đã đến với tôi rất đúng lúc, em biết không. Đúng lúc tôi đang gặp gián đoạn trong một mối quan hệ, đúng lúc tôi đang cần một tác động để làm mới mình. Em đã làm tôi có thêm sức mạnh, thêm tự tin nhờ những lời động viên và tin tưởng. Cũng nhờ đó, tôi điều khiển lại được một mối quan hệ cũ của mình để nó trở lại tốt đẹp. Và hơn hết, tôi cảm thấy mình tìm được ý nghĩa cuộc sống và xác định rõ ràng hơn cho những chặng đường tiếp theo của mình.

Biết nói thế nào để cảm ơn tất cả những gì em đa mang lại cho tôi. Có lẽ, tôi sẽ không bao giờ nói được hết chúng, nhưng tôi tin là em sẽ cảm nhận được đầy đủ. Em là một cô gái nhạy cảm mà.

Tôi biết, em quan tâm đến tôi rất nhiều và luôn dành những tình cảm tốt đẹp cho tôi. Điều đó làm tôi xúc động và tự hào như thế nào em biết không. Tôi đã yêu em, tôi không phủ nhận rằng tôi đã yêu em, thậm chí rất nhiều. Bởi vì, ai mà không yêu được một người đáng yêu như thế chứ. Người con gái xinh đẹp, giỏi giang, đầy hoài bão và nghị lực là em của tôi. Người không chỉ chinh phục được những kẻ mày râu háo sắc mà còn làm những người đồng giới yêu mến, nể phục.

Những tháng ngày chúng ta quen biết và ở bên nhau không dài đúng không em nhỉ. Nhưng đó là một giai đoạn tuyệt đẹp trong cuộc đời của tôi - khoảng thời gian vô cùng ý nghĩa. Tôi đã hứng khởi biết bao nhiêu trước những trò vui em tạo ra để cả hai đứa cùng tham gia. Tôi đã hạnh phúc biết bao nhiêu khi được em khích lệ, động viên và biết mình cũng làm được điều tương tự với em. Và hơn hết, tôi đã được thăng hoa cảm xúc nhờ những suy nghĩ về em, để rồi tôi đã nghĩ khá nhiều đến một tương lai với em.

Nhưng, cuộc đời không đơn giản - tôi đã từng nghĩ đây là 1 câu nói sến, kiểu "chicken soup for soul" của mấy thằng cha triết học dở người. Nhưng đến khi ở trong tình trạng này thực sự, thì tôi mới hiểu được trọn vẹn câu này. Ngay cả khi mình cố gắng sống đơn giản, cố gắng không làm điều gì trái với những giá trị mình theo đuổi, thì ở đâu đó, vẫn có những điều mình không thể trọn vẹn được. Và cuộc đời không đơn giản nhất khi mình đứng giữa toàn những người tốt mà vẫn phải làm đau lòng người ta.

Em thương yêu, tôi muốn gọi em như thế với tất cả sự trìu mến và trân trọng.
Tôi biết, em đã tin tưởng vì kỳ vọng ở tôi rất nhiều. Về việc này, trước hết, tôi xin lỗi em. Xin lỗi vì đã để cho em rơi vào sự lòng vòng trong mối quan hệ của chúng ta. Nhưng xin em hiểu một điều, tôi không định lừa dối em, không định lợi dụng tình cảm của em, thậm chí cũng chưa hề có ý định nương náu vào tình cảm của em trong lúc cô đơn, giận hờn với người yêu. Chưa từng, em ạ.

Tôi chỉ có một lỗi là đã không chủ động được con tim của mình trước sự đáng yêu của em. Để rồi, có những lúc, lắng nghe nó, tôi đã từng quyết định rằng, sẽ gắn bó với em. Tôi đã từng nghĩ, không chỉ một lần, rằng sẽ gắn bó lâu dài với em trong cuộc đời này. Đúng như thế, cho đến khi, gần đây, người yêu cũ của tôi trở về bên tôi, để tất cả yêu thương lại đầy tràn. Người con gái tôi yêu cũng đáng yêu lắm, em à.

Tôi thành thật một điều rằng, tôi đã phô diễn tình cảm với em để khiêu khích người yêu tôi đang trong giai đoạn giận hờn, xa cách với tôi. Và tôi đã thành công, người ấy đã trở về bên tôi và mối quan hệ của chúng tôi còn trở nên tốt đẹp hơn xưa. Tôi biết, tôi được người yêu mình yêu hơn, trọng hơn, nhờ tôi ý thức được giá trị bản thân - những điều mà em đã dạy cho tôi dù em chả cần bất cứ giáo án giáo điều nào.

Nếu em có nhớ, thì đã một lần, mình nói chuyện qua về điều này rồi. Về việc rằng lúc ấy, song song với em, tôi vẫn đang có một người bạn gái nơi xa đấy, em nhớ không? Khi ấy, tôi còn bảo rằng, trong tôi có cả hai cảm xúc yêu thương, trân trọng cả hai người con gái là em và cô ấy. Tôi không biết, lúc ấy em có tin không, hay lại nghĩ rằng, đấy vẫn là câu chuyện đùa phiếm, giống như những trò đùa mà chúng mình vẫn thường sử dụng trong những câu chuyện hài hước của chúng mình.

Bây giờ là lúc tôi thành thật nhất với em. Tôi đã định trốn tránh làm điều này vì thật khó để mở miệng. Nhưng đến giờ thì tôi không thể làm khác được. Bởi vì, tôi và bạn gái đã trở về bên nhau và chúng tôi sẽ xây dựng gia đình trong một tương lai gần. Tôi đã nghĩ rằng, mình đã cố gắng để tế nhị và thành thật với em - em có thể cho rằng tôi nguỵ biện cũng được. Dù sao tôi tin, một cô bé thông minh, nhạy cảm như em sẽ hiểu vấn đề. Tôi biết, từ ý thức đến chấp nhận điều này là một khoảng cách không dễ san lấp. Tôi chỉ dám mong rằng, em sẽ đủ bản lĩnh, như em vẫn thế, để coi rằng, buồn - vui đó chỉ là chuyện nhỏ trong cuộc đời dài rộng này.

Em có biết, tôi trọng và thương em nhiều như thế nào không, khi em tin tưởng chia sẻ với tôi những góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn. Tôi đã khóc rất nhiều vì thương em, mà không làm được gì nhiều cho em, ngoài những lời động viên vụng về. Lúc ấy, tôi đã mong sao, mình sẽ đủ quyết đoán, để chọn lựa, và để trở thành người đàn ông của cuộc đời em, là chỗ dựa tinh thần cho em sau nhiều mất mát em phải chịu đựng. Chỉ tiếc rằng, sau cả một đêm mất ngủ, tôi vẫn không thể dũng cảm để quyết định như vậy. Vì sau lưng tôi, còn một cô gái cũng đáng yêu, đáng thương như em, và đặc biệt, cô ấy không bản lĩnh được như em.

Có một điều, tôi luôn luôn lo lắng cho em, đấy là, tôi sợ rằng em sẽ khổ với những suy nghĩ của em. Em có nhớ, lần nói chuyện gần nhất của chúng mình không, khi em bảo rằng, em gặp những tình huống mà không thể giải quyết đơn giản được. Tôi đã bảo rằng, chẳng có gì là không giải quyết được cả, nếu mình nhìn mọi việc theo cách đơn giản đi. Em vẫn phản đối tôi và cho rằng, tôi quá đơn giản khi nghĩ như vậy, rằng tôi đã chưa từng rơi vào những tình huống khó xử như thế để phát biểu nhẹ như lông hồng. Em biết không, khi nói điều đó, tôi cũng thầm mong, em nhớ được câu nói đó của tôi, để coi mọi chuyện giữa chúng ta là đơn giản.

Chúc em sớm tìm được nơi nương náu sau những chặng đường dài mỏi mệt. Một người tuyệt vời như em, bao giờ cũng sẽ có những người con trai xứng đáng để em trao tình cảm. Em hãy tin là như thế, những người con trai tốt, đáng yêu và hiểu em còn nhiều lắm. Tôi mong họ sẽ đến sớm, và thay tôi làm điều tôi muốn làm mà đã không làm được. Tôi sẽ dõi theo và chúc phúc cho em. Khi cần, cứ gọi, tôi sẽ có mặt bên em như một người bạn thân, rất thân.

Tôi mong em hiểu một điều rằng, em là điều tuyệt vời mà tôi đã may mắn có được trong đời, dù chỉ có trong một giai đoạn ngắn và không thể sở hữu. Tôi mong em tin rằng, lúc nào, ở đâu, tôi cũng sẽ luôn mong cho em hạnh phúc, may mắn, mong cho em chân cứng, đá mềm để bước đi vững vàng trong cuộc đời này. Và, một điều quan trọng hơn, tôi muốn em biết rằng, tôi sống và làm việc một phần vì những gì tốt đẹp đã có giữa chúng ta.

Tôi tin rằng, chúng ta sẽ gặp lại nhau trong ngày gần thôi. Khi ấy, tôi hi vọng được nhìn thấy em cười và hạnh phúc.

Hà Nội, 8-5-2008.

Tôi.
Hurricane
08-05-08, 21:57
Em chưa đọc gì đâu, chỉ muốn nói với anh Noel rằng cái tít rất ấn tượng. Giờ em bắt đầu đọc đây.
pam
11-05-08, 01:24
@ Noel: Xin lỗi nếu em có quá nhời nhưng em là em thấy bác ích kỉ chết đi đc :-(
phuphu
11-05-08, 18:38
Thật bác, bác cũng bài bản phết. Công nhận đau em gái...
nhaphat
11-05-08, 19:37
Em chưa đọc hết nhưng mà viết cho gái mà viết dài được thế này chắc bác em chưa đến 20.
vedau
11-05-08, 20:23
Cái thằng Nô này đi đ' đâu cũng thấy rũ gái với phũ gái. Chẳng khác đ' gì mấy truyện bên tàu nhanh, mà truyện thì chán vãi l0l.
hax709
11-05-08, 21:11
hic, thấy tội nghiệp cô gái kia, bị anh Noel 'lợi dụng" tình cảm! :(
pam
11-05-08, 21:20
Em chưa đọc hết nhưng mà viết cho gái mà viết dài được thế này chắc bác em chưa đến 20.

Chưa đến 30 thôi bác ạ? Vẫn còn mộng mơ, vấn vương đc mờ bác :D
cà fê có gì không
11-05-08, 22:48
Mình không biết chửi. Và từ khi vào thăng long chưa muốn chửi ai. Nhưng lần này mình tha thiết ước mong biết chửi, chửi thật sâu cay cái con người ích kỷ, tàn nhẫn như loại Noel. Không còn biết nói sao, chỉ còn biết xót thương và chia sẻ cho cô gái tinh tế, nhạy cảm và vị tha đã bị lợi dụng và đùa cợt một cách tàn nhẫn. Mọi lời ngụy biện dài dòng của Noel hoàn toàn vô nghĩa. Càng nói càng làm chán ghét thêm. Mong cô ấy đủ sức mạnh để tha thứ cho chính mình, để bước qua cái con người không xứng đáng với mình ấy đi. Chúc cô ấy tìm được niềm vui bên những người thương yêu cô ấy thật sự.
em anh Bim
12-05-08, 05:22
Em ko hiểu được liệu một người chân thật có cần thiết phải đem tâm tư cá nhân lên post ở diễn đàn ko, hay bạn í đang tập sáng tác?

Nói chung í mà, đã chia tay thì đằng nào người kia cũng sẽ đi với người khác. Chả ai đau đớn gì cả, cho nên các bạn ko cần thiết phải phẫn nộ bạn í.
AppleCider
12-05-08, 07:04
Bạn Ty nói chả ai đau đớn gì cả là sai rồi. Bi giờ, chân thành mà nói, nhiều lúc mình thấy Ty rất lên gân nhé. Có thể con gái thì hay cành cong thật, và Ty không thích điều đó, nhưng cũng không nhất thiết phải phũ miệng như giai (mà thiếu bản lĩnh ý). Yêu Ty.

@Noel: buồn nôn quá đi! Quyết định khó khăn "sau cả một đêm thức trắng" cơ đấy.
Cửu vạn
12-05-08, 07:47
Điên quá, mạng chập chờn, hết bị duplicate lại bị xoá sạch cả đi thế này. Bác TZV nào vào cái bể bơi vớt lại hộ em cái bài em gửi bác Noel với nhé.
PROUD
22-05-08, 18:37
Sinh nhật sớm. Yêu thương bên những yêu thương. Để mặc cho cảm xúc điều khiển. Cảm thấy yếu đuối đến cùng cực. Đứng lặng trong vòng tay ôm chặt của L. Khóc thoả thích để mặc những cái hôn lau nước mắt. Bộ ngực vững chãi và những lời nựng. Không còn hoài vọng những cái xa xôi. Hạnh phúc đơn giản thôi, là đây chứ là đâu.

Đã lắng nghe tim mình để chọn một con đường. Rất tiếc là đã không chờ để đi cùng người như hai đứa hẹn thề. Dù sao, chúc người mạnh mẽ và may mắn.
folie
22-05-08, 21:33
Nói chung em gái kia nhận được thư này nên tránh ra bạn Noel ngay lập tức và đi tìm cho mình tình yêu khác, vì không thì kiểu gì bạn này sẽ lại bị mủi lòng nếu một ngày kia Noel chán vợ và đi tìm phở để giải sầu.

Khi chia tay kiểu này tốt nhất bạn giai nên tạo một hình ảnh thật là phũ phàng với bạn gái, đó là điều tốt nhất mà bạn làm được cho bạn ấy nếu mà trong thâm tâm quả thật bạn tôn trọng và thương em ý. Như thế là tạo cho em ý nhanh chóng quên bạn đi và nhanh chóng có người yêu mới.

Chứ viết thư ỉ ôi thế này, phát nẫu.
GunZ
23-05-08, 08:28
Khi chia tay kiểu này tốt nhất bạn giai nên tạo một hình ảnh thật là phũ phàng với bạn gái, đó là điều tốt nhất mà bạn làm được cho bạn ấy nếu mà trong thâm tâm quả thật bạn tôn trọng và thương em ý. Như thế là tạo cho em ý nhanh chóng quên bạn đi và nhanh chóng có người yêu mới.

Ồi, giống hệt em các bác.

Nhưng mà kinh nghiệm đau thương của em, là khi mà gái sau này phát hiện ra là mình phũ giả vờ chứ thâm tâm quả thật tôn trọng và thương em ý lắm, thì gái lại xúc động cảm thương, gái lại so sánh giai lúc đấy của gái, rồi gái suy tư rằng gái đã dại khờ để mất một người đàn ông đích thực mà gái bao lâu cứ đi tìm...

Xong gái quay lại, mà tính mình là đã phũ rồi là không bao giờ nhập nhèm quay lại nữa, lúc ý mình phũ thật, bảo em lượn đi, người yêu của anh bây giờ ngon hơn em nhiều, nhưng gái không tin, và gái cứ bảo là lần trước anh phũ giả vờ em thừa hiểu.

Đấy, mệt mỏi lắm, bi giờ mình vướng vào cái là phũ thật thì gái không tin, càng phũ tàn bạo thì gái càng lăn xả vào.
HEHEHE
23-05-08, 09:55
Mười năm mới dám ngỏ lời
Phải chi nói sớm cho nguôi, mối tình
Phải chi em cứ lặng thinh
Để cho tôi...đỡ một mình...xót xa.

:(
X-ray
23-05-08, 11:33
Noel đổi tên thành nô em đi!

Cũng là đá vẹo, có trăm ngàn phương cách, chẳng thằng nào giống thằng nào. Để chia sẻ và học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau, trên tinh thần tương thân tương ái, bốt lên câu chuyện dưới đây làm quà, mong các bạn gái chớ giận!

Người đàn bà mà tôi ruồng bỏ (http://blog.360.yahoo.com/blog-US1hr6oyeqDsqDXEWRfmlA--?cq=1&p=45)
X-ray
23-05-08, 11:34
Năm đó tôi tròn mười sáu, bước vào tuổi mười bảy. Trượt đại học. Chả yêu đương gì. Còn ăn bám gia đình và tương lai mù mịt, chỉ còn biết học ôn thi năm sau thi tiếp.

Tôi ở tỉnh lẻ nên gia đình thu xếp cho về nhà ông bác sống nhờ và đi học. Gia đình bác tôi ở thành phố, trong khu nhà tạm cấp bốn xây từ thời chiến tranh, nó là khu lao động nghèo, cơi nới gác xép lộn xộn đủ kiểu.

Trên căn gác nhỏ hồi đó tôi hay nghe nhạc văng vẳng đâu đó từ hàng xóm vọng lại. Qua ô cửa sổ tôi hay thẫn thờ nhìn ra những dãy nhà nhấp nhô trải dài dưới ánh đèn cao áp nhợt nhạt, buồn bã vô cùng.

Chả có gì khác để nhìn ngắm. Và nhạc nữa, làm quái gì có lựa chọn nào khác, hàng xóm nghe gì tôi nghe nấy.
X-ray
23-05-08, 11:36
Buổi tối, thường là sau khi học hành chán chê, nghe nhạc chán, hoặc khi hàng xóm bỗng dưng tắt đài - Những lúc đó thường tôi mò ra đầu phố, nơi ấy có một “cô hàng cà phê”. Cái quán cà phê này cũng lạ kỳ, nó nửa như quán nước vỉa hè, điều quan trọng là nó có một chiếc cassette suốt ngày rền rĩ nhạc vàng.

Nhà đó có hai chị em, cô chị chừng đôi mươi, cô em chừng đôi tám, tôi không rõ lắm. Bà mẹ bán hàng phở đêm ngoài ngã tư trên phố rất ít khi thấy mặt. Ông bố đi tù. Cô em thì đua đòi đám bạn tối ngày mất dạng, thành thử cô chị bán hàng cà phê một mình làm tất tật mọi việc trong nhà, tôi tha hồ tán tỉnh. Lúc thì tôi thu dọn hàng hộ cô, lúc thì đập đá hộ, nói chung là mấy việc lặt vặt.

Xóm lao động nghèo bấy giờ chủ yếu là dân đạp xích lô, chạy chợ, một số người nơi khác đến mua đất mua nhà, dân tứ chiếng lô đề, nghiện ngập... Cô hàng cà phê sinh ra ở đó, ít nói và có lối im lặng lầm lì rất khiếp.

Mấy thằng đầu gấu không hiểu sao mặc dù hay thích chọc ghẹo chớt nhả nhưng lại rất ngán cô. Tôi không sinh ra ở đó, nhưng có chút vẻ nghệ sĩ vì đi học vẽ để tóc dài, lại được tiếng là trí thức, nên giữa cái đám hổ lốn ấy tôi như đến từ một thế giới khác.
X-ray
23-05-08, 11:37
Tôi còn nhớ ánh mắt lần đầu mà cô hàng cà phê ấy nhìn tôi, nó lạnh lẽo băng giá. Nhưng tôi và cô ta đều biết có điều gì đó đã xảy ra. May mà có Tuấn Vũ. Vâng, tôi có thể nói như thế.

Trời ạ! Cô nàng mê cái anh chàng ca sĩ nom có lúc như con khỉ ấy. Cô ta suốt ngày mở Tuấn Vũ, đâm ra lây nốt sang tôi. Với vài đồng lẻ, tôi đốt vài điếu thuốc, uống chén trà, nghe vài bài hát, lơ đãng ngắm cô hàng cà phê... Cuộc đời nhẹ như đám mây trôi.

Phải đến cả tuần, cả tháng tôi mới cậy được răng cô ta, với mấy câu cụt lủn: “Uống gì?” hoặc “Thuốc không?” Đám thanh niên vô công rồi nghề xăm trổ đầy mình suốt ngày đêm ngồi đó, bọn chúng dần dần thôi thái độ dè chừng và kẻ cả đối với tôi. Vì xét cho cùng, tôi cũng rỗi hơi như bọn chúng.

Thường thì tôi cứ đờ đẫn ngồi quán nghe nhạc, chả thiết gì để ý đến ai, trừ cô hàng cà phê. Cô ta đẹp, rất đẹp là đằng khác! Vẻ đẹp, cùng sự cam chịu lạnh lẽo của cô ta, là một sự khiêu khích lạ kỳ.

Vẻ đẹp ẩn giấu đằng sau sự nghèo khổ, những va chạm và ghẻ lạnh hằng ngày của những kẻ khốn cùng. Có một điều phi lý là bà mẹ cô ta kiếm tiền có quỹ riêng để chơi họ hụi, cấm bao giờ có chi một hào cho gia đình.

Con em gái cô ta bỏ học, nó chỉ biết phá phách và chơi bời. Tất tật chi tiêu mua sắm trong nhà cho đến thăm nom ông bố tù tội, một mình cô lo toan.

Chỉ với vài hành động nhỏ của tôi giúp cô hàng cà phê đủ để khiến cô ta có một thiện cảm nhất định. Vài ánh mắt chạm nhau. Vài cái thở dài như luyến tiếc gì đó khi đêm muộn tôi ra về.

Nhiều lần tôi thử chớt nhả như bọn thanh niên vẫn làm, bóng gió đến những chuyện tục tĩu, tôi thấy ánh mắt dò hỏi của cô ta. Đôi mắt lãnh đạm và thờ ơ. Thực ra tôi như tờ giấy trắng, đã biết cái quái gì đâu, tôi mới sang tuổi mười bảy.

Tôi vẫn đỏ mặt mỗi khi cô ta cúi xuống để lộ ra vùng ngực trắng đầy đặn. Tôi mơ mộng lắm, từ lúc nào không rõ tôi chỉ nghĩ về cô ta, tôi yêu cả những thói xấu, cả cái lối văng tục của cô ta, cái cặp tóc rẻ tiền, hay thị hiếu tầm thường của cô, như cái bàn tay đeo đầy nhẫn vàng, rồi cái dây chuyền Nga đang là mốt khi đó nữa...
X-ray
23-05-08, 11:37
Đôi mắt cô ta rất đẹp, như mặt nước hồ trên núi, lạnh lẽo và sâu thẳm. Đôi môi mỏng luôn mím chặt. Khuôn mặt cô ta hơi gầy, gò má cao, với mớ tóc mai luôn rối lòa xòa.

Tôi thích ngắm cái eo lưng thon thả mỗi khi cô ta quay lưng đi vấn tóc. Cái cổ, ôi cái cổ cao muốn cắn chết đi được! Cô ta biết hết, và rất hay quay đi mỗi khi vấn tóc.

Tôi không dám chắc, tôi không tự tin. Tôi là gì nào? Một gã học trò thất bại. Tôi hay để dành tiền mua những chiếc băng cassette mang đến nghe nhờ, rồi để lại luôn ở đấy.

Cô ta biết chứ, biết hết. Cô ta im lặng, mỉm cười. Cô ta rất ít cười. Tôi mang cây đàn ghi ta sang để ở quán nước, thi thoảng ôm đàn hát. Tôi thấy cô ta lắng nghe.

Một đôi lần, cô ta đưa tôi cốc nước, mấy ngón tay chạm nhau. Cả hai tảng lờ. Rồi có những đêm muộn tôi cứ nấn ná không chịu về. Cuối cùng cả hai thở dài. Chẳng có gì xảy ra hết.

Gia đình ông bác phong phanh biết tôi hay luẩn quẩn quán nước ấy thì dọa: “Nhà ấy toàn trộm cướp đĩ điếm đừng có dây vào!”. Tôi không biết nói sao nữa chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Cái con em gái cô ta thì quả thật hư hỏng đàng điếm, luôn luôn thấy đi chơi qua đêm với mấy thằng choai choai con nhà giàu.

Hồi đó trong mắt tôi thấy ai đi xe Honda DD đỏ ớt là giàu lắm rồi. Thường là đoán già đoán non dân đi Đức về. Một đám toàn quần bom Alibaba áo cánh dơi xanh xanh đỏ đỏ.

Con bé này đang dậy thì mơn mởn là thế mà phấn son cứ gọi là choe choét, mắt xanh lè, nhìn như con gấu trúc bên Trung Quốc vậy. Cô chị thì tuyệt nhiên không bao giờ son phấn, dưới một dáng vẻ cam chịu đến vô lý.

Rất nhiều lần tôi chứng kiến hai chị em nhà này chửi nhau. Con em sau khi cãi lộn thường là ăn một hai cái tát thẳng cánh từ cô chị, nó văng tục và tru tréo lên rồi bỏ nhà đi mấy hôm liền. Cô chị lầm lì mặt mũi càng cô hồn.

Tôi rất thương cô ta. Tôi hay tìm cách an ủi cô ta. Nhưng tôi không dám đi xa hơn. Bà mẹ thi thoảng hay nhìn tôi lom lom, như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Có hôm bà ta hỏi: “Mày là thằng nào?”. Tôi khó khăn lắm mới có thể cho bà ta hiểu tôi từ đâu đến, tôi đang ở đâu, làm gì...

Nhưng chỉ vài hôm sau bà ta lại quên béng mất, lại soi mói: “Mày là thằng đé.o nào?”. Có vài lần tôi muốn tranh thủ tình cảm của bà ta, dẫn mấy thằng bạn cùng ôn thi đến quán phở đập phá một trận tơi bời.

Mấy thằng đến cứ gọi là hoành tráng lắm, toàn phở bò tái chín kẹp đôi trứng, chân gà luộc, rượu cuốc lủi uống như đúng rồi... Tôi thì cứ: “U ơi cho con cái này, cho con cái kia...” cứ như thân quen lắm, rồi hớn hở khoe với mấy thằng bạn: “U ơi con là con dê cụ của U đúng không?”.

U quay lại nhìn tôi dửng dưng: “Mày là thằng chó nào? Mày lấy con đĩ rạc ấy để mà ăn mày à? Suốt ngày đêm đú đởn vũ trường” – Bà ta tưởng tôi nói đến con em, và chả nhớ tôi là ai. Bà ta cho tôi một gáo nước lạnh vào đầu, làm tôi mất mặt với đám bạn.

“Quan trọng đé.o gì! Chén mẹ nó cả hai chị em nhà nó đê!” - Thằng bạn tôi nói sau khi nghe tôi trút bầu tâm sự. Tôi không buồn giận thằng bạn vì đã coi thường cái mà tôi cho là tốt đẹp và đáng trân trọng giữa tôi và cô chị. Tôi cứ kể huyên thuyên về những mơ mộng của tôi.
X-ray
23-05-08, 11:38
Lẽ ra tôi sẽ mãi mãi khờ dại như vậy, nhưng cuộc đời thì chả cho ai đứng lại bên lề cả. Hôm đó tôi đi học vẽ về, mượn được của con gái ông họa sỹ cuộn băng “Cây đàn bỏ quên” rất hay.

Tôi hí hửng mang ra cô hàng cà phê như thường lệ, đến nơi tôi thấy một đám người xúm đông xúm đỏ. Bà mẹ vỡ họ hụi gì đó đã bỏ trốn, bọn đầu gấu đến xiết nợ, nhà cửa chả còn cái gì.

Chiếc đài Sony màu đỏ hai cửa băng bị tịch thu đầu tiên, thiếu chút nữa bọn đâm thuê chém mướn biến “Cây đàn bỏ quên” của tôi thành “Đập vỡ cây đàn”. May sao cô ta giằng co giữ lại được, nó chỉ là một cây đàn rẻ tiền.

Lúc tôi đến, bọn xiết nợ đã đi rồi, nhà cửa trống không, mấy cái nhẫn vàng trên tay cô ta cũng biến mất. Bà mẹ thì bỏ trốn từ tuần trước.

Cô ta ngồi đó, giữa căn nhà tan hoang. Cô ta ngồi đó thẫn thờ, nhưng đôi mắt bình thản nhìn tôi, không có vẻ gì yếu đuối. Cô ta không cần tôi an ủi. Vì tôi chỉ là một gã oắt con vô tích sự.

Tôi cứ đi loanh quanh và nói những lời vô nghĩa. Tôi hỏi đi hỏi lại những câu ngu ngốc. Cô ta cứ ngồi đó ôm đàn im lặng nhìn tôi. Sau cùng, cô ấy đứng dậy trả lại tôi cây đàn. Cô ấy dọn dẹp nhà cửa, nhẫn nại hốt sạch những mảnh bát đĩa cốc chén vỡ, rồi tiếp tục bán hàng, như không có chuyện gì xảy ra.

Cả ngày hôm ấy, tôi loanh quanh giúp cô ấy mấy việc vặt vãnh. Chả còn đài mà nghe nhạc. Chẳng còn gì nữa. Tôi cũng không thể ôm đàn nghêu ngao hát như mọi ngày. Tôi đâm sợ cái vẻ im lặng của cô ta. Rốt cuộc chính tôi cũng im bặt.

Cho đến tối, khi đã muộn, tôi thu dọn bàn ghế cho cô ta rồi định nói cái gì đó an ủi, tôi không nhớ đã nói gì nữa. Khi tôi quay lưng lại bước ra cửa, cô ta túm chặt lấy vạt áo tôi.

Lợi dụng sự mềm yếu của cô ta thì hèn hạ quá, tôi nghĩ vậy và cứ đứng yên giây lát không biết phải làm sao. Nhưng thế rồi tôi đã với tay chốt cửa. Tôi tắt đèn.
X-ray
23-05-08, 11:39
Mối tình vụng dại của tôi là như thế đó. Có nhiều những mơ mộng kiểu nhạc sến. Tôi đã rất hạnh phúc những ngày tháng đó, tôi vẽ ra tương lai, tôi tin vào sự vĩnh cửu và sức mạnh của tình yêu.

Dành dụm tiền, tôi và cô ta mua một chiếc đài cassette cũ gần giống chiếc đài bị xiết nợ. Nhưng nó hay bị rối băng, nghe rất chán, chỉ có hai cần gạt Equailizer chứ không phải năm cái như chiếc đài khi xưa.

Nhưng mà khi ấy thì cần quái gì hơn nữa chứ, tôi như một kẻ đang sống trong một giấc mơ, tôi đang bay, khi mà đêm ngày vụng trộm với cô hàng cà phê. Tôi xao nhãng học hành và có nguy cơ trượt đại học năm nữa.

Phải nói thật là cô hàng cà phê của tôi bỏ học từ hết cấp II, chả mấy để ý đến việc học của tôi. Tôi vẽ cho cô ta mấy bức chân dung bằng chì than, theo kiểu truyền thần ấy, như thế đối với cô ta đã là một điều hạnh phúc quá lớn lao, không cần gì hơn.

Còn tương lai, than ôi! - Nó chỉ là những điều tôi mơ mộng và hứa hẹn. Cô ta đã tin tôi, đã tin tưởng tôi biết bao.

Gia đình tôi biết phong phanh về chuyện tôi hay sa đà cà phê cà pháo xao lãng học hành. Ông bác tôi răn đe mấy lần, khiến tôi cũng lo sợ về chuyện thi cử. Hai tháng cuối tôi cắm đầu vào học.

Tôi suy nghĩ nghiêm túc hơn về tương lai, tôi hiểu lờ mờ một điều là nếu tôi không có tiền, không có bản lĩnh đâm thuê chém mướn, cờ bạc lô đề và lừa đảo, không có đủ sức khỏe để đạp xích lô hay làm cửu vạn như dân xóm liều này... thì con đường duy nhất là tôi phải học hành cho đến nơi đến chốn.

Nếu việc đó mà cũng không xong thì trong con mắt cô ta tôi chẳng còn là cái gì nữa. Tôi cũng biết giữa tôi và cô ta có cái mà người ta vẫn gọi là một “hố ngăn cách sâu hoẳm” - khác biệt từ xuất thân cho đến nhận thức này nọ.

Nhưng thây kệ, tôi không muốn nghĩ quá xa. Tôi có đôi lần thử gợi ý về chuyện cuộc sống sẽ tốt hơn nếu cô ta thay đổi tí chút, ví dụ như đi học thêm cho có nghề có ngỗng, hay xin đi làm tạp vụ vớ vẩn ở cơ quan nào đấy mà chính tôi cũng chỉ lơ mơ hình dung... Những lúc đó thường là kết thúc bằng những chuyện cãi cọ giận hờn.
X-ray
23-05-08, 11:39
Rồi thì tôi đỗ đại học. Trong mấy tháng hè chờ gọi vào nhập học, tôi về quê thăm gia đình, tranh thủ đi làm thêm lấy tiền ăn học. Tôi có hẹn cô ta khi về thành phố sẽ xây một “Lâu đài tình ái” - một tương lai sáng sủa kiểu võng anh đi trước võng nàng theo sau vậy.

Tôi muốn kiếm tiền trong thời gian ngắn ngủi còn lại, như muốn tin vào phép màu vậy. Tôi muốn dành cho cô ta một sự bất ngờ. Tôi hy vọng với số tiền kiếm được tôi sẽ thay đổi cuộc sống cam chịu và vô vọng của cô ta. Tôi thật ngây thơ làm sao!

Nhưng chính tôi mới là kẻ bị bất ngờ. Khi tôi trở về sau mấy tháng hè, hàng cà phê không còn nữa. Bằng cách nào đấy bà mẹ cô ta đã bán nốt ngôi nhà. Họ biến mất.

Không một ai biết họ đi đâu. Tôi như phát điên phát rồ. Tôi suy sụp và tỏ ra không còn tin vào cái gì nữa, như một kẻ thất tình vẫn tỏ ra. Hồi đó không có điện thoại như bây giờ nên mấy tháng hè tôi chẳng có tin tức gì. Như thể nhận một cái tát phũ phàng, tôi tê dại và đắm chìm trong những suy đoán.

Gia đình ông bác tôi nói rằng cô ta có đến hỏi thăm tin tức của tôi, nhưng sau đó không thấy đến nữa. Tấn bi kịch của gia đình đó rồi dần dần bị thiên hạ lãng quên.

Sau khi tôi đỗ đại học, gia đình tôi quyết định mua một căn nhà nhỏ gần giống như chỗ ông bác tôi, nhưng ở tít tận đầu kia thành phố. Tôi chuyển về căn nhà mới, sự giống nhau của căn gác xép áp mái, rồi chiếc đài nhà hàng xóm với những bài hát cũ lại hành hạ tôi đêm đêm.

Trên mái ngói người ta có thay mấy viên ngói bằng một tấm kính nhỏ lấy ánh sáng, những đêm khuya sáng trăng tôi nằm trên gác xép, ánh trăng rọi qua cái ô kính ấy soi cả vào tôi. Tôi cứ thao thức cho đến sáng xem ánh trăng ấy di chuyển khắp căn gác.

Tôi trở lại cân bằng khá nhanh sau khoảng thời gian u buồn khủng hoảng. Tôi dần dần quên cô hàng cà phê. Tôi gặp những cô bé sinh viên xinh xắn, có học thức, điệu đà, con nhà gia giáo, chợt thấy có lẽ trong cái rủi đâm ra lại là may mắn cho tôi.

Lẽ nào tôi lại gắn bó suốt cuộc đời này với một người đàn bà thất học, chênh lệch và khác biệt với tôi về mọi thứ đến vậy?

Hãy nhìn bà mẹ cô ta kìa, chính là hình ảnh của cô ta đôi ba chục năm sau đó thôi. Tôi bắt đầu tập tành nghe Pink Floyd, Beatles, những thứ nhạc thời thượng của sinh viên.
X-ray
23-05-08, 11:40
Cho đến một hôm tan học, tôi sững sờ thấy cô ta đứng đợi ở cổng trường. Trông cô ta gầy hơn xưa, mái tóc thưa lòa xòa che khuôn mặt. Đám bạn trai và bạn gái cùng lớp tôi trêu: “Bạn gái à? Giới thiệu đi chứ!”.

Tôi lúng túng ngượng ngập: “Đâu có, em họ tao ấy mà”. Tôi đã xử sự khốn nạn như thế đấy. Tôi nhận thấy trong đôi mắt cô ta sự thất vọng và hụt hẫng, cô ta mong đợi giây phút này bao nhiêu thì tôi lại ghẻ lạnh bấy nhiêu.

Tôi gượng gạo đưa cô ta đi chơi, tôi đóng kịch, tỏ ra giận dỗi về chuyện cô ta bỏ đi mà không thèm nhắn lại gì. Cô ta giải thích, với cái cách nói cụt lủn của mình, và tôi bỗng không thể nào chịu nổi cái lối ăn nói ấy, tôi cáu kỉnh.

Cô ta im lặng, nhưng đôi mắt ngân ngấn nước. Không, cô ta không khóc. Nếu cô ta khóc, có lẽ mọi chuyện đã khác. Khi chia tay nhau, cô ấy không hề ngoái đầu lại. Tôi nhìn theo thở dài. Mặc dù cô ấy tủi hờn bước đi, cô ấy vẫn rất đẹp.

Tôi nhớ lại những giây phút êm đềm lãng mạn, những kỷ niệm vặt vãnh trong khu phố tồi tàn ngày xưa, tôi lại nhớ đến những đau đớn mà cô ta đã khiến tôi trải qua, mà tôi cho là không thể tha thứ, những điều mà tôi cố tin vào nó. Tôi không muốn tin vào sự thật là mình xấu hổ vì có một người yêu như cô ta.

Sau đấy có một vài lần nữa cô ta đến tìm tôi. Cũng có lúc tôi yếu lòng, tôi ban phát một chút cuối cùng cái gọi là tình yêu cho cô ta. Lần cuối cùng gặp nhau tôi nói như hụt hơi: “Anh có bạn gái mới rồi, đừng đến tìm anh nữa!”

Tôi tránh mặt cô ta. Và tôi thực sự quên cô ta. Tôi chạy theo những cô gái khác, toàn những chuyện dở dang không đầu không cuối. Cô ta nghe đâu về sau rồi cũng lấy chồng, một gã nghiện, sau đó tôi bặt tin tức về cô ta. Tôi ra trường, đi làm, lấy vợ, vợ tôi sinh con đẻ cái. Rồi sao nữa?

Chả sao cả. Câu chuyện chỉ có vậy. Rồi tôi và cô ta, tất cả chúng ta, cả cái thế giới này nữa, tất cả sẽ trở nên già nua, sẽ ra đi vào một ngày mưa hay một ngày nắng. Đời người là vậy đó. Ngắn ngủi.

Nhưng mãi về sau này, mỗi khi tình cờ nghe lại một bản nhạc vàng cũ kỹ nào đó, tôi lại chợt nhớ về khu phố nghèo ngày xưa, tôi lại nhớ đến cô gái ấy – Cô gái mà tôi đã ruồng bỏ.

Hết.
X-ray
23-05-08, 11:55
Chú nào có chút kinh nghiệm đá vẹo, dù bi thương hay hoành tráng, đề nghị tự khai ra!
X-ray
23-05-08, 12:07
Còn đây là một kiểu đá vẹo cũ (http://blog.360.yahoo.com/blog-US1hr6oyeqDsqDXEWRfmlA--?cq=1&p=2575) nữa này.
pam
23-05-08, 14:10
Cũng là đá vẹo, có trăm ngàn phương cách, chẳng thằng nào giống thằng nào. Để chia sẻ và học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau, trên tinh thần tương thân tương ái, bốt lên câu chuyện dưới đây làm quà, mong các bạn gái chớ giận!

Người đàn bà mà tôi ruồng bỏ (http://blog.360.yahoo.com/blog-US1hr6oyeqDsqDXEWRfmlA--?cq=1&p=45)

Chuyện này em đã đọc ở đâu rồi ấy. Hình như là trong văn chương thi phú thì phải B-)
X-ray
23-05-08, 19:03
Trong đấy anh mới để link thôi pam ạ, chưa bốt lên.

Đây, topic ấy đây: http://tnxm.net/showthread.php?t=6097
X-ray
23-05-08, 19:35
Trong "Tâm sự, gỡ rối tơ lòng" này anh thấy có nhiều topic kiểu "Những phong cách chia tay" rồi "1001 chuyện linh tinh", hay "Bẩn chất đàn ông"...

Tóm lại là, những thắc mắc của các bạn về những kiểu bành vè, những hành vì cư xử khốn nạn của bọn đàn ông con giai thời nay, cả thời xưa nữa... là những thắc mắc hiển nhiên đang tồn tại trong một bộ phận không nhỏ những em gái trong trắng ngây thơ bước vào yêu, có thể là vô số tội nữa.

Để trả lời những thắc mắc đáng yêu ấy, để một ngày kia các em gái không quá hụt hẫng khi cái thằng bỏ mẹ Don Juan ấy, sau khi hái hoa bẻ nhụy, bỗng nó tìm ra 1001 lý do để biến mất khỏi đời các em - Để phần nào làm sáng tỏ những "bẩn chất" ấy, anh tiếp tục bốt lên đây vài hành vi và suy nghĩ bình thường của một thằng đàn ông bình thường trong xã hội ngày nay.
X-ray
23-05-08, 19:36
Có 1001 cách tỏ tình trên đời này. Có thể bạn cho là buồn cười, nhưng tôi yêu từ ngay khi còn bé tí. Đó là khi tôi còn đi học mẫu giáo, tôi yêu cô giáo, yêu say đắm. Tôi tự nhủ lớn lên nhất định sẽ lấy cô. Cách tỏ tình của tôi hồi đó là ị đùn để cô phải chăm sóc tôi, là đủ những thứ nhũng nhiễu gì nữa chả nhớ hết. Sau đó tôi yêu cô bé học cùng mẫu giáo, vì cô bé kháu khỉnh, lại có chiếc xe ba bánh. Cách tỏ tình hết sức đơn giản, tôi chỉ đơn giản ngồi vào chiếc xe đó, cô bé ngồi trước, tôi ngồi sau, vòng tay lên tay lái, ôm trọn cô bé. Một sự sở hữu rõ ràng, trong ánh mắt ghen tị của bọn trẻ. Lên lớp 1 hay lớp 2 gì đó, tất cả bọn con trai chúng tôi đều mê cô bé lớp trưởng kiêm quản ca. Một cuộc ganh đua quyết liệt xảy ra, cách tỏ tình là lấy dây chun bắn vào người mình yêu quý. Bất cứ lúc nào cô ấy quay đi là bọn con trai chúng tôi lại làm cái trò ấy, sau này thấy tốn kém quá liền chuyển sang vê giấy bắn, tất nhiên là bắn khẽ thôi. Tình yêu quả là đau đớn!
X-ray
23-05-08, 19:36
Rồi tôi lên lớp 4, chuyển trường. Cách tỏ tình của bọn con trai ở ngôi trường mới hơi khác một chút, bây giờ thích cô bé xinh xắn nào đấy, chúng tìm cách đẩy thằng bạn khác ngã vào cô bé đó. Muốn ăn gắp bỏ cho người đấy mà. Tôi cũng không phải ngoại lệ, nhanh chóng theo mốt. Trong một lần bị xô đẩy, tôi húc cả đầu vào mặt một con bé lớp bên, chảy cả máu đầu, cái sẹo bây giờ vẫn còn. Con bé thì suýt gãy răng. Từ đấy chừa. Thế nhưng sau đó bọn con trai lại nghĩ ra cách tỏ tình quái đản hơn, đó là ném những quả ké vào tóc bọn con gái. Có đứa con gái phát khóc vì cả một nắm quả ké dính chặt vào gỡ cả buổi không hết. Tôi lên lớp 5, tôi không còn nghịch ké nữa, mà chỉ hay nhìn ngắm cô bé quản ca trắng trẻo lớp bên thôi. Chỉ nhìn thôi, không gì khác. Thế rồi lớp 6, tôi hay nhìn ngắm, tất nhiên, nhưng bạo phổi trêu chọc những câu vô nghĩa, tôi không nhớ nữa. Đó cũng là một cách tỏ tình.
X-ray
23-05-08, 19:37
Lớp 7 là một sự đột biến, lại chuyển trường. Tôi bắt đầu để ý đến cô bé cùng lớp mới. Và món quà tỏ tình của tôi là đâu như 1kg giấy vụn kế hoạch nhỏ. Nhưng nàng không đáp lại gì cả ngoài việc thi thoảng ban cho tôi một nụ cười. Lớp 8 đến rất nhanh, tôi kiên trì tỏ tình bằng cách thường xuyên giúp đỡ nàng làm bài tập. Và nàng chép bài hộ tôi một số môn học. Đôi khi tranh giành nhau cái bút hay thước kẻ, tôi tóm tay nàng, giữ mãi, không buông. Và tất cả cũng chỉ có thế. Xin thề!

Lớp 10, lại đôi đứa đôi ngả. Tôi chợt phát hiện ra cô gái học lớp 12 hơn tôi hai tuổi, rất xinh. Tôi yêu thật rồi. Tôi viết lá thư tình đầu tiên, đến thật sớm, nhét vào ngăn bàn của chị. Tôi bí mật theo dõi từ một góc rất xa, thấy khuôn mặt chị đỏ bừng khi đọc, rồi giấu vội vào cặp.

Rồi những lá thư của chị để lại ngăn bàn. Tôi luôn đến sớm nhất và về muộn nhất. Có bài hát gì mà “Trang thư xanh anh lén trao em, viết bằng mực tím – tím bông hoa cà…” - những lá thư viết gì thì tôi chả thể nhớ được. Thế rồi hẹn hò, nhưng tôi xấu hổ quá không dám đến, đúng là: “Nếu năm xưa, năm xưa em lỗi hẹn và mình đừng quen nhau, thì dang dở dở dang có đâu nhiều... thà quên đi như chúng ta chưa làm quen…”
X-ray
23-05-08, 19:38
Rồi chị thi đỗ đại học và đi mất, tôi bơ vơ đi lạc vào vườn hoa hồng bạch các xơ trồng sau khu nhà nguyện. Tôi hái mười lăm bông đẫm sương đẹp nhất gói trong những tờ giấy chép nhạc, mang đến Cung Văn Hóa tặng cô bé xinh đẹp mỹ miều cùng học đàn. Ôi những nốt nhạc nhạt nhòa vì sương, nay cũng đã phai màu thời gian. Ngày đó tôi đi theo cô trên con đường mòn ven sườn đồi, khi nắng chiều hấp hối qua những tán cọ. Những bản tình ca đầu tiên tôi chơi đàn và hát chính là vì em. Tôi hái cho em những chùm hoa phượng đẹp nhất.

Nhưng tôi không trở thành một nhạc công hay nhạc sĩ, tôi phải từ bỏ học đàn để thi đại học. Ngày chia tay em ngắt tan nát những cánh hồng bạch trắng xóa cái ngõ vắng xôn xao ấy.
X-ray
23-05-08, 19:39
Rồi thì tôi cũng nguôi ngoai. Tôi về thành phố hoa lệ, trót phải lòng cô hàng cà phê. Cách tỏ tình của tôi thực tế hơn nhiều, tôi giúp cô pha cà phê, rửa cốc chén. Phải nói là cách này rất xúc động, tự tôi cũng thấy xúc động vì nó giản dị đến thế, nữa là cô hàng. Nhưng khi vào đại học rồi, những cô sinh viên mới là hút hồn tôi. Tôi viết những bài thơ tỏ tình. Không ăn thua, tôi viết truyện đăng báo tặng các cô, tôi trở nên nổi tiếng, nhưng chả có tác dụng gì cả. Tôi trồng cây si cả đêm cổng ngõ nhà cô, vô ích. Tôi viết nhật ký như điên rồ rồi đưa cô xem những tình cảm nồng nàn ấy. Vậy mà tôi vẫn thất tình. Thế là tôi vớ đại một cô thích tôi từ lâu, tôi bảo: yêu anh không? Đương nhiên là cô ấy cúi mặt thẹn thùng không nói. Một tuần sau tôi trốn mất tăm.

Rồi thì đời sinh viên trôi qua. Tôi không nhớ là còn bao nhiêu kiểu tỏ tình “điên rồ” khác nữa, kiểu tự dưng đạp xe hai mươi cây số đến thăm em một chiều mưa này. Kiểu 2h sáng lên cơn gọi tên em bên ngoài ký túc xá này. Kiểu lên hát tặng em một bài trong đêm nhạc này. Kiểu giúp em làm đồ án này. Kiểu tự dưng oánh nhau với một thằng bạn rồi bảo là tại vì nó thích em, nên oánh cho chừa. Kiểu đi tham quan Cúc Phương cứ kè kè sát bên em để giúp em, bế em, cõng em rất là này nọ.

Nhưng có những khi mà vừa nhìn vào mắt nhau đã thấy hoảng hốt như trót lỡ lời. Và nụ hôn đến thật nhanh. Hay có những lời sao mà thật vụng về, lại đáng yêu hơn mọi lời nói thông minh. Hay những thẹn thùng e ấp kia còn hơn vạn lời đáp trả. Cũng có khi chỉ một cái vẫy tay lúc tạm biệt cũng đầy luyến lưu. Nếu như hỏi tôi về một ngõ vắng trắng cánh hoa hồng bạch, tôi sẽ không biết tôi đã nhớ đến điều gì nhiều hơn, cô gái ấy, hay cái thuở tôi bỡ ngỡ bơ vơ và lòng tôi ngây thơ trong trắng quá, như những câu thơ vụng dại, như thể hoa hồng bạch sinh ra trên đơì này chỉ để trắng xóa một ngõ vắng.
X-ray
23-05-08, 19:47
Còn dưới đây là hình ảnh người phụ nữ hiện đại dưới con mắt đàn ông. Tất nhiên các em gái muốn tạo ra hình ảnh người phụ nữ như thế trong mắt đàn ông lại là chuyện khác, nhưng có thể những góc nhìn thế này sẽ giúp được các em ít nhiều.
X-ray
23-05-08, 19:48
Nói đến một phụ nữ hiện đại thời nay, hẳn bạn sẽ hình dung cô ta làm việc ở một văn phòng cao ốc trung tâm thành phố, trong một công ty nước ngoài, hoặc công ty liên doanh, một ngân hàng hay công sở nào đó, đại loại vậy.

Hình ảnh phổ biến là họ tầm từ 25 cho đến 35 tuổi, thậm chí 40, tóc vấn cao, kiểu như nhân viên lễ tân, mặc váy đồng phục, trang điểm nhẹ nhàng, có ít nhất một tấm bằng đại học, biết ít nhất một ngoại ngữ, sử dụng tin học văn phòng thông thạo. Tất nhiên biết sử dụng Yahoo! để chat vào giờ nghỉ trưa, có thể dùng hòm thư gmail hay hotmail, và biết viết cả blog nữa. Hài hước một chút, tinh thần tương đối cởi mở, thậm chí là thoáng. Một chút sành điệu thì càng hay.

Có phải vậy không? Thôi thì ta cứ tạm chấp nhận mẫu phụ nữ hiện đại ngày nay là như thế đi nhé. Ta có thể dự đoán mức lương của cô ấy đủ để thuê một căn hộ độc lập, mua sắm và sống thoải mái, thậm chí khá tiện nghi. Cô ấy có thể sắm sửa những bộ đồ kha khá, nhìn cô ấy chúng ta sẽ liên tưởng đến những cô gái dự báo thời tiết trên ti vi, tuy không hẳn là đẹp nhưng khá là quyến rũ. Một vẻ nữ tính hấp dẫn không thể cưỡng lại được phải không? Tất nhiên rồi, những cô gái có lối sống hiện đại, độc lập, luôn hấp dẫn đàn ông chinh phục. Đàn ông thời nay không còn mấy hứng thú với những cô gái quanh quẩn bếp núc trông như con mèo mướp, họ muốn có một người phụ nữ với những giá trị mới như đồ hiệu, mùi nước hoa tinh tế, gu ăn mặc, phim ảnh, âm nhạc… Đại khái cô ta phải thể hiện một tinh thần mới - Một tinh thần hiện đại.
X-ray
23-05-08, 19:49
Tuy nhiên, đứng trước một phụ nữ hiện đại (có vẻ như cái gì cũng biết) – Khi đó đàn ông sẽ thoáng chút ý nghĩ so sánh với một hình tượng phụ nữ truyền thống vốn đã bám rễ khá sâu vào tiềm thức anh ta, cái mẫu phụ nữ Công - Dung - Ngôn - Hạnh ấy mà, đừng tưởng nó biến mất nhanh đến thế nhé, hầu hết đàn ông vẫn chuộng hình mẫu này, vì nó an toàn. Một mặt anh ta rất muốn chinh phục người phụ nữ độc lập đang sống một cách thoải mái tự do kia (dù có thể khả năng kinh tế của anh ta hơn hẳn đi nữa) - Nhưng anh ta cũng có một mối lo ngại thường trực là sẽ không kiểm soát được nàng trong tương lai, biết đâu đấy, tự do có hai mặt của nó, và tự do có cái giá của nó. Cũng như quá khứ của nàng, có trời mới biết được nàng thoáng đến đâu, với những ai?

Một mặt anh ta muốn đẩy mối quan hệ lên những tầm cao mới, mặt khác anh ta sợ mất kiểm soát, cuộc sống đảo lộn. Nhưng thường lực hấp dẫn sẽ chiến thắng. Người phụ nữ hiện đại thường khá thẳng thắn, trong mọi vấn đề, kể cả tình cảm. Điều này thực sự là một ấn tượng tốt cho đàn ông, họ nhanh chóng đi vào vấn đề cả hai cùng quan tâm. Em thích anh hoặc anh thích em. Nói ngắn gọn là chúng ta thích nhau, tại sao không?
X-ray
23-05-08, 19:51
Rồi khi mối quan hệ gần gũi thân mật, đã đủ để nói về sex, nghĩa là lên giường, phụ nữ hiện đại sẽ không né tránh. Tuyệt lắm! Đàn ông nghĩ bụng, mình cảm thấy cô ấy mới khiến mình đúng là mình. Nhưng từ nói về sex cho đến thực hành nó, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nếu trong chuyện chăn gối, phụ nữ tỏ ra hiện đại quá, có lẽ đàn ông sẽ hơi choáng váng: Ai, thằng quái nào đã dạy cô ta tất cả những chiêu này?

Nhưng phụ nữ hiện đại thừa thông minh để khiến người đàn ông nào cũng nghĩ mình là người thày dạy những chiêu thức này đầu tiên. Và phụ nữ hiện đại học hỏi mọi thứ rất nhanh, một cách kỳ lạ!
Người phụ nữ hiện đại thường bận rộn, đàn ông cũng vậy thôi. Đàn ông thích phụ nữ hiện đại ở chỗ sẽ không phải mất thời gian chở nàng đi shoping cả ngày, hay mỗi cuối tháng nhìn hóa đơn điện thoại lại chóng hết cả mặt. Một cô gái hiện đại thực sự thì sử dụng điện thoại công ty là chủ yếu, và đa số họ đều mắc bệnh ghét điện thoại. Tất nhiên khi mới phải lòng nhau, họ có thể ôm điện thoại cả đêm.
X-ray
23-05-08, 19:53
Người phụ nữ hiện đại làm công việc hay phải đi công tác xa, thì thực sự là một thử thách cho… người ở lại. Đàn ông có thể tung cánh bay khắp thế giới chả ai băn khoăn, nhưng phụ nữ hay phải đi xa nhà thì tốt nhất đừng xác định gì với một anh chàng hay ghen, thế cho nhanh. Những phụ nữ hoạt động trong lĩnh vực giải trí, các nghệ sĩ chẳng hạn, áp lực còn lớn hơn nữa cho những anh chàng trót yêu họ. Trong thời đại đầy rẫy scandal này, mọi đồn thổi trên mạng đều có thể xảy ra bất cứ lúc nào, đôi khi nó chỉ đơn giản là một trò đùa của vài kẻ rỗi hơi nào đó.

Có một điều chắc chắn, đàn ông luôn thèm muốn có được cho mình một người phụ nữ hiện đại, mang một tinh thần hiện đại. Nhưng điều đó có nghĩa là nó đòi hỏi anh ta phải xứng tầm với người phụ nữ ấy. Anh ta phải cạnh tranh với những người đàn ông khác. Và vì thế, có lẽ nó chính là lý do mà người ta ngày càng muốn trở nên cấp tiến và hiện đại hơn? Phải chăng nó chính là động lực phát triển của cuộc sống này?

Vậy thì tóm lại, nào, chúng ta hãy cùng ngưỡng mộ tất cả những người phụ nữ hiện đại đáng yêu, mang tinh thần hiện đại! Hãy yêu họ đúng như những gì họ đang là, từng phút, từng giây.

Tạm thế đã, chuyện còn dài... Lúc nào rảnh anh viết tiếp
cà fê có gì không
23-05-08, 19:59
Kinh thật ấy, bạn Quang tèo bất cứ đâu bất cứ topic nào cũng có thể xuất khẩu cái thành văn liền. Nhưng bạn nên gom lại làm một món cho đỡ mỏi mắt người đọc và cả người... không thích đọc.
saito
23-05-08, 20:11
Em nghĩ, nếu đây là tình cảnh thật sự của bác Noel thì chắc chắn bác ấy ko sống yên ổn được đâu ạ! Tình cảm là thứ đâu phải bảo nhớ thì nhớ, quên thì quên, nó nằm ngoài quyền kiểm soát của con người:(|)
X-ray
23-05-08, 21:28
Kinh thật ấy, bạn Quang tèo bất cứ đâu bất cứ topic nào cũng có thể xuất khẩu cái thành văn liền. Nhưng bạn nên gom lại làm một món cho đỡ mỏi mắt người đọc và cả người... không thích đọc.

Cà fê ạ không có gì đâu, chẳng qua anh thấy gỡ rối tơ vò này có hứng nên đáp lại các bạn tí thôi.
em anh Bim
24-05-08, 03:28
Bạn gì nói em sợ cành cong là ko phải. Thời buổi này là thời buổi gì rồi mà vẫn có gái ngồi nghe giai kể chuyện lê thê thế này, nói chung hơi khó chấp nhận. Các bạn hình như ko phải chạy gạo nuôi con học hành làm việc gì cả hay sao thế nhỉ?
Vàng
24-05-08, 10:35
Mình biết vợ bạn Quang này, nếu sang năm mình mà có vợ như chị ấy thì mình cũng chả có việc gì khác ngoài việc lên đây viết văn phục vụ các bạn.
X-ray
24-05-08, 18:36
Thằng kứt Vàng này, mày đừng lẽo đẽo đi theo anh sủa bậy có được không? Anh cũng biết mẹ mày đấy Vàng ạ.
Phương Thảo
24-05-08, 18:51
Theo anh tên cái thread này nên đổi là "Cho những cave chưa trưởng thành". Như thế vừa sinh động lại vừa trâng trối hết sức luôn.
Thieu nu Thang Long
26-05-08, 14:04
Em ko đọc hết chuyện của anh Noel mặc dù title tràn đầy thương yêu. Chuyện của anh khiến em liên tưởng tới chuyện của em, thực sự đã là gần như thế. Giờ em đọc tiếp vì em vừa lướt qua mấy comment phía dưới.
Thieu nu Thang Long
26-05-08, 14:50
mịa ơi, em đọc xong cái bài lải nhải trình bày của Noel mà em đau nhói lòng chán chẳng muốn đọc thêm bài của Xray nữa. Xin lỗi bác Xray nhé dù em chưa biết nội dung nó thế nào, nhưng tâm trạng của em bị những lời biện minh của bác Noel mà em chán ngán. Em cảm thấy một phần của mình trong đó: một phần mà em đang trải qua, em đang cố gắng vượt quá đó. Điện thật, đời thật oái ăm.
Em la Po-rin-xet
29-05-08, 01:46
Nô-en à:D,
Bây giờ anh đang làm gì thế nhỉ? Còn thức không hay đã ngủ rồi? HN mấy hôm nay thời tiết như thế nào nhỉ? Anh và tình yêu của anh hiện ra sao? Ồ, không phải em hỏi vì ghen đâu. Thật í, anh mà nghĩ thế là nhầm đấy. Em chỉ là hỏi thăm anh với tư cách một người quen thôi và viết lá thư này để cố thử lý giải hay cho một cái đáp án cho mối quan hệ của chúng ta. Rất hiếm khi em phải ngoái đầu nhìn lại một cách thật khách quan, chỉ vì em vẫn luôn tin rằng mình đã đúng ngay từ đầu.
Em luôn bướng bỉnh, phản đối, phủ nhận với tất cả mọi người và em thậm chí còn bướng bỉnh và ngoan cố với chính bản thân mình, phủ nhận chính mình.
Anh có tin rằng con người ko hiểu chính cảm xúc của họ không? Đôi khi người ta vẫn đọc sai cảm nhận của trái tim đấy. Thật sự, và vì thế mới có những nhầm lẫn, đau khổ, thất vọng, chia lìa. Em đi vào lối mòn cảm nhận bởi chính tính hiếu thắng và bảo thủ của em. Dường như em đã tự kỷ ám thị mình quá lâu rồi. Điều này có lẽ do bởi nỗi sợ hãi mơ hồ rằng em không sống hết đúng số giây, phút trong một ngày bằng tình cảm thật sự của mình, cho nên em cứ thả trôi nổi cảm xúc bay bổng, lờ đờ, say trong làn khói ảo giác. Em đã luôn nghĩ: yêu được (với nghĩa thật sự) mới là khó, ko yêu thì dễ.
Em chỉ nhìn nhận vấn đề từ phía mình. Xét về tâm, sinh lý và tình cảm thì những lầm lẫn của em cũng là điều dễ hiểu, bởi hầu hết các cô gái ở tầm tuổi em đều thế. Cho nên em cũng chẳng trách mình. Anh đã bao giờ cố gắng hiểu một ai chưa? Còn em, mỗi ngày em lại tự vấn: liệu có phải mình chỉ đang ve vuốt cảm xúc, nỗi đau khổ của chính mình? Em luôn nghĩ em là một điều gì vĩ đại, to lớn lắm và mọi người phải quan tâm đến cảm xúc của em. :).
Ôi dồi, có lắm cái muốn viết quá mà lười suy nghĩ với lại nhức hết cả óc. Có mỗi ngày nghỉ thì lại mệt phờ với thi cử, bạn bè, nấu ăn, internet.
Đại ý em chỉ muốn nói là có khi em bốc đồng thật, vì em nghĩ là em thích anh nên em đã hành động như em thích anh thật, chỉ bởi vì em hèn nhát đến mức ko chịu thừa nhận cảm xúc của mình là sai. :) . Liệu anh có thế ko? Chúng mình hơn 2 tháng chẳng gặp nhau, chẳng đt, chẳng chat, chẳng * cả. Và chúng ta... vẫn sống tốt. Anh lại tiếp tục cuộc hành trình với những điều mâu thuẫn ko ai lý giải được trong chính bản thân anh như sở thích lượn lờ chim gái vớ vẩn rất đặc trưng (cái này có lẽ tốt cho việc giữ nguyên khí, sinh lực, năng lượng sống của anh), đôi khi trầm lắng nép mình vào những cõi hư vô, không thực, đôi khi văn vẻ, thơ thẩn rất triết lý, hào hoa, đôi khi lại ồn ào, bậy bạ, nhắng nhít, còn em thì vẫn cuộn mình trong những bài báo lá cải, trong những bước chân ríu rít tung tăng với lũ bạn, trong những ngày rộn ràng với một đứa bạn thân về một kế hoạch tầm cỡ nào đấy (có thể với anh, với người khác là hết sức ruồi bu, nhố nhăng, bull****), trong những giờ học, buổi đi chơi và cả những tình cảm mến thương trong thực tế... Chẳng ai xấu cũng chẳng ai tốt. Mà vấn đề cũng chẳng phải là xấu tốt, vấn đề là chúng ta... không liên quan nhau một tí tẹo nào. Dù sao thì đàn ông ai chả thế: khoái chinh chiến, chinh phục, đong đẽo để đánh giá giá trị thực tế của mình (nếu còn đẽo được thì tự tin, nếu ko đẽo được nữa thì u uất nghĩ là tuổi già sức yếu rồi), hay triết lý, thích những cái * có vẻ cao siêu, khó hiểu, còn đàn bà thì cũng vậy: lúc nào cũng đơn giản, tầm thường, hay suy nghĩ vụn vặt, dễ đau khổ dở hơi và có vẻ thực tế hơn 1 tí.
Nói thế thôi chứ biết thì vẫn biết mà say thì vẫn say. Vì phụ nữ cũng mong manh như pha lê í mà. Dễ siêu lòng. Ví dụ như anh ko gọi đt cho em thì em đâu có nhớ đến anh mà ngồi viết cái này (cái này có thể làm anh lại akay, trym kú lên nhưng thực ra cái này có giá trị lắm đấy, nó đánh dấu là em nhớ đến anh, và rằng em chưa thật sự lờ lớ lơ anh.:) – chết thật, có khi vài quả đt nữa của anh thì em lại nhũn như bún cũng nên. Hị hị hị. Rất là nữ tính và con gái nhé!).
Thôi, biết thế đã.
Chẹp, cơ mà em phải công nhận là em hơi bị khó hiểu thật. Bởi vì tự phân tích với lại nghĩ đến kiệt cùng thì em thấy là ta đã phi lý khi quy kết cái đã có giữa em với anh là tình yêu, nhưng mà đã có những lúc "đôi khi bên anh em mong được gần anh mãi"... Cho nên em nghĩ, trình đong đẽo qua mạng của anh cũng ko phải level thấp đâu (hình như do có tham khảo bài gì “Nghệ thuật đẽo gái mạng” của anh zai Đào Hải Đăng trong tnxm thì phải?), bởi vì nó ngấm vào cảm xúc thật của em và buộc em phải tin rằng nó có thật. Kinh ko? Sức mạnh phi thường. Chỉ có điều anh có khả năng mở màn nhưng ko có khả năng duy trì (hoặc giả anh ko muốn duy trì) nên hai ta thức tỉnh nhanh quá. :) . Anh ạ, chính những kết hợp mâu thuẫn lằng nhằng tốt xấu trong anh làm cho người ta (người VN vốn có máu lịch sự, nhân ái, với lại những cái * * đó) ko bao giờ có thể ghét anh hẳn được, vì sợ là ghét luôn cả những phần ko đáng ghét, những phần rất dễ thương, tốt đẹp trong anh. Anh có biết tại sao cảm xúc sẽ mờ đi theo năm tháng, ko còn rõ rệt về yêu, ghét, thích, si mê ko? Để đến lúc anh phải tự hỏi mình: Sao mà yêu khó thế? Ấy là vì anh đã hoang phí trang trải mênh mang quá nhiều rồi. Mà thực ra ai cũng thế, đặc biệt là các anh giai. Điều này làm cho con người ta cảm thấy mình cô độc trong cuộc đời rộng lớn, ko bao giờ yêu tha thiết cuộc sống được.
Em hi vọng máu tự ái của anh ko bốc lên cao quá, em ko chịu trách nhiệm đâu.
:), sân bay ngày hôm ấy, em lúng túng giữa mùa đông HN lạnh tê tái, nhìn thấy anh đầu tiên đang đi bộ về phía tấm pa-no quảng cáo, chẳng hiểu sao em lại chạy về nấp phía sau những cây cột sân bay. Nhưng em là một cô gái có thể bẻ cong những phạm trù không rắn nhưng khó điều khiển như lý trí, một chút bối rối thế rồi em đã bước về phía anh, bình tĩnh, tự tin. Thế rồi ta đã nắm tay và ôm nhau ngay trong taxi, thế rồi kéo theo đó là một chuỗi những khoảnh khắc kỳ dị trong đời thực nhưng tựa như vẫn mơ hồ, dịu ngọt như những con chữ nhảy ra từ bàn phím... Thế rồi sau đó ta lại giấu mình sau bàn phím, nhưng những con chữ đã mang màu sắc khác.
Ý em chỉ là chưa bao giờ ta thực sự quen và thích nhau trong đời thực. Giản dị vậy thôi. Em nhận ra, hình như em đã tự động lèo lái cả cảm xúc của mình cho phù hợp với cảm xúc trong không gian mạng. Đây ko phải là một sự lừa dối, bởi vì có lẽ anh đã quá quen rồi. Cho nên, đừng nói với em là anh bị tổn thương. Người ta không thể bảo người ta bị thương khi sức khỏe vẫn tốt, cơ thể không chảy máu, cũng chẳng cảm thấy đau.
Cũng may là hai ta thức tỉnh sớm, và em tin anh đã nói thật: anh là người tốt, anh không muốn ai khổ sở vì anh. Tất nhiên là em cũng chẳng khổ sở * đâu, chỉ có điều em nhận ra đôi khi mình không nên thành thật và nồng nhiệt quá, nhường cho những người khác nữa chứ. Mệt thật í. :) . Nghe tiếng anh qua đt, suýt ko nhận ra anh.
Giữ gìn sức khỏe, anh zai của em. Dù sao thì em cũng luôn là em gái bé nhỏ của anh đấy nhé, nếu có chỗ nào lộng ngôn, bỏ quá cho em.
Em la Po-rin-xet
29-05-08, 01:56
Những bài của bác X-ray rất là bổ ích đấy ạ. Em thích. Em cũng phải chạy gạo nhưng vì thích đọc nên lại bớt xén thời gian ngủ để đọc những bài dài mà em thấy là thú vị.
@Thiếu nữ TL: Có đọc bài tâm sự của cô. Nói chung là phải cứng rắn lên thôi. Bởi vì dù sao cũng vẫn phải sống. Bỏ cái ý định bỏ việc với lại tiếp tục liên lạc với anh bồ cũ đi thôi ấy ạ. Zai nó buồn cười lắm, theo nó thì nó chạy như chạy tà, nhục lắm cơ, nhưng hễ mà quay đít lại phía nó, để mặc nó với những mớ bòng bong vớ vẩn của nó thì có khi một ngày nó lại cắp đít chạy lon ton theo cô cũng nên. Zai nếu mà ko bị làm tình làm tội thì chúng nó không thấy thích thú, hạnh phúc, sung sướng đâu.
@Noel viết hay ghê. Hứt hứt hứt. Cảm động thật í, không phải chả vờ đâu.
pam
02-06-08, 09:31
Anh Noel lại gửi tâm sự lên vnexpress rùi à?

http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Tam-su/2008/05/3BA02589/