Biển Xanh, Kòm, Thăng Long và thực trạng Nền kinh tế Quốc gia

Vàng
19-04-08, 12:58
Biển Xanh, Kòm, Thăng Long và thực trạng Nền kinh tế Quốc gia

(Truyện ngắn - Dựa trên sự kiện có thật!)

Lời dẫn nhập 1


Kinh tế học không phải là môn khoa học tự nhiên như toán học, vật lý. Nó là một khoa học dựa vào hành vi con người và hướng đến con người dù rằng nó dùng các công cụ toán học để mô phỏng và phân tích. Các tính toán lý thuyết Kinh tế sẽ không có giá trị gì nếu không gắn nó với việc hiểu ứng xử và động lực của con người.

Không thể điều hành vĩ mô một Nền kinh tế thị trường thành công bằng bàn tay hữu hình của Nhà nước, vì Kinh tế thị trường vốn được vận hành theo qui luật của bàn tay vô hình – cách mà các nhà kinh tế học gọi tên một cơ chế thúc đẩy sự vận động kinh tế thông qua việc tác động vào động lực con người.

Lời dẫn nhập 2


Xe buýt rất chật, một cô bị một anh đứng sát vào phía sau, khó chịu nên đã quát lên: - Này anh, anh có cái quái gì cưng cứng cứ cà vào tôi thế? Anh chàng thì thào khe khẽ - Cô yên tâm đi, tôi mới lĩnh lương, xe đông quá tôi không dám đút túi sau sợ mất cắp nên cuộn lại nhét vào phía trước đấy. Một lúc sau, cô gái bỗng kêu toáng lên: - Này này, sao lương anh tăng nhanh thế!!!

...Cuối cùng sau bao nhiêu khó khăn gian khổ, Biển Xanh và Kòm đã vượt qua tất cả những sự dèm pha khích bác của bè lũ Thăng Long, để thành vợ thành chồng.

Đêm tân hôn, sau cuộc mây mưa hoan lạc, Biển Xanh gối đầu lên tay anh, thủ thỉ: “- Anh ạ, mình đã là vợ chồng sướng khổ có nhau rồi, nhưng mà nếu để lũ TNXM biết, thì bọn thằng Phương Thảo thằng nhaphat nó sợ anh, chả dám nói chuyện à ơi với em nữa, với lại cũng chả có gái nào dám đong đưa anh. Mình chơi Thăng Long mà thế, rất là chán. Hay là, ở Thăng Long, mình dùng mật mã để nói chuyện vợ chồng, cho khỏi bị lộ?”.

Anh hỏi: “- Thế em muốn dùng loại mật mã như nào?”. Biển Xanh nhỏ nhẹ, giọng Hà Nội gốc: “- Bọn Thăng Long nói chuyện tục tĩu không thể tả, em rất ghét! Nhất là cái thằng Đào, mở miệng ra là trym với bým rất tởm. Nhưng thôi, chuyện thằng Đào em sẽ nói sau. Bây giờ, anh phải nghĩ ra mật mã thế nào ấy, vừa tao nhã thanh lịch kiểu người Tràng An quê em, lại vừa đúng chuyên môn nghiệp vụ kinh tế, mà vẫn phải đúng bản chất sự việc hiện tượng. Thế mới đáng gọi là anh Kòm chứ!”

Anh nghĩ ngợi một hồi rồi trả lời, giọng Hà Tây: “- Bi giờ, thế này nhá, mình thống nhất gọi gia đình mình là Quốc gia, anh là Doanh nghiệp, em là Nhà nước, sinh hoạt vợ chồng gọi là Kinh tế, mối quan hệ vợ chồng mình là Nền kinh tế, kinh nghiệm giường chiếu gọi là Kiến thức kinh tế, niềm hoan lạc sau ân ái gọi là Tăng trưởng, trục trặc sinh hoạt vợ chồng gọi là Lạm phát, mâu thuẫn vợ chồng gọi là Khủng hoảng, li dị gọi là sự Sụp đổ, được không?”

Biển Xanh cười hân hoan, hôn anh đánh chút rồi liến thoắng dạy đời anh, giọng rất chi nghiệp vụ: “- Đúng rồi, hóm hỉnh thế mới gọi là anh Kòm chứ. Quan hệ Doanh nghiệp – Nhà nước là mối quan hệ hữu cơ, đôi bên cùng có lợi. Doanh nghiệp phải đóng thuế cho Nhà nước. Nhà nước chỉ quản lý Doanh nghiệp trên phương diện vĩ mô, không can thiệp vào nội bộ Doanh nghiệp. Doanh nghiệp khó khăn thì tất yếu Nhà nước sẽ có chính sách hỗ trợ. Quan hệ Doanh nghiệp – Nhà nước tốt dẫn đến Nền kinh tế phát triển, Tăng trường kinh tế tất yếu sẽ tăng cao, Lạm phát bị đẩy lùi. Ngược lại, Lạm phát tăng liên tục là nguyên nhân dẫn đến Khủng hoảng. Khủng hoảng Kinh tế kéo dài đưa Quốc gia đến bờ vực của sự Sụp đổ”.

Sau khi giảng giải cho anh một hồi các kiến thức về Kinh tế, căn bản Nền kinh tế của các Quốc gia từ United Kingdom đến Singapore, Malaysia mà Biển Xanh đã từng học hỏi, tiếp xúc; biện pháp ngăn ngừa Khủng hoảng; các mối quan hệ Doanh nghiệp – Nhà nước của các Quốc gia láng giềng; biện pháp kiềm chế Lạm phát, thúc đẩy Tăng trưởng kinh tế... Đang thao thao bất tuyệt, bỗng Biển Xanh hình như chợt nhớ ra điều gì, dụi đầu vào nách anh, giọng hơi ngập ngừng: “- Anh ơi, chả lẽ trên Thăng Long, mình toàn nói chuyện Kinh tế vĩ mô thế sao? Vốn từ vựng ít thế, sao nói được chuyện Kinh tế vi mô? Thế.... thế... ví dụ như... như... cái ấy của anh, thì gọi là gì được?”.

Anh cười, giọng tự tin: “- Vĩ mô nói chiện được, thì vi mô cũng nói chiện được. Để anh gợi ý cho em nhé: - Trách nhiệm của Doanh nghiệp đối với Nhà nước là gì?”. Biển Xanh cười: “- Hí hí, em biết rồi, nghĩa vụ của Doanh nghiệp là đóng Thuế đầy đủ cho Nhà nước, năm sau cao hơn năm trước. Anh mà trốn Thuế, em bắt được là em phạt 1 gấp 5 lần. Hí hí, cái ấy của anh, không gọi là Thuế, thì chả có gì hợp lý hơn!”.

Thế rồi, Biển Xanh lại giảng giải nghiệp vụ cho anh về trách nhiệm đóng Thuế của Doanh nghiệp, chu kỳ đóng Thuế, các biện pháp thu Thuế của Nhà nước, chế độ thưởng phạt của Nhà nước khi tăng thu/thất thu Thuế... Bổng Biển Xanh lại hỏi: “- Ơ, thế còn của em nữa, gọi là gì được nhỉ?”. Anh cười: “- Thạc sĩ kinh tế mà dốt. Thế Doanh nghiệp muốn đóng Thuế cho Nhà nước, thì phải đóng vào đâu?”. Biển Xanh reo lên: “- Kho bạc, hí hí, ấy của em là Kho bạc, là nơi chứa tài sản Quốc gia, an ninh cẩn mật lắm, em khóa mấy lần khóa, hí hí hí”.

Thế là từ bữa đó, mọi lúc mọi nơi, anh và Biển Xanh liên tục trao đổi bàn luận với nhau về Kinh tế vĩ mô, Kinh tế vi mô. Kiến thức Kinh tế của cả 2 người càng ngày càng cao. Thuế đóng càng ngày càng nhiều. Nền kinh tế tăng trưởng liên tục, liên tục. Lạm phát hầu như không có cơ hội tồn tại ở Quốc gia này.

Sau mấy năm trời Quốc gia phát triển, bỗng một đêm nọ, tự nhiên Biển Xanh có vẻ u buồn, anh hỏi: “- Em à, Doanh nghiệp đóng Thuế đầy đủ, Kinh tế siêu tăng trưởng. Nhà nước phải lo lắng chuyện gì nữa?”. Biển Xanh nói, giọng rầu rĩ: “- Anh ạ, Nền kinh tế Quốc gia mình hình như phát triển trái với quy luật. Em chả hiểu sao nữa, hic hic, là tại sao Doanh nghiệp đóng Thuế càng nhiều, thì Kho bạc Nhà nước lại càng LỖ TO”.
vovi
19-04-08, 13:10
Buồn cười vãi đá! Vốt 5 sao
Hurricane
19-04-08, 13:30
Ông này làm thơ thì thường nhưng được cái viết văn ruyên phết.
ĐànBòVàoThànhPhố
19-04-08, 13:55
Bác Vàng em ơi! Nhấp nháy rồi, lại thêm cái "vằn vện" kia kìa... NHƯNG BUỒN CƯỜI QUÁ THỂ. Em khá ngu về Tài chính nên không thể hiểu sao lại càng đóng Thuế thì kho Bạc càng LỖ TO... :D
Vu~
20-04-08, 00:28
Lâu ko vào TL, bác Vàng em viết duyên vãi.
nhaphat
20-04-08, 17:31
Hí hì, thằng Vàng chỉ được cái viết chiện hay chứ tình hình thực tế dốt tệ. Bi giờ phải gọi là Nhà nước mí Tập Đoàn, doanh nghiệp thì ăn thua đ éo, so thế đ éo nào mí nhà nước. Thế tình hình là quốc gia mí tập đoàn sau mấy năm đã sinh ra được công ty con nào chửa? Công ty con sẽ là thằng béo nhất, nó chui ra lại còn ăn hết phần của nhà nước mí tập đoàn. Thế thì làm gì mà chẳng LỖ TO!:D
banbeo
21-04-08, 00:13
Hí hì, thằng Vàng chỉ được cái viết chiện hay chứ tình hình thực tế dốt tệ. Bi giờ phải gọi là Nhà nước mí Tập Đoàn, doanh nghiệp thì ăn thua đ éo, so thế đ éo nào mí nhà nước. Thế tình hình là quốc gia mí tập đoàn sau mấy năm đã sinh ra được công ty con nào chửa? Công ty con sẽ là thằng béo nhất, nó chui ra lại còn ăn hết phần của nhà nước mí tập đoàn. Thế thì làm gì mà chẳng LỖ TO!:D

Giống như triện gì mà nàng bạch tiết và 7 chú lùn bác nhở. Các chú ấy như những công ti con, nhưng chỉ đủ làm cho nàng bạch tiết có 7 lỗ nhỏ thôi chứ, hí hí
Tê tê say say
21-04-08, 11:14
LỖ TO là bởi vì nhiều thằng DN cũng "đóng" chứ có một mình bác Vàng em là DN đé,o đâu? Bác Vàng em cứ thơ thẩn cho lắm vào lại tưởng có mỗi một mình mình đóng thuế.
Trái
01-11-10, 15:14
Vàng anh và Biển Xanh quen nhau tình online diễn đàn dẫn đến xoong quấy bột. Sau 5 năm đôi uyên ương chim bướm hẹn nhau ra bờ rào cũ để kỉ niệm lần đầu offline. Họ "yêu" nhau luôn ở chốn thơ mộng rặng râm bụt như thủa trước. Có điều khác thường tự nhiên Vàng anh " yêu" dữ dội vô cùng, giật đùng đùng, quẹo trái rẽ phải, lắc lư sùi bọt mép. Biển lấy làm lạ vì bao năm nay Vàng anh chưa bao giờ sung sức như thế, đôi khi còn hơi " yếu" về chuyện "yêu". Mắt long lanh, má ửng hồng Biển thỏ thẻ: Sao hôm nay anh "giỏi" thế? Vàng anh hổn hển nói không ra hơi, mặt tím ngắt: Sư bố chi bộ chó đểu gài bẫy dây điện làm ông khổ...

p/s: Xa xa, anh Van đắc chí dập cầu dao, cười nhếch mép. Vãi lúa!
Holandor
01-11-10, 21:13
Biển Xanh, Kòm, Thăng Long và thực trạng Nền kinh tế Quốc gia

(Truyện ngắn - Dựa trên sự kiện có thật!)

Lời dẫn nhập 1



Lời dẫn nhập 2

Thế là từ bữa đó, mọi lúc mọi nơi, anh và Biển Xanh liên tục trao đổi bàn luận với nhau về Kinh tế vĩ mô, Kinh tế vi mô. Kiến thức Kinh tế của cả 2 người càng ngày càng cao. Thuế đóng càng ngày càng nhiều. Nền kinh tế tăng trưởng liên tục, liên tục. Lạm phát hầu như không có cơ hội tồn tại ở Quốc gia này.

Sau mấy năm trời Quốc gia phát triển, bỗng một đêm nọ, tự nhiên Biển Xanh có vẻ u buồn, anh hỏi: “- Em à, Doanh nghiệp đóng Thuế đầy đủ, Kinh tế siêu tăng trưởng. Nhà nước phải lo lắng chuyện gì nữa?”. Biển Xanh nói, giọng rầu rĩ: “- Anh ạ, Nền kinh tế Quốc gia mình hình như phát triển trái với quy luật. Em chả hiểu sao nữa, hic hic, là tại sao Doanh nghiệp đóng Thuế càng nhiều, thì Kho bạc Nhà nước lại càng LỖ TO”.

Thế rồi đôi uyên ương cũng bàn thảo để tìm được giải pháp tháo gỡ. Biển Xanh công tác cho các Doanh nghiệp tư bản lâu lâu, càng ngày càng nhận ra vai trò của Nhà nước trong nền kinh tế thị trường như thế là không ổn. Ai lại Nhà nước gì chỉ suốt ngày lo đòi gặm Thuế của Doanh nghiệp. Hết gặm mút rồi bóp nghẹt vắt Doanh nghiệp như người ta vắt quả chanh, vì vậy mà Doanh nghiệp luôn trong tình trạng mệt mỏi, phải trốn chạy, phải luồn lách để trốn tránh việc đóng Thuế vào Kho bạc. Cô nàng chợt nhận ra rằng, Kho bạc Lỗ to theo không phải là do Doanh nghiệp đóng Thuế nhiều, mà ngược lại, là do chính Nhà nước có cơ chế chưa hợp lý, độ co dãn chính sách quá là thất thường, lúc đóng lúc mở, không đúng thời điểm nhịp nhàng, còn Doanh nghiệp thì thò thò thụt thụt quá nhiều, gây đến một độ trai lỳ của toàn bộ cơ chế…

Vàng chăm chú nghe Biển Xanh tâm sự, mỉm cười trìu mến với vợ, ừ nhỉ, em yêu đúng là đầy kinh…, gọi là Nhà nước thật, nhưng khổ lắm, nhiều khi những thứ cơ bản như điện nước còn x có đủ thì làm ăn gì. Rồi Vàng thủ thỉ với vợ bằng chất giọng rất chi là Hà nội 2, thế này nhé, em yêu, anh nhận thấy rằng, dùng Thuế như một công cụ tài khóa quả thật là không ổn. Chúng ta phải nghiên cứu kỹ hơn về công cụ Tiền tệ. Thế này nhé, từ nay cô bạn nhỏ của em sẽ là Tiền tệ. Để tránh Lạm phát thì Nhà nước phải thắt chặt Tiền tệ. Thắt chặt tiền tệ không những làm giảm Lạm phát, nó còn là phương thức thắt lưng buộc bụng để dần dần có thể loại bỏ những Doanh nghiệp nhỏ, kém hiệu quả và sức sống ra khỏi nền Kinh tế. Còn nếu anh là Doanh nghiệp làm ăn thực sự có hiệu quả, thì anh sẽ sống, anh sẽ phát triển với tốc độ double digit. Doanh nghiệp lớn lên, Tiền tệ to ra, Kinh tế không phát triển mới gọi là lạ…

Biển Xanh nghe vậy má đỏ hây hây, mắt lúng liếng, em biết rồi nhé, vậy thì cậu chủ nhỏ sẽ là công cụ để đáp ứng Chính sách tiền tệ. Lãi suất, đúng rồi, Lãi suất anh yêu ạ, của anh sẽ là Lãi suất nhé. Khi Lãi suất lớn lên, thì Tiền tệ co hẹp, như vậy là vừa vặn khít khịt, nói đến đây, mắt cô nàng sáng long lanh…

Vàng nghe xong một hồi chưa thủng lắm nhưng cũng lẩm bẩm tính. Tiền tệ thu hẹp thì Doanh nghiệp khó sống, đẩy Lãi suất phình lên thì phải lo mà làm ra Lãi to hơn để trả. Đèo mẹ, Lãi suất có tăng thì cũng có cỡ của nó thôi, gồng mãi thế nào được. Ngược lại, giảm lãi suất khác gì tự cắt ấy vì Tiền tệ mà thấy Lãi suất giảm thì dĩ nhiên sẽ nở nhanh ra, ắt sẽ dẫn đến Lạm phát.

Đm, thế này thì loạn, em yêu, Lạm phát thì khác x gì Thuế quất thẳng vào mặt Doanh nghiệp…