TODAY is a GIFT, that is why it is called PRESENT

maiphuongthuy
27-12-07, 17:28
(Post câu chuyện này tặng Evil và các bạn gái yêu quý, chúc các bạn năm mới vui vẻ, hạnh phúc)

Có hai người đàn ông, cả hai đều bị bệng nặng lắm, cùng nằm chung trong một căn phòng của bệnh viện nọ.

Một người thì được phép ngồi dậy trên giường vào mỗi buổi trưa hằng ngày để được chữa bệnh bằng cách rút nước trong phổi của ông ta, giường của ông này được kê sát cửa sổ duy nhất trong căn phòng.

Người kia thì chỉ nằm dài trên giường suốt ngày đêm. Hai người nói với nhau rất nhiều chuyện hằng ngày: Chuyện vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, cả việc những ngày trong quân đội, họ kể cho nhau nghe về những chuyến du lich đó đây.

Cứ buổi trưa hằng ngày, khi phải ngồi dậy để được chữa trị, công việc rút nước trong phổi có khi hằng giờ, để cho thời gian qua nhanh, ông diễn tả cho người bạn nằm cùng phòng những gì ông có thể thấy được bên ngoài khung cửa sổ.

Kể từ đó người bệnh nằm trên giường suốt ngày bắt đầu sống với khoản thời gian buổi trưa quí báu kia, đó là cái thế giới duy nhất, với cuộc đời bên ngoài và thật sự sống với những sinh hoạt và mầu sắc của thế giới bên ngoài.

Bên ngoài khung cửa sổ là một khu công viên với một cái hồ nhỏ xinh xinh, vịt trời và những con thiên nga tung tăngbơi lội trong hồ, trẻ con chơi trò thả thuyền buồm do chúng chế tạo bằng những kiểu mẫu được bày bán trong các cửa hiệu đồ chơi. Những đôi tình nhân tay trong tay giữa vườn hoa đầy mầu sắc của muôn hoa đua nở và xa xa là thành phố nhộn nhịp.

Người đàn ông phải nằm suốt ngày trên giường chỉ cần nhắm mắt lại là có thể tưởng tượng ra mọi cảnh sắc do sự diễn tả tỉ mỉ của ông bạn kia ngồi bên cửa sổ.

Một buổi trưa ông ngồi bên cửa sổ tả lại một cuộc diễn hành vừa mới đi qua, mặc dù người đàn ông nằm trên giường không được nghe tiếng của ban nhạc diễn hành nhưng ông vẩn có thể trông thấy trong trí tưởng trong khi nằm nghe người kia kể lại câu chuyện thật rõ ràng

Ngày tháng qua nhanh, vào một buổi sáng khi người y tá mang nước vào phòng tắm rửa cho bệnh nhân và khám phá ra người nằm trên giường bên cửa sổ đã qua đời trong giấc ngủ bình yên đêm qua, bà buồn bã cho người trong bệnh viện mang thi hài của ông ra đi.

Còn lại người đàn ông nằm suốt ngày trên giường chụp lấy cơ hội để xin chuyển giường sang nằm kế bên cửa sổ, người y tá chấp thuận ngay và chuyển ông sang nằm cho gần cửa sổ sau đó rời khỏi phòng trả lại sự yên lăng cho người bệnh nhân.

Lúc này, trong một cố gắng phi thường, chấp nhận mọi sự đau đớn của thể xác, ông ta đã chống khuỷu tay cố rướng người nhìn qua khung cửa sổ để nhìn ra cuộc đời thật sự bên ngoài lần đầu tiên từ ngày ông vào đây. Ông cố gắng chậm rãi nhìn ra bên ngoài khung cửa sổ bên cạnh giường của ông.

Ô kìa! Đầy kinh ngạc, bên ngoài chỉ là một bức tường trống trơn! Lần sau khi người y tá đến ông ngạc nhiên hỏi "Làm sao ông bạn kia đã kể lại một cách tỉ mĩ những điều kỳ diệu ở bên ngoài chiếc cửa sổ này?"

Người y tá đã kể lại rằng người bệnh kia là một người mù và còn không thể thấy được cả bức tường trống vắng ngoài kia và kết luận: "Có thể ông ta chỉ muốn giúp cho ông thêm can đảm".

Người ta có thể quên mình để đem lại cho người khác những niềm hạnh phúc vô biên.

Chia xẻ một nỗi khổ chỉ chia được một nửa của sự buồn rầu, nhưng đem lại hạnh phúc cho người là một điều sung sướng mênh mông.

Nếu bạn muốn cảm thấy bạn giàu có, chỉ cần đếm những gì bạn không thể dùng tiền để mua được.

Cuộc đời là hiện tại như trong ngôn ngữ có câu:

"TODAY is a GIFT, that is why it is called PRESENT"
angelina
29-12-07, 09:49
Tôi cứ nghĩ mãi, tại sao người Việt mình hèn thế. Ngày xưa các cụ chiến đấu anh dũng thế, mà bây giờ tất cả cứ co rúm lại với nhau. Những người tốt, dám đấu tranh thì bị xa lánh, ít người dám giúp đỡ. Thế hệ hậu sinh thậm chí còn chửi bới người ta, cho rằng người ta sai. Hoá ra chiến thắng bản thân mình vẫn là khó nhất (mình ở đây là những người trong nước mình). Sức mạnh của tuyên truyền phi tự do thật kinh khủng. Các cháu bây giờ đều chỉ chết vì tiền, thấy thằng nào có nhiều tiền là sáng mắt lên. Trong khi thực ra kinh doanh để giàu sụ ở nhà mình chủ yếu là ăn hại đâu có giúp ích phát triển kinh tế mấy đâu. Chủ yếu vẫn nhờ mảng sản xuất và xuất khẩu trực tiếp.

Trước tôi chỉ nghĩ mong muốn học xong rồi về nghiên cứu triết học và khoa học. Cuối đời có thể sẽ đi tu. (Vô tình trùng hợp với thuyết Darwin Thăng long của thằng Tân Ngố :D). Nhưng bây giờ có lẽ phải suy nghĩ lại. Tôi cũng có những vấn đề riêng, phiền toái không kém những người khác. Nhưng...đi tù hoặc chết đều không đáng ngại. Cái duy nhất cần nghĩ là làm thế nào để hiệu quả tối đa.

Tại sao cứ xui người khác đi vào con đường nguy hiểm, khổ cực mà lại không phải chính mình đi???

Bao nhiêu người cứ cắm đầu cắm cổ vào đấu tranh vì những thứ nhỏ nhỏ vớ vẩn, như kiểu lạm thu vài đồng, thầy giáo bắt nạt trẻ con. Trong khi những thứ bất công to tướng thì không dám nói gì. Funny !!

Tôi không tin dân trí người Việt cao hơn thì xã hội tự khắc sẽ trở thành dân chủ hay có tự do hơn. Bằng chứng là đội ngũ du học sinh trở về đa phần vẫn thờ ơ thế thôi. Lo xây nhà cao, kiếm xe đẹp, và đàm tiếu về chính trị ở quán thịt chó. Chấm hết. Không ai nói gì thì mọi thứ vẫn đâu lại vào đấy. Các chính trị gia sẽ chẳng bao giờ chịu thay đổi cái gì, một khi không có sự đấu tranh quyết liệt của nhân dân. Phải có những người chịu thiệt thòi, hi sinh thì cộng đồng quốc tế mới can thiệp được chứ. Mà ngay cả dù đấu tranh hôm nay chưa đẩy lùi được cái xấu, cái ác thì vấn phải đấu tranh. Bởi vì ta là 1 con người có lòng tự trọng. "Ra đường thấy sự bất bằng mà tha". "Chết vinh còn hơn sống nhục". Vậy thôi.

Nghe mấy ông tổng biên tập, phó tổng biên tập các báo xin xỏ, đừng cấm nọ kia mà thấy thảm. Bản thân mình là dân nhà báo, miệng lưỡi của xã hội, vậy mà phải đi van vỉ mấy con lừa ở trên cao cao (@killer).
1600
29-12-07, 23:54
angelina post mot cai off-topic, xong roi than tho? vo' va?n
Chí Phèo
30-12-07, 01:03
Bác lâu vào không biết rồi, Angelina là Vìu. Câu chuyện ở trên là để tặng Vìu và cũng có ý nghĩa sâu xa hơn,không chỉ đơn thuần là câu chuyện giữa hai bệnh nhân. Cho nên những than thở của Vìu không hề off-topic
1600
30-12-07, 15:28
À ra vậy, em xin lỗi Vìu nghen
Con nhà nghèo
30-12-07, 17:29
Cuộc đời là hiện tại như trong ngôn ngữ có câu:

"TODAY is a GIFT, that is why it is called PRESENT"
Hình như bạn hiểu sai từ "Present" trong câu này thì phải !

Present ở đây là quà tặng chứ không phải hiện tại.
MÌnh nghĩ thế !