Tiếu lâm chính em

Săn Bắt Bướm
07-12-07, 00:31
Em thấy cái này:

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=10782&rb=08

Nhân bác Nghiên nhà ta nói câu: Thú thực là nhà cho thuê nhưng đến nhà xí cũng chẳng có...thì có chuyện này...


Toà nhà không hố xí

Tại Hà Nội, một toà nhà bốn tầng mới xây thu hút nhiều người đến tham quan, vì nó được thiết kế khá đẹp. Chỉ có điều rất lạ là suốt cả bốn tầng đều không hề có một hố xí nào. Mọi người xúm lại hỏi ông kiến trúc sư và được ông giải thích như sau:

“Tầng một [5] dành cho nhà trẻ, các cháu đi ị vào bô. Tầng hai dành cho cán bộ cấp thấp, mọi người đi ị ở cơ quan. Tầng ba dành cho cánh văn nghệ sĩ thì ị được bãi nào, họ nhét vào mồm nhau bãi ấy. Còn tầng bốn dành cán bộ cấp cao, mấy vị ấy chỉ quen ị lên đầu thiên hạ. Bởi thế, chúng tôi xây hố xí làm gì cho nó lãng phí?”
Săn Bắt Bướm
07-12-07, 00:35
Nhân việc chị em ta xuất khẩu sang bển lấy chồng đem về vô số ngoại tệ, Căn nguyên là từ cái chuyện này:

Hàng xuất khẩu đặc biệt

Ông Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã miền núi nọ nhận được công văn “hoả tốc” từ trên tỉnh gửi xuống. Ác một nỗi là công văn lại đánh bằng máy chữ không dấu nên ông bóp óc mãi, cũng chẳng đoán ra. Công văn có đoạn viết:

“Thu mua gap 1.000 can long lon rung de xuat khau. Bay ngay nua co xe xuong nhan.”

Ba chữ “long lon rung” làm Chủ tịch xã nhà ta đau đầu nhất. Những chữ khác thì ông đoán đại khái rằng trên tỉnh cần thu mua gấp 1.000 cân gì gì đó để xuất khẩu và bảy ngày nữa sẽ có xe xuống nhận. Nhưng thứ hàng cần thu mua gấp là cái gì đây?

Nghĩ cả ngày không ra, đêm ông lại nằm vắt tay lên trán nghĩ tiếp. Ông cứ trằn trọc, khiến cô vợ trẻ nằm bên cũng không ngủ được. Cáu quá, không thèm nghĩ nữa, ông quay ra... nghịch cái thân hình chắc lẳn của cô vợ. Bàn tay ngứa ngáy của ông bắt đầu lục lạo hết bên trên lại bên dưới. Vừa lục lạo tới chỗ đầy “lau lách”, ông Chủ tịch bỗng vỗ đùi vợ đánh “bách”, rồi reo lên như nhà bác học Archimedes thời xưa: “Ồ, có thế mà cũng chẳng nghĩ ra!” Để cô vợ khỏi hỏi han lôi thôi chuyện quốc gia đại sự, ông tiếp tục cùng nàng tận hưởng một trong “tứ khoái” trời cho, rồi sau đó cùng lăn ra... ngáy.

Mờ sáng hôm sau, chỉ kịp rít vài hơi thuốc cho tỉnh ngủ, Chủ tịch xã đã hớt hải chạy qua nhà Chủ tịch Hội Phụ nữ ở bên kia đồi và chìa cho bà ta xem cái công văn “hoả tốc” oái oăm nọ. Ông vừa cười ha hả, vừa cắt nghĩa từng chữ cho bà nghe. Bà Chủ tịch Hội mới ngoài bốn mươi, mặt đỏ rần, nhìn bức công văn nửa tin nửa ngờ. Đoán được ý bà, Chủ tịch xã nghiêm giọng nói:

“Chữ ký của đồng chí Chủ tịch tỉnh đây. Con dấu của Ủy ban Nhân dân tỉnh đây. Bà không nhận ra hả? Công tác này đúng là của mấy bà, chẳng chạy vào đâu được!”

“Nhưng đào đâu ra cả tấn của nợ ấy đây?” - Chủ tịch Hội dấm dẳn hỏi. “Cả xã này chỉ có non ngàn phụ nữ. Mà nhà ông thừa biết cái giống ấy đâu có nhiều nhặn gì...”

Chủ tịch xã cười ngặt nghẽo:

“Mặc xác các bà! Tôi chỉ biết cứ chiểu theo công văn mà làm. Bảy ngày nữa mà mấy bà không gom đủ thì cứ liệu thần hồn. Bà không thấy ba chữ để xuất khẩu đó sao? Báo Nhân dân hôm nọ đăng xã luận hô hào toàn dân thi đua sản xuất nhiều mặt hàng xuất khẩu để thu ngoại tệ, đặng làm giàu cho đất nước. Cái thứ mà mấy bà phải gom đích thị là mặt hàng xuất khẩu đặc biệt của nước nhà đấy...”

“Nhưng mà xuất khẩu cái gì quý giá, chứ ai lại xuất khẩu cái giống khỉ gió ấy?” Mặt bà Chủ tịch Hội lại đỏ như gấc.

“Này, nhà bà không biết thì đừng có ngứa mồm bàn vào chuyện quốc gia đại sự nhá! Tôi nghe người ta bảo chính cái giống ‘khỉ gió’ ấy của mấy bà lại là thứ thuốc cầm máu hiệu nghiệm như thần đấy! Ông Nhà nước thu mua thứ hàng này là chúa khôn. Chẳng mất công cấy trồng gì cả, cũng chẳng mất vốn liếng gì cả, vậy mà,... ha... ha..., thu được ối ngoại tệ. Thôi, bà liệu mà đi vận động chị em. Công tác đặc biệt chứ chẳng phải bỡn đâu! Bà nào gom được nhiều, xã sẽ tặng giấy khen. Ai chống đối, sẽ bị trừng phạt...”

Bảy ngày sau. Một chiếc xe tải đỗ xịch trước trụ sở Ủy ban Nhân dân xã. Ông Chủ tịch, mặt tái mét, chạy ra đón anh cán bộ thu mua của tỉnh.

Thôi chết rồi. Trên tỉnh phái hẳn một xe tải xuống để nhận hàng, vậy mà suốt cả tuần qua, các bà các cô trong Hội Phụ nữ chạy long tóc gáy cũng chỉ mới thu được có... vài lạng. Biết ăn nói làm sao với thượng cấp đây? Chủ tịch xã xun xoe mời cán bộ tỉnh uống trà, hút thuốc, mặt ông ta méo xệch...

Ngồi chưa nóng đít, anh cán bộ đã giục toáy:

“Đồng chí cho người chất hàng lên xe để chúng tôi ngược sớm.”

Chủ tịch xã đờ cả người, gãi đầu gãi tai, miệng lắp bắp:

“Báo cáo đồng... đồng... chí, thứ hàng trên... tỉnh... ra lệnh... thu... thu... mua... gay cho chúng... chúng... tôi quá! Chúng tôi vận... vận... động toàn thể... chị... chị... em trong toàn xã... mà chỉ thu... được... có... có... ngần... này...”

Anh cán bộ tỉnh há hốc mồm khi thấy ông Chủ tịch xã rụt rè lôi từ ngăn kéo bàn làm việc một... gói giấy báo. Mở gói giấy ra, cán bộ nọ vội vàng lấy tay bịt mũi.

Chủ tịch xã cười như mếu và lắp bắp tiếp:

“Đồng... đồng chí thông... cảm cho chị... chị... em. Thật là... khổ, nhiều... chị... em không chờ được... tới... lúc... rụng..., phải lấy... kéo... kéo... cắt... Vậy mà...”

Anh cán bộ thu mua vẫn chẳng hiểu ất giáp gì. Sao Chủ tịch xã lại toàn nói đến chị em, đến cái gì đó rụng, đến kéo cắt? Thứ hàng cần thu mua để xuất khẩu đâu có dính dáng nhiều đến chị em như vậy?

Cảm thấy có chuyện lạ gì đây, anh ta đòi xem lại cái công văn “hoả tốc” mà trên tỉnh vừa gửi xuống tuần trước. Chủ tịch xã vội vàng mở xà cột, lôi ra tờ công văn nhàu nát, nhưng vẫn còn nom rõ ba chữ “long lon rung” được gạch đậm bên dưới bằng bút đỏ.

Cán bộ tỉnh xem kỹ tờ công văn, rồi hỏi Chủ tịch xã:

“Vậy đồng chí hiểu ba chữ mà đồng chí gạch dưới này là thứ hàng gì?”

Giương mục kỉnh, ông Chủ tịch xã bốc một nhúm “hàng xuất khẩu đặc biệt” lên nhòm, rồi hỏi lại:

“Thế cái hàng ấy chẳng phải là... là... lông... của... chị em... rụng... thì là... cái gì?”

Anh cán bộ thu mua trợn trừng mắt:

“Bố giết con rồi, bố ơi là bố! Cái thứ hàng mà con cần thu mua gấp là lông lợn rừng. Lông lợn rừng! 1.000 cân! Để xuất khẩu! Bố hiểu chưa?”

Chủ tịch xã không kịp nghe hết câu, đã lăn ra... chết giấc.
Săn Bắt Bướm
07-12-07, 00:42
Bác Phạm Tuân này:

Ngày 24.7.1980, tàu “Liên hợp 37” chở nhà du hành vũ trụ Liên Xô V. V. Gorơbátcô và nhà du hành vũ trụ Việt Nam Phạm Tuân bay vòng đầu tiên trên quỹ đạo trái đất. Lần đầu lên vũ trụ, Phạm Tuân ngỡ ngàng nhìn xuống trái đất và luôn mồm hỏi: “Đây là đâu?”

Lần thứ nhất, Gorơbátcô chìa tay ra ngoài cửa sổ con tàu và đáp: “Đây là vùng Bắc cực”.

Lần thứ hai, Gorơbátcô lại chìa tay ra ngoài và đáp: “Đây là vùng xích đạo”.

Đến lần thứ ba Phạm Tuân hỏi, Gorơbátcô vẫn chìa tay ra ngoài, nhưng lại rụt ngay tay vào và cáu kỉnh đáp: “Đây là cái nước Việt Nam nhà ngươi!”

Phạm Tuân ngạc nhiên: “Sao đồng chí biết giỏi vậy? Chìa tay ra ngoài, thấy lạnh nhiều thì biết là Bắc cực, thấy nóng nhiều thì biết là xích đạo, chuyện đó thật dễ hiểu. Còn ở nước tôi, chẳng lạnh lắm mà cũng chẳng nóng lắm, sao đồng chí chìa tay ra mà cũng biết được?”

"Tao bị... giật mất cái đồng hồ!"
Săn Bắt Bướm
07-12-07, 00:45
Đơn xin gia nhập HDBA:

Họ và tên: Việt Nam

Tuổi: 4.000

Họ và tên cha: Liên Xô

Họ và tên mẹ: Trung Quốc

(Ghi chú: Cha mẹ đã ly dị từ nhiều năm, nay sống dựa vào cha sau khi bị mẹ “uýnh đau” [5] hồi đầu năm 1979.)

Tôn giáo: Đa thần giáo Mác-Lê-Mao, có pha trộn cả Khổng giáo, Nho giáo và đôi chút Phật giáo

Nghề thành thạo nhất: Đánh nhau

Quan hệ bạn bè: Không chơi với ai và nếu có chơi cũng không lâu dài
Săn Bắt Bướm
07-12-07, 00:46
Vấn đề tôn giáo và tham nhũng này:

21. Tin vào Đảng... [9]

Trước Nhà thờ lớn Hà Nội có pho tượng Chúa đứng giữa vườn hồng nhỏ được vây tròn bằng lớp rào sắt. Gần đây, sáng sáng, những người đi làm ngang qua đều thấy một cậu bé chừng 15 tuổi, mặt mũi khôi ngô, quỳ trước tượng Chúa, mắt lim dim, miệng lầm rầm cầu nguyện. Cảnh tượng này không lọt qua mắt ông cán bộ báo Nhân dân có trụ sở đối diện với Nhà thờ lớn. Một bữa, ông nọ tò mò tới sát cậu bé và nghe rõ lời nó cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin Chúa cao cả lòng lành đoái thương cho con 100 đồng [10] để con có tiền ăn học!”

Ông cán bộ báo Nhân dân cảm thấy vừa buồn cười, vừa thương hại. Ông ta nghĩ bụng: “Chúa nào cho mày tiền! Hừm, ta sẽ cho mày một bài học”.

Ông vội vã chạy về toà báo, gặp ngay các đồng chí cùng chi bộ và bàn: “Đề nghị các đồng chí kẻ ít người nhiều, góp tiền cho thằng bé đáng thương nọ. Số tiền này, chúng ta sẽ bỏ vào cái phong bì có đề chữ “ĐẢNG”. Nhận được tiền, nó sẽ hiểu ra là chỉ có Đảng mới có thể cho nó tiền, cho nó tương lai. Nó sẽ tin vào Đảng, chứ không còn tin vào vị Chúa bất lực của nó”.

Mọi người ủng hộ ý định tốt đẹp của ông ta. Nhưng phần vì không có tiền, phần vì “ke” nên họ chỉ góp được có 62 đồng.

Ông cán bộ nọ vội vàng cho tiền vào cái phong bì có viết chữ “ĐẢNG” to tướng, rồi kín đáo đặt ngay trước mặt cậu bé. Lúc cậu bé mở mắt, thấy phong bì, bèn bóc ra và đếm kỹ tiền. Đếm xong, nó nức nở khóc.

Ông cán bộ báo Nhân dân ngạc nhiên lắm, nhưng cố nén lại, lặng yên theo dõi. Ông thấy cậu bé tay cầm chặt phong bì tiền, lại quỳ xuống trước tượng Chúa, mắt lim dim, miệng cầu nguyện tức tưởi: “Lạy Chúa, lần sau Chúa có cho con tiền thì xin cứ gửi thẳng cho con, đừng gửi qua Đảng. Đảng đã ăn chặn của con mất 38 đồng rồi, hu...hu...”
Săn Bắt Bướm
07-12-07, 00:47
Này:

Một phần ba

Ngày 30.3.1980, Bác Tôn Đức Thắng qua đời. Gặp lại Bác Hồ, Bác Tôn mừng mừng tủi tủi. Sau một hồi hàn huyên, Bác Hồ sực nhớ, vội hỏi:

"Di chúc tôi để lại, các đồng chí thực hiện đến đâu rồi?"

Bác Tôn buồn bã đáp:

"Chỉ thực hiện được một phần ba thôi, Bác ơi!"

"Mới hơn chục năm mà đã thực hiện được một phần ba Di chúc, thế là khá lắm rồi! Tôi sẽ gửi điện chúc mừng Đảng ta sáng suốt lãnh đạo toàn dân thực hiện tốt Di chúc... Nhưng mà này, sao đồng chí Tôn lại trả lời tôi với giọng ỉu xìu xìu như vậy? Tin vui thì giọng phải vui chứ?"

"Vui sao được, Bác ơi! Lúc đi gặp Cụ Mác và Cụ Lê, Bác để lại chín chữ: Không có gì quý hơn độc lập, tự do! Vậy mà hơn chục năm qua, Đảng và Nhà nước mới thực hiện được đúng... ba chữ đầu."
Săn Bắt Bướm
07-12-07, 00:50
Thằng phi công láo tóet nhé đùa nghịch các cụ khi lũ lụt:

Năm 1978, nhiều vùng bị lụt lớn. Anh Ba, anh Chinh [12] và anh Đồng [13] đáp máy bay trực thăng đi “thăm thú dân tình”.

Thấy dân chúng khốn khổ vì lụt lội, anh Ba động lòng thương, vội ném một nắm tiền 50 đồng xuống. Nhiều người tranh nhau nhặt tiền, nhưng ai nấy vẫn buồn thiu. Thấy vậy, anh Chinh bèn nói với anh Ba: “Anh ném tiền lớn quá, ít người nhặt được, nên dân chúng không vui”. Nói đoạn, anh Chinh liền ném một nắm tiền 10 đồng. Quả là số người nhặt được tiền có nhiều hơn, nhưng dân chúng vẫn chẳng vui hơn chút nào. Thấy vậy, anh Đồng bèn nói: “Để tôi ném tiền 1 đồng xem sao”. Dĩ nhiên, số người nhặt được tiền lại nhiều hơn, nhưng quái lạ, dân chúng vẫn buồn rũ.

Bối rối, anh Ba hỏi viên phi công:

"Theo cháu, nên ném tiền gì xuống thì dân chúng mới vui?"

Viên phi công thủng thỉnh đáp:

"Dạ, thưa bác, chỉ cần ném... ba đồng chinh thôi ạ."
cfact
07-12-07, 11:20
Bým lại một mình độc diễn ở đây, he he.
Em thấy cái nghạc đ.éo nào bác cũng tham gia, tô pích mở ầm ầm.
Người ta phải ự hỏi là :
Bým, thiên tài hay là sự thay đổi sau khi bị cắt trym ?http://www.antiquesoul.com/bbs/images/smilies/default/2.gif

Có cái truyện long lon' là em thích, hy vọng bác phấn đấu tốt để đợt này được đặc xá http://www.antiquesoul.com/bbs/images/smilies/default/3.gif. Nâu còn tái sinh lần nữa để phổ cập mật cb tông http://www.antiquesoul.com/bbs/images/smilies/default/3.gif
Look
07-12-07, 13:22
Cfact vớ vẩn nào. Anh đọc thấy rất hay. Tác dụng thư giãn có chất trí tuệ. Nâu tiếp tục đi.
Săn Bắt Bướm
07-12-07, 14:29
Việc bầu lãnh đạo nì:

Trước ngày Quốc hội khoá VII họp kỳ đầu tiên để bầu các vị lãnh đạo tối cao của bộ máy Nhà nước, dân Hà Nội mặc sức đoán mò tên tuổi những người sẽ được giao phó trọng trách. Thiên hạ rỉ tai nhau: “Kỳ này có hai vị họ Vũ và một vị họ Nguyễn, chúng ta chưa được nghe nói đến bao giờ!” Biết vậy, ai cũng mừng vì thế là cuối cùng đã có ba vị lãnh đạo mới.

Nhưng rồi ai nấy đều thở hắt ra khi được biết đầy đủ họ tên các vị mới: Vũ Như Cẫn, Vũ Các Cận và Nguyễn Giư [11] .
Săn Bắt Bướm
07-12-07, 14:30
Xem tranh:

Đến Leningrad (Liên Xô), anh Ba và anh Năm rủ nhau vào thăm Viện Bảo tàng Hermitage lừng danh thế giới. Tới trước bức tranh cổ điển vẽ hình một cô gái khoả thân nõn nà, chỉ có độc chiếc lá nho che chỗ kín, anh Ba ngây người đứng ngắm. Anh Năm trong bụng cũng khoái bức tranh này lắm, nhưng vốn là tổ sư đạo đức giả, nên anh chỉ dám hau háu liếc trộm, nuốt nước bọt, rồi đi sang phòng tranh khác...

Anh Năm đi xem mấy phòng rồi, quay lại, vẫn thấy anh Ba đứng chôn chân trước bức tranh cô gái khoả thân đầy khêu gợi. Anh Năm càu nhàu:

“Anh còn đợi gì nữa mà chưa đi?”

“Đợi mùa thu!”
Săn Bắt Bướm
07-12-07, 14:32
Tại một nhà nọ ở Thành phố Hồ Chí Minh, người ta thấy treo ở chỗ trang trọng nhất bốn tấm hình: ông tiên, ông sư, ông cha và ông Ba. Những ai hiểu ý chủ nhà đều bưng miệng cười.

Nghe đâu nhiều nhà trong thành phố đang rủ nhau treo hình theo kiểu đó...
Săn Bắt Bướm
07-12-07, 14:33
Anh Năm rất đau lòng khi nghe báo cáo độ này thanh niên Hà Nội ăn chơi truỵ lạc quá đỗi. Anh cho gọi các giáo sư tài ba ở Viện Khoa học lên và giao nhiệm vụ khẩn cấp: nghiên cứu ra một thứ máy gì đó để trừng trị thích đáng những kẻ hay chơi bậy. Ít lâu sau, Viện Khoa học đã hoàn thành mỹ mãn nhiệm vụ anh Năm giao phó: hễ gắn máy vào người mà chơi bậy, lập tức “đồ” chơi sẽ bị... cụt.

Anh Năm khoái lắm, bèn lấy mấy chục cái máy đó để thử nghiệm ngay trong đám công tử nhà các “ông kễnh”.

Sau một thời gian, trong số các chàng bị bí mật gắn máy, chỉ còn nhõn một chàng không cụt “đồ” chơi và chàng đó lại chính là con trai anh Năm. Khỏi phải nói anh Năm đã hãnh diện ra sao khi có được người con nối dõi thật đứng đắn, mẫu mực, đúng là điển hình tiên tiến cho thanh niên cả nước học tập.

Trước mặt đám công tử-cụt, lại có phóng viên báo Nhân dân và Đài Truyền hình Việt Nam được triệu đến gấp để làm tin, anh Năm muốn con trai phát biểu đôi lời về cuộc sống trong sạch của mình. Thế nhưng, lạ thay, con trai anh Năm cứ câm như hến. Thì ra anh chàng bị cụt... lưỡi.
cfact
07-12-07, 14:46
Nâu cho hỏi thằng nào là Năm, thằng nào là Ba cái http://www.antiquesoul.com/bbs/images/smilies/default/4.gif, đọc này chưa sướng http://www.antiquesoul.com/bbs/images/smilies/default/3.gif.
Trước dế mèn cũng là hóa thân của Nâu nốt à ? thấy trùng cái avatar http://www.antiquesoul.com/bbs/images/smilies/default/18.gif
Cavenui
07-12-07, 23:52
Tiếu lâm chính em (không phải chính trị)
10 năm sau ngày lãnh tụ Hà Chí Gấu từ trần, đồng chí đương kim admin Đào phát động cuộc thi vẽ banner về nhà cách mạng quá cố.
Rất nhiều nghệ sĩ gửi bài dự thi: Gấu đi Bắc Hàn, Gấu bá cổ Khánh Ly, Gấu Vìu đại chiến, Khổng Gấu gạt lệ chém Mã Hấp, v.v..
Giải nhất: lãnh tụ Đào đang mơ màng đọc "Tuyết tùng ơi".
Cavenui
07-12-07, 23:59
Cuộc thi vẽ tiếp theo là vẽ chính đồng chí đương kim lãnh tụ Đào.
Rất nhiều tranh, đủ 1 topic.
Trong đó có 1 bức tên là: "Đ/c Đào đi công tác vùng cao".
Trong bức tranh có 1 người đàn bà và 1 người đàn ông đang xem Vàng Anh (nói giảm nói tránh).
Người đàn bà là Đào phu nhân.
Người đàn ông là bác sĩ riêng của Cẩm Đào.
Người ta hỏi tác giả: Ơ, thế đ/c Đào đâu?
Đáp: Đ/c Đào đi công tác vùng cao.
Cavenui
08-12-07, 00:05
Ngày xưa ở diavn cũ, có post mấy tiếu lâm chính em có gốc là tiếu lâm chính trị. Cóp lại sang bên này:

1.
Sất, Dem và X đi chơi thuyền trong Thảo cầm viên, chẳng may thuyền gặp bão, dạt vào 1 hòn đảo của bọn chã ăn thịt người.
Tên tù trưởng bảo:
- Nếu chúng mày có cái gì hay ho hơn những thứ bọn tao có thì bọn tao sẽ thả cả 3 đứa, bằng không sẽ xé xác chúng mày chấm muối.
Sất mở đầu:
- Tao có tiểu thuyết 21 khúc biến tấu. Chúng mày có tác phẩm văn học nào hay hớm như thế không?
Nàng liền lên giọng đọc vài đoạn.
Tù trưởng cười rộ, rồi sai đàn em dẫn cả bọn đến trường tiểu học trên đảo, xem những bài tập làm văn của bọn chã đảo tí hon. Sất đọc vài bài, lắc đầu lè lưỡi, thừa nhận những bài tập làm văn này hậu hiện đại hơn 21 biến tấu của nàng nhiều lắm.
Đến lượt Dem:
- Tao có xe hơi Porsche GT2. Chúng mày có con ngựa nào chiến như thế không?
Tù trưởng liền sai dẫn đến viện bảo tàng. Té ra bọn dân đảo từ thời thượng cổ đã chơi những chiếc xe xịn gấp mấy lần Porsche GT 2 (không phải GT thường) của Dem.
Nguy cơ bị ăn thịt như vậy là cực lớn.
Chỉ còn X.
Anh lên tiếng trầm khàn:
- Tao có cái chức danh admin diễn đàn Thăng Long. Chúng mày có cái gì hào hoa dâm đãng như thế không?
Bọn chã đảo toát mồ hôi, google các kiểu, lục tung mấy cái chaxkipedia mà vẫn không biết admin là gì, diễn đàn Thăng Long là gì. Đã không biết là gì, thì biết lấy gì để khoe là hơn.
Giữ lời hứa, chúng thả cả 3 người.
Trên đường về, Sất lẩm bẩm:
- Lạ thật, bọn chúng không biết admin là gì! Thế đứa nào dạy chúng nó ăn thịt người?

(chú thích cho các thành viên TNXM chưa biết diavn trước đây: Dem là nickname của 1 thành viên được coi là thương gia thành đạt, X. là admin khi đó, Sất vẫn là Sất và mãi mãi là Sất)
Cavenui
08-12-07, 00:06
2.
Vẫn chuyện 3 người
Dem, Sất và X lên trời hỏi Ngọc hoàng chuyện tương lai.
Dem hỏi:
- Thưa Ngọc hoàng, bao giờ tôi mới có con xe ngon hơn xe của lão Saint 4`?
Ngọc hoàng đáp:
- 20 năm nữa.
Dem khóc ầm lên:
- Hu hu, tôi không được chứng kiến ngày vui này với tư cách 1 doanh nhân trẻ nữa rồi!
Sất hỏi:
- Thưa Ngọc hoàng, bao giờ tác phẩm của tôi được độc giả VN yêu thích?
Ngọc hoàng đáp:
- 200 năm nữa.
Sất khóc ầm lên:
- Hu hu, tôi không được chứng kiến ngày vui này rồi!
Đến lượt X hỏi:
- Thưa Ngọc hoàng, bao giờ diễn đàn Thăng Long mới hào hoa, dâm đãng và trí tuệ?
Ngọc hoàng khóc ầm lên:
- Hu hu, tôi không được chứng kiến ngày vui này!
Cavenui
08-12-07, 00:07
3.
Đưa tin có định hướng
Sau cuộc hội thảo về Biển Đông, Atu La béo đến gặp Triệu thị Ê Vìu:
- Cãi nhau căng thẳng quá, ta giải trí tí chút! Em với chị chạy thi đi!
Vìu nhận lời.
Chạy thi. La thắng, Vìu thua.
Bác TanNg chứng kiến cuộc chạy thi giữa 2 người, tường thuật lại trên Thăng Lăng:
- Chị Vìu và chú La tham gia vào 1 cuộc thi chạy. Kết quả: Vìu đoạt giải nhì, còn chú La suýt nữa thì bét.
Săn Bắt Bướm
08-12-07, 00:11
Dành cho các bạn thích chơi chim này:

Ba con vẹt [9]

Nghe đồn chợ chim - chó ở đường Hàm Nghi đang bày bán ba con vẹt lạ vừa mang từ Hà Nội vào, dân Sài Gòn kéo nhau đi xem đông nghẹt. Nhưng mọi người chỉ xem thôi chứ chẳng ai mua nổi vì người bán “quát” giá quá đắt: con vẹt trắng giá 1.000 đồng [10] , con vẹt xanh giá 5.000 đồng, con vẹt đỏ giá tới 25.000 đồng. Theo lời quảng cáo của người bán, con vẹt trắng biết hô khẩu hiệu, con vẹt xanh biết đọc diễn văn chúc mừng... Một người tò mò hỏi:

“Vậy con vẹt đỏ biết làm gì mà giá mắc gấp mấy mươi lần hai con kia?”

“Nó không biết làm gì cả” - người bán lạnh lùng đáp.

“Ủa, không biết làm gì mà dám kêu giá vậy?”

Người bán vẹt thủng thỉnh đáp:

“Nó không biết làm gì thực, nhưng nó là thủ trưởng của hai con vẹt kia.”
GunZ
08-12-07, 15:00
Lại vẹt

Tại một cửa hàng, có rất nhiều vẹt. Một hôm, có một em gái vào mua. Đầu tiên em chọn một con vẹt nói líu lo liên tục, màu sắc rất chi là sặc sỡ mà giá có 1 xu:

- Con này hót liên tục, lại sặc sỡ, sao nó rẻ thế hả bác? Cô bé hỏi.
- Thế cô có hiểu nó hót cái gì không, thú thực với cô, ngoài khả năng mở tô bíc ra, còn này hình như không có năng khiếu gì khác.

- Con này sao ủ rũ vậy bác? Mà giá tận 5 xu.
- À, tại vì nó biết làm thơ!!! Nhưng nó chỉ có giá 5xu bởi vì nó chuyên không viết hoa đầu dòng.
- Biết làm thơ mà sao lại ủ rũ thế? Thế cái con mặt gườm gườm kia, lông lá xù lên kia, xấu hơn mà sao lại giá tận 1 hào?

- Tôi khuyên cô không nên mua, mặc dù con ý nó có nhiều năng khiếu lắm. Hôm trước tôi thả nó vào lồng con biết làm thơ, thế là con này nó đè nghiến con biết làm thơ ra, nên giờ con làm thơ mới ủ rũ thế. Ngoài ra, thỉnh thoảng tự nhiên nó có thể vô cớ chửi cô, hoặc nói chung chửi đổng bất cứ cái gì. À, hơn nữa, nó lại còn có khả năng đánh dắm...

- Con góc kia có gì đặc biệt mà giá tận 1 đồng?
- Bởi vì nó lúc nào cũng khoe nó đang học Ph.D. tận bên nào xa lắm, mà đúng là cái gì nó cũng có thể bàn được, tình zuc, kinh tế, chính trị, tự do dân chủ và kể cả nếu cần thì nó cũng biết cả chửi. Hơn nữa, nó là con vẹt cái duy nhất ở cửa hàng.

- Con kia lúc nãy tôi đi qua, tự dưng nó nhảy xồ ra kêu ""pháo năm bình ba", nghĩa là gì. Mà sao giá nó tận 2 đồng.
- À, vì nó biết đánh cờ, còn giá tận hai đồng, là vì nó biết bành vè và lúc nào nó cũng khoe là nó dùng Macbook Pro, thì tôi cứ định giá thế, còn cô có thể mặc cả được, dĩ nhiên là mặc cả với tôi, chứ đừng mặc cả với nó.

- Thế cái con tít trên kia, im lìm lìm chả nói gì, sao giá tân 100 ngàn đồng, hic!
- Cô không biết, hồi xưa nó cũng hót kinh lắm, hót hay hót khoẻ. Nhưng mấy tháng gần đây nó tự dưng không nói năng gì nữa. Tuy nhiên, tất cả bọn vẹt ở đây gọi nó là Bố già, còn cái con biết bành vè giá hai đồng thì gọi nó là sư phụ.
cfact
08-12-07, 16:12
Nâu em đây ạ
http://newsland.ru/public/upload/news/slaid/prostitutsiya_yaponiyaerotika_1_1_1.jpg
Nâu em đang chuẩn bị làm thịt hai em Khựa http://tnxm.net/images/icons/icon10.gif Khuôn mặt của Nâu khi mật tông viên mãn đại thành đấy.
Săn Bắt Bướm
08-12-07, 17:08
Bỏ mẹ sao thằng Phắc này lại có ảnh này nhỉ?
cfact
08-12-07, 17:13
http://tnxm.net/images/icons/icon10.gif
cfact
09-12-07, 10:07
Kinh nghiệm nhiều vẫn tốt hơn
Giờ học về sinh học, giáo sư đang thảo luận về nồng độ đường glucô tìm thấy trong tinh dịch. Một sinh viên nữ năm thứ nhất giơ tay và hỏi:


- Theo em hiểu thì, thầy nói rằng có rất nhiều đường glucô, như là đường ăn trong tinh dịch của người đàn ông? - Ðúng thế - giáo sư đáp.

Vị giáo sư lại đưa thêm các thông tin đã thống kê. Cô sinh viên lại giơ tay lần nữa hỏi:

- Thế tại sao nó lại không có vị ngọt?
Sau một lúc yên lặng vì bất ngờ, toàn bộ lớp học cười rộ lên, khuôn mặt cô gái đáng thương liền ửng đỏ, và khi nhận ra chính xác điều cô tình cờ nói ra, cô ta liền lấy sách vở và đi ra khỏi lớp mà không thốt lên lời nào. Tuy nhiên, khi cô ta ra khỏi cửa, câu trả lời của giáo sư lại hết sức thực tế. Ông trả lời thẳng thắn luôn vào câu hỏi đó:

- Nó không hề có vị ngọt bởi vì các gai vị giác của vị ngọt nằm ở trên đầu lưỡi chứ không phải ở cổ họng của các bạn.
(trích Mess từ YM của em)
cfact
10-12-07, 16:59
Gái khựa cho Nâu em hấp diêm http://tnxm.net/images/icons/icon10.gif
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/1e/01/13/1e01135qc424f.257872.jpg
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/15/02/95/1502959qc4638.8050d5.jpg
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/15/04/21/1504219qc4184.620665.jpg
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/1d/03/93/1d03933qbf146.dc04c5.jpg
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/14/02/32/1402329qc3ab9.bc2c9d.jpg
Una
10-12-07, 17:16
Triều đình chuẩn bị đón sứ nhà Thanh sang nước ta. Chúa nghe nói tên này là kẻ hống hách, hợm hĩnh, bèn kêu Quỳnh vào, giao cho giữ việc nghênh tiếp.

Quỳnh phụng mạng vua, đồng thời xin triệu thêm bà Ðoàn Thị Ðiểm giả làm người bán hàng nước cho khách qua đường, còn mình giả trang làm anh lái đò đưa sứ bộ qua sông.

Khách Tàu đến, đi ngang quán bà Ðiểm, thấy trong hàng có một cô gái xinh xắn ngồi bán, liền hùa nhau kéo vào uống nước, sẵn có buông lời chọc ghẹo, bỡn cợt. Một tên líu lo đọc bâng quơ:

"Nam bang nhất thốn thổ bất tri nhân canh"
(Một tấc đất nước Nam không biết bao nhiêu người cày, ý cho rằng đàn bà nước Nam lẳng lơ)

Bà Ðiểm đang nhai trầu, nhổ toẹt một bãi, đọc:

"Bắc quốc chư đại phu, giai do thử đồ xuất"
(Bọn quan quyền phương Bắc đều từ chỗ đó mà ra cả )

Nghe xong câu ấy, cả bọn ngừng uống nước, tròn mắt, há hốc miệng nhìn bà Ðiểm. Chúng không thể ngờ rằng một bà bán nước bên đường lại có sức học kinh người đến thế!

Khách ra đi, xuống đò của Quỳnh. Khi đò đến giữa sông, một tên trong nhóm sứ Tàu nhột bụng, vãi rắm nghe một tiếng "bủm". Không thấy xấu hổ thì thôi, hắn còn đọc một câu chữa thẹn xấc xược:

Lôi động Nam bang (Sấm động nước Nam)

Quỳnh đang cầm chèo, liền đứng cậy vạch quần đái vòng cầu qua đầu sứ, vừa đái vừa đọc:

Vũ qua Bắc hải (Mưa qua bể Bắc)

Tên sứ Tàu giận điên tiết, xộc lại định đánh Quỳnh, Quỳnh trở cán chèo thủ thế rồi mắng:

"Tiền phát lôi, hậu phát vũ, thiên địa chi lý nại hỉ "
(Sấm động trước, ắt sau sẽ có mưa, luật trời đất là thế )

Cả bọn khách Tàu sửng sốt nhìn nhau, không thốt được một lời vì câu đối đáp bắt bí quá đúng của anh lái đò. Cả nhóm trong bụng vừa tức, vừa sợ, cứ ngậm miệng cho đến nơi.
GunZ
10-12-07, 17:21
Lại Vẹt

Nâu là một con vẹt, hay một con vẹt tên là Nâu (thì cũng thế, chả khác đ' gì nhau :D), vì tội liên thiên suốt ngày, và hứng chí lên là mở lồng, à nhầm, mở tô bíc. Bảo mãi đ' nghe, thậm chí một thành viên trung ương vì vụ này mà phải tự cung, TW cử cây búa của gia đình là Hồng Vệ Binh Đào, tên tục là Đào phò đi trấn áp. Đào phò tính tình thực sự đúng là cây búa, đe'o nói năng gì, nhốt luôn vẹt Nâu vào tủ lạnh.

Một lúc sau, Đào lôi ra, vừa được ra, vẹt rất là ngoan ngoãn lễ độ, nhanh nhảu nói ngay:

"Và em cũng tự thấy mình, Nâu em đã tiến bộ rát nhiều trong việc tự hạn chế spam diễn đàn. Nay mong ban TZV phục hồi lại nick knowledgeriver của em để em tiếp tục cuộc sống lương thiện và em cũng xin hứa sẽ trở thành một Nâu hoàn toàn khác, đạo đức trong sáng và thánh thiện vô cùng, suốt đời không nói tục chửi bậy và chọc ngoáy các bạn."

Đào không hiểu vì sao, ngạc nhiên lắm, và trong bụng hí hửng nghĩ mình cao mưu. Nhưng tự dưng vẹt lại rất khẽ khàng hỏi tiếp:

- Cho em hỏi thêm một câu hỏi nhỏ nữa thôi, là cái con gà trong tủ lạnh ý, nó phạm tội gì ạ, bàn chính trị, hay dân chủ, hay bót ảnh x, hay cướp hàng của TZV..., mà... (mỏ lập cập không nói hết).
GunZ
10-12-07, 17:28
Vẹt nữa

Lần này, Đào sẽ đóng vai vẹt hay nói khác đi thì con vẹt này tên Đào, vì đơn giản chiện này liên quan tới nước Nga vĩ đại. Vẹt này mặc dù đọc Lep đọc Đốt nghe nhạc Chai-cốp-ki, xem tranh Lê Vỹ Tân... ngưỡng mộ văn hóa Nga lắm, nhưng lại rất hay bỉ bai chế độ, một lần có chú công an khu vực đến kiểm tra hộ khẩu, ông chủ sợ vẹt Đào nói linh tinh, lại nhốt mẹ vào tủ lạnh.

Lát sau, chú công an về, ông chủ lôi Đào ra, thấy Đào vai đeo khăn quàng đỏ, ngực đeo huy hiệu đoàn, đang hát L'Internationale. Ông chủ lại ngạc nhiên lắm, hỏi Đào là sao tự dưng mày cảm lạnh à. Đào run run:

- Hai tiếng ở Xi-bê-ri là đã quá đủ rồi!
dao_hoa_daochu
10-12-07, 19:36
Đoàn của ti giáo dục do cán bộ Gun dẫn đầu đến kiểm tra trường Thăng Long, hiệu trưởng Gấu dẫn vào dự giờ địa lý của thày Look. Đầu giờ thày Look gọi học sinh giỏi là Bi fò lên kiểm tra bài để khoe hàng. Bi fò đang bi bô thì bỗng thấy cán bộ Gun đứng phắt dậy tay chỉ quả địa cầu ở trên bàn giáo viên: "Tại sao cái quả địa cầu ở trường này nó lại bị nghiêng thế kia?"

Bi fò (xòe hai bàn tay ra trước ngực, xoay xoay...): "Tất cả các thầy, các cô, các bạn đều thấy nhá, từ lúc lên đứng trên đây, em chưa hề đụng vào quả này..."

Thày Look (ngửa hai bàn tay, phân trần...): "Dạ, bá cáo các anh, bá cáo thày Gấu, cái quả này nói chung rất ít khi dùng. Bình thường thì cất trong kho, lúc nào cần thì mới lấy ra. Dạ... em thề là hôm nay lúc em lấy nó ra khỏi kho, thì nó đã nghiêng sẵn thế rồi ạ... dạ, lúc đấy có cả cô Una hành chính cô cũng ở đấy ạ... nếu cần..."

Hiệu trưởng Gấu: "Dạ... bá cáo các anh ti... sự thực là cái hồi mà trường mua mấy cái quả này thì bị thiếu kinh phí, không đủ tiền để mua quả thẳng, mà vì nhu cầu đào tạo cấp thiết quá, cho nên trường đã quyết định chấp nhận mua toàn quả nghiêng, ạ..."
Look
10-12-07, 23:51
Đoàn của ti giáo dục do cán bộ Gun dẫn đầu đến kiểm tra trường Thăng Long, hiệu trưởng Gấu dẫn vào dự giờ địa lý của thày Look. Đầu giờ thày Look gọi học sinh giỏi là Bi fò lên kiểm tra bài để khoe hàng. Bi fò đang bi bô thì bỗng thấy cán bộ Gun đứng phắt dậy tay chỉ quả địa cầu ở trên bàn giáo viên: "Tại sao cái quả địa cầu ở trường này nó lại bị nghiêng thế kia?"

Bi fò (xòe hai bàn tay ra trước ngực, xoay xoay...): "Tất cả các thầy, các cô, các bạn đều thấy nhá, từ lúc lên đứng trên đây, em chưa hề đụng vào quả này..."

Thày Look (ngửa hai bàn tay, phân trần...): "Dạ, bá cáo các anh, bá cáo thày Gấu, cái quả này nói chung rất ít khi dùng. Bình thường thì cất trong kho, lúc nào cần thì mới lấy ra. Dạ... em thề là hôm nay lúc em lấy nó ra khỏi kho, thì nó đã nghiêng sẵn thế rồi ạ... dạ, lúc đấy có cả cô Una hành chính cô cũng ở đấy ạ... nếu cần..."

Hiệu trưởng Gấu: "Dạ... bá cáo các anh ti... sự thực là cái hồi mà trường mua mấy cái quả này thì bị thiếu kinh phí, không đủ tiền để mua quả thẳng, mà vì nhu cầu đào tạo cấp thiết quá, cho nên trường đã quyết định chấp nhận mua toàn quả nghiêng, ạ..."

Đào fò thanh tra chìm của Bộ giáo dục trà trộn vào nhóm đoàn kiểm tra e-hèm lên tiếng:
- Các anh nhầm hết cả (nghĩ bụng : cả một xâu chuỗi chúng nó ngu bỏ mẹ). Quả cầu, trục của nó phải nghiêng, "Các anh bảo không, khoa học bảo có, thiên hạ nhiều đứa éo biết". Nhưng vấn đề là tại sao nó nghiêng? "Chiện" là do dân cư trên thế giới chỗ đông người, chỗ ít người cho nên hiện tượng bị nghiêng cũng như bị lệch: giải thích giống như thằng Kòm gầy đèo con vợ béo uỵch thì xe nó bị "tùng bê" ý mà. Hố hố...

Cả đoàn vỗ tay, cả lớp vỗ tay. Mỗi thầy Look lặng lẽ nhếch mép cười. :D


PS1: @cfact: sao cái bọn gái khựa nó lười thế nhỉ. Xồm xoàm nhìn kinh người. :(
PS2: Đào fò sống bên Nga lâu quá, không cập nhật thông tin: bây giờ làm gì còn khái niệm "ty giáo dục". Trường PT -> Phòng -> Sở GD-> Vụ GD-> Bộ GD.
Săn Bắt Bướm
11-12-07, 00:01
Thằng fắct lại bôi trát thêm lông lá cho các em ghê quá.

Bạn Tầu này mất trinh bởi Nâu:

Bạn này chạy bàn trong quán Pizza cạnh nhà. Mất 5 cái Pizza tổng cộng 40 AUD để à ơi.

http://www.superandfree.com/slike/20061181251530.Girl-seeking-BF.jpg
Salut
11-12-07, 02:00
Hì, giờ mà Ông cụ còn thì chắc Ông cụ bỉ ku Nâu toác mông... :D
cfact
11-12-07, 09:33
Làm DÉP
nguyên liệu
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/18/04/c4/1804c47qc4663.1cb0b8.jpg
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/1d/03/b3/1d03b3qbfec1.b82d1b.jpg
bắt đầu
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/11/03/76/1103764qbf5d0.e892b7.jpg
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/1f/04/e2/1f04e25qc41b9.79f410.jpg
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/1c/01/75/1c0175cqc49d1.925190.jpg
http://himg.qihoo.com/qhimg/comic/0_0/14/04/63/1404639qc468c.8418c3.jpg
http://tnxm.net/images/icons/icon10.gif
cfact
11-12-07, 09:39
Nâu mà đi đôi dép đó thì không bị hôi chân đâu, thấm hút nhanh !
PhươngN
11-12-07, 11:14
Ông Săn Bắt Bướm quyết định thực hiện một phi vụ lịch sử mang tên "Giết gái Khựa". Khi ra đi, ông mang theo quốc kỳ, chân dung của Bác, một bản tuyên ngôn độc lập, một nắm đất quê nhà. Ông Bướm coi đó như là "ngày vĩ đại nhất của đời mình". Hành trang của ông không do chính tay Bố Già hay Nữ chiến Bim lựa chọn mà do chính tay chủ Đảo Bành vè lo liệu - ông là người nói theo kiểu Thăng Long, "khoe trym trong một thái độ hơn hớn tự đắc" và ông đã khẳng định: "Phi vụ đem trym đi giết gái Khựa cũng là góp sức cho quê hương." Nạn nhân đầu tiên của ông Bướm là một gái Khựa chạy bàn trong quán Pizza, ông Bướm chỉ cần ăn có 5 cái Pizza và chỉ tốn có 40 AUD là đã rủ được gái Khựa đó về phòng để à ơi cho đến chết .

Phi vụ trong phòng kín này được trực tiếp truyền thanh cho mọi thành viên Thăng Long theo dõi để biết hoạt động của Săn Bắt Bướm. Mọi người được cho biết rằng khi nào cái nút đỏ nhấp nháy là đang phát ra tín hiệu hoặc âm thanh từ cái máy đỏ là lúc gái Khựa đang bị hành hạ. Còn cái nút xanh và máy xanh thuộc về Săn Bắt Bướm.

Từ sáng đến trưa nút đỏ nhấp nháy liên tục đã làm mọi người mừng rỡ, lòng tràn trề hy vọng vì đứa con gái Khựa đó đang bị hành hạ túi bụi. Quá trưa, nút xanh mới bắt đầu chớp chớp nhẹ nhàng mấy cái. Ông Gunz chờ mãi sốt ruột nên lên tiếng ngay:

- Bây giờ mới tới thằng Bướm đấy.

Ngay sau đó, có tiếng ông Bướm rè rè trên máy:

- Đã đến giờ ăn trưa của gái Khựa. Tôi xin tạm ngưng hoạt động trong giây lát.

Rồi đèn đỏ lại tiếp tục chớp nháy không ngừng, mọi người rưng rưng cảm xúc vì biết đứa con gái Khựa đó lại đang bị hành hạ liên tu bất tận, chắc chắn chết tới nơi. Mãi đến chiều, đèn xanh mới bật lên. Mọi người lại ngong ngóng chờ xem. Đèn xanh chớp đúng ba cái thì có tiếng của Săn Bắt Bướm:

- Gái khựa đòi ăn tối. Xin cho thêm một ly nước và hai quả chuối nữa. Tôi xin tạm ngưng hoạt động trong mười lăm phút.

Quá thất vọng, ông Mecado đã thốt lên:

- Thì ra nó đi phục vụ cho gái Khựa. Bố khỉ!
GunZ
11-12-07, 13:40
Đào fò sống bên Nga lâu quá, không cập nhật thông tin: bây giờ làm gì còn khái niệm "ty giáo dục". Trường PT -> Phòng -> Sở GD-> Vụ GD-> Bộ GD.

Chiện này phải để là Ty Giáo dục nó mới chiến, bác Look không hiểu gì cả. Nhưng Đào phò đệ em, chửi bậy như ranh, bành vè nó còn biết, thì chiện nó bảo nó sống lâu bên Nga cũng kiểu như nó hay nổ về Macbook Pro ví lại nó học tự nhiên kỹ thuật thôi, chứ đệ em, phải nói, quá là viet-nam ý chứ.

Mà Vụ GD là các bộ phận chuyên môn của Bộ GD chứ nhỉ, đang phân cấp theo cấp hành chính hàng dọc, bụp phát bác nhồi cái phân cấp theo hàng ngang, nói chung, cứ như tư duy này, em đồ là do ảnh hưởng từ thời Ty GD :D.
cfact
15-12-07, 00:32
Sau khi Nâu tự cung thành Bým , "củ nâu" được cất tại bảo tàng bên Úc nhợn http://tnxm.net/images/icons/icon10.gif

Nâu ơi ...
http://newsland.ru/public/upload/news/slaid/prostitutsiya_yaponiyaerotika_1_1_1.jpg
.... thời huy hoàng nay còn đâu !
http://www.megaportal.ru/grabber/pic/1168291353_2.jpg
ảnh tại bảo tàng

Hy vọng Nâu sau khi đại thành Tịch tà kiếm phổ và Mật cb tông sẽ lãnh đạo phong trào kháng Khựa, nhân dân Thăng Long trông chờ cả vào Nâu, à quên Bým đấy !