Các tư tưởng vĩ đại và bình loạn đi kèm của Thăng Long

Săn Bắt Bướm
13-11-07, 08:06
Tình hình là em và các bác đều cảm nhận rằng vào TL dạo này đé0 học thêm được điều gì mới mẻ cả vậy nên em mở topic này mong các bác đọc rộng biết nhiều copy paste vào đây những tư tưởngì hay ho mới mẻ tân kì triết lý sâu xa và có ảnh hưởng lớn đến thời đại và thế giới.

Em nghĩ rằng nên trích không quá dài không quá ngắn và làm sao đó hấp dẫn thú vị.

Sau đó, chúng ta, những công dân sẽ bình loạn thêm mắm muối vào...

Em mở màn bằng một vài tư tưởng của một chú sư Thái Lan: Ajahn Chah

Bộ ở trong bụng người ta sướng lắm sao! Thật chẳng thoải mái chút nào! Thử nghĩ xem! Chỉ cần sống trong căn chòi nhỏ một ngày thôi, đủ khó chịu đến đâu rồi! Đóng hết các cửa phòng lại là bạn đã nếm mùi đau khổ! Chao ôi! Vậy mà ở trong bụng người ta đến chín tháng! Bạn còn muốn sinh ra lần nữa à? Hẳn bạn biết rõ là nằm trong bụng chẳng thoải mái chút nào, thế mà bạn vẫn còn muốn thun đầu rụt cổ trong chốn tối tăm ấy nữa sao? Đừng tròng đầu vào dây thòng lọng nữa!

Nếu cơ thể này thực sự là của ta thì nó sẽ nghe theo mệnh lệnh của ta. Khi ta nói: "Không được già!" hay "Ta cấm mày không được đau!", nó có nghe lời ta không? Không! Nó chẳng đếm xỉa gì đến ý kiến của ta cả. Chúng ta chỉ là người thuê chứ không phải là chủ nhân của "căn nhà" này.

Thỉnh thoảng tôi đi thăm những chùa tháp cổ. Một vài nơi bị đổ vỡ. Có thể một trong những người bạn tôi sẽ than: "Thật đáng tiếc." Tôi trả lời rằng: "Nếu không có sự đổ vỡ, thì chẳng có Đức Phật, chẳng có Giáo pháp. Nó đổ vỡ như thế vì nó hoàn toàn phù hợp với những lời Phật dạy.

Một hôm Ajahn Chah muốn dọn một khúc cây lớn, bị gẫy và đang nằm choáng đường. Ajahn Chah cùng người học trò, mỗi người một đầu, khiêng khúc cây vất đi. Trong khi nâng khúc cây lên, Ajahn Chah hỏi: "Nặng không?" Sau khi đã vất khúc cây vào bên đường, Ajahn Chah hỏi: "Bây giờ có còn nặng không?" Đó là cách mà Ajahn Chah dạy cho học trò tìm thấy giáo pháp trong mọi lời nói và tác động hằng ngày. Trong trường hợp này, Ajahn Chah chỉ cho thấy lợi ích của sự xả bỏ.

178. Một người học trò của Ajahn Chah trong lúc rút dây cắm máy thâu băng ra khỏi ổ điện, sơ ý nắm vào chốt điện, và bị giật nên vội vàng buông bỏ dây ra. Ajahn Chah, không bỏ lỡ cơ hội dạy giáo pháp, bèn nói: "ồ! Sao con có thể buông bỏ một cách dễ dàng như vậy? Ai dạy con đó?"
Săn Bắt Bướm
13-11-07, 08:57
Xin mời các bác lượm lặt các nơi có gì hay ho thì mang hết lên đây khoe hàng để coi như món ăn tinh thần.

Muốn ị ra được cái gì mới là của mình thì phải ăn mới ị được. Đé0 có gì ăn lấy đé0 gì ị phỏng các bác?
Evil
13-11-07, 11:47
Vào TL là để chửi bậy mí relax. Học hành cái đếch gì. Học cả ngày chưa đủ mệt à. Muốn học thì surf net ấy, thiếu giống gì.
GunZ
13-11-07, 13:00
Vào TL là để chửi bậy mí relax.

Dĩ nhiên cái gì cũng phải có cảm giác relax thì mới hấp dẫn. Vào TL để được relax thì đúng, nhưng mà có nhiều kiểu relax, chửi bạn mà bạn học được cái gì đó hoặc tâm phục khẩu phục thì mới gọi là relax kiểu TNXM. Nếu bị thằng chã nó chửi đổng thì rất chán chị Vìu ạ.


Học hành cái đếch gì.

Học nghĩa là gì chị Vìu? Có cụ nào đã tích phân từ vài nghìn năm trước: vào TL, gặp 3 thằng chã thì có thể bái hai thằng làm thầy. Thế bái thầy thì để học chứ để làm gì. Ví dụ bạn Đào thì mình học bành vè, bạn Sất thì mình học tâm lý với cả những cái trân trối@Sất, bạn Từ thì mình học được văn học 8x, bạn Nâu mình học được Mật tông Nâu phái...

Vìu đừng nguỵ biện như thế. Vìu gọi Gấu về rồi song kiếm hợp bích giáo chã đi, chứ dạo này Vìu hơi chã đấy :D.

@Nâu: giờ cái đe'o gì cũng "vĩ đại" thế này, thì còn có cái gì không vĩ đại đây Nâu?!
Săn Bắt Bướm
13-11-07, 13:18
Vào TL là để chửi bậy

Vâng một tư tưởng vĩ đại của Vìu.

Ngày xửa ngày xưa, thi sĩ thiên tài Way của chúng ta chả đưa chửi bậy lên thành một đại tư tưởng trong một ngày cả thế giới chửi bậy sao?
Look
15-11-07, 11:37
Dạo này Viu bắt đầu "rung rinh động đậy" nên hơi lẫn lộn ... :D
Sất
17-11-07, 21:37
Tình hình là em và các bác đều cảm nhận rằng vào TL dạo này đé0 học thêm được điều gì mới mẻ cả vậy nên em mở topic này mong các bác đọc rộng biết nhiều copy paste vào đây những tư tưởngì hay ho mới mẻ tân kì triết lý sâu xa và có ảnh hưởng lớn đến thời đại và thế giới.Em nghĩ rằng nên trích không quá dài không quá ngắn và làm sao đó hấp dẫn thú vị.


178. Một người học trò của Ajahn Chah trong lúc rút dây cắm máy thâu băng ra khỏi ổ điện, sơ ý nắm vào chốt điện, và bị giật nên vội vàng buông bỏ dây ra. Ajahn Chah, không bỏ lỡ cơ hội dạy giáo pháp, bèn nói: "ồ! Sao con có thể buông bỏ một cách dễ dàng như vậy? Ai dạy con đó?"

Thăng Long là một tập thể nghĩa " chữ nick" bao gồm sologan, thương hiệu nhỏ và thương hiệu lớn tạo nên một thương hiệu chung, Thanh Niên Xa Mẹ.
Như vậy để thấy mọi người trong đây kể cả SBC cũng có thể cùng nhau tạo nên tư tưởng lớn từ việc bình loạn nhí nhố TL, tuy nhiên bị lệ thuộc nhiều vào TL em rất mệt, vì TL ảo, không có thực, ranh giới rất mong manh.

Nói chung em cho rằng ẩn dụ của bạn thiền sư trong việc cần phải làm chủ khoẳng khắc tỉnh thức của hiện tồn bằng " sơ ý" này. SƠ ý này mang nghĩa nhầm lẫn, ( giống như Sất trước kia hay bị các bạn chê vì lối chính tả ngữ pháp). Nhầm lẫn này có một nghĩa chủ ý hiện tồn " trong khoảnh khắc của hành vi. Như vậy, nếu không buông ra một cách dễ dàng, bạn sư kia có thể chết. Tuy nhiên, trong khoảng khắc tỉnh thức của hành vi, cũng đại diện cho tồn tại ( sống) của anh ta là việc lơ là trước nguy hiểm" của thế giới hiện đại"( dây điện, ổ điện). Việc lơ là này, chủ ý như một việc mong muốn được chết đi, bị chết đi, hoặc chơi đùa với nguy hiểm để thấy khoẳnh khắc chết.

Như vậy, người dạy cho bạn sư đó chính là bạn sư đó ở sát la sau khi thoát ra khỏi chiếc dây điện. Có thể đó là giáo pháp thiền.

Mình có xem bộ phim " xuân hạ thu đông" Hàn quốc hồi cách đây mấy tháng, phim về một ngôi chùa với ông sư. phim rất hay, NauSan xem chưa ?
Look
20-11-07, 22:59
Nói thật, cứ đọc bài của Sất, dù viết rất ngắn mình cũng phải đọc rất chậm mới kịp hiểu. Vấn đề là những vấn đề được đề cập tới nó đôi khi móc xích với những vấn đề từ hồi nảo hồi nào mà mình hổng biết, cho nên phải "dứt đứt" mất hai cái râu cằm mới đoán ra vấn đề được đề cập. :D

Thế mới biết mỗi người có một cá tính. Trong đó, nữ TL thì càng phân biệt rõ ràng cá tính. Từ đó "Các tư tưởng vĩ đại và bình loạn TL" ắt sẽ có lúc vĩ đại và sẽ có lúc bình loạn. Vậy ảo cũng đâu có khác với thực tế về mặt suy nghĩ và hành vi bàn phím, thậm chí nó còn nội tâm hơn nhiều ấy chứ.

Nhưng dù sao thực tế hơn cả thực tế đó vẫn là thực tế :D

(Theo thứ tự: thực tế, thực tế ảo, thực tế ngoài đời)
Nắng sớm
21-11-07, 04:11
Nói chung cứ nhắc đến sư là tớ ngứa tai rồi, nhất là sư thái lan nữa.

Bọn thái lọ tớ thấy nó được cái thật thà thẳng thắn đi kèm ngu dốt chậm hiểu. Mang tư tưởng của một thằng thái lọ cạo đầu làm sư đi dạy chúng sinh kiểu việt nam như tớ, tớ ị vào mặt.

Thật tình với sư Nâu là thế.
Săn Bắt Bướm
21-11-07, 09:32
Bi giờ, các chã chắc là đã xem phim và đọc tây du rồi. Ắt nhớ đến đoạn khi Đường Tăng thỉnh kinh tại nơi đất Phật, Anan Cadiep mới đòi "hối lộ". Đường Tăng không đưa gì cả mà bảo là vội quên nên Anan và Cadiep mới đưa kinh vô tự ra cầm về.

Sau đó, dọc đường phát hiện ra không có chữ bèn quay lại mắng Như Lai và đòi xin kinh hữu tự. Như lai bảo rằng nếu xin kinh mà không bỏ ra gì thì con cháu về sau chết đói hết ru. Tăng lên cống nộp bát vàng rồi đem chân kinh về.

Vậy tư tưởng vĩ đại sâu sắc việc này là gì? Đó các bác bình giải được đấy.

hint: kinh vô tự cũng là một loại kinh - mà là loại kinh siêu đẳng hơn kinh hữu tự nhé
Nắng sớm
21-11-07, 09:53
hint: kinh vô tự cũng là một loại kinh - mà là loại kinh siêu đẳng hơn kinh hữu tự nhé

Thế hóa ra sách mà chạ viết gì còn siêu đẳng hơn sách có chữ à.

Có nhẽ đâu thế?

Ngẫn vô biên lắm Nâu ơi là Nâu!
Săn Bắt Bướm
21-11-07, 10:12
Tinh hình là các bạn Thăng Long quá ngẫn, ngẫn hết mức chịu đựng của Nâu rồi vậy nên, Nâu anh mới khai hoá:

- nhìn bề ngoài ta thấy đó là việc "hối lộ". Ừ có lẽ thế. Vậy nhìn sâu vào trong, khi Đường Tăng không chịu bỏ ra gì cả để thu về một cái gì đáng qúi thì rõ ràng là vậy Đường Tăng chỉ biết có mình mà không biết đến người khác, Đường Tăng chỉ biết có lấy mà không có cho ra. Vậy là không có được.
- Việc in kinh, phổ biến kinh rõ ràng là phải hao tổn chi phí vậy thì việc duy trì cuộc sống của Phật và tăng đoàn để tiếp tục phổ biến kinh là việc cân thiết, lẽ nào Đường Tăng ko hiểu thấu lẽ đó.
- Đường Tăng không trao gì cả thì cũng sẽ không nhận gì cả, nhận kinh vô tự. Đó cũng là hợp với lẽ nhân quả vậy thôi.
- Kinh vô tự là kinh không có chữ. Mặc dù không có chữ nhưng phàm là người học sâu hiểu rộng thì sẽ hiểu đạo là cái mà không một chữ nào có thể chuyển tải nổi vậy nên Đạo thực là đạo vô tự.
- Đưòng Tăng và dân trung quốc ngu muôi chỉ có thể hiểu Đạo hữu tự hay goi là tiệm cận đạo- quasi Đạo mà thôi.
- Đường Tăng khi đến thỉnh kinh xong lại quên việc hỏi cho con rùa già-con vật đã đưa mình qua sông. Vậy phải chăng là người tu đã quên đền đáp cho nguời đã giúp mình, há đáng trách lắm thay.

Đó- chúng sinh nhìn bề ngoài đó là việc xin hối lộ. Hối lộ cái gì ở đây?

Giá trị của cuốn kinh là bao nhiêu? có giá trị nào sánh nổi. Việc xin chút lễ vật là để duy trì cuộc sống đó chỉ là sự đền đáp nhỏ mọn mà thôi.

Kinh vô tự là kinh còn cao thâm siêu hơn cả kinh hữu tự vậy. Đường Tăng làm sao có thể hiểu thấy cái này.

Anh không trao gì cả = anh cũng sẽ nhận không gì cả = nhưng cái không gì cả ở đây lại là cái vĩ đại.
Anh trao gì = thì anh sẽ nhận đó

Âu là lẽ đời vậy.
Sất
22-11-07, 20:58
Nói thật, cứ đọc bài của Sất, dù viết rất ngắn mình cũng phải đọc rất chậm mới kịp hiểu. Vấn đề là những vấn đề được đề cập tới nó đôi khi móc xích với những vấn đề từ hồi nảo hồi nào mà mình hổng biết, cho nên phải "dứt đứt" mất hai cái râu cằm mới đoán ra vấn đề được đề cập. :D

Thế mới biết mỗi người có một cá tính. Trong đó, nữ TL thì càng phân biệt rõ ràng cá tính. Từ đó "Các tư tưởng vĩ đại và bình loạn TL" ắt sẽ có lúc vĩ đại và sẽ có lúc bình loạn. Vậy ảo cũng đâu có khác với thực tế về mặt suy nghĩ và hành vi bàn phím, thậm chí nó còn nội tâm hơn nhiều ấy chứ.

Nhưng dù sao thực tế hơn cả thực tế đó vẫn là thực tế :D

(Theo thứ tự: thực tế, thực tế ảo, thực tế ngoài đời)

Look ah, vấn đề là đoạn bốt của bạn Săn không có tư tưởng lớn gì cả,mà lại không phải của bạn í nghĩ ra,và chính bạn í cũng không có bình được để ra tư tửong. Vậy nên mình dẫn giải mãi mới phân tích được. Vấn đề của tình huống hành vi được trình bàyđó nếu có tư tưởng gì lớn thì tư tửong đó phải ở nơi người dẫn giải diễn đạt ra được.

Những tư tửong này lại rất cổ, dành cho một kiểu tư duy rất cổ,không phải tư duy đương đại thế giới.

Nhưng đoạn sau Nâu có giẫn giải về Đường Tăng thì rất chán.
Hitman
23-11-07, 21:25
Sất em, tư tưởng và ngôn từ tuy hai mà một, tuy một mà lại hóa ra hai. Vấn đề của em là ngôn từ.

Còn như nếu ngôn từ không phải là vấn đề, thì thằng xe ôm cũng là triết gia. Hiểu được, chết liền.
Săn Bắt Bướm
28-11-07, 22:31
Kinh tế học Phật giáo này các bác em.

http://www.thuvienhoasen.org/hoithaophatgiao-85.htm

Nghiên cứu lời Phật dạy về kinh tế học chúng ta thấy rằng đạo Phật không phải là một tôn giáo khắc khe vì kinh điển nhà Phật đưa ra sự hướng dẫn sinh hoạt cho hàng cư sĩ. Kinh điển đạo Phật chấp nhận sự tiện nghi vật chất bằng những nỗ lực chân chánh, vốn đóng vai trò quan trọng trong việc mang lại đời sống tốt đẹp và hạnh phúc. Mặt khác, đạo Phật không phải là một tôn giáo khuyến khích đời sống phóng dật trong lạc thú vì điều này sẽ đưa đến đau khổ thêm. Điều quan trọng ở đây là mặc dù của cải vật chất có giá trị nhưng đạo Phật không coi nó là cái chí thiện trong đời, như chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa tư bản có thể quan niệm. Của cải chỉ có thể quan trọng hàng thứ yếu nếu và chỉ nếu nó đưa đến an lạc, hạnh phúc và sự phát triển đạo đức cho mình và cho người.

Khi cho rằng “nghèo nàn là sự đau khổ trên đời này” [1] đạo Phật không phán đoán các giá trị con người hay một quốc gia qua số lượng của cải vật chất, cũng không cho của cải là cuộc sống tốt đẹp. Khác với một số lý thuyết kinh tế hiện đại, đạo Phật không lên án sự tích luỹ của cải, vì đạo Phật thấy rõ của cải tự thân nó không phải là một điều xấu. Giá trị đạo đức của tài sản có thể được phê phán từ đường lối hay phương cách nó được thủ đắc, và quan trọng hơn nữa là nó được sử dụng vào mục đích gì. Sự tích luỹ của cải bằng phương tiện bất hợp pháp và những đường lối phi đạo đức đều không được khuyến khích. Sử dụng của cải cho mục đích làm tổn hại sự an lạc của kẻ khác phải bị lên án.

Đức Phật không khuyến khích sự nghèo khó, bởi vì những người nghèo có thể bận tâm với việc tranh đấu cho sự sống còn và vì vậy không có thời giờ để hoàn thiện đạo đức của mình cũng như vì lợi ích cho xã hội. Để của cải có thể trở thành nguồn lợi lạc cho sự an lạc xã hội, đức Phật khuyên nên tìm kiếm của cải bằng con đường hợp pháp và lương thiện. Nó nên được sử dụng một cách trí tuệ để làm những việc thiện và để dự phòng cho sự đau khổ thể chất. Điều quan trọng là người sở hữu không nên làm nô lệ cho của cải vật chất, vì sự chấp thủ vào của cải tạo ra gánh nặng và ràng buộc.

Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng là ngoài việc sử dụng của cải như là nguồn lợi lạc cho các công ích xã hội, con người cũng nên tu tập và nuôi dưỡng tài sản tâm linh vì nó cần thiết cho sự tiến bộ đạo đức và đời sống đạo đức thật sự.
Salut
28-11-07, 22:42
Nâu em, em thấy bài trên như thế nào, nói anh nghe coi, em giai.
Săn Bắt Bướm
29-11-07, 00:15
Em săn được bài này nói về Đạo đức của Kinh tế tư bản:

Giá Trị Đạo Đức của Chủ Nghĩa Tư bản
Giá Trị Đạo Đức của Chủ Nghĩa Tư bản
E. Barry Asmus & Donald B. Billings - Diên Vỹ chuyển ngữ

Bài viết này được trích từ cuốn Crossroads: The Great American Experiment, xuất bản năm 1984.

Chủ nghĩa tư bản đã chứng minh một cách hùng hồn và thực tế rằng sự phát triển kinh tế phi thường chưa từng thấy là nhờ nó theo đuổi mô hình của tư bản cạnh tranh và những hệ thống trung tâm của tư hữu cá nhân cũng như những điều chỉnh xã hội một cách tự nguyện. Ngay cả Karl Marx, trong bản Tuyên ngôn Cộng sản, đã tuyên bố rằng chủ nghĩa tư bản là một "guồng máy phát triển" vĩ đại. Dẫu vậy, không thể bác bỏ rằng hệ thống thị trường tự do của chủ nghĩa tư bản vẫn tiếp tục bị đa số mọi người trên toàn thế giới xem là duy vật, thiếu đạo lý, và vì thế vô đạo đức. Quan điểm này đặc biệt thịnh hành trong phần lớn của tầng lớp được xem là trí thức.

Không cần nói là lịch sử cho thấy rằng những thể chế khác với chủ nghĩa tư bản đã đè bẹp tự do, lập ra những cơ chế chính trị chuyên chế, cắt giảm cơ hội và biến năng lực kinh tế thành trò hề. Bằng chứng là chính sách kế hoạch tập trung và bình đẳng kinh tế dẫn đến việc can thiệp của nhà nước vào những vấn đề riêng tư, cũng như dẫn đến chế độ độc tài tàn ác. Dù vậy kẻ trung thành với chủ nghĩa xã hội thiên hữu lẫn thiên tả vẫn tin rằng một liều nhỏ của chủ nghĩa xã hội một ngày nào đó sẽ đưa loài người đến đỉnh vinh quang.

Điều thú vị là con số ngày càng tăng của giới trí thức tiên tiến Hoa Kỳ, được biết đến qua những niềm tin của họ về "nền kinh tế hỗn hợp", "chủ nghĩa trung đạo" hoặc "cơ chế kinh tế dân chủ", đang xuất hiện sau tấm bình phong xã hội chủ nghĩa. Họ công nhận mình là những người theo chủ nghĩa xã hội hay ít ra bộc lộ xu hướng thiên về một cơ chế hỗn hợp không phải là thị trường tự do. Không kể về những nguyên do, luận điểm của họ là chủ nghĩa tư bản từ bản chất đã không công bằng. Nếu không có một nền tảng đạo đức, những kẻ chỉ trích cho rằng sở hữu cá nhân và thị trường tự do sẽ không bao giờ có tính đồng cảm.

Trong quá khứ, những người bảo vệ học thuyết tư bản cạnh tranh cũng có lỗi như mọi người khác vì đã nuôi dưỡng quan điểm sai lầm này. Họ đã bỏ quá nhiều thời gian để ca ngợi thành quả tốt đẹp của chủ nghĩa tư bản, thị trường tự do, và những thông tin xã hội hữu ích tạo ra được từ giá cả, lương bổng, lãi xuất, lợi nhuận và thua lỗ. Chủ quan về những hiệu quả của chủ nghĩa tư bản, những người ủng hộ nó đã không đầu tư đủ thời gian và tâm trí đến khía cạnh đạo đức của hệ thống này. Nếu đạo đức của chủ nghĩa tư bản không được biện hộ, bằng cách so sánh nó với những thể chế khác trong thực tế hoặc trên những nguyên lý căn bản, thì khả năng sống còn của nước Mỹ vĩ đại thì thật sự rất nhỏ.

Vấn Đề Đạo Đức của Chủ Nghĩa Tư Bản
Thật ra, nên hiểu rõ rằng bộ phận quan yếu nhất để tranh biện cho nền kinh tế tự do không phải vì hiệu quả kinh tế đáng tuyên dương hoặc sự thành công đầy kịch tính của nó trong việc thúc đẩy nền kinh tế trở nên thịnh vượng và mạnh mẽ, mà đúng hơn là chủ nghĩa tư bản nhất quán với những nguyên tắc đạo đức căn bản của cuộc sống. Những nguyên tắc này tôn trọng giá trị và cá tính của mỗi cá nhân và không tìm cách điều khiển con người như những vật thể mà công nhận những quyền lợi và giá trị của họ. Chúng xử dụng phương cách thuyết phục và tự nguyện trao đổi hơn là ép buộc và vũ lực. Chủ nghĩa tư bản cạnh tranh phát triển dựa trên những nguyên tắc không gây hấn của quyền tự do của con người.

Yêu cầu của những trao đổi trên nguyên tắc của thị trường tư nhân phải bảo đảm một cách tự giác rằng quyền tự quyết về tinh thần và vật chất của con người được bảo vệ khỏi việc tấn công bằng bạo lực của kẻ khác. Bạo lực không được chấp nhận trong quan hệ giữa người và người dưới thể chế tư bản chủ nghĩa. Quyền tự do cá nhân, cũng như tự do kinh tế và chính trị, không phải là thứ "đạo đức vô thưởng vô phạt", mà là một điều kiện cần thiết cho đạo đức. Sử dụng bạo lực để chống lại những cá nhân khác là một chống đối tất yếu đối với nguyên tắc cơ bản nhất của quyền tự do, sự an toàn của con người và tài sản của họ, và cũng đi ngược lại nguyên tắc đạo đức. Một cuộc sống đạo đức yêu cầu con người hành xử và lựa chọn mà không bị giới hạn bởi đe doạ và cưỡng ép từ bên ngoài. Friedrich Hayek nhắc nhở chúng ta về những điều kiện căn bản cụ thể cho cuộc sống đạo đức: "Chỉ khi nào con người có sự chọn lựa, và trách nhiệm thừa hưởng từ nó, thì họ mới có dịp để khẳng định những giá trị hiện hữu, để đóng góp vào sự phát triển của họ, và để nhận lãnh phần thưởng đạo đức." Sự chọn lựa đạo đức đòi hỏi quyền tự do cần thiết để thực thi những bổn phận của chúng ta.

Hệ thống thị trường tự do mà trong đó cho phép sự trao đổi tự nguyện và cùng có lợi, thì nhất quán với quyền tự do chọn lựa, và vì thế, là tiềm lực to lớn nhất của nguyên lý đạo đức trong đó phẩm giá lương tâm của mỗi cá nhân được tôn trọng. Hayek khi cảnh báo chúng ta về những hệ quả xấu của cơ chế kế hoạch hoá của chủ nghĩa xã hội, đã viết trong cuốn Con Đường đến Chế Độ Nông Nô rằng chỉ có:

... khi nào chúng ta chịu trách nhiệm cho những quyền lợi của chính mình ... thì chúng ta sẽ có quyết định về giá trị đạo đức của mình. Quyền tự do chấn chỉnh hành vi của mình trong một môi trường mà những hoàn cảnh vật chất bắt buộc chúng ta phải chọn lựa, và trách nhiệm trong việc điều chỉnh cuộc sống bản thân theo đúng lương tâm chúng ta, là môi trường mà trong đó chỉ có ý thức đạo đức được phát triển và nơi mà những giá trị đạo đức được tái tạo hằng ngày bởi quyền được tự do quyết định của mỗi cá nhân. Bổn phận phải gánh chịu những hậu quả từ những quyết định của chính bản thân mình là tính chất cốt yếu của bất kỳ phẩm chất nào để xứng đáng được mang tên đạo đức.

Người ta liên tục khẳng định rằng những yếu tố duy vật của chủ nghĩa tư bản là phi luân lý. Dù sao, thật sai lầm khi đổ lỗi cho một hệ thống xã hội là quá quan tâm đến vật chất đơn giản chỉ vì người dân trong xã hội đó được tự do quyết định theo đuổi những mục đích mình muốn.

Việc đổ lỗi cho chủ nghĩa tư bản là duy vật thì đã đi lạc đề. Đa số đều đồng ý rằng chủ nghĩa tư bản lập kỷ lục trong việc xử dụng tài nguyên một cách hiệu quả. Điều quan trọng đáng lưu ý nữa là có rất ít người bị nghèo đói dưới thể chế này. Nếu đem so sánh thì chủ nghĩa xã hội đều thất bại trong cả hai việc trên. Dù vậy, phải công nhận rằng vấn đề thừa thãi vật chất không phải là một trong những nhân tố tích cực của cuộc sống. Trong đa số các xã hội mà ta được biết đến, chỉ có một thành phần nhỏ không quan tâm đến phát triển kinh tế và thu nhập vật chất. So với các cơ chế kinh tế thị trường khác, những quốc gia xã hội chủ nghĩa thiên hữu hoặc thiên tả chú trọng ngang bằng hoặc thậm chí cao hơn về việc phát triển kinh tế, nền sản xuất công nghiệp, và sự hi sinh cá nhân để theo đuổi những mục tiêu vật chất.

Thật không may cho những người không muốn theo định hướng vật chất trong những xã hội được kế hoạch hoá, chẳng hạn như những người ước mong có một cuộc đời ẩn dật, thề nguyện khổ hạnh, hoặc theo đuổi một mục đích tâm linh, thì bị kỳ thị. Tự do có vẻ như quan trọng đối với một thiểu số không theo đuổi mục tiêu vật chất hơn là những người theo đuổi nó. Chỉ trong một chính thể phân quyền, đa nguyên, tư hữu thì những quyền lợi bất khả xâm phạm của những người ấy mới được đảm bảo. Bất kể những mục đích gì của con người, cho dù chúng thiên về đạo đức, vật chất hoặc gì đi nữa, dường như thị trường tự do vẫn là phương cách nhân bản nhất mà loài người đã tìm được để đối phó với những khó khăn kinh tế khi bị thiếu thốn và việc phân phối sản phẩm một cách hiệu quả.

Những Tác Dụng Nhân Bản của Tự Do
Một trong những tiến bộ lớn của một hệ thống xã hội với đặc điểm hợp tác tập thể thông qua việc trao đổi vì lợi ích chung là cơ hội và phạm vi của sự đồng cảm, từ thiện, và tình người. Thật vậy, học giả của chủ nghĩa tự do Murray Rothbard nhắc nhở chúng ta rằng ". . . khả năng rất cao là những cảm nhận về tình bằng hữu và san sẻ là hệ quả của một chính thể mang tính hợp tác tập thể hơn là nguyên nhân của chính thể đó." Mỗi cá nhân có một đặc điểm riêng. Trong ý nghĩa đó, một người khó mà nói rằng cái gì sẽ hoặc không đem đến hạnh phúc cho một người khác.

Lẽ tự nhiên là khi ta không đồng ý với một hành động của ai đó, ta có xu hướng muốn cứu vớt kẻ ấy ra khỏi chính họ. May mắn là chủ nghĩa tư bản có khuynh hướng ủng hộ những ai tôn trọng tính bất khả xâm của quyền tự quyết của người khác bởi vì nó tôn trọng và củng cố những quyền sở hữu tư nhân. Sự thoái hoá của những tục lệ hữu ích của xã hội, và sự thối rữa về đạo đức mà con người đã trãi qua trong thời gian qua phần nào là hậu quả của việc chúng ta chuyển hướng suy nghĩ từ trách nhiệm cá nhân qua trách nhiệm xã hội. Khi người ta được bảo rằng tư cách và hoàn cảnh của họ không phải là do lỗi của chính họ thì thái độ sẽ thay đổi, xã hội bị lên án, và chính phủ được xem là cơ quan duy nhất có thể giải quyết được vấn đề khó khăn.

Ý thức lao động, được khuyến khích bởi cơ chế tư hữu, là đại diện cho nguồn gốc quan trọng của trách nhiệm đạo đức và cũng là một nhắc nhở rằng những hành động của chúng ta luôn có giá của chúng. Thành phần cốt lõi của thị trường tự do xác định rõ một thể chế nhằm khuyến khích sự tôn trọng chung đối với mỗi cá nhân. Tương phản với những thể chế kinh tế khác, chủ nghĩa tư bản cạnh tranh hoạt động trên một hệ thống luật pháp mà trong đó nó khuyến khích sự tôn trọng lẫn nhau với những người mà ta tiếp xúc.

Cái quá trình mà trong đó chúng ta tìm được những đòi hỏi vật chất của mình thông qua hợp tác xã hội không làm kiệt quệ những mục tiêu riêng mà mỗi cá nhân đang theo đuổi. Việc theo đuổi hạnh phúc riêng tư và sự bình an nội tâm phải được khám phá bởi chính cá nhân ấy. Tuy nhiên, những quan hệ xã hội của con người nói chung thì ổn định hơn nhiều dưới thể chế tư hữu và tự do kinh doanh. Khoảng thời gian giữa những cuộc Chiến tranh của Napoleon và Chiến tranh Thế giới thứ Nhất, thời kỳ thịnh vượng của chủ nghĩa tư bản cạnh tranh, đã cho thấy một thế kỷ tương đối không có sự hiện diện tàn bạo của chiến tranh. Hơn thế nữa, nền tư bản cạnh tranh là hệ thống xã hội đầu tiên trong lịch sử nhân loại đã nhắm vào ước vọng làm giàu của mỗi cá nhân bằng cách cung cấp nhiều hàng hoá và dịch vụ cho những cá nhân khác một cách hoà bình.

Sự tiến triển của thị trường tự do đã rất thành công trong việc nâng cao đời sống của tầng lớp lao động và người nghèo. Đáng tiếc là bên cạnh việc chu cấp cho những đòi hỏi của con người thông qua trao đổi tự nguyện, không còn phương cách nào khác ngoài việc điều khiển vận mệnh của họ bằng bạo lực. Bất cứ nơi nào mà chủ nghĩa xã hội chiếm ưu thế, nó luôn tìm cách hạ thấp điều kiện sống của mọi người dân và đa số quần chúng bị thống trị bởi một thiểu số đặc quyền. Một đất nước xã hội chủ nghĩa thiên hữu hoặc thiên tả, chỉ trừ một số ít trường hợp cá biệt, là một thể chế độc tài toàn trị mà trong đó những quyền tự do cá nhân và dân sự biến mất và một hình thức nô lệ được khai sinh.

Chủ Nghĩa Tư Bản và Tôn Giáo
Vấn đề đạo đức và công lý của hệ thống tư bản chủ nghĩa dựa trên mối tương quan mật thiết giữa sự tư hữu, việc tự nguyện phân phối và chủ quyền của một cá nhân đối với vận mệnh của mình. Chúng ta có khuynh hướng xem thường khái niệm cá nhân, nhưng trên thực tế, sự quan tâm về quyền lợi cá nhân trở thành hiện thực chỉ khi chủ nghĩa tư bản phát triển. Thật ra, thị trường tự do không những không làm mất đi nhân tính của một con người, mà còn cho phép anh ta làm chủ quyền lợi cá nhân của mình. Giá trị cá nhân và khả năng nhận thức về thiện và ác được công nhận trong thời kỳ man khai của Thiên chúa giáo đã thăng hoa dưới thể chế tư bản cạnh tranh.

Thời kỳ "bình minh của lương tâm" trong lịch sử mà trong đó những cá nhân ban đầu đấu tranh để được tự do về đạo đức và từ đó chịu trách nhiệm cho hành vi của mình, đã xuất hiện trước tiên tại Ai Cập và sau đó được người Do Thái vay mượn và phát triển. Sau đó Chúa Jesus và Thánh tông đồ Paul đưa ra quan điểm công nhận cá tính riêng biệt của mỗi con người. Điều quan trọng là giải thích này đại diện cho quan điểm cá nhân của con người trong đó nó xác nhận linh hồn của mỗi cá nhân là điểm quan trọng nhất. Thiên chúa giáo đã tạo ra một môi trường trong đó để được cứu rỗi, con người được tự do lựa chọn theo ý mình.

Thiên chúa giáo không những khám phá ra rằng linh hồn của mỗi cá nhân thì đáng được cứu rỗi, nó còn đưa ra khái niệm "nguyên tắc của pháp luật." Mối quan tâm về khái niệm pháp luật cũng đã chứng tỏ rằng điều này rất quan trọng trong việc phát triển khái niệm tự do sở hữu và khế ước đất đai trong các nước phương Tây. Phải công nhận rằng những đóng góp này chủ yếu chỉ để bảo vệ tài sản của nhà thờ khỏi quyền lực của Nhà nước thế tục. Nhưng qua thời gian, những nguyên lý về "nguyên tắc của pháp luật" và chế độ tư hữu cá thể đã phát triển mạnh mẽ trong quan hệ giữa người và người. Có một mối liên hệ nổi bật và quan trọng giữa nền đạo đức của Do Thái - Ki Tô và nền kinh tế thị trường tự do. Mối quan hệ này dựa trên quan điểm chính thức về sự quan trọng hàng đầu của một cá nhân trong việc phân tích những mối quan hệ trong xã hội.

Hệ thống thị trường tự do và cởi mở thì gần như hoàn hảo, hay ít ra là một bước tiến cho ý chí tự do của mỗi người. Nó có khả năng tạo dựng và phát huy hành vi đạo đức. Một người có thể học cách sửa đổi hành vi của mình chỉ khi nào người ấy được phép phạm sai lầm và hi vọng sẽ học hỏi từ những sai lầm ấy. Nói cho cùng, kiến thức có thể là hệ quả của lỗi lầm. Điều đáng tiếc là khi ảnh hưởng của chính phủ đối với cuộc sống người dân càng nhiều, thì cơ hội cho việc rèn luyện năng lực đạo đức một cách tự do càng ít đi.

Bản thân xã hội không thể tự có hoặc không có đạo đức; chỉ có con người là đại diện cho đạo đức. Nếu theo dõi quan điểm do Arthur Shefield lập ra, ta thấy rằng trong một nền kinh tế tự do, " . . . nếu những đặc điểm quan trọng của nó là việc tích cực nuôi dưỡng một cách quân bình hoặc củng cố hành vi đạo đức hoặc vô đạo đức của một cá nhân, [thì] . . . hệ quả sẽ là một chế độ đạo đức hoặc vô đạo đức." Chế độ tư bản cạnh tranh, dưới những nguyên tắc pháp luật, tích cực nuôi dưỡng những hành vi đạo đức và vì thế kết quả sẽ là một xã hội đạo đức. Khi những quyền tư hữu công bằng được bảo vệ, khi những cam kết được thực thi, và khi nguyên tắc pháp luật được áp dụng, thì "sự tình nguyện tự nhiên của những quan hệ kinh doanh sẽ thúc đẩy chúng ta tôn trọng người khác."

Đạo Đức và Thị Hiếu Cá Nhân
Dĩ nhiên ta không thể biện luận rằng nền tư bản cạnh tranh luôn phát sinh những giá trị và tư cách mà ai ai cũng đồng ý. Dù thế, việc quan trọng là chúng ta có lòng khoan dung đối với loại hành xử được cho là "không thể chấp nhận được", không ai ưa thích hoặc khó chịu miễn là nó không phương hại ai. Một cá nhân không nên vi phạm điều mà nhà xã hội học vào thế kỷ thứ mười chín Herberd Spencer gọi là "điều luật tự do bình đẳng," trong đó nói rằng " . . . một người có quyền tự do làm bất cứ điều gì mình muốn, miễn là anh ta không xâm phạm đến quyền tự do tương tự của người khác." Vì thế những hành xử một cách hoà bình, bất bạo lực của con người thì không phải là một tội lỗi. Những ai thật sự tin yêu tự do phải phản đối những hành động cưỡng ép mà trong đó nó phủ nhận khả năng sống một cuộc đời đạo đức bằng cách ngăn cản quyền tự do lựa chọn mà đạo đức yêu cầu. Vì sự khác biệt của con người và những mục đích khác nhau mà họ theo đuổi, chúng ta phải chấp nhận những hành động được cho phép trong một xã hội tự do dù chúng gây khó chịu đối với thị hiếu cá nhân.

Lysander Spooner, một người đấu tranh đầy nhiệt huyết cho quyền tự do cá nhân trong thế kỷ thứ mười chín, đã thấy được một đặc điểm quan trọng: sự xâm phạm mang tính tội phạm và/hoặc bạo lực đối với một cá nhân hoặc tài sản thì không giống như hành xử gây khó chịu, " . . . mặc dù nó có thể là vô đạo đức trong quan niệm chung, hành xử gây khó chịu cần được tự do nảy nở, và thậm chí cần được luật pháp bảo vệ." Không thể có được đạo đức ngoại trừ con người được tự do lựa chọn những hướng đi khác nhau mà không bị kẻ khác ép buộc. Nhà nhân văn học vĩ đại Albert Schweitzer đã nói rằng văn minh nhân loại chỉ có thể phục hồi khi một số người có thể phát huy một nếp nghĩ mới độc lập và trái ngược với trào lưu chung của số đông còn lại - một quan điểm sẽ dần chiếm ảnh hưởng đối với nếp nghĩ chung và từ đó đi đến xác định tính cách của nó.

Chỉ có phong trào bắt nguồn từ một quan điểm đạo đức cách tân mới có thể cứu rỗi chúng ta khỏi việc trượt dài đến chủ nghĩa tập thể. Một cách cần thiết, quan điểm đạo đức cách tân chỉ tồn tại nhờ sự chọn lựa cá nhân. Một lần nữa, chúng ta lại xác định được rằng chỉ có nền kinh tế thị trường tự do với hệ thống tư hữu và tự nguyện trao đổi mới có thể phát huy tối đa tiềm năng để sống một cuộc đời đạo đức.

Những tác động và hệ quả của quá trình cạnh tranh trong chủ nghĩa tư bản nói chung thì đồng nhất với trật tự đạo đức. Nhưng ngay cả khi chúng không nhất quán, việc phản đối những hạn chế mang tính cưỡng bức đối với những hành xử của con người nếu chúng không vi phạm điều luật về bình đẳng tự do thì cực kỳ quan trọng. Phong cách sống đa dạng và quan điểm khác biệt là một trong những lý luận chính của quyền tự do của con người. Dưới thể chế tư hữu và thị trường tự do đôi khi những hành động gây khó chịu hay thậm chí ghê tởm thì được bảo vệ bởi luật pháp của một xã hội tự do.

Đạo Đức và những Lựa Chọn Khác
Nói tóm lại, cái hệ thống được gọi là "chủ nghĩa tư bản," một ám chỉ đầy thị phi đối với nhiều người, chắc chắn là đồng nhất với đạo đức và công lý trong hệ thống xã hội của chúng ta hơn bất kỳ những hệ thống nào khác mà ta biết được. Tính chất vô đạo đức quá rõ ràng của những thể chế xã hội chủ nghĩa độc tài tại Ba Lan, Cu Ba, Đông Đức, Trung Quốc, Liên Xô, Iran, và những thể chế phát xít cánh hữu độc trị ở những quốc gia như Argentina và Chile, nơi mà quyền tự do căn bản nhất của con người bị chà đạp, nơi mà hàng triệu người bị giết hại trên danh nghĩa của một trật tự xã hội mới, đã chứng minh cho tính ưu việt của chính thể phân quyền tự do và cởi mở.

Nghèo đói thì thật tàn bạo và ghê tởm. Trên bất cứ quan điểm nào, thật đau lòng khi nhìn thấy trẻ em bị đói khát. Vậy thì chúng ta hãy đặt câu hỏi rằng nền kinh tế nào có được đa số dân chúng đủ ăn, tự do lựa chọn ngành nghề và mức độ độc lập cao về tinh thần cũng như vật chất? Ở quốc gia nào người dân có cơ hội được tự do, thật sự tự do? Những quốc gia xã hội chủ nghĩa có đem đến tự do, năng động, và độc lập như vậy không? Hay là trên thực tế, những quyền lợi ấy được nuôi dưỡng trong một cơ chế xã hội của thị trường tự do, tư hữu, và giới hạn pháp quyền?

Trong những Giới Hạn của Quyền Lợi
Những câu hỏi trên đã được giải đáp. Liên Bang Xô Viết nói về "tự do" và "dân chủ," nhưng dường như họ không bị khó khăn trong vấn đề nhập cư. Cộng sản Đông Đức, bên cạnh đó, đã phải xây một bức tường bê tông cốt thép khổng lồ và canh giữ nó ngày đêm để chống lại việc dân chúng bỏ xứ ra đi. Ngay cả trong những thể chế "dân chủ xã hội," việc xây dựng một hệ thống yên ổn và quân bình cũng đang bị thất bại. Trong những năm gần đây nền kinh tế đang xuống dốc của Pháp, dưới mô hình xã hội mạnh mẽ của Mitterand, đang là trò cười cho cả thế giới. Câu chuyện thần thoại về một xã hội không tưởng của Thụy Điển đã bộc lộ bản chất thật sự trong cuốn Những Nền Chuyên Chế Mới của Roland Huntford.
Săn Bắt Bướm
29-11-07, 00:16
Tiếp--

Frederic Bastiat, nhà kinh tế học và phê bình xã hội nổi tiếng người Pháp trong thế kỷ thứ mười chín, đã tìm ra những đặc điểm cần thiết của một thể chế thật sự công bình và đạo đức. Ông đã hỏi một câu hỏi vô cùng quan trọng:

. . . người dân ở nước nào thì đạo đức nhất, hoà bình nhất và hạnh phúc nhất? Ta thấy những người dân này sống trên những đất nước có nền luật pháp ít can thiệp nhất vào vấn đề riêng tư; nơi chính quyền có ảnh hưởng ít nhất; nơi mà cá nhân phát huy được hết khả năng của mình, và được tự do bày tỏ chính kiến đối với thế lực lớn nhất; nơi quyền lực quản lý ở mức tối thiểu và đơn giản nhất; nơi có chính sách thuế nhẹ nhất và hầu như là công bằng; . . . nơi những cá nhân và tổ chức tích cực nhất gánh vác trách nhiệm của mình, và vì thế mà đạo đức của . . . con người liên tục tiến triển; nơi thương mại, đoàn thể, và hiệp hội ít bị giới hạn nhất; . . . nơi hầu hết con người theo đuổi xu hướng tự nhiên của họ; . . . nói tóm lại, những người hạnh phúc nhất, đạo đức nhất và ôn hoà nhất là những người hầu như đều đi theo một nguyên tắc: Mặc dù nhân loại không hoàn hảo, mọi niềm hi vọng đều dựa trên những hành vi tự do và tình nguyện của con người trong giới hạn của quyền lợi, luật pháp hoặc bạo lực không được dùng đến trừ phi để thi hành công lý chung cho mọi người.

Vì hiểu rằng vấn đề chúng ta đưa ra về căn bản đạo đức của chủ nghĩa tư bản cần phải tiếp tục sàng lọc, ta hãy tìm hiểu lời dạy của Thánh Augustine. Ngài lập luận rằng sự sung túc của vật chất không nhất thiết sẽ đem lại những lựa chọn tốt hơn, một giá trị đạo đức cao cả hơn, hoặc nhiều hạnh phúc hơn. Đề cập đến trái đất và tình trạng khó khăn của con người, Ngài viết: "Những gì nơi địa giới mong muốn không thể tuyên bố một cách công bằng rằng nó xấu xa, vì trong bản chất nó cũng đã tốt đẹp hơn những sản phẩm khác của con người. Vì nó mong muốn một sự bình an thế tục để tận hưởng những sản phẩm thế tục. Việc con người theo đuổi những thứ này thì được chấp nhận, vì chúng là những thứ tốt đẹp, và không còn gì nghi ngờ, chúng là món quà từ thượng đế. Những còn có những thứ tốt đẹp hơn và chúng ở cõi địa đàng và được bảo vệ bởi sự vinh hiển muôn đời và nền hoà bình vô tận." Những giá trị đạo đức ấy nằm giữa mỗi cá nhân và Thượng Đế của anh ta. Việc được cứu rỗi lại là một vấn đề khác.

Sự Hưng Phấn khi Tìm Hiểu Tự Do
Bỏ qua những lập luận của Bastiat, Hayek, Shenfield và những người khác, một câu hỏi lý thú và quan trọng cần được nêu lên. Tại sao một cơ chế xã hội đã tạo ra những điều kiện sống ngày càng cao chưa từng thấy trong lịch sử của những quốc gia ứng dụng những nguyên tắc trên, và đồng thời cũng đã xoá đi tính bất nhân giữa người với người bằng uy lực của nó, lại chiếm một vị thế thấp kém trong suy nghĩ của hàng triệu con người? Hayek đã rất đúng khi ông nhấn mạnh rằng chúng ta một lần nữa phải biến việc nghiên cứu về tự do trở thành một đề tài trí thức đầy lý thú. Không chỉ vì những nguyên do về kinh tế, triết lý hoặc lịch sử mà cho hàng tỉ người dù biết hay không, ít nhất họ phải hiểu rằng tư tưởng có những hệ lụy của chúng, và đời sống của họ sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều bởi những gì các nhà triết học viết ra. "Tự do," Alexis de Tocqueville nói, "không thể được thiết lập mà không có đạo đức, hoặc đạo đức mà không có tín ngưỡng."

Nếu nước Mỹ muốn tồn tại, những nhân tố hiện đại đầy thuyết phục của nó phải được liên kết với những gì mà Russell Kirk gọi là "những vấn đề vĩnh cữu," và George Nash gọi là ". . . những vấn đề tâm linh và những cơ chế chấp nhận chúng."
Săn Bắt Bướm
04-12-07, 18:25
Em giới thiệu các bạn quyển nối tiếng: Đạo của Vật lý.

http://www.thuvienhoasen.org/daocuavatly-12.htm

Vật lý hiện đại đã thừa nhận một trong những ý niệm cơ bản của đạo học phương Đông; đó là tất cả khái niệm của ta về tự nhiên đều hạn chế, chúng không phải là thực tại đích thực như ta thường tưởng, mà chỉ là sáng tạo của tâm; thành phần của bản đồ, không phải đất thật. Cứ mỗi lần ta mở rộng lĩnh vực của mình là mỗi lần hạn chế của óc tư duy lại hiện rõ và ta phải điều chỉnh, thậm chí từ bỏ khái niệm cũ.


Điều thú vị này là mầm mống của thuyết tương đối nằm trong một sự mâu thuẫn mà chàng trai trẻ tuổi Einstein đã nhận thấy, lúc chàng mới lên mười sáu. Chàng cố tưởng tượng một tia sáng, hình dáng sẽ như thế nào đối với một quan sát viên di chuyển cũng với vận tốc ánh sáng bên cạnh tia đó. Chàng đi tới kết luận là quan sát viên sẽ thấy tia đó là một điện trường dao động lui tới nhưng không di chuyển, tức là không tạo sóng.
GunZ
04-12-07, 18:51
Hỏi Nâu này: "Đạo của Vật lý", thì chữ "Đạo" trong đó, nghĩa là gì?

Nâu cứ thẳng thắn bàn luận, xong chúng mình ân ái cho vui, anh hỏi Nâu tử tế đấy.
Săn Bắt Bướm
04-12-07, 18:55
GunZ chịu khó đọc đi. Hỏi câu đó chứng tỏ chưa đọc.
GunZ
04-12-07, 19:34
GunZ chịu khó đọc đi. Hỏi câu đó chứng tỏ chưa đọc.

Em đọc hay chưa đọc thì chả ảnh hưởng lìn gì tới câu hỏi của em dành cho anh cả. Thế tóm lại, anh trả lời hay không trả lời :D. Có trách nhiệm tí đi, hehe.
dao_hoa_daochu
04-12-07, 20:20
"Đạo của Vật lý" hố hố...

Đạo là ăn trộm, Vật là vật bạn ra, còn Lý thì là hờ hờ http://img134.imageshack.us/img134/5525/sphumping1up.gif
JIT
04-12-07, 20:31
xong chúng mình ân ái cho vui, anh hỏi Nâu tử tế đấy.
2 cựu người yêu của Sất có biểu hiệu của gay, hê hê. Không biết Sất có phát hiện ra không nhỉ? :24:
Sất
07-12-07, 12:54
2 cựu người yêu của Sất có biểu hiệu của gay, hê hê. Không biết Sất có phát hiện ra không nhỉ? :24:

Chuyện quá rõ Jit ah, Gun vì trót .. thế rồi và hối hận chị em nên mới vào Thăng LOng đầu tiên nhắc nhở bản thân là phải yêu Sất ( chữ ký). Cố mãi mà vẫn chưa có yêu được.
Còn Nâu, nếu mà không lấy Sất thì Gun sẽ nguyền rủa là .. thế ( yêu thì Nâu Săn có vẻ, tuy nhiên ảo, còn cuộc đời thực thì bạn ấy sẽ truy hại huỷ bỏ Sất để chứng minh tìn yêu ).

Còn Đào thì đang ở tình trạng yên ổn với tình trạng...., tuy nhiên Gấu nó đã hối nhận quay lại chị em cưới Xoan rồi cho nên là Đào với Gấu sinh ra là Gấu hết sức nghét Gun lẵng nhẵng bám đít Gấu tỏ tình yêu đương.
hehe, binh tình rất rắc rối Jit nhỉ.
Look
07-12-07, 13:18
"Đạo của Vật lý" hố hố...

Đạo là ăn trộm, Vật là vật bạn ra, còn Lý thì là hờ hờ http://img134.imageshack.us/img134/5525/sphumping1up.gif


Độc đáo, độc đáo :D

Chỉ cho anh cách gán chữ vào icon cái ?
Sất
07-12-07, 13:33
"Đạo của Vật lý" hố hố...

Đạo là ăn trộm, Vật là vật bạn ra, còn Lý thì là hờ hờ http://img134.imageshack.us/img134/5525/sphumping1up.gif

Lần này Đào thua Gun rồi.

Gun có nói Nâu Săn giải nghĩa chữ Đạo mà đúng thì " anh em mình ân ái cho vui". Cụm từ " anh em mình ân ái cho vui" của Gun thành ra hấp dẫn Đào quá thể nhập tâm vào thành ra Nâu.
Từ "đạo" mà liên tưởng tới ăn trộm thì rất ngộ nghĩnh vì chả có liên hệ gì cả. Đạo trong nghĩa Lão Tử " đạo đức kinh" thì đó là nguyên lý/chân lý cuối cùng tối thượng của Vũ Trụ. Nếu xét toàn bộ cơ thể con người( theo nghĩa cấu trúc vật chất/vật lý) thì đạo thành ra la... trong mối tương quan vật lý/cơ thể với tâm hồn, tinh thần thành ra là ... âm đạo.

Từ cụm từ " âm đạo" liên quan gì tới từ " ăn trộm" . Trong bối cảnh Thăng Long thì liên quan tới box Đọc sách và sologan của box trong đó, ăn cắp sách có nghĩa là không ăn cắp.

Như vậy, khả năng cứu vớt nam tính của Đào là không thể vì Đào sẽ ăn cắp sách/tri thức để vật bạn ra. Như vậy Đào không thể trí thức theo nghĩa tinh tế như bản thân Gun luôn diễn tả. Đào bản thân không có tư tưởng lớn và có thể bình loạn. Đó chỉ là thứ mà Đào có khả năng ăn cắp được.
Tê tê say say
08-12-07, 10:55
Em thấy chị Sất em đã phát hiện ra một chân lý chả kém đé,o gì Anh Sờ Tanh. Từ chữ Đạo trong Đạo Đức Kinh chị em suy tưởng 1 phát thanh ra là ÂM ĐẠO quả là đại con bà nó tài.

Tuy nhiên theo em, đã ÂM ĐẠO thì chẳng nhẽ lại thiếu DƯƠNG ĐẠO? Nhưng chưa thấy ai nói về DƯƠNG ĐẠO, em thấy có từ NIỆU ĐẠO có phải là DƯƠNG ĐẠO hay không? Mời chiên za "Âm đạo bất khả sờ, phi âm đạo" giải thích thêm.
Sất
30-12-07, 16:02
Em thấy chị Sất em đã phát hiện ra một chân lý chả kém đé,o gì Anh Sờ Tanh. Từ chữ Đạo trong Đạo Đức Kinh chị em suy tưởng 1 phát thanh ra là ÂM ĐẠO quả là đại con bà nó tài.

Tuy nhiên theo em, đã ÂM ĐẠO thì chẳng nhẽ lại thiếu DƯƠNG ĐẠO? Nhưng chưa thấy ai nói về DƯƠNG ĐẠO, em thấy có từ NIỆU ĐẠO có phải là DƯƠNG ĐẠO hay không? Mời chiên za "Âm đạo bất khả sờ, phi âm đạo" giải thích thêm.

Bạn Tê không hiểu được bối cảnh. Cách mình giải thích từ này là nằm trong một bối cảnh diễn đàn TNXM mà mình nắm rất rõ. Bối cảnh này tạo thành một dạng từ điển Việt mới và khác vậy, nó không có nghĩa ngôn ngữ học. Do vậy đây hoàn toàn là một cách chơi chữ mà mấy người nhắc tên mới thấy tác dụng các thứ. Người ngoài là khán giả nếu tham dự vào trong cuộc sẽ rất rắc rối.
Sất
30-12-07, 16:03
Đại khái là giải thích đó chỉ dành cho Đào, vậy nên mấy câu hỏi đó Tê nên hỏi Đào thì hơn.
văn Nâu
30-12-07, 16:08
Thank you Quỳnh nhé. Hai đêm nay không hiểu sao lại mơ về Quỳnh. :-) .. Có đôi khi không hiểu nổi cái thế giới mà mình thi thoảng mơ đến có phải là thật không chỉ biết rằng nơi đó mình gặp lại những người mà mình yêu quí...
Sất
30-12-07, 16:22
Nâu kể về giấc mơ của Nâu đi, ...
kể đi nhé, tò mò ghê cơ...
văn Nâu
30-12-07, 16:30
Có thể khi ta mơ, ta sẽ đến một thế giới có thật và đó là một cảnh giới khác. Nếu thế giới đó là thực theo như lời Phật dậy thì có nghĩa rằng, Nâu đã yêu Quỳnh trong thế giới thực đó. Trong thế giới (giấc mơ đó) Nâu đã yêu cả về tâm hồn và thể xác. Còn nếu như giấc mơ đơn giản chỉ là những xáo trộn hoặc thể hiện những tiềm thức/vô thức sâu xa không đối mặt và biểu lộ rõ ràng trong cuộc sống đời thực thì đó cũng là một điều gì đó có thực phải không...

Còn kể chi tiết ra sao ư,,Nâu ngượng lắm .:-)
Sất
30-12-07, 16:54
Những giấc mơ đôi khi còn thực hơn cả cuộc sống thực Nâu ah. Ở Vn thì nó bị mờ lẫn ảo giả biến dạng tới mức ngạt ngột đấy thôi.
cfact
30-12-07, 17:13
Nâu lại biến hình à, em éo hiểu Nâu thuộc thể loại gì nữa.
JIT
30-12-07, 23:57
hehe, binh tình rất rắc rối Jit nhỉ.
Ừ binh tình rắc rối thật, nhưng rắc rối thế Sất mới có cái để mà giải thích và vì thế anh mới quý Sất chứ.
Sất
02-01-08, 11:21
Ừ binh tình rắc rối thật, nhưng rắc rối thế Sất mới có cái để mà giải thích và vì thế anh mới quý Sất chứ.

Cảm ơn Jit nhé,

Dạo này bạn về quê, lên HN hầu như không nói chuyện được với ai. Về việc văn chương như vậy là hết đường rồi, nhưng vậy viết trên Thăng LOng sự vụ rất khó. Mình cảm thấy không sao có thể kể trên TL tiếp tục mới lạ chứ. Nhưng dù sao mình sẽ cố.
giangthu
10-01-08, 21:50
Riết rồi đọc các tư tưởng huề vốn của mấy nhà sư Phật giáo. Đâm em chán. Có một thời em bị thu hút về tính chất xả của mấy đại sư này nhưng riết rồi nó cứ nhàm nhàm nhạt nhạt làm sao ấy. Hình như đây là cách tránh không dám động tới cách mâu thuẫn về lý luận gay gắt ở bên trong mà như chó mèo ngửi ngửi thấy thơm không được thì phủi mũi bỏ đi một cách lố bịch và gượng gạo. Lý luận kiểu này có mà nhai cám. Ai ai cũng hiểu nhưng sự tồn tại của con người không có chỗ đứng như mấy vị đại sư kia. Hình như Phật giáo tiểu thừa là một văn hóa không có thăng tiến về triết học gì ráo. Tại vì sao, họ có một hệ thống để tránh suy tư phức tạp quá dễ dàng. Cả đời không lẽ chỉ nghiền ngẫm sinh lão bệnh tử. Hình như tư tưởng bị gói trong bốn chữ này mà lo lắng rất nhiều. Thật ra vượt ra ngoài cái này chắc là tìm được nhiều thứ cho nền văn minh chuyển động từ đời này sang đời khác.
văn Nâu
11-01-08, 01:35
Riết rồi đọc các tư tưởng huề vốn của mấy nhà sư Phật giáo. Đâm em chán. Có một thời em bị thu hút về tính chất xả của mấy đại sư này nhưng riết rồi nó cứ nhàm nhàm nhạt nhạt làm sao ấy. Hình như đây là cách tránh không dám động tới cách mâu thuẫn về lý luận gay gắt ở bên trong mà như chó mèo ngửi ngửi thấy thơm không được thì phủi mũi bỏ đi một cách lố bịch và gượng gạo. Lý luận kiểu này có mà nhai cám. Ai ai cũng hiểu nhưng sự tồn tại của con người không có chỗ đứng như mấy vị đại sư kia. Hình như Phật giáo tiểu thừa là một văn hóa không có thăng tiến về triết học gì ráo. Tại vì sao, họ có một hệ thống để tránh suy tư phức tạp quá dễ dàng. Cả đời không lẽ chỉ nghiền ngẫm sinh lão bệnh tử. Hình như tư tưởng bị gói trong bốn chữ này mà lo lắng rất nhiều. Thật ra vượt ra ngoài cái này chắc là tìm được nhiều thứ cho nền văn minh chuyển động từ đời này sang đời khác.

Thu em, Nâu anh theo Mật tông đại thừa. Đại thừa khác tiểu thừa. Đại thừa là dành cho những kẻ ôm mộng xoay chuyển thế gian kiểu như Thu, Vìu...Đại thừa không hề xa lánh cuộc đời mà trái lại nhập thế một cách mê say. Đại thừa không hề chối bỏ lạc thú mà trái lại hưởng thụ lạc thú một cách khôn ngoan nhất. Đại thừa không chỉ giải thoát cho riêng mình mà giải thoát cho tất cả chúng sinh. Đại thừa không chối bỏ ham muốn dục vọng mà trái lại sử dụng và chuyển hóa năng lượng của ham muốn và dục vọng.

Thu em, dục vọng trần trề, phong lưu thục nữ quả là rất có căn tu đại thừa. Em trước kia chắc mới chỉ đọc tiểu thừa nên em chán là phải. Chuyển sang đại thừa đi em.

Tinh thần Mật tông đại thừa là Phật giáo phù hợp nhất cho thế kỉ này.
Look
14-01-08, 23:23
Nâu ơi cho anh hỏi 3 câu:
1. Phật giáo có những loại / phái nào?
2. Đặc điểm của từng loại, có mâu thuẫn với nhau không?
3. Một người vô đạo nên đi theo phật giáo hay công giáo?
văn Nâu
15-01-08, 00:46
Lúc quan tâm đến tôn giáo là tốt.

Anh đề nghị tìm hiểu Mật tông. Lúc google: dua vao mat tong sẽ ra tài liệu căn bản của Thích Nữ Trí Hải Dịch.

Đọc thử xem sao.

Câu hỏi 1,2,3 vào thư viện hoa sen sẽ thấy hệ thống hóa ở đó.

Việt Nam Phật giáo có quan hệ tốt với chính quyền hơn là Thiên Chúa.

Đạo Thiên Chúa nền tảng niềm tin ko có vững chắc. Đạo thiên chúa là niềm tin mù quáng.
Phật giáo là trí tuệ, lý trí, an lạc. Đạo phật không bắt người ta phải tin vào bất kì cái gì. Đạo phật luôn mở rộng đường cho tranh luận để tìm chân lý.