Lấy trên Talacu

Evil
06-09-07, 08:34
Bùn cừi wé :D

Như người cha hiền...

Tôi sẽ luôn nhớ mãi mùa hè năm nay, 2007, vào một ngày tháng 9, Bác Bush từ Mỹ sang thăm sư đoàn chúng tôi, lúc ấy đang đóng quân ở Anbar, Iraq. Bốn giờ chiều, tin Bác Bush đến, lòng chúng tôi rạo rực nôn nao một niềm vui khôn tả...

Chiếc máy bay Air Force One đưa Bác Bush đến. Hàng ngũ lính thuỷ quân lục chiến nhốn nháo, ai cũng muốn nhoài người ra để được gần Bác Bush hơn, được nhìn Bác Bush rõ hơn. Đến gần lính thuỷ quân lục chiến, Bác Bush xuống xe, giơ mũ vẫy chào. Bác Bush mặc bộ com-lê màu sẫm quen thuộc, chân đi đôi giày Ý bóng loáng. Tiếng hô “Tổng thống Bush muôn năm! Tổng thống Bush muôn năm!” muốn vỡ tung lồng ngực. Bác Bush đáp lại: “Các cháu về đi, tối nay Bác cháu ta họp mặt”.


Bác Bush đang bắt tay với tác giả của bài viết
Chúng tôi giải tán về doanh trại, bồn chồn đứng ngồi không yên, chỉ chờ tiếng còi tập hợp để ra sân gặp Bác Bush. Từ trong nhà, Bác Bush ung dung đi ra, với bộ đồ áo sơ mi xanh và quần tây giản dị (xem hình), một tay cầm điếu xì gà, một tay cầm chiếc quạt ra sức quạt đi sức nóng của sa mạc, thong thả đứng dựa vào một chiếc xe tăng và bắt đầu nói chuyện.

Tất cả chúng tôi, ai ai cũng muốn ngâm một bài thơ, hát một bài hip-hop để nói lên niềm kính yêu vô hạn đối với Bác Bush.

Cứ sau một tiết mục, Bác Bush lại lấy ra từ một bọc vải một hoặc hai cái kẹo; ai ngâm thơ hay hát hip-hop và nhảy break dance thì Bác cho hai cái, ai đọc thơ mà không nhảy thì Bác cho một cái... Cứ như thế, Bác cháu quây quần suốt hai tiếng đồng hồ, giữa lãnh tụ Đảng Cộng hoà và chiến sĩ không còn khoảng cách mà như hòa làm một, khác nào cha với con trong niềm thương yêu dạt dào tình cảm.

Thời gian trôi đi nhanh quá. Bác Bush đứng dậy nhìn đoàn quân, giọng ôn tồn như lời cha hiền dặn con: “Các cháu ngâm thơ và hát rất hay, Bác còn muốn nghe mãi... Nhưng trời đã khuya, mai các cháu còn phải học tập và công tác, Bác cũng phải làm việc và về vì Laura đang đợi. Trước khi ra về Bác đề nghị một việc: để kỷ niệm ngày Bác cháu mình gặp mặt, mỗi người hứa trồng cho Bác hai cây phi lao. À, mà phi lao có mọc được ở sa mạc không nhỉ? Nếu không thì các cháu trồng cây gì khác cũng được, miễn là có thể mọc được ở đây. Các cháu có làm được không?”.

“Được ạ! Được ạ! Tổng thống Bush muôn năm!”.

Theo lời Bác Bush, kể từ ngày này trở về sau khắp sư đoàn sẽ rộ lên một phong trào trồng cây phi lao phủ xanh sa mạc. Mỗi chúng tôi không chỉ trồng hai cây mà thi đua trồng thật nhiều, có chiến sĩ trồng hàng ngàn cây dọc suốt bờ biển vùng vịnh Persian.

Biết đâu, mười tám năm sau...

Năm 2025, ngày đất nước Iraq hoà bình, trên đường về thăm lại quốc gia này, ngang qua Anbar, tôi sẽ chú ý quan sát vùng đất mà lính thuỷ quân lục chiến, trong đó có tôi, trồng phi lao ngày trước. Ôi! Không ngờ ngay trên tuyến lửa này, mặc cho bom cày đạn xới, suốt mười mấy năm chống khủng bố, những cây phi lao (hoặc cây gì mọc được ở đất sa mạc nóng bỏng này) bé bỏng ngày xưa đã thành rừng dày đặc, xanh um, chạy dài tít tắp.

Ôi! Bác Bush của chúng ta vĩ đại mà gần gũi biết bao!

Màu xanh Bác Bush để lại vẫn muôn đời còn đó.

=========
Thất bại của Liên hiệp quốc

Mới đây, một cuộc thăm dò ý kiến do Liên hiệp quốc tiến hành đã thất bại thảm hại. Câu hỏi được đưa ra là: "Xin quý vị cho biết ý kiến về một giải pháp đối với tình trạng thiếu thốn lương thực tại các nước khác trên thế giới."

Ở các nước Đông Âu chẳng ai biết "ý kiến" là cái gì. Ở Trung Cận Đông chẳng ai biết "giải pháp" là cái gì. Ở Tây Âu chẳng ai biết "tình trạng thiếu thốn" là cái gì. Ở châu Phi chẳng ai biết “lương thực" là cái gì. Và ở Mỹ, chẳng ai biết “các nước khác trên thế giới" là cái gì.

==========

Không chịu trách nhiệm

Một công dân Đông Đức gọi điện đến Stasi (Cơ quan mật vụ An ninh Quốc gia): "Thưa các đồng chí, tên tôi là Mayer. Tôi xin báo cáo là con vẹt của tôi vừa xổng chuồng. Phòng trường hợp các đồng chí bắt lại được, tôi xin nói luôn là tôi không chịu trách nhiệm về quan điểm chính trị của nó đâu ạ.“
==========

Cải tạo tốt

Nhà nọ có một con vẹt, mở miệng ra là hô "Đả đảo cộng sản". Một hôm có công an khu phố ghé thăm, nhà nọ bèn tống con vẹt vào ngăn đá của tủ lạnh. Khách ra về, mấy tiếng đồng hồ sau nhà nọ mới sực nhớ tới con vẹt trong ngăn đá. Vừa chui ra, vẹt đã nhanh nhẩu "Đảng Cộng sản muôn năm". Ngạc nhiên quá, nhà nọ hỏi lý do khiến vẹt thay đổi chính kiến. Vẹt đáp: "4 tiếng đồng hồ Sibiri là đủ lắm rồi".

=========
Sự khác nhau

Sự khác nhau giữa chủ nghĩa xã hội và cực khoái?
Trong chủ nghĩa xã hội, người ta hổn hển lâu hơn.

Sự khác nhau giữa dân chủ và dân chủ xã hội chủ nghĩa?
Đại loại cũng như giữa ghế và ghế điện.

Vì sao chủ nghĩa tư bản cứ đứng trên bờ vực?
Để dễ quan sát chủ nghĩa xã hội hơn.

==================
7 kỳ quan của Cộng hoà Dân chủ Đức

Tại CHDC Đức không có nạn thất nghiệp
Mặc dù không có nạn thất nghiệp, chỉ một nửa nhân dân lao động là làm việc
Mặc dù chỉ một nửa nhân dân lao động làm việc, kết quả vẫn luôn vượt chỉ tiêu kế hoạch đề ra
Mặc dù kết quả luôn vượt chỉ tiêu kế hoạch đề ra, vẫn không có hàng tiêu thụ
Mặc dù không có hàng tiêu thụ, mọi người đều hạnh phúc và hài lòng
Mặc dù mọi người đều hạnh phúc và hài lòng, vẫn thường xuyên có biểu tình
Mặc dù thường xuyên có biểu tình, chính phủ vẫn luôn luôn tái đắc cử với tỉ lệ phiếu thuận 99,9 %

====================
Tất nhiên

Trong chủ nghĩa xã hội, tất nhiên là ai cũng được đảm bảo quyền tự do nói thẳng những điều mình nghĩ. Nhưng tất nhiên không ai nghĩ những điều mà mình không được tự do nói thẳng.

=============
Nhân chứng

Thẩm phán hỏi một phụ nữ: "Chị dám khẳng định là bị một chiến sĩ Xô-viết cưỡng hiếp hả?"

"Vâng, đúng như thế. Đây, tôi có 5 nhân chứng tận mắt chứng kiến vụ đó."

"5 nhân chứng là cái gì! Tôi có thể đưa ra 5 triệu nhân chứng không tận mặt chứng kiến vụ đó."

==============

Năm 1981

Thái tử Charles kết hôn.
Liverpool đoạt cúp vô địch châu Âu.
Giáo hoàng qua đời.

Năm 2005

Thái tử Charles kết hôn.
Liverpool đoạt cúp vô địch châu Âu.
Giáo hoàng qua đời.
Nếu Thái tử Charles kết hôn một lần nữa và Liverpool một lần nữa đoạt cúp vô địch châu Âu, xin khẩn cấp báo tin cho Giáo hoàng!
Bắc Thần
06-09-07, 08:51
Anh đọc bài bác Bush buổi sáng hôm nay cười mà muốn nghẹt thở!
GunZ
06-09-07, 11:22
Anh đọc bài bác Bush buổi sáng hôm nay cười mà muốn nghẹt thở!

Em bác cũng buồn cười, nhưng là cười vì thực sự là em đe'o hiểu bác buồn cười cái gì. Bác giải thích em cái để tí nữa em đọc rồi tối mai em cười mới.
lão ma
06-09-07, 17:47
Bùn cừi wé :D

Như người cha hiền...

Tôi sẽ luôn nhớ mãi mùa hè năm nay, 2007, vào một ngày tháng 9, Bác Bush từ Mỹ sang thăm sư đoàn chúng tôi, lúc ấy đang đóng quân ở Anbar, Iraq. Bốn giờ chiều, tin Bác Bush đến, lòng chúng tôi rạo rực nôn nao một niềm vui khôn tả...

Chiếc máy bay Air Force One đưa Bác Bush đến. Hàng ngũ lính thuỷ quân lục chiến nhốn nháo, ai cũng muốn nhoài người ra để được gần Bác Bush hơn, được nhìn Bác Bush rõ hơn. Đến gần lính thuỷ quân lục chiến, Bác Bush xuống xe, giơ mũ vẫy chào. Bác Bush mặc bộ com-lê màu sẫm quen thuộc, chân đi đôi giày Ý bóng loáng. Tiếng hô “Tổng thống Bush muôn năm! Tổng thống Bush muôn năm!” muốn vỡ tung lồng ngực. Bác Bush đáp lại: “Các cháu về đi, tối nay Bác cháu ta họp mặt”.

Bác Bush đang bắt tay với tác giả của bài viết
Chúng tôi giải tán về doanh trại, bồn chồn đứng ngồi không yên, chỉ chờ tiếng còi tập hợp để ra sân gặp Bác Bush. Từ trong nhà, Bác Bush ung dung đi ra, với bộ đồ áo sơ mi xanh và quần tây giản dị (xem hình), một tay cầm điếu xì gà, một tay cầm chiếc quạt ra sức quạt đi sức nóng của sa mạc, thong thả đứng dựa vào một chiếc xe tăng và bắt đầu nói chuyện.

Tất cả chúng tôi, ai ai cũng muốn ngâm một bài thơ, hát một bài hip-hop để nói lên niềm kính yêu vô hạn đối với Bác Bush.

Cứ sau một tiết mục, Bác Bush lại lấy ra từ một bọc vải một hoặc hai cái kẹo; ai ngâm thơ hay hát hip-hop và nhảy break dance thì Bác cho hai cái, ai đọc thơ mà không nhảy thì Bác cho một cái... Cứ như thế, Bác cháu quây quần suốt hai tiếng đồng hồ, giữa lãnh tụ Đảng Cộng hoà và chiến sĩ không còn khoảng cách mà như hòa làm một, khác nào cha với con trong niềm thương yêu dạt dào tình cảm.

Thời gian trôi đi nhanh quá. Bác Bush đứng dậy nhìn đoàn quân, giọng ôn tồn như lời cha hiền dặn con: “Các cháu ngâm thơ và hát rất hay, Bác còn muốn nghe mãi... Nhưng trời đã khuya, mai các cháu còn phải học tập và công tác, Bác cũng phải làm việc và về vì Laura đang đợi. Trước khi ra về Bác đề nghị một việc: để kỷ niệm ngày Bác cháu mình gặp mặt, mỗi người hứa trồng cho Bác hai cây phi lao. À, mà phi lao có mọc được ở sa mạc không nhỉ? Nếu không thì các cháu trồng cây gì khác cũng được, miễn là có thể mọc được ở đây. Các cháu có làm được không?”.

“Được ạ! Được ạ! Tổng thống Bush muôn năm!”.

Theo lời Bác Bush, kể từ ngày này trở về sau khắp sư đoàn sẽ rộ lên một phong trào trồng cây phi lao phủ xanh sa mạc. Mỗi chúng tôi không chỉ trồng hai cây mà thi đua trồng thật nhiều, có chiến sĩ trồng hàng ngàn cây dọc suốt bờ biển vùng vịnh Persian.

Biết đâu, mười tám năm sau...

Năm 2025, ngày đất nước Iraq hoà bình, trên đường về thăm lại quốc gia này, ngang qua Anbar, tôi sẽ chú ý quan sát vùng đất mà lính thuỷ quân lục chiến, trong đó có tôi, trồng phi lao ngày trước. Ôi! Không ngờ ngay trên tuyến lửa này, mặc cho bom cày đạn xới, suốt mười mấy năm chống khủng bố, những cây phi lao (hoặc cây gì mọc được ở đất sa mạc nóng bỏng này) bé bỏng ngày xưa đã thành rừng dày đặc, xanh um, chạy dài tít tắp.

Ôi! Bác Bush của chúng ta vĩ đại mà gần gũi biết bao!

Màu xanh Bác Bush để lại vẫn muôn đời còn đó.

Đây là baì viết của một vệ quốc quân / anh bộ đội nhân dịp oc(ông cụ) đến thăm tiểu đoàn trước dịp tết mậu thân bị chỉnh sửa ...


Đêm nay Bác không ngủ


Anh vệ quân thức giấc
Thấy trơì khuya lắm rồi
Mà sao bác vẫn ngồi
Lặng im nhìn bếp lửa ...
JIT
06-09-07, 18:17
Anh vệ quân thức giấc
Thấy trơì khuya lắm rồi
Mà sao bác vẫn ngồi
Lặng im nhìn bếp lửa
Sai rồi Lão ma ơi

Anh đội viên thức dậy
Thấy trời khuya lắm rồi
Mà sao Bác vẫn ngồi
Đêm nay Bác không ngủ
chairuou
07-09-07, 07:08
truyện đó em chả thấy gì buồn cười. thằng nào remix kém quá.

PS: dù làm gì, ở đâu, Ông Cụ vẫn là người em kính trọng.
hoangmang
16-09-07, 23:15
Anh đọc bài bác Bush buổi sáng hôm nay cười mà muốn nghẹt thở!
Buồn thì có nhưng chẳng thấy đáng cười tí nào cả.
Mây
16-09-07, 23:18
Công nhận là rẻ tiền, sượng ơi là sượng.