Chân dung Thănglonger!

TheDifference
09-07-05, 09:19
Vào hồi đầu Thiên niên kỷ, trên Internet xuất hiện Thănglonger. Thănglonger type cái icon toàn răng là răng: Hello. Hắn hoặc sà vào tô bích của bạn mà post, avatar nếu không đầu lâu hoa lá thì cũng thằng trai cô gái xấu xí bảnh bao, hoặc chen vào conference của bạn mà chat, khi chat chẳng cần biết ai với ai…Tóm lại họ bao giờ cũng tỏ ra cực đoan mà có phong thái. Họ xem thường những người ăn nói theo kiểu ttvnonline, họ khinh bỉ những người vào Thăng Long post bài mà trong mười post liền không thấy chửi bậy. Nhưng khi họ đã bàn đến Hegel thì từ đó nhiều học giả không bàn về ông này nữa. Khi họ nói tới dịch sách thì nhiều dịch giả cũng không dịch nữa. “Lâu lắm không gặp, có cái pix nào mới không?” Miệng xin pix gái dẻo quẹo nhưng không tỏ vẻ van nài, còn quăng một đống pix của mình và của người lên photobucket rồi bắt đầu ca cẩm về chuyện cô A nick đẹp mà người xấu quá, nói đến đây type cái icon mặt khó đăm đăm, rồi lại chê bai anh B hải đăng mà nói chuyện dở dở ương ương y hệt thằng hâm, hay là hâm thật rồi không biết.. Cuối cùng lại nói đến thời tiết. Trong lúc chat mở ba bốn window, đầu tóc mặt mũi chải chuốt mượt mà để lên hình trong webcam cho rõ nét, còn ở dưới quần đùi váy cộc, ngón chân cái thò ra từ chỗ tất thủng, cứ khép khép mở mở trong dép lê.

Đầu óc Thănglonger chưa hẳn đã thông minh. Thật ra họ cũng không ưa những đầu óc thông minh thái quá. Bù lại họ gúc gồ cực giỏi, có thể trong vòng nửa tiếng gúc ra kết quả xổ số hôm qua. Khi gúc gõ bàn phím đến mức hàng xóm tưởng đang có đánh nhau. Gúc xong liền post kết quả lên Thăng Long để chứng minh là mình thông thái. Cuối bài post bao giờ cũng có cái icon đeo kính, cốt để chứng tỏ mình cũng cool chả kém gì ai. Tuy thế Thănglonger cũng không phải loại người ngu si tứ chi phát triển, có thể nói ai cũng cực kỳ thông thái mẫn cảm trí tuệ hào hoa. Họ có văn hóa, lại thích mua sách, có điều hình như không đọc hết một cuốn từ đầu tới cuối bao giờ. Gặp câu hỏi khó mà lại gúc chưa ra, họ về giở sách nghiên cứu. Vậy nên học vấn của họ mênh mông như biển cạn, biết Freud biết Kim Dung, biết Lệnh Hồ Xung biết Khổng Tử, biết AQ biết Kant, biết cả Mikenlangelo, Picasso và Đinh Quân, Nguyễn Sáng…Khi viết bài dài lê thê trong Quán nước, họ vừa đẽo gái chim giai vừa bàn thiên văn địa lý, kinh tế triết học, Phật giáo đạo Hồi. Từ chuyện lỗ đen nhắc tới đàn bà, từ WTO nói đến quan lại tham nhũng. Nhiều nhất vẫn là chuyện trong nước, mà bàn chính sự không khỏi có lúc bị treo ngược lên do vi phạm Hiến pháp Thăng Long. Đến lúc ấy, kẻ nhổ bọt chê admin gian ác, kẻ thở dài bảo phong hóa suy đồi, kẻ nhớ tiếc ngày xưa Hải đăng hoành tráng, kẻ trịnh trọng lên án, kẻ nham nhở lửa cháy đổ thêm dầu. Cuối cùng topic bị khóa, hoặc tệ hơn bị ném vào bể bơi, thế là phủi đít quay đi, click vào nút Bài mới tìm một topic đang hot khác mà vào ném đá.

(to be cont...)
TheDifference
09-07-05, 15:07
Thănglonger rất thích ofline, tuy thế khi offline thường chỉ vài Mạnh/Yếu thường quân hay phải bỏ tiền. Nếu không ai bỏ cả thì họ đều đã đi học ở Tây về, nếu chưa thì cũng tỏ ra thông thạo văn hóa phương Tây mà coi share tiền là chuyện dĩ nhiên không có gì thắc mắc. Họ thường offline để làm từ thiện. Mỗi lần họp đều tổ chức ở quán rượu ăn nhậu chán chê, tiền từ thiện bằng phần năm phần mười tiền trả cho chủ quán. Số lần offline lại không có hạn chế, do Thănglonger nhiều bạn vào loại số một trên đời. Bạn có thể kết giao qua mật thư, có thể qua Y!M, chẳng phân biệt già trẻ sang hèn, nói chung nguồn gốc không quan trọng. Đương nhiên có người làm bạn lâu, có kẻ chỉ vài ngày. Song bạn cũ đi, bạn mới đến, họ không bao giờ phải chịu tình cảnh “tìm đâu ra tri kỷ trên đời”. Thănglonger cũng giỏi làm ăn, cần gì cứ vào Chợ Đuổi hô lên, thế nào cũng có người tìm cho ngay, giá còn rẻ hơn giá thị trường vài bậc. Có gì không biết cũng có thể mang lên Thăng Long hỏi, dù khó đến đâu cũng sẽ có người biết mà nói cho hay. Lúc nói giọng lưỡi dĩ nhiên có phần trịch thượng, nhưng “qua hiên nhà khác, ai chẳng phải cúi đầu”. Vậy nên cũng chẳng ai lấy đó làm điều mà kêu ca khóc lóc.

Thănglonger tuy thích offline, nhưng cái làm họ vui sướng nhất lại là ngồi vào mồm người khác. Member Thăng Long không đông không ít, mười người đến chín có thú vui này. Những người ít nói thì không hay post bài, còn những người hay post bài thì ai cũng đã từng ít nhất một lần cố gắng để ngồi vào mồm đối thủ. Bài post lúc đầu bao giờ cũng rất linh động, kiến thức uyển chuyển lời lẽ sâu xa. Nhưng cứ được độ ba bốn trang, dứt khoát chuyển sang xu hướng thỏa mãn thú tính. Hợp lý hay không lúc này không còn quan trọng, quan trọng là có đè ngửa được đối phương ra mà ấy vào mồm hay không? Nếu khi cãi nhau mà có trót thua, lúc ấy khả năng lấp liếm đóng vai trò quyết định. Không phải anh đang play game thì cũng chúng mày bọn chã, anh có nói đúng cũng chỉ phí lời. Kẻ kia đang thắng thế tất cũng không chịu bỏ qua. Thực tế là ông cũng đe’o biết gì, hải đăng hải điếc đe’o gì mà ngu thế?

(to be cont...)
TheDifference
10-07-05, 08:10
Trong con mắt của Thănglonger chẳng có uy quyền nào sất. Khổng thánh nhân chẳng phải là cái lão Khổng đấy ư? Tây rậm râu Tây hói trán chẳng phải là “đại ca anh” hay “cu em anh” đấy ư? Thấy Hải đăng đọc tham luận thì chê bai bịt mũi sáo rỗng nặng mùi, thấy kẻ mới vào viết bài thì thi nhau chửi mắng là đồ chã ngô chã ngọng. Thănglonger thông thạo nhất là các nhà văn thông tục, thứ nữa là các ngôi sao điện ảnh nhạc rock thể thao. Đương nhiên họ muốn học phong thái nên rất chịu khó bắt chước danh nhân. Hễ viết ra mà không chửi bới nhà văn C nhà văn D là làm băng hoại nền văn học Việt nam thì cũng diễn thuyết theo giọng lãnh tụ E lãnh tụ F, chỉ có điều tên quốc gia là Thăng Long còn tên lãnh tụ là tên mình. Viết xong post liền, post xong vừa đắc ý tủm tỉm cười vừa buzz khắp lượt những cái tên trong buddy list trên Yahoo để bắt anh em vào đọc bài mình đặng còn có người khen ngợi.

Thănglonger cũng không hoàn toàn chỉ là mọt sách, ai cũng tuổi trẻ tài cao. Là giai họ nếu không làm giám đốc cả ngày “chỉ ký và đợi đi tù”, thì cũng là đại gia Jolie chuyên chở gái Thăng Long đi offline thăm quan từ thiện. Là gái họ nếu không làm sale manager chỉ chơi đồ hiệu thì cũng là chuyên gia chụp ảnh nghệ thuật viết chuyện tình yêu tình báo ba xu. Giỏi cả đầu óc giỏi cả chân tay, Thăng Longer nếu không luyện Vĩnh xuân cũng biết Karate, nếu chưa từng học Tekwondo tất đã từng chơi Nhu đạo. Đánh nhau trên mạng thì Thănglonger vô địch. Anh nào cũng có khả năng đấm một phát gẫy tay thằng nhọ cao 2m, hoặc thi triển Lưu vân cước đến Đạt ma lão tổ cũng cam bái hạ phong. Gái đọc những bài ấy xong kính phục vô cùng, nghe nói còn in ra dán lên đầu giường để dễ bề tụng niệm. Tuy thế ngoài miệng Thănglonger coi thường gái hạng nhất, dù trong bụng lúc nào cũng trăm phương nghìn kế chỉ để nhăm nhăm đè gái ra xơi. Bất kể gái xấu gái xinh hoàn cảnh hoành tráng éo le, hễ gặp chuyện thì lời khuyên của Thănglonger thường bao giờ cũng là đè ra mà ấy. Thănglonger sợ nhất mà thích nhất lại là lấy vợ. Họ luôn mong lấy được cô em xinh đẹp dịu hiền, một tay tề gia nội trợ đảm đang, mà cũng táo tợn biết hút thuốc uống rượu nhảy đầm, biết bàn chuyện đời chuyện văn chương chính trị. Tiếc là tìm đâu ra cô em như thế. Vậy nên Thănglonger trừ một thiểu số không biết ngu hay khôn thì cũng không mấy anh lấy gái Thăng Long. Thăng Long thành ra là chỗ chỉ để thủ dâm, phàm là Thănglonger mười anh thì có tới chín cấm tiệt không cho vợ mình lai vãng.

Bảo Thănglonger là một giai cấp, chắc chắn có người phê bình là nói sai. Vậy gọi là tầng lớp thì có đúng không? Dù sao thì số lượng cũng đã đông lên. Và họ rõ ràng cũng tách ra khỏi cái đám đông dân mạng nhung nhúc trên Internet.
Khuê
10-07-05, 09:35
Em không thích kiểu xóa bài của em thế đâu nhé? Không chịu được người khác nhận xét thì đừng public. Cái kiểu cứ im im rồi xóa mất bài của người ta chẳng khác cách hành xử của bọn bên kia. Của ai thì cũng thừa biêt rồi đấy.
LANGTU
18-07-05, 21:42
xem được phết
Quan Nhân
10-12-05, 15:54
Em lập cái này để các bạn vào tha hồ bốc thơm thần tượng của mình. Dĩ nhiên là chỉ nói về TLers ở thanhnienxame.net thôi. 1 bức chân dung không nên dài quá nhưng phải mô tả được vài đặc điểm của người đó. Có thể có nhiều bức chân dung về 1 người, kiểu như có tranh trường phái siêu thực thì cũng có tranh trường phái trừu tượng. Hoan nghênh các bạn có thể vẽ được tranh biếm họa.

Em mở đầu với bác Gấu, dĩ nhiên.


Gấu

Gấu ngoài rừng thì xù xì, cục mịch, to tướng. Gấu TL thì ngoan ngoãn, dễ thương, và quan trọng nhất là con người anh thật nhỏ bé, cho dù thế giới nội tâm của Gấu TL rất phức tạp vì anh đã từng đến Ai Cập, đi Bắc Hàn, học tiến sỹ ở Princeton, làm việc cho WB, IMF. Theo những nguồn tin đáng tin cậy thì anh lại chưa 1 lần cùng ai, điều này cho thấy nghị lực phi thường của anh, thật may mắn cho cô gái nào được là người đầu tiên mở khóa vườn đào xanh nhỏ bé này. Gấu thật duyên dáng, chả thế mà đã có thời anh theo nghiệp hoa thơm bướm lượn thì các cô gái đã lập hẳn 1 fanclub cho anh. Bởi vì ở anh, họ tìm thấy sự tin cậy của 1 người bạn tâm giao cùng giới. Bài của Gấu viết rất phong phú, anh có mặt ở đâu là ở đó có những bài dài dằng dặc vài trăm dòng, theo kiểu nghiên cứu khoa học cũng có, theo kiểu triết lý cũng có, mà theo kiểu văn sỹ nửa mùa cũng có, không thể ngắn hơn. Google làm gì có bài nào ngắn. Lời cuối, Hà Chí Gấu, 1 tiến sỹ, 1 văn sỹ chưa đến mùa (gp), 1 WB group employee, nhưng trên tất cả, 1 TZV duyên dáng và dễ thương. Chúng ta hãy cổ vũ cho anh ấy đi!
Hoa Xoan
10-12-05, 16:06
Em xin thề không ném đá!
Cường Híp
11-12-05, 07:30
PhD ở Princeton+IMF,WB, NewYork, văn sỹ!! Em thực sự kính nể bác Gấu rồi đấy. Sao bác Gấu chưa có mảnh tình vắt vai nhỉ? Có phải do bác kén chọn quá không?
nmt1978
11-12-05, 09:48
PhD ở Princeton+IMF,WB, NewYork, văn sỹ!! Em thực sự kính nể bác Gấu rồi đấy. Sao bác Gấu chưa có mảnh tình vắt vai nhỉ? Có phải do bác kén chọn quá không?

Em thì không vote cho bác Gấu, TLer mà chưa có mảnh tình vắt vai thì kém quá. Người xưa có câu trai anh hùng gái thuyền quyên. Gì gì chứ cái sự nghiệp gái gú nó cũng quan trọng lắm chứ nhể?
Delliah
11-12-05, 10:09
Các bác dở hơi à? Em chả là mảnh tình vắt vai của Gấu già còn gì? Ai dám bảo là Gấu em chưa có mảnh tình nào, xế thì em là cái giè? Nhờ Gấu nhờ. Mình từng yêu nhau chết thôi, Gấu nhờ.

... Chắc tại hôm nay đẹp giời...
A.K
11-12-05, 10:33
Ơ? biết đâu gấu nhà ta lại...không thích liếm mật thì sao nhỉ?
light
11-12-05, 11:57
Nguyên văn bởi Hoa Xoan
Em xin thề không ném đá!


Nguyên văn bởi AK47
Ơ? biết đâu gấu nhà ta lại...không thích liếm mật thì sao nhỉ?
Bác Hoa Xoan bác AK47 rất là xoan xoan...
Xoan xoan là bản chất nên khó bỏ, nếu biết mình xoan xoan thì cố bớt xoan xoan đi thôi. Em thật hai bác!
Gaup
11-12-05, 15:17
PhD ở Princeton+IMF,WB, NewYork, văn sỹ!! Em thực sự kính nể bác Gấu rồi đấy. Sao bác Gấu chưa có mảnh tình vắt vai nhỉ? Có phải do bác kén chọn quá không?

Chúng nó bốc phét đấy chú Híp ạ.

Tình thì lắm quá nên cũng bằng ko có.
Quan Nhân
11-12-05, 15:49
Chính ra để topic ở đây rất tiện cho ném đá nhé. Tiếp người thứ 2.


Phỏng vấn 1 TLer

QN: Xin chào bạn. Nhìn bề ngoài của bạn rất khó đoán, tôi phải xưng hô thế nào với bạn đây?
TLer: Bác cứ gọi em là cô, hay dì cũng được. Kiểu gì cũng được tất, bọn nó gọi em là thằng em cũng không kêu ca, nhất là hồi trước khi em sang Thái phẫu thuật giới tính.
QN: Bạn có thể cho biết hiện tại bạn làm việc gì ở TL này không?
TLer: Em chuyên đi dọn dẹp rác trong TL này, đặc biệt là do mấy thằng chã ị đầy ra diễn đàn.
QN: Vâng, thảo nào tôi có thể ngửi thấy 1 mùi vị rất đặc biệt từ người cô. Có phải điều đó cũng làm nên tính cách của cô?
TLer: Làm nên cái đé.o gì, em phục vụ các bác thì các bác cũng phải biết điều cho em nhờ. Đừng có ngu quá không thì đé.o ai chịu được, đến lúc em nhét kít vào mồm các bác thì mình làm mình chịu chứ còn kêu ai.
QN: Vâng, tôi nghe nói hình như dạo trước cô có xích mích gì với bác Gấu nhà ta, không biết đến bây giờ thế nào rồi, đã làm lành với nhau chưa?
TLer: Em treo mẹ nó Gấu già lên rồi, hết lèm bèm. Nó phải làm lành với em ấy chứ.
QN: Thế chắc là cô có quyền lớn lắm nhỉ, được quát mắng luôn miệng?
TLer: Bạn nào vào chơi với chúng em cũng là quý, và chúng em không cho rằng mấy cái button xóa post treo nick có thể đặt chúng em ở một vị trí cao hơn người ta cũng như cho chúng em cái quyền nhục mạ bài trừ những thành viên khác của một cộng đồng. Có điều nhiều bạn vào chơi vô ý thức quá nên chúng em phải xây chuồng bán vé nhốt các bạn ấy lại, đợi hoàn lương xong rồi cho ra, cũng là 1 cách gây quỹ TL.
QN: Nghe cách nói của cô thì hình như cô có cái gì đó rất khác người, cô tự hào nhất về điều gì ở bản thân?
TLer: Chân em dài nhất TL này đấy, gái ở đây thấy em đều ghen tị, còn giai nhìn em thì thôi rồi, khỏi phải nói. Bác có nhớ hồi trước em từng tuyên bố “… mông em cao ngang tầm miệng các bác…”. Bác thử tính, các bác chơi diễn đàn cao bét nhất cũng 1m50, miệng các bác bét nhất cũng 1m30. Thử hỏi ở VN đã có con nào chân dài 1m30 chưa.
QN: Vậy thì chàng trai lý tưởng của cô là ai?
TLer: Em không có người lý tưởng. Trai gái, miễn là phấc được, là em xơi tất.
QN: À, vâng vâng, tôi có việc bận phải đi đây, xin chào và cám ơn cô Hấp đã tham gia phỏng vấn. Tên cô đã nói lên tất cả.
Quan Nhân
13-12-05, 10:37
Chán nhở, không ai vào ném đá nữa à, lần này em viết về bác Phương Đông xem có tiến triển hơn không. Lần này viết dài 1 tí, bạn nào có hứng thú thì vào viết chơi.



Phương Đông hay chuyện người trong giang hồ

Nước Nam có nhà nọ sống bằng nghề nông, gia đình có 2 vợ chồng mới lấy nhau. Chắng bao lâu thì người vợ có thai. Khi có thai được 9 tháng, một hôm 2 vợ chồng đang ngồi uống X.O. với đuôi lợn thì có con hạc già bay từ hướng Đông lại, kêu lên cạc cạc 3 tiếng rưỡi rồi thả rơi xuống 1 miếng nhựa cắm sâu xuống sân bê tông, trên miếng nhựa có nhiều phím bấm không biết để làm gì. Đến tối hôm đấy thì người vợ sinh ra 1 thằng bé. Nhớ đến sự tích con hạc già, 2 vợ chồng bàn nhau đặt tên đứa bé là Phương Đông. Suốt 1 năm liền, thằng bé không ăn không uống gì, chỉ thích nằm nghịch với miếng nhựa kia. Có ông thầy bói mù ở đầu xóm nhìn thấy thế bèn phán: “Thằng bé này sau nhất định là nhạc công đàn oóc, nếu kém lắm thì cũng là dân IT”.

Cứ thế thằng bé mãi chả chịu ăn uống gì, thành ra càng ngày càng gầy, sau 1 năm thì bị suy dinh dưỡng nặng, chỉ còn da bọc xương. Hai vợ chồng thấy thể thì lo lắm, mời đủ các thầy thuốc từ Viện Bà mẹ trẻ em đến Viện Y học cổ truyền dân tộc, bệnh tình vẫn không thuyên giảm. Một hôm có người bạn ngoại quốc đến nhà chơi, ẵm theo 1 bé gái 1 tuổi tóc vàng mắt xanh rất là bụ bẫm, gặp lúc 2 vợ chồng đang dở bữa trưa. Lạ thay, khách vừa bước vào cửa thì thằng bé đứng phắt dậy, đi đến bàn ngồi vào ghế, tự tay xới cơm đánh chén 1 lèo 3 bát, vừa ăn mắt vừa liếc nhìn sang phía bé gái tóc vàng kia, lại còn đánh đũa vào bát côm cốp để chứng tỏ phong độ của mình. Ăn xong còn vỗ bụng ngâm 1 bài thơ:
“Có một thời, vâng có một thời
Em hay hát bài ca hi vọng
Anh hay nhìn cái nhìn như lửa bỏng
Và chúng mình hay nghĩ về nhau”

Khách về rồi, ông bố mới nói với bà mẹ: “Số thằng Đông nhà mình muốn trưởng thành thì phải tiếp xúc với gái, phi gái bất thành nhân”. Kể từ hôm đấy, 2 vợ chồng bàn nhau thường xuyên mời người đưa gái đến nhà chơi. Nhờ thế thằng bé đã dần chịu ăn, nhà 2 vợ chồng cũng có của ăn của để nên không tiếc gì tẩm bổ cho con, Milô hay Cô gái Hà Lan 123 lúc nào trong nhà cũng sẵn. Cứ thế mười mấy năm, thằng bé lớn lên thành 1 thanh niên khỏe mạnh, đi đứng hùng dũng. Chàng nối nghiệp cha lấy nghề nông để kiếm sống, nhưng thói quen cũ với gái thì không bỏ được. Làm việc gì mà có gái trong tầm mắt, có gái ở xung quanh thì rất hăng say, làm bằng 2 bằng 3 người khác. Lúc nào không có gái thì chàng ủ rũ, uể oải, chân tay cũng chả muốn nhấc lên nữa.

Đến năm 20 tuổi, một hôm chàng đang rong chơi ở ven rừng bỗng thấy ra xa có 1 vệt vàng óng ả. Chàng bèn đi lại gần thì hóa ra là 1 ruộng ngô đang chín, râu ngô bay lơ thơ. Đang thơ thẩn nhớ đến người bạn gái tóc vàng năm xưa, chàng thấy 1 bóng thiếu nữ thấp thoáng đi về phía khe núi. Thói quen khó bỏ, chàng vội vã đuổi theo hòng kiếm chuyện làm quen. Đến sát vách núi thì bóng cô gái biến mất, khi đi loanh quanh tìm kiếm chàng vấp vào viên đá ngã lăn xuống khe núi, hôn mê bất tỉnh.

Khi tỉnh dậy, chàng thấy mình nằm trên 1 mô đá, xung quanh là vách núi cao dựng đứng, cây cối xanh tươi, nước suối dưới khe chảy róc rách qua chỗ chàng nằm. Bỗng 1 tiếng nói trong trẻo vang lên bên tai chàng: Ngươi đã tỉnh giấc rồi ư, ngươi thấy trong người thế nào?

Phương Đông quay lại nhìn. Một trang tuyệt sắc giai nhân đang ngồi ngay sau lưng chàng, vai đeo túi Louis Vuitton, tay thủ điện thoại Nokia 8800. Phương Đông tỉnh dậy đi 1 bài Vĩnh Xuân thấy trong người khí huyết lưu thông, chân tay hoạt bát bèn nói với thiếu nữ: "Cám ơn cô nương, tại hạ rất khỏe, phải chăng cô đã cứu tại hạ?"
Thiếu nữ nói: "Ta là người kiêm đủ cả bách nghệ nhưng không may lại không giao du với người đời, đi qua đây thấy ngươi có cốt cách mới tìm cách đưa ngươi đến đây đặng truyền nghề cho người trần thế, kẻo không tài nghệ lại thất truyền thì thật uổng phí."
Phương Đông nghe thấy thế trong lòng mừng rỡ, những mong được BAYC thì còn gì bằng, bèn đáp: "Được vậy thì còn gì bằng, tại hạ xin tạ ơn cô nương."

Cô gái bèn chỉ chàng ngồi xuống tảng đá. Rồi nàng lôi trong túi Vuitton ra 1 cây đàn, gẩy lên 3 tiếng thánh thót, rồi hỏi Phương Đông: "Ngươi có biết ta gẩy bản gì chăng?"
Phương Đông bèn đáp: "Phải chăng đây là khúc November Rain của ban nhạc Bức tường?" Không thấy cô gái trả lời, chàng đắc ý ngửa mặt lên trời cười ha hả. Bỗng đâu con hạc già năm xưa lại bay qua, thấy chàng ngửa mặt cười lên trời mà đã 2 ngày 2 đêm chưa nhai singum nó bèn ị xuống 1 bãi to bằng nắm tay vào giữa mồm chàng. Phương Đông lập tức ngậm miệng im bặt không dám nhổ ra, hồi lâu mới hỏi cô gái: "Vì sao nàng không trả lời ta?"
Giai nhân lên tiếng thánh thót: "Ta vốn định dạy người đàn vốn là tuyệt kỹ tâm đắc nhất của ta, nhưng người nhầm Tiếng đàn bầu với November Rain thì con trâu cũng phải đỏ tai mà ngượng, thôi thì ta sẽ dạy ngươi môn IT vậy, môn này không phải dùng đến tai."
(còn tiếp)
Hoàng Cúc
13-12-05, 11:04
Chính ra để topic ở đây rất tiện cho ném đá nhé. Tiếp người thứ 2.


Phỏng vấn 1 TLer

QN: Xin chào bạn. Nhìn bề ngoài của bạn rất khó đoán, tôi phải xưng hô thế nào với bạn đây?
TLer: Bác cứ gọi em là cô, hay dì cũng được. Kiểu gì cũng được tất, bọn nó gọi em là thằng em cũng không kêu ca, nhất là hồi trước khi em sang Thái phẫu thuật giới tính.
QN: Bạn có thể cho biết hiện tại bạn làm việc gì ở TL này không?
TLer: Em chuyên đi dọn dẹp rác trong TL này, đặc biệt là do mấy thằng chã ị đầy ra diễn đàn.
QN: Vâng, thảo nào tôi có thể ngửi thấy 1 mùi vị rất đặc biệt từ người cô. Có phải điều đó cũng làm nên tính cách của cô?
TLer: Làm nên cái đé.o gì, em phục vụ các bác thì các bác cũng phải biết điều cho em nhờ. Đừng có ngu quá không thì đé.o ai chịu được, đến lúc em nhét kít vào mồm các bác thì mình làm mình chịu chứ còn kêu ai.
QN: Vâng, tôi nghe nói hình như dạo trước cô có xích mích gì với bác Gấu nhà ta, không biết đến bây giờ thế nào rồi, đã làm lành với nhau chưa?
TLer: Em treo mẹ nó Gấu già lên rồi, hết lèm bèm. Nó phải làm lành với em ấy chứ.
QN: Thế chắc là cô có quyền lớn lắm nhỉ, được quát mắng luôn miệng?
TLer: Bạn nào vào chơi với chúng em cũng là quý, và chúng em không cho rằng mấy cái button xóa post treo nick có thể đặt chúng em ở một vị trí cao hơn người ta cũng như cho chúng em cái quyền nhục mạ bài trừ những thành viên khác của một cộng đồng. Có điều nhiều bạn vào chơi vô ý thức quá nên chúng em phải xây chuồng bán vé nhốt các bạn ấy lại, đợi hoàn lương xong rồi cho ra, cũng là 1 cách gây quỹ TL.
QN: Nghe cách nói của cô thì hình như cô có cái gì đó rất khác người, cô tự hào nhất về điều gì ở bản thân?
TLer: Chân em dài nhất TL này đấy, gái ở đây thấy em đều ghen tị, còn giai nhìn em thì thôi rồi, khỏi phải nói. Bác có nhớ hồi trước em từng tuyên bố “… mông em cao ngang tầm miệng các bác…”. Bác thử tính, các bác chơi diễn đàn cao bét nhất cũng 1m50, miệng các bác bét nhất cũng 1m30. Thử hỏi ở VN đã có con nào chân dài 1m30 chưa.
QN: Vậy thì chàng trai lý tưởng của cô là ai?
TLer: Em không có người lý tưởng. Trai gái, miễn là phấc được, là em xơi tất.
QN: À, vâng vâng, tôi có việc bận phải đi đây, xin chào và cám ơn cô Hấp đã tham gia phỏng vấn. Tên cô đã nói lên tất cả.


em mới vào không biết, bác Happiness con gái hay trai vậy ?
dao_hoa_daochu
13-12-05, 11:53
Hoàng Cúc tham khảo chỗ này này (http://www.thanhnienxame.net/showpost.php?p=24615&postcount=12).
sungak
13-12-05, 14:31
Có phải anh Phương Đông ở HVA ko ?
Đọc bài này buồn cười vãi :-)))
Quan Nhân
13-12-05, 15:40
em mới vào không biết, bác Happiness con gái hay trai vậy ?

Cúc tham khảo chỗ này này
Đã nói trai gái Hấp đều xơi tất mà, chỗ này này của Đào chả nói lên điều gì cả. Khổ quá Đào ơi, thế hóa ra là đã này này với Hấp thật rồi à.
Phuongdong
13-12-05, 16:29
em mới vào không biết, bác Happiness con gái hay trai vậy ?
Anh cũng dek biết em ạ- Nhưng thấy giang hồ hay gọi là dì Hấp, một thời nghe đồn là người yêu của Noy
lonton
13-12-05, 17:36
cũng may có cái topic này nên em mới biết được các Hải đăng TL, hì.
Hoàng Cúc
14-12-05, 05:47
thì ra Happiness là con gái à, làm em cứ tưởng, tiếc nhỉ ;)
Bắc Thần
14-12-05, 06:09
PhD ở Princeton+IMF,WB, NewYork, văn sỹ!! Em thực sự kính nể bác Gấu rồi đấy. Sao bác Gấu chưa có mảnh tình vắt vai nhỉ? Có phải do bác kén chọn quá không?

Anh không thích làm thần tượng của cậu sụp đổ nhưng mà bác Gấu của cậu dùng thông tin của Wikis để tranh luận ít nhất là hai lần.
Gaup
14-12-05, 06:46
Hì hì, bác Bắc em. Chị Vìu em may là dạo này khinh em hoàn toàn rồi chứ không chị mà sang đây thì chúng ta đều cùng mệt.

Kính các bác không bốc phét nữa hộ em. Em chỉ là đầy tớ công bộc của các bác thôi.
Cường Híp
14-12-05, 08:22
À chuyện vào lấy thông tin để tham khảo thì em nghĩ lấy ở Wikipedia hay lấy ở đâu cũng được mà bác Bắc, cái đấy không tính. Em chỉ sợ bác bảo bác Gấu em không phải như bác Quan Nhân nói thôi.
Quan Nhân
14-12-05, 17:21
Tiêp chuyện bác Phương Đông để các bác còn dễ bề ném đá, chứ các bác cứ hấp diêm bác Gấu mãi mà chẳng đoái hoài gì đến các bác kia thì các bác kia lại chạnh lòng, hị hị.


Phương Đông hay chuyện người trong giang hồ

(tiếp theo)

Lại nói đến chuyện giai nhân muốn truyền dạy IT cho Phương Đông. Phương Đông cả mừng chấp nhận ngay. Thế là từ đấy, ngày ngày chàng được giai nhân tận tình chỉ dạy IT. Nhưng có điều là niềm ao ước của chàng muốn được gần gũi với giai nhân đều bất thành, nhiều lúc thấy chàng khỏa thân tắm bên bờ suối hay cởi trần gõ keyboard giai nhân đều nhìn chàng rất say sưa, nhưng nếu chàng muốn tỏ tình ý gì thì nàng lại cự tuyệt ngay, khiến chàng hết sức là buồn phiền.

Sau 3 năm ròng rã chàng đã học được hết tuyệt kỹ IT của giai nhân. 1 buổi sáng thu, giai nhân mới gọi chàng vào nói: “Bây giờ ngươi đã thành tài, nhân kinh thành đang náo loạn vì vụ iCMS của TTVN, ngươi đến đó thi thố ắt là làm nên sự nghiệp. Trước khi chia tay chúng ta làm bữa tiệc tẩy trần để tiễn ngươi.”

Tối hôm đó sau tiệc rượu Phương Đông được giai nhân cho ân ái cùng mình, cả 2 thăng hoa trong bản hòa tấu kèn tưởng chừng như không dứt, cảm xúc còn có phần mãnh liệt hơn cả khúc Đội kèn tí hon năm xưa. Sáng hôm sau Phương Đông tỉnh dậy muộn, người thấy mệt mỏi, nhìn quanh thì không thấy cô gái đâu nữa, chỉ còn lại 1 mảnh giấy ghi lời tạm biệt và chúc chàng mã đáo thành công. Phương Đông không lấy thế làm buồn, tay xách laptop T43 do cô gái tặng, cạp quần đeo di động Vertu, thẳng hướng kinh thành mà đi. Dọc đường đi chàng gặp rất nhiều cô gái xinh đẹp. Rất tự tin với vẻ khôi ngô tuấn tú của mình, chàng ra sức làm điệu bộ để gây sự chú ý, tay hết nhặt lá chân lại đá ống bơ, thật phong độ không bút nào tả xiết. Nhưng không hiểu sao các cô gái cứ đến gần chàng thì lại lảng tránh khiến chàng rất buồn phiền. Vào đến kinh thành, thuê nhà trọ xong xuôi chàng bèn kiếm 1 quán rượu bên vệ đường đi để ngồi suy nghĩ. Có người đạo sỹ rong đi qua thấy vậy, nhìn vào mặt chàng cười nhạt 1 tiếng rồi bỏ đi. Phương Đông bèn đuổi theo mời người đạo sỹ lại cùng nhau đối ẩm, cũng để hỏi rõ nguyên do tại sao cười vậy. Người đạo sỹ nói: “Ta nhìn mặt công tử có sắc yêu tà, nếu không chữa chạy ngay để lâu e sẽ nguy khốn, nhìn gái cỡ nào cũng không thể turn on.”
Phương Đông hoảng hốt: “Tại hạ đã 23 tuổi đời mà chưa nếm được mùi râu ngô thì quyết chưa chịu nên người. Đạo nhân đã có lòng thương thì thương cho trót, đã cho tại hạ biết bệnh thì xin giúp tại hạ trừ mối họa, ân nghĩa này quyết không thể nào quên.” Đạo sỹ ngần ngừ hồi lâu rồi đồng ý. Bắt mạch, xem tướng pháp vỉa hè đâu đấy xong xuôi, đạo sỹ mới nói với chàng: “Công tử bị hồn ma ám lâu ngày nên mới sinh ra thế, trong thời gian 3 năm trở lại đây công tử đã tiếp xúc với ai?” Đông cứ thành thực mà kể lại. Nghe xong đạo sỹ mới đốt 1 tấm bùa hòa với Nescafe cho dễ uống, rồi bảo chàng uống hết ngay tại chỗ. Sau đấy dặn chàng: “Trong vòng 3 ngày công tử phải tự tay giết được 9 sinh vật giống cái thì mới trừ được cái nạn ma ám này”.

Phương Đông nghe lời mà trong lòng không khỏi kinh hãi vì chàng vốn chỉ quen bấm keyboard, trong túi lại không còn mấy đồng tiền để chi tiêu, hỏi làm thế nào để tìm cho đủ 9 sinh vật giống cái chứ đừng nói đến tự tay sát sinh. Cứ thế 3 ngày liền chàng mất ăn mất ngủ vì không biết làm thế nào, đến tối ngày thứ 3 mệt mỏi quá nên lăn ra ngủ. Lúc ngủ quên mắc màn nên muỗi vo ve bên tai suốt, chàng cứ phải đập luôn tay. Gần sáng thì nghe thấy 1 đợt gió thổi ào ào tựa như bão Katrina, rồi sau đấy im hẳn.

Sáng hôm sau, Phương Đông tìm gặp đạo sỹ, nói là mình đã không làm được như lời dăn, e rằng nạn dữ khó tránh khỏi. Đạo sỹ nhìn sắc mặt chàng hồi lâu, thốt lên: “Kỳ lạ! Kỳ lạ! Nạn của công tử đã khỏi hoàn toàn rồi, sao lại nói là chưa làm như lời dặn. Không rõ mấy ngày qua công tử đã làm gì?” Đông kể qua cho đạo sỹ, còn chỉ cho đạo sỹ mấy nốt muỗi đốt trên mặt, miệng không ngớt than vãn vẻ đẹp trai bị giảm đi mấy phần, rồi lại xin đạo sỹ tư vấn cho dùng mỹ phẩm nào để chữa mụn. Đạo sỹ bèn mừng rỡ: “Chúc mừng công tử đã tai qua nạn khỏi. Thực ra cô gái đã dạy IT cho công tử là hồn ma của 1 thằng gay không siêu thoát được nên hóa thành cô gái để dễ bề gần gũi giai. Vì nó ám nên các cô gái không đến gần công tử được, cần dùng 9 sinh vật giống cái cùng lúc hấp diêm nó thì mới trị được. Công tử giết chết 9 con muỗi, mà theo khoa học muỗi đi đốt người là muỗi cái, thế nên bây giờ coi như công tử đã thoát khỏi nó.”

Qua khỏi nạn lớn, Phương Đông mới đem chuyện giết được 9 sinh vật giống cái trong có 1 đêm ra kể cho mọi người trong nhà trọ nghe, trong đó có 1 người Tây. Người này vốn bị bệnh nghễnh ngãng bèn nhìn chàng khâm phục gọi ngay chàng là lady killer, có người biết tiếng Tây mới phiên dịch ra thành Sát thủ tình trường. Phương Đông mừng lắm, ra phố Hàng Gai thuê người làm tấm biển rồi khắc lên dòng chữ Sát thủ tình trường. Rồi cứ thế, tay cầm laptop, lưng đeo biển hiệu, chàng vững bước xông pha vào cõi net, thật đúng là phong độ của 1 người trong giang hồ.
Cà phê đen
14-12-05, 17:25
Vô lý, sao triện về Phương Đông lại éo có em, thế là thế lào?

Phương Đông, anh đưa dữ kiện cho anh phóng viên TW viết bài đăng báo như thế nào mà lại sót tên em trong quá trình hoạt động của anh mà lại toàn có nhỡn giai với nhân? PĐ, anh lừa tôi!!!
Phuongdong
15-12-05, 08:59
Vô lý, sao triện về Phương Đông lại éo có em, thế là thế lào?

Phương Đông, anh đưa dữ kiện cho anh phóng viên TW viết bài đăng báo như thế nào mà lại sót tên em trong quá trình hoạt động của anh mà lại toàn có nhỡn giai với nhân? PĐ, anh lừa tôi!!!
Đến ứng cử vào HĐND các cấp còn phải công khai lý lịch và tài sản nữa là ....
Anh đưa hết cho phóng viên rồi, nhưng cái này chắc là nó tự cắt đi đấy em, anh thề :13:
Happiness
15-12-05, 09:46
Báo cáo các bác em các bác giai chăm chăm súng to đạn nở. Như Ông cụ nói cái sự tự tin vào bản ngã của giai nó mạnh đến mức em chả thấy cần phải zải trình ba cái chiện vớ vỉn :icecream: giờ các bác có hỏi thì em ra tuyên bố chính thức vậy. Một là trước em mềm mỏng nhũn nhặn với Lãng 4 và một số đồng chí khác quá đâm các bạn í bố náo làm mọi người nhầm theo. Hai là bọn tzv đồng nghiệp cố tình phá hoại uy tín của em ngăn cản sự nghiệp cách mạng của lãnh tụ với các bạn gái. Em đang đi công tác xa khi về sẽ xử ný treo hết bọn tró đểu đấy.
Cavenui
15-12-05, 10:02
http://www.thanhnienxame.net/showpost.php?p=2710&postcount=6

Happiness
is a
warm gun-> đạn nở
(The Beatles)

Em không bị treo, nhở?
Cà phê đen
15-12-05, 10:16
Anh Hap cứ yên tâm công tác. Em đã ghi tên tất cả bọn phản động tung tin đồn nhảm bôi xấu lãnh tụ dồi... Ở đây, cũng có vài TZV treo một số nicks của em mà hiện thời em chưa tiện nêu tên, nhưng bằng tình cảm trong sáng của mình dành cho các lãnh tụ em xin đảm bảo công bằng, nghiêm minh không để chiện tình cảm, thù hằn, trai gái riêng tư làm ảnh hưởng đến công tác nằm vùng điệp viên đem tin về với Đảng.
late
18-12-05, 23:14
PhD ở Princeton+IMF,WB, NewYork, văn sỹ!! Em thực sự kính nể bác Gấu rồi đấy. Sao bác Gấu chưa có mảnh tình vắt vai nhỉ? Có phải do bác kén chọn quá không?

Tặng thêm bác Cường Híp cái này:

Và hình ảnh của anh không hề phai nhạt ở những nơi anh đã đi qua...


http://i11.photobucket.com/albums/a158/datky/nhacvang.jpg
sườn
19-12-05, 13:38
1 WB group employee,

thế à ? có phải P.W. lên làm Gấu phẫn uất sang bước chân sang block bên cạnh làm không ? :)
Quan Nhân
22-12-05, 09:18
Lời tựa: Thời gian gần đây Salút và đồng bọn nổi lên như 1 hiện tượng gây xôn xao TL, server đã tốn không biết bao nhiêu chỗ vì các bốt của anh. Với tư cách là người chuyên nghiên cứu về các danh nhân TL, tôi xin giới thiệu đôi nét về member này để các bạn có thể hình dung sơ lược về chân dung 1 Hilton member, 1 người kế tục xứng đáng của Lãng.

Sa lút

Kiên cường, đấy là tính từ đúng nhất để mô tả Sa lút và hành động của anh. Mặc cho sự cưỡng bức có tổ chức của các TZV như Gấu, Háp, Đào cho đến hầu hết các member khác trong TL. Mặc cho trí tuệ IQ70 thì dứt khoát là chưa ngang bằng với các member bình thường. Sa lút đã chứng tỏ phẩm chất dũng cảm, bền bỉ, chịu khó chịu bẩn, quyết ghi tên mình vào lịch sử TL như là 1 trong những chủ nhân xứng đáng của Hilton. Anh khỏe, thậm chí là rất khỏe, điều đấy là đương nhiên. Sự cưỡng bức tập thể đã không làm anh nhụt chí. Ở đâu có Sa lút là ở đó có rạch mặt ăn vạ, trí tuệ thiểu năng, và không thể thiếu được là cứt đái. Nick này thất bại, anh tiếp tục bằng nick khác, anh ngoan cường đấu tranh theo đường lối “1 bốt không đi, 1 tô bíc không dời”. Anh bỏ ngoài tai mọi lời khuyên của bạn bè thân hữu gần xa bà con lối phố, thậm chí cả của người bạn tri kỷ của anh là Háp. Đối với anh, mọi lời nói chỉ như gió thoảng qua, như nước đổ đầu vịt, như đàn gẩy tai trâu. Quả thật anh đã đạt đến trình độ thấu triệt cảnh giới của nhà Phật: không không sắc sắc, sắc sắc không không, con bò hay Sa lút, Sa lút hay con bò, thảy đều là hư không. Thiện thay, thiện thay Sa lút!
Quan Nhân
31-12-05, 20:13
Đào hoa đảo chủ

1 căn phòng nhỏ. Im ắng.

Bóng đen chập chờn.

Tiếng bàn phím kêu lách cách. 10 ngón tay như nhảy múa. Những ngón tay thon dài.

Đôi lúc tiếng click chuột gián đoạn âm thanh đều đặn của bàn phím.

Dưới bóng đèn, người ngồi đó dường như bất động. Tay vẫn gõ phím, bấm chuột. Anh đã ở đây lâu rồi, rất lâu, có lẽ đến hơn 5 năm. Hơn 5 năm ở cái thị trấn heo hút, lạnh lẽo của nước Nga, rất xa thủ đô Matxcơva. Thủ đô văn minh với những đại lộ, nhà cao tầng, siêu thị, metro, sân bay.

Ở đây rất khác. Đi lại khó khăn, điện nước thiếu thốn, ăn ít ngủ ít. Những ngón tay anh thon dài, và người anh cũng thế. Anh bị suy dinh dưỡng. Độ 3. Đời thật bất công. Nên anh nghèo, căn phòng trống nói lên tất cả. Chiếc máy 586 là vật giá trị nhất.

Phía trước mặt, những dòng chữ, những hình ảnh vẫn nhảy, vẫn trôi, lên hoặc xuống. Đấy là máy tính, là công nghệ thông tin, là internet, là hiện thân của thế giới. Của anh. Tên anh là gì, anh chẳng quan tâm, anh cũng không còn nhớ nữa. Bây giờ anh là Đào hoa đảo chủ. Anh minh thần võ, dặm liễu sương sa, và nhiều nữa.

Trên mạng, không ai biết được bạn thực sự là ai. Hãy để trí tưởng tưởng của bạn bay bổng. Sự kỳ diệu của internet, hỗn độn của thực và ảo. Ai là ai, thế nào là thế nào, không quan trọng.

Đào hoa đảo chủ, ít người không biết. Văn võ toàn tài. Và anh cũng sẽ thế. Thời nay, không còn cầm kỳ thi họa. Trước hết là Photoshop. Thật may, anh có 2 quyển sách, và đã đọc xong 10 trang. Thế là đủ. Gì nữa. Anh trai anh đang học tiến sỹ toán ở Lomonoxop. Anh không thể kém hơn. Anh là tiến sỹ toán. Cũng không thể thiếu được nhạc. Trên tivi mấy hôm nay hay chiếu về cây đàn ghitar Gibson. Thế là anh có cây đàn Gibson Les Paul Standard 1958. Đấy là hành trang.

Thăng Long, thanh niên xa mẹ, nơi hội tụ của giới trí thức trẻ ảo. 1 xã hội trần tục: quyền lực, đấu đá cơ hội, khoan dung, hoài bão, chân thành. Ai bảo là ảo?

Anh nhận ra muốn thành công ở Thăng Long, hay ở bất cứ đâu, phải thể hiện được mình, hay đúng hơn là hành trang của mình, dù là ảo. Với hình ảnh, anh gúc gồ, anh lấy mẫu từ mấy chiếc đĩa dữ liệu của anh trai, thế là anh nghiễm nhiên trở thành chuyên gia ảnh. Lập luận của anh phải thật mơ hồ và dài dòng. Người ta thường kính nể những gì người ta không hiểu. Quả thật, mọi người đọc bài của anh, họ nể anh, anh cũng nể anh, vì chính anh cũng không hiểu. Ví dụ “Lễ độ là 1 cái gậy”: gậy gì? dài bao nhiêu? dùng làm gì? ai sản xuất?, để họ tự suy diễn, mụ mị, rồi kính phục. Với âm nhạc, thỉnh thoảng anh chêm vào vài câu về hợp âm, về nhạc lý mà anh còn nhớ được khi đi học đàn hồi cấp 3. Không nhiều, kín đáo nói về cây đàn Gibson 1985, à mà không, hình như là 1958. Không quan trọng. Điều nữa, không thể thiếu của 1 người thành đạt ở Thăng Long. Phải nói về gái, về sự từng trải với gái. Anh thấy không khó chút nào, thông tin bây giờ rất sẵn, gúc gồ là cứu cánh. Chỉ cần chú tâm. Dù thực tế anh luôn cảm thấy run rẩy khi đôi lần tiếp xúc với cô gái cạnh nhà, không kiềm chế được cảm xúc trước khuôn mặt của nàng. Hàm răng vẩu nhô lên hụp xuống mỗi khi nàng nói, đôi má nứt nẻ và khô ráp, đôi mắt xanh lồi và cái mũi tẹt. Và anh tự hào. “Mình thật là may mắn được ở gần nàng, thiên thần xinh đẹp.” Anh thường nghĩ thế về cô gái đó, cô gái duy nhất anh gặp trong nhiều năm qua, ở cái nơi heo hút này. Nàng là cảm hứng cho anh khi đăng bài ở Thăng Long.

Bây giờ anh đã là hải đăng.

Và anh nhận ra 1 điều. Không thể sẽ biến thành có thể khi có 1 trí tưởng tượng phong phú.

Cuộc sống thật tuyệt. Internet cũng thế.
Hồ Minh Trí
31-12-05, 20:27
Chú Quan Nhân viết duyên lắm, anh thích. Nhưng chú có chí ít 1 cái sai, đ éo thể chấp nhận được anh thật. Đấy là sai chính tả ở ký tự thứ nhất của chữ thứ 6 tại dòng thứ 4 từ trên xuống của post thứ 30 trong topic này.

Anh GATO đấy, tsb chú!
lintinhqua
31-12-05, 20:39
Em cười lăn từ trên ghế lên trên giường, cười 5' không ngậm miệng lại được. Tsb anh Kòm =)).

Chưa kịp đọc post #30 nhưng vội vã đi tìm ký tự thứ nhất của chữ thứ 6 tại dòng thứ 4... Chết cười, duyên quá Kòm ơi...
Quan Nhân
31-12-05, 20:42
Có phải cái này (http://vietdic.portal.vinacomm.com.vn/Translate.aspx?Word=l%c3%a1ch%20c%c3%a1ch&DicID=7&inFont=Unicode&outFont=Unicode) không bác Kòm. Thế thì em rất tiếc, hehe.
Được bác khen thì em cực tự hào, bác cho em sướng 5'. Thế thôi, trung bình đàn ông thế giới cũng đe'o lâu đến thế.
lintinhqua
31-12-05, 21:23
Không phải. Là chữ "dán đoạn" í. Phải là "gián đoạn" mới đúng chứ.
Thằng này nó không biết đếm anh Kòm ạ.
Hồ Minh Trí
31-12-05, 21:24
Xời, tsb chú lần nữa vì cái tội ngu lâu nữa chứ. Đ éo ai tính cái đầu đề là 1 dòng hở chú? Xuống thêm dòng nữa đê!
Quan Nhân
31-12-05, 23:23
Hị hị, theo như em nhìn thấy với thị lực 12/10 khoảng cách 25cm, trên màn hình dòng thứ 4 của bốt thứ 30 (theo như bác nói) chỉ gồm có 2 chữ "thon dài". Tsb nhà bác, bác về đọc lại định nghĩa thế nào là dòng đê. Dòng chứ không phải là đoạn nhá. Hoặc về học đếm lại. Tùy bác. Em đe'o sửa chữ dán đoạn đấy, hehe.
TheDifference
03-01-06, 15:10
Bắt đầu loạt bài viết về các Thănglonger cụ thể bằng nhân vật Lạng tư, thế nào cũng có nhiều người cho rằng không thỏa đáng, rằng có nhiều người khác xứng đáng hơn. Nhưng ông bà ta đã có câu “Nghĩa tử là nghĩa tận”. Vậy nên bài viết này dành để tưởng nhớ Lạng tư, một bậc thầy về phóng uế.

***

“Có những phút làm nên lịch sử
Có những cái chết hóa thành bất tử
Có những lời hơn mọi bài ca
Có những con người … do vô ý sinh ra.”

Có thể nói, Lạng tư chính là một người như vậy.

Xuất hiện ở Thăng Long vào cuối tháng sáu đầu tháng bảy năm 2005, ngay lập tức Lạng tư làm cho diễn đàn thanhnienxame.net, vốn chưa bao giờ là một chốn bình yên, trở nên muôn phần hỗn loạn. Còn bản thân anh, mang trong mình dáng dấp của một thiên tài bị bạc đãi trong lốt chó hoang, hay đúng hơn là dáng dấp một con chó hoang trong lốt một thiên tài bị bạc đãi, cũng ngay lập tức trở thành một hiện tượng.

Hiện tượng Lạng tư đã làm xôn xao Thăng Long trong thời kỳ đầu. Có lẽ trong lịch sử Thăng Long, chỉ có đại sư NguyenDucQuyzen là gây được hiệu ứng tương tự. Tuy vậy, con đường đi đến vinh quang của Lạng tư tương đối đặc biệt. Do sống lâu năm ở nước ngoài, nơi mà các bậc thang xã hội được sắp xếp theo thứ tự “Nhất trẻ em, nhì đàn bà, ba người già, thứ tư chó và cuối cùng mới đến đàn ông”, Lạng tư, vốn lẽ ra chỉ là một trong hàng trăm member mới của Thăng Long, đã tìm ra cách nâng mình lên cao hơn một bậc so với các nam member khác của Thăng Long. Ấy là phóng uế.

Khắp nơi đều thấy những vết đánh dấu của anh. Lang thang từ Chuyện nghiêm chỉnh cho đến Vỉa hè, từ Văn chương cho đến Người Thăng Long xấu xí, bỏ qua những thứ vớ vẩn như ý thức cộng đồng hay sự cần thiết của việc giữ gìn vệ sinh chung, nơi nào anh cũng để lại một vài bãi. Member Thăng Long, vẫn còn đang chóng mặt nhức đầu với cuộc Cách mạng Dân chủ của Gấu già và đồng bọn, nay choáng váng với xú khí bốc ra từ những bãi chất thải mà Lạng tư tạo ra với một tốc độ kỷ lục ở khắp nơi. Với lỗ mồm há hốc, cặp kính đen và đôi tay dang rộng, Lạng tư phun ra khạc ra nhổ ra ọe ra những thread, thách thức toàn bộ trí tuệ Thăng Long, nghĩa là thách thức một trong ba tiêu chí, một trong ba nền tảng đã khiến Thăng Long trở thành diễn đàn tiếng Việt hay nhất thế giới, bằng bất kỳ câu hỏi nào chợt phát sinh trong bộ não thiên tài có chỉ số IQ under 70 của anh. Do vậy, như bất kỳ một hiện tượng nào, xoay quanh anh, vô số cuộc tranh cãi vô bổ diễn ra.

Tranh cãi thì nhiều, nhưng rốt cuộc cũng chỉ có hai phe. Phe đa số ghét anh như đào đất đổ đi, và đối xử với anh như một con chó hoang thực thụ, nghĩa là chỉ dùng để ném đá quất roi dìm xuống cống. Trong khi đó, thiểu số còn lại cho rằng anh chính là một thiên tài bị bạc đãi. Thiểu số này cố gắng bảo vệ anh trước đám đông, nhưng bất lực. Ở Thăng Long, từ lâu lắm rồi, chân lý là niềm tin của số đông.

Tuy vậy, do được thành lập với ngọn cờ dân chủ, các TZV của diễn đàn đã nghĩ ra một biện pháp trung dung. Thay vì dán băng dính vào mồm anh để tránh hiện tượng phóng uế lung tung, họ tạo ra một cái chuồng xí: Hilton. Rồi nhốt anh vào đó.

Có vẻ như đám đông đã đúng. Lạng tư quả thật cũng chỉ cần phóng uế lung tung. Tuy có đôi lần trốn ra, nhưng với cặp kính đen và lỗ mồm há hốc, anh cũng chả trốn được lâu. Vả lại, cũng không thấy Lạng tư tỏ ý buồn phiền gì lắm với việc bị tách ra khỏi đời sống cộng đồng. Anh tiếp tục phóng uế với tốc độ phi mã. Hilton tràn ngập trong kít. Lạng tư vùng vẫy trong đống chất thải chính mình tạo ra. Và yên chí rằng mình là gã đàn ông hấp dẫn nhất Thăng Long. Thỉnh thoảng, anh lại nói vọng ra ngoài vài câu thông thái cực kỳ ngu xuẩn. Do vậy, ai cũng yên chí rằng anh sẽ chết già trong đó.

Sống lâu lên lão làng, Lạng tư trở thành đại bàng ở Hilton. Nhưng ngày tháng trôi đi, dường như Hilton đã trở nên chật hẹp! Quá chật hẹp! Không còn vừa với tầm vóc Lạng tư nữa. Dù đã được re-decorate cho giống với bên ngoài. Vả lại, ngay trong chuồng xí, bọn TZV vẫn bắt anh phải ị đái đúng nơi đúng chỗ. Vậy là nhân vụ đòi quyền tự trị để thành chúa đảo Hilton bất thành, Lạng tư đã hợp tác với một thành viên khác của Thăng Long, bỏ sang uvyd xây một cái chuồng xí mới. Nơi anh có toàn quyền phóng uế bất cứ chỗ nào anh thích.

Từ đó Hilton trở nên vắng vẻ. Và cái tên Lạng tư cũng không còn được mấy ai nhớ đến. Đôi khi có một vài người hoài cổ, lặng lẽ ghé thăm Hilton rồi nhanh chóng bịt mũi bỏ đi. Bởi, như nhà phê bình văn học coithienthai - người đã theo sát những chặng đường phóng uế của Lạng tư - đã nói: “Cuộc tình duyên [giữa Lạng tư và Thăng Long], bắt đầu từ cuối tháng 6, hấp hối vào đầu tháng 12, đến nay thì đã chết hẳn rồi. Nhưng xú khí còn bốc lên nghi ngút”.

***

Lịch sử đã nhiều lần cho thấy rằng các thiên tài thường chỉ được công nhận sau khi chết. Lạng tư nay cũng đã chết. Và cuối cùng, thiên tài của anh vẫn đe'o được công nhận.
Hồ Minh Trí
03-01-06, 15:28
Thăng Long chưa từng có một bài ca. Nhưng Hilton đã có một bài ca - Bài ca Hilton. Vậy nhân đây xin đăng lại Bài ca Hilton để cô bác xa gần đều biết như một ký ức về một thời hùng tráng của Hilton bất diệt.


Bài ca Hilton
(Kính tặng hương hồn Lãng tử - người con lạc loài của thanhnienxame.net)

(Cung Đô trưởng - Giai điệu hoành tráng)

Anh chị em ơi!
Giương nòng pháo lên cao, chào Hilton rực sáng
Hilton của Lạng Tư
Hilton của lòng dũng cảm.

Ai đến kia làm rộn rã Hilton?

Hoan hô hiệp sĩ Lạng tư
Xin chào anh, con người hăng máu nhất!
Lịch sử hôn anh, chàng trai chân đất
Sống hiên ngang, bất khuất mặc kệ đời
Như Donkihoté của thời đại thông tin
Một bàn phím, một monitor, cũng xông lên mà bỉ.
Luôn tự khen mình, anh chẳng hay đâu, hỡi chàng hiệp sĩ!
Cả diễn đàn, chúng nó đang cười anh

Bóng anh đi... và với cặp kính đen
Của anh đó!
Ôi cái kính màu đen hun hút và giống như tâm hồn Lãng tử
Có làm ai cảm thấy nể anh đâu

Thăm thẳm trên đầu với bộ não đen
Anh xông xáo, anh tung hoành, ngang dọc
Mạnh hơn tất cả đạn bom, làm run sợ cả thanhnienxame!

Ta muốn hỏi Lỗ Đen
Có lỗ nào đen hơn
Cặp kính kia của chủ nghĩa anh hùng hoang tưởng?
Cảm ơn Lạng của chúng ta, Lạng làm ra chân lý
Anh hứa sẽ đưa ta lên được sao Kim
Biết là vô vọng
Nhưng anh đã cho ta một linh hồn và một trái tim
Biết lẽ phải, biết yêu thương, căm giận
Biết đi tới và làm nên thắng trận!

Hôm nay sao vui thế! Gió đông bay
Ta ở đây, mà lòng ta như bay
Với mỗi làn mây, với từng cơn gió
Gió Hilton đang thổi vào UVYD đó!
Gió mây ơi, sao không đợi Lạng về
Hãy bay đi mà che những ngu si
Che cho bọn chã kia đang chửi nhau trên trận tuyến...
Tổ quốc ta! Bốn ngàn năm đau khổ gian nan, còn sức đâu mà chiến
Nhưng ta cứ tiến!

Tiến lên!
Toàn thắng ắt về ta!
Hỡi những thanh niên xa mẹ ở mãi xa
Xin lắng nghe... Phút giao thời đang chuyển...

(Hồ Minh Trí - 11/2005)
Quan Nhân
03-01-06, 15:30
Khị khị, nếu bác Zờ Đít không chê thì cho phép em ghép tôbíc Chân dung NTL dưới Quán nước lên đây với bác, không để 2 tôbic cùng viết về chân dung NTL thì phân tán, anh em vào ném đá không được nhiệt tình. Hồi trước em lập cái tôbíc đấy vì không biết có cái này. By the way, tên bác cũng nằm trong danh sách đợt 1 của em. Let's wait and see :flag: .
Chaien
04-01-06, 00:17
Ôi khách sạn Hilton !!!
Nơi tu dưỡng anh tài phá bĩnh
Nơi an ủi tâm hồn cô độc
Gặm nỗi buồn sau cửa sắt âm u.

Có biết rằng anh đang ho khù khụ
Anh mong mãi những tháng ngày bù khú
Những đêm dài ca kỹ sông Hương
Thế giờ đây cả khắp phố phường
Không ai nhớ anh chàng Lãng Tử .
Chaien
04-01-06, 08:22
Lạng Tư, có thể nói là tài hoa
Vì nông nổi anh vào Hilton đọc sách
Anh quên đi những tháng ngày bất tận
Hỏi lại mình qua luận thuyết leng keng
Trong Hilton bao cô gái đến tìm
Nhờ tư vấn tình trường anh trải nghiệm

Đôi mắt anh tuy có kiếng đen
Nhưng vẫn muốn ra ngoài ôm gái
Anh có nói nếu phải chăng làm lại
Thì giờ đây đâu khắc khoải nhớ mong.


ÔI, Lạng tư .........còn đâu thời trai trẻ..........
Bàn tay anh chẳng được vuốt bóng hồng
Môi em ấy trở thành dĩ vãng........hichic

Chaien.
Quan Nhân
10-01-06, 19:59
Hưởng ứng bác Đít em đưa thử cái này lên, phần đầu thôi, nếu bác thấy được thì tách ra làm 1 cái topic riêng chuyên viết về các chuyện và người TL kiểu kiếm hiệp, nếu không thì em cứ tiếp tục công cuộc vẽ chân dung. Đằng nào em cũng sẽ cố hưởng ứng bác vụ kiếm hiệp TL, hà hà.



Thăng Long anh hùng ký

Tiết tháng chạp. Trời lạnh căm căm. Ngoài đường mưa rơi lất phất bị gió cuốn liêu xiêu làm chùn lòng cả những người to béo nhất.

Quán vẫn mở cửa. Trong quán, gã tiểu nhị lùn vẫn lau đi lau lại những cái bàn vốn đã bóng loáng vì được lau kỹ lưỡng. Trời rất lạnh, không có mấy người đi đường, nhưng quán không vì thế mà không có khách.

Ngồi trong góc xa, khuất khỏi ánh sáng của bóng đèn hồng ngoại, có 1 cô gái. Cô ngồi bình thản đó đã lâu, chậm rãi nhấp từng ngụm cô nhắc trong cái ly đúp. Rất từ từ, nhưng nếu có ai để ý sẽ thấy mỗi ngụm rượu được uống rất đều nhau, không sai 1 ml. Ngoài trời thỉnh thoảng gió rít lên từng đợt, nhưng dường như cô gái có tâm sự gì đó nên cô không chú ý, mắt nhìn rất xa xăm hay là cái gì đó tương tự thế. Một hình ảnh thường thấy ở các cô gái đi vào quán rượu 1 mình. Cái không thường thấy là cô mang theo 2 vật. Vật thứ nhất là 1 thứ nhìn giống cái gậy nhưng lại không phải là cái gậy. Cái gậy này ít người thấy nhưng ai thấy là nhận ra ngay. Vật thứ 2 mới thật đặc biệt. Đấy là 1 cái túi lớn cứng cứng tròn tròn dài dài. Cô gái rất quan tâm đến vật này, thỉnh thoảng cô lại đưa tay vuốt vuốt ra chiều thích thú. Gã tiểu nhị thấy lạ lắm nhưng hắn quyết định không hỏi, kinh nghiệm cho hắn thấy đây không phải là người nên dây vào.

Rải rác trong quán cũng có vài ba người ngồi, toàn là khách giang hồ. Họ cười nói bi bô chuyện giang hồ, ăn thùng uống vại, dường như trên đời này chỉ có mình họ. Gã tiểu nhị đã thấy nhiều người thuộc loại này, thỉnh thoảng gã cười thầm vì thấy họ to quá, lớn quá, thế thì tại sao họ lại phải đến cái quán nhỏ bé tồi tàn này.

Lát sau, ngoài cửa có 1 cô gái nữa bước vào. Cô gái không cao nhưng làm mọi người đều phải ngước nhìn. Vốn dĩ cái nền quán thấp hơn mặt đường tới cả mét chứ không phải vì cô uống bia SG. Cô gái trông nhí nhảnh với 2 bím tóc buộc túm 2 bên, cô mặc 1 cái áo phông màu cháo lòng với chiếc váy yếm xanh lên màu thời gian vì đã lâu không giặt. Bước đi của cô giật giật không đều như người bình thường. Gã tiểu nhị nghĩ thầm không biết cô đi kiểu gì, không ra rumba cũng không ra chachacha. Mọi con mắt trong quán cũng lập tức đổ dồn vào cô gái. Họ không hiểu người như cô làm gì ở cái chỗ giang hồ này. Không khí náo nhiệt vụt trở nên im lặng.

(còn tiếp)
Phuongdong
08-03-06, 12:12
Cô gái này không thuộc loại đại mỹ nhân, nhưng có nụ cười rất tươi dễ gây hảo cảm, có khuôn mặt tròn tròn, lúc cười lên lộ ra hai cái lúm đồng tiền rất sâu, có đôi mắt lúc không cười cũng có vẻ như đang cười. Đi đến giữa phòng cô buông thõng :
- Tiểu nhị ,Cho ta thuê hai gian phòng bên trên cao ráo sạch sẽ một tí.
Tiểu quỉ nói :
- Sự thật là không còn chỗ ! Quý khách đã tưởng đến, tiểu điếm xin mời quý khách vào xem.
Cô gái không thèm trả lời, cầm con Vaio đập đánh "chát " một tiếng lên mặt bàn và cự nự rằng :
- Ngươi nói láo ! Ngươi bảo người nhà nhường lại cho ta không được sao ? Ta sẽ trả cho ngươi nhiều tiền.
Nói xong, chẳng đợi tiểu nhị đồng ý hay không, cô gái nọ đi thẳng vào trong.
Tận trong góc khuất của quán , Sở Mây choàng áo lông cáo trắng muốt, như chú chim bồ câu nép bên mình Lệnh Hồ Khác. Bỏ bàn tay đang đi du lịch trên người Khác ra Sở Mây hừ nhẹ, cười nhạt nói :
- Xem ra công tử đang rất chú ý đến cô đó
Lệnh Hồ Khác nói :
- Ta nào quen biết cô ấy.
- Công tử dĩ nhiên không quen, nhưng thiếp biết cô ấy. Cô ấy họ Trần, tên Lệ Xuân, ai gặp cô ấy cũng có cảm giác như đây là điểm sáng bốn nghìn năm, công tử xem ra cũng thế.
Lệnh Hồ Khác cười đáp :
- Hình như cô biết cũng không ít chuyện về cô ấy.
- Dĩ nhiên rồi!
- Nhưng cô ấy xem ra không nhận ra cô?
Sở Mây chớp chớp mắt, trả lời :
- Công tử đoán xem, làm sao tôi biết cô ấy?
- Ta đoán cũng không ra, mà cũng lười đoán.
- Gấu già làm việc rất kỹ lưỡng, Khi cho gia nhập vào bang y đã cho người điều tra cả bốn nữ nhân kia rất chi tiết, lại kiếm người xin Pix của họ nữa.
Lệnh Hồ Khác nhíu mày :
- Chẳng lẽ cô ấy là một trong bốn đệ tử của ...?
- Cô ấy là người thứ ba - Sở Mây ngắt lời.
Sở Mây hất hàm chỉ về cô gái đang ngồi im từ nay trong quán hỏi :
- Công tử có phải cũng đang để ý nữ nhân này?
Lệnh Hồ Khác không nhịn được, bèn quay đầu để nhìn cô gái kia thêm lần nữa. Nàng mặc toàn màu đen, dáng vốc vừa gầy vừa nhỏ, mặt có vẻ lạnh lẽo khó chịu, như thể ai cũng thiếu nợ nàng. Nói chung nàng không phải loại người dễ gây hảo cảm, thế nhưng chính vì thế mà làm cho nhiều người chú ý
Lệnh Hồ Khác cười gượng :
- Nhưng ta cũng không quen cô ấy.
- Thiếp biết, cô ấy họ Lãnh, tên Cảm Xoan, vốn là đệ tử thứ tư của lão già.
Lệnh Hồ Khác hỏi :
- Lão già này thực là người kỳ lạ, đã có đệ tử thứ ba hòa nhã thân thiện, tại sao lại thu thêm cô thứ tư lạnh lùng khó ưa như thế?
- Người lạnh lùng dĩ nhiên cũng có chỗ hay riêng của họ, nếu có cơ hội công tử nên thử cho biết.
Phuongdong
13-03-06, 19:08
Lệnh Hồ Khác người ở Long thành, con nhà thế phiệt, nổi tiếng thông minh đỉnh ngộ từ khi tóc để trái đào. Lên tám đã giỏi thơ ca, từ phú, ai cũng ngợi khen là tiểu Hải đăng.
Năm lên mười hai, thò tay vào Net, lang thang khắp các phò rum. Khác ham lắm ăn bàn phím ngủ mò chuột suốt mấy tháng liền, lại thêm căn tạng yếu đuối nên lâm bệnh nặng, thần kinh hốt hoảng, luôn luôn giật mình, nằm mơ thấy toàn là Hải đăng, pix gái. May có người cậu là Lão Ma đem về săn sóc đêm ngày. Sau nhờ đạo sĩ họ Giáng tên Thu ở núi Cali trong thì cho ăn biệt dược dogmeat trị liệu ngoài thì dùng kim châm quá rốn nên được lành bệnh, tâm thái trở lại an tĩnh điều hòa.
Khi lên mười lăm, Khác được người cậu gởi sang Úc Đại Lợi, hồi đó Edu đang nổi. Khác gia nhập một ngày ba bốt ngắn năm ngày hai bốt dài hồng hồng tím tím nên đi đến đâu gái lăn như bi bẹp như gián đến đó. Một hôm đi ofline với gái ở Edu Khác giật mình nhìn lại rồi cau mày, kêu lên:
- Gái ở đây giờ xấu quá!
Ðoạn treo Nick lên cột điện, cáo từ mà về Việt Nam.
Ðến nhà, lậy cậu thưa lên:
- Edu không phải là con đường cháu nên theo. Gái trên diễn đàn đọc thì tưởng đẹp tâm hồn ngon về hình thể nhưng khi offline thì chán vô cùng. Kẻ lang thang trên đó trọn đời sao tránh được kiếp lấy vợ mạng! Ðiều tàn nhẫn ấy làm cháu không ngủ được.
Người cậu giận lắm, bảo rằng:
- Mày thực cạn nghĩ, phụ cả lòng ta trông đợi lâu nay. Ðành rằng gái mạng thường là xấu, nhưng để gái ấy nằm với bọn chim non em chã thì càng có hại cho gái, lại càng có tội!
Khác cúi thưa:
- Ai cũng cho mình là phải, lấy đâu để nói tốt xấu rõ ràng? Diễn đàn mọc ra như nấm sau mưa mà không ngờ rằng đấy là điều ác, lại càng có tội vì để gái lừa mình, lừa người. Trộm nghĩ gái mạng là phải dứt khoát, cháu chưa dứt khoát trong người, tự thấy không dám theo đuổi.
Cậu nói:
- Hoài nghi như thế, e rồi không khéo mày tự mâu thuẫn với mày. Không phân biệt được giả, chân, thiện, ác, làm sao có thể tự tin mà sống trên đời! Diễn đàn chưa đâu có thể gọi là chốn thiên đường, bên cạnh diễn đàn chung còn có Hillton, bên cạnh quán nước vỉa hè còn có tấm sự gỡ rối tơ lòng, không thể chỉ lấy một chiều, chỉ yêu một cạnh. Vị tất không gặp gái đã không tội lỗi, đi offline đã không oan khiên! Ta không có con, từ lâu kỳ vọng nơi mày, nhân thời tao loạn, dựng lên Thăng Long những mong cho mày múa bút rừng văn tiếp tục sự nghiệp đẽo gái mạng. Bây giờ, thế thôi là hết. Từ nay tùy mày định lấy đời mày, ta không nói nữa.
Từ đấy, Khác theo cậu, chuyên nghề thơ văn, tiêu dao ngâm vịnh tháng ngày. Lời thơ càng gấm, ý thơ càng hoa, tiếng đồn lan xa, lan rộng như sóng trên biển chiều nổi gió.