ASK- 3 chữ cần chú ý khi post bài lên TNXM

Cavenui
08-01-07, 09:37
Diễn đàn TNXM đã hoạt động được hơn 1 năm, đã có những ngày tháng huy hoàng lẫn những phút giây ảm đạm, nhưng có 1 đặc điểm không bao giờ thay đổi: đây là 1 diễn đàn tự do, sự can thiệp của ban quản trị vào bài vở của các thành viên ở mức thấp nhất có thể, rất ít nick bị treo, rất ít topic bị khóa, rất ít bài bị xóa. Một thế hệ TZV đã ra đi, một thế hệ TZV mới đang dần ổn định đội ngũ để tiếp tục công cuộc còn dang dở của những người đi trước, hiện thực hóa giấc mơ utopia của H.Chí Gấu, Nguyễn Thị Hồng, Lê Bá Khánh Đào thuở mang gươm đi mở cõi ngày xưa. Dân chủ hơn nữa, bác ái hơn nữa, đó là định hướng phát triển của diễn đàn, chúng tôi cho rằng trên nền tảng dân chủ, những ý tưởng tốt đẹp sẽ có điều kiện được phát triển vì không ai phải e ngại về lưỡi kéo kiểm duyệt của ban quản lý diễn đàn.

Tuy nhiên, sự thực thi dân chủ ở TNXM có thể làm nhiều thành viên hiểu sai rằng:
- TNXM là 1 diễn đàn muốn nói gì cũng được, muốn nói thế nào cũng được, miễn không động chạm chính trị, không bẩn thỉu khiêu dâm, không xâm phạm đời tư của các thành viên khác trong diễn đàn, hay như thường gọi, không vi phạm quy tắc 3P.

Đúng là chúng ta đã nói nhiều về 3P vì những vi phạm 3P là kẻ thù không đội trời chung của diễn đàn, TZV gặp bài vi phạm thì phải xóa ngay tức khắc, những thành viên cố tình vi phạm phải được đặt dưới sự theo dõi đặc biệt của ban quản trị diễn đàn.

Nhưng, nếu hiểu rằng tất cả những gì không vi phạm 3P đều được phép thì lại là cách hiểu sai lầm. Một diễn đàn tràn ngập những bài viết kém chất lượng, những đối thoại thiếu văn minh, những bài ném đá gây mất hứng cho người có ý tưởng không thể coi là 1 diễn đàn tốt. TNXM chưa đến nỗi ngập ngụa trong rác như ai đó nhận xét bi quan, cũng chưa hề tụt hậu so với nhiều diễn đàn anh em bạn bè, song TNXM như hiện trạng hôm nay của nó, vẫn ở mức khá xa so với hình ảnh TNXM mà chúng tôi mong đợi khi xây dựng diễn đàn.

Thời gian qua Cavenui đã phải xóa một số bài không vi phạm 3P nhưng thuộc diện những bài không nên có ở diễn đàn. Thật sự, chúng tôi không vui vẻ gì với việc phải xóa những bài này. Thành viên log vào diễn đàn là có lòng với mình, mất thời gian mất tiền bạc để post bài mà nay bài lại bị xóa đi, thật là việc bất đắc dĩ. Trong việc này, chủ nhân những bài bị xóa có lỗi 1 thì chúng tôi có lỗi 10, chính vì chúng tôi chưa giới thiệu đầy đủ cho các thành viên những gì nên post, những gì không nên post lên TNXM.

Với mong muốn hạn chế việc thành viên TNXM bị xóa bài, tìm được tiếng nói chung giữa các thành viên diễn đàn với ban TZV, tìm được điểm gặp gỡ giữa nguyện vọng của thành viên khi tham gia diễn đàn với ước vọng của những người xây dựng diễn đàn, chúng tôi mở thread này đề cập đến những điểm nên chú ý khi post bài. Đây là những suy nghĩ chủ quan của chúng tôi về VĂN HÓA POST BÀI TNXM, nó bao gồm những nguyên tắc chúng tôi không thể từ bỏ lẫn những điểm mà chúng tôi có thể điều chỉnh, sau khi được lắng nghe ý kiến của các thành viên. Chúng tôi hoan nghênh mọi góp ý, mọi phê phán mang tính xây dựng, nhưng để thảo luận có hiệu quả, chúng tôi mong rằng các bạn chỉ nêu những ý kiến này sau khi phần tường trình kết thúc.

Do thời gian hạn hẹp, các post tiếp theo trình bày chi tiết chưa có trong ngày hôm nay, nhưng chữ ASK nêu ở tên topic là gì thì chúng tôi giải thích ngay bây giờ:
A là Attitude: Thái độ
S là Skill: Kỹ năng
K là Knowledge: Kiến thức.
Cavenui
17-01-07, 10:40
A.Thái độ
1. Thái độ post bài cống hiến
Vào những ngày TNXM còn trứng nước, sự xuất hiện những bài viết của LangTu là 1 thách thức đối với TZV diễn đàn. LangTu không vi phạm 3P, nhưng những bài viết của anh ta đã làm nhiều thành viên khó chịu, họ đòi hỏi một hình thức trừng phạt nào đó với anh. Hilton ra đời như một điểm sáng trong phương thức quản lý của thế hệ TZV thứ nhất.
Giờ đây đọc lại những bài trong Hin Tuyển, Cavenui nhận xét rằng kiến thức của LangTu tuy kém nhiều người, song không đến nỗi kém nhất diễn đàn, có những lĩnh vực anh ta còn hiểu biết nhiều hơn không ít thành viên TNXM. Vậy cái gì khiến cho LangTu, chứ không phải thành viên nào khác, phải chịu một sự đối xử đặc biệt không dễ chịu từ phía ban TZV? Câu trả lời nằm ở thái độ post bài. LangTu chợt nghĩ ra cái gì trong đầu là post, kể cả những nhắn gửi riêng cho một ai đó thôi mà cũng post, không cần quan tâm bài post đó có ích gì không cho những người cùng chơi diễn đàn với anh và sẽ được họ đón nhận thế nào. Trong 3 chữ A, S, K, chữ A- Thái độ cần phải được bàn đến nhiều nhất.

Diễn đàn là sân chơi chung của rất nhiều thành viên, không phải góc sân riêng nhà ai hay 1-2 nhà ai. Post bài lên TNXM là góp thêm đồ chơi cho 1 cuộc chơi chung, 1 bài post trên TNXM phải hướng đến việc truyền tải một lượng thông tin hữu ích nhất định cho nhiều thành viên diễn đàn, phải mang tính cống hiến.

1 bài post có thể tự nó chưa chứa đựng thông tin hữu ích, nhưng hướng tới việc sẽ xuất hiện thông tin hữu ích vẫn có thể coi là có tính cống hiến. Bạn hỏi 1 từ tiếng Anh, câu hỏi của bạn chưa giúp được ai, nhưng rồi sẽ có ai đó trả lời bạn và câu trả lời trong tương lai đó sẽ giúp ích không chỉ cho bạn mà cho nhiều người. Xin một cuốn sách, một bài nhạc, một ý kiến tư vấn… cũng được đánh giá như vậy.

Nếu bạn post bài cho riêng mình bạn, không quan tâm đến sự đón nhận của người khác, coi TNXM như 1 cái máy tính lưu giữ hộ bạn những thứ bạn không biết lưu giữ vào đâu thì thái độ của bạn là không cống hiến, TNXM từ chối vai trò kho giữ đồ cho bạn.
Thật ra, Cavenui tin rằng, không có ai dở hơi lảm nhảm một mình trên TNXM để đồng đạo chê cười. Kể cả những topic mang những cái tên như nói chuyện một mình, viết cho riêng mình…, thì cũng chỉ là hình thức thể hiện vậy thôi, bản chất mục đích của người post bài vẫn là tìm kiếm sự chia sẻ của các thành viên khác trong diễn đàn, vẫn hướng đến các thành viên khác trong diễn đàn.

Trường hợp thường gặp là post bài hướng đến 1-2 người cụ thể, thảo luận những việc chỉ có mấy người biết với nhau và chỉ được mấy người đó quan tâm, hoàn toàn vô nghĩa đối với đa số các thành viên còn lại. Những bài chat chít như vậy chúng tôi coi là không có tính cống hiến, và chúng tôi có quyền loại bỏ chúng khỏi sân chơi chung. Các thành viên diễn đàn có nguyện vọng chính đáng là được trao đổi riêng tư với nhau, hẹn hò thăm hỏi khen ngợi động viên hay chửi bới nhau, và diễn đàn cung cấp cho các bạn chức năng gửi mật thư để làm những công việc đó.
Chúng tôi cho rằng lỗi chat chit này là 1 lỗi nhỏ từa tựa như vi phạm luật giao thông, không phải là thứ vi phạm cần phải nghiêm trị như vi phạm 3P, song để đường thông hè thoáng, đảm bảo văn minh phố phường thì chúng tôi phải dọn dẹp. Lực lượng mỏng không thể rải công an ra khắp các tuyến phố, trước tiên chúng tôi kêu gọi sự tự giác của các thành viên, tuy nhiên ở những nút giao thông trọng điểm, công an nhất định phải được tăng cường.

Nút trọng điểm với những điểm không phải nút trọng điểm là như thế nào? Để dễ hình dung Cavenui đưa ra mấy ví dụ:
Trong 1 topic ở box Âm nhạc, thành viên 1 up 1 bản nhạc, thành viên 2 vào nói 1 câu cám ơn. Câu cám ơn đó lẽ ra nên viết trong mật thư, không nên post lên diễn đàn, nó có thể bị xóa đi theo quan điểm của chúng tôi về tính hướng cộng đồng, tính cống hiến của bài post. Bài viết có thể bị xóa, TZV có quyền xóa, nhưng bài viết thuộc dạng không nhất thiết phải xóa vì nếu chỉ có 1 câu cám ơn thì không hại gì đến ai. Bài post đó giống như bạn băng qua đường không theo vạch ở nơi ít xe đi lại, tuy không tuân thủ luật giao thông nhưng trên thực tế không có nguy cơ gây ùn tắc hay tai nạn giao thông. Nhưng nếu không chỉ thành viên số 2 mà có độ chục thành viên vào post cám ơn tương tự thì rõ ràng là tình hình đã khác, nội dung topic đã loãng hẳn và sự can thiệp của TZV lại là cần. Vì thế bạn đừng ngạc nhiên nếu ở ngã tư này có xe máy vượt đèn đỏ bị công an giữ mà ở ngã tư khác thì không thấy công an đâu.
Sự chat chit đặc biệt phá hủy thảo luận trong ví dụ sau. Trong 1 topic về tỷ giá chẳng hạn, thành viên A đang diễn thuyết rất say sưa, những lời có cánh của anh ta đang được rất nhiều người quan tâm theo dõi. Thành viên B, 1 người quen của A vào chào, hỏi thăm tình hình sức khỏe vợ con, hẹn hò cùng nhau ăn bim bim, uống trà đá. Theo phép lịch sự, A phải đáp lễ và topic từ chuyện tỷ giá biến thành cuộc đối thoại riêng tư giữa A và B. Đây chính là 1 ví dụ rõ nét về sự vi phạm luật giao thông ở những nút trọng điểm, đòi hỏi sự ra tay của các anh hùng Núp.

Chúng tôi coi việc thành viên A khen hay chê bài viết của thành viên B một cách cụt lủn, không phân tích, không chứng minh, không có những ngôn từ gây hưng phấn cho các thành viên khác của diễn đàn chỉ là 1 thông điệp của A truyền tới B, hoàn toàn không có ý nghĩa với số đông các thành viên còn lại. Không có ai trong chúng ta là ngôi sao ca nhạc thời trang có fans là những thành viên còn lại để bản thân sự thích hay không thích của sao đã là thông tin hữu ích cho những người còn lại. Bạn thích hay không thích, khen hay chê, không ai quan tâm. Người ta chỉ quan tâm khi bạn nêu được những lý lẽ thú vị, giải thích được sự yêu ghét của bạn.

(còn nữa)
Cavenui
25-01-07, 08:39
2. Thái độ post bài vô tư

Hoàn toàn bình thường khi 1 thành viên đặt câu hỏi: "Ta sẽ được gì khi tham gia diễn đàn này?"
Cavenui trả lời: "Chúng em cùng các bác xây dựng diễn đàn với hy vọng nó sẽ mang đến cho chúng ta những tư tưởng mới lạ, những kiến thức và thông tin hữu ích, giúp chúng ta nâng cao kỹ năng lập luận, trình bày, hay chí ít cũng mang đến những phút giây thư giãn sảng khoái". Đó là mục đích của TNXM, nếu các thành viên TNXM đồng thuận với mục đích ấy thì mục đích ấy nhất định sẽ đạt được.

Còn nếu bác nào hy vọng kiếm chác chút tiền, chút danh, chút tình hay xử lý ân oán ngoài đời thực thông qua TNXM thì chúng em rất lấy làm tiếc phải thông báo với bác rằng TNXM sẽ không hỗ trợ hữu hiệu cho bác vì TNXM không khuyến khích những mục tiêu không vô tư đó.
Thật ra mong mỏi tiền bạc, danh vọng, tình ái hay nhu cầu giải quyết oán thù riêng tư đều là những nguyện vọng rất con người nên có thể hiểu được. Nhưng bác có rất nhiều chiêu thức ngoài đời thực để làm điều đó, và cũng có rất nhiều diễn đàn giúp bác em làm điều đó, không cần phải mọc thêm ra 1 TNXM làm gì.

Có 1 câu nói rất hay được nhắc đến trên Thăng Long: "Cuộc sống không ở đây" (đừng coi những chuyện trên mạng quá quan trọng như đời, đừng lăn lộn vật vã vì nó, đừng mưu mô tính toán trên đó và đừng đem đời lên mạng). TZV TNXM coi việc xây dựng diễn đàn thật sự ảo là lý tưởng, đồng thời cũng là không tưởng, nhất là khi Thăng Long trong quá khứ không phải là 1 diễn đàn nơi các nick "đến và đi trong ẩn danh". Chúng em cho rằng cần phải thực tế hơn, trong giai đoạn hiện tại tạm thời chấp nhận một sự pha trộn thực-ảo miễn là cái đời thực kia không làm vẩn đục bầu không khí thảo luận vô tư mà TNXM đang hướng tới.

Nếu bác có 1 chiếc máy tính không dùng cần bán thì bác vẫn có thể thông báo trên TNXM, nhưng nếu bác là 1 nhà kinh doanh máy tính thì bác đừng mượn TNXM làm phương tiện quảng cáo cho việc làm ăn của bác.
Nếu bác vừa xuất bản 1 cuốn tiểu thuyết, bác có thể khoe với bạn bè trên TNXM, mọi người có thể thảo luận khen-chê cuốn sách của bác, nhưng bác đừng hy vọng đây sẽ là nơi hậu thuẫn cho bác hay cùng bác xếp đặt 1 chiến lược marketing.
Nếu bác bực bội trước thái độ tắc trách của nhà chức trách hay một chính sách bất cập của 1 cơ quan công quyền, bác có thể phàn nàn trên TNXM, nhưng bác đừng hy vọng thông qua TNXM thu thập chữ ký ủng hộ việc bãi nhiệm ai đó, đừng hô hào trên TNXM tổ chức biểu tình phản đối 1 chính sách nào đó.
Đừng xử lý việc đời trên TNXM, đừng mong nhờ TNXM mà lăng xê ai hay dập vùi ai; đừng mưu mô toan tính điều gì.

Chấp nhận một sự pha trộn thực-ảo, các TZV không cấm đoán ngăn cản các hoạt động offline từ tụ tập ăn chơi đến làm từ thiện. Tuy nhiên các TZV không hỗ trợ các hoạt động này và không tham gia các hoạt động này. Những tiếp xúc ngoài đời thực giữa các thành viên vốn dĩ đã có thì phải chấp nhận chứ không nên khuyến khích, chúng em muốn hướng diễn đàn đến việc gia tăng tính chất ảo, bởi vì khi đã có sự tiếp xúc ngoài đời, phát sinh những yêu ghét ngoài đời thì thảo luận trên mạng sẽ không thể vô tư được nữa. Bác không thể ném đá chủ nhân 1 câu nói ngu ngốc khi bác biết đó là 1 cô gái duyên dáng xinh đẹp ngoài đời, đã thế lại còn là con gái ông thứ trưởng. Và ngược lại.

Một điều mà các TZV phải đặc biệt quan tâm là việc có những thành viên mượn diễn đàn làm nơi xử lý ân oán riêng tư giữa họ. Nguyên tắc không xâm phạm đời tư phần nào cản trở được những mưu tính này, tuy nhiên chưa phải là đã đủ. Không xâm phạm đời tư thường được hiểu là không đưa những thông tin chưa được biết rộng rãi về 1 thành viên nào đó lên diễn đàn khi không được sự đồng ý của chính chủ. Nguyên tắc này không bảo vệ được các thành viên TNXM khi thông tin không hay về họ được tiết lộ ở đâu đó (nên không phải là thông tin ít biết) rồi đối thủ đưa lên diễn đàn. Nguyên tắc này cũng không bảo vệ được thành viên TNXM khi đối thủ nói về họ một cách bóng gió để ai cũng hiểu được câu chuyện nói về ai, nhưng đối chiếu quy định thì không có gì vi phạm 3P cả.
Đã đến lúc bàn đến nguyên tắc "bỉ tư tưởng không bỉ cá nhân". Tuyệt đối không bỉ cá nhân, không phụ thuộc vào việc những thông tin được đưa ra để bỉ đã được nhiều người biết đến hay chưa. Tất nhiên 1 chiến dịch bỉ cá nhân được dàn dựng tinh vi; bóng gió khéo léo rất có thể sẽ lọt lưới, nhất là khi những TZV quan liêu như Cavenui hoàn tòan không biết gì về đời tư các thành viên khác nên có thể sẽ không nhận diện sớm những ý đồ này. Tuy nhiên những ý đồ không vô tư đó sẽ không thể giấu mãi được, trước sau rồi cũng sẽ bị phát hiện và sẽ bị trừng phạt tương xứng.
Ở đây phải mở ngoặc giải thích thêm, bỉ cá nhân không có nghĩa là bỉ nick. Bỉ cá nhân là bỉ những chuyện ngoài đời của chủ nick, còn bỉ nick là bỉ những gì nick đó thể hiện trên diễn đàn, bỉ nick về bản chất là bỉ tư tưởng, là hoạt động không thể thiếu trong sinh hoạt diễn đàn.

Nhân nói chuyện không đưa ân oán đời tư lên TNXM, cũng phải nói đến chuyện ngược lại, từ những thứ xảy ra trên TNXM dẫn đến xung đột ngoài đời. Tất nhiên chẳng admin diễn đàn nào có thể vui khi biết tin, đại loại, 2 thành viên diễn đàn mình vì cãi nhau trên diễn đàn về MU với cả Arsenal mà đánh vỡ đầu nhau ở bờ đê sông Hồng. Nhưng cũng như mọi admin mọi diễn đàn, trước những chuyện như vậy, chúng em chỉ biết nói rất tiếc chứ không thể làm gì được, không thể can thiệp được vào những chuyện của thành viên ở ngoài đời thực, ở ngoài khuôn khổ diễn đàn.
GunZ
26-01-07, 16:49
Tuy nhiên, sự thực thi dân chủ ở TNXM có thể làm nhiều thành viên hiểu sai rằng:
- TNXM là 1 diễn đàn muốn nói gì cũng được, muốn nói thế nào cũng được, miễn không động chạm chính trị, không bẩn thỉu khiêu dâm, không xâm phạm đời tư của các thành viên khác trong diễn đàn, hay như thường gọi, không vi phạm quy tắc 3P.

Đúng là chúng ta đã nói nhiều về 3P vì những vi phạm 3P là kẻ thù không đội trời chung của diễn đàn, TZV gặp bài vi phạm thì phải xóa ngay tức khắc, những thành viên cố tình vi phạm phải được đặt dưới sự theo dõi đặc biệt của ban quản trị diễn đàn.

Nhưng, nếu hiểu rằng tất cả những gì không vi phạm 3P đều được phép thì lại là cách hiểu sai lầm.

Cái P đầu tiên còn làm chưa xong thì bàn cái sau cả cái P thứ ba làm gì! Có cần em cho ý kiến chỉ đạo không!

PS. Mà Hải đăng tốt nhất đừng làm TZV, vì nó làm các thành viên của 4`rum bị thiệt thòi. Ví dụ chị Cavenui có nhiều bài viết mới gần đây, viết theo phong cách 99.9% TNXM, mà có để cho các bạn thưởng và ném đá trên này đâu!
CuteguB
26-01-07, 22:34
Sao việc là TZV hay không quan trọng thế nhỉ, TZV theo mình hiểu cơ bản để bảo đảm TNXM có một cái gọi là "sân chơi công bằng". Mình sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật (ở đây là của TL), thì việc bạn này bạn kia là TZV chìm hay nổi, người đang ném mình (và ngược lại) có phải TZV hay kô đâu đáng bận tâm?

Điểm A - Attitude chính là điểm em thích ở TL này (chứ không phải long nào). Em thường đọc bài chứ ít post(có thể do vì S-K) đều không cảm thấy có áp lực gì từ phía TZV hay bất kỳ nick nào. Happiness có thể coi là ngoại lệ, mặc dù hơi trái ngang, em đọc bài post của nick này nhiều nhất. Thực ra "vô tư hoàn toàn" chỉ có trong lý tưởng, nhưng việc không cản trở thực đúng là điều nên có.

Mượn tạm câu hay nói của bác Bắc Thần để diễn tả cảm xúc của em khi vào tnxm: "I like it!"
Gaup
26-01-07, 22:46
Có điều khó là Hải Đăng thực ra là một dạng danh hiệu nghệ sỹ của nhân dân do nhân dân phong tặng vì có các đóng góp theo đúng các tiêu chí diễn đàn. Khi lựa chọn ban quản lý người ta có vẻ thích lựa chọn các bạn trong số các hải đăng vì sự đóng góp của họ chứng tỏ họ có sự gắn bó nhất định với diễn đàn. Hải đăng tuy thế ko phải là chức danh như đã nói ở trên. Có những hải đăng chưa là và sẽ ko bao giờ làm quản lý, ngược lại cũng có người làm quản lý mà chưa là hay sẽ ko bao giờ là hải đăng.
TonThatDuc
29-01-08, 01:20
Tuy nhiên, sự thực thi dân chủ ở TNXM có thể làm nhiều thành viên hiểu sai rằng:
- TNXM là 1 diễn đàn muốn nói gì cũng được, muốn nói thế nào cũng được, miễn không động chạm chính trị, không bẩn thỉu khiêu dâm, không xâm phạm đời tư của các thành viên khác trong diễn đàn, hay như thường gọi, không vi phạm quy tắc 3P.

Đúng là chúng ta đã nói nhiều về 3P vì những vi phạm 3P là kẻ thù không đội trời chung của diễn đàn, TZV gặp bài vi phạm thì phải xóa ngay tức khắc, những thành viên cố tình vi phạm phải được đặt dưới sự theo dõi đặc biệt của ban quản trị diễn đàn.
.

Bác Cavenui nói tới 3P nghe buồn cười quá , "không bẩn thỉu khiêu dâm, không xâm phạm đời tư của các thành viên khác trong diễn đàn" nghe còn hơi có lý một chút. nhưng ai lại đem " không động chạm chính trị " vào trong 3p còn được đưa lên hàng đầu nữa !! đã gọi là cái gì : "thực thi dân chủ " mà không cho động chạm... ( chỉ động chạm thôi nha chưa nói gì đến thảo luận hay tranh luận củ khoai gì hết) thi còn gọi là dân chủ cái quooaaaiii gì đươc !
cứ như là mấy em gái cave tuyên bố " em yêu hết tất cả các anh ... trừng anh A, anh B...etc và tất cả những anh không có tiền" !
vậy đề nghi admin thay đổi logo đi : trên logo có cờ đỏ sao vàng, mà động tới cờ quạt là "động chạm chính trị" rồi !
thêm nữa admin phải delete hết tất cả các bài viết về Trường Sa Hoàng Sa đi : vì cho dù những bài này chỉ nói lên lòng yêu nước của người Việt thôi ... nhưng nó lại động chạm tới " tình hữu nghị môi hở răng lạnh của Việt Tầu anh em" là quả thật "động chạm chính trị" rồi !

Thôi đi các bác em xin các bác bỏ luật "động chạm chính trị" ra khỏi 3P giúp em mà sửa lại là :
không nói chuyện chống Đảng cộng sảng , chống Nhà nước CH XHCN Việt Nam ! Với lý do la Forum này không muốn bị Cấm là được rồi !
drugvn
19-10-08, 13:01
Cavenui viết hay, công nhận là quản lý một 4rum thật khó, cố lên nhé !
Phuongdong
23-10-08, 00:50
Hôm nay lang thang lại vớ được một bài cũ, người cũ mang về cho 4C đọc chơi




Tinh thần Thăng Long !

Người đăng: Hainam - Gửi vào ngày: 20/04/2004 lúc 21: 17: 39

Với tư cách là một người quan sát, anh sẽ ghi chép lại ở đây một vài cảm nhận của anh về Tinh thần Thăng Long - Một tinh thần được hun đúc, phát triển và tồn tại trải qua bao thăng trầm biến cố suốt chiều dài 3 năm lịch sử Thăng Long thành.

Đây cũng là câu trả lời của anh cho một bọn chã ngô chã ngọng như thằng công tử bạc liêu, những thằng đang to mồm đòi thay thế hệ thống "lỗi thời" của Thăng Long trong khi bản thân chúng nó thật sự cũng đ e'o hiểu nổi chúng nó đang đòi thay thế cái gì. Đáng nhẽ điều xứng đáng anh dành cho chúng nó chỉ là một sự khinh bỉ mênh mông vô bờ bến, một niềm thương cảm sâu sắc cho những kẻ trời sinh ra trót khiếm khuyết, thiểu năng về mặt trí tuệ nhưng anh rồi cũng phải lên tiếng. Phải lên tiếng bởi vì những thằng đúng ra phải làm việc này lại đ e'o chịu làm, thằng Sen 4', thằng VT, thằng ... thì còn mải lo đong vẹo để giải quyết hàng tồn kho là chính chúng nó, trong khi những thằng vẫn còn gắn bó với TL như thằng Thỏ thằng Bát thì quả thực chúng nó thời gian chưa đủ để cảm nhận về TL, mà điển hình là thằng Thỏ - nhiều khi nó lại còn đi ngược lại sự nghiệp chung của anh em. Phải lên tiếng cũng bởi xét cho cùng, sự nghiệp giáo huấn và đào tạo chã nào phải của riêng admins mà là sự nghiệp chung của cộng đồng TL, và trong đó đương nhiên anh cũng có phần nào trách nhiệm.

Tình thần Thăng Long là khái niệm đã được tổng hợp, hun đúc lại thành Thăng Long: Dâm đãng - Hào hoa - Trí tuệ. Dâm đãng - Hào hoa - Trí tuệ đã trở thành biểu trưng của Thăng Long, giúp Thăng Long có một vị trí trung tâm vững vàng trong hệ thống các forum tiếng Việt tồn tại trên thế giới in tờ nét, trở thành câu cửa miệng đồn thổi trong giới chim non bím chã đang tập toẹ bước những bước đầu tiên vào mảnh đất huyền bí của thế giới ảo.

Tại sao nói Dâm đãng - Hào hoa - Trí tuệ là biểu trưng của Thăng Long ? Biểu trưng này do đâu mà có, do ai tạo dựng nên ? Trong tương quan so sánh với tình hình hiện nay Tinh thần Thăng Long đó khác biệt cơ bản ở đâu ? Để trả lời những câu hỏi mang tính thời đại này bắt buộc phải xem xét đến các quy ước ngầm định của Thăng Long giai đoạn đầu khai phá forum lập đất dựng thành.

Trong giai đoạn Thăng Long đầu tiên, các member hầu như đều tôn trọng các quy tắc sau trong thảo luận:

1. Nguyên tắc không công kích cá nhân, chỉ công kích tư tưởng.

Quan điểm trái ngược nhau thì phản biện vô tư, chửi bới ngu si đần độn thoải con gà mái, nhưng cấm chửi suông, chửi là phải có căn cứ khoa học, phải có phản biện trực tiếp vào vấn đề. Chửi bới lăng mạ một cách khoa học trở thành động lực thúc đẩy thành viên post bài có chất lượng vì chạm nọc cá nhân nhưng ức mà đ e'o làm gì được thằng chửi mình. Các member bắt buộc phải đào sâu suy nghĩ để dùng các luận cứ có tính khoa học chứng minh điều ngược lại là thằng chửi mình ngu mới chính xác là một con bò.

Trong quy tắc này, bò bê chim non bím chã đần đồn thối thây được dùng thoải mái, nhưng con miẹ mày với cả họ nhà mày vân vân đi dọn vệ sinh cho tao là đ e'o có được, vi phạm là treo cột điện, nặng thì cho tiệt nọc (Chỗ này cũng phải ghi nhận thành tích của những thằng admin cũ vì tính nhất quán, kiên định trong đấu tranh cách mệnh của chúng nó, mấy thằng mới đ e'o ăn giải gì). Ngoại lệ duy nhất của nguyên tắc này là bác Quốc hải đăng của các hải đăng, trưởng ban tuyên huấn TL. Nhưng sự ngoại lệ đặc biệt này cũng là ngoại lệ có tính khoa học vì đặc thù của dân tuyên huấn là vậy, chỉ đạo đường lối tư tưởng thì cần đ e'o gì dẫn chứng khoa học, nghị quyết TW cũng có số liệu nào đ e'o đâu ? Còn members cứng cựa cỡ bác Kill bác Vũ vi phạm thì cũng treo nick tổng sỉ vả như thường. Nguyên tắc này còn được duy trì ngày nào thì đến ngày đó TL còn giữ được sức hút mạnh mẽ với giới chim non bím chã, còn giữ được cái đặc trưng Trí tuệ của TL. Đặc điểm của bọn chã là vậy, k chửi chúng nó thì chúng nó k thể thành người, mà chửi chúng nó k có tính thuyết phục thì chúng nó bật tôm tanh tách, hoá là lợi bất cập hại.

TL hôm nay đang mất dần bản sắc cũng vì vậy, em chã nhiều đâm ra chửi k xuể, mà thành viên kỳ cựu đã từng góp tay dựng nên một TL hào hùng thuở ban đầu thì lớp lượn lớp hoạt động cầm chừng nên sự nghiệp giáo huấn chã cũng kém chất lượng hơn. Việc chuyển giao thế hệ cũng đã có, nhưng lớp mới lên như thằng Thỏ thằng Bát ... còn non kém quá, sức chiến đấu của đội ngũ chưa cao, lại thiên về mảng ăn hút vui chơi là chính nên tinh thần nhạt nhoà, đã loạn lại càng thêm loạn.

2. Nguyên tắc các khuôn khổ của từng chiếu tranh luận phải được giữ đúng tiêu chí của nó.

Chuyện nghiêm chỉnh là nơi bất khả chửi tục nói bậy, mạn đàm đúng độ, k thể thoải mái tục tĩu bậy bạ như ở Tiếu lâm tự, hay bốc phát trên giời như Quán nước vỉa hè, ... Nguyên tắc này tạo ra chiếu riêng thoả mãn nhu cầu đa dạng của members, tạo nên cơ chế tự điều chỉnh, ai k thích tục tĩu dâm đãng thì đừng vào chỗ anh em đang nói chuyện Tiếu lâm, ai cần học hỏi trao đổi thật sự thì vào Chuyện nghiêm chỉnh mà nói, ...

Mỗi chiếu chèo do đó mà cũng phát triển lên đến cực độ, sở thích riêng được thể hiện tới cao trào ngay trong chỗn public, member nào cũng tìm được cách tham gia theo đúng sở thích và nhu cầu cá nhân. Chữ "Dâm đãng" của TL cũng từ đây mà ra với sự phát triển tự do k hạn chế khi anh em luận về một nửa còn lại của thế giới trong khi chị em vẫn vui vẻ vì coi như k biết.

3. Nguyên tắc Đối với gái là phải kính trọng lễ phép.

Chị em nguyên bản là vốn quý, cấm tiệt thành viên k được lăng mạ sỉ nhục mà chỉ được phép yêu chiều, đúng độ thì còn phải nâng như nâng trứng mỏng, hứng như hứng hoa tươi. Đến như chị Vìu liệt nữ mà còn được nâng niu huống chi các em mơn mởn trẻ đẹp thanh xuân ngời ngời. Chỉ có gái mới được bỉ gái, chứ thằng đàn ông nào mà chửi gái ngu thì là thằng thiểu năng, chứ đời đ e'o nào lại có thằng nào trí tuệ bình thường tự dưng đi phát biểu con bò có 4 chân. Cái "Hào hoa" của TL là vậy, đàn ông trước mặt gái là chỉ có một điều ca ngợi, đắm say, đối với gái là phải làm chúng "lăn như bi bẹp như gián". Còn so đo trí tuệ với gái thì tầm thường quá, hào hoa thế đ e'o nào được. Câu chuyện trí tuệ siêu việt là câu chuyện nội bộ của đàn ông, đàn ông thỉnh thoảng là phải luận bàn những chuyện mà gái đ e’o thể nào đủ tầm hiểu, có thế gái nó mới thấy choáng, mới phục.

Thăng long giờ đa số các chú toàn nói chuyện mà xin lỗi, gái nó cũng nhổ toẹt vào, nó khinh vì tầm thường quá. Đàn ông đ e’o gì suốt ngày lăn tăn ba cái chuyện bôi nhọ nhau bới móc vớ vỉn như đàn bà làm đ e’o gì chúng nó không khinh - Bởi chuyện đấy gái nó còn là sư phụ của đàn ông, nhá. Min mủng mốt mủng đ e’o gì mà lên diễn đàn khóc lóc kể lể chuyện tình iêu, chuyện tiền bạc, chuyện thằng khác nó xâm phạm đức tin, … các chú thế đàn ông nó còn khinh, nữa là đàn bà lắm chuyện, phỏng ạ ?

Đàn ông thằng nào vào mạng chả đều coi đong gái là một lẽ sống, mà thằng nào coi gái đ e’o phải là một trong những lẽ sống chủ yếu thì cũng nên đâm đầu vào tàu hỏa chết con bà nó đi chứ sống làm đ e’o gì cho nó nhục. Tàn tệ với gái thì quá bằng đuổi chúng nó đi, mà đuổi chúng nó đi rồi thì các đại ca vào TL viết bài cho ai xem, mấy thằng như thằng Thỏ đặc biệt phải xem kỹ đoạn này và nhớ khắc vào trong đầu 9 chữ vàng anh đã phổ biến: Đối với gái là phải kính trọng lễ phép.

(còn nữa - chưa viết)

Anh ghi chép lại những dòng trên hoàn toàn không nhằm mục đích ôn nghèo kể khổ bởi vốn anh chẳng phải tạng người sống bằng quá khứ. Anh cũng chúa ghét những thằng mở miệng là thời oai hùng ngày xưa, anh ủng hộ cái mới. Nhưng 4C nhớ hộ anh rằng cái mới bao giờ cũng phải tiếp thu và kế thừa nền cũ, thằng nào tưởng rằng việc nó chà đạp lên cái cũ sẽ nâng giá trị bản thân của chính nó lên thì nó nhầm to, những thằng như thế không đáng giá một đồng chinh nào cả, anh khinh, nhá.
spoon
08-11-08, 20:57
Nhiều nguời vẫn chưa đọc đâu. Nên quảng cáo cái này nhiều!
ThankGod
27-12-08, 16:57
Chào các bác,em đọc bài trong cái diễn đàn này cũng nhiều,thấy nhiều cái thú vị thật. Phải nói là khi cãi nhau đúng là chưa hẳn đếch gì đúng đã thắng,mà còn phải to mồm hơn,độc địa hơn hay thậm chí là ...dâm đãng hơn cho thằng kia nó phát chán. Các bác có thể là người đi trước,có cái quyền nói này nói nọ,bọn em sẵn sàng nghe bởi vì dù sao cái công các bác đắp được cái túp lều 4rum này cũng ko phải nhỏ. Tuy vậy em dám cá là em có thể cãi nhau với các bác cả ngày.

Bác Cavenui ạ,cứ tạm gọi một cái mớ hỗn độn nguyên tắc của các bác là luật đi.Chú nào gia nhập nhóm xa mẹ đều đọc qua cả rồi,vi phạm thì cứ phạt.Nếu bác cảm thấy phạt thế chưa đủ thì bổ sung thêm luật vào( cái này có lẽ phải lấy ý kiến anh em các loại ko thì :" cắt trym nó đi,muốn nói mà ko cho nói...") đại khái vậy.

Vấn đề chính trị này nọ thì cũng đơn giản thôi mà,cấm tiệt là xong. Chẳng phải vấn đề tự do hay không,mà chính trị thì nó cũng chỉ là 1 thứ quan niệm,ghét hay yêu thì cũng thừa cách để nói,kể cả có nói bọn Mỹ nó dốt chính trị em cũng nói được. Nhưng chúng ta là người Việt Nam,chứ ko phải tụi lang thang vô chính phủ chỉ ăn tiền rồi chửi bới nào đó,vì vậy tốt nhất là ko nên nhắc đến.
em tên Bim
27-12-08, 17:10
Bác Cavenui ạ


Bác Cavenúi của ấy có khi bây giờ có cháu ngoại mẹ nói rồi ý chứ.

Cứ mỗi lần các bạn đào cái tô bíc này lên, tớ thấy rất là bất nhẫn, không khác gì các bạn ịn mông lên mặt anh Gấu Lãnh Tụ Thái Thượng Hoàng. Bây giờ là anh Lờ Kắp, anh Bi.
ThankGod
27-12-08, 21:06
Bác Cavenúi của ấy có khi bây giờ có cháu ngoại mẹ nói rồi ý chứ.


Ẹc,em vào cái 4rum này chưa lâu lắm,có khi cũng thua bác cả tá tuổi ấy chứ. Thế mà cứ nhận là thanh niên sao nhỉ,nói thật chứ nhiều khi đọc nhiều bài của các bác ấy ước lượng phải dài 2 trang word,mà từ đầu tới cuối "kứt" với "đái" nhiều thôi rồi. Thanh niên thực sự bọn em có chửi kiểu đó cũng chỉ chửi đến 1,2 từ là nhiều lắm rồi . Nhưng mà xem ra có vẻ thông minh hơn các bác .^^
~ Gà ~
28-12-08, 14:00
Cứ mỗi lần các bạn đào cái tô bíc này lên, tớ thấy rất là bất nhẫn, không khác gì các bạn ịn mông lên mặt anh Gấu Lãnh Tụ Thái Thượng Hoàng. Bây giờ là anh Lờ Kắp, anh Bi.


GMAW is one of many to mention that the Vietnam government has approved a new set of regulations aimed at bloggers. The new restrictions ban bloggers from discussing certain subjects that the government deems sensitive or inappropriate. Not only are the topics limited, but bloggers are being directed to only write about issues that directly impact their personal lives.


"The rules, which were approved Dec. 18, attempt to rein in Vietnam's booming blogosphere. It has become an alternative source of news for many in the communist country, where the media is state-controlled. The new rules require Internet companies that provide blogging platforms to report to the government every six months and provide information about bloggers on request."

http://yro.slashdot.org/article.pl?sid=08/12/26/197212

Các ngươi vào cùng ta chơi chốn diễn đàn đã lâu ngày, mới vào thì ta cho post, bị ban thì ta lại thả, em chã thì ta thăng chức, mới vào thì ta giải thích, nhà thơ thì ta cho viết thường, nhà văn thì ta cho viết sai, lúc sôi máu thì cùng nhau tranh luận, lúc vui vẻ thì cùng nhau lập poll, cách đối đãi so với Vương Công Kiên đãi tì tướng, Cốt Đãi Ngột Lang đãi người phụ tá nào có kém gì!

Nay các ngươi ngồi nhìn luật blog mà không biết lo, thấy cắt ODA mà không biết thẹn; Có blog mà chỉ được nói chuyện sex mà không biết tức, nghe tin thắng bóng đá để lấy làm lòng tự hào dân tộc mà không biết căm; Hoặc lấy việc post ảnh làm vui đùa, hoặc lấy chửi bâỵ làm tiêu khiển; Hoặc vui thú phịch phọt, hoặc quyến luyến software, hoặc lo ngắm gái mà quên học hỏi; Hoặc ham nghe nhạc mà quên tranh luận; Hoặc thích rượu ngon hoặc mê chân dài; Nếu có chuyện luật blog áp dụng thì việc chửi bậy làm sao cho ngươi có quyền tự do blog, mẹo văn chương sao có thể dùng làm kế gây dựng diễn đàn? Dẫu rằng rượu lắm, gái nhiều, tự do quý ngàn vàng khôn chuộc, vả lại chat bìu mail ríu, hình ảnh dân tộc trăm sự tính sao? Câu chữ tuy nhiều không có được quyền post bài viết, giàn máy tuy khoẻ không hát được bài tự do; Chén rượu ngon không thể làm ta say miết, tiếng hát hay không thể làm cho ta ngủ ngon. Lúc bấy giờ ta cùng các ngươi sẽ bị bắt, đau xót biết chừng nào? Chẳng những diễn đàn của ta không còn mà chốn chơi đùa các ngươi cũng về tay kẻ khác, chẳng những bè lũ admin của ta bị đuổi, mà bạn bè các ngươi cũng mỗi người một phương; Chẳng những bài viết của ta bị delete, mà blog của các ngươi cũng bị nộp cho công an; Chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục, mà đến trăm năm sau, tiếng dơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà đến gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang tiếng là những kẻ bàng quan. Lúc bấy giờ dẫu các ngươi muốn cười đùa phỏng có được không?
Soros
28-12-08, 14:13
Các bạn tzv-ttvn làm ơn bót bài lui lui bớt xuống dưới kia giúp chúng anh, coi như làm ơn đi, năn nỉ đấy.

Lý do: các bạn chưa đủ trình độ bót bài kiểu này vào đây.
wasabi
28-12-08, 14:37
Ðôi mắt
Nam Cao - 1948

Anh thanh niên làng chỉ một cái cổng gạch nhỏ, quay lại bảo ti :
- Ngõ này đây, ông Hoàng ở đây.
- Cám ơn anh nhé. Lát nữa tôi sẽ sang nhà anh chơi.
Tôi vỗ vai anh bảo vậy. Tôi toan vào. Anh vội ngăn tôi lại :
- Khoan đã. Anh để em gọi cho anh trong nhà xích con chó lại. Con chó to và dữ lắm.
Tôi mở to đôi mắt, khẽ reo lên một tiếng thú vị. Tôi nhớ đến những lần đến chơi nhà anh Hoàng ở Hà Nội. Bấm chuông xong, bao giờ tôi cũng phải chờ anh Hoàng thân hành ra nắm chặt cái vòng da ở cổ một con chó tây to bằng con bê, dúi đầu nó vào gầm cái cầu thang, rồi mới có đủ can đảm bước vội qua đằng sau cái đuôi nó để vào phòng khách.
Tôi rất sợ con chó giống Ðức hung hăng ấy. Sợ đến nỗi một lần đến chơi, không thấy anh Hoàng ra đứng tấn để giữ nó lại buồn rầu báo cho tôi biết nó chết rồi, thì mặc dầu có làm ra mặt tiếc với anh, thật tình thấy nhẹ cả người. Con chó chết vào giữa cái hồi đói khủng khiếp mà có lẽ đến năm 2000, con cháu chúng ta vẫn còn kể lại cho nhau nghe để rùng mình. Không phải vì chủ nó không tìm nổi mỗi ngày vài lạng thịt bò để nó ăn. Anh Hoàng là một nhà văn, nhưng đồng thời cũng là một tay chợ đen rất tài tình. Khi chúng tôi đến nơi chỉ còn một dúm xương và rất nhiều bản thảo chẳng biết bán cho ai, anh Hoàng vẫn phong lưu, con chó của anh chưa phải nhịn bữa nào. Nhưng xác người chết đói ngập phố phường. Nó chết có lẽ vì chén phải thịt người ươn hay vì hút phải nhiều xú khí. Thảm hại thay cho nó.
Thế mà bây giờ đến thăm anh Hoàng ở chỗ gia đình anh tản cư về, cách Hà Nội hàng trăm cây số, tôi lại được nghe đến một con chó dữ. Thật là thú vị !... Tôi cười nho nhỏ. Chẳng biết tôi cười gì, anh thanh niên cũng nhe răng ra cười. Ðáp lại tiếng anh gọi, tiếng những chiếc guốc mỏng mảnh quét trên sân gạch nổi lên, lẹc khẹc và mau mắn. Một thằng bé mũ nồi đen, áo len xám, chạy ra. Một đôi mắt đen lay láy nhìn tôi...
- Bác Ðộ, ba ơi ! Bác Ðộ !...
Thằng Ngữ, con anh Hoàng. Nó chẳng kịp chào tôi, ngoắt chạy trở vào, reo rối rít.
- Cái gì ? Cái gì ? Hừm !
Tiếng trầm trầm nhưng lại có vẻ nạt nộ của anh Hoàng hỏi nó. (Bao giờ nói với con, anh Hoàng cũng có cái giọng dậm doạ buồn cười ấy). Thằng bé líu ríu những gì tôi nghe không rõ. Rồi thấy tiếng thanh thanh của chị Hoàng giục con :
- Ngữ xích con chó lại. Xích con chó lại cái cột tít đằng kia.
Anh Hoàng đi ra. Anh vẫn bước khệnh khạng, thong thả, bởi vì người khí béo quá, vừa bước vừa bơi hai cánh tay kềnh khệnh ra hai bên, những khối thịt ở bên dưới nách kềnh ra và trông tủn ngủn như ngắn quá. Cái dáng điệu nặng nề ấy, hồi còn ở Hà Nội anh mặc quần áo tây cả bộ, trông chỉ thấy là chững chạc và hơi bệ vệ. Bây giờ nó lộ ra khá rõ ràng trong bộ áo ngũ màu xanh nhạt, phủ một cái áo len trắng nó nịt người anh đến nỗi không còn thở được.
Anh đứng lại bên trong cổng, một bàn tay múp míp hơi chìa về phía tôi, đầu hơi ngửa về đằng sau, miệng hé mở, bộ điệu một người ngạc nhiên hay mừng rỡ quá. Tôi có thì giờ nhận rõ một sự thay đổi trên bộ mặt đầy đặn của anh : trên mép một cái vành móng ngựa ria, như một cái bàn chải nhỏ.
Sửng người ra một lúc, rồi anh mới lâm li kêu lên những tiếng ở trong cổ họng :
- ối giời ơi ! Anh ! Quý hoá quá !
Anh quay lại :
- Mình ơi ! Anh Ðộ thật. Xa thế mà anh ấy cũng chịu khó đến thăm chúng mình.
Chị Hoàng lúc bấy giờ đã chạy ra, tay còn đang cài nốt khuy chiếc áo dài màu gạch vừa mới mặc vội vào để ra đón khách. Người đàn bà vồn vã :
- Mong bác mãi. Lúc thằng cháu mới chạy vào, nhà tôi cứ tưởng nó trông nhầm. Cứ tưởng bác ở cách hàng mười lăm hai mươi cây số...
Bắt tay tôi xong, anh Hoàng dịu dàng đẩy tôi đi trước. Chị vợ đã nhanh nhẹn chạy trước vào nhà, dọn bàn dọn ghế. Sao lại có sự săn đón cảm động như thế được ? Tôi đâm ngờ những ý nghĩ không tốt của tôi về anh, từ hồi Tổng khởi nghĩa trở đi. Sau Tổng khởi nghĩa, anh Hoàng đối với tôi đột nhiên nhạt hẳn đi. Mấy lần tôi đến chơi với anh, định để xem anh thay đổi thế nào trong cuộc thay đổi lớn của dân tộc chúng ta, nhưng đều không gặp anh. Cửa nhà anh đóng luôn luôn. Thằng nhỏ nhà anh đứng bên trong cái cửa nhìn qua một lỗ con, bao giờ cũng hỏi cặn kẽ tên tôi, để một lúc sau ra bảo tôi rằng ông nó không có nhà.
Mấy lần đều như vậy cả nên tôi đã sinh nghi. Lần cuối cùng, trước khi bấm chuông, tôi còn nghe thấy tiếng vợ chồng anh. Nhưng thằng nhỏ vẫn quả quyết rằng ông bà nó về trại những từ tối hôm trước kia rồi. Ðã đích xác là anh không muốn tiếp tôi. Chẳng hiểu vì sao. Nhưng từ đấy tôi không đến nữa. Mỗi lần gặp nhau ở ngoài đường, chúng tôi chỉ bắt tay nhau một cách rất lạnh lùng, hỏi thăm nhau một câu chiếu lệ, rồi ai đi đường nấy. Tôi đã biết Hoàng vẫn có tính tự nhiên "đá" bạn một cách đột ngột, vì những cớ mà chỉ mình anh biết. Có khi chỉ là vì một tác phẩm của người bạn ấy được cảm tình của một nhà phê bình đã chê một vài tác phẩm của anh. Có khi cũng chẳng cần đến thế. Anh có thể là một người bạn rất thân của anh Hoàng khi anh chỉ là một nhà văn ở tỉnh xa chỉ góp mặt với Hà Nội bằng những bài gửi về đăng báo, nhưng nếu anh lại về sống hẳn ở thủ đô, giao thiệp với ít nhiều nhà văn khác, anh sẽ không phải là bạn anh Hoàng nữa. Có lẽ anh Hoàng biết cái giới văn nghệ sĩ Hà Nội chửi anh nhiều quá.
Riêng tôi, trước đây, tôi vẫn không hiểu sao người ta có thể khinh ghét anh nhiều thế. Tận đến lúc bị anh đá tôi mới hiểu. Tôn còn được hiểu rõ ràng hơn. Vào cái hồi quân đội Ðồng minh vào giải giáp quân Nhật ở nước ta, một số gái kiếm tiền trút bộ đầm ra để mặc bộ áo Tầu. Còn anh bạn của tôi, chẳng biết bám được ông má chín nào, ra một tờ báo hằng ngày để chửi vung lên. Chửi hết cả mọi người rồi anh mới lôi đến một số bạn cũ của anh ra. Toàn là những người hiền lành, xưa nay chưa hề chạm đến một sợi tóc của anh. Nhưng tên họ trên những tờ báo của phong trào giải phóng quốc gia được hoan nghênh làm ngứa mắt anh. Anh hằn học gi mỉa họ là những nhà văn vô sản và cho họ là một bọn khố rách áo ôm đã đến ngày mả phát, ăn mặc và tẩm bổ hết cả phần thiên hạ. Tôi cười nhạt. Không phải tôi khó chịu vì những lời vu cáo của anh. Tôi khó chịu chính vì thấy đến tận lúc ấy mà vẫn còn một số nhà văn Việt Nam dùng ngòi bút mình để làm những việc đê tiện thế. Anh Hoàng vẫn là con người cũ. Anh không chịu đổi. Tôi đã tưởng anh với tôi chẳng bao giờ còn thân mật với nhau trở lại... Nhưng sao gặp tôi lần này anh lại hân hoan đến thế ? Anh đã đủ thì giờ để lột xác rồi chăng ? Hay cuộc kháng chiến mãnh liệt của dân ta đã quét sạch khỏi đầu anh những cái gì cũ còn sót lại ? Thật tình, tôi rất cảm động khi nghe thấy anh kể lể :
- Chẳng ngày nào chúng tôi không nhắc đến anh. Nguyên một hôm xem tờ báo của ông hàng xóm thấy có bài của anh, tôi đoán anh làm tuyên truyền ở tỉnh này. Tiện gặp một cán bộ về làng, tôi nhờ gửi cho anh một bức thư. Cũng là gửi cầu may. Thật không dám chắc thư đến tay anh. Mà có đến, có lẽ anh nhiều việc, cũng khó lòng về chơi với chúng tôi. Thế mà lại được gặp anh. Trông anh không lấy gì làm khoẻ mà sao anh đi bộ tài thế ? Mà sao anh lại tìm vào được đúng làng này ? Hồi mới đến đây, tôi ra khỏi nhà độ mươi bước là đã lạc. Nhiều ngõ quá mà ngõ nào cũng giống ngõ nào. Có khi ra đồng về cũng nhầm ngõ...
Cái nhà Hoàng ở nhờ có thể gọi là rộng rãi. Ba gian nhà gạch sạch sẽ. Hàng hiên rộng ở ngoài. Sân gạch, tường hoa. Một mảnh vườn trồng rau tươi rười rượi. Xinh xắn lắm. Thích nhất là gia đình anh được ở cả nhà. Chủ nhân cũng là người buôn bán trên Hà Nội. Ông thường nhờ vốn liếng và mối hàng của vợ chồng anh. Còn gì hơn là lúc này trả nghĩa lại nhau. Ông đã dọn sang nhà ông bố ở liền bên, nhường lại nhà cho anh hoàn toàn sử dụng. Anh cho tôi biết thế và bảo tiếp :
- Giá chúng tôi chưa tìm được nhà ông thì chưa biết ra sao. Tôi thấy nhiều người tản cư khổ lắm. Anh tính có đời nào anh ruột tản cư về nhà em mà đến lú vợ đẻ, em bắt ra một cái lều ngoài vườn để đẻ !
Tôi cho anh biết người nhà quê mình có tục kiêng...
- Thì đã đành là vậy... Anh nói giọng tức tối và bất bình - Thì đã đành là vậy, nhưng lúc này còn kiêng kỵ gì ? Mà có những thế thôi đâu ! Thấy anh bây giờ khổ sở, em đã chẳng thương, lại còn xỉa xói, nhắc đến những lúc hoang phí trước để mà xỉ vả. Nào "lúc có tiền thì chẳng biết ăn biết nhịn để dè, chỉ biết nay gà mai chó !", nào "lúc buôn bán phát tài, bảo gửi tiền về quê tậu ruộng vườn thì bảo không cần vườn ruộng, để tậu nhà ở tỉnh kia, bây giờ không bám lấy nhà ở tỉnh đi ?..." Tệ lắm ! Anh tính mấy đời mới có một phen loạn lạc thế này ? Có tiền, thằng nào chẳng ăn chơi ? Có mấy người cứ còm cọm làm như trâu, ăn chẳng dám ăn, mặc chẳng dám mặc, ở thì chui rúc thế nào cho xong thôi, để tiền mà tậu vườn, tậu ruộng như họ ?
Chị Hoàng tiếp lời chồng :
- Họ làm chính chúng tôi cũng đâm lo. Có thể nói rằng trong một trăm người thì chín mươi người cho rằng Tây không đời nào dám đánh mình. Mãi đến lúc có lệnh tản cư tôi vẫn cho là mình tản cư để doạ nó thôi. Thế rồi đùng một cái, đánh nhau. Chúng tôi chạy được người chứ của thì chạy làm sao kịp ? May mà còn vớt vát được ít tiền, một ít hàng để ở cái trại của chúng tôi, ở ngoại thành. Khéo lắm thì ăn được độ một năm. Ðến lúc hết tất nhiên là phải khổ rồi. Chỉ sợ đến lúc ấy, họ lại mỉa lại. Thành thử bây giờ, lý ra thì có muốn ăn một con gà chưa đến nỗi không mua nổi mà ăn, nhưng ăn lại sợ người ta biết, sau này người ta nói cho thì nhục.
wasabi
28-12-08, 14:37
Họ tàn nhẫn lắm cơ, bác ạ !
Anh Hoàng cười :
- Mà sao họ đã bận rộn nhiều đến thế mà vẫn còn thì giờ chú ý đến những người chung quanh nhiều đến thế ? Anh chỉ giết một con gà ngày mai cả làng này đã biết. Này, anh mới đến chơi thế mà lúc nãy tôi đã thấy có người nấp nom rồi. Ngày mai thế nào chuyện anh đến chơi tôi cũng đã chạy khắp làng. Họ sẽ kể rất rạch ròi tên anh, tuổi anh, anh béo gầy thế nào, có bao nhiêu nốt ruồi ở mặt, có mấy lỗ rách ở ống quần bên trái.
Tôi mỉm cười, cắt nghĩa cho anh hiểu : lúc này họ cần để ý đến những người lạ mặt tới làng. Tôi chắc mấy người nấp nom tôi là mấy người có trách nhiệm trong uỷ ban mấy anh tự vệ.
- Lại còn các ông uỷ ban với các bố tự vệ nữa mới chết người ta chứ ! Họ vừa ngố vừa nhặng sị. Ðàn bà chửa mà đến nỗi cho là có lựu đạn giắt trong quần ! Họ đánh vần xong một cái giấy ít nhất phải mất mười lăm phút, thế mà động thấy ai đi qua là hỏi giấy. Anh đi, hỏi. Anh về, hỏi, hỏi nữa. Anh vừa ra khỏi làng, sực nhớ quên cái mũ, trở lại lấy, cũng hỏi rồi mới cho vào. Lát nữa anh ra, lại hỏi. Hình như họ cho cái việc hỏi giấy là thú lắm.
Anh cười gằn một tiếng, nhìn bao trùm cả người tôi, hỏi :
- Anh sống ở nhà quê nhiều, anh có hiểu tâm lý của họ không ?
Anh thử cắt nghĩa hộ tôi tại làm sao họ lại nhiêu khê đến thế ?
Từ trước đến nay, tôi chỉ hoàn toàn ở Hà Nội, thành thử chỉ mới biết những người nhà quê qua những truyện ngắn của anh. Bây giờ gần họ, tôi quả là thấy không nhịn được. Không chịu được !
Nỗi khinh bỉ của anh phì cả ra ngoài theo cái bĩu môi dài thườn thượt. Mũi anh nhăn lại như ngửi thấy mùi xác thối. Vợ chồng anh thi nhau kể tội người nhà quê đủ thứ. Toàn là những người đần độn, lỗ mãng, ích kỷ, tham lam, bần tiện cả. Cha con, anh em ruột cũng chẳng tốt với nhau. Các ông thanh niên, các bà phụ nữ mới bây giờ lại càng lố lăng. Viết chữ quốc ngữ sai vần mà lại cứ hay nói chuyện chính trị rối rít cả lên. Mở miệng ra là thấy đề nghị, yêu cầu, phê bình, cảnh cáo, thực dân phát xít, phản động, xã hội chủ nghĩa, dân chủ với cả dân tân chủ nữa mới khổ thiên hạ chứ ! Họ mà tóm được ai thì có mà chạy lên trời ! Thế nào họ cũng tuyên truyền cho hàng giờ. Có lẽ họ cho những người ở Hà Nội về như vợ chồng anh đều lạc hậu, chưa giác ngộ nên họ không bỏ lỡ một dịp nào để tuyên truyền vợ chồng anh. Mà tuyên truyền như thế nào !...
Anh trợn mắt bảo tôi :
- Tôi kể cho anh nghe chuyện này thế nào anh cũng cho là bịa. Nhưng tôi có bịa một tí nào, tôi chết. Một hôm, tôi đi chợ huyện chơi. ở nhà đã hỏi đường cẩn thận rồi, nhưng đến một ngã ba, lại quên béng mất, không biết phải rẽ lối nào. Ðành đứng lại, chờ có người đi qua thì hỏi. Chờ mãi mới thấy một ông thanh niên nghễu nghện vác một bó tre đi tới. Tôi chào rồi hỏi : "Ði chợ huyện lối nào, ông làm ơn chỉ giúp tôi !" Anh ta trố mặt nhìn tôi chẳng rằng chẳng nói, như nhìn một giống người lạ mới từ Hoả tinh rơi xuống. Tôi biết hiệu, rút giấy đưa cho anh xem rồi lại hỏi. Bây giờ anh ta mới bảo : "Ông cứ đi lối này, đến chỗ có một cây đa to thì rẽ về tay phải, đi một quãng lại rẽ về tay trái, qua một cách đồng, vào đường gạch làng Ngò, vòng qua đằng sau đình, rẽ về tay phải, đi một quãng nữa là đến chợ". Ðại khái thế, chứ không hoàn toàn đúng thế. Chỉ biết là nó lôi thôi rắc rối, nhiều bên phải bên trái quá, đến nỗi tôi không tài nhận nhận được. Anh ta bày cho tôi một cách : đứng đợi đấy, gặp ai gánh hàng đi chợ thì theo. Tôi cho là phải. Anh ta cười bảo : "Thôi thế chào ông. Cháu vô phép ông đi trước. Cháu vội lắm. Cháu phải vác ngay bó tre này lên Thượng để làm công tác phá hoại, cản cơ giới hoá tối tân của địch. Cuộc trường kỳ kháng chiến của ta phải chia làm ba giai đoạn : giai đoạn phòng ngự, giai đoạn cầm cự, giai đoạn tổng phản công. Giai đoạn phòng ngự nghĩa là..." Anh ta cứ thế, đọc thuộc lòng cho tôi nghe cả một bài dài đến năm trang giấy.
Chị Hoàng cười rú lên. Tôi cũng cười, nhưng có lẽ cái cười chẳng được tươi cho lắm. Anh thấy cần phải thề lần nữa :
- Tôi có bịa thì tôi chết. Mà tôi lại thề với anh rằng lúc ấy tôi ngạc nhiên quá, không còn cười được, vả lại cũng không dám cười. Cười, nhỡ anh ta đánh cho thì tai hại. Nhưng từ hôm ấy ngày nào tôi cũng bắt nhà tôi đóng cổng suốt ngày không dám đi đâu nữa.
Tôi cười gượng. Ðiều muốn nói với anh, tôi đành giấu kín trong lòng không nói nữa. Tôi biết chẳng đời nào anh nhận làm một anh tuyên truyền nhãi nhép như tôi. Vả lại dầu có rủ được anh làm như tôi, khoác cái ba lô lên vai, đi hết làng nọ đến làng kia để nhận xét nông thôn một cách kỹ càng hơn cũng chẳng ích gì. Anh đã quen nhìn đời và nhìn người một phía thôi. Anh trông thấy anh thanh niên đọc thuộc lòng bài "ba giai đoạn" nhưng anh không trông thấy bó tre anh thanh niên vui vẻ vác đi để ngăn quân thù. Mà ngay trong cái việc anh thanh niên đọc thuộc lòng bài báo như một con vẹt biết nói kia, anh cũng chỉ nhìn thấy cái ngố bề ngoài của nó mà không nhìn thấy cái nguyên cớ thật đẹp đẽ bên trong. Vẫn giữ đôi mắt ấy để nhìn đời thì càng đi nhiều, càng quan sát lắm, người ta chỉ càng thêm chua chát và chán nản.
Tôi biết lắm. Trước mặt người đàn anh trong văn giới ấy, tôi chỉ là một kẻ non dại, mới tập tọng học nghề. Bởi vậy tôi không dám nói hết những ý nghĩa của tôi ra. Tôi chỉ rụt rè và đưa ra vài điểm nhận xét :
- Có nhiều cái kỳ lạ lắm. Người nhà quê dẫu sao thì cũng còn là một cái bí mật đối với chúng ta. Tôi gần gũi họ rất nhiều. Tôi dã gần như thất vọng vì thấy họ phần đông dốt nát, theo nhếch, nhát sợ, nhịn nhục một cách đáng thương. Nghe các ông nói đến "sức mạnh quần chúng", tôi rất nghi ngờ. Tôi vẫn cho rằng đa số nước mình là nông dân, mà nông dân nước mình thì vạn kiếp nữa cũng chưa làm cách mạng. Cái thời Lê Lợi, Quang Trung, có lẽ đã chết hẳn rồi, chẳng bao giờ còn trở lại. Nhưng đến hồi Tổng khởi nghĩa thì tôi đã ngả ngửa người. Té ra người nông dân nước mình vẫn có thể làm cách mạng, mà làm cách mạng hăng hái lắm. Tôi đã theo họ đi đánh phủ. Tôi đã gặp họ trong mặt trận Nam Trung Bộ. Vô số anh răng đen, mắt toét, gọi lựu đạn là "nựu đạn", hát Tiến quân ca như người buồn ngủ cầu kinh, mà lúc ra trận thì xung phong can đảm lắm. Mà không hề bận tâm đến vợ con, nhà cửa, như họ vẫn thường thế nữa. Gặp họ, anh không thể tưởng tượng được rằng chính những người ấy, chỉ trước đây dăm tháng, giá có bị anh lính lệ ghẹo vợ ngay trước mặt cũng chỉ đành im thin thít mà đi, đi một quãng thật xa rồi mới dám lẩm bẩm chửi thầm vài tiếng, còn bao nhiêu ghen tức đành là đem về nhà trút vào má vợ.
Hoàng nhếch một khoé môi lên, gay gắt :
- Nhưng anh vẫn không thể chối được rằng họ có nhiều cái ngố không chịu được. Tôi thấy có nhiều ông tự vệ hay cả vệ quốc quân nữa táy máy nghịch súng hay lựu đạn làm chết người như bỡn. Nhiều ông cầm đến một khẩu súng kiểu lạ, không biết bắn thế nào. Nước mình như vậy, suốt đời không được mó đến khẩu súng thì làm gì biết bắn, họ đánh mãi rồi cũng biết. Thì cứ để cho họ đánh Tây đi ! Nhưng tai hại là người ta lại cứ muốn cho họ làm uỷ ban nọ, uỷ ban kia nữa, thế mới chết người ta chứ ! Nói thí dụ ngay như cái thằng chủ tịch uỷ ban khu phố tôi ở Hà Nội lúc chưa đánh nhau, nó là một anh hàng cháo lòng. Bán cháo lòng thì nó biết đánh tiết canh, chứ biết làm uỷ ban thế nào mà bắt nó làm uỷ ban ? Ông chủ tịch làng này, xem giấy của nhà tôi, thấy đề Nguyễn Thục Hiền, cứ nhất định bảo là giấy mượn của đàn ông. Theo ông ấy, thì đàn bà ai cũng phải là thị này, thị nọ. Chị Hoàng cười nhiều quá, phát ho, chảy cả nước mắt ra. Rút khăn tay lau nước mắt xong, chị chép miệng lắc đầu, bảo tôi :
- Giá bác ở đây thì nhiều lúc bác cũng cười đến chết. Thế mà ông chủ tịch ấy cứ nằn nì mãi hai ba lượt, yêu cầu nhà tôi dạy bình dân học vụ hay làm tuyên truyền giúp.
Anh chồng tiếp :
- Tôi chẳng có việc gì làm, lắm lúc cũng buồn. Nhưng công tác với những người như vậy thì anh bảo công tác làm sao được ? Ðành để các ông ấy gọi là phản động.
Muống lảng chuyện, tôi hỏi :
- Lúc này nhiều thì giờ thế, chắc anh viết được. Anh đã viết được cái gì thú chưa ?
- Chưa, bởi vì ngay đến một cái bàn viết ra hồn cũng không còn nữa. Nhưng thế nào chúng mình cũng phải viết một cái gì để ghi lại cái thời này. Nếu khéo làm còn có thể hay bằng mấy cái "Số đỏ" của Vũ Trọng Phụng. Phụng nó còn sống đến lúc này phải biết !
Cơm chiều xong vào lúc bốn giờ, Hoàng mời tôi cùng đi với vợ chồng anh đến chơi nhà mấy người ở phố cũng tản cư về. Có đâu một ông tuần phu về hưu, một ông đốc học bị thải hồi vì một vụ hiếp học trò, một cụ phán già trước đây chuyên môn sống về nghề lo kiện, hay chạy cửu phẩm cho thiên hạ. Anh chẳng ưa gì họ bởi vì họ chẳng biết gì đến văn chương nghệ thuật, chỉ tổ tôm là giỏi.
Nói chuyện với họ chán phè. Nhưng nếu chẳng giao thiệp với họ thì cũng chẳng biết đến chơi nhà ai được nữa... Anh vừa đi vừa tâm sự nhỏ với tôi như vậy, và thì hầm kề sát tai tôi những cái thối nát, ngu ngốc, gàn dở, rởm đời của từng người một, trong khi chúng tôi bước chầm chậm để đợi chị Hoàng ra sau chúng tôi một chút.
Chị Hoàng rảo bước để theo kịp chúng tôi. Hai má đỏ ứng vì lửa bếp. Chị cắt nghĩa sự chậm trễ của chị :
- Tôi xem lại nồi khoai lang vui, để lát nữa về ăn. ở đây cao lương mỹ vị chẳng có gì, nhưng được cái thức ăn vặt thì sẵn. Bác ở chơi đây, mai tôi xem nhà ai có mía to mua mấy cây về ướp hoa bưởi ăn thơm lắm.
Ðến một cái cổng gạch lớn có dây leo, anh Hoàng giật dây chuông.
Một thằng bé chạy ra, lễ phép chào :
- Lạy ông !
- Không dám. Cụ Phạm có nhà không cậu ?
- Bẩm ông, cụ sang bên ông đốc.
- Sao thấy nói ông đốc ở đây từ sáng ?
- Bẩm không ạ ! Sáng nay không thấy ông đốc sang chơi bên này.
Chúng tôi quay trở lại. Qua mấy cái ngõ ngoằn ngoèo khác, đến một cái cổng gạch có dây leo khác. Một chị vú ẵm em đứng cổng :
- Lạy ông ! Lạy bà !
- Không dám. Ông đốc có nhà hay đi chơi vắng ?
- Bẩm ông, ông đốc con sang cụ tuần.
- Sao bên cụ tuần bảo sang đây ?
- Bẩm ông, không ạ !
Anh Hoàng quay ra. Ði được mấy bước, anh quay lại khẽ bảo vợ :
- Các bố lại tổ tôm. Mụ Yên Kỷ cũng không có nhà, phải không ?
Con mụ ấy cũng là đệ tử tổ tôm hạng nặng. Chắc họ tụ tập ở đây hay ở bên nhà cụ Phạm, sai người gác cổng.
Chị Hoàng không có ý kiến gì. Anh Hoàng vỗ vai bảo tôi :
- Anh nghĩ có buồn không ? Tri thức thì thế đấy. Còn dân thì... như anh đã biết.
Tôi thầm rủa sự tình cờ sao lại xô đẩy anh về đây cùng với bằng ấy thứ cặn bã của giới thượng lưu trí thức. Sao anh không đi theo bộ đội, đi diễn kịch tuyên truyền nhập bọn với các đoàn văn hoá kháng chiến để được thấy những sinh viên, công chức sung vào vệ quốc quân, những bác sĩ sốt sắng làm việc trong các viện khảo cứu hay các viện quân y, những bạn văn nghệ sĩ của anh đang mê mải đi sâu vào quần chúng để học họ và dạy họ, đồng thời tìm những cảm hứng mới cho văn nghệ ?
Tôi cười nhạt :
- Nghe anh nói, tôi nản quá. Như vậy cuộc kháng chiến của ta có lẽ đến hỏng à ?
Anh chộp lấy câu của tôi, nhanh như một con mèo vồ con chuột :
- ấy đấy, tôi bi lắm. Cứ quan sát kỹ thì rất nản. Nhưng tôi chưa nản có lẽ chỉ vì tôi tin vào ông Cụ. Tôi cho rằng cuộc Cách mạng tháng Tám cũng như cuộc kháng chiến hiện nay chỉ ăn vì người lãnh đạo cừ. Hồ Chí Minh đáng lẽ phải cứu vãn một nước như thế nào kia, mới xứng tài. Phải cứu một nước như nước mình kể cũng khổ cho ông Cụ lắm. Anh tính tượng trưng cho phong trào giải phóng cả một cái đệ tứ cường quốc là Ðại Pháp, mà chỉ có đến thằng Ðờ-Gôn.
Tôi nhắc đến tên mấy nhân vật kháng chiến khác của Pháp, còn đáng tiêu biểu bằng mấy Ðờ-Gôn. Anh lắc đầu :
- Bằng thế nào được Hồ Chí Minh !
Và anh tiếp :
- Ông Cụ làm những việc nó cừ quá, đến nỗi tôi cứ cho rằng dù dân mình có tồi đi nữa, ông Cụ xoay quanh rồi cũng cứ độc lập như thường. Những cú như cú Hiệp định sơ bộ mồng 6 tháng 3 thì đến chính thằng Mỹ cũng phải lắc đầu: nó cho rằng không thể nào bịp ông già nổi. Thằng Pháp thì nghĩa là gì ? Bệt lắm rồi. Không có thằng Mỹ xúi thì làm gì Pháp dám trở mặt phản Hiệp định mồng 6 tháng 3 ? Mình cho nó như vậy đã là phúc đời nhà nó lắm rồi. Ðáng lẽ nó phải bám chằng chằng lấy chứ ?
Buổi tối ăn khoai vùi xong, uống mấy tuần trà rồi đi nằm sớm. Anh sợ tôi đã đi hàng mười cây số, lại ngồi nói chuyện suốt từ lúc đến, chắc không thể ngồi được nữa. Vả lại tuy chưa buồn ngủ nhưng nằm đắp chăn cho ấm và buông màn cho khỏi muỗi thì vẫn tốt. Hai cái giường nhỏ kề song song, cách nhau có một lối đi nhỏ. Màn tuyn trắng toát. Chỉ trông cũng đã thấy thơm tho và thoải mái.
Hoàng với tôi đi nằm trước. Một gói thuốc lá thơm và một bao diêm đặt ở bên cạnh cái đĩa gạt tàn thuốc lá ở đầu giường. Tôi để nguyên cả quần áo tây và chỉ ngay ngáy lo đêm nay một vài chú rận có thể rời sơ-mi tôi để du lịch ra cái chăn bông thoang thoảng nước hoa. Mọi hôm tôi vẫn đắp chăn chung với anh em thợ nhà in, cái giống ký sinh trùng hay phản chủ ấy, ở người tôi, không dám cam đoan là tuyệt nhiên không có.
Chị Hoàng thu dọn đồ đạc, đóng cửa, rồi đem một cây đèn to lại chỗ cây giường chúng tôi, lấy ra một cái chai. Anh Hoàng trông thấy, hỏi :
- Mình thắp đèn to đấy à ?
- Vâng, tôi đổ thêm dầu đã.
Anh Hoàng hỏi tôi :
- Anh có thích đọc Tam Quốc không ?
Tôi thú thật là chưa bao giờ được xem trọn bộ.
- Thế thì thật là đáng tiếc. Trong tất cả các tiểu thuyết Ðông Tây, có hai quyển tôi mê nhất là Tam Quốc và Ðông Chu Liệt Quốc. Về cái môn tiểu thuyết thì thằng Tàu nhất. Nhưng cũng chỉ có hai bộ ấy thôi. Thuỷ Hử cũng hay, chẳng kém Tam Quốc và Ðông Chu Liệt Quốc. Những tiểu thuyết khác hay đến đâu, anh cũng chỉ đọc một câu. Ðọc đến lần thứ hai là giảm thú rồi. Nhưng Tam Quốc với Ðông Chu thì đọc đi đọc lại mãi vẫn thấy thú như mới đọc.
- Anh có hai bộ ấy ở đây không ?
- Bộ Ðông Chu mất ở Hà Nội, không đem đi được. Thế mới sầu đời chứ ! Hận quá, may mà bộ Tam Quốc lại để ở ngoại thành, đem đi được. Nếu không thì buồn đến chết.
Anh gạt tàn thuốc lá rồi bảo tiếp :
- Sở dĩ lúc này tôi hỏi anh là có thích đọc Tam Quốc không là vì mỗi tối trước khi đi ngủ, chúng tôi có cái thú đọc một vài hồi Tam Quốc rồi mới ngủ. Nhưng hôm nay anh không biết có nên bỏ cái lệ ấy đi không ? Nếu anh thích nói chuyện thì nghỉ một tối để chúng mình nói chuyện cũng chẳng sao.
Cố nhiên là tôi mời vợ chồng anh cứ giữ lệ thường. Anh có vẻ mừng rỡ lắm :
- Vâng, nếu anh cho phép thì ta cứ đọc. Chúng mình cùng nghe rồi lúc nào buồn ngủ thì ta ngủ. Tôi trông anh hơi mệt có lẽ cần ngủ sớm. Không biết đèn sáng lại đọc thế có phiền anh không ?
Tôi cho anh biết là tôi vẫn ngủ ngay trong nhà in, đèn sáng và máy chạy ầm ầm, ở đây chăn ấm thế này thì dẫu súng có nổ ngay ở liền bên tôi vẫn ngủ ngon lành lắm... Anh cười cùng cục trong cổ như một con gà trống :
- Vâng, thế thì ta cứ đọc. Mình lấy ra đi.
Chị Hoàng chạy lại bíp lấy một quyển sách bìa dày, gáy da, đem lại.
- Mình đọc hay tôi đọc ?
- Mình đọc đi.
Chị để cây đèn lên trên cái đôn thấp ở đầu giường, cởi áo dài lên giường nằm cạnh thằng con đã chui vào chăn trước.
- Hôm qua đọc đến đâu rồi nhỉ. Hình như...
- Không cần, mình đọc lại cái đoạn thằng Tào Tháo nó tán Quan Công ấy. Thế nào ? Theo ý anh thì Tào Tháo có giỏi không ?
Tôi trả lời qua loa cho xong chuyện :
- Tôi thấy nói là nó giỏi.
- Giỏi lắm anh ạ ! Giỏi nhất Tam Quốc. Sao nó tài đến thế.
Chị Hoàng đã tìm thấy, bắt đầu cất tiếng thanh thanh đọc. Anh Hoàng vừa hút thuốc lá vừa nghe. Mỗi khi đọc đến đoạn hay anh lại vỗ đùi kêu :
- Tài thật ! Tài thật ! Tài đến thế là cùng ! Tiên sư anh Tào Tháo.
sống khỏe
03-01-09, 12:40
Họ tàn nhẫn lắm cơ, bác ạ !
Anh Hoàng cười :
- Mà sao họ đã bận rộn nhiều đến thế mà vẫn còn thì giờ chú ý đến những người chung quanh nhiều đến thế ? Anh chỉ giết một con gà ngày mai cả làng này đã biết. Này, anh mới đến chơi thế mà lúc nãy tôi đã thấy có người nấp nom rồi. Ngày mai thế nào chuyện anh đến chơi tôi cũng đã chạy khắp làng. Họ sẽ kể rất rạch ròi tên anh, tuổi anh, anh béo gầy thế nào, có bao nhiêu nốt ruồi ở mặt, có mấy lỗ rách ở ống quần bên trái.
Tôi mỉm cười, cắt nghĩa cho anh hiểu : lúc này họ cần để ý đến những người lạ mặt tới làng. Tôi chắc mấy người nấp nom tôi là mấy người có trách nhiệm trong uỷ ban mấy anh tự vệ.
- Lại còn các ông uỷ ban với các bố tự vệ nữa mới chết người ta chứ ! Họ vừa ngố vừa nhặng sị. Ðàn bà chửa mà đến nỗi cho là có lựu đạn giắt trong quần ! Họ đánh vần xong một cái giấy ít nhất phải mất mười lăm phút, thế mà động thấy ai đi qua là hỏi giấy. Anh đi, hỏi. Anh về, hỏi, hỏi nữa. Anh vừa ra khỏi làng, sực nhớ quên cái mũ, trở lại lấy, cũng hỏi rồi mới cho vào. Lát nữa anh ra, lại hỏi. Hình như họ cho cái việc hỏi giấy là thú lắm.
Anh cười gằn một tiếng, nhìn bao trùm cả người tôi, hỏi :
- Anh sống ở nhà quê nhiều, anh có hiểu tâm lý của họ không ?
Anh thử cắt nghĩa hộ tôi tại làm sao họ lại nhiêu khê đến thế ?
Từ trước đến nay, tôi chỉ hoàn toàn ở Hà Nội, thành thử chỉ mới biết những người nhà quê qua những truyện ngắn của anh. Bây giờ gần họ, tôi quả là thấy không nhịn được. Không chịu được !
Nỗi khinh bỉ của anh phì cả ra ngoài theo cái bĩu môi dài thườn thượt. Mũi anh nhăn lại như ngửi thấy mùi xác thối. Vợ chồng anh thi nhau kể tội người nhà quê đủ thứ. Toàn là những người đần độn, lỗ mãng, ích kỷ, tham lam, bần tiện cả. Cha con, anh em ruột cũng chẳng tốt với nhau. Các ông thanh niên, các bà phụ nữ mới bây giờ lại càng lố lăng. Viết chữ quốc ngữ sai vần mà lại cứ hay nói chuyện chính trị rối rít cả lên. Mở miệng ra là thấy đề nghị, yêu cầu, phê bình, cảnh cáo, thực dân phát xít, phản động, xã hội chủ nghĩa, dân chủ với cả dân tân chủ nữa mới khổ thiên hạ chứ ! Họ mà tóm được ai thì có mà chạy lên trời ! Thế nào họ cũng tuyên truyền cho hàng giờ. Có lẽ họ cho những người ở Hà Nội về như vợ chồng anh đều lạc hậu, chưa giác ngộ nên họ không bỏ lỡ một dịp nào để tuyên truyền vợ chồng anh. Mà tuyên truyền như thế nào !...
Anh trợn mắt bảo tôi :
- Tôi kể cho anh nghe chuyện này thế nào anh cũng cho là bịa. Nhưng tôi có bịa một tí nào, tôi chết. Một hôm, tôi đi chợ huyện chơi. ở nhà đã hỏi đường cẩn thận rồi, nhưng đến một ngã ba, lại quên béng mất, không biết phải rẽ lối nào. Ðành đứng lại, chờ có người đi qua thì hỏi. Chờ mãi mới thấy một ông thanh niên nghễu nghện vác một bó tre đi tới. Tôi chào rồi hỏi : "Ði chợ huyện lối nào, ông làm ơn chỉ giúp tôi !" Anh ta trố mặt nhìn tôi chẳng rằng chẳng nói, như nhìn một giống người lạ mới từ Hoả tinh rơi xuống. Tôi biết hiệu, rút giấy đưa cho anh xem rồi lại hỏi. Bây giờ anh ta mới bảo : "Ông cứ đi lối này, đến chỗ có một cây đa to thì rẽ về tay phải, đi một quãng lại rẽ về tay trái, qua một cách đồng, vào đường gạch làng Ngò, vòng qua đằng sau đình, rẽ về tay phải, đi một quãng nữa là đến chợ". Ðại khái thế, chứ không hoàn toàn đúng thế. Chỉ biết là nó lôi thôi rắc rối, nhiều bên phải bên trái quá, đến nỗi tôi không tài nhận nhận được. Anh ta bày cho tôi một cách : đứng đợi đấy, gặp ai gánh hàng đi chợ thì theo. Tôi cho là phải. Anh ta cười bảo : "Thôi thế chào ông. Cháu vô phép ông đi trước. Cháu vội lắm. Cháu phải vác ngay bó tre này lên Thượng để làm công tác phá hoại, cản cơ giới hoá tối tân của địch. Cuộc trường kỳ kháng chiến của ta phải chia làm ba giai đoạn : giai đoạn phòng ngự, giai đoạn cầm cự, giai đoạn tổng phản công. Giai đoạn phòng ngự nghĩa là..." Anh ta cứ thế, đọc thuộc lòng cho tôi nghe cả một bài dài đến năm trang giấy.
Chị Hoàng cười rú lên. Tôi cũng cười, nhưng có lẽ cái cười chẳng được tươi cho lắm. Anh thấy cần phải thề lần nữa :
- Tôi có bịa thì tôi chết. Mà tôi lại thề với anh rằng lúc ấy tôi ngạc nhiên quá, không còn cười được, vả lại cũng không dám cười. Cười, nhỡ anh ta đánh cho thì tai hại. Nhưng từ hôm ấy ngày nào tôi cũng bắt nhà tôi đóng cổng suốt ngày không dám đi đâu nữa.
Tôi cười gượng. Ðiều muốn nói với anh, tôi đành giấu kín trong lòng không nói nữa. Tôi biết chẳng đời nào anh nhận làm một anh tuyên truyền nhãi nhép như tôi. Vả lại dầu có rủ được anh làm như tôi, khoác cái ba lô lên vai, đi hết làng nọ đến làng kia để nhận xét nông thôn một cách kỹ càng hơn cũng chẳng ích gì. Anh đã quen nhìn đời và nhìn người một phía thôi. Anh trông thấy anh thanh niên đọc thuộc lòng bài "ba giai đoạn" nhưng anh không trông thấy bó tre anh thanh niên vui vẻ vác đi để ngăn quân thù. Mà ngay trong cái việc anh thanh niên đọc thuộc lòng bài báo như một con vẹt biết nói kia, anh cũng chỉ nhìn thấy cái ngố bề ngoài của nó mà không nhìn thấy cái nguyên cớ thật đẹp đẽ bên trong. Vẫn giữ đôi mắt ấy để nhìn đời thì càng đi nhiều, càng quan sát lắm, người ta chỉ càng thêm chua chát và chán nản.
Tôi biết lắm. Trước mặt người đàn anh trong văn giới ấy, tôi chỉ là một kẻ non dại, mới tập tọng học nghề. Bởi vậy tôi không dám nói hết những ý nghĩa của tôi ra. Tôi chỉ rụt rè và đưa ra vài điểm nhận xét :
- Có nhiều cái kỳ lạ lắm. Người nhà quê dẫu sao thì cũng còn là một cái bí mật đối với chúng ta. Tôi gần gũi họ rất nhiều. Tôi dã gần như thất vọng vì thấy họ phần đông dốt nát, theo nhếch, nhát sợ, nhịn nhục một cách đáng thương. Nghe các ông nói đến "sức mạnh quần chúng", tôi rất nghi ngờ. Tôi vẫn cho rằng đa số nước mình là nông dân, mà nông dân nước mình thì vạn kiếp nữa cũng chưa làm cách mạng. Cái thời Lê Lợi, Quang Trung, có lẽ đã chết hẳn rồi, chẳng bao giờ còn trở lại. Nhưng đến hồi Tổng khởi nghĩa thì tôi đã ngả ngửa người. Té ra người nông dân nước mình vẫn có thể làm cách mạng, mà làm cách mạng hăng hái lắm. Tôi đã theo họ đi đánh phủ. Tôi đã gặp họ trong mặt trận Nam Trung Bộ. Vô số anh răng đen, mắt toét, gọi lựu đạn là "nựu đạn", hát Tiến quân ca như người buồn ngủ cầu kinh, mà lúc ra trận thì xung phong can đảm lắm. Mà không hề bận tâm đến vợ con, nhà cửa, như họ vẫn thường thế nữa. Gặp họ, anh không thể tưởng tượng được rằng chính những người ấy, chỉ trước đây dăm tháng, giá có bị anh lính lệ ghẹo vợ ngay trước mặt cũng chỉ đành im thin thít mà đi, đi một quãng thật xa rồi mới dám lẩm bẩm chửi thầm vài tiếng, còn bao nhiêu ghen tức đành là đem về nhà trút vào má vợ.
Hoàng nhếch một khoé môi lên, gay gắt :
- Nhưng anh vẫn không thể chối được rằng họ có nhiều cái ngố không chịu được. Tôi thấy có nhiều ông tự vệ hay cả vệ quốc quân nữa táy máy nghịch súng hay lựu đạn làm chết người như bỡn. Nhiều ông cầm đến một khẩu súng kiểu lạ, không biết bắn thế nào. Nước mình như vậy, suốt đời không được mó đến khẩu súng thì làm gì biết bắn, họ đánh mãi rồi cũng biết. Thì cứ để cho họ đánh Tây đi ! Nhưng tai hại là người ta lại cứ muốn cho họ làm uỷ ban nọ, uỷ ban kia nữa, thế mới chết người ta chứ ! Nói thí dụ ngay như cái thằng chủ tịch uỷ ban khu phố tôi ở Hà Nội lúc chưa đánh nhau, nó là một anh hàng cháo lòng. Bán cháo lòng thì nó biết đánh tiết canh, chứ biết làm uỷ ban thế nào mà bắt nó làm uỷ ban ? Ông chủ tịch làng này, xem giấy của nhà tôi, thấy đề Nguyễn Thục Hiền, cứ nhất định bảo là giấy mượn của đàn ông. Theo ông ấy, thì đàn bà ai cũng phải là thị này, thị nọ. Chị Hoàng cười nhiều quá, phát ho, chảy cả nước mắt ra. Rút khăn tay lau nước mắt xong, chị chép miệng lắc đầu, bảo tôi :
- Giá bác ở đây thì nhiều lúc bác cũng cười đến chết. Thế mà ông chủ tịch ấy cứ nằn nì mãi hai ba lượt, yêu cầu nhà tôi dạy bình dân học vụ hay làm tuyên truyền giúp.
Anh chồng tiếp :
- Tôi chẳng có việc gì làm, lắm lúc cũng buồn. Nhưng công tác với những người như vậy thì anh bảo công tác làm sao được ? Ðành để các ông ấy gọi là phản động.
Muống lảng chuyện, tôi hỏi :
- Lúc này nhiều thì giờ thế, chắc anh viết được. Anh đã viết được cái gì thú chưa ?
- Chưa, bởi vì ngay đến một cái bàn viết ra hồn cũng không còn nữa. Nhưng thế nào chúng mình cũng phải viết một cái gì để ghi lại cái thời này. Nếu khéo làm còn có thể hay bằng mấy cái "Số đỏ" của Vũ Trọng Phụng. Phụng nó còn sống đến lúc này phải biết !
Cơm chiều xong vào lúc bốn giờ, Hoàng mời tôi cùng đi với vợ chồng anh đến chơi nhà mấy người ở phố cũng tản cư về. Có đâu một ông tuần phu về hưu, một ông đốc học bị thải hồi vì một vụ hiếp học trò, một cụ phán già trước đây chuyên môn sống về nghề lo kiện, hay chạy cửu phẩm cho thiên hạ. Anh chẳng ưa gì họ bởi vì họ chẳng biết gì đến văn chương nghệ thuật, chỉ tổ tôm là giỏi.
Nói chuyện với họ chán phè. Nhưng nếu chẳng giao thiệp với họ thì cũng chẳng biết đến chơi nhà ai được nữa... Anh vừa đi vừa tâm sự nhỏ với tôi như vậy, và thì hầm kề sát tai tôi những cái thối nát, ngu ngốc, gàn dở, rởm đời của từng người một, trong khi chúng tôi bước chầm chậm để đợi chị Hoàng ra sau chúng tôi một chút.
Chị Hoàng rảo bước để theo kịp chúng tôi. Hai má đỏ ứng vì lửa bếp. Chị cắt nghĩa sự chậm trễ của chị :
- Tôi xem lại nồi khoai lang vui, để lát nữa về ăn. ở đây cao lương mỹ vị chẳng có gì, nhưng được cái thức ăn vặt thì sẵn. Bác ở chơi đây, mai tôi xem nhà ai có mía to mua mấy cây về ướp hoa bưởi ăn thơm lắm.
Ðến một cái cổng gạch lớn có dây leo, anh Hoàng giật dây chuông.
Một thằng bé chạy ra, lễ phép chào :
- Lạy ông !
- Không dám. Cụ Phạm có nhà không cậu ?
- Bẩm ông, cụ sang bên ông đốc.
- Sao thấy nói ông đốc ở đây từ sáng ?
- Bẩm không ạ ! Sáng nay không thấy ông đốc sang chơi bên này.
Chúng tôi quay trở lại. Qua mấy cái ngõ ngoằn ngoèo khác, đến một cái cổng gạch có dây leo khác. Một chị vú ẵm em đứng cổng :
- Lạy ông ! Lạy bà !
- Không dám. Ông đốc có nhà hay đi chơi vắng ?
- Bẩm ông, ông đốc con sang cụ tuần.
- Sao bên cụ tuần bảo sang đây ?
- Bẩm ông, không ạ !
Anh Hoàng quay ra. Ði được mấy bước, anh quay lại khẽ bảo vợ :
- Các bố lại tổ tôm. Mụ Yên Kỷ cũng không có nhà, phải không ?
Con mụ ấy cũng là đệ tử tổ tôm hạng nặng. Chắc họ tụ tập ở đây hay ở bên nhà cụ Phạm, sai người gác cổng.
Chị Hoàng không có ý kiến gì. Anh Hoàng vỗ vai bảo tôi :
- Anh nghĩ có buồn không ? Tri thức thì thế đấy. Còn dân thì... như anh đã biết.
Tôi thầm rủa sự tình cờ sao lại xô đẩy anh về đây cùng với bằng ấy thứ cặn bã của giới thượng lưu trí thức. Sao anh không đi theo bộ đội, đi diễn kịch tuyên truyền nhập bọn với các đoàn văn hoá kháng chiến để được thấy những sinh viên, công chức sung vào vệ quốc quân, những bác sĩ sốt sắng làm việc trong các viện khảo cứu hay các viện quân y, những bạn văn nghệ sĩ của anh đang mê mải đi sâu vào quần chúng để học họ và dạy họ, đồng thời tìm những cảm hứng mới cho văn nghệ ?
Tôi cười nhạt :
- Nghe anh nói, tôi nản quá. Như vậy cuộc kháng chiến của ta có lẽ đến hỏng à ?
Anh chộp lấy câu của tôi, nhanh như một con mèo vồ con chuột :
- ấy đấy, tôi bi lắm. Cứ quan sát kỹ thì rất nản. Nhưng tôi chưa nản có lẽ chỉ vì tôi tin vào ông Cụ. Tôi cho rằng cuộc Cách mạng tháng Tám cũng như cuộc kháng chiến hiện nay chỉ ăn vì người lãnh đạo cừ. Hồ Chí Minh đáng lẽ phải cứu vãn một nước như thế nào kia, mới xứng tài. Phải cứu một nước như nước mình kể cũng khổ cho ông Cụ lắm. Anh tính tượng trưng cho phong trào giải phóng cả một cái đệ tứ cường quốc là Ðại Pháp, mà chỉ có đến thằng Ðờ-Gôn.
Tôi nhắc đến tên mấy nhân vật kháng chiến khác của Pháp, còn đáng tiêu biểu bằng mấy Ðờ-Gôn. Anh lắc đầu :
- Bằng thế nào được Hồ Chí Minh !
Và anh tiếp :
- Ông Cụ làm những việc nó cừ quá, đến nỗi tôi cứ cho rằng dù dân mình có tồi đi nữa, ông Cụ xoay quanh rồi cũng cứ độc lập như thường. Những cú như cú Hiệp định sơ bộ mồng 6 tháng 3 thì đến chính thằng Mỹ cũng phải lắc đầu: nó cho rằng không thể nào bịp ông già nổi. Thằng Pháp thì nghĩa là gì ? Bệt lắm rồi. Không có thằng Mỹ xúi thì làm gì Pháp dám trở mặt phản Hiệp định mồng 6 tháng 3 ? Mình cho nó như vậy đã là phúc đời nhà nó lắm rồi. Ðáng lẽ nó phải bám chằng chằng lấy chứ ?
Buổi tối ăn khoai vùi xong, uống mấy tuần trà rồi đi nằm sớm. Anh sợ tôi đã đi hàng mười cây số, lại ngồi nói chuyện suốt từ lúc đến, chắc không thể ngồi được nữa. Vả lại tuy chưa buồn ngủ nhưng nằm đắp chăn cho ấm và buông màn cho khỏi muỗi thì vẫn tốt. Hai cái giường nhỏ kề song song, cách nhau có một lối đi nhỏ. Màn tuyn trắng toát. Chỉ trông cũng đã thấy thơm tho và thoải mái.
Hoàng với tôi đi nằm trước. Một gói thuốc lá thơm và một bao diêm đặt ở bên cạnh cái đĩa gạt tàn thuốc lá ở đầu giường. Tôi để nguyên cả quần áo tây và chỉ ngay ngáy lo đêm nay một vài chú rận có thể rời sơ-mi tôi để du lịch ra cái chăn bông thoang thoảng nước hoa. Mọi hôm tôi vẫn đắp chăn chung với anh em thợ nhà in, cái giống ký sinh trùng hay phản chủ ấy, ở người tôi, không dám cam đoan là tuyệt nhiên không có.
Chị Hoàng thu dọn đồ đạc, đóng cửa, rồi đem một cây đèn to lại chỗ cây giường chúng tôi, lấy ra một cái chai. Anh Hoàng trông thấy, hỏi :
- Mình thắp đèn to đấy à ?
- Vâng, tôi đổ thêm dầu đã.
Anh Hoàng hỏi tôi :
- Anh có thích đọc Tam Quốc không ?
Tôi thú thật là chưa bao giờ được xem trọn bộ.
- Thế thì thật là đáng tiếc. Trong tất cả các tiểu thuyết Ðông Tây, có hai quyển tôi mê nhất là Tam Quốc và Ðông Chu Liệt Quốc. Về cái môn tiểu thuyết thì thằng Tàu nhất. Nhưng cũng chỉ có hai bộ ấy thôi. Thuỷ Hử cũng hay, chẳng kém Tam Quốc và Ðông Chu Liệt Quốc. Những tiểu thuyết khác hay đến đâu, anh cũng chỉ đọc một câu. Ðọc đến lần thứ hai là giảm thú rồi. Nhưng Tam Quốc với Ðông Chu thì đọc đi đọc lại mãi vẫn thấy thú như mới đọc.
- Anh có hai bộ ấy ở đây không ?
- Bộ Ðông Chu mất ở Hà Nội, không đem đi được. Thế mới sầu đời chứ ! Hận quá, may mà bộ Tam Quốc lại để ở ngoại thành, đem đi được. Nếu không thì buồn đến chết.
Anh gạt tàn thuốc lá rồi bảo tiếp :
- Sở dĩ lúc này tôi hỏi anh là có thích đọc Tam Quốc không là vì mỗi tối trước khi đi ngủ, chúng tôi có cái thú đọc một vài hồi Tam Quốc rồi mới ngủ. Nhưng hôm nay anh không biết có nên bỏ cái lệ ấy đi không ? Nếu anh thích nói chuyện thì nghỉ một tối để chúng mình nói chuyện cũng chẳng sao.
Cố nhiên là tôi mời vợ chồng anh cứ giữ lệ thường. Anh có vẻ mừng rỡ lắm :
- Vâng, nếu anh cho phép thì ta cứ đọc. Chúng mình cùng nghe rồi lúc nào buồn ngủ thì ta ngủ. Tôi trông anh hơi mệt có lẽ cần ngủ sớm. Không biết đèn sáng lại đọc thế có phiền anh không ?
Tôi cho anh biết là tôi vẫn ngủ ngay trong nhà in, đèn sáng và máy chạy ầm ầm, ở đây chăn ấm thế này thì dẫu súng có nổ ngay ở liền bên tôi vẫn ngủ ngon lành lắm... Anh cười cùng cục trong cổ như một con gà trống :
- Vâng, thế thì ta cứ đọc. Mình lấy ra đi.
Chị Hoàng chạy lại bíp lấy một quyển sách bìa dày, gáy da, đem lại.
- Mình đọc hay tôi đọc ?
- Mình đọc đi.
Chị để cây đèn lên trên cái đôn thấp ở đầu giường, cởi áo dài lên giường nằm cạnh thằng con đã chui vào chăn trước.
- Hôm qua đọc đến đâu rồi nhỉ. Hình như...
- Không cần, mình đọc lại cái đoạn thằng Tào Tháo nó tán Quan Công ấy. Thế nào ? Theo ý anh thì Tào Tháo có giỏi không ?
Tôi trả lời qua loa cho xong chuyện :
- Tôi thấy nói là nó giỏi.
- Giỏi lắm anh ạ ! Giỏi nhất Tam Quốc. Sao nó tài đến thế.
Chị Hoàng đã tìm thấy, bắt đầu cất tiếng thanh thanh đọc. Anh Hoàng vừa hút thuốc lá vừa nghe. Mỗi khi đọc đến đoạn hay anh lại vỗ đùi kêu :
- Tài thật ! Tài thật ! Tài đến thế là cùng ! Tiên sư anh Tào Tháo.

Dèo mẹ! lại ị ra một bài dài ngoằng, thấy mang về nhà cất kỹ mà đọc một mình đi, chối lắm
knife
10-09-10, 23:49
Dạo này thấy TNXM giảm về chất và lượng. Thế nên em quyết định phọt ra đây để các bác mới và bác cũ, cũng như em đọc lại cho tường cái kẽ lông. Kẻo lông lại khô không khốc nó nhanh già , chóng chết.
huangmt68
11-09-10, 17:08
Phẽo.........................