Giá dầu tăng: Quốc gia lâm nguy thất phu hữu trách

a-tu-la
07-07-05, 17:40
Bác GẤU, Bác Bát, bác Noi, mợ Vìu, anh Ruồi Trâu, bác Ngô Tấn ới, tổ quốc lâm nguy thất phu làm cái hữu trách phát nhỉ? bài báo dưới đây không đâu vào đâu cả, biết rồi chính sách đi về đâu?

Thăng Long ta hào hoa trí tuệ là lúc này đây. Vấn đề là phải có đối sách cụ thể. Mình bàn nhau cái nhỉ?


http://www.vnexpress.net/Vietnam/Kinh-doanh/2005/07/3B9DFE19/

Thắt chặt tiền tệ hợp lý khi dầu tăng giá

(Định bốt cả bài nhưng ở bên này ko bốt dài đựoc như bên kia, nên đành đặt link thôi vậy)

{em tự thấy viết bài chưa ngoan, nên đã sửa sai} --> em sợ :regulated
Gaup
07-07-05, 18:06
Bác Atula, trước khi gọi người ta là con dở người có khi bác phải thử tự đặt mình vào vị trí của người ta đã nhể, phải đi thử giày của người ta, thử đặt mình dưới những sức ép mà người ta phải chịu, may ra mới hiểu những gì người ta nói. Chứ còn bác em con người tự do, nói ời ời thế này e rằng dễ.

Bác thấy bạn em nói gì sai bác cứ dạy bảo, em tuy trình chỉ là admin thăng long xưa nhưng mà em cũng sẽ cố thay mặt bạn em thử tranh luận với bác vụ này được không ạ? Em thấy bác không gọi em, em biết bác coi trình em chưa đủ chiến với bác, mà thôi em phiền bác nhón tay. :)

Giờ bác nói em nghe, có gì làm lòng bác không vui?
a-tu-la
07-07-05, 18:47
em xin lỗi bác Gấu em nói năng thô lỗ mất dạy quá. Em xin. Em bốt bài này ở bên kia rồi bốt lại sang bên này nên chưa đưa tên bác vào đuợc. Em xin lỗi bác. Để em lên em em xửa một thể.

Em đang bận tính toán để làm bài báo gửi về trong nước. Em đọc bài chị Thu em biết chị ý trình độ thế nào rồi, nhưng bây giờ không phải lúc chê ai cả. Đến truởng phòng phân tích kinh tế mà giờ này còn lúng búng thế em biết Ngân hàng TW sẽ chưa thể có đối phát đúng ngay đựoc. Thế nên em nghĩ em có ngu ý gì thì em viết thẳng bài gửi về tòa báo, nếu Gấu đọc đuợc mình tranh luận thẳng trên báo cho nó ích dân lợi nuớc. Trong số em và Gấu và chị Thu ai đúng sai không hề quan trọng, cái chính là đừng vì một vài chính sách vội vã mà đẩy nền kinh tế vào chỗ nguy nan thôi.

Gấu ngủ dậy sớm thế? Riêng thế thôi Gấu đã là đại ca mười mưoi của em rồi.
a-tu-la
07-07-05, 19:26
Vừa google đựoc bài này, thì thấy ở đây bà Thu có ý hay (nhưng mức độ khả thi thì chưa biết thế nào):

http://www.sbv.gov.vn/TinDiembao.asp?tin=75

I - Tin trong nước

Thời Báo Kinh Tế Việt Nam 14/10 Tr5: Lạm phát 9 tháng đầu năm

Bắt đầu từ 1/7/2004, NHNN đã thay đổi động thái điều hành chính sách tiền tệ, đó là tăng tỷ lệ dự trữ bắt buộc, đồng thời kiểm soát chặt chẽ tăng trưởng tín dụng của các NHTM. Đây là động thái thắt chặt tiền tệ nhằm kiềm chế lạm phát. Vậy tại sao trong 6 tháng đầu năm, NHNN vẫn luôn nói lạm phát không xuất phát từ nguyên nhân tiền tệ và không hề có động thái thắt chặt tiền tệ, mà nay bỗng nhiên lại thay đổi?

Thực tế là, từ cuối tháng 6/2004, cùng với sự gia tăng của lạm phát toàn cầu, giá cả trong nước vẫn tiếp tục tăng cao. Lúc này NHNN nhận định: mặc dù lạm phát chủ yếu từ nguyên nhân chi phí đẩy nhưng để tránh yếu tố tâm lý có thể gây bất ổn cho nền kinh tế, trong khi đó, tốc độ tăng trưởng kinh tế liên tục tăng cao, thì mục tiêu ưu tiên phải là ổn định giá, để có được tốc độ tăng trưởng bền vững trong dài hạn.

Chính vì vậy, NHNN bắt đầu từ ngày 1/7 đã thực hiện thắt chặt tiền tệ một cách thận trọng, đó là: tăng tỷ lệ dự trữ bắt buộc: tùy từng kỳ hạn tỷ lệ dự trữ bắt buộc tăng từ 2% lên 5% và từ 1% lên 2% đối với tiền gửi bằng VND; từ 4% lên 8% và từ 1% lên 2% đối với tiền gửi bằng ngoại tệ; kiểm soát tăng trưởng tín dụng: không vượt quá dự kiến đầu năm là 25% và đảm bảo đầu tư vào các dự án có hiệu quả thông qua việc yêu cầu các NHTM thực hiện nghiêm túc các tỷ lệ an toàn vốn, hạn chế việc gia tăng nhanh tài sản có ảnh hưởng đến tỷ lệ an toàn vốn tối thiểu; điều hành tỷ giá ngoại tệ ổn định để không làm tăng chi phí nhập khẩu.

Do đó, 9 tháng đầu năm 2004, tỷ giá chỉ tăng 0,1%, trong khi cùng kỳ năm 2003 tăng 1%. Sở dĩ NHNN không sử dụng công cụ lãi suất như nhiều nước khác mà chỉ sử dụng công cụ dự trữ bắt buộc để kiềm chế lạm phát là vì việc tăng lãi suất có thể có những tác động tiêu cực đến tăng trưởng kinh tế.

Giải pháp vĩ mô tiếp theo cho những tháng cuối năm nên là gì? Về lý thuyết trong nền kinh tế thị trường có hai chính sách kinh tế vĩ mô chủ yếu nhằm duy trì các cân đối vĩ mô cơ bản đó là chính sách tiền tệ và chính sách tài khoá. Trong chính sách tài khóa, thuế là một công cụ đắc lực, do đó giảm thuế nói chung (không riêng đối với thuế nhập khẩu như đã áp dụng trong thời gian qua) sẽ giảm hơn nữa chi phí sản xuất của mọi thành phần DN, góp phần bình ổn giá cả, hạn chế thu hẹp sản xuất, thúc đẩy tăng trưởng kinh tế.

Thực chất, việc giảm thuế chỉ là bù đắp lại phần chi phí sản xuất tăng lên, mà các DN sẽ chỉ mở rộng sản xuất khi lợi nhuận tăng lên so với thời điểm trước khi xẩy ra lạm phát. Do đó sẽ không có hiện tượng mở rộng đầu tư làm tăng tổng cầu dẫn đến lạm phát gia tăng trong nền kinh tế. Vậy thì nên chăng cũng cần nghiên cứu đến việc giảm thuế, một mặt nhằm giảm lạm phát do chi phí đẩy, mặt khác giúp cho nền kinh tế có tốc độ tăng trưởng bền vững? (Nguyễn Thu)
a-tu-la
07-07-05, 20:09
Ngồi tính ra thì thấy không đuợc các bác ạ. Làm thế này ngân sách thất thu nặng, mà vân ko thực hiện đuợc mục đích bình ổn lạm phát.
Gaup
07-07-05, 20:45
Bác, em phải chạy cái, chốc lát em viết thêm, em đùa bác mà bác sửa nhanh quá.

Việc nhà cửa ở DC bác sang nếu không phiền thì cứ ở tạm với em một tuần rồi tìm nhà thì dễ hơn là tìm ời ời trên mạng bây giờ. Hàng ngày đi làm với em, em lái xe bác nói chuyện lạm phát kinh tế Việt Nam, rồi tối về bác nấu cơm, em rửa bát, xong rồi chúng ta xem tv, làm ly rượu rồi đi NGỦ :)

Em chỉ định nói là thầy em ngày xưa có dạy em câu này về tax mà em nhớ mãi là: lower tax rate, wider tax base. Chính phủ giờ có chủ trưởng dù hợp lý hay không là cố gắng tăng trưởng GDP nhờ tăng cầu nội địa, em thấy giảm thuế là phù hợp với mong muốn của người ta. Còn thì thiếu ít tiền thì phải cắt giảm các khoản chi ngân sách thôi, đúng bài IMF hay ép.

Các thứ khác em nói sau nhớ, lúc trước em dậy chiến mấy câu em lại đi ngủ tiếp, giờ em phải vội đi làm không nó đuổi em, lúc bác sang em với bác lại nằm trong thùng carton trước cửa WB.
Gaup
07-07-05, 20:48
Em đọc lại thấy có nói đến giảm thuế không làm tăng tổng cầu, để em vừa đi vừa nghĩ xem bạn em định nói gì cái nhé.
cartman
07-07-05, 21:03
Em nghĩ top priorty của ngân hàng TW bây giờ là aim vào việc hạn chế lạm phát (i.e. tăng rate). Cái đó giống với Volker ngày xưa. Mới lỵ ở Việt Nam, em có cảm giác tăng trưởng kinh tế (GDP) thì được mọi người cho là solely role của govt (fiscal policy), còn lạm phát thì liên quan đến nhiều với ngân hàng TW hơn. Nên thế nên bác Thúy khôn quả này cứ target vào inflation là ngon (cho bác ý). Còn theo em thì tình hình thế này, cứ kệ mẹ nó cho nó tự điều tiết. Sửa lung tung có khi lợn lành thành lợn què.
KhổngMinhĐức
07-07-05, 23:39
Vụ này hay đấy, bác atula viết bài đi, bốt lên đây rồi em cãi nhau với bác. Bác chưa trả lời em vụ sách vở nhé, đợi lâu là em dỗi đấy.
Gaup
08-07-05, 01:55
Bác em,

Ở DC bây giờ em hay rong chơi với hai anh bạn đều là vụ trưởng cứng cựa của ngân hàng nhà nước qua đây 2 năm nhiệm kỳ làm cố vấn cao cấp cho giám đốc điều hành của WB và IMF. Em hứa bác bao giờ bác qua em sẽ mời bác ngồi mà tranh luận với hai quý vị này, hờ hờ, em đảm bảo là sẽ nổ đĩa. Bác chắc sẽ giống em cái tội lôi sách giáo khoa vào áp dụng máy móc lên Việt Lam, nên chắc sẽ lại bị rụng trứng trái kinh kỳ giống em thôi.

Trước khi nghe bác trình bày quan điểm của bác là tại sao Thu sai, em muốn nói vài điểm thế này về phương pháp. Trước ở TL kia nhiều khi em cũng im cho nó xong chuyện, đàn gẩy tai châu lắm khi mất giá, mới cả ăn thua mẹ gì cãi nhau trên mạng với các bạn vô biên phỏng ạ? Giờ thì dù sao bác cũng sắp sang đây, trước sau gì em với bác cũng sẽ thảo luận những chuyện này khi mặt đối mặt, tay cầm tay nên em cứ nói trước đi cho xong chuyện.

Lúc trước khi còn làm ở văn phòng Hà Nội, anh Adam bên cao học Hà Lan có bảo em qua làm cái microecon refresher course cho các bạn khóa 8, sau đó bác gái em cũng tình nguyện dạy development econ cho khóa 8 và rủ em đi làm trợ giảng cho bác - trợ giảng có quái gì đâu, chủ yếu là sửa soạn micro dây dợ, và ăn nói có duyên cười kiếc với các bạn. Các bạn em phải nói đều hay, và chắc chắn là cũng có trình, tất nhiên là có vài bạn cá biệt em nhìn trong mắt, trong điệu bộ cử chỉ thì thấy các bạn không phục em, cũng chẳng thèm nghe em, nhưng mà em kệ vì việc gì em làm đúng thì em cứ tằng tằng làm cho xong phỏng ạ. Em đã có một thời gian hạnh phúc với các bạn, nhiều bạn giờ vẫn còn giữ liên lạc với em. Mấy tháng trước có bạn gọi em trên YM để báo tin là bạn đã có học bổng sang Mỹ học PhD econ và cảm ơn em là em đã khuyên bạn nhiều điều có lợi về phương pháp. Những lời khen như thế này hay làm em cảm động, rất có ý nghĩa bác ạ.

Một điều duy nhất làm em không yên tâm lúc làm việc chung với các bạn hồi đó là điều em sắp kể sau đây. Các bạn em trình có thể đều ngon cả, biết và hiểu các khái niệm, khả năng tính toán cũng không đến nỗi tồi, nhận thức thì khỏi nói nhưng lỗ hổng lớn nhất em nhận ra ngay là gần như tất cả các bạn không thể áp dụng kiến thức kinh tế các bạn có vào việc phân tích các sự kiện quanh ta một cách hữu hiệu. Gần như tất cả mọi người đều rất lúng túng trong việc phân tích, người thì áp dụng nhiều kiến thức sách vở quá, người thì áp dụng quá ít, có người áp dụng đúng thì lại không nhất quán, lúc được lúc không. Không có một ai, em nhớ, có được một thái độ bình tĩnh, tự tin, thư giãn, nhẹ nhàng, vui vẻ khi phân tích các sự kiện dù chỉ nhỏ nhặt lặt vặt trong nền kinh tế vớ vẩn của Việt Nam cả. Em hơi bị buồn nhưng cũng hy vọng là sau khóa học đấy trình các bạn sẽ lên nhiều hơn.

Lý do của thiếu sót này em cho rằng nằm ở chỗ các bạn là sản phẩm của một lối học và dạy kiểu tầm chương trích cú, copy paste con bà nó lung tung. Các bạn cư xử với khái niệm như bọn khủng long hay người ngoài trái đất chứ không phải như với con chó con mèo vật nuôi trong nhà. Một cái bánh mì hay nắm xôi các bạn mua để ăn sáng thì là đơn giản lắm phỏng ạ, ăn thì ăn không thì vứt, mà ăn với gì cũng là ăn - thế mà nếu em đả động đến nắm xôi hay cái bánh mì trong tương quan cung cầu là các bạn ngay lập tức coi chúng nó như những gì cao siêu ghê gớm lắm. "Cung cầu" như kiểu câu khẩu quyết nói ra phát là biến các bạn từ một bọn nghịch ngợm vui tươi thành ra một bọn học phiệt trên người toàn cơ bắp với gân cốt. Em không nhớ em có nhận xét gì với các bạn về việc này không nhưng em chắc có nói với ít nhất vài bạn là nên suy nghĩ giản dị và nhẹ nhàng hơn.

Nghe cách bác nói chuyện, với chú Bát em hay với chú Ruồi em, em biết bác dù có học cao hơn các bạn chút, nhưng bác chưa thoát ra được cái vòng luẩn quẩn là bệnh chung của bác và chúng ta lớn lên trên ghế nhà trường xhcn. Em đã nhiều lần muốn nhắc các bác, là kinh tế cũng giống như ngoại ngữ hay bất kỳ một môn học có hệ thống nào, khi nào thành phản xạ tự nhiên - bản tính thứ nhì (second nature) của mình là lúc đấy người ta đã thành ra giỏi. Đến lúc đấy rồi, tự nhiên mình thành ra vô chiêu, có khi quên mất tên các đơn vị ngữ pháp hay khái niệm kinh tế, nhưng mà nguyên tắc sử dụng thì đã ăn sâu vào máu, dù có muốn cũng không thể biện luận ngược lại được. Muốn để đạt đến cảnh giới này, chắc chắn mình phải bắt đầu bằng việc hạ cánh xuống khỏi tháp ngà học thuật, bỏ tay ra khỏi những khái niệm thần bí chỉ một số ít người có chuyên môn hiểu. Những cái jargon này giờ mình cứ tưởng là tạo nên hàng rào đẳng cấp, biến mình thành siêu nhân kinh tế, nhưng thực ra chỉ là những cái phao mình bấu víu vào giúp mình khỏi chìm trong biển xanh học vấn. Đến bao giờ thả được phao ra, vùng vẫy lung tung uốn éo mà vẫn không bị chìm thì là đã đến giai đoạn biết bơi phỏng ạ.

Tiếp theo nữa, ngành nào cũng bắt đầu từ cuộc sống, nên nếu muốn hiểu nó có ngọn có ngành, nhất thiết mình phải áp dụng nó vào thực tế cuộc sống thay vì tách rời nó ra. Nên tạo thói quen nhìn nhận mọi việc trong khuôn khổ các hoạt động kinh tế, giống như thầy tu nhìn nhận mọi thứ trong tương quan với thượng đế hay một nhà vật lý quan sát vạn vật trong các tương quan kéo đẩy nhau. Nền kinh tế nào cũng là một hệ thống, có cái đóng có cái mở nhưng không có cái nào đóng được hẳn hay mở được trọn vẹn, cái nào cũng có một cái core giữ cho mọi thứ trong cùng một hệ thống ở đúng chỗ của nó, và các hệ thống nhỏ tương tác với nhau trong một hệ thống lớn toàn cầu. Nhìn nhận từ quan điểm kinh tế, không có cái gì, em nhắc lại là không có cái gì kể cả những cái siêu hình, nằm ngoài ra khỏi ảnh hưởng của và tương tác với trung ương cả. Để hiểu được hệ thống cần xác định ngay xem trung ương là cái gì, là những ai, các tiêu chí định luật đẩy hút của nó là cái gì và hiểu rằng một hệ thống dù đóng hay mở dù chặt chẽ hay lỏng lẻo đến đâu, đa phần cũng tuân thủ theo các tiêu chí định luật này. Xem xét một nền kinh tế bất kỳ mà không nhìn nhận nó trước hết trong bức tranh toàn cảnh của chính nó mà chỉ bằng các lăng kinh chung chung của sách giáo khoa, em đảm bảo nói gì cũng sẽ thành chưa chín chắn.

Kinh tế học chẳng có gì là phức tạp, 7-8 cái nét vẽ là đủ vẽ ra trọn vẹn các điểm cơ bản. Cái phức tạp nằm trong việc đo đếm sự tương tác, xác thực cái core, và xem xét lại các tiêu chí chủ đạo của các hay một nền kinh tế. Mỗi hệ thống có những đặc điểm riêng, sách giáo khoa chỉ đưa ra cho mình các phương hướng chung, các công cụ chung để tính toán. Một nhà kinh tế giỏi cũng giống như một ông thầy lang giỏi, hiểu được hình dung được hệ thống kinh mạch chung trên mọi người ta, nhưng vui vẻ chấp nhận và giải quyết hiệu quả sự khác biệt không vượt quá ra khỏi biên cương tổng thể mà mỗi người mang theo. Kinh tế học hay bất kỳ ngành học nào mà nói theo sách giáo khoa lắm quá thì cũng giống như học cách châm cứu chỉ bằng bản đồ kinh mạch treo trên tường. Muôn đời không chọc trúng lỗ được tuyệt đối.

Nên hài hước vui vẻ, phá cách cười đùa, nhẹ nhàng tình cảm, cái gì mình đã mê thì mình đùa giỡn với nó để thấy vui, chứ đừng vặn vẹo đầu óc làm gì cho mệt xác. Em đề nghị các bác như thế. Thái độ quyết định hết mọi việc người ta làm trong đời.

Giờ em đi vào phần cụ thế hơn chút:

Trong chuyện gì khác ví dụ như BAYC thì kích cỡ có thể không quan trọng lắm nhưng trong mấy chuyện kinh tế này thì chẳng có gì quan trọng bằng kích cỡ tương đối cả. Em đã nói ít nhất một lần rồi là nền kinh tế Việt Nam rất nhỏ, chẳng là cái gì trong tương quan thế giới. Nhiều người trong chúng ta, vì là người Việt nên định kiến mà, nên khi xem xét nền kinh tế Việt Nam cứ phóng đại nó lên không cần thiết. Xem xét một con giun với đôi mắt để xem con trăn thì chẳng trách là lúc nào cũng off off focker off phỏng ạ? GDP cả nước ta thấp hơn thu nhập của ít nhất 50 tập đoàn lớn trên thế giới. Thay vì việc xem xét nền kinh tế nhà mình dưới lăng kính vĩ mô, em đề nghị nên xem xét nó theo kiểu vi mô, tức là nên xem xét Việt Nam như một doanh nghiệp lớn hơn là như một nền kinh tế nhỏ. Tự dưng em thấy nhẹ nhõm khoái hoạt khắp người sau khi nói được ra điều này.

Giả sử như ta làm thế thật, mọi vấn đề to tát tự dưng bị ép lại thành vấn đề hay tiêu chí duy nhất là tính hiệu quả (efficiency). Xuất phát từ mong muốn làm tăng efficiency trong mọi hoạt động của đại doanh nghiệp mang tên Việt Nam này, người ta chỉ cần là một chuyên gia tư vấn tốt thay vì làm một nhà kinh tế giỏi lý thuyết khoái phiếm đàm. Em các bác tính vốn lười nên làm cái gì cũng chỉ muốn đạt được kết quả với thật ít thời gian và công sức - nên tự dưng thành tín đồ của đạo efficiency. Tựu trung mọi thứ em làm chỉ quay quanh muôn hình vạn trạng đủ chỗ diệu ẩn của chữ đó và em cổ võ lối suy nghĩ này cho toàn thể quần chúng nhân dân.

Kính bác
Aquafina
08-07-05, 02:17
Cho em tán phét với

Về cơ bản em ủng hộ và tán thành quan điểm của bác Gấu, chỉ trừ hai cái paragraph cuối cùng. Quả nhìn nền kinh tế Việt Nam dưới con măt vi mô, như một doanh nghiệp lớn, em cho là a little aggressive on the excution. Bác của em có vẻ vẫn còn dốt, chỉ hiểu đạo chứ chưa biết hành đạo :D ( nhân tiện chửi câu cho không khí nó nóng thôi, bác cứ bỏ qua cho em).

Em cho rằng về độ phức tạp, thì một nền kinh tế khác hẳn một doanh nghiệp lớn, thậm chí một tập đoàn. Bác có thể tăng tính hiệu quả của một doanh nghiệp bằng cách trang bị máy móc tân tiến, hiện đại hơn, thuê công nhân có trình độ cao hơn, thậm chí kiếm một con thứ kí ngon hơn để thư giãn nhưng bác không làm thế được đối với cả một nền kinh tế, ít nhất là trong trường hợp này, nền kinh tế nghèo đói của Việt Nam, phỏng ạ ? Control của bác over một doanh nghiệp cũng khác với một nền kinh tế. Làm thằng giám đốc, bác muốn làm gì thì làm, chả thằng nào cãi được, bật bác, bác cho về quê bú tí vợ ngay, nhưng đối với một nền kinh tế, bác lung tung nó cầm dao thuê người chém bác đứt đầu . Còn nhiều cái bất cập nữa trong cách đơn giản hóa vấn đề này của bác, nhưng cứ tạm như ở trên đã, em ngồi đây uống hot chocolate chờ phản hồi của bác.

Em

Aquafina
Gaup
08-07-05, 02:30
Chú Aqua còn trẻ, trình cũng gọi là có triển vọng nhưng mà có cái glass ceiling còn thấp quá. Ít khi nói được quá 3 câu mà không va đầu vào đâu đấy. Chú thử ngồi nghĩ thật kỹ hộ anh lại xem các ví dụ chú đưa ra đã thực sự là đúng chưa, chú có tự phản bác lại ý kiến của chú được không?

Một khác biệt anh nghĩ đến là việc các công ty có thể đuổi người để cắt giảm chi phí nhưng một nền kinh tế thì không hay khó làm được thế. Mọi thứ khác nói chung đều tương tương cả, kể cả về chính trị nếu mà suy ra đủ rộng thì cũng y nhau. Anh thấy thế hay.
Aquafina
08-07-05, 02:47
Chú thử ngồi nghĩ thật kỹ hộ anh lại xem các ví dụ chú đưa ra đã thực sự là đúng chưa, chú có tự phản bác lại ý kiến của chú được không?


Bác em buồn cuời thế. Em mà tự phản bác mình thì hóa ra em tự mẫu thuẫn lí luận của mình à.

Tạm thời, cứ giả sử là vụ đơn giản hóa nền kinh tế thành doanh nghiệp lớn của bác là khả thi. Bây giờ bác đề xuất cho anh em vài phương án để tăng tính hiệu quả trong sản xuất với cả phát triển dựa trên các phương tiện của kinh tế vi mô đi.

P/S: Không chơi tranh luận ad hominem nhé. Chỉ lí luận và bằng chứng thôi, tuổi tác, tôn giáo, underwear preference không tính làm phương tiện nhá.
Gaup
08-07-05, 02:51
Anh đang nói rộng rãi thế, các việc cụ thể để cho bác Atula vào giải thích phê bình của bác đã, rồi tiện đâu anh nói đấy.

Chú đừng húng nữa đi. Không phải quen anh xong lúc nào thấy anh cũng nhảy choi choi lên gạ gẫm nói chuyện, trên YM vừa online cái cũng buzz vô hồi kỳ trận. Anh hơi mệt rồi đấy anh nói trước.

Chú vừa yêu cầu anh giải quyết giải thích đi có khác gì chú thách anh trồng cây chuối đi từ đầu này đến đầu kia bãi biển, chưa nói đến chuyện có làm được việc đấy hay không, anh chỉ nghĩ lần sau đừng đề nghị nhau những việc vô tích sự. Thách đố kiểu vô ích đấy chú nghỉ đi cho anh. Chọn một đề tài, một lĩnh vực nhỏ, một vấn đề cụ thể rồi bắt đầu trình bày, đừng đòi thâu tóm cả vũ trụ trong cái air head của một người 20 tuổi anh xin.
Aquafina
08-07-05, 05:34
Ịt ụ Gấu nhà nham hiểm, nhớ em đấy. Chuyện này nhất định sẽ giải quyết trên bàn bi-a.

Ngồi chờ bác Atula vào vậy !
a-tu-la
08-07-05, 17:17
em vào đọc bài bác Gấu viết cho dài quá. Tự biết là được bác mến yêu, tự dưng thấy sướng âm ỷ.

Em trách chị Thu em mấy điểm thế này (nhưng đối với em thì không là quan trọng):

1. Chị ý lên báo viết cho quần chúng, mà lại nói lòng vòng nhiều về học thuật quá. Nhất là đoạn tổng cung mí cả tổng cầu. Đã dùng mô hình này thì làm gì có chuyên cung tăng cầu tăng thế nào đấy không biết, v.v.... (đoạn nào trong bài ấy các bác xem cho em, em đọc qua qua thôi, không chơi trích ra đây đâu). Vì ở đây chỉ có một cái shift của anh tổng cung lên phía trên (hay vào trong). CÒn thì anh tổng cầu vẫn đứng im. Nhưng vì tổng cung shift nên lượng cầu phải giảm, vì có sự move lên trên theo đường cầu. Vì thế điều hiển nhiên là sản lượng giảm và giá tăng (lạm phát). Cái này thì trẻ con rồi, không tính.

2. Điều quan trọng ở đây là, khi đã rơi vào thế đau khổ này, sản lượng sẽ giảm vì tất cả các doanh nghiệp cùng ớn chi phí tăng, các chính sách tài khóa sẽ không thể mở rộng đựoc. vì nếu mở rộng (như tăng đầu tư nhà nước) như vẫn làm mấy năm vừa rồi, sẽ là đổ thêm dầu vào ngọn lửa lạm phát. Ừ thì đúng là nên thu hẹp chi tiêu. Việc này không thuộc thẩm quyền bên chị Thu, mà ở bên anh HÙng. Chỗ bên chị Thu chỉ có mỗi việc là thắt chặt tiền tệ để giảm lạm phát. Nhưng chị ấy còn băn khoăn mãi giữa mở rộng hay thắt chặt tiền tệ, vì cái lúc thì tác động vào cung, cái thì tác động vào cầu. Em có cảm giác chị ý nhầm đầu tư là liên quan đến tổng cung, nên chị ý mới băn khoăn lấn cấn thế. Đầu tư thì liên quan đến xây dựng cung ứng thât, nhưng mà nó thuộc tổng cầu thì ai chẳng biết nhỉ?

Tóm lại là chị Thu ko cần băn khoăn gì cả: lạm phát sẽ tăng và sản luợng sẽ tăng chậm hơn dự kiến. Việc của chị Thu là giảm lạm phát, thì chỉ có cách thắt chặt tiền tệ từng buớc thôi còn gì nữa. Tất nhiên "từng bước" thế nào thì chị ý với anh Thúy mới biết được.

Chỉ có một vấn đề em băn khoăn qua lần tăng giá xăng vừa rồi:

1. Chính phủ thực ra vì thấy giá xăng thế giới tăng kinh quá, nên đành bỏ hỗ trợ xăng dầu. Thực ra, việc từ bỏ hỗ trợ nên làm vào lúc khác - lúc mà lạm phát còn đang nhẹ như quãng 2001-2003. Lúc ấy có tăng giá xăng dẫn đến lạm phát thì cũng không bị nặng như bây giờ.

2. Năm nay là năm thứ 2 kinh tế VN bị sức ép lạm phát, giờ ko tăng giá xăng cũng vẫn bị lạm phát cao rồi. Vậy tăng giá xăng làm cho thêm căng thăng hơn. Vấn đề cần lưu ý cho em ở đây: em không chống việc tăng giá xăng, nhưng muốn nói đến thời điểm tăng phù hợp. Và chính lúc này đây lại là lúc giữ cho giá xăng bình ổn.

3. Nếu nhà nuớc biết điều tiết, thì đã tăng giá xăng khi lạm phát thấp. Nhưng chắc chắn tất cả các cơ quan chính phủ khi ấy nều không muốn "ôm rơm rặm bụng" làm gì, vì tình hình đang ngon quá.

4. Lần tăng giá xăng này chẳng qua là Bộ tài chính muốn lợi dụng thực tiễn khách quan để tăng giá cho nó hợp lý thôi, vì không dưng tăng dân nó ị vào mồm. Thế nhưng lại không nghĩ đến tổng thể nền kinh tế, là chính lúc này Bộ tài chính phải là ngừoi hy sinh, chịu gánh lấy cơn sốc giá dầu. Sau này mọi chuyện qua rồi, ta giả sử lạm phát giảm xuống thấp đuợc, thì len lẻn tăng giá dầu cho converge với giá quốc tế (em bác luôn ủng hộ đưa giá dầu về giá quốc tế).

5. bản chất của vấn đề chỉ là thời điểm can thiệp. Mà philosophy của chính sách kinh tế cũng chỉ thế thôi.
a-tu-la
08-07-05, 17:24
Hôm qua trên tàu về em co viết bài gửi báo Tuổi trẻ. Hôm nay truớc khi gửi đi, thấy viết chưa đuợc rõ ràng lắm, mà lại nửa đùa nửa thật giống trên Thăng Long, có vẻ đếu hợp với một bài báo.

Cứ post lên đây cho anh chị em đọc cái. (trong bài có hyperlink và một số đoạn nhấn mạnh đuợc in nghiêng, nhưng post vào đây chắc là không giữ đuợc)

Chi 9% ngân sách để chống lạm phát, có đắt hay không?

Tăng giá xăng dầu: Thế lưỡng nan “kinh điển”
Giá dầu tăng quá mạnh đã đẩy chúng ta rơi vào một thế bí khó gỡ của kinh tế thị trường. Ấy là một cú sốc từ phía cung. Các nhà kinh tế đều nhất trí rằng các cú sốc oái oăm này sẽ gây ra nạn đình lạm. Hiện tượng của nó là lạm phát tăng cao kèm theo suy giảm sản lượng của toàn nền kinh tế. Nếu lạm phát trượt lên 2 chữ số, thì GDP năm nay có thể chỉ là 6-7%, nghĩa là mất trắng 2% GDP theo dự kiến. Chưa kể nỗi ám ảnh khó tả về lạm phát sẽ vương vấn không chỉ hết năm nay. Ta lại còn phải tính đến những hậu quả nguy hiểm khác của lạm phát. Một ví dụ dễ thấy là sức ép lên đồng nội tệ sẽ tăng. Và Nhà nước lại phải vất vả ra sao để kiềm chế nguy cơ ấy. Ta thử nghĩ thế này. Lạm phát ở ta cao hơn lạm phát ở Mỹ đến 8%/năm, thì giá trị tìền Việt Nam đương nhiên có khuynh hướng giảm xuống từng ấy so với đôla Mỹ. Nghĩa là giá một USD sẽ vượt quá 17.000 VND. Dường như các nhà kinh tế Việt Nam chưa có sự thống nhất về hậu quả của một mức phá giá như vậy. Nhà nước chắc hẳn phải can thiệp để bình ổn đồng Đô. Nếu kiều hối không đủ để củng cố cán cân vãng lai, và chẳng may phúc bất trùng lai, luồng vốn nước ngoài chảy vào cũng không nhiều thay đổi, thì Ngân hàng Trung ương sẽ buộc phải tung ra rất nhiều ngoại hối. Ta giả định một kịch bản là nhờ những nỗ lực của Nhà nước, đồng nội tệ chỉ mất giá 2% chứ không phải 8%, tức là giá đô-la tăng thêm khoảng 300 đồng/USD. Những khoản nợ nước ngoài chiếm quãng 36% GDP tính bằng đôla quy ra tiền Việt sẽ lặng lẽ tăng lên, như trong ví dụ này thì thành 36.7% GDP. Thế là ta mất thêm 0.7% GDP. Vậy thiệt hại sơ bộ của lạm phát là khoảng 2.7% GDP, chưa kể những thiệt hại gián tiếp và lan rộng trong những vòng xoáy kế tiếp ta chưa suy diễn đến. Quả là một bài toán khó.

Một giải pháp kiểu Thomas More
Trong một bài viết vào tháng Mười năm ngoái, Bà Nguyễn Thu, Truởng Phòng Phân tích Kinh tế của Ngân hàng Trung ương, đã đưa ra một ý kiến mà tôi cho là rất chính xác về học thuật. Ấy là gợi ý giảm thuế để bù cho chi phí tăng, nhằm đẩy lui đường Tổng Cung về vị trí ban đầu. Tôi đã cầm bút tính ngay xem có khả thi hay không. Sau một hồi tính toán thì tiếc thay ấy lại là một giải pháp utopia nếu không muốn nói là tai hại: Ngân sách sẽ bị thâm thủng rất mạnh nếu muốn duy trì mức lợi nhuận sau thuế của doanh nghiệp như trước khi tăng giá xăng dầu (mức chi phí tăng tôi dựa theo kết quả tính toán của Cục Quản lý Giá (Bộ Tài chính) do ông Nguyễn Tiến Thỏa cung cấp qua VnExpress). Đấy là chưa kể những hậu quả rất không hay khi nảy sinh tiền lệ giảm thuế một cách bất chợt vì các tình huống đặc biệt. Cũng có lẽ vì các lý do trên mà Chính phủ đã không đưa ra một chính sách kiểu này.

Không tăng giá xăng thì sao?
Bây giờ ta hãy tính điều gì sẽ xảy ra nếu Nhà nước quyết tâm không tăng giá xăng dầu (trong thời điểm bất lợi này).
Nếu lời ông Trần Văn Tá là đúng, thì khi giữ nguyên trợ cấp xăng dầu, ngân sách sẽ phải bỏ ra 15.700 tỷ trong 183.000 tỷ đồng của ngân sách năm nay, tức là khoảng 8,6 % ngân sách. Mà chúng ta biết là gần đây ngân sách thường chiếm khoảng gần 30% GDP (tổng chi ngân sách năm 2004 là 28,89%GDP theo số liệu của Viện Nghiên cứu và Quản lý Kinh tế Trung ương). Nghĩa là Nhà nước phải hy sinh 2.57 % GDP cho công cuộc chống lạm phát. Ấy có phải là một con số khủng khiếp đối với người làm chính sách hay không? Với ngưòi dân thường thì ghê sợ lắm: hơn chục ngàn tỷ đồng chứ có chơi đâu. Phải cân nhắc thật kỹ.
Nhưng thị trường vốn là một ván cờ không ưu ái kẻ run tay. Hãy tưởng tượng xem, nếu bỏ ra 2.57% GDP mà ta tạm thời bình ổn được lạm phát, nghĩa là duy trì mức lạm phát dự kiến, thì rất có thể duy trì được mức tăng GDP dự kiến. Nghĩa là gặt hái khoảng 8-9% trong bình yên. Nghĩa là ta thu về được 2% GDP đã mất như vừa kể ở trên. Như thế có phải là một bài toán có lợi hay không? Cũng cần phải nhấn mạnh hơn nữa, 2.57% GDP “bỏ ra” không phải là khoản mất đi thực, chỉ là “bỏ ra” khỏi túi Nhà nước ở bên trái và “nhét vào” túi doanh nghiệp ở bên phải, hay chỉ là một khoản chuyển giao mà thôi. Trong khi đó, 2 % tăng trưởng thu đuợc thì lại là một sự tăng lên thực, một sự sinh sôi mới theo đúng nghĩa đen.
Như vậy, theo những tính toán sơ bộ trên đây, ta thấy việc bỏ ra 9% ngân sách (bằng việc duy trì giá xăng dầu như cũ ) ngân sách để ngăn chặn mức lạm phát cao không phải là cái giá quá đắt.
Cũng cần lưu ý rằng tôi đang thảo luận vấn đề trong bối cảnh bất lợi hiện nay của nền kinh tế, tức là khi nạn lạm phát cận hai con số đã tích luỹ từ năm ngoái. Còn việc tăng giá xăng dầu là việc trước sau gì cũng phải làm. Nhưng theo tôi thì nên làm trong thời kỳ lạm phát thấp là hay hơn cả.

Uống thêm thuốc hay tập thể thao?
Dù thế nào chăng nữa, trên đây chỉ là những tính toán cho một sự đã rồi. Mức giá đã được kích hoạt. Vấn đề lúc này là phải giải quyết các hậu quả của nó mà thôi. Như chúng ta thấy, để giải quyết các hậu quả kinh tế, chúng ta thường “đôn đốc” thị trường bằng các chính sách hành chính. Song, trong dài hạn, chúng ta phải suy nghĩ rất thận trọng những vấn đề sau:
- Sau cú sốc tệ hại này, thâm hụt cán cân thương mại vốn đã cao một cách bất thường trong mấy năm qua, sẽ đi đến đâu? Có cần chuẩn bị báo động hay chưa?
- Giá xăng dầu sẽ tiếp tục đi đến đâu? Nếu lạm phát là mục tiêu sống còn, thì trong tương lai phải thắt chặt cả chính sách tài khoá lẫn tiền tệ. Hai viên kháng sinh liều cao cho một hình hài trong cơn gió lạnh. Tất nhiên là sản luợng sẽ suy giảm như người ốm mất cân.
Xét đến cùng, tôi cho rằng trong môi truờng toàn cầu hoá, chúng ta không thể nào tránh được những biến động toàn cầu, khi thì từ một cơn hạ hoả của anh láng giềng khổng lồ, lúc thì từ đợt suy thoái của một thị trường xa xôi nhưng sức mua dào dạt, lúc nữa lại là một cơn lốc giá dầu thổi qua xa mạc. Điều quan trọng cuối cùng giống như câu châm ngôn của các cụ nhà ta: phòng bệnh hơn chữa bệnh. Hay như trong y học cả Đông lẫn Tây: người khỏe thì ra gió cũng không sao.
Fulcrum
08-07-05, 18:35
Em xin lỗi cắt đứt mạch hoa bướm của Gấu với la, cho phép em hỏi cái. Hồi trước em nhớ em nghe hơi nồi chõ déo đâu đấy, hình như trong trường đại học thì phải, là nếu tại thời điểm một mặt hàng tăng giá, lượng tiền lưu hành trong nền kinh tế là không đổi, thì sẽ có một (số) mặt hàng khác giảm giá với mức giảm tương ứng.
Đm đợt này thật đốt đuốc đi tìm cũng đéo có cài gì giảm giá. Hàng hóa léo nào chẳng qua khâu lưu thông mới đến tay người tiêu dùng, mà bây giờ làm đéo còn cảnh cưỡi ngựa trạm chạy liên tục bốn trăm dặm thổi kèn toe toe đưa thư, cơ con bà nó giới hóa nó hết rồi đến 4`lởm lắm cũng phải đi xe ôm nữa cơ mà, phỏng bác? . Thế vậy là thế léo nào ạ, hay là cô em nói phét? hay là em nhớ nhầm? Lịt mịa lại tiếc hồi ấy lười là thứ nhất đéo phải ngành mình là thứ hai cô giáo già chứ đéo trẻ là thứ ba tiết cuối là thứ tư nên đéo hỏi kỹ mẹ thành ra bây giờ phải đi hỏi thật nhục vãi.
Cổ Nhuế
09-07-05, 09:13
Mẹ, chú La ngớ nhẩn x tả. Bài chú chắc chắn sẽ không bao giờ được đăng trên Tuổi trẻ cả, đơn giản là độc giả của báo này sẽ x hiểu chú viết gì, mà báo thì không muốn mất độc giả.

Về nội dung của bài viết anh chưa bàn tới, nhưng kiểu như bài của chú thì nên gửi cho Đầu Tư (vir.com.vn) hoặc Thời Báo Kinh Tế (vneconomy.com.vn) thì may ra mới có người đọc.

Nhưng trước khi gửi bài cho báo thì chú nên tham khảo chương trình dạy viết báo kinh tế (http://www2.gsb.columbia.edu/ipd/*_intro_vie.html), chứ bài của chú, nói riêng về mặt báo chí, viết như buồi í.

Hay là thuê anh nhuận sắc cho?
Gaup
09-07-05, 09:52
Bác Miên tự viết hay copy paste đấy?

Bác Atula, hôm nay em đã chỉ thị cho xếp đồng chí Thu về nói lại là lần sau viết bài đăng báo không nên đưa chức danh trưởng phòng phân tích kinh tế ngân hàng nhà nước ra nữa, dễ bị thiên hạ hiểu nhầm là phát biểu quan điểm chính thống của ngân hàng, dù đúng hay sai cũng không có lợi phỏng ạ.

Em dạo này bận tình nguyện nhiều nơi quá nên chắc phải cần một ít thời gian nữa để gúc trước khi bình luận thêm về WTO, công đoàn, và giá dầu lên. Bác bình tâm.

Cụ thể bao giờ bác qua đây?
a-tu-la
09-07-05, 14:07
Cụ thể bao giờ bác qua đây?

Bác Gấu em, em rất cảm ơn tấm thịnh tình bác dành cho em một chỗ trong thùng các-tông của bác. Nhưng em nghĩ, em sẽ cố gắng kiếm một cái thùng khác trước khi sang đuợc là hay nhất. tất nhiên trong trường hợp dỏ hơi nhất là gầm cầu cũng bị bọn nó bảo kê cả rồi thì rất có thể em phải nhờ bác.

Điều quan trọng là em muốn có bác để thỉnh thoảng hàn huyên ví cả hướng dẫn em vào những chỗ lạ lùng của Thủ đô ta.

Bác Nhuế: Em công nhận bác nhận xét bài em đúng. Em viết khi đang đi trên tàu điện ngầm, mà con bà nó, dạo này em bận quá, viết xong chỉ muốn gửi đi cho khuất mắt còn quay lại làm việc của em. Em biết là văn phải thế léo nào mới tải đựoc đạo. Hay bác nhuận sắc cho em thật nhá? Cái bài này của em có nhiều ý em chưa nói ra hết đuợc (tách ra mỗi ý bôi lem nhem theo văn báo chí cũng đuợc 1 bài, em trộm nghĩ thế), nên cũng biết dễ bị hiểu nhầm và ăn tát lắm. Chẳng nhẽ viết báo mà chỉ có Võ Trí Thành đọc thì thà viết mẹ nó email còn hơn, bác nhỉ?

Kính các bác, em chạy cái đây. Thôi, vụ lạm phát lần này kệ con bà nó đấy cái đã.
Gaup
09-07-05, 19:26
Vầng, bác Atula, chuyện lạm phát cũng như chuyện nhà ở là tùy thuộc bác em. Nhưng mà tìm chỗ khi bác chưa sang cũng giống như nhờ người khác ở Hà Nội kiếm vợ cho khi bác đang trên đường thiên lý, cũng phức tạp lắm.

Em cũng bận, tự nhiên dạo này cũng lại giống chị View em, chỉ thích những gì ngắn, nhẹ, tình cảm, suy nghĩ giá dầu lên xuống ảnh hưởng thế nào cũng dở.

Bác ruồi trâu em phản bác bài bác em bên kia theo kiểu cấy rẽ em thấy thế nào ý. Em biết rõ là em bất mãn mà giờ ngồi bẻ lại phải viết dài dài...mệt ra phết nên thôi em té đã.