Bản chất của thành công?

xeko
23-10-06, 15:15
Có đôi khi chúng ta có cái nhìn nhận đúng đắn ở tuổi 16, rồi đánh mất đi ở tuổi 26 và lại tìm lại được ở tuổi 46!

BẢN CHẤT CỦA THÀNH CÔNG

(© Hà Minh Ngọc - Lớp Văn 06-09)



Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của sự thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm, cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ…


Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp nấu những món ăn mà mẹ thích nhân ngày 8 – 3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ có màu đỏ sậm lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con có thể không thành công trên "chiến trường" bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ "đóa hồng" của tình yêu. Một hạnh phúc ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.


Thành công còn là câu chuyện về một cậu bé dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi một ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?


Sau mỗi mùa thi đại học, có bao sĩ tử buồn rầu khi biết mình trở thành "tử sĩ." Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi nguyện vọng một lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thực ra không phải là thất bại, chỉ là thành-công-bị-trì-hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với nguyện vọng hai, nguyện vọng ba. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình, đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.


Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi vì ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình yêu nào thiêng liêng hơn thế?


Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến công của một người cha gần hai mươi năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày ông tốt nghiệp khóa-học-của-một-người-cha.


Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái nhiều thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: "Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn." Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.


Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành một tỉ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu cả tâm hồn. Khi đó, bạn thực sự thành công.


Cũng có khi bạn mơ ước thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovic – ông chủ của một đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho "đội bóng" của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovic không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mỗi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế.


Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: "Cuộc sống này không có thất bại, có chăng chỉ là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi." Còn đối với tôi, thành công là khi có ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy ngẫm của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công!


Ngày 06 tháng 09 năm 2006

-------------

*** Bài văn trên được viết bởi em Hà Minh Ngọc, lớp 10 chuyên Văn với đề bài sau: “Một bài học sâu sắc, ý nghĩa mà cuộc sống đã tặng cho em.”.

*** Lời phê của giáo viên: Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất! Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công.
Điểm 9 (ghi chú thêm 9+)
HaiDang
23-10-06, 15:40
Một bài văn hay, cảm động và sâu sắc. Anh ngạc nhiên vì tác giả của nó đang học lớp 10. Năm anh học lớp 10, anh x nghĩ được thế này, x viết được thế này.
Biển Xanh
23-10-06, 16:42
Em hỏi câu này hơi lạc đề ở đây chứ theo em nhớ thì lớp 10 học Văn hình như không có cái kiểu đề bài nào như thế này. Văn lớp 10 chỉ toàn bình văn, bình thơ, bắt đầu học truyện Kiều, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Trãi, v.v....Em ngày xưa học văn vẻ thì cũng lớt phớt thôi nhưng chứ cái kiểu đề bài như thế này trong chương trình giáo dục dành cho lớp 10 em đảm bảo gần như 100% là không có.
nhaphat
23-10-06, 16:52
Anh nghĩ viết cái này chả có gì khó. Em nào nào biết nghĩ một tí, biết tổng hợp vài quyển sách dạng chicken soup for the soul là viết được. Thêm nữa bây giờ bọn trẻ nó tiếp cận nhiều thông tin, nhận thức sớm lắm. Lớp 10 viết được thế này không lạ!
NNH
23-10-06, 16:52
Lớp 10 mà là được bài văn thế này quả thật quá giỏi, nếu thằng bé này mà tự viết độc lập được thế này không cứ cô giáo nó mà anh cũng phải ngả mũ.
linhchi
23-10-06, 17:02
Biển Xanh, em ấy học chuyên, nên ngoài chương trình xương sống có thể được học thêm những giáo trình đặc biệt để phát triển năng khiếu.

xeko, đây là một thành công về trình bày bài của em, đẹp mắt lắm, chị thích. Thành công này nhỏ bé và "giản dị đến bất ngờ" phải không ;). Btw, chúc mừng sinh nhật em nhé.
stupidkid
23-10-06, 17:08
Em nghĩ nên để một thời gian nữa xem có thằng nào gúc trúng không, kẻo lại như em gì Huế thương dạo nọ. Vì em thấy dạng truyện ngắn ngắn triết lý dạy đời tuổi teen giờ hơi bị nhiều
xeko
23-10-06, 17:42
@ SK:http://www.muabanhang.com/main.php?code=108&cid=205
Bác vào kiểm tra nhé!
@Linh Chi: huhu copy paste đấy chị ạ.
@Nhaphat: Let your pen work and you will see hehe!
MYT
23-10-06, 18:06
xeko, đây là một thành công về trình bày bài của em, đẹp mắt lắm, chị thích. Thành công này nhỏ bé và "giản dị đến bất ngờ" phải không ;). Btw, chúc mừng sinh nhật em nhé.

Bạn linhchi khen duyên không chịu được, đúng là đời và mạng đều rất đáng quý :-)

@nhaphat: đúng là nhiều người viết được nó bác à, nhưng nếu chỉ trong một tiết kiểm tra mà cô/cậu học sinh đó có đủ tâm sự, cảm hứng để viết được những điều đó thì mình nghĩ là nó phải xuất phát từ tâm hồn chứ không phải là vay mượn hay cóp nhặt bác ạ
nhaphat
23-10-06, 19:54
@nhaphat: đúng là nhiều người viết được nó bác à, nhưng nếu chỉ trong một tiết kiểm tra mà cô/cậu học sinh đó có đủ tâm sự, cảm hứng để viết được những điều đó thì mình nghĩ là nó phải xuất phát từ tâm hồn chứ không phải là vay mượn hay cóp nhặt bác ạ

Uh thì anh có nói là nó không phải ra từ tâm hồn đâu. Chicken soup for the soul ăn vào tiêu hóa rồi thì thải ra cũng bằng tâm hồn cả chứ bằng đại tràng à? :4:
Anh không chê, em đó cũng có nhận thức khá, khá hơn nhiều người trong cái xã hội đa số người ta chỉ cắm mặt làm tiền ở nhà mình. Nhưng để khen thì nên nói hiếm hơn là nói giỏi. Vì nó chẳng khó, ý tưởng không mới và cách trình bày không mới... túm lại là dừng ở mức đọc được. Có mới là nó không phải của một học sinh em ở Mẽo hay Âu mà lại của nhà mình, thê thôi.
thienanh
23-10-06, 22:11
Em nói thật, lớp 10 thì viết thế này được. Chứ sau khoảng vài năm nữa, nó mà vẫn suy nghĩ thế này thì mới gọi là ngạc nhiên. Các em chập chững bước vào đời, làm gì còn ai suy nghĩ hồng tím kiểu này nữa. Ngày trước em cũng thế, cũng suy nghĩ nhiều thứ trên trời dưới biển. Nhưng mà bây giờ đứt hết sạch sành sanh. Giờ chỉ nghĩ làm thế nào kiếm được càng nhiều tiền càng tốt, miễn là đừng làm gì quá đáng cả, vì tự nhiên em nhận ra là có tiền, người ta suy nghĩ kiểu gì cũng được. Ngày xưa mình cứ cho rằng thế là không đúng, không hay. Nhưng giờ lại thấy ngày xưa ngô nghê quá. Các bác em, em có gì không đúng thì cho em xin vài lời nhận xét nhé.
Mecado
23-10-06, 23:06
Anh nói có khi các cô chú lại bảo anh GATO với thằng bé học lớp 10. Nhưng anh thật, anh cũng từng là học sinh giỏi văn đi thi thành phố ngày xưa, các loại sách dạy tập làm văn cũng đã đọc, đã copy các thể loại giáo trình , giáo chã nâng cao rồi làm mẹ nào có cái dạng ra đề văn như thằng bé trên làm? Mà trong một tiết học nó viết được như thế thiên tài cbn nó rồi. Để viết được như thế phải "trải nghiệm" và có chút tuổi đời va chạm và kinh nghiệm sống rất nhiều. Lớp 10 với 16 tuổi đời suy nghĩ "già dặn" được như thế chăng ? Nghe như bố anh đang nói chuyện với anh, anh thật! Lại một em thi ĐH Huế điểm 10 văn nữa chăng? Hay thời buổi internet thông tin đa dạng, em ấy cập nhật thông tin dễ dàng? Nghe từng đoạn một bài văn của em này không hiểu anh thấy cứ quen quen như đã đọc ở đâu đó rồi. Mà thôi, già rồi đé,o ai lại đi GATO với bọ trẻ, hôm nay mình thật cứ thế đé,o nào ấy nhỉ?
Tequila
23-10-06, 23:20
Chả hiểu các bác thế nào chứ em đọc bài văn này thấy rất khó chịu. Chia sẻ với bác Mecado là chả nhẽ lại ngồi chê bai này nọ một con bé lớp 10, nhưng em cũng thấy cứ thế đ'eo nào. Nhất là đọc được quả lời phê của cô giáo thì em lại càng thấy thế đe'o nào tợn.
NOSHNA
23-10-06, 23:24
Mấy khi các em lớp chuyên Văn mà không phải học về pumpkin ấy chết Puskin mà các bác toàn GATO với em ý. Tội nghiệp em bé này chữ đẹp thật nhưng bay bướm và nhiều đường cong quá, e rằng sau này sẽ lãng mạn, mơ mộng phải biết.

Mấy khi có một em bé học lớp 10 viết văn hay như thế. Em thấy ngôi trường mà em ấy học có nhiều điều mà bộ giáo dục nên học bởi vì ra đề văn kiểu này. Hồi bé em còn đi học, nhớ các bạn lớp Văn tóc tết hai bím dài đến đầu gối, toàn bắt em đọc thơ Puskin. Các bạn ấy lãng mạn lắm nhưng chẳng bao giờ phải làm đề văn kiểu này. Nghĩ lại may quá, bây giờ Văn mới được dạy theo đúng cách của nó các bác ạ. Thà để học sinh tự viết thế này hay hơn là mấy bài văn vớ vẩn của mấy ông chết từ đời tám ngoánh nào rồi.

Đọc bài này em thấy tuy rất hồng tuyết nhưng quả thực nó phần nào giúp cho những đứa tuổi teen hiểu biết về cuộc sống hơn, có một góc nhìn toàn diện hơn về cuộc sống. Theo em thế mới là văn học.
Biển Xanh
24-10-06, 04:19
Cô giáo ra đề văn "Em hãy nói thế nào là lòng dũng cảm". Một bài văn duy nhất được điểm 10, và đó là một tờ giấy trắng với 1 dòng duy nhất "Thế này là lòng dũng cảm" :D
Nắng sớm
24-10-06, 05:14
Đề Bài môn Triết: ''Các bạn hãy tả làm sao cho cái ghế tôi đang ngồi biến mất''.
Học Sinh: Cái ghế nào???

:4:
Sất
24-10-06, 10:40
Chả hiểu các bác thế nào chứ em đọc bài văn này thấy rất khó chịu. Chia sẻ với bác Mecado là chả nhẽ lại ngồi chê bai này nọ một con bé lớp 10, nhưng em cũng thấy cứ thế đ'eo nào. Nhất là đọc được quả lời phê của cô giáo thì em lại càng thấy thế đe'o nào tợn.

Bạn cứ tưởng là bạn Tét vào hồng tím với bạn Xê cô em HÀ này viết văn 9 điểm cơ.

Nói chung là em Hà viết bài văn tròn trịa trơn tru kiểu vẹt hát, toàn phát hiện ra chân lý phẳng, tức là những điều hiển nhiên ngơ ngẩn.

Tuy nhiên, một số điều hiển nhiên ngơ ngẩn được phát biểu, thuộc về giả định bên trong của vô thức, của đám đông hết sức vô lý được các bạn hồn nhiên diễn đạt và tin tưởng như bạn Lạng thì giá trị hơn. Những người vậy khi thoát khói tình trạng dễ rơi và tình trạng thiên tài kiểu bạn Way. Còn những người diễn đạt những điều hiển nhiên kiểu chân lý phẳng, thuộc về bề mặt bên ngoài của ý thức đám đông thì được lòng đám đông, là một kiểu khẳng định lại giá trị cọp vẹt mà nó nhiều lúc lung lay muốn thoát khỏi.


Cho bạn hỏi thăm quán " sữa đậu lành" của Tét nhé. :nutkick: :hitrun:
Kiếm&sons
24-10-06, 16:44
*** Lời phê của giáo viên: Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất! Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công.
Điểm 9 (ghi chú thêm 9+)

Lời phê gì mà như tâm sự tuổi mực tím. "Mong", "cảm ơn", "cần", "đấy"--> Chã tím sân trường. Ngậm ngùi văn phòng phẩm Hồng Hà wá!
Emily
24-10-06, 22:36
Bạn mỏ nhọn
BẢN CHẤT CỦA THÀNH CÔNG

(© Hà Minh Ngọc - Lớp Văn 06-09)

...........

Lúc đầu thấy buồn buồn (kiểu bị thọc lét), sau thì sởn gai ốc.
tonnyano
24-10-06, 22:58
Mặc dù từ bé tớ toàn chơi toán đếck chơi văn nên điểm chẳng vượt khỏi trung bình vớt nhưng cái bài thế này mà đã được trầm trồ tán dương thì kể cũng lạ, nói về nội dung thì có vẻ hiểu biết hơn tuổi nhưng ở thời đại này thì 9x mà có hiểu biết như thế này thì cũng không phải là quá vui.

Nếu xem các bài luận của các cháu tây tầm tuổi này thì nó cũng sâu sắc và nhân văn không kém (giữ tí thể diện dân tộc chứ không tớ dùng từ "gấp mấy lần"), cái mà ta thấy lạ là vì người Á đông chúng ta lớn quá chậm, cái quan niệm tam thập nhi lập nó chứng tỏ điều đấy.

Nhìn nhận thực tế tốt hơn là tâng bốc.
NOSHNA
25-10-06, 00:18
Ngày trước, công ty em nó đuổi em dự một lớp học về Motivation với cả mấy thứ lỉnh kỉnh linh tinh khác. Em may mắn được gặp được một ông thầy giáo rất tốt, gọi là bạn thì đúng hơn. Ông ấy chẳng dạy gì nhiều ngoài đặt câu hỏi cho bọn em và kết luận mấy thứ giống Chicken Soup. Nhưng có điều khi feedback cho ông ý, em viết giống hệt cái bà giáo kia phê cho học sinh:Em tại ghi lại một tí

Em cảm ơn thầy đã dạy em những bài học quý giá đấy. Em khi đi làm có một ước mơ, một ước mơ đến cháy bỏng ....( đoạn này em xin dấu), nhưng khi đi làm một thời gian em bị vòng xoay công việc hút vào không bước chân ra được. Em cảm ơn thầy đã cho em thêm sức mạnh để nhớ đến ước mơ đấy...Blah blah..

Hai ngày hôm sau em tender thư xin nghỉ việc và đi làm cái mà em hằng mong ước. ...Việc đấy nó lấy mất của em 4.5 năm tuổi trẻ. Đến bây giờ em chỉ mong có một ông thầy nữa dạy em vài bài học để em thực sự get out of the mess mà em đang bị mắc ở trong...Ai bảo các bác những bài học thế này vô bổ?
stupidkid
25-10-06, 15:03
Em đã nói rồi, triết lý teenager rẻ tiền cả thôi. Các bác em cứ vào các trang nhiều teen, sẽ thấy các câu chuyện đại loại: Có một chú bé kia từ nhỏ đã bị cụt mất tay trái. Cậu ấy rất buồn và mặc cảm. Rồi cậu ấy học Judo. Lão thầy năm này qua năm khác chỉ dạy cậu ấy một chiêu duy nhất. Đến khi đi thi, cậu ta chỉ dùng có mỗi chiêu ấy, quật ngã tất cả các cao thủ và trở thành nhà vô địch có một không hai. Cậu ấy há hốc mồm hỏi sư phụ tại sao lại thế hả sư phụ. Sư phụ trả lời rằng: Chúng nó muốn phá chiêu này thì chúng nó phải nắm cho được tay trái của mày, nhưng tay trái của mày cụt mẹ nó rồi, lấy đ' gì mà nắm nên chúng nó thua là phải thôi. Triết lý teen: Các bạn thấy đấy, đừng bao giờ thất vọng, đừng bao giờ đánh mất mình. Bởi vì rằng nhiều khi những thiệt thòi, khiếm khuyết trong hoàn cảnh nào đó lại biết thành ưu điểm vô song.

Đại loại thế. Cứ chăm đọc vào rồi nhét mẹ nó vào văn, cô giáo đọc xong đảm bảo khóc sưng mắt
bakien
06-11-06, 04:48
Đọc xong kết luận:
- Nhà cô giáo không có net
- Cô không bao giờ đọc Hoa Học Trò
- Học sinh của cô có khả năng liên kết tốt

:55:
shinichi
06-11-06, 23:15
Em đã nói rồi, triết lý teenager rẻ tiền cả thôi. Các bác em cứ vào các trang nhiều teen, sẽ thấy các câu chuyện đại loại: Có một chú bé kia từ nhỏ đã bị cụt mất tay trái. Cậu ấy rất buồn và mặc cảm. Rồi cậu ấy học Judo. Lão thầy năm này qua năm khác chỉ dạy cậu ấy một chiêu duy nhất. Đến khi đi thi, cậu ta chỉ dùng có mỗi chiêu ấy, quật ngã tất cả các cao thủ và trở thành nhà vô địch có một không hai. Cậu ấy há hốc mồm hỏi sư phụ tại sao lại thế hả sư phụ. Sư phụ trả lời rằng: Chúng nó muốn phá chiêu này thì chúng nó phải nắm cho được tay trái của mày, nhưng tay trái của mày cụt mẹ nó rồi, lấy đ' gì mà nắm nên chúng nó thua là phải thôi. Triết lý teen: Các bạn thấy đấy, đừng bao giờ thất vọng, đừng bao giờ đánh mất mình. Bởi vì rằng nhiều khi những thiệt thòi, khiếm khuyết trong hoàn cảnh nào đó lại biết thành ưu điểm vô song.

Đại loại thế. Cứ chăm đọc vào rồi nhét mẹ nó vào văn, cô giáo đọc xong đảm bảo khóc sưng mắt

Sao lại rẻ tiền? Bọn trẻ con đầu óc chúng nó còn ngây thơ trong sáng, không cho chúng nó đọc cái đấy thì đọc cái đ'eo gì? Con người không sống bằng niềm tin, không tin vào chính mình thì sống vì cái đ'eo gì hả bác em?
Mi sen Dần
08-11-06, 22:35
Chả phải!

Văn con bé này hơi già dặn và chai sạn, đọc hơi ghê, tuy cũng chả có tình sâu ý hiếm gì. Tất nhiên đây là bài văn của một con bé học sinh phổ thông, cũng chả nên yêu cầu cháu phân tích vấn đề mang tính triết học cao như thế. Vô thưởng vô phạt như vô vàn thứ ta đọc hàng ngày.

Thế nhưng theo như trên đài báo nói, thì bài văn nó đã gây xôn xao dư luận. Đấy là cái đáng nói. Tại sao lại xôn xao vì một thứ vô thưởng vô phạt như thế. Cả cô giáo cháu cũng ngu. Phê vớ phê vẩn. Đấy TV đang nói suốt về việc VN gia nhập WTO. Đừng có nói nếu không vào được thì cũng là thành công vì ta đã cố hết sức. Thế thì thành công cái ***
shinichi
09-11-06, 03:22
Bác Dần dốt nhỉ. Xôn xao dư luận là do 1 tay bọn nhà báo cả, em nó biết cái đek gì.
Vernum
09-11-06, 18:43
bé kia làm bài thế là tốt rồi, thậm chí là rất tốt, mong là nó tiếp tục phấn đấu và giữ gìn đc nhân phẩm đừng như 1 số bác thanglong đây...
Mi sen Dần
13-11-06, 21:20
Ku si chi ni củ lờ không có tai có mắt à? Báo chí trên mạng nó đăng vụ này đã đành, bọn VTV cũng đưa lên, rồi thì bao nhiêu đứa cũng paste vào bờ lóc của mình. Điều đó chứng tỏ "Cư dân mạng", từ mà bọn báo mạng dùng, toàn những đứa dốt nát.

Chúng mày cũng dốt nát, đã đé.o hiểu gì mà vặc lại anh.
xeko
13-11-06, 22:26
Ku si chi ni củ lờ không có tai có mắt à? Báo chí trên mạng nó đăng vụ này đã đành, bọn VTV cũng đưa lên, rồi thì bao nhiêu đứa cũng paste vào bờ lóc của mình. Điều đó chứng tỏ "Cư dân mạng", từ mà bọn báo mạng dùng, toàn những đứa dốt nát.

Chúng mày cũng dốt nát, đã đé.o hiểu gì mà vặc lại anh.

Đây là ngôn ngữ của một người không dốt nát ư? TL chửi bậy, nhưng không phải là kiểu " có học thế này"! "Một người có đầu óc hơn người" chắc hẳn phải viết được những bài văn mang tính lập luận chặt chẽ hơn thế này nhiều , nhưng trong post trên ngoài những câu xúc phạm, văng tục để áp đảo thì chẳng thấy lí lẽ đâu cả.
shinichi
13-11-06, 23:53
Ku si chi ni củ lờ không có tai có mắt à? Báo chí trên mạng nó đăng vụ này đã đành, bọn VTV cũng đưa lên, rồi thì bao nhiêu đứa cũng paste vào bờ lóc của mình. Điều đó chứng tỏ "Cư dân mạng", từ mà bọn báo mạng dùng, toàn những đứa dốt nát.

Chúng mày cũng dốt nát, đã đé.o hiểu gì mà vặc lại anh.
VTV đưa lên à? VTV đưa lên thì đã làm đ'eo sao? Xôn xao dư luận là có những ngu thích GATO chõ mõm vào chửi em nó, nên sẽ có những người khác đứng ra bảo vệ.