"Chán đời yêu cuộc sống"

folie
12-10-06, 19:23
Đấy là câu cửa miệng em hay thốt ra mỗi khi chán đời, hic, nhưng mà thực sự đã chán đời còn yêu khỉ gì được nữa hả các bác. Kiểu thốt lên xong thở dài đánh sượt một cái cho nó xong chuyện.

Bây giờ em cũng lại đang chán đời. Có khi từ chuyên môn của các nhà tâm lý học gọi nó là stress. Em đã chán đời phải đến một tháng nay rồi ấy ạ, chả thiết làm cái gì, chả thấy có cái gì có ý nghĩa đối với mình cả. Nhiều lúc chán quá em thử viện cớ nghĩ đến bố mẹ, đến tất cả những gì có thể gọi là trách nhiệm lớn lao mà đáng ra mình phải gánh vác ở phía đằng trước, nhưng chẳng ăn thua gì, chẳng gì có thể vực nổi tinh thần em dậy. Lại buông xuôi, kệ xác sự đời, như khúc củi trôi sông ấy. Chán nhỉ các bác nhỉ.

Thế rồi chả làm được cái gì, chả muốn làm cái gì, em các bác gần như tâm thần chỉ biết mỗi duyệt mấy trang nét quen thuộc hàng ngày, tathy, thanhnienxame, vnexpress, thanhnien, tuoitre, gần đây chán quá chả có gì đọc còn mò vào dân trí xem mấy bài lá cải, phỉ phui cái miệng, chỉ mong có tin gì giật gân để đọc. Hết bác Hiển rồi lại bác Thúy rồi bão Sangxxue rồi bom hạt nhân rồi lại chốc chốc refresh xem thiên hạ bàn luận thế nào. Vào nhà của chúng ta thấy nhà cửa vắng tanh, mỗi bác nhaphat và bác Diff chịu pót nhiều nhiều, em tự hỏi chắc mọi người ai cũng đang mải mê công ăn việc làm cả. Làm thế nào mà mọi người vẫn bận rộn với cuộc sống được đến thế nhỉ? Em muốn chào mọi người cái mà lại thấy chán chả biết chào xong rồi làm gì tiếp. Thấy bạn Hoa Xoan lâu ngày mới về, muốn hỏi bạn về quê quê ta đổi mới vui không, thấy bạn Mây và các bạn gái khác im ắng lâu ngày không biết là có còn vào diễn đàn nữa không, thấy anh Hap ko hiểu sao tự dưng đi dạy học điều tra đoán là chắc anh này mới chuyển từ luật sang cảnh sát, thấy bạn paraffin vẫn nhẫn nại và nghiêm túc như xưa, thấy nick Cavenui vẫn nổi lên đầu tiên ở đoạn đầu dd từ cái bài cách đây mấy tháng lại nhớ lại mình đã từng muốn vào chúc mừng sinh nhật muộn của chị mà lại chả thấy có lý do gì để vào. Còn thấy gì nữa nhỉ? Chỉ biết là hình như cuộc sống vẫn chạy đều đều qua mọi người, anh Thảo đi tìm chỗ in bìa giá rẻ với hai trang màu, bạn Teq bồ câu đưa thư cho anh chàng nghiện, bạn Sất hào hứng với công việc viết báo mới, anh Gấu vừa hoàn thành xuất sắc bài thi LSAT, anh Mecado vừa mới đi ăn phở xin nước lèo... thế sao em chả thiết làm gì nhỉ. Em, một cái luận án to tổ bố đang chờ mình trước mặt, em cũng kệ xác. Thừa bao nhiêu thời gian, giá như em đang bình thường như mọi người thì em làm được vô khối thứ, học thi tiếng ANh cũng là một việc hay, học lấy các chứng chỉ trên mạng cũng hay, hay học kỹ tiếng Pháp cũng là một điều đáng làm. Thế mà em chả làm cái của khỉ gì, chán thật.

Làm thế nào để chấm dứt cơn bệnh đây. Chán gì mà chán quá.
nhaphat
12-10-06, 20:06
Tớ cũng hay chán như con gián của đồng chí. Những lúc như thế tớ sẽ không lang thang vào mấy cái oép dở hơi này mà đi làm gì đấy vận động một tí cho nó relax.

VD: Dễ nhất là ra Nguyễn Xí mua vài quyển sách, lượn vào mấy cái gallery xem tranh, làm que kem tràng tiền, rồi lượn đi mua đĩa film. Chưa hết chán thì đi bơi, rủ mấy thằng bạn đánh bi a, nhậu nhẹt. Vẫn chưa hết chán thì lôi xe ra đi chơi một vòng xa xa Ba Vì, Tam Đảo gì đấy...

Vẫn chưa hết chán thì chắc chắn là mình đang ấp ủ một cái ý tưởng to như cái bô nào đấy và ngồi nghĩ cho ra nó là cái gì mà làm. Túm lại là phải thử tất cả mọi cái cho hết chán. Lên TL chơi lúc chán thì càng chán hơn con gián.
Mecado
12-10-06, 20:51
Thương Miu nhở!!! Anh thì chẳng có thời gian mà chán như Miu, bận tối tăm mặt mũi nhưng vẫn thỉnh thảng tạt qua tán phét các bạn mấy câu rồi lại lượn đi cày. Những lúc thế này Miu lôi tiền ra đếm, mang xe ra lau rửa, dọn lại phòng...lôi chai rượu ra làm một ly mắt long lanh vào mạng bật Webcam tự nhìn mình em sẽ thấy khác ngay. Hay Miu thử yêu cái xem sao em!!!
lão ma
12-10-06, 20:53
Đi du lịch đó đây cho khuây khỏa đi miu ạ! Còn không thì PM cho ku Pê Đê xem he có help em chơi game "con đường nhung lụa" được không ?

Còn không thì mật thư cho anh, có cái này hay lắm í ...hí hí hí
namcs
12-10-06, 20:59
Chị miu à chị miu à, hay là chị miu ra câu đố đi. Chị miu đố em, em đố chị miu, vậy là hết chán.
Mime
15-10-06, 22:06
Bạn miu ạ, đấy là bạn đang ở đáy của hình sin emotion, cứ xuống chán rồi lại lên, và khi nào đang thấy trên đỉnh thì biết rằng mình đang sắp sửa xuống thôi. Hình sin càng dốc chứng tỏ bạn càng đang có vấn đề về mặt cơ bản.

Bệnh của tớ thì là mãn tính. Thỉnh thoảng cấp tính lên như hôm qua, sau khi đi uống nước đóng vai đầu trò ba hoa chích chòe chọc ghẹo cực kỳ vui tươi với mấy người bạn và trêu mấy con bé ở Roma Cafe về thì tớ bị chán cấp tính lên hơn bình thường một tí. Tớ chẳng buồn động tay động chân vào cái gì, 10:30 đã bò lên giường nằm, trong đầu không có một tí ý nghĩ nào và không có ý định làm gì, xem gì, chơi gì hết...Rất tệ là sáng hôm sau tớ không thấy có một lý do gì đáng để tớ mở mắt ra cả (mỗi sáng ra tớ lại cần một lý do chính đáng để mở mắt ra (c) cái này quote lại văn sỹ Phan An) mặc dù tớ có một đống việc cả homework và officework đang chờ và không hề được nằm trên giường như thế một cách bình yên. Một hình thức rất tệ của việc chán là ta trốn tránh nó bằng cách cắm mặt vào gối và nhắm kỹ mắt lại, bịt tai thật chặt. Tệ hơn nữa là làm như thế vẫn không trốn được nó. Cái tệ thứ 3 là cái cách trốn tránh trên có để lại một hậu quả dễ thấy là trông ta sẽ càng tệ hơn ...Nói chung là chỉ có mỗi cách để cơn cấp tính tự nguội đi thôi.

À, có một cách nữa là tự dưng xuất hiện một cơn cấp tính nào khác (VD tức giận, vui tươi, shock...) mạnh hơn, át đi nỗi buồn chán/u sầu cấp tính nói trên. Nói chung phải có cái gì tác động nhanh, mạnh, dứt khoát như một cái đập thật mạnh vào đầu sẽ có kết quả ngay tức thì.
paraffin
16-10-06, 00:35
Bạn miu cắt một kiểu tóc mới đi, sẽ cảm thấy đỡ lắm.

Hay là liên lạc lại với anh Gille để trò chiện kiến trúc Rome, tôn giáo và rượu vang, hoặc chỉ để cay đắng chia tay nhau lần nữa trên đường nước rút ra ga cho kịp tàu.

Hay là xem lại trận chung kết Ý - Pháp, đồng thời đọc lại topic liên quan trong Hilton, để lại cáu kỉnh điên người với thiên hạ và tràn ngập yêu thương với người hùng Zidane.

:)
gió
16-10-06, 18:19
Có một cách chán rất có lợi là tập thể thao, chán hả? các cô cứ tập như không có ngày mai cho anh, tập xong làm một vại bia lại chả sướng thôi con bà nó rồi í chứ.
linhchi
17-10-06, 14:00
Bác gió dạy khó thế. Đã chán là chả buồn nhấc chân nhấc tay còn nói gì đến thể thao, đã chán thì thậm chí có cái gì cực to cực nặng sắp rơi vào người chưa chắc đã buồn nhúc nhích xác mà tránh í chứ.

Kinh nghiệm giải quyết chán của em các bác hơi tiêu cực, nhưng mà em cứ mạnh dạn trình bày. Như đã nói ở trên, chán thì ko muốn động chân tay, thế là em nằm hoặc ngồi lì, theo đúng nghĩa đen, ở nhà luôn, rất tởm phỏng các bác :D. Kỷ lục em đã từng ghi khi chán, là ở nhà liền tù tì 4 ngày, mà chán kiểu bạn miu í, chả có lý do gì rõ rệt hết. Các bác có tưởng tượng được không, 4 ngày, vật vờ ở nhà, tức là hết nằm lại ngồi trong phòng mình, không làm cả sất (internet sách vở nhạc nhẽo gì nữa, chán thì làm gì có hứng chứ). Đến giờ thì ăn xong lại vào phòng nằm/ngồi, không, thậm chí, biết mặt trời mọc lặn lúc nào, cũng chả biết tối sáng ra sao. Chán mà. Hihi, phụ huynh em thì tưởng em chúi mũi vào công việc vì lụt.

Nhưng rồi sẽ đến lúc, dù đã từng rất chán không muốn làm gì cả, lại chán ở nhà đến không thể chịu nổi nữa, và mò ra đường. Trời đất ơi, cha mẹ ơi, sao mà cái giây phút đầu tiên ra đường sau mấy ngày chôn sống, nó lại phê thế chứ, nắng chao ôi là tươi, gió chao ôi là dịu, trời thì trong xanh chói cả mắt, và người ngợm cảnh vật xung quanh như dát vàng bạc kim cương cả. Thế là, chán của lòng ta ơi, tiễn mi nhé.

Bốn ngày thì nghe có vẻ ít vật, nhưng em tin rằng đa số các bác không thể kéo được tới hơn 2 ngày như kia đâu, cá biệt có khi không qua được một buổi sáng hoặc chiều mà thò mẹt ra đường ngay.

Chán, thì cứ thả cho nó nổi, đừng tìm cách cưỡng lại bằng tinh thần, cũng đừng cố làm gì bằng tay chân. Cứ chảy sệ thoải mái. Chừng nào chưa muốn ra đường, là còn chán, thì cứ tiếp tục nằm nhà thôi. Chán nằm nhà là hết chán rồi đới.

Này, có ai mà ở nhà mãi không chán không nhỉ?
folie
17-10-06, 15:06
Chân thành cám ơn các tình yêu đã vào chia sẻ :). Tình yêu gió, nhaphat có vẻ đánh giá hơi cao nỗ lực của em khi này : giống như một con bênh biết rõ bệnh của mình mà không chịu dùng thuốc, hai tình yêu lại bảo em dùng thuốc đi. Em mà có nhiều tiền tình yêu mecado ơi, em đã chẳng mang ra phơi và đếm từ lâu rồi, và chắc em cũng chả chán đến thế nếu có thú để tiêu khiển với tiền. Tình yêu parafin khuyên thật hữu dụng, hêhe tự dưng vô tình thôi, mình đọc lại vài bài thần tượng anh zizou, mới thấy ô hay sao lúc đó mình đanh đá hiếu thắng thế, bật cười một mình rồi đấy. Tuy nhiên được một lúc thôi, rồi một ngày hôm sau bắt đầu buổi sáng lại bằng một nỗi u uất bao quanh, mình đang thế nào ấy nhi? Rồi chẳng may hay là may, nỗi chán đã bắt đầu chuyển sắc thái khác, ko biết có nguy cấp hơn không !!! Một cú shock cấp tính y như tình yêu Mi nói, hoàn toàn bất ngờ và lúng túng, mình chả biết nên suy nghĩ và xử trí thế nào. Đến bây giờ vẫn còn băn khoăn. Các tình yêu cho hỏi, nếu như một hôm các tình yêu đột nhiên nhận được tin một người cha tinh thần của các tình yêu có một mối quan tâm đặc biệt tới một người đàn bà khác bên ngoài, thể hiện chỉ là tin nhắn qua nhắn lại nội dung tin nhắn thì các tình yêu không biết, chỉ biết người có sự giúp đỡ về vật chất cho bà ta - ko lớn lắm, 1 cái tivi và nạp tiền sim điện thoại hàng tháng; hơn nữa các tình yêu đã có số điện thoại của bà này trong tay thì các tình yêu sẽ quyết định làm gì? Ý nghĩ đầu tiên đến với em là phải gọi điện hoặc nhắn tin như một người vô danh thôi để nói cho con người này biết rằng bà ta vô liêm sỉ, hoặc giống như một số người đã sử dụng : đưa số điện thoại này công khai trên mạng để nhờ mọi người bom tin hộ, song em lại không biết làm như vậy có quá đáng lắm không. Nhỡ bà này đúng là bạn cũ của người cha thật, đoán được là do con cái người đàn ông kia làm, rồi nói với người đàn ông kia, rồi những đứa con biết giải thích thế nào với cha mình. Đến lúc này em vẫn chưa làm gì cả, vì em thông cảm một phần được tình huống này, nên em muốn mình cư xử cặn kẽ và chín chắn. Nếu là các tình yêu các tình yêu làm gì?
lý sáng chỉ
17-10-06, 16:27
Khựa khựa, cái Miu hồng tím làm tui nhớ một câu chiện, thế này:

Ngày xửa ngày xưa có con bé nọ chắc là gái TL nên cực kỳ hồng hồng tuyết tuyết, các loại lãng mạn long lanh leng keng nói chung là rất đỉnh, nó cứ đòi hỏi rằng thằng cu bạch mã hoàng tử hay hoàng đế còm gì gì đấy của nó phải nói với nó những lời thật là có cánh và cực kỳ bay bổng thì nó mới ưng, mới thỏa mãn.

Thế rồi không biết bao nhiêu người tìm đủ mọi cách thẽ thọt tỷ tê rót mật rót đường nhét cả bã mía vào tai nó mà chả ăn thua déo gì cả, mặc cho mọi thứ cứ ngoe nguẩy quanh nó như đuôi bò, nó cứ lỳ ra như mông trâu, và nó cứ luôn mồm kêu chán, vầng, chán ghê lắm.

Rồi cuối cùng một người chắc là TLer xuất hiện, tỏ tình với nó nhõn một câu cụt ngủn thế lày: "này gái, anh muốn được là người kích hoạt chức năng sinh sản của em wá hà". Ấy thế mà nó ưng ngay, chịu cái bụng liền, hết mẹ nó chán mí cả chường, ba cái thứ tâm lý rách việc đấy biến mất déo còn tí tăm hơi nào cả Sất.

Đấy, nhiều khi những thứ tưởng chừng phức tạp lại có thể giải quyết bằng những cách rất đơn giản như thế. (Hôm nay mình triết ný hơi bị kinh, hế hế....)
emambo
17-10-06, 18:26
hơn nữa các tình yêu đã có số điện thoại của bà này trong tay thì các tình yêu sẽ quyết định làm gì? Ý nghĩ đầu tiên đến với em là phải gọi điện...

... vì em thông cảm một phần được tình huống này, nên em muốn mình cư xử cặn kẽ và chín chắn.

Thế thì miu lấy hết can đảm gọi điện cho bà xin một cái hẹn gặp. Biết đâu gặp tận mặt - nói chuyện - cứ như bà là bạn của người cha - miu có thể justify chuyện khách quan - hay ít ra hiểu chuyện/bà/cha rõ ràng hơn? (hehe - có tùy vào tài dẫn chuyện của miu nữa vậy!)
NOSHNA
17-10-06, 21:04
Anh nghĩ là em miu nên kiếm bạn ngoài đời mà tâm sự rủ đi ăn uống chơi bời nhảy nhót hoặc đi du lịch xả hơi. Nhiều khi mình cứ chui mãi vào cái vòng xoáy công việc về nhà rồi lại công việc rồi lại về nhà, không dứt ra được. Đến lúc nào đó thì tự hỏi tiền nhiều rồi mà làm gì, bản thân mình có thật vui không. Anh thấy những lúc đấy thật cần bạn ở bên, thật nhiều bạn, một nhóm để đi chơi để tâm sự để đùa nghịch. Bọn bạn anh đều lớn tuổi rồi nên chơi kiểu khác nhưng đều phải tụ tập tâm sự nói chuyện. Lâu không nói tiếng mẹ đẻ anh thấy cũng có vẫn đề. Gặp bạn cùng background với mình thì dễ trò chuyện và cùng sở thích..

Thế đấy em ạ, sống thì phải có lúc nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi thì lại nhớ công việc. Đi làm một thời gian thì lại nghỉ ngơi...Mở rộng cái vòng xoáy với nhiều sự kiện hơn thì vui hơn em ạ..

Edited:

Èo bây giờ mới đọc cái đoạn bả gì của bố tinh thần. Thú thật thì anh không hiểu lắm cái kiểu bố tinh thần nghĩa là sao, cứ nôm na là một người rất thân mà không chừng là thằng bồ cũ của em.

Thôi em gái ạ, sống nhân từ tí. Giống như em cô đơn muốn có bạn, cha già của em đơn chiếc lẻ bóng thì cho ông gặp được một người bạn với. Ổng có thêm bạn có lẽ ông ấy sẽ vui hơn nhiều so với cảnh một mình đơn côi ngồi hát giống thằng Đan Trường ý. Em cứ bình thường thôi em ạ, ổng bả không thích cho em biết thì biết làm quái gì nặng óc.

Ờ...chỉ là ý kiến 2 cents của anh..
folie
17-10-06, 21:28
Em cá với bác chỉ là quả thật em vẫn luôn nghĩ là các bạn tâm lý học dễ thất nghiệp đấy, tại vì thực ra những căn bệnh về tâm lý đa phần là người ta biết được mình như thế nào rồi, phân tích thêm thì cũng đến thế. Chẳng thà là một người bạn để chia sẻ còn hơn.

Bạn Nosha tốt nhỉ ;) bữa trước cãi nhau về zizou mình chót nóng tính với bạn mà bạn ko chấp nhặt nhỉ, thôi bỏ qua hết nha.

Quay về vấn đề chính lúc này, pp của emambo ko có được vì mình ở xa, ko thể gặp trực tiếp bà kia được. Hơn nữa bà này rất cáo, nghe giọng lạ là không bắt chuyện (trước đây bà dùng số khác chị mình biết được, có gọi thử). Mình nghe chị nói là bà ấy có 2 SIM thì phải. Mà bây giờ mình nghĩ cũng chưa biết nếu gọi điện, hoặc nhắn tin, thì nên nói thế nào, bởi vì ngay cả mục đích của mình bây giờ cũng chưa biết nên làm thế nào. Nếu là để ngăn cản, thì điện thoại hay tin nhắn ko vẫn đề gì, nhưng có nên ngăn cản không, hay chỉ cần bằng cách nào đó để cho bố biết là chúng mình đã biết chuyện ông vẫn tiếp tục nhưng để cho ông tự quyết định chuyện riêng của minh. Có nên coi đó là khoảng trời riêng của ông không, khổ vậy đấy.
lão ma
17-10-06, 21:56
Khựa khựa, cái Miu hồng tím làm tui nhớ một câu chiện, thế này:

Rồi cuối cùng một người chắc là TLer xuất hiện, tỏ tình với nó nhõn một câu cụt ngủn thế lày: "này gái, anh muốn được là người kích hoạt chức năng sinh sản của em wá hà". Ấy thế mà nó ưng ngay, chịu cái bụng liền, hết mẹ nó chán mí cả chường, ba cái thứ tâm lý rách việc đấy biến mất déo còn tí tăm hơi nào cả Sất.

Đấy, nhiều khi những thứ tưởng chừng phức tạp lại có thể giải quyết bằng những cách rất đơn giản như thế. (Hôm nay mình triết ný hơi bị kinh, hế hế....)

Ku Lý nhầm nhọt hay sao chứ nhể ... Đ éo phải nói như thế, mà là như thế này cơ:

- Em là điểm sáng 4000 năm. , miu nhỉ?
Biển Xanh
18-10-06, 00:53
Trong cuộc sống luôn có những lúc lên lúc xuống, lúc buồn lúc vui, lúc hân hoan lúc u sầu. Chỉ khuyên Miu một câu là dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đừng mess things up, hãy cố gắng tự cân bằng bản thân mình, cố gắng tách bạch mọi chuyện, tập trung làm việc vẫn cần phải làm và đừng hao phí sức lực vào những việc không nằm trong khả năng kiểm soát của mình nữa.

Mà nói theo kiều của anh Gấu thì là cho dù cho ta chọn con đường nào thì cái đích cũng sẽ như vậy mà thôi, nghe hơi "chán đời" một tý nhưng mà nhiều khi đúng. Cái gì đến sẽ đến, cái gì của ta sẽ là của ta, đừng nghĩ nhiều làm gì cho mệt mà chả giải quyết được việc gì. Chúc Miu sớm qua giai đoạn này, và tốt nhất hãy nghĩ là "Just a silly phase I am going through". :)
Nắng sớm
18-10-06, 07:20
Tặng miu bài này, bài mà anh đã được đọc của TCS. Có thể đọc nó em kiếm ra được cho mình chút gì đó tham khảo chăng :)

Tin Vào Niềm Tuyệt Vọng - TCS

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng chỉ là những tiếng nói dở dang. Có người dấu bặt.
Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: '' Cái ta đáng ghét''. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bời nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.

Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.
Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã ngủ yên. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.

Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Đời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, sự quen mặt mỗi lúc một gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời. Như một đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

Có những tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quanh chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.

Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Đôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loại. Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dánh của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.

Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Đời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.

Chúng ta đã đấu tranh. Đang đấu tranh. Và có thể sẽ còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không phải để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi người từ khước tước hiệu đó.

Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.

Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Đóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân...

Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.

Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.

Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.

Sài Gòn, tháng 11-1992 (TCS)

...........................................................................................................

Mỗi giây phút của cuộc sống trôi đi hờ hững. Và cũng chẳng bao giờ nó thèm quay lại. Đôi khi mình muốn từ bỏ tất cả. Cơ thể mất hoàn toàn sức lực.....
....Nhưng chỉ đôi khi thôi. Yêu cuộc đời để sống, thế mới hay chứ. Cố lên em. :)

Tặng em bài hát này:

(Nhà anh đang dùng WLAN, rớt mạng rồi, không up được. Mai anh up nhé)
pepper
18-10-06, 14:46
Em Miu này, anh nghĩ em nên tìm hiểu kỹ hơn nữa mối quan hệ này ( đương nhien ko nên để lộ cho bố em biết vội). Nếu đã thật sự chắc chắn về nó ( ít ra có bằng chứng hay cái gì đó đủ sức thuyết phục ) thì nên chủ động nói chuyện vối bố em xem quan diểm của cụ ra sao, sau đó hãy quyết định hành động tiếp. Em cảm thấy chán đời vì đó là cú sốc lớn dối với em,nhưng đồng thời có lẽ cũng vì em chưa nghĩ ra đương 1 hướng giải quyết khả dĩ nào cho tình trạng hiện tại nên cảm thấy bối rồi. Nếu đã xác định được cụ thể mình cần phải làm gì rồi cố gắng tiến hành từng bước một thì chắc em sẽ bớt khó chịu hơn. Nói chung theo quan điểm của anh là cứ nên trung thực với cảm nghĩ của chính bản thân mình và với người thân chứ đừng cố che giấu hay chịu đựng. Có thể nó sẽ làm con ngừơi ta đau trong 1 lúc nhưng không để lại sự nhức nhối lâu dài. Dũng cảm lên ẹm ạ, gập những chuyện như thế này chẳng ai muốn cả, nhưng nếu mình ko có cách nào né tránh thì hãy đương đầu trực tiếp với nó, đừng tìm cách lẩn tránh, chỉ kéo dài sự khổ sở thôi.

Chúc em sớm vui vẻ trở lại.
TheDifference
18-10-06, 19:08
Các cô các chú chỉ biết lèm bèm khuyên bảo này nọ mà không chịu đọc. Có mỗi chú Noshna còn chịu khó trợn mắt lên tí.

Vấn đề ở đây ấy mà, là phải hỏi em Miu xem cái ông "Bố tinh thần" ấy có quan hệ thế nào cả em đã, rồi mới tính chiện khuyên bảo xúi bẩy đâm bị thóc chọc bị gạo sau. Miu vào làm rõ điểm này cho bà con đã em.

Mà thế nào, đọc bài Miu, anh cứ ngửi thấy mùi giấm. Lạ thế chứ. :D
folie
18-10-06, 21:50
Biển xanh : có định nói việc mình tính xử trí thế nào với bà kia là ngoài khả năng giải quyết của mình ko đấy? Vậy là BX có thiên hướng let it be, tôn trọng tự do cá nhân của papa rồi phải không?

Anh Diff à, giấm thì quả thật là em có uống giấm ăn mắm tôm thật đấy - lúc đầu máu em còn sôi sùng sục lên cơ, nhưng cái này ko phải đặt trong ngoặc kép đâu. Hơi đâu ai mà vạch áo cho người xem lưng hả anh. Em thoạt đầu còn định tạo nick mới cho nó private một tí, xong lại sợ người mới thì chả được ai quan tâm :( giúp đỡ. Chán nắm. Em hỏi các bác một tí là nếu mình có số điện thoại dd thì có cách nào biết chủ thuê bao của nó là ai không?

Bác pep bảo em phải bắt đầu nói như thế nào cơ. Mình thì biết chắc chắn đấy, vì chính em em đọc được tin nhắn mà. Nhận tin "Anh nạp tiền vào thẻ cho em di" em em lại còn giả vờ msg lại "Anh hết tiền rồi", thế là lộ, ko thấy bà msg lại gì.

Kệ nó thì không biết sự việc đến bao giờ ngừng lại hay là sẽ tiếp triển thế nào. Còn Ko kệ nó thì chả biết phải làm thế nào, giờ em cứ thành ra đạo đức giả thế nào ấy. Không đủ lòng vị tha để nhìn nhận sự việc một cách bình thường, cũng không đến mức nguyên tắc quá để khép nó vào việc trái đạo đức. Em sắp thần kinh đến nơi rồi.

Lão ma thì có vẻ luôn đủ khôn khéo để những việc như thế này không lọt đến tai vợ con bác hỉ. Nhưng mà lão này, thấy người ta chớp chớp mắt tròn xoe khi nghe mình là điểm sáng 4000000 năm gì đấy thì lão đừng tưởng bở vội, đàn bà tinh là những con rắn độc đấy, ghê gớm lắm đấy ;). Như con mụ kia kìa ...
folie
18-10-06, 21:59
Em phải chần chừ nghe tư vấn thế này chỉ vì ko muốn làm tổn thương papa, thậm chí còn ko muốn cho papa biết là mình đã biết chuyện, em ở xa mà. Còn hồi xưa chị, em em có đả động 1 lần với papa thì bị ông mắng là "Chúng mày biết cái gì, chuyện của bố ko được can thiệp vào" và ông giải thích đó là bạn cũ có hoàn cảnh khó khăn, và từ đó ông rút lui vào hoạt động bí mật, có tin là xóa ngay lập tức, đến nỗi mà chị em em tưởng ông đã thôi rồi cho đến gần đây nhất vô tình em em nó mới đọc được cái tin nhắn kia.
TheDifference
18-10-06, 22:09
Nhưng mà ý! Miu vẫn chưa giải thích cho bà con biết thế nào là "Bố tinh thần" ý. Thế nên vẫn chưa góp ý được ý. :D

Tò mò quá đi!
folie
21-10-06, 04:11
Thì Diff cứ nghĩ là bố đi. Nếu là giai thì đã quá đơn giản, làm cái này :smackass: hay cái này :shooting_ cái là xong mà.
I'm a girl
21-10-06, 22:20
cứ chán là em ăn.Ăn cho sướng rùi đi chơi điện tử.Vẫn chưa hết chán mà đời thương có chút xiền thì đi shopping còn không thì về nhà xem hoạt hình shrek, nemo...rùi ngủ khì...vẫn chưa hết chán thì đi tắm, bathing cho nó máu.đời có mấy khi stress quá thì dẹp hết mọi thứ sang 1 bên hưởng thụ đi pác ơi.Trẻ không chơi già đổ đốn à(câu nói này không có ý nhằm vào bất cứ ai)