Hạnh phúc và sự lựa chọn

Biển Xanh
17-08-06, 04:18
Nhân dịp vừa rồi nghỉ hè, em chẳng có việc gì làm nên đành phải đi xem phim, mà cũng nói thật ra là ở đây chẳng còn cái hình thức giải trí gì lành mạnh và rẻ tiền hơn là đi xem phim cả. Cái việc đi xem phim thì thật ra cũng chả có gì đáng nói, nhưng từ một cái việc hết sức bình thường đó lại làm em nghĩ đến một vấn đề khái quát hơn của cuộc sống. Nói dài nói dòng quá nhưng chằng qua nó là thế này, có mấy lần em và một số người bạn đi xem phim cùng nhau (tất nhiên là đến một rạp chiếu phim...hé hé). Ở rạp chiếu phim thì thường bao giờ cũng có rất nhiều phim trong cùng một suất chiếu để mình lựa chọn. Chọn được một bộ phim mà tất cả cùng thích đã khó, nhưng mà kể cả khi đã chọn được rồi thì vẫn không phải không có những mâu thuẫn xảy ra. Số là các rạp xem phim mà bọn em đến xem nó thường có khoảng hơn 10 phòng chiếu, khi đã mua vé vào rồi, thì mặc dù về nguyên tắc là chỉ xem bộ phim đã mua vé, nhưng trên thực tế có thể vào xem bất cứ bộ phim nào mà mình thích, miễn là giờ chiếu không bị lệch. Thế là vào trong đến đó rồi lại nảy ra những sự tranh cãi hết sức là buồn cười là xem phim này, đổi phim kia, ngó cái này hay hơn cái kia hấp dẫn hơn, vân vân và vân vân, tóm lại là chín người mười một ý. Thế rồi xem xong thề nào cũng có người thích người không thích, người thích thì không sao, người không thích thì lại mè nheo trách móc biết thế này thì tớ xem cái khác.

Câu chuyện chỉ có thế, nhưng lại làm em suy tưởng đến một vấn đề khác. Nếu như chỉ có một sự lựa chọn, thì có khi tất cả những người tham gia (có thể) đã hài lòng hơn với những gì của mình. Trong cuộc sống cũng vậy, có phải lúc nào có nhiều sự lựa chọn hơn cũng là tốt (?). Một cô gái có nhiều sự lựa chọn về người bạn đời chưa chắc đã hạnh phúc bằng một cô gái chỉ có duy nhất một tình yêu nhưng lại hết sức trân trọng tình yêu đó. Vì suy cho cùng, khi ta có nhiều thứ để đặt lên bàn cân, để đưa lên hạ xuống đong đếm thiệt hơn thì cái bản chất toại nguyện và hết mình có lẽ nào sẽ giảm đi đôi chút. Hay như một người bạn em có lần từng nói "Hai hòn đất gắn với nhau dễ dàng hơn hai viên kim cương", nghe thì funny nhưng cũng có vẻ đúng đấy chứ.

Cách đặt vấn đề của em chắc hơi buồn cười, mọi người thử nghĩ xem cuộc sống có đúng là như thế không ạ :)
cà fê có gì không
17-08-06, 05:57
Bạn đang băn khoăn, làm thế nào đây, để mà có một lựa chọn đúng?
Biết tự hài lòng sẽ có hạnh phúc, ai cũng nghĩ vậy nhưng có mấy ai làm được đâu. Vì cỏ đồi bên kia hình như bao giờ cũng xanh hơn mà.
Có câu gì ấy mình nhớ đại khái là: "Chưa ra biển thì làm sao biết biển rộng hơn sông?". Bởi vì sự khao khát tìm tòi hiểu biết, khao khát khám phá cuộc sống của con người sẽ làm chúng ta luôn tìm ra biển. Để rồi lại so sánh, lại không chịu nhốt mình vào sông chật hẹp mà an toàn, kể cả khi mình chưa đủ sức mạnh chế ngự biển mênh mông dữ dội nhường kia.
Nói thì vô cùng quá nhỉ bạn nhỉ. Mình thì vẫn cho rằng cái gì mình đang nắm được trong tay chính là cái quý nhất và phải nâng niu nó. Lựa chọn cái gì cũng vậy mà thôi, khi đã chọn thì phải cố mà hài lòng với sự lựa chọn đó.
Còn biển kia có mênh mông quyến rũ thế nào, nếu không thể chế ngự được, thì đừng nên mạo hiểm rời bỏ nhánh sông nhỏ bé mà an toàn :)
lý sáng chỉ
17-08-06, 08:14
Khựa khựa, Biển Xanh làm tôi nhớ đến chiện "Con lừa của... (của ai ý nhể, déo nhớ)", chiện đại khái thế lày, có con lừa của ông nọ, nếu ông đặt trước mặt nó một bó rơm, nó sẽ ăn bó rơm đấy, dĩ nhiên, déo lăn tăn cái déo giề cả sất, dưng cũng bó rơm đấy ta tách làm 2 phần và đặt trước mặt nó, nó sẽ... chết đói vì nó mãi lăn tăn băn khoăn trầm tư đắn đo cân nhắc nghiền ngẫm déo biết bên nào to hơn để ăn trước. Tóm lại, đến lúc chết vì đói, trong cái đầu thô lậu mà déo kém phần hồng tuyết của nó vẫn đọng lại câu hỏi "Ăn bên nào trước đây?".

Nói chung chiện nó phức tạp ở bản thân câu chiện, hay ở những nỗi lăn tăn trước câu chiện? Sao con lừa nó déo ăn cả hai nhể, sao BX déo xem hết các film nhể, sao Cà phê déo ra biển cho biết rồi nếu déo thích thì lại về với con sông an toàn nhể?
HaiDang
17-08-06, 08:49
Một cô gái có nhiều sự lựa chọn về người bạn đời chưa chắc đã hạnh phúc bằng một cô gái chỉ có duy nhất một tình yêu nhưng lại hết sức trân trọng tình yêu đó.

Có nhiều sự lựa chọn, đôi khi lại không tốt chút nào.

Ngàytrước chỉ có một TL, anh em bốt bài khí thế vui vẻ, dồn hết cả tình yêu thương vào một chỗ. Ngày nay có đến 3 TL, yêu thương bị xẻ làm 3. Thôi thì cố vậy, yêu một nơi một chút.

Mà đã là yêu, chỉ "một chút" thôi thì không đủ ! TL bỗng dưng giảm bớt một phần sức hấp dẫn và sự quyến rũ, thì đã đành ! Nhưng ngay cả mình, mường tượng bỗng trở thành một thằng họ Sở bắt cá ba tay, ngẫm nhiều lúc cũng nẫu cả ruột !

Đấy, nhiều lựa chọn, có sướng đâu ?


"Hai hòn đất gắn với nhau dễ dàng hơn hai viên kim cương"

Em Biển Xanh, vụ này thì không đúng.

Hai hòn đất, mềm mềm dẻo dẻo, gắn vào nhau thành một đôi hạnh hạnh phúc phúc, thì quả là có chỗ dễ dàng.

Nhưng nếu em có hai viên kim cương, và em cũng mang chúng gắn vào nhau như cách em gắn hai hòn đất, không thất bại mới là lạ !

Mặc dù vậy, em lại có thể bán đi một viên kim cương, dùng tiền ấy mua lấy một ngôi nhà đẹp với một khoảng sân yên tĩnh, còn dư tiền thì mua thêm hai nghìn hòn đất, sau đó em về gắn chúng lại với nhau (là anh nói hòn đất ấy), thành một nghìn đôi, thì cái sự hạnh hạnh phúc phúc lại được nhân lên đến hơn một nghìn lần !

Hai viên kim cương, vốn là không thể gắn lại với nhau như hai hòn đất, nhưng có thể giúp cho hai nghìn hòn đất gắn lại với nhau !
Phương Thảo
17-08-06, 09:00
Anh thì nghĩ là có nhiều sự lựa chọn vẫn hay hơn. Vì theo quy luật kinh tế thị trường mà nói, độ cạnh tranh càng cao, thì chất lượng sản phẩm càng tốt.

Tất nhiên, đời nhiều khi cũng éo le con gà tre. Đôi khi người ta chả có sự lựa chọn nên đành phải cố hài lòng. Như em Biển Xanh chẳng hạn, thiên kim tiểu thư, lá ngọc cành vàng, con nhà dòng dõi danh gia vọng tộc, tự dưng đùng phát đi du học ở nơi khỉ ho cò gáy, giai Việt chẳng có mấy thằng. Cuối cùng kiểu gì cũng rơi vào tay mấy thằng lưu manh xỏ lá như thằng Gaup, vai u thịt bắp mồ hôi dầu, lông lách nửa lạng trà tàu một hơi, gia đình thì dòng dõi ba đời đạp xích lô, bán vé số. Tuy nhiên, chót lấy phải nó rồi thì đành tự an ủi thôi thì anh í dẫu có đồng chua cua mặn, móng chân vàng thì cũng là superadmin ở Thăng Long, kém gì bố con thằng nào.
Heo
17-08-06, 13:32
Công nhận gái nghĩ nghĩ một lúc thể nào cũng nghĩ vòng nghĩ vèo nghĩ quanh nghĩ co rồi tuyên bố xanh rờn là mình chọn thế này thế kia, mình hạnh phúc với cái này ko hạnh phúc với cái nọ.

Từ trong tâm tưởng yếu đuối gái luôn cố thuyết phục bản thân và mọi người rằng mình có quyền chọn lựa, và mình đã rất can đảm khi hạnh phúc ngay cả với chọn lựa tồi.

Thực ra thì có quyền chọn lựa đe'o đâu.

Chưa ra đến biển mà cứ quả quyết ở rịt với sông là hạnh phúc, là biết nâng niu hạnh phúc thì tinh thần thẩm du của gái phải nói là đã đạt đến cảnh giới siêu phàm. Giai thì nó chỉ vin vào điều này để nhắc nhở gái, giả vờ ca tụng công dung ngôn hạnh của gái, khiến gái an phận tự hào với các loại giá trị mà chính nó cũng thấy chả có giá trị quái gì.

Giảm thiểu rủi ro, đỡ phải cạnh tranh, công nhận mị dân bao giờ cũng lợi.
nhaphat
17-08-06, 15:28
Hạnh phúc và sự lựa chọn, tưởng là liên quan đến nhau nhưng thực ra chẳng có gì liên quan đến nhau cả.

1. Khi có một gái là người ta đã có một cái sướng rồi.

2. Sự lựa chọn chỉ đến khi người ta có hai gái trở lên cùng một lúc, lúc đó mặc nhiên người ta có một cái sướng rồi vì có quyền chọn một.

3. Cái bất hạnh sẽ đến với những thằng ngu hoặc tham lam nếu cứ lằng nhằng giữa hai gái rồi không được phát nào hoặc chọn một rồi còn băn khoăn gái kia.

4. Hạnh phúc thêm sẽ đến với thằng khôn biết dùng hai em vào hai lúc khác nhau.

5. Trong trường hợp tất cả các gái cùng đồng ý một lúc thì trở lại trường hợp 1.

Kết Luận : Nếu có sự lựa chọn hạnh phúc hay không tùy theo cái sự ngu, khôn của từng chú.
Rio
17-08-06, 18:14
Hạnh phúc và sự lựa chọn, tưởng là liên quan đến nhau nhưng thực ra chẳng có gì liên quan đến nhau cả.

1. Khi có một gái là người ta đã có một cái sướng rồi.

2. Sự lựa chọn chỉ đến khi người ta có hai gái trở lên cùng một lúc, lúc đó mặc nhiên người ta có một cái sướng rồi vì có quyền chọn một.

3. Cái bất hạnh sẽ đến với những thằng ngu hoặc tham lam nếu cứ lằng nhằng giữa hai gái rồi không được phát nào hoặc chọn một rồi còn băn khoăn gái kia.

4. Hạnh phúc thêm sẽ đến với thằng khôn biết dùng hai em vào hai lúc khác nhau.

5. Trong trường hợp tất cả các gái cùng đồng ý một lúc thì trở lại trường hợp 1.

Kết Luận : Nếu có sự lựa chọn hạnh phúc hay không tùy theo cái sự ngu, khôn của từng chú.

"lằng nhằng giữa hai gái rồi không được phát nào" thì không thể gọi là có lựa chọn được. Tại theo tớ hiểu thì khi nói một thằng có "lựa chọn" giữa 2 gái chẳng hạn, tức là nó đã phịch chán phịch chê 2 đứa rồi và đang chọn xem nên giữ đứa nào lại, bỏ đứa nào. Đối với một gái mà thằng đấy chưa phịch thì thằng đấy cũng chỉ như muôn vàn thằng ất ơ khác ngoài đường mà thôi.
Fox
17-08-06, 20:03
Em thì vẫn phê cái kiểu có nhiều lựa chọn. Nhiều khi cuộc sống bế tắc, và một người buộc phải làm điều này điều kia với rất nhiều miễn cưỡng và khó chịu. Lúc ấy, nếu ta đến gần, thế nào họ cũng tự lạch bạch là "làm gì có nhiều lựa chọn đâu" với chất giọng có phần cay đắng, rất là đáng thương.

Cuộc sống chưa bao giờ đa dạng và phong phú như bây giờ và trong bối cảnh (tsn) toàn cầu hoá, chúng ta rõ ràng vui vẻ và tự tin hơn khi có thật nhiều lựa chọn. Cái sự có nhiều lựa chọn rõ ràng là kết quả của những nỗ lực đấu tranh cho một cuộc sống ngày càng dân chủ hơn, ngày càng công bình hơn cho mọi người. Rõ ràng các bác đều thích vào siêu thị, nơi có rất nhiều lựa chọn cho cùng một món đồ các bác muốn cưới về. Rõ ràng các bác thích các trò chát chít blog blieg, các forum, nơi các bác tha hồ chọn người và chỗ để chơi. Các bác thích đọc nhiều loại báo chí khác nhau và nhiều tiếng nói khác nhau ngay trong một tờ báo.

Theo em cái có ít lựa chọn chỉ nên dành cho trẻ em chip hôi còn chưa mọc lông... mọc cánh. Khi các em còn chưa đủ nội lực để chọn lựa cái thích hợp, thì tốt nhất người nhớn nên giới hạn các chọn lựa. Với một dân tộc chậm phát triển, đôi khi sự ít lựa chọn cũng có tác dụng chút ít. Nó giúp bảo đảm một cuộc sống ổn định và có định hướng, không quan tâm là định hướng về đâu.

Các bác làm một thanh niên xa mẹ, đã quyết đem thân vào chốn chợ đời, thì nên thật hoan hỉ và cho là mình may mắn khi rơi vào các tình huống có nhiều lựa chọn. Tuy thế, cái hay là khi đã lựa chọn một thứ rồi thì nên trung thành, bền gan quyết chí, theo đến lúc chán hẳn mới thôi, và quên tiệt hoặc quan tâm ít với các lựa chọn còn lại. Chính việc lựa chọn cái gì đã nói lên các bác là ai. Còn việc để mình lúc nào cũng vật vã lựa chọn hay day dứt trước nhiều thứ một lúc thì chỉ cho biết một điều là các bác em đang sở hữu não chim, tim chuột mà thôi.
Hồ Minh Trí
17-08-06, 20:25
Sự đa dạng trong việc lựa chọn về những hình thức giải trí khác nhau như xem phim nghe nhạc, điều đó anh nghĩ chả có vấn đề gì phải lăn tăn bởi chúng đơn giản chỉ là tiện nghi sống. Chất lượng sống tăng thì sự đa dạng lựa chọn tăng, và mỗi sự lựa chọn khác nhau chỉ đem lại sự sung sướng nhất thời vào thời điểm lựa chọn chứ không hề có ý nghĩa nhiều trong việc đem lại chất lượng cuộc sống. Thế cho nên 4c đồng nghĩa vấn đề này với não bộ, với hạnh phúc, với blabla..., anh nghĩ 4c chã!!!

Chỉ những sự lựa chọn có khả năng thay đổi tương lai của 4c sang một chiều hướng khác, chúng mới đáng để 4c cần động não tư duy!

Anh hết!
Gaup
17-08-06, 22:34
Em thì tin vào thuyết thiên định, lựa chọn có thể có nhiều nhưng lựa chọn nào cũng đưa ra các outcome tương đối giống nhau. The end of the game is the same, mọi con đường đều dẫn đến thành Dôm. Thế cho nên có một con đường hay nhiều con đường thì về bản chất là một thôi vì cuối cùng thì mình có nhiều lựa chọn bao nhiêu thì đến lúc phải hành động mình cũng phải lựa chọn một con đường chứ không thể phân thân ra làm mấy mảnh để làm nhiều con cùng một lúc được. Cái người mà em BX nói là chỉ có một lựa chọn thực ra ko phải chỉ có một lựa chọn mà người ta risk averse hay có thời gian biểu/đồng hồ sinh học khác nên đã hành động sớm hơn mình. Trong finance hay nói option có giá trị nếu có thể thì chờ đợi chút ít luôn tốt hơn hành động ngay nhưng đấy là nếu có thể thôi và giả sử là chờ đợi không có những chi phí nhất định có thể đè bẹp lợi ích mà việc chờ đợi có thể mang lại.

Câu hỏi của em BX anh nghĩ chắc phải đến 90% là nói về chuyện trai gái - các tình yêu tầm này nhìn đâu cũng thấy cơ duyên (ôi, sao anh nhớ thằng Đào thế cơ chứ) giờ chỉ muốn có ai đó giúp mình quyết định xem trong số 5 anh kia thì nên gắn bó cuộc đời với anh nào. Càng nhiều lựa chọn thì lại càng đau đầu hơn.

Các cụ xưa nói hồng nhan bạc phận hàm ý gái xinh thì cuộc đời thường lận đận. Lận đận như thế nào và tại làm sao? Gái đẹp trong mắt ai rõ ràng là một phần thưởng được ưa thích hơn gái xấu và vì thế trong một trò chơi mà phần thưởng là một hồng nhan thượng hạng thì có đông khách làng chơi hơn. Giả sử không có những hành vi độc ác áp đặt kiểu dí súng vào mông người đẹp bắt nên giường thì nhìn từ phía gái trò chơi với đông bạn tình tiềm năng đã đủ là một quả đau đầu. Hồng nhan có thể lựa chọn một từ nhiều nhưng luôn có cảm giác là mình đã lựa chọn sai và nếu được chơi lại từ đầu thì mình có thể lựa chọn tốt hơn. Điều này có thể đúng nhưng cũng có thể sai do số lượng, chất lượng, phẩm chất của người chơi càng về các vòng sau càng thay đổi theo hướng đi xuống do các tay chơi cảm nhận chính xác là chất lượng của phần thưởng đi xuống sau mỗi lần reboot. Một lựa chọn tồi trong vòng chơi đầu tiên đã có thể là một lựa chọn khá hay tốt trong những vòng chơi tiếp theo. Do không thể nào tắm hai lần trong một khúc sông, tức là không thể nào chơi lại được vòng quay roullette đầu tiên, gái luôn có xu hướng lựa chọn những lựa chọn tồi hơn không nhất thiết do nhận thức của gái kém đi mà chỉ vì thành phần những người chơi thay đổi theo chiều hướng không có lợi cho gái theo những quy luật tất yếu và công bằng của thị trường và việc này nằm ngoài tầm kiểm soát của gái.

Nếu chúng ta giới thiệu thêm những quy tắc tương tác cởi mở hơn giữa các người chơi với nhau như cho phép các tay chơi có side bet, cho phép người chơi dọa dẫm nhau và loại bỏ nhau bằng những thủ thuật thể hiện những tiêu chí không phải là tiêu chí được đề cao trong game ví dụ như đấm vào mõm đối thủ, thuê người dọa dẫm đối thủ, đồn thổi thông tin sai lệch về chất lượng thực tế của phần thưởng hòng làm cho đối thủ chán mà bỏ đi, hay dí súng vào nưng phần thưởng bắt trèo nên giường nàm tình toán noạn rồi quay phin ắp nốt nên in tờ lét, vv. thì trò chơi còn vui hơn nhiều nữa. Phần thưởng có thể khuyến khích những hành vi biến thái kiểu này giữa các game thủ nhưng làm thế có nguy cơ là khi canh bài rã đám phần thưởng chỉ còn lại mình ta với một game thủ chỉ có toàn những phẩm chất không đáng mến.

Nói túm lại, thân phận hồng nhan bạc mệnh theo ít nhất là hai cách như thế. Việc có nhiều lựa chọn làm cho người ta có xu hướng hoặc lựa chọn sai nếu như các tiêu chí lựa chọn ban đầu bị chọn sai hay bị diễn biến cuộc chơi làm cho sai lệch hẳn đi so với những tiêu chí có thể là đúng đắn lúc đầu, hoặc một khi đã lựa chọn rồi gái thường cảm thấy mình đã có thể lựa chọn tốt hơn lựa chọn này - một kiểu sự tiếc nuối của người mua (buyer's remorse (http://en.wikipedia.org/wiki/Buyer's_remorse)) thường thấy nhất trong những trường hợp bán đấu giá với tên khái niệm tổ tiên sư cha thằng nào thắng cuộc (winner's curse (http://en.wikipedia.org/wiki/Winner%27s_curse)).

Ở một mức độ nhất định, các công cụ dùng trong phân tích dự án tài chính có thể được sử dụng để đánh giá những lựa chọn mà người ta có trong mọi trường hợp khác trong đời kể cả khi lựa chọn người phối ngẫu. Điều này nghe có vẻ cạn tàu ráo máng do nó gợi ý rằng tính thực tế của lựa chọn phải được đặt lên cao hơn những thứ mà nhiều người cho là cao quý và thiêng liêng - kiểu như những tình cảm của tình yêu. Nếu như người ta hiểu là người ta nói chung không hiểu nhiều về tình yêu, về sự sinh ra, phát triển, biến thể, chết đi của tình yêu thì người ta có thể làm cho việc lựa chọn trở nên đơn giản hơn nhiều. Những cảm xúc phức tạp, bột phát, trào sôi của tình yêu lúc ban đầu phải được hiểu thuần túy như những cảm xúc hóa học không kéo dài mãi mãi dù người ta có muốn níu kéo thế nào đi chăng nữa. Lựa chọn một người trong số nhiều người nếu chỉ dựa trên những cảm xúc tình yêu hiện tại và không gì khác nữa dễ dẫn đến việc lựa chọn sai vì khi những cảm xúc tình yêu đã hết đạn thì chỉ còn lại mình với ta và thực tế phũ phàng. Chính vì thế mà người ta nên đặt ra những tiêu chí khác nữa bên cạnh tình yêu khi lựa chọn. Những tiêu chí này không chỉ đơn thuần là những tiêu chí thực tế, tự thỏa mãn về vật chất mà có thể có cả các yếu tố tinh thần nên lựa chọn theo cách này không đơn giản là lọc lõi hay hám của.

Tạm cho một em gái TL giờ có 10 lựa chọn không lựa chọn nào giống lựa chọn nào và giờ là lúc cần chọn ra một trong số 10 hảo hán tử, các công cụ đánh giá dự án đầu tư tỏ ra đặc biệt hữu ích trong những tình huống kiểu này. Một ưu điểm khác nữa là chị em sẽ có thể bỏ qua hoàn toàn giai đoạn phân bổ và tìm kiếm nguồn vốn đầu tư cho dự án do vốn ở đây thuần túy chỉ là vốn tự có (owner's equity). Các bước đi có thể tổng kết lại thế này:

1. Đánh giá nhu cầu và mong muốn của bản thân.

Lựa chọn này dù đứng ở bên nào nhìn vào cuối cùng cũng chỉ là để mỗi bên thỏa mãn những nhu cầu và mong muốn của chính bản thân người ta. Những nhu cầu và mong muốn này có thể về vật chất, có thể về tình cảm, cảm giác, tinh thần nhưng dù gì thì gì cũng là những nhu cầu và mong muốn có thể liệt kê ra được. Chị em hãy liệt kê ra chừng 10 nhu cầu/mong muốn mà người ta mong được thỏa mãn. Xếp những nhu cầu này theo thứ tự từ những nhu cầu khao khát cháy bỏng nhất xuống đến những nhu cầu có cũng được mà không cũng không sao. Phần lớn mọi người có khi chỉ nghĩ được 5 nhu cầu là hết sức. Một liệt kê ví dụ ở đây.


Được thỏa mãn về tình dục
Nhu cầu tình dục được thỏa mãn
Những mơ ước tình dục được đáp ứng đầy đủ
Sự ổn định về tài chính
Có thể kết nối về tinh thần và trí tuệ
Có con thông minh ngoan hiền
Có nhà cửa tử tế
Được đánh giá cao bởi xã hội và bạn bè
Có nhiều bạn bè, nhiều mối giao tiếp xã hội
Nếu có thêm tình dục nữa thì tốt
Tiền
Tiền
và Tiền


Đối với mỗi mong muốn/nhu cầu nên đánh giá thêm xem nhu cầu sẽ thay đổi như thế nào trong thời gian xếp trên thang 1 (thấp nhất) đến 10 (cao nhất). Ví dụ:


Được thỏa mãn về tình dục

Ngắn hạn------------------+Trung hạn+--------------+Dài hạn+------>
--10--------------------------10-----------------------10----------->

(chán nhở, sao không có điểm 20 hở thầy?)

2. Một cách thành thực, liệt kê những điểm mạnh và điểm yếu của bản thân.

Ví dụ:

Ưu điểm:

1. Nấu ăn giỏi (sườn sào chua ngọt, súp măng tây cua biển, vv.)
2. Giáo dục tốt
3. Chung thủy
4. Hình thức tốt
5. Giao tiếp xã hội tốt.
....

Nhược điểm:

1. Nói nhiều
2. Hay tự ái
3. Hay dỗi và cáu giận không đâu
4. Hay đong đưa
5. Chóng chán
....

3. Cố gắng hết sức với hiểu biết tốt nhất, đánh giá nhu cầu và mong muốn của từng cầu thủ.

Tạo một danh sách tương tự như trong phần 1. Cầu thủ nào mà mình nghĩ mãi cũng không thể liệt kê ra được một danh sách tin cậy những nhu cầu và mong muốn của người ta thì loại ngay lập tức. Cầu thủ nào mà danh sách chỉ có mỗi mong muốn tình dục cũng loại ngay lập tức. Cầu thủ nào có danh sách dài và kỹ nhất thì đưa lên đầu. Cố gắng phân tích khách quan.

Sau khi liệt kê danh sách các nhu cầu mong muốn của các cầu thủ, cho mỗi nhu cầu và mong muốn của mỗi cầu thủ cũng vẽ một đường dự toán xem các mong muốn nhu cầu đấy thay đổi thế nào trong trung hạn, dài hạn.

4. Cho mỗi game thủ, lập một danh sách các ưu điểm, các nhược điểm, và nếu cần thì cả các phẩm chất trung tính.

Các phẩm chất trung tính này sẽ giúp quyết định khi các game thủ có điểm số giống nhau. Cố gắng nhìn xuyên qua những thứ người ta cố tình trình ra cho mình xem và nhìn nhận những thứ vô tình bày tỏ.

5. Đánh giá và quyết định

Đầu tiên thì so sánh những ưu điểm của mình với ưu điểm của người ta, ghi xuống số điểm giống nhau. Nếu có ưu điểm nào của mình đối nghịch hẳn với một nhược điểm của người ta ví dụ mình thì thích tình dục người ta thì chỉ thích trò chơi điện tử thì trừ đi một điểm từ số các tương đồng. Làm tương tự nếu có ưu điểm của người ta đối nghịch với nhược điểm của mình. Ghi số điểm net lại. Những ai điểm net bằng 0 tức chẳng có đ éo gì chung hay số điểm chung quá ít thì loại.

Hy vọng còn lại chừng 3-4 chú. Bước tiếp theo là so sánh các nhu cầu giống nhau, càng có nhiều giống nhau càng tốt, nếu các chú đều có nhu cầu tương đối giống mình thì chú nào có mức độ
Gaup
17-08-06, 22:36
Đấy anh bảo rồi, nói chung phân tích hay không cũng chẳng giải quyết được gì đâu rồi lại chui vào ngõ cụt, nói chung cứ chọn bừa đi một cái, may thì ăn không thì thôi. Có thể undo lại đựoc mà.

Để lựa chọn người tốt hơn xin tham khảo thêm ở đây (http://www6.dantri.com.vn/chuyenla/2006/8/134520.vip).

Bái bai.
CBN
17-08-06, 23:17
:razz:
Chính ra thằng Gấu tư duy rất gái!
Nó mà cứ tính toán kiểu Game Theory thế kia thì có mà hết ngày, cuối cùng chả đâu vào đâu. Bây giờ 4c cứ hình dung lúc buồn đại... sắp vãi ra rồi, thì nên chọn cái wc như thế nào? Rồi cứ thế y án mà áp dụng vào các việc khác. Vậy thôi!
lão ma
17-08-06, 23:30
Mới lụm được bài này tặng ty BX đấy:

Trước mắt tôi là một ngã ba đường
Chưa thể chọn nên tôi dành dừng lại
Và đưa mắt, tôi nhìn sang bên phải
Một khoảng trời êm ả bỗng hiện ra
Trước mắt tôi, một thế giới bao la
Với những đình đài nguy nga lộng lẫy
Tôi thấy tôi như một ông hoàng vậy
Đang đắm chìm trong phú quý sa hoa
Nhưng tất cả những điều đó chẳng qua
Là phù du, có chi mà lưu luyến
Nhìn sang trái, ánh mắt tôi xao xuyến
Con tim tôi đang rung động bồi hồi
Bởi một tình yêu sẽ đến với tôi
Nếu như tôi đi theo con đường ấy
Cuối con đường, tôi dường như đã thấy
Thấy em yêu và thấy cả chính mình
Đang mải mê nhìn, tôi bỗng lặng thinh
Ngoài hai đứa, chẳng còn gì nữa cả
Một cuộc sống với lo toan vất vả
Hai đứa mệt nhoài sánh bước cùng nhau
Tôi không muốn không muốn em khổ đâu
Bởi vậy tôi chẳng đi con đường đó
Chỉ còn một con đường đang rộng mở
Với bao trông gai, thử thách chất chồng
Nhưng sau đó, một viễn cảnh màu hồng
Những thành công đang đợi tôi phía trước
Đường rộng mở như chờ chân tôi bước
Ba ngả đường đã hiện rõ ra rồi
Và tôi đã thẳng tiến lên phía trước
Những thành công cứ đến theo từng bước
Tôi đã đi, đã đi tới cuối đường
Và điều gì đang ẩn hiện trong sương
Phải chăng ba con đường đang nhập lại
Ở điểm cuối, tôi thấy em đứng đợi
Thấy một khoảng trời hạnh phúc bao la
Thấy những đền đài lộng lẫy xa hoa
Thấy tất cả những gì tôi đã thấy
Khi mắt tôi nhìn ba ngả đường ấy
Và giờ đây, chúng ở trước mắt tôi
Nắm tay em, hai đứa bước chung đôi
Màu hạnh phúc nhuộm đầy con đường đó
Ba ngả đường chẳng còn là chi cả
Bởi cuối cùng chúng là một mà thôi
Như tình yêu nồng thắm của em - tôi
Dẫu thế nào cũng sẽ thành đôi lứa
Dù cho đường trăm ngả
Có phải thế không em?
...
Hồ Minh Trí
18-08-06, 04:24
Thơ lụm lặt của bác LM, em uống ngụm bia là được 1 bài. Nếu có em BX ngồi bên nữa, thì em làm thơ được đến khi nào tắt thở thì dừng.
Hồ Minh Trí
18-08-06, 04:32
Hạnh phúc ư? Hạnh phúc là gì cơ?
Suốt đời anh đang trăn trở tìm hạnh phúc
Hạnh phúc là một thoáng giây khi anh goog
Được một bài thơ lãng mạn tặng Biển Xanh
Hồ Minh Trí
18-08-06, 04:35
Người đi tìm hình của nước

(Chế Lan Viên)

Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi

Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác

Khi bờ bãi dần lui hàng xóm khuất

Bốn phía nhìn không bóng một hàng tre.

Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ

Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương

Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở

Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương.

Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp

Giấc mơ còn đè nát cuộc đời con

Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp

Một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn

Trăm cơn mơ không chống nổi một đêm dày

Ta lại mặc cho mưa tuôn và gió thổi

Lòng ta thành con rối

Cho cuộc đời giật dây

Quanh hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê

Lòng ta đã thành rêu phong chuyệnc ũ

Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ

Tìm đường đi cho dân tộc theo đi.

Hiểu sao hết "Người đi tìm Hình của nước"

Không phải hình một bài thơ đá tạc nên người

Một góc quê hương nửa đời quen thuộc

Hay một đấng vô hình sương khói xa xôi

Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất

Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏ tương lai

Thế đi đứng của toàn dân tộc

Một cách vinh hoa cho 25 triệu con người

Có nhớ chăng hỡi gió rét thành Ba-lê

Một viên gạch hồng Bác chống lại cả một mùa băng giá

Và sương mù thành Luân Đôn, người có nhớ

Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya

Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể

Người đi khỏi khắp bóng cờ châu Mỹ châu Phi

Những đất tự do, những trời nô lệ

Những con đường cách mạng đang tìm đi.

Đêm mơ ước, ngày thấy hình của nước

Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà

Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc

Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa

Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây

Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?

Bao giờ giải Trường Sơn bừng giấc ngủ

Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?

Rồi cờ sẽ ra sao? Tiếng hát sẽ ra sao?

Nụ cười sẽ ra sao?

Ơi độc lập

Xanh biếc mây là trời xanh Tổ quốc

Khi tự do về chói ở trên đầu.

Kia mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông

Cây cay đắng đã ra mùa quả ngọt

Người cay đắng đã chia phần hạnh phúc

Sao vàng bay theo liềm búa công nông

Luận cương đến Bác Hồ. Và Người đã khóc

Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lê Nin

Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp

Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin.

Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc

"Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!

Hình của Đảng lồng trong hình của Nước

Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười.

Bác thấy:

dân ta bưng bát cơm mồ hôi nước mắt

Ruộng theo trâu về lại với người cày

Mỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, bể bạc

Không còn người bỏ xác bên đường ray

Giặc nước đuổi xong rồi. Trời xanh thành tiếng hát

Điện theo trăng vào phòng ngủ công nhân

Những kẻ quê mùa đã thành trí thức

Tăm tối cần lao nay hóa những anh hùng

Nước Việt Nam nghìn năm Đinh Lý Trần Lê

Thành nước Việt nhân dân trong mát suối

Mái rạ nghìn năm hồng thay sắc ngói

Những đời thường cũng có bóng hoa che.

Ôi! Đường đến với Lê-nin là đường về Tổ quốc...

Tuyết Mát-scơ-va sáng ấy lạnh trăm lần:

Trong tuyết trắng như đọng nhiều nước mắt

Lê-nin mất rồi. Nhưng Bác chẳng dừng chân.

Luận cương của Lê-nin theo Người về quê Việt

Biên giới còn xa. Nhưng Bác thấy đã đến rồi

Kìa, bóng Bác đang hôn lên hòn đất

Lắng nghe trong màu hồng, hình đất nước phôi thai.
Biển Xanh
18-08-06, 04:41
Câu hỏi của em BX anh nghĩ chắc phải đến 90% là nói về chuyện trai gái - các tình yêu tầm này nhìn đâu cũng thấy cơ duyên (ôi, sao anh nhớ thằng Đào thế cơ chứ) giờ chỉ muốn có ai đó giúp mình quyết định xem trong số 5 anh kia thì nên gắn bó cuộc đời với anh nào. Càng nhiều lựa chọn thì lại càng đau đầu hơn.


Anh Gấu lúc nào cũng muốn chứng tỏ mình có thể đọc được ý nghĩ người khác, nhưng không phải anh lúc nào cũng đúng, anh thân mến ạ. Mặc dù việc lựa chọn tình yêu xem ra có vẻ là ví dụ hiển nhiên nhất trong vấn đề em đang nêu ra ở đây, nhưng trên thực tế em muốn nói đến khái quát nhiều hơn thế trong cuộc sống. Sự lựa chọn công việc là một ví dụ, không phải lúc nào có nhiều job offers cũng là một điều may mắn và dễ tạo ra sự thành công. Đợt trước em có về nhà tầm đâu đó hơn 1 năm, tất nhiên khi về thì em cũng tứ cố vô thân không nơi nương tựa, vì vậy cũng nhận được kha khá lời đề nghị nhã nhặn và lịch thiệp từ chỗ này chỗ kia làm việc giúp đỡ, đại khái là cũng toàn từ bạn bè hoặc những quan hệ tận đẩu tận đâu. Cuối cùng do sự lựa chọn của em và chủ yếu do em xử lý mọi việc không khéo, dẫn đến việc mất đi một số người bạn lẽ ra rất không đáng mất mà sau này khiến em rất buồn. Như vậy trong trường hợp này, rõ ràng cũng không phải là một điều mà em cho là tốt đẹp gi cả.


Các cụ xưa nói hồng nhan bạc phận hàm ý gái xinh thì cuộc đời thường lận đận. Lận đận như thế nào và tại làm sao? Gái đẹp trong mắt ai rõ ràng là một phần thưởng được ưa thích hơn gái xấu và vì thế trong một trò chơi mà phần thưởng là một hồng nhan thượng hạng thì có đông khách làng chơi hơn. Giả sử không có những hành vi độc ác áp đặt kiểu dí súng vào mông người đẹp bắt nên giường thì nhìn từ phía gái trò chơi với đông bạn tình tiềm năng đã đủ là một quả đau đầu. Hồng nhan có thể lựa chọn một từ nhiều nhưng luôn có cảm giác là mình đã lựa chọn sai và nếu được chơi lại từ đầu thì mình có thể lựa chọn tốt hơn. Điều này có thể đúng nhưng cũng có thể sai do số lượng, chất lượng, phẩm chất của người chơi càng về các vòng sau càng thay đổi theo hướng đi xuống do các tay chơi cảm nhận chính xác là chất lượng của phần thưởng đi xuống sau mỗi lần reboot. Một lựa chọn tồi trong vòng chơi đầu tiên đã có thể là một lựa chọn khá hay tốt trong những vòng chơi tiếp theo. Do không thể nào tắm hai lần trong một khúc sông, tức là không thể nào chơi lại được vòng quay roullette đầu tiên, gái luôn có xu hướng lựa chọn những lựa chọn tồi hơn không nhất thiết do nhận thức của gái kém đi mà chỉ vì thành phần những người chơi thay đổi theo chiều hướng không có lợi cho gái theo những quy luật tất yếu và công bằng của thị trường và việc này nằm ngoài tầm kiểm soát của gái.


Đoạn này có lẽ anh Gấu hơi bị chủ quan duy ý chí và lại cứ cố diễn giải lập luận cho một mệnh đề bản thân nó là không đúng. Cái câu hồng nhan bạc phận, nói thật chả có ý nghĩa gì hết, tại sao, bởi vì những người con gái không đẹp mà phận cũng bạc thì nhiều như hằng hà sa số, chẳng qua là họ không được chú ý nên chả có ai làm thống kê mà thôi. Tóm lại hồng nhan hay hắc nhan thì đều có một khả năng phận bạc như vôi như nhau, nhưng những nàng như nàng Kiều thì là trung tâm của cả thế giới nên hễ cứ làm sao là người ta lại nhắc đến như một ví dụ về cái nỗi khổ phải làm mỹ nhân, còn cái phía kém may mắn hơn ở đầu bên kia thì bị quên lãng một cách rất ư là vô tình. Nó cũng giống như cái việc người ta hay bảo những nhà chính trị gia lỗi lạc hay các thiên tài thường thuận tay trái, nhưng có vô số người vô gia cứ cũng thuận tay trái, chỉ có điều họ chẳng bao giờ được ai nhắc đến.

Thơ của Lão Ma sến quá đi!
Gaup
18-08-06, 04:52
Ờ hơ, anh tưởng là tham luận xong rồi mới chuyển sang tranh luận, thế là đã có người kà khịa mình rồi à?

Nếu mà chỉ là lựa chọn công việc thì chả có gì đáng nói. Hội thảo muốn hay phải có chút tình yêu đôi lứa chứ còn việc em chọn việc rồi mất bạn có khi chả liên quan gì đến nhau. Em có chọn việc khác có khi cũng vẫn mất bạn.

Anh biết cái BX định nói là cái gì rồi nhưng mà đây là vận dụng kiến thức theo cách sai. Chắc lúc trước học về các bias trong thống kê giờ định lôi anh ra để vận dụng hở? Áp dụng cách giải thích này trong trường hợp này là sai rồi. Dễ dàng chứng minh là người đẹp có nhiều lựa chọn hơn người xấu và vì thế khả năng lựa chọn sai cao hơn.
Biển Xanh
18-08-06, 05:02
Ờ hơ, anh tưởng là tham luận xong rồi mới chuyển sang tranh luận, thế là đã có người kà khịa mình rồi à?

Nếu mà chỉ là lựa chọn công việc thì chả có gì đáng nói. Hội thảo muốn hay phải có chút tình yêu đôi lứa chứ còn việc em chọn việc rồi mất bạn có khi chả liên quan gì đến nhau. Em có chọn việc khác có khi cũng vẫn mất bạn.



Tất nhiên em chọn gì thì cũng có thể vẫn mất, nhưng cái chính em muốn nói là có nhiều sự lựa chọn không phải lúc nào cũng đem lại những kết quả toại nguyện (chứ em không nói bản chất vấn đề là em chọn sai hay đúng ờ đây)


Anh biết cái BX định nói là cái gì rồi nhưng mà đây là vận dụng kiến thức theo cách sai. Chắc lúc trước học về các bias trong thống kê giờ định lôi anh ra để vận dụng hở? Áp dụng cách giải thích này trong trường hợp này là sai rồi. Dễ dàng chứng minh là người đẹp có nhiều lựa chọn hơn người xấu và vì thế khả năng lựa chọn sai cao hơn.

Nếu như việc chọn đúng và chọn sai là hai biến cố có xác suất xảy ra như nhau thì tại sao người đẹp có nhiều lựa chọn hơn người xấu lại không có khả năng lựa chọn đúng cao hơn :)
Hồ Minh Trí
18-08-06, 05:11
Đêm nay đây giữa đêm mưa nơi cố quốc
Anh thức ròng trông ngóng Biển Xanh em
Anh chờ đợi tủi mong một lời nói dịu êm
Hoặc đanh đá chua ngoa, miễn là đừng im lặng
Sắp sáng rồi, càng đợi mong, càng thêm thất vọng
Nàng đã quên anh như anh chưa từng có trên đời
Trách phận, than thân cũng đến thế mà thôi
Anh log off, lặng lẽ shut down rồi bùi ngùi đi ngủ!
Biển Xanh
18-08-06, 05:15
Anh Trí đang ở đâu mà thao thức không ngủ được thế :)
Gaup
18-08-06, 05:17
Em yêu, lạm dụng từ nghữ quá. Có lẽ em hiểu sai vấn đề.

Vấn đề là thế nào là đúng thế nào là sai. Nghĩ kĩ thì có hai cách chọn. 1 là chọn best of the pack 2 là chọn best 4 me. Không phải lúc nào hai cái này cũng là 1.

BX xinh xắn thông minh có 10 anh sông vào tìm hiểu. Em phải chọn 1 trong số 10 người, khả năng chọn ra người tốt nhất cho em là 10%. Anh xấu gái chỉ có 2 gái quan tâm đến đủ để tiến tới ăn nằm thì khả năng anh chọn đúng người phù hợp với anh hơn cả là 1/2 là 50%. 10% rõ ràng là nhỏ hơn 50% - nên khả năng anh xấu gái chọn đúng người cao hơn khả năng em xinh gái chọn đúng người.

Người phù hợp nhất cho anh có thể chả bằng cái móng chân của người ít phù hợp nhất cho em, tức là lựa chọn tồi nhất của em thành phần cơ bản hơn lựa chọn tốt nhất của anh nhưng cũng chả sao vì chẳng ai đi so như thế. Thế nên việc em có nhiều lựa chọn hơn không đảm bảo là em sẽ chọn được người tốt hơn, tốt hiểu theo ý là phù hợp với em hơn.

Phải không?
Biển Xanh
18-08-06, 05:41
BX xinh xắn thông minh có 10 anh sông vào tìm hiểu. Em phải chọn 1 trong số 10 người, khả năng chọn ra người tốt nhất cho em là 10%. Anh xấu gái chỉ có 2 gái quan tâm đến đủ để tiến tới ăn nằm thì khả năng anh chọn đúng người phù hợp với anh hơn cả là 1/2 là 50%. 10% rõ ràng là nhỏ hơn 50% - nên khả năng anh xấu gái chọn đúng người cao hơn khả năng em xinh gái chọn đúng người.

Phải không?

Không phải, em có thể đặt vấn đề theo cách khác. Em xinh em có 10 người để chọn, và cuối cùng em cũng chỉ được chọn 1. Cho dù em chọn bất kỳ người nào thì khả năng chọn sai - đúng cũng là 50 - 50. Anh xấu anh chỉ có 2 người để chọn ra một thì khả năng chọn sai - đúng cũng vẫn là 50-50. Như vậy hà cớ gì lại bảo em "hồng nhan bạc phận" (?)
Biển Xanh
18-08-06, 05:45
Tất nhiên phải nói thêm rằng ở đây em không dùng khái niệm "hợp nhất" của anh. Nếu chỉ cần dùng từ hợp, thì xác suất của em chọn ra một người hợp không phài là 10% mà sẽ là 50%, và anh xấu xí thì xác suất của anh cũng thế.
muadongamap
18-08-06, 07:27
Không phải, em có thể đặt vấn đề theo cách khác. Em xinh em có 10 người để chọn, và cuối cùng em cũng chỉ được chọn 1. Cho dù em chọn bất kỳ người nào thì khả năng chọn sai - đúng cũng là 50 - 50. Anh xấu anh chỉ có 2 người để chọn ra một thì khả năng chọn sai - đúng cũng vẫn là 50-50. Như vậy hà cớ gì lại bảo em "hồng nhan bạc phận" (?)
BX. Bạn hiểu sai chỗ này. Bạn chọn 1 trong 10 người thì xác suất chọn đối tượng của bạn là 1/10 cái này khác hoàn toàn với việc chọn được đúng hay sai nếu xác định chọn đúng hay sai thì mới là 50 -50.


em có thể đặt vấn đề theo cách khác. Em xinh em có 10 người để chọn, và cuối cùng em cũng chỉ được chọn 1.
thế này là 1/10.


Cho dù em chọn bất kỳ người nào thì khả năng chọn sai - đúng cũng là 50 - 50
Cái này nhỏ hơn cái 1/10 kia. Nói cách khác cái này là tập con của cái 1/10 kia.
Đó là lý do mà Gaup nói bạn "hồng nhan bạc phận"
:)
Phương Thảo
18-08-06, 08:05
Theo anh vấn đề lựa chọn không nằm ở số các options được offer mà nằm ở sự minh bạch và chất lượng của những options ấy. Sự minh bạch và chất lượng càng cao thì người ta càng ít băn khoăn về sự lựa chọn của mình.

4c để ý, đề tài cửa miệng của hầu hết các em gái Việt Nam là hôn nhân, là làm thế nào để chọn được giai ngon. Tại sao lại như vậy? Bởi vì giai Việt quá phò và không minh bạch.

Bây giờ lấy ví dụ em Biển Xanh có được một số options sau:

1- Gaup
2- Kòm
3- Đít
4- Thảo
5- Đào
6- Lạng

Biết chọn thằng nào? Rất khó nghĩ phỏng ạ. Giai Thăng Long thì default là phò mẹ nó rồi. Lấy nó về không biết nó có nuôi nổi mình không, hay lại suốt ngày chơi Võ Lâm Truyền Kỳ, online, offline gái mạng? Hơn nữa hồ sơ lý lịch của bọn này hết sức mù mờ, không đáng tin cậy. Đại học Princeton, IMF, Tuyết tùng ơi, kiến trúc sư Việt Nam, nhà nghiên cứu trẻ ở Úc nhợn, trượt truyết ở Thụy Sĩ, tắm biển ở Okinawa, lập trình viên cao cấp ở Đông Âu. Tất cả những thứ bọn nó ba hoa trên mạng hoàn toàn có thể khác xa với hiện thực.

Bây giờ ta thay bằng một list khác cho em BX chọn:

1- Tom Cruise
2- Brad Pitt
3- Nicolas Cage
4- Jake Gyllenhaal
5- Russell Crowe
6- Leonardo DiCaprio

Với cái list này thì sự lựa chọn của em BX dù có rơi vào ai thì cuối cùng kết quả cũng dẫn đến sự hài lòng phỏng ạ.

Job offer cũng thế. Biết chọn công ty nào đây trong số:

1- FPT
2- CMC
3- Trần Anh
4- Vĩnh Trinh

Chọn thằng nào cũng khó. Chả biết mấy năm nữa thằng giám đốc có bị đi tù vì trốn thuế, con mụ kế toán trưởng có bị bắt vì đánh bạc hay không? Hoàn toàn khác với việc chọn:

1- IBM
2- Intel
3- Seagate
4- Hitachi

Phỏng ạ?
dang_ky
18-08-06, 10:01
Bạn Thảo ví dụ các anh super stars rồi kết luận giai VN, hoặc giai TL phò là bạn phò rồi
Bạn thử so sánh mấy anh nhà mình với các anh Tây gặp ở một quán bar ở đâu đó xem.

Dù cho các anh Tây không có biết nói phét nhiều như giai Việt, nhưng cũng phải suy nghĩ nhiều lắm:
Anh thì trim ngắn nhưng có 1 triệu đô, anh thì bi-sexual nhưng đẹp trai, anh thì hơi hoang tưởng nhưng là nghệ sĩ lớn.

Đấy
Mio
18-08-06, 10:22
Em bỏ qua các so sánh chéo của bác Phương Thảo để kết luận về giai nội nhà mình. Chỉ muốn nói là ngay trong nhóm chất lượng minh bạch của bác thì dù best of the pack hay best for me đều vẫn nhức đầu như nhau. Chính ra, khó khăn không phải đến từ những đối tượng của lựa chọn vì chúng tương đối tĩnh. Khó là do người ta thường không biêt mình muốn gì, không chắc mình muốn gì, không chắc độ bền vững của sự muốn đó về lâu về dài. Em nghĩ hướng mà bạn BX và Gấu đang tranh luận, tức là về chính người chọn và xác suất quyết định của họ, thực tế hơn. Hướng của bác Phương Thảo, chỉ quan tâm đến số và chất của các lựa chọn, là thiếu... tính nhân văn, hehe.
NNH
18-08-06, 12:23
Thực ra tâm lý lựa chọn giống như kiểu khi đi mua giày. Đến 1 cửa hàng giày nếu xác định trước định mua tầm tiền nào? tiêu chí là loại thể thao hay da đen? nếu thể thao thì đế êm hay đế cứng? màu gì? xác định xong rồi tới 1 cửa hàng hoành tráng có cả ngàn đôi, mỗi đôi 1 kiểu khác nhau nhìn đôi nào cũng đẹp, túi lại sẵn tiền. Vậy thì mấy tiêu chí ban đầu chắc chắn bị lung. Những thằng quyết đoán có lập trường thì có thể cũng mất 1-2 giờ, những thằng khác có khi mất cả ngày hoặc về không. Thằng nào chọn được 1 đôi đi, chạy chơi thể thao nhiều khi 2-3 ngày sau mới thấy nhược điểm. Mà cũng tùy thằng, có thằng ít tiền nó tới hiệu giày chẳng cần xem mẫu mã hỏi luôn chủ hiệu: "ở đây có đôi nào giá dưới 50 ngàn ko?" rồi tra 1 lúc moi ra 1 đôi nó đi thử vừa thế là sướng, chả lăn tăn gì sất.

Chọn gái (trai) thì cũng vậy, khi mình có đủ tiêu chuẩn cơ bản (cơ thể bình thường, tiền đủ, nhà sẵn, vị trí xã hội ổn) thì dĩ nhiên là phải lựa chọn rồi. Mà đắn đo đong đếm mãi chọn được 1 con (thằng) nghĩ rằng ổn nhất nhiều khi 2, 3 năm sau mới biết là phìu, nghĩ lại có lẽ muộn. Vậy thì túm lại làm thế nào cho tốt? Rằng là chả có cách nào, cứ quyết đoán và có linh cảm tốt lúc chọn + thêm may mắn thôi. Ngoài ra có những thằng tiền nhiều, dân chơi chuyên nghiệp hoặc khoái sưu tập nó thấy 1 đôi giày (hoặc gái) vừa đập vào mắt cái vừa mắt ngay là đi đại, 2-3 ngày chán thì bỏ chọn cái khác. Sau hồi thử chán chê có khi nó khoái đi chân đất cũng nên.

Trường hợp cụ thể đi xem phim của em BX, nếu tiêu chí của em là vui vẻ với bạn thì kệ cha chúng nó thích xem cái giề mình xem theo, nội dung phim không quan trọng lắm, mình được ngồi bên chuyện trò với chúng nó là vui rồi. Thấy tiếc cái nào chưa xem về mua đĩa xem sau. Nếu mục đích là xem thì chọn phim mình khoái, hẹn chúng nó xem xong tụ ở cửa rạp đi chơi các khác tiếp. vậy là khoẻ.
paraffin
18-08-06, 12:48
Em các bác tự thấy mình không có khả năng chọn đúng luôn, nên rất khoái trò tung đồng xu. Xu chọn hay em chọn thì chắc cũng chuối như nhau cả thôi, mà dùng xu đâm ra em lại còn có cái mà đổ tại, rằng vì nó mới ra thế này :D. Trách đồng xu thôi chứ em cũng không nỡ hỏi ý kiến ai để quy lỗi, hì.

Không có khả năng chọn đúng, nhưng bù lại em có khả năng tặc lưỡi thôi kệ không sao đằng nào cũng lỡ. Nên là cũng ít khi dằn vặt về chuyện chọn chiếc. Đấy em chọn Gấu rõ là sai lè ra, vì Gấu tởm thế nào các bác cũng biết, nhưng mà em cũng thôi, đâu có dở hơi ngồi đó mà tiếc hải đăng Phương Thảo chói sáng cả một góc Okinawa đâu.

To my old flame: này nhưng mà giá treo cổ của mình thế nào rồi, dây thừng có dai không, giá gỗ có chắc không, bệ đứng có vững không, quần chúng đi xem mình thuê đủ chưa, và mình thì đã chuẩn bị nụ cười pháp trường ăn ảnh + khẩu hiệu hoành tráng để hô chưa? Hay mình hô thế này "măng tây, rau hay củ thì đến nước này rồi có ý nghĩa đ' gì nữa đâu", nghe đảm bảo quá phức tạp và bí hiểm luôn. Thế, lại còn khiến kẻ thù lớn nhất và tình yêu dịu dàng nhất trong đời mình phải động tâm nữa. Mình cứ nghĩ đi, hay mượn đồng xu của em mà tung không?

:D
lão ma
18-08-06, 12:55
Mỗi người đều có cách lựa chọn cho mình sự thích thú trong sinh hoạt, trong việc làm ...etc và đó chính là sự tự do trong cái lý của họ. Nhưng nếu chỉ nghĩ đến mình thôi thì thật khó có sự thỏa mãn trọn vẹn.

Chúc em BX lần đi xi-nê tới sẽ không còn khiếu trọ về sự lựa chọn của bạn bè nữa nhé!

cheers
...
pepper
18-08-06, 20:13
Gái xinh dĩ nhiên được offer nhiều sự lựa chon hơn gái xấu.
Nhưng gái xinh thì :
-một là IQ quá thấp để cảm nhận được giá trị và tư thế của một người được tự do lựa chọn nên đôi khi xem nó như là phiền phức thường ngày như kiểu hoa thơm bướm lượn nhức cả đầu.
-Còn nếu có dùi mài kinh sử cho tăng thếm tí IQ thì gái xinh cũng chỉ đạt đến độ lựa chọn theo những tiêu chuẩn đơn chiều như chọn anh nào trim to nhất hoặc anh nào đi xe ô tô đắt nhất hoặc anh nào chiều chuộng nhất blah blah blah.

Đương nhiên cuộc sống ko đơn giản, gái xinh chọn xong cứ tưởng vớ con cá sộp ai dè lắm khi mắc phải khúc xương gà, thế nên nhiều khi lại phải ngậm ngùi than vãn hồng nhan bạc phận.

Gái xấu thì lại hay có đầu óc, nhưng khốn nỗi lại nhéo có option. Vì quá ít phương án lụa chọn lại cộng thêm việc có tí đầu óc phân tích khiến cho gái xấu có xu hướng chọn được đối tượng tuy trim không phải to nhất, xe không đẹp nhất, tính tình không ga lăng nhất nhưng lại hội tụ hầu như đủ các điều kiện tìm kiếm của gái, vì thế nên cuốc sống sẽ vui vẻ hơn nhiều so với hồng nhan. Khổ nỗi chính vì có tí đầu óc, lại biết được ưu thế của cạnh tranh lành mạnh, của sự đa dạng trong sự chọn lựa nên dù gái xấu yên vị rồi vãn ngậm ngùi buồn tủi so đo với gái xinh, vẫn mong sao có lúc được tha hồ lựa chọn.

Thế là gái dù xinh hay xấu vẫn thấy những thứ đứa khác có là tuyệt hơn của mình.
Gaup
18-08-06, 20:49
Em nghĩ lỗi lớn nhất của mọi người khi lựa chọn thường là chỉ nghĩ tìm người hợp nhất cho mình chứ ko ai nghĩ là mình hợp thế nào với người ta. Tức giống như trong đoạn dài dài trên kia em nói là người ta mới chỉ nghĩ được một bên là thằng/con kia thỏa mãn được những nhu cầu gì của mình mà không nghĩ mình thỏa mãn được những nhu cầu gì của nó. Giả sử như một bên vừa khẳm, bên kia hơi vênh một tí thì chép miệng thôi để sau này về ở với nhau rồi sửa. Có nhiều thứ sửa được, nhiều thứ khác không sửa được.

Chính vì cái kiểu như thế nên giai gái hay có xu hướng chọn gái giai best of the pack hơn là best for me. Như gái Thăng Long nhà mình đêm ngủ toàn chỉ có mơ Phương Thảo Minh Kòm, giai thì chỉ thích Biển Xanh, Hồng Late còn thì dưới những cái tầm tót vời đấy thì ai cũng phụng phịu nghĩ là không xứng với mình, tại sao mình thế này thế này mà lại phải chọn những người thứ cấp/hạ cấp khác.

Vấn đề là tốt nhất của chung chưa chắc đã phải tốt nhất cho mình kể cả khi mình là tốt nhất thì lựa chọn best of the pack chưa chắc đã phải là lựa chọn an toàn. Vấn đề quan trọng nhất vẫn là có nhiều điểm tương đồng hay compatibilities - những thứ tương thích. Càng nhiều thứ tương thích ví như mức độ giáo dục, công ăn việc làm, thành phần xuất thân, vv và vv bao nhiêu em nghĩ càng tốt bấy nhiêu. Các lựa chọn hạ cấp như cu Bi hay dì Hấp tuy chưa phải là best của cái gì hết nhưng biết đâu lại là những lựa chọn hoàn toàn phù hợp với bạn.

Nói ngược lại về sự lựa chọn, bạn Phương Thảo đã chỉ ra một điểm quan trọng là tính minh bạch, sáng rõ về món hàng mình mua. Quyết định mua hàng lớn cần nhiều thông tin và nếu ra một quyết định thiếu thông tin, thông tin không đầy đủ, thông tin bị cố tình che giấu, tẩy xóa, sửa đổi thì sẽ rất khó lựa chọn chính xác.

Thế nên phim ảnh hàng hóa giờ mới nảy ra cái trò review. Nếu có đủ đông người nói rằng đấy là một cái phim đáng xem hơn các phim khác thì khả năng là mình cũng sẽ thích phim đấy. Tương tự, lắng nghe ý kiến của mọi người, lọc lựa những thứ noise thì có lẽ cũng sẽ giúp mình lựa chọn được bạn giường tốt hơn.

Nói chung là rất khó định nghĩa chính xác hạnh phúc - hạnh phúc là một cảm giác khi nào người ta cảm thấy thì người ta biết là nó chứ còn chỉ dẫn hay cố ép thì không được. Không phải chỉ có hưởng thụ hay vui vẻ mới mang đến cảm giác hạnh phúc, đôi khi có lẽ vất vả chút, khổ chút, đói tí, mệt tí cũng mang đến cảm giác hạnh phúc. Nói như bác nào trên kia, có lẽ nhắm mắt chọn thì xác suất chọn đúng/tốt cũng không thấp hơn bao nhiêu. Cuối cùng thì tất cả chỉ là cảm giác thôi.
linhchi
18-08-06, 21:24
... thấy những thứ đứa khác có là tuyệt hơn của mình. Châu Mỹ người ta tìm ra lâu rồi bác ạ. Nên dù bác có cố tình để bão giạt đi vòng vèo còn hơn anh Columbus em thì bác vẫn không phải là người đầu tiên tìm ra nó ạ.
Mây
19-08-06, 19:34
Quay về cái ví dụ đi xem phim đầu tiên, nếu là em thì em sẽ kêu đứa nào thích xem phim gì thì vào xem phim đấy, xem xong rồi ra đi chơi tiếp với nhau. Bởi vì á, đằng nào lúc xem phim thì cũng có nói chiện gì đâu nhỉ?
Le Kappa
19-08-06, 19:38
Hôm trước nghỉ hè em rủ gái đi biển chơi. Đang vù qua cái parking lot của một bọn bán xe thì gái chỉ một con Honda civic đời khoảng 2000 mầu đỏ mận chín Sicily rồi bảo con xe đấy trông hay phết anh nhỉ. 45 phút sau em chia tay em Ford huyền, vặn chìa khóa Civic, mở sunroof rồi chúng em vút đi trong ánh nắng vàng, chạy một mạch 140 miles thì đến đường biển kịp ngắm hoàng hôn xuống.

Ba tuần sau em vẫn không lăn tăn nuối tiếc hay ân hận vì mình đã chọn mua một big-ticket item trong hoàn cảnh như vậy. Visa, Master hay Amex có thể mua được nhiều thứ chứ không phải tất cả. Những thứ simple pleasures như gió làm bay tóc em một chiều thu hay ngắm hoàng hôn xuống biển mới là vô giá.

Em nghĩ đa phần người ta sống trong xã hội phương Tây thường có hai mặc định tư tưởng mà ít ai muốn phủ nhận: 1) Freedom is good, và 2) Choice is Freedom. Cho nên, rất hiếm người nghĩ rằng có nhiều lựa chọn là một điều tồi tệ, vì điều đó cũng có nghĩa là tự cheap bomb mình rồi bảo Tự do là một thứ tồi tệ.

Phương Thảo nói “ vấn đề lựa chọn không nằm ở số các options được offer mà nằm ở sự minh bạch và chất lượng của những options ấy. Sự minh bạch và chất lượng càng cao thì người ta càng ít băn khoăn về sự lựa chọn của mình” Em nghĩ đó mới chỉ là một khía cạnh của vấn đề.

Trong thực tế, việc có nhiều lựa chọn chưa chắc đã hay. Không hay không phải ở chỗ người ta có chọn được cái tốt nhất cho mình không. Cái đó no-brainers. Khi càng có nhiều lựa chọn thì khả năng chọn được cái tốt nhất thích hợp nhất cho mình là càng nhiều. That’s it. Period. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc người lựa chọn sẽ hoàn toàn thỏa mãn—hay là happy như Biển Xanh đã nói.

Việc có nhiều thông tin minh bạch chưa chắc đã hay. Vấn đề là ở chỗ lựa chọn nào cũng có những chi phí cơ hội nhất định. Ở đâu ra free lunch các bác em? Khi chọn Civic, em biết rằng nó tiết kiệm xăng và không hay hỏng vặt, nhưng đổi lại thì vì thấp chấm nên đi sẽ không đầm như Focus, hay Mondeo. Khi chọn mua tại thời điểm như vậy, em biết mình có thể thiếu thông tin, nhưng bù lại thì khả năng mua được xe tốt của dealer là khá cao.

Vấn đề là ở chỗ khi con người ta càng có nhiều lựa chọn thì 1) càng cảm thấy gánh nặng phải thu thập thông tin để ra lựa chọn đúng đắn, 2) càng dễ nuối tiếc và băn khoăn rằng mình đã chọn đúng chưa, và 3) càng nâng cao cái expectation về sự tốt đẹp của lựa chọn của mình (dễ dẫn đến thất vọng về sau), và 4) càng hay nghĩ đến những thứ mình missing khi commit với một lựa chọn nhất định. Tình trạng này hay dẫn đến việc người ta ngại ngùng trì hoãn ra quyết định. Lắm mối dễ tối nằm không là vì lẽ đó.

Trong suy nghĩ của gái hay lăn tăn, suy ra từ Prospect theory của Kahneman & Tversky (1979) thì có thể túm lại là “thằng nào cũng Ford huyền khi so sánh với những thằng khác nữa”. Đấy, cho nhiều thông tin minh bạch đấy xem gái có quyết được không.

Người ta làm rất nhiều các thí nghiệm lẩm cẩm để chứng minh rằng có nhiều lựa chọn chưa chắc đã làm người ta thỏa mãn. Ví dụ 1: cho sinh viên chọn giữa $ 2 US hay một cái bút $ 2.5 US thì phần lớn chọn bút và happy; sau đó, người ta thêm một lựa chọn nữa là cho chọn hai cái bút rẻ tiền thì các chú đâm ra lăn tăn mình nên chọn bút tốt hay hai bút để dùng được lâu. Ví dụ 2: trong siêu thị, khi trưng ra 20 mẫu bánh thì rất nhiều người đến xem, nhưng khi rút đi chỉ còn 6 mẫu bánh thì tuy người xem ít đi nhưng người mua và thỏa mãn với sự mua nhiều lên. Ví dụ 3: cho chọn CD player 7, 11, 21 chức năng thì mới đầu ai cũng chọn cái 21 chức năng, nhưng sau khi dùng thử đa số quay lại thích 7 chức năng.

Vậy thì, cần phải có chiến lược thế nào khi đứng trước nhiều lựa chọn? Em xin trích dẫn lời giáo sư Barry Schwartz (*) ở ĐH Swarthmore:

1. Chọn “good enough” thôi đừng ham hố “best”
2. Chọn rồi đừng lăn tăn nữa. Hãy biết appreciate sự lựa chọn của mình.
3. Làm cho lựa chọn của mình là đúng đắn (cái này em bổ sung )

Gấu nói đúng và hiển nhiên như phim Hàn Xẻng khi nói rằng mọi thứ chỉ là cảm giác. Và có lẽ vì vậy nhiều lựa chọn càng dễ rối loạn cảm xúc và xúc cảm. Ngay bây giờ tay em gõ phím chữ Biển Xanh và Paraffin mà người em cứ nóng rực lên với ý nghĩ về…Chocolatiebabe.

Still No Free Lunch các bác em.


(*): Schwartz, Barry (2004). The Tyranny of Choice. Scientific American Premier Issue No. 5.
gió
21-08-06, 18:38
Vậy thì, cần phải có chiến lược thế nào khi đứng trước nhiều lựa chọn? Em xin trích dẫn lời giáo sư Barry Schwartz (*) ở ĐH Swarthmore:

1. Chọn “good enough” thôi đừng ham hố “best”
2. Chọn rồi đừng lăn tăn nữa. Hãy biết appreciate sự lựa chọn của mình.
3. Làm cho lựa chọn của mình là đúng đắn (cái này em bổ sung )

Cái số 3 của bác em thấy không ổn lắm về mặt tổng quát, mặc dù nó tích cực đấy. Chỉ làm cho sự lựa chọn của mình là đúng đắn vì thật sự mình thấy nó đúng đắn chứ không phải vì đó là điều mình đã chọn.
Mio
21-08-06, 18:50
Khồng, bác Le Kappa nói phải đấy chứ, bác gió.

Mình thấy nó đúng đắn và nó là điều mình chọn, đối với mình mà nói, thì khác quái gì nhau đâu nhỉ, không phải thấy đúng đắn mới chọn à?

Với cả con người, đặc biệt Tlgers, là cái giống rất giỏi ý thức quyết định vật chất, nôm na là thẩm du, hị hị, nên cái 3 đó khả thi. Em diệt, tức là duyệt.
lý sáng chỉ
22-08-06, 14:21
Thực ra theo thiển ý của em, thì bác Kappa, bác Thảo và các bác TL khác chưa động đến được cái Bím của vấn đề của Biển Xanh, các bác em mới chỉ xoa xoa... vùng Bẹn thôi. Thế lày:

Bác Kappa bẩu: 1) Freedom is good, và 2) Choice is Freedom, déo cần động não nhiều ta cũng suy ra được "Choice is good" phỏng ợ? Thế tức là càng nhiều choice thì càng better phỏng ợ? Và trong những trường hợp tương tự như cái case của Biển Xanh nhà TL, hay trường hợp của Con lừa mà em kể ở trên kia (tức là những trường hợp mà họ chỉ cảm thấy Tệ hơn khi có thêm sự lựa chọn), thì các bác em giải thích là tại nó... gái, nên nó mới lăn tăn, mới hồng tuyết, mới déo hạnh phúc, chứ bình thường như người ta thì phải... thấy sướng chứ, phỏng ợ? Và ta kết luận, con lừa bị chết đói khi phân vân giữa hai bó rơm là vì nó... gái.

Hẹ hẹ, theo em thì thực ra con lừa nó déo Gái, mà cái Biển Xanh nhà TL ta cũng hoàn toàn có lý trong chiện lăn tăn khổ sở phân vân lựa chọn sẽ xem bộ phim dở hơi nào trong số mấy bộ phim cùng thổ tả y như nhau ở rạp chiếu bóng. Tại sao thế?

Trong thực tế, em giả dụ trong kinh tế, để giảm bớt sự lựa chọn cho người tiêu dùng trước các mặt hàng (tức là làm cho người này hạnh phúc theo cách nói của Biển Xanh), người ta tìm cách làm cho mặt hàng của mình nổi trội lên và vươn lên là Duy nhất trong mắt người tiêu dùng, déo phải là người ta muốn góp phần cho option với người tiêu dùng tăng lên mà muốn nó ít đi. Hay giả dụ trong đời sống trym bím mà TL ta hay thảo luận sôi nổi, những đối tượng (giai của Biển Xanh chẳng hạn) luôn tìm cách là chèn ép chà đạp chi trét nói chung là mọi cách để đưa thằng khác (tức là những option khác của Biển Xanh) lui vào trong bóng tối, để làm gì, để tạo điều kiện dễ dàng hơn cho Biển Xanh - trở thành option duy nhất.

Cho nên Choice is good vì nó tạo ra sự cạnh tranh, sự cạnh tranh dựa trên phản đề của nó - Choice is no good.
nightduke
22-08-06, 22:23
Các bác cứ lằn nhằn. Em nghĩ chọn thế nào tùy thuộc vào trình độ và cách suy nghĩ, cách sống của mỗi cá nhân. Lúc chọn lựa thì người được chọn cũng chỉ có thể vận dụng tất cả những kiến thức còm cõi của mình để quyết định. Do vậy mới có trường hợp là đi hỏi người khác. Đến đây thì conflict sẽ xảy ra vì
1. Thằng đấy chọn giống mình: nó chả biết gì hơn mình.
2. Thằng đấy chọn khác mình: có nên theo ý nó không? Trình nó có cao hơn mình không.
3. Nó chả biết chọn vì nó cũng như mình, thiếu thông tin và kiến thức...

Do vậy, việc chọn lựa cái gì đó (cho bản thân) rất mang tính chủ quan và đừng hy vọng là mình sẽ chọn lựa đúng hay sai, vì đúng hay sai do bản thân cả.

nightduke
Gaup
23-08-06, 00:59
Do vậy, việc chọn lựa cái gì đó (cho bản thân) rất mang tính chủ quan và đừng hy vọng là mình sẽ chọn lựa đúng hay sai, vì đúng hay sai do bản thân cả.

Chú này nói bi bô rồi. Đúng hay sai do bản thân là thế nào? Mình quyết định là nó đúng thì là nó đúng, sai thì là nó sai sao?
nightduke
23-08-06, 01:29
Thế anh định nghĩa quyết định của anh là đúng hay sai bằng cách nào? Cái mà bây giờ anh cho là đúng thì chưa chắc sau này anh cũng đồng ý thế. Thế mới bảo là chọn thì cứ chọn đi, còn bảo là mình chọn thế nào cho đúng thì khó nói lắm.

nightduke
Gaup
23-08-06, 02:12
Chưa chắc sau này thế nào chả phải là lý do để không biết mình lựa chọn lúc này là đúng hay sai. Giờ cứ tính chuyện đi buôn đi, đúng có nghĩa là kiếm được nhiều tiền, sai có nghĩa là mất hết. Tất nhiên sau này chả biết thế nào nhưng giờ cứ gọi là dở hơi hết sức đi cái đã.

Nói kiểu chú là nói cương cương kiểu trẻ con.
Biển Xanh
23-08-06, 03:16
Nói kiểu nightduke là nói kiểu AQ, tự kỷ ám thị, nó chỉ đúng với những người dễ dàng tự vuốt ve và tự hài lòng với hoàn cảnh của mình. Nhưng đáng tiếc là các lựa chọn đúng hay sai trong đại đa số các trường hợp đều không do ý thức của mình quyết định mà nó đều có những so sánh, chuẩn mực riêng của nó khiến nhiều khi ta trăn trở một cách vô thức. Cái ý của em chính là điểm này, nghĩa là khi ta càng có nhiều lựa chọn thì ta càng phải suy nghĩ nhiều, rồi lại so đo đong đếm, rồi lại không hài lòng chỉ vì ta có cái điểm tương quan để đối chiếu (reference point). Khi càng nhiều lựa chọn thì reference point càng cao lên, dẫn đến cơ hội thỏa mãn càng nhỏ xuống.
emambo
23-08-06, 06:07
Em thấy các bác nghĩ nhiều, mở cái vấn rộng cái đề ra, đọc thú vị nhỉ. Em đồng ý với bác gì trên kia là không có sự chọn lựa nào là hoàn hảo - với mình hay cả trong mắt thế gian! Anh chọn lựa là có "weigh up" prices (được) v costs (mất). Dĩ nhiên là chọn cái mình được nhiều hơn (a trừ chuyện con tim rung rung - em có khi cứ cắm đầu cắm cổ - được mất em cũng kệ cha! Mà ở một thời điểm nhất định - thì tim cũng chỉ rung ở một tầng số nhất định (tim em yếu - rung nhiều tầng chỉ tổ vỡ tim...:) - mà rung thì em quyết. Thế thì làm gì có chọn lựa các bác nhỉ? Ậy - em lại mở rộng vấn đề). Anyway, đã chọn được - thế là vui. Em không lăn tăn nữa.

Còn cái chiện xem phim khởi thủy, bạn thích thì cùng đi, không hả - em đi xem một mình. À - được cái trong rạp phim bên em có nhiều đứa mặt cũng khá dày như em (hehe)!
linhchi
23-08-06, 07:51
Hơ hơ, đi xem phin một mình là có mặt khá dày ạ? Tệ nhỉ.
Le Kappa
23-08-06, 08:10
Em nhớ mấy năm học đại học akay nhất một ông giáo sư dạy môn Political Science vì ông này làm hỏng mục tiêu 4.0 GPA (rất silly) của em và rất hay picking on students. Bây giờ nếu em là thằng cha này em sẽ vặn vẹo các bạn như sau:

Niteduke blah blah: “ (a) Do vậy, việc chọn lựa cái gì đó (cho bản thân) rất mang tính chủ quan và (b) đừng hy vọng là mình sẽ chọn lựa đúng hay sai, vì (c) đúng hay sai do bản thân cả.

Điểm (a) không phải là không có lý. Thực tế thì phần nhiều lựa chọn của chúng ta mang tính chủ quan chứ nếu khách quan hơn một chút có lẽ lại sáng suốt hơn. Khách quan là cân nhắc mọi điều cho kỹ càng dưới nhiều góc cạnh chứ không hành động impulse theo cảm giác nhất thời để rồi lại lăn tăn. Nhưng khi đã chọn rồi thì bất kể khách quan hay chủ quan hãy stand by lựa chọn ấy và tự cover lấy ass của mình.

Tuy nhiên, rất khó lý luận để (b) có thể ăn khớp với (a). Chính vì lựa chọn cái gì đó mang nhiều tính chủ quan cho nên ta mới có hy vọng là sometimes chúng ta beat the odds và lựa chọn đúng. Chính vì mang tính chủ quan cho nên chúng ta càng phải học cách lựa chọn đúng hơn. Tại sao lại không có quyền hy vọng?

(c ) vừa lặp lại (a) vừa…bull****.

Biển Xanh blah blah: “ (a) nó chỉ đúng với những người dễ dàng tự vuốt ve và tự hài lòng với hoàn cảnh của mình” Và “đáng tiếc là (b) các lựa chọn đúng hay sai trong đại đa số các trường hợp đều không do ý thức của mình quyết định mà (c) nó đều có những so sánh, chuẩn mực riêng của nó khiến (d) nhiều khi ta trăn trở một cách vô thức.

(b) của em hơi có vấn đề đúng không? Lý do 1: nó bụp ngay lại cái điểm (a) của em vì nếu đúng hay sai không phải do mình thì hãy nên tự hài lòng với hoàn cảnh của mình. Lý do 2: Cái gì mà không do ý thức của mình quyết định. Chẳng phải bản thân mình là người ra quyết định hay sao?

(c) is too vague.
(d) basically, philosophical bull****s. Thế nào là vô thức?

Em không được 4.0 GPA nhưng đã thấy mình chọn môn đó là đúng vì mình học được nhiều. Đúng là No Free Lunch. Bây giờ mới có trình nhập vai cha giáo sư kia picking on các bạn.
Le Kappa
23-08-06, 08:19
Không, cái post trên là kidding thôi, em chỉ muốn bàn thêm về chiến lược đưa ra lựa chọn tốt nhất happy nhất cho bản thân nhưng thời gian này bận rộn quá.

Ngay cả trong trường hợp tù mù nhất thì chúng ta vẫn có cửa đưa ra quyết định tốt nhất cho mình. Để bơm thêm thực tiễn vào lý luận em đề nghị các bạn thử giải bài toán sau:

Giả sử bạn là một nhà tuyển dụng được phỏng vấn để chọn ra trong 30 ứng cử viên một người tốt nhất. Bạn được quyền phỏng vấn từng ứng cử viên một nhưng phải quyết định chọn (hay không chọn) một ứng cử viên cho vị trí tuyển dụng ngay sau khi phỏng vấn ứng cử viên đó (có nghĩa là không thể chọn lại người mình đã từ chối ở cuộc phỏng vấn trước). Điều này cũng có nghĩa là nếu bạn phải phỏng vấn đến người thứ 30 thì bắt buộc bạn phải chọn người đó. Mỗi ứng cử viên sẽ mang theo CV và trả lời tất cả các câu hỏi đặt ra khi đi phỏng vấn. Làm thế nào để chọn ứng cử viên tốt nhất?

Các bạn thử giải đi rồi em tặng các bạn một free lunch.
shinichi
23-08-06, 16:43
Vái đ nhỉ, không còn cách nào khác rồi ạ:




1. Chọn “good enough” thôi đừng ham hố “best”
2. Chọn rồi đừng lăn tăn nữa. Hãy biết appreciate sự lựa chọn của mình.
3. Làm cho lựa chọn của mình là đúng đắn (cái này em bổ sung )
HaiDang
23-08-06, 18:00
Giả sử bạn là một nhà tuyển dụng được phỏng vấn để chọn ra trong 30 ứng cử viên một người tốt nhất. Bạn được quyền phỏng vấn từng ứng cử viên một nhưng phải quyết định chọn (hay không chọn) một ứng cử viên cho vị trí tuyển dụng ngay sau khi phỏng vấn ứng cử viên đó (có nghĩa là không thể chọn lại người mình đã từ chối ở cuộc phỏng vấn trước). Điều này cũng có nghĩa là nếu bạn phải phỏng vấn đến người thứ 30 thì bắt buộc bạn phải chọn người đó. Mỗi ứng cử viên sẽ mang theo CV và trả lời tất cả các câu hỏi đặt ra khi đi phỏng vấn. Làm thế nào để chọn ứng cử viên tốt nhất?

Anh á, anh sẽ ra lệnh hủy cái quy định rất là chuối này, đồng thời đuổi cổ thằng nào đặt ra quy định, sau đó phỏng vấn cả 30 chú và chọn ra chú anh ưng ý nhất.
folie
23-08-06, 20:28
Em cũng thật không hiểu nổi sao anh Kappa lại lấy một cái giả sử củ chuối thế ;). Đứng trước một bài toán lựa chọn quyết định, kiểu gì các bác cũng có một loạt các tiêu chuẩn lựa chọn, các phép đánh giá trên các tiêu chuẩn này, trên một tập để lựa chọn. Thế thì thể nào các bác cũng có một công thức (viết được hay chỉ là ước lượng) đo độ thỏa mãn của các bác thôi. Tại thời điểm các bác lựa chọn, các bác sẽ lựa chọn cái thằng đem lại độ thỏa mãn lớn nhất. Tuy nhiên nó chỉ là lớn nhất tại thời điểm đó theo sự đánh giá của các bác trên các tiêu chuẩn, nên nó sẽ chỉ là tương đối bởi vì các bác có thể thấy tại thời điểm khác các bác đánh giá các tiêu chuẩn khác đi.

Nên thiển ý của em là ko có tính đúng sai tuyệt đối, chỉ có tính thỏa mãn tương đối khi các bác lựa chọn. Ví như tình yêu Biển Xanh, tình yêu sẽ biết được hạnh phúc của mình như thế nào nếu tình yêu có thể cho các hệ số vào các chàng : ví dụ chàng thanh lịch duyên dáng hệ số 1,5; cục mịch thì -1; chàng giàu có hệ số 1,39; chàng mảnh mai hay vạm vỡ; chàng tinh tế hay khô khan etc.... Cứ thế rồi đưa mình tính cho, đảm bảo ko phải đứng ở ngã ba đường nữa :D
Gaup
23-08-06, 20:39
Để em diễn giải câu đố của chú Kappa ra cho các bạn cùng hiểu nhé.

Thế này, nhiệm vụ của mình là phải chọn ra 1 (chỉ 1) người tốt nhất trong số 30 ứng cử viên cho một vị trí nhất định, hai giả thiết một là mình biết thế nào thì được coi là người tốt nhất và hai là khi gặp người tốt nhất mình biết được đấy là người tốt nhất. Giả thiết một này quan trọng vì nếu không có tiêu chí cố định từ đầu thì sẽ không thể tìm ra được người tốt nhất theo tiêu chí đấy bởi tiêu chí cứ thay đổi lung tung. Giả thiết hai cũng quan trọng ở chỗ là nếu người lựa chọn biết tiêu chí lựa chọn cố định nhưng lại không thể so sánh các lựa chọn theo thang điểm cố định đó thì cũng tèo vì như thế vàng thau lẫn lộn ai biết đấy là đâu.

Mình có hạn chế là sau khi mình phỏng vấn mỗi ứng cử viên mình đều phải ra quyết định ngay lập tức là có nhận người đó hay không. Nếu mình không nhận thì mình phỏng vấn tiếp, và nếu không nhận ai trong số 29 người đầu tiên thì mình buộc phải nhận người 30 dù người ta trả lời phỏng vấn dở hơi đến đâu đi nữa.

Lúc đầu cuộc chơi xác suất mà mình chọn ngẫu nhiên được người tốt nhất bằng với xác suất của mỗi người được chọn là 1/30. Khi mình chọn một người ra để phỏng vấn thì xác suất người đó chính là người tốt nhất là 1/30 và xác suất mà người tốt nhất nằm trong số 29 người còn lại là 30/30-1/30 bằng 29/30 trong đó mỗi người còn lại có cơ hội được chọn ngẫu nhiên là người tốt nhất cho vị trí đó là 1/29. De game goez on.

Trò này chắc gợi nhớ về mấy bài toán khó cấp 1 cân tìm 1 quả có trọng lượng nặng nhẹ hơn những quả còn lại hạn chế số lần cân nhưng phức tạp hơn nhiều. Mình phải cân từng quả cân một rồi ngay sau khi cân khẳng định xem quả cân đấy có phải chính là quả cân bất thường hay không.

Người ta nếu cứ để tự nhiên thì sẽ có xu hướng trì hoãn việc lựa chọn vì luôn nghĩ rằng phát tiếp theo mới là phát ấy - gợi nhớ đến trò đứng núi này trông núi nọ của những gái (nghĩ mình) có nhiều lựa chọn tưởng rằng người tiếp theo mới là hoàng tử cơ dziên. Một khi đã chọn tức là dừng trò tuyển sinh ngay lại nhưng nếu không chọn thì đến phát cuối tròn méo gì cũng phải khênh.

Thực ra một cách giải quyết là ra bài thi dựa trên các tiêu chí lựa chọn rồi cho chúng nó cùng làm, đứa nào được điểm cao nhất thì chọn đứa đấy. Nếu những đứa được điểm cao nhất có số điểm bằng nhau thì cho những đứa đấy làm bài thi khác nữa nâng mức khó lên cho đến khi nào chỉ còn một đứa thì chọn đứa đấy. Nhưng trong hoàn cảnh này có vẻ chú Kappa không cho làm thế.

Vậy thì phải làm thế nào? Sách lược của mình là làm thế nào để maximize xác suất lựa chọn được người tốt nhất của mình càng lúc càng cao tiến dần đến 1. Anh chưa nghĩ ra cách làm thế nào cả nhưng thấy có một hướng là các ứng cử viên đều là người chứ không phải quả cân nên có thể tương tác với nhau theo các cách nào đó, ví dụ để họ phỏng vấn lẫn nhau và cho điểm nhau chẳng hạn. Ví dụ từng đôi một phỏng vấn nhau và người này cho điểm người kia, đứa nào được điểm thấp hơn sẽ vào tiếp vòng trong, vv. Nhưng thôi để chú Kappa gợi mở thêm.
Gaup
23-08-06, 20:52
Em cũng thật không hiểu nổi sao anh Kappa lại lấy một cái giả sử củ chuối thế ;). Đứng trước một bài toán lựa chọn quyết định, kiểu gì các bác cũng có một loạt các tiêu chuẩn lựa chọn, các phép đánh giá trên các tiêu chuẩn này, trên một tập để lựa chọn. Thế thì thể nào các bác cũng có một công thức (viết được hay chỉ là ước lượng) đo độ thỏa mãn của các bác thôi. Tại thời điểm các bác lựa chọn, các bác sẽ lựa chọn cái thằng đem lại độ thỏa mãn lớn nhất. Tuy nhiên nó chỉ là lớn nhất tại thời điểm đó theo sự đánh giá của các bác trên các tiêu chuẩn, nên nó sẽ chỉ là tương đối bởi vì các bác có thể thấy tại thời điểm khác các bác đánh giá các tiêu chuẩn khác đi.

Nên thiển ý của em là ko có tính đúng sai tuyệt đối, chỉ có tính thỏa mãn tương đối khi các bác lựa chọn. Ví như tình yêu Biển Xanh, tình yêu sẽ biết được hạnh phúc của mình như thế nào nếu tình yêu có thể cho các hệ số vào các chàng : ví dụ chàng thanh lịch duyên dáng hệ số 1,5; cục mịch thì -1; chàng giàu có hệ số 1,39; chàng mảnh mai hay vạm vỡ; chàng tinh tế hay khô khan etc.... Cứ thế rồi đưa mình tính cho, đảm bảo ko phải đứng ở ngã ba đường nữa :D

Tình iêu Miu nói thế này nghe cũng không ổn. Ngay cả khi có một tiêu chí cụ thể thì cũng rất khó lựa chọn. Ví dụ tiêu chí là anh nào đánh tennis giỏi nhất trong 3 anh A, B, C. Giờ anh A đánh thắng anh B, anh B đánh thắng anh C, nhưng anh C lại đánh thắng anh A thì có mà chọn vào mắt. Mới một tiêu chí mà đã khó xếp hạng người ta như thế nói gì đến nhiều tiêu chí kết hợp với nhau. Nói thế là đơn giản giờ đọc thêm cái này. http://en.wikipedia.org/wiki/Arrow's_impossibility_theorem

Viết ra được cái utility function chính xác của mình là khó nhất nếu như không nói là không thể. Thông tin không đầy đủ không cân xứng làm cho người lựa chọn chưa ăn sô kô la bao giờ không đưa sô cô la vào trong các tiêu chí lựa chọn thế nhưng bỗng được ăn sô cô la và cảm thấy có thể vứt hết tất cả mọi thứ trên đời vì sô cô la thì giờ mà phải lựa chọn 1 trong 5 anh để lấy làm chồng và tình cờ phát hiện ra một anh có trym làm bằng sô cô la thì lựa chọn nào tốt nhất quá là hiển nhiên phỏng ạ?

Đảm bảo là kiểu gì cũng vẫn phải đứng ở ngã ba đường. Đi chơi không anh ơi.
nightduke
23-08-06, 21:10
Chưa chắc sau này thế nào chả phải là lý do để không biết mình lựa chọn lúc này là đúng hay sai. Giờ cứ tính chuyện đi buôn đi, đúng có nghĩa là kiếm được nhiều tiền, sai có nghĩa là mất hết. Tất nhiên sau này chả biết thế nào nhưng giờ cứ gọi là dở hơi hết sức đi cái đã.

Nói kiểu chú là nói cương cương kiểu trẻ con.

Mới có 1 hôm mà đá nhiều nhở.
Bây giờ cứ lấy ví dụ anh Gấu nhé. Anh có 2 lựa chọn: 1 là đi buôn. 2 là không đi. Anh không lựa chọn được có đi buôn hay không vì anh không biết là có kiếm tiền được không.
Rõ ràng là vào thời điểm này, anh không quyết định được vì anh đâu có đủ thông tin là anh sẽ có lãi hay mất trắng. Giả sử là anh thông minh biết trước tương lai là anh đi buôn sẽ có lãi. Anh quyết định đi buôn. 2 năm sau, anh nhìn lại và bảo rằng, "#@%$, biết thế lúc trước tao chả đi buôn, đi làm khuân vác có khi được tiền nhiều hơn" do vào thời điểm 2 năm sau, anh có nhận thức tốt hơn so với thời điểm anh quyết định đi buôn. Nếu đứng ở vị trí 2 năm sau, anh lại chả chọn option nào ban đầu cả.

Quay lại luận điểm của em, em cho rằng việc đi theo option nào thì nó cũng sẽ có 1 cái outcome. Miễn là mình có thể chịu đựng được cái outcome đấy thì việc chọn option nào là không quan trọng. Chả có đúng hay sai gì cả. Đúng hay sai là do bản thân anh thôi.

nightduke
Phương Thảo
23-08-06, 21:17
Bài toán của thằng Kappa anh học từ hồi mẫu giáo. Hồi ấy buổi trưa khó ngủ, anh bắt chước Vô-va bắt cô giáo anh kể chiện cổ tích cho nghe. Cô giáo anh hồi ấy cũng xấp xỉ tuổi của các em gái Thăng Long bây giờ, nghĩa là ế chỏng ế trơ, nên cô hơi giống Vi Thì Link khỏa thân trong chăn thèm chồng, thế là kể cho anh chiện kén chồng, tất nhiên chả phải chiện thằng ku Sơn Tinh Thủy Tinh bố láo bố toét mà anh đọc trong sách giáo khoa.

Đại khái chiện kể rằng có một cô gái con nhà dòng dõi trâm anh thế phiệt, xinh đẹp nết na, đại khái cũng giống mấy em Biển Xanh mí lại Paraffin, muốn lấy chồng. Bèn ra đề bắt giai đi qua ruộng lúa, chỉ được chọn một bông to nhất, tất nhiên là không được quay lại.

Giai đầu tiên, mới đi được một đoạn nhặt ngay bông lúa mà giai cho là to nhất. Thế là đến đoạn sau, gặp nhiều lúa to hơn nhưng giai chỉ còn biết tiếc của thôi. (Giai này giống thằng Gấu, trót xoan xít rồi thành ra nhìn thấy em Biển Xanh cũng chỉ biết nuốt nước bọt thôi). Giai thứ hai rút kinh nghiệm, gặp lúa to, lại nhủ thầm, chắc còn bông to hơn nữa. Cuối cùng đến cuối ruộng, đành phải vơ bèo vạt tép. (Giai này giống anh, đi du học ba năm, về nhà thấy lợn sề mắt còn hấp háy, thành ra chỉ cần gái đồng ý phát là hôm sau vác trầu cau đến ngay, mót lấy vợ quá rồi).

Giai thứ ba là thằng khôn nhất (chả hiểu sao chiện cổ tích đe'o nào thằng thứ ba cũng là thằng được việc). Giai này cầm một cái sổ, hắn đi nửa đoạn đường đầu, ghi chép, so sánh để tìm hàm phân bố xác suất của lúa. Cuối cùng tóm lại, trong nửa đoạn đầu ấy, hắn tìm được kích thước bông lúa to nhất nằm trong khoảng nào. Đến nửa đoạn sau, cứ tìm được bông nào nằm trong vùng to nhất là hắn pick up. Nói chung, bông lúa mà hắn lấy được cũng chả phải to nhất, nhưng là bông lúa to ở mức chấp nhận được. (Giai này giống Ông Cụ, có hẳn mô hình tính điểm gái, gặp gái nào đủ điểm phát là cưới liền).

Anh nghĩ bài toán trên áp dụng cho gái lấy chồng cũng được. Các em nên chia công cuộc trường kỳ kiếm chồng làm hai giai đoạn. Giai đoạn 1, từ 20 đến 25, xác định yêu đương chơi bời là chính thôi. Trong giai đoạn này, cứ gặp thằng nào ngon hơn là quên khẩn trương thằng bồ hiện tại, luôn luôn tâm niệm là mình yêu để lấy kinh nghiệm ghi vào CV cho nó đẹp. Tóm lại giai đoạn này, các em sẽ xác định được tầm của mình thì có thể lấy được giai cỡ như thế nào. Đến giai đoạn 2, từ 25 đến 30, cứ gặp thằng nào nằm trong cái vùng maximum của giai mà mình đã yêu ở giai đoạn 1 là đòi nó dẫn về ra mắt ông bô bà bô ngay.

Đại khái thế là không bao giờ hối tiếc. Tiếc là gái Thăng Long giờ toàn ở giai đoạn 2, mà giai đoạn 1 thì lại chúi đầu vào học hành thi cử mấy cái công thức kinh tế của nợ, thành ra chả biết yêu đương gì. Bây giờ đến giai đoạn tìm giai thì lại chả biết giai có phải là ngon trong tầm của mình không vì không có reference.

Thành ra gái Thăng Long rất khó lấy chồng, mà có lấy được thì cũng suốt đời dằn vặt, kiểu tầm bà mày đây đáng ra phải lấy thằng xứng hơn mày nhiều, chẳng qua lỡ làng đành phải lấy cái loại phò phạch như mày thôi chứ báu bở gì.
nightduke
23-08-06, 21:18
Em nhớ mấy năm học đại học akay nhất một ông giáo sư dạy môn Political Science vì ông này làm hỏng mục tiêu 4.0 GPA (rất silly) của em và rất hay picking on students. Bây giờ nếu em là thằng cha này em sẽ vặn vẹo các bạn như sau:

Niteduke blah blah: “ (a) Do vậy, việc chọn lựa cái gì đó (cho bản thân) rất mang tính chủ quan và (b) đừng hy vọng là mình sẽ chọn lựa đúng hay sai, vì (c) đúng hay sai do bản thân cả.

Điểm (a) không phải là không có lý. Thực tế thì phần nhiều lựa chọn của chúng ta mang tính chủ quan chứ nếu khách quan hơn một chút có lẽ lại sáng suốt hơn. Khách quan là cân nhắc mọi điều cho kỹ càng dưới nhiều góc cạnh chứ không hành động impulse theo cảm giác nhất thời để rồi lại lăn tăn. Nhưng khi đã chọn rồi thì bất kể khách quan hay chủ quan hãy stand by lựa chọn ấy và tự cover lấy ass của mình.

Tuy nhiên, rất khó lý luận để (b) có thể ăn khớp với (a). Chính vì lựa chọn cái gì đó mang nhiều tính chủ quan cho nên ta mới có hy vọng là sometimes chúng ta beat the odds và lựa chọn đúng. Chính vì mang tính chủ quan cho nên chúng ta càng phải học cách lựa chọn đúng hơn. Tại sao lại không có quyền hy vọng?

(c ) vừa lặp lại (a) vừa…bull****.



Bác Kappa này sao lại tách cho rằng a & b phải ăn khớp với nhau. Nó là 2 câu tách biệt đấy chứ. Em dùng từ "và" chứ không phải "vì" nhé. Nói cho rõ, em nói 2 thứ: 1. lựa chọn mang tính chủ quan. 2. Khó mà biết mình đúng hay sai vì bây giờ bác cho là đúng, mai mốt bác lại nghĩ là không đúng. phần c) là để giải thích cho phần b).

còn câu hỏi của bác về tuyển dụng, em cũng trả lời như bác gấu. Cho nó vào làm group discussion, mình ngồi ngoài quan sát và lựa thằng tốt nhất.
còn nếu ko làm được cái đấy thì đành phải dùng cách screening trước khi phỏng vấn. Bác list một loạt tố chất cần thiết cho vị trí bác tìm theo kiểu quan trọng nhất đến kém quan trọng nhất. sau đó cứ theo CV và rank. Rồi sau đó cứ lấy chú xếp cao nhất trong ranking vào phỏng vấn loại từ từ.

nightduke
Biển Xanh
23-08-06, 21:29
Biển Xanh blah blah: “ (a) nó chỉ đúng với những người dễ dàng tự vuốt ve và tự hài lòng với hoàn cảnh của mình” Và “đáng tiếc là (b) các lựa chọn đúng hay sai trong đại đa số các trường hợp đều không do ý thức của mình quyết định mà (c) nó đều có những so sánh, chuẩn mực riêng của nó khiến (d) nhiều khi ta trăn trở một cách vô thức.

(b) của em hơi có vấn đề đúng không? Lý do 1: nó bụp ngay lại cái điểm (a) của em vì nếu đúng hay sai không phải do mình thì hãy nên tự hài lòng với hoàn cảnh của mình. Lý do 2: Cái gì mà không do ý thức của mình quyết định. Chẳng phải bản thân mình là người ra quyết định hay sao?

(c) is too vague.
(d) basically, philosophical bull****s. Thế nào là vô thức?




Kappa thân mến, em không hề thấy luận điểm của em có gì phi logic. Để em diễn đạt lại nhé, em không đồng ý với bạn gì đó ở trên kia là đúng hay sai là do mình quyết định (ngoại trừ những trường hợp em nêu ra ở điểm (a), hay em nói gọn là những đối tượng có tư tưởng AQ), tại vì quyết định đúng hay sai đều có các reference point của nó để đối chiếu (ý b+c của em nên nhập lại làm một), còn điểm d là hệ quả của (b+c), do ta so sánh (nhiều khi không cố tình so sánh) nên ta dằn vặt trăn trở về những quyết định của mình và tiếc tại sao ta không lựa chọn khác.

Lấy ví dụ một cách đơn giản như anh Gấu ở trên đã nói:


Giờ cứ tính chuyện đi buôn đi, đúng có nghĩa là kiếm được nhiều tiền, sai có nghĩa là mất hết.

See, thước đo đúng sai rất rõ ràng. Trong bất cứ trường hợp nào thì mình cũng có thể tìm ra được những tiêu chuẩn nhất định để nói là ta đã làm đúng hay sai. Tất nhiên trong một số khái niệm trừu tượng hơn như hạnh phúc gia đình, niềm vui học tập, etc., thì cơ sở đúng sai sẽ khó hơn và nó khác nhau tùy mỗi người. Có người cứ phải 4.0 GPA như Kappa hay phải vào được Princeton như Gấu mới là hạnh phúc, còn kiểu học hành lớt phớt như em có khi chỉ cần pass ở cái trường Dân lập Đông Đô khỉ gió gì đó em cũng thấy hạnh phúc rồi, phải không ạ. Tuy nhiên, nếu Kappa, Gấu và cả em đều không đạt được cái tiêu điểm thì mình thì cho dù có cố gắng đến đâu để tự an ủi mình thì mọi suy nghĩ cũng là gượng ép.
Biển Xanh
23-08-06, 21:40
Về cách giải bài toán của Kappa thì em đồng ý với Phương Thảo vì em cũng nghĩ tương tự như thế (anh Thảo nhanh thế, vừa nghe em nói cách giải chiều nay đã post ngay lên đây để lấy điểm với Paraffin rồi). Mà theo tiêu chuẩn của anh thì em vẫn ở giai đoạn 1 anh ạ (may thế)
nightduke
23-08-06, 21:46
Anh nghĩ bài toán trên áp dụng cho gái lấy chồng cũng được. Các em nên chia công cuộc trường kỳ kiếm chồng làm hai giai đoạn. Giai đoạn 1, từ 20 đến 25, xác định yêu đương chơi bời là chính thôi. Trong giai đoạn này, cứ gặp thằng nào ngon hơn là quên khẩn trương thằng bồ hiện tại, luôn luôn tâm niệm là mình yêu để lấy kinh nghiệm ghi vào CV cho nó đẹp. Tóm lại giai đoạn này, các em sẽ xác định được tầm của mình thì có thể lấy được giai cỡ như thế nào. Đến giai đoạn 2, từ 25 đến 30, cứ gặp thằng nào nằm trong cái vùng maximum của giai mà mình đã yêu ở giai đoạn 1 là đòi nó dẫn về ra mắt ông bô bà bô ngay.



Em không đồng ý cái cách này vì bác assume là gái sẽ gặp các loại giai giống nhau trong giai đoạng 20 -25 và 25-30. Làm sao giống được. 20-25 toàn gặp xì tin và bọn mới ra trường, gái cũng yêu theo phong cách lãng mạn nên để ý đối tượng cũng phải lãng mạn. Còn 25-30 là trở nên thực dụng, gái sẽ chọn gặp đối tượng để còn "thực" và "dụng" chứ

nightduke
Phương Thảo
23-08-06, 21:52
Em không đồng ý cái cách này vì bác assume là gái sẽ gặp các loại giai giống nhau trong giai đoạng 20 -25 và 25-30. Làm sao giống được. 20-25 toàn gặp xì tin và bọn mới ra trường, gái cũng yêu theo phong cách lãng mạn nên để ý đối tượng cũng phải lãng mạn. Còn 25-30 là trở nên thực dụng, gái sẽ chọn gặp đối tượng để còn "thực" và "dụng" chứ


Anh thì chỉ thấy chú lãng mạn thôi, chứ gái nó không lãng mạn đến thế đâu chú ạ.
Gaup
23-08-06, 22:08
Mới có 1 hôm mà đá nhiều nhở.
Bây giờ cứ lấy ví dụ anh Gấu nhé. Anh có 2 lựa chọn: 1 là đi buôn. 2 là không đi. Anh không lựa chọn được có đi buôn hay không vì anh không biết là có kiếm tiền được không.
Rõ ràng là vào thời điểm này, anh không quyết định được vì anh đâu có đủ thông tin là anh sẽ có lãi hay mất trắng. Giả sử là anh thông minh biết trước tương lai là anh đi buôn sẽ có lãi. Anh quyết định đi buôn. 2 năm sau, anh nhìn lại và bảo rằng, "#@%$, biết thế lúc trước tao chả đi buôn, đi làm khuân vác có khi được tiền nhiều hơn" do vào thời điểm 2 năm sau, anh có nhận thức tốt hơn so với thời điểm anh quyết định đi buôn. Nếu đứng ở vị trí 2 năm sau, anh lại chả chọn option nào ban đầu cả.


nightduke

Chú nightduke nói bằng cái giọng cảm tính chả có kiến thức gì đằng sau nên rất khó trình bày với chú. Anh thật. Anh khuyên chú nên tìm đọc lại trong thăng long đại học đường cái phần anh viết về Expectations/Expected values. Một số bạn trong này nói nghe tưởng nói lung tung nhưng đằng sau có kiến thức chung mà mọi người cùng biết để hậu thuẫn. Chú nói một mình một kiểu thế này chả biết nói với chú thế nào vì muốn nói phải giảng giải lại cả những thứ cơ bản nhất.

Ví dụ thế này:


Quay lại luận điểm của em, em cho rằng việc đi theo option nào thì nó cũng sẽ có 1 cái outcome. Miễn là mình có thể chịu đựng được cái outcome đấy thì việc chọn option nào là không quan trọng. Chả có đúng hay sai gì cả. Đúng hay sai là do bản thân anh thôi.

Option nào chẳng có outcome là cái dĩ nhiên. Miễn là mình chịu đựng được cái outcome đấy nghĩa là thế đ nào? Chịu đựng nghĩa là gì? Đo như thế nào? Căn cứ vào đâu mà biết là có chịu đựng được hay không? Ô tô đâm vỡ đầu nằm thở ngắc ngoải sống đời thực vật có gọi là chịu đựng được không so với chết mất xác ngoài biển? Không quan trọng là thế nào? Thế nào là có quan trọng? Sao lại không có gì là đúng hay sai? Giả sử tiêu chí đo thành công là tiền thì càng có nhiều tiền thì càng đúng, càng có ít tiền thì càng sai. Giả sử tiêu chí là học vấn thì càng có nhiều bằng cấp thì càng đúng càng vô học thì càng sai? Giả sử tiêu chí là ăn ngày ba bữa thì ăn ngày 2 bữa là chưa đúng và ăn đất cả ngày là sai. Đúng hay sai do bản thân nghĩa là thế khỉ nào?



Về cách giải bài toán của Kappa thì em đồng ý với Phương Thảo vì em cũng nghĩ tương tự như thế (anh Thảo nhanh thế, vừa nghe em nói cách giải chiều nay đã post ngay lên đây để lấy điểm với Paraffin rồi). Mà theo tiêu chuẩn của anh thì em vẫn ở giai đoạn 1 anh ạ (may thế)

Giả sử không phải 30 ứng cử viên mà chỉ có 3 ứng cử viên thôi thì làm thế nào? Giả sử ba thằng đó là A tốt nhất, B tốt vừa, C tồi nhất. Thì có các thứ tự phỏng vấn như thế này:

ABC - ACB - BAC - BCA - CAB - CBA

Thế thì cách lựa chọn kiểu bác Thảo chả tốt gì hơn nhắm mắt chọn bừa.
shinichi
24-08-06, 00:07
Cái này là đang bàn đến xác suất. Không chắc là thằng đấy có phải tốt nhất hay không, nhưng xác suất để cái thằng mình chọn là thằng best, theo cách của bác PT là lớn rồi.

Khi chia đôi 30 thằng làm 2 bên thì 2 bên này bình đẳng nhau. Có vai trò như nhau. Xác suất để những thằng giỏi nhất ở 2 bên là như nhau. Tóm lại là tổng ability của 2 bên sẽ gần bằng nhau. Số lượng người càng lớn thì điều này càng dễ xảy ra.

Bây giờ mình chọn mẫu đầu tiên để thử, vì 2 mẫu có vai trò như nhau nên mình sẽ biết được thằng giỏi nhất nó nằm ở khoảng nào. Cứ đến thằng trong khoảng đấy là bốc thôi.

Nên bác Gấu đưa ra cái ví dụ 3 thằng vớ vẩn quá. Bây giờ ví dụ em tung đồng xu 3 lân, 2 ngửa 1 xấp, sau đấy em kết luận, xác suất mặt ngửa lớn gấp đôi xác suất mặt xấp. Thế bác bảo có được không? Số phép thử lớn có ý nghĩa như vậy đấy. Đừng nói là 3 thằng nếu bây giờ chỉ còn 20 thằng thì chắc chắn là rủi ro cũng nhiều hơn so với 30 thằng.

Tóm lại là số lượng người tham gia càng lớn thì làm như bác Thảo càng đúng.
Gaup
24-08-06, 00:53
Bác em, ví dụ của chú Kappa là 30 vầng em đồng ý là chú ý đưa ra con số lớn thế là có lý do của chú ý. Thế nhưng em hỏi bác trong số các bạn bè bác có gái nào có 30 thằng yêu và để chọn làm chồng không hay thực ra chỉ có 2-3 cùng lắm là 5 thằng? Ít thế và chỉ được chọn một lần thì phương pháp của bác Thảo em là không áp dụng được.

Trong ví dụ 3 người kia, thay vì việc chọn thằng tốt nhất thì đặt tiêu chí là làm sao không chọn phải thằng tồi nhất. Nói cách này gợi em nhớ đến chuyện là khi đi vào hiệu cắt tóc thì nên chọn cắt tóc với ai. Trả lời là cắt với người nào có tóc cắt xấu nhất vì như thế mình biết là thằng đấy không phải là thằng cắt tồi nhất trong cửa hiệu.

Câu hỏi của chú Kappa cũng rất rõ ràng thế này:


Giả sử bạn là một nhà tuyển dụng được phỏng vấn để chọn ra trong 30 ứng cử viên một người tốt nhất. Bạn được quyền phỏng vấn từng ứng cử viên một nhưng phải quyết định chọn (hay không chọn) một ứng cử viên cho vị trí tuyển dụng ngay sau khi phỏng vấn ứng cử viên đó (có nghĩa là không thể chọn lại người mình đã từ chối ở cuộc phỏng vấn trước). Điều này cũng có nghĩa là nếu bạn phải phỏng vấn đến người thứ 30 thì bắt buộc bạn phải chọn người đó. Mỗi ứng cử viên sẽ mang theo CV và trả lời tất cả các câu hỏi đặt ra khi đi phỏng vấn. Làm thế nào để chọn ứng cử viên tốt nhất?

Làm thế nào để chọn ứng cử viên tốt nhất chứ có phải là chọn ứng cử viên trong khoảng tốt nhất đâu. Em rất dị ứng với cái chữ "khoảng" mà bác Thảo em nói rồi bác em nhắc lại.
Gaup
24-08-06, 01:07
Nên bác Gấu đưa ra cái ví dụ 3 thằng vớ vẩn quá. Bây giờ ví dụ em tung đồng xu 3 lân, 2 ngửa 1 xấp, sau đấy em kết luận, xác suất mặt ngửa lớn gấp đôi xác suất mặt xấp. Thế bác bảo có được không? Số phép thử lớn có ý nghĩa như vậy đấy. Đừng nói là 3 thằng nếu bây giờ chỉ còn 20 thằng thì chắc chắn là rủi ro cũng nhiều hơn so với 30 thằng.

Bác shinichi em đúng là trẻ con. Cái ví dụ 3 người kia thì có đ gì mà vớ vẩn? Cái ví dụ đồng xu của bác em mới gọi là vớ vẩn. Em tưởng mọi người đều thông minh như nhau em khỏi phải giải thích kỹ giờ lại thấy có bác em thắc mắc.

Có 3 người, thứ nhất và cũng hài là bác em đ chia đôi ra được. Theo cách của bác Thảo em thì chỉ có mỗi cách là phỏng vấn thử thằng đầu tiên rồi xem khả năng của nó ra sao rồi chọn một trong hai thằng còn lại theo kiểu cứ thấy hơn là chọn ngay nếu không chọn thằng còn lại. Thằng đầu tiên được chọn vì nó là bã thuốc nên chắc chắn không bao giờ được tuyển hay nói cách khác là tình đầu không bao giờ là tình cuối dù gái nói thế nào các bác em cũng đừng tin.

ABC - A bị loại B vì không hơn A nên cũng bị loại --> C dốt nhất được chọn
ACB - A bị loại C vì không hơn A nên cũng bị loại --> B tốt lỏi được chọn
BAC - B bị loại, A hơn B nên được chọn ngay.
BCA - B bị loại C kém B nên ko được chọn ---> A được chọn
CAB - C bị loại A hơn C nên được chọn ngay ---> A được chọn
CBA - C bị loại B hơn C nên được chọn ngay

Trong 6 lần A được chọn 3 lần, B 2 lần C một lần. Khả năng chọn được thằng tốt nhất đúng là lớn hơn khả năng chọn ngẫu nhiên thật nhưng có gì đảm bảo là chọn đúng thằng A luôn không?
shinichi
24-08-06, 01:27
Vấn đề là với những giả thiết như bác Kappa thì không thể có được cách chọn được thằng tốt nhất Gấu yêu ạ. Chứng minh thế này các bạn xem có đúng ko nhé:

Giả sử có cách chọn được thằng tốt nhất, như thế thì số lần phải có công thức liên hệ với số lượng ứng viên (là số liệu duy nhất từ đầu bài, là 30-tổng quát là n). Tức là số lần phỏng vấn là phải xác định. Cái này thì vô lý rõ ràng rồi, vì với mỗi bộ 30 ứng viên khác nhau thì cái thằng giỏi nhất có thể đứng ở bất kỳ chỗ nào. Tức là không thể có cách nào tìm ra thằng giỏi nhất đấy trong trường hợp tổng quát.

Như thế thì phải tìm ra phương án tối ưu nhất, tức là phương án cho xác suất chọn được thằng giỏi nhất là cao nhất. Tức là dùng lý thuyết thống kê vào đây như cách bác Thảo làm. Gấu công nhận với em không nào?
gió
24-08-06, 01:34
Do điều kiện của đề bà nên vấn đề không phải là người tốt nhất trong 30 người, cũng không phải là người tốt nhất trong những người mà mình phỏng vấn. Theo em người tốt nhất sẽ là người đầu tiên mà mình đánh giá tốt, nên chọn ngay anh ta cho dù sau anh ta còn bao nhiêu người đi nữa.

Trong đề bài có đề cập đến CV, như vậy có thể đọc CV để tỉa bớt đi chứ nhỉ.
shinichi
24-08-06, 01:45
Nếu làm như bác Gió thì có khi đến thằng 30 mình vẫn không chọn được thằng nào ưng ý cả. Tức là lại chọn thằng 30. Tồi hơn cách của bác Thảo. Còn nếu chọn được thằng ưng ý chưa chắc nó đã là nằm trong nhóm thằng khá nhất là thằng mà ta hoàn toàn có được nếu là theo cách bác Thảo. Tóm lại cách này ko ổn.
Gaup
24-08-06, 02:11
Vấn đề là với những giả thiết như bác Kappa thì không thể có được cách chọn được thằng tốt nhất Gấu yêu ạ. Chứng minh thế này các bạn xem có đúng ko nhé:

Giả sử có cách chọn được thằng tốt nhất, như thế thì số lần phải có công thức liên hệ với số lượng ứng viên (là số liệu duy nhất từ đầu bài, là 30-tổng quát là n). Tức là số lần phỏng vấn là phải xác định. Cái này thì vô lý rõ ràng rồi, vì với mỗi bộ 30 ứng viên khác nhau thì cái thằng giỏi nhất có thể đứng ở bất kỳ chỗ nào. Tức là không thể có cách nào tìm ra thằng giỏi nhất đấy trong trường hợp tổng quát.

Như thế thì phải tìm ra phương án tối ưu nhất, tức là phương án cho xác suất chọn được thằng giỏi nhất là cao nhất. Tức là dùng lý thuyết thống kê vào đây như cách bác Thảo làm. Gấu công nhận với em không nào?

Gấu yêu chả công nhận gì với em cả. Chú Kappa ra đề bài là tìm người tốt nhất chứ có phải là tìm người tốt vừa đâu. Em nói cái gì thằng giỏi nhất có thể đứng bất kỳ chỗ nào là sao anh không hiểu. Dù có 2 hay 3 hay 1000 thằng đi nữa thì thằng giỏi nhất cũng có thể đứng ở bất kỳ chỗ nào. Cái đấy ai chả biết. Thế giả sử vì lý do gì đó mà không có thằng bất kỳ nào trong số 15 thằng còn lại được đánh giá bằng "khoảng" tốt nhất kia thì cuối cùng vẫn phải bộp thằng cuối cùng. Thứ tự tự nhiên lại thành ra quan trọng: làm thế nào để chọn ra 15 thằng đầu tiên mà mình biết chắc sẽ không được chọn? Vì biết trước sau gì cũng cho bọn kia về nên có thể mình sẽ chọn những thằng mà trong resume đọc thấy phò nhất. Nếu thế thì cái "khoảng" tốt nhất kia cũng không được cao cho lắm. Nếu chọn những thằng tốt nhất thì cái "khoảng" tốt nhất kia e là sẽ cao quá và không ai trong những thằng còn lại sẽ với được. Nếu mà chọn ngẫu nhiên bốc thăm 15 thằng bã thuốc thì có cơ sở để tin là một bên là representative của bên kia và có thể dùng làm nhóm so sánh được. Xong đấy thì phỏng vấn 15 thằng còn lại theo thứ tự nào? Tại sao thứ tự lại phải có tầm quan trọng trong một cuộc thi sắc đẹp? Khó ra phết đấy em ạ.
cà fê có gì không
24-08-06, 02:26
Khiếp các bác em, kiểu gì cũng quy về giai gái được nhỉ?
Cái phương pháp gì đó của anh Thảo, theo em thì nó chỉ đúng khi cái phân bố của anh là phân bố chuẩn thế này ạ
http://img53.imageshack.us/img53/2240/h1at3.jpg (http://imageshack.us)
Nhưng trong thực tế thì đôi lúc lựa chọn của bọn em nó chỉ thế này thôi ạ
http://img363.imageshack.us/img363/5702/h2oc3.jpg (http://imageshack.us)

Cho nên, biết đâu cứ như anh chàng thứ nhất của anh Thảo lại hay ấy chứ.
Thôi thì, cái gì mình đang nắm trong tay là lựa chọn tốt nhất rồi.
shinichi
24-08-06, 02:28
Thế giả sử vì một lý do nào đó mà thằng Bill Gates nó gọi điện cho em nó bảo, Shinichi ơi anh có vài triệu anh cho chú này, thì sao? Vấn đề cái lý do giời ơi nó rất khó xảy ra vì hai cái nhóm mình chia ra là "tương đương" nhau. Chia bừa thôi.

Thế có bác sẽ bảo sao không chia thành 3 cái có phải hay hơn không, 3 cái ấy chằng tương đương nhau à? Cái thứ nhất làm bã, cái thứ 2 mà có thằng ngon hơn thì lấy không có bỏ qua, đến cái thứ 3 ta mới chọn. Tương đương nhau mà, sao lại không chia ba? Đơn giản là khi chia 3 cái số lượng đã giảm đi rồi, cái độ tương đương nhau của 3 cái sẽ thấp hơn như khia chia 2 cái. Số lượng càng lớn thì mức độ tương đương của các mẫu sẽ càng lớn. Mà tương đương càng lớn thì càng giống nhau, kiểu gì chả mò ra được thằng ngon.

PS: Không hiểu cái resume kia mình được đọc trước hay, lúc phỏng vấn mới đọc nhỉ. Em đoán là lúc phỏng vấn mới được đọc.
Gaup
24-08-06, 02:45
Thím shinichi, thế nếu có 45 ứng cử viên thì có chia 3 được không lúc đấy mỗi nhóm cũng có 15 thằng rồi mà nếu không chia 3 thì cũng chả chia hai được chẳng lẽ lại bảo một thằng bất kỳ đi về. Nhỡ đâu đúng thằng đấy là thằng giỏi nhất?

Chú Kappa đâu rồi vào nói anh nghe xem nào.
Le Kappa
24-08-06, 03:52
Cảm ơn các bác tham gia giải bài toán trên. Thực ra các bác nên cảm ơn em nhất là bác nào mới lấy vợ. Sáng nay, chắc vẹo các bác yêu các bác hơn nhiều lắm vì đêm qua đã suy nghĩ cách giải bài toán em đưa ra. Thực tế cho thấy, khi giai để đầu óc tham gia vào những hoạt động trí óc tập trung cao độ và lành mạnh như giải toán, cá cược, chống khủng bố, chữa ÁIDS, chống đói nghèo, cứu rỗi thế giới ..vv…và…vv, thì giai có thể trì hoãn và kéo dài những hoạt động cần càng ít sự tập trung càng tốt. Không tin các bác cứ hỏi gái thích lựa chọn nào trong ba cái sau đây:

1. 90 phút
2. 45 phút
3. 1 phút rưỡi.

Em đoán 99% gái chọn (1) hoặc (2). Đó là free lunch tặng các bác. Bây giờ em xin phép quay lại bài toán.

Yêu cầu chỉ được phỏng vấn một lần rồi quyết định ngay là để bài toán giống với thực tế: khi đứng trước nhiều lựa chọn nhiều khi chúng ta không biết được distribution đầy đủ của chất lượng các lựa chọn. Lựa chọn tốt nhất chỉ có thể có được dựa vào kinh nghiệm của bản thân trong việc làm các phép thử. Trong trường hợp này, interviews và CV giúp ta thiết lập các thông tin về lựa chọn tốt nhất trong các phép thử--cho đến phép thử cuối.

Lời giải tổng quát của bài toán là khi có N người cần interview thì chiến lược tốt nhất là vì ta không có bất cứ thông tin gì về chất lượng của nhóm ứng viên nên cần tiến hành bước (1) interview một số người nhất định rồi reject những người này; bước (2) chọn ngay người nào tiếp theo mà qualities vượt trội (tốt hơn cả) so với những người bị từ chối.

Vấn đề đúng như Gấu và một số bạn nói là ta cần làm thế nào để maximize xác suất lựa chọn được người tốt nhất của mình. Nói cụ thể là làm thế nào để xác định được điểm dừng optimal của việc từ chối để xác suất chọn được người tốt nhất của cả nhóm trong những người còn lại là lớn nhất. Nhưng điểm dừng không phải ở chỗ Phương Thảo và fans đề ra. Làm như anh gái rất dễ thể thất vọng vì dừng không đúng lúc!

Kết quả bài toán này là với N càng lớn thì tỷ lệ nhóm cần interview và reject tiến đến 1/e (e là số tự nhiên). Xác suất lớn nhất để chọn được người tốt nhất cũng là 1/e gần bằng 37%. Có nghĩa là trong trường hợp có 30 người thì ta từ chối khoảng 11 người đầu tiên rồi lập tức chọn ngay người nào sau đó mà tốt hơn hẳn so với 11 người kia.

Bài toán trên dựa trên một trong 50 bài toán kinh điển của lý thuyết xác suất có tựa đề là “The Dowry Problem” hay “The Sultan’s Dowry Problem.” Lời giải cụ thể ở đây:

1. Cách giải toán phức tạp nhất:

http://mathworld.wolfram.com/SultansDowryProblem.html

2. Cách giải tương đối dễ hiểu:

http://www.ma.utexas.edu/users/odiaz/notas/sultan.pdf

3. Cách giải free lunch Kappa thích nhất:

http://www.muvids.com/shakira_videos/hips_dont_lie.html


Trường hợp lựa chọn tù mù mà cũng vẫn có chiến lược đàng hoàng như thế. Khi có thể em mong các bạn hãy bàn về cách đưa ra lựa chọn tốt nhất (hay ít sai lầm nhất) trong những trường hợp đời thường hơn.
Gaup
24-08-06, 04:15
Hay, cảm ơn chú Kappa.

Thế nhưng trong đời gái đâu biết là sẽ có bao nhiêu thằng đến với mình để biết được 37% số các thằng đấy là bao nhiêu - tức là điểm dừng chả xác định nổi khi không biết n là bao nhiêu. Biết đâu tối nay đi karaoke lại gặp n. Thế mới thấy thấm thía lời thằng Đào em anh là gái lỡ thì nhìn đâu cũng thấy cơ duyên tức là qua cái thời lựa chọn rồi thì đến lúc này yêu phát là cười luôn phỏng ạ. Đào ơi anh nhớ mày quá. Sao không về Đào ơi?

Khi đã ko biết điểm dừng là chỗ nào thì chắc người ta không thể không đứng núi này trông núi nọ được. Mới cả xu hướng của gái lựa chọn best of the pack chứ không phải best for me cũng có thể coi như một cách tự bảo hiểm của gái. Có xác suất rất thấp là thằng tiếp theo mình gặp sẽ tốt hơn best of the pack mình đã biết nên safe choice vẫn là ôm ngay thằng tốt nhất ở đây. Lúc đấy n là bao nhiêu cũng chả quan trọng.
Phương Thảo
24-08-06, 17:31
Anh đọc cái của chú Kappa và có cảm giác rằng lời giải tối ưu chỉ đúng với thuật toán do bọn đấy đưa ra, còn nếu áp dụng một thuật toán khác thì chưa chắc thuật toán của chú đã là tốt nhất.

Chẳng hạn nếu anh modify thuật toán chọn thế này. Chọn x thằng trong số N thằng để reject. Sau đó trong N-x thằng còn lại, cứ đứa nào tốt hơn y% của cái maximum đã khảo sát thì chọn. Như vậy mặc dù, chất lượng có thể kém hơn nhưng risky lại ít hơn.

Anh nghĩ trong những bài toán kiểu như thế này, cách đánh giá thường là tạo một bộ mẫu chuẩn sau đó với mỗi thuật toán khác nhau đã tối ưu, cho chạy thử trên bộ mẫu chuẩn rồi so sánh kết quả thì mới tìm ra được thuật toán tốt nhất.
folie
25-08-06, 23:44
Hay, cảm ơn chú Kappa.

Thế nhưng trong đời gái đâu biết là sẽ có bao nhiêu thằng đến với mình để biết được 37% số các thằng đấy là bao nhiêu - tức là điểm dừng chả xác định nổi khi không biết n là bao nhiêu. Biết đâu tối nay đi karaoke lại gặp n. Thế mới thấy thấm thía lời thằng Đào em anh là gái lỡ thì nhìn đâu cũng thấy cơ duyên tức là qua cái thời lựa chọn rồi thì đến lúc này yêu phát là cười luôn phỏng ạ. Đào ơi anh nhớ mày quá. Sao không về Đào ơi?

Khi đã ko biết điểm dừng là chỗ nào thì chắc người ta không thể không đứng núi này trông núi nọ được. Mới cả xu hướng của gái lựa chọn best of the pack chứ không phải best for me cũng có thể coi như một cách tự bảo hiểm của gái. Có xác suất rất thấp là thằng tiếp theo mình gặp sẽ tốt hơn best of the pack mình đã biết nên safe choice vẫn là ôm ngay thằng tốt nhất ở đây. Lúc đấy n là bao nhiêu cũng chả quan trọng.

Trong trường hợp chuỗi đầu vào ngẫu nhiên, ko xác định điểm dừng :) theo thiển ý của em gái cần nắm vững lý thuyết về cái này Online Algorithm - Online Computation and Competitive Analysis (http://www.cs.technion.ac.il/~rani/contents.html).