Postechnics hay Kỹ nghệ bốt bài

Hồ Minh Trí
13-07-06, 13:54
Postechnics hay Kỹ nghệ bốt bài

“Google chả mất tiền mua
Lựa lời mà goog cho vừa lòng nhau”
(Ca dao)

Lời dẫn nhập

Tuần rồi, anh vừa nhận lại bài thi môn Tư tưởng Hồ Chí Minh của lớp cao cấp chính trị học tại Học viện chính trị Hồ Chí Minh. Cả lớp có mình anh được điểm 8, số còn lại đa phần là 5, 6 điểm; cá biệt có một số bạn còn bị điểm 4 bắt buộc phải thi lại. Cô giáo đề nghị anh đứng trước lớp đọc bài viết của mình như một bài văn mẫu cho cả lớp cùng nghe và đồng thời nghe cô giáo giảng lại về đáp án môn Tử tưởng Hồ Chí Minh.

Hôm thi, cô giáo ra đề bài khá đơn giản nhưng bao quát hầu hết những nội dung lớn trong Tư tưởng Hồ Chí Minh: “Anh/chị hãy chứng minh tư tưởng Hồ Chí Minh là sự vận dụng sáng tạo và phát triển Chủ nghĩa Mác – Lê Nin vào thực tiễn cách mạng Việt Nam”.

Sau khi chép đề lên bảng và nhận phong bì bồi dưỡng coi thi từ đồng chí lớp trưởng; cô giáo nhắc nhở các bạn tập trung chú ý làm bài, không bàn tán mất trật tự, không quay bài; sau đó cô sang phòng hiệu bộ ngồi uống nước chè vặt. Cả lớp anh cùng đặt cuốn giáo trình Tư tưởng Hồ Chí Minh lên bàn, và... chép.

Cô vừa bước ra cửa, tiếng xôn xao rì rầm bắt đầu nổi lên và lớn dần, chả mấy chốc cả phòng thi đã biến thành một cái chợ vỡ. “Chép từ trang mấy hả mày?”, “Đề bài rộng thế này phải chép cả quyển thì vỡ nợ!”, “Mày cứ chép hết các đề mục từ lớn đến nhỏ là đủ!”, “Chép hết mục lục cũng mất mẹ nó 2 trang phê đúp mày ạ”...

Anh không bàn tán, chỉ lặng lẽ lật qua lật lại 376 trang của cuốn giáo trình Tư tưởng Hồ Chí Minh – Nhà xuất bản Sự Thật – 2004. Rồi sau đó trong 120 phút làm bài, anh chép được 4 trang giấy thi nghĩa là 1 tờ giấy thi loại bài thi in sẵn của Bộ Đại học và trung học chuyên nghiệp. Trừ đi phần rọc phách và chép đề, nội dung viết cũng hết 3 trang. Vậy là ít so với các bạn trong lớp với đa số là viết sang tờ thứ 2.

Thế mà khi trả bài, cả lớp chỉ có mình anh được điểm 8. Tại sao vậy? Cả lớp xôn xao: “Chắc thằng này quen cô giáo!”, “Sao mày đến nhà cô mà không rủ tao đi?”, “Mày chép thế đe’o nào mà giỏi thế?”, “Tao viết nhiều gấp đôi nó mà chỉ được 5 điểm”...

Anh chỉ cười, khinh bạc nghĩ thầm: “Rặt một lũ thạc sĩ chính trị đầu hai thứ tóc mà vẫn ngu xuẩn, chép giống hệt như trong sách thì may phước lắm cũng chỉ được 5 thôi con giời ạ!”.

Vậy anh đã chép như thế nào mà giỏi đến như vậy?

(đón đọc Chương I)
lý sáng chỉ
13-07-06, 15:14
Dễ ợt, lâu lâu bác Kòm thêm vào bài làm của mình vài từ mang đậm tính Thăng Long như Đe'o, con kặt, cái bẹn..... là êm ngay chứ déo giề.
So Luu Huong
13-07-06, 18:19
Bác Kòm nhắc làm em nhớ chuyện hồi xửa hồi xưa. Mỗi lần Thầy cho đề mở là cả lớp lại lào xào lật sách lật vở, rối rít hỏi trang nào trang nào, vui thật!
Không biết em có giống bác Kòm không, chứ khi học các môn như vậy là em thường lướt cái mục lục trước, rồi suy ngẫm tại sao lại có mục lục như vậy, logic của nó là gì, ý tác giả muốn cái cbn gì...

Cũng từ đó, em nắm được nội dung của giáo trình, và nghiền ngẩm để phát hiện ra cái nào là cốt thép, cái nào là xi măng, cái nào là đá, cát, cái nào là xà bần...

Trong quá trình học, em sẽ tự so sánh xem những cái mình đã "phân loại" có giống với người dạy hay không, rồi điều chỉnh đôi chút.

Khi thi, nếu bắt học thuộc thì em sẽ chọn phần "cốt thép" học thuộc, khi đi thi, chỉ cần múa bút "hàn xì" các phần cốt thép với nhau để nộp...

Nếu đề mở, em cũng chỉ chọn phần cốt thép chép, còn phần cát đá, xi măng em lấy ít thôi, đặc biệt là em thêm phần "nước" của em vào, thế là thành "bê tông cốt thép"...
Và may mắn, mỗi lần thi các môn kiểu này, em không được như bác Kòm thì cũng đứng kế kế, hi hi..

Mai mốt về phải học cái lớp bác Kòm đang học mới được, em máu lắm! :sword:
Biển Xanh
13-07-06, 19:05
Anh Trí ơi em tự hào về anh quá. Nhưng phải phê bình anh một chút vì biết mà không nhắc bài cho các bạn, thế là chủ nghĩa cá nhân, không có tinh thần tập thể xã hội chủ nghĩa. (Về sau em nếu phải đi thi cái gì cùng anh thì hứa cho em xem bài nhé)
Hồ Minh Trí
13-07-06, 22:09
Chương I – Hãy biết tận dụng kho tàng kiến thức vô tận

“Cảm hứng đến rồi cảm hứng lại đi, chỉ có google là còn ở lại!”

Đọc phần dẫn nhập bên trên, sẽ có bạn thắc mắc: “Tại sao lại đi chép giáo trình?”, “Chép bài là ăn cắp kiến thức!”, “Tự mình nghĩ rồi viết ra có phải hay hơn không?”, “Mình tự viết tuy có ngô ghê nhưng quan trọng là ý tưởng của mình!”... Anh xin trả lời ngay với bạn đó rằng: “Nếu bạn suy nghĩ thế, bạn là đồ con bò! Bạn là đồ lạng tư thần kinh hoang tưởng!”

Bởi vì sao? Bởi vì ta chép không có nghĩa là chép nguyên xi, chỉ có bọn ngu kiểu thạc sĩ chính trị trên kia mới đi chép nguyên xi. Trước khi chép, ta cần phải đọc qua một vài lượt. Đọc để lấy những ý chính sau đó modifier thành của mình. Tuyệt đối không được chép nguyên một đoạn (paragraph) mà chỉ nên chép một vài câu, sắp xếp lại theo ý hiểu của mình.

Với đề bài tư tưởng HCM bên trên, chỉ trong 120 phút làm bài thi, anh dám chắc rằng không có một ai có thể tự mình viết một bài luận nghiêm chỉnh. Thời gian đó chỉ đủ để cho bạn chép và sắp xếp những câu văn có sẵn thành của riêng bạn, theo ý hiểu của bạn, theo thứ tự của riêng bạn. Chỉ có những thằng ngu mới tự mình nghĩ ra toàn bộ một bài viết trong khi ngay bên cạnh nó là một kho kiến thức đầy tràn của nhiều tác giả và đã được sắp xếp theo một thứ tự logic triệt để.

Viết và bốt bài ở Thăng Long cũng cần phải tuân theo một nghi thức như vậy.

Ai cũng biết, Google là một công cụ tìm kiếm đơn giản và đầy đủ của kho tàng kiến thức vô tận trên Internet. Bất kể một chủ đề gì, một ý tưởng mới gì, một đoạn văn hay một bài thơ... ta đều có thể tìm thấy chúng trên Internet qua công cụ google. Chỉ cần bạn tìm đúng những từ khóa cần thiết là chúng có thể xổ ra hàng trăm, thậm chí hàng ngàn nội dung tương tự để bạn có thể sử dụng như một bài viết của riêng mình. Chỉ cần sửa đổi đôi chút, modifier một chút, sắp xếp lại một chút, bạn có thể có trong tay một bài viết hoàn chỉnh, súc tích và mang đậm phong cách cá nhân.

Thời gian quý báu của bạn dành cho việc bốt bài ở Thăng Long là giới hạn, trong khi đó tài nguyên Internet là vô hạn. Bởi thế, việc google là cần thiết cho bất cứ một mục đích bốt bài nào của bạn ở diễn đàn. Đong gái hay chửi giai, hồng tím hay xỉ vả, viết luận hay làm thơ; tất thảy đầu có thể google. Anh đơn cử một ví dụ gần đây của anh: Đong gái.

Biển Xanh là nick của một bạn gái trên diễn đàn ta. Nàng là cảm hứng cho cho thằng Phương Thảo viết bài, nàng đong đưa tranh luận kịch liệt với thằng Gaup về financial, nàng hồng tím tâm sự về mối tình đầu với jinxy. Tóm lại, nàng đang nổi. Bởi vậy, anh cũng muốn tranh thủ một chút xem sao.
Hồ Minh Trí
13-07-06, 22:15
Chương I – Hãy biết tận dụng kho tàng kiến thức vô tận

“Cảm hứng đến rồi cảm hứng lại đi, chỉ có google là còn ở lại!”

(tiếp theo)

Bước đầu, anh google với từ khóa: “biển xanh”, ra hàng ngàn trang. Quá nhiều. Không ổn. Cần phải thu gọn hơn nữa. Nghĩ thêm một chút, anh nhớ rằng “biển xanh” hay đi kèm với “bờ cát trắng”. Ngay lập tức anh thêm từ khóa thứ 2 và thứ 3: “bờ cát”, “cát trắng”. Sau vài phút lục lọi trên chục trang goole, anh tìm thấy một bài thơ của Xuân Diệu. Thơ thế này:



Biển

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê ...

Bờ đẹp đẽ cát vàng
-- Thoai thoải hàng thông đứng --
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng ...

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt ...

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết,

Để những khi bọt tung trắng xóa
Và gió về bay tỏa nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi !

Và đây là bài thơ của anh, riêng tặng Biển Xanh:



Biển Xanh

Ơi em gái Biển Xanh
Có biết chăng?
Anh muốn thành Bờ cát trắng
Bờ cát anh âm thầm, phẳng lặng
Hứng những cơn sóng trào
cùng ánh nắng
của Biển Xanh em!

Bờ anh đẹp đẽ cát vàng
Thoai thoải những hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Đứng suốt ngàn năm bên Biển...
...mà reo!

Anh chỉ muốn Biển xanh
mãi cứ làm sóng biếc
Biển êm đềm, tha thiết
Hôn mãi cát vàng anh

Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Biển mới thôi dào dạt...

Cũng có khi ào ạt
Biển nghiến nát Bờ anh
Là lúc sóng Biển Xanh
Ngập bến bờ của cát

Anh không xứng với Biển Xanh
Nhưng cũng cứ xin làm bờ cát
Bờ cát bát ngát tình anh
với Biển Xanh không hết

Để những khi Biển xanh xanh ngát
Theo gió về ì oạp vỗ Bờ anh
Như hôn mãi ngàn năm khao khát
bởi Bờ yêu Biển lắm!
Biển Xanh ơi!

Bài thơ tình hoàn chỉnh đã modifier hẳn phải làm cho Biển Xanh xúc động.
Hồ Minh Trí
13-07-06, 22:18
Chương I – Hãy biết tận dụng kho tàng kiến thức vô tận

“Cảm hứng đến rồi cảm hứng lại đi, chỉ có google là còn ở lại!”

(tiếp)

Và trong một trang khác, anh tìm thấy bài này từ một trang của Tuổi trẻ online:


Chuyện tình của "biển xanh và cát trắng"

TTO - Cũng là chuyện tình từ Internet, nhưng tôi và anh may mắn hơn nhiều người khác. Quen nhau và kết hôn với nhau được hơn năm năm, phần nhiều chúng tôi chỉ liên lạc qua Internet.
Tình cờ một đêm làm việc khuya, tôi để nickname của mình online, anh vào chào tôi. Anh lớn hơn tôi 7 tuổi nhưng thói quen của một cô gái trẻ mới lớn - tôi gọi anh là bạn. Có lẽ chính vì cái lối trò chuyện hơi trẻ con gần gũi của tôi và cái tính người lớn hay nâng niu của anh đã làm hai tâm hồn chúng tôi tuy xa mà như gần bên. Lời tỏ tình như đùa như thật qua mạng của anh làm tôi nao núng, anh bảo tôi "em mãi là bờ cát trắng của anh nhé!". Tôi gọi anh "Biển Xanh"...
Tình yêu của chúng tôi như hai đứa trẻ, chúng tôi hò hẹn trên mạng, chúng tôi chép thơ cho nhau, hát cùng nhau mặc dù lúc đó voice chat là khó khăn vô cùng. Sự yêu thương, đồng cảm cứ thế lớn dần. Qua email, qua chat, chúng tôi như sống cùng một nhà. Hôm thì tôi nấu cơm với canh chua cá lóc ảo cho anh, hôm thì tôi ra đón anh tận cổng khi anh đi làm về để được anh tặng kẹo cho, hôm thì tôi bảo sẽ trốn ở góc tủ cho anh tìm tôi mãi... Tôi không nghĩ xa xôi, cũng không mong đợi gì cụ thể trong mối quan hệ với anh, nhưng tôi yêu anh thật sự, một tình yêu đầu đời.
Lần anh về Việt Nam thăm tôi đầu tiên, ngày mà tôi lo sợ sẽ gặp anh và tất cả những điều mà chúng tôi có với nhau trên net sẽ vỡ ra như những viên pha lê mong manh không chịu được sự va chạm. Chúng tôi gặp nhau ngay hôm sau anh về, cả hai chúng tôi mặc dù đã chia sẻ thật nhiều, gần gũi thật nhiều nhưng lúc ấy sao thật vụng về lúng túng. Tôi e thẹn chào hỏi anh như hai người bạn mới.
Anh luôn nhìn tôi, tôi chỉ biết cười với anh và tự đánh hồng hai má mình bằng sự xấu hổ mà chưa bao giờ tôi mất tự tin đến thế! Anh nắm tay tôi, lắc lắc chiếc vòng cườm thủy tinh tôi đeo... Tất cả tôi chỉ còn nhớ phút đó như có một ngọn sóng đánh qua người tôi. Anh bảo với tôi, những gì chúng tôi có với nhau không phải là trò đùa. Anh đã về và anh không quan tâm đến hình hài của tôi dù có thế nào, chỉ cần chúng tôi dành cho nhau những tình cảm chân thành từ trái tim...
Cứ thế đã hơn năm năm, bây giờ chúng tôi đã là vợ chồng của nhau. Ông và mẹ anh thường dạy chúng tôi phải biết thương yêu và tôn trọng nhau. Tôi vẫn hay bảo anh mỗi khi chúng tôi đi biển cùng nhau rằng "Biển có khi hiền hòa, có khi dậy sóng, nhưng luôn luôn mặn một nỗi niềm", phải không anh?

Bờ cát trắng

Và đây là bài viết của anh:



Chuyện tình tự kể

Tôi biết em qua diễn đàn tnxm. Tình cờ một đêm làm việc khuya, tôi để nickname của mình online, em vào chào tôi. Em nhỏ hơn tôi 7 tuổi nhưng với thói quen đỏng đảnh của một cô gái trẻ mới lớn - em gọi tôi là bạn. Có lẽ chính vì tôi ở cái tuổi đã lớn nên sành sỏi trong cách đối xử với các cô gái trẻ và lối trò chuyện tâm sự hơi trẻ con của em và đã làm hai tâm hồn chúng tôi tuy xa mà như gần bên. Lời tỏ tình đùa cợt như thật qua mạng của tôi đã làm em xao xuyến, em nói với tôi em là "Biển Xanh". Còn tôi tự nhận rằng: "Anh mãi là bờ cát trắng của em nhé!".

Tình yêu của chúng tôi như hai đứa trẻ, chúng tôi hò hẹn trên mạng, chúng tôi làm thơ cho nhau, hát cùng nhau mặc dù âm thanh qua voice chat là khó khăn vô cùng. Sự yêu thương, đồng cảm cứ thế lớn dần. Qua email, qua chat, chúng tôi như sống cùng một nhà. Em luôn trò chuyện với tôi như cả hai đang ở bên nhau. Hôm thì tôi nói mẹ anh đang nấu cơm với canh cua đợi em về cùng ăn, hôm thì em nói sẽ ra đón tôi ở cổng khi anh đi làm về để được anh tặng kẹo cho, hôm thì em bảo sẽ trốn ở góc tủ cho tôi tìm em mãi...

Tôi không nghĩ xa xôi, cũng không mong đợi gì cụ thể trong mối quan hệ với em, nhưng hình như em yêu tôi thật sự, và có lẽ là một tình yêu đầu đời.

Lần em về Việt Nam thăm nhà lần đầu tiên, ngày mà tôi e ngại sẽ gặp em và tất cả những điều mà chúng tôi có với nhau trên net sẽ vỡ ra như những viên pha lê mong manh không chịu được sự va chạm. Chúng tôi gặp nhau ngay hôm sau khi em về Hà Nội, cả hai chúng tôi mặc dù đã chia sẻ thật nhiều, gần gũi thật nhiều nhưng lúc ấy sao thật vụng về lúng túng. Em e thẹn luống cuống chào hỏi tôi như một người bạn mới.

Không muốn em phải buồn trong những ngày thăm nhà, tôi vẫn nói với em rằng, những gì chúng tôi có với nhau không phải là trò đùa. Em đã về đây và anh không quan tâm đến hình thức của em dù có thế nào, chỉ cần em dành cho tôi những tình cảm chân thành từ trái tim. Khi đó em chỉ nhìn tôi, em cười với tôi và tự tô hồng đôi má mình bằng sự xấu hổ càng làm tôi thấy mình như đang có lỗi!

Rồi cũng đến ngày em phải ra đi. Tôi trở lại yên bình với cuộc sống thường nhật ở Việt Nam. Tôi và em vẫn luôn nhìn thấy nhau trên diễn đàn nhưng cả hai không bao giờ trò chuyện riêng tư nữa. Qua những lời tự kể này, tôi muốn gửi một lời chúc đến em: "Biển có khi hiền hòa, có khi dậy sóng, nhưng luôn luôn mặn một nỗi niềm", phải không Biển Xanh?

Bài viết quả thật ấn tượng phải không các bạn? Phải không Biển Xanh?
nhaphat
13-07-06, 22:28
Hơ hơ, cái này thì cần gì vào tận đại học hả bác, ai chẳng bít. Em ngồi có 3o phút gú gồ là bốt được hơn chục truyện tíu lâm cô lếc sừn bên kia kìa...hê..hê


http://thanhnienxame.net/showthread.php?t=6&page=5&pp=20


Bà kon ơi vào đây xem bác Kòm phát minh ra cái bánh xe kìa! :flag:
NOSHNA
13-07-06, 23:09
Phải học tập nhanh thôi. Bác Kòm đợi em đi lấy cái bút ghi chép lại cái. :D..
Flow
14-07-06, 10:53
Bài học hay quá, thật là tuyệt vời.
Em ứng dụng ngay :

http://www.google.com.vn/search?hs=FGE&hl=vi&client=firefox-a&rls=org.mozilla%3Aen-US%3Aofficial_s&q=%22k%C3%B2m%22%2B%22nh%E1%BA%A1t%22&btnG=T%C3%ACm+ki%E1%BA%BFm&meta=

Kết quả từ 1 đến 10 của khoảng 1.020 kết quả có nội dung: "kòm"+"nhạt". (1,17 giây)

http://www.google.com.vn/search?hs=dct&hl=vi&client=firefox-a&rls=org.mozilla%3Aen-US%3Aofficial_s&q=%22k%C3%B2m%22%2B%22+nh%E1%BA%A1t%22%2B%22ch%C3%A1n%22&btnG=T%C3%ACm+ki%E1%BA%BFm&meta=

Kết quả từ 1 đến 6 của khoảng 709 kết quả có nội dung: "kòm"+" nhạt"+"chán". (0,95 giây)
shinichi
14-07-06, 15:55
Anh Kòm đến rồi anh Kòm lại đi, chỉ có đứa con là còn ở lại.

:winkwink:
nhaphat
17-07-06, 12:07
Anh Kòm đến rồi anh Kòm lại đi, chỉ có đứa con là còn ở lại, để nó ngồi hỏi hỏi hoài : có thấy tôi tuổi 15?
Prototay
17-07-08, 23:50
Bác Kòm Vàng tiếp đi, ai lại làm giữa chừng rồi bỏ bơ vơ thế này chứ. Thiệt lòng em cũng muốn học ráp chữ cho suôn câu, nhưng dường như có một trở ngại nào đó khiến em viết nó lủng củng không thành câu, thành ý rõ ràng như mong muốn. Tại sao vậy các bác?

Em thấy nhiều người chỉ dựa vào 1 ý mà triển khai tùm lum rất chi là khéo léo. Sao họ lại làm được như thế? Từ ngữ, cấu trúc câu, sự liên tưởng, quy nạp, diễn dịch, cái quỷ nào cần tìm hiểu sâu??? Giúp em, em cảm ơn.
Lament
19-07-08, 10:59
}:) Hí hí một thành viên trong ban khảo cổ. Bài cuối cùng của anh nhaphat là 17-07-06 cũng 2 năm lẻ một ngày sau ban Prototay mới động viên ảnh làm tiếp
Prototay
20-07-08, 00:21
2 năm sau viết tiếp chương 2, ey ja, một công trình có sự đầu tư nghiên cứu tỉ mỉ ắt hẳn sẽ rất chất lượng. Bét lắm cũng đạt tiêu chuẩn TNXM 8002.

Trong khi bác Kòm đang bận google thì ấy Lament nếu không bận gì thì giúp tớ cải thiện bài víet của tớ đi. Tớ rất cảm ơn.