Em là gái Hà Nội gốc biển 29

Hồ Minh Trí
31-05-06, 00:00
Em đọc cái này, thấy buồn cười quá gửi lên các bác đọc chơi. TL mình đã bác nào gặp chuyện thế này chưa nhỉ?



Ngay trong buổi ra mắt, Thanh bật khóc trước những câu hỏi "xóc" đầy ý miệt thị của mẹ người yêu: "Nhà cháu ở quê lợp ngói hay lợp tranh?", "Nước giếng ở quê cháu dùng có bị vàng áo không?", "Mùa này ẩm thấp, trâu bò gà lợn quanh nhà thế thì lắm muỗi lắm nhỉ? Bác là bác kinh cái con đỉa lắm!"...

Sinh ra và lớn lên trong căn nhà ở phố Hàng Bạc, Hà (đang làm ở Đài Tiếng nói VN), vẫn luôn tự hào với gốc gác 5 đời Hà Nội. Mặc dù tầng một mặt phố của ngôi nhà giờ đã cho thuê để làm cửa hàng buôn bán, nhưng mỗi khi bước qua gian nhà ấy để lên tầng 2, nơi ông bà, cha mẹ và các anh chị em cô đang ở, cô vẫn cảm thấy rất tự hào vì chất Hà Nội thấm đẫm trong từng centimét vuông.

Khỏi phải nói bố mẹ cô nâng niu, bảo bọc những gì mang tính chất truyền thống Hà Nội đến thế nào. Họ vẫn thường nói chuyện về "chàng rể tương lai", trong vô số những mường tượng của họ không bao giờ xuất hiện hình ảnh một nhà thông gia ở cách xa họ hàng trăm cây số, khi đến thăm thông gia thế nào cũng xách theo cái bị cói có con gà thò cổ ra hoặc có khi móng chân móng tay còn cáu vàng màu đất... Cha mẹ Hà luôn nghĩ cô sẽ chỉ lấy chồng đâu đó quanh Hồ, nơi những phố cổ ngang dọc cắt nhau hoặc xa lắm cũng không vượt ra ngoài phạm vi Hà Nội. Thực ra ông bà cũng có ý tốt, muốn có sui gia tương xứng để sáng thứ bảy, chủ nhật, ông bà có thể mời thông gia lên phố cổ nhâm nhi tách cà phê, cùng đi tập thể dục hay vào phòng trà nghe nhạc... Gần gũi thì dễ thân, mà thân rồi thì con gái mình đi lấy chồng cũng được thương lây...

Bởi vậy, khi yêu Bình, chàng trai học cùng lớp cao học quê chính gốc Thái "lọ" (cách gọi vui của địa danh Thái Bình), Hà bắt đầu cảm thấy lo. Mặc dù sinh ra ở nông thôn nhưng Bình đã sống, học tập và làm việc ở Thủ đô hơn chục năm nay. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, không ai có thể nhận ra chất "lúa" ở chàng trai ấy. Chơi với Bình lâu, Hà bị cảm mến vì cả tính cách lẫn trình độ của Bình và yêu lúc nào không biết. Khi tình cảm đã đến độ chín, Bình đề nghị được cô giới thiệu với gia đình. Hà lúc này mới nhận ra mình đang phải đối mặt với nguy cơ không được gia đình đồng ý vì đã yêu và đòi cưới một người không phải Hà Nội.

Buổi ra mắt nhà người yêu hôm ấy đã để lại trong Bình một ấn tượng nặng nề mà rất lâu sau này anh vẫn không quên được. Bằng một thái độ rất điềm đạm nhưng đầy lạnh lùng, dò xét, bố mẹ Hà hỏi qua loa về công việc của anh và bắt đầu một tràng dài những câu hỏi xoay quanh gốc gác. Bình cố gắng bình tĩnh và trả lời thành thật, cố không để ý đến những khoảng lặng dài như vô tận và những cái liếc mắt nhìn nhau của ông bà nhạc mẫu tương lai. Cuối cùng, để tỏ rõ chính kiến sau lời đề nghị của Bình rằng gia đình anh muốn được lên thăm, bà mẹ thủng thẳng nói: "Có lẽ là phải xin anh thông cảm. Chúng tôi chắc không thể... lặn lội về quê anh mà đáp lễ được". Hai chữ "lặn lội" bà mẹ nhấn rất mạnh khiến Bình mường tượng ngay ra vùng đất chiêm trũng quê mình mà thấy cơn tự ái dồn lên tận cổ. Sau đó, Bình chủ động nói lời chia tay...

Thanh và Kiên cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự. Hai người yêu nhau khi cùng học chung ở ĐH Quản lý và Kinh Doanh. Thanh là gái Hưng Yên, Kiên là trai làng Cót (tên cũ của khu vực phường Yên Hòa - Trung Hòa, thuộc quận Cầu Giấy, Hà Nội). Thực ra, nhà Kiên cũng là dân lao động mới ở Hà Nội được 2 đời, tuy hộ khẩu Hà Nội nhưng cũng "nhạt mùi Tràng An". Còn nhà Thanh tuy ở tỉnh lẻ nhưng điều kiện kinh tế. Trước khi đến nhà Kiên chơi, Thanh rất thoải mái và tự tin, không mấy bận tâm đến chuyện phân biệt quê quán, gia cảnh. Nhưng chỉ sau vài câu chuyện, cô bắt đầu cảm thấy khó chịu. Mẹ Kiên sau khi biết cô bạn gái của cậu con cưng là "gái nhà quê" đã liên tục hỏi những câu rất "xóc".

Kiên ngồi nghe mẹ nói chuyện mà toát cả mồ hôi. Hơn ai hết, Kiên biết nhà Thanh giàu có, sống hiện đại cỡ nào nhưng không biết làm sao để ngăn lại những câu mỉa mai ác ý của mẹ. Lúc đầu, Thanh còn thật thà nói rằng ở trị trấn đời sống cũng không đến nỗi lạc hậu lắm, nhưng sau cô nhận ra rằng bà ấy chả hề quan tâm đến điều cô nói nên cô xin phép ra về. Không kiềm chế được, Thanh trút giận lên Kiên, bảo nhà anh cũng chỉ là "dân làng Cót" chứ có gì mà hãnh diện thế! Thế là chiến tranh nổ ra, hai người cũng ai đi đường nấy sau vài cuộc tranh cãi để bảo vệ lòng tự trọng.

Thanh còn giữ được bình tĩnh đến lúc khuất mặt phụ huynh mới bùng nổ, chứ như Giang, cô sinh viên báo chí ĐH KHXH và NV, quê tận vùng cao Văn Chấn, Yên Bái thì phản ứng ngay tại trận. Bị mẹ người yêu hỏi han đầy hàm ý coi thường, cô gái miền núi giả bộ thật thà kể liền một mạch: "Mỗi lần về thăm nhà cháu phải đi tàu về TP Yên Bái, rồi từ đó đi mấy trăm cây số bằng ôtô. Hết đường ôtô, cháu phải đi xe ngựa mất cả ngày đường mới vào đến bản. Nhà cháu ở nuôi trâu bò, lợn gà ngay dưới gầm sàn, cháu về là phải vác ống bương ra suối lấy nước. Cả bản cháu chỉ có mỗi ông trưởng bản là có xe máy Babetta, mỗi lần ông chạy là trẻ con chạy theo hít khói. Hồi cháu mới xuống đây học, cháu đứng bên này đường mất nửa tiếng mà chưa sang được đường bên kia vì nhiều xe máy quá... Mãi rồi mới quen bác ạ!".

Tùng, người yêu Giang, suýt phì cười mấy lần vì câu chuyện bịa của người yêu nhưng càng nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của mẹ, anh càng thấy lo. Mẹ Tùng gần như chỉ muốn tiễn khách để "cho thằng ranh một trận vì lôi ở đâu về một con "dân toọc" chính hiệu!". Còn Giang thì vừa ra khỏi nhà người yêu đã cười phá lên chua chát rồi đanh đá nói luôn: "Xin lỗi anh, mẹ anh khinh người quá đáng. Hình như trong mắt của bà chỉ có người Hà Nội mới là người còn chúng tôi là bọn có đuôi hết nhỉ!".

Chưa có thống kê nào về tỷ lệ thành công hay thất bại của mình mối tình "quê - tỉnh" này nhưng có vẻ như nhiều đôi đã tan vỡ vì sự phân biệt rất nhạy cảm này. Thậm chí, ngay cả với những đôi vượt qua được sự thành kiến ấy để nên vợ nên chồng thì ấn tượng về sự coi thường, miệt thị ngày trước vẫn rất nặng nề. Chị Hoài, trưởng phòng hành chính của một công ty thuộc Bộ Xây dựng, mỗi khi đến công ty luôn nhận được những lời khen về trình độ cũng như cách sống, nhưng về nhà thì khác hẳn. Là con gái miền Trung, gốc gác ấy cũng khiến cho chị bị gia đình người yêu nhiều lần mang ra cân đo, đánh giá. Nhưng vượt qua được mặc cảm, hai người vẫn lấy nhau, có hai mặt con. Bao năm qua, chị dường như đã có thể chung sống với những câu nói, cái nhìn chứa đầy ẩn ý của nhà chồng nhưng thi thoảng chị vẫn không thể vui vẻ bỏ qua khi bị chê là "đồ nhà quê" trong cách nấu nướng, ăn mặc... Chị Hoài ức nhất là mỗi khi có bạn bè đồng hương đến chơi, bà mẹ chồng lân la sang hàng xóm buôn dưa lê: "Mấy đứa xứ bọ nói mà như hót, chả hiểu gì cả!". Chồng chị ái ngại, nhiều lần góp ý với mẹ nhưng bà khăng khăng: "Tao chỉ nói thật chứ có bịa gì cho nó", nên đành chỉ biết an ủi vợ: "Ôi dào, em nghĩ làm gì, mọi người cứ quen miệng thôi, không ác ý gì đâu".

Hiện chưa có một con số thống kê cụ thể và chính xác về tỷ lệ người dân ngoại tỉnh đang sống ở Hà Nội và người Hà Nội gốc (vì thực tế việc quản lý nhân khẩu thường trú, tạm trú của thành phố còn gặp nhiều khó khăn và tỷ lệ này còn thường xuyên thay đổi theo thời điểm...). Tuy vậy, có thể khẳng định số người dân ngoại tỉnh đang chiếm áp đảo. Thực tế quan sát ở những cơ quan, công sở cũng cho thấy đa số nhân lực đang hàng ngày hàng giờ lao động tạo nên "cơm áo gạo tiền" cho Thủ đô cũng là những người không có gốc Hà Nội. Họ đến và mang theo những nét văn hóa của nhiều vùng miền, làm đa dạng bộ mặt thủ đô, đồng thời cũng không tránh khỏi những ảnh hưởng tiêu cực khác... Trong bối cảnh đó, sự pha trộn, kết hợp ở nhiều mặt của cuộc sống là điều không tránh khỏi và sự phân biệt quá đáng của một số ít người đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của nhiều người ngoại tỉnh. Vì "là người Hà Nội gốc thì đúng là đáng tự hào nhưng đã là quê hương thì với ai cũng đáng để nâng niu và chúng tôi cũng muốn được tôn trọng. Ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu, làm sao mà đánh giá đúng về một con người nếu chỉ thông qua vùng đất nơi họ sinh ra được", chị Hoài tâm sự.
xeko
31-05-06, 01:49
Thôi xin Trí em ,lại định luận bàn Hà Nội chính gốc hay không ah.BBC là đủ rồi ,mệt.Giai tài có chí gái vẫn yêu.Thời buổi này chỉ có ăn bám bố mẹ quá mức thì mới phải lăn tăn thế.Thế mới bảo có nhìu người già mà cái đầu không già theo.Không hiểu thì làm cho các cụ hiểu.Cha mẹ phải tôn trọng con cái, quá trình này nếu không được vun đắp cùng với điều họ muốn tương tự ở con cái với mình thì coi như giáo dục not succeed.

Chung quy là mấy ông bà này cũng chỉ cần cash.Nhà thông gia có ở Yên Bái ,Cao Bằng mà bố nó làm chủ tịch tỉnh ,hay cháu giờ làm kiểm toán viên nhà nước cón nhà ở khu Định Công ,,,mk có mà ông bà lại chả khen quê cháu quả là con người anh dũng nhân hậu ,mảnh đất đã sinh ra nhiều anh hùng cho Tổ quốc ,,Đã thấy đã nghe ,đã trải(trích cavenui) ,,Những kẻ đấy ,,Xin !Đừng nhận là người Tràng An thanh lịch .Ô uế lắm..Nhận là lũ thị dân cơ hội sĩ hão rởm đời đi.

Mà tốt nhất là nghe theo lời cùa bác Phương Đông bao giờ độc lập ,trưởng thành cả về thể chất lẫn kinh tế thì hãy 36+36.Những trường hợp trên (1) cha mẹ không tôn trọng con cái,tình thương cho con không bằng cái bản chất ích kỉ và sĩ hão,gia giáo hão và (2)con cái không có tiếng nói trong gia đình ,sống vẫn còn phải dựa dẫm

'Vâng ,bác cho cháu hỏi ,bác đã đọc "Số đỏ ' của Vũ Trọng Phụng chưa ạ?"
Nắng sớm
31-05-06, 02:50
Hihi, em mà ra trường là tay trắng tinh, chẳng có gì. Mình cũng giai quê :D Cũng là nông dân xịn, cũng chở phân bón lúa, cấy cầy đủ cả... he he . Chẳng biết sẽ thế nào.
Bác Trí nói đến gái gốc Hà Nội và cái bài viết trên nó có đề cập hơi thái quá đến vấn đề gốc gác. Em nghĩ đây chỉ là một cách viết hơi thậm xưng của tên nhà báo, và cách nghĩ cổ hủ của một số ít các cụ ở nhà mình thôi, chứ mọi cái bây giờ đều thoáng cả mà.
Nếu nói về thành phần gốc gác Hà Nội hiện đang sống tại Hà Nội thì em thấy rất ít. Em không có số liệu cụ thể để đưa ra nên phải dùng cách tính phần trăm này vậy :D
Em là em yêu cực nhiều, tính đến thời điểm này em đã yêu được hơn chục người con gái, mà chỉ có 2 trong số đó là chính gốc Hà Nội. Còn lại cũng sống ở HN từ lâu rồi.
Công nhận là con gái Hà Nội ngọt ngào và gia giáo, đáng yêu lắm. Nhưng hoàn cảnh đưa đẩy thế nào ý đến giờ mình vẫn đơn côi :(
Nói về một nàng của em ngày trước, nàng là con gái Hà Nội gốc bao nhiêu đời em không biết, nhưng có liên quan đến cái em đang nói.

Một lần, em đưa nàng của em đi chơi về hơi khuya ( sau 10h một tí ) :( híc, thế là nàng bị Bố Mẹ mắng. Em cũng chẳng biết lúc đó nàng bị mắng ra sao nữa, nhưng sau đó nghe nàng kể lại là :'' Em lúc đó chẳng biết nói sao nữa, chỉ bật lên được một câu là : '' Nhưng mà chúng con yêu nhau!!! '' . ''

Thế là các bác biết không, Bố Mẹ nàng bảo : ''Thôi được rồi, mai con gọi anh ấy lên đây Bố Mẹ nói chuyện ''
Thế có chết em không ? :D

Yêu nhau, nhưng em do đặc điểm sống và các mối quan hệ nên nhà em, em chỉ về khi đêm đến. Nhà nàng cũng vậy, em chưa đến bao giờ, có chăng chỉ đến một tí ở dưới rồi đón nàng đi chơi. Lần đầu em bị lôi cổ lên nói chuyện với các cụ, cảm giác cũng lạnh xương sống phết. Cứ ngài ngại thế nào ấy, ...nhưng sau một lúc nói chuyện, em thấy các cụ hợp quá, dẫn đến khoái các cụ mới chết chứ. Em tán một lúc, sau đó lại xin phép các cụ cho em cùng cô bé đi chơi một lúc. Các cụ hớn hở cho ngay. Và cũng từ đó, thời gian mà chúng em được đi bên nhau được kéo dài đến 10h30 :D

Qua cuộc nói chuyện với các cụ trong hoàn cảnh như thế, em cảm thẩy rằng cái bài trên kia cũng viết hơi quá vấn đề. Có thật đấy nhưng cũng ít thôi. Tất nhiên ai cũng cần một chỗ dựa vững chắc cho con gái mình, mỗi người mỗi cách khác nhau nhưng các cụ bây giờ cũng thoáng lắm, không săm soi củ chuối thế kia đâu :D
Em thấy bài viết trên nó cứ thế nào í. Chuối chuối!
TrueLie
31-05-06, 02:55
Đọc bài bác Trí thấy nhiều người suy nghĩ chán nhỉ. Dân thành phố chê nông thôn, dân miền Nam chê miền Bắc, nhiều lúc thấy nực cười vì sự thiển cận này. Dân thành phố không từ nông thôn ra hay dân miền Nam không từ miền Bắc vào thì mọc từ lỗ nẻ ra chắc? Xuất thân từ đâu ra có gì quan trọng, vấn đề là làm được cái gì hay không thôi. Giống bác Hà Vũ đăng kí làm bộ trưởng chả thấy chứng minh mình có khả năng thế nào, toàn thấy khoe khoang gia thế.
Biển Xanh
31-05-06, 03:05
Người HN vốn có tiếng là không trí thức và không học giỏi chứ được cái tích sự gì mà tự hào. Lý do là vì trước đây những người Hà Nội gốc chủ yếu làm nghề tiểu thương, buôn bán chứ không đi theo con đường dùi mài kinh sử như người dân tỉnh khác, nên truyền thống hiếu học không có nhiều.
Ơ mà em cũng là con gái Hà Nội gốc, nhưng chả bao giờ nghĩ đến mấy cái thứ phù phiếm đó. Giá trị của con người là do bản thân mình quyết định, gốc gác chẳng có ý nghĩa gì hết. Báo lá cải chỉ được cái nói lăng nhăng thậm xưng câu bài.
Bắc Thần
31-05-06, 03:50
Công nhận là con gái Hà Nội ngọt ngào và gia giáo, đáng yêu lắm.

Vậy con gái miền khác toàn là chua ngoa và sa đọa hết chắc.

Nhảm.
TrueLie
31-05-06, 03:55
Vậy con gái miền khác toàn là chua ngoa và sa đọa hết chắc.

Nhảm.

Ô hô, bạn em đã nói gì về gái các miền khác đâu mà anh Bắc cáu nhặng lên thế :D
Bắc Thần
31-05-06, 04:13
Cứ kiểu bơm đểu đấy thường làm cho các em sinh ở miền Bắc nghĩ rằng mình là ra ráo và đáng yêu hơn mọi miền khác. Điều đấy hoàn toàn không đúng, chưa đúng.
Nắng sớm
31-05-06, 04:21
Vậy con gái miền khác toàn là chua ngoa và sa đọa hết chắc.

Nhảm.


Bác Bắc em cứ từ từ :D

Gái miền nam thì thôi rồi :D Chiều chồng, chiều người yêu vô vàn. Em thích :D (@ Bắc Thần)
Nhất là gái Cần Thơ, làn da trắng mượt mà, mặc kệ cái nắng chói chang nhưng không gắt của Miền Nam.
Em cứ nhớ những lần em vào đó, các cô gái Nam tình nguyện làm hướng dẫn viên cho em ( mặc dù em chẳng lạ gì :D). Các nàng đưa em đi chơi, đi ăn rồi lang thang trên Bến Ninh Kiều... vào các quán ăn thì mình chưa ăn hết cái này nàng đã gắp cho mình cái khác rồi, cứ bắt ăn. Ăn gỏi cuốn cũng thế, tất bật ngồi cuốn và chỉ trực cho mình ăn hết là đưa....
Ngọt ngào quá, với những câu : '' Hổng dám đâu!!!'' khi mình trêu những điều làm các em mắc cỡ :)
Nhớ phết!

Em dự tính sẽ vào Vũng Tàu làm ăn và cưới vợ. Nếu yêu trước đó rồi thì vác cả vợ vào sống. Còn không thì em lấy vợ Nam cũng hay :D
He he Bác Bắc thấy thế nào :D
Bắc Thần
31-05-06, 04:41
Gái miền nam thì thôi rồi :D Chiều chồng, chiều người yêu vô vàn.

Vậy con gái miền khác thì lúc nào cũng đay nghiến và bóp cổ người ta chắc.
Nắng sớm
31-05-06, 04:50
Vậy bác Bắc em thích giề? Bác là bác cứ cà khịa em nhá :D
mũm
31-05-06, 04:50
Vậy con gái miền khác thì lúc nào cũng đay nghiến và bóp cổ người ta chắc.


Cưới về để bóp cổ với đay nghiến thì cưới để làm gì cho mệt người chứ?

Bác nói thế mà cũng nói được! Chả hiểu bác nghĩ cái gì nữa!
Nắng sớm
31-05-06, 04:53
Cưới về để bóp cổ với đay nghiến thì cưới để làm gì cho mệt người chứ?

Bác nói thế mà cũng nói được! Chả hiểu bác nghĩ cái gì nữa!


:winkwink: Mũm em í là gái miền trung bác Bắc ạ! Hị hị hị, chết bác rồi :D

Em đang định viết thêm một bài để nói về con gái Miền Trung thì đã có minh chứng ở đây :D Khỏi viết, để bác hỏi cho nó rõ . Kekekeke

Thôi, tiện thể em copy cho bác Bắc bài tự nhận xét của Gái Miền Trung

Gái Miền Trung: anh oi
Gái Miền Trung: the anh co nhan xet gi ve con gai goc mien Trung ?
BUZZ!!!
BUZZ!!!
Wolfensohn: oi
Wolfensohn: day
Wolfensohn: la em day
Wolfensohn: em tu nhan xet di
Wolfensohn: :)
Wolfensohn: he he
Gái Miền Trung: tu nhan xet thi noi lam ji anh
Gái Miền Trung: qua ngoan
Gái Miền Trung: qua cham
Gái Miền Trung: con ji nua ko nhi
Gái Miền Trung: a con nua
em Phuong: kheo leo va diu dang thi se di cung nam thang
Gái Miền Trung: :)
Wolfensohn: ai da
Wolfensohn: co hoi tu tin ko nhi
Wolfensohn: :D
Gái Miền Trung: sao lai ko tu tin chu

Đấy là lời tự đánh giá của con gái Miền Trung, bác còn thắc mắc gì em sẽ giải đáp. Nếu muốn cụ thể hơn, bác có thể hỏi bác NguyenZZ nhà ta. Bác này thì thôi rồi gái :D
mũm
31-05-06, 05:06
:winkwink: Mũm em í là gái miền trung bác Bắc ạ :D hị hị hị, chết bác rồi :D

Em đang định viết thêm một bài để nói về con gái Miền Trung thì đã có minh chứng ở đây :D Khỏi viết, để bác hỏi cho nó rõ :D Kekekeke

Không biết anh ''Con Trai Của Bầy Sói'' có quen cô gái nào miền Trung (ngoài em) chưa nhỉ?
Hiền thục, giản dị, khéo léo mà ngoan lắm cơ. Chỉ không biết làm đẹp và sành điệu được như mấy chị trong Nam thôi. Còn về khoản ngoan ngoãn thì chả khác gi như anh Sói nhận xét về bạn gái Hà Nội cả! :D
:icecream:
Bắc Thần
31-05-06, 07:13
Hiền thục, giản dị, khéo léo mà ngoan lắm cơ. Chỉ không biết làm đẹp và sành điệu được như mấy chị trong Nam thôi. Còn về khoản ngoan ngoãn thì chả khác gi như anh Sói nhận xét về bạn gái Hà Nội cả! :D
:icecream:

Em cứ nàm như nà các chị của em trong Nam ai cũng biết nàm đẹp và sành điệu còn các bạn gái Hà Lội thì ôi thôi ngoan khỏi phải nói rồi í.
Phương Thảo
31-05-06, 07:21
Chả bù cho ông bà già anh. Chỉ thích anh lấy gái quê. Cho nó lành, các cụ bảo thế.

Cơ mà anh cứ quen con nào gái quê chừng vài tháng là nó lại chê anh là "Đồ nhà quê".
Koi
31-05-06, 07:47
Đáng nhẽ phải chửi thói địa phương chủ nghĩa nói chung (tỉnh nào cũng có) thì các bác lại quay ra Hà nội thế nọ thế chai.
Liêu Phiêu
31-05-06, 08:00
Châc, Cưới vợ cho giai chứ có phải cưới cho ông bô bà bô giai đâu mà lằng nhằng thế. Bây giờ giai nào cũng tự lập được về vấn đề kinh tế rồi, gái cũng thế. Phải chứng tỏ bản lĩnh của 1 thằng giai chứ, tự lo cho tương lai của mình. Chỉ có những đứa nào còn bám váy mẹ mỗi sáng ngửa tay xin 10k ăn sáng với uống cafe thì mới như thế thôi. Giai như thế thì các gái tránh xa tốt hơn chứ còn không thì cả đời chịu nhục đấy.
Thích thì yêu, Yêu thì cưới, Cưới xong về ở chung (không chung với ông bà bô). Vấn đề là phải biết mình ở là ai, mọi người là ai. Mình đang ở đâu và mọi người đang ở đâu (không phải vấn đề địa lý nhá).
Cơ mà hình như thằng nhà báo kia cũng nói quá đáng. Làm gì đến nỗi như thế.
@ Bắc Thần : Con gái miền trung dịu dàng, ngoan ngoãn, chiều chồng, Không trắng như gái bắc, không đanh đá như gái bắc. Phải mỗi tội đoảng, không biết thu vén chăm sóc cho gia đình. ( đây là những gái mà em đã gặp, gái em chưa gặp em không biết :D)
Huyền Trang
31-05-06, 08:29
4c thân mến, có điều này cần nhắc lại, chúng ta kiên quyết tránh sa đà vào việc tích phân phân biệt quê-tỉnh, vùng-miền. giống-giới. E rằng chỉ sang trang sau là thế nào cũng có cãi nhau. 4 phương trời về đây chung vui không nên phân chia giọng nói tiếng cười. Bài báo nói trên chả có tác dụng thay đổi suy nghĩ con người, đó là một bài đăng trên báo lá cải, kiểu Hạnh phúc Gia đình, Phụ nữ thủ đô, v.v.v... Nó thực ra chỉ làm những ai vẫn giữ định kiến cũ thấy hả hê hơn mà thôi.

Mình biết rất nhiều những cuộc hôn nhân Hà Nội gốc - ngoài Hà Nội, và đến giờ những cặp ấy vẫn hài lòng với nhau và với cuộc sống.

Thiết nghĩ chúng ta cũng không nên bàn chuyện không hôn nhân với người có xuất xứ từ Châu Phi, Úc đen hoặc dân nghèo lạc hậu khắp nơi trên thế giới. Ở léo đâu chả là người
Bắc Thần
31-05-06, 08:40
Thì anh đã bẩu như thế ngay từ đầu rồi còn giề! Tại gã kia khen gái miền này miền nọ ý chừng như là gã đã bụp hết rồi í. Nghe thấy ghét!
Gaup
31-05-06, 08:50
Nếu bụp hết rồi thì có được khen gái miền này chê gái miền nọ không hả bác Bắc em? :)
Mr Bin
31-05-06, 08:56
Ơ mà em thấy bụp người khác miền nhiều khi cũng rắc rối phết nhé. Tỷ dụ như cái chuyện "song hỉ", "thập thập hỉ" gì đới :D
Bắc Thần
31-05-06, 09:03
Nếu bụp hết rồi thì có được khen gái miền này chê gái miền nọ không hả bác Bắc em? :)

Hì hì ... còn tùy khen chê theo kiểu nào nữa chứ. Kiểu sờ mó khác; kiểu trừu tượng hàm hồ chung chung lại khác.
gió
31-05-06, 09:29
Nhìn chung em thấy gái Quảng Bình về hình thể là chiến nhất.
Hồ Minh Trí
31-05-06, 14:06
Tuần rồi em vừa đánh ô tô về quê giúp thầy u em đi gặt. Báo cáo với các bác là vụ đông xuân năm nay lúa cũng cho năng suất chả thua gì năm ngoái. Duy chỉ có mấy hôm rồi mưa bão quá thành thử hơi bị rỗ hạt. Nhà em 8 khẩu, mỗi khẩu 1.5 sào vị chi là 1 mẫu 2. Mỗi sào nhà em thu hoạch được chừng 2 tạ, cả nhà em được chừng 2 tấn rưỡi thóc bỏ rẻ cũng phải được 4 triệu. Chi phí phân bón thuốc trừ sâu mất khoảng 1 triệu, thuế nông nghiệp thì được miễn nhưng thủy lợi phí cũng mất khoảng 300 nghìn. Cả nhà em còn chưa đầy 3 triệu, sống đến hết vụ sau cũng hơi căng các bác ạ. Em định đưa thằng út nhà em lên Hà Nội làm phu hồ ở chỗ ông bác rể, ông ấy bảo trừ ăn ở đi thì mỗi ngày công ông ấy sẽ trả 15 nghìn về tận tay cho thầy u em. Em thấy thế cũng được.

Hôm qua gặt xong em đánh ô tô về Hà Nội, thế đe'o nào mà chưa ra khỏi huyện ô tô đã nổ lốp cái bụp. Bắt chước bác nghị Hách, em cũng gọi mấy em thôn nữ đang gặt gần đó ra mua ít rơm nhồi lốp ô tô. Mấy em ấy đòi những 50 nghìn 1 gánh, mà lại nhất định không chịu ngồi vào xe em nên em chẳng xơ múi được gì. Đành lấy lốp xơ cua ra thay rồi về đây kể chuyện với các bác.

Gái quê giờ khôn phết chả còn thị Mịch chút nào các bác ạ, đanh đá chả thua gì mấy nàng Kếu tân thời như xeko với lại Biển Xanh hà lội gốc trên này đâu.
Phương Thảo
31-05-06, 14:14
Nhìn chung em thấy gái Quảng Bình về hình thể là chiến nhất.

Bác em có thể chứng minh bằng hình ảnh được không? Cho nó sinh động.
gió
31-05-06, 15:16
Vần nhưng mà em không biết crop ảnh bác em ạ.
Phương Thảo
31-05-06, 16:11
Vần nhưng mà em không biết crop ảnh bác em ạ.

Cần gì? Cứ để bốt nguyên thế. Có gì thằng Bi với thằng Đào nó sửa cho.
tnxmholland
31-05-06, 20:08
Bác em có thể chứng minh bằng hình ảnh được không? Cho nó sinh động.

Em này là gái Quảng Bình chính hiệu

http://upload.thanhnienxame.net/members/4da3ae4f00.jpg
Nắng sớm
31-05-06, 21:01
Thì anh đã bẩu như thế ngay từ đầu rồi còn giề! Tại gã kia khen gái miền này miền nọ ý chừng như là gã đã bụp hết rồi í. Nghe thấy ghét!


:4: :hug: Bác Bắc em. Người ta khen gái miền này không có nghĩa là người chê gái miền khác. Cái logic đơn giản thế bác cứ để đi đâu vậy? Người ta khen vì người ta đã có cơ hội được tiếp xúc, được trải nghiệm và biết được cái hay. Còn những miền khác người ta chưa về, chưa có kinh nghiệm làm sao dám khen chê?
Mà cứ khen là lại giống '' cứ như là bụp hết rồi'' à bác. Đôi khi, bụp lại là hay nhưng đôi khi không bụp lại là mới hay hơn. Bác em đừng có nghĩ ai cũng ăn tạp thế chứ.
Em chẳng quan tâm, nhưng em thích để lại chút gì đó tại những nơi em đi qua. Đơn giản đó có thể chỉ là cái cảm giác, cái ấn tượng tốt về một người trai đã quen, cái cảm giác ấy sẽ lâu và rất lâu phai nhạt.
Em thích thế.
Bắc Thần
01-06-06, 06:53
Hơ? Đồng chí này vẫn còn hậm hực à? Cậu đâu có chê gái miền khác và có ai bắt cậu chê gái miền khác đâu. Chẳng qua khen chưa đúng thôi. Nếu chỉ quen biết có một em mà khuyếch trương lên khen cả đám thì có phải là dùng mẫu thử nghiệm nhỏ đưa ra con số khoa học nhớn hay không? Anh là anh cứ chã thật mà nói như thế.

Làm anh nhớ lại hồi anh còn học trung học quen em Becky. Em ấy quậy tới bến luôn! Anh nhớ có lần nghe em í nói, "Yes....! Oh yes! John! Give it to me! You are the best!" Anh nghe thì cũng nghe như vậy thôi, sau thì lại nghĩ nó so sánh mình với ai mà nói mình là "the best"?

Việc đồng chí khen ẩu nói tóm lại là thiếu reference point.
Biển Xanh
01-06-06, 07:04
Gái quê giờ khôn phết chả còn thị Mịch chút nào các bác ạ, đanh đá chả thua gì mấy nàng Kếu tân thời như xeko với lại Biển Xanh hà lội gốc trên này đâu.
Anh Trí, không hiểu em nói gì mà anh khái quát hóa em như vậy, chứ còn em nghĩ ở đây cũng như ở bất cứ đâu em đều không nói năng phản cảm bao giờ. Hơn nữa anh nói mình em thì được, chứ đừng đưa thêm quê quán gốc gác vào, e rằng không công bằng cho những người khác lắm. Với em thì Hà Nội hay không Hà Nội cũng thế cả thôi, ra đến nước ngoài thì cũng là người Việt Nam hết. À mà người ta nói không bao giờ nên đánh phụ nữ, cho dù là đánh bằng một nhành hoa, kiểu như anh Trí nói thế này có lẽ với em là đánh hơi quá tay rồi :)
Mà thôi chuyện cá nhân em là chuyện nhỏ, em muốn phiếm đàm một chút về cái gọi là hiền lành của phụ nữ thời nay. Theo quan điểm cá nhân em, phụ nữ (có học) và sống ở thành thị bây giờ gần như 100% đều phải đi làm, cũng là vừa muốn tự khẳng định mình, vừa muốn có thu nhập, suy cho cùng cũng là điều tốt cho xã hội. Nếu đã đi làm thì chuyện va chạm tiếp xúc với xã hội là điều không tránh khỏi, vì vậy em nghĩ cái chuyện con gái hiền đến ngẩn ngơ, hay kiểu trầm trầm lẳng lặng như "tỏa nhị Kiều" quả thật hơi khó. Vì vậy cái chữ "hiền" cũng phải định nghĩa lại một chút. Tất nhiên em nói thế không có nghĩa là em phủ nhận những giá trị "công dung ngôn hạnh" (theo kiểu của một em thí sinh dự thi hoa hậu vòng chung kết nói là "công dung ngôn hạnh" là một câu ca dao) hay "tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng... phu mới". Nó vẫn có những giá trị bất biến của nó, tuy nhiên phải đặt vào một hệ quy chiếu khác mà thôi. Em đủ truyền thống để tin rằng phụ nữ thì phải chăm lo công việc gia đình nhiều hơn sự nghiệp, và rằng cái gọi là gender equality thật ra không bao giờ đạt được sự tuyệt đối. Mà thật ra đối với em, nó cũng chỉ là sự phân công lao động mà tự nhiên vô cùng sắp đặt mà thôi. Nhìn một cách tổng thể thì phụ nữ có cả thể lực và trí lực yếu hơn nam giới, nên chuyện gánh vác những chuyện lặt vặt hơn suy cho cho cùng là điều đương nhiên. Duy chỉ có điều khi vừa phải đi làm, lại vừa phải tề gia nội trợ, có người có khi lại còn đi học nữa chứ, thì cái việc đảm bảo đủ công dung ngôn hạnh, "vừa khéo chiều chồng vừa khéo nuôi con" có lẽ là khó lắm lắm. Chính vì vậy những người phụ nữ thành đạt mà vẫn giữ được gia đình(ít nhất bề ngoài) hạnh phúc là em khâm phục vô cùng, không phải vì trí tuệ người ta, mà vì có lẽ họ phải rất khéo cư xử.
Từ đó em nghiệm ra rằng, thật ra hiền lành hay không chẳng quan trọng, chẳng giải quyết được gì cho cuộc đời, mà cái quan trọng là người phụ nữ phải biết khéo cư xử phải trái trước sau, nếu hiểu được vấn đề thì giải quyết việc gì cũng nhẹ nhàng đơn giản. Tất nhiên để làm được điều này thì một đòi hỏi tha thiết là các anh phải hiểu và phải chia sẻ hơn là áp đặt.
Thôi dài dòng văn tự, các anh có ai mắng em thì cũng mắng nhè nhẹ nhè nhẹ thôi không là em dễ khóc lắm đấy.
Hồ Minh Trí
01-06-06, 12:57
Em Biển Xanh rơm rớm nước mắt phân bua làm anh thấy mủi lòng ghê cơ. Chả trách thằng Gấu nó cứ ra rả đòi yêu. Thôi thì cho anh xin lỗi, anh lấy nhành hoa anh tự đánh vào mông anh này, 1 roi này, 2 roi này... 10 roi này anh chừa rồi nhá!
Nam Phương
01-06-06, 15:11
Chủ đề này em thấy nhiều nơi đã đề cập rồi nhưng nếu ở đây bàn lại thì em cũng muốn được góp vài dòng, hì.

Bản thân em chưa bao giờ nghĩ đến những khái niệm như người Hà Nội với người ngoại tỉnh. Tất cả đều là người Việt Nam mình cả mà. Quan trọng nhất là ý thức xây dựng và gìn giữ những giá trị văn hoá, tinh thần nơi mình sống. Sống ở đâu trước hết phải yêu nơi đó, yêu những con người nơi đó. Có như vậy, hành động của mình mới đúng đắn và có ý nghĩa.

Em ví dụ cho rõ ý, sống trong gia đình, mình phải biết kính trên nhường dưới. Tuy nhiên, trong thời đại này, sống đúng với đạo lý làm con không nhất thiết phải cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, cha mẹ luôn luôn đúng, con cái phải có nghĩa vụ làm theo tuyệt đối, không có chính kiến riêng. Ý thức này đã xa quá rồi, cần thay đổi cho phù hợp với mỗi thời đại.

Từ chuyện ứng xử trong gia đình, chúng ta hãy liên hệ ra bên ngoài. Mình đối xử với người thân ra sao, khi ra ngoài cũng cần đối xử tương tự với người ngoài. Mình sống tốt với mọi người không để nhận lại cái gì đó mà để hài lòng với chính bản thân mình, hợp với đạo lý làm người. Đó là chuyện đối nhân xử thế.

Tiếp đến là hành vi bảo vệ môi trường sống. Em luôn nghĩ ở nhà mình hành xử ra sao, ra ngoài cũng là vậy. Chính vì thế, ở công ty, nơi công cộng, nhà người khác, ... nơi nào em cũng ý thức việc không vứt rác bừa và giữ gìn của công.

Đó chính là cách em thể hiện tình cảm đối với nơi em sống. Và nếu ai cũng làm như vậy, em nghĩ sẽ chẳng còn chuyện xấu hổ hay tự hào khi người khác gọi mình là người Nghệ An hay người Hà Nội. Vì khi đó, ai cũng đã là 1 người văn minh lịch sự rồi :)
dao_hoa_daochu
01-06-06, 18:26
Đó chính là cách em thể hiện tình cảm đối với nơi em sống. Và nếu ai cũng làm như vậy, em nghĩ sẽ chẳng còn chuyện xấu hổ hay tự hào khi người khác gọi mình là người Nghệ An hay người Hà Nội. Vì khi đó, ai cũng đã là 1 người văn minh lịch sự rồi
Nam Phương công nhận giống Mác anh anh. Thế mà bảo là không có lông ngực.
Nam Phương
01-06-06, 21:10
Anh đang chê em về tư tưởng cách mạng hay khen em nam tính thế ạ? :p
Babylon
03-06-06, 15:51
Vấn đề nhiều khi là cả một cái background to đằng sau, chứ không phải chỉ đơn giản là ở tỉnh này hay thành phố khác, trong Nam hay ngoài Bắc đâu các bạn ạ. Ngay ở riêng Hà Nội, từ góc này sang góc khác đã khác rồi.

Tớ phải công nhận nhiều người ở Hà Nội không bằng một số người ở tỉnh khác. Nói chung khái quát hóa là khó lắm.

Nhưng tớ phải thú nhận rằng chuyện nói ngọng thì không mê được, còn nhiều khi nghe giọng địa phương cũng có ấn tượng không hay. Tại sao ạ, tại vì cái một số người ở tỉnh khác nói trên thì ít thôi, là thiểu số thôi. Ấn tượng trên là ấn tượng đi với đa số.