Marketing ngớ ngẩn ?

HaiDang
24-05-06, 09:23
CBN !

Chú Gấu em anh dạo này một là khó ở, hai là đã tự nâng mình lên một level khác của tri thức, tự cảm thấy mình bỗng nhiên cao hơn nhân loại một cái đầu cộng thêm một cái sừng ! Gần đây thi thoảng anh lại đọc được của chú một vài câu mà thú thực là anh nhéo thể nào nhai nuốt nổi.

Tỉ dụ như câu này :


Em đưa ra mấy cái khái niệm marketing anh xin lỗi nhưng mà anh thấy marketing và những cách gọi tên khái niệm của nó thực là ngớ ngẩn. Marketing ngớ ngẩn chứ ko phải em ngớ ngẩn anh nhắc lại. Anh nghĩ em hơi yếu về micro tương tự như nhiều bạn Việt Nam mình biết khái niệm nhưng cảm thấy lúng túng khi áp dụng vào cuộc sống thực.

Anh biết chú được đủ các loại em chã coi như thần tượng, như tiêu chuẩn của chân lý, một lời đánh đổ vạn lời, đã từ miệng Gấu nói ra là cấm có sai ! Anh cũng thật là hâm mộ chú lắm !

Nhưng cái câu trên kia thì thật với chú là anh nhéo hiểu chú đang đùa cợt hay đang phỉ báng marketing một cách nghiêm túc.

Nếu chú đùa thì nói với anh một câu anh em ta giảng hòa. Còn nếu chú nghiêm túc thì anh mời chú vào đây chiến tay bo với anh, nhá !

CBN, marketing ngớ ngẩn là ngớ ngẩn thế nào ?
TheDifference
24-05-06, 09:38
Hị hị! Lại marketing. anh đã biết ngay từ khi đọc bài thằng Gấu là thế x nào cũng có đứa nhảy ngược lên vì mấy cái câu tuyên ngôn bố láo bố toét ấy. Chỉ không ngờ lại là ku Đăng nhà mình thôi.

Bác Enty em, lại marketing này. Bác em vào đây chơi đê.

P/s: Mà anh bảo Đăng này, thằng Gấu già ấy mà, lúc nó nói là nó toàn nói thật thôi. Đùa là đùa thế x nào. Chú cứ hiếp nó thật lực cho anh. Đừng có chưa gì đã vẽ đường cho gấu chạy thế.

Hay là chú cũng chẳng biết x gì nên mới nói thế để hai đứa bắt tay hòa giải cho tiện? Chú được cái tiếng thẳng thắn không sợ cường quyền, còn Gấu già được tiếng biết phục thiện, lại hòa nhã tôn trọng memb? Hị hị!
giết gà
24-05-06, 10:41
Em xin lỗi topic của bác HaiDang một tí , em muốn lập một topic về vấn đề : Các công ty kinh doanh tiêu thụ mạng lưới đa tầng để các bác bàn bạc giúp em chút .Nhưng em là binh nhì lên không thể

Các bác đã bao giờ nghe nói đến mô hình kinh doanh mới tại Việt Nam- đó là mạng lưới đa tầng?? nó hoạt động thế nào? hiệu quả ra sao?

Số là em là dân tỉnh lẻ, đã ở Hà Nội lâu rồi , nhưng em không phải là dân kinh tế. Em gái em , hôm qua nó về và xin tiền muốn tham gia loại mô hình này . EM nó phải mua một sản phẩm trị giá 3 triệu , để có 2triệu PV(personal value) , để rồi tính lợi nhuận rất hấp dẫn. theo một công thức mạng, khi mà người mua giới thiệu được 3 người kế tiếp.. và cứ thế , thù lao của mình sẽ tăng lên.
Em cũng xin hỏi thêm về công ty CP Sinh Lợi là loại hình kinh doanh này.Anh chị cho em biết về thông tin một chút. Liệu ở đây có lừa đảo không?? và ai có thể cho em một công thức tính để biết được lơi nhuận của nó? Chẳng nhẽ làm giàu dễ đến thế sao? Em gái em nói , có người con thu nhập 100tr 1 tháng lận, thế là thế nào??

Bác nào biết trả lưòi giùm em cái , khẩn khoản quá rồi.
Happiness
24-05-06, 12:00
Tên gọi chính thức là bán hàng đa cấp, Tây nó gọi là MLM hoặc MLS multi-level marketing hay multi level sales. Ở Tây có lâu rồi, ở VN cũng có 5-6 năm nay rồi.


Bán hàng đa cấp là phương thức tiếp thị để bán lẻ hàng hóa đáp ứng các điều kiện sau đây:
a) Việc tiếp thị để bán lẻ hàng hóa được thực hiện thông qua mạng lưới người tham gia bán hàng đa cấp gồm nhiều cấp, nhiều nhánh khác nhau;
b) Hàng hóa được người tham gia bán hàng đa cấp tiếp thị trực tiếp cho người tiêu dùng tại nơi ở, nơi làm việc của người tiêu dùng hoặc địa điểm khác không phải là địa điểm bán lẻ thường xuyên của doanh nghiệp hoặc của người tham gia;
c) Người tham gia bán hàng đa cấp được hưởng tiền hoa hồng, tiền thưởng hoặc lợi ích kinh tế khác từ kết quả tiếp thị bán hàng của mình và của người tham gia bán hàng đa cấp cấp dưới trong mạng lưới do mình tổ chức và mạng lưới đó được doanh nghiệp bán hàng đa cấp chấp thuận.

Bán hàng đa cấp còn gọi là kinh doanh truyền tiêu, tiêu thụ qua mạng lưới những thằng tham gia. Đây là hạt nhân của phương thức kinh doanh này, thực hiện tất cả các công đoạn bán hàng. Do đó doanh nghiệp tiết kiệm được các chi phí như: cửa hàng và kho bãi, vận tải chuyên chở, quảng cáo tiếp thị, tiết kiệm được khoảng 30 - 50% chi phí kinh doanh. Tất cả những việc này thằng tham gia tự làm hết, nên doanh nghiệp có thể lấy khoản tiền đó làm hoa hồng cho người tham gia.

Lý thiết là như thế.
Happiness
24-05-06, 12:30
Tuy nhiên trên thực tế, BHDC thường bị lợi dụng để thực hiện lừa đảo.


Bán hàng đa cấp bất chính: doanh nghiệp thực hiện các hành vi sau đây nhằm thu lợi bất chính từ việc tuyển dụng người tham gia mạng lưới bán hàng đa cấp:
1. Yêu cầu người muốn tham gia phải đặt cọc, phải mua một số lượng hàng hoá ban đầu hoặc phải trả một khoản tiền để được quyền tham gia mạng lưới bán hàng đa cấp;
2. Không cam kết mua lại với mức giá ít nhất là 90% giá hàng hóa đã bán cho người tham gia để bán lại;
3. Cho người tham gia nhận tiền hoa hồng, tiền thưởng, lợi ích kinh tế khác chủ yếu từ việc dụ dỗ người khác tham gia mạng lưới bán hàng đa cấp;
4. Cung cấp thông tin gian dối về lợi ích của việc tham gia mạng lưới bán hàng đa cấp, thông tin sai lệch về tính chất, công dụng của hàng hóa để dụ dỗ người khác tham gia.

Các cty BHDC bất chính thu lợi từ việc buộc những người muốn tham gia nộp tiền để tham gia. Với tỷ lệ thất nghiệp ở nhà mình như hiện nay, rất nhiều người sẵn sàng nộp tiền để có một việc làm gì đấy - họ nghĩ thế, mặc dù đ' biết việc đấy là việc gì. CHỉ biết rằng việc làm đó hứa hẹn sẽ thu được rất nhiều tiền.

Bước tiếp theo, cty BHDC sử dụng những người tham gia để lôi kéo những người tham gia khác. Những người tham gia đã nộp tiền, 1 mặt muốn gỡ lại khoản tiền mình đã nộp, một mặt được cty hứa hẹn chia chác tiền nộp của những người mình dụ dỗ được, nên tích cực đi săn đầu người và nuôi béo cty. Số người bị lừa nhân lên theo số cấp của mạng, rất kinh khủng.

Đến một lúc, không còn đủ số người mới nhập mạng để nuôi các cấp bên trên, thế là kim tự tháp bị sụp, các con giời mất tiền.

Như đã nói, cty BHDC bất chính chủ yếu thu tiền từ việc tuyển dụng, nên thực tế ko bán hàng hóa gì. Nếu có bán cũng là những thứ vớ vẩn làm vì như kiểu máy ozon, máy khử trùng đ' gì đấy, hoặc những thứ lừa đảo kiểu thực phẩm hoa quả ngâm quảng cáo là thuốc chữa ung thư. Những thứ hàng này trên thị trường chắc chắn là đ' thể tiêu thụ được, nên chỉ có thể buộc người tham gia mạng mua, như là một hình thức nộp tiền tham gia mạng. Và lúc đấy, thì bán giá cắt cổ, anh đã xem một lọ mứt đ' gì đấy giá nhập khẩu là 70 cent, giá bán 430 nghìn VND, tức là lợi nhuận khoảng 4000%!!!

Trong số những thằng BHDC đang hoạt động ở VN, Sinh Lợi là thằng lớn nhất (khoảng 10 nghìn hợp tác viên) và cũng là thằng mất dạy nhất. Khi hoạt động ko còn hiệu quả ở thành thị (đông thế tức là lừa hết người có thể lừa được rồi), bọn này lên vùng cao lừa cả người dân tộc mua máy khử ozon, hết sức táng tận lương tâm. TV vừa đưa tin công an chặn xe cả trăm người Mông về HN họp hội nghị người tham gia mạng lưới BHDC. BHDC như vậy đã dính dáng cả đến vấn đề an ninh chính trị, mà chắc chắn bọn này hoạt động còn hiệu quả hơn các chú Tây Tin Lành truyền đạo :D.
Happiness
24-05-06, 12:45
Về mặt tổng thể, ngay cả trong trường hợp BHDC tử tế anh cũng đ' khoái. Vì nó chỉ thích hợp với những thị trường kém phát triển, quy mô nhỏ, lao động nhàn rỗi nhiều, mua bán dựa trên tín nhiệm cá nhân. Mạng bán hàng, thực chất đ' tạo được added value cho quá trình kinh doanh, mà chỉ sinh ra một bọn ăn bám lẫn nhau. Và vì con người ta bản chất là thích ăn bám, nên rất dễ sinh ra BHDC bất chính, đ' làm ăn bán hàng gì nữa chỉ đi lừa người kiếm tiền.

Xử lý BHDC cực khó, vì về mặt pháp lý không xác định được quan hệ liên đới giữa cty và người tham gia. Người tham gia ko phải là nhân viên của cty, cty ko chịu trách nhiệm nếu nó đi lừa người khác. Cho nên, trên sổ sách bọn cty ko bao giờ làm cái gì sai, chỉ thả cho bọn người tham gia đi tuyên truyền kiểu rỉ tai, lừa lẫn nhau. Mà bắt bọn này thì bắt cóc bỏ đĩa, không xuể. Chừng nào mà người ta còn lười, còn ngu và còn tham, thì ko thể diệt được BHDC lừa đảo.
Biển Xanh
24-05-06, 19:30
CBN !


Nhưng cái câu trên kia thì thật với chú là anh nhéo hiểu chú đang đùa cợt hay đang phỉ báng marketing một cách nghiêm túc.

Nếu chú đùa thì nói với anh một câu anh em ta giảng hòa. Còn nếu chú nghiêm túc thì anh mời chú vào đây chiến tay bo với anh, nhá !

CBN, marketing ngớ ngẩn là ngớ ngẩn thế nào ?

Cái giá phải trả cho sự nổi tiếng là phải phát ngôn thận trọng, không là sẽ bị người khác đập ngay
Gaup
24-05-06, 22:08
Trong phần tranh luận với vợ chưa cưới của em em nói chính xác là các cách gọi tên khái niệm trong marketing đa phần là ngớ ngẩn chứ em không nói marketing là ngớ ngẩn. Nhưng mà bác Hải Đăng với vợ chưa cưới cứ ép em thì thôi em cũng nhận và đồng ý là em có nghĩ marketing là ngớ ngẩn. Em sẽ nói tại sao em nghĩ thế. Các bác làm hay học marketing đừng ngộ nhận đồng nhất mình với marketing rồi take it personally. Các bác em cũng như em đều là một bọn ngớ ngẩn.

Marketing cũng như nhiều ngành khác chia thành hai phần: phần lý luận và phần thực hành.

Lý luận của marketing ngớ ngẩn ở chỗ nó không phải là một hệ thống lý luận riêng mà là một tổng hợp của hai ngành khác là microeconomics (kinh tế vi mô) phần consumer behavior (hành vi người tiêu dùng) và tâm lý học (psychology). Nó cũng có thêm một chút xác suất thống kê nữa. Nhưng ngớ ngẩn là ở chỗ mọi thứ nó lấy sang đều rất hời hợt không đến nơi đến chốn không tạo ra được một nền tảng cơ bản vững chắc của riêng nó.

Em nói thế này không phải như người ngoài nói mà em các bác cũng đã đọc qua đủ loại sách về marketing rồi, có khi còn nhiều hơn các bác em là chuyên gia marketing. Em không biết các bác em thấy sao nhưng mà khi đọc thì em thấy mọi thứ nó cứ hiển hiện lồ lộ ra rất dễ dàng hiểu được tại làm sao người viết lại viết như thế và thường là có thể nói trước được nó sẽ nói gì tiếp theo. Nói theo tiếng Tây là marketing không phải là một rigorous treatment of the subject matters do nền tảng gốc rễ của nó là vay mượn từ các chuyên ngành khác.

Lý luận của nó đã hời hợt thế, phần thực hành của nó đâm ra lại còn ngớ ngẩn hơn vì marketing nó là một lĩnh vực thực hành nên người ta chỉ đảo qua hàng thịt lý luận một chút trước khi dồn con nhà người ta vào phần học để có được các thứ công cụ marketing. Vợ chưa cưới của em, mặc dù là phát biểu thông tuệ hơn phần lớn gái Thăng Long về những vấn đề này tức là cũng biết nói đến multicollinearity này kia nhưng vẫn bị hạn chế lại ở chỗ biết tên khái niệm và mắc cái lỗi khái quát hóa bằng ngoại lệ. Em cho rằng vấn đề chính là ở chỗ lý luận marketing bị hời hợt quá nên đến khi xuống đến người thực hành thì nó bị ráo nước đi khắp cả.

Em các bác quen với nhiều người làm marketing, nhiều người lại còn khá là nổi tiếng trong giới marketing và nhận thấy một điều là marketing chú trọng quá nhiều vào kỹ năng giao tiếp và truyền thông. Nói thế thì thành ra là nói thừa phải không ạ vì marketing nói tóm lại chẳng qua chỉ là một nhóm được huấn luyện làm thuyết khách đi rao giảng về lợi thế của sản phẩm của người ta so với của đối tác, hay tìm hiểu và xem xét xem cái gì khách hàng cần và cần như thế nào để mà lừa người ta mua hàng của mình nên cái cốt lõi của marketing thực vẫn là truyền tải thông điệp - các kỹ năng giao tiếp và truyền thông là các kỹ năng người ta coi như là đòi hỏi bắt buộc của người làm marketing.

Thế cho nên nghề này nó mới lôi cuốn hàng lọat những người trẻ tuổi tài ba có sẵn niềm tin rằng mình đã có sẵn cái tính người mà nghề marketing đòi hỏi là cái kỹ năng giao tiếp và truyền thông, hay theo khẩu ngữ tiếng Việt là cái bọn khéo ăn nói khéo chèo chống. Đa phần những đứa nghĩ mình đã có được cái khéo léo này rồi thường là chỉ có rất ít hay chỉ đúng trong một không gian hẹp với những đối tượng dưới trung bình. Khi vào học một hai khóa marketing, xem mấy cái phim mấy thằng thuyết khách chuyên gia marketing nói chuyện với khách hàng, give slide shows, phát biểu rành rọt trước đám đông, thuyết phục kinh người thì tự nhiên là các bạn kia tự nhiên là có mong muốn thành những chuyên gia kiểu như thế. Thế nên là 100 thằng marketing em gặp hay chục chuyên gia marketing em biết tương truyền là như bánh quy cắt từ cùng một khuôn - đều có cái sự nhiệt tình hăng tiết vịt được học - đều như tính tóan truyền tải thông điệp - đều như thuyết phục người ta bằng các heuristics học được ở trường - đều đưa ra các chỉ thị mầu với những niềm tin tuyệt đối là người đối thoại với mình là một người trung bình nên sẽ có phản ứng như sách bảo trước những gì mình gạ gẫm.

Em hết sức là thích nói chuyện với các bạn này, bọn đi lang thang truyền giáo đạo này đạo kia, bọn gọi điện đến nhà gạ người ta mua hàng, bọn traveling salesman là sư tổ của ngành marketing - lúc chúng nó bắt đầu mở máy để chạy salespitch cài đặt sẵn để thu phục nhân tâm mình cũng là lúc em bắt đầu mở bẫy ra để trêu chúng nó. Những kịch bản có sẵn của nó trong đấy có những cái cue về giao tiếp là giống nhau từ truyền giáo sang marketing bán hàng, cho đông người hay cho một người, quảng cáo trên TV hay điều tra khách hàng - những lời hứa mình thấy có ít cơ thực hiện - sự thiếu chân thành vì người đưa thông điệp có hidden agenda vv và vv là những thứ làm em bị mất hứng rất nhiều. Cái sự lạc quan không bao giờ nghiêng ngả của bọn làm marketing làm em nghĩ đến những khi thời tiết nắng nóng liên tục hàng 3-4 tháng trời - mỗi ngày nắng nóng thêm gây ra cho mình cái cảm giác tức giận cận biên càng lúc càng tăng. Những thứ thông điệp positive, những thứ lạc quan, những lời hứa hẹn tốt đẹp, sự nhấn mạnh nặng vào ưu điểm và bỏ qua nhược điểm của mình trong khi lại nhấn mạnh vào nhược điểm của đối thủ bỏ qua ưu điểm của họ. Dân làm marketing ngớ ngẩn là ở cái thái độ trường xuân (evergreen) này của họ.

Tất nhiên em biết em không phải là một người tiêu dùng trung bình dù là tiêu dùng ý tưởng, chủ nghĩa, hay hàng hóa nhưng như thế cũng có nghĩa là em có thể nhận xét được chứ nhở. Nếu như em có một sự hiểu biết tạm coi là ở tầm chiên gia về những thứ là nền tảng của marketing, và ngoài ra em lại có một sự nhạy cảm tương đối với tính người, tình người, và lòng người thì việc em với Biển nhà em một ngày kia lên xe bông chỉ còn là vấn đề thời gian và thời điểm.

Kính các bác em.
Fox
24-05-06, 23:14
Bác Gấu viết hay!

Bác Gấu sắp đạt đến số post là 2,222. Nếu mà bác em vẫn viết dài như thế này trong mỗi post, hoặc phần lớn các post, thì có khi quá nửa số chữ trên diễn đàn này là do bác em kì cạch gõ ra. Nếu nói là kĩ năng truyền thông, thuyết phục, hoặc dùng mịa nó từ marketing cho nó máu, thì rõ ràng là có thành công trong công cuộc gây dựng TL: dụ khị hải đăng, chuyển gái về diễn đàn, giáo dục em chã, trang trí nội ngoại thất, v.v... Một người thành công như thế, đương nhiên hiểu rõ hơn về marketing so với phần lớn anh chị em lăn lộn trên fó rùm này.
Biển Xanh
25-05-06, 01:24
Anh Gấu, ai vợ chồng gì với anh, lăng nhăng.
Thật ra chuyện này cũng chả phải chuyện của em, nhưng cái khái niệm trong đầu anh rằng là "marketing nói tóm lại chẳng qua chỉ là một nhóm được huấn luyện làm thuyết khách đi rao giảng về lợi thế của sản phẩm của người ta so với của đối tác, hay tìm hiểu và xem xét xem cái gì khách hàng cần và cần như thế nào để mà lừa người ta mua hàng của mình" thì thực là nhí nhố. Với cả việc anh so sánh các loại telephone salesman hay traveling salesman là sư tổ của ngành Marketing thì chả khác nào ví ngành công nghệ thông tin là mấy em ngồi trực tổng đài, hay ví ngành tài chính ngân hàng với đại diện là các em teller xinh xắn ngồi đếm tiền và trả tiền.
Btw, em cũng chả ưa gì marketing, nhưng không thích và đánh giá đúng về nó là 2 chuyện khác nhau. Trong lúc chờ bác anh tỉnh dậy và cho ý kiến, anh đọc tạm bài này giải trí vậy


Apple, a Success at Stores, Bets Big on Fifth Avenue
Shortly after Ron Johnson joined Apple Computer in 2000, his new boss, Steven P. Jobs, summoned him to a room at the company headquarters. Mr. Jobs, Apple's chief executive and impresario, pointed to a conference table with just four computers on it.

"Here's our products," Mr. Johnson remembers Mr. Jobs telling him.

"How big is the brand?" Mr. Johnson asked.

"Apple is one of the biggest brands in the world," Mr. Jobs replied.

Then, Mr. Johnson said, Apple's retail stores should be big and spacious, a physical embodiment of the Apple brand.

That early opinion set a framework for Apple's store strategy, according to Mr. Johnson, a retailing executive who stepped off the fast track at Target to come to Apple.

"We had to design an experience that was as big as the space," said Mr. Johnson, 47, who is senior vice president in charge of the stores. "When your product line is the size of a conference table, that is a real risk."

Taking that risk has paid off handsomely so far. Since it opened its first two stores five years ago today, the Apple chain has become a retailing phenomenon. Necessity and inspiration led Apple to toss out the conventional textbook on computer stores and to ignore the rules of location, design, staffing and services provided.

Revenue for each square foot at Apple stores last year was $2,489, compared with $971 at Best Buy, the big computer and electronics retailer, according to Forrester Research, a market research firm.

This evening, Apple is opening a showcase store in Manhattan that will burnish the company's reputation for clever design. The entrance to the store, on Fifth Avenue between 58th and 59th Streets, is a glass cube, 32 feet on each side, with a suspended Apple logo inside. Customers walk down a circular staircase — or take a cylindrical glass elevator — to the 10,000-square-foot store below. The store will be open 24 hours a day, seven days a week — a first for Apple and an acknowledgment of New York's status as a round-the-clock city.

"We wouldn't do that in Palo Alto, but this is New York," Mr. Jobs remarked in an interview.

Apple now has 147 stores — all but 14 in the United States — and is adding new ones at the rate of 40 a year. Sales at the stores more than doubled last year, to nearly $2.4 billion, and same-store sales, those open at least a year, increased 45 percent. But in the most recent quarter ended in March, same-store sales fell 18 percent from a year earlier. That prompted some to ask whether Apple was running out of gas.

Apple says that the slippage was an aberration, caused mainly by its announcement in January that it was shifting to Intel microprocessors in its Macintosh computers, though the new machines were not yet in the stores. It says that the problem is mostly behind it now.

Intel processors also power most machines running Microsoft Windows, the dominant PC operating system, and using Intel chips makes it easier for Apple users to also run Windows programs.

Apple holds less than 5 percent of the personal computer market, and is often cast as the innovative underdog in a Windows world. The stores are crucial in turning Windows users into Apple fans because they allow them essentially to test-drive machines, with plenty of assistance from store personnel. The company says that nearly half of the people buying Macintosh computers at Apple's stores are converted Windows users.

"The dip in the March quarter was not unexpected," Mr. Johnson said. "We knew there would be a bump during this transition. But the longer-term objective here is that Apple stores are the place people are going to go to switch, to buy their first Mac. We've got to be ready for that."

At first glance, some of the company's moves seem, in stark financial terms, to be costly indulgences. Almost half of the store staff is there not to sell but to provide free help on how to use Macintosh computers, iPods, software and third-party accessories like digital cameras. Nearly all of the computers have Internet access, and the stores are crowded with people checking their e-mail, browsing the Web or listening to music on the iPods.

Staff members receive salaries and do not depend on sales commissions, as such employees do at most other computer stores. And the stores are organized around different uses of computing technology: organizing music, editing digital photos or movies, creating podcasts and blogs — all done with Apple's software.
"The Apple stores are selling digital experiences, not products," said Ted Schadler, an analyst at Forrester Research. "Its stores can be seen as solutions boutiques. And that's the direction that selling technology to consumers, from cellphones to HDTV's, has to go to be successful."

At Apple, Mr. Jobs is the guiding hand behind most of the big decisions and many of the small ones as well. But Mr. Johnson, analysts say, deserves much of the credit for the success of Apple's stores.

"He's a truly innovative merchandiser and a great manager," said Charles R. Wolf of Needham & Company.
After earning an M.B.A. from Harvard in 1984, Mr. Johnson was offered a job in investment banking by Goldman Sachs, but turned it down. Sitting on a stool at another Apple store, in the SoHo district of Manhattan this week, he explained that he thought retailing would be more stimulating. He started at the Mervyns store chain, working on a loading dock at a branch in suburban Los Angeles. "Fill a 40-foot trailer in 40 minutes — that was the goal," he recalled.

Mr. Johnson then spent 16 years at Target, where he rose to vice president for merchandising. He forged a partnership with Michael Graves, the interior designer, that helped build Target's image as a marketer of affordable yet stylish goods.

The lesson from his Target years, Mr. Johnson said, was that "if you have great products that are merchandised and marketed clearly, the impact can be almost unlimited."

He saw the same kind of opportunity at Apple when Mr. Jobs approached him. Other computer stores were giving Apple short shrift, Mr. Jobs thought, in part because they lacked skilled employees that could explain why Apple was different. "Steve felt with every bone in his body that Apple had to do retailing," Mr. Johnson said. "It was not an experiment for him. He saw it as an essential business strategy."

To develop the concept, Apple built a prototype store in a warehouse near its headquarters in Cupertino, Calif. The work, like much at Apple, was a secret, and for his first year at the company Mr. Johnson was given an employee alias: John Bruce.

The first two Apple stores opened in McLean, Va., and Glendale, Calif., 17 months after Mr. Johnson arrived.

The conventional wisdom of retailing is that when selling expensive products that are purchased infrequently, like cars or computers, stores should stand alone on cheap land. The assumption is that shoppers will drive a distance for such special shopping trips.

But Apple decided that it could not afford to have its stores be out of the way. Instead, it opened in more expensive sites, like malls and downtown areas, where shoppers were gathered already.

"Steve's view was they'll never drive 10 miles to look at us, but they will walk 10 feet," Mr. Johnson said.
In retrospect, success has a way of looking inevitable. But there was considerable skepticism at the outset about what Apple was doing. And others have failed; Gateway closed its retail stores two years ago.

One worry Mr. Jobs and Mr. Johnson had at the start was whether the stores could attract enough skilled people to explain Apple technology to nonexperts.

As it turned out, there were plenty of young Apple enthusiasts who wanted to work for the company: 5,000 applied for the 300 jobs at the Fifth Avenue store.

Source: The New York Times
Tất nhiên khi người ta có cái đầu thì làm gì chẳng được, bất luận đó là dựa trên nền tảng Marketing hay Micro, Macro cũng chẳng thành vấn đền nữa.
Gaup
25-05-06, 02:02
Em iêu, Apple đang trong pha swing back, nó có mở cửa hàng hay không thì cũng thế thôi. Cái lúc nó đang trong pha chết dí thì có mở cửa hàng hay không thì cũng thế thôi. Rất chán.

Anh tình cảm anh quý mến thì anh nói đùa chuyện xe bông xe hoa vợ chưa cưới này nọ, thế mà cũng cáu. Chán nhở. Thôi vậy, giờ lại làm hai người xa lạ nhé em lovela~ nhé.

Anh nói marketing ngớ ngẩn chứ anh không nói nó vô dụng.

Em mà bảo bọn traveling salesmen, bọn car dealer, bọn tv evangelist, bọn truyền giáo không phải là sư tổ của marketing thì chắc là tại vì em chưa đọc cho kỹ lịch sử ngành tiếp thị mới cả em hơi bị coi khinh cái bọn buôn bán kia.

Cái cách gọi tên ngớ ngẩn của marketing anh nói ở tranh luận trước là những thứ kiểu khẩu quyết kiểu quy tắc 3D, 4P, 5C, 3S - những thứ đấy nói gì thì nói đều là ngớ ngẩn cả. Đọc hơi giống mấy cái sách self-motivational làm sao giầu nhanh trong 1 tháng, mỗi ngày một bài thể dục giảm cân, vv và vv. Hết sức là ngớ ngẩn.
TrueLie
25-05-06, 02:41
Em xin lỗi topic của bác HaiDang một tí , em muốn lập một topic về vấn đề : Các công ty kinh doanh tiêu thụ mạng lưới đa tầng để các bác bàn bạc giúp em chút .Nhưng em là binh nhì lên không thể

Các bác đã bao giờ nghe nói đến mô hình kinh doanh mới tại Việt Nam- đó là mạng lưới đa tầng?? nó hoạt động thế nào? hiệu quả ra sao?

Số là em là dân tỉnh lẻ, đã ở Hà Nội lâu rồi , nhưng em không phải là dân kinh tế. Em gái em , hôm qua nó về và xin tiền muốn tham gia loại mô hình này . EM nó phải mua một sản phẩm trị giá 3 triệu , để có 2triệu PV(personal value) , để rồi tính lợi nhuận rất hấp dẫn. theo một công thức mạng, khi mà người mua giới thiệu được 3 người kế tiếp.. và cứ thế , thù lao của mình sẽ tăng lên.
Em cũng xin hỏi thêm về công ty CP Sinh Lợi là loại hình kinh doanh này.Anh chị cho em biết về thông tin một chút. Liệu ở đây có lừa đảo không?? và ai có thể cho em một công thức tính để biết được lơi nhuận của nó? Chẳng nhẽ làm giàu dễ đến thế sao? Em gái em nói , có người con thu nhập 100tr 1 tháng lận, thế là thế nào??

Bác nào biết trả lưòi giùm em cái , khẩn khoản quá rồi.


Mấy khoản này em cũng không biết kĩ lắm bác ợ, nghe loáng thoáng thì thật ra bọn đa cấp cũng không phải lừa đảo 100%, tuy nhiên bọn ở VN thì từ trước đến giờ toàn thấy tai tiếng.

Nếu là em thì sẽ tránh xa, kính nhi viễn chi thôi. :flag:
Biển Xanh
25-05-06, 03:56
Em iêu, Apple đang trong pha swing back, nó có mở cửa hàng hay không thì cũng thế thôi. Cái lúc nó đang trong pha chết dí thì có mở cửa hàng hay không thì cũng thế thôi. Rất chán.

Anh tình cảm anh quý mến thì anh nói đùa chuyện xe bông xe hoa vợ chưa cưới này nọ, thế mà cũng cáu. Chán nhở. Thôi vậy, giờ lại làm hai người xa lạ nhé em lovela~ nhé.

Anh nói marketing ngớ ngẩn chứ anh không nói nó vô dụng.

Em mà bảo bọn traveling salesmen, bọn car dealer, bọn tv evangelist, bọn truyền giáo không phải là sư tổ của marketing thì chắc là tại vì em chưa đọc cho kỹ lịch sử ngành tiếp thị mới cả em hơi bị coi khinh cái bọn buôn bán kia.

Cái cách gọi tên ngớ ngẩn của marketing anh nói ở tranh luận trước là những thứ kiểu khẩu quyết kiểu quy tắc 3D, 4P, 5C, 3S - những thứ đấy nói gì thì nói đều là ngớ ngẩn cả. Đọc hơi giống mấy cái sách self-motivational làm sao giầu nhanh trong 1 tháng, mỗi ngày một bài thể dục giảm cân, vv và vv. Hết sức là ngớ ngẩn.

Ơ anh mến, em chả cáu gì với anh cả, đó cũng chỉ là một cách em nói đùa, xem ra chúng ta not stay on the same wavelength rồi :(
Trong lĩnh vực nào mà chả có những nguyên tắc và lý luận của nó, cũng như trong HR Management thì lại có 4 - Dimension Model của Hostefe, hay cái tháp self - actualization gì gì đó của Maslow, trong ngân hàng thì có CAMEL criteria (capital, assets, management, equity, and liquidity),.....suy cho cùng cũng chỉ là những thứ được người ta khái quát và phân loại để dễ dàng tiếp cận vấn đề. Còn những cái tên kiểu 3D, 4P, 5C...thì chỉ là những khái niệm được đơn giản hóa đi để những người chậm hiểu (như em) dễ học, dễ thuộc, dễ nhớ, mà những cái này cũng chẳng phải là nền tảng gì của Marketing cả.
Thôi anh dưỡng sức tiếp tục chiến đấu, em dù thế nào cũng không chống lại anh đâu :flag:
Lão Nông
25-05-06, 08:12
Gấu chỉ thành công khi không phải tự mình liên tục viết dài như thế này, khi đó sẽ có hàng đàn member ngồi kỳ cạch mổ bàn phím bàn luận không chỉ những vấn đề Gấu nắm chắc. Để có thể làm được như thế thì phải có chương trình giáo chã bài bản hơn với mục tiêu là xây dựng thế hệ kế cận, chứ sống cuộc sống kiểu lãnh tụ rồi chả gây dựng được thằng bỏ mẹ nào kế vị, hoặc tuyển toàn những thằng ngang ngang nhau để rồi khi băng hà chúng nó chia năm xẻ bảy thì cũng chán, vỡ chợ.

May mà như thống kê của Fox thì Gấu mới chỉ viết khoảng 50% trên tổng số chữ trên diễn đàn này, nếu không thì hóa ra đây là weblog của Gấu à?

Vài lời vớ vẩn góp ý để Gấu đưa ra được mô hình Đại học Thăng Long nghiêm túc hơn, giáo trình chuẩn bị kỹ hơn, các giáo sư có tâm huyết, có nghề và chọn lọc học sinh tốt hơn. Những mô hình thử nghiệm như kiểu Dịch thuật 101 nên xây dựng thành case study, tổ chức rút kinh nghiệm rồi nhân rộng ra để nâng cao kiến thức chung.
HaiDang
25-05-06, 09:30
Chú Gấu, với lòng kính trọng sẵn có dành cho chú từ lâu nay, anh vừa mới in cái post dài ngoằng của chú ra giấy và đọc lại 2 lần để tin chắc là anh hiểu những gì chú viết.

Sau khi đọc xong, anh ngộ ra một chiện, rằng thì là chú chẳng hiểu cóc khô gì về cái mà chú đang phỉ báng. Bây giờ anh mà ngồi tích phân những cái dốt trong cái đống hổ lốn của chú trên kia, thì thằng cha Lão Nông nó lại liệt anh vào cái loại "hàng đàn member ngồi kỳ cạch mổ bàn phím bàn luận không chỉ những vấn đề Gấu nắm chắc", ảnh hưởng đến uy tín của anh.

Trình của chú, thì nên tán những chiện vĩ mô rùng rợn như lạm phát, tài chính công hay WTO thì nghe còn long lanh lóng lánh óng ánh sương mai, vì mấy cái ấy nghe cứ như UFO trên trời, bố ai thấy được nó dài ngắn méo tròn ra sao để mà cãi chú. Còn thì những lĩnh vực cụ thể ai cũng có thể thấy hàng ngày như Marketing, thì chú tránh xa xa ra hộ anh. Chú nói lằng ngoằng dây điện, anh thật, dốt nhéo chịu được.
Phuongdong
25-05-06, 09:41
Sau khi đọc xong, anh ngộ ra một chiện, rằng thì là chú chẳng hiểu cóc khô gì về cái mà chú đang phỉ báng.
....
Chú nói lằng ngoằng dây điện, anh thật, dốt nhéo chịu được.
Ơ cái chú này, ở đâu ra mà toàn nói sự thật, chết không cơ chứ. ở đây ai mà chẳng biết nhưng có thằng nào dám nói đâu em
Gaup
25-05-06, 10:52
Bác Hải Đăng em, tranh luận là phải có đi có lại. Em đã nói phần em rồi, giờ bác nói phần bác em. Chứ có chỉ bảo là em dốt thì dễ. Bác nói hay thì em học được thêm, nói dở thì có các bạn khác và em vào chỉ lại cho bác.

Em hỏi bác marketing của bác có đặc điểm gì mới lạ hơn những thứ em nói. Em sợ bác em thần tượng hóa ngành học ngành làm quá nên mới thành ra hủ nho thế chứ marketing nói ra trên thế giới thì nghe to tát này kia chứ còn thực ra làm mấy cái survey với vẽ mấy cái mẫu mã hàng hóa mới chọn thời gian quảng cáo viết mấy cái câu quảng cáo thiết kế mấy cái vụ dịch vụ hậu mãi làm mấy cái họp báo cho tiền mấy thằng phóng viên đì zai mấy cái graphics tờ rơi gửi đến tận nhà người ta cho quà thì em hỏi thật bác khó gì mà không làm được. Bác kể ra em xem thêm làm gì thêm nữa.
HaiDang
25-05-06, 11:47
Ừ thì có đi có lại.

Chú mới đứng ngoài nhìn thiên hạ làm Marketing, chẳng khác gì thằng ngồi xem đá bóng, luôn miện chửi từ cầu thủ đến huấn luyện viên sang cả trọng tài, trong khi nếu bị ném vào sân thì đá cho trúng quả bóng còn chưa chắc làm được. Kiểu thế !

Anh chỉ nêu một tình huống đơn giản thế này. Chú được giao một cái budget để cứu vãn một brand đang sắp chết, và chú phải đảm bảo thành công bằng chính cái career của chú.

Nếu chú cho rằng chỉ cần thiết kế ba cái quảng cáo, viết đi viết lại mấy câu copy, làm một vài cái survey, với cả ném tiền lên TV hoặc dăm ba cái promotion linh tinh, là xong việc, thì chú quả là nhéo biết gì về marketing. Nói thế cho nó nhanh.

Làm marketing, nhất là trong trường hợp trên, cũng giống như vẽ một bức tranh với duy nhất một khung vải, vài cây cọ, mấy ống màu, vẽ hỏng là vứt.

Cái đầu tiên chú cần sẽ là ý tưởng. Chú sẽ làm gì và làm như thế nào để vực dậy một cái brand sắp chết ? Cũng giống như chú định vẽ cái gì với đống vải vóc màu mè người ta giao ? Nên nhớ rằng để tìm một ý tưởng hiệu quả, consumer behaviour chỉ giúp chú một phần rất nhỏ. Nếu chỉ dựa vào consumer behaviour thì coi như cầm chắc cái chết của con thiên nga !

Sau đó, chú sẽ phải nhìn lại cái đống vải vóc màu mè mà thiên hạ giao cho. Vì resource là có giới hạn, chú sẽ phải xoay sở, ném bao nhiêu vào advertising, bao nhiêu vào consumer promotion, bao nhiêu vào trade incentive, vân vân. Chi tiết hơn, với cái ngân sách cho advertising, chú còn phải tính toán bao nhiêu cho print, bao nhiêu cho TV, bao nhiêu cho POS, rồi thì tần suất ra sao, run vào lúc nào ... cho hiệu quả nhất.

Cái chiện phân bổ budget, để có một combination hiệu quả và tối ưu cho từng tình huống thì cho tới nay nhéo có bất kỳ mô hình toàn học nào giải quyết được, nhá !

Nhưng thế mới xong phần budgeting. Với cái budget đã xác định, chú có muôn vàn options cho các hành động cụ thể. Anh ví dụ sales promotion, chú sẽ phải tính xem làm cái gì thì hiệu quả nhất. Làm free sampling ? Hay là buy one get one free ? Hay là instant prizes ? Hay là 20% instant discount ? Vân vân. Mà vẫn chưa hết. Giả dụ chú điều phối cùng một lúc cả kênh modern trade, kênh distributor và horeca, thì làm cái gì ở từng kênh, làm lúc nào, bao nhiêu ... cho phù hợp ? Nên nhớ là sự nghiệp của chú sẽ đi tong nếu chú thất bại, mà quyết định sai trong một phần nhỏ của chương trình sẽ quét sạch toàn bộ nỗ lực của chú trong chương trình ấy.

Cũng giống như phần budgeting, việc chú phối hợp các hoạt động nhỏ lại với nhau trong một chương trình chung là rất quan trọng, và cực khó. TV commercial chạy trước sales promotion khoảng 1 tháng thì quá lâu mà 2 tuần thì quá gấp gáp, chạy trước 3 tuần thì rất có thể thằng competitor nó copy ý tưởng nó làm trước, là thôi xong !

Đấy là anh mới chỉ nêu sơ sơ một số việc cần làm tại bàn giấy, làm trên giấy, trước khi thò mặt ra field, nhá !

Mà anh cũng chỉ mới nói trong phạm vi một chương trình. Anh chưa nói đến đọan chú phải manage một cái brand trong 5 năm liền để sales và market share liên tục tăng, nhá !

Thế cho nên, để làm marketing thực sự, hoàn toàn không dễ giống như vào TL nói phét !
dao_hoa_daochu
25-05-06, 11:50
Em các bác quen với nhiều người làm marketing, nhiều người lại còn khá là nổi tiếng trong giới marketing và nhận thấy một điều là marketing chú trọng quá nhiều vào kỹ năng giao tiếp và truyền thông. Nói thế thì thành ra là nói thừa phải không ạ vì marketing nói tóm lại chẳng qua chỉ là một nhóm được huấn luyện làm thuyết khách đi rao giảng về lợi thế của sản phẩm của người ta so với của đối tác, hay tìm hiểu và xem xét xem cái gì khách hàng cần và cần như thế nào để mà lừa người ta mua hàng của mình nên cái cốt lõi của marketing thực vẫn là truyền tải thông điệp - các kỹ năng giao tiếp và truyền thông là các kỹ năng người ta coi như là đòi hỏi bắt buộc của người làm marketing.
Em buộc phải rất buồn mà thừa nhận ở đây một sự thật phũ cbn phàng là bác em đúng là không hiểu! hố hố...
dao_hoa_daochu
25-05-06, 11:58
À nhân tiện thì em thấy một số các bác khác đang nhảy vào phản đối bác Gấu em rất kinh, nhưng mà có vẻ như là cũng đếch hiểu.

Các bác, bi giờ chả hạn như chúng ta bị đứng trước một câu hỏi là "Tán gái là gì?", thì để trả lời được câu hỏi đó, có lẽ là có một số thứ sau nói chung là sẽ cần phải xác định:

(1) Mục đích của Tán gái là gì?

(2) Chức năng của Tán gái là gì?

Em đề xuất là bi các bác nên làm tương tự với câu hỏi "Marketing là gì?" - trước khi tiếp tục bàn luận về chiện nó có dở hơi hay là không.
Lão Nông
25-05-06, 12:02
Em buộc phải rất buồn mà thừa nhận ở đây một sự thật phũ cbn phàng là bác em đúng là không hiểu! hố hố...

Đào giỏi. Đào định nghĩa hộ anh Marketing chỉ trong 1 câu ngắn hơn của Gấu già, có được không?
dao_hoa_daochu
25-05-06, 12:12
Bác thân mến em,

Thứ nhất, là em không hay có thói quen cái gì mà "định nghĩa hộ" người khác.

Thứ hai, là đối với một định nghĩa thì tiêu chí quan trọng nhất là chính xác, rồi mới đến chiện ngắn dài. (cái này cũng tương tự như là chiện fukc)

Thứ ba, là cũng tương tự như là rất nhiều vấn đề khác đã được bệ ra trên TL, bi giờ em nói tẹt phát ra - thì còn gì để mà "tranh luận" nữa, phỏng ạ?

hố hố...
TheDifference
25-05-06, 12:25
Thằng Đào em anh dạo này cái gì cũng thò mũi vào phán lăng nhăng, từ niche market đến marketing, mà cuối cùng không bao giờ thấy đưa ra được một ý kiến có giá trị nào cả. Chỉ ỡm a ỡm ờ vòng vo trêu các bạn. Chú tưởng các bạn ở đây ai cũng dốt marketing như thằng Gấu đấy phỏng?

Biết gì thì nói ra. Đúng anh khen, mà sai thì các bạn còn biết đường mà chỉ cho. Cứ ôm cái ngu dốt trong lòng mãi thế. Sất nó mà phát hiện ra, lại chả đá đít chú.
dao_hoa_daochu
25-05-06, 13:14
Hà hà... cái lão già Đít chảy sệ này, em đã đặt lại vấn đề lên giường thành (1) và (2) cho nó ngay ngắn rồi đấy, các lão tự trèo lên mà phân tích đi chứ!.. Theo lão với Lão Nông thì (1) Mục đích của Marketing là cái kặt gì nào?

Ps
Cái avatar mới của lão trông như là kặt.
Lão Nông
25-05-06, 13:50
Hà hà... cái lão già Đít chảy sệ này, em đã đặt lại vấn đề lên giường thành (1) và (2) cho nó ngay ngắn rồi đấy, các lão tự trèo lên mà phân tích đi chứ!.. Theo lão với Lão Nông thì (1) Mục đích của Marketing là cái kặt gì nào?

Ps
Cái avatar mới của lão trông như là kặt.

Sao Đào không hỏi luôn là mục đích và phương tiện luôn để sáng tạo ra cái định nghĩa cho nó hoành tráng?
NNH
25-05-06, 15:32
Em iêu, Apple đang trong pha swing back, nó có mở cửa hàng hay không thì cũng thế thôi. Cái lúc nó đang trong pha chết dí thì có mở cửa hàng hay không thì cũng thế thôi. Rất chán.

Anh tình cảm anh quý mến thì anh nói đùa chuyện xe bông xe hoa vợ chưa cưới này nọ, thế mà cũng cáu. Chán nhở. Thôi vậy, giờ lại làm hai người xa lạ nhé em lovela~ nhé.

Anh nói marketing ngớ ngẩn chứ anh không nói nó vô dụng.

Em mà bảo bọn traveling salesmen, bọn car dealer, bọn tv evangelist, bọn truyền giáo không phải là sư tổ của marketing thì chắc là tại vì em chưa đọc cho kỹ lịch sử ngành tiếp thị mới cả em hơi bị coi khinh cái bọn buôn bán kia.

Cái cách gọi tên ngớ ngẩn của marketing anh nói ở tranh luận trước là những thứ kiểu khẩu quyết kiểu quy tắc 3D, 4P, 5C, 3S - những thứ đấy nói gì thì nói đều là ngớ ngẩn cả. Đọc hơi giống mấy cái sách self-motivational làm sao giầu nhanh trong 1 tháng, mỗi ngày một bài thể dục giảm cân, vv và vv. Hết sức là ngớ ngẩn.

Bác em,

Em thì hoàn toàn không cho rằng những khẩu quyết kiểu quy tắc trên là ngớ ngẩn như bác em nói. Vì rằng không phải vô lý, những khẩu quyết này được in trong hàng ngàn cuốn sách dạy về quản lý kinh doanh, quản lý sản xuất. Bọn Mỹ, Âu, Nhật... nó đều áp dụng rất nhiều trên thực tế. Nhưng vì sao nó là khẩu quyết vắn tắt? Vì nó cô đọng để đơn giản dễ nhớ cho mọi đối tượng của 1 đơn vị KD, SX. Em lấy ví dụ nhé, 3S là:
- 1S: Sort (Bọn Nhật gọi là Seiri) - Getting Rid of Excess Waste
- 2S: Set ( Bọn Nhật gọi là Seiton) - " A Place for Everything and Everything in Its Place"
- 3S: Shine (Bọn Nhật gọi là Seisou) - Keeping it Clean

Đối với các đối tượng nhân viên chỉ cần hiểu nghĩa ngắn gọn và áp dụng như vậy, áp dụng này rất tổng quát cho mọi loại hình kinh doanh, sản xuất. Đối với các nhà quản lý có thể phát triển các S này rất rất nhiều không chỉ đơn giản theo nghĩa: Loại bỏ những thứ không cần thiết, đặt mọi thứ đúng vị trí để tăng hiệu quả công việc, giữ môi trường luôn sạch sẽ. Cái này chắc bác em cũng đọc nhiều trong sách rồi. Trên thực tế những đơn vị áp dụng ISO trong SX và kinh doanh thì cái 3S "ngớ ngẩn" này là thứ cơ bản đấy bác em ạ. Trước, em có chiến đấu cho 1 vài thằng Mẽo, Nhựt thấy chúng nó chả hiểu sao toàn áp dụng và dạy dỗ những cái khẩu quyết kiểu 3S, 4P, PDCA... Mới đọc thấy nó dở hơi như bác em thấy bây giờ, nhưng làm rồi thấy nó lại ko ngớ ngẩn tẹo nào, hà hà.
Biển Xanh
25-05-06, 17:13
Phần phản biện của anh Đăng hơi yếu, chả nói lên được cái gì về Marketing cả lý thuyết lẫn thực hành cũng như chả thuyết phục được ai về tầm quan trọng hay tính bác học của Marketing. Em chả bênh Gấu đâu nhưng mà em đã hy vọng anh có một bài hùng biện kinh điển hơn nhiều để làm Gấu nhà ta "sáng mắt". Nhưng bài này thì đến em cũng không sáng được chứ nói gì đến Gấu.
Cố lên anh, làm bài khác đi.
Biển Xanh
25-05-06, 17:17
Bác thân mến em,

Thứ ba, là cũng tương tự như là rất nhiều vấn đề khác đã được bệ ra trên TL, bi giờ em nói tẹt phát ra - thì còn gì để mà "tranh luận" nữa, phỏng ạ?

hố hố...
Anh Đào mến, anh nói cái gì cũng hay cũng đúng. Bây giờ anh nói tẹt ra đi để người khác còn sửa cho anh. Chứ anh cứ nói giọng trên cơ lửng lơ con cá vàng thế thì ai mà biết ann sai ở đâu mà sửa cho anh được. Cứ mạnh dạn lên nhé.
Sất
25-05-06, 17:28
Biết gì thì nói ra. Đúng anh khen, mà sai thì các bạn còn biết đường mà chỉ cho. Cứ ôm cái ngu dốt trong lòng mãi thế. Sất nó mà phát hiện ra, lại chả đá đít chú.

Anh Díp, em yêu bạn Đào vì bạn í ngu đấy anh ạ.


Đào, người iêu em Hà hà... cái lão già Đít chảy sệ này, em đã đặt lại vấn đề lên giường thành (1) và (2) cho nó ngay ngắn rồi đấy, các lão tự trèo lên mà phân tích đi chứ!.. Theo lão với Lão Nông thì (1) Mục đích của Marketing là cái kặt gì nào?

Đào dạo này loăng quăng hơi bị nhiều đấy nhé, chui mãi ở toalet ko chịu dả lời em thế à. Lại còn cà kịa các bạn lung tung nữa chứ, chán lắm.
Koi
25-05-06, 17:33
Chú mới đứng ngoài nhìn thiên hạ làm Marketing, chẳng khác gì thằng ngồi xem đá bóng, luôn miện chửi từ cầu thủ đến huấn luyện viên sang cả trọng tài, trong khi nếu bị ném vào sân thì đá cho trúng quả bóng còn chưa chắc làm được. Kiểu thế !


Thế cho nên, để làm marketing thực sự, hoàn toàn không dễ giống như vào TL nói phét !

Bác Hải Đăng lại lẫn chuyện "môn khoa học về Marketing" với "ứng dụng Marketing trong công việc" hay sao ấy nhỉ?
Gaup
25-05-06, 21:35
Bác Hải đăng em, những thứ bác em trình bày ra, y như vợ chưa cưới của em đã chỉ ra, không phải là một phản hồi ngang phân. Những thứ bác đưa ra nghe có vẻ oai nhưng chả khác gì miêu tả của một bà bán xôi, một nhà làm ô mai, một nhà làm mứt xen, một nhà chở hàng thuê Bắc Nam - những thứ thời điểm ý tưởng cái nào làm trước cái nào làm sau lập kế họach giải quyết khó khăn vướng mắc ngắn hạn trung hạn và dài hạn vv và vv là vấn đề của mọi người, mọi ngành, mọi nghề chứ không phải của riêng marketing của nhà bác em.

Em nghĩ là em có hơi bị mắc bệnh của Vìu chê các ngành học xã hội khi em chê cái môn marketing của bác em là ngớ ngẩn - ngớ ngẩn silly chứ không phải vô dụng vô tích sự hâm điên dở hơi useless stupid. Em nghĩ có lẽ cái lý do chính nhất là ở chỗ em nói marketing không phải là một rigorous treatment of the subject matters - có nghĩa là vấn đề nó cần giải quyết và cách để nó giải quyết vấn đề đấy không đòi hỏi nó phải đi sâu vào đến tận cùng cốt lõi hạt nhân của các vấn đề - cũng có nghĩa là giải pháp của nó chỉ hạn chế ở chỗ thỏa mãn ham muốn chứ không ở chỗ hiểu bản chất của ham muốn tiến tới có thể triệt tiêu ham muốn. Và vì thế nó không tạo ra được các breakthrough những bước đột biến đột phá. Đột biến đột phá ở đây em nói thay cho chúng ta những người tạm gọi là đang đi những bước chập chững trên con đường thu thập kiến thức tìm kiếm chân lý và sự thật. Những người như thế suy cho cùng mà nói cần những công cụ và chỉ quý trọng những công cụ giúp người ta tối giản vấn đề và rọi sáng những gì thuộc về bản chất của mọi việc, vật, sự vật, sự việc. Marketing như một giai đọan của quá trình sản xuất lớn concerns itself rất ít với việc tạo ra thêm giá trị mà chỉ là hiện thực hóa giá trị cho phù hợp với nhu cầu. Các giải pháp trong marketing ít khi là duy nhất và không nhất thiết là tối ưu và vì thế mỗi giải pháp thiếu vắng cái duyên dáng của những phương cách một sống một còn. Mỗi giải pháp marketing đều có thể thay thế được tương đương bằng một giải pháp khác do quy trình lý luận thiếu chiều sâu căn bản của cả ngành học/thực hành cho phép một vấn đề có nhiều lời giải miễn là các lời giải đấy đều đi theo những cái cue có sẵn tích góp tổng hợp kiểu nhặt chỗ này tí chỗ kia tẹo từ những chuyên ngành khác rộng lớn, đích thực, tiệm cận với sự thật, và sâu sắc hơn.

Em lấy ví dụ đọan này bác viết:


Nhưng thế mới xong phần budgeting. Với cái budget đã xác định, chú có muôn vàn options cho các hành động cụ thể. Anh ví dụ sales promotion, chú sẽ phải tính xem làm cái gì thì hiệu quả nhất. Làm free sampling ? Hay là buy one get one free ? Hay là instant prizes ? Hay là 20% instant discount ? Vân vân. Mà vẫn chưa hết. Giả dụ chú điều phối cùng một lúc cả kênh modern trade, kênh distributor và horeca, thì làm cái gì ở từng kênh, làm lúc nào, bao nhiêu ... cho phù hợp ? Nên nhớ là sự nghiệp của chú sẽ đi tong nếu chú thất bại, mà quyết định sai trong một phần nhỏ của chương trình sẽ quét sạch toàn bộ nỗ lực của chú trong chương trình ấy.

Cái sales promotion của bác rõ là có rất nhiều lựa chọn và bác có thể nhắm mắt chọn bừa một cái em nghĩ không có ảnh hưởng gì lớn lắm đến kết quả của vấn đề. Nếu muốn đưa ra một quyết định hàm chứa nhiều thông tin hơn bác em sẽ bị buộc phải tìm ra xem hiệu quả của mỗi cách khác nhau thế nào. Cách duy nhất bác em có thể làm để tìm ra câu trả lời này là đi hỏi khách hàng xem khách hàng thích cái nào nhất, phỏng ạ? Mỗi giải pháp đều dập dờ và có thể được thay thế như thế, mỗi người làm marketing cũng thế. Một buổi họp của các marketing executives bàn về cách thức promotion nào tốt nhất trông sẽ giống một bức tranh thầy bói mù xem voi hiện đại.

Đấy là suy nghĩ của em. Em rất là tin tưởng và tôn trọng rằng có ngành marketing cũng được. Somehow những nghiên cứu thị trường và khách hàng của ngành marketing giúp finetune các quy trình sản xuất hàng hóa và giúp tiết kiệm chi phí và nguồn lực. But at the same time, những chi phí cho việc làm marketing có vẻ vượt trội những lợi ích xã hội mà nó mang lại. Giả sử như điều này không phải thì những khỏan net gain cũng bị bỏ túi riêng. Cái này là em thấy hơi bất mãn nhiều khi.
Lão Nông
25-05-06, 22:06
Tôi là người ngoại đạo, nhưng có một số vấn đề chưa hiểu rõ nên muốn hỏi lại đồng chí Gấu:



Cái sales promotion của bác rõ là có rất nhiều lựa chọn và bác có thể nhắm mắt chọn bừa một cái em nghĩ không có ảnh hưởng gì lớn lắm đến kết quả của vấn đề. Nếu muốn đưa ra một quyết định hàm chứa nhiều thông tin hơn bác em sẽ bị buộc phải tìm ra xem hiệu quả của mỗi cách khác nhau thế nào. Cách duy nhất bác em có thể làm để tìm ra câu trả lời này là đi hỏi khách hàng xem khách hàng thích cái nào nhất, phỏng ạ? Mỗi giải pháp đều dập dờ và có thể được thay thế như thế, mỗi người làm marketing cũng thế. Một buổi họp của các marketing executives bàn về cách thức promotion nào tốt nhất trông sẽ giống một bức tranh thầy bói mù xem voi hiện đại.

Theo tôi nghe hơi nồi chõ, marketers bây giờ có những công cụ cho phép phân tích dữ liệu dựa trên công cụ data mining gì gì đó đại loại như nếu như trong tháng 6 này tôi định chạy một chương trình promotion cho một sản phẩm cụ thể trong một segment cụ thể, lúc đó tôi có thể so sánh được sự thay đổi về doanh số của sản phẩm đó nếu chạy hoặc không chạy chương trình promotion. Đ/c có thông tin về cái này thì cho biết thêm.



Đấy là suy nghĩ của em. Em rất là tin tưởng và tôn trọng rằng có ngành marketing cũng được. Somehow những nghiên cứu thị trường và khách hàng của ngành marketing giúp finetune các quy trình sản xuất hàng hóa và giúp tiết kiệm chi phí và nguồn lực.

Theo quan điểm của tôi thì đồng chí đánh giá chưa đúng về vai trò của marketing. Tôi có thể kể ra nhiều ngành kinh doanh mà nếu không có marketing thì sẽ không thể nào thành công.


But at the same time, những chi phí cho việc làm marketing có vẻ vượt trội những lợi ích xã hội mà nó mang lại. Giả sử như điều này không phải thì những khỏan net gain cũng bị bỏ túi riêng. Cái này là em thấy hơi bất mãn nhiều khi.
Chưa hiểu rõ ý của đồng chí. Phải chăng đồng chí cho rằng chi phí cho marketing là lãng phí?
Cái Bẹn
25-05-06, 22:29
Thằng Gấu nó bảo MKT nhà các chú đé,o có nền tảng lý luận vững chắc là đúng mẹ rồi, cãi đé,o giề nữa? Dưng mà để có "Nền tảng ný nuận/Cái Bẹn & vững chắc/Cái Bẹn" thì làm kặk gì ngành nào có ngoại trừ Toán & Triết?


Giả sử như điều này không phải thì những khỏan net gain cũng bị bỏ túi riêng. Cái này là em thấy hơi bất mãn nhiều khi.
Cái chiện này có khác gì vua đưa quân cho 1 thằng tướng đi óanh nước láng giềng có con vợ thằng vua láng giềng ngon. Nó óanh xong nó thịt mẹ mất, vua chỉ được hưởng sái 2.
Biển Xanh
26-05-06, 00:12
Marketing như một giai đọan của quá trình sản xuất lớn concerns itself rất ít với việc tạo ra thêm giá trị mà chỉ là hiện thực hóa giá trị cho phù hợp với nhu cầu. Các giải pháp trong marketing ít khi là duy nhất và không nhất thiết là tối ưu và vì thế mỗi giải pháp thiếu vắng cái duyên dáng của những phương cách một sống một còn. Mỗi giải pháp marketing đều có thể thay thế được tương đương bằng một giải pháp khác do quy trình lý luận thiếu chiều sâu căn bản của cả ngành học/thực hành cho phép một vấn đề có nhiều lời giải miễn là các lời giải đấy đều đi theo những cái cue có sẵn tích góp tổng hợp kiểu nhặt chỗ này tí chỗ kia tẹo từ những chuyên ngành khác rộng lớn, đích thực, tiệm cận với sự thật, và sâu sắc hơn.

Em hơi bận nên chỉ nói ngắn gọn thế này thôi. Anh Gấu có vẻ xem Marketing là một trò chơi Zero - Sum game, nghĩa là trong quá trình ứng dụng nó thì chẳng qua chỉ là làm cho tiền chảy từ túi người tiêu dùng sang túi nhà sản xuất chứ không tạo ra được cái giá trị mới mẻ gì cho xã hội. Cái này đại khái là sai vì nó cũng là một ngành mang lại win-win solution, cho cả người tiêu dùng và nhà sản xuất. Lý do khiến anh nghĩ như thế là vì anh chỉ tập trung phân tích 1 phần duy nhất của Marketing là Communicate the Value, mà bỏ qua những phần nền tảng khác là Choose the Value và Provide the Value. Mấy cái sales và Promotion chẳng qua chỉ là những công cụ để thực hiện các ý đồ marketing, và là giai đoạn cuối cùng, chứ đương nhiên bản thân nó không tạo ra giá trị. Nhưng việc anh nghiên cứu nhu cầu con người, tạo ra các kênh phân phối hợp lý và tiện dụng, etc., với mục đích là kích cầu tiêu dùng nhằm làm cho nền sản xuất hàng hóa và cuối cùng là làm cho nền kinh tế phát triển ngày một mạnh thì có phải là tạo ra giá trị không ah?, và cái đó có phải là cái mà mọi nền kinh tế đều hướng tới không ah?. Em có thể nói rằng thị trường Mỹ lớn mạnh cũng như nền kinh tế nước Mỹ phát triển được như ngày nay là do sự kích thích tiêu dùng đạt đến trình độ "state - of - the -art" của các nhà sản xuất Mỹ, và có được như vậy là nhờ một phần đóng góp đáng kể của Marketing (nếu như không nói là toàn bộ). Còn tất cả những việc còn lại, nghiên cứu, sản xuất, huy động vốn chẳng qua cũng chỉ phục vụ việc đáp ứng nhu cầu do Marketing tìm hiểu mà thôi.
Còn anh nói Marketing luôn luôn có những phương án thay thế và không thể tìm ra được một optimal choice, thế thì ngoài trừ những ngành khoa học chính xác và cơ bản như toán, lý, hóa là những ngành chỉ có 1 đáp số ra thì ngành nào chả như vậy, kể cả ngành kinh tế học của anh. Trong 1 giai đoạn nhất định, anh có thể chỉ ra là cung tiền bao nhiêu thì vừa đủ và kiềm chế được lạm phát không?, hay cũng chỉ là những sự lựa chọn tương đối về chính sách dựa trên mấy cái hàm MV = PQ và một loạt những công thức chỉ tiêu gì gì đó. Trong tài chính cũng thế, liệu anh có thể chỉ ra rằng 1 portforlio nào là tối ưu hơn tất cả những Portforlio khác, bond hay junk bond hay stock tối đa hóa được lợi nhuận và tối thiểu hóa rủi ro?. Thế nên Marketing cũng vậy thôi, chỉ là sự tiếp cận tương đối của những vấn đề khác nhau. Nhưng nếu nó kích thích được nhu cầu và từ đó kích thích sản xuất, làm cho GDP năm sau cao hơn năm ngoái thì vai trò của nó đã là đáng kể lắm rồi. Chưa kể đến chuyện nếu nó là Marketing ra thị trường quốc tế sẽ thúc đẩy xuất khẩu, tăng cường hợp tác quốc tế.....nói chung bịa ra thì nhiều lắm.
Vài dòng ngắn ngủi gửi tới anh thân mến :)
Gaup
26-05-06, 01:38
Trong tài chính cũng thế, liệu anh có thể chỉ ra rằng 1 portforlio nào là tối ưu hơn tất cả những Portforlio khác, bond hay junk bond hay stock tối đa hóa được lợi nhuận và tối thiểu hóa rủi ro?.

Cái này làm tốt. Anh cô chán đời đang định thi cái CFA giờ lải nhải mấy cái này nghe cũng được lắm.

Hôm nọ cô Biển Xanh hay ai nói trong một topic nào đó là cung tạo ra cầu, xong giờ lại nói nghe có vẻ như cầu tạo ra cung. Vậy thì cái nào quyết định cái nào đây?

Hay thôi bây giờ đổi chỗ, cô Biển Xanh sang bên anh chửi mắng marketing không tiếc lời, anh sang bên kia tụt quần tụt áo ra chiến lấy chiến để bảo vệ chân lý?

Anh thấy cô Biển Xanh suy nghĩ sáng sủa nhỉ, hơn anh nhiều, gái thế đề nghị dì Hấp cho vào sách đỏ ngay đi. Gái thế thì ôi ôi anh em ơi a la xô.

Hôm nay là một trong những ngày 4` phạch chả muốn làm gì. Buổi trưa đi lang thang lang thang cuối cùng mò vào trong cafeteria của World Bank ăn trưa lại nhớ đến chú em Atula mới ngày nào anh em còn leng keng dao đĩa ở đây giờ này đã không biết lang bạt phương trời nào. Liếc quanh thấy WB lắm con xinh ra phết. Có một đứa xinh xinh chọn món cá giống mình, lúc sau ra ăn thấy ngon quá nghĩ bụng con này chắc lúc này cũng đang sướng giống mình hố hố thật là một sự giao cảm đặc biệt, making love out of nothing at all.

Ngồi trong cái nhà ăn của WB lại nhớ 8 năm trước mình vác một đống resume xuống DC xin việc, vứt đến hơn chục cái chỗ quầy trả tiền nghĩ bụng sẽ có thằng nào đấy nhặt - thật là suy nghĩ trẻ con - marketing kiểu đấy chẳng ăn thua. Bây giờ ngồi nhìn xung quanh thấy người này người kia đến từ mọi nơi của thế giới - hồi bé mình tòan mơ tưởng vật vờ sau này sẽ ngồi ở những chỗ này hòanh tráng vãi con bà nó đ ái. Bây giờ ngồi đây rồi thì nghĩ không hiểu mục đích đích thực của cuộc sinh ra, lớn lên, sống mấy chục năm trên cái đời này thì là để làm gì - chẳng nhẽ chỉ để mặc quần áo đẹp đi ra đi vào. Ý nghĩa nào, mục đích nào, diễn tiến ra sao? Không có role model, không có ham muốn, không thèm khát, không có kích thích, khêu gợi gì cả. Cuộc sống lắm khi là một niềm thất vọng lớn các bác em ạ.

Cũng may là có Thăng Long giúp em hàng ngày bắt dòng suy nghĩ vào một vấn đề nhất định và suy nghĩ vặn vẹo về vấn đề đấy. Với cả có những người như em Biển Xanh và bác Hải Đăng cũng có thời gian để mà đối đáp chọanh chọe với mình.

Dạo này cuối tuần em còn trồng cây trong vườn, sáng sáng trước khi đi làm nhìn thấy lá cây hoa hồng nhú lên thêm một tí, cái cành hôm trước còn non nớt trắng bạch giờ đã chuyển sang phớt phớt hồng lại thấy có thêm một niềm vui.
Bắc Thần
26-05-06, 01:48
Dạo này cuối tuần em còn trồng cây trong vườn, sáng sáng trước khi đi làm nhìn thấy lá cây hoa hồng nhú lên thêm một tí, cái cành hôm trước còn non nớt trắng bạch giờ đã chuyển sang phớt phớt hồng lại thấy có thêm một niềm vui.

Thêm hình cho nó hưng phấn. Hươu đang ăn cỏ ngoài cửa sổ nhà anh này ...

http://img.photobucket.com/albums/v612/bac_than/IMG_0008.jpg
Biển Xanh
26-05-06, 03:55
Hôm nọ cô Biển Xanh hay ai nói trong một topic nào đó là cung tạo ra cầu, xong giờ lại nói nghe có vẻ như cầu tạo ra cung. Vậy thì cái nào quyết định cái nào đây?


Cái này anh cố tình bắt bẻ em, chứ anh thừa biết nó chẳng có gì mâu thuẫn cả. Cung tạo ra cầu, đến lượt cầu quay lại kích thích cung, quan hệ tương tác 2 chiều.



Hay thôi bây giờ đổi chỗ, cô Biển Xanh sang bên anh chửi mắng marketing không tiếc lời, anh sang bên kia tụt quần tụt áo ra chiến lấy chiến để bảo vệ chân lý?

Anh thấy cô Biển Xanh suy nghĩ sáng sủa nhỉ, hơn anh nhiều, gái thế đề nghị dì Hấp cho vào sách đỏ ngay đi. Gái thế thì ôi ôi anh em ơi a la xô.


Cái đoạn này em không hiểu, nhưng chắc hôm nay anh hơi moody, nói chuyện cũng hơi có phần khiếm nhã. Thôi em không nói nữa, anh giữ gìn ngọc thể :)
Phương Thảo
26-05-06, 08:09
Hồi hổm, em có nói rằng bài của bạn Sất bài nào cũng giống bài nào, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài ý. Hôm nay, để ý đọc bài của bạn Gấu già mới thấy thực ra Gấu già cũng thế. Bài nào cũng giống bài nào, nói một hồi rồi cũng quay về chuyện marketting/PR/khoe hàng (em xin lỗi các bác, em vẫn chưa phân biệt được 3 khái niệm này nên viết thế cho chắc ăn) bản thân.

Em hình dung, bây giờ giả Gấu già có một cuộc phỏng vấn, thì có lẽ nó sẽ là như thế này:




PV: Thưa anh Gấu, xin anh cho biết một số nhận định của anh về tình hình kinh tế Việt Nam hiện nay?

Gaup: Vâng, cách đây hai tuần phái đoàn thương thảo vấn đề WTO do bộ trưởng Trương Đình Tuyển dẫn đầu có đến nhà tôi chơi. Chúng tôi có tổ chức một cái party nho nhỏ gọi là cuộc hạnh ngộ anh em Việt Nam, đồng thời có luận bàn về một số vấn đề kinh tế Việt Nam. Trong cái không khí ngà ngà say, chúng tôi đã có một buổi tranh luận hết sức thú vị. Buổi tranh luận này làm tôi nhớ đến thời kỳ cách đây gần chục năm, khi tôi còn đang làm việc cho IMF Hà Nội. Ngày ngày tôi đọc tin kinh tế Việt Nam, tổng hợp lại và phân tích, rồi đưa ra những nhận định về chiều hướng và nguy cơ. Hàng ngày tôi làm việc với internet, với những phần mềm hết sức là tinh vi và mới lạ có những năng lực bằng trăm bằng ngàn sức người (ko phải mã lực mà là nhân lực) - tôi giao lưu với những con người giống như tôi ở khắp nơi trên thế giới (những người như thế này nói thẳng ra là không nhiều, nếu như không muốn nói là cực ít), cùng chung sức giải quyết những vấn đề hóc búa nhất của nhân loại - nói tóm lại, ngay từ thời kỳ đó, tôi đã là một thành viên của một đội ngũ tiên phong bảo vệ và giám sát đường đi của cả một xã hội.

PV: Vâng, nhân tiện anh có nhắc đến WTO, xin hỏi, theo quan điểm cá nhân anh, liệu có bao nhiêu phần trăm cơ hội cho Việt Nam?

Gaup: Vâng, xin được trở lại vấn đề WTO, một vấn đề hết sức thú vị. Tôi còn nhớ, cách đây 6 năm, khi tôi bay từ Ai Cập về Thái Lan. Hành trang trong tay chỉ là 1200 bức tranh papyrus, nghĩa là tranh giấy dó Ai Cập. Ở Bangkok, tôi thuê cái ổ chuột 2 đô một ngày ở đường Khaosarn, một khu phố tây ba lô giống ở Hàng Bạc. Tôi mua cái chiếu cói sáng sáng mang ra vỉa hè Khaosarn để bán tranh papyrus, 8 ngày mới bán được đúng một cái. Vâng, trong những ngày đói khổ đó, tiếp xúc với giới thợ thuyền, tôi mới thấm thía, hiểu ra được nhiều điều và đã hình dung ra một số giải pháp. Một trong những giải pháp đó là hội nhập WTO.

PV: Theo quan điểm cá nhân anh, để vào được WTO, Việt Nam cần phải làm gì?

Gaup: Vâng, vấn đề WTO là một vấn đề rất lớn, có phải thế không ạ? Rất, rất lớn. Nó ảnh hưởng đến sinh mạng của hàng triệu người nông dân Việt Nam. Ngày trước, nhà tôi ở khu Nghĩa Đô. Đầu đường vào nhà tôi, có một cái chợ, ở cái chợ đấy có những người quen của tôi, những người hàng xóm hoạt động. Họ hoạt động trong lĩnh vực nào? Có người thì hàng ngày phơi mặt ra mà bán 1 vài cân lòng lợn, người khác thì bán mớ rau, quả chanh, người nữa thì bán hay mặc cả để mua vài lạng thịt lẫn mỡ bèo nhèo, người nữa thì lái cái xe Wave tầu để chạy cuốc xe ôm kiếm ít tiền cho con đi học. Người ta nói năng và tranh giành nhau ầm ĩ lắm, đâu có được thân thiết, trí tuệ, thanh lịch như lúc chúng tôi thảo luận về hội nhập WTO. Vâng, đừng nói đến WTO, lắm người còn chưa biết IMF hay WB là cái gì nữa.

Ấy thế mà anh ạ, khi xưa tôi còn bé thì chính những cái người này nâng niu tôi, cho tôi uống thuốc, nấu cho tôi ăn, em trai tôi ốm phải đi cấp cứu cũng chính những người này ôm nó mà chạy bộ. Ngày đấy vị trí tuổi tác hay kể cả xã hội người ta hơn tôi nhiều lắm. Ấy thế mà rồi giờ thành ra thế này - tôi lớn tôi khôn tôi đứng gần đỉnh thiên hạ. Người ta thì vẫn vật lộn, và ngày càng vật lộn vất vả hơn, với những thứ kiếm sống hàng ngày.

Tất nhiên, tôi vẫn là người biết điều không bao giờ lên mặt với những người ân huệ xưa cũ đấy. Người ta yêu tôi hồi bé thế nào giờ vẫn như thế. Bao giờ nói chuyện với họ tôi cũng cố truyền đạt theo những cách họ hiểu được về những gì mới, tân kỳ, cải cách của thế giới hiện đại. Người ta thương tôi vì thay vì giữ những thứ đấy lại cho riêng tôi, để phân biệt hơn kém với người ta, tôi chia sẻ với họ những điều hay ho về những miền đất xa mà họ chẳng bao giờ đến được, hay những việc làm to lớn họ sẽ chẳng bao giờ làm - nói chuyện với tôi, họ không cảm thấy bị đẩy ra ngoài rìa xã hội hiện đại mà lại còn được chỉ ra những cách mà họ có thể tham gia làm những thành viên hết sức là chính đáng.

Mà không hiểu tôi nói chuyện này như thế với anh để làm gì nhở? Để khoe là tôi là người thương người, hết sức nhân bản, và tuyệt vời khiêm tốn? Tôi nghĩ chả phải vậy. Cái chính là tôi nhận thức ra là tôi xuất thân ra từ chính cái chỗ kém cỏi kia và tôi hiểu là mặc dù tôi phần nào đã thoát ly nhưng thoát khỏi hẳn cảnh sống đó là việc sẽ không bao giờ xảy ra. Khoảng cách giữa cái cao giá say mê tót vời của xã hội với những thứ tranh tụng bần hàn của người mua bán cò con kiếm sống là khoảng cách rất nhỏ - về địa lý thì chỉ vài ki lô mếch cách xa bờ hồ, về tâm lý là chỉ một vài phút giây ngồi yên mà suy nghĩ, về thực tế thì chỉ cần một bước đi sai, một sự không may là tôi lại từ đỉnh cao thế giới quay về làm chú xe ôm ở bản Đôn cả đời không ngóc đầu lên được.

PV: Vâng, rất cảm ơn những chia sẻ hết sức có ý nghĩa của anh. Như vậy, theo tôi hiểu, vấn đề WTO là vấn đề không phải của riêng ai. Có phải thế không ạ?

Gaup: Đúng vậy. Vấn đề WTO là vấn đề không phải của riêng ai. Khi tôi còn bé, tôi đã từng đặt cho mình những tiêu chuẩn tót vời, những giá trị mà chỉ khoảng 0.0001% của nhân loại có thể đạt được. Bây giờ, khi đã đạt được nó rồi, khi đã ngồi cùng bàn với những người ngày xưa tôi chỉ có thể nhìn thấy trên tivi, những con người ưu tú đến từ khắp nơi trên thế giới, ngồi ở những vị trí luôn là ước mơ của nhân loại, tôi lại nghĩ đến những người khốn khổ.

Chả nói đâu xa xôi như Việt Nam, Campuchia, Lào, Miến Điện..., ở Berkley Spring, West Virginia chỉ cách DC, nơi tôi ở, có 100 dặm. Cảnh sống của người dân ở đấy, tương đối mà nói, không khác cảnh người Nghĩa Đô Hà Nội là mấy. Tôi cũng được may mắn đi nhiều nước khác nữa rồi, đến nhiều nơi hoành tráng của con người - mà ở bất kỳ chỗ hoành tráng nào tôi đều thấy giống như Hà Nội, cảnh đẹp đan xen với cảnh xấu, chỗ tù túng ở chung lẫn với cái bần cùng lắm khi không thể bóc tách được riêng rẽ. Loại bỏ những thứ địa lý đi thì thế giới này mọi nơi đều giống nhau hoàn toàn anh ạ. Cảnh sắc thiên nhiên (natural landscape) thì khác nhau nhưng cái human landscape thì ở mọi nơi đều là một.

PV: Vâng, xin cảm ơn anh Gaup.

Gaup: Vâng, cảm ơn anh. Nhìn anh phỏng vấn tôi lại nhớ đến thủa hàn vi ngày xưa. Hồi tôi hai mươi tuổi, làm Editor-in-chief cho tạp chí Egypt Today, North Korea News Express....
Gaup
26-05-06, 10:42
Bác Phương Thảo, cảm ơn bác hiểu em. :)) Dấu hiệu tuổi già bác em ạ, cố gắng bám lấy chút hào quang quá khứ như một cô gái nhìn lại mớ bra tuổi 20 của mình mà thấy lòng đau xót, biết bao nhiêu nước đã chảy qua quần.
dao_hoa_daochu
26-05-06, 12:13
Anh Đào mến, anh nói cái gì cũng hay cũng đúng. Bây giờ anh nói tẹt ra đi để người khác còn sửa cho anh. Chứ anh cứ nói giọng trên cơ lửng lơ con cá vàng thế thì ai mà biết ann sai ở đâu mà sửa cho anh được. Cứ mạnh dạn lên nhé.
Vầng, chả nói thì em cũng thừa hiểu là các bác em khát khao mong đợi. Nhưng mà cái này thực ra thì lại chỉ là một cái chiện nhỏ như cái tí chảy thõng xuống thôi. Một hoạt động kinh doanh bất kỳ thì nói chung là sẽ phải có đủ cả marketing, pr và advertising và nếu như mà cùng là những cái chiện mà cùng xảy ra trong một hệ thống nhằm hướng tới một số tiêu chí một số kết quả nhất định thì logic tự nhiên là cũng y như là hai vợ chồng trong một cuộc sống gia đình tẻ nhạt phèo phọt một cuộc chết dần y như là lìn thì những cái thứ trên chúng nó cũng phải có thứ nhất là những sự phân biệt thứ hai là những mối quan hệ lẫn nhau. Những cái việc mà sẽ phải làm trong một hoạt động kinh doanh thì đương nhiên là vô số kể nhưng ở một mức độ nào đó thì cũng hết sức đương nhiên là hoàn toàn có thể phân loại chúng ra và sắp xếp lại rồi nối chúng bằng những mũi tên trong một biểu đồ logic hoặc là sắp xếp chúng vào những cái bảng và đánh số chỉ mục heading một heading hai... thành hình cây cho chúng - ưu nhược điểm là theo cách thứ hai thì dữ liệu sẽ bị lặp nhưng theo cách thứ nhất thì sẽ lại phải biết vẽ hố hố... Tóm lại là đến bốt sau em chỉ cần bỏ vài phút để nguệch cái biểu đồ hoặc là bôi cái cây đánh số ra, thì hình dung của các bác em sẽ lập tức được trở nên rõ ràng ngay tia sáng xiên qua màn đêm tăm tối hoàn toàn không cần thiết phải ngẩng đầu lên mà vẫn có thể thấy đẹp dịu dàng mà không chói lóa là vầng mặt trời của em hố hố...

Cơ mà đấy là chiện sau. Còn bi giờ. Em hết sức là miễn cưỡng phải tâm sự hết sức là chân tình với các bác em về một sự thật vô cùng là cực kỳ là phũ phàng là thông qua cái cung cách tranh luận về marketing ở đây thì phải cay đắng mà thừa nhận là các bác em nói chung thì không phải là bọn học giỏi.

Nói thế, đương nhiên là đầu tiên, các bác em sẽ bị tự ái, sau đó, các bác em sẽ phải cố tỏ ra là mình không bị tự ái và cố tỏ ra là nhã nhặn mà không dấu đi vẻ cố gắng phải nhún nhường mà hỏi lại "Thế học giỏi - thì là phải như nào?" Nhiều bác em ở đây (nếu như không muốn nói là "đa phần") là đi học bằng khìn của bố (hay là bất hạnh hơn - của mẹ), và đa phần là học ở những trường lèng phèng. Ở những trường kiểu đó, chỉ cần học gạo - vẫn có thể cố để được điểm tốt. Một số các bác khác, có bố/mẹ giàu hơn, hoặc là do nỗ lực thật sự của bản thân, thì thật sự là đã được học ở những trường tốt, ở những trường này, điểm tốt đương nhiên là thực chất hơn và khó mà đạt được hơn - nhưng, các bác vẫn có thể đạt được - và nói chung, thì như thế thì cũng đã có thể coi là giỏi. Nhưng dù là rơi vào trường hợp nào đi nữa, thì một người đi học đạt kết quả tốt thì nói chung đã có thể coi là một "người học giỏi"? Kết quả tốt, nói chung thì là để cho chiện "về sau", và với đa số, thì chiện "về sau" ấy nói chung là sẽ chỉ có mỗi một cái giá trị duy nhất là để bôi cái kết quả đấy vào các kiểu hồ sơ này nọ khác nhau. Còn kiến thức thật sự học được (hoặc không học được) - chắc là sẽ chả sử dụng được nhiều. Thế nào cũng được - đấy vẫn là chiện "về sau". Phật Đà anh em bảo "quá khứ không còn tương lai chưa biết chỉ có hiện tại thì mới là thật" - Với một người đang đi học, thì cái chiện đang đi học - mới là chiện thật sự đáng nên phải quan tâm nhất. Mong muốn chung, thì nói chung có lẽ sẽ là


"Học phải Giỏi

Học phải Sướng?"

Chiện này các bác có công nhận không? Nếu như mà công nhận, thì lúc nữa em vào, em sẽ triển khai tiếp...
TheDifference
26-05-06, 12:20
Thằng Đào em anh từ hôm nghe Sất tuyên bố chính thức theo đuổi đến nay trốn trong toilet lâu quá nên có triệu chứng Tầu hỏa vào ga rất rõ ràng. Mọi người đang bàn về marketing, học giỏi học giỏi cái x gì ở đây mà mày lảm nhảm hết mịa nửa trang màn hình thế em?
dao_hoa_daochu
26-05-06, 12:48
À thì bàn mãi hết cbn mấy trang về marketing lòng vòng viện dẫn đủ thứ tiếng anh tiếng việt sách này sách kia ra mà cuối cùng thì vẫn lùng bà lùng bùng khái niệm đẻ ra khái niệm blah blah... thì suy ra là học dốt mà học dốt thì bi giờ tốt nhất là nên nói chiện học làm sao cho vừa giỏi vừa sướng rồi lúc nào giỏi hơn thì lại nói chiện marketing tiếp may ra thì nó mới rõ ràng hơn được hiểu chưa thằng già trăng gió à quên trăng + tró hố hố...
Sất
26-05-06, 12:51
thôi, em dả bạn Đào cho bạn Hấp với bạn Gấu với bạn Díp chữa hộ em.

Em chả đùa nữa đâu.
Biển Xanh
26-05-06, 19:24
Ồ lâu lắm rồi Đào viết em mới hiểu Đào muốn nói gì, mừng quá cơ. Em công nhận Đào đúng, quá uyên thâm và sâu sắc, duy chỉ có điều là em không đi học bằng tiền bố mẹ mà là bằng tiền người yêu, nên không biết có bị liệt vào loại đáng xấu hổ như Đào đang phân tích không. Anyway, chẳng quan trọng lắm, Đào viết tiếp đi ạ.
dao_hoa_daochu
26-05-06, 19:37
Ồ lâu lắm rồi Đào viết em mới hiểu Đào muốn nói gì, mừng quá cơ. Em công nhận Đào đúng, quá uyên thâm và sâu sắc, duy chỉ có điều là em không đi học bằng tiền bố mẹ mà là bằng tiền người yêu, nên không biết có bị liệt vào loại đáng xấu hổ như Đào đang phân tích không. Anyway, chẳng quan trọng lắm, Đào viết tiếp đi ạ.
Hờ hờ... cái thằng này hay quá nhờ!..
Hay là Biển Xanh kể sơ bộ cái đi, chiện kiểu này hiếm lắm cơ... chắc là phải hay lắm đây, còn hơn cả chiện học giỏi học sướng! Nào... nào...
kanban
27-05-06, 00:39
Vầng, chả nói thì em cũng thừa hiểu là các bác em khát khao mong đợi. Nhưng mà cái này thực ra thì lại chỉ là một cái chiện nhỏ như cái tí chảy thõng xuống thôi. Một hoạt động kinh doanh bất kỳ thì nói chung là sẽ phải có đủ cả marketing, pr và advertising và nếu như mà cùng là những cái chiện mà cùng xảy ra trong một hệ thống nhằm hướng tới một số xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx


"Học phải Giỏi

Học phải Sướng?"

Chiện này các bác có công nhận không? Nếu như mà công nhận, thì lúc nữa em vào, em sẽ triển khai tiếp...

Thằng Đào thử heading rõ thêm về cái chỗ mày chảy đỏ nhoe đỏ nhoét ở trên rồi xin chị BX lúc nào có thời gian chị ấy lau nước mắt nước mũi cho, đi em.
Biển Xanh
27-05-06, 06:24
Hờ hờ... cái thằng này hay quá nhờ!..
Hay là Biển Xanh kể sơ bộ cái đi, chiện kiểu này hiếm lắm cơ... chắc là phải hay lắm đây, còn hơn cả chiện học giỏi học sướng! Nào... nào...
Phong độ của Đào đang lên thì Đào cứ viết đi cho nó liền mạch, chứ sao lại cứ phải kéo em vào. Khi nào bài của Đào không ai muốn đọc nữa thì em lại vào viết tiếp giữ khách cho Đào, okay?.