Lời nói dối chân thật,

hoicanh
28-04-06, 15:45
Anh Lê Kiên Thành, con trai của cố TBT Lê Văn Duẩn vừa tiết lộ nhiều tin động trời trong bài phỏng vấn trên VNN. Toàn văn ở đây:
http://vietnamnet.vn/psks/2006/04/565499/

Trích:

Sau này, cha tôi có kể lại cho chúng tôi nghe kỷ niệm về một lần ông dám… nói dối TƯ, nhưng là nói dối vì toàn cục, vì mục đích thống nhất đất nước. Đó là năm 1959, ông sang Trung Quốc và Liên Xô xin ý kiến về việc đánh Mỹ nhưng bị cản rất dữ dội. Họ có lý của họ vì cho rằng Mỹ rất mạnh, không chừng nếu đánh thì không những không giải phóng được miền Nam mà còn mất cả miền Bắc, thậm chí có thể gây ra thế chiến thứ III, còn việc thống nhất đất nước thì cần phải có thời gian lâu dài hơn nữa.

Thế nhưng, là người nắm vững quy luật của Cách mạng Việt Nam, càng để lâu, máu xương của đồng bào càng đổ nhiều, ông quyết định thưa với Bác và TƯ: “Các đồng chí ấy ủng hộ…”

Và sau này, việc ông nói trong một cuộc họp: “Chúng ta không được sợ Trung Quốc, Liên Xô, không sợ Mỹ” cũng đã khiến TƯ lúc đó bị sốc. Trong một cuộc họp khác, ông Hoàng Văn Hoan đã đứng lên chất vấn: “Thưa Bác tôi muốn anh Ba giải thích lại là tại sao trong cuộc họp trước, anh Ba lại nói là không được sợ TQ, không được sợ LX – có nghĩa là gì?” Nghe thế, ông Nguyễn Chí Thanh vụt đứng dậy nói: “Thưa Bác, điều anh Ba nói là rất đúng và cực kỳ cần thiết”. Tất cả mọi người đều vỗ tay.

Khi đã vượt qua sự khó khăn ban đầu bằng tinh thần độc lập tự chủ và thái độ kiên quyết, về sau, chúng ta đã nhận được sự ủng hộ toàn diện và mạnh mẽ của Liên Xô và Trung Quốc.

Hết lời trích.

Thật kinh khủng! Ý chí của một người quyết định đến cả vận mệnh dân tộc.
Theo các bạn, lịch sử sẽ phán xét về việc này thế nào nếu đấy là sự thật. Em cũng nghi anh Thành chuyên gia đánh bóng mạ kền muốn tô vẽ cho ba anh (chính là anh Ba) mà thôi.

Còn đoạn này thì hơi khó hiểu.

Trích:

- Quan hệ của cha anh với Tướng Giáp thế nào?

- Tôi chỉ dẫn một câu mà mà Tướng Giáp hay nói với cha tôi: Đời tôi đi làm cách mạng là nhờ anh Ba. Cha tôi thì nói lại là: Những gì mà tôi giúp anh là vì tôi nhớ đến người vợ đầu của anh.

Hết trích.

Không biết tướng Võ Nguyên Giáp gặp anh Ba lúc nào nhỉ. Theo em biết thì anh Ba có giác ngộ tướng Giáp theo cách mạng đâu nhỉ. Bác nào thạo sử giúp em với.
hoicanh
28-04-06, 15:54
Tư liệu về tướng Giáp để tham khảo:

VÕ NGUYÊN GIÁP: NGƯỜI “CHIẾN SĨ” SỐ 1

“Ải thẩu dú Điện Biên! Ải thẩu dú Điện Biên!”. Người dân Điện Biên gọi ông là “Ải thẩu”, từ tiếng Thái dành cho người mà họ kính yêu nhất. Chuyến đi Điện Biên Phủ hôm 17-4 vừa qua là chuyến đi được nôn nao chờ đợi của Đại tướng. Đã 50 năm qua, Điện Biên Phủ là một cái gì đó thật thiết tha trong lòng ông. Năm 2001, nhân sinh nhật lần 90 của mình, có hai người khách từ Điện Biên Phủ được Đại tướng mời về Hà Nội. Đó là hai cụ Bạc Cầm Bóng và Lò Văn Nhay, hai người giúp việc thời Đại tướng ở Sở chỉ huy Mường Phăng. Cụ Bóng về đến Hà Nội, vừa bước vào được Đại tướng đón bằng tiếng Thái: “Hoọt lươn te điều ti noọng căn - Về đây là nhà, đừng khách sáo nhé”. Cụ Bóng chỉ còn biết ôm lấy vị tướng già mà khóc. Hai ngày trước chuyến đi lên Điện Biên. Hà Nội mưa. Đại tướng hỏi: “Cậu định viết về tôi?”. Ông đưa ra tờ Le Monde, số mới nhất, in chân dung ông trên trang bìa và dòng chữ Ma Victoire (Chiến thắng của tôi)”. Ông than phiền: “Tại sao họ lại viết như vậy!”. “Điện Biên Phủ là chiến thắng của cả dân tộc, cậu đừng viết về tôi”. Cựu tổng giám đốc Thông tấn xã, ông Đỗ Phượng, kể: Có lần Thông tấn xã muốn xuất bản một bộ sách ảnh về ông, nhưng khi xin ý kiến, ông không chịu. Đại tướng nói: “Có biết bao anh hùng đã hi sinh, một tấm ảnh để lại cũng không có…”. Thăm Điện Biên Phủ, nơi những chiến thắng đang được cố gắng tái hiện, vẫn thấy ở khóe mắt ông nước mắt. Đại tướng Võ Nguyên Giáp sinh năm 1911 tại thôn An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, Quảng Bình. Tướng Giáp kể: “Ông ngoại tôi vốn là một lãnh binh theo nghĩa quân Cần Vương, mỗi khi Tây về làng bà ngoại lại phải bỏ mẹ tôi vào quang thúng gánh chạy”. “Mỗi lần trở lại Điện Biên Phủ, tôi tới nghĩa trang liệt sĩ dưới chân đồi A1 thắp nén hương tưởng niệm những người đồng đội đã nằm lại đây. Đứng trước rất nhiều ngôi mộ không có tên, tôi hình dung ra anh chiến sĩ trẻ tới chiến trường giữa trận đánh, chiến đấu bên những người đồng đội chưa kịp biết tên mình và mình cũng chưa kịp biết là ở đơn vị nào...” Võ Nguyên Giáp, trong Hồi ức Điện Biên Phủ, điểm hẹn lịch sử, nói về sức mạnh vô địch của chiến trang nhân dân Những năm học ở Trường Quốc học Huế, cậu Giáp học rất xuất sắc, thường tới nhà cụ Phan Bội Châu đàm đạo và được cụ Phan cho mặc sức sử dụng kho sách của mình. Giáp cũng chơi thân với thầy giáo Đặng Thai Mai. Con gái cụ Mai, bà Đặng Bích Hà, sau này là phu nhân đại tướng, kể: “Ba tôi lớn hơn nhà tôi một giáp, nhưng hai người là bạn vong niên, rất thân nhau”. Năm ông 16 tuổi, người Pháp đuổi học anh Nguyễn Chí Diểu, một học sinh hơn Giáp 3-4 tuổi. Giáp khởi xướng một cuộc bãi khóa để phản đối. Vì sự kiện ấy Giáp bị đuổi học, về làng. Anh Nguyễn Chí Diểu đến An Xá tìm Giáp: “Chúng tôi đã lập Đảng Tân Việt”. Giáp bảo: “Tôi đi với anh”. Tham gia Đảng Tân Việt, Võ Nguyên Giáp góp phần tích cực đưa Tân Việt tham gia Đông Dương Cộng sản đảng. Vừa hoạt động cho Đảng, vừa viết báo Tiếng Dân, vừa tự học. Tháng 10-1930, Giáp bị bắt cùng với thầy Đặng Thai Mai và nhiều người khác, trong đó có Nguyễn Thị Quang Thái, em gái nữ sĩ Nguyễn Thị Minh Khai. Hơn một năm sau ra tù, thầy Mai bị đuổi khỏi Trường Quốc học, về Vinh sinh sống và hoạt động, Giáp ra theo. Năm thầy Mai ra Hà Nội dạy học ở Trường Thăng Long, Giáp cũng ra Hà Nội, vừa dạy sử ở Thăng Long, vừa tự học lấy bằng cử nhân luật và kinh tế. Năm đó, cô con gái cưng của thầy Mai, Đặng Bích Hà, mới chỉ lên bốn, lên năm. Năm 1929, 18 tuổi, lần đầu tiên tướng Giáp ra Hà Nội. Một người đồng chí của ông ở Tân Việt, ông Nguyễn Văn Tạo, dẫn ông ra Cửa Bắc, thành Hà Nội để nhìn hai vết đạn đại bác của Pháp đánh dấu thành Hà Nội thất thủ. Tướng giữ thành Hoàng Diệu tự sát. PGS Đặng Bích Hà kể: “Lúc dạy học ở Thăng Long, ông Giáp hay đến nhà chơi. Ông thường nói về tinh thần yêu nước và quá khứ anh hùng. Ông vẫn thường dẫn học trò ra đê Giảng Võ coi mộ Francis Garnier; ra Cầu Giấy chỉ cho học sinh mộ Henri Rivière để nung nấu họ tinh thần chống Pháp”. Nhà văn Hữu Mai, người gần gũi và đã từng chấp bút một số hồi ký của tướng Giáp, nói: “Hồi đó, trước tàu đồng súng lớn của giặc Tây, mất nước như là một định mệnh của các nước yếu. Lịch sử trước đó chưa từng có nước phương Đông nào phá được một đồn Tây. Nhưng đến Điện Biện Phủ thì nước yếu VN đã phá được cả một tập đoàn cứ điểm”. Điện Biên Phủ đã đi vào lịch sử bằng chính chiến thắng trước người Pháp chứ không chỉ đi bằng sự tuẫn tiết như Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương… Và, không biết có phải là “một sự an ủi của lịch sử” mà tướng Giáp, sau khi chỉ huy trận Điện Biên Phủ, đã về sống trên con phố mang tên vị tướng Hoàng Diệu tuẫn tiết. Lần ra Hà Nội năm đó (1929) của Giáp là để bàn với chi bộ Vinh và Hà Nội tổ chức cho nữ đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai đi thoát ly. Theo lời kể của chị Hồng Anh, con gái Tướng Giáp: “Chính vào dịp này, cha tôi lần đầu tiên nghe nhắc đến cái tên Nguyễn Thị Quang Thái, cô em gái trẻ, thông minh và rất xinh của Nguyễn Thị Minh Khai. Trong chuyến tàu cha tôi trở lại Huế, tới Vinh thì gặp mẹ tôi lên tàu, cùng với một nữ sinh Đồng Khánh. Lúc đó mẹ tôi mặc áo dài, tóc để xõa, da trắng, gương mặt sáng. Nhưng điểm gây ấn tượng với cha tôi nhất là đôi mắt”. Năm 1935, họ cưới nhau. Tướng Giáp bên tượng đài chiến thắng Điện Biên Phủ trên đồi A1. Năm 1940, Võ Nguyên Giáp và Phạm Văn Đồng được tổ chức đưa sang Vân Nam. Giáp chia tay với người vợ trẻ Nguyễn Thị Quang Thái khi họ vừa có Hồng Anh, con gái đầu lòng. Đó là lần chia tay cuối. Sau khi Giáp ra đi, Nguyễn Thị Quang Thái bị Pháp bắt và năm 1944 chết trong nhà tù. PGS Đặng Bích Hà kể: “Lúc đó (1946) gia đình tôi ở Sầm Sơn, chính phủ thân Nhật mời cha tôi giữ một chức bộ trưởng. Cha tôi không nhận. Ông chuyển ra Hà Nội. Anh Giáp tìm tới thăm”. Năm ấy, Võ Nguyên Giáp đã không khỏi ngỡ ngàng vì Đặng Bích Hà lúc này không còn là một cô bé con nữa. Cô đã bước sang tuổi 19, đẹp và hưởng trọn tinh thần giáo dục của người cha, giáo sư Đặng Thai Mai. Mối tình của họ đã đưa bà theo ông lên chiến khu, sinh cho ông thêm hai cô gái, và đúng năm 1954 sinh hạ người con trai thứ nhất, đặt tên là Võ Điện Biên. Các con ông, kể cả người con gái đầu Võ Hồng Anh, phần lớn sống quây quần bên ông trong một ngôi nhà có vườn rộng nhưng đồ đạc thì hình như đã có từ rất lâu rồi. Một người có nhiều năm làm việc ở tổng hành dinh (nơi lãnh đạo ta chỉ huy cuộc kháng chiến chống Mỹ) thiếu tướng Lê Phi Long, cục phó Cục Tác chiến, nói: “Tôi đã thử rất nhiều lần và thấy không đủ sức để viết nổi chân dung của ông, tướng Giáp”. “Với 30 năm làm tổng tư lệnh và gần 50 năm tham gia chính sự ở cấp cao nhất, ông đã tỏ ra là người có phẩm chất phi thường trong mọi lĩnh vực của chiến tranh; khó có một vị tướng soái nào có thể so sánh với ông trong việc kết hợp chiến tranh du kích với chiến tranh chính qui ở trình độ cao... Cuộc đời của ông Giáp gắn liền với chiến đấu và chiến thắng, đã làm ông trở thành một trong những thống soái lớn của tất cả các thời đại”. (Ký giả người Anh Peter Macdonald trong cuốn Giap, les deux guerres d’Indochine) “Ông không chỉ trở thành huyền thoại mà có lẽ còn trở thành một thiên tài quân sự lớn nhất thế kỷ 20 và một trong những thiên tài lớn nhất của tất các thời đại”. (Nhà sử học Mỹ Cecil Curry trong cuốn Victory at any cost) Khi phân công trong Đảng, Bác Hồ nói: “Việc quân sự giao cho chú Giáp”. Bác Hồ cũng đã từng cử Võ Nguyên Giáp sang Trung Quốc học quân sự. Nhưng trên đường đi, Chiến tranh Thế giới thứ hai đưa người Pháp ở chính quốc vào thế thua, Bác thấy thời cơ tới nên gọi ông trở lại. Từ đó ông không có thêm cơ hội để học qua bất cứ một trường lớp quân sự nào. Nhà sử học Dương Trung Quốc, một người làm việc khá nhiều với tướng Giáp, nói: “Có lẽ những năm dạy sử ở Trường Thăng Long đã hình thành nên tư duy quân sự của ông”. Thiếu tướng Lê Phi Long cho rằng: “Ngoài tài năng còn có một yếu tố quan trọng khác, ông là một người có đầu óc thực tiễn ghê gớm, luôn tổng kết trong thắng trong bại để tìm ra cách đánh mới”. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại tướng đã quyết định thay đổi cách đánh từ “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chậm, thắng chắc”. Một quyết định mà theo GS Phan Huy Lê, trở thành nhân tố làm nên Điện Biên Phủ. Một quyết định mà theo thượng tướng Lê Trọng Tấn, nếu không đưa ra thì toàn bộ lực lượng của ta đã bị “phơi áo” trong lòng chảo Điện Biên rồi. Nhưng quyết định đó không chỉ là kết quả của “11 ngày đêm trăn trở”. Theo thiếu tướng Lê Phi Long, kể từ tháng 5-1953 sau trận Nà Sản, Đại tướng đã quyết định thành lập một tổ nghiên cứu 24 người nằm trong rừng lim khu căn cứ Định Hóa để “chuẩn bị lý luận đánh tập đoàn cứ điểm”. Tướng Giáp là vị tổng tư lệnh trực tiếp chỉ huy hai cuộc kháng chiến đi đến thắng lợi cuối cùng. Cả hai cuộc chiến ấy ông đều có một “cơ duyên” với thượng tướng Lê Trọng Tấn. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị do tướng Lê Trọng Tấn chỉ huy đã cắm cờ trên nóc hầm tướng De Castries. Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, lúc đầu “cánh quân chủ yếu” được xác định là Quân đoàn III, đánh từ Tây nguyên. Nhưng cuối cùng, “Cánh duyên hải” của tướng Lê Trọng Tấn, sau khi nhận được mệnh lệnh “thần tốc” trực tiếp từ tướng Giáp, đã tiến thẳng vào Sài Gòn cắm cờ trên dinh Độc Lập vào trưa 30-4. Tướng Giáp kể lại rằng vào cái buổi trưa lịch sử ấy, sau khi ra nốt những mệnh lệnh cuối cùng để giải quyết chiến trường, ông đã rời tổng hành dinh, lặng lẽ đi bộ ra bờ hồ. Có lẽ đó là những giây phút hạnh phúc nhất của ông. Năm 1975, giải phóng miền Nam. Năm 1977, Đại tướng Võ Nguyên Giáp thôi đảm trách bí thư Quân ủy trung ương và bộ trưởng Bộ Quốc phòng, những chức vụ mà ông được giao kể từ năm 1946. Năm 1982, ông thôi giữ chức ủy viên Bộ Chính trị. Năm 1983, ông kiêm nhiệm chủ tịch Ủy ban Quốc gia về sinh đẻ có kế hoạch. Cũng trong năm 1983 ấy, ông về quê, rồi đi bộ ra chợ Tréo ở huyện Lệ Thủy, Quảng Bình. Đến giữa chợ, ông hỏi: “Bún chợ Tréo chấm ruốc, giờ có còn ngon không?”. Mấy người dân quê nghe, òa khóc. Đại tướng từng nói với tôi: “Tôi là một người lạc quan. Dù trong tình huống nào tôi cũng không thấy buồn phiền”. Những người sống và làm việc nhiều năm với ông đều có nhận xét như vậy. Nhà văn Hữu Mai nói: “Ngay cả khi sóng gió nhất, ông vẫn bình thản như không”. Theo lời kể của chị Hồng Anh với nhà báo Lương Bích Ngọc: “Sau những giờ làm việc liên tục, ba tôi thư giãn bằng cách chơi đàn piano. Mấy năm gần đây ba tôi tập thiền và đi bộ nhiều”. Nhưng hơn cả những điều có thể diễn đạt bằng chữ là uy nghi không thể che giấu được của ông. Cao hơn cả mọi nghi lễ, người dân và các chiến sĩ đã đón ông bằng tất cả lòng ngưỡng mộ khôn tả. Lòng ngưỡng mộ, chắc chắn không chỉ của một thế hệ này.
Huy Đức Báo Tuổi trẻ Chủ nhật ..
giangthu
28-04-06, 18:53
Lê Kiên Thanh nổ quá sức. Thật ra ông Lê Duẫn tiếm quyền thấy rõ. Di sản này là hậu họa của chiến tranh Trung Việt năm 79. Sách Tàu nói là ổng vị cuồng chứ chẳng phải sáng suốt gì ráo.
nghuy
28-04-06, 19:57
Đọc xong bài của anh Thành mình cũng hơi mắc cười, anh Duẩn liêm khiết thiệt cả đời không để lại được gì cho con. Làm bí thơ kể ra cũng nghèo nhể??
nhaphat
28-04-06, 20:12
Nhìn nhận về một nhân vật lịch sử phải có thời gian và tư liệu đầy đủ, thường thì họ có cả công lẫn tội. Tôi chỉ thấy ông Thành Marketing cho mình rất giỏi, không hổ danh doanh nhân VN...
FOG
28-04-06, 21:03
Bạn nào từng ở Nga thời 198x hãy kể lại chuyện chuyên cơ của bác Lê chở gì sang nước mẹ mỗi năm 2 lần cái nhể?
Trong lúc bác đi trình báo lãnh tụ Leonid Ilich thì các chị An Nga mang cái gì cho anh em Mạc Tư Khoa ấy nhể?
giangthu
29-04-06, 06:44
Rõ ràng là chơi xấu trong trận Mậu Thân thế mà còn đem ra khoe. Người ta đang đón giao thừa thiêng liêng thì nổ súng. Mấy chiến công kiểu này thì nhục chứ hay ho gì mà cha tôi này nọ.

Ông Lê Duẫn này là dân nhà quê đại cán làm cách mạng cho nên để lại thảm cảnh. Nhờ ổng mà bây giờ muốn liên minh với Mỹ cũng không thể nào làm nổi. Muốn chơi lại với Trung Quốc cũng không làm nổi. Nó càng đẩy hậu vận của Việt Nam vào chỗ bế tắc không lối thoát. Rõ ràng từ những thập niên 60, tổng thống Mỹ gởi rất nhiều thư tới Hồ Chí Minh ở Bắc Bộ Phủ tìm giải pháp và kèm theo rất nhiều đường mật viện trợ nhưng coi bộ thư tới phủ chủ tịch bị ổng dìm hết ráo.

Ổng quê ở Bích La Quảng Trị, cả nhà đều lợi dụng chức quyền cho cả làng lên định cư ở Lao Bảo đặng buôn lậu. Chuyện này ai cũng biết.
wasabi
29-04-06, 07:27
Rõ ràng là chơi xấu trong trận Mậu Thân thế mà còn đem ra khoe. Người ta đang đón giao thừa thiêng liêng thì nổ súng. Mấy chiến công kiểu này thì nhục chứ hay ho gì mà cha tôi này nọ.

Ông Lê Duẫn này là dân nhà quê đại cán làm cách mạng cho nên để lại thảm cảnh. Nhờ ổng mà bây giờ muốn liên minh với Mỹ cũng không thể nào làm nổi. Muốn chơi lại với Trung Quốc cũng không làm nổi. Nó càng đẩy hậu vận của Việt Nam vào chỗ bế tắc không lối thoát. Rõ ràng từ những thập niên 60, tổng thống Mỹ gởi rất nhiều thư tới Hồ Chí Minh ở Bắc Bộ Phủ tìm giải pháp và kèm theo rất nhiều đường mật viện trợ nhưng coi bộ thư tới phủ chủ tịch bị ổng dìm hết ráo.

Ổng quê ở Bích La Quảng Trị, cả nhà đều lợi dụng chức quyền cho cả làng lên định cư ở Lao Bảo đặng buôn lậu. Chuyện này ai cũng biết.
Thế mà em hổng biết. :D Cái này vi phạm 3P à nghen. :D

PS: Thế nào mà em tưởng mấy chiến sĩ "Xuân này con không về"...?
HaiDang
29-04-06, 10:19
Hị hị chiện về bác Ba Duẩn thì nhiều giai thoại lắm, nói ra lại sợ vi phạm 3P, con mụ Hấp nó lại xóa :)

Thôi tìm chiện khác nói vậy.
giangthu
29-04-06, 13:48
Hình như đụng tới Lê Duẫn không phạm 3P.
FOG
29-04-06, 14:49
Hình như đụng tới Lê Duẫn không phạm 3P.

Bạn Hap lừa các bạn đấy. Bạn ý cứ để yên cho mọi người bàn tán, sau đó bạn ý xem có thù với bạn nào thì cắt rụp.

Tách bạch "P" với cuộc sống là không thể. Chả hiểu nguyên lý 3P là để làm gì? Chắc cũng giống luật giao thông. Mọi người cứ vô tư vi phạm đi, nhưng anh khoái giết chú nào thì anh đòm đòm cho phát chết tốt. Lý do: vi phạm 6P.
giangthu
29-04-06, 20:57
Cứ cho là không vi phạm đi để bàn chút tới lịch sử nước nhà mà người trong nước cũng đâu có biết.

Thật ra ổng tiếm quyền để sáng lập ra quốc hiệu "Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam". Rõ ràng, điều này là một sai lầm ghê gớm vì khi Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa sáng lập là giữa thanh thiên bạch nhật. Giả sử ngoài Bắc Việt cho rằng Việt Nam Cộng Hòa là chính quyền phi pháp thì sự kiện sáng lập quốc hiệu mới làm sự tồn tại của nền dân chủ cộng hòa chỉ là lâm thời. Do tham vọng cá nhân của họ Lê mà quốc hiệu Việt Nam nghe nó rất là "mắc cười". Vì sao? Vì ổng rất ghét Tàu cho nên bỏ quy phạm ngôn ngữ và diễn đạt thuần nôm để thành tên nước (đó chắc là niềm tự hào của ổng). Nhưng rõ ràng không ai đặt tên nước từ xưa tới nay một cách nhà quê như vậy. Việt Nam chỉ là yếu tố phụ cho cương lĩnh chủ nghĩa. Ngoài ra ổng cũng đổi luôn quốc kỳ. Quốc kỳ năm cánh không phải là ngôn sao sắc nhọn nối thẳng năm điểm.

Đây là niềm tự hào tư riêng của gia tộc ổng. Gia tộc của ổng rất làm tự hào chỉ có Lê Duẫn mới làm vua toàn cõi. Hồ Chí Minh hay Ngô Đình Diệm chỉ làm vua có nửa nước. Vì lý do này mà ổng quyết đánh miền Nam tới bến. Ổng đâu có mất gì đâu.

Cho nên di sản của Việt Nam ngày nay đều do Lê Duẫn sáng tạo ra hết ráo.
nghuy
29-04-06, 21:39
Có nhiều cụ công = - vô cùng tội bằng + vô cùng

Chú biết sao tính công thì phải trừ bớt không? Tại thằng lãnh đạo nào cũng phải làm được cái gì mới làm lãnh đạo chứ.
FOG
30-04-06, 00:00
Này ở đây có bạn nào học cùng với con út của Lê đại nhân không nhỉ? Cũng 24-25 rồi đấy, cũng "thanh niên xa mẹ" đấy. Tội nghiệp.
giangthu
30-04-06, 08:21
Hồi ký của Lê Đức Anh. Rõ ràng là dã tâm.

Lúc đó, tôi có dịp gặp anh Lê Duẩn và được anh cho biết: Mỹ tăng cố vấn và tăng viện trợ để thực hiện quyết liệt ý đồ “Quốc gia dân tộc”; nhưng bọn ngụy quyền vẫn tham nhũng và mâu thuẫn nhau nên chưa thực hiện được. Cả bộ máy quân sự khá đồ sộ-từ quân chủ lực tới quân địa phương, bảo an dân vệ, đến phòng vệ dân sự... đông, đồ sộ nhưng không mạnh. Anh Lê Duẩn nói: “Quyết không để cho quân đội Sài Gòn nó lại hồn, không để cho nó trấn tĩnh lại, phải chớp thời cơ càng nhanh càng tốt. Nếu một khi nó đã hết hoang mang, ổn định tinh thần rồi thì mình sẽ khó vô cùng. Nếu kế hoạch cơ bản về “Việt Nam hoᔠcủa nó mà làm được 70% thì ta sẽ khó khăn. Lúc đó nếu còn chiến tranh thì sẽ trở thành “nội chiến”; mà đã như thế thì nó sẽ diễn ra như thế nào, không ai lường trước được”. Để tâm nghiên cứu tình hình một chút thì thấy rất rõ là từ giữa năm 1973 đến đầu 1974, nó đã bắt đầu thí điểm thực hiện kế hoạch ở một số vùng ven đô. Bởi vậy Bộ Chính trị Trung ương Đảng ta đã chỉ rõ: Nhằm lúc Mỹ rút nhưng chưa rút xong và không thể quay lại, ngụy ở lại thì chưa ổn định, đây là thời cơ tốt nhất để ta tổng tiến công và nổi dậy đánh trận quyết chiến chiến lược cuối cùng. Thời cơ là vô cùng quan trọng. Thời cơ là sức mạnh.
Happiness
30-04-06, 21:21
Anh nói thật với ku FOG tức giangthufan, ở diễn đàn này có mấy con chó con thích cắn chân anh là những đứa nào chả nhẽ anh không biết hết vị. Toàn những thằng phản động có tiền án tiền sự với cách mạng, bị anh phong thần cho vài lần là ít, làm gì chả thù anh, mà làm gì anh chả khoái giết.

Ku muốn làm fan em giangthu lâu dài ở diễn đàn, thì nên bớt sủa bậy đi. Giangthu nó không hiểu biết, nói linh tinh đáng ghét 1, thì những thằng khốn thích khích bác cắn trộm để em nó nói linh tinh hơn nữa, đáng ghét 10. Anh đã nhắc ku, đã xóa bài ku, đã cho ku vào Hilton, đã treo 1 nick của ku, chừng ấy lần cảnh cáo là quá đủ để có đòm đòm cho phát chết tốt lần này thì ku cũng không thể trách anh được. Nhá.
lamaquen
30-04-06, 21:32
Dì Hấp hôm nay không đi chơi, tham quan, hay dã ngoại ở đâu à? Khổ thân dì, được nghỉ 4 ngày mà vẫn phải trực dọn rác. Những dịp này mà dì phải tranh thủ mà kiếm mối nào đi chứ :D Từ giờ tới cuối năm mà dì thông báo lừa được thằng nào thì em xin đứng ra huy động tiền mừng cho dì, cứ theo list member mà tính -cô chú nào 2 nick thì 2 suất :D
Happiness
30-04-06, 21:37
Vừa đi chơi về hehehe
lamaquen
30-04-06, 21:50
Chết thật. Con gái con lứa 3 mấy tuổi đầu rồi mà 9 rưỡi tối đã về nhà. Thế mà dì gọi là đi chơi à? Hay là đi chơi dì toàn kể chuyện Đài Loan với cả dọn rác TL, thằng kia nó sợ nó đòi về sớm, lấy lý do bố mẹ không cho đi quá 9h :D Lãng mạn chút đi dì.
meliti
30-04-06, 23:22
Bác Ba à, iem nghe nói bác có năng khiếu đọc Điếu văn hay vãi, đến mức cái kiến cũng phải rỏ lệ... Thế có phẩy vậy ko hở các bác???
TrueLie
01-05-06, 03:37
Ối giời, nhìn cái tên topic lại tưởng bác nào gọi em
quasa
01-05-06, 18:36
Dù sao thì lekienthanh cũng gần cụ leduan hon la chúng ta ở đây đúng không.
Đúng là đã thống nhất đất nước vv và vv... Nhưng mà cái đất nước mà cụ mơ khi thống nhất nó khác với cái đất nước mà con cháu các cụ đang làm giàu trên đó với những thứ đi ngược với luân lý mà các cụ đã rao giảng bao năm, những thứ công bằng văn minh mà bao nhiêu xương máu bao nhiêu sinh mạng bao nhiêu gia đình đã vì vẻ đẹp của nó mà hy sinh không nuối tiếc. Mà đâu phải đã quên được đâu, đâu phải đã xóa toẹt đi được đâu.
Trong cùng loạt bài phỏng vấn, ông con đã dùng kỹ xảo câu sau đá đít câu trước để bổ xung thực trạng nước nhà. Ông con giời này cũng như nhiều ông con giời khác coi những thứ đó là đương nhiên và đổ tội là trong quá trình phát triển dĩ nhiên phải có cái đóvv và vv...
Đương nhiên là sẽ lại có một lô bọn nước ngoài hoan hô và ủng hộ vì chúng cũng kiếm tiền dễ hơn, y hệt như ở Tàu, Nga...
Cuối cùng thì chỉ có dân tôi nhà quê thôi giời ạ.
giangthu
02-05-06, 18:59
May mà Lê Kiên Thành không tham chính. Không thì đại họa diệt môn thêm lần nữa. Đúng là đầu óc của dân miền Trung quá quê mùa. Học tới tiến sĩ hạt nhân mà biện luận nhà quê. Ông ta là kể xu thời. Thật ra đi Xô Liên thời đó làm phi công đặng khỏi ra mặt trận chứ gì. Không quân như ổng thì đời nào Việt Nam bay nổi.
meliti
03-05-06, 03:52
Những đóng góp có tính negative của bác Ba với xứ An Nam ta (làm cho VN rơi xuống đáy khủng hoảng kinh tế) rồi đây chắc chắn sẽ được lịch sử phán xét. Tuy nhiên, theo iem, ông có 1 thành tích được coi là khá khi dám đối đầu với bọn Trung Cộng (trong bối cảnh chính trị thời phe XHCN vẫn còn hưng thịnh). Chơi với ai thì chơi, nhưng mà chơi với lũ khốn nạn TQ là iem cực lực phản đối. Thế nên, những thành tích như đuổi hết được cái đám Hoa Kiều ra khỏi dải đất chữ S, tương cho đám "dã thú" Pol-pot (đệ ruột của Bắc Kinh) tơi bời, cũng đáng được ghi chút công lao, các bác ạ...
giangthu
03-05-06, 05:06
Những đóng góp có tính negative của bác Ba với xứ An Nam ta (làm cho VN rơi xuống đáy khủng hoảng kinh tế) rồi đây chắc chắn sẽ được lịch sử phán xét. Tuy nhiên, theo iem, ông có 1 thành tích được coi là khá khi dám đối đầu với bọn Trung Cộng (trong bối cảnh chính trị thời phe XHCN vẫn còn hưng thịnh). Chơi với ai thì chơi, nhưng mà chơi với lũ khốn nạn TQ là iem cực lực phản đối. Thế nên, những thành tích như đuổi hết được cái đám Hoa Kiều ra khỏi dải đất chữ S, tương cho đám "dã thú" Pol-pot (đệ ruột của Bắc Kinh) tơi bời, cũng đáng được ghi chút công lao, các bác ạ...
Nghĩ được như vậy là sai rồi. Hoa Kiều đời này chứ lâu sau là thành Việt. Đuổi Hoa Kiều ra khỏi nước là chính sách kinh tế sai lầm. Chỉ thỏa mãn những đố kỵ hẹp hòi nhất thời. Còn ghét Trung Quốc chẳng qua là cảm tính. Chứ không nhờ Trung Quốc, Bắc Việt đâu có cơm đâu mà vào Nam được đây. Mình ghét Trung Cộng thâm căn chứ dân Bắc Việt hãnh diện thắng thế ở Nam Việt mà ghét Trung Cộng như kiểu mình rõ ràng là không có lập trường đạo lý. Nhờ rồi phủi sao.
Mr Bin
03-05-06, 11:00
Mịa chú smell chui vào đây xúi bẩy phá hoại đoàn kết dân tộc à. Khựa thì anh ghét cực nhưng mà người Hoa cũng là nằm trong 54 dân tộc Việt Nam nhá.
Trc kia triều Tây Sơn cũng đã phải khốn đốn vì cái chính sách kỳ thị người Hoa ở Nam bộ đấy.
nghuy
03-05-06, 14:49
Chú melting có ai trên cái cõi đời này chơi với thằng TQ không mà chú nói đó là cái positive của bác Duẩn??Mẹ thế thì anh cũng có công với cách mạng mẹ nó rồi hôm nay anh post bài chửi khựa đem nung nấu í chí anh em trả thù dân tộc.

Mà gì thì gì chứ anh khoái gái Tàu các chú ạ. nhiều em Vietnam mình ở bển dơ thấy mẹ.