Có hay không một nhà tù "nhân tạo" trong tư tưởng?

wasabi
23-04-06, 08:21
Không phải chuyện chính trị vì vậy các bác đừng có háo hức, cái này là nghiêm túc. Chuyện kể rằng... bọn Mỹ từng muốn thử nghiệm một nhà tù "đùa" ở Stanford, để nghiên cứu hành vi của con người. Dự định những người tham gia sẽ thử ở trong tù 2 tuần để nghiên cứu, nhưng sự thật là cực thí nghiệm này chỉ diễn ra trong vòng chỉ 1 tuần là phải kết thúc vì nhà tù này đã thực sự trở thành 1 cái nhà tù thật!

Kể cũng ghê rợn phết.

Như vậy, hóa ra là đối với những kẻ bị coi là thú vật thì nó sẽ thực sự trở thành thú vật, những người bị coi là tội nhân thì sẽ thành tội nhân!


http://www.damninteresting.com/?p=443

In 1963, a study about prisons was funded by the U.S. Navy to try to better understand problems in the Marine Corps.' prisons. The study was run by a group of researchers at Stanford, led by psychologist Philip G. Zimbardo. The idea was to create a controlled environment in the Stanford halls to simulate a prison. There would be participants recruited to play both the prisoners and the guards, and the experiment would last for two weeks.

No one thought the experiment would have any big problems - the participants were just playing a short game of prison. Yet in less than a week the prisoners were becoming psychologically disturbed, and the guards disturbingly sadistic. There were riots, hunger strikes, and abusive treatment - all in the mock-up jail cells created in the halls of the Stanford psychology department. The study had to be canceled early, leaving one critical question - how could a fake prison situation become real so quickly?

The problem couldn't have been the characteristics of the participants. The original twenty-four volunteers were picked for their stability of mind, out of a group of seventy. Also, the pick between the prisoners and prison guards was made at random via coin tosses. Thus, there was no bias when it came to the players.

Zimbardo did attempt to make the prison more real with some degrading tactics to simulate a real prison. Each prisoner was given a number that was their identification for duration of the experiment. As for clothing, a prisoner only got one ill-fitted Muslin smock, an uncomfortable pair of rubber thong sandals, and a nylon pantyhose cap (which was put over the head, as though they had a shaved their hair off). If that wasn't bad enough, each had a chain on their foot, its constant clinking specifically to remind them that they were not free.

The guards were made to be quite intimidating - they went to a military surplus to get their khaki outfits and wooden batons. Also, they each wore large, reflective glasses. This was not in order to look cool, but to prevent eye contact with the prisoners.

On the chosen start date, the prisoners were arrested for armed robbery and taken from their homes by the actual Palo Alto police, who cooperated with the project. Their arrival at the pseudo-jail was as nasty as in any prison - they were stripped naked and deloused, then given their uniforms and numbers. And so the simulation began.

The first day of the experiment was relatively peaceful. Then, on the second day, the prisoners got feisty and attempted a rebellion. They took off their stocking caps and numbers, as well as barricading their cells with their beds. The guards took this threat seriously, calling in reinforcements to solve the problem. In the end, they used fire extinguishers to blast the prisoners away from the doors, then rushed in, stripped them naked, and sent the ringleaders into solitary confinement.

To further break the rebellion they used some mind games on the remaining prisoners; some were put in "good" cells where they were treated nicely, where the rest were put into “bad” cells where they were mistreated. After half a day, some of the prisoners were switched, thoroughly confusing the prisoners. Had someone ratted on another? Were there informers in their midst? Further rebellions were crushed.

This was only the beginning of the problems, though. The guards became abusive in response to the prisoners' rebellion. Regular head counts were made into hour-long ordeals with torment and forced physical exercise. Bathroom usage became a right, and was often denied at night. Instead, prisoners had to do their thing into buckets in their cells, which the guards sometimes refused to throw out. The allowance of food became a tool for the guards. Prisoners were forced into humiliating and degrading circumstances, through nudity and forced acts. Guards would become more abusive during the night as well, when they thought the cameras were turned off.

This environment got to be too much for some of the participants. Within two days, one prisoner began to have an emotional breakdown. However, at this point the guards started taking their roles very seriously - they thought he was trying to get out of his time by acting crazy. The participant soon became convinced that there was no escape from the study and went into a rage, an action that was finally enough to prompt his release from the study. He was not the only one who was released from the study early, and many others who stayed suffered from uncontrollable crying and disorganized thought.

Tauntingly, there were offers made to the prisoners to go on early parole. When asked if they'd sacrifice their payment in the study to get out early, most said yes. However, all paroles were rejected. Even though they had no incentive to continue in the study, they went with it anyways - as though they were really stuck in prison. Not that the guards would have let them free– as time went on the guards became more involved with their end of the study as well.

There were a few more rebellions from individual prisoners, but nothing so organized as the initial riot. One participant that entered the study later, as a stand-by prisoner, quickly started a hunger strike upon hearing the terrible conditions in the prison. He was thrown in solitary confinement for hours. At the same time, the other prisoners were offered an opportunity to get him out - if they sacrificed their own blankets. A rather crude tactic, but it caused the others to turn against this lone rebel (and stay warm at night). The prisoner was eventually taken out of solitary confinement by Zimbardo himself, since the rule was that no prisoner spend more than one hour in solitary.

There were many more abuses, as each day the guards became more controlling and the prisoners more disturbed. Despite all of this, visitors to the study did not seem to see any serious problems with the experiment. One day the friends and family of the prisoners were invited to visit them. Though a few made small protests to the participants' treatment, no one insisted upon the end of the study. Later, a chaplain came to visit with each of the prisoners, and he also voiced no objections.

However, in the end the experiment was canceled when a woman named Christina Maslach came to visit the Stanford prison. After seeing the crazy state that the prison had fallen into, she was outraged at the terrible conditions of the whole situation. Photo courtesy Philip G. Zimbardo
Of the fifty people who had visited the "prison," she was the first to object to its morality. This argument was enough for Zimbardo to end the study early, after only six days of the prison. Of course, her concerns might have carried more weight due to the fact that she and Zimbardo were dating at the time.

The researchers' overall conclusion in the study was that people fit their roles to institutions surprisingly well, despite their individual differences. That is, their situation dictated how they acted, rather than their own dispositions. However, this study has been highly criticized due to its unethical nature as well as its generally unscientific nature (can you imagine tracking all the variables?)

Still, it's undeniable that there's something more to the human mind than we think if such normal, stable people can become so degraded or monstrous in only a week's time. The prisoners, normal before the study, were quickly trapped in their own real prison. The guards were vigilant and kept the prisoners from escaping, despite their disturbed states. And thus a controlled scientific simulation quickly deteriorated into reality.
Gaup
23-04-06, 10:50
Anh đã được học rất kỹ về cái thử nghiệm nhà tù này, đặc biệt là cái về tra tấn, với Daniel Kahneman, Econ Nobel 2002. (Thẩm phát sướng quá Quan Nhân ra đây anh cho xem cum). Các bạn thích thảo luận thì vào đây chúng ta cùng hấp.
wasabi
23-04-06, 17:22
Đề nghị đ/c xem xét kế hoạch ân xá với đ/c LANGTU... :D
Rio
23-04-06, 18:02
Không thấy nói đến con số những người được đem làm thí nghiệm là bao nhiêu? Bao nhiêu gác, bao nhiêu tù nhân?

Một điều thú vị là ở trong tù người ta lại được tự do. Chơi nhập vai, người ta cho phép mình làm những điều mà người ta muốn nhưng không dám làm ở ngoài đời thật. Cụ thể là những biểu hiện của guards


, and the guards disturbingly sadistic.


The guards became abusive in response to the prisoners' rebellion. Regular head counts were made into hour-long ordeals with torment and forced physical exercise. Bathroom usage became a right, and was often denied at night. Instead, prisoners had to do their thing into buckets in their cells, which the guards sometimes refused to throw out. The allowance of food became a tool for the guards. Prisoners were forced into humiliating and degrading circumstances, through nudity and forced acts. Guards would become more abusive during the night as well, when they thought the cameras were turned off.

Rút ra một điều là người tự do nhất lại là những người mà biểu hiện hành vi, tâm lý lúc ngoài đời thật và trong tù không có nhiều khác biệt. Trong số những người đóng vai guards, có bao nhiêu người đối xử bình thường với tù nhân nhất (không trở thành sadists như những người khác)?
Gaup
23-04-06, 20:36
Chú Bi có đi dọn được spam của Lang4 không mà đòi thế.

Xì pam của Lang4 là nói có rộng chứ đ có sâu, vấn đề đ nào cũng muốn thò mồm vào tán một vài câu và làm như vậy với tốc độ của một cái búa máy.

Nói chung là trừ khi Lãng tự lập diễn đàn để có chỗ mà spam lấy thì không một ai mong muốn có một diễn đàn tử tế lại chịu để cho Lãng làm thành viên vì các post của Lãng phá hỏng mọi topic- Lang nhảy vào như thằng say rượu cướp trọng tâm của cả đám ma lẫn đám cưới và mọi đám khác với sự vô duyên và nhiều thứ ngộ nhận của nó.

Anh cũng không muốn có nhà tù ở đây. Nhưng nhà tù có vẻ là giải pháp tốt hơn so với tử hình luôn. Anh lúc đầu nghĩ Lang4 có thể được giáo dục để thay đổi nhưng giờ anh nghĩ là ko được- Đ thể tiến bộ được gì hết. Anh nghĩ Lang4 nên quay lại Uvyd mà chơi - chỗ đấy có vẻ như người ta chấp nhận được cung cách tranh luận toàn bằng kết luận (có lợi cho mình) của Lang. Hoặc anh nghĩ Lang4 nên tự lập ra diễn đàn của riêng mình mà tự chơi tự sướng.

Lúc trước anh đọc thấy Lang4 sang bô bô bên uvyd là cái đ gì từ lúc Lang4 đi Thăng Long chán hẳn - ra cái vẻ như Lãng là động lực thúc đẩy cái đ gì ở đây. Anh nhân dịp này tuyên bố luôn Lãng chẳng có vai trò đ gì ở đây, chỉ là một thằng dở hơi người ta thươngt ình cho một chỗ trú chân và luôn bị nhốt vì spam điên dại, chứ đ bao giờ có vai trò gì trong việc gì ở đây cả. Lang đừng có mà đi khoe khoang khắp nơi là Thăng Long thiếu Lang thì thế này thế nọ - thiếu Lãng chỉ như thiếu tiếng ruồi muỗi vo ve trong nhà thôi, đỡ nhức đầu.

Hay Lang4 lại li khai Uvyd rồi - dễ lắm.
Sất
24-04-06, 10:35
Vấn đề mấu chốt ở đây đấy.
Cóp lại đoạn này bạn Sất viết rồi.
Gaup phải trả lời đấy nhé. :68:




Anh cũng không muốn có nhà tù ở đây. Nhưng nhà tù có vẻ là giải pháp tốt hơn so với tử hình luôn. Anh lúc đầu nghĩ Lang4 có thể được giáo dục để thay đổi nhưng giờ anh nghĩ là ko được- Đ thể tiến bộ được gì hết.
---
( diễn đàn chung, topic bồi thẩm nhân dân trang 26 ... )
Chủ nghĩa thực dân đến thời những năm 1950 đã tồn tại được gần 500 năm, đã rất là già và chuẩn bị ra đi rồi.

Trong một bối cảnh toàn cầu như thế, xu hướng độc lập về chính trị cho mỗi quốc gia là xu hướng tự nhiên không thể bị đảo ngược và nếu đúng thế thì không cần phải bị áp đặt, thúc giục.

Vậy thì mấy chục năm qua chúng ta giết nhau vì cái gì?


Bên phe phản biện chắc chắn sẽ nói là thế nếu bọn sở hữu lớn sở hữu không phải bằng năng lực sở hữu mà bằng bạo lực thì làm thế nào? Anh nhắc lại là mình có thể hiếp lại nó nhưng không được giết nó - hiếp xong rồi giết là tình tiết tăng nặng tội rất nghiêm trọng theo bộ luật hình sự của CHXHCN Việt Nam.

.


Đặt ngược lại vấn đề.

Giải sử trước thời bị xâm lược bởi Pháp vào thế kỷ 18 hoặc mấy nghìn năm trứoc VIệt nam ví như bạn Lạng Phò bây giờ, hết sức nghèo túng ngu dốt. Mặc định là Chã. Còn Phớp và tầu mặc định là Hải đăng Gấu.

Anh thấy lắm lúc nhìn sang bạn Lạng thấy nó ngu rất tức nhưng dạy mãi nó không khôn ra được mới nện cho nó một trận chẳng hạn.

Hoặc lắm lúc giam nó vào Hin tơn rồi làm cho nó cả một cái chuồng khác bên UV nhưng nó không tha cho mình, thường xuyên ỉ eo quấy nhiễu thả bom cảm tử phá kiểu như bạn Mavuong,
thí cho nó vài thứ, tự nhiên nó khôn ra tí, rồi
một hôm đẹp giời Chã Lạng phò chui ra được hIn tơn rồi dùng dư luận toàn thể mem bờ TL ngu dốt đòi rạch mặt tuyệt thực vì không ai thèm dạy nó khôn hơn ...giống Cô Thái chả hạn.

Thế thì làm thế nào ?
__________________
battop
25-04-06, 00:51
Cách đây hơn 3 năm, em có xem 1 bộ phim của Đức "Das Experiment", có lẽ kịch bản của nó bắt nguồn từ cái thử nghiệm này của bọn Mẽo. Nhân vật chính trong phim tên là Tarek, tốt nghiệp đại học nhưng đi lái Taxi.
Các tình tiết khác gần như tương tự như cái bài báo trên mô tả.
Em người yêu mới quen của anh Tarek, chứ không phải của psychologist, (người ngợm đẹp lắm, khúc nào ra khúc ấy) là cái cô gái trong bài, và cũng là visitor duy nhất. Cái khác nữa là cuộc thủ nghiệm (hình như) sau 7-8 ngày (dự kiến là 15 ngày, rồi sau đó mỗi người tham gia sẽ được nhận nx1000 DM)kết thúc với 2-3 người chết, một số bị thương.
sushi
28-04-06, 23:25
Chà, không ngờ là ở đây cũng bàn về cái nhà tù này. Cách đây một tháng hơn trong lớp học một môn hơi giống triết học, có được học và nghiên cứu về cái nhà tù này. Đây là official website của cái Stanford prison experiment này http://www.prisonexp.org/
Đầu tiên là một bài báo đăng mẩu quáng cáo tìm người tình nguyện tham gia một cuộc thử nghiệm có liên quan đến "mental game" và hình như mình nhớ ko lầm là họ cho volunteers 20bucks 1 ngày thì phải.
Những người đăng kí sẽ được tuyển chọn ra những người mà thần kinh ổn định nhất. Và phân ra 1 bên làm tù nhân, 1 bên làm cai tù (chọn random thôi).
Ban đầu dự tính sẽ kéo dài 2 tuần, nhưng sau đó kế hoạch hủy bỏ sau ngày thứ 6.

How we went about testing these questions and what we found may astound you. Our planned two-week investigation into the psychology of prison life had to be ended prematurely after only six days because of what the situation was doing to the college students who participated. In only a few days, our guards became sadistic and our prisoners became depressed and showed signs of extreme stress. Please join me on a slide tour describing this experiment and uncovering what it tells us about the nature of Human Nature.
Những dấu hiệu đầu tiên là những cai tù trở nên dữ dằn, lớn tiếng nạt nộ còn tù nhân thì luôn bị "depressed" và hoảng loạn, ban đêm họ thường khóc lóc, kêu gào.
Trong quá trình thí nghiệm, các cai tù bắt tù nhân lột bỏ quần áo và ngủ ko có chăn nệm. Và những mental games đã được các cai tù đặt ra ví dụ như 1 người sẽ bị bắt nhốt vào 1 căn phòng đặc biệt (đại loại là biệt giam) và cai tù sẽ hỏi những người tù còn lại rằng họ muốn cho người kia ra thì sẽ phải ngủ ko chăn màn, còn kệ người kia ở đó thì sẽ được ngủ đàng hoàng...đại loại là những kiểu như vậy. Sau 6 ngày, các tù nhân có biểu hiện rối loạn thần kinh trầm trọng và một vài người thân của những Profs thực hiện cái thí nghiệm này đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ cho rằng đây là 1 thí nghiệm vô nhân đạo....thí nghiệm này đã phải dừng lại.
Về ý kiến bản thân thì qua thí nghiệm này, người ta có thể nói đưcợc rằng chính môi trường trong tù đã làm thay đổi tù nhân và cả cai tù, cai tù trờ nê hung bạo dù trước kia họ chỉ là những sinh viên bình thường. Nhưng mà rõ ràng, lỡ nhưng người này họ ko ổn định thần kinh lại được thì sao? Họ hóa điên luôn sau cái prison experiment này thì sao nhể....mà ai bảo volunteer làm gì, chẹp, 20 đô một ngày, sau sáu ngày được 120 đô mà hóa điên hay suy sụp thần kinh thì thật chả đáng.