Đồ dzê cụ!

lão ma
23-03-06, 19:56
Chủ tịch TW- TNXM, già Gô gọi cô nhân viên đánh máy chữ Mary lết vào phòng làm việc của mình và chìa ra hai tập tài liệu, bảo cô đánh máy lại càng sớm càng tốt.

Khi Gô trao hai tập giấy cho Mary lết, lão ngó cô chằm chằm; nhờ ánh đèn Neon, lần đầu tiên lão mới được trông thấy cô một cách thật rõ ràng.

Trước mặt lão là một cô gái tầm thước, cặp đùi thon dài, vồng ngực cao vổng lên. Gương mặt xinh đẹp trắng hồng của cô toát ra vẻ thản nhiên, chỉ trong đôi mắt mới thỉnh thoảng ánh lên những đốm lửa màu đỏ sẫm.

Già Gô bước đến gần sát bên Mary lết và nói:
- Thế này, nhờ cô... đánh máy mấy tờ giấy này. Tôi không làm phiền cô chứ?
- Tại sao ạ? - Mary lết hơi ngạc nhiên. - Cháu được trả lương là để làm việc ấy mà.
- Thế, thế... lương. Đúng vậy, lương. Thế cô đánh máy có đau ngực không? Thật đáng buồn để bộ ngực đẹp như thế kia lại bỗng nhiên phải đau.
- Ngực cháu không bị đau gì cả.
- Tôi rất mừng. Cô có lạnh không?
- Tại sao cháu lại có thể lạnh được ạ?
- Áo ngoài của cô mỏng và trong suốt thế này... Kìa, đấy, nhìn rõ cả cánh tay. Đôi tay cô đẹp quá cơ. Bắp tay cô có mỏi vì đánh máy không?
- Để tay tôi được yên!
- Cưng... một phút nào... khoan... Sao lại giằng ra thế? Để anh xem, tay áo mỏng quá...
- Sao ông dám! Bỏ tay ra... Tôi đau... Đồ đểu!

Mary lết vùng ra khỏi đôi tay gân guốc của lão già Gô, chạy vào phía hậu cung, nơi những cô gái khác của ban TZV-TNXM đang làm việc.
Tóc cô bị xô lệch sang bên, tay trái cô, chỗ phía trên khuỷu, đau buốt, khó chịu.
- Đồ dzê xồm, - Mary lết rủa thầm.

- Ta sẽ không bỏ qua chuyện này đâu!
Cô đậy vỏ chiếc máy chữ lại, mặc áo khoác ngoài, rời khỏi nơi làm việc; khi đã ra ngoài phố, cô dừng lại trên vỉa hè, ngẫm nghĩ: "Mình phải đến gặp ai nhỉ? Đến gặp luật sư Hấp vậy". :icecream:
lão ma
23-03-06, 20:07
Luật sư Hấp ngay lập tức tiếp Mary lết và nghe cô kể rất chăm chú.
- Đểu đến thế là cùng! Mà lại già nữa kia đấy! Bây giờ cô muốn gì? - luật sư Hấp dịu dàng hỏi Mary lết.
- Có thể cách chức lão già Gô được không? - Mary lết hỏi.
- Cách chức thì không được... Nhưng khởi kiện bắt hắn ta phải chịu trách nhiệm và bồi thường nói chung thì được.
- Thì anh khởi kiện đi.
- Cô có nhân chứng không?
- Tôi là nhân chứng đây! - Mary lết đáp ngay.
- Không được, cô là người bị hại. Nếu như không có nhân chứng thì cô có dấu vết xâm hại nào không?
- Tất nhiên là có. Lão ta xâm hại tôi rất thô bỉ. Bóp chặt lấy tay tôi. Có lẽ bây giờ vẫn còn vết tím bầm.
Luật sư Hấp trầm ngâm, nhìn bộ ngực lộng lẫy của Mary lết, nhìn cặp môi đẹp và đôi má ửng hồng - một giọt nước mắt nhỏ trào ra và chảy dài bên má của cô gái.
- Cho tôi xem tay nào, - luật sư Hấp nói.
- Ở chỗ này, trong áo ấy.
- Nhưng phải cởi áo ra.
- Nhưng anh không phải bác sĩ, mà là luật sư, - Mary lết ngạc nhiên.
- Điều đó không có ý nghĩa gì hết. Chức năng bác sĩ và chức năng luật sư gần nhau đến mức nhiều khi chúng hòa lẫn vào với nhau. Cô có biết bằng chứng ngoại phạm là gì không?
- Không, tôi không biết.
- Ấy thế đấy. Để xác định tội phạm, tôi trước hết cần phải xác định bằng chứng ngoại phạm của cô. Cởi áo ra.
Mary lết đỏ mặt, thở dài, vụng về tháo mấy cái móc khuy áo và kéo một bên vai áo xuống.
Luật sư Hấp giúp Mary lết cởi áo. Khi cánh tay mềm mại trắng hồng của cô lộ ra với một chỗ lõm nhỏ nơi khuỷu, luật sư đưa mấy ngón tay sờ lên chỗ có vết đỏ gần bờ vai trắng hồng và lịch thiệp nói:
- Xin lỗi, tôi cần phải xác nhận bằng chứng. Giơ tay lên. Thế, cái gì đây? Ngực à?
- Đừng động vào tôi! - Mary lết hét lên.
- Làm sao anh dám?!
Run rẩy toàn thân, cô chụp vội lấy tay áo khoác và vội vã mặc vào.
- Gì mà cô giận dữ thế? Tôi còn cần phải xác định để loại bỏ khả năng kháng kiện...
- Anh là đồ mất dạy! - Mary lết cắt ngang, dập mạnh cửa, bước ra khỏi phòng.
Bước đi ngoài phố, cô thầm nhủ:
- Mình đến gặp luật sư để làm gì nhỉ? Đáng ra mình cần đến gặp bác sĩ Mecado xin giấy chứng nhận về việc xâm hại thô bỉ này mới phải. :icecream:
lão ma
23-03-06, 20:15
Bác sĩ Mecado là một người đàn ông đứng tuổi đạo mạo.
Ông tỏ vẻ hết sức thông cảm với Mary lết, lắng nghe cô kể, chửi rủa lão chủ tịch TW-TNXM và gã luật sư Hấp thối tha, rồi nói:
- Cởi đồ ra.
Mary lết cởi áo ngoài, nhưng bác sĩ Mecado xoa tay bằng một động tác rất chuyên nghiệp và nói:
- Cô, thế này, cởi hết ra...
- Hết là thế nào? - Mary lết bùng lên. - Lão ta túm lấy tay tôi. Tôi chỉ cho ông xem tay thôi.
Bác sĩ ngắm nghía thân hình Mary lết, bờ vai trắng như sữa của cô, và dang hai tay ra.
- Dù sao thì cô cũng phải cởi hết... Tôi cần phải có một cái nhìn tổng thể về cô. Xin lỗi, để tôi giúp cô.
Ông cúi xuống bên Mary lết, khám phá cô bằng đôi mắt cận thị, nhưng chỉ một phút sau cái vung tay của Mary lết đã đánh văng khỏi mũi ông cặp kính cận, khiến bác sĩ Mecado nhất thời mất đi không chỉ khả năng có một cái nhìn tổng thể, mà cả cái nhìn bình thường cũng không thể có.
- Để tôi yên.. Lạy Chúa! Tất cả đàn ông đều đểu. :icecream:
Rio
23-03-06, 20:18
- Ta sẽ không bỏ qua chuyện này đâu!
Cô đậy vỏ chiếc máy chữ lại, mặc áo khoác ngoài, rời khỏi nơi làm việc;

-Ta sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Bảo bỏ tay ra thế mà lão dám bỏ tay ra thật, có tức chết ta không cơ chứ. Mai phải bốt bài kể lại cho chị em biết mà đề phòng mới được :whisper:
lão ma
23-03-06, 20:26
Rời khỏi nhà bác sĩ Mecado, Mary lết toàn thân run rẩy vì giận dữ và phẫn nộ.
"Đấy - những người bạn của loài người đấy! Những con người trí thức đấy!"... Không, cần phải vạch mặt, phanh phui, tố giác tất cả cái lũ đểu giả mang mặt nạ đạo đức này".

Mary lết đi loanh quanh trên các hè phố một hồi, bình tĩnh lại ít nhiều, rồi quyết định đến gặp nhà báo Hồ Minh Trí, - một nhân vật tên tuổi, có tiếng là đàng hoàng, trung thực, không thể mua chuộc được, một tuần từ hai đến ba lần thẳng tay vạch mặt sự dối trá.

Nhà báo Hồ Minh Trí thoạt đầu tiếp Mary lết không được niềm nở cho lắm; nhưng sau khi nghe xong câu chuyện của cô, anh đã tỏ vẻ cảm thông với những phiêu lưu bất hạnh của cô.

- Cha cha! - anh cười cay đắng. - Thấy chưa, những con người tốt đẹp có trách nhiệm chữa trị vết thương và giảm nhẹ đau đớn cho loài người đau khổ!

Thấy chưa những kẻ bảo vệ nhân dân bị áp bức và lăng nhục, những đại diện cho chân lý công bằng! Họ đã bị rơi mặt nạ văn hóa ngay trong lần đụng chạm vớ vẩn nhất với cuộc sống. Một lũ man rợ, đến tận giờ vẫn sống bằng xác thịt... Cha - cha! Ta biết họ mà.

- Có phải cởi áo ra không ạ? - Mary lết rụt rè hỏi.
- Cởi áo? Cởi để làm gì? Mà... cũng có thể cởi ra. Thử xem những cái dấu vết... hừm... của văn hóa.

Nhìn thấy cánh tay trần và khoảng vai của Mary lết, Hồ Minh Trí nheo mắt lắc đầu:

- Nhưng mà... tay của cô em... chẳng lẽ có thể đem trưng những hiện vật như thế này ra để quyến rũ nhân loại ư? Mặc vào đi. Hay là... không... gượm đã... Có mùi thơm gì thế này? Thế nào, nếu như tôi hôn vào cánh tay này, vào đây, ở khuỷu... Chà, hừm... chắc cô em cũng đồng ý rằng cô em chẳng thiệt hại gì, mà tôi lại có được một cảm giác thú vị mới mẻ để...

Hồ Minh Trí không có dịp được hưởng cái cảm giác thú vị đó. Mary lết kiên quyết từ chối nụ hôn; cô khoác lại áo vào và bỏ đi.
Về đến nhà, cô cười trong nước mắt.

"Lạy Chúa tôi, đàn ông rặt một lũ đểu cáng, thối tha và vô liêm sỉ!". :icecream:
Lão Nông
23-03-06, 20:45
Lão ma kể chuyện hay phết, nhưng còn giấu chưa kể chuyện về lão thầy bói mù xem tử vi bằng chữ nổi.
lão ma
23-03-06, 20:52
Lão ma kể chuyện hay phết, nhưng còn giấu chưa kể chuyện về lão thầy bói mù xem tử vi bằng chữ nổi.
Hm, thế lão thấy bói Chu_Van _Quenh ấy xem chữ nổi ra làm sao? Có phải rờ mu rùa xong rồi phán hử?

Từ từ con tiếp nữa mà ... :24:
lão ma
23-03-06, 21:14
Buổi tối, Mary lết ngồi khóc trong phòng. Bởi vì rất muốn chia sẻ nỗi đau khổ của mình với một ai đó, cô thay áo và đi sang phòng chàng sinh viên tự nhiên học Đèo lìn tin sống bên cạnh trong cùng khu chung cư.

Đèo lìn tin suốt ngày đêm chỉ ôm lấy đống sách, bao giờ người ta cũng trông thấy anh cúi sát khuôn mặt đẹp giai, xanh xao trên những trang sách in, vì vậy Mary lết gọi đùa anh là ngài giáo sư.

Khi Mary lết bước vào, Đèo lìn tin ngước đầu lên khỏi trang sách, hất tóc ra sau và nói:
- Chào cô Mary lết! Nếu cô muốn uống chè, thì chè và giăm bông ở kia. Còn tôi phải đọc nốt chương sách này đã.
- Hôm nay em bị làm nhục, anh Đèo lìn tin ạ, - vừa ngồi xuống Mary lết vừa nói.
- Sao?.. Ai?
- Một luật sư, một bác sĩ, một lão già. Toàn bọn đểu!
- Người ta làm nhục bạn như thế nào?
- Một người bóp tay đến bầm tím, còn bọn khác thì dòm ngó và cứ bám riết lấy...
- Thế à... - Đèo lìn tin lật trang sách, nói. - Thiệt quá đáng.
- Tay vẫn đau, khó chịu, - Mary lết than vãn.
- Một lũ đê tiện! Bạn uống trà đi!
- Có lẽ, - Mary lết buồn rầu mỉm cười, - cả anh cũng muốn xem tay em như mấy người kia?
- Xem để làm gì? - chàng sinh viên mỉm cười. - Có vết bầm - bạn nói tôi tin rồi mà.
Mary lết uống trà. Đèo lìn tin giở từng trang sách.
- Đến tận giờ cánh tay vẫn rát, - Mary lết lại than thở. - Có phải đắp thuốc không anh nhỉ?
- Tôi không biết.
- Hay là để anh xem tay? Em biết anh không như những người khác, em tin anh.
Đèo lìn tin nhún vai.
- Làm phiền bạn làm gì?... Nếu tôi là thầy thuốc thì tôi đã giúp bạn rồi. Nhưng tôi học tự nhiên...
Mary lết cắn môi, đứng dậy và khẩn khoản:
- Nhưng dù sao anh cũng nhìn qua một tí.
- Thì nào, đưa tay bạn đây... Đừng lo... bạn chỉ tuột áo khỏi vai... thế... Đây à?.. Hừm. Đúng là vết bầm. Cái lũ đàn ông này. Nhưng nó sẽ chóng khỏi thôi.
Đèo lìn tin lắc đầu đầy thông cảm và lại ngồi xuống chúi đầu vào quyển sách.
Mary lết ngồi im lặng, làn da trên vai màu sữa sáng đục lên dưới ánh đèn vàng vọt.
- Bạn khoác áo vào đi, - Đèo lìn tin nói. - ở đây lạnh lắm.
Tim Mary lết thắt lại.
- Lão lại còn véo chân em nữa, - Mary lết bất ngờ nói sau một hồi im lặng.
- Cái đồ đốn mạt! - Chàng sinh viên lắc đầu.
- Chỉ anh xem nhé?
Mary lết cắn môi và kéo váy lên, nhưng chàng sinh viên đứng dậy nói:
- Để làm gì? Bạn lại phải cởi cả tất, mà ở đây gió lùa lạnh lắm. Bạn sẽ cảm mất thôi, hay là vào trong phòng ngủ đi.

Mary lết ngồi thêm một lúc, thở dài và lắc đầu:
- Thôi em về đây. Không thì nói chuyện làm anh mất tập trung công việc.
- Không sao đâu, - Đèo lìn tin nói, bắt tay Mary lết thật chặt khi tiễn cô ra cửa.

Bước vào phòng mình, Mary lết thả người xuống giường. Và, khép mi mắt lại, một lần nữa cô thì thầm:
- Tất cả đàn ông đều là một lũ đểu cáng!
lamaquen
23-03-06, 22:02
Thế sao tên truyện lại là "Đồ dzê cụ" hả lão ma? Hay chưa hết, đến phần sau anh Đèo mới thay đổi? Nếu kết thúc ở đây thì em chẳng hiểu sao lại tên truyện là dze cụ?? nó vẫn là "Tất cả đàn ông đều đểu" chứ?
Biển
23-03-06, 22:05
Không đúng, mỗi thằng Đào đểu thôi. Đồ đểu, cực đểu, siêu đểu nhé.
lão ma
23-03-06, 22:22
Thế sao tên truyện lại là "Đồ dzê cụ" hả lão ma? Hay chưa hết, đến phần sau anh Đèo mới thay đổi? Nếu kết thúc ở đây thì em chẳng hiểu sao lại tên truyện là dze cụ?? nó vẫn là "Tất cả đàn ông đều đểu" chứ?
Chiện nhiều tập mà lamaquen. Chờ xem hồi sau phân giải!
Jimmi
24-03-06, 00:59
Tiếp đi lão ma,truyện đang hay mà lại dừng thế,đúng là đang vui đứt dây đàn!
@Được cái đánh được vào tâm lý độc giả,hĩ hĩ
lý sáng chỉ
24-03-06, 08:14
Thế sao tên truyện lại là "Đồ dzê cụ" hả lão ma? Hay chưa hết, đến phần sau anh Đèo mới thay đổi? Nếu kết thúc ở đây thì em chẳng hiểu sao lại tên truyện là dze cụ?? nó vẫn là "Tất cả đàn ông đều đểu" chứ?

Bởi vì bác Đèo Lìn Tin không dê cụ.. thể, mà dê bằng tinh thần thẩm du cao độ, bác í déo động tay động chân dưng trong đầu thì đã đè cô Lết ra rồi, khà khà...
lão ma
08-11-06, 20:33
Chả hiểu trời xui đất khiến thế nào mà ku Đào lại đè thị Lết ra được. Thế là sau đó, cho ra đời một thằng nhóc F1.

Một hôm thằng bé F1 thấy một con chim nằm chết giữa đường, trong tư thế chổng 2 chân lên trời. Đến giờ xem TV, thằng bé F1 như chợt mới nhớ ra bèn hỏi bố Đào:

- Bố ơi, tại sao con chim nó nằm như vậy hử bố?

Không muốn con mình biết chuyện sinh tử sớm quá, Đào mới giả thích:

- À, tại vì Chúa hóa kiếp cho nó, rồi dẫn nó lên ở trên trời đấy con ạ.

Một bận, nhân lúc hai bố con ngồi xem TV, thằng bé F1 dường như mới chợt nhớ ra nên hấp tấp khoe với bố nó rằng:

- Bố ơi, hôm nay mém chút nữa mẹ bị Chúa dắt lên trời ở rồi.

Nghe đến đây, Đào mới hốt hoảng:

- Con nói cái gì, mau giải thích rõ cho bố nghe xem nào?

Thằng bé F1 mới kể:

- Thì hôm nay có bác Đốc Mẹc đến chơi, lúc con vào phòng ngủ thì thấy mẹ đang giơ cả hai chân lên trời và nói, Chúa ơi con sắp tới rồi (oh my God, I am coming).

- Thật là may bố nhỉ? Không nhờ bác Đốc Mẹc đè lên người mẹ thì mẹ đâu còn ở đây với 2 bố con mình nhỉ, bố nhỉ?

- Ơ ... có chuyện đó thật à? Đào tái mặt lẩm bẩm ...