Gia nhập WTO - Bài toán được mất

vct
24-11-05, 13:50
Cơ bản là tài chính ngân hàng và viễn thông Hoa Kỳ muốn mở, VN vẫn muốn giữ nên ko vào được. Vì ko thống nhất về việc mở hay không, phương thức mở, cách thức và thời gian mở nên mới có chuyên HK gây khó khăn cho ta. Các bác ở đây cho ý kiến đi.
Gaụp2
24-11-05, 13:59
Hê hê em xin bày tỏ lòng kính phục sâu sắc đến bác PG lãnh tụ em. Trong cùng một thời điểm, bác vừa đại vĩ mô chuyện WTO, vừa siêu vi mô chuyện chết vì nìn. Bác vừa leo vù lên đỉnh Maslow tán chuyện kinh tế thế giới, ngay lập tức tụt phát xuống đáy nói chuyện Kinh Bích Lịch với em EagleGirl.

Em nể. Em phục. Em thật.
lão ma
24-11-05, 14:07
Có lần ku Đít nó tuyên bố Việtnam mà không vào WTO, thì cũng bị bọn chúng đạp cho ngã vào. Sao hôm nay không thấy nó vào đây bi bô nhở?
Gaụp2
24-11-05, 14:18
Quan bác nói chí phải. Hải đăng Lý Ninh cũng đã nói: "Người vô sản không có gì để mất, có mất chăng là mất xiềng xích nô lệ".

"Vô sản toàn thế giới, liên hiệp lại" - Karl Marx
lão ma
24-11-05, 14:18
Thế ku PG nghĩ khi nào thì đến lượt Vn trèo rào, vượt tường để vào WTO được nhở? Làm quả Execel hòanh cbn tráng đi!
CBN
24-11-05, 14:39
Anh nghĩ các cụ cao cao trên cửa sổ chưa muốn vào, chưa muốn vào vì ảnh hưởng quá nhiều đến quyền lợi cá nhân của các cụ. Hơi buồn 1 tí!
lão ma
24-11-05, 15:13
Anh thì nghĩ 4c bên cửa sổ cũng còn đang lưỡng lự ... Nếu vào thì luật pháp hiện hành phải cải biến cho thích hợp, cho chặt chẽ ... và đủ các thứ khác nữa chẳng hạn như tệ nạn gái mãi dâm phải giải quyết sao cho nó đẹp mặt tí nhẩy?
kanban
24-11-05, 15:23
Cũng là đoán mò với nhau thôi mà cơ bản em phản đối 2 bác CBN và Lão ma.

@ CBN: Chắc các cụ cũng sốt ruột lắm rồi, trót quảng cáo thuốc giun mấy năm rồi mà giờ vẫn chưa ị được ra giun. Dân thì chán SEAGAMES với cả giải Olympic Hóa quốc tế rồi. Có điều chưa đủ hạng cân mà thôi.

@ Lão ma: Bác nói chung chung thế chả có quan điểm gì để phản đối. Nhưng ví dụ về nạn mãi dâm hơi ít liên quan. Em nghĩ ngành Tài chính Ngân hàng là điểm mắc lớn nhất.
Hoa Xoan
24-11-05, 15:24
Công nhận bài viết ấy hay!
lão ma
24-11-05, 15:29
Chú kanban ngây thơ bỏ cụ. Bọn nước ngoài nó vãi tè về cái gọi "luật rừng" ở Vn ta đới. Tuần trước lão bạn anh mới cho hay về chuyện xây nhà máy điện ở Vn. Nghe đâu sau khi thuyết trình dự án trước hội nghị, sau đó lại sinh ra đủ thứ mụn nhọt đầu đinh ... các kiểu. Đấy là dự trình cấp trung ương đới ...
TheDifference
24-11-05, 15:31
Con ma già hôi hám ngu dốt kia, tiên đoán của anh gồm hai phần - Phần I: Việt nam đe'o chịu vào WTO; Phần II: Đcm, chúng nó sẽ đạp vào. Bây giờ phần I trong tiên đoán sáng suốt của anh đã được chứng minh, vì đe'o chịu vào nên mới có kè bớt một thêm hai ở mấy cái lĩnh vực quan trọng nhất như tài chính và viễn thông, chứ như bọn Miên, dạng con mẹ nó háng ra thì kiểu đe'o gì chả vào, phỏng? Chú cứ chờ đấy mà xem phần II cũng sẽ trở thành hiện thực.

Đe`o! Ngu vừa thôi, ngu quá đe'o ai chịu được.,
kanban
24-11-05, 15:35
Việc VN không vào được WTO cuối năm 2005 như đã mong muốn là một nỗi thất vọng chung của bao sự mong chờ. Đó là cái mất thứ nhất. Thế giới sẽ nghĩ gì khi cái ngưỡng của WTO thấp lè tè, đã có 149 nước giàu, nghèo nhẹ nhàng bước qua mà VN trèo mãi không qua? Và khi họ đã bỏ công, bỏ tiền hỗ trợ tư vấn và ủng hộ VN?

Trong 149 nước member có 32/50 nước thuộc loại vào theo diện con thương binh liệt sỹ (least-developed). Việt Nam k có trong list 50 nước này, thế nên xếp thẳng tưng thì VN cũng chỉ đứng từ 51-60 từ dưới lên là cùng, thấp với người cao với ta cũng chẳng có gì lạ, nhỉ?

Cái được quan trọng là tăng độ Minh bạch trong hoạch định và thực thi chính sách WTO tuy k có quyền hành pháp (?) nhưng sức ép từ các thành viên khác khiến VN k thể chơi khác luật được. Cái này liệu dần dần có cải thiện Tham nhũng không, phải chờ mới biết. Bác nào thạo Trung Quốc phân tích xem tác động sau WTO thế nào có thể liên hệ gì với VN không anh em nghe với.


-------------------------
ref. source: www.wto.org
lão ma
24-11-05, 15:37
Ối giời Ku đít thính nhỉ? Mới nghe anh nhắc đã lò dò ra sủa? Thế ku chứng minh phần I rõ ràng cho anh và 4c ở đây xem nào, nhớ là nói có sách mách có chứng đới, anh có đầy đủ tư liệu để vặt lông ku rồi đem ra thui đới ...
kanban
24-11-05, 15:38
Chú kanban ngây thơ bỏ cụ. Bọn nước ngoài nó vãi tè về cái gọi "luật rừng" ở Vn ta đới. Tuần trước lão bạn anh mới cho hay về chuyện xây nhà máy điện ở Vn. Nghe đâu sau khi thuyết trình dự án trước hội nghị, sau đó lại sinh ra đủ thứ mụn nhọt đầu đinh ... các kiểu. Đấy là dự trình cấp trung ương đới ...

Bác em kể chiện vui nhỉ!

... so? (@ AK47)
TheDifference
24-11-05, 15:41
À! Ku ma già hôi hám này! Anh có thói quen nói với giống nào thì dùng ngôn ngữ của giống đó. VD anh nói với người thì dùng ngôn ngữ người,, nói với chó thì dùng ngôn ngữ chó. Vừa rồi anh nói chuyện với ku, ku nói anh sủa , cũng không sai mấy đâu.
lão ma
24-11-05, 15:45
Ơ... thế ku Đít cứ hít hít ngửi ngửi cái gì đới, ở đây ku táp bậy bạ đ éo xong đâu!

Anh hỏi ku phần I, ku bi bô đi!
TheDifference
24-11-05, 15:53
Ku ma già hôi hám này có vẻ không hiểu tiếng người mấy. Anh có đôi khi nói chuyện với chó, mà chỉ những lúc anh cô đơn anh chán loài người. Ừ! Những lúc ấy anh cũng hay ôm con chó tiền rưỡi nhà anh mà thủ thỉ. Để thấy mắt nó ươn ướt, nó ư ử, để mà tự nhủ rằng nó hiểu đấy, nó thông cảm đấy. Ừ! Cũng chỉ là một trong các biện pháp thủ dâm tinh thần. Chỉ thế thôi, mà con chó nhà anh, cũng biết nhiều chuyện lắm đấy.

Dưng cơ mà! Đe'o ai thừa hơi đi thủ thỉ với chó về WTO.
lão ma
24-11-05, 15:59
Công nhận buồn cười đ éo thể tả. Ku cứ đội lốt nói tiếng người làm đ éo gì thế. Đ éo ai lại cứ rình rình trong bụi rậm, rồi nhằm lúc người khác sơ hở phóng ra đớp một phát (Ku chửi anh có đến vài lần rồi, nhưng anh khinh không thèm chấp), nhưng khi bị người ta đá vào mõm thì lại ăng ẳng ăng ẳng sủa.

Công nhận anh thấy ku đáng thương thật.

PS! Xin lỗi 4c trong đây anh offtopic!
TheDifference
24-11-05, 16:06
Lão ma thế thôi chứ nó cũng là thằng khá, cu Diff chửi thế có hơi quá nhời đấy, xin lỗi bạn đi em!
Bác em ạ, bác em xem ai bỉ cá nhân trước đã, rồi hãy bênh.

Còn con ma già này, ngu dốt thành tính. Hồi xưa nó thách em viết cái x gì về communication marketing, em viết xong nó có cãi được câu đe'o nào đâu. Bây giờ lại nhố nhăng bới lông tìm rận. Nếu cãi nhau như những con người, em sợ đe'o gì nó.

P/s: Ờ! Các bạn nói bác em dạo này sao sao, cũng có vẻ đúng. Nhỉ!
AngelGirl
24-11-05, 16:06
Hôm nay anh Diff khó ở à? Đi đâu cũng bĩnh một bãi thế này... anh làm lão ma em dỗi offtopic rồi đấy, chán anh!
TheDifference
24-11-05, 16:11
Hôm nay anh Diff khó ở à? Đi đâu cũng bĩnh một bãi thế này... anh làm lão ma em dỗi offtopic rồi đấy, chán anh!
Anh xinn lỗi AngelGirl. Để anh xin lỗi nó.

Anh xin lỗi laoma vì đã quá lời. Anh không biết là chú được gái bảo kê. Thành thật xin lỗi chú.

P/s: Thế đe'o nào giống lúc mình cáu tiết, nhỡ chân đá một phát, xong rồi nó chui vào gầm giường, lại dỗ mãi mới ra.
CBN
24-11-05, 16:34
Nghe nói Đít cũng khá tuổi rồi mà dễ nổi nóng thế nhỉ? Học anh đây này, bao lần anh chuẩn bị nổi nóng với thằng Phải Gió phát là anh đi fịk là ok ngay, lại "Xuân đã về, Xoan đã về..." ngay.

Phải Gió bi bô với anh 1 tẹo về WCO đi em! Thật ra anh quan tâm hơn về giá Đất, giá Điện và giá ô tô. Hôm nay, anh Hưng anh í bảo sắp tăng giá điện, anh Hùng thì giảm giá xăng xuống có 1 tí (đé,o bõ). Lại còn có thằng mồm thối nó bảo thị trường bất động sản sắp vỡ... nếu vỡ thật thì có khi anh đang từ tầng 7 của Mát Xờ Lôn rơi cụ nó xuống tầng 1 thì khổ anh lắm.

Nhá! 4c vào bi bô nghiêm chỉnh cho anh nhờ, chứ chửi nhau kiểu thế chán bỏ mẹ, phỏng ạ?
NoHearNoSee
24-11-05, 16:36
Diễn đàn siêu lởm. Toàn cãi nhau đâu đâu chẳng chú trọng học thuật gì cả

Theo tôi, VN ko nên vào WTO

1/ VN đã ký Hiệp định thương mại với hơn 80 quốc gia và vùng lãnh thổ. Trong đó rất nhiều điều khoản qui định về MFN và NT. Không vào WTO ko có nghĩa là ta đứng ngoài thương mại quốc tế

2/ Bọn chó đế quốc sài lang muốn ta mở cửa những lĩnh vực sau

2.1 Nông nghiệp: bắt ta ko được trợ cấp trong khi chúng nó trợ cấp ầm ầm. Bắt chúng ta phải để giá điều chỉnh theo giá thị trường. Rủi ro cho bà con nông dân là rất lớn khi ta chưa có các công cụ quản lý rủi ro (như Sở giao dịch hàng hoá) cho pà còn

2.2 Viến thông: bắt chúng ta giảm giá, áp dụng công nghệ mới. Tất nhiên công nghệ mới thì ai cũng thích nhưng rất đắt còn công nghệ cũ thì quá là bãi rác cho nó

2.3 Ngân hàng: bắt chúng ta công khai cái túi, minh bạch cái túi của chúng ta

2.4: Sở hữu trí tuệ: trước khi chúng nó chiếm ko, công nghệ bắt trước thừa hưởng lẫn nhau ko phải trả xu nào. Bây giờ chúng nó bắt ta trả
.........

Tạm thế đã, còn nhiều cái khác. May mà các pa'c nhà mình nhận thức rất rõ mặt trái của WTO

Bạn nào muốn hiểu về TQ khi gia nhập WTO nên đọc cuốn " WTO và công cuộc mưu sinh của người Trung Quốc" tác giả: Thôi Lệ Kim. Nhà xuất bản trẻ
CBN
24-11-05, 16:51
Ừ, anh cũng đoán thế!
BĐS thì anh chuyển giao phần chung cư chung kiếc cho bọn chã rồi, anh chỉ còn giữ lại phần đất hoa màu (5%) mua để chuyển thành thổ cư thôi. Loại đấy anh mua rẻ nên chắc vẫn giữ lại, không bán vội. Mày thấy thế nào?
kanban
24-11-05, 17:04
Ừ, anh cũng đoán thế!
BĐS thì anh chuyển giao phần chung cư chung kiếc cho bọn chã rồi, anh chỉ còn giữ lại phần đất hoa màu (5%) mua để chuyển thành thổ cư thôi. Loại đấy anh mua rẻ nên chắc vẫn giữ lại, không bán vội. Mày thấy thế nào?

Chuyển thế nào bác em. Chục năm trước còn được chứ giờ có vẻ khó. Nếu kẹt kẹt còn đỡ, không cứ đồng không mông quạnh dễ bay lắm. Cbn, em vừa mất 300m2 ở HP, mặt đường 60m...nhục quá. Tưởng để dành ít tiền cưới vợ, giờ thì nhà tranh vách đất cũng đ'eo còn. Giờ còn một ít ở HN, đất kẹt ngon lành (tức là 3 bên nhà thổ cư 500 năm ấy) bác có cửa chạy được em nhờ.

Chung cư hôm trước đọc bảo đội giá gấp 2, 3 lần các bác bảo xuống là xuống bao nhiêu, được 70% không em còn bảo vẹo em đợi.

Ô tô thì bọn liên doanh nó chả ăn từ gốc từ lâu rồi các bác em. Giá linh kiện bọn Cty mẹ nhập vào VN đắt vãi tè so với cùng loại ở nước khác. Thuế với má nhà mình công nhận chỉ béo đâu đâu ấy còn nói chung là thiệt dân, khổ bọn Salut.
CBN
24-11-05, 17:04
Hị...hị...gái TL thì anh thèm đé,o gì, loại Pi ết đi ấy thì dành cho ku Thợ.
VNIndex như kak í, anh chưa chơi. Dưng mà thấy các con kêu như vạc, có thằng uống thuốc chuột rồi đấy. À, cái món đó anh bảo rồi, anh đé,o chơi được. Nếu mày muốn chơi thì bố mày cũng phải tầm cao cao trên cửa sổ. Sợ lém!
kanban
24-11-05, 17:08
Anh thấy cổ phiếu bây giờ cũng ngon đấy, VNIndex xuống như điên. Chắc vài tuần nữa còn 250. Một điển hình của chuyện bọn Tây ba lô nhẹ nhàng lừa bóng qua chân các bác trọc phú nhà mình.

Bọn nó dìm giá à bác? Khi nào sắp boom bác phím anh em Thăng Long phát đê.

@CBN: Anh Doanh nói rồi, thị trường cổ phiếu là ví dụ điển hình của XHCN. Tuy lúc đầu có chệch hướng do âm mưu phá hoại của địch nhưng vài năm nữa cũng phải cửa mình hòa nhập thôi. Tập chơi dần em cho là cũng được. Tất nhiên là vẫn nên mua thuốc chuột. Mà sống ở VN kiểu gì chả cần thuốc chuột.
CBN
24-11-05, 17:09
Chuyển thế nào bác em. Chục năm trước còn được chứ giờ có vẻ khó. Nếu kẹt kẹt còn đỡ, không cứ đồng không mông quạnh dễ bay lắm. Cbn, em vừa mất 300m2 ở HP, mặt đường 60m...nhục quá. Tưởng để dành ít tiền cưới vợ, giờ thì nhà tranh vách đất cũng đ'eo còn. Giờ còn một ít ở HN, đất kẹt ngon lành (tức là 3 bên nhà thổ cư 500 năm ấy) bác có cửa chạy được em nhờ.
Đâu...đâu...anh có nói gì đâu? Đùa chứ, bây giờ anh Trực anh í hắc lắm. Nhưng Hải Đăng Rốc Cơ Pheo Lơ chả bảo rồi còn gì, nhưng thôi nói cái này ở đây dễ bay đầu lắm. Mà chú mua đất để cưới vợ thì mua 5% làm đé,o gì? Mua thế có ngày phải gán cả vợ chưa cưới thì khổ ra.
kanban
24-11-05, 17:13
Đâu...đâu...anh có nói gì đâu? Đùa chứ, bây giờ anh Trực anh í hắc lắm. Nhưng Hải Đăng Rốc Cơ Pheo Lơ chả bảo rồi còn gì, nhưng thôi nói cái này ở đây dễ bay đầu lắm. Mà chú mua đất để cưới vợ thì mua 5% làm đé,o gì? Mua thế có ngày phải gán cả vợ chưa cưới thì khổ ra.

Hải đăng Rocker nói vui mà bác em. Câu đấy áp vào những vụ hàng họ như em HKA thì được (vì tùy độ motivation mỗi thằng 1 khác) chứ những vụ hàng hóa theo giá thị trường không ổn. Đắt quá thì vất mẹ nó đi còn hơn, đỡ phải trò xin xỏ thằng này thằng khác Tết tiếc đến nhà hị hị hẹ hẹ, em salut đây... em rất ghét.
kanban
24-11-05, 17:16
Hehe... em tưởng bác CBN bảo ''Cái gì k mua được bằng tiền sẽ mua được bằng rất nhiều tiền''!

Bác CBN nói rõ xem quả này ai thắng thầu đê?
CBN
24-11-05, 17:23
Gái Thăng Long cũng thế, bác em!
Ớ, Ờ! Một số thứ khác thì anh rất là thoáng, nhưng thế đé,o lào riêng gái thì lại khá là khắt khe theo kiểu rất chi là cổ hủ. Anh cũng đé,o hiểu!

Chú KanBan là người Bắc hay Nam? Nếu là người Nam thì nên tham khảo cách thồi kèn của miền Bắc (dù sao triều đình cũng ở HN). Tất nhiên là mình coi bọn nó khác đé,o gì chó, nhưng đôi lúc chó cũng có tác dụng nào đó, phỏng ạ?

Hồi xưa anh cũng giống ku Đít, đi phong bì phong bao là thấy nhục lắm. Nhưng xét đi xét lại thì cốt là được việc, còn thì kệ mẹ chúng nó. Chúng nó thì có xuân có thì nên phải thế, bao giờ chúng nó hết vị thì cũng thu lu như chó ghẻ thôi mà.
Salut
24-11-05, 17:27
Buôn bán bất động sản mà mấy chú nhìn nhận cứ như là buôn rau thế này thì chỉ có nước theo chân Hải đăng Minh Fụng sớm thôi. Câu nói của anh Rocker đé,o đúng ở VN nói riêng, và hơi thiển cận nói chung. Vị trí của mảnh đất chỉ là một fần nhỏ trong rất nhiều yếu tố. Như anh đã lấy ví dụ hồi trước, xây dựng được một cơ chế tin đồn tốt, sẽ thu về cho ta nhiều lợi nhuận.

Một đất nước mà nhà nước can thiệp quá sâu tới mọi lĩnh vực của cuộc sống, thì tại sao lại không liên quan tới chính trị được?
Thợ đời
24-11-05, 17:31
Công nhận nghe các hải đăng Thăng Long bàn chuyện, em phấn khởi quá. Nhất là lại vừa nghe cô Delliah bên kia bảo : có khi nên có con với thằng cực ngon, lấy thằng rất ngon làm chồng. Công nhận tư tưởng thế người ta bảo, không đâu gái dễ mà rẻ như ở Việt Nam, các bác nhỉ.

Tiền bạc cũng mang lại hạnh phúc đấy chứ
CBN
24-11-05, 17:31
Nói chung là anh rất ủng hộ lý thuyết "Ba cơ chế" của Hải Đăng Đặng Kim Sơn và học trò Nude. Nếu tổ quốc mà đi theo được các anh là anh mừng lắm, anh nguyện đem keyboard ra để đấu tranh ủng hộ những nhà yêu nước, thương ròi. Nhưng khổ lắm, các Hải Đăng còn lý thuyết quá mà tiền của anh là tiền thật.
Salut
24-11-05, 17:32
Mày hình như chưa bao giờ có tài sản gì đáng kể hả Lút?
Tài sản đáng kể của mày là gì?
CBN
24-11-05, 17:34
Thôi anh té vậy, để tô bích này cho 2 chú PG và Nude chửi nhau. Bao giờ chán anh lại vào.
kanban
24-11-05, 17:34
Chú KanBan là người Bắc hay Nam? Nếu là người Nam thì nên tham khảo cách thồi kèn của miền Bắc (dù sao triều đình cũng ở HN). Tất nhiên là mình coi bọn nó khác đé,o gì chó, nhưng đôi lúc chó cũng có tác dụng nào đó, phỏng ạ?

Hồi xưa anh cũng giống ku Đít, đi phong bì phong bao là thấy nhục lắm. Nhưng xét đi xét lại thì cốt là được việc, còn thì kệ mẹ chúng nó. Chúng nó thì có xuân có thì nên phải thế, bao giờ chúng nó hết vị thì cũng thu lu như chó ghẻ thôi mà.

Em người Bắc chứ bác em, còn tastes for girl thì tùy người em không bình luận. Thực ra tùy lúc nữa, có lúc 500.000/package kèn sáo vang trời chả kém gì fukc người mẫu quốc tế ở K.sạn 5 sao.

Còn chiện phong bao thì chả nhục, nhưng mà thấy nó giả dối quá nên ghét thôi. Chứ còn mình khác chú Dit, dân tự do, sợ đ'iu gì ai đì mà phải lụy.

@ Salut: Hệ thống tin đồn của chú cũng gọi là láu cá vặt. Nhưng chỉ áp dụng được chỗ nào nhiều Salut quá thôi. Giờ Salut nó đi du học hết mẹ nó rồi, ở nhà toàn bọn cáo già như kiểu PG, CBN thôi chú ạ.
Salut
24-11-05, 17:36
Nói chung là anh rất ủng hộ lý thuyết "Ba cơ chế" của Hải Đăng Đặng Kim Sơn và học trò Nude. Nếu tổ quốc mà đi theo được các anh là anh mừng lắm, anh nguyện đem keyboard ra để đấu tranh ủng hộ những nhà yêu nước, thương ròi. Nhưng khổ lắm, các Hải Đăng còn lý thuyết quá mà tiền của anh là tiền thật.

Lâu rồi, anh cũng chưa có cập nhật thông tin về thị trường nhà đất Việt nam, nhưng có vẻ như bây giờ không còn dễ dàng như trước nữa, ví dụ có một vài luật về nhà đất mới được thông qua như thuế, quyền sở hữu, v.v. Ngày xưa còn chơi chớp nhoáng được, chứ bây giờ, anh nghĩ, fải trường vốn để trường kì kháng chiến.

Nếu có thật nhiều tiền thì anh mới đi buôn đất, còn nếu không đi buôn rác có lời hơn rất nhiều lần. Đất thì chỉ nên coi như việc gửi tiết kiệm mà thôi.
kanban
24-11-05, 17:39
Nếu có thật nhiều tiền thì anh mới đi buôn đất, còn nếu không đi buôn rác có lời hơn rất nhiều lần. Đất thì chỉ nên coi như việc gửi tiết kiệm mà thôi.

Anh salut, đ'eo mẹ, phải nói là kinh bang tế thế, mở cửa mồm ra câu nào là kinh thiên động địa nhỉ?

Hỏi nhỏ là anh có biết thị trường Nhà đất nhà anh đang đóng băng thế nào không? Gợi ý kiểu Lút: Nguyên nhân, hậu quả và xu hướng.
Delliah
24-11-05, 17:39
Các bác dừng tay giúp em define thế nào là giai cực ngon, giai rất ngon và giai ngon cái. Nhưng một điều chắc chắn là giai ngon hay không ngon không phải ở số tiền mà giai kiếm được. Thằng giàu chưa chắc là thằng ngon, còn thằng không giàu càng không bao giờ là thằng ngon.

Còn loại mà vừa nghèo, vừa ngu, vừa hoang tưởng và thối mồm, léo bao giờ được xếp hạng thì tốt nhất là đừng đánh giá gái rẻ hay dễ. Không đến lượt đâu ạ.
Thợ đời
24-11-05, 17:46
Topic này rồi lại sa đà vào chửi bới nhau mất thôi. Chưa thấy tranh luận được cái gì ra hồn

Anh thấy có cô Deny nói đúng, toàn một lũ thối mồm vào đong đưa nhau trong khi tiền tươi thóc thật của người ta, đé,o ai dại. Không biết thì ném đá chửi bới, không ăn được thì đạp đổ, xấu tính thế thì đé,o bao giờ khá được ?
kanban
24-11-05, 17:51
Có người đánh trống lảng giỏi thế. Cô Delliah đanh đá nhể. Mắng cả Nhãnh tụ.

Lút đâu rồi chưa trả bài em. Mà thôi anh đi ăn, đ'eo ai nói chiện BDS với Lút vớ vẩn ám vận vào người.
Salut
24-11-05, 18:19
Chú kanban đọc lại bài của anh đi rồi hãy mồm loa mép giải.
Thợ đời
24-11-05, 18:19
Cô Delliah đang giương đông kích tây đấy chú đé,o biết. Chú thử nghĩ thằng nhà quê ra tỉnh, xấu người xấu nết lại còn vô duyên cục mịch, lừa không được con gái nhà người ta xong lên mạng nói xấu, thì gái nào chịu được
kanban
24-11-05, 18:25
Chú nào lên mạng nói xấu gái thì đáng cắt trym rồi, phỏng Nhãnh tụ?

@ Salut: Ý chú là chú không cập nhật? Thế thì thôi, nói làm gì chú. Anh chỉ lưu ý là vì VN quá nhiều thằng salut thằng nghĩ như chú (trường kỳ kháng chiến) nên thị trường mới đóng băng đấy.
Salut
24-11-05, 18:29
Anh kể cho mấy fò nghe về một kinh nghiệm của anh, khi anh còn đi buôn đất ở Việt nam. Anh toàn mua những chỗ lởm nhất, và sau đó, bán lại ngay, khi thấy có lời. Tất nhiên giữ lâu hơn thì sẽ có lời hơn, nhưng đời mà ăn dày sẽ sẽ bị hóc.

Hiện giờ đất đai ở Hà nội, Saigon giá cả cao ngất ngưởng, sao các chú không nghĩ đi ra xa hơn một chút? Nhưng vụ thuế đất mới được công bố khiến cho những người vốn ít khó lòng tham gia vào cuộc chơi cần thời gian, và tiền của này.

Hệ thống tin đồn của anh có thể áp dụng ở tầm vĩ mô. Ví dụ vụ VN mình mời Hải quân Mỹ cưỡi tàu chiến sang Việt nam chơi chẳng hạn. Hay vụ các bác nhà ta giả bộ sang EU mua Airbus, để cho mấy thằng Mẽo nó nhảy chồm chồm lên, ép Bill Clinton dỡ bỏ cấm vận với VN. Những chiêu thức của anh, nhỏ thì có thể áp dụng cho gia đình, nhớn thì áp dụng để xây dựng đất nước, vĩ đại thì áp dụng để hoạch định kế sách toàn cầu, các chú biết gì mà lăng nhăng, chê này chê nọ? Nếu lấy lời vĩ nhân ra mà nói, thì anh mua một cuốn sách danh ngôn thế giới, 2 ngàn rưởi vô đây bốt thi với các chú. Rẻ lắm.
Salut
24-11-05, 18:32
Chú nào lên mạng nói xấu gái thì đáng cắt trym rồi, phỏng Nhãnh tụ?

@ Salut: Ý chú là chú không cập nhật? Thế thì thôi, nói làm gì chú. Anh chỉ lưu ý là vì VN quá nhiều thằng salut thằng nghĩ như chú (trường kỳ kháng chiến) nên thị trường mới đóng băng đấy.

Mấy điều này, Hải đăng Phải gió nhà chú với anh chú đã bàn chán ở một topic khác liên quan tới nhà đất dzồi. Lý do nó không đơn giản như chú nghĩ đâu, chú tìm đọc lại đi, rồi hãy bi bô tiếp. Thế đã nhỉ.
kanban
24-11-05, 18:37
Ôi bỏ mẹ, nẫy giờ lói chiện với Hải đăng thật. Ừ, em về mua sách 2,500 coppaste lói chiện toàn cầu với Lút. Thích thế, nghe như trong Kungfu Hustle ý :D .
IEEE
25-11-05, 17:44
Con ma già hôi hám ngu dốt kia, tiên đoán của anh gồm hai phần - Phần I: Việt nam đe'o chịu vào WTO; Phần II: Đcm, chúng nó sẽ đạp vào. Bây giờ phần I trong tiên đoán sáng suốt của anh đã được chứng minh, vì đe'o chịu vào nên mới có kè bớt một thêm hai ở mấy cái lĩnh vực quan trọng nhất như tài chính và viễn thông, chứ như bọn Miên, dạng con mẹ nó háng ra thì kiểu đe'o gì chả vào, phỏng? Chú cứ chờ đấy mà xem phần II cũng sẽ trở thành hiện thực.

Mr. Diff có con nhận định ngon nhỉ (tiếng Tây hình như là ****able), thấy trình của Mr. cũng khá nên cho hỏi mấy cái với.
1. VN có nên vào WTO không ? Tại sao ?
2. Nếu trong trường hợp phải vào thì sẽ phải làm gì ?
mgri
25-11-05, 17:59
Cái quan trọng nhất có thể mất nếu vào WTO thì bài viết lại không nêu, đó là khả năng kiểm soát và định hướng nền kinh tế của nhà nước. Ngoài ra, chính sách bảo hộ nông phẩm nếu bỏ cũng sẽ gây nhiều khó khăn cho nông dân.
kanban
25-11-05, 18:08
Cái quan trọng nhất có thể mất nếu vào WTO thì bài viết lại không nêu, đó là khả năng kiểm soát và định hướng nền kinh tế của nhà nước. Ngoài ra, chính sách bảo hộ nông phẩm nếu bỏ cũng sẽ gây nhiều khó khăn cho nông dân.

Tại sao lại cần vai trò NN kiểm soát và định hướng kinh tế (quá nhiều như hiện nay) trong một nền kinh tế thị trường?

Bảo hộ nông phẩm là gì, trợ giá cho nông sản để đi xuất khẩu à? Thế thì bỏ đi cũng chẳng sao, đau khổ tý mới cong đuôi nghĩ cách tăng năng suất, hiệu quả được.
em anh Bim
25-11-05, 18:13
Hay vụ các bác nhà ta giả bộ sang EU mua Airbus, để cho mấy thằng Mẽo nó nhảy chồm chồm lên, ép Bill Clinton dỡ bỏ cấm vận với VN.
Ơ thế à?

Lút nghĩ giúp em xem em nên đồn thế nào để anh Gấu già nhảy chồm chồm lên đòi cưới em đi.

Lút thích thách nhà giàu húp tương.
Núi
25-11-05, 18:18
Ơ thế à?

Lút nghĩ giúp em xem em nên đồn thế nào để anh Gấu già nhảy chồm chồm lên đòi cưới em đi.

Lút thích thách nhà giàu húp tương.

Câu cuối em nói anh không hiểu ý.

Câu đầu, đồn quá dễ. Có gì email cho anh, anh sẽ chỉ cách cho.

K/T
Anh Lút
IEEE
25-11-05, 19:04
1. Tại sao lại cần vai trò NN kiểm soát và định hướng kinh tế (quá nhiều như hiện nay) trong một nền kinh tế thị trường?

2. Bảo hộ nông phẩm là gì, trợ giá cho nông sản để đi xuất khẩu à? Thế thì bỏ đi cũng chẳng sao, đau khổ tý mới cong đuôi nghĩ cách tăng năng suất, hiệu quả được.
1. Bản thân nền kinh tế VN quá yếu, không có lấy một ngành công nghiệp dịch vụ nào ra hồn, các doanh nhân VN làm ăn chộp giựt, yếu kém, thiếu hiểu biết về international bussiness, nếu mở cửa hết, sau khoảng 10 năm nữa, bọn tư bản nó sẽ thống trị VN, dân VN sẽ đồng loạt thất nghiệp, nhưng sẽ phải đi xe máy Trung Quốc, mua máy tính của Mĩ, dùng điện của Nhật Bản với giá cắt cổ. Mr. có thích một nền kinh tế như thế không ?

2. Bảo hộ nông phẩm là một việc làm binh thường, nếu không nói đến chính sách về an ninh lương thực, thì cũng phải kể đến những yếu tố về môi trường, đất đai lâu dài, nên vấn đề không chỉ đơn giản là tiền. Châu Âu và Mĩ đều làm thế.
kanban
25-11-05, 19:08
Câu cuối em nói anh không hiểu ý.

Câu đầu, đồn quá dễ. Có gì email cho anh, anh sẽ chỉ cách cho.

K/T
Anh Lút

Câu cuối là Jin mắng Lút dốt ý mà. Để ý gì rồi lại chui vào góc tức tưởi khóc cho tội ra.

Vừa đọc bài TQ xây dựng tuyến đường sắt trên cao dài 1.956km nối Beijing tới Lhasa Tây Tạng (http://vietnamnet.vn/kinhte/thegioi/2005/11/515272/), anh nghĩ ngay đến Lút và giấc mơ đường tàu cao tốc Bắc Nam.

Mà nó làm cái này hết có 4,7 tỷ $ sao đường cao tốc Bắc Nam mình tính ra tới gần 40 tỷ (~GDP 1 năm) nhỉ. Thế làm chậm hơn, hết khoảng chục tỷ thôi không được à? Chả hơn cái tàu bây giờ à? Bố khỉ. Người ta nối đến tận vùng nhà quễ rồi mà mình có 2 vùng trọng điểm chưa nối được với nhau cho ra hồn.

Mà GDP đầu người Tây Tạng nó cũng 960$, gấp đôi VN đấy. Chính đi du lịch Tây Tạng cũng hay. Chỉ lạ là sao có chú cứ ngồi chê Tàu hơn đ'eo gì mình. Công nhận funny x tả.

More ref: http://www.chinadaily.com.cn/english/doc/2005-10/15/content_485151.htm
kanban
25-11-05, 19:17
1. Bản thân nền kinh tế VN quá yếu, không có lấy một ngành công nghiệp dịch vụ nào ra hồn, các doanh nhân VN làm ăn chộp giựt, yếu kém, thiếu hiểu biết về international bussiness, .

Nhất trí. Nhưng doanh nhân là lớp người nhạy bén thích ứng nhanh, bác đừng lo quá.



nếu mở cửa hết, sau khoảng 10 năm nữa, bọn tư bản nó sẽ thống trị VN, dân VN sẽ đồng loạt thất nghiệp, nhưng sẽ phải đi xe máy Trung Quốc, mua máy tính của Mĩ, dùng điện của Nhật Bản với giá cắt cổ. Mr. có thích một nền kinh tế như thế không ?

Bác nghĩ vào WTO là tung hết váy lên đầu à? Hơn nữa, sao bọn tư bản thống trị hết thì dân VN sẽ thất nghiệp. Hồng Kông nó là cái vùng đất tạm cho bọn tư bản nghịch chơi dân nó có chết đói không hay mức sống cao gấp 100 lần dân Việt tự do đi xe ôm bác em. Kinh tế toàn cầu hòa nhập, mình dùng tiền Mỹ trả lương mua xe máy Trung Quốc sx tại VN, máy tính Mỹ sx tại TQ. Bọn nó lại mua sức lao động, mua gạo, cà phê, gái, dịch vụ osin... của mình. Đến lúc giàu lại đem tiền sang Campot đầu tư mua lao động, gái và ô sin. Chả có gì đáng sợ. Bác đọc lại bài báo đi.



2. Bảo hộ nông phẩm là một việc làm binh thường, nếu không nói đến chính sách về an ninh lương thực, thì cũng phải kể đến những yếu tố về môi trường, đất đai lâu dài, nên vấn đề không chỉ đơn giản là tiền. Châu Âu và Mĩ đều làm thế.

Edit: Đoạn này đọc vội nên nhầm, nhưng nội dung cơ bản là thế. Trên bàn đàm phán với Mỹ chẳng hạn thì bảo hộ nông nghiệp VN có trọng lượng bằng cái rắm, em đoán mò thế. Toàn gạo phò với hạt tiêu, may được vài con cá rởm thì hoắng lên kiểu Seagames đua xe chứ thế giới nó quan tâm gì.

Cơ bản nhất là hệ thống hạ tầng tài chính ngân hàng chưa vững thôi.
Núi
25-11-05, 19:44
Vừa đọc bài TQ xây dựng tuyến đường sắt trên cao dài 1.956km nối Beijing tới Lhasa Tây Tạng (http://vietnamnet.vn/kinhte/thegioi/2005/11/515272/), anh nghĩ ngay đến Lút và giấc mơ đường tàu cao tốc Bắc Nam.


Bọn TQ vừa mới đặt mua của bọn Đức một số tầu ICE (Intercity Express) trị giá khoảng 80 triệu Euro. Bọn Tây tạng đang đòi ly khai, phen này TQ nó phải cắn răng mà xây dựng giao thông thuận tiện, vừa góp phần giúp Tây tạng hòa nhập với cộng đồng, lại thuận tiện trong việc cai trị, khống chế Tây tạng. Dự án cơ sở hạ tầng của anh đé,o nằm ngoài mục đích đấy. Nhưng rất hay ở chỗ là các chú đã hết sức sáng tạo, đem trồng thêm cau vua cho nó lãng mạn.

Lút
IEEE
25-11-05, 19:45
1. Nhất trí. Nhưng doanh nhân là lớp người nhạy bén thích ứng nhanh, bác đừng lo quá.

2.Bác nghĩ vào WTO là tung hết váy lên đầu à? Hơn nữa, sao bọn tư bản thống trị hết thì dân VN sẽ thất nghiệp. Hồng Kông nó là cái vùng đất tạm cho bọn tư bản nghịch chơi dân nó có chết đói không hay mức sống cao gấp 100 lần dân Việt tự do đi xe ôm bác em.

3. Kinh tế toàn cầu hòa nhập, mình dùng tiền Mỹ trả lương mua xe máy Trung Quốc sx tại VN, máy tính Mỹ sx tại TQ. Bọn nó lại mua sức lao động, mua gạo, cà phê, gái, dịch vụ osin... của mình. Đến lúc giàu lại đem tiền sang Campot đầu tư mua lao động, gái và ô sin. Chả có gì đáng sợ. Bác đọc lại bài báo đi.


1. Bọn tư bản nó có hàng trăm năm kinh nghiệm để thống trị các nước khác rồi, các bussiness men của ta có làm được gì không thì phải để thực tế trả lời, anh em nói ở đây chỉ là biết thế thôi, không có giá trị. Tuy nhiên, nhìn qua các nước như kiểu Argentina hay Philippine, thấy khó.

2. Mr. so sánh VN với HK thì thấy không ổn lắm, nếu muốn lấy ví dụ phải chọn ít nhận các nước có cùng điều kiện về dân số, địa lí, cao hơn nữa là phải cùng có trình độ dân trí, văn hóa và tôn giáo,... HK nó bé tý, so thế nào được.

3. Mr. có lạc quan quá không ? Không có tư bản nào là gentlement cả, không có win-win đâu.
kanban
25-11-05, 19:53
1. Bọn tư bản nó có hàng trăm năm kinh nghiệm để thống trị các nước khác rồi, các bussiness men của ta có làm được gì không thì phải để thực tế trả lời, anh em nói ở đây chỉ là biết thế thôi, không có giá trị. Tuy nhiên, nhìn qua các nước như kiểu Argentina hay Philippine, thấy khó.

2. Mr. so sánh VN với HK thì thấy không ổn lắm, nếu muốn lấy ví dụ phải chọn ít nhận các nước có cùng điều kiện về dân số, địa lí, cao hơn nữa là phải cùng có trình độ dân trí, văn hóa và tôn giáo,... HK nó bé tý, so thế nào được.

3. Mr. có lạc quan quá không ? Không có tư bản nào là gentlement cả, không có win-win đâu.

Bác em muốn chơi cờ thì k được rồi, tất nhiên. Còn làm quân cờ thì chắc lớp doanh nhân mới như bác em chắc làm được.

Ví dụ HK để phản bác quan điểm tư bản thống trị thì dân chết đói thôi. Có ai bắt nhổ lúa trồng đay đâu bác. HK ít người chú trọng làm dịch vụ, VN đông người sẽ là lợi thế cho các ngành gia công sx, nông dân sẽ lên thành phố vào hãng xưởng làm công nhân hết để đời con được đi mua gái Cam. À mà hồi Anh thuê HK (1890?) dân trí sao bằng anh salut em.

3. Bác em có đi biểu tình toàn cầu hóa ở Mexico không? Vui phết, nhở. Em đã bảo bác đọc lại tinh thần anh trưởng đoàn chắc bác chưa đọc. Win-win có thể có, với đk win của mình ban đầu bé hơn. Bác đọc lại đi đã, em đi pha cốc cà phê.
Núi
25-11-05, 19:53
IEEE tư duy rất hài hước nhé. Kiểu như tao thà chết đói chứ không chịu đi làm thuê cho bọn Tư bản. Anh ở VN đi làm thì vẫn thích làm cho Nhật hơn là làm cho Nhà nước. Trước dự án nhà máy nhiệt điện Na dương, Lạng sơn, anh có tham gia một chút thì biết, ai làm cho phía Nhật thì hưởng lương trung bình 500 - 700 USD/tháng, tiền ăn uống, sinh hoạt tính riêng, trong khi cũng vị trí ấy ở phía VN thì chỉ được 900 ngàn/tháng bao gồm tất cả, chưa kể lương thử việc 6 tháng chỉ được khoảng 7 trăm.

Vấn đề các bác nhà mình lăn tăn chỉ là, sự phụ thuộc vào kinh tế sẽ dẫn tới sự mất tự chủ về chính trị mà thôi. Còn dân thì cứ có công ăn việc làm, có cái nhét vào miệng hàng ngày là đủ rồi, chẳng cần quan tâm tới ai làm bộ trưởng, ai làm tổng thống cả. Anh trước có đề ra biện pháp là chia cắt đất nước thành nhiều vùng, với những chính sách khác nhau, để từ đó chúng nó tự kéo nhau đi lên, nhưng lúc nãy, bên kia, em Núi của anh có trích dẫn lời bác Phúc là, bác Phúc thấy dân nghèo thì thương lắm... Vậy anh cũng đành chịu thôi, chứ biết làm sao. Bỏ muối vô tô canh thì nó còn đậm đà, chứ bỏ xuống giếng thì nước non mịa gì?

Lút
kanban
25-11-05, 19:54
Bọn TQ vừa mới đặt mua của bọn Đức một số tầu ICE (Intercity Express) trị giá khoảng 80 triệu Euro. Bọn Tây tạng đang đòi ly khai, phen này TQ nó phải cắn răng mà xây dựng giao thông thuận tiện, vừa góp phần giúp Tây tạng hòa nhập với cộng đồng, lại thuận tiện trong việc cai trị, khống chế Tây tạng. Dự án cơ sở hạ tầng của anh đé,o nằm ngoài mục đích đấy. Nhưng rất hay ở chỗ là các chú đã hết sức sáng tạo, đem trồng thêm cau vua cho nó lãng mạn.

Lút

Lút bảo thủ nhỉ? Thế tiền đâu Lút? (sorry cả nhà hỏi câu này stupid quá).
Núi
25-11-05, 20:02
Lút bảo thủ nhỉ? Thế tiền đâu Lút? (sorry cả nhà hỏi câu này stupid quá).

Con đường, cây cầu nó đều là hàng hóa cả, do vậy, mình sản xuất ra hàng hóa, lẽ nào lại không có tiền? Cũng như việc hút dầu thô đấy mà, hút dầu để bán lấy tiền. Ở đây, làm đường sá, cầu cống là để sinh ra tiền. Hơn nữa, cũng có rất nhiều chính sách thích hợp để khiến cho tư bản rót tiền vô đầu tư thêm. Anh nhớ có một lần, có một tay nhà giàu ở Đà nẵng thì phải, đứng ra tuyên bố sẽ xây một con đường cho tỉnh, nhưng với điều kiện là con đường phải mang tên ông ta. Chính quyền mình đã từ chối.

Trước anh cũng đưa ra một bài toán của VN thời gian bị khủng hoảng kinh tế, lạm phát ngựa phi là 400%. Lúc đó nhiều chuyên gia kinh tế chỉ nghĩ tới việc vay tiền của IMF để khắc phục, nhưng khi đó mình bị từ chối. Vậy giải quyết như thế nào?

Việc anh nói nó nghe hơi man rợ nếu người ta không hình dung ra, hoặc quên đi mối tương quan giữa hàng hóa và tiền tệ.

Lút
IEEE
25-11-05, 20:12
3. Bác em có đi biểu tình toàn cầu hóa ở Mexico không? Vui phết, nhở. Em đã bảo bác đọc lại tinh thần anh trưởng đoàn chắc bác chưa đọc. Win-win có thể có, với đk win của mình ban đầu bé hơn. Bác đọc lại đi đã, em đi pha cốc cà phê.
Hị hị, đúng là chưa đọc, rất ít thói quen đọc các văn bản chính thức của các quan chức VN, vì cái cần nói thì không nói, đa số phải đi theo một mô típ và lối mòn có sẵn, không có giá trị về nội dung. Ok, nhưng lần này sẽ đọc.

To Mr. Lút : Mr. chưa hiểu ý rồi, vấn đề đặt ra là liệu doanh nghiệp VN 100% có thể cạnh tranh ngang ngửa với bọn tư bản khi mở rộng cửa, chứ không phải là làm thuê cho nó hay không.
kanban
25-11-05, 20:22
Con đường, cây cầu nó đều là hàng hóa cả, do vậy, mình sản xuất ra hàng hóa, lẽ nào lại không có tiền? Cũng như việc hút dầu thô đấy mà, hút dầu để bán lấy tiền. Ở đây, làm đường sá, cầu cống là để sinh ra tiền. Hơn nữa, cũng có rất nhiều chính sách thích hợp để khiến cho tư bản rót tiền vô đầu tư thêm. Anh nhớ có một lần, có một tay nhà giàu ở Đà nẵng thì phải, đứng ra tuyên bố sẽ xây một con đường cho tỉnh, nhưng với điều kiện là con đường phải mang tên ông ta. Chính quyền mình đã từ chối.

Trước anh cũng đưa ra một bài toán của VN thời gian bị khủng hoảng kinh tế, lạm phát ngựa phi là 400%. Lúc đó nhiều chuyên gia kinh tế chỉ nghĩ tới việc vay tiền của IMF để khắc phục, nhưng khi đó mình bị từ chối. Vậy giải quyết như thế nào?

Việc anh nói nó nghe hơi man rợ nếu người ta không hình dung ra, hoặc quên đi mối tương quan giữa hàng hóa và tiền tệ.

Lút


Anh thật đọc post của mày phải chết lặng mất 5p, xong đứng dậy đi tè rồi ra mở cửa sổ hít thở sâu 5p nữa mới hoàn hồn đây.

Hỏi: Tiền đâu xây hạ tầng?
Lụt: Cứ xây đi rồi sẽ có tiền.
Hỏi: Nhưng tiền đâu để xây (sorry cả làng)
Lụt: Ngày xưa anh đi chơi gái, xin chơi chịu 2 phát nó không cho...blah..blah... Sau anh phải bảo sau này tao sẽ xây dựng đường cao tốc B-N 16 làn thẳng tắp, ở giữa trồng 4 hàng cau vua đều chằn chặn... blah..blah... Với cả mày biết không, hạ tầng cũng là hàng hóa đấy. Xây xong là bán có tiền, tha hồ tiền, nhiều lắm.

Thôi em chịu :68: . Đúng là mình không biết lượng sức chứ Hải đăng PG đã bó tay bó chiếu từ lâu rồi mà mình vẫn hy vọng.
Núi
25-11-05, 20:32
To Mr. Lút : Mr. chưa hiểu ý rồi, vấn đề đặt ra là liệu doanh nghiệp VN 100% có thể cạnh tranh ngang ngửa với bọn tư bản khi mở rộng cửa, chứ không phải là làm thuê cho nó hay không.

Vấn đề chú nói cũng tương tự như vấn đề sợ trẻ con ngã đau mà không cho nó tập đi vậy. Suốt cả đời bồng bế nó thì chẳng biết là sẽ ra làm sao?

Thị phần là một miếng bánh khó có thể ăn được một mình. Tư bản đã chuyển từ xu hướng bần cùng hóa tầng lớp lao động sang việc nâng cao chất lượng cuộc sống của tầng lớp này.

Anh lấy ví dụ, hãng Mẹc vô VN, thì không có nghĩa là VN mình không có cơ hội để sản xuất xe hơi, chỉ bởi vì, Mẹc nó không thể nào đáp ứng nhu cầu cho mọi tầng lớp trong xã hội được. Hơn nữa, cơ hội xây dựng những công ty vệ tinh cho Mẹc là rất khả thi, nếu như chúng ta đảm bảo được việc, Mẹc liên kết với các công ty vệ tinh sẽ có lợi hơn việc nó tự xây dựng cho riêng mình.

Anh lấy ví dụ như Siemens chẳng hạn. Nó thực ra chỉ dùng uy tín của mình để đi nhận dự án, sau đó, lại đem về chia cho những công ty vệ tinh khác để hưởng chênh lệch. Giả sử trong lĩnh vực software. Khách hàng sẽ cảm thấy tin tưởng hơn khi mua software của Microsoft hơn là software của FPT, nhưng có thể Microsoft lại thuê FPT gia công phần mềm cho mình.

Dự án nhiệt điện Na dương anh kể trên cũng thế. Tập đoàn Nhật bản MARUBENI CORPORATION (http://www.marubeni.com/ ) thực chất chỉ đóng vai trò là người điều phối dự án, còn những đơn vị tham gia xây dựng Nhiệt điện Na dương thì lại là những công ty khác của Việt nam.

Ở nước ngoài có xảy ra tình trạng khá phổ biến là, nhân viên công ty tự lập hãng riêng, là vệ tinh của công ty mình đang làm, để nhận phần chia chác của công ty.

Lấy một ví dụ khác đơn giản hơn cho dễ hiểu. Giả sử em có một công ty A, quy mô là a. Em nhận được một hợp đồng B, có quy mô là b, mà b > a. Lúc đó có hai phương án, em sẽ phải mở rộng a, sao cho a >= b, hoặc là em sẽ phải chia phần dư c = (b - a) cho các công ty khác. Ở tình huống thứ nhất. Nếu em mở rộng a, thì em sẽ phải chịu chi phí rất lớn, do phải xây mới, tuyển dụng, đào tạo, trong khi đó lại chưa biết hiệu quả sử dụng có cao, và tần suất sử dụng có nhiều không. Nếu có một công ty C, có quy mô là c, thì tại sao không chia phần dư c cho công ty C đó theo phương án 2? Mà khi chia phần dư c cho công ty C, mình lại vẫn được hưởng lời từ phần c đó.

Nói tóm lại, thế giới không thể sống thiếu nhau. Con cá sấu sống không thể thiếu con chim xỉa răng.
Núi
25-11-05, 20:37
Anh thật đọc post của mày phải chết lặng mất 5p, xong đứng dậy đi tè rồi ra mở cửa sổ hít thở sâu 5p nữa mới hoàn hồn đây.

Hỏi: Tiền đâu xây hạ tầng?
Lụt: Cứ xây đi rồi sẽ có tiền.
Hỏi: Nhưng tiền đâu để xây (sorry cả làng)
Lụt: Ngày xưa anh đi chơi gái, xin chơi chịu 2 phát nó không cho...blah..blah... Sau anh phải bảo sau này tao sẽ xây dựng đường cao tốc B-N 16 làn thẳng tắp, ở giữa trồng 4 hàng cau vua đều chằn chặn... blah..blah... Với cả mày biết không, hạ tầng cũng là hàng hóa đấy. Xây xong là bán có tiền, tha hồ tiền, nhiều lắm.

Thôi em chịu :68: . Đúng là mình không biết lượng sức chứ Hải đăng PG đã bó tay bó chiếu từ lâu rồi mà mình vẫn hy vọng.

Giờ anh hỏi chú nhé, nguyên vật liệu để xây dựng cơ sở hạ tầng mình có sẵn không? VN mình tài nguyên không nhiều, nhưng cũng đủ phong phú cho việc này. Đúng chưa?

Anh lấy ví dụ thô sơ cho chú nghe, để chú dễ hiểu. Giờ chú đi chặt tre trên rừng, chẻ lạt, đan cái rổ tre đi bán, thì chú sẽ có tiền đúng không? Anh thử không giải thích, coi chú có hiểu được ý nghĩa của ví dụ này không.
kanban
25-11-05, 20:53
Giờ anh hỏi chú nhé, nguyên vật liệu để xây dựng cơ sở hạ tầng mình có sẵn không? VN mình tài nguyên không nhiều, nhưng cũng đủ phong phú cho việc này. Đúng chưa?

Anh lấy ví dụ thô sơ cho chú nghe, để chú dễ hiểu. Giờ chú đi chặt tre trên rừng, chẻ lạt, đan cái rổ tre đi bán, thì chú sẽ có tiền đúng không? Anh thử không giải thích, coi chú có hiểu được ý nghĩa của ví dụ này không.

Lời nhắn cho Lút là bảo em Núi hoa nhài nào đấy em ấy giảng cho về sự ngu dốt đến cùng cực của việc Thánh Gióng Lụt ví von đường sắt cao tốc 350km/h trị giá 40 tỷ $ với cây tre dại mọc trên rừng nhà Lụt. Khi nào thuộc bài hẵng log-in Lụt nhé.

Sau đó nếu IQ lên được 70 thì Núi dạy tiếp bài về sự ngớ ngẩn đến tội nghiệp trong việc hình dung xây dựng hạ tầng dễ như đan rổ, nông dân Việt Nam mình hoàn toàn có thể tự đập đá, pha chế nhựa đường, luyện sắt, sx đầu máy..vân vân... giống như Lụt vẫn tự làm mỗi ngày vào buổi sáng trong cái buồng tắm công cộng ở KTX 1 trường Đại học gọi là Darmstadt.
IEEE
25-11-05, 20:59
Vấn đề chú nói cũng tương tự như vấn đề sợ trẻ con ngã đau mà không cho nó tập đi vậy. Suốt cả đời bồng bế nó thì chẳng biết là sẽ ra làm sao?

Thị phần là một miếng bánh khó có thể ăn được một mình. Tư bản đã chuyển từ xu hướng bần cùng hóa tầng lớp lao động sang việc nâng cao chất lượng cuộc sống của tầng lớp này.

Anh lấy ví dụ, hãng Mẹc vô VN, thì không có nghĩa là VN mình không có cơ hội để sản xuất xe hơi, chỉ bởi vì, Mẹc nó không thể nào đáp ứng nhu cầu cho mọi tầng lớp trong xã hội được. Hơn nữa, cơ hội xây dựng những công ty vệ tinh cho Mẹc là rất khả thi, nếu như chúng ta đảm bảo được việc, Mẹc liên kết với các công ty vệ tinh sẽ có lợi hơn việc nó tự xây dựng cho riêng mình.

Anh lấy ví dụ như Siemens chẳng hạn. Nó thực ra chỉ dùng uy tín của mình để đi nhận dự án, sau đó, lại đem về chia cho những công ty vệ tinh khác để hưởng chênh lệch. Giả sử trong lĩnh vực software. Khách hàng sẽ cảm thấy tin tưởng hơn khi mua software của Microsoft hơn là software của FPT, nhưng có thể Microsoft lại thuê FPT gia công phần mềm cho mình.

Dự án nhiệt điện Na dương anh kể trên cũng thế. Tập đoàn Nhật bản MARUBENI CORPORATION (http://www.marubeni.com/ ) thực chất chỉ đóng vai trò là người điều phối dự án, còn những đơn vị tham gia xây dựng Nhiệt điện Na dương thì lại là những công ty khác của Việt nam.

Ở nước ngoài có xảy ra tình trạng khá phổ biến là, nhân viên công ty tự lập hãng riêng, là vệ tinh của công ty mình đang làm, để nhận phần chia chác của công ty.

Lấy một ví dụ khác đơn giản hơn cho dễ hiểu. Giả sử em có một công ty A, quy mô là a. Em nhận được một hợp đồng B, có quy mô là b, mà b > a. Lúc đó có hai phương án, em sẽ phải mở rộng a, sao cho a >= b, hoặc là em sẽ phải chia phần dư c = (b - a) cho các công ty khác. Ở tình huống thứ nhất. Nếu em mở rộng a, thì em sẽ phải chịu chi phí rất lớn, do phải xây mới, tuyển dụng, đào tạo, trong khi đó lại chưa biết hiệu quả sử dụng có cao, và tần suất sử dụng có nhiều không. Nếu có một công ty C, có quy mô là c, thì tại sao không chia phần dư c cho công ty C đó theo phương án 2? Mà khi chia phần dư c cho công ty C, mình lại vẫn được hưởng lời từ phần c đó.

Nói tóm lại, thế giới không thể sống thiếu nhau. Con cá sấu sống không thể thiếu con chim xỉa răng.

Kể cho Lút chuyện này. Có một dự án, bọn ABB nó chào 4,5 triệu USD, bọn Siemens nó 4 nhót, bọn anh chào 2,5 nhót. Bọn anh làm từ A->Z thiết kế, thi công, lắp đặt, bảo hành. Tất nhiên thiết bị phải nhập vì VN không sản xuất được. Làm mấy cái như thế, bọn nó sợ , bây giờ rủ bọn anh join với chúng nó chỉ để làm lắp đặt với thi công, còn bọn nó sẽ design và làm enginneering, không chỉ cho thị trường VN mà còn cả cho Thailand với cả mấy nước xung quanh. Tất nhiên là bọn anh từ chối. Chú thích làm như bọn anh hay là join với chúng nó ?
Núi
25-11-05, 21:05
Lời nhắn cho Lút là bảo em Núi hoa nhài nào đấy em ấy giảng cho về sự ngu dốt đến cùng cực của việc Thánh Gióng Lụt ví von đường sắt cao tốc 350km/h trị giá 40 tỷ $ với cây tre dại mọc trên rừng nhà Lụt. Khi nào thuộc bài hẵng log-in Lụt nhé.

Sau đó nếu IQ lên được 70 thì Núi dạy tiếp bài về sự ngớ ngẩn đến tội nghiệp trong việc hình dung xây dựng hạ tầng dễ như đan rổ, nông dân Việt Nam mình hoàn toàn có thể tự đập đá, pha chế nhựa đường, luyện sắt, sx đầu máy..vân vân... giống như Lụt vẫn tự làm mỗi ngày vào buổi sáng trong cái buồng tắm công cộng ở KTX 1 trường Đại học gọi là Darmstadt.

Nói chung là anh cũng rất cố gắng hòa nhã để cho chú hiểu, nhưng chú nghĩ thế thì anh cũng đành phải nuốt nước mắt vào tim mà nhìn chú đê hèn, quỵ lụy thôi chứ biết làm sao. Nghèo không phải là một cái nhục, mà ngu xuẩn, lười tư duy, tự ti mới là một cái nhục.

40 tỷ Mỹ kim đấy nó là cái gì? Nó chỉ là giấy, nếu như không có số lượng hàng hóa tương ứng. Mà bài toán anh đưa ra chú đã giải được đâu mà đòi hiểu những phát biểu của anh nhỉ. Bao giờ giải được thì hãy tìm tới anh, để anh phân tích sâu hơn cho mà nghe. Chứ cứ đan rổ, đan rá, anh công nhận là cũng hơi nông rân.

Lút
Núi
25-11-05, 21:14
Kể cho Lút chuyện này. Có một dự án, bọn ABB nó chào 4,5 triệu USD, bọn Siemens nó 4 nhót, bọn anh chào 2,5 nhót. Bọn anh làm từ A->Z thiết kế, thi công, lắp đặt, bảo hành. Tất nhiên thiết bị phải nhập vì VN không sản xuất được. Làm mấy cái như thế, bọn nó sợ , bây giờ rủ bọn anh join với chúng nó chỉ để làm lắp đặt với thi công, còn bọn nó sẽ design và làm enginneering, không chỉ cho thị trường VN mà còn cả cho Thailand với cả mấy nước xung quanh. Tất nhiên là bọn anh từ chối. Chú thích làm như bọn anh hay là join với chúng nó ?

Chú viết văn hơi lủng củng, nên anh có hiểu sai cũng không có gì là lạ. Anh hiểu là chú muốn độc lập đúng không? Vậy thì chú cứ làm theo những gì mà chú cho là chân lý. Anh không quan tâm.

Trong kinh doanh, cũng như trong chiến tranh, lúc tiến lúc thoái, lúc chiếm mặt trận này, khi bỏ chiến trường kia, công công thủ thủ, lúc tan, khi hợp, liên kết, phân chia, tít mù, mù tít, thực hư, hư thực,... thế mới là phép dụng binh.

Nếu chú áp đặt được thì nên áp đặt, không áp đặt được thì nên khôn khéo sao cho bị chèn ép một cách tối thiểu nhất. Lời ít hay nhiều đều là lời, có ăn thì vẫn là hơn không có ăn. Thế nhỉ. Chúc chú sẽ chóng là một tấm gương sáng chói trong sản xuất, kinh doanh của Việt nam.
IEEE
25-11-05, 23:14
... Chúc chú sẽ chóng là một tấm gương sáng chói trong sản xuất, kinh doanh của Việt nam.
Cho anh xin cái vụ này, làm việc để cho bọn tư bản nó không bắt nạt được mình, với lại kiếm đủ tiền để đi đong gái với uống bia là tốt rồi. Gương giếc mãi thì khác gì Bắc Hàn.
Núi
25-11-05, 23:22
Cho anh xin cái vụ này, làm việc để cho bọn tư bản nó không bắt nạt được mình, với lại kiếm đủ tiền để đi đong gái với uống bia là tốt rồi. Gương giếc mãi thì khác gì Bắc Hàn.

Anh Lút em đang bận, nhờ em nhắn lại với anh IEEE rằng, anh em hy vọng Việt nam sẽ có nhiều nhiều Bạch Thái Bưởi (http://vietnamnet.vn/kinhte/thuongnhan/2004/10/334264/) hơn nữa, để vô WTO chơi cho nó sướng. Cá nhân em thì chúc anh thành công hơn mong đợi.
lão ma
26-11-05, 20:00
Hôm qua xem thời sự thế giới mới hay thằng Tàu nó cao tay ấn hơn Việt nam mình cả ngàn lần. Nó đang triệu tập anh tài từ ca'c nước giàu mạnh sang làm cố vấn về vấn đề bảo vệ môi trường, môi sinh cho nó. Ngay cả tay bộ trưởng cũ của bộ "môi trường & môi sinh" của Norway và khoảng gần 40 tay mũi to khác đã và đang được cân nhắc qua bên Beijing làm việc.

Thế là sau khi được cân nhắc làm cố vấn cho nó, tay bộ trưởng cũ kia, lập tức vận động và kiến nghị lên đảng cầm quyền nhà nước Na-Uy và sẽ được thông qua ủng hộ và tài trợ cho Beijing khoảng trăm triệu $.
IEEE
02-12-05, 23:12
Hôm nay thấy Hải Đăng Lê Đăng Doanh có đăng bài này trên Tuổi Trẻ, copy về trong lúc anh/chị Diff. trả lời.






Phải học kinh nghiệm từ hội nhập thể thao

TT - Khi tôi viết những dòng này thì đoàn thể thao chúng ta tại SEA Games 23 đã có được 48 huy chương vàng quí báu trong tổng số 140 huy chương, vượt xa dự kiến ban đầu.

Ngoài những bộ môn nước ta có truyền thống và thế mạnh như wushu, taekwondo, lần đầu tiên các vận động viên trẻ của chúng ta đã thắng trong điền kinh, bơi lội.

Với thể thao, chúng ta đã chấp nhận luật quốc tế, điều lệ tổ chức, dụng cụ đo lường, trọng tài, phòng thí nghiệm doping, qui tắc và tổ chức khiếu nại và tranh chấp quốc tế. Đoàn ta cũng bị tước một huy chương vàng vì một vận động viên vi phạm luật chơi.

Chúng ta cũng đã chấp nhận huấn luyện viên quốc tế, bóng đá đã chấp nhận cầu thủ quốc tế. Chúng ta cũng đã là thành viên của các tổ chức quốc tế về tất cả các bộ môn thể thao, từ điền kinh đến cờ vua...

Và chúng ta sẽ tiếp tục tham gia những bộ môn khác như quyền anh, quần vợt. Chúng ta đã không thành công ngay từ những ngày đầu tiên, chúng ta đã không xếp hạng cao và chưa có nhiều huy chương như ngày nay, song dần dần từng bước, qua thi đấu, cọ xát, vượt lên bao khó khăn, qua bao ngày khổ luyện trong nước và ngoài nước, các vận động viên của chúng ta đã không ngừng vươn lên, học được nhiều từ những thất bại và từ các đối thủ để chiến thắng.

So với thể thao, trong kinh tế cũng vậy. Lĩnh vực nào đã mở cửa, chấp nhận cạnh tranh, các doanh nghiệp ở lĩnh vực đó đều đã vượt lên muôn vàn khó khăn và đã tiến bộ rất nhiều.

Sự có mặt của các khách sạn nước ngoài, của các công ty bảo hiểm nước ngoài đã đóng góp rất nhiều cho đổi mới công nghệ, quản lý mà không gây ra tai họa hay mất ổn định nào như một số dự báo bi quan đã từng cảnh báo.

Ngược lại lĩnh vực nào hiện còn đang né tránh cạnh tranh, hiệu quả năng suất đều thấp, chi phí cao so với khu vực, trở thành gánh nặng cho tất cả doanh nghiệp khác buộc phải sử dụng các dịch vụ độc quyền của họ.

Các thách thức và thời cơ chuyển đổi cho nhau, nếu vượt lên được chính mình thì thách thức sẽ thành thời cơ, không thể có chắc ăn 100% mới làm, càng không thể có chỉ có mình thắng mà không trả giá. Đó là bài học hội nhập không chỉ dành riêng cho thể thao. Việc chậm gia nhập WTO đã không đem lại bất kỳ một ngày hội nào cho kinh tế như Sea Games 23.

TS LÊ ĐĂNG DOANH
IEEE
07-12-05, 17:06
Có thêm một nhận xét về WTO.


WTO là một câu lạc bộ không hoàn hảo do những nước giầu khởi xướng thành lập. Họ có quyền đặt ra một số luật lệ cho những ai muốn gia nhập. Cũng như đối với câu lạc bộ thể thao như golf, lệ phí gia nhập và niên liễm cao, mỗi năm lại một tăng, điều kiện vào WTO ngày càng khó cho những nước vào sau. Nếu không vào WTO, Việt Nam hoàn toàn không có tiếng nói gì về thị trường thủy sản và dệt may, hai ngành đang lớn mạnh của Việt Nam. Nếu trở thành hội viên của tổ chức này rồi Việt Nam được cơ chế pháp lý của WTO bảo vệ, nhưng vẫn ở thế yếu vì nước nghèo thường không có khả năng sử dụng các biện pháp tự vệ tốn kém. Tuy nhiên gia nhập WTO tốt hơn là đứng riêng rẽ một mình ở ngoài. Là một hội viên, Việt Nam có thể gia nhập khối các nước đang phát triển để tiếp tục thương thuyết với các nước giầu

-------
@ Nguyễn Quốc Khải
giangthu
07-12-05, 20:56
Kỳ này em được thông báo là sẽ gắn bó tình trạng nhân quyền với việc gia nhập NATO của Việt Nam. Cho nên cứ gắng tử hình nhiều nhiều doanh nghiệp tham nhũng gì gì đó. Các loại tội phạm phi bạo lực mà bắn thì là vi phạm nhân quyền thấy rõ. Cho nên không bãi bỏ các điều lệ của khung án tử hình thì tới tết Con Gô mới vào được WTO.

Em không đồng ý cho Việt Nam vào WTO nếu tử hình người ta về tội phạm kinh tế. Em viết thư cho dân biểu đề nghị tu chính bổ sung. Phe thú tính có phản đối gì không?

Phản đối vô hiệu!
Ngồi xuống!
IEEE
07-12-05, 21:08
1.Việc VN không vào được WTO cuối năm 2005 như đã mong muốn là một nỗi thất vọng chung của bao sự mong chờ. Đó là cái mất thứ nhất. Thế giới sẽ nghĩ gì khi cái ngưỡng của WTO thấp lè tè, đã có 149 nước giàu, nghèo nhẹ nhàng bước qua mà VN trèo mãi không qua? Và khi họ đã bỏ công, bỏ tiền hỗ trợ tư vấn và ủng hộ VN?

2. Cái mất thứ hai là khi mà nền kinh tế VN còn yếu kém, doanh nghiệp VN còn nhỏ yếu, miếng bánh lợi ích kiếm được từ hội nhập sẽ được chia không đều, VN sẽ được phần bé hơn trong cuộc chia đó.

3. Các nước đưa vốn công nghệ vào VN đầu tư, khai thác tài nguyên, sức lao động. Phần chia của VN bé hơn, nhưng được ít còn hơn là không có gì. Họ không vào thì ta không có gì cả.

4. Từ chỗ được miếng bánh bé đó, VN thoát khỏi cơn đói rồi sẽ lớn lên, sẽ trưởng thành và miếng bánh VN được chia sẽ lớn dần lên. VN sẽ có miếng bánh to trong tương lai khi VN khôn lớn bằng người. Sự thành công của những nước và lãnh thổ xung quanh ta như Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore, Malaysia... cho thấy rõ điều đó.

5. Nói đến cái được, thứ nhất là được đứng vào đội ngũ những quốc gia - đối tác bình đẳng trên sân chơi kinh tế thế giới. Được tham gia vào cuộc đua trên sân chung đó để cùng phát triển với thời đại. Ở đó VN được thế giới trọng nể.

6.Thứ hai, gia nhập WTO là một sự cam kết chính thức, là một sự ràng buộc pháp lý để VN thúc đẩy nhanh mạnh hơn các quá trình đổi mới đang diễn ra trong nước.

Quá trình đổi mới khung pháp lý, trong đó có việc làm cho khung pháp lý VN tương thích với luật lệ quốc tế. Quá trình đổi mới phong cách điều hành quản lý kinh tế, đoạn tuyệt với cách quản lý điều hành theo kiểu hành chính bao cấp, thực hiện điều hành quản lý theo cơ chế thị trường. Quá trình đổi mới trang thiết bị công nghệ cho nền kinh tế. Quá trình đổi mới, cổ phần hóa doanh nghiệp. Quá trình bài trừ nạn tham nhũng, móc ngoặc; quan trọng hơn là đổi mới tư duy, nhận thức.


1. Thất vọng thì sao ? Mình làm mình chịu, sao phải quan tâm đến thái độ thằng khác, nó thất vọng hay không kệ mợ nó chứ. Không ai cho không ai bất cứ cái gì cả, nó giúp mình vào vì nó tìm thấy lợi ích của nó trong đó. Phải có thái độ tự chủ và nhìn nhận vấn đề khách quan chứ không phải nhìn vào thái độ của người khác quyết định tương lai của chính mình.

2. không có đủ trình về quản trị và kinh tế để đưa ra nhận xét, nhưng cảm giác mr. đưa ra nhận xét này khá lạc quan.

3. Hãy quên đi cái kiểu lạc quan thế này, hãy nhìn gương nền công nghiệp oto và điện tử, sau bao năm VN vẫn chỉ đi làm culi cho bọn tư bản, trong khi chúng nó được những ưu đãi ngất trời.

4. Thế Campuchia thì sao, nó có phát triển hơn khi vào WTO không ?

5. Vào WTO là tham gia một thị trường bình đẳng à ? cái này thấy ngược lại những gì nói trong 2,3.

6. Cái này thì không chắc chắn. TQ tham gia WTO nhưng vẫn không tuân thủ hàng loạt quy định của WTO, vẫn không sao cả, do đó WTO không phải là một quyền lực tuyệt đối để buộc các nước thành viên phải tuân thủ các luật lệ của nó, khi vào được rồi các nước có thể hành xử theo cách của mình. Ở VN có tật là nói cái gì cũng rất hay, nhưng khi làm thật thì nó lại là một vấn đề khác. -> Có gì đảm bảo tất cả những điều trên sẽ được thực thi ?
chim_chich_non
09-12-05, 06:10
Cho em phát biểu đôi lời ,

Mọi người nói nhiều về cạnh tranh với nước ngoài , vậy Toshiba và Sony có cạnh tranh sống chết với nhau ko ? Chẳng lẽ ko có nước ngoài là ko có kẻ thua người thắng ?

Cá nhân em nghĩ sau mỗi lần ngã là một lần trưởng thành , nếu ko ngã thì mãi mãi chỉ là một đứa trẻ biết bò . Ơ mà ! ..chỉ biết bò thôi thì chẳng làm được gì cả .

Cái em thấy buồn nhất là chính sách kiểu " Cấm xe máy biển số chẵn đi ngày chẵn và cấm xe náy biển số lẻ đi ngày lẻ " . Một chính sách mà có đến 82% số người được phỏng vấn chống đối ( cấm đăng kí xe máy ) mà vẫn được Phó chủ tịch UBND tp HN tiếp tục đệ trình để thông qua .

Nó hình thành một điều hết sức phi logic như thế này :

82% chống đối = Duyệt .
Hội Đồng Nhân dân tp HN = Hội đồng phản đối nhân dân

Khi phát hiện ra điều này , em cười tí sặc cơm he he :)).
Có lẽ đây mới là yếu tố khiến VN mình vẫn nghèo chứ ko phải WTO .
Bắc Thần
09-12-05, 06:22
Kỳ này em được thông báo là sẽ gắn bó tình trạng nhân quyền với việc gia nhập NATO của Việt Nam. Cho nên cứ gắng tử hình nhiều nhiều doanh nghiệp tham nhũng gì gì đó. Các loại tội phạm phi bạo lực mà bắn thì là vi phạm nhân quyền thấy rõ. Cho nên không bãi bỏ các điều lệ của khung án tử hình thì tới tết Con Gô mới vào được WTO.

Em không đồng ý cho Việt Nam vào WTO nếu tử hình người ta về tội phạm kinh tế. Em viết thư cho dân biểu đề nghị tu chính bổ sung. Phe thú tính có phản đối gì không?

Phản đối vô hiệu!
Ngồi xuống!

Anh nghĩ ngay cả phía VN cũng không thích gia nhập WTO cho nên bịa ra chuyện để khỏi phải ghi danh thôi. Vé trọn năm đánh gôn quý thật đấy nhưng mà không phải ai cũng có nhu cầu. Nhận được phiếu đánh miễn phí nhiều khi còn phải tốn tiền mua quần áo, vợt, banh này nọ.
mgri
09-12-05, 06:51
Theo em Việt nam vào WTO ai cũng có lợi, vấn đề là ai lợi ít ai lợi nhiều. Mấy cái lý do nhân quyền, kinh tế thị trường.. này nọ chỉ là con bài thôi, thực chất là 1 sự mặc cả cò kè bớt 1 thêm 2, nó thấy mình ham thì nó đì thêm, mình rụt lại thì nó lại nới ra, đến khi nào 2 bên cảm thấy cùng chấp nhận được thì vào.
hoàng đế còm
10-12-05, 05:44
Kỳ này em được thông báo là sẽ gắn bó tình trạng nhân quyền với việc gia nhập NATO của Việt Nam. Cho nên cứ gắng tử hình nhiều nhiều doanh nghiệp tham nhũng gì gì đó. Các loại tội phạm phi bạo lực mà bắn thì là vi phạm nhân quyền thấy rõ. Cho nên không bãi bỏ các điều lệ của khung án tử hình thì tới tết Con Gô mới vào được WTO.

Em không đồng ý cho Việt Nam vào WTO nếu tử hình người ta về tội phạm kinh tế. Em viết thư cho dân biểu đề nghị tu chính bổ sung. Phe thú tính có phản đối gì không?

Phản đối vô hiệu!
Ngồi xuống!

Em Giang Thu thân mến!! Việt Nam có đăng ký gia nhập Nato bao giờ đâu nhỉ. Cái tổ chức tư bản chủ nghĩa đầu sỏ đấy thì làm sao mà vào được cơ chứ nhỉ. Mà sao em cứ nhạy cảm quá về vấn đề tử hình thế. Mỗi nước có một hoàn cảnh, một luật lệ. Vả lại nếu em muốn bỏ án tử hình ở VN thì em càng phải khuyến khích VN vào WTO chứ. Bao giờ cũng thế, người ta luôn có xu hướng hành động theo những gì mà phần lớn những người xung quanh đã làm. Khi vào sân chơi WTO, chơi với nhiều nước văn minh thì VN sẽ có xu hướng văn minh dần lên. Đấy là cơ hội để mong ước của em trở thành hiện thực. Em cứ tìm cách cô lập VN thì em cứ nhìn gương thằng Bắc Hàn ấy. Nó có khá lên được đâu. Em kêu gọi tình thương với những người tù mà sao em lại không có tình thương đối với đồng bào của em thế. Em muốn những người VN mãi mãi khổ cực ư, muốn cho Việt Nam trở lại chế độ bế quan tỏa cảng ư. Mà em biết đấy khi người ta đói thì thú tính bao giờ cũng tăng lên và nó lại trở về cái vòng luẩn quẩn là không thể bỏ được cái án tử hình. Bởi vậy, khi muốn thực hiện một điều gì thì đừng có chăm chăm đấu tố cho nó phải làm giống mình ngay mới được. Em hãy mở ra những con đường và rồi em sẽ thấy thế giới sẽ tốt đẹp hơn với những sự cư xử thông minh chứ không phải là những lời kêu gào thảm thiết.
giangthu
10-12-05, 07:09
Không vô WTO có thể có nghèo đi chút nhưng không chết ai. Nhưng mà duy trì án tử hình kinh tế rõ ràng máu rơi thịt nát ngay trước mặt. Cho nên mình phải ràng buộc phẩm chất nhân quyền. Rõ ràng người ta không làm điều này với thằng Tàu cho nên nó vào trong câu lạc bộ đặng xả rác.

Nâng cao phẩm chất nhân quyền là chìa khóa vào WTO. Mỹ họ đòi nghiêm chỉnh đấy. Phe Việt Nam thường coi thường vấn đề này, chỉ tưởng là Mỹ cần cho Việt Nam vào để nịnh bợ Việt Nam chắc.

Trong lúc này chỉ yêu cầu chính phủ Việt Nam nếu còn lưu luyến với án tử hình thì chỉ quy vào một tội danh duy nhất là cuồng sát. Phải tiến bộ chút. Nếu tử hình tội phạm kinh tế, không ai thèm làm ăn đâu hả? Sợ vãi hồn.

Nguyễn Gia Thiều ăn gian vài cái điện thoại 20 năm tù. Thử hỏi ai dám làm ăn. Phạt tiền là quá đủ!
Mây
10-12-05, 07:39
Nguyễn Gia Thiều ăn gian vài cái điện thoại 20 năm tù. Thử hỏi ai dám làm ăn. Phạt tiền là quá đủ!

Thu em, ở Mỹ em có dám trốn 1 đồng thuế thu nhập không?
giangthu
10-12-05, 08:44
Năm nào mình cũng lách quá chừng. Hỏi anh Bắc Thần là ảnh nói cho mà nghe á! Có nhiều năm biết cách lấy lại quá chừng trời.

Nói chung luật phải để cho người ta linh động uyển chuyển chứ không có án lệ mà phạt tù nặng nề vậy là không được. Xài luật rừng rồi.
Mây
10-12-05, 10:02
Tức là luật nào lách được thì là luật ngon, còn luật nào mà phạt thằng phạm luật thì là luật rừng?
late
10-12-05, 10:07
Tức là luật nào lách được thì là luật ngon, còn luật nào mà phạt thằng phạm luật thì là luật rừng?

Ừ. Mà luật man rợ nhất là cấm người ta ăn kẹo cao su!
giangthu
10-12-05, 10:09
Luật ngon là luật ăn theo đại lộ tốc hành trên đó có quy định tốc độ khoảng nào đó. Chạy sao tới bến không gây tai nạn, không chạy lê lề là ngon.

Luật rừng là không có đường lớn toàn đường mònh Hồ Chí Minh. Chạy sao cũng bị tai nạn để bị bắt cho nên gọi là luật rừng.

Mà mình không hiểu doanh nghiệp trốn thuế thì thương lượng lấy lại thuế là được rồi . Phải để doanh nghiệp phát triển chứ! Bây giờ coi như dánh sập công ty của người ta. Xử án kỳ cục.
Mây
10-12-05, 10:14
Mà mình không hiểu doanh nghiệp trốn thuế thì thương lượng lấy lại thuế là được rồi . Phải để doanh nghiệp phát triển chứ! Bây giờ coi như dánh sập công ty của người ta. Xử án kỳ cục.

Tức là các công ty cứ trốn thuế đê. Nếu chả may có bị phát hiện thì sẽ nốp cái số thuế mà mình trốn đấy lại và tiếp tục kinh doanh. Úi, làm ăn ở Mỹ sướng nhờ? Chả hiểu em Thu ăn cái gì mà khôn thế?

Đường mòn Hồ Chí Minh mang ra làm ví dụ mới sợ chứ. Đúng là em đi lâu quá không về Thu ạ, khổ cái thân em.
giangthu
10-12-05, 10:23
Ở Mỹ có nhiều hệ thống bán hàng được lách thuế thoải mái nhất là các chỗ bán hàng. LIFO và FIFO là hai mô hình để khai thuế mà chính phủ cho phép uyển chuyển. Chứ ai như Việt Nam trói tay doanh nghiệp như trói lợn gà xong muốn cắt cổ mổ bụng lúc nào mà chẳng được. Luật kỳ cục. Không được vô WTO là đúng rồi. Bà Mây không phải là dân kinh tế gì ráo. Sang Bắc Kinh học gì tưởng tốt nghiệp được cái bằng Hồng Vệ Binh đòi đi quản lý hành chánh. Nguy cơ rồi!

Đường mòn Hồ Chí Minh không đúng sao hả. Nghe nói bây giờ xây lại nhưng mà xây xong để đồng bào thôn quê làm chỗ phơi lúa. Biết hết cả đấy.
late
10-12-05, 11:00
Ở Mỹ có nhiều hệ thống bán hàng được lách thuế thoải mái nhất là các chỗ bán hàng. LIFO và FIFO là hai mô hình để khai thuế mà chính phủ cho phép uyển chuyển. Chứ ai như Việt Nam trói tay doanh nghiệp như trói lợn gà xong muốn cắt cổ mổ bụng lúc nào mà chẳng được.

Doanh nghiệp Mỹ khai thuế theo FIFO hay LIFO đều không lách được thuế.

Khi đã đăng ký FIFO hoặc LIFO, phải áp dụng nhất quán cho tất cả các kỳ kế toán chứ không phải năm nay thấy giá hàng lên thì dùng LIFO và ngược lại.

Ảnh hưởng của LIFO hay FIFO lên số thuế phải nộp của các năm chỉ ở tính thời điểm của dòng tiền. Ví dụ một doanh nghiệp Oil&Gas, với giá dầu tăng, nếu dùng LIFO, sẽ có chi phí hàng bán (cost of sales) cao hơn, lợi nhuận thấp hơn và do đó thuế phải trả thấp hơn so với doanh nghiệp đang dùng FIFO. Tuy nhiên giá trị hàng tồn kho (inventory) của doanh nghiệp LIFO lại thấp hơn, và việc thấp hơn này sẽ được realised: làm giảm chi phí, tăng lợi nhuận và tăng thuế trong các năm tiếp theo so với doanh nghiệp FIFO khi số hàng này được bán ra. Tất cả các ảnh hưởng này đều được phản ảnh một cách minh bạch trên báo cáo tài chính của doanh nghiệp, để các nhà đầu tư có thể so sánh được giữa doanh nghiệp dùng FIFO và doanh nghiệp dùng LIFO trong cùng ngành.

Việc hạch toán hàng tồn kho và báo cáo thuế ở Việt Nam cũng hệt như vậy Giang Thu à, không có gì khác biệt đâu.

Nếu nói về việc lách thuế, doanh nghiệp Việt Nam lách thuế được nhiều hơn vì luật thuế của Việt Nam chưa hoàn thiện, nhất là những vấn đề về Thuế Nhà thầu và transfer pricing, ...

Tuy nhiên, doanh nghiệp lách được thuế nhiều hoàn toàn không phải là tiêu chí để gia nhập WTO.
nightduke
10-12-05, 11:53
Ở Mỹ có nhiều hệ thống bán hàng được lách thuế thoải mái nhất là các chỗ bán hàng. LIFO và FIFO là hai mô hình để khai thuế mà chính phủ cho phép uyển chuyển. Chứ ai như Việt Nam trói tay doanh nghiệp như trói lợn gà xong muốn cắt cổ mổ bụng lúc nào mà chẳng được. Luật kỳ cục. Không được vô WTO là đúng rồi. Bà Mây không phải là dân kinh tế gì ráo. Sang Bắc Kinh học gì tưởng tốt nghiệp được cái bằng Hồng Vệ Binh đòi đi quản lý hành chánh. Nguy cơ rồi!

Đường mòn Hồ Chí Minh không đúng sao hả. Nghe nói bây giờ xây lại nhưng mà xây xong để đồng bào thôn quê làm chỗ phơi lúa. Biết hết cả đấy.

Em này học kinh tế đến đâu mà bày đặt bảo là khai theo LIFO và FIFO là lách được thuế vậy? khai theo kiểu nào thì tax cũng thế thôi (tính luôn deferred tax nhé). Việc doanh nghiệp chọn khai FIFO hay LIFO chủ yếu là để nói chuỵên với shareholder thôi.
Biết thì hãy thưa thốt em ạ.

nightduke
giangthu
10-12-05, 12:11
Biết rành 6 câu. Đóng $100 bạc thuế bây giờ nó khác với đóng $100 bạc thuế năm sau. Cũng chừng đó thuế phải đóng nhưng kỳ hạn khác nhau thì lợi tức khác nhau. Về coi lại đi á! Ý mình muốn nói là trong thương trường luật rất là rõ nhưng mà phải để cho người ta xoay chuyển. Cái gì cũng bắc bớ rồi kết tội trốn thuế buôn lậu bỏ tù 20 năm. Trời đất!

Ở Mỹ doanh nghiệp chỉ bị phạt tiền thôi, trừ khi ăn cắp tiền công cộng thì bị tù. Doanh nghiệp lách thuế không thể kết tội chiếm đoạt tài sản XHCN là nhà nước thất thu.
giangthu
10-12-05, 12:34
Tội của doanh nghiệp VN không phải chỉ là lách thuế, mà còn là hối lộ với số tiền rất lớn. Nói chung tội hối lộ thì ở đâu nó xử chẳng nặng!

Hả!!! Nói vậy mà nghe được sao?
late
10-12-05, 13:12
Biết rành 6 câu. Đóng $100 bạc thuế bây giờ nó khác với đóng $100 bạc thuế năm sau. Cũng chừng đó thuế phải đóng nhưng kỳ hạn khác nhau thì lợi tức khác nhau.


Việc này doanh nghiệp biết, cơ quan thuế biết, Giang Thu biết, cả TL biết, nhân dân Mỹ và nhân dân Việt Nam đều biết.

Tuy nhiên, nó không liên quan gì đến việc doanh nghiệp lách thuế, cũng như sự khác biệt giữa Mỹ và Việt Nam mà Giang Thu đang đề cập.

Chen ngang tý thôi, Giang Thu tiếp tục bàn về WTO đi.
hoàng đế còm
10-12-05, 13:17
Tóm lại em Giang Thu muốn bỏ án tử hình hay muốn chiến thắng trong những cuộc tranh luận ở đây ?? Muốn bỏ án tử hình thì phải làm cho những nước đang kém văn minh trở thành văn minh hơn qua những hoạt động giao lưu văn hóa, kinh tế và cạnh tranh lành mạnh. VN mà không vào WTO thì chỉ còn cách chơi với Trung Quốc và dựa vào Trung Quốc. Không chết nhưng không khá lên được và chỉ có man rợ hơn. Em bây giờ cậy em là người Mỹ rồi nên em bảo dân trong nước đói cũng được. Đói thì đầu gối phải bò em nhé. Đói là nguồn gốc của bao nhiêu tệ nạn từ ăn cắp, cướp giật, buôn người, đàn bà phải đi sang làm đĩ ở nước khác, đàn ông thì trốn sang Hồng Kông để được đi tù kiếm 50 USD một tháng em nhé. Em mang cái tư tưởng thì namo mà bụng em thì đầy một bồ dao găm. Em chỉ vì ghét cái luật ở VN mà em có tư tưởng làm hại toàn dân Việt Nam và để rồi cái tác động ngược lại là cái em muốn càng không bao giờ thực hiện được. Em hãy đặt mình trong hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ nhé. Mà tóm lại đây là topic bàn về vào WTO thì lợi với hại gì rồi em cũng nhảy vào mà tử hình với cả không tử hình. Nói chán chê ở 3 cái topic kia rồi chưa đủ hay sao. Chán em lắm.
Hoa Xoan
10-12-05, 13:32
Tóm lại em Giang Thu muốn bỏ án tử hình hay muốn chiến thắng trong những cuộc tranh luận ở đây ?? Muốn bỏ án tử hình thì phải làm cho những nước đang kém văn minh trở thành văn minh hơn qua những hoạt động giao lưu văn hóa, kinh tế và cạnh tranh lành mạnh. VN mà không vào WTO thì chỉ còn cách chơi với Trung Quốc và dựa vào Trung Quốc. Không chết nhưng không khá lên được và chỉ có man rợ hơn. Em bây giờ cậy em là người Mỹ rồi nên em bảo dân trong nước đói cũng được. Đói thì đầu gối phải bò em nhé. Đói là nguồn gốc của bao nhiêu tệ nạn từ ăn cắp, cướp giật, buôn người, đàn bà phải đi sang làm đĩ ở nước khác, đàn ông thì trốn sang Hồng Kông để được đi tù kiếm 50 USD một tháng em nhé. Em mang cái tư tưởng thì namo mà bụng em thì đầy một bồ dao găm. Em chỉ vì ghét cái luật ở VN mà em có tư tưởng làm hại toàn dân Việt Nam và để rồi cái tác động ngược lại là cái em muốn càng không bao giờ thực hiện được. Em hãy đặt mình trong hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ nhé. Mà tóm lại đây là topic bàn về vào WTO thì lợi với hại gì rồi em cũng nhảy vào mà tử hình với cả không tử hình. Nói chán chê ở 3 cái topic kia rồi chưa đủ hay sao. Chán em lắm.

Suy nghĩ cũng thực tế phết nhỉ.
giangthu
10-12-05, 13:39
Trung Quốc sắp sụm bánh chè rồi anh Kòm ơi! Em đề nghị nhảy qua thân thiết ngay với Mỹ. Chiều ý Mỹ vậy mà có tương lai ngày mai. Coi bà Evil bên Hạ Long thì biết. Ghét như ăn tươi nuốt sống bây giờ lại mê Mỹ như điếu đổ. Lấy tâm trạng của bả làm đại biểu cho tâm trạng Việt Nam. Chơi với Trung Quốc nó ngọt ngào lắm nhưng mà nó có ý định. Với lại vận mệnh Trung Quốc không thọ đâu bởi vì 200 triệu người Trung Quốc đang cấu kết với nhau định khởi nghĩa nông dân. Thế rồi thiên hạ đại loạn khoảng 30 năm. Xong lại anh hùng xuất hiện. Xong lại thiết lập thể chế. Lịch sử Trung Quốc là vậy. Chiều lòng Mỹ vào được WTO, lúc đó nó giúp cho chứ thương la thương lượng nó có quốc hội nó làm khó cho thêm mấy quả?
hoàng đế còm
10-12-05, 15:05
Trung Quốc sắp sụm bánh chè rồi anh Kòm ơi! Em đề nghị nhảy qua thân thiết ngay với Mỹ. Chiều ý Mỹ vậy mà có tương lai ngày mai. Coi bà Evil bên Hạ Long thì biết. Ghét như ăn tươi nuốt sống bây giờ lại mê Mỹ như điếu đổ. Lấy tâm trạng của bả làm đại biểu cho tâm trạng Việt Nam. Chơi với Trung Quốc nó ngọt ngào lắm nhưng mà nó có ý định. Với lại vận mệnh Trung Quốc không thọ đâu bởi vì 200 triệu người Trung Quốc đang cấu kết với nhau định khởi nghĩa nông dân. Thế rồi thiên hạ đại loạn khoảng 30 năm. Xong lại anh hùng xuất hiện. Xong lại thiết lập thể chế. Lịch sử Trung Quốc là vậy. Chiều lòng Mỹ vào được WTO, lúc đó nó giúp cho chứ thương la thương lượng nó có quốc hội nó làm khó cho thêm mấy quả?

Khổ, em nghĩ đơn giản quá đi thôi. Em muốn VN thân thiết với Mỹ mà em lại chống VN vào WTO. Em nên hiểu thêm về chính trị một chút đi. Mỹ là thằng to, mạnh nhưng ở xa. TQ thì đang lên mà lại ở gần. Cuộc sống đâu thể tuyệt đối được hả em. Anh nói với em rồi. Suy nghĩ phải toàn diện. Thay vì chống án tử hình thì em phải mở ra một con đường để có thể đi đến cái chống án tử hình. Nó cũng giống như là để một tội phạm có thể hoàn lương được thì phải tạo được điều kiện để anh ta có việc làm, có thu nhập ổn định chứ đói rã họng ra thì làm sao mà lương thiện được.
Mà anh phải nói thẳng với em là qua mấy cái topic tranh luận của em anh thấy em giống như là một cô công chúa may mắn được sống trong cung điện lúc nào cũng tỏ vẻ xót thương này nọ nhưng mà lại nhìn những người khổ cực với một cái nhìn lạnh lùng tàn nhẫn. Tiếp theo nữa anh thấy em là người Việt nam ở cái chỗ nói tiếng Việt nhưng thực sự em coi khinh dân tộc mà em đã sinh ra từ đó. Bây giờ em là người Mỹ rồi nên em muốn Việt Nam phải quỵ lụy Mỹ để vào được WTO phải không. Em cũng là kẻ nhiễm nặng cái tư tưởng nước lớn của em rồi đó. Nói thực là anh rất thất vọng với con người của em.
Chaien
11-12-05, 04:56
Tất nhiên cái gì cũng có tính 2 mặt của nó. Đây là mặt lợi.

1. Hệ thống này giúp gìn giữ hoà bình

Hoà bình phần nào là một thành quả của hai nguyên tắc cơ bản nhất của hệ thống thương mại: giúp thương mại được thuận buồm xuôi gió và đưa đến cho các nước một lối thoát bình đẳng và mang tính xây dựng để giải quyết những bất đồng về các vấn đề thương mại. Đó cũng là một kết quả của sự hợp tác và lòng tin quốc tế do hệ thống này tạo ra và duy trì.

2. Giải quyết các mâu thuẫn thương mại một cách xây dựng

Do thương mại tăng lên về khối lượng, số lượng sản phẩm được trao đổi, và số lượng các nước và công ty tham gia thương mại, nên có thêm nhiều cơ hội để những tranh chấp thương mại nảy sinh. Hệ thống WTO giúp giải quyết các tranh chấp này một cách hoà bình và mang tính xây dựng.
Nếu để mặc chúng thì những tranh chấp này có thể dẫn đến những xung đột nghiêm trọng. Một trong những nguyên tắc của WTO là các thành viên có nghĩa vụ phải đưa những tranh chấp của mình tới WTO và không được đơn phương giải quyết. Khi họ đưa ra các tranh chấp ra giải quyết tại WTO, thủ tục giải quyết của WTO là tập trung chú ý của họ vào các nguyên tắc. Một khi nguyên tắc được thiết lập, các nước phải chú trọng nỗ lực tuân thủ nguyên tắc, và có lẽ sau đó tái thương lượng về các nguyên tắc - chứ không phải là tuyên chiến với nhau.

3. Một hệ thống dựa trên những nguyên tắc chứ không phải là sức mạnh để làm cho cuộc sống dễ dàng hơn với tất cả mọi người

WTO không thể tuyên bố sẽ làm cho tất cả các nước đều bình đẳng. Nhưng WTO thực sự làm giảm bớt một số bất bình đẳng, giúp các nước nhỏ hơn có nhiều tiếng nói hơn. Đồng thời cũng giải thoát cho các nước lớn khỏi sự phức tạp trong việc thoả thuận các hiệp định thương mại với các đối tác của mình.
Các quyết định và hiệp định của WTO được thực hiện bằng nhất trí ý kiến. Các hiệp định này áp dụng cho mọi người. Các nước giàu cũng như nước nghèo đều có thể bị chất vấn nếu họ vi phạm một hiệp ước, và họ có quyền chất vấn các nước khác trong quy trình giải quyết tranh chấp của WTO. Thiếu một cơ chế đa phương kiểu hệ thống WTO, các nước mạnh hơn sẽ càng được tự do đơn phương áp đặt ý muốn của mình cho các nước yếu hơn. Các nước lớn hơn cũng được hưởng những lợi ích tương xứng. Các cường quốc kinh tế có thể sử dụng diễn đàn duy nhất của WTO để thương lượng với tất cả hay với hầu hết các đối tác thương mại của họ cùng một lúc.

4. Thương mại tự do hơn giúp giảm chi phí cuộc sống

Hệ thống toàn cầu WTO đã giảm bớt các hàng rào mậu dịch thông qua thương lượng và áp dụng nguyên tắc không phân biệt đối xử. Kết quả là chi phí sản xuất giảm, giá hàng hoá thành phẩm và dịch vụ giảm và cuối cùng là chi phí cuộc sống thấp hơn.
Cho đến nay, các hàng rào mậu dịch đã giảm đi rất nhiều so với trước đây. Các hàng rào này còn tiếp tục được giảm và tất cả chúng ta đều có lợi.

5. Đem đến cho người tiêu dùng nhiều lựa chọn hơn, và phạm vi chất lượng rộng hơn để lựa chọn

Hiện nay chúng ta có thể có được tất cả các hàng hoá bởi chúng ta có thể nhập khẩu chúng. Nhập khẩu cho phép chúng ta có nhiều lựa chọn hơn - cả hàng hoá và dịch vụ lẫn phạm vi chất lượng. Thậm chí chất lượng của hàng sản xuất nội địa có thể nâng lên do chính sự cạnh tranh từ hàng nhập khẩu. Nhiều lựa chọn hơn không đơn giản là vấn đề người tiêu dùng mua hàng thành phẩm của nước ngoài. Hàng nhập khẩu còn được sử dụng làm nguyên liệu, linh kiện và thiết bị cho sản xuất trong nước.
Điều này mở rộng phạm vi của các thành phẩm và dịch vụ do các nhà sản xuất trong nước làm và nó làm tăng phạm vi những công nghệ mà họ có thể sử dụng. Chẳng hạn, khi thiết bị điện thoại di động trở nên phổ biến, các dịch vụ phát triển mạnh, thậm chí ngay tại nước không hề sản xuất thiết bị. Đôi khi, sự thành công của một sản phẩm hay dịch vụ nhập khẩu tại thị trường trong nước cũng có thể khuyến khích các nhà sản xuất trong nước cạnh tranh, làm gia tăng lựa chọn nhãn hàng hoá sẵn có cho người tiêu dùng cũng như tăng phạm vi hàng hoá và dịch vụ sản xuất trong nước. Nếu thương mại cho hép chung ta nhập khẩu nhiều hơn, nó cũng cho hép những người khác mua nhiều hàng sản xấut của chúng ta hơn. Nó làm tăng thu nhập của chúng ta, cung cấp cho cũng ta những phương tiện dể hưởng sự lựa chọn gia tăng đó.

6. Thương mại làm tăng thu nhập

Giảm bớt hàng rào thương mại cho phép thương mại tăng trưởng, điều này làm tăng thu nhập - cả thu nhập quốc dân và thu nhập cá nhân.
Thương mại cũng làm nảy sinh những thách thức khi các nhà sản xuất trong nước phải đối mặt với sự cạnh tranh của hàng nhập khẩu. Nhưng thực tế rằng có nguồn thu nhập bổ sung có nghĩa là sẵn có nhiều nguồn lực để các chính phủ tái phân phối lợi nhuận từ những người được lợi nhiều nhất, chẳng hạn để giúp các công ty và công nhân thích ứng bằng cách trở nên năng suất và có khả năng cạnh tranh hơn trong lĩnh vực mà họ đã và đang làm, hoặc bằng cách chuyển sang các hoạt động mới.

7. Thương mại kích thích tăng trưởng kinh tế và đó có thể là tin tốt lành cho vấn đề việc làm

Trên thực tế đã có bằng chứng căn cứ trên sự việc cho thấy rằng việc giảm các rào cản thương mại là điều kiện tốt cho công ăn việc làm. Nhưng bức tranh này rất phức tạp do nhiều yếu tố. Tuy nhiên, bảo hộ cũng không phải là cách để giải quyết các vấn đề việc làm.
Có ít nhất hai luận điểm được chỉ ra về vấn đề này. Thứ nhất, sẽ có những nhân tố khác xuất hiện. Chẳng hạn, tiến bộ công nghệ cũng có tác động mạnh đến việc làm và năng suất lao động, làm lợi cho một số loại công việc song lại làm tổn thương một số khác. Thứ hai, trong khi thương mại rõ ràng là làm tăng thu nhập quốc dân (và sự thịnh vượng), điều này không phải luôn đựơc hiểu là tạo ra công ăn việc làm mới cho những người bị mất việc do sự cạnh tranh của hàng nhập khẩu.

8. Các nguyên tắc cơ bản làm cho hệ thống có hiệu quả hơn, và giảm bớt chi phí

Thương mại cho phép thực hiện phân công lao động giữa các nước. Nó cho phép sử dụng một cách phù hợp và hiệu quả các nguồn lực vào sản xuất. Nhưng hệ thống thương mại WTO còn đem lại nhiều hơn như thế. Nó giúp làm tăn hiệu quả và thậm chí còn giảm bớt chi phí nhiều hơn bởi những nguyên tắc quan trọng được thiết lập trong hệ thống.
Không phân biệt đối xử chỉ là một trong những nguyên tắc của hệ thống thương mại WTO. Những nguyên tắc khác gồm có:
* Minh bạch. Thông tin rõ rằng về các chính sách, nguyên tắc và quy định.
* Tin chắc vào các điều kiện thương mại. Những cam kết cắt giảm các hàng rào thương mại và làm tăng khả năng tiếp cận các thị trường của một số nước cho các nước khác có sự ràng buộc pháp lý.
* Đơn giản hoá và chuẩn hoá các thủ tục hải quan, xoá bỏ tình trạng quan liêu, tập trung hoá cơ sở dữ liệu thông tin và các biện pháp khác được thiết lập nhằm đơn giản hoá thương mại theo phương châm "kích thích thương mại".
Tất cả những nguyên tắc này làm cho thương mại đơn giản hơn, giảm bớt phí tổn cho các công ty, tăng niềm tin vào tương lai. Đổi lại, điều đó cũng có nghĩa là có nhiều việc làm hơn, người tiêu dùng có hàng hoá và dịch vụ tốt hơn.

9. Hệ thống này bảo vệ các chính phủ khỏi những quyền lợi hẹp hòi

Hệ thống GATT/WTO phát triển trong nửa cuối của thế kỷ XX giúp cho các chính phủ có một nhãn quan cân bằng hơn về chính sách thương mại. Các chính phủ vững vàng hơn trong việc tự bảo vệ mình tránh khỏi những vận động ngoài hành lang của những nhóm có quyền lợi hẹp hòi bằng việc tập trung vào những cân đối vì lợi ích của tất cả mọi người trong nền kinh tế.
Một trong những bài học nổi bật của chủ nghĩa bảo hộ nổi bật trong những thập kỷ đầu thế kỷ XX là có thể gây ra thiệt hại nếu những quyền lợi cục bộ hẹp hòi chiếm ưu thế về ảnh hưởng chính trị. Kết quả là một chính sách ngày càng hạn chế mà đã dẫn đến một cuộc chiến tranh thương mại không có ai thắng chỉ toàn kẻ bại. Các chính phủ phải được vũ trang để chống lại sức ép của những nhóm quyền lợi hẹp hòi, và hệ thống thương mại

10. Hệ thống khuyến khích chính phủ hoạt động tốt

Các cam kết bao gồm những cam kết không sa vào những chính sách thiếu thận trọng. Chủ nghĩa bảo hộ nhìn chung không phải là một giải pháp khôn ngoan bởi những thiệt hại do nó gây ra trong nước và trên trường quốc tế.
Một hình thức hàng rào thương mại đặc biệt gây thêm thiệt hại vì chúng tạo cơ hội cho tham nhũng và những mô hình chính phủ xấu xa khác.
Một loại rào cản thương mại mà các nguyên tắc của WTO cố gắng giải quyết là hạn ngạch. Do hạn ngạch hạn chế cung nên đẩy giá cả tăng lên một cách giả tạo, đồng thời tạo ra một số lợi nhuận lớn khác thường. Các nhà kinh tế gọi đó là "thuế hạn ngạch". Lợi nhuận này có thể được dùng để gây ảnh hưởng đối với các chính sách, vì cũng có nhiều tiền hơn để thực hiện các cuộc vận động ngoài hành lang. Nói cách khác, hạn ngạch là một biện pháp hạn chế thương mại đặc biệt tồi tê. Thông qua các nguyên tắc của WTO các chính phủ đã nhất trí rằng họ không khuyến khích sử dụng hạn ngạch.
Tuy nhiên, nhiều loại hạn ngạch khác nhau vẫn được áp dụng ở hầu hết các nước, và nhiều chính phủ lập luận rằng hạn ngạch rất cần thiết. Song họ bị các hiệp định của WTO ràng buộc và có nhữn cam kết giảm bớt hay loại bỏ nhiều loại hạn ngạch, đặc biệt là đối với ngành dệt.
Nhiều lĩnh vực khác của các hiệp định WTO cũng có thể giúp giảm bớt tệ tham nhũng và chính phủ xấu xa. Sự minh bạch, các tiêu chí rõ ràng hơn về các quy định đối với sự an toàn và chuẩn mực của sản phẩm, và sự không phân biệt đối xử cũng giúp giảm bớt tình trạng gian dối và việc ra quyết định mang tính độc đoán.
Thực sự các chính phủ đã dùng WTO như là một sức ép bên ngoài đáng được hoan nghênh đối với các chính sách của họ.
Gieng
11-12-05, 13:20
Trung Quốc sắp sụm bánh chè rồi anh Kòm ơi! Với lại vận mệnh Trung Quốc không thọ đâu bởi vì 200 triệu người Trung Quốc đang cấu kết với nhau định khởi nghĩa nông dân. Thế rồi thiên hạ đại loạn khoảng 30 năm. Xong lại anh hùng xuất hiện. Xong lại thiết lập thể chế. Lịch sử Trung Quốc là vậy
---------------------
Xong lại có chuyện Thủy Hử, xong lại có chuyện Tam Quốc, xong lại có 108 vị anh hùng Lương Sơn Bạc chứ hử cô ........ Thôi quay lại WTO. Cô chỉ toàn phá đám thôi. Cô ở Mỹ biết nhiều nói cho bọn tôi là cái lũ phơi lúa trên đường mòn Hồ Chí Minh biết cái lợi cái hại của việc ra nhập WTO đi cô thật là, đây tặng cô "Singapore muôn năm nhá".
Gaụp2
11-12-05, 13:34
Suy nghĩ cũng thực tế phết nhỉ.
Xoan ơi anh bảo này. Cứ khi nào em viết dưới 3 dòng thì sau khi em submit xong thì em edit xóa đi giùm anh nhé. Chứ em cứ 1 bài của người ta em xông vào thở ra 1 câu vô thưởng vô phạt thế này thì Xoan biết bao giờ mới hết xoan. Bệnh Xoan nặng lắm rồi đấy. Bệnh này khoa học gọi là bệnh xoan.
Hao_Beo
11-12-05, 15:34
Bác Chaien em rất ư là chí lý.
Tuy nhiên các phân tích của bác hơi bị general.

Em thấy các bác cãi nhau hăng thật.

Cái chị Giang Thú - Giáng Thu gì í tranh luận hăng hái nhưng hơi bị hố, mà lại cãi chày cãi cối. Mình đang bàn chuyện được mất khi vào WTO đây mà. Ở bên cái tô bíc Án tử hình chị ủng hộ cho phe tình cảm là trên hết (Kiểu lấy đức để trị), nhảy sang bên này thì chị lại ủng hộ phe Mẽo, lấy luật pháp là trên hết (tức theo kiểu lấy pháp lý để trị) vậy ra chị là người trước sau không giống nhau, chỉ khoái cãi lộn với các bác em đây.

Em thì em chã, em chưa đủ nhớn để được ngồi chiếu trên với các bác các anh, em xin nól leo một tí ty. Mong các bác các anh lượng thứ trước.

.
late
12-12-05, 01:37
Bác Chaien mới đọc hết một mặt giấy, các cháu trật tự để bác đọc tiếp.
Bác ơi bác cứ giở sang bên kia đọc tiếp 10 điểm của mặt hại đi, kệ chúng nó bác ạ.
giangthu
12-12-05, 03:37
Thời đó đang ở Hongkong, coi TV trong khách sạn. Thấy có một chương trình phóng sự của Viên Tịnh Nghi đang bận áo dài Việt Nam nói là Việt Nam cái gì cũng có. Tả cảnh náo nhiệt sinh động vô cùng. Xong tới phỏng vấn bên cái hồ bơi của Tăng Minh Phụng đang hát Karaoke. Xong phỏng vấn Nguyễn Trung Trực đang ngồi ở Tây Hồ. Thật là một hình ảnh sung mãn quá sức. Hai người đều có lòng tham và lòng tốt đưa Việt Nam sánh vai với ĐNÁ. Ai dè, mấy năm sau, một người bị tử hình, một người bị tù tội. Họ đều làm tốt cho bộ mặt đất nước rõ ràng, gây phấn chấn cho bao nhiêu người. Thế mà khi họ thọ nạn thì tịch biên tài sản, không ai thèm bênh một tiếng. Thật ra giá trị họ đang nợ dưới mức thế chấp.

Kinh tế Hồng Vệ Binh có nhiều yếu tố cho nên người ta không cho gia nhập WTO. Việt Nam có nhiều yếu tố về thương lượng như Viễn thông, ngân hàng chưa thoát ra khỏi quan niệm Hồng Vệ Binh. Người ta (WTO) công nhận tính dụng và chuyển lưu mậu dịch là tiềm lực kinh doanh. Việt Nam còn quan niệm thế chấp tài sản (địa sản) cho vay, nắm đầu cán. Mà nhà nước là địa chủ vì trên danh nghĩa, bất động sản không phải là tài sản thiêng liêng. Đất đai là của chính quyền.

Mấy người dùng quan niệm cash flow như Tăng Minh Phụng. Chính phủ nó nhảy vào cái là chết ngay mang tội lừa đảo.

-------------------------------

When Is the Right Time for Vietnamese Americans to Invest in Vietnam?

In 1995, I returned to Vietnam to work as a marketing manager for Procter & Gamble. It was in the early days when American companies were just starting up their operations in the country. The economic embargo was lifted by President Clinton the year before. At the time, the media buzz about how Vietnam was going to be the next “Asian Economic Tiger” was at an all-time high.

While in Vietnam, I kept in close touch with my friends in the United States via email. In 1996, Hien, a friend from my college days wrote to me and inquired about the prospects of investing some of his savings in Vietnam. Hien had been reading and talking to other people who touted the enormous financial prospects of being an early investor in Vietnam. Without hesitation, I wrote back to tell him exactly how I felt.

I wrote that I wouldn’t blink an eye to give thousands of dollars in charitable activities to help the poor children and people of Vietnam. Until you‘ve seen modern-day Vietnam, it’s hard to understand the poverty and sufferings of people in the countryside. But I wouldn’t invest a single penny of my own money in any business investments there. It simply just doesn’t make good business sense.

Within the limits of an email correspondence (and of course, the fear that my email might be monitored by the omnipresent Vietnam security apparatus), I could only tell my friend that he shouldn’t invest because the Vietnam legal infrastructure at the time didn’t provide adequate protection for investors. Secondly, the information you get on any investment opportunities was at best iffy. Why bother to invest in Vietnam when the U.S. stock market was soaring and the Internet boom was just starting?

A year later, the Asian economic contagion, starting with the Thai baht devaluation in August 1997, provided the first confirmation of my assessment. Though Vietnam was relatively insulated at first because its currency was artificially pegged to the US dollar, the deteriorating economies of neighboring countries soon dragged down Vietnam’s economic growth, and along with it, any “attractive” investment opportunities.

Then on April 14, 1997, the arrest of Nguyen Trung Truc, the managing director of Peregrine Capital Vietnam(PCV), on tax evasion charges sent a shudder through all foreigners and investors in Vietnam. At one time, Mr. Truc, a Vietnamese Australian, was featured on the cover of the Far East Economic Review and various Vietnamese state-run newspapers as an example of successful foreign investment. Mr. Truc ran a mini-conglomerate, ranging from car import to consumer product distribution. Utilizing his sister’s connection with high-ranking cadres in Vietnam’s Ministry of Interior, Mr. Truc used to boast to foreign investors and reporters of his reliance on Public Security cadres as “fantastically efficient” loan collection agents.

It was clear that Mr. Truc was no angel. In a 1994 interview with the Asian Wall Street Journal, when asked whether an investor in Vietnam could avoid paying bribes, Mr. Truc responded: “Well, you can, but you’ll have to wait until the cows come home.” His previous business successes in Vietnam could be interpreted as being due to generous bribes paid to the “right” connection. It was rumored within the Vietnamese expatriate circles in Saigon at the time that Mr. Truc counted on very strong connections with a faction of the Vietnam Politburo led by then Deputy Prime Minister Tran Duc Luong. However, Mr. Truc became a casualty of a power struggle between Tran Duc Luong, who was a leading candidate to replace Vo Van Kiet as prime minister, and Vo Van Kiet himself.

At the time, a knowledgeable “Viet Kieu”(designation for overseas Vietnamese person) in Saigon told me a saying: “Trâu bo huc nhau, ruoi muoi chet,”meaning: “When the buffaloes ram each other, the flies and mosquitoes are the casualties.” Another told me of a favorite Vietnamese tactic, “To cut down a tree, you first cut away its roots.” Mr. Truc was simply perceived as one of the many roots that provided sustenance (money) to the Luong faction, and thus was an easy target to be “cut away” by the Kiet faction. Mr. Truc was later sentenced to five years in prison (though he served only three years) on charges of illegal operations by doing more businesses than the license for his representative office allowed, and his investments and properties in Vietnam were confiscated.

Mr. Truc’s case proved the point that no matter how strong one thinks his “connection” in the Vietnam government is, when push comes to shove, Vietnamese overseas investors are simply expendable pawns in the power struggle between the Communist Party’s many different factions and localities. His case also shattered any illusions of “safety” one might have had about being able to do business “legally” in Vietnam. Mr. Truc’s crimes were, more or less, standard business practice by many foreign investors and corporations in Vietnam at the time. Most business activities in Vietnam were so illegal or corrupt that it was difficult not to work around the system. Working around the system, you then ran the risk of being targeted for prosecution, as Mr. Tröïc found out.

More recently, the high-profile case of Mr. Trinh Vanh Bình has generated a great deal of attention from overseas Vietnamese as well as from inside Vietnam. Mr. Bình, a Vietnamese expatriate from Holland, is suing the Vietnamese government for $100 million in damages. In the mid 1990s, Mr. Bình brought about $3 million in capital back to Vietnam to invest in the country. In the first few years, Mr. Bình’s businesses were quite successful. He formed the Tín Thanh Company to produce farm and seafood products in Saigon, and Bình Chau Company with a factory in Vung Tàu. Mr. Bình also invested in a number of properties in Ba Ria-Vung Tàu and Saigon, built a 10-story hotel in Saigon, and engaged in many other ventures. According to Mr. Bình’s lawyers, at one time the value of his investments in Vietnam was between $20 to $30 million.

Subsequently, Mr. Bình ran afoul of the local police in Ba Ria-Vung Tàu province, who then set up charges to arrest him. Based on allegations by a man named Trinh Hien Thanh, the local police arrested Mr. Bình in 1998. Though Thanh later confessed in writing that his allegations were false and withdrew them, Mr. Bình was not released. All of his property and investments in Vietnamwere being held by the government. Despite interventions by Vietnam’s Prime Minister, Phan Van Khai, Mr. Bình was still sentenced to 11 years in prison on charges of “illegal investments” and “bribing government officials”. After 18 months in jail, Mr. Bình somehow “miraculously” escaped from Vietnam and returned to Holland. Now, he has engaged the services of the Covington Burling law firm to sue the Vietnam government in international court for wrongful imprisonment and the loss of his properties.

Other than the high-profile cases of Mr. Truc and Mr. Bình, there are hundred of other smaller cases of overseas Vietnamese meeting similar disasters when investing in Vietnam. In conversations with many friends in Orange County, I’ve heard unsavory stories of Vietnamese Americans who brought substantial sums back to Vietnam to invest. I kept hearing the following blunt, if unsympathetic assessments: “If you go to Vietnam to invest, you come back to the U.S. with a bloodied head.” There’s also: “Abandon the properties and run to save your own life.”
giangthu
12-12-05, 03:38
Unlike Mr. Bình who has the resources and will to press his case in the media and international court, other unfortunate overseas Vietnamese investors kept mum about their losses for fear of embarrassment or ridicule.

In 2005, by implementing its now famous “Resolution 36,” the Vietnam government appeared to roll out the “red carpet” to invite overseas Vietnamese to come back and invest in the country. The high-profile returns of prominent Vietnamese such as the former South Vietnam Premier Nguyen Cao Ky, the Buddhist Reverend Thích Nhat Hanh, and most recently, the legendary composer Pham Duy, were highly publicized and hotly debated and discussed in overseas Vietnamese media. Rather than discussing the political implications of these returns, I would focus on the issue of whether the apparent (with heavy emphasis on “apparent”) changes in the Vietnamese government’s attitude toward Vietnamese overseas would mean now is the right time for Vietnamese Americans to consider investing their hard-earned money in Vietnam.

In its effort to join the World Trade Organization (WTO), Vietnam is indeed being forced to make many changes in its legal infrastructure and business environments. These changes, in the long run, will make it easier or reduce the risks for foreign businesses and investors to invest in or to penetrate Vietnam’s domestic market. However, when it comes to overseas Vietnamese investors, particularly small investors (i.e., investors with less than several million dollars worth of capital), investing in Vietnam still doesn’t make much business sense. Ironically, the risks for overseas Vietnamese investors are higher than for other foreign investors. The risks are concentrated mainly in three areas: inadequate legal protection, questionable business opportunities, and unpredictable competitive advantages.

The greatest risk for overseas Vietnamese investors is still the inadequate protection offered by Vietnam’s legal system. Despite the flurry of new and revised laws being written in Vietnam, the reality is that what the laws say and their interpretation and enforcements are quite different. When disputes or investigations arise, Vietnamese investors are totally at the mercy of the local Public Security cadres and the Vietnamese courts. The pervasive corruption and incompetence of these institutions virtually guarantee that the odds are against Vietnamese investors if they were to become defendants in any legal disputes or investigations. Two examples illustrate this point.

Loc, a friend of mine, told of the story of a woman in Orange County who invested a substantial sum to build an office supply factory and shop in Vietnam. We’ll call this lady Ms. L. to protect her identity. Her factory received proper approval from local authorities for operations. After several months of peaceful operation, disaster struck. One day, several vehicles belonging to Public Security agents surrounded her factory to investigate a “gunshot” nearby. The factory was shut down for several months. Though the investigation yielded nothing, the factory was still closed for continuing investigation. By the time the Public Security office concluded its investigation and admitted that the woman was innocent, Ms. L.’s shop was bankrupt and went out of business. Of course, Ms. L. didn’t receive any compensation from the Vietnamese government or Public Security office for this fiasco.

In the article “Some Observations about Tet coverage in Vietnam’s Media in the Year of the Rooster 2005”) which ran in Van Hoc in April 2005, professor Tran Anh Tuan of Oakland, Calif., compiles many interesting examples of the “legal processes” practiced by the Vietnamese courts, judges, prosecutors, and lawyers. These examples are actually reported in the Tet issue of Phap Luat (Law magazine). In one example, defendant “S” (as reported by the magazine) was sentenced by the People’s Court of Tuy Hoa City to 18 months in prison on April 3, 2004. In the afternoon of the same day, the judge in the case asked the cadres in the prison to inform the defendant that his sentence was actually 24 months in prison, not 18 months, as stated in the morning court session. Several days later, the defendant’s family went to the court to get an official copy of the sentence, which actually stated that the sentence was only for 18 months!

In a trial in January 2004 in Phu Yen province, a defendant was charged with arson, causing other people to die in the ensuing fire. The lawyer for the defendant argued that “The defendant was bored and thus used gasoline to burn his house for fun. It was not dangerous and not intentional. Thus, he was not guilty!” When I read this, I wasn’t sure which was worse for the defendant: being charged with the crime or being defended by such an incompetent lawyer.

These and many other examples cited in Professor Tuan’s article clearly showed that when it comes to the Vietnamese legal system, the last thing overseas Vietnamese investors should expect is “due process” and “fairness.”

For Vietnamese Americans, investing in Vietnam has another legal risk that many people may not realize: they would almost certainly violate the U.S. Foreign Corrupt Practices Act (FCPA) of 1977, and thus, may be prosecuted by the U.S. Justice Department. This law is very broad and clearly states that “The FCPA prohibits paying, offering, promising to pay (or authorizing to pay or offer) money or anything of value to a foreign official, a foreign political party or party official, or any candidate for foreign political office.” A “foreign official” means “any officer or employee of a foreign government, a public international organization, or any department or agency thereof, or any person acting in an official capacity.”

This law applies to “any U.S. individual, firm, officer, director, employee, or agent of a firm, and any stockholder acting on behalf of a firm.” Since 1998, this law also applies to foreign firms and persons who take any act in furtherance of such a corrupt payment while in the United States.

Given the pervasive corruption at all levels of government and in all localities in Vietnam, it is a virtual guarantee that overseas Vietnamese investors have to pay bribes to open any businesses or obtain any documents or requests processed by the bureaucracy. Many investors, like Ms. L. or Mr. Trònh Vónh Bình, saw their businesses go up in flames when they ran afoul of the corrupt and capricious Vietnamese Public Security officials. Obviously, trying to get their cases addressed by the Vietnamese courts is not a good idea. Vietnamese Americans also don’t have much of an option trying to bring their cases to U.S. courts either. Doing so would open them up to potential prosecution for violation of the FCPA! And given the strong anti-Communist stance of the Vietnamese communities in America, investors who lost their shirts in Vietnamwon’t get much sympathy from their fellow Vietnamese Americans. Thus, the only choice for these investors is to take their lump and keep quiet.

The second area of risks to overseas Vietnamese investors is the questionable “attractiveness” of business opportunities in Vietnam. More often than not, these investors learned of business opportunities from the Vietnamese government’s marketing promotions, or by word of mouth from relatives or friends in Vietnam. The investment information available from these sources are unproven and not adequate for investors to make informed decisions. Since they live overseas, these investors either have to trust the honesty of the people providing the information, the business savvy of their partners, the accuracy and completeness of the data, or come to Vietnam for extended periods of time to conduct research. Even then, the lack of timely, accurate business information in Viet Nam will often render these attempts fruitless.

The old saying “The devil is in the details” is particularly true in Viet Nam. Not until investors have put down significant sums to get their business going do they begin to uncover the myriad of hidden costs that can quickly turn their “attractive” investments into money-losing propositions. The list of hidden costs typically includes higher than expected labor and material costs, delays in approval of necessary business documents or licenses, demands for bribery from government officials or security agents that the investors come into contact with, and disruptions in operations due to electricity blackouts or communication system breakdowns. There are hundreds of other hidden costs that I can’t possibly include in the space of this article.

I learned of many of these hidden costs from my experience starting up the operations for Procter & Gamble in Viet Nam from 1995 through 1997. One of these costs was the highly touted “lower labor cost” in Vietnam versus that of neighboring countries such as Thailand and the Philippines. It was only when they had their operations fully set up that many foreign-invested companies, including mine, found out that this “lower labor cost” was a complete illusion. The labor costs given in Vietnam often listed only the base amount that is paid to employees. After factoring in taxes, mandatory social security insurance, lower productivity, and required training, the fully loaded labor cost for Vietnamese workers was often higher than that of other Asian countries.

The article “Buying Homes in the ‘Viet Kieu Village’ in An Phu ng Saigon: Many Viet Kieu Were Cheated”) in Nguoi Viet newspaper on June 9, 2005, told the story of many Vietnamese Americans who invested their life savings to buy luxurious homes in the exclusive “Viet Kieu Village” in the An Phu area outside of Saigon. One of the buyers, Mrs. Nguyen Thi Giang Hông, found that other people were moving into two homes that she just bought. When she tried to find the seller, he had already fled the country. The story brought up another risk for Vietnamese Americans looking to invest in the heated real estate market in Vietnam. There is a lack of any title search or insurance services. Without the basic infrastructure in place, investing in real estate in Vietnam is at best a crapshoot. The investors could lose their shirts without having any recourse whatsoever.

The third area of risks to Viet Kieu investors is the lack of clear “competitive advantages” versus potential competitors in the country. If anything, they are more likely to be at a cost disadvantage versus local competitors. Any Viet Kieu who comes to Vietnam soon learns that they often end up paying more for the same products or services than local Vietnamese.

Ironically, overseas Vietnamese investors are also at a clear disadvantage versus non-Vietnamese investors, as they are much more likely to be harassed or extorted by local Public Security officials. Viet Kieu investors are also more likely to have their business shut down or confiscated by local government officials with the slightest, unsubstantiated excuses. Because of their familiarity and accustomed intimidation of Viet Kieu, the Public Security officials are much more comfortable preying on them than on foreigners.

When I came to start up the Procter & Gamble operations in Vietnam in 1995, I was the only Viet Kieu on the P&G management team on the ground. Other P&G managers on the team were Americans, Australian, Indians, Malaysian, and Filipinos. Within weeks of settling into my rented home in Phu Nhuan district, the ward police captain paid me a visit one night under the pretext of wanting to have a “friendly chat.” The chat turned out to be thinly disguised warnings that due to increased criminal activities and petty thefts in the district, the local police could not fully guarantee my safety or the safety of my property. To help the local police get more resources to protect not just me, but also other people in the neighborhood, the captain asked if I could make a “donation” to the local police office. Viet Kieu visiting or doing business in Vietnam commonly receive this type of request from local police.

After talking with other expatriate P&G managers, I learned that none of them faced the same treatment. If anything, the local police treated them with proper deference and distance. It was quite clear to me then that the Vietnamese police were much more respectful of foreigners than they are of Vietnamese, including Viet Kieu.

The high risks of investing in Vietnam, inadequate legal protection, questionable business opportunities, and unknown competitive advantages are systemic. The confluence of total lack of accountability at all levels of government and the inadequacy of essential legal, business, and physical infrastructures form formidable barriers for any business to overcome. These systemic issues are not easy to solve and won’t change any time soon. A key change that Vietnam must make in order to solve these problems is to establish a competent, ethical legal and judicial system that is independent of the Communist Party’s control. Only then can investors’ rights be protected. Until this fundamental change takes place (which, as most Vietnam watchers know is unlikely to happen in the foreseeable future), Vietnam will remain a fertile ground for corrupt officials to exploit hapless Viet Kieu naively seeking easy profits. Investors beware.
Chaien
12-12-05, 12:32
Các đồng chí thân mến, tôi xin bàn về mặt hại của toàn cầu hóa

Thứ 1: Thất nghiệp sẽ tăng rất cao
VN là một nước đang phát triển và các ngành công nghiệp còn lạc hậu về kỹ thuật, nhân lực và vốn không đủ mạnh thì việc cho phép hàng hóa nước ngoài tràn ồ ạt vào thị trường sẽ gây những biến động xã hội rất lớn.
Về công nghiệp:
Các nước tư bản đã lựa chọn những ngành công nghiệp cạnh tranh mạnh để phát triển thì trước đây chúng ta lại chọn kế hoạch đầu tư dàn trải, kém hiệu quả, đơn cử như ngành mía đường
Chẳng khác gì THẾ CỜ CŨ CHƯA GỠ - XE NGỰA ĐỊCH TIẾN QUA.
Về nông nghiệp, nông dân duy trì phương thức sản xuất lạc hậu, thâm canh dẫn tới đất đai bạc màu, chất lượng không cao do sản xuất nhỏ lẻ.
Trong khi đó, các nước tư bản vẫn trợ cấp nông nghiệp cho nông dân họ đây rõ ràng là luật chơi quá bất bình đẳng họ đã giàu đã có những tiến bộ về kỹ thuật sản xuất lớn, lại còn hỗ trợ nông dân thì nông dân VN cạnh tranh như thế nào??? Không bán được hàng thì sản xuất làm gì do đó dẫn tới nông dân thất nghiệp.
WTO có thể thúc đẩy việc làm do các nhà đầu tư vào VN, nhưng liệu nông dấnt nghiệp có đáp ứng được yêu cầu của nhà máy không??? Cầu tuyển người của nhà tuyển dụng với cầu tìm việc của nông dân thất nghiệp cái nào lớn hơn ???
Tôi xin nhấn mạnh VN có tới 80% dân số là nông dân.

Thứ 2 là hệ thống ngân hàng
Chúng ta nghĩ gì khi so sánh ngân hàng VN với HSBC, NATWEST... đã trở thành những tập đoàn ngân hàng đa quốc gia và nếu có sự luân chuyển lớn tiền bị rút ra của các nhà đầu tư thì hoặc do đầu cơ thì điều gì sẽ xảy ra khi hệ thống ngân hàng là xương sống của đất nước

Thứ 3: Vấn đề giáo dục và đào tạo
Các đồng chí ném đau xót - xót xa khi học phí đại học tăng nhưng các đồng chí có nghĩ rằng nền giáo dục đại học đại trà ở VN hiện nay sẽ tạo ra những thuyền trưởng như thế nào khi ngủ nghiều hơn học. Không có cuộc giãi phẫu nào không đau đớn cả và để tránh việc nông dân thất nghiệp trong tương lai như tôi nói ở trên thì chúng ta nên mở rộng tầm nhìn xa hơn nửa. Tôi ủng hộ việc tăng học phí đại học có lộ trình có chọn lọc trường, có ủy ban giám sát việc dùng tiền đầu tư vào chất lượng dạy học ở đại học.
Nếu không cải cách giáo dục thì việc gia nhập WTO sẽ có những tác hại to lớn hơn nữa như tôi sắp phân tích dưới đây.

Thứ 4: Hệ thống an sinh xã hội
Các nước tư bản đã xây dựng được hệ thống an sinh xã hội, người thất nghiệp được lĩnh lương thất nghiệp, tất nhiên không đủ để họ tích lũy nhưng đủ để họ sống qua ngày.
Khi để tình trạng nông dân thất nghiệp sẽ dẫn đến vấn đề nguy hiểm hơn đó chính là sự thiếu hụt lương thực thực phẩm.
Nhất sỹ nhì nông, hết gạo chạy rông nhất nông nhì sỹ
Nhất nông nhì sỹ có nghĩa là học sinh sẽ bỏ học để phụ giúp gia đình. Đó là trường hợp xấu nhất của WTO tác động lên giáo dục.
Thứ 7: Thương hiệu VIỆT
Thương hiệu đã trở thành tài sản quốc gia. Các đồng chí hô hào Ta về ta tắm ao ta nhưng nếu hàng Mẽo hàng Khựa tràn ồ ạt vào mà như quan niệm đã ăn sâu vào chúng ta là Chất lượng tốt hàng Mẽo, chất lượng bựa hàng Khựa (Giá bèo hơn) thì các đồng chí, đồng bào chọn ao đục hay ao trong khi ao này đục một tý nhưng giá bơi lội giảm 1 nửa.
Chưa nói đến Marketing chuyên nghiệp, rầm rộ, khuyến mãi, hậu mãi tưng bừng, quảng cáo nhiều hơn xem phim thì công nông chúng ta dùng hàng Mẽo hay hàng Khựa sẽ là đề tài tranh luận trên các diễn đàn sau này.
Thương hiệu VIỆT xí lắc léo hay ngã gục trên từng cây số đây.

Thứ 8: Sở hữu trí tuệ
Chúng ta sẽ đối phó với những vụ kiện liên miên, dai dẳng, rắc rối, triền miên và áp dụng dựa trên luật mới, bên nào mạnh về luật sư hơn bên đó sẽ thắng. Mạnh vì gạo- bạo vì tiền sẽ là luật chơi tư bản.
Các đồng chí hãy nhìn vào công sở của mình xem cái WIN mua bản quyền chưa, phần mềm xem phim, nghe nhạc, sách trên bàn có bản quyền chưa. Đây chỉ là 1 trong hàng ngàn hàng ngàn trường hợp trong đời sống, học sinh sinh viên trí thức có đủ xiền đóng bản quyền chưa????

Thứ 9: Bài học chú KHỰA
giangthu
13-12-05, 20:45
Đàm phán gì mà cứ tưởng là như hiệp định Geneve, như Paris thì bán lúa rồi. Nhớ hồi nẳm, ở bên Hạ Long mình có phê phán đồng chí Vũ Khoan phát là tư duy lộn sòng rồi. Vào WTO là dong thuyền ra biển chứ không phảo là lùa vịt (doang nghiệp) xuống ao bơi cho sướng. Thế mà không biết.

Nhớ hồi nẳm, khi hiệp định thương mại Hoa-Mỹ song phương đàm phán. Phía tàu nó cương như du côn gặp gái (lúc đó là má Bashefsky làm chủ hụi đàm phán). Tàu nó đánh giá thấp phe gái Mỹ. Ai dè, gái Mỹ là Bashefsky cũng đâu ngán, xách gói lên máy bay. Thế là đương kim tổng lý lúc đó là Chu Dung Cơ tới ngay khách sạn chận bả lại. Hiệp định ký đứt. Thắng lợi hai bên.

Bằng mọi giá phải ký vào WTO, xong khi vào thì mọi việc thương lượng sẽ tự hoàn thiện lấy. Lâu ngày, mọi chuyện trở nên đúng đắn.

Nhưng thôi, không vào thì cũng chẹp chẹp! Chỉ học được bài là kinh tế Hồng Vệ Binh rất khó thương lượng đàm phán.

Nhập thế là dong thuyền ra biển tung hoành chứ không phải thả vịt xuống ao.
Chaien
14-12-05, 01:23
WTO như dòng thác xoáy thì đúng hơn là đại dương. Không tham gia thì cũng không được - trước sau tất cả các quốc gia cũng phải vào. Quan trọng là biết chọn thời điểm thích hợp tốt nhất của luồng nước cho thuyền đi thuận lợi nhất.
late
14-12-05, 05:37
http://vietnamnet.vn/chinhtri/doingoai/2005/12/522070/
pepper
14-12-05, 06:58
4C bàn ra tán vào nhiều quá, nhưng mà anh nói thật những bài báo phân tích nghe thì hay lém, cơ sở ní nuận vững chắc lém, nhưng bản thân bọn đấy có quyền quyết định léo đâu, phỏng ạ, nó nắm ở chỗ khác cơ. Nếu anh có quyền quyết cbn định việc ra nhập WTO, anh trước tiên sẽ tính xem ra nhập rồi liệu anh kiếm được nhiều tiền hơn không để còn găm ở Swiss hay Monaco, nếu léo có cơ kiếm được nhiều hơn thì việc gì phải vội, cứ từ từ đủng đỉnh thôi, năng nhặt chặt bị cái đã, một khi anh còn dầu thô để bán thì anh léo sợ chết đói,léo cần gia nhập WTO.

À quên, một khi hết dầu thì anh chắc cũng lên heaven rồi, lăn tăn gì nữa đâu. :flag:
giangthu
14-12-05, 07:04
Nông dân bán máu cũng nghĩ y chang. Một ngày kia máu hết thì cũng lên heaven rồi.
giangthu
14-12-05, 07:08
http://vietnamnet.vn/chinhtri/doingoai/2005/02/375112/

Lem luốc quá! Ngân hàng cứ đòi sổ đỏ mới cho vay.
late
14-12-05, 07:14
Anh Pepper viết ẩn ý quá làm em Giangthu hiểu nhầm.
Anh này

anh trước tiên sẽ tính xem ra nhập rồi liệu anh kiếm được nhiều tiền hơn không để còn găm ở Swiss hay Monaco...À quên, một khi hết dầu thì anh chắc cũng lên heaven rồi, lăn tăn gì nữa đâu.
với anh này

một khi anh còn dầu thô để bán
là 2 anh, với cả anh Pepper nữa là 3 anh khác nhau.
Gaup
14-12-05, 07:27
Vầng, năm mới càng đến gần em các bác lại càng cảm thấy buồn lòng hơn. (http://www.thanhnienxame.net/showthread.php?t=253) Chiến lược của chúng ta đã quá sai lầm. Cùng những người mà hôm nay ngồi đây hay trách cứ các cụ ngày xưa sao không mở cửa thông thương với nước ngoài như Nhật đã làm với Hà Lan, Thái Lan đã làm với Anh quốc lại không nhận ra là họ đang lặp lại những lỗi lầm thời xưa cũ. Lịch sử có thể không lặp lại nhưng lịch sử có thể gieo vần tương tự và hiểu lịch sử tức là biết được khi nào sự hiệp vần xảy ra. Cách tiếp cận khệnh khạng của chúng ta với hiệp định thương mại song phương với mỹ và với WTO phản ánh trước tiên một thái độ kẻ cả vô lối, so bì hơn người bằng những tiêu chí do mình tự đặt ra, một lối nhìn đời nặng cảm tính thiếu lý tính, coi trọng những thứ lãng mạn thông cảm vô lý thay vì phải biết tập trung vào chuyên môn. Nước nào cũng có lòng tự hào dân tộc, nước nào để tồn tại như một dân tộc đến lúc này cũng có thể tự hào về lòng yêu nước - nhưng lòng yêu nước tự hào dân tộc chỉ là những thứ điểm trang, cái nhẫn cái vòng cái kiềng đeo cổ chứ không thể là mục đích và lẽ sống được. Đất nước phải mạnh mẽ, dân tộc phải phú cường - và để làm được thế cần có những bước đi mang tính đột phá.

Bản chất của vấn đề không phải là năm 2005 hay năm 2006 hay kể cả năm 2007, cũng không phải là có bao giờ hay không có bao giờ, và có khi cũng không phải là có hay không có WTO mà là phải sửa đi một quan niệm về bản thể bị sai lệch. Thời nay không còn là thời mà thế giới của Việt Nam chỉ có bao gồm Việt Nam và Trung Quốc. Trước mặt chúng ta là một thế giới rộng mở với hàng trăm đối tác, đối tác nào cũng quan trọng cả. Tất cả những đối tác này đều đang hăng say tham gia vào một cuộc chơi mà mục đích cuối cùng không xa với việc giúp cho người dân khắp nơi được ấm no được hạnh phúc. Trong cuộc chơi này, tiêu chí cao nhất để đánh giá người chơi là tinh thần hợp tác, xong rồi mới đến kỹ năng chơi và tận cùng đâu đó mới là tiểu xảo. Người ta không quan tâm một người chơi đã được hửong những danh vọng gì trong quá khứ mà chỉ để ý xem người ta mang gì đến bàn chơi. Đã gọi là một cuộc chơi thì chơi hăng say là trách nhiệm, khệnh khạng chẳng giải quyết được gì. Tại sao lại cứ đòi đối tác phải tôn trọng mình khi mình chưa cho đối tác lý do để người ta tôn trọng?

Thật đáng buồn. Chúng ta cần phải khiêm tốn hơn nữa. Kể cả có phải quỳ xuống chân thế giới cũng nên làm. Sự khiêm tốn này không phải là biểu hiện của sự đê hèn nhục nhã gì mà là một hành động hy sinh đáng trân trọng vì lợi ích của đất nước và dân tộc. Khệnh khạng lên mặt với thế giới cuối cùng là làm tổn hại cho đất nước, khiêm tốn để tìm ra cách tiếp cận tốt nhất, đỡ tốn kém thời gian nhất mới là phục vụ cho quần chúng nhân dân tốt nhất. Phải có một thái độ khác, phải bỏ hết những suy tính lợi ích ngắn hạn và dồn nguồn lực vào tạo dựng những mục tiêu và chiến lược trung và dài hạn.

Giangthu em nói ông Vũ Khoan thế là chưa chính xác rồi. Không có một cá nhân nào phải chịu trách nhiệm hết. Nó là cái bản tính gốc rễ tự kỷ dân tộc của người Việt mình thôi. Giờ để mấy người danh chức Việt kiều đi đàm phán cũng chưa biết đã hơn được ai. Nó là cái tính thiếu tập trung hay nhìn ngang ngửa cố hữu. Thế giới hay chê người Tầu là chiến lược tốt nhưng chiến thuật tồi, Việt mình lâu nay có lẽ ngược lại: chiến thuật tốt nhưng chiến lược dài hơi thì tồi.

Nhắc đến Barshefsky mình vừa ăn trưa với bà tuần rồi. Văn phòng luật của bà với văn phòng mình cách có một phút đi bộ, nhìn qua thấy nhau được. Barshefsky là một người quyết đoán mạnh mẽ và thực sự có thiện cảm với Việt Nam. Mình làm cho bà thời BTA mình biết.
Chaien
14-12-05, 07:42
Nói chuyện với Phó thủ tướng Vũ Khoan.

Thưa Phó thủ tướng, việc chúng ta chậm gia nhập WTO trong năm nay sẽ gây khó khăn gì cho nền kinh tế?

Tất nhiên là dệt may sẽ bị ảnh hưởng do chịu hạn ngạch. Nhưng qua thí điểm vừa rồi, khi EU họ bỏ quota cho chúng ta thì sản lượng xuất sang thị trường này cũng chẳng tăng lên được bao nhiêu.

Vì thế có hay không quota cũng chỉ là một nhân tố chứ không phải quyết định. Nhân tố chính là khả năng cạnh tranh, chất lượng hàng hóa của mình.

Thưa Phó thủ tướng, chúng ta còn gặp những vướng mắc gì và sẽ làm gì để giải quyết những vướng mắc còn lại?

Vướng mắc chính là với các đối tác còn lại. Với Úc thì tuần vừa rồi chúng ta đã tiến đến một bước rất cơ bản, chỉ còn một khoảng cách rất nhỏ và chúng ta đang cố gắng sớm kết thúc. Tuần này thì sẽ đàm phán với New Zealand.

Có những tín hiệu cho thấy họ cũng chưa muốn kết thúc sớm. Với Hoa Kỳ là khó hơn cả vì Hoa Kỳ đặt ra những yêu cầu khá cao (so với luật của họ). Có tín hiệu cho thấy họ muốn tiến hành vòng đàm phán mới và thúc đẩy đàm phán lên.

Đó là tín hiệu tốt. Chính phủ đang chỉ đạo các bộ, ngành cải thiện thêm những mặt có thể để tiến gần hơn những đòi hỏi của Hoa Kỳ.

Tất nhiên quá trình đàm phán còn tùy thuộc vào phía đối tác nữa nhưng phần chúng ta là quyết tâm thúc đẩy tiếp, dù có vào hay không vào trong năm nay thì cũng tiếp tục thúc đẩy lên để hoàn tất với những đối tác còn lại.

Chúng ta không thể chấp nhận những cái có thể gây đổ vỡ nền kinh tế của ta. Không thể làm thế được. Chúng ta chỉ có thể chấp nhận những cam kết mà nền kinh tế chúng ta không bị đổ vỡ. Chúng ta cố gắng tối đa nhưng không phải bằng mọi giá.

Tôi nghĩ là không nên đặt ra mục tiêu ngày tháng nữa. Bao giờ đáp ứng được các điều kiện thì ta vào.

Báo tuổi trẻ.

Bác Khoan là người có tầm nhìn xa trông rộng, không phải ai cũng thấy được mặt trái, không phải ai cũng dám quyết bắt tên CHI ở Khánh Hòa, cả bộ kế hoạch, cty lương thực cũng bị lừa...
Trường hợp này cũng vậy thôi, ai cũng thấy mặt lợi, tất nhiên là có mặt lợi nên người ta mới vào. Nhưng để khủng hoảng nặng nề vì WTO như ở Mexico, ở Châu phi thì chắc ít ai biết.... Nếu không có mặt hại thì biểu tình ở Hồng Kông đấy là gì? Gia nhập là chắc chắn xong phải dọn dẹp lại nhà cửa trước khi mời khách vào.....
late
14-12-05, 08:22
Gia nhập WTO được gì mất gì, bác Chaien và các bác đây đã nói cả rồi. Làm thế nào để được gia nhập, hay nói đúng hơn, không chỉ WTO mà là gia nhập cuộc sống của nhân loại, thì Gấu em đã phân tích. Các bác nói toàn đúng. Những điều mà em Giangthu băn khoăn và cho rằng Việt Nam mình nó kỳ quặc, cũng đúng, vì quả thật là nó kỳ quặc như vậy.
Em chỉ muốn nói thêm cái điều mà tự nhiên bác Pepper thở dài đánh thượt một cái trên kia. Đấy là "Public officials are self-interested individuals", lý thuyết này thì các bác có thể dạy lại cho em. Ở nơi các bác đang sống, điều này được hạn chế bởi chế độ ít nhất hai người chơi trên một sân chơi (em không muốn vi phạm nội quy cấm 3 p của TL nhưng chẳng biết diễn tả thế nào khác), và quyền giám sát thực sự của các thể chế khác đại diện cho public. Nhưng ở Việt Nam, chỉ có một player, và vế thứ 2 của câu trên chỉ mang tính hình thức. Hậu quả của nó thế nào thì giống như các bác đang mô tả. Thế nên, để có thể đạt được yêu cầu "trọn gói" của Mỹ là rất khó. Do chiến lược đã như vậy, nên chiến thuật là cứ nhằng cưa từng điểm, và sẽ còn nhằng cưa chừng nào chiến lược chưa thay đổi được theo mong ước của Gấu.


Theo bà Barshefsky (cựu Đại diện Thương mại Mỹ), trong mọi cuộc thương lượng về kinh tế, nước Mỹ luôn tiếp cận theo phương thức thoả thuận trọn gói (package). Họ xem xét cả gói cam kết chứ không chấp nhận đàm phán theo từng ngành một.
pepper
14-12-05, 08:32
Anh thì chỉ thấy chán cái tư duy là cái gì cũng chỉ muốn mình có lợi còn thì đẩy mịe nó hại về cho thằng khác. Thời buổi này làm léo gì có cái gì là chỉ có lợi mà không có hại, nếu có thì những thằng khác nó đã ăn mịe nó hết còn đếch đâu mà chờ tới lượt VN. Bây giờ là phải chấp nhận mịnh thiệt cái này thì thu lợi cái khác bù vào chứ ngành nào cũng đòi lợi lấy ai thiệt. Ngay tại Úc cũng đầy ngành khốn khổ nhục nhã vì WTO ( mía đường) nhưng việc hội nhập là xu hướng chung, ông không chơi được thì ông thiệt, có thể trước mắt ông vẫn chưa thấy nhưng về lâu dài nó sẽ khác .
giangthu
14-12-05, 08:45
Thật đáng buồn. Chúng ta cần phải khiêm tốn hơn nữa. Kể cả có phải quỳ xuống chân thế giới cũng nên làm. Sự khiêm tốn này không phải là biểu hiện của sự đê hèn nhục nhã gì mà là một hành động hy sinh đáng trân trọng vì lợi ích của đất nước và dân tộc. Khệnh khạng lên mặt với thế giới cuối cùng là làm tổn hại cho đất nước, khiêm tốn để tìm ra cách tiếp cận tốt nhất, đỡ tốn kém thời gian nhất mới là phục vụ cho quần chúng nhân dân tốt nhất. Phải có một thái độ khác, phải bỏ hết những suy tính lợi ích ngắn hạn và dồn nguồn lực vào tạo dựng những mục tiêu và chiến lược trung và dài hạn.

Coi bộ anh Gaup cũng ba đầu sáu tay, thập diện mai phục.

Nhớ hồi nẳm khi hiệp định thương mai song phương ký kết . Phía Mỹ thì phải thông qua quốc hội. Phía Việt Nam cũng dùng quốc hội thông qua. Lại có mấy tay dân biểu nhiều chuyện ở Việt Nam còn bầu chống Hiệp định thương mại vì ghét Mỹ về luật nhân quyền. Trời đất! Đúng là đi ngược lợi ích dân tộc thấy rõ. Thế mà khi ký hiệp định biên mậu, biên giới với Trung Quốc thì không thấy qua quốc hội gì ráo.

Vấn đề ở chỗ, kinh tế Việt Nam quá nhỏ để sụp đổ. Chẳng qua là viên cớ! Người Việt Nam nói chung là thích ứng được dù có bị ép điều kiện.

Vào đi! lâu ngày mọi việc sẽ tự hoàn thiện. Nhưng bây giờ nó gắn với nhân quyền, quyền lao động. Cà phê mà bóc lột sức lao động cũng không có người mua đâu. Tiêu chuẩn thương mại gắn liền với tiêu chuẩn quá trình sản xuất. Nuôi cá thì không được cho cá ăn cứt gà, chẳng hạn.
ColdHeart
14-12-05, 09:16
Giang Thu đúng là gái bàn chuyện chính trị, cứ líu líu lo lo mà hổng đúng gì hết ráo. Nước cờ lớn của một quốc gia mà làm như ra chợ mua quà ăn sáng. Giang Thu là gái đã đành, dạo này tớ thấy Gaup cũng giống gái nốt, hình như "gái" Gaup nhầm lẫn 2 khái niệm "đàm phán" và "hợp tác".


Tà Là bi giờ mang khuynh hướng "nữ hóa", nơi mà miệng lưỡi lên ngôi, tầm nhìn thu ngắn lại ;)



.
giangthu
14-12-05, 09:26
Cho mình đi đàm phán WTO coi bộ bây giờ mấy bác ấy đang ở Hong Kong. Chẹp chẹp! Không phải vì vụ WTO mà em chọc quê. Ngay cả vụ BTA, song phương Việt Mỹ cũng tần ngần. Thời đó em vừa ra trường. Nghe Việt Nam bị Trung Quốc xúi đừng ký. Ai dè Việt Nam nghe theo để TQ ký trước. Mấy người không biết Trung Quốc nó có tôn nghiêm riêng. Nhớ thời nó vào WTO nó phải xin vào trước Đài Loan dù chỉ một ngày.

Biết nhiều lắm đấy! Để em thương lượng là xong ngay. Mấy vòng đàm phán mà cứ cho Hồng Vệ Binh thọc gậy là hỏng hết chuyện.
Gaup
14-12-05, 10:48
Bác ColdHeart chọc em hơi bị nhầm chỗ rồi. Lần nào đoàn đàm phán WTO sang em bác chẳng theo sát đít. Bác em bảo nhầm đàm phán với hợp tác như thế nào? Nói ẩn dụ được thì cũng hay nhưng mà nói ẩn dụ hàm ý không rõ ràng thì thành ra đánh đố không cần thiết bác em ạ.
overdose
15-12-05, 08:48
Xem ra không có nhiều cô chú ở đây biết về việc đàm phán ra nhập WTO thực tế nó thế nào nhỉ. Càng ra nhập sau càng khó hơn. Các nước khác tham gia trước nên chúng nó ít điều kiện hơn. Mình tham gia sau nó cho một tỉ điều kiện. Chúng nó thì cái gì cũng bảo hộ nhưng mình bảo vệ thị trường của mình thì chúng nó kêu gào ầm ĩ :)

Thôi cái WTO ấy cũng chỉ là một cách để captilist mở rộng thị trường, đồng nhất thị trường tiêu thụ mà thôi ... nho còn xanh lắm.
Gaup
15-12-05, 11:10
Xem ra không có nhiều cô chú ở đây biết về việc đàm phán ra nhập WTO thực tế nó thế nào nhỉ.

Bác em xem ra ở chỗ nào đấy? Bác Phải Gió em tham gia soạn thảo GATT bác biết không?
Chaien
15-12-05, 12:11
Đúng là đàn bà đái không qua ngọn cỏ, đã không biết còn tinh vi. VN vào WTO, Mẽo nhảy cẩng lên vì sướng. Cả thị trường 80 triệu. Mà nói nhiều với em cũng thế. Chắc em học ngành văn thơ thì phải ( phải không overdose)
overdose
15-12-05, 13:24
Đúng là đàn bà đái không qua ngọn cỏ, đã không biết còn tinh vi. VN vào WTO, Mẽo nhảy cẩng lên vì sướng. Cả thị trường 80 triệu. Mà nói nhiều với em cũng thế. Chắc em học ngành văn thơ thì phải ( phải không overdose)

Dạ kính anh/bác Chaien. Nhà em chẳng dám tinh vi ạ. Bác không đọc kỹ rồi nhé. Em có bảo là Vn ra nhập WTO thì Mẽo nó buồn đâu. Em đã bảo capitalist nó mở rộng thị trường thì nó sướng à. Nó muốn thị trường mình mở mà thị trường nó nó đâu có mở đâu. Lần sau bác đọc kỹ kỹ rồi hẵng phát biểu nhé.

Mà sao các bác con trai nhà mình sợ con gái phát biểu nhỉ. Trước khi đó phải chụp mũ là "cái giống đàn bà biết cái chó gì". Hì hì, ừ thì không biết gì. Chỉ có con trai Việt nam cái x gì cũng biết. Gớm qua....
overdose
15-12-05, 13:27
Bác em xem ra ở chỗ nào đấy? Bác Phải Gió em tham gia soạn thảo GATT bác biết không?

Thế hử. Tại vì em thấy các bác cứ bàn nhảm nhí một lúc nên em không đọc kỹ là bác Phải gió tham gia soạn thảo GATT. Em thấy cái GATT của bác chuối bỏ xừ.
Gaup
15-12-05, 20:56
Bác dose nhà em nhìn chỉ thấy các bạn chuối là không hiểu. Ở đây chả ai bắt phải không chuối. Càng chuối càng tốt. Bạn cứ nói chuyện đủ tử tế, qua những thứ mọi người biết cả rồi đi thì tự nhiên sẽ thấy mọi người nói hay lên.
LANGTU
15-12-05, 21:55
Đái không qua ngọn cỏ thì leo lên cây dừa đái xuống như chị Út tịch ý , đánh văng cả lai quần luôn :)
Em thấy bi quan lắm . VN tuy có 80 triệu dân nhưng GDP còn thấp quá , có mỗi 40 tỷ đô , bằng 1/4 Thái Lan . VN xuất khẩu sang Mỹ mỗi năm gần 10 tỷ đô nhưng Mỹ chưa xuất sang VN được tí nào . Mỹ cũng không là quốc gia đầu tư nhiều ở VN ( đứng thứ mười mấy ) . Thành ra bọn tư bản sẽ không hào hứng lắm nếu VN vẫn nắm khư khư 1 số thị trường độc quyền ( hoặc mở ra nhưng % quá ít ) . VN tuy là 1 thị trường có 80 triệu dân , mở rộng cửa một số thị trường độc quyền hoặc bảo hộ thì không những doanh nghiệp nhà nước treo niêu mà quyền lực của các bác to to cũng sẽ thu hẹp lại .Song nếu không mở rộng cửa thì đừng nói là 80 triệu chứ 800 triệu thì cũng vô ích
Một thị trường mà em thấy tư bản rất hào hứng ấy là truyền thông . Tuy nhiên các bác to to lại sợ . Nếu VN vào WTO rồi thì dân ta ắt hẳn ra " được nói " và " được nghe " nhiều hơn . Chúng ta có 700 tờ báo , nhưng tất cả đều được đặt dưới sự lãnh đạo của đảng quang vinh . Chúng ta chưa có 1 cái đài phát thanh hay truyền hình thương mại nào , nơi mà người dân có cơ hội nghe và bày tỏ ý kiến đối với những tin tức độc lập .
overdose
16-12-05, 00:18
Đái không qua ngọn cỏ thì leo lên cây dừa đái xuống như chị Út tịch ý , đánh văng cả lai quần luôn :)
VN tuy là 1 thị trường có 80 triệu dân , mở rộng cửa một số thị trường độc quyền hoặc bảo hộ thì không những doanh nghiệp nhà nước treo niêu mà quyền lực của các bác to to cũng sẽ thu hẹp lại .

Quyền của nhà mình nhỏ lại thì quyền của bác tư bản, bác Bush, bác Gaup (tượng trưng cho IMF và WB hê hê) nó to ra :) Quyền lực không mất đi mà nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác nhỉ.


Một thị trường mà em thấy tư bản rất hào hứng ấy là truyền thông . Tuy nhiên các bác to to lại sợ . Nếu VN vào WTO rồi thì dân ta ắt hẳn ra " được nói " và " được nghe " nhiều hơn.

Chẳng phải thế ự. Truyền thông ở Mỹ vẫn phục vụ cho chính phủ Mỹ nhiều đấy chứ. Chẳng thế mà một vùng Midwest bao la, các bác Sam em vẫn ủng hộ chiến tranh giải phóng Iraq. Chẳng thế mà 9/11 Fe film của bác Moore có được chiếu tại mấy rạp của Mỹ đâu. Mà ai phát biểu phản đối chiến tranh thì được tự do phát biểu, nhưng cũng được các bác cơ quan an ninh ghi vào danh sách cần trục xuất như Jame Fonda hay bác John Lennon nhỉ.

Còn các bác ở Việt Nam bây giờ, Internet đầy ra đấy, muốn nghe gì thì nghe, muốn phát biểu gì thì phát biểu. Ai cấm các bác đâu. Chỉ cái là nội dung của của các trang "white control" thì chắc gì đã đúng, đã independent nào.

Thế nên bảo các bác to sợ là không đúng. Các bác ấy cần nắm vững truyền thông là đúng rồi. Thôi lại lan man vớ vẩn rồi.

@Gaup: em không học kinh tế bác Gaup ơi. Thê nên nhìn thấy các bạn chuối em hoa mắt thật. Với cả em chẳng biết phát biểu đủ tử tế trên TL nó thế nào. Em chỉ phát biểu tử tế khi sếp của em hỏi thôi. Em ra khỏi chủ đề bàn luận nghiêm chỉnh ạ.
late
16-12-05, 02:42
Mà sao các bác con trai nhà mình sợ con gái phát biểu nhỉ. Trước khi đó phải chụp mũ là "cái giống đàn bà biết cái chó gì". Hì hì, ừ thì không biết gì. Chỉ có con trai Việt nam cái x gì cũng biết. Gớm qua....
Dạ em đi từ đầu diễn đàn đến cuối diễn đàn, đâu cũng gặp câu này.
Mong các bác giai lần sau treo hộ em biển "Topic cấm Gái" ra ngoài, các bác khỏi mất công bực dọc.
Em cảm ơn các bác.
LANGTU
16-12-05, 03:56
Bạn overdose :
Mọi chính phủ trên thế giới đều có xu hướng phi dân chủ , lợi dụng mạng truyền thông tay chân để đạt được mục đích . Cái chính là luôn luôn có phe đối lập để đả kích , phanh phui . Ví dụ như vụ nhà tù CIA của nhà Bush là chính do tờ Washington khui ra . Vụ tay chân Bush dùng tiền mua các nhà báo viết bài ca ngợi cũng chính do hệ thống truyền thông Mỹ và các đảng đối lập phanh phui ra . Còn ở VN thì không được như vậy ? Đứa nào biết giữ mồm thì khỏi đi tù . Vụ TQ bắn chết 8 ngư dân VN , khi BBC , CNN đưa tin cả tuần rồi thì các báo điện tử mới đưa tin , còn báo viết và truyền hình trong nước chỉ nói qua loa . Có sự chỉ đạo từ trên cả
giangthu
16-12-05, 10:02
Còn các bác ở Việt Nam bây giờ, Internet đầy ra đấy, muốn nghe gì thì nghe, muốn phát biểu gì thì phát biểu. Ai cấm các bác đâu.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2005/12/15/InterviewMotherOfArrestedPaltalkPeople_VHung/

Coi chừng đi bán muối lúc nào hổng hay! Cho nên, bây giờ không thèm đặt hạn kỳ để vô WTO nữa.

Coi bộ công an muốn bắt mấy người trong nước cũng quá dễ dàng.
overdose
16-12-05, 12:36
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2005/12/15/InterviewMotherOfArrestedPaltalkPeople_VHung/

Coi chừng đi bán muối lúc nào hổng hay! Cho nên, bây giờ không thèm đặt hạn kỳ để vô WTO nữa.

Coi bộ công an muốn bắt mấy người trong nước cũng quá dễ dàng.

Em xin chi Giang Thu cho em nhờ cái ợ. Thế chị tưởng cái CIA nó bắt người trong Mỹ không dễ à? Mà có còn có hẳn một tiểu đội máy bay đi đến các nước khác bắt người cơ nhé. Nhà tù của nó ở khắp mọi nơi mà có ai biết gì đâu. Chị cứ thấy nước nào mà lại không có bắt người ợ. Cái mà người ta trình diễn trên các phương tiên thông tin đại chúng là những cái người ta muốn đưa ra cho nó có vẻ dân chủ thôi ợ. Nước nào mà chẳng thế.
tuananh247
18-12-05, 17:31
em mới thấy VietNamNet có cái bài đại loại là chúng ta chỉ kêu ca về cái giá phải trả khi vào WTO mà không thấy nói đến cái giá phải trả nếu vào chậm, không biết cái nào đắt hơn, hải đăng nào phân tích thay mấy chuyên gia (kinh tế cao cấp) cái nhỉ :)
lão ma
27-12-05, 15:14
"Phải có chứng tỏ một cách rõ ràng cam kết của Việt Nam về các cải tổ như các quốc gia khác đã làm thì Việt Nam mới có thể gia nhập WTO đượ̣c".

Karan Bahtia - Phó đại diện TM Mỹ

link: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/programmes/story/2005/12/vietnamtodayweek522005.shtml


Thằng mẽo lại chơi trò "đánh lận con đen", quả này các bác nhà mình cứ phải là xệp như con gián!
batigOl_vn
06-01-06, 16:57
chủ đề này tôi thấy khá hay. Bàn đến một vấn đề hiện giờ đang nóng. Vậy mong mấy bác bàn luận tử tế một chút. Đọc đến 8 trang dài dằng dặc, mà tôi thấy mấy bác chỉ khoái chửi nhau như trẻ con. Viết cái gì đáng đọc một chút đê. :flag:
dao_hoa_daochu
06-01-06, 18:08
Bác batigOL em chắc là mới vào chơi. Ở đây bọn chúng nó chơi kiểu thế đấy bác ạ. Ví dụ như cái ý kiến như của bác chẳng hạn, sẽ được chúng phát biểu kiểu như sau:

"Đè0 gì, 4c (các-cô-các-chú) chã đé0 tả! (cái đấy gọi là - chưa cần đọc nội dung, vào phát là phải chửi phủ đầu ngay)
Dme... cái chủ đề thì hùng cbn (con bà nó) tráng như thế, thế mà những cái mà 4c thi nhau bôi bẩn ra đây, cái hay thì lại x mới, còn cái mới thì lại chả có kặt gì là hay. Anh 4c đé0 có nhiều thời gian, hơi đé0 đâu mà đi đọc liền 8 trang những cái thứ phẩm của 4c? Thôi, bi giờ 4c đừng có mà tiếp tục lăn lê bò toài như thế nữa, đứng hết cả dậy, phủi quần áo, lau nước mắt nước mũi đi. Ngu vừa thôi, ngu quá đé0 ai chịu được..."

Đấy, đại khái nó kiểu như thế bác ạ. Hị hị...
batigOl_vn
07-01-06, 18:41
hề hề, thông cảm, đúng là em mới chân ứot chân ráo thật nhưng em cũng đã đọc mấy cái thread gọi là tâm đắc thì nói chung là em thấy có nhiều bác trong này cũng đáng để học hỏi lắm. Mỗi tội là các bác chửi hơi nhiều, chửi đến mức qua cái ngữong tục và sắp đến ngữong quá tục. Gì chứ chủi thì em đây cũng rành lắm. Mấy câu của các bác trong này chưa qua nổi mấy con mẹ ở chợ Đồng Xuân đâu. Ai chả biết cái tiêu chí của các bác trong 4rum này là gì, nhưng mong các bác đừng lạm dụng quá. Có vậy thì mấy thằng newbie như em đây mới có cơ hội đựoc đọc những cái gì gọi là tinh hoa của cái tnxm này.
Cám ơn bác dao_hoa_daochu đã giảng giải cắt nghĩa cho em. Bây giờ thì em đã hiểu ạ.:D
Trứoc khi out phải chào các bác cái ^(^
Happiness
09-01-06, 01:16
Vào WTO, thế giới sẽ mua gì của chúng ta?
21:01' 08/01/2006 (GMT+7)
(VietNamNet) - Sau khi vào WTO, Việt Nam sẽ bán dầu thô, gạo, hàng may mặc, thủy hải sản dạng thô, và mua... tất cả các mặt hàng còn lại? Một góc nhìn khác về WTO của Tiến sĩ Luật học Lê Nết.

"Lỡ tàu" WTO hay chuyện "tái ông mất ngựa"?

Nguyên trưởng đoàn đàm phán WTO của Việt Nam Nguyễn Đình Lương phát biểu: “Trong quá trình hội nhập, chúng ta còn có những cái được như: mất đi những qui định luật pháp tối nghĩa, khó thực thi, gây khó dễ cho việc làm ăn của doanh nghiệp; mất đi cách làm ăn trì trệ, dựa dẫm, tắc trách; mất đi những cán bộ lười biếng, kém năng lực; mất đi những doanh nghiệp làm ăn kém hiệu quả, liên tục thua lỗ”. Do đó, hội nhập càng nhanh thì dân càng mừng, và việc gia nhập WTO là điều nên làm càng sớm càng tốt.


Vào WTO, Việt Nam có thể cạnh tranh ở những mặt hàng gì?
(Minh họa: Tuổi Trẻ)

Song thực ra, việc xây dựng nhà nước pháp quyền, với hệ thống pháp lý minh bạch, xoá sổ các doanh nghiệp thua lỗ xuất phát từ nhu cầu thực tại của Việt Nam. Không vào WTO ngay thì chúng ta cũng phải làm, với điều kiện Chính phủ Việt Nam đủ quyết tâm. Câu hỏi của WTO lẽ ra phải là: khi tham gia vào WTO, thế giới sẽ mua gì ở chúng ta? Nói cách khác: Việt Nam có thể cạnh tranh ở những mặt hàng gì?

Thật ra, chúng ta mới chỉ xuất khẩu được hàng hoá dưới dạng thô, còn những hàng hoá có hàm lượng chất xám cao thì vẫn chưa đủ sức cạnh tranh. Năng lực cạnh tranh của Việt Nam theo báo cáo của World Economic Forum trong những năm qua liên tục giảm (hiện đang đứng thứ 81).

Nói một cách hình tượng: sau khi vào WTO, Việt Nam sẽ bán dầu thô, gạo, hàng may mặc, thủy hải sản dạng thô, và mua tất cả các mặt hàng còn lại! Song, ngoại trừ hàng may mặc, các mặt hàng xuất khẩu còn lại không phụ thuộc vào việc có tham gia vào WTO hay không.

Bên cạnh đó, hàng may mặc, giày da của Việt Nam thì hiện chưa cạnh tranh được với Trung Quốc. Các chuyên gia kinh tế lại cho rằng, vào WTO là nhắm đến khả năng cạnh tranh của hàng Việt Nam trong tương lai. Như vậy, câu hỏi bây giờ không phải là vào hay không vào WTO, mà khi nào thì nên vào.

Trong bài “WTO và Việt Nam” ngày 28/11/2005 trên tạp chí Wall Street Journal, Luật sư Fred Burke cho rằng nếu muốn vào WTO bây giờ, thì Việt Nam sẽ phải mở cửa một số ngành được bảo hộ như tài chính, viễn thông và cam kết thực thi quyền sở hữu trí tuệ một cách hiệu quả hơn. Những thách thức này thoạt nhìn có vẻ lớn, song thực ra không phải vậy.

Đối với việc thực thi quyền sở hữu trí tuệ, đây không phải là vấn đề khó, vì điều này phù hợp với chiến lược phát triển tiềm lực khoa học kỹ thuật của Việt Nam. Đối với lĩnh vực viễn thông cũng vậy. Hiện nay, các gia đình có thu nhập trung bình hầu hết đã có máy điện thoại. Họ không dễ gì bỏ số điện thoại đang có của VNPT để đăng ký thuê bao một số điện thoại mới của nhà cung cấp dịch vụ viễn thông nước ngoài.

Vấn đề khó nhất có thể là việc mở cửa thị trường tài chính. Khi đó tất yếu sẽ dẫn đến cuộc đua lãi suất tiết kiệm và chất lượng dịch vụ, và người thua cuộc có thể là các ngân hàng quốc doanh, do hiện phải gánh số lượng nợ xấu của các doanh nghiệp nhà nước. Giải pháp cho vấn đề này có thể là cho giải thể các doanh nghiệp nhà nước làm ăn kém hiệu quả; và điều này sẽ dẫn đến nạn thất nghiệp.

Tuy nhiên, đây chưa chắc đã là điều xấu, vì nếu các doanh nghiệp này trước sau gì cũng phải giải thể, thì người lao động ở đó nên tìm việc làm khác sớm chừng nào tốt chừng đó. Vấn đề là những người thất nghiệp đi làm ở đâu, và nếu họ không kiếm được nơi làm việc mới, họ có thể khởi nghiệp để trở thành một doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME) được không?

Như vậy, điều đáng lo ngại hơn cả là phải làm sao để nâng cao năng lực cạnh tranh cho các doanh nghiệp ngoài quốc doanh của Việt Nam, chủ yếu là các doanh nghiệp SME, sao cho họ đủ sức hội nhập.

Việc Việt Nam sớm gia nhập WTO trên lý thuyêt có thể mở rộng thị trường cho các doanh nghiệp SME, nhưng chúng ta chưa xây dựng được thế mạnh, khác hẳn các doanh nghiệp Trung Quốc trước khi họ gia nhập WTO.

Hiện nay, các doanh nghiệp SME vừa mới phát triển, họ cần một thị trường trong nước đủ vững. Tiểu thương ở các chợ, các hiệu tạp hoá cần phải có thời gian để chuyển sang làm nghề khác trước khi hình thức buôn bán của họ bị các hệ thống bán lẻ nước ngoài lấn át.

Các nghiệp chủ nhỏ cần đủ thời gian để phát triển quan hệ với khách hàng lớn và có một số vốn nhất định trước khi chịu đựng sóng gió cạnh tranh từ nước ngoài.

Vào WTO cần phải có chuẩn bị. Công tác chuẩn bị không phải chỉ là việc Nhà nước phải tiến hành chiến lược đàm phán như thế nào, mà còn là việc các doanh nghiệp trong nước cần xác định rõ rằng việc gia nhập WTO là xu thế không thể tránh khỏi, và cần nâng cao được sức cạnh tranh trước khi hội nhập; chứ không phải hội nhập đi đã, rồi chờ sức cạnh tranh sẽ tự nâng cao.

Thời gian chuẩn bị là bao lâu tùy thuộc vào nỗ lực của cả Nhà nước và các doanh nghiệp Việt Nam. Song có thể nói rằng chưa bao giờ cơ hội dành cho các doanh nghiệp SME của Việt Nam lại tốt như bây giờ.

Dĩ nhiên, không có nghĩa là chúng ta nên kéo dài cơ hội này một thời gian nữa, song việc Việt Nam không gia nhập được WTO năm 2005 cũng là một chuyện “tái ông mất ngựa”.

Vào mà không chuẩn bị kỹ - cái giá sẽ đắt hơn?

Trong khoảng 1 - 2 năm trước khi chúng ta bước vào cuộc chơi WTO, là thời điểm quý giá cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ nâng cao khả năng cạnh tranh của mình để đón chờ một cuộc đấu mới. Cụ thể là: tăng cường học hỏi phương pháp quản lý chuyên nghiệp, tiếp thị chuyên nghiệp, xây dựng chữ tín với khách hàng, xây dựng thương hiệu, đào tạo đội ngũ nhân viên đủ tầm và có trình độ ngoại ngữ.

Nên chăng các ngân hàng, nhất là các ngân hàng cổ phần, chuyển từ hình thức cho vay dựa trên tài sản thế chấp sang hình thức cho vay dựa trên dòng lưu kim (cash flow)? Kiến thức về quản lý rủi ro phải nhanh chóng được đưa vào ngân hàng. Nhà nước cần mạnh dạn ưu đãi thuế tối đa cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ (có doanh thu cả năm ít hơn 10 tỉ đồng), chấp nhận thất thu thuế trong 2 năm tới ở khu vực này.

Ngoài ra, cơ quan quản lý cạnh tranh phải sớm ra đời để có thể thực thi được Luật Cạnh tranh, bảo vệ được người tiêu dùng và các doanh nghiệp vừa và nhỏ.

Về mặt chính sách, Nhà nước nên hướng các doanh nghiệp vừa và nhỏ đầu tư vào mặt mạnh của Việt Nam - đó là con người. Dân số trẻ và thông minh là điểm rất mạnh của người Việt Nam. Để hội nhập, việc đầu tiên là phổ cập tiếng Anh và phổ cập Internet. Sau đó, tuỳ từng khu vực (lao động trình độ cao và trình độ trung bình) mà Nhà nước cần có những định hướng khác nhau.

Đối với lao động trình độ trung bình, cần đẩy mạnh xuất khẩu lao động và đưa người Việt Nam ra nước ngoài để học tập và kiếm thu nhập và khởi nghiệp, đồng thời giáo dục đạo đức, văn hoá, văn minh cho người Việt Nam trước khi ra nước ngoài. Khi người Việt đã trở thành một cộng đồng đông dân khắp năm châu, họ sẽ là đầu cầu đề các doanh nghiệp vừa và nhỏ Việt Nam vươn ra thế giới.

Đối với lao động trình độ cao, cần tạo ra cạnh tranh trong ngành giáo dục để các trường trong nước sớm đuổi kịp các nước trong khu vực ít nhất là về chương trình đào tạo, sau đó là về nghiên cứu khoa học. Ngân sách nhà nước trong ngành giáo dục phải gắn với điều kiện cải tiến phương pháp và chương trình giảng dạy. Trường nào không chịu thay đổi nhất quyết phải bị cắt giảm ngân sách. Sau đó, trong các trường nên tạo ra các vườn ươm doanh nghiệp (incubator) để sinh viên ra trường có thể trở thành chủ doanh nghiệp, cũng như các trung tâm xúc tiến thương mại hoá nghiên cứu khoa học giữa các trường đại học và các doanh nghiệp vừa và nhỏ.

Doanh nghiệp vừa và nhỏ là người Việt Nam. Họ là những người sẽ ở lại Việt Nam - dù thành công hay thất bại. Họ là người đang tạo ra đa số công ăn việc làm ở Việt Nam. Sự ủng hộ của doanh nghiệp vừa và nhỏ đối với Nhà nước hiện nay là cần hơn bao giờ hết.

Thời điểm gia nhập WTO hãy được coi là thời điểm các doanh nghiệp SME đứng vững trên thị trường nội địa và xây dựng được thế mạnh để cạnh tranh trên thị trường quốc tế. Biết rằng càng vào sau giá phải trả càng đắt. Tuy nhiên, bài học Mexico và Bangladesh vẫn còn đó. Nên nhớ, vào mà không chuẩn bị e rằng cái giá phải trả sẽ còn đắt hơn!

TS. Lê Nết
Trường ĐH Luật TP.HCM
TheDifference
09-01-06, 13:23
Em đã nói dzồi! Không phải một lần! Việt nam mình sẽ đe'o chịu vào WTO, và chúng nó, bọn tư bản giãy chết ấy, chúng nó sẽ đạp mình vào.

Hị hị!
batigOl_vn
09-01-06, 17:13
ơ, bác Diff ơi, mình vào WTO thì tất nhiên là Mẽo nó sướng rồi. Nhưng nếu mình kô chịu vào thì theo bác cái bọn tư bản giãy chết ấy, nó đạp mình vào kiểu gì ta.
tuananh247
09-01-06, 23:43
vào làm đé o gì vội, vào sớm để bọn nó thịt à :))

http://vietnamnet.vn/chinhtri/doingoai/2006/01/530393/
fishnchips
10-01-06, 09:34
Vừa xem bài luận của Giang Lê (http://vietnamnet.vn/chinhtri/doingoai/2006/01/530857/) phê bình ý tứ của tác giả Nết Lê xui nhà nước nên “bình thân” để cho SMEs tự lớn. Cách viết luận của anh Giang đáng là bài mẫu để cho các cháu sinh viên đại học bắt chước mà mần theo.

Tò mò đọc hết cả bài của anh Nết (http://vietnamnet.vn/chinhtri/doingoai/2006/01/530393/), thấy buồn anh Giang quá. Khổ thân anh vận hết 10 thành kinh lực, tốn công đọc sách, viện dẫn cả các ông nảo ông nào để phê bình anh Nết, một TS Luật học với những lo âu về kinh tế.

Anh Nết ôi, anh tỉnh lại đi, anh mà làm thế thì còn coi các nhà kinh tế ở trên đời này ra cái thể thống gì nữa.

Anh đang ngủ mê hay sao mà anh tin tưởng rằng nhà nước này dễ dàng bỏ con đẻ đang ốm yếu để cung cấp cho con nuôi ăn no chóng lớn trong khi cái bánh chỉ nhõn 1. Anh quên là đa phần các cụ ta xưa và cả nay thường cảm tính nhiều hơn lý tính, đã đâm lao thì quyết phải theo lao à. Thế nào là “nhu cầu thực tiễn phải xoá sổ các doanh nghiệp thua lỗ”, mới cả “không vào WTO ngay thì chúng ta cũng phải làm”. Anh ơi, xoá sổ DN thì các giám đốc đi đâu, không lẽ lên Bộ ngồi à? (chỉ lo mỗi GĐ thôi nhé, còn nhân viên quèn thì có 176, 49 để xử gọn rồi). Lại nữa, trùng trình, nước đến chân mới nhảy là môn thể thao ưa thích của nhân dân ta. Anh lại bảo đổi thế mạnh thì nước mình khó làm lắm.

Anh lẩm cẩm hay sao mà anh xui các ngân hàng, “chuyển từ hình thức cho vay dựa trên tài sản thế chấp sang hình thức cho vay dựa trên dòng lưu kim”. Anh không biết là các ngân hàng cũng biết, và phải làm điều đó từ 10 năm nay rồi hay sao. Việc NH nắm TSTC chẳng qua như đười ươi giữ ống thôi anh ạ. Lấy lại được tiền từ đó thì gian nan lắm. Nhưng thôi, chí ít còn có cái mà trông. Mà cũng tại Luật lệ của các anh viết ra cả đấy. Lẽ ra anh nên tập trung vào xào nấu món này thì tốt biết bao.

Lại nghĩ khổ thân anh Giang... (sorry tớ có phone)
TheDifference
10-02-06, 05:37
Từ rất lâu rồi, anh đã nhiều lần nói với 4C rằng VN mình sẽ đe'o chịu vào WTO, mà có vẻ 4C vẫn nửa tin nửa ngờ. Chú Gấu anh tiến sế kinh tĩ Bờ zin xe tôn làm thuê cho Ai em pho` nhiều năm theo sát các cuộc đàm cbn phán nói rằng năm nay (2006) sẽ vào, anh dù rất chi là tôn trọng chú Gấu anh lắm đó, vẫn cứ cho rằng năm nay chưa thể vào được. Sớm nhất chũng phải 2 năm nữa. Tức là 2008. Mà đấy là do chúng nó, bọn tư bản khốn nạn đang giãy chết ấy, chúng nó hè nhau đạp mình vào. Chứ cũng đe'o phải là do mình tự nhảy vào đâu nhé.

'Chậm vào WTO do quyết tâm chưa cao'

Kinh tế tăng trưởng cao, xuất khẩu đạt mức kỷ lục nhưng việc lỡ hẹn WTO đã khiến nhiều nhà kinh tế đánh giá 2005 không thật tích cực. Tiến sĩ Đỗ Đức Định - một trong những chuyên gia hàng đầu nghiên cứu về hội nhập kinh tế của Viện Kinh tế và chính trị thế giới - phân tích lý do chậm chuyến vào WTO.

- Tại sao chưa vào được WTO thưa ông?

- Khách quan mà nói, thời gian qua chúng ta mới có một phần quyết tâm chứ chưa phải quyết tâm thật cao, thống nhất từ trên xuống dưới. Tự mình chưa thông thoáng với chính mình nên tiến độ đàm phán chậm. Cái khiến đàm phán không kết thúc nhanh như mong đợi là ta chưa lường hết được các yếu tố hành chính, luật pháp của đối tác. Chẳng hạn, đàm phán xong, ngoài việc chờ quốc hội của họ họp để thông qua thì tại một số nước, ví dụ như Mỹ, họ muốn ký với mình một điều khoản này thì họ phải hủy một luật khác.

Ta đã không lường hết được khó khăn và vấn đề thời gian nên lỡ hẹn. Nhưng phải nói cũng có đàm phán tiến triển nhanh. Như đàm phán với Trung Quốc, giới nghiên cứu tưởng đây sẽ là đối tác ký với ta cuối cùng nhưng thực tế lại nhanh. Vấn đề lớn nhất bây giờ vẫn là đàm phán với Mỹ. Mà tốt nhất không nên để Mỹ là đối tác đạt được thỏa thuận cuối cùng, bởi nếu đàm phán xong với siêu cường này thì các đối tác khác sẽ thuận lợi hơn. Nên có người nói rằng nếu chúng ta không tích cực hơn với Mỹ, thì dù số đối tác đàm phán ít hơn nhưng vẫn chưa chắc 2006 VN đã vào được WTO.

- Theo ông, lý do chính khiến VN chưa đàm phán xong việc gia nhập WTO trong 2005, có phải vì lợi ích của một số ngành quá cao như một vị lãnh đạo Bộ Thương mại đã thừa nhận?

- Tôi có làm việc với một số ngành thì đúng là có hiện tượng lợi ích cục bộ lớn lắm. Chẳng hạn, người ta nói “bây giờ ông mà giảm thuế ôtô thì chết tôi”. Nên họ phải đứng ra, nhân danh bảo vệ lợi ích ngành công nghiệp ôtô VN, nói rằng cần phải thế nọ thế kia. Những chuyện đó là hoàn toàn trái với nguyên tắc WTO. Mà thực tế theo tôi tính toán thì không phải hạ thuế (để hội nhập được) là họ không còn lợi nhuận đâu. Họ chỉ mất lợi nhuận siêu ngạch thôi.

Ở VN hiện có nhiều sản phẩm cho lợi nhuận siêu ngạch và người ta đều muốn bảo vệ đến cùng. Tôi cũng cảm nhận một số ngành ở VN bảo vệ lợi ích của mình mang tính hẹp hòi. Nếu Nhà nước cũng bảo vệ cho lợi ích đó thì một số ngành sẽ có lợi hơn những ngành khác, nhưng toàn bộ nền kinh tế phải chịu thiệt. Nếu chấp nhận hi sinh để vào WTO thì mỗi ngành sẽ lợi một ít, cộng gộp lại thì toàn nền kinh tế sẽ lợi.

- Với kết quả đàm phán năm 2005, nhiều ý kiến cho rằng, có một nguyên do quan trọng, đó là vì tiếng nói của các nhóm, ngành vẫn quá mạnh và trình độ lobby của họ quá tốt?

- Cái đó thì tôi thừa nhận. Qua vụ VinaPhone với Viettel vừa rồi mới lộ ra rằng sự độc quyền đã cho một phía lợi nhuận cao quá mức. Và với khả năng tài chính như thế thì rõ ràng những người độc quyền có khả năng lobby rất tốt. Mà cái đó hiện nay vẫn còn tiếp tục vì khả năng chống độc quyền ở VN chưa đạt đến tầm cần có. Độc quyền vẫn mạnh thì không cần điều tra, người ta cũng biết tính thị trường của nền kinh tế kém. Vì nếu thật sự là một nền kinh tế thị trường thì độc quyền sẽ nhanh chóng phải đương đầu với luật pháp.

- Thưa ông, có quan điểm giải thích việc đàm phán chưa xong trong 2005 là do ta không vào WTO bằng mọi giá. Cái giá nào ở WTO mà lớn vậy?

- Tôi cũng không hiểu thế nào là mọi giá. Đi đàm phán là hai bên cân nhắc từng vụ việc, từng điều khoản, từng chữ, từng phần trăm một. Chấp nhận được thì mới sang phần khác. Mình nhân nhượng họ điều này thì phải yêu cầu họ nhân nhượng lại điều khác. Đàm phán là nhân nhượng nhau ở mức có thể như thế. Nên nhà nghiên cứu nào mà dùng khái niệm chung trên để giải thích thì hoặc là họ không hiểu gì hoặc là ngụy biện.

- Có thể người ta sợ nếu chấp nhận các điều khoản của WTO về mở cửa các dịch vụ tài chính, ngân hàng thì sẽ dễ dẫn đến nhiều đổ vỡ và nước ngoài sẽ thao túng thị trường tài chính VN?

- Nếu sợ thì trong bối cảnh thế giới hiện nay chỉ còn cách đóng cửa lại vì ta không thể cứ khư khư mà hội nhập được. Muốn mở được thị trường thiên hạ thì mình cũng phải mở cửa, không quốc gia nào tự nhiên cho không ta thị trường của họ. Tất nhiên, khi mở cửa thì có anh này anh khác bị sụp thật. Ví dụ như buôn lậu, trước thuế 30% thì còn lãi, giờ thuế xuống 5% thì họ mất nghề. Mà tôi thấy thực tế từ khi mở cửa hội nhập, các ngành đáng lo như bảo hiểm, ngân hàng của VN vẫn hoạt động tốt lên đấy chứ!

Các ngân hàng nước ngoài hoạt động tại VN khiến các ngân hàng thương mại trong nước năng động hẳn. Về bảo hiểm, dù có nhiều hãng bảo hiểm lớn nước ngoài vào nhưng Bảo Việt vẫn chiếm một thị phần áp đảo. Cả thế giới giờ người ta đi bảo vệ người tiêu dùng, ai đi lo lắng, bảo vệ cho độc quyền là làm ngược. Nên có thể phòng xa, song mỗi bước chuyển đổi của nền kinh tế luôn đặt ra thách thức nhưng đồng thời nó cũng cho cơ hội để chúng ta điều chỉnh cho phù hợp.

- Chúng ta luôn nói phải vào WTO. Nhưng có vẻ các nhà nghiên cứu hơi ít nghĩ về cái hại trong khi nhiều nước đã phải nuốt quả đắng hội nhập?

- Thì đúng là không có cái gì lợi 100%. Đến uống thuốc bổ mà uống không đúng cách cũng không tốt. Nên phải cân nhắc cái lợi này, cái hại kia. Như Trung Quốc, trước khi vào WTO họ cũng nghĩ đến cái hại rất nhiều, nhưng khi vào rồi thì họ lại lợi rất nhiều. Có lẽ về xu hướng, VN sẽ giống Trung Quốc vì ta cũng từ một nền kinh tế bao cấp mạnh, thuế cao.

Khi vào WTO, sự thông thoáng buộc phải có sẽ kích thích những tiềm năng vẫn còn bị nhiều gò bó vươn vai đứng dậy. Chúng tôi cũng tính đến khả năng thứ hai, rõ nhất là trường hợp Nam Phi. Lúc chưa vào WTO họ hi vọng sẽ rất lợi. Nhưng vào rồi thì 5 năm đầu không có hại nhưng cũng không có lợi gì, vì bản thân họ đã là nền kinh tế mở rồi. Song 5 năm sau, nhờ thị trường được mở rộng nên Nam Phi đã có lợi. Hội nhập không có quả đắng nếu chuẩn bị tốt cho cuộc chơi. Vả lại, toàn châu Á chỉ còn ba nước VN, Lào và Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên là chưa vào WTO. Ta không thể hội nhập mà cứ đứng ngoài sân chơi lớn được.

- Vào WTO là có lợi, vậy ông hãy phân tích ngược lại, không vào được WTO (trong 2005) ta có hại gì?

- Từ năm 2000, khi VN dự định sẽ ký hiệp định thương mại song phương với Mỹ, các chuyên gia của Ngân hàng Thế giới đã dự đoán năm 2001 xuất khẩu của VN sang Mỹ sẽ tăng 100%, các năm sau cũng vậy. Nhưng ta đã không ký với Mỹ vào năm 2000, sang năm 2001 mới ký. Và vẫn đúng như dự đoán, xuất khẩu của VN sang Mỹ năm 2002 đã tăng 100% so với 2001. Như vậy là ta bỏ lỡ một năm. Nếu không vào WTO nhanh, ta cũng kéo chậm chính chúng ta lại.

Cũng như trước đây, ta đổi mới chậm thì thịnh vượng chậm. Nhật Bản phải mất 66 năm công nghiệp hóa, Hàn Quốc 40 năm. Nếu chúng ta không mở cửa mạnh, cứ đi như hiện nay thì tôi nghĩ chắc phải đến 2050 mới công nghiệp hóa được chứ không phải 2020 đâu. Hiện mức tăng trưởng GDP của VN mới ở mức 7-8%/năm, nhưng nếu vào WTO, cơ chế cho hoạt động của doanh nghiệp và đầu tư thông thoáng hơn, xuất khẩu không cần hạn ngạch, thuế lại thấp thì tăng trưởng 9-10%/năm theo tôi là trong tầm tay!

- Hiện nay, VN còn vướng những điểm nào lớn có thể ngăn cản khả năng gia nhập WTO trong 2006?

- Vướng chủ yếu là mức độ mở cửa, hòa đồng với thế giới như thế nào. Cái ta đưa ra là A, nhưng cái mà thế giới họ dùng phổ biến hay phía đối tác yêu cầu lại là B. Như mức thuế, trước đây ta chào ở mức 26%, gần đây ta chào ở mức khoảng 20% nhưng thế giới họ đang tiến xuống mức thuế bình quân khoảng 10% rồi. Tôi nghĩ mức thuế 10% ta vẫn có lợi. Singapore chỉ thu thuế 2% nhưng họ vẫn giàu.

Dịch vụ cũng thế, nhiều lĩnh vực như tài chính, ngân hàng, khả năng hội nhập của ta có hạn định trong khi yêu cầu của các thành viên WTO lại nhiều hơn. Một số vấn đề khác như bản quyền, sở hữu trí tuệ, sự minh bạch của ta cũng còn nhiều khúc mắc chưa thỏa thuận được với các đối tác, đặc biệt là Mỹ.

- Là một nhà nghiên cứu kinh tế, theo ông, nếu cứ giữ tốc độ và cách đàm phán như hiện nay thì bao giờ VN sẽ vào được WTO?

- Nếu cứ như hiện nay thì 2006 vào được là cái nhìn lạc quan nhất. Nếu không thì phải vài năm nữa. Mà vài năm sau điều kiện thương thuyết lại khó hơn. Nhưng tôi tin rằng với đà phát triển kinh tế như năm 2005, kinh tế năm 2006 đạt nhiều thành tựu sẽ mở đường tốt hơn cho những cam kết thương mại mang tính tự do giữa VN và thế giới.

- Theo ông, VN cần làm gì để được là thành viên của WTO trong năm 2006?

- Nói một cách đơn giản và thẳng thắn nhất thì VN cần có một cái đầu thông thoáng hơn. Nếu như bỏ bao cấp là cởi trói rồi thì bây giờ, đã 20 năm trôi qua, đã đến lúc chúng ta tiến thêm một bước nữa: xóa bỏ nốt những cái khung khoanh lĩnh vực, khoanh vùng - thực hiện tự do hóa nền kinh tế. Ta vẫn phê phán tư duy quản lý thời bao cấp nhưng hiện nay nó vẫn còn chứ chưa hết.

VN phải xóa dần bảo hộ, độc quyền, thực hiện minh bạch hóa nền kinh tế... cho phù hợp với các nguyên tắc của WTO. Sẽ không mất nhiều thời gian để thấy được những lợi ích mà đất nước được nhận. Tuy nhiên, muốn thực hiện được điều này cần phải có ý chí chính trị thống nhất để làm kinh tế thoáng, nếu không thì cứ mãi luẩn quẩn. Muốn tham gia WTO thì phải có tư duy thông thoáng tương đương với mức của WTO thì mới vào được.

(http://www.vnexpress.net/Vietnam/Kinh-doanh/2006/02/3B9E6750/)
Gaup
10-02-06, 05:47
Bác em, năm nay sống chết gì cũng phải vào.

Còn em còn bác còn NGƯỜI
Vào WTO ta sẽ xây Thăng Long = 10 hôm nay
TheDifference
10-02-06, 09:53
Thực sự cả Gấu là anh x tin rằng mình sẽ bị ép vào WTO năm nay. Khồng! Không thể có chuyện ấy được. Lý do cực đơn giản! Hiện tại chúng ta còn có quá nhiều việc phải lo, bởi sắp tới ĐHĐ. Và sau khi ĐH thành công tốt đẹp, thì cũng còn nhiều việc phải lo lắm.
tuananh247
10-02-06, 10:04
Tôi cũng không hiểu thế nào là mọi giá. Đi đàm phán là hai bên cân nhắc từng vụ việc, từng điều khoản, từng chữ, từng phần trăm một. Chấp nhận được thì mới sang phần khác. Mình nhân nhượng họ điều này thì phải yêu cầu họ nhân nhượng lại điều khác. Đàm phán là nhân nhượng nhau ở mức có thể như thế. Nên nhà nghiên cứu nào mà dùng khái niệm chung trên để giải thích thì hoặc là họ không hiểu gì hoặc là ngụy biện.

May quá bác Khoan là phó thủ tướng chứ không phải là nhà nghiên cứu, tí nữa ăn chửi :hitrun:

Em cũng nghĩ chúng ta còn lo cho cái đại hội X này chán, chắc gì đã tích cực lên để vào trong năm nay. Ờ nhưng lại vừa ký tiếp với thằng Úc rồi đấy chứ nhỉ :) .
lão ma
10-02-06, 16:12
Nói chiện vào hay không vào WTO, lại nhớ đến hồi là cảm tình viên của Đoàn. Thế chó nào mình cứ dùng dằng không quyết định rõ ràng ... có nên vào hay không? Cuối cùng thì lại được vào theo kiểu lấy thành tích, lợi ích chung cho trường và các bác ...

Không chừng cái kiểu lừng khà lừng khừng này, bọn tư bản bóc lột sức lao động lại cho nước ta vào WTO tháo khoán để chúng mần thịt nông dân Việt nam mình nhở?
fishnchips
10-02-06, 22:44
Anh em cứ yên tâm đi. Các cụ đã quyết đưa chân rồi. Bush muốn đẹp mặt đến Hà nội nhân APEC thì chỉ vài tháng nữa là bên ấy tự hạ phỏm thôi.
Nobody
12-02-06, 17:07
Anh em cứ yên tâm đi. Các cụ đã quyết đưa chân rồi. Bush muốn đẹp mặt đến Hà nội nhân APEC thì chỉ vài tháng nữa là bên ấy tự hạ phỏm thôi.

Đại hội X tháng 6 họp, nếu kết quả đại hội ko làm Bush hài lòng thì y sẽ giả vờ đau bụng và cho phó tổng thống qua VN họp APEC thay(thang11), còn WTO thì chờ đấy... Vêu mặt cả lũ.
fishnchips
27-02-06, 21:21
Đại hội X tháng 6 họp, nếu kết quả đại hội ko làm Bush hài lòng thì y sẽ giả vờ đau bụng và cho phó tổng thống qua VN họp APEC thay(thang11), còn WTO thì chờ đấy... Vêu mặt cả lũ.

Trật tự nào, các cụ đang chốt hạ.. chú ra chỗ khác tìm cái gì ngon mà bụp đi.
À quên, Hoa Kỳ không có thói kính chuyển đâu chú ạ.
xibum
28-02-06, 11:00
Anh em cứ yên tâm đi. Các cụ đã quyết đưa chân rồi. Bush muốn đẹp mặt đến Hà nội nhân APEC thì chỉ vài tháng nữa là bên ấy tự hạ phỏm thôi.
Bút thì làm gì được đâu, can thiệp thế qué nào vào Nghị Viện được. Bác cứ làm như ai cũng như nhà mình, kiểu b.Khải alô xuống b.Tuyển thế là xong ý! Mà b.Khải alô chưa chắc đã xong, nhỉ!
giangthu
10-04-06, 23:18
Nguyên văn bởi nữ tiên tri Hồng Giáng Thu
Kỳ này em được thông báo là sẽ gắn bó tình trạng nhân quyền với việc gia nhập WTO của Việt Nam

Kỳ này Mỹ đòi nhiều chuyện nhưng rõ ràng nằm trong dự đoán của em. Mấy kinh tế gia trong nước cũng đâu có ngờ là mình đây nói đâu là trúng đó. Hả!


WASHINGTON (AFP) - The US House of Representatives called on Vietnam to free jailed cyber-dissident Pham Hong Son and other democracy and religious activists.

In a near-unanimous resolution, the House said that US authorities should inform Hanoi that if it wishes to join the World Trade Organization, it must adhere to the rule of law and respect freedom of the press.

The resolution also said that the detention of Pham and some 30 others named, and continuing human rights violations, are not in Vietnam's interest and remain an obstacle to better relations between Washington and Hanoi.

US President George W. Bush is scheduled to attend an Asia-Pacific Economic Cooperation (APEC) summit in Vietnam in November.

"America cannot turn our back on those who fight oppression by voicing their support of freedom and democracy like Dr Son," said Republican Representative Chris Smith, who went to Vietnam in December and met with Son's wife.

"Vietnam is at a critical crossroads and is seeking to expand its trade relations with the US and join the WTO. There will be no better time to convince Vietnam of the seriousness of our human rights concerns," said Smith, who wrote the resolution.

Meanwhile, Democratic lawmaker Loretta Sanchez, the Representative from California, on Friday rejected a travel visa granted by the Vietnamese authorities with "restrictive conditions" on her visit to the country, her office said.

"She was given a visa for a specific period, which means she has to cut short her schedule, she cannot travel to Saigon (Ho Chi Minh City) to meet with dissident groups and pro-democracy supporters," her spokeswoman Carrie Brooks said.

"She is obviously very disappointed as she had wanted to go to Vietnam for several years to highlight human rights issues, which is a very important issue for her constituents and which she is very passionate about," Brooks said.

Sanchez is an outspoken critic of Vietnam's human rights record, and her district encompasses the cities of Anaheim, Garden Grove, Santa Ana and some of Fullerton in Orange County, which includes "Little Saigon," the largest Vietnamese community outside of Vietnam.

The lawmaker had wanted to go to Vietnam on April 12 and two days later join a delegation headed by the House of Representatives Speaker Dennis Hastert who will be on a visit to Hanoi.

Vietnamese-American rights groups have written to Hastert urging him to raise with the Communist government leaders issues such as curtailed Internet usage, detention of Buddhist monks and alleged harassment of workers who participated in strikes for better pay and labor rights.

"By emphasizing to the government of Vietnam the link between political freedom and economic development, the speaker will contribute to a more stable and developed Vietnam and healthier bilateral relationship," said Dan Hoang of the Vietnamese-American Public Affairs Committee, an advocacy group.

"It is in the interests of both the American and Vietnamese people that Vietnam be a free country," he said.
Lão Nông
10-04-06, 23:23
Tụt xuống cột rồi hả em. Bài tiếng Anh dài quá, em dịch sang tiếng Việt cho các bạn đọc đi, có phải là bài tập dịch của thầy Gấu già đâu.