Các đoạn thơ mình thích

Trang : 1 2 3 4 5 6

firefly
10-02-06, 16:14
Có nhiều bài thớ đọc chỉ thích mỗi một đoạn. Ít bài thơ nào mà thích tất cả mọi dòng của bài thơ. Mở cái topic này để chia sẻ những đoạn thơ mà mình đọc xong cũng thấy chống chếnh


GĨƯA HAI CHIỀU THƯƠNG NHỚ

Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành người xa lạ
Em ám ảnh anh gĩưa hai chiều nghiệt ngã
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia.

Ngôi sao nào thổi gĩưa trời khuya
Dịu dàng qúa lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thêm ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh.

Trái tim đa mang chở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
Em là gì gĩưa bốn bề vang vọng
Anh nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên.

Thấy đoạn in nghiên hay
dao_hoa_daochu
10-02-06, 18:17
GIỮA HAI CHIỀU THƯƠNG NHỚ

Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành người xa lạ
Thực ra chả có gì là nghiệt ngã cả
Trạng thái đấy thông thường vẫn gọi là "bạn" - thế thôi.

Thấy đoạn in nghiêng cũng bình thường.

PS
Mới cả bỏ dấu toàn sai.
Da Vàng
10-02-06, 22:54
Có mấy đoạn này khó mà quên được

Nơi em qua gió bấc đã thay mùa
Chân rạ mới se lòng mong lúa ấm
Những lá vàng rơi càng khô càng thắm
Lá rơi hoài có trút xuống nơi em ?

- Bằng Việt -
Da Vàng
10-02-06, 23:01
Tôi là kẻ bị rừng thông huyễn hoặc
Bị nước xanh dẫn dắt đến dại khờ
Bị đánh bẫy trước một làn sương mỏng
Tôi yếu mềm cùng những đọt non tơ

Bác nào nhớ của ai ko nhỉ ?
Da Vàng
10-02-06, 23:08
Em đưa tiễn bước chân gìn giữ lắm
Hạt mưa dùng dằng ngọn cỏ ven đê
Yêu mến ạ em đừng buồn như thế
Dòng nước trôi đi, giọt nước lại rơi về

- Sông Thao - Nguyễn Duy -

Đoạn này yêu nhỉ
Da Vàng
10-02-06, 23:10
Em về điểm phấn tô son lại
Ngạo với nhân gian một nét cười

hehe, câu này em thích, nhưng chẳng nhớ của ai và trong bài nào
Da Vàng
10-02-06, 23:16
Thôi nhé về đi ... tôi đi đây ...
Cây nào có gió không thèm lay
Chim nào có cánh khôgn thèm bay
Lòng nào có máu không thèm say

- Lưu biệt -

Đoạn này thấy rất đã nhé
dao_hoa_daochu
11-02-06, 15:13
Có mấy đoạn này khó mà quên được

Nơi em qua gió bấc đã thay mùa
Chân rạ mới se lòng mong lúa ấm
Những lá vàng rơi càng khô càng thắm
Lá rơi hoài có trút xuống nơi em ?

- Bằng Việt -

"Nơi em qua gió bấc đã thay mùa
Chân rạ mới se lòng mong lúa ấm
Những lá vàng rơi càng khô càng thắm
Lá rơi hoài có trút xuống nơi em?"

"Trút xuống rùi nhưng giờ bị nhom nhoem"
Ở chỗ này mưa ướt con bà nó hết
Lá dưới chân nước với bùn bê bết
Sũng sệ cả mùa, có sệ đến nơi anh?"

- Bằn Việt - Đào Hoa -
dao_hoa_daochu
11-02-06, 15:14
Tôi là kẻ bị rừng thông huyễn hoặc
Bị nước xanh dẫn dắt đến dại khờ
Bị đánh bẫy trước một làn sương mỏng
Tôi yếu mềm cùng những đọt non tơ

Bác nào nhớ của ai ko nhỉ ?

Tôi là kẻ bị rừng thông huyễn hoặc
Bị nước xanh dẫn dắt đến dại khờ
Bị đánh bẫy trước một làn sương mỏng
Tôi yếu mềm cùng những đọt non tơ

Đang non tơ thì tôi gặp bạn Đào
Bạn Đào rất khôn lợi dụng hoàn cảnh
Đánh bẫy tôi, làm cho tôi gãy cánh
Cánh gãy rồi, thì hết cả non tơ.

Bác nào nhớ của ai ko nhỉ ?
dao_hoa_daochu
11-02-06, 15:15
Em đưa tiễn bước chân gìn giữ lắm
Hạt mưa dùng dằng ngọn cỏ ven đê
Yêu mến ạ em đừng buồn như thế
Dòng nước trôi đi, giọt nước lại rơi về

- Sông Thao - Nguyễn Duy -

Đoạn này yêu nhỉ

Em đưa tiễn bước chân gìn giữ lắm
Hạt mưa dùng dằng ngọn cỏ ven đê
"Yêu mến ạ em đừng buồn như thế
Dòng nước trôi đi, giọt nước lại rơi về"

"Nước rơi về sông sao còn như cũ?
Nạo vét vài lần thay nước lung tung
Trong triết học có ông gì đã bảo
Không ai tắm hai lần ở một khúc sông"

- Sông Thao - Nguyễn Duy - Đào Hoa -

Đoạn này yêu nhỉ
Da Vàng
11-02-06, 19:48
khỉ gió cái nhà bác đào hoa này. dạo này bác tâm sinh lý yếu sợ mướp rụng nên ko sờ ko mó gì, thừa cađô bức xúc quá bác lại quay ra bác đâm thơ em là thế lào ? Em đang cao trào thơ phú, ờ mà bác vẫn chưa tụt được cái hứng của em đâu. Nhé bác, lượn đi cho nước nó trong. Nhớ là chăm sóc cái phần đang yếu của bác cho tươm, lúc nào em hứng với bác, em hầu riêng bác vài đoản thơ
Hồ đồ
11-02-06, 21:37
"Hôm nay trời nắng chang chang
Mèo con đi học chẳng mang cái gì
Chỉ mang một mẩu bút chì
Và mang một ổ bánh mì con con"

Em thích đoạn này cực các bạn nhé!
Nẫu
11-02-06, 21:51
Ta gửi lại một khung trời đầy gió
Mùa thu về lãng đãng ở trên cao
Một chút nắng ửng hồng đôi gò má
Chút mưa thơm cho môi ấy ngọt ngào...
Nẫu
11-02-06, 22:38
Em mua vé lên chuyến tàu dĩ vãng
Gom yêu thưong thời vụng dại có anh
Nghe năm tháng trong lòng cuồn cuộn sóng
Dẫu biết rằng đã xa đến mong manh.
Của ai nhỉ? Cứ bị nghe đọc rồi nhớ.
Da Vàng
12-02-06, 14:46
Cứ lúc nào nghe nhắc đến Phan Triều Hải là lại nhớ đến câu này

Bàn tay em vẫy tháng năm tan
Da Vàng
12-02-06, 14:57
Hồi xưa, giai đọc cho nghe câu này, cảm động rung rinh

Vầng trăng lên mái tóc mây
Một hồn thu lạnh mơ say hương nồng
Mắt em là một dòng sông
Thuyền anh bơi lội trong dòng mắt em

Giờ thì rặt

tránh đừng đụng vào ti, mùa mướp rụng
Nhắc suốt ngày vẫn chỉ bấy nhiêu thôi :mad:
Hồ đồ
12-02-06, 20:03
Có một ngày em không yêu anh
Em đi thật xa
Và mặc chiếc áo
Anh chưa từng thấy bao giờ
Em sẽ có cái cười
Bằng ánh sáng của cái hôn khác
Có nỗi buồn
Bằng màu mưa khác
Những buồn vui anh không có được bao giờ...
Nguyễn Khoa Điềm

Bài này sau được Phú Quang phổ nhạc. Hôm qua truyền hình trực tiếp nhân ngày Va linh tinh có Thùy Dung hát, em nghe cũng có hơi tròng trành.
sanctuary
13-02-06, 12:15
Thích bài này:

Cốc cốc cốc
Ai gọi đó?
Tôi là thỏ
Nếu là thỏ
Cho xem tai.
Cốc cốc cốc...
.....
sanctuary
13-02-06, 12:21
2 câu này cũng hay:

Nỗi nhớ của anh mang hình hài cơn giông đang vào thành phố
Mỗi đám mây như cặp mắt thâm quầng
....
Khung cửa sổ mở phương trời em ở đó...

Rất trùng hợp là mình rất thích mở toang các cửa sổ trước những cơn mưa rào mùa hè. Tất nhiên khi mưa xuống thì phải đóng lại không thì hắt ướt hết...
tontduc
13-02-06, 12:40
Em đưa tiễn bước chân gìn giữ lắm
Hạt mưa dùng dằng ngọn cỏ ven đê
Yêu mến ạ em đừng buồn như thế
Dòng nước trôi đi, giọt nước lại rơi về

- Sông Thao - Nguyễn Duy -

Đoạn này yêu nhỉ

Đoạn này công nhận là yêu nhưng mà :

"Yêu mến ạ xin đừng buồn em nhé "

Trích thơ thì xin trích cho đúng chứ.
Da Vàng
13-02-06, 13:57
Đoạn này công nhận là yêu nhưng mà :

"Yêu mến ạ xin đừng buồn em nhé "

Trích thơ thì xin trích cho đúng chứ.

Thế à bác ? em chép theo trí nhớ mà. em nhé nghe quả dễ thương hơn. tanh củi bác

Anw, cũng khó mà kiểm chứng được nhỉ ? bác có bản in ở đâu a ?
tontduc
13-02-06, 14:52
Thế à bác ? em chép theo trí nhớ mà. em nhé nghe quả dễ thương hơn. tanh củi bác

Anw, cũng khó mà kiểm chứng được nhỉ ? bác có bản in ở đâu a ?
Không cần kiểm chứng, yêu thơ thì phải biết câu thơ hay ở chữ nào chứ bạn hiền nhỉ. "Xin đừng buồn em nhé" thì rõ ràng là dịu dàng và ân cần, bao dung hơn "Xin đừng buồn như thế" chứ. Bác Nguyễn Duy dùng từ hay thế cơ mà.
"Em nhóm bếp bằng củi khô chẻ nhỏ
Ngọn lửa lấp đi khoảng vắng giữa hai người
Tôi lơ đãng nhìn em nhìn lơ đãng
Siêu nước pha trà vừa ấp úng sôi

Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả
Hòn than kia đang đỏ đến hết lòng
Mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói
Mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng."
Da Vàng
13-02-06, 15:18
Không cần kiểm chứng, yêu thơ thì phải biết câu thơ hay ở chữ nào chứ bạn hiền nhỉ. "Xin đừng buồn em nhé" thì rõ ràng là dịu dàng và ân cần, bao dung hơn "Xin đừng buồn như thế" chứ. Bác Nguyễn Duy dùng từ hay thế cơ mà.

Vâng, bác tôn t.. đức, em cũng rất mê cách dùng chữ của bác Duy, nhưng mà ý em là ta cần tôn trọng nguyên bản chứ đâu có thể lấy suy luận của mình + cách dùng từ của bác ý = "em nhé", nhỉ ? Biết đâu bác Duy bác ý có ý tứ riêng khi dùng từ "như thế" thì sao ?

Dù em thích "em nhé" hơn, nhưng mà em cứ bám lấy bác hỏi là vì rằng cái hồi em còn chim non, em hay cặm cụi ngồi chép thơ. bài Sông Thao này em rất thích, thuộc từng dòng, chắc là trí nhớ già cỗi hơn em zồi


"Em nhóm bếp bằng củi khô chẻ nhỏ
Ngọn lửa lấp đi khoảng vắng giữa hai người
Tôi lơ đãng nhìn em nhìn lơ đãng
Siêu nước pha trà vừa ấp úng sôi

Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả
Hòn than kia đang đỏ đến hết lòng
Mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói
Mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng."

Đà lạt một lần trăng. Bài này em cũng thích, đặc biệt khổ cuối
tontduc
13-02-06, 16:01
Vâng, bác tôn t.. đức, em cũng rất mê cách dùng chữ của bác Duy, nhưng mà ý em là ta cần tôn trọng nguyên bản chứ đâu có thể lấy suy luận của mình + cách dùng từ của bác ý = "em nhé", nhỉ ? Biết đâu bác Duy bác ý có ý tứ riêng khi dùng từ "như thế" thì sao ?

Dù em thích "em nhé" hơn, nhưng mà em cứ bám lấy bác hỏi là vì rằng cái hồi em còn chim non, em hay cặm cụi ngồi chép thơ. bài Sông Thao này em rất thích, thuộc từng dòng, chắc là trí nhớ già cỗi hơn em zồi



Đà lạt một lần trăng. Bài này em cũng thích, đặc biệt khổ cuối

Ờ, thì để lúc nào rảnh, scan trang có in bài này lên vậy. Ở nhà mình còn giữ tập thơ Nguyễn Duy, có mấy cái ảnh chụp tóc dài minh họa gì đấy...
"Em bám bác kỹ quá. Bác bình thơ chứ có suy luận đâu, quên thì nhận là quên đi cho rồi, lại bảo bác suy luận." :68:

Trở lại đề tài tý, không thì lại bảo spam :
"Em đi phố huyện tiêu điều quá
Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi
Mà đến hôm nay anh mới biết
Tình ta như chuyện bướm xưa thôi."
firefly
13-02-06, 16:13
Áo đỏ em đi giữa phố đông
Làm cho sắc nắng cũng thêm hồng
Em cháy trong bao mắt người đó
Tôi cháy thành than em biết không
Leopon
13-02-06, 17:16
Anh có muốn đi cùng em
Hãy nhảy lên lưng ngựa
Xuyên qua mưa gió
Ta sẽ là bạn đồng hành của nhau
maruko
13-02-06, 17:56
. Bác Nguyễn Duy dùng từ hay thế cơ mà.
"Em nhóm bếp bằng củi khô chẻ nhỏ
Ngọn lửa lấp đi khoảng vắng giữa hai người
Tôi lơ đãng nhìn em nhìn lơ đãng
Siêu nước pha trà vừa ấp úng sôi

Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả
Hòn than kia đang đỏ đến hết lòng
Mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói
Mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng."
" Củi ngo" chứ không phải " củi khô", bác ạ, thế mới là Đà Lạt
Da Vàng
13-02-06, 19:27
Ờ, thì để lúc nào rảnh, scan trang có in bài này lên vậy.

Thôi bác. Bác scan làm gì cho mát sức. Bác về bác nghía lại cho em, thấy đúng là em nhé thì bảo em phát cho em yên lòng. Cảm ơn bác trước = mấy khổ của Hàn Mặc Tử này. Ngôn từ đọc như quất vào tâm !


Mở cửa nhìn trăng trăng tái mặt
Khép phòng đốt nến, nến rơi châu

- Ko đề -

Tiếng gà gáy rung trăng đầu hạ

- Một Miệng Trăng -

Thơ chưa ra khỏi bút
Giọt mực đã rụng rồi
Lòng tôi chưa kịp nói
Giấy đã toát mồ hôi

- Rụng rời -
Hồ đồ
13-02-06, 23:33
"Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem…”

Nguyễn Bính

Yêu nhỉ, các bác nhỉ. Mấy cái: "Có lẽ là em nghĩ đến anh" hay "Thế nào anh chả sang xem"... thủ thỉ như thế có chết người ta không?

Thế mà thằng bỏ mẹ cứ mất hút!
TheDifference
14-02-06, 04:48
"Có những chiều say khóc
Nỗi buồn thả dây cương
Tỉnh dậy ân hận mãi
Lỡ vướng ai trên đường"
(Lâm Huy Nhuận)
dao_hoa_daochu
14-02-06, 14:02
Áo đỏ em đi giữa phố đông
Làm cho sắc nắng cũng thêm hồng
Em cháy trong bao mắt người đó
Tôi cháy thành than em biết không
Áo đỏ em đi giữa phố đông
Cây xanh như cũng ánh theo hồng
Em đi lửa cháy trong bao mắt
Anh đứng thành tro, em biết không?
Mây
14-02-06, 18:21
Áo đỏ em đi giữa phố đông
Cây xanh như cũng ánh theo hồng
Em đi lửa cháy trong bao mắt
Anh đứng thành tro, em biết không?


Áo đỏ em đi giữa phố đông
Cây xanh bỗng chốc hóa nên hồng
Em đi thắp lửa trong bao mắt
Tôi cháy thành tro, em biết không?
Da Vàng
14-02-06, 19:03
như bác Đào mới đúng chứ nhỉ
dao_hoa_daochu
15-02-06, 12:49
Quần đỏ Mây đi giữa phố đông
Cây xanh bỗng bị ửng lên hồng
Mây đi lửa cháy trong bao mắt
Đít biến thành Lê, Mây biết không?

---------------


"Đít": Đít quyền phò - Hải đăng diễn đàn TL.
"Lê": Lê Văn Tám - Anh hùng bộ tộc Vn.
Why & Why not?
15-02-06, 13:05
Mịa! Ku Đào sang bên kia bàn chuyện Phật giáo đê. Ở đây làm thơ nhảm, anh mách con mụ Hấp, nó lại chả treo cổ ku lên cột điện. Chứ không à!
Hồ Minh Trí
15-02-06, 13:43
Anh thích duy nhất mấy câu trong bài Tan vỡ:

...Tất cả rồi dễ qua đi, qua đi
Chúng mình sẽ thành chồng thành vợ
Nếu không có một lần...
Một lần như đêm nay
Sau phút giây
Êm đềm trên ghế đá
Anh không cài lại khuy áo ngực cho em

(PS. Phải công nhận là anh chưa cài bao giờ thật!)
firefly
15-02-06, 17:37
Em vẫn biết cuộc đời rất chênh vênh.
Nên em chẳng vác gì theo nỗi nhớ.
Cất nó sâu ,chẳng bao giờ mở nữa.
Quên anh rồi nhưng kỉ niệm còn nguyên.
firefly
15-02-06, 17:40
Thôi post cả bài vì thích cả bài :)

Tâm sự với thoảng xưa

Đã lâu rồi không có cảm giác xưa.
Cảm giác nhớ, nghiêng lòng về một phía.
Thay thế em, anh buộc mình phải thế.
Ngày qua ngày lấy công việc làm vui.

Hôm nay đây anh bất chợt mở mail.
Chỉ là kiếm một tên riêng người bạn.
Lục xa xăm vào những trang xưa nhất.
Chợt bồi hồi khi đọc lá thư yêu.

Thoáng nét em hiện lại những buổi chiều.
Vào cái thủa ta chỉ biết yêu với học.
Anh khi xưa dại khờ nên để mất.
Áo trên người lỡ để gió bụi bay.

Sau thủa ấy, anh mấy lúc được say.
Cái nồng nàn của ngày xưa cạn mất.
Sau em xưa với bao người chân thật.
Vẫn thấy mình hụt hẫng bước lệch bên.

Anh vẫn biết cuộc đời rất chênh vênh.
Nên anh chẳng vác gì theo nỗi nhớ.
Cất nó sâu ,chẵng bao giờ mở nữa.
Quên em rồi nhưng kỉ niệm còn nguyên.

Hôm nay nhớ em như với một tri âm.
Muốn tâm sự cùng em xưa cảm xúc.
Có phải không ,khi anh hơi xao động.
Phải lòng mình lại mới bắt đầu yêu.

28-12-2005
Phuongdong
21-02-06, 17:50
Em một thủa tương tư thành lệ
Nhỏ êm đềm vào khoảng hư không
Ta rong tuổi mùa thu rất mỏng
Đưa em về thương nhớ mênh mông....
gió
21-02-06, 18:19
Em rất thích hai câu này mặc dù không nhớ rõ:

Nước sông Dịch Thuỷ lạnh ghê
Tráng sĩ ra đi, chẳng hẹn ngày về.
dao_hoa_daochu
21-02-06, 19:42
Đấy là câu nói của Kinh Kha đêm chia tay với Thái Tử Đan nước Yên để đi mưu sát Tần Thủy Hoàng anh em.

"风萧萧兮易水寒
壮士一去兮不复还”

"Phong tiêu tiêu hề Dịch thủy hàn
Tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn"

"Piercing wind, freezing river of Yi.
The hero fords, and he never returns"

"Gió hiu hiu hề, nước sông Dịch lạnh ghê
Tráng sĩ một đi hề, không trở về"
lão ma
21-02-06, 19:59
Ngươì yêu đầu tiên cuả họ Hàn là : Kim Cúc, ngừoi con gaí đã cho chàng cao hứng viết nên bà́i thơ "Đây Thôn Vĩ Dạ"!

Sao anh không về chơi thôn Vĩ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền

Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa...
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
Hàn Mặc Tử
Hoàng Cúc
22-02-06, 07:39
em thích cả bài Đôi Mắt Người Sơn Tây của Quang Dũng, đặc biệt là mấy đoạn in đậm


Đôi Mắt Người Sơn Tây


Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao lần quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ em nhớ thương

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn thôi lại nối điêu tàn
Đất đá ong khô nhiều ngấn lệ
Em có bao giờ lệ chứa chan

Mẹ tôi em có gặp đâu không
Những xác già nua ngập cánh đồng
Tôi cũng có thằng em bé dại
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông

Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây

Cho nhẹ lòng nhớ thương
Em mơ cùng ta nhé
Bóng ngày mai quê hương
Đường hoa khô ráo lệ

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn quanh phủ quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
Đã hết sắc mầu chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta
gió
22-02-06, 09:22
Đấy là câu nói của Kinh Kha đêm chia tay với Thái Tử Đan nước Yên để đi mưu sát Tần Thủy Hoàng anh em.

"Gió hiu hiu hề, nước sông Dịch lạnh ghê
Tráng sĩ một đi hề, không trở về"

Nước sông Dịch Thuỷ lạnh ghê
Tráng sĩ ra đi, chẳng hẹn ngày về.

Bản dịch mà anh nhớ nghe buông hơn Đào nhỉ. Hình ảnh cái thằng ghìm cương ngựa nhìn xuống dòng nước lạnh trước khi phi vào chỗ chết vừa anh hùng vừa cô đơn đé o tả.
dao_hoa_daochu
22-02-06, 11:32
Bác, theo em thì cái đấy không đúng chất, mới cả còn lôm kôm nữa

"Nước sông Dịch Thủy lạnh ghê"

Mới cả cái câu đấy không phải là câu thơ, cho nên khi dịch có lẽ không cần thiết phải thay đổi cái tứ của nó đi nhiều quá, làm hỏng cả phong cảnh đi (chả thấy "gió" đâu cả).

Còn thơ liên quan đến cái vụ ly biệt này, thì có bài "Dịch thủy tống biệt" của Lạc Tân Vương anh em.

易水送別 (Dịch thủy tống biệt)

駱賓王 (Lạc Tân Vương)

此地別燕丹 (Thử địa biệt Yên Đan - Chỗ này từ biệt Thái tử Đan nước Yên)
壯士髮衝冠 (Tráng sĩ phát xung quan - Tóc tráng sĩ dựng ngược lên đâm cả vào mũ)
昔時人已沒 (Tích thời nhân dĩ một - Người xưa đã khuất)
今日水猶寒 (Kim nhật thủy do hàn - Nước sông dịch nay còn giá lạnh)

Cái này ngũ ngôn tứ tuyệt, khó dịch thơ lắm, em đếch dịch được.
Phuongdong
22-02-06, 11:56
Tim anh đó, không còn máu để nhỏ
Bởi con tim đau đã quá nhiều rồi!
Xin em hãy đừng bao giờ gặng hỏi!
Tại vì sao lại có đá mồ côi .
Mecado
22-02-06, 14:01
em thích cả bài Đôi Mắt Người Sơn Tây của Quang Dũng, đặc biệt là mấy đoạn in đậm


Đôi Mắt Người Sơn Tây


Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao lần quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ thôi nhớ thương

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn thôi lại nối điêu tàn
Đất đá ong khô nhiều ngấn lệ
Em có bao giờ lệ chứa chan

Mẹ tôi em có gặp đâu không
Những xác già nua ngập cánh đồng
Tôi cũng có thằng em còn bé dại
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông

Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây

Cho nhẹ lòng nhớ thương
Em mơ cùng ta nhé
Bóng ngày mai quê hương
Đường hoa khô ráo lệ

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn qua phủ Quốc (Quốc Oai)
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
Đã hết sắc mầu chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta

Bài này như thế này dúng không nhỉ?
lão ma
23-02-06, 06:33
Bài này như thế này dúng không nhỉ?
Không! Nguyên tác bài thơ Hoàng Cúc cóp & bết đúng đấy chứ!

"Em có bao giờ em nhớ thương?", có lẽ nên đặt ở thể nghi vấn thì hợp lý hơn!



"Sông Đáy chậm nguồn quanh phủ Quốc", đúng vì tính từ "quanh" ẩn ý của sông nước "uốn quanh" nhờ!
dao_hoa_daochu
23-02-06, 11:14
Còn đây là câu nói của Kinh Gấu lúc vượt sông sang Trung Quốc.

Phong tiêu tiêu hề tinh dịch hàn
Tráng sĩ nhất khứ hề bất tinh hoàn

Nghĩa là:

Gió thổi hiu hiu, làm cho trym bị lạnh
Tráng sĩ một lần lội qua sông, thì trym bị lạnh quá bị hỏng mẹ, nên là coi như là không có trym nữa

Dịch:

Gió hiu hiu hề, trym bị lạnh
Tráng sĩ một đi hề, không còn trym
Hoàng Cúc
23-02-06, 11:30
lúc này bác Đào hết đào hoa mà toàn dâm đãng :) Topic đang thanh thế này lại tục lên
lão ma
23-02-06, 22:51
Còn đây là câu nói của Kinh Gấu lúc vượt sông sang Trung Quốc.

Phong tiêu tiêu hề tinh dịch hàn
Tráng sĩ nhất khứ hề bất tinh hoàn

Nghĩa là:

Gió thổi hiu hiu, làm cho trym bị lạnh
Tráng sĩ một lần lội qua sông, thì trym bị lạnh quá bị hỏng mẹ, nên là coi như là không có trym nữa

Dịch:

Gió hiu hiu hề, trym bị lạnh
Tráng sĩ một đi hề, không còn trym
Láo ... thằng ku Đào dịch thế là sai ... không cảm tác tí đ éo nào sất cã ...

Đúng ra phải như thế này:

Gió hiu hiu Ngọc hành lạnh cóng
Tráng sĩ Nẫu đã từng múc vẹo TL ...
CaoMinh
24-02-06, 00:03
Tuyết lạnh che mờ trời Hán quốc
Tỳ bà lanh lảnh buốt cung Thương
Tang tình năm ngón sầu dâng lệ
Chiêu Quân sang Hồ xừ hồ xang

Đây Nhạn Môn Quan đường ải vắng
Trường Thành xa lắm Hán vương ơi
Chiêu Quân che khép mền chiên bạch
Gió bấc trời Phiên thấm lạnh rồi

Ngó lại xanh xanh triều Hán Đế
Từng hàng châu lệ thấm chiên nhung
Quân vương chắc cũng say và khóc
Ái khanh, ái khanh, lời nghẹn ngùng...

Hồ xang hồ xang xừ hồ xang
Chiêu Quân nàng ơi lệ dâng hàng
Lã chã trời Phiên mưa tuyết xuống
Chiêu Quân sang Hồ, xừ hồ xang
lintinhqua
24-02-06, 00:35
Chợ

Chợ buồn đem bán những vui
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em

Chợ buồn bán nhớ cho quên
Bán mưa cho nắng bán đêm cho ngày

Chợ buồn bán tỉnh cho say
Bán thương suốt một đời này cho yêu

Tôi giờ xa cách bao nhiêu
Đem thơ đổi lấy những chiều tương tư

(Đồng Đức Bốn)
Delliah
24-02-06, 00:43
Chẳng chiến chinh mà cũng lẽ đôi
-Du Tử Lê


Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Chim về góc biển. Bóng ra khơi
Lòng tôi lũng thấp. Tâm hiu quạnh
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai
Em đi để lại hồn thơ dại
Tôi vó câu buồn sâu sớm mai

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Em còn gương lược dấu đường ngôi
Nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
Và khoảng trời xanh đến rợn người

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Bàn tay dư mấy ngón chia phôi
(Tặng nhau chín ngón không đeo nhẫn)
Và những tàn phai đầy tuổi tôi

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Như trời nhớ đất (rất xa xôi)
Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
Thư nhớ hồi âm - Lệ nhớ môi

Chỉ nhớ người thôi sông đủ cạn
Nói gì kiếp khác với đời sau
Đôi khi nghe ấm trên da thịt
Như thể ai đi mới trở về
TheDifference
24-02-06, 00:54
Cái đêm hôm ấy gió mùa
Em trong chăn ấm có đùa với ai?
Ngang trời tiếng vạc mảnh mai
Chém trăng đã đứt thành hai nửa rồi.

(Cũng Đồng Đức Bốn thì phải)
lintinhqua
24-02-06, 01:12
Diff ghen kinh thế!
TheDifference
24-02-06, 02:26
Diff ghen kinh thế!
I did it my way.
firefly
24-02-06, 10:22
Ngày không nắng cũng chẳng mưa
Bao nỗi buồn bay đi đâu mất
Em đang nghĩ về anh thật
Nhưng chẳng còn cảm xúc buồn vui

Chẳng phải tại anh, chẳng tại tôi
Chỉ là cái nợ kiếp trước
May mắn sao kiếp này trả được
Kiếp sau chắc sẽ chẳng phải gặp anh
gió
24-02-06, 11:01
Còn đây là câu nói của Kinh Gấu lúc vượt sông sang Trung Quốc.

Phong tiêu tiêu hề tinh dịch hàn
Tráng sĩ nhất khứ hề bất tinh hoàn

Nghĩa là:

Gió thổi hiu hiu, làm cho trym bị lạnh
Tráng sĩ một lần lội qua sông, thì trym bị lạnh quá bị hỏng mẹ, nên là coi như là không có trym nữa

Dịch:

Gió hiu hiu hề, trym bị lạnh
Tráng sĩ một đi hề, không còn trym

Anh nghĩ tâm sự của anh hùng Nẫu phải thế này mới nẫu này chú Đào này:

Gió hiu hiu hề, trym lành lạnh
Kéo huê huê hề, lành lạnh trym...
gió
24-02-06, 11:03
lúc này bác Đào hết đào hoa mà toàn dâm đãng :) Topic đang thanh thế này lại tục lên

Đằng nào chả thế hả em, nó hào hoa là để dâm đãng í mà.
dao_hoa_daochu
24-02-06, 13:29
Anh nghĩ tâm sự của anh hùng Nẫu phải thế này mới nẫu này chú Đào này:

Gió hiu hiu hề, trym lành lạnh
Kéo huê huê hề, lành lạnh trym...
Bác Nẫu đang gặp chiện không vui tại vì trong số bạn bè của bác ấy chắc là đã có một vài thằng bẩn tưởi. Bác nhắc bác Nẫu làm em lại hơi buồn buồn...

Bi giờ mà bác Nẫu em lại vào đây, bốt một bốt hùng tráng bảo là vẫn yêu quý và sẽ tiếp tục chơi cùng với chúng ta, em hứa là em sẽ làm tặng bác ấy một bài thực sự là hào khí của một người anh hùng, hay hết khả năng mà em có thể!

Ngon lành lại đi, bác em!

Làm trai sống ở trong trời đất
Lại ngán kặt gì lũ tiểu nhân?
mưa ngâu
26-02-06, 11:05
Kỳ Nữ


Ta thường có từng buổi sầu ghê gớm
Ở bên Em -- ôi biển sắc, rừng hương!
Em lộng lẫy như một ngàn hoa sớm,
Em đến đây như đến tự thiên đường.

Những buổi đó, ta nhìn em kinh ngạc,
Hồn mất dần trong cặp mắt lưu ly,
Ôi mắt xa khơi ! Ôi mắt dị kỳ !
Ta trông đó thấy trời ta mơ ước.
Thấy cả bóng một vầng đông thuở trước,
Cả con đường sao mọc lúc ta đi,
Cả chiều sương mây phủ lối ta về,
Khắp vũ trụ bỗng vô cùng thương nhớ.

Ta run sợ, cho yêu là mệnh số,
Mặc tay em định hộ kiếp ngày sau.
Vì người em có bao phép nhiệm mầu,
Một sợi tóc đủ làm nên mê hoặc.
Ta đặt em lên ngai thờ Nữ Sắc,
Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da.
Buổi em về xác thịt tẩm hương hoa,
Ta sống mãi thở lấy hồn trinh tiết.
Ôi cám dỗ! Cả mình em băng tuyết,
Gợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân.
Ta gần em, mê từng ngón bàn chân,
Mắt nhắm lại, để lòng nguôi gió bão.
Khi sùng bái, ta quỳ nâng nếp áo,
Nhưng cúi đầu trước vẻ ngọc trang nghiêm.
Ta khẩn cầu từng sớm lại từng đêm,
Chưa tội lỗi, đã thấy tràn hối hận.
Em đài các, lòng cũng thoa son phấn,
Hai bàn chân kiêu ngạo dẫm lên thơ.
Ôi vô lương ! Trong một phút không ngờ,
Ta đã muốn trở nên người vô đạo.
Tất cả em đều bắt ta khổ não,
Và oán hờn căm giận tới đau thương.
Và yêu say, mê mệt tới hung cuồng,
Và khát vọng đến vô tình, vô giác.
Hỡi Kỳ Nữ! Em có lòng tàn ác,
Ta vẫn gần - ôi sắc đẹp yêu ma !
Lúc cuồng si, nguyền rủa cả đàn bà,
Ta ôm ngực nghe trái tim trào huyết.
Ta sẽ chết ! Sẽ vì em mà chết !
Một chiều nào tắt thở giữa môi hôn,

Ta hái trong em lấy đóa hoa hồn.

Đinh Hùng
suidin
04-03-06, 09:23
THÁNG MƯỜI HAI

Duong_chieu_la_rung

Cho N.H.


Băng qua những triền cỏ lộng gió
Những núi đồi vàng nắng
Em buông mình xuống mùa đông sau những chặng đường dài bất tận

Hoa trạng nguyên khe khẽ cười giữa tháng ngày lạnh
Nheo mắt nhìn em…

Chậm rãi, chậm rãi,
Thật chậm rãi
Em ngả đầu vào nỗi buồn của anh
Cỏ nghiêng nghiêng thơm khét mùi nắng

Anh
có đâu là một chiếc lá thông
Để em ghim đời mình lên mây trắng ?

Em thiếp đi bằng nỗi buồn của anh
Mơ về đêm qua
Khi em lao đi tìm lại khóe miệng anh bằng những niềm vui mỏng mảnh
Vội vã
Thật vội vã
Mà anh vẫn khuất đâu đó phía sau những ngôi sao cũng đang khe khẽ nhìn em cười giễu cợt

Em tỉnh giấc vì cái nhíu mày của anh
Phía sau đỉnh núi mờ sương
Mặt trời cũng len lén nhìn em cười giễu cợt

Tháng mười hai trở mình
Hoa trạng nguyên tàn lặng lẽ

Bất an trong sự bình yên tưởng tượng
Em ngồi giễu cợt em.
firefly
04-03-06, 10:08
Mưa Ngâu cộng đồng chí sui đỉn: Cái này là đoạn thơ mình thích. Nếu post cả bài thì hãy highlight cái đoạn mình thích. Chán thật, các đồng chí bây giờ cứ vào là post bài mà chẳng thèm đọc xem cái topic nó là cái gì.
TheDifference
04-03-06, 10:14
Firefly khe khắt quá em. Thế mau già đấy.
TungDuong
04-03-06, 10:24
Có khoảnh khắc nào ta dành trọn cho nhau
Khi ngoài kia đời bộn bề toan tính
Chiếc lá nào rơi vào khoảng không tĩnh lặng
Về cội nguồn chờ một kiếp hồi sinh

Có khoảnh khắc nào ta sống thật là mình
Khi đến với nhau trong một hình hài xa lạ
Một vỏ bọc hoàn toàn êm ả
Sợ mọi người thấy rõ cả lòng nhau

Có khoảnh khắc nào ta ôm trọn niềm đau
Gởi gió cho mây về một nơi xa lắm
Ở đó có mặt trời và nắng ấm
Có những đóa hướng dương dám ngẩng mặt nhìn trời

Có khoảnh khắc nào ta cảm thấy chơi vơi
Nghệch ngoạc vẽ lên những hình hài vô thức
Cho dòng suối chảy ngược từ đáy vực
Lên trời cao thành một trận mưa rào

Quán triệt nhời của firefly nhé
firefly
04-03-06, 10:25
Firefly khe khắt quá em. Thế mau già đấy.

Hì hì, tại già rồi mà
TheDifference
04-03-06, 10:39
Hì hì, tại già rồi mà
Có những thứ quả, phải chín nục mới ngon.
HaiDang
04-03-06, 12:01
Anh thích đoạn này :

Tôi đọc
trên ngọn tóc dựng
đứng những chiếc chữ hầm hè tuôn xối xả từ đầu ngòi bút của một chiếc ních
hoang tưởng
Tôi
gặm
từng chiếc chữ chiếc đầu
lâu nham nhở thịt của một ngày nhễ nhại bốc
mùi của thanh niên số 6
Ai hiểu được
tôi trong cơn cuồng loạn
hì hục rớt rãi cốc lếu xì tin
nỗi buồn
nỗi chán
nỗi thất vọng sâu
xa...

@ Jinxy
light
06-03-06, 10:55
Mấy câu thơ mình yêu thích:

"Em mang gió sớm trong tà áo
thổi đến phòng anh cả núi non."
Huy Cận

-------------------

"Mai mốt em về, em về đâu
con sông nước chảy trắng chân cầu
tiếng hát già nua người bạn cũ
đêm dài muôn thủa buộc lòng nhau."
(xin lỗi quên tên tác giả)

-------------------

"Ôi mới hôm nào như hôm qua
tay ai bùa phép nắm đôi ta
như nắm mùa đông hơ ngọn lửa
cho tuyết đầu non chảy máu ra

Ôi mới hôm nào như hôm kia
con đường chở nặng những đêm khuya
cho nên bóng tối bay thành khói
ánh mắt mờ sương lạc lối về."
Hoàng Trúc Ly
duongdfd
09-03-06, 11:58
Như bão giông
em sẽ gào và thét
Như thác đổ
em sẽ hờn da diết
Như gió trăng
lại dịu ngọt nỉ non
Dù bơ vơ giữa biển
dải sóng cồn
sẽ tìm đúng bờ anh
trong lành
âu yếm vỗ
...
Hồng Hà
09-03-06, 12:09
Để rồi đêm nay
Em cay đắng quay về khi anh đẩy em bằng mắt!

Lòng em vỡ
Vỡ vào đêm chỉ thiếu một tháng trăng em tròn 19 tuổi
Em không nhớ đã thả đi bao nhiêu nỗi buồn bằng tóc rụng

Em tức tưởi trở về khoảng trời bóng đỏ
Bóng chèn nhau
vỡ

Em lầm lũi lại đến trước nhà anh nhặt xác nỗi buồn, đốt lên thành lửa
ném lên trời
rồi đi

Sau lưng em ngày nắng tắt.

Vi Thùy Linh
Fox
09-03-06, 13:33
trường huyện (cải biên)

Anh đi phố huyện đau diều lắm
Trường huyện giờ xây kiểu khác "dồi"
Thế mà hôm nay em mới biết
Tình ta như chuyện bướm-chim thôi
tontduc
09-03-06, 16:08
trường huyện (cải biên)

Anh đi phố huyện đau diều lắm
Trường huyện giờ xây kiểu khác "dồi"
Thế mà hôm nay em mới biết
Tình ta như chuyện bướm-chim thôi

Hơi bị vô duyên nhỉ.
HaiDang
09-03-06, 17:28
Ê-mi-ly con ôi!
Trời sắp tối rồi...
Cha không bế con về được nữa
Khi đã sáng bùng lên ngọn lửa
Đêm nay mẹ sẽ đến tìm con
Con sẽ ôm lấy mẹ mà hôn
Cho cha nhé
Và con sẽ nói giùm với mẹ:
Cha đi vui, xin mẹ đừng buồn
lida
10-03-06, 02:11
Ê-mi-ly con ôi!
Trời sắp tối rồi...
Cha không bế con về được nữa
Khi đã sáng bùng lên ngọn lửa
Đêm nay mẹ sẽ đến tìm con
Con sẽ ôm lấy mẹ mà hôn
Cho cha nhé
Và con sẽ nói giùm với mẹ:
Cha đi vui, xin mẹ đừng buồn

Hồi bé em cũng thích đoạn này. Bibô cả bài từ hồi lớp bốn. Nhưng giờ thấy cha này ác vật, vô trách nhiệm với vợ con, lại còn bắt con chứng kiến cái cảnh mình thiêu mình nữa.
lamaquen
10-03-06, 11:25
Mình thích cái bài/ đoạn gì mà tả nữ sinh áo trắng "hay là em giấu mây trong áo" ấy -nhưng mà ko nhớ thế nào nữa. Gúc mãi ko thấy. Hình như của Nguyên Sa. Bác nào có bốt lên hộ mới. Xin cảm ơn :)
mưa ngâu
10-03-06, 11:58
Nguyên Sa có bài thơ Áo Lụa Hà Đông khá nổi tiếng, được Ngô Thụy Miên (nhạc sĩ sang trọng của Hồng Giáng Thu) phổ nhạc. Đọc cả bài chẳng thấy "hay là em giấu mây trong áo) của bác đâu cả.

Áo Lụa Hà Đông

Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
mà mua thu dài lắm ở chung quanh
linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
bay vội vã vào trong hồn mở cửa

gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
thơ học trò anh chất lại thành non
và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

em không nói đã nghe từng gia điệu
em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
em đi rồi, sám hối chạy trên môi
những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

sozi firefly em lại pót nguyên bài.
lamaquen
10-03-06, 12:11
Áo lụa Hà Đông thì ko phải bạn ạ. Nguyên Sa còn có nhiều bài khác cũng khá nổi tiếng và được phổ nhạc như Tháng sáu trời mưa, Tuổi 13... nhưng cái bài mình cần thì mình lại ko nhớ :( Mà cái bài mình ko nhớ ít ra cũng nổi tiếng (về thơ) ngang với Áo lụa Hà Đông. Thế mới đau.

Đại loại có 2 câu theo trí nhớ thế này:
Hay là em giấu mây trong áo
Để áo hay là mây trắng bay.

Ko biết có đúng ko. Nhiều khả năng là ko :)
suidin
11-03-06, 03:51
TƯƠNG TƯ

Tôi đã gặp em từ bao giờ
Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya
Kể từ gió thổi trong vừng tóc
Hay lúc thu về cánh nhạn kia

Có phải em mang trên áo bay
Hai phần gió thổi một phần mây
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thở cho làn áo trắng bay

Có phải mùa xuân sắp sửa về
Hay là gió lạnh giữa đêm khuya
Hay là em chọn sai màu áo
Để nắng thu vàng giữa lối đi

Có phải rằng tôi chưa được quen
Làm sao buổi sáng đợi chờ em
Hay từng hơi thở là âm nhạc
Đàn xuống cung trầm mắt nhớ thương

Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya
Đi về bằng những ngón chân thưa
Và nghe em ghé vào giấc mộng
Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa

Tôi không biết rằng lạ hay quen
Chỉ biết em mang theo nghê thường
Cho nên đôi mắt mờ hư ảo
Cả bốn chân trời chỉ có em

Nguyên Sa
firefly
11-03-06, 06:20
Chàng không thể nhìn nàng qua Modem
Chàng không thể hôn nàng qua bàn phím
Chàng không thể nắm tay nàng âu yếm
Chỉ nói yêu em và cứ thế Enter.

Và hai người cứ yêu thế trong mơ
Bên chiếc khung con mỗi lần hội thoại
Đêm càng khuya họ càng mê mải
Nói chuyên trăng sao mật ngọt thiên đường

Nàng hỏi chàng: Anh cứ nói yêu thương
Sao bỗng dưng anh biến đi đâu mẩt
Chàng vội vã: Ơ kìa anh nói thật
Anh bị ao (out) vừa lập tức log vào.

Họ cứ yêu nhau như late yêu đào
Ôm computer mỗi ngày vài tiếng
Chat mãi chat hoài khong hết chuyện
Tình yêu cứ theo tháng năm vơi đầy.

Và bên kia trái đất vẫn quay
Qua chiếc Modem mối tình đầu vẫn nở
Cũng lắm gian truân, cũng nhiều trắc trở
Cũng "I love U" rồi cứ thế enter

Chuyện tình qua Modem cũng đẹp như thơ
Khác chi chuyện Romeo thời hiện đại
Cuối tháng cầm tờ hoá đơn điện thoại
Chàng Romeo cảm thấy hơi buồn
Fox
12-03-06, 11:33
Sao em lại nhìn anh như thế?
Để anh liều mình như một chú gấu con
(st)

-----------o0o-----------
Ta đâu ngờ từ phía những người yêu
Cây đổ về nơi không có vết rìu
(st)

-----------o0o-----------
Em đi chiếc lá rừng
Còn vương trên vai nhỏ
Ôi những con đường mòn
Đỏ như tim ta đỏ
(st)
-----------o0o-----------
Mây
12-03-06, 11:41
Chẳng bao giờ ai chờ em dưới mưa
Như ngày xưa anh từng chờ đợi
Đôi vai ướt đầm, mái đầu tóc rối
Cây bàng xanh lặng lẽ đứng bên đường...

Kỷ niệm qua rồi, còn lại nhớ thương
Anh ra đi, đêm mưa thành cổ tích
Em ở lại, cành chơ vơ hờn trách
Lá bàng ơi, giờ bay mãi tận đâu?

Hai chúng mình vĩnh viễn xa nhau
Ai biết được ai là người có lỗi?
Khoảng thời gian nhạt nhoà mưa xối
Khoảng cách chia nhuộm đỏ lá bàng...

Em bây giờ như hạt mưa lang thang
Thèm lay ướt vòm cây xanh cũ
Giá em được ào rơi về quá khứ
Có còn anh, ướt lạnh đứng chờ em?
sasa
12-03-06, 12:15
Hoa huệ

Hoa huệ trắng, bức tường cũng trắng
Sao bóng hoa trên tường lại đen?

Em đừng nhìn đi đâu thế em
Không ai biết, vì sao, ai có lỗi
Nhưng mãi mãi vẫn còn câu hỏi
Sao bóng hoa trên tường lại đen?

Bế Kiến Quốc
giangthu
12-03-06, 12:22
Chẳng bao giờ ai chờ em dưới mưa
Vì ai ai cũng lo là bị ướt
Đôi vai gầy, mái đầu rũ rượi
Em chạy tong tong như con sến trên đường...

Kỷ niệm qua rồi, còn lại nhớ thương
Anh qua đi, chẳng thèm dòm một tí
Em đứng lại, chơ vơ hụt hẫng
Tưởng là anh thích lãng mạn kiểu này

Hai chúng mình khẳng định xa nhau
Ai biết được ai là người mất cơ hội
Khoảng thời gian phai mờ trong trí nhớ
Khoảng cách đôi ta

Em bây giờ như hạt mưa lang thang
Em lái xe như bay trong mưa gió
Giá em được ào rơi về quá khứ
Em quyến rủ anh theo đại lộ xuyên bang
sasa
12-03-06, 12:29
Một chút sương mù trên bàn tay

Bỏ quên đôi cánh trên trời
Em về mặt đất làm loài phù du
Tưởng cho ta cả thiên thu
Hoá ra một chút sương mù trên tay

Người đi ta ở phương này
Phố cao trời rộng nhớ ngày lang thang
Sáng trưng mấy dặm hoa vàng
Ngẩn ngơ màu áo nữ hoàng ngày xưa

Hương thông nồng ấm sau mưa
Tìm đâu mùi tóc ngày chưa biết người
Em nay mãi tận bên trời
Sao ta nghe vọng tiếng cười trong cây

Người còn giấu bóng quanh đây
Cỏ ven hồ giấu gót giày đi qua
Giấu vai sau ngực thiên nga
Màu môi thắm giấu trong hoa anh đào

Ngậm ngùi ta hỏi non cao
- Trần gian ơi, về phương nào hoa bay?
Cho ta tìm lại một ngày
Một bông hồng nở trên tay một người

Em dù khát vọng khôn nguôi
Dấu ta thôi cũng mây trôi tuyệt mù
Nửa chừng ngảnh lại thiên thu
Người phù du, ta phù du với người...
Fox
12-03-06, 12:34
Giáng Thu em, anh chẳng thích chửi bới em ở chỗ sang trọng này, xin em giữ lời.

Vào chơi, góp cái dễ nghe với nhiều người thì hay hơn.

Chúc em vui vẻ
giangthu
12-03-06, 12:42
Thật ra đó là nội tâm chân tình của em, có chỗ nào không tôn nghiêm sang trọng hả?
Fox
14-03-06, 17:38
Chơi thơ tiếp nhé, ai đó trên kia có Đinh Hùng, hehehe, em có nhiều lắm.

Lệ in bóng núi mờ nhân ảnh
Mây đó về đâu có gặp mình
Thương Nước Vô Danh, người Mộng Ảo
Ta cười, một nét vẽ hư linh
Áo thơ đã ố màu tang hải
Em thoát xiêm đi, hiện dáng Tình

(Trời Ảo diệu, tập Thơ Nguyên Thủy)

Trận cười tan hợp núi sông
Cơn mê kì thú lạ lùng cỏ hoa
Hý trường đổi lớp phong ba
Mượn tay ngụy tạo xóa nhòa biển dâu

(Cõi mê hồn)

Rồi những đêm sâu bỗng hiện về
Vượn lâm tuyền khóc rợn trăng khuya
Đâu đây u uất hồn sơ cổ
Từng bóng ma rừng theo bước đi

Ta đếm sườn cỏ non rẽ cỏ gai
Sống đây ghi trước mảnh di hài
Lẫn trong kiến trúc tòa vân thạch
Hồn cổ ngồi chung, mộng vắn dài

Từng buổi hoàng hôn xuống lạ kì
Ta nằm trên cỏ lắng tai nghe...
Thèm ăn một chút hoa man dại
Rồi ngủ như loài muông thú kia

(Những hướng sao rơi - Mê Hồn ca)
TheDifference
14-03-06, 17:42
Hic! Anh có rất ít Đinh Hùng, và anh nhớ mỗi đoạn này:

Em là ma, là quỷ, là tiên?
Em có mấy linh hồn, bao nhiêu mộng?
Em còn trái tim nào đang xúc động?
Em có gì sau xác thịt như hoa?

Thế mà x biết thằng có rất nhiều giá trị hơn hay thằng có rất ít giá trị hơn. Nhỉ?

:24:
Hồng Hà
16-03-06, 11:33
Siêu hình hay nhục thể đây?

Nhạc khiêu vũ đâu đây lan sóng múa
Tôi tưởng chừng... da thịt biến ra thơm
Những đầu lâu rã hết khí xanh rờn
Những xiêm áo bay rờn trong cảnh mộng
Cả địa ngục đi vào trăm lỗ hổng
Bắn tinh ra trộn trạo giữa nguồn hương.

Bích Khê
firefly
16-03-06, 11:49
SỢ
Thanh Hà

Sẽ chẳng bao giờ anh hiểu được đâu
Bởi có khi nào em là người nói trước?
Con tàu thời gian có bao giờ quay ngược?
Sao em tự dối lòng...

Em sợ chẳng bao giờ có được dòng sông
Trong tim anh để soi hình em vào đó
Một ngày quá xa, một ngày không thể đủ
Nỗi nhớ thành mong manh...

Em sợ chẳng bao giờ dám đối diện với mình
Đối diện với khoảnh khắc yêu thương trong từng nhịp đập
Đối diện với nỗi cô đơn chân thật,
Và ... đối diện với anh

Bởi:
Em sợ một ngày tất cả sẽ qua nhanh
Bao thương nhớ cũng chỉ thành kỷ niệm
Anh mãi mãi vẫn mênh mông như biển
Có bao giờ biển chỉ chọn một dòng sông...?
tuyetmuahe
28-03-06, 18:48
Tình ta
(Nguyễn Tất Nhiên)

Trời mưa không lớn lắm
Nhưng đủ ướt đôi đầu
Tình ta không bé lắm
Nhưng đủ làm khổ nhau…

Em thích đoạn này lắm, bác nào có cả bài thơ thì cho em xin nhé :77:
QuỳXanh
29-03-06, 09:08
CÔ ĐƠN
Ivan Bunin

Và gió và mưa và bóng tối tràn lan
Trên đồng nước mênh mang giá lạnh
Xuân chưa dến những khu vườn cô quạnh
Nhịp sống nơi đây như ngưng lại tự bao giờ

Một mình anh trong nhà nghỉ: Thẫn thờ!
Trước giá vẽ. Mặc gió lùa run rẩy
Hôm qua thôi em còn ở nơi đây
Nhưng bên anh mắt em buồn đăm đắm
Buổi hoàng hôn của một ngày u ám
Dường như em đã là vợ của anh
Đành vĩnh biệt em! khi xuân chửa hồi sinh
Anh gắng sống một mình không vợ

Ngày hôm nay những đám mây trăn trở
Cứ nối đuôi nhau bay dọc bầu trời
Dấu chân em trên bậc cửa mưa rơi
Cứ loang ra chìm dần trong bóng nước
Anh đau đớn khi một mình đơn chiếc
Phải nhìn ra nơi bóng tối nhạt nhòa
Muốn kêu lên khi em đã đi xa:
"Quay lại đi em, ta lại thành thân thiết!"

Nhưng quá khứ đàn bà đâu có biết
Họ thôi yêu anh thành khách qua đường
Biết làm sao ta đốt lò và uống
Đến phải mua về một con cún mất thôi.
hat.tieu
29-03-06, 09:24
Thêm một Đinh Hùng nữa này!

Một Tiếng Em

Thơ: Đinh Hùng :: Nhạc: Nguyễn Hiền


Từ giã hoàng hôn trong mắt em,
Tôi đi tìm những phố không đèn
Gió mùa thu sớm bao dư vị,
Của chút hương thầm kia mới quen

Cùng bóng hàng cây gặp giữa đường,
Ân cần tôi đến ngỏ tình thương
Bao nhiêu hoài bão, bao hy vọng,
Nói hết cho lòng nhẹ mối vương

Rồi đây, trên những lối đi này,
Ta sẽ cùng ai tay nắm tay...
Nhịp bước năm cung đàn ảo tưởng,
Buông chìm tâm sự nửa đêm nay

Từng bước trôi cùng trăng viễn khơi,
Thâu đêm, chưa hiểu miệng ai cười
Nụ cười gửi tự thiên thu lại,
Tiền kiếp nào xưa, em hé môi?

Dĩ vãng nào xanh như mắt em?
Chao ôi! Màu tóc rợn từng đêm!
Hàng mi khuê các chìm sương phủ
Vời vợi ngàn sao nhạt dáng xiêm

Kỷ niệm thơm từng năm ngón tay,
Trăng lên từ nét gợn đôi mày
Bóng hoa huyễn ảo nghiêng vầng trán,
Chưa ngát ân tình, hương đã bay

Sóng biển nào nghe thấu nỗi niềm?
Sóng đâu còn khoé mắt thâm nghiêm?

>>typo : Sóng đâu cồn khóe mắt thâm nghiêm

Lòng ơi! hoài vọng bao giờ nói
Thăm thẳm trùng dương một tiếng "em"?

Nhẹ bước chiêm bao tưởng lạc đường
Rưng rưng mùi phấn bỗng ngùi thương
Sương đầm vạt áo mong manh lệ
Sao rụng bay vào tóc dạ hương

Tôi lánh trần gian đi rất xa,
Bâng khuâng sao lặn ánh trăng tà
Ngày mai hứa hẹn bừng hương cỏ,
Tôi sẽ say nằm ngủ dưới hoa

Phải công nhận "nàng Thơ" của Đinh Hùng có vẻ đẹp huyền hoặc như bị lạc vào trong hành tinh xa khỏi thế giới này, "rụng bay vào tóc dạ huơng", hat.tieu nghĩ ĐH là một trong những nhà thơ hay nhất của VN.
TheDifference
29-03-06, 09:44
Anh thích đoạn này, Hồng Thanh Quang thì phải.

Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
...
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi?
QuỳXanh
29-03-06, 09:48
http://nhacso.net/Music/Song/Tru-Tinh/2005/11/05F5F531/

Bài này Phú Quang làm nhạc và Lê Dung hát hay nếu nghe lúc nửa đêm
:icecream:
LongDragon
29-03-06, 13:44
Bài này em đã post ở Thanglong Tathy xưa, nay em lại để nó ở đây, thơ của một thời nông nổi và bồng bột của em đấy ạ!

Em nhớ nhung về điều cũ làm gì
những xa xôi chẳng bao giờ hơn thế
và đam mê, và những lần ngấn lệ em
em thật buồn nhìn lơ đãng vào đêm.

Những buổi chiều trong những tiếng ru êm
những lặng lẽ gieo vào hồn giông bão
anh đã viế những dòng thơ hư ảo
trong cuộc đời không thực những cơn mơ.

Em đã dệt mùa đông ấy vào thơ
Rét tháng hai làn môi nào chợt ấm
Con tầu đêm và đại ngàn tối sẫm
Sân ga buồn cơn gió lúc sang canh.

Những gì qua chợt cũ hóa mong manh
em xa xôi tiếng hạ buồn tức vỡ
tiếng sóng lòng cho bên bồi bên lở
sông Ngân Hà tháng bẩy ấy mưa ngâu.

Anh chẳng là Ngưu Lang nhưng sao lỡ nhịp cầu
Chức Nữ xưa neo thuyền làm bến đợi
một điều xa xôi, một điều chợt mới
Tháng ba buồn, bằng lăng tím, rưng rưng.
gió
29-03-06, 14:51
Công nhận bốt bài kiểu này sướng, hẹ hẹ pết phát, em thích bài này, cả bài nhé:



Tình Khúc 24

Dương Tường

24 phím cầm chiều
24 nhành sương mím
24 tiếng ve sầu đại lộ tháng tư.

Gửi lại em
cầu thang 24 bậc
tờ thư 24 gác mưa
làn menuetto 24 âm xưa

Gửi lại em
mùi hoa sữa 24 miền hoài niệm
ga khuya 24 lần đưa đón
bài huê tình 24 lối sân sau

Gửi lại em
doi sông 24 nhịp cầu
tình khúc bãi ngô 24
sương dăng 24 nẻo đi về

Nhâm nhâm 24 hàng đèn
mênh mênh 24 ngã tư mắt

Gửi lại em
chiêm bao 24 chợt hiện chợt tan
cung đàn 24 lần đứt nối
vũng im khuya 24 mạy sao chìm

Gửi lại em
24 phố dài thơm
24 xêrênađ
24 vibratô
24 khung trời tím
24 lối công viên
24 vầng trăng góa

Gửi lại em
gửi lại em tất cả
kể cả con âm đầu trót thụ tinh thơ

Riêng đêm em xòa bóng nốt ruồi
24 quầng

anh giữ.
Fox
31-03-06, 18:26
Gió tìm được bài hay thế!!!

to all the girls I loved before

Góp những bài thơ chép tay hồi học trò leng keng này, không nhớ tiêu đề, không nhớ tác giả, không nhớ người chép, chỉ nhớ những cái gáy trắng tóc búi cao như núi Thái Sơn.

Anh lục tìm trong kí ức
câu nói nào em nói với riêng anh
mà hôm đó lá rờn xanh như ngọc
bầy chim non nhảy nhót muôn cành

Anh lục tìm trong kí ức
ánh mắt nào em muốn gửi trao anh
mà hôm đó khi trống trường tan học
ngôi sao chiều chợt hiện sáng long lanh

Anh lục tìm trong kí ức
bàn tao nào em muốn nắm tay anh
mà hôm đó nhánh bàng khô run rẩy
nắng vàng rơi trên vai áo lặng thinh

Ôi dĩ vàng thân yêu và trong trắng
bỗng hiện ra như một áng mây buồn
rồi lạnh lẽo tan dần vào xa vắng
tay anh cầm một ảo giác cô đơn

Giá hồi ấy anh biết rằng em đã
và lòng anh đừng vờ vĩnh ngây thơ
thì có lẽ bây giờ anh đã khổ
đi tìm em trong kí ức vu vơ...

Bài này cũng chẳng biết của thằng cha nào

Em son trẻ làm sao trách cứ

Chuyện xa rồi tất cả ngỡ nguôi quên
tôi thành thật đốt đi tờ thư cũ
thành thật quên chưa một lần đứng rủ
như bóng cây sũng ướt dưới mưa buồn

trước thời gian tất cả sẽ hao mòn
sẽ sụt lở những mảng đời rêu phủ
Em son trẻ làm sao trách cứ
lỗi lầm kia tôi day dứt từng ngày

muốn cùng em đi suốt một giấc mơ
nhưng kinh khủng cái cõi đời không thực
thành vô duyên bất chợt tỉnh thức
lệch gối chăn trăng còn lại nửa vầng

Trước tình yêu ai chẳng sợ nợ nần
vay thương mến để trả bằng nhung nhớ
em xa xôi đã tan vào hơi thở
sương đêm còn ẩm ướt dấu môi hôn

Cách xa nhau năm tháng sẽ dài hơn
có thể tôi sẽ quên dần khúc hát
có thể tôi sẽ cầm tay cô gái khác
mà chạnh lòng thảng thốt gọi tên em
Phuongdong
31-03-06, 19:18
Thơ của gái TL này

Em biết rằng không phải mình đã yêu
Và không chờ đón điều gì phía trước
Nơi gió đến là chân trời em ước
Trong mọi điều, chỉ chọn một được thôi...

Mắt em hướng đến những miền xa xôi
Hồn em ngóng một cuộc đời như thế
Chí em quyết, chẳng gì là không thể
Vậy mà sao ngày qua ngày.. chẳng yên

Giữa mọi người, em là em .. rất riêng
Giữa mọi người, em là em.. cô độc
Phải chăng em như một cơn lốc
Xoáy quyết liệt, và chẳng dừng ở đâu

Ngày qua ngày, qua cả những đêm thâu
Em vẫn sống, chẳng giây nào phung phí
Em không muốn có những lúc ngơi nghỉ
Để chợt buồn, quanh mình sao vắng tênh...

Có những người trọn một kiếp lênh đênh
Gửi chút hồn ở những nơi đã ghé
Xin đừng trách đối với người thật tệ
Bởi đơn giản: em vẫn thế - là em

Em không muốn làm ai đau thêm
Chẳng muốn mình sẽ phải ân hận
Nhưng đành vậy, dù ai hờn giận
Lửa cháy hết, rồi cũng sẽ nguội thôi.

Trong giấc mơ, có giọt nước mắt rơi
Mơ là mơ, đời là đời, khác lắm
Quyết đi thôi, dù là trong sâu thẳm
Hình như có tiếng khóc của tình yêu...

Thơ còn, người ở nơi nao
tuyetmuahe
31-03-06, 20:12
Em biết...
Rồi một ngày điều ấy sẽ ra đi
Những khao khát về anh không còn giầy vò em nữa
Em sẽ trở lại bình yên
Như đám mây bay ngoài cửa sổ
Hóa cơn mưa về với cội nguồn

Nhưng!
Em sẽ ít bông đùa và sẽ ít khóc hơn
Thôi thao thức và bớt phần mơ mộng
Không hát câu ca dao mê hoặc hoàng hôn xuống
Ru thời gian trong à ơi đòng đưa

Em không còn hóa đá trước cơn mưa
Chết khao khát anh những vần thơ đẫm ướt
Vô tâm thế làm sao anh hiểu được
Tắt nắng rồi làm sao hong cho khô?

Thì cũng chỉ vậy thôi... Ôi trái tim dại khờ
Cứ thao thức những điều không định trước
Cứ cháy khát những điều không có được
Cứ tìm anh hư vô, hư vô...

Là trăm năm - cũng là chẳng bao giờ
Anh hiểu được những lời yêu câm nín
Chớm thu rồi đơn côi con đường hẹn
Chỉ là em...
lẻ loi.....
lẻ loi....
tuyetmuahe
31-03-06, 20:27
Thêm 1 bài nữa vậy, không hiểu sao hôm nay em cũng tâm trạng phết :sniff:

Ðịnh mệnh an bài cho em gặp anh
Nơi đoạn cuối đường tình không lối rẽ
Em vẫn biết có những điều ... "Không thể"
Nhưng trốn sao... định mệnh của riêng mình?

Con dế hát lời vô nghĩa giữa cỏ xanh
Ngọn nến ngu ngơ tự dối mình trong hoang dại
Em - một nửa vầng trăng khờ khạo
Ðang khuyết hao trong hạnh phúc đời thường

Rồi khúc nhạc tình ngân vang,
không gian mịn như nhung
Gió đã dệt ngàn lời yêu em trên tóc
Ðêm nhận nhìn em, em đối diện cùng đêm day dứt
Lỡ yêu anh, em thành đoá hồng vàng

Em sẽ đi ngang đời anh như gió thoảng lá bay
Có ngọn gió nào cuồng quay trong bão lốc
Lời yêu đến trễ, người tình ơi có biết
Lá đã vì ai cuốn theo những dấu giầy...

Ðịnh mệnh ơi, một ngày thay em là người khác
Nỗi nhớ lưu đầy em biết gọi tên ai?
Biết anh có nhớ mùa thu - thu dịu dàng, nông nổi
Mùa thu đã qua đời anh, chẳng để lại lá vàng...
Mime
01-04-06, 03:35
Thơ tình cho tháng Tư:

http://i2.tinypic.com/so90eg.gif
QuỳXanh
01-04-06, 08:51
TẠM BIỆT

Người ra đi hay không?
Trái tim ta gọi lời chia ly.......

Nước mắt - Cạn đi dòng chát đắng
Ra đi người mang theo
Gương mặt ta nhòa nhạt

Nước mắt - Đừng yếu lòng
Hạnh phúc đầy đủ hơn
Khi người bình yên trên quên lãng ta

Các cuộc tình
Chất dần lên tay trắng
Con đường về khô khát...

Ta một mình - Ốc đảo xanh trinh bạch
Nước mắt
Tan vỡ một lần thôi!!!

01/04/06
em anh Bim
01-04-06, 09:51
Cái bài Tháng Tư về thực là dễ thương quá. Tớ đã lấy làm desktop background thay cho cái hình máu me trước của tớ. Bài này hình như TL hát, cũng hay.

Các bạn khác chép thơ cũng làm thành một cái pic hoa hòe như thế thì tốt nhỉ. Đọc thơ cứ xuống dòng đều đều mà lại ko tân hình thức tí nào thì chán lắm í.
QuỳXanh
01-04-06, 09:58
hu hu
Bảo tớ với, nói thật là tớ không biết làm thế nào tình yêu ơi???
Chứ tớ cũng thích hoa lá lắm đây này. Đang xem có cái hoa Loa kèn nào để làm avantar của tháng tư này
TheDifference
01-04-06, 12:09
Anh rất thích bài này nhé:

Tháng sáu
Mưa

Trời đừng mưa
Anh đừng nhớ.

Trời không mưa
Anh không nhớ
Anh còn biết làm gì!

Em
Như hạt mưa trên phố xưa
Gieo kỷ niệm
Bám hoài trí nhớ
Kỷ niệm như rêu
Níu vào anh trượt ngã
Tình xưa xa quá rồi.

Hoa cúc nhà ai
Thả từng chùm
Cho anh thương áo em vàng
Tháng sáu trời buồn
Tháng sáu riêng anh
Bầy chim sẻ hiên nhà bay mất
Như em
Như em!

(Của ai chả biết nữa!)
Phương Thảo
01-04-06, 12:13
Thơ của anh mới làm hôm qua

Thơ tình tháng tư

Tháng tư mưa
Vào những buổi trưa
Em đi giữa trời mưa
Còn anh
Anh không mặc áo mưa
Anh ướt
em anh Bim
01-04-06, 12:15
Cái này là bài hát gì của Phú Quang. Kỉ niệm như rêu anh níu vào trợt ngã... Hồi xưa em cũng thích câu này nhưng giờ nghĩ lại thấy nó ko được logic, muốn trợt ngã thì phải đạp phải rêu, còn níu vào rêu thì chỉ bẩn tay chứ trợt ngã thế nào được. Hay ý người ta là tay thì níu vào rêu mà chân thì đạp phải vỏ chuối?
late
01-04-06, 12:37
Thơ của anh mới làm hôm qua

Thơ tình tháng tư

Tháng tư mưa
Vào những buổi trưa
Em đi giữa trời mưa
Còn anh
Anh không mặc áo mưa
Anh ướt


Ngày hôm qua
Mới tháng ba
Anh ạ
Nắng vẫn ấm
Dù bên em, anh
Xa lạ.
Trời không mưa
Anh mặc
Áo mưa :)
Phương Thảo
01-04-06, 12:41
Ngày hôm qua
Anh bị lết
Nên anh tưởng
Ở bển
Đã sang
Tháng tư
lão ma
01-04-06, 16:10
Bài thơ này anh viết nhân dịp ngày chị gái anh tròn mười tuổi trong tập thơ "Vòm trời bé thơ" của nhà xuất bản Kim Đồng!

Buổi sáng
Em ra sau vườn
Thấy ông mặt trời già
Đỏ ối như quả cà chua

Con chim khuyên trên cành
Đứng hót líu lo
Mồng một tháng tư
Chúc mừng chị Thu mười tuổi
Nhiều hơn em một năm rưỡi nửa ngày

Cả nhà mình hôm nay
Ai cũng mặc áo mới
Mẹ vừa mới thổi
Nồi xôi gấc thật to
Chúc mừng chị Thu
Sinh nhật mười tuổi!

01 april 2006
laoma
...
QuỳXanh
01-04-06, 16:24
Em nhớ mãi
Giọt nắng đọng trong
mắt anh chiều ấy
Bảy sắc giao hòa
Trắng lóa cô đơn...

Anh quay lưng
Hai đứa cùng chơi vơi
trong lời từ chối!
Đến bây giờ
em thấy mình tiếc nuối
Muộn rồi!

Xin phép thời gian
Ta bước ngược dòng về với trưa nắng, chiều
mưa, hoa bay, lá đổ...
Nụ cười dè dặt
Nước mắt lưng tròng...

Tim đập dồn
Anh nói tiếng "yêu"
Em cũng muốn yêu anh
thật nhiều!

Bảy sắc nắng lại nhạt
nhòa trong mắt
Tình yêu đến em muốn
Lòng giữ chặt
Và em xin
một lần nữa
Chối từ!!!

01/04/06
QuỳXanh
01-04-06, 16:43
Ta bỗng gặp một con người thật lạ
Đã bao năm không qua nổi một con đường
Đa cảm quá hay người khao khát quá
Đầy ắp quanh mình, vẫn chờ đợi yêu thương

Người đi qua tháng ngày sao ta không để ý
Hồn nhiên nói cười, hồn nhiên khóc, hồn nhiên vui
Người - cô bé vô tư, hay là thiếu phụ?
Cô học trò tinh nghịch tuổi đôi mươi!

Ta bỗng nhận ra mình trong bài thơ người viết
Cuối con đường mùa đông có gặp nắng bây giờ
Ta đi tìm mùa xuân, gặp sấm rền mùa hạ
Gọi theo người, người đã sang thu!

Tóc ta còn xanh, ngỡ tóc người đã bạc
Ngày chưa qua tháng đã qua rồi
Giữa công việc bộn bề, ta giật mình thảng thốt
Cỏ bên đường vẫn xanh tuổi đôi mươi

Ngồi bệt xuống đất rồi, có người còn sợ ngã
Ta ở trên cao, ta cứ mỉm cười
Trong cõi vĩnh hằng mọi không gian đều ảo
Có phải ta bên người, là ta đó, người ơi!!!
QuỳXanh
02-04-06, 07:37
Sông tìm chi.....?
Giận hoàng hôn tím cả tơ mùa

Xa em
Như thể
Sóng cồn cào khát mãi bờ môi
Mùa tan vào
Nhịp thở mây trời

Mắt như
........... chạm phải
Hoa ngập vàng
........... trên lối cũ đùa vui
Sóng vô tình
........... nên mãi lẻ loi
Anh vô tình
........... nên em - ngoài tay với
cháy cạn mình
........... mong những lứa đôi
Lạc Hoa
02-04-06, 19:31
Các bạn khác chép thơ cũng làm thành một cái pic hoa hòe như thế thì tốt nhỉ. Đọc thơ cứ xuống dòng đều đều mà lại ko tân hình thức tí nào thì chán lắm í.
Đồng ý. Tớ post một bài theo yêu cầu của ấy. Cái này cũng lâu rồi, từ hồi tớ tập tọe làm quen với ACDSee. Còn non lắm. Đừng chê cười :victory:


http://upload.thanhnienxame.net/members/85c6b7387e.jpg

Đố biết tớ thích nhất câu nào? :5:
noibinhyenchimhot
02-04-06, 21:13
Em cũng sẽ chờ như thể một tình yêu! hihihi
Mỗi người có một quê
Ngày dại thơ để ở
Tuổi niên thiếu để yêu
Và lớn lên để nhớ!
Lạc Hoa
02-04-06, 23:59
Thành phố quê anh.. Tớ cũng thích 4 câu ấy. :)



http://upload.thanhnienxame.net/members/b7956f8373.jpg


Có một thời em cũng là Asole
Có một thời em cũng biết mơ và biết hát
Em biết đến những con thuyền trôi dạt
Mơ một lần gặp anh...

Có một thời em thấy biển rất xanh
Để khát khao sắc cánh buồm rất đỏ
Và một thời đầy gió
Để một ngày chỉ có bão giông thôi...

Anh!
Vị hoàng tử của tuổi thơ xa xôi
Trót lỡ hẹn kiếp sao trời đứng mãi
Biết bao giờ biển lại
Trả cho em cánh buồm
Biết bao giờ em hát
Tuyệt vời như Asole...

Không hiểu hôm nay biển có còn xanh thắm
Cho cánh buồm say đắm ru lòng mơ
Không hiểu hôm nay cô bé nào đợi chờ
Lớp lớp tuổi thơ đi
Chỉ có một ngôi sao thẫn thờ ở lại...
Nhật ký hát
Những chùm đời có sắc hồng tươi...


Tự nhiên lại nhớ Grây... :icon_sad:

Ngày xưa ơi, mãi xa... :icon_sad:
noibinhyenchimhot
03-04-06, 00:22
hic cái bạn Lachoa này toàn thích cái giống mình, cánh buồm đỏ thắm tớ cũng thích cực đáng nhẽ lấy là nick đấy, chả hiểu sao lại lấy cái nick này, nhưng Axon đáng yêu nhỉ.
Lạc Hoa
03-04-06, 01:02
"Cánh buồm đỏ thắm" – trang sách ngày thơ bé
Lại trở về trong thần thoại ngày xuân
Cánh buồm Axôn thắm nỗi chờ mong
Buồm lộng gió khát khao và hy vọng

Cô gái chạy chân trần trên cát nóng
Kỳ diệu sao điều ước tự ngày thơ
Con sóng xanh, xanh đến ngẩn ngơ
Lặng lẽ ẩn mình trong sắc đỏ

Cả trời xanh cùng mây và ngọn gió
Cũng bừng lên trong sắc đỏ ngọt ngào
Và cặp môi Axôn bé nhỏ, dịu dàng sao
Thắm hồng thêm khi tình yêu chợt đến

Rực hồng lên những con thuyền về bến
Cánh buồm nâu thẫm cũng rạng ngời
Hạnh phúc đến trên mái tranh những làng chài
Khi huyền thoại đầu tiên đã tới

Tình yêu đầu – hàng lệ ngỡ ngàng rơi
Trong ánh đỏ lệ rơi thành hồng ngọc
Bãi cát thành hoa và trời cao thành mật ngọt
Sóng rì rào khúc hát "Tình yêu"

Đàn hải âu đôi cánh khẽ nghiêng chao
Đem lời sóng rắc thành mưa và mưa hát
"Chẳng ai biết tình yêu đến lúc nào
Bằng buồm đỏ hay bằng mây bằng gió
Nhưng hãy tin tình yêu luôn sắc đỏ
Như cánh buồm, giấc mơ bé nhỏ ngày thơ …"

Cánh buồm đỏ thắm là một trong số ít truyện tớ đọc 1 lần mà nhớ mãi.

"Trên đời này có biết bao nhiêu chuyện tình. Có những câu chuyện kết thúc và để lại đêm tối. Có những câu chuyện kết thúc và để lại ánh dương. Có những câu chuyện kết thúc và để lại hư không.

Thế nhưng, chúng mình biết có những câu chuyện mà mãi không kết thúc, trong đó có câu chuyện rực lên mầu đỏ thắm của một cánh buồm. Nó khiến cho mọi người khi đã hiểu về nó thì sẽ phải suy nghĩ về niềm tin, hạnh phúc và ngày mai"

"tốc độ thật sự ngươi sẽ không thể nhìn thấy, giống như gió giục mây vần, nhật lạc sinh tức, giống như ngươi không biết khi nào lá cây sẽ đổi màu vàng, không biết con của ngươi khi nào thì mọc cái răng đầu tiên, không biết khi nào thì ngươi sẽ yêu một người".

Grây thì rõ rồi, còn Asole thì bắt đầu yêu từ khi nào nhỉ?
Hồ Minh Trí
03-04-06, 03:11
THƠ THÁNG TƯ

Anh muốn viết những vần thơ tháng tư
Để phút chốc quên mình sinh tháng mấy
Để nhớ lại cái thời xa xưa ấy
Vạch compa kẻ dòng nhạc trên bàn.

Ôi tháng tư của cái thuở xa xăm
Sao anh thấy mình nao lòng đến thế
Vệt phấn trắng vạch chia đôi hàng ghế
Lăm lăm cây thước kẻ dọa bạn bên.

Một lần thôi anh cho phép mình quên
Những mệt mỏi trong dòng đời trăn trở
Lặng yên với nhịp tim, cùng hơi thở
Để lắng nghe kỉ niệm cũ vọng về.

Nghe đâu đây tiếng ríu rít bạn bè
Nghe trầm ấm giọng thầy trong bài giảng
Nghe con tim nhắn nhủ rằng đừng nản
Cứ vững tin là hạnh phúc lại về!

(4/2006)
late
03-04-06, 08:37
CŨNG LÀ THƠ THÁNG TƯ

Sang đến tháng Tư rồi
Sao mưa chưa kịp dứt
Sao vẫn còn gió rét
Thổi trên cành lá khô

Sao vẫn còn tuổi thơ
Của ai đang chờ đợi
Không biết đường mà vội
Cho kịp chuyến tàu đời

Nắng chưa về đến nơi
Người đi chưa kịp nói
Tháng Ba chưa kịp gọi
Đã đến tháng Tư rồi

(Lết 2.4.2006)
Lạc Hoa
03-04-06, 11:27
Mỗi tháng tư về em lại nghĩ tới anh
Vì sao thế?
..... em cũng không biết nữa...
Kỷ niệm, với em, đã nhẹ trôi như gió
Chỉ còn anh với nỗi nhớ rong rêu...
Em không tin mình vẫn còn yêu
Dù vết đau ngày nào vỡ oà trong nhức nhối.....
Ta lừa dối nhau....
..... để giờ đây mây tháng tư buồn màu khói
trời tháng tư xanh
....... khắc khoải đến nao lòng...
Tháng tư về trong nỗi nhớ mênh mông
Gió lồng lộng....
ngập lòng trống trải
Ta đâu phải mặt trăng mặt trời
vì sao xa nhau mãi???
Có nhật thực tình yêu cho hai kẻ lỡ lầm?

Nếu biết rằng em vẫn chờ mong
Người xưa ơi...
Nếu một ngày tình cờ qua phố cũ
thấy mưa tháng tư ngập ngừng bay trong gió...
Anh có còn....
Anh có biết.......
Tháng tư......
firefly
17-04-06, 02:52
Một ngày tình cờ
Trên đường phố tôi có bàn chân em
Mặt trời thì hồng
Mà trên cây khế có nhiều tiếng chim
Và rồi một ngày
Một ngày đã qua, không ngày nào hơn
Con đường vẫn đợi
Mà đâu thấy, đâu thấy dấu chân em...

Từ lâu lắm đã vắng em trên con đường này
Cây bây giờ lá rụng, gió heo may
Và cơn gió vẫn cuốn theo chân ai mỗi ngày
Để lại mùa thu theo lá bay bay...

Em đừng đi! Xin em đừng đi!
Vì ai đó còn chưa nói với ai điều gì
Ngày ngày mặt trời hôn lên bước chân
Và hoa tím vẫn rơi đầy sân...

Con đường chưa quên tên bàn chân
Bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ
Ai vội đi để ai còn đứng đó
Tìm bàn chân ai trong tiếng lá rơi...

Cuộc đời lạ lùng
Cuộc đời ước mơ những điều viễn vông
Lòng người lạ lùng
Lòng hay thương nhớ những điều hư không

Để rồi một ngày
Một ngày nhớ thương
Hóa thành mênh mông
Đôi bàn chân nào
Làm hoa tím để hoa tím rơi đầy sân...
Kuzmin
21-04-06, 23:52
Một vài đoạn thơ mình thích:

"E là giọt sương
Chỉ tan dưới ánh mặt trời
E là tình yêu
Mãi trong A
A là tia nắng ban mai
Gọi bình minh trở dậy
Mang lửa trời từ thế kỷ xa xôi
E là sương đọng muôn ngàn nỗi nhớ
Rồi tan đi sau những giấc mơ dài"
Xuân Quỳnh.

"Tôi đã yêu như chết vì hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về E
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Còn điều chi E mải miết đi tìm
Tôi đã đến cùng E và tôi biết
E cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
E ám ảnh tôi trọn một kiếp người
Nhưng giờ đây tâm hồn tôi hóa đá
Bầu lặng yên cũng đã vỡ mất rồi
Chỉ còn lại quẩng thu thưở ấy
Vẫn mênh mông vằng vặc giữa trời
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời"

Khúc mùa thu- Hồng Thanh Quang

Bài này có lẽ là bài hay nhất của Hồng Thanh Quang, và đã được Phú Quang phổ nhạc. Đã nghe nhiều lần, mà mỗi lần nghe vẫn thấy "lao đao"!
Kuzmin
22-04-06, 00:05
Hai nửa vầng trăng.
Hoàng Hữu.

Tình cờ anh gặp lại nửa vầng trăng
Một nửa vầng trăng thôi, một nửa
Trăng vẫn đấy mà em xa quá
Nơi cuối trời em có ngóng trăng lên

Nắng tắt lâu rồi trăng thức dậy dịu êm
Trăng đầu tháng như có lần em ví
Chữ D hoa như vầng trăng xẻ nửa
Tên anh như vầng trăng mờ tỏ
Ai bỏ quên lặng lẽ sáng lên trời

Ôi vầng trăng theo con nước đầy vơi
Trăng say đắm dào trên cỏ ướt
Trăng đầu tháng như đời anh chẳng thể khác được
Trăng cuối tháng như đời anh hao khuyết
Em đã khóc
Trăng từng giờ tan vào anh mặn chát
Em đã khóc
Nhưng làm sao tới được
Bến bờ anh tìm sóng dội không cùng


Đến bây giờ trăng vẫn cứ còn xanh
Vẫn một nửa như đời anh một nửa
Nhưng trăng sẽ... tròn đầy, trăng sẽ...
Trăng viên mãn cuối trời đêm đêm em có nhớ
Vầng trăng từng khuất nửa ở trong nhau"
Kuzmin
22-04-06, 00:24
Bến My Lăng
Yến Lan


Bến My Lăng nằm không thuyền đợi khách

Rượu hết rồi ông lão chẳng buông câu

Trăng thì rơi vàng đầy trên mặt sách

Ông lão buồn để gió lén mơn râu

Ông không muốn run người ra tiếng địch

Để thuyền hồn lên tắm bến trăng cao

Vì đìu hiu, đìu hiu trời tĩnh mịch

Trời võ vàng trời thiếu những vì sao

Nhưng đêm kia đến một chàng kỵ mã

Nhuốm đầy trăng màu áo ngọc lưu ly

Chàng gọi đò, gọi đò như hối hả

Sợ trăng vàng rơi mất lối chưa đi

Ông lão vẫn say trăng dầu gối sách
..."
Kuzmin
22-04-06, 00:30
"Em ơi Ba Lan mùa tuyết tan
Đường bạc dương sương trắng nắng tràn
Anh đi nghe tiếng người xưa vọng
Một giọng thơ ngâm, một giọng đàn
Có phải So-panh tình chứa chan
Nâng đàn ca cô gái Ba lan
Có phải "A dam" hồn vĩ đại
Bay trên đầu thế kỷ nhân gian"
Tố Hữu
Phuongdong
22-04-06, 16:45
Trăng
Một nửa
Lặn tìm một nửa
Tìm được rồi
Vành vạnh giữa trời sao!

Em
Một nửa
Lội tìm một nửa!
Tìm được rồi
Hai nửa
Khuyết
Đau!
Da Vàng
23-04-06, 08:56
bài hày cũng hay phết, bác Đông nhỉ !

mà sao cứ cái gì 1 nửa là mình lại thích mới tệ chứ. Nhớ hồi xưa cái thời lơ ngơ thế mà đã rất mình đã mê tơi bài 2 nửa vầng trăng của Hoàng Hữu. Mê cái khắc khoải trong từng câu chữ của ông. Cảm ơn Kuzmin nhé
noibinhyenchimhot
24-04-06, 00:16
Đừng bỏ tôi ở lại
Gió đi xa mãi rồi
Gió tung bờm, gió hát
Ngoài thảo nguyên xa xôi

Gió lồng trên biển vắng
Gió hun hút suốt chiều
Gió thổi dài cát trắng
Những cánh buồm quạnh hiu

Đừng bỏ tôi ở lại
Một mình trong căn phòng
Đêm mùa thu đóng cửa
Không gió và không trăng

Hãy quay về đi gió
Tôi vẫn đang đợi chờ
Nỗi lòng tôi - gió tỏ
Nhắn giúp người trong mơ

Nhưng gió đã đi rồi
Xa và xa xa mãi
Mặc mình tôi ở lại
Mùa thu với căn phòng
Không gió và không trăng
Chỉ mình tôi ở lại....
zst
Da Vàng
24-04-06, 09:39
Đừng bỏ tôi ở lại
Gió đi xa mãi rồi
Gió tung bờm, gió hát


cậu gió trông thế mà phũ nhể !
Kem
24-04-06, 21:34
Lâu lâu rồi đọc thơ tự dưng thấy mình lại mênh mang...Có bài thơ thấy hay hay mới đọc bây giờ chép tặng các ty..

CHẲNG LẼ (Trần Thế Tuyển)
Chẳng lẽ chỉ có thế
Em đi về cuối trời
Cùng mùa đông giá lạnh
Xao xác lá vàng rơi

Chẳng lẽ chỉ có thế
Phía ấy không mặt trời
Và không người chờ đợi
Hiu hắt, đêm chơi vơi

Chẳng lẽ chỉ có thế
Tình ta có vậy thôi
Như giấc mơ vời vợi
Ngọn gió nào lả lơi

Nếu ngày ấy phải đến
Mình chẳng trách đất trời
Thương trái tim nguội lạnh
Sóng thôi gầm biển khơi
Fox
28-04-06, 00:08
Hai versions của Em ơi, Hà Nội - Phố

Hay, da diết, giàu hình ảnh, cướp về tặng các ty chả nhân dịp gì cả!

Em ơi, Hà Nội - Phố

Ta còn em, mùi hoàng lan

Ta còn em, mùi hoa sũa

Ta còn em, căn gác nhỏ

Một ngôi sao

Một cửa sổ

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ

Ai đó chờ ai.

Tóc xo㠖 vai mềm…



Em ơi, Hà Nội - Phố!

Ta còn em, chùm hoa khô

Giàn thiên lý

Đôi guốc bỏ quên

Thềm hoang

Đã vỡ….



Ta còn em, cánh cửa sắt

Lâu ngày không mở

Nhà ai

Qua đó

Bâng khuâng nhở thuở học trò….



Em ơi,Hà Nội - Phố!

Ta còn em, ô Quan Chưởng

Mảng tường hoang

Màu đá rủ

Tiếng sáo đầu ngõ vu vơ

Màu xanh đen in hình khung cửa

Cô gái buồn đứng im

Gã Trương Chi nào ôm ghi ta

Hoá đá …..



Em ơi,Hà Nội - Phố !

Ta còn em, chuyến tàu khuya

Về muộn – qua cầu…

Châm lửa

Điếu thuốc cuối cùng

Xập xoè

Kỷ niệm

Đêm kinh kỳ

Một thuở xanh lơ….



Em ơi, Hà Nội - Phố !

Ta còn em, một Hàng Đào

Không bán đào

Một Hàng Bạc không còn thợ bạc

Đường Tràng Thi

Không chõng, không lều

Không ông nghè bái tổ

Vinh quy…



Ta còn em, đường lượn mái cong

Ngôi chùa cổ

Ai đó ngồi im dưới gốc đại già

Chợt quên

Ai kia bên đường đứng đợi

Chỉ là một thoáng bâng quơ

Ta còn em, một ngõ chụt bất ngờ.



Em ơi, Hà Nội - Phố!

Ta còn em, một mùa xuân

Đâu riêng ai có?

Cơm mưa rào đi nhanh qua phố

Những cánh tay trần trên cao khép cửa

Ta còn em, hơi gió se se

Làn mưa bụi

Cô gái băng qua đuờng

Bỗng gặp nắng hanh

Hồng đôi má



Ta còn em, chiếc lá bàng đầu tiên nhuốm đỏ

Một chút xanh hơn trời Hà Nội hôm qua

Ta còn em, cô hàng hoa

Gánh mùa thu qua cổng chợ

Những chùm hoa tím

Ngát

Mùa thu…



Em ơi, Hà Nội - Phố !

Ta còn em, màu xanh thời gian

Màu xám hư vô

Chợt nhoè

Chợt hiện

Chợt lung linh ngọn nến

Chợt mong manh dáng hình

Nhợt nhạt vàng son

Thật nhiều cay đắng….



Em ơi, Hà Nội - Phố !

Ta còn em cây bàng mồ côi

Mùa đông

Ta còn em, nóc phố mồ côi

Mùa đông

Ta còn em, mảnh trăng mồ côi

Mùa đông

Ta còn em, những bức tranh

Ghi một nỗi buồn

Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố

Bơ vơ không nhớ nổi con đường

Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha….



Em ơi, Hà Nội - Phố !

Ta còn em mùi hoàng lan

Ta còn em mùi hoa sữa

Ta còn em căn gác nhỏ

Một ngôi sao

Khung cửa sổ

Còn sót

Chùm phong lan

Những bông hoa vàng rực rỡ

…………

Ta còn em cây tây bán cầm

Bập bùng tình tự



2 nè:



Em ơi! Hà Nội - phố!
Ta còn em mùi hoàng lan
ta còn em hoa sữa
Tiếng giày gọi đường khuya
thang gác cọt kẹt thời gian
thân gỗ...

Ta còn em màu xanh thật đêm
ngôi sao lẻ
xào xạc chùm cây gió
chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
lá thư quên địa chỉ
quay về...

Ta còn em một gốc cây
một cột đèn
ai đó chờ ai?
tóc cắt ngang
xõa xõa bờ vai...

Ta còn em ngã ba nào?
chiếc khăn quàng tím đỏ,
khuôn mặt chưa quen
bỗng xôn xao nỗi nhớ!
góc phố ấy mở đầu
trang tình sử ! ...


Ta còn em con đường vắng
rì rào cơn lốc nhỏ
gót chân ai qua mùa lá đổ?
nhà thờ Cửa Bắc,
chiều tan lễ,
chuông nguyện còn mãi ngân nga...


Ta còn em khúc tự tình ca
đôi chim khuyên gọi nhau
trong bụi cỏ
đôi guốc bỏ quên bên ghế đá,
tiếng ve ra rả mùa hè...

Ta còn em đường cũ Cổ Ngư
la đà,
cành phượng vĩ.
hoàng hôn xa đến tự bao giờ,
nắng chiều phai trên sóng Tây Hồ
những bước chân tìm nhau
rất vội,
tiếng thì thầm sớm hôm buổi tối,
cuộc tình hờ
bỗng chốc
nghiêm trang...


Ta còn em đường lượn mái cong
ngôi chùa cũ,
tháng năm buồn lệch xô ngói âm dương
ai đó ngồi bên gốc đại,
chợt quên ai kia
đứng đợi bên đường.



Em ơi! Hà Nội - phố!
Ta còn em đám mây in bóng rồng bay
cổng đền Quan Thánh
cờ đuôi nheo ngũ sắc



Ta còn em dãy bia đá
nhân hình hội tụ
rêu phong gìn giữ nét tài hoa...

(...)
Ta còn em tiếng trống tan trường
áo thanh thiên điệp màu liễu rủ.
Đôi guốc cao mài mòn đại lộ,
một ngả nào lưu dấu gót tài hoa.
Ta còn em mãi mãi dáng kiêu sa
lặng lẽ theo em về phố ...

Ta còn em những ánh sao sa,
tia hồi quang
chớp chớp trên đường
toa xe điện cuối ngày,
áo bành tô cũ nát...
Lanh canh! Lanh canh!
tiếng hàng ngày hay hồi âm
thuở chiềng khua ?

Ta còn em ngọn đèn khuya
vùng sáng nhỏ
bà quán mải mê câu chuyện
nàng Kiều
rượu làng Vân lung linh men ngọt
mắt cô nàng lúng liếng, đong đưa
những chàng trai say suốt mùa ...

Ta còn em cánh cửa sắt
lâu ngày không mở.
nhà ai?
qua đó
bâng khuâng nhớ tuổi học trò

Còn em giàn thiên lý chết khô,
cỏ mọc hoang trong vườn nắng,
còn em tiếng guitar
bập bùng
tự sự
châm lửa điếu thuốc cuối cùng
xập xòa
kỷ niệm.
Đêm Kinh Kỳ thuở ấy,
xanh lơ ...

Ta còn em chiếc lá bàng đầu tiên
nhuộm đỏ
Cô gái gặp nắng hanh
chợt hồng đôi má

Cơn mưa nào đi nhanh qua phố
một chút xanh hơn
trời Hà nội hôm qua...

Ta còn em cô hàng hoa
gánh mùa thu
qua cổng chợ
những chùm hoa tím
ngát
mùa thu ...

Em ơi! Hà Nội - phố!
Ta còn em một màu xanh thời gian
chợt nhòe,
chợt hiện
chợt lung linh ngọn nến,
chợt mong manh
một dáng
một hình

Ta còn em một phút mê cuồng
người nghệ sĩ lang thang hè phố
bơ vơ
không nhớ nổi con đường.
ngay trước cổng nhà mẹ cha

Còn em một bóng chiều sa
những câu thơ, những bức tranh
đời đời
lỡ dở...

Em ơi! Hà Nội - phố!
Ta còn em những giọt sương
nhòa nhòa bóng điện
mặt nước Hồ Gươm
một đêm trở lạnh.
cánh nhạn chao nghiêng
chiều cuối,
giã từ...

Em ơi! Hà Nội - phố!
Ta còn em cánh tay trần
mở cửa
mùa Xuân trong khung:
giò phong lan
điệp vàng rực rỡ
từng cây khô óng ả sợi tơ hồng

Đường phố dài
chi chít chồi sinh
màu ước vọng in hình
xanh nõn lá...

Ta còn em,
Hà Nội - phố, em ơi!
Ta còn em,
Em ơi! Hà Nội, phố...
Kuzmin
29-04-06, 23:49
Cám ơn bạn Fox dã chịu khó gõ cả 2 version lên. Mình biết baì này như bản thứ 2 ở đây. Theo mình bản thứ 2 là bản thỏ. Bài này do Phan Vũ sáng tác từ những năm 70 về Hà nội. Về sau Phú Quang phổ nhạc, có sửa chữa một số câu cho phù hợp nhạc điệu. Có lẽ thế nên mơi có nhiều version.
Nemrac
29-04-06, 23:58
Trường ca

HÀ NỘI PHỐ

Gửi những người Hà Nội đi xa


Chương I

1.

Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em mùi hoàng lan,
Còn em hoa sữa.
Tiếng giày gọi đường khuya,
Thang gác cọt kẹt thời gian,
Thân gỗ ...

Ta còn em màu xanh thật đêm,
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió.
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ,
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...


2.

Ta còn em một gốc cây,
Một cột đèn,
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…

Ta còn em một ngã ba
Vội vã,
Chiếc khăn quàng tím đỏ
Thoáng qua.
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ…
Mỗi góc phố
Một trang tình sử…


3.

Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn mưa nhỏ.
Trên vòm cao
Đổ xuống chuông hồi.
Nhà thờ Cửa Bắc,
Tan chiều lễ
Kinh cầu còn mãi ngân nga…


4.

Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa.
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà.
Gã Trương Chi ôm ghita,
Từng đêm
Hóa đá…

Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu,
Một người nào lạc giữa sân ga...





Chương II

5.

Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em những hố sâu
Trước cửa,
Cơn mưa đầy,
Chiếc thuyền giấy lang thang
Không bến đỗ...

Ta còn em quả bóng lăn
Một mình trên sân cỏ.
Thằng bé thẫn thờ.
Tuổi thơ qua cuộc chơi
Vội vã...

Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó bâng khuâng
Nhớ tuổi học trò...


6.

Ta còn em giàn thiên lý,
Năm xưa
Thơm mùi hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm.
Những nụ hôn xanh ngắt trên cành...

Ta còn em chuỗi cười vừa dứt,
Nắng chiều vàng ngọn cỏ
Vườn hoang
Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ...

Ta còn em tiếng ghita
Bập bùng
Tự sự
Châm lửa điếu thuốc cuối cùng
Xập xoà
Ký niệm
Đêm kinh kỳ một thuở
Xanh lơ...


7.

Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
Già nua,
Đếm thời gian
Theo nhịp đong đưa.
Trước ngõ phố
Sót cây hoa gạo.
Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô...


8.
Ta còn em những ngọn đèn mờ.
Trên nóc phố,
Mùa trăng không tỏ.
Tiếng rao đêm
Lạc giọng
Thờ ơ...

Ta còn em bảy nốt cù cưa,
Lão Mozart hàng xóm
Từng đêm quên ngủ.
Cô gái mặc áo đỏ Venise
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Những mảnh vỡ trên thềm
Beethoven và Sonate Ánh Trăng
Nốt nhạc thiên tài bay lả tả,
Một kiếp người,
Một phím đàn long…


9.

Ta còn em khuya phố,
Mênh mông,
Vùng sáng nhỏ.
Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
Mắt cô nàng lúng liếng đong đưa,
Những chàng trai say suốt cả mùa…


10.

Ta còn em tiếng hàng ngày
Vang âm đường phố.
Tia hồ quang chớp xanh.
Toa xe điện cuối ngày,
Người soát vé
Áo bành tô cũ nát…

Lanh canh! Lanh canh!
Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ?
Bó gạo, mớ rau,
Mẹ về buổi chợ.
Lanh canh! Lanh canh!
Lá bánh, củ khoai,
Đàn con trên bến đợi
Cuối ngày…





Chương III

11.

Em ơi! Hà Nội phố
Ta còn em con đê lộng gió,
Dòng sông chảy mang theo hình phố,
Cô gái dựa lưng bên gốc me già.
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá…

Ta còn em một con tàu
Giã biệt bến sông.
Mảnh trăng vỡ
Tiễn người bỏ xứ.
Dãy phố buồn..
Nghìn năm mắt nhớ...


12.

Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
Đôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
Gã đầu trần đi ngược trời mưa...

Ta còn em con đường tên cũ
Cổ Ngư,
Cành phượng vĩ la đà.
Chiều phai nắng,
Bông hoa muộn in hình ngọn lửa...

Ta còn em chiếc lá rụng
Khởi đầu nguồn gió.
Lao xao con sóng biếc
Gió Tây Hồ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ?
Những bước chân tìm nhau
Rất vội,
Tiếng thì thầm sớm hôm buổi tối,
Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang...


13.

Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thoáng mùi sen nở muộn.
Gió Nhật Tân
Gợi
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai…


14.

Ta còn em chiếc lá bàng đầu tiên
Nhuộm đỏ.
Cô gái gặp nắng hanh
Chợt hồng đôi má.
Cơn mưa nào đi nhanh qua phố,
Một chút xanh hơn,
Trời Hà Nội hôm qua...

Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ.
Những chùm hoa tím
Ngát mùa thu...






Chương IV

15.

Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em một Hàng Đào,
Không bán đào.
Một Hàng Bạc,
Không còn thợ bạc.
Đường Trường Thi,
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy...

Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
Người đi xa trở về.
Căn nhà không biển số.
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
Ngày về phố cũ quên tên...


16.

Ta còn em chiếc xe hoa
Qua hàng liễu rũ,
Giỏ phong lan,
Điệp vàng rực rỡ.
Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
Những gót son dập dìu đại lộ.
Bờ môi ai đậm đỏ bích đào...

Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
Ngõ phố nào in dấu hài hoa... ?



17.

Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ.
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
Cuộc đời, có lẽ nào,
Là một thoáng bâng quơ...

Ta còn em những cuộc tình
Như một bài thơ.
Những nỗi đau gặm mòn phận số.
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ...


18.

Ta còn em đống kim ngân
Đổ đầy Hàng Mã.
Ngựa, xe, võng, lọng,
Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
Khi phố phường là miền loạn gió
Làm sao tìm được mớ tro than... ?


19.

Ta còn em nóc phố
Lô xô,
Màu ngói cũ
Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
Con đường đá lát bao niên kỷ ?
Qua sông nhớ mẹ tuổi già...


Chương V

20.

Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ.
Một thời thịnh,
Một thời suy,
Hưng vong lẽ thường.
Người qua đó,
Hững hờ bài học sử..

Ta còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ.
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
Bến nước nào đã neo thuyền ngự ?
Đám mây nào in bóng rồng bay ?...


21.

Ta còn em tháng chạp,
Những hàng cây óng ả sợi hồng
Tháng chạp,
Trên giường trải chiếu hoa
Tháng chạp,
Mùi hương dài theo phố.
Một tháng chạp
Mẹ
Nửa đêm thức
Hóa vàng…


Chương VI

22.

Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em năm cửa ô
Năm cửa gió
Cơn bão thường niên qua đó
Ba mươi sáu phố,
Bao nhiêu mảnh vỡ ?

Ta còn em một màu xanh thời gian.
Một màu xám hư vô,
Chợt nhòe,
Chợt hiện.
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh
Một dáng,
Một hình,
Nhợt nhạt vàng son,
Đậm đầy cay đắng…


23.

Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
Ô cửa ngẩn ngơ,
Ngôi nhà không người ở,
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…

Người nghệ sĩ lang thang
Hoài,
Trên phố,
Bơ vơ
Không nhớ nổi con đường.
Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha...


24.

Ta còn em những giọt sương,
Nhòe nhòe bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm,
Một đêm trở lạnh.
Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
Cánh nhạn chao nghiêng,
Chiều cuối
Người ra đi mang theo buốt giá,
Áo choàng không ấm thân gầy,
Cầm bằng như cánh chim bay…


Chương VII

25.

Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em cây bàng
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em nóc phố
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em mảnh trăng
Mồ côi mùa đông…


Phan Vũ,
Tháng Chạp năm 1972

Cảm ơn em Sơn Eros - B0 K14A ĐHKHTN - ĐHQGHN đã chép tay và gõ lại.
Kuzmin
30-04-06, 00:07
Đợi anh về
Ximonop

Em ơi đợi anh về
Đợi anh hoài em nhé
Mưa có rơi dầm dề
Ngày có dài lê thê
Em ơi em cứ đợi

Em ơi em cứ đợi
Dù ai nhớ thương ai
Chẳng mong có ngày mai
Dù mẹ già con dại
Hết mong anh trở lại
Dù bạn viếng hồn anh
Yên nghỉ nấm mồ xanh
Nâng chén tình dốc cạn
thì em ơi mặc bạn
Đợi anh hoài em nghe
Tin rằng anh sắp về

Đợi anh, anh lại về
Trông chết cười ngạo nghễ
Ai ngày xưa rơi lệ
Hẳn cho sự tình cờ
Nào có biết bao giờ
Bời vì em ước vọng
Bởi vì em trông ngóng
tan giặc bước đường quê
Anh của em lại về

Vì sao anh chẳng chết
Nào bao giờ ai biết
Có gì đâu em ơi
Bởi vì không ai người
Biết như em chờ đợi
Tố Hữu dịch
Mime
30-04-06, 00:19
Đợi anh về
Ximonop
Vì sao anh chẳng chết
Nào bao giờ ai biết
Có gì đâu em ơi
Bởi vì không ai người
Biết như em chờ đợi

Tố Hữu dịch

Bài này hay nhỉ, nhưng tớ nhớ đã từng đọc về hoàn cảnh ra đời của bài này. Bi đát và không đẹp đẽ long lanh (thực ra là khác hẳn) cái mình đọc và tưởng tượng.

Nhiều khi thế đấy.
Mime
30-04-06, 00:26
-by Z-

Sáng hồng bên bếp lửa
Nước réo rắc sôi tràn
Ta lặng nhìn qua cửa
Cơn gió nào đi ngang ?

Mang hơi xuân về đấy
Thấy trong ngần giọt sương
Hương cau bay thơm dậy
Mây dừng chân hỏi đường.

Dường như mây ngang cửa
Ghé thơm nửa ngụm trà
Hương theo quãng đường xa
Đón nắng mai buổi sớm
Tiếng chim nào hót rộn
Xôn xao quanh chổ ngồi
Gió xuân đùa bóng trôi
Thổi dài bên thềm vắng

Sân ngòai kia im ắng
Tâm trong hỏi có an?
Nhấp trà xanh lẳng lặng
Hư không ta uống tràn.
Mr Bin
30-04-06, 00:28
Hải đăng Xít-ta-lin khi đọc bài Đợi anh về đã nói đùa 1 câu : bài thơ này chỉ nên in 2 bản, 1 bản cho Xi-mô-nốp, 1 bản cho vợ của anh ta ;)
Xi-mô-nốp còn có mấy câu thơ này viết cho vợ mà mình cũng rất thích:

Anh ở đây chẳng tâm sự cùng ai
Và ít nhắc tên em thành tiếng
Nhưng ngay cả khi anh không hề nói
Im lặng này cũng hướng hết về em
Lạc Hoa
02-05-06, 16:42
Sao các bác toàn quên không đánh dấu câu/khổ thơ mình thích nhỉ?

Có mấy câu này em rất thích, hồi xưa một chị bạn post lên. Đến giờ gúc mấy phát liền toàn ra các version khác hẳn

Bởi chưa bao giờ em nói
Với anh về một khoảng trời
Có một vì sao bé xíu
Sáng riêng cho một người thôi..

hoặc bài Tâm hồn. Hồi xưa tặng cho ngừi iu đầu tiên trên Nét :">

Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm về với em
Như một dòng sông nhỏ
Như một ánh sao đêm.

Đâu chỉ có mùa xuân
Mới vàng hoa rực rỡ
Đâu chỉ riêng mặt trời
Xua tan đi giông tố.

Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm về với em
Lòng anh còn bóng đêm
Em sẽ làm tia sáng.

Vườn nhà em đầy hoa
Hương thơm và trái ngọt
Mái nhà em dịu mát
Đằm thắm và bao dung.

Mặt đất còn gai chông
Bầu trời còn mưa gió
Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm về với em.
gió
03-05-06, 14:32
Nghe cam chịu nhở, Bao giờ anh đau khổ, Hãy tìm về với em.. Thế nhỡ phải thằng chả bao giờ đau khổ thì nhịn à?

Mình đoán ai thích khổ thơ này phải là người, thế nào nhỉ, rất nhân hậu.
HTA
03-05-06, 20:05
Núi đôi


Bảy năm về trước, em mười bảy
Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng
Xuân Dục, Ðoài Ðông hai cánh lúa
Bữa thì em tới, bữa anh sang

Lối ta đi giữa hai sườn núi
Ðôi ngọn nên làng gọi núi Ðôi
Em vẫn đùa anh: sao khéo thế
Núi chồng núi vợ đứng song đôi!

Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
Mới ngỏ lời thôi, đành lỗi hẹn
Ðâu ngờ từ đó bặt tin nhau.

Anh vào bộ đội, lên Ðông Bắc
Chiến đấu quên mình năm lại năm
Mấy bận dân công về lại hỏi
Ai người Xuân Dục, núi Ðôi chăng?

Anh nghĩ, quê ta giặc chiếm rồi
Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
Mỗi tin súng nổ vành đai địch
Sương trắng người đi lại nhớ người.

Ðồng đội có nhau thường nhắc nhở
Trung du làng nước vẫn chờ trông
Núi Ðôi bốt dựng kề ba xóm
Em vẫn đi về những bến sông?

Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
Lệnh trên ngừng bắn, anh về xuôi
Hành quân qua tắt đường sang huyện
Anh ghé thăm nhà, thăm núi Ðôi.

Mới tới đầu ao, tin sét đánh
Giặt giết em rồi, dưới gốc thông
Giữa đêm bộ đội vây đồn Thửa
Em sống trung thành, hết thủy chung!

Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông bờ có con đường quen.
Nắng lụi bổng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em!

Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo:
Em còn trẻ lắm, nhất làng trong;
Mấy năm cô ấy làm du kích
Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?

Từ núi qua thôn, dường nghẽn lối
Xuân Dục, Ðoài Ðông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao, nhà đổ chái
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay

Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
Nứa gianh nửa mái lều che tạm
Sương nắng khuây dần chuyện xót đau.

Anh nghe có tiếng người qua chợ:
Ta gắng: mùa sau lúa sẽ nhiều
Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu!

Nhưng núi còn kia, anh vẫn nhớ.
Oán thù còn đó, anh còn đây
ở đâu cô gái làng Xuân Dục
Ðã chết vì dân giữa đất này!

Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi: em đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm

Vũ Cao
LeGrill
04-05-06, 14:13
Mới tới đầu ao, tin sét đánh
Giặt giết em rồi, dưới gốc thông
Giữa đêm bộ đội vây đồn Thửa
Em sống trung thành, hết thủy chung!
Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông bờ có con đường quen.
Nắng lụi bổng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em!



Vũ Cao

Seo cứ thấy câu trên nó làm seo ý????
Hồ Minh Trí
04-05-06, 14:53
Núi đôi

Bảy năm về trước, em mười tám
Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng
Sư Phạm, Bách Khoa mình kết nghĩa
Bữa thì em tới, bữa anh sang

Ngực em thấp thoáng đôi ngọn núi
Mới nhú nên anh gọi đồi đôi
Em vẫn mắng anh: "Sao tục thế!
Chỉ dăm năm nữa sẽ núi đôi

Bỗng đến kỳ thi anh bận rộn
Còng lưng đồ án vẽ như trâu
Mới ngỏ lời thôi, đành lỗi hẹn
Ðâu ngờ từ đó bặt tin nhau.

...
hat.tieu
04-05-06, 15:27
Seo cứ thấy câu trên nó làm seo ý????

Cấu đấy chắc là chết thủy chung :D
xeko
04-05-06, 21:22
Tâm cảm
Anh đừng đến khi em đang quá vui
Bởi phút ấy em là ngưởi hào phóng
Em có thể cho đi những gì thiêng liêng nhất

Để rồi ôm hận một đời...

Lúc em buồn cũng đừng đến anh ơi!
Mọi cửa ngõ tâm tư khép mình trong câm lặng
Thì cứ mặc anh đừng nhìn lo lắng
Phiền muộn nào rồi cũng sẽ nguôi đi

Như bóng mây đổi sắc bất kỳ
Anh đừng đến đợi ngày em yên tĩnh
Dập dồn bước chân hun hút tầm ánh mắt
Em vẫn em xa lắc một khoảng trời
Nhưng sẽ đến ngày
có thể chẳng vì ai,
Em hóa mình trong mưa bão dữ dội
vắt cùng kiệt những giọt đời hoang dại
Trắng tay rồi
anh có tới cùng em?

Lê Trúc Anh
happyforever
09-05-06, 12:07
Có ai thích thơ Tago ko nhỉ? Mình cực thích bài này nhé
28
Đôi mắt băn khoăn của em buồn,
Đôi mắt em muốn nhìn vào tâm tưởng của anh.
Như trăng kia muốn vào sâu biển cả
Anh đã để cuộc đời anh trần trụi dưới mắt em,
Anh ko giấu em một điều gì
Chính vì thế mà em ko biết gì tất cả về anh
Nếu đời anh chỉ là viên ngọc,
anh sẽ đập nó ra làm trăm mảnh
và xâu thành một chuỗi
quàng vào cổ em
Nếu đời anh chỉ là một đóa hoa
tròn trịa, dịu dàng và bé bỏng
anh sẽ hái nó ra để đặt lên mái tóc em
Nhưng em ơi, đời anh là một tái tim
Nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó,
Em là nữ hoàng của vương quốc đó,
Ấy thế mà em có biết gì biên giới của nó đâu
Nếu trái tim anh chỉ là một phút giây lạc thú,
Nó sẽ nở ra thành một nụ cười nhẹ nhõm,
Và em sẽ thấu suốt rất nhanh
Nếu trái tim anh chỉ là khổ đau
Nó sẽ tan ra thành lệ trong
Và lặng im phản chiếu nỗi niềm u ẩn
Nhưng em ơi, trái tim anh lại là tình yêu.
Nỗi vui sướng khổ đau của nó là vô biên
Những đòi hỏi và sự giàu sang của nó là trường cửu.
Trái tim anh cũng ở gần em như chính đời em vậy.
Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu.

Bài thơ được học từ thời phổ thông mà đến tận bây giờ mình vẫn nhớ, càng về sau càng thấm thía.
happyforever
09-05-06, 12:51
Á! Có ai biết đoạn này trong bài thơ nào? tác giả là ai ko? Mình ấn tượng mỗi một đoạn này:
" Giá mà chết đi một lúc
tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
và xem thử mình sẽ cười hay khóc
làm ma có sướng hơn làm người?"
Leopon
09-05-06, 14:21
Mình thích đoạn này,

Anh có muốn đi cùng em
Hãy nhảy lên lưng ngựa
Xuyên qua gió mưa
Ta sẽ làm bạn đồng hành của nhau

Hãy bỏ lại đằng sau
Tất cả những hành lý cồng kềnh nặng nhọc
Đời phiêu du ngang dọc
Có cần chi những vật dụng nhỏ nhoi

Ta sẽ cùng nhau rong ruổi giữa cuộc đời
Chỉ dừng chân khi thấy lòng than thản
Hạnh phúc chỉ là những điều đơn giản
Buổi tối mùa đông bên bếp lửa hồng
Dĩ vãng buồn đau chỉ là những cơn dông
Đã xa lắm bên ngoài khung cửa sổ
Con tuấn mã vùi mình trong máng cỏ
Mơ ngày mai đủng đỉnh dạo trên đồi

Ta nhìn nhau xao xuyến bồi hồi
Bình yên quá! Nhưng điều này có thật
Bụi đường xa cuộc hành trình mệt nhọc
Sẽ tan ra như vụn tuyết dưới mặt trời
Sẽ tan ra khi ly rượu kề môi
Khi mái đầu em chọn vai anh làm gối
Ta bên nhau đón chờ một ngày mới
Ánh bình minh đang rạng phía chân trời

Và em sẽ hát bài ca về một thời
Về anh và em - những kẻ rong chơi
Phiêu du khắp chốn mà không cần hành lý
Chỉ giữ niềm tin trọn vẹn ở bên mình


Chỉ thích đoạn in đậm thôi, còn không thích lắm đoạn diễn giải dài dòng. Lại nghĩ đến lời một hải đăng nào đó đã nói, đàn bà cô độc nhìn đâu cũng thấy cơ duyên, Chí phải
Mime
13-05-06, 21:49
Lòng sẽ rộng thêm
Bình yên sẽ tự tìm được nơi trú ngụ
Chờ niềm vui bằng niềm vui cũ
Đón nỗi buồn bằng một cái mím môi
Huyền Trang
13-05-06, 22:59
Nhân có chú Hạnh ohúc mãi mãi hỏi, bốt mịa nó cả chùm của Nguyễn Thế Hoàng Linh cho nó máu

Sinh năm 1982, Linh là một sinh viên bỗng nhiên tự bỏ học ở năm thứ ba. Lên giảng đường không sao tập trung được. Cả nghìn bài thơ chen chúc trong đầu đòi được trút ra trang giấy.

"Thơ Linh làm cho người đọc tin. Tin rằng anh chân thành và trong trẻo. Tin rằng anh không màu mè phù phiếm. Đó là thứ thơ làm thuốc thử cho những gì sặc sỡ xoắn vặn hình thức và câu chữ, hoặc giả vờ khệnh khạng cụ non" - nhà văn Hồ Anh Thái nói về Linh.

Chùm này do Hồ Anh Thái tuyển chọn.

Trong đục

“đời không đục
đời không trong”
tôi ở giữa dòng cũng biết vậy thôi

đời tôi là của đời tôi
đời tôi là của đất trời của ai?

đời tôi không ngắn không dài
đời tôi không đậm không phai dễ dàng
đời tôi ngọn cỏ úa vàng
sẽ xanh trở lại nếu nàng là mưa
đời tôi là một buổi trưa
sẽ trong dịu nắng nếu chưa phải cuồng

tôi không làm ngọn gió suông
ấm lòng bao kẻ à uông tháng ngày
tôi không làm rượu để say
chỉ xin làm lệ để bay bớt buồn
là dao hơ lửa trị thương
là phanh trên những con đường thẳng

***

Rơi 2

trong giấc ngủ trong đêm nào ai thấy
có tiếng chuông thánh thót của linh hồn
trên quầng mắt đã hiu hiu khép
đã vô tình rực rỡ ánh hoàng hôn…

tôi vẫn thấy anh nằm im ở đó
không đớn đau mà cũng chẳng yên bình
linh hồn anh chỉ một mình anh hiểu
khi cười môi trong ấy rất xinh…

rồi ngày mai tự nhiên anh tỉnh giấc
như người ta đem buôn bán cuộc đời
tôi nhặt được một linh hồn thoi thóp
mà chẳng ai thừa nhận đã đánh rơi…

***

Yêu em như

yêu em như hoa dại
mọc hoang trên ngói sờn
nằm thơm trong từng cánh
mà yên lòng cô đơn
đêm qua mưa rào ấy
gột rửa cho ngói hồng
hoa mong manh vụn vỡ
biết tôi giờ đâu không

***

Lặng im thì cũng vừa tàn mùa đông

tôi hỏi một không tám không
chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
chị tổng đài giọng nhu mì
à nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều
hình như là bạn đang yêu?
không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
hình như là bạn đang điên?
vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han

...

xong xuôi hết bốn chín ngàn

***

Lén

tình cảm anh dành cho em là cái người ta vẫn gọi nôm na là nhớ
nó khiến anh nôn nao những cảm xúc đại loại như buồn
trong vài khoảnh khắc thời gian có vẻ ngừng di động
và mỗi ngày nó dường như xảy đến nhiều hơn

trong trạng thái tâm hồn nói chung không thể coi là ổn
những nụ cười thiếu vắng và rõ ràng đã méo mó chỏng trơ
nỗi nhớ đến khiến anh quên phải ngủ
lúc ăn cơm, tiếng xoong nồi đũa bát lại vô tình gợi những vần thơ

cho đến một ngày, nỗi nhớ chuyển sang một cấp độ cao hơn là đã thầm yêu
thật ra thì trước đây anh vẫn tưởng nhầm là nỗi cảm
đã trăm ngàn lần anh muốn gọi thành tên nhưng anh không dám
để bây giờ anh cũng chỉ trộm thầm thì:
anh yêu em

***

Lẽ giản đơn

đã bao giờ em bóc lịch
thấy qua vô nghĩa một ngày
rồi em ghi vào nhật ký:
...ngày mai như ngày hôm nay...

đã bao giờ em hoảng hốt
khi mình bất lực trước mình
và em thấy trong đôi mắt
có gì ứa ra
vô hình

nếu có xin em đừng sợ
thật ra là rất bình thường
tất cả chúng ta đều thế
mỗi khi cần được yêu thương

***

Gía mà được chết đi một lúc

giá mà được chết đi một lúc
chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
lên thiên đường sợ chả gặp ai

giá mà được chết đi một lúc
tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
và xem thử mình sẽ cười hay khóc
làm ma có sướng hơn làm người?
giá mà được chết đi một lúc
nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
nếu người ta tống ngay vào nhà xác
cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao

***

Ngửi

tôi ngửi thấy mùi thịt chó
khi vào bếp thấy củ riềng
ngửi thấy mùi thời gian rữa
khi dần mất những thiêng liêng

tôi ngửi thấy mùi ai khóc
khi vô tình nhìn vào gương
ngửi thấy mùi tương lai chín
khi gieo máu xuống con đường

tôi ngửi thấy mùi ánh sáng
khi vò khe khẽ đêm thâu
ngửi thấy mùi mâu thuẫn đắng
khi tôi và tôi khác màu

tôi ngửi thấy mùi tiềm thức
khi không còn thấy mùi gì
nó ứa mùi em thật khẽ
cho dù em đã ra đi…

***

Tặng em

tặng em chiếc lá sắp vàng
tôi đà đánh dấu trên hàng cây xanh
tặng em chút ít lòng lành
tôi bao năm tháng để dành không tiêu

tặng em một sợi dây diều
giữ hồn tôi khỏi đánh liều lên mây
còn gì để tặng em đây?
nghĩ nhanh kẻo lá trên cây sắp vàng…

***

Nhưng mà

mỗi khi bị đời bắt nạt
tôi về tôi mách với thơ
thơ bảo thế mà cũng mách
đánh cho trận nữa bây giờ

vừa nói thơ vừa âu yếm
vuốt ve vết xước não non
thơ xót xa tôi như thể
chính thơ vừa bị ăn đòn

cậy thơ kệ đời bắt nạt
em không đến bắt nạt tôi
thơ bảo thế thì phải mách
nhưng mà tôi chán thơ rồi

***

Ba điều ước

tôi ước
mình
hồn nhiên như đứa trẻ ba tuổi
chín chắn như người còn ba năm
cuối cuộc đời

ai cũng ước như tôi

Nguyễn Thế Hoàng Linh
xeko
14-05-06, 02:30
chị ơi hay quá.Có sách xuất bản không ah?Chị bảo em đi mua cái nhẩy:)
xeko
14-05-06, 02:44
Thỉnh Chúa

Nguyễn Thị Hồng

Chúa ơi!
Trái tim con ngon lành lắm chúa
Nó biết dịu mềm khi chạm có non tơ
Sao chúa nỡ bắt nó đêm thử thách
Những khổ đau tận cùng bây h.

Chúa nỡ cho nó thấy cái ngày mùa hạ
Rồi lại giam trong cái u ám mùa đông
Để suốt đời nó dày vò trong nỗi nhớ
Cái ánh vàng óng xa xăm

Trái tim con đâu cần nhiều lắm
Nó lánh xa địa vị danh quyền
Những hoàng nhoáng lớn lao chẳng hám
Nó chỉ khát một ánh mắt dịu êm.
Mime
14-05-06, 03:30
Nguyễn Thị Hồng nhé

Lời tượng nhà mồ

Ơ cái hồn
mình biết nhau mấy đời rồi
để kiếp đời này dù thoáng như giấc mộng
mình đã bỏ đi mà ta còn sống
nên ta hóa tượng bên mồ
trong bóng chiều trầm tư...

Ta không nghe nữa tiếng chiêng cồng đêm hội
không thấy nữa ngọn lửa hồng chiều tới
vầng trăng vàng hoang dại đêm nào
và vòm trời đầy sao
đã tắt!

Ta đặt lên nhà mồ của mình quả bầu
để chiều chiều mình lại xuống dòng xanh gùi nước
ta đặt lên nhà mồ của mình ché lớn
đêm đêm ta cùng m'nhum
cho núi rừng chung chiêng

Ơ cái hồn
ché lớn ché nhỏ ta đã khiêng ra đây
bầu lớn bầu nhỏ ta đã gùi ra đây
ta ra đây nốt
nơi góc rừng hoang vu
hồn ta hoá tượng bên mồ
trong bóng chiều tâm tư...

Ơ cái hồn!
cuộc đời thì ngắn mà tình ta dài
làm sao sống được khi mình lẻ loi
dưới ba tấc đất hồn mình đơn côi
trên ba tấc đất hồn ta đơn côi
cồng đâu còn vang khi mình đơn côi
nếp đâu còn thơm khi mình đơn côi
ta ra đây cùng mình để không lẻ đôi
hồn ta hoá tượng bên mồ
trong bóng chiều trầm tư

Hồn ta hoá tượng bên mồ
trong bóng chiều trầm tư....
Mr Bin
14-05-06, 21:21
Lại Nguyễn Thị Hồng nữa nhé, cũng Tây Nguyên nữa nhé (tớ có khơ khớ thơ Nguyễn Thị Hồng, hị hị)


BÌNH DỊ

http://i10.photobucket.com/albums/a138/mrbintnxm/tnxm/gaitn.gif

Em nguyên sơ như đất
em nguyên sơ như cây
em nguyên sơ như nắng
như gió cao nguyên này

Một mầu da của đất
một cái nhìn của cây
một tâm hồn của nắng
của gió cao nguyên này

Giặc đến đất rung chuyển
thành miệng núi lửa phun
giặc đến cây tự biến
thành muôn ngàn mũi tên
giặc đến nắng và gió
là lũy thành lòng em

Hết giặc rồi em gái
lại trở về chính mình
lại nguyên sơ như đất
lại nguyên sơ như cây
lại nguyên sơ như nắng
như gió cao nguyên này

Em tự quên chính mình
những phút thành dũng sĩ
như núi rừng tự quên
những phút thành chiến lũy
lại trở về nguyên sơ
cái mầu xanh bình dị.
hohuong
16-05-06, 12:51
Những bài thơ viết về buổi chiều
Có lá rụng, hoàng hôn và nỗi nhớ
Ngôi sao tím mờ rung trên kính cửa
Móng chim trời xé rạn những bờ mây.

Em để lại cho tôi một chút của ánh ngày
Trên trang sách mờ run dăm bóng chữ
Thơ không thể cứ réo tràn như cỏ
Xanh tột cùng, xanh tới mức lãng quên
Dưới những hạt cát đen, dưới đại ngàn lặng lẽ.

Những bài thơ viết về buổi chiều
Không ai đọc đâu
Ngọn khói bay và bóng con tàu
Ta chợt hiểu chỉ có ta là khổ
Những gì không đáng nhớ
Ta chưa bao giờ dám quên.

Đọc bài thơ này cứ thấy nhớ mình cái thời còn mơ mộng, lúc nào cũng thấy nhớ, nhưng không thật hiểu là nhớ cái gì, ở HN mùa hè thì nhớ HN mùa thu...
hohuong
16-05-06, 13:03
à, tình cờ nghe được mấy câu này, thích quá nhưng ko biet xuất xứ là từ đâu, của ai:
Em Playcu
Má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều
Quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt
Và mắt em ướt
Nên em mềm như
Mây chiều trong...

Cứ mỗi lần lên các vùng cao, vào buổi tối trời se se lạnh, mây và sương chạm khe khẽ vào da thịt là lại nhớ mấy câu này, thấy có cái gì đó rất ngọt ngào, êm ái, và tình tứ nữa.
Cavenui
16-05-06, 13:47
Bài thơ này tên là "Còn một chút gì để nhớ", của Vũ Hữu Định, một nhà thơ miền nam trước 75. Bài thơ đã được Phạm Duy phổ nhạc.
Vũ Hữu Định chết năm 81, nghe nói là say rượu ngã từ trên gác xuống.
Nhiều năm sau khi ông chết, bạn bè mới in 1 tập thơ duy nhất của Vũ Hữu Định, ở NXB Trẻ.
hohuong
16-05-06, 20:59
bác quả là thổ dân miền núi, chắc bác cũng xinh đẹp như (các) cô cave phố núi trong bài thơ này :icon_razz
happyforever
17-05-06, 12:35
Cảm ơn bác Huyền Trang nhiều lắm nha, yêu thế không biết.
Em bác cũng muốn hỏi như Xeko ấy, Hoàng Linh có in sách chưa vậy bác em?
Huyền Trang
17-05-06, 18:58
Sách in của ku Linh thì chỉ biết có Chuyện của thiên tài, còn thơ in chưa thì chịu không có manh mối gì.

Cái đoạn ăn cướp về kia là ở trên báo Tuổi rẻ thôi:

http://www.thanhnienxame.net/showthread.php?t=2955&page=9&pp=20
Sang Trang
19-05-06, 13:46
chị ơi hay quá.Có sách xuất bản không ah?Chị bảo em đi mua cái nhẩy:)


Chuẩn bị ra "lò" rùi. Nhà Đông A làm.
Mime
20-05-06, 00:02
Em Về Trong Mùa Xa Vắng
Nguyễn Thế Hoàng Linh


Em về trong mùa xa vắng
Nắng run rẩy mãi khung trời
Đổ lên môi cười chênh chếch
Một làn hơi lạnh lả lơi

Em về trong mùa xa vắng
Như con chim én lạc đường
Tôi ước mình là pho tượng
Nằm trong vòm cánh du dương

Em về trong mùa xa vắng
Nhỏ nhoi như hạt bụi hồng
Tôi ước mình là chiếc lá
Hứng em kẻo sóng rợp sông

Em về trong mùa xa vắng
Trái cam chẳng ửng nổi vàng
Không cay và không thấy đắng
Chỉ như tôi lúc lang thang
Mime
20-05-06, 00:03
bài này rất ngây thơ

AI CƯỜI MÀ XINH THẾ - NTHLinh

ai cười mà xinh thế
cho lá úa quên tàn
trái sầu đương lơ lửng
bay lên trời
vỡ tan

ai cười mà xinh thế
mưa đứng sững lưng trời
nắng từ đâu bước lại
tựa vào mưa bồi hồi
Mime
20-05-06, 00:03
tớ thích đoạn này

giá tình yêu save được
error thì load lại chẳng bận lòng
giá tình yêu delete được
chán
hắt xì một cái
thế là xong
Mime
20-05-06, 00:24
Tớ rất thích bài lãng du ca Leopon post.


Ta kệ mẹ cuộc đời
Chỉ riêng chúng mình thôi

:)
dantruong
23-05-06, 09:31
Em về điểm phấn tô son lại
Ngạo với nhân gian một nét cười

hehe, câu này em thích, nhưng chẳng nhớ của ai và trong bài nào
hình như là câu này sai hay sao ấy
tôi nhớ không nhầm là
Người về cởi áo lau son phấn
Bỏ hết vinh hoa lẫn bụi trần
dantruong
23-05-06, 09:51
Em cũng xin làm phát. Bài thơ này của Hữu Loan. Sau khi sáng tác bài thơ này thì Hữu Loa từ một trung tá quân đội trở thành một tên kéo xe bò chở phân ở cầu Hàm Rồng
Màu tím hoa sim

Nàng có 3 người anh đi bộ đội
Những em nàng có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh.
Tôi người vệ quốc quân xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái

Ngày hợp hôn em không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
Đôi giày đinh bết bùn đất hành quân

Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa nhớ về ái ngại
Sợ khi mình đi mãi
Sợ khi mình không về
Thì thương người vợ chờ bé bỏng chiều quê

Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người gái nhỏ hậu phương
Tôi về không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh
Ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
Không được nghe em nói
Không được nhìn nhau một lần

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
Áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa một mình
Đèn khuya
bóng nhỏ
Ngồi vá cho chồng
tấm áo
ngày xưa

Một buổi chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
Được tin em gái mất
Trước tin em lấy chồng
Gió thu về gờn gợn nước sông
Đứa em gái lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị

Khi gió thu về cỏ vàng chân mộ chí
Chiều hành quân qua những đồi hoa sim
Những đồi sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm mẹ già chưa khâu
Phuongdong
23-05-06, 10:40
Đến nay, "Màu tím hoa sim" được xem là một trong những bài thơ tình hay nhất của thế kỷ 20 và là bài thơ đầu tiên được mua bản quyền bởi một doanh nghiệp với giá 100 triệu đồng. Nhưng quanh sự kiện này, cũng không ít độc giả còn thắc mắc về bản cũ và bản mới chỉnh sửa sau này của bài thơ.

Nhà thơ Hữu Loan tên thật Nguyễn Hữu Loan, sinh năm 1916. Quê gốc của ông - cũng là nơi ông đang ở hiện nay - là huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Ông tham gia Việt Minh từ trước Cách mạng Tháng Tám.

Hữu Loan làm thơ không nhiều nhưng ông có những bài được nhiều người thuộc, ghi lại tâm tư của con người trong thời kháng chiến như Màu tím hoa sim, Đèo Cả, Những làng đi qua...

Màu tím hoa sim viết cách đây hơn nửa thế kỷ, là những cảm xúc tức thời sau một biến cố sâu sắc xảy ra trong đời ông. Thời kháng chiến, ông kết hôn với người vợ trẻ xinh đẹp vốn là học trò cũ. Hai người sống với nhau chỉ hai tuần rồi ông phải trở về đơn vị. Ba tháng sau, ông nhận được tin vợ mất vì bị nước cuốn. Lúc ấy vợ ông mới 16 tuổi...

Tại Sài Gòn, trước năm 1975, giới văn nghệ sĩ cũng như đông đảo bạn đọc yêu thích thơ nhạc đều rất quen thuộc với bài Màu tím hoa sim của nhà thơ Hữu Loan. Tuy bấy giờ tác giả đang sống ngoài Bắc, nhưng tác phẩm ấy đã chiếm một chỗ đứng trong lòng người yêu thơ miền Nam. Bài thơ được giới thiệu không những qua sách báo, mà còn được phổ nhạc, hát rộng rãi trên đài phát thanh, các buổi trình diễn văn nghệ trên sân khấu đương thời, nhất là vào những năm thập niên 60 của thế kỷ 20. Bản Màu tím hoa sim thời ấy ngắn hơn bản tác giả công bố sau này. Nghĩa là dừng lại, chấm hết ở mấy câu: "Tôi hát trong màu hoa. Áo anh sứt chỉ đường tà. Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu" chứ không có thêm “Tôi ví vọng về đâu. Tôi với vọng về đâu. Áo anh nát chỉ dù lâu...” ở cuối bài như sau này.

So với bản Màu tím hoa sim "nay" thì bản "xưa" tuy ngắn hơn nhưng ý thơ đi rất trọn nghĩa, trọn tình, không trúc trắc, không khiến người đọc phải dừng lại suy nghĩ. Nhà thơ có quyền sửa thơ của mình, hoặc thêm vào những đoạn mới. Song về phía những độc giả đã cảm nhận, yêu thích, hoặc có những kỷ niệm gắn bó với Màu tím hoa sim theo bản cũ thì khó "làm quen" với những đoạn mới, chữ mới, với hơi thơ có vẻ xa lạ với bài thơ từng biết. Do vậy, một số độc giả đã tỏ ra tâm đắc với bài Màu tím hoa sim trước kia. Nhưng dù Màu tím hoa sim bản "xưa" hay "nay" vẫn chỉ để viết về một người, một mối tình.

Đó là người vợ trẻ Đỗ Thị Lệ Ninh đã mất sau ngày cưới không lâu vì chết đuối. Các anh của “nàng”, theo tài liệu của Hàn Anh Trúc là 3 người có thực ở chiến trường Đông Bắc. Đó là Đỗ Lê Khôi - tiểu đoàn trưởng hy sinh trên đồi Him Lam, Đỗ Lê Nguyên nay là Trung tướng Phạm Hồng Cư và Đỗ Lê Khang - nguyên Thường vụ Trung ương Đoàn. Hữu Loan kể và Hàn Anh Trúc ghi lại trong một cuốn biên khảo văn học rằng, bố vợ ông trước kia làm thanh tra nông lâm ở Sài Gòn nên “vợ mình sinh ở trong ấy, quen gọi mẹ bằng má”, bài thơ mới có câu “má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối”. Hàn Anh Trúc viết là Hữu Loan sáng tác bài thơ ngay tại mộ người vợ trẻ, rồi: "ghi vào chiếc quạt giấy để lại nhà một người bạn ở Thanh Hóa. Bạn anh đã chép lại và chuyền tay nhau suốt những năm chiến tranh". Điều đó đã được chính nhà thơ Hữu Loan xác nhận.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=59258&ChannelID=10
Why & Why not?
23-05-06, 10:46
Màu tím hoa sim

Nàng có 3 người anh đi bộ đội
Nhưng em nàng có đứa chưa biết nói
Tóc nàng xanh xanh.
Ngắn chưa đầy búi

Tôi người vệ quốc quân xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn nàng không may áo cưới
Tôi mặc đồ quân nhân
Đôi giày đinh bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
Bên anh chồng độc đáo.

Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa nhớ về ái ngại
Thời chiến chinh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
Thì thương người vợ chờ bé bỏng chiều quê

Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người gái nhỏ hậu phương
Tôi về không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh
Ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
Không được nghe nhau nói
Chẳng được nhìn nhau một lần.

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
Áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
Đèn khuya bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng
tấm áo
ngày xưa

Một chiều rừng mưa
Ba người anh từ chiến trường Đông Bắc
Được tin em gái mất
Trước tin em lấy chồng.

Khi gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Bầy em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
Cỏ vàng chân mộ chí.

Chiều hành quân qua những đồi hoa sim
Những đồi sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang tím biệt
Nhìn áo rách vai tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm mẹ già chưa khâu.

P/s: Thế này mới chuẩn thì phải. Và bài này bị đập nặng nhất do câu :Thời chiến chinh mấy người đi trở lại".

Bác em! Lê Đỗ Thị Ninh, không phải Đỗ Thị Lệ Ninh, lẫn sang ông Lễ Ninh nhà mình mất. Hị hị!
Cavenui
23-05-06, 11:03
Vì bài Màu tím hoa sim mà bác Hữu Loan bị gọi là "anh bộ đội thút thít".

Bài này ở miền Nam được nhiều người phổ nhạc, có người để lời hát khá trung thành với lời thơ như ông Phạm Duy, có người phăng nhiều, như ông gì viết bài Những đồi hoa sim ơi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt.... Bài sau nghe mất mát hơn, thê lương hơn.
dantruong
24-05-06, 18:41
Vì bài Màu tím hoa sim mà bác Hữu Loan bị gọi là "anh bộ đội thút thít".

Bài này ở miền Nam được nhiều người phổ nhạc, có người để lời hát khá trung thành với lời thơ như ông Phạm Duy, có người phăng nhiều, như ông gì viết bài Những đồi hoa sim ơi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt.... Bài sau nghe mất mát hơn, thê lương hơn.
Bài thơ này được phổ nhạc rất nhiều, và em có cảm giác bài hát thành công nhất hay nhất, ý nghĩa nhất và giữ được trọn ý nghĩa của bài thơ nhất chính là bài "Chuyện hoa sim" do ca sĩ Như Quỳnh biểu diễn. Và có rất nhiều tác giả lấy cảm hứng từ bài thơ này để sáng tác rất nhiều bài hát mà chủ yếu là những bài hát về thời chiến binh, các tác giả này đa số là sống và làm việc bên hải ngoại.
Hồng Hà
24-05-06, 23:49
Nàng có 3 người anh đi bộ đội
Nhưng em nàng có đứa chưa biết nói
Tóc nàng xanh xanh.
Ngắn chưa đầy búi

Vào trong Nam, Phạm Duy đổi thành quân đội.

Những đứa em nàng có đứa chưa biết nói.
Phạm Duy đổi thành
... có em chưa biết nói.

Mà hay, công nhận bài thơ Màu Tím Hoa Sim của Hữu Loan quá hay!
Fox
24-05-06, 23:56
Xưa em đọc bài thơ gì mà Hương ổi hay Mùa ổi, rất nhớ hình ảnh anh chàng trước khi đi bộ đội đã có mối tình qua nón ổi chín thơm với vẹo của anh ở quê nhà, nay goóc chẳng ra, chim cú thật.

Tình cờ lại ra bài này, hóa ra Phạm Duy phổ nhạc

Qua Vườn Ổi

Sáng tác: Phạm Duy.
Thơ/lời: Hoàng Cầm.

Cách xa ba bước qua vườn ổi
Chị xoạc cành ngang em đứng trông
Này chị ơi ! Xin chị một quả non
ổi non, em ơi còn xanh chát a à
ổi non xanh chát lè.

Cách xa ba bước qua vườn ổi
Chị xoạc cành ngang em đứng trông
Này chị ơi ! Xin chị một quả ương
ổi ương, em ơi bị chim khoét a à
ổi ương chim khoét rồi.

Này chị ơi ! Xin chị một quả chín
ổi chín, em ơi tít ngọn cây a à
ổi chín quá tầm tay.
. . . . . . . . . . . .
Cách xa ba bước qua vườn ổi
Chị xoạc cành ngang em đứng trông...
. . . . . . . . . . . .
Lẽo đẽo em đi đường mai sau
Cúi nhặt chiều mưa dăm quả rụng...
Fox
25-05-06, 00:03
Bài Hoa Chanh, nhân hưởng ứng vụ Hoa Sim, đều là thứ dân giã

Hoa Chanh - Nguyễn Bao
........Tặng tuổi trẻ thôn Sát quê hương.

-Hai chúng mình
Biết nhau từ nhỏ
Nhà em bên nhà anh
Đường xóm ra vào chung ngõ,
Cách nhau chỉ một rào thưa,
Bấm chân ngõ lội ngày mưa.
Chung một cầu ao
Khỏa chân rửa vội
Những bữa cơm đèn
Dậy từ mờ tối
Gọi nhau xin lửa qua rào
Nhà em có một giàn trầu
Lá tốt xanh trùm bể nước
Vườn anh lối vào ngõ trước
Hoa trắng ngần thơm một gốc chanh.

-Năm xưa
Hai đứa chúng mình
Rủ nhau đánh bò lên núi
Để mình em chăn, anh tìm ổi
Nón em quả chín thơm vàng
Hun hút gió lùa những buổi chiều đông
Em thổi nùm rơm chín hồng đôi má
Anh bẻ thêm nhiều củi nữa
bốn bàn tay ấm lửa những chiều
Trong xóm nhỏ thân yêu.
Năm tháng...
nắng mưa..
Chiêm mùa đổi vụ.
Hoa chanh bao lần thay vụ
Tay em giờ cấy lúa đã nhanh.

Mắt nhìn thăm thẳm trời xanh
Em như lúa đang con gái
Anh bỗng nhớ ngày ăn chung nón ổi
Anh thèm những chiều ngồi sưởi bên nhau
Rửa chân hai buổi cầu ao
Em vội cúi đầu khỏa sóng;
Đôi bóng người rung, khóm bèo chao động
Ánh mắt lạnh lùng lặn xuống đáy sâu!
Đường cày tinh sương
Môi ấn miếng trầu
(Têm vội đêm qua
Em trao chẳng nói)
Tháng giêng được ngày nắng mới
Tóc em dài dịu mát màu xanh

Anh đưa qua rào một nắm lá chanh
Em gội tóc thơm bên hè hong nắng!
Cây xanh dương mùa hoa trắng
Gió đưa thơm ngát lòng anh...

Tám năm xa gốc chanh
Giàn trầu, cầu ao vắng bóng
Anh nhớ ngày anh đi,
hai đứa nhìn nhau yên lặng
Chúng mình chưa hẹn một lời
Dặm đường hành quân
Những chiến dịch dài
Nõi nhớ quê nhà
Giục chân bước gấp
Tiếng em thì thầm ngày đêm vẫn nhắc:
Khi Tổ quốc cần
Chúng mình biết hy sinh!

-Giữ lấy cầu ao
Giữ lấy gốc chanh,
Giữ lấy giàn trầu
Giữ xanh mái tóc!
Hôm nay trở về một chân anh mất
Nhưng quê hương tất cả vẫn còn...

-Có một xóm vui
Đám cưới mùa xuân
Trầu hái giàn nhà, thắm mội hai họ.

-Có anh thương binh
Đêm ngồi bên vợ
Tóc ai dài thơm nước lá chanh!
...............1957
Why & Why not?
25-05-06, 10:24
Cảnh cáo nick dantruong lần thứ nhất vì tội thiếu suy nghĩ khi cóp bết. Nếu tái phạm sẽ treo nick.
Leopon
25-05-06, 10:54
Tưởng rằng đã quên - CXR - TTVN

Anh tưởng mình đã quên - chuyện nàng công chúa ngủ say trong vườn cổ tích
Tháng năm dài bạc phếch - Hằn vết nhăn trên khóe môi cười


Anh ngỡ mình đã thôi - trăn trở băn khoăn những điều được mất
Ngọn lửa niềm tin lụi tắt
Tình yêu vùi sâu dưới tro tàn


Anh nhủ thầm thời gian - sẽ chữa lành vết thương lòng rướm máu
Ngoài kia dù mưa bão
Bình minh nắng sẽ theo về


Sao bỗng một ngày - tàn lửa đam mê - chợt bùng lên và thiêu đốt tất cả
Anh lại thấy mình vấp ngã
Tím bầm nỗi nhớ em ...


------------------------------------------------
Vừa chứng kiến một cảnh đúng như thế, cảm động.
firefly
26-05-06, 19:52
Người đời dệt cổ tích
Công chúa hoàng tử lấy nhau
Rồi những mối tình đầu
Yêu nhau nhiều như biển cả

Tin đi em, nhưng đừng ngây thơ quá
Bởi những giọt sương lăn trên lá cỏ
Rất mong manh
Hứng từng giọt mong đổ đầy bình
Đâu phải ai cũng kiên trì như thế
Bởi kể chuyện cổ tích thì dễ
Mà sáng ra khó dậy sớm lắm em :)
Gabito
26-05-06, 23:04
Tặng lại Ngọn lửa bay lượn (tớ sợ ma nên kiêng cái tên Đom đóm) bài này:

Pha lê
Đinh Thị Thu Hiền

Chẳng còn gì bí ẩn nữa đâu anh
Em khờ dại vì em trong trẻo quá
Nếu biết trước tình yêu ưa tìm lạ
Em hóa kiếp đồng đen
Câm lặng đến muôn đời.
Hoàng Cúc
26-05-06, 23:17
bài tho* hay quá, cảm o*n bác một tiếng




Bài Hoa Chanh, nhân hưởng ứng vụ Hoa Sim, đều là thứ dân giã

Hoa Chanh - Nguyễn Bao
........Tặng tuổi trẻ thôn Sát quê hương.

-Hai chúng mình
Biết nhau từ nhỏ
Nhà em bên nhà anh
Đường xóm ra vào chung ngõ,
Cách nhau chỉ một rào thưa,
Bấm chân ngõ lội ngày mưa.
Chung một cầu ao
Khỏa chân rửa vội
Những bữa cơm đèn
Dậy từ mờ tối
Gọi nhau xin lửa qua rào
Nhà em có một giàn trầu
Lá tốt xanh trùm bể nước
Vườn anh lối vào ngõ trước
Hoa trắng ngần thơm một gốc chanh.

-Năm xưa
Hai đứa chúng mình
Rủ nhau đánh bò lên núi
Để mình em chăn, anh tìm ổi
Nón em quả chín thơm vàng
Hun hút gió lùa những buổi chiều đông
Em thổi nùm rơm chín hồng đôi má
Anh bẻ thêm nhiều củi nữa
bốn bàn tay ấm lửa những chiều
Trong xóm nhỏ thân yêu.
Năm tháng...
nắng mưa..
Chiêm mùa đổi vụ.
Hoa chanh bao lần thay vụ
Tay em giờ cấy lúa đã nhanh.

Mắt nhìn thăm thẳm trời xanh
Em như lúa đang con gái
Anh bỗng nhớ ngày ăn chung nón ổi
Anh thèm những chiều ngồi sưởi bên nhau
Rửa chân hai buổi cầu ao
Em vội cúi đầu khỏa sóng;
Đôi bóng người rung, khóm bèo chao động
Ánh mắt lạnh lùng lặn xuống đáy sâu!
Đường cày tinh sương
Môi ấn miếng trầu
(Têm vội đêm qua
Em trao chẳng nói)
Tháng giêng được ngày nắng mới
Tóc em dài dịu mát màu xanh

Anh đưa qua rào một nắm lá chanh
Em gội tóc thơm bên hè hong nắng!
Cây xanh dương mùa hoa trắng
Gió đưa thơm ngát lòng anh...

Tám năm xa gốc chanh
Giàn trầu, cầu ao vắng bóng
Anh nhớ ngày anh đi,
hai đứa nhìn nhau yên lặng
Chúng mình chưa hẹn một lời
Dặm đường hành quân
Những chiến dịch dài
Nõi nhớ quê nhà
Giục chân bước gấp
Tiếng em thì thầm ngày đêm vẫn nhắc:
Khi Tổ quốc cần
Chúng mình biết hy sinh!

-Giữ lấy cầu ao
Giữ lấy gốc chanh,
Giữ lấy giàn trầu
Giữ xanh mái tóc!
Hôm nay trở về một chân anh mất
Nhưng quê hương tất cả vẫn còn...

-Có một xóm vui
Đám cưới mùa xuân
Trầu hái giàn nhà, thắm mội hai họ.

-Có anh thương binh
Đêm ngồi bên vợ
Tóc ai dài thơm nước lá chanh!
...............1957
gió
26-05-06, 23:24
Bài này hồi cấp hai em chép vào vở đấy. Lâu lắm rồi mới đọc lại. Thanks bác Fox.
catyen
03-06-06, 14:40
Đọc trang này, tôi chợt nhớ đến cuốn "Những câu thơ trong trí nhớ" của Tô Hà. rất buồn là tôi bị mất cuốn đó rồi. Đôi khi cũng có mong muốn tự làm một cuốn như thế cho mình.

Đã bao giờ các bác đọc bài "Thú nhận" chưa? Tôi thích bài này mà đúng hơn là thích 4 câu:

Chẳng thể nào chia tay anh
Nhưng em phải đành thú nhận
trên hai tay em yếu mềm
Hạnh phúc chúng mình quá nặng[I]
Huyền Trang
03-06-06, 23:20
Đọc trang này, tôi chợt nhớ đến cuốn "Những câu thơ trong trí nhớ" của Tô Hà. rất buồn là tôi bị mất cuốn đó rồi. Đôi khi cũng có mong muốn tự làm một cuốn như thế cho mình.

Đã bao giờ các bác đọc bài "Thú nhận" chưa? Tôi thích bài này mà đúng hơn là thích 4 câu:

Chẳng thể nào chia tay anh
Nhưng em phải đành thú nhận
trên hai tay em yếu mềm
Hạnh phúc chúng mình quá nặng[I]


Ừ, phụ nữ thường thiệt thòi như thế

Như nhà cô gì vẫn hay trương lên ở chữ kí

Trải bao mộng ước thế mà
giờ đây phải gọi nhau là cố nhân
dantruong
04-06-06, 03:34
Cảnh cáo nick dantruong lần thứ nhất vì tội thiếu suy nghĩ khi cóp bết. Nếu tái phạm sẽ treo nick.
Sao em lại bị cảnh cáo, bác nói em rõ lý do phát. Thằng em các bác dám làm dám chịu, nhưng các bác phải nói cho em biết cái chỗ sai của em chứ. Đừng có đùng một cái nhận một cái tin sét đánh thế này thì sống thế léo nào được
dantruong
04-06-06, 03:35
....
Nghe đoạn này xem có yêu hông nhế.
....
Anh đại dương biếc xanh
Ngàn ngôi sao in bóng
Biết có ngôi sao em
Trong lòng anh thơ mộng
....
Em như ngôi sao xa
Đứng một mình đơn lẻ
Lặng lẽ giữa thế gian
Nhìn anh bên người khác
dantruong
04-06-06, 03:46
Hoa trắng thôi cài trên áo tím

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy quê hương
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương góc giáo đường

10 năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô thời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em là cô gái tuổi băng trinh

Quen biết nhau qua tình lối xóm
Cổng trường đối diện với lầu chuông
Mỗi chiều chủ nhật em xem lễ
Tôi học bài ôn trước cổng trường

Thủa ấy anh hiền và nhát quá
Nép mình bên gác thành lầu chuông
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

Mỗi lần tan lễ chuông ngừng đổ
Hai bóng đi chung một lối về
E lệ em cầu kinh khe khẽ
Thẹn thùng tôi đứng lại không đi

Sau mười năm lẻ anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi chuông xóm đạo
Tiễn nàng áo tím bước vu qui

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
Chiếc khăn tang niệm một khối sầu
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Giữ làm chi kỉ vật ban đầu

Em lê xe cưới về nhà chồng
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Vẫn nhớ bóng vang thời áo tím
Nên tình thơ còn ủ trong lòng

Từ ngày giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ màu áo tím, màu hoa trắng
Giữ cả trường xưa nóc giáo đường

Giặc chiếm lấu chuông xây tháp súng
Súng gầm rung đổ gạch nhà thờ
Anh gom gạch đổ xây thành lũy
Chiếm lại lầu chuông giết kẻ thù

Ngờ đâu người bạn đồng trang lứa
Đã chết hiên ngang dưới bóng cờ
Chuông đổ ban chiều em nức nở
Tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ

....
Mai em post tiếp nhé. Mệt quá
Huyền Trang
04-06-06, 11:11
Ku Đan Trường nên nhớ diễn đàn không bàn chuyện chính trị, không nhắc chuyện chia rẽ trong quá khứ.

Ku nghuy post thơ phóng tác thì xuống Tiếu lâm tự, vào mục Thơ củ chuối nhé!. Nhắc nhở lần thứ nhất sau khi mới tại ngoại.
Why & Why not?
04-06-06, 11:46
Sao em lại bị cảnh cáo, bác nói em rõ lý do phát. Thằng em các bác dám làm dám chịu, nhưng các bác phải nói cho em biết cái chỗ sai của em chứ. Đừng có đùng một cái nhận một cái tin sét đánh thế này thì sống thế léo nào được
Anh cảnh cáo chú vì tội copy & paste thiếu suy nghĩ. VD như cái bài thơ thổ tả mả mẹ gì mà cờ ba màu trong cặp chả hạn. Chú paste lên đây là cực kỳ thiếu suy nghĩ.

Chú là thành viên mới nên anh bỏ công ra giải thích cặn kẽ một lần. Còn những đứa hoặc giả ngu hoặc ngu đến mức không biết mình bị cảnh cáo về chuyện gì thì nói chung cũng không nên vào TL bi bô làm gì. Vì như thế, cái server của lão già PD nó cũng đỏ mẹ lên vì nhục.

Cô Huyền Trang để nick dantruong copy & paste lung tung, lại để nick nghuy spam đến 4, 5 bài mà không xử lý. Có lẽ cô nên bớt chành chọe các bạn mà tập trung quản lý nội dung cái.

Nghuy vì thành tích post 5 bài liền với cùng một nội dung "không phù hợp không phải văn chương thi phú" nên được kính tặng 1 tuần nghỉ mát miễn phí trong Hilton.
dantruong
04-06-06, 11:58
Ku Đan Trường nên nhớ diễn đàn không bàn chuyện chính trị, không nhắc chuyện chia rẽ trong quá khứ.

Ku nghuy post thơ phóng tác thì xuống Tiếu lâm tự, vào mục Thơ củ chuối nhé!. Nhắc nhở lần thứ nhất sau khi mới tại ngoại.
Thôi được rồi, bác nói thế thì em nghe, nhưng mà những điều mà em nói cũng có sai trái gì đâu. Bài thơ này ra đời trong hoàn cảnh như thế, em chỉ muốn nói rõ thêm để cho bà con anh em cùng biết thôi, chứ em không nói chuyện chia rẽ hay là hiềm khích gì đâu. Ở đây chúng ta bàn luận thơ chứ đâu có nói đến chính trị, chúng ta nói về cái hay của những câu thơ, mà muốn biết cái hay của nó thì phải biết hoàn cảnh ra đời và tình hình lúc đó thì mới nhận thấy hết những câu thơ và ý nghĩa của bài thơ chứ. Thằng em các bác có ý tốt, nhưng bị hiểu nhầm. Bị cảnh cáo :68: :68: :14: :mad: . Thằng em các bác chấp nhận, nhưng các bác cũng nên thông cảm và nhận lấy ý tốt của em chứ.
Để em post nốt cái bài kia, không lại bị cho là lạc đề

....
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Mà cài trên nắp cỗ quan tài
Điểm tô công trận bằng hoa trắng
Hoa tuổi học trò mãi thắm tươi

Xe tang đã khuất nẻo đời
Chuông nhà thờ khóc tiễn người ngàn xa
Từ đây tóc rũ khăn xô
Em cài hoa trắng lên mồ người xưa
dantruong
04-06-06, 13:05
Anh cảnh cáo chú vì tội copy & paste thiếu suy nghĩ. VD như cái bài thơ thổ tả mả mẹ gì mà cờ ba màu trong cặp chả hạn. Chú paste lên đây là cực kỳ thiếu suy nghĩ.

Chú là thành viên mới nên anh bỏ công ra giải thích cặn kẽ một lần. Còn những đứa hoặc giả ngu hoặc ngu đến mức không biết mình bị cảnh cáo về chuyện gì thì nói chung cũng không nên vào TL bi bô làm gì. Vì như thế, cái server của lão già PD nó cũng đỏ mẹ lên vì nhục.

Cô Huyền Trang để nick dantruong copy & paste lung tung, lại để nick nghuy spam đến 4, 5 bài mà không xử lý. Có lẽ cô nên bớt chành chọe các bạn mà tập trung quản lý nội dung cái.

Nghuy vì thành tích post 5 bài liền với cùng một nội dung "không phù hợp không phải văn chương thi phú" nên được kính tặng 1 tuần nghỉ mát miễn phí trong Hilton.
Các bác nói thế nào ấy chứ, các bác thấy nó về chính trị thì nó là vấn đề chính trị, ở đây em post bài đó là vì em thấy nó là một bài thơ ý nghĩa, mình ở đây post thơ thì nên nhìn theo khía cạnh của văn học. Nhìn nhận nó là tác phẩm văn học chứ đừng nghĩ là nó là thế này thế kia, làm nhục người này người kia. Còn đâu em không nghĩ là có thằng nào ngu đến độ mà lại nhìn nhận nó theo khía cạnh chính trị, ngay đến khi bác nói thì em mới nghĩ đến điều đó, còn bác không nói thì em vẫn nghĩ nó là một bài thơ hay, đáng được mọi người biết đến.
Các bác có band nick em thì em vẫn nói trước sau như thế.

Ánh mắt em vô tình hay cố ý
Lấy của anh một chút tâm hồn
Một trái tim tuổi hồng đang ươm mộng
Một chút tình không gửi trả cho anh
dantruong
04-06-06, 14:40
Cung oán ngâm khúc

1. Trải vách quế gió vàng hiu hắt,
Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng,
Oán chi những khách tiêu phòng,
Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
5. Duyên đã may cớ sao lại rủi,
Nghĩ nguồn cơn dở dói sao đang,
Vì đâu nên nỗi dỡ dang,
Nghĩ mình, mình lại thêm thương nỗi mình.
Trộm nhớ thuở gây hình tạo hóa,
10. Vẻ phù dung một đóa khoe tươi,
Nụ hoa chưa mỉm miệng cười,
Gấm nàng Ban đã lạt mùi thu dung.
Áng đào kiểm đâm bông não chúng,
Khóe thu ba rợn sóng khuynh thành,
15. Bóng gương lấp loáng trong mành,
Cỏ cây cũng muốn nổi tình mây mưa.
Chìm đáy nước cá lừ đừ lặn,
Lửng lưng trời nhạn ngẩn ngơ sa,
Hương trời đắm nguyệt say hoa,
20. Tây Thi mất vía, Hằng Nga giật mình.
Câu cẩm tú đàn anh họ Lý,
Nét đan thanh bậc chị chàng Vương,
Cờ tiên rượu thánh ai đang,
Lưu Linh, Đế Thích là làng tri âm.
25. Cầm điếm nguyệt phỏng tầm Tư Mã,
Địch lầu thu đường gã Tiêu Lang,
Dẫu nghề tay múa miệng xang,
Thiên tiên cũng xếp nghê thường trong trăng.
Tài sắc đã vang lừng trong nước,
dantruong
04-06-06, 14:41
30. Bướm ong còn xao xác ngoài hiên,
Tai nghe nhưng mắt chưa nhìn,
Bệnh Tề Tuyên đã nổi lên đùng đùng.
Hoa xuân nọ còn phong nộn nhị,
Nguyệt thu kia chưa hé hàn quang,
35. Hồng lâu còn khóa then sương,
Thâm khuê còn rấm mùi hương khuynh thành.
Làng cung kiếm rắp ranh bắn sẻ,
Khách công hầu ngấp nghé mong sao,
Vườn xuân bướm hãy còn rào,
40. Thấy hoa mà chẳng lối vào tìm hương.
Gan chẳng đá khôn đường khá chuyển,
Mặt phàm kia dễ đến Thiên Thai,
Hương trời sá động trần ai,
Dẫu vàng nghìn lạng dễ cười một khi.
45. Ngẫm nhân sự cớ gì ra thế,
Sợi xích thằng chi để vướng chân,
Vắt tay nằm nghĩ cơ trần,
Nước dương muốn rẩy nguội dần lửa duyên.
Kìa thế cục như in giấc mộng,
50. Máy thuyền vi mở đóng khôn lường,
Vẻ chi ăn uống sự thường,
Cũng còn tiền định khá thương lọ là.
Đòi những kẻ thiên ma bách chiết,
Hình thì còn bụng chết đòi nau,
55. Thảo nào khi mới chôn nhau,
Đã mang tiếng khóc ban đầu mà ra !
Khóc vì nỗi thiết tha sự thế,
Ai bày trò bãi bể nương dâu,
Trắng răng đến thuở bạc đầu,
60. Tử, sinh, kinh, cụ làm nau mấy lần.
Cuộc thành bại hầu cằn mái tóc,
Lớp cùng thông như đúc buồng gan,
Bệnh trần đòi đoạn tâm toan,
Lửa cơ đốt ruột, dao hàn cắt da.
65. Gót danh lợi bùn pha sắc xám,
Mặt phong trần nắng rám mùi dâu,
Nghĩ thân phù thế mà đau,
Bọt trong bể khổ, bèo đầu bến mê.
Mùi tục vị lưỡi tê tân khổ,
70. Đường thế đồ gót rỗ kỳ khu,
Sóng cồn cửa bể nhấp nhô,
Chiếc thuyền bào ảnh lô xô mặt ghềnh.
Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán,
Chết đuối người trên cạn mà chơi.
dantruong
04-06-06, 14:41
75. Lò cừ nung nấu sự đời,
Bức tranh vân cẩu vẽ người tang thương.
Đền vũ tạ nhện giăng cửa mốc,
Thú ca lâu dế khóc canh dài,
Đất bằng bỗng rấp chông gai,
80. Ai đem nhân ảnh nhuốm mùi tà dương.
Mồi phú quí dữ làng xa mã,
Bả vinh hoa lừa gã công khanh,
Giấc Nam Kha khéo bất bình,
Bừng con mắt dậy thấy mình tay không.
85. Sân đào lý mây lồng man mác,
Nền đỉnh chung nguyệt gác mơ màng.
Cánh buồm bể hoạn mênh mang,
Cái phong ba khéo cợt phường lợi danh.
Quyền họa phúc trời tranh mất cả,
90. Chút tiện nghi chẳng trả phần ai,
Cái quay búng sẵn lên trời,
Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm.
Hình mộc thạch vàng kim ố cổ,
Sắc cầm ngư ủ vũ ê phong,
95. Tiêu điều nhân sự đã xong,
Sơn hà cũng ảo, côn trùng cũng hư.
Cầu thệ thủy ngồi trơ cổ độ,
Quán thu phong đứng rũ tà huy.
Phong trần đến cả sơn khê,
100. Tang thương đến cả hoa kia cỏ này.
Tuồng ảo hóa đã bày ra đấy,
Kiếp phù sinh trông thấy mà đau.
Trăm năm còn có gì đâu,
Chẳng qua một nấm cổ khâu xanh rì !
105. Mùi tục lụy đường kia cay đắng,
Vui chi mà đeo đẳng trần duyên.
Cái gương nhân sự chiền chiền,
Liệu thân này với cơ thiền phải nao.
Thà mượn thú tiêu dao cửa Phật,
110. Mối thất tình quyết dứt cho xong,
Đa mang chi nữa đèo bòng,
Vui gì thế sự mà mong nhân tình !
Lấy gió mát trăng thanh kết nghĩa,
Mượn hoa đàm đuốc tuệ làm duyên.
115. Thoát trần một gót thiên nhiên,
Cái thân ngoại vật là tiên trong đời.
Ý cũng rắp ra ngoài đào chú,
Quyết lộn vòng phu phụ cho cam.
Ai ngờ trời chẳng cho làm,
120. Quyết đem dây thắm mà giam bông đào.
Hẳn túc trái làm sao đây tá,
Hay tiền nhân hậu quả xưa kia.
Hay thiên cung có điều gì,
Xuống trần mà trả nợ đi cho rồi.
125. Kìa điểu thú là loài vạn vật,
Dẫu vô tri cũng bắt đèo bòng.
Có âm dương, có vợ chồng,
Dẫu từ thiên địa cũng vòng phu thê.
Đường tác hợp trời kia run rủi,
130. Trốn làm sao cho khỏi nhân tình.
Thôi thôi ngoảnh mặt làm thinh,
Thử xem con tạo gieo mình nơi nao ?
Tay nguyệt lão khờ sao có một,
Bỗng tơ tình vướng gót cung phi.
135. Cái đêm hôm ấy đêm gì,
Bóng dương lồng bóng đồ my trập trùng.
Chồi thược dược mơ mòng thụy vũ,
Đóa hải đường thức ngủ xuân tiêu.
Cành xuân hoa chúm chím chào,
140. Gió đông thôi đã cợt đào ghẹo mai.
Xiêm nghê nọ tả tơi trước gió,
Áo vũ kia lấp ló trong trăng.
Sênh ca mấy khúc vang lừng,
Cái thân Tây Tử lên chừng điên Tô.
145. Đệm hồng thúy thơm tho mùi xạ,
Bóng bội hoàn lấp ló trăng thanh,
Mây mưa mấy giọt chung tình,
Đình trầm hương khóa một cành mẫu đơn.
Tiếng thánh thót cung đàn thúy địch,
150. Giọng nỉ non ngón địch đan trì.
Càng đàn càng địch càng mê,
Càng gay gắt điệu, càng tê tái lòng.
Mày ngài lẫn mặt rồng lồ lộ,
Sắp song song đôi lứa nhân duyên.
155. Hoa thơm muôn đội ơn trên,
Cam công mang tiếng thuyền quyên với đời.
Trên chín bệ mặt trời gang tấc,
Chữ xuân riêng sớm chực trưa chầu.
Phải duyên hương lửa cùng nhau,
160. Xe dê lọ rắc lá dâu mới vào.
Khi ấp mận ôm đào gác nguyệt,
Lúc cười sương cợt tuyết đền phong.
Đóa lê ngon mắt cửu trùng,
Tuy mày điểm nhạt nhưng lòng cũng xiêu.
165. Vẻ vưu vật trăm chiều chải chuốt,
Lòng quân vương chi chút trên tay.
Má hồng không thuốc mà say,
Nước kia muốn đổ thành này muốn long.
Vườn Tây Uyển khúc trùng Thanh Dạ,
170. Gác Lâm Xuân điệu ngã Đình Hoa.
Thừa ân một giấc canh tà,
Tờ mờ nét ngọc lập lòa vẻ son.
Trên trướng gấm chí tôn vòi vọi,
Những khi nào gần gũi quân vương.
175. Dẫu mà tay có nghìn vàng,
Đố ai mua được một tràng mộng xuân.
Thôi cười nọ lại nhăn mày liễu,
Ghẹo hoa kia lại diễu gót sen.
Thân này uốn éo vì duyên,
180. Cũng cam một tiếng thuyền quyên với đời.
Lan mấy đóa lạc loài sơn dã,
Uổng mùi hương vương giả lắm thay.
Gẫm như cân trất duyên này,
Cam công đặt cái khăn này tắc ơ.
185. Tranh tỷ dực nhìn ưa chim nọ,
Đồ liên chi lần trỏ hoa kia.
Chữ đồng lấy đấy làm ghi,
Mượn điều thất tịch mà thề bách niên.
Hạt mưa đã lọt miền đài các,
190. Những mừng thầm cá nước duyên may.
dantruong
04-06-06, 14:42
Càng lâu càng lắm điều hay,
Cho cam công kẻ nhúng tay thùng chàm.
Ai ngờ bỗng mỗi năm một nhạt,
Nguồn ân kia chẳng tát mà vơi.
195. Suy di đâu biết cơ trời,
Bỗng không mà hóa ra người vị vong.
Đuốc vương giả chí công là thế,
Chẳng soi cho đến khóe âm nhai.
Muôn hồng nghìn tía đua tươi,
200. Chúa xuân nhìn hái một hai bông gần.
Vốn đã biết cái thân câu chõ,
Cá no mồi cũng khó nhử lên.
Ngán thay cái én ba nghìn,
Một cây cù mộc biết chen cành nào !
205. Song đã cậy má đào chon chót,
Hẳn duyên tươi phận tốt hơn người.
Nào hay con tạo trêu ngươi,
Hang sâu chút hé mặt trời lại râm.
Trong cung quế âm thầm chiếc bóng,
210. Đêm năm canh trông ngóng lần lần.
Khoảnh làm chi bấy chúa xuân,
Chơi hoa cho rữa nhụy dần lại thôi.
Lầu đãi nguyệt đứng ngồi dạ vũ,
Gác thừa lương thức ngủ thu phong.
215. Phòng tiêu lạnh ngắt như đồng,
Gương loan bẻ nửa, dải đồng xé đôi.
Chiều ủ dột giấc mai khuya sớm,
Vẻ bâng khuâng hồn bướm vẩn vơ.
Thâm khuê vắng ngắt như tờ,
220. Cửa châu gió lọt, rèm ngà sương gieo.
Ngấn phượng liễn chòm rêu lỗ chỗ,
Dấu dương xa đám cỏ quanh co.
Lầu Tần chiều nhạt vẻ thu,
Gối loan tuyết đóng, chăn cù giá đông.
225. Ngày sáu khắc tin mong nhạn vắng,
Đêm năm canh tiếng lắng chuông rền.
Lạnh lùng thay giấc cô miên,
Mùi hương tịch mịch, bóng đèn thâm u.
Tranh biếng ngắm trông đồ tố nữ,
230. Mặt buồn trông trên cửa nghiêm lâu.
Một mình đứng tủi ngồi sầu,
Đã than với nguyệt lại rầu với hoa.
Buồn mọi nỗi lòng đà khắc khoải,
Ngán trăm chiều bước lại ngẩn ngơ.
235. Hoa này bướm nỡ thờ ơ,
Để gầy bông thắm để xơ nhụy vàng.
Đêm năm canh lần nương vách quế,
Cái buồn này ai dễ giết nhau.
Giết nhau chẳng cái lưu cầu,
240. Giết nhau bằng cái u sầu độc chưa !
Tay nguyệt lão chẳng xe thì chớ,
Xe thế này có dở dang không ?
Đang tay muốn dứt tơ hồng,
Bực mình muốn đạp tiêu phòng mà ra !
245. Nào dạo lối vườn hoa năm ngoái,
Đóa hồng đào hái buổi còn xanh.
Trên gác phượng, dưới lầu oanh,
Gối du tiên hãy rành rành song song.
Bây giờ đã ra lòng rẻ rúng.
250. Để thân này cỏ úng tơ mành.
Đông Quân sao khéo bất tình,
Cành hoa tàn nguyệt, bực mình hoài xuân.
Nào lúc tựa lầu Tần hôm nọ,
Cành liễu mành bẻ thuở đương tơ.
255. Khi trướng ngọc, lúc rèm ngà,
Mảnh xuân y hãy sờ sờ dấu phong.
Bây giờ đã ra lòng ruồng rẫy,
Để thân này nước chảy hoa trôi.
Hóa công sao khéo trêu ngươi,
260. Bóng đèn tà nguyệt tẻ mùi ký sinh.
Cảnh hoa lạc nguyệt minh hôm ấy,
Lửa hoàng hôn như cháy tấm son.
Hoàng hôn thôi lại hôn hoàng,
Nguyệt hoa thôi lại thêm buồn nguyệt hoa !
265. Buồn vì nỗi nguyệt tà ai trọng,
Buồn vì điều hoa rụng ai nhìn.
Tình buồn cảnh lại vô duyên,
Tình trong cảnh ấy, cảnh bên tình này.
Khi trận gió lung lay cành bích,
270. Nghe rì rầm tiếng mách ngoài xa.
Mơ hồ nghĩ tiếng xe ra,
Đốt phong hương hả mà hơ áo tàn.
Ai ngờ tiếng dế than ri rỉ,
Giọng bi thu gọi kẻ cô phòng.
275. Vắng tanh nào thấy vân mồng,
Hơi thê lương lạnh ngắt song phi huỳnh.
Khi bóng nguyệt chênh vênh trước ốc,
Nghe vang lừng tiếng giục bên tai:
Đè chừng nghĩ tiếng tiểu đòi,
280. Nghiêng bình phấn mốc mà nhồi má nheo.
Ai ngờ tiếng quyên kêu ra rả,
Điệu thương xuân khóc ả sương khuệ
Lạnh lùng nào thấy ỏ ê,
Khí bi thu sực nức hè lạc hoa.
285. Tiếng thúy điện cười già ra gắt,
Mùi quyền môn thắm rất nên phai.
Nghĩ nên tiếng cửa quyền ôi,
Thì thong thả vậy cũng thôi một đời.
Ví sớm biết lòng trời đeo đẳng,
290. Dẫu thuê tiền cũng chẳng mang tình.
Nghĩ mình lại ngán cho mình,
Cái hoa đã trót gieo cành biết sao !
Miếng cao lương phong lưu nhưng lợm,
Mùi hoắc lê thanh đạm mà ngon.
295. Cùng nhau một giấc hoành môn,
Lau nhau ríu rít cò con cũng tình.
Ví sớm biết phận mình ra thế,
Dải kết điều ỏe ọe làm chi.
Thà rằng cục mịch nhà quê,
300. Dầu lòng nũng nịu nguyệt kia hoa này.
Chiều tịch mịch đã gầy bóng thỏ,
Vẻ tiêu tao lại võ hoa đèn.
Muốn đem ca tiếu giải phiền,
Cười nên tiếng khóc, hát nên giọng sầu.
305. Ngọn tâm hỏa đốt dàu nét liễu,
Giọt hồng băng thấm ráo làn son.
Lại buồn đến cảnh con con,
Trà chuyên nước nhất, hương đùn khói đôi.
Trong gang tấc mặt trời xa bấy,
310. Phận hẩm hiu nhường ấy vì đâu ?
Sinh ly đòi rất thời Ngâu,
Một năm còn thấy mặt nhau một lần.
Huống chi cũng lạm phần son phấn,
Luống năm năm chực phận buồng không.
315. Khéo vô duyên bấy cửu trùng,
Son nào nhuộm được má hồng cho tươi.
Vườn thượng uyển hoa cười với nắng,
Lối đi về ai chẳng chiều ong.
Doành Nhâm một dải nông nông,
320. Bóng dương bên ấy đứng trông bên này.
Tình rầu rĩ làm ngây nhĩ mục,
Chốn phòng không như giục mây mưa.
Giấc chiêm bao những đêm xưa,
Giọt mưa cửu hạn còn mơ đến rày.
325. Trên chín bệ có hay chăng nhẽ,
Khách quần thoa mà để lạnh lùng !
Thù nhau ru hỡi đông phong,
Góc vườn đãi nắng cầm bông hoa đào.
Tay tạo hóa cớ sao mà độc,
330. Buộc người vào kim ốc mà chơi.
Chống tay ngồi ngẫm sự đời,
Muốn kêu một tiếng cho dài kẻo căm !
Nơi lạnh lẽo nơi xem gần gặn,
Há phai son lạt phấn ru mà.
335. Trêu ngươi chi bấy trăng già,
Trao con chỉ thắm mà ra tơ mành !
Lòng ngán ngẫm buồn tênh mọi nỗi,
Khúc sầu tràng bối rối đường tơ.
Ngọn đèn phòng động đêm xưa,
340. Đài hoa tịnh đế trơ trơ chưa tàn.
Mà lượng thánh đa đoan kíp bấy,
Bỗng ra lòng ruồng rẫy vì đâu ?
Bõ già tỏ nỗi xưa sau,
Chẳng đem nỗi ấy mà tâu ngự cùng.
345. Đêm phong vũ lạnh lùng có một,
Giọt ba tiêu thánh thót cầm canh.
Bên tường thấp thoáng bóng huỳnh,
Vách sương hót gió đèn xanh lờ mờ.
Mắt chưa nhắp đồng hồ đã cạn,
350. Cảnh tiêu điều ngao ngán dường bao.
Buồn này mới gọi buồn sao ?
Một đêm nhớ cảnh biết bao nhiêu tình.
Bóng câu thoáng bên mành mấy nỗi,
Những hương sầu phấn tủi bao xong.
355. Phòng khi động đến cửu trùng,
Giữ sao cho được má hồng như xưa.
Lạc Hoa
07-06-06, 02:15
Định vào post một bài, đọc post của bạn dantruong hoa hết cả mắt

Đọc bài này, yêu thế


Em không muốn giấu anh đâu
Càng không muốn bị gọi là người dối trá
Nhưng thật lòng vẫn xốn xang kỳ lạ
Vẫn run hờn với yêu dấu ngày xưa...

Em vẫn không giấu được cả giấc mơ
Xưa lắm lắm vẫn hiện về da diết
Không giấu được ánh mắt người thao thiết
Vẫn hờn ghen người ấy sắp thành hôn.

Em biết anh giấu em tất cả những muộn phiền
Mong yên ấm trong mái nhà bé nhỏ
Anh vun đắp tận cùng hơi thở
Xúc cảm em rồi sẽ nguôi ngoai...

Cái ước ao về một ban mai
Em bé bỏng trong tay anh mê đắm
Cái xốc nổi của tình xưa lạ lắm
Dày vò em...anh chờ đợi lặng thinh.

Bất ổn sẽ đi qua em trở lại chính mình
Thấy thương anh như chưa bao giờ hơn thế
Hạnh phúc như sóng ngầm của bể
Giữ cho nhau là những khắc lắng lòng
lavender_hn
07-06-06, 11:08
Sau đây mà bạn gì bạn ý bốt cả Truyện Kiều lên nữa thì chết.

THẤT VỌNG

Bùi Cẩm Vân

Em chán rồi!
Mệt mỏi lắm rồi!
Em không chờ anh nữa!
Anh không đến những lúc em cần
Không ôm em khi em run rẩy
Không hôn em khi em muốn khóc
Anh không phải bờ vai để em xoà mái tóc
Phủ đi nỗi buồn
Yêu anh thì em được những gì?
Thanh thản không!
An ủi không!
Cả cảm giác anh cần em cũng không có nốt!
Anh hãy thử một lần thôi hời hợt
Nhìn em mà xem
Tay em,
môi em,
trái tim em…
Anh đã làm khô đi vì chờ đợi
Những ngày anh không tới
Triền miên, triền miên…
Anh nhìn đi!
Anh nhìn lại xem!
Em có còn là em như ngày đầu gặp gỡ ?
Anh lấy đi của em nụ cười rạng rỡ
Và trả về mộng mị, u buồn.
Ngày chưa yêu anh hứa hẹn những gì?
Hạnh phúc đâu?
Niềm tin đâu?
Bình yên của em đâu?
Tất cả đâu mất rồi ???
Sao chỉ còn mệt mỏi?
Sao chỉ còn thất vọng?
Tình yêu của anh mang gương mặt này sao?
Em đã cho anh quá nhiều, quá nhiều
Trọn vẹn tình yêu
Và tất cả
Để rồi bây giờ em chỉ mong một điều duy nhất
Ước gì nhớ thương, hờn giận
hữu hình như tượng đất
Để em đập tan đi
Thôi!
Em chán rồi!
Từ mai em không chờ anh nữa!
Từ mai……
catyen
07-06-06, 11:30
Em đừng ghen với quá khứ trong anh
Những giấc mơ hoa niên chỉ bay mà chẳng đứng!
(Bằng Việt)
Hồng Hà
07-06-06, 11:45
Em run rẩy yếm đào
mắt chùng cánh võng lả lơi
Thị Mầu Xuý Vân xưa kia mặc váy chùng kẻ võng
Em đi tìm mình tháng năm
Hương bưởi nôn nao

Hương bưởi nôn nao mê đắm nào cuồng dại
nắc nẻ cười bưởi thơm hương bụi chuối
Bao năm tội tình gương mặt chai tàn
bao năm?

Bao năm gương mặt chai tàn
em đi tìm mình lạc ở giữa thời gian mê thẳm

khóc một mình
hát một mình
mình ở đâu đây?

Rừng mơ này mê đắm em run rẩy yếm đào
sương mờ mịt xa xưa Thị Mầu Xuý Vân kết hoa nàng công chúa
Công chúa xưng tội đức cha
Nụ hôn tội lỗi

Em run rẩy yếm đào ngơ ngác
Rừng mơ mờ mịt chơi vơi

Giữa ảo ảnh thì em đâu là thực

Giữa ảo ảnh thì em đâu là thực?
hơn bằng tay nắm bàn tay
hơn bằng môi chạm đôi môi

Miền ký ức
Xa xăm ký ức
nàng Mị Châu dại khờ vì yêu chàng Trọng Thuỷ
nàng công chúa đẹp xinh

Giữa ảo ảnh thì em đâu là thực?
Em đâu là thực?
Trăng lấp loá lả lơi trêu lũ cải ngồng
Em hát khúc tình si
hơn bằng tay nắm bàn tay
hơn bằng môi chạm đôi môi

Em ở đâu là thực?
Ảo ảnh này, như đến không cùng

Nét mực xanh và đây những câu từ
Đôi mắt nhìn
Hơn bằng khoảng khắc này dừng lại
Tình yêu ư?
Tại sao mà vội vã?

Nguyễn Thị Thúy Quỳnh
Chả Sất
Hồng Hà
09-06-06, 10:08
LỆ ĐÁ XANH
Thanh Tâm Tuyền

tôi biết những người khóc lẻ loi
không nguôi một phút
những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình
em biết không
lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi

đôi khi anh muốn tin
ngoài trời chỉ còn trời sao là đáng kể
mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em
đến ngày cuối
đôi khi anh muốn tin
ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế
mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em
nguồn sữa mật khởi đầu
đôi khi anh muốn tin
ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết
mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em
vòng ân ái
đôi khi anh muốn tin
ôi những người khóc lẻ loi một mình
đau đớn lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi
firefly
15-06-06, 11:26
Lâu lắm tớ mới lò dò lên đây. Bài này hay nhỉ. Cảm ơn bạn Lạc Hoa nhé.


Định vào post một bài, đọc post của bạn dantruong hoa hết cả mắt

Đọc bài này, yêu thế


Em không muốn giấu anh đâu
Càng không muốn bị gọi là người dối trá
Nhưng thật lòng vẫn xốn xang kỳ lạ
Vẫn run hờn với yêu dấu ngày xưa...

Em vẫn không giấu được cả giấc mơ
Xưa lắm lắm vẫn hiện về da diết
Không giấu được ánh mắt người thao thiết
Vẫn hờn ghen người ấy sắp thành hôn.

Em biết anh giấu em tất cả những muộn phiền
Mong yên ấm trong mái nhà bé nhỏ
Anh vun đắp tận cùng hơi thở
Xúc cảm em rồi sẽ nguôi ngoai...

Cái ước ao về một ban mai
Em bé bỏng trong tay anh mê đắm
Cái xốc nổi của tình xưa lạ lắm
Dày vò em...anh chờ đợi lặng thinh.

Bất ổn sẽ đi qua em trở lại chính mình
Thấy thương anh như chưa bao giờ hơn thế
Hạnh phúc như sóng ngầm của bể
Giữ cho nhau là những khắc lắng lòng
Mime
17-06-06, 21:21
Những cái giật mình - Phạm Đình Ân

Nhiều khi đang đi trên đường phố đông người
Tôi giật mình, sững lại:
Đột nhiên hiện về gương mặt quen thân ấy
Rồi lướt nhanh, thoắt lạ giữa dòng đời

Em rõ ràng không có ở đây
Ai đó giống, mà lại không thể giống
Nhưng tôi vẫn muốn mãi mãi được giật mình xúc động
được thấy em nhiều ở chốn không em

Tôi cất đi những cái giật mình
Của một thời tôi yêu em kỳ lạ
để đến sau này lỡ tôi chẳng còn gì cho em nữa cả
tôi sẽ tặng em những cái giật mình
dantruong
19-06-06, 11:23
Ánh mắt em vô tình hay cố ý
Lấy của anh mất một chút tâm hồn
Một trái tim tuổi hồng đang ươm mộng
Một chút tình không gửi trả cho anh
TheDifference
21-06-06, 10:05
Cả ngày hôm qua, tự nhiên anh bị ám ảnh bởi mấy câu này:

"Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh.

...

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn?"

Của Nguyên Sa thì phải.
vethan
22-06-06, 16:16
Tặng tình yêu Diff này. Đi xa nhớ lụa Hà Đông.

Áo Lụa Hà Đông
Nguyên Sa

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mua thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bay vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Em không nói đã nghe từng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng .
vethan
22-06-06, 16:17
Còn đây là một bài thơ em rất thích

GIỮA HAI CHIỀU QUÊN NHỚ

Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
Ngiêng bên này lại chống chếnh bên kia

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh

Trái tim đa mang trở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
Em ngẹn lòng khi thốt gọi thành tên.
vethan
22-06-06, 16:18
HUYỀN THOẠI MỘT TÌNH YÊU

Giá như được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Lúc tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò dù phaỉ đợi lâu đến mấy
Em vẫn chờ như thể một tình yêu

Em vẫn chờ như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước
Sắc cầu vồng chấp chới phía xa xa.

Em vẫn chờ như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải đơm hoa đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này để nhận ra nhau.

Em ở hiền em có ác chi đâu
Mà trời lai xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác
Có phải rượu đâu mà phải đợi cho rượu nhạt
Có phải trầu đâu mà đợi trầu dập mới cay

Em vẫn chờ...vẫn đợi ...vẫn say...
Ngâu xa nhau ngâu có ngày gặp lại
Kim_Kiều lỡ duyên chẳng thể là mãi mãi

Em vẫn chờ...vẫn đợi
Dẫu chỉ là......Huyền thoại một tình yêu.....
Tôi là ai
22-06-06, 22:26
Em về điểm phấn tô son lại
Ngạo với nhân gian một nét cười

hehe, câu này em thích, nhưng chẳng nhớ của ai và trong bài nào
Nụ bạn ạ. Thơ Thái Can, bài gì mình cũng quên.
Tôi là ai
22-06-06, 22:33
Thế à bác ? em chép theo trí nhớ mà. em nhé nghe quả dễ thương hơn. tanh củi bác

Anw, cũng khó mà kiểm chứng được nhỉ ? bác có bản in ở đâu a ?
Em xin xác nhận là đúng ạ, lúc nãy cũng định nói nhưng sợ lâu quá mình quên.
Biển Xanh
23-06-06, 05:18
Trái tim bướng bỉnh

Em đổ xuống đời ta
Vào một đêm mùa hạ
Khi ta gọi bên này
Đầu dây kia em dạ
Ta biết rằng tất cả
Sẽ bắt đầu từ đây
Những thăng trầm trôi nổi
Những ngọt ngào đắng cay

Ta biết ta lúc này
Sẽ chẳng là ta nữa
Bắt đầu những tháng ngày
Với buồn vui vô cớ
Ta biết trong hơi thở
Sẽ nồng nàn tình em
Ta biết rằng nỗi nhớ
Sẽ dày vò đêm đêm
Ta biết ta - trái tim
Vốn chịu nhiều đau khổ
Nếu đập phải nhịp này
Sẽ có ngày tự vỡ

Nhiều đêm ta tự hỏi
Già rồi yêu mà chi
Nhưng trái tim bướng bỉnh
Cứ một lòng ra đi
Biển Xanh
23-06-06, 05:20
Quên

Lạnh không em những ngày tháng xa nhau
Anh xin lỗi những lúc không còn nhớ
Anh xin lỗi có lúc không trăn trở
Gió yếu rồi thuyền đi nổi không em?

Nỗi nhớ sẽ vui khi được gọi tên
Anh lơ đãng và rồi quên đi đấy
Không phải quên em, mà quên mất nhớ
Quên cả buồn, quên mất cả tương tư.

Đừng trách anh, anh không phải thờ ơ
Không phải quên em, em biết rồi em nhỉ
Khi lỡ gần ai một buổi chiều, anh nghĩ
Giá được gần em, dù chỉ một buổi chiều !

Em thấy không,anh vẫn biết nhớ nhiều
Không phải quên em, không quên đâu em nhỉ
Nếu tiếng anh cười chiều nay hơi hoan hỉ
Không phải anh vui khi mình phải xa nhau.
Em biết rồi, anh không phải quên đâu....
TheDifference
23-06-06, 15:30
Tặng tình yêu Diff này. Đi xa nhớ lụa Hà Đông.
Cám ơn bạn vethan. Cám ơn rất nhiều.

Bài Huyền thoại một tình yêu của bạn, nếu mình không nhầm, thì là thơ Đoàn Thị Lam Luyến. Mình thích ba câu đầu:

"Giá như được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Lúc tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò dù phaỉ đợi lâu đến mấy"

và đoạn:

"Em ở hiền em có ác chi đâu
Mà trời lai xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác
Có phải rượu đâu mà phải đợi cho rượu nhạt
Có phải trầu đâu mà đợi trầu dập mới cay"

Thanks bạn!

P/s: Có vẻ mọi người không ai hiểu tên topic này nhỉ? Hay chính mình không hiểu? Chắc tại mình ngu quá!
Vethn
23-06-06, 15:59
em khoái bài này lắm -dù chưa có vợ, một lần tình cờ nghe được trong cơn mê nhưng quên béng tác giả, thôi thì ruợu ngon say là được rồi cần gì biết uống từ bình nào đâu các bác nhở , em xin đọc :

Vợ tôi nó quét vôi ve
Nó chê tôi xấu nó chê tôi già
Hôm qua nó ốm nằm nhà
Vôi ve x quét nó già hơn tôi
Fox
23-06-06, 19:05
Ing noọng ơi, ing noọng ơi

Nếu em xây nhà

Thì đó là ngôi nhà nhỏ với cửa sổ rộng

Trong nhà có bếp lửa hồng

Trên bàn có cắm bông hoa đỏ và bông hoa trắng

Chăn đệm mới thơm tho

Bên cạnh em có anh

En muốn anh ở bên cạnh em

Đấy là ước mơ của em

Anh yêu ơi, bây giờ đi đâu rồi

Ma rùng bắt anh hay ngọn lửa nào gọi anh

Anh đi về hướng nào

Không có ai đợi anh ở đấy

Anh yêu ơi, về đây với em

Ta xây ngôi nhà nhỏ với cửa sổ rộng

Anh yêu ơi, bây giờ đi đâu rồi

Người thương ơi, bây giờ đi đâu rồi

(NHT- Truyện tình kể trong đêm mưa)
Mây
23-06-06, 23:10
Anh đã mất chi anh đã được gì
Lưu Quang Vũ

Phải chăng anh đã mất giấc mơ
Mất tiếng ve và những mùa dưa chín
Anh đã mất cả mây qua lòng giếng
Cả tiếng gà hẻm núi cả cơn mưa

Mất những tiếng rung mơ hồ mà biết gọi người đi
Mất niềm tin vào chiếc thuyền buồm trắng
Mất đom đóm đầm sâu mất nụ cười phố vắng
Mất bài thơ trao tay nhỏ em cầm

Giờ lạnh tanh anh không còn xao động nữa
Không nỗi buồn không cay đắng không niềm vui
Khổ đau hôm nay không như khổ cũ
Nỗi lo âu cũng khác hẳn xưa rồi

Anh đã cho nhiều anh đã phải lãng quên
Người ta chê anh nhiều lưu luyến quá
Anh gắng gượng nghe theo anh vứt bỏ
Bao diệu kỳ chân thực thuộc về anh

Mất hạnh phúc rồi ư nhưng anh cần chi hạnh phúc
Hai tiếng xa với hiểu rõ nghĩa từ lâu
Ừ thì ngẩn ngơ anh đành nhận thế
Giọt lệ trong không tủi hổ gì đâu

Anh chẳng mang cho đời những tiệc vui ảo ảnh
Nỗi buồn chân thành đời chẳng nhận hay sao

Cái bay thợ nề sinh ra để dựng xây
Anh sinh giữa ngày lo âu bề bộn
Bàn tay phải trồng đôi vai phải gánh
Anh có ngại chi anh đã hiểu rồi
Anh vẫn còn nguyên cái tính chất của đời

Anh đã được vầng trán cao được cái nhìn trí tuệ
Được rèn đi như luống đất được cày
Anh đã khổ đau khổ đau dài hơn số tuổi
Vẫn trong lành khi em đến cầm tay

Dẫu chẳng lấy về tất cả cho anh
Em vẫn như sông rộng tốt lành
Em mà ngọn gió chiều nức nở
Em mà ngày xưa run rẩy cả lòng anh
Em đã tới giữa mưa dầm nắng lửa
Dẫu anh mất nhà ga êm đẹp đó
Vẫn còn con tàu chuyển bánh đi xa
Anh đã mất ngôi sao trên mái nhà
Anh vẫn còn ngôi sao ngoài cửa sổ
Và nếu mất em rồi anh vẫn còn đôi mắt của em
Mime
23-06-06, 23:44
Bài này hay nhưng tớ không biết tên tác giả. Có lẽ là Đông Âu. Chép từ sổ tay của mẹ từ độ hơn chục năm trước. :winkwink:

Hễ Em đến
Anh không chỉ tặng một bông hoa
Mà ôm hoa tung từng bó một
Vì bóng dáng Em
Anh đã ấp ủ từ lâu
Anh yêu Em
yêu nhiều không kể sao cho xiết
Sống xa Em
tim thổn thức sớm chiều
Tim Em
hoà trong máu Anh
Như vàng đồng đúc nên quả chuông
của nhà thờ cổ kinh
Hễ chuông rung
là quả tim lại vang dội ngân nga
Bóng dáng Em
lại xuất hiện trong ký ức sâu xa
Lòng Anh thấy rộn ràng
trái tim buồn nhớ
Em thấy đấy
Anh sẵn sàng hy sinh tất cả
Miễn được nghe
tiếng Em cười vang vọng từ xa
Mỗi tiếng cười
làm nảy ra nhiều điều mới lạ
Như cây kia
tiếp nhựa trổ hoa
Em thấy đấy
tình Anh như muôn hương ngào ngạt
Hoà trong sương
lan toả khắp bầu trời
Bay đến cùng khắp chốn nơi nơi

Nhưng Anh vẫn sợ
không thấu vào
lòng người mà Anh mong ước
Phương Thảo
24-06-06, 07:19
Đồng dao

(trích Nguyễn Huy Thiệp)

Chảy đi sông ơi
Băn khoăn làm gì
Ai sống mãi được
Em thì nông nổi
Anh thì mê mải
Anh đi tìm gì
Lòng người đen bạc
Mỹ nhân già đi
Lời ai than thở
Cuốn trong gió chiều
Anh hùng cười gượng
Nét buồn cô liêu
Sóng đời đãi hết
Chảy đi sông ơi
Cho tôi nhớ lại
Bên ai một chiều
Thôi thì thôi vậy
Yêu người tôi yêu
Hết rồi nước mắt
Mưa giăng ngợp chiều
Thôi thì thôi nhé
Em thì em bé
Anh thì hoang vắng...

Những như ngọn gió
Lang thang chân trời
Em thì nông nổi
Tôi thì mê mải
Thôi đừng vấn vương
Thôi đừng nhớ tiếc
Tôi đi xa khơi
Em thì ở lại
Em thì lên trời
Tôi đã khóc đấy
Khóc một mình thôi
Ngày xưa sương mù
Không ai sống được
Như những ngọn gió
Nào thôi chia tay
Đời đen bạc lắm
Rượu thì cay đắng
Thôi thì thôi nhé
Tôi thì hoang vắng
Thôi thì hoang vắng
Đất trời hoang vắng
Xa trông một người
Cánh chim lưng trời
Rồi ra luân hồi
Nụ cười trên môi
Tôi đi qua rồi
Bóng câu cửa sổ
Em đi qua tôi
Thôi thế là thôi
Gấp trang sách lại
Nhẹ tay bạn cũ
Mặc ai khóc cười...
ColdHeart
24-06-06, 10:24
Mấy câu này hay quá Thảo ui ;)

Mỹ nhân già đi
Lời ai than thở
Cuốn trong gió chiều
Anh hùng cười gượng
Nét buồn cô liêu...

.
Fox
24-06-06, 11:06
Thơ mới cả đồng dao tự tạo của anh Thiệp không vần điệu lắm, về vần điệu thì thua cả away, về cách bố trí để xỏ xiên có thể thua cả Hồ Minh Kòm, về độ ăn theo nói leo thì thua the Diff, về độ chảy sệ thì thua Lão Ma, nhưng mà về ý tứ sâu xa, thì thậm chí PG cũng không thể so sánh được.

Bác ý còn thuổng được ở đâu mấy câu này, nghe cũng phê:

Ngộ bất ngộ

Phùng bất phùng

Nguyệt trần hải để

Nhân tại mộng trung

Fox dịch là:

Tưởng là gặp được nhau nhưng mà ếch phải

Tưởng tìm được bạn tương phùng nhưng cũng ếch phải nốt

Cô Nguyệt tắm trần ở biển

Anh Nhân nghĩ tại mình mộng ra thế thôi
TheDifference
24-06-06, 12:22
Thằng fox ngu dốt và hỗn láo kia! Nguyệt trần hải để là cái đe'o gì thế? Đã đe'o nhớ, thì đi copy & paste cho nhanh. Bày đặt!

Nguyệt trầm hải để
Nhân tại mộng trung.

Còn nói về chuyển ngữ, thì bài ấy phải là:

Tưởng là tao mà không phải là tao
Tưởng là phồng to ra mà không phải
Muốn tìm trầm thì phải đợi hôm có trăng
Làm người thì thẩm du trong mộng là chuyện thường ngày ở huyện.
Huyền Trang
24-06-06, 19:08
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n3nnn4n31n343tq83a3q3m3237nvn

Chả biết ku nào đúng

Ngộ bất ngộ

Phùng bất phùng

Nguyệt trần hải để

Nhân tại mộng trung

Gặp như không gặp

Được như không được

Như Trăng dưới biển

Người ở trong mộng
Tôi là ai
25-06-06, 01:42
Đồng dao

(trích Nguyễn Huy Thiệp)

Chảy đi sông ơi
Băn khoăn làm gì
Ai sống mãi được
Em thì nông nổi
Anh thì mê mải
Anh đi tìm gì
Lòng người đen bạc
Mỹ nhân già đi
Lời ai than thở
Cuốn trong gió chiều
Anh hùng cười gượng
Nét buồn cô liêu
Sóng đời đãi hết
Chảy đi sông ơi
Cho tôi nhớ lại
Bên ai một chiều
Thôi thì thôi vậy
Yêu người tôi yêu
Hết rồi nước mắt
Mưa giăng ngợp chiều
Thôi thì thôi nhé
Em thì em bé
Anh thì hoang vắng...

Những như ngọn gió
Lang thang chân trời
Em thì nông nổi
Tôi thì mê mải
Thôi đừng vấn vương
Thôi đừng nhớ tiếc
Tôi đi xa khơi
Em thì ở lại
Em thì lên trời
Tôi đã khóc đấy
Khóc một mình thôi
Ngày xưa sương mù
Không ai sống được
Như những ngọn gió
Nào thôi chia tay
Đời đen bạc lắm
Rượu thì cay đắng
Thôi thì thôi nhé
Tôi thì hoang vắng
Thôi thì hoang vắng
Đất trời hoang vắng
Xa trông một người
Cánh chim lưng trời
Rồi ra luân hồi
Nụ cười trên môi
Tôi đi qua rồi
Bóng câu cửa sổ
Em đi qua tôi
Thôi thế là thôi
Gấp trang sách lại
Nhẹ tay bạn cũ
Mặc ai khóc cười...
Mình đọc trong "Chảy đi sông ơi" thì chỉ có:
Chảy đi sông ơi
Băn khoăn làm gì
Rồi sông đãi hết
Anh hùng còn chi.
Vậy cả bài trên ở đâu đó bạn?
Phương Thảo
26-06-06, 18:59
Mình đọc trong "Chảy đi sông ơi" thì chỉ có:
Chảy đi sông ơi
Băn khoăn làm gì
Rồi sông đãi hết
Anh hùng còn chi.
Vậy cả bài trên ở đâu đó bạn?

Nó ở phần chú thích trong một tập truyện ngắn của anh Thiệp, hình như là "Như những ngọn gió".
lamaquen
27-06-06, 09:16
Chả biết ku nào đúng

Ngộ bất ngộ

Phùng bất phùng

Nguyệt trần hải để

Nhân tại mộng trung

Như Trăng dưới biển



Chả ku nào đúng mà cái quote của bà chị HT mới đúng :D Em dốt tiếng Tàu, bác nào rành thì giảng hộ là trong câu trên thì "trần" hay "trầm" đúng hơn. Về nghĩa thì em hiểu: tưởng gặp mà lại là không, cũng như trăng đáy nước-người trong mộng mà thôi. Đúng không các bác?
lão ma
27-06-06, 14:13
Chả ku nào đúng mà cái quote của bà chị HT mới đúng :D Em dốt tiếng Tàu, bác nào rành thì giảng hộ là trong câu trên thì "trần" hay "trầm" đúng hơn. Về nghĩa thì em hiểu: tưởng gặp mà lại là không, cũng như trăng đáy nước-người trong mộng mà thôi. Đúng không các bác?
Theo nghĩa Hán tự thì "trầm" mới đúng vì mặt trăng trầm mình dưới đáy biển, ví tựa mặt biển như cái gương soi mặt trăng ở dưới đó.

Còn "trần" thì có nghĩa cái đ éo gì ở đây hử người đẹp Phương Thảo - Huyền Trang hâm vãi lìn kia :24:
Huyền Trang
27-06-06, 18:01
Xư nhà thằng ku Lão Ma, chị đẹp đương nhiên rồi, thằng Phương Thảo đứng cạnh chị làm gì?

Nguyệt trầm là đúng, chị cũng đã hỏi bố chị, ông nói trầm là xuống, như thằng Lão Ma nói.
Justine
28-06-06, 01:44
Làm sao anh biết được
Điều ta tìm ẩn hiện nơi đâu?
Mỗi con người một vật thể cô đơn
Nhìn rõ nhau qua cửa kính trống trơn
Nhưng không thể nghe nhau không thể nói
....
(Lưu Quang Vũ, 9/1973, trích Mưa dữ dội trên đường phố trên mái nhà...)
mưa ngâu
28-06-06, 10:06
"Tôi bỏ nhà đi năm mười bảy tuổi
Đêm trước ngày đi nằm đợi tiếng chuông."

Nhã Ca
Fox
30-06-06, 21:06
Mộng Ban Ðầu

Hoàng Trọng


Ðoạn I

Quê em miền thùy dương
Lúa ngọt ngào hoa mới
Gió mang mùa Xuân tới
Hôn liếp dừa lên hương
Hương thơm tràn muôn lối

Quê em dậy bình minh
Nắng đẹp lòng thôn xóm
Quán tranh hiền vui đón
Bên bát nước chè xanh
Chan chứa mộng yên lành

Nhớ về thăm em nhé
Ðừng than nỗi đường xa
Ðây tiếng hát câu hò
Ðang canh cánh mong chờ
Anh nhớ về anh nhé

Hôm qua buồn nhìn đâu
Thoáng mẹ già nom thấy
Hỏi con chờ ai đấy

Em níu lấy cành dâu
Che dấu mộng ban đầu


Ðoạn II


Hôm nay đợi chờ anh
Hái một cánh hoa thắm
Ghép bên lòng trong trắng
Vương ngát hồn thơ xanh
Thay cho lời em nhắn

Hương thanh bình dài lâu
Lúa được mùa mưa nắng
Gái trai làng vui sống
Quang gánh nối lòng nhau
Em thấy mộng ban đầu

Nhớ về thăm em nhé
Ðứng khinh mái lều tranh
Rau muối ấm tâm tình
Cơm ngô thắm no lòng
Anh nhớ về anh nhé

Trông em mừng vườn cau
Trái mập tròn Xuân mới
Bỗng mẹ cười mẹ nói,

Con bé lớn thật mau,
Mai mốt mẹ ăn trầu..

Ai cưới được nàng dâu
Ai cưới được nàng dâu....
xeko
03-07-06, 00:33
Anh tưởng rằng em cần sao anh
Một tình yêu bẽ bàng tan nát
Đối với em chỉ là hạt cát
Thổi qua đời một chút hoen mi

Anh tưởng rằng giây phút chia li
Là phải khóc cho đời buồn bã
Đối với em tình yêu rất lạ
Chỉ trò đùa qua chiếc môi yêu

Cuộc đời này nói hết bao nhiêu
Lời nhục mạ cho người phụ bạc
Anh nghĩ rằng lòng em tan nát
Cho một ngày em phải xa anh ?

Hãy đi đi , biến mất cho nhanh
Đừng đứng lại nói lời cay đắng
Cho một chiều hòang hôn yên lặng
Em tìm mình qua giọt nồng cay

Bài thơ này BUm xin tặng cho Trân nói riêng và tất cả những ai bị tình yêu phũ phàng làm đau khổ nói chung
Với lời nhắn rằng : Trân ơi, dù cuộc đời này có thế nào đi nữa,dù tình yêu có tàn nhẫn đẩy đưa Trân đến đâu đi nữa , hãy cố gắng sống tốt nhé , vì cuộc đời sinh ra chúng ta , ta phải hết mình vì cuộc đời , vì mọi người. Để mai này nhìn lại , ta không bao giờ hối tiếc vì ta đã sống rất thật , yêu rất chân thành dù họ đã tàn nhẫn với ta . NHƯNG TA SẼ KHÔNG LÀM ĐIỀU ĐÓ CHO HỌ,VÌ TA KHÔNG GIỐNG HỌ
Mọi người ơi , nếu ai cảm thấy đồng cảm hãy cho Trân 1 lời an ủi nghen , vì Trân đang thật sự mất phương hướng . Tội nghiệp chưa , khóc sưng hết cả mắt , thương quá đi . Ngủ đi và ngày mai trời sẽ sáng , vì luôn có mọi người bên cạnh Trân ! It' nhất là Bum _ bạn của Trân .

Từ blog của một nhóc khá xinh trai:http://360.yahoo.com/profile-f.rfY4I8cqh4rTuhX0YMGJG.pXw-?cq=1
noibinhyenchimhot
13-07-06, 21:15
Cái thời đại mà...


Cái thời đại mà
Người ta đổ vào óc nhau sự hỗn độn, ghen tị, ích kỷ, lạ lẫm, quái thai, vô nghĩa
Tán tụng sự quen biết, phường hội, tập thể, con buôn
Những tinh hoa cũ bị coi là mối mọt, bụi bặm

Cái thời đại mà
Người ta gào thét nhau quay về sự hỗn mang
Kêu gọi làm tình nguyên thủy
Coi mình như thú

Cái thời đại mà
Lòng tin không có chỗ
Sự bất lực bủa vây mọi cánh cửa
Không còn nơi ẩn náu và trú ngụ
Cho thể xác, linh hồn

Cái thời đại mà
Người ta chỉ chung nhau duy nhất nỗi cô đơn
Em đã gặp anh
Một bóng - ngược đường!
PS:
( đúng là tớ đấy, có điều 1 mình quen rồi,chia sẻ sự cô đơn ko đúng người khổ hơn việc chịu đựng nó một mình nên tớ ko như cậu, hnào cafe nhé)
Thiên lương
14-07-06, 10:26
Sông Thao (Nguyễn Duy)

Sông Thao thêm một lần tôi tắm
Thêm một lần tôi đến để rồi đi
Gió cứ thổi trống không ngoài bãi vắng
Tôi nhìn em để chẳng nói năng gì

Tôi gửi lại đây cái buồn vô cớ
Để mang về nỗi nhớ bâng quơ
Xin chớ hỏi cớ làm sao như vậy
Tôi vốn không rành mạch bao giờ

Em đưa tiễn bước chân gìn giữ lắm
Hạt mưa dùng dằng ngọn cỏ ven đê
Yêu mến ạ, xin đừng buồn em nhé
Dòng nước trôi đi, giọt nước lại rơi về...
xeko
21-09-06, 04:25
CÁC ĐOẠN VĂN MÌNH THÍCH:
Ông ấy đấy , Ranfơ , mà trong đời nàng chỉ cần có ông ấy _ chẳng phải là suốt một tuần nàng đã tự kỉ ám thị ngược trở lại sao? Trời đánh ông ta, trời đánh ông ta đi! Cớ gì ông ta lại xuất hiện vào đúng lúc này, khi rút cục nàng đã xua đuổi được ông ta nếu không phải là ra khỏi trái tim thì cũng là ý nghĩ?
TrueLie
07-10-06, 18:26
Có những ngày hồn lạc lõng nơi đâu
Ta khắc khoải những thầm thì vụn vỡ.
Muốn giữ lại một chút gì để nhớ ... hay quên?

(Không biết tên bài thơ, tình cờ đọc được)
Thạch thảo
07-10-06, 20:26
Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương
Fox
07-10-06, 22:53
I. St, chẳng nhớ của ai

Ra đi từ buổi tóc xanh
Rừng cây bao mùa lá đổ
Tình yêu băng qua lửa đỏ
Trái tim run rẩy đam mê

Băng qua muôn dặm đường dài
Đôi mắt nhuốm màu sương khói
Em đâu ngày mai gặp lại
Hay là đơn độc mình anh

Biết rằng tóc chẳng còn xanh
Nhưng con tim mình thơ dại
Tình yêu muôn đời trẻ mãi
Như không tuổi bao giờ

Biết đâu chân trời em đợi
Hay là ảo ảnh mà thôi
Niềm vui tan vào giấc mộng
Nỗi đau có thực trên đời

II. St, chẳng ai của nhớ

Mai đành xa Sông Thương tóc dài
Vạn Kiếp tình yêu xin gửi lại...
Thạch thảo
09-10-06, 15:12
...
Ví chăng nhớ có như tơ nhỉ
Em thử quay xem được mấy vòng
ví chăng nhớ có như vừng nhỉ
Em thử lào xem được mấy thưng

..

Nhớ cứ đầy lên, cứ rối lên

Nguyễn Bính

Em các bác dạo này đang tâm tư!
Cavenui
10-10-06, 15:27
II. St, chẳng ai của nhớ

Mai đành xa Sông Thương tóc dài
Vạn Kiếp tình yêu xin gửi lại...

Bài này là "Sông Thương tóc dài" của Hoàng Nhuận Cầm.
Em gúc được bài đó ở đây:
http://vnthuquan.net/diendan1/printable.aspx?m=26466

Tuy nhiên có vẻ như là các bạn đó chép sai. Vì em nhớ câu đầu khổ thứ 2 là "Mai đành xa sông Thương thật thương".
Ngày mai em về đối chiếu với tập thơ "Xúc xắc mùa thu" của Hoàng Nhuận Cầm để xem cụ tỉ câu chữ thế nào.

P/S: Khoe 1 tí. Tập thơ này đích thân nhà thơ gửi tặng... 1 người. Người đó là chị dâu của 1 người khác. Người khác là người yêu của 1 anh sinh viên nghèo. Anh sinh viên nghèo bán sách cũ, em mua được.
Cavenui
14-10-06, 08:48
Bài "Sông Thương tóc dài" chép theo tập thơ "Xúc xắc mùa thu", NXB Hội Nhà văn, 1992 (tập này được giải thưởng HNV 93 cùng với sự mất ngủ của lửa của Nguyễn Quang Thiều):

Mai đành xa sông Thương tóc dài
Vạn Kiếp tình yêu anh gửi lại
Xuân ơi Xuân, lẽ nào im lặng mãi
Hạ chưa về, nhưng nắng đã Côn Sơn...

Mai đành xa sông Thương thật thương
Mắt nhớ một người, nước in một bóng
Mây trôi một chiều, chim kêu một giọng
Anh một mình- náo động- một mình anh.

Những bản trên mạng khác 1-2 chữ chưa hẳn đã là sai, vì 1 bài thơ có thể có nhiều version khác nhau (đăng báo, vào tuyển tập…), có thể được tác giả sữa hay bị biên tập chửa.
TrueLie
03-11-06, 05:18
Xin hỏi các bác có ai biết hai câu thơ "Ngô đồng nhất diệp lạc Thiên hạ cộng tri thu" là của ai và trong bài thơ nào không? Nếu có nguyên tác Hán văn có thể post lên cho em mở mắt được không? Xin đa tạ các bác.
lamaquen
03-11-06, 08:12
Tiếng Tàu của em mới ở bằng A nên không search site Tàu cho bác Chu Lai được. May quá, có đọc truyện chưởng nên tìm được mấy cái này"

"hông biết Vương Tượng Tấn có phải là tác giả 2 câu đó không vì có nơi viết:

明代王象晋《群芳谱》(1621年):"梧桐一叶落,天下尽知秋".
Minh đại Vương Tượng Tấn 《Quần Phương Phổ》 (1621 niên):“ngô đồng nhất diệp lạc, thiên hạ tận tri thu".

Đôi khi 2 câu trên đi cùng với 2 câu dưới đây:

梧桐一叶落 ngô đồng nhất diệp lạc
天下尽知秋 thiên hạ tận tri thu
梧桐一叶生 ngô đồng nhất diệp sanh
天下新春再 thiên hạ tân xuân tái"

Nguồn: Việt Kiếm http://www.vietkiem.com/forums/index.php?showtopic=15982&st=20

Ngoài ra có Mai Hoa Trang với chữ phồn thể:
http://www.maihoatrang.com/mobile/thread.php?topic_id=22523

Nếu lừa được cô người Tàu nào em sẽ tìm hiểu thêm cho bác.
TrueLie
03-11-06, 21:59
Xin cảm ơn bác lamaquen đã chỉ giáo :)
emambo
10-11-06, 10:11
Em đang ăn trưa, đọc mấy câu của bác Trần Dần, có mỉm cười ... khoái trá :D

Tình yêu
không phải là
kề vai mơ
sầu mộng dưới trăng mòn
mà phải sống
phải cởi trần
mưa nắng
...

Tình yêu
không phải là
những chiếc toa đen
con tàu cuộc sống
tùy chuyến đi
mà cắt bỏ
hoặc nối thêm
Mà tự nó là
một ĐẦU TÀU HỎA
có nghìn toa
buổi - sáng
buổi - không đèn
Triệu mã lực
con tàu điên
tàu dại
nó đâm bừa
gãy cẳng
ngày đêm
nó hú chết
thời gian
khoảng cách
nó rú lên
trên trái đất
chưa người
chưa xã hội
chưa luân thường
ước lệ...

nó lạ lùng
như giữa một trời sao
triệu triệu ánh


Hàhà - bác ấy xuân thế!
Nắng sớm
30-11-06, 07:35
Đời tôi tan nát bơ vơ
Nhớ thương là đợi còn chờ là yêu
Đời tôi như một con diều
Đứt dây để trống cả chiều ngẩn ngơ.

......................


(Thơ Đồng Đức Bốn)
Bắc Thần
30-11-06, 09:16
Trời xanh úp mặt nghe tin
Thôi rồi! Em Má Ri Lyn đi rồi
Từ đây ta bỏ ngai trời
Thu thời gian đập tơi bời càn khôn
Giữa hư vô nếu em còn
Nhớ ta em gửi cái hồn cho ta
Úp môi ôm mặt khóc òa
Cồn lê lên miệng là ba bốn lần

Thật ra đoạn thơ anh đang si nghĩ trong đầu là: "Từ ngày cha mẹ sinh ta, Cồn lê lên miệng đã ba bốn lần."

Không hiểu tại sao bài thơ trên của Thi sĩ Bùi Giáng lại khác mới thật là lạ.
PhươngN
30-11-06, 11:16
tiếng hát thơm từ một đóa tâm ,( Du Tử Lê )

con chim banh ngực phơi tim , phổi
mang núi , sông vào sâu tháng , năm
mai sau : gỗ , đá còn vang , dội
tiếng hát thơm , từ một đóa tâm .
_Khách
01-12-06, 03:18
[QUOTE=emambo]Em đang ăn trưa, đọc mấy câu của bác Trần Dần, có mỉm cười ... khoái trá :D

Tình yêu
không phải là
kề vai mơ
sầu mộng dưới trăng mòn
mà phải sống
phải cởi trần
mưa nắng
...

Tình yêu
không phải là
những chiếc toa đen
con tàu cuộc sống
tùy chuyến đi
mà cắt bỏ
hoặc nối thêm
Mà tự nó là
một ĐẦU TÀU HỎA
có nghìn toa
buổi - sáng
buổi - không đèn
Triệu mã lực
con tàu điên
tàu dại
nó đâm bừa
gãy cẳng
ngày đêm
nó hú chết
thời gian
khoảng cách
nó rú lên
trên trái đất
chưa người
chưa xã hội
chưa luân thường
ước lệ...

nó lạ lùng
như giữa một trời sao
triệu triệu ánh


QUOTE]

Bài thơ hay thế!
Em nhớ câu thơ "Tôi tiếc những người bay không có chân trời và tôi tiếc những chân trời không có người bay", không rõ là của Hoàng Hưng hay Trần Dần, bác nào nhắc hộ em được không nhỉ?
PhươngN
03-12-06, 10:37
Đích thị của nhà thơ Trần Dần đó anh ơi !

Có những chân trời không có người bay
Lại có những người bay không có chân trời

Nghe nói , hai câu thơ này đã được ông viết trong những năm ở trong bóng tối ( ý nói tới giai đoạn bị " treo bút " của những người trong nhóm Nhân Văn- Giai Phẩm . ) Thỉnh thoảng em cũng có đọc thơ của ông , nhưng thú thật có những câu thơ em không hiểu lắm . Như :

Việt Bắc
cho ta vay
địa thế
Vay từ
bó củi
nắm tên
Có vay thì có trả :
Dù quen tay vỗ nợ
Cũng chớ bao giờ
vỗ nợ
nhân dân !

Không hiểu ông muốn nói gì cả .
abc123
03-12-06, 13:40
Trong nhóm Nhân văn- giai phẩm em không thích bác Trần Dần lắm, đọc thơ bác cũng thấy hay hay nhưng có vẻ như bác í chẳng có ý thức được rằng đất nước đang có chiến tranh gì cả. Em thích bác Phùng Quán hơn, thế này này:

Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.