Các kiểu tư tưởng tiến bộ đều có ở tophích này!

wasabi
06-02-06, 22:53
Em lập ra cái to phích này để các bác thấy cái gì hài hài thì nhét nó vào đây mình cùng làm một cái bảng phong thần cho các bác lên net vào các mục diễn đàn các thứ bi bô linh tinh. Đến chết với các bác.

Việt hóa hệ điều hành là tự hào dân tộc mới lại dùng điện thoại IP thì phải nộp thuế cho hải đảo mới kinh chứ!

Chị đích thị là một cái háng tự dưng hiểu biết ở giữa 2 đùi,

He he.
Bố khỉ


http://vnexpress.net/Vietnam/Ban-doc-viet/2005/09/3B9E2954/
Việt hóa hệ điều hành không chỉ là tự hào dân tộc
Tôi ước mong đến ngày chúng ta không những sử dụng hệ điều hành thuần Việt 100% mà còn tạo ra thuật ngữ mới trong khoa học công nghệ nói chung, để thế giới cùng sử dụng. Khi đó, chúng ta đã có bước phát triển vượt bậc về khoa học và công nghệ sánh, vai với các nước công nghiệp phát triển.

...
So với chiều dài lịch sử thế giới, tiếng Anh mới chỉ sử dụng trong một thời gian ngắn, trước đó tiếng Pháp và tiếng Latin được sử dụng rộng rãi ở châu Âu. Nếu vào thời điểm đó người Anh nói là tiếng Pháp và tiếng Latin đã được sử dụng rộng rãi rồi, không cần sử dụng tiếng Anh vào giáo dục và nghiên cứu khoa học thì bây giờ thế giới sẽ như thế nào? Nhưng người Anh đã biết kết hợp tinh hoa của các nền văn minh phát triển trước và kết hợp với sự nỗ lực của bản thân họ nên tiếng Anh đã lấn dần tiếng Latin, tiếng Pháp và các tiếng nói khác, trở thành phổ biến nhất trên thế giới như ngày nay. Thay cho việc sử dụng hoàn toàn tiếng Anh trong tin học, tại sao chúng ta không học tập được tinh thần làm việc và sáng tạo của người Anh, Mỹ trong suốt thời gian qua? Hay từ vựng tiếng Anh trong tin học nói riêng và các ngành khoa học khác nói chung đã có rồi, chúng ta không phải suy nghĩ gì nữa để chuyển sang tiếng Việt làm gì cho mệt và vô bổ? Phải chăng một nghìn năm nữa cả thế giới sẽ sử dụng tiếng Anh trong khoa học?

Lịch sử đã chứng minh mọi nền văn minh đều phát triển đến đỉnh cao và suy vong. Trong suốt bề dày lịch sử Việt Nam, biết bao công lao, cả bằng máu và nước mắt, ông cha ta đã bỏ ra để gìn giữ được tiếng Việt trước mọi âm mưu đồng hóa của ngoại xâm. Tại sao chúng ta không tiếp tục phát huy và làm giàu vốn quý báu đó? Việc tạo hệ điều hành tiếng Việt không đơn thuần là tự hào dân tộc và hoàn toàn không phải "đua đòi", mà đó cũng là đóng góp của dân tộc Việt Nam vào vốn tri thức của nhân loại và làm giàu cho cho tài sản văn hóa chung của loài người. Thế giới có món ăn nhanh của người Mỹ, sushi của người Nhật, rượu vang Pháp, có thêm món phở Việt Nam mọi người đều thích đấy chứ có phải không bạn? (wasabi cho thêm cái này vào cho nó có tinh thần đoàn kết :flag: :flag: :flag: )


http://vnexpress.net/Vietnam/Ban-doc-viet/2006/01/3B9E5EDF/
Không có nước nào cho phép tùy ý kết nối viễn thông
Theo tôi biết, không có bất kỳ một quốc gia nào lại cho phép cá nhân tùy ý đem vài thiết bị ra mà kết nối với các công ty viễn thông để kiếm lợi giống như bọn ăn trộm cước viễn thông ở nước ta.

Người gửi: dk
Gửi tới: Ban Vi tính
Tiêu đề: Trả lời bạn Lê Vân Anh

Tôi thông cảm với bạn Lê Vân Anh về cảm giác "xấu hổ" khi so sánh với các quốc gia khác về cước viễn thông. Nhưng nếu cứ xấu hổ vì những điều như thế thì có lẽ bạn chẳng bao giờ dám ngẩng đầu trước bạn bè quốc tế bởi chúng ta còn có giá ô tô đắt nhất thế giới trong khi VN gần như ngèo nhất, chậm phát triển, lạc hậu nhất...

Nếu như bạn sử dụng voice chat hay skype để liên lạc với người thân ở VN thì có lẽ cũng chẳng có gì đáng nói cả. Nhưng khi sử dụng Internet để liên lạc vào mạng điện thoại cố định hoặc di động thì chúng ta cần xem xét các vấn đề sau đối với người kinh doanh:

- Kinh doanh viễn thông là ngành kinh doanh có điều kiện và phải được phép của nhà nước.

- Có giấy phép kinh doanh dịch vụ viễn thông do nhà nước cấp.

- Giấy chứng nhận về các chỉ tiêu chất lượng.

- Thỏa thuận kết nối với các công ty viễn thông như VNPT, VPTelecom, Vietel... để chi trả cước kết nối.

- Nộp thuế cho nhà nước.

- Nộp quỹ dịch vụ công ích cho việc phục vụ vùng xa vùng sâu biên giới hải đảo...
wasabi
16-02-06, 23:32
Đèo hiểu ku Nhật đang bi bô cái gì. Nói chugn là ku Nhật cũng đã cố gắng sâu sắc.


Những người trẻ tìm cách sâu sắc

Một loại virus mới đang lan nhanh: virus này khiến những người trẻ biến thành các cụ già. Nhưng họ vẫn nghĩ rằng như thế tức là mình sâu sắc hơn người cùng thế hệ...

Triết lý chảy theo giọt cà phê

Cứ sau mỗi trận “alô” của nhóm bạn “cùng tổ dân phố” thời đại học là tôi hít thở sâu khi nghĩ đến buổi cà phê kinh điển lại sắp diễn ra. Căng thẳng là bởi tôi thuộc làu nội dung của các buổi offline “bớt giờ cơ quan, làm giàu chủ quán” ấy: 15 phút đầu là chuyện của công việc và tình duyên, thời gian còn lại dành cho các triết gia đăng đàn.

Hỡi ôi, vì cà phê chảy chậm hay vì bây giờ có quá nhiều người trẻ mắc bệnh triết lý, nên thời gian offline cứ lê thê, mê mải. Không gian chật chội của quán xá quánh đặc những triết lý nhân sinh, thời thế...

Tại quán cà phê có quá nhiều đèn lồng màu đỏ này thì 1 cốc chanh leo đắt hơn chanh muối đến 2000đ. Và mặc dù thích uống chanh leo nhưng vì sự chênh lệch giá cả không thoả đáng nên cậu bạn làm ở một nhà xuất bản ít tiền của tôi quyết định gọi chanh muối. Vậy là anh cựu sinh viên Luật ngồi bên tức tốc thở một bài về “Thuyết hưởng thụ”.

Cái thuyết ấy do chính cậu ta nghĩ ra từ hồi còn nằm vắt vẻo ở giường tầng 2 ký túc xá. Thuyết ấy dài dòng lắm, nhưng túm lại là: cuộc đời ngắn ngủi, một 100 năm cũng chỉ bằng một cái hắt xì hơi của vũ trụ, cuộc đời đầy những biến ngẫu nhiên, hôm nay tồn tại ngày mai hư vô... Và kết luận là: phải sống vì mong muốn của chính mình, ngay cả cái mong muốn bản năng thích uống chanh leo hơn là chanh muối...

Đã không ít lần tôi bật khỏi ghế và sign out khỏi diễn đàn vô tiền khoáng hậu của các vị trai tráng tuổi 20 vừa rời trường ĐH một vài năm đó. Có lần họ bàn về tình yêu nhân dịp một cô bạn trong nhóm vừa “say goodbye” mối tình đầu.

Chỉ vì cô ấy lỡ mồm nói rằng: “chắc chẳng thể yêu một ai được nữa”.... thế là những người bạn trẻ tuổi được dịp bê cả “chủ nghĩa hiện sinh”, rồi nguyên lý của sự tồn tại vào câu chuyện.

Họ nói như thể được thư giãn vòm miệng chứ chẳng cần biết mình có hiểu những ngôn từ đang chảy ra. Có cậu còn cao hứng bê nguyên cả câu tuyên ngôn của một nhà thơ 8X rằng: “Đỉnh cao của sự tồn tại là tồn tại trong tình yêu”. Vậy nên: đừng bao giờ hết yêu....

Mốt của Hán tự và các mệnh đề

Cô em tôi học trường Bách khoa. Những năm đầu ĐH, dù chỉ là một câu trong “văn bản miệng” của nó kiểu gì cũng phải có ít nhất một từ là Anh ngữ được thêm thắt vào. Bây giờ nó sắp ra trường, lại sính dùng từ Hán Việt.

Vốn từ Hán Việt của nó (một cô học trò chuyên Toán lười đọc sách dày quá 200 trang) không nhiều, nên đôi khi lời nói của nó là sự sắp xếp ngôn từ vụng về. Cứ hễ online gặp các cô nàng trong box Ỉn con Hà Nội của nó là y như rằng nó lại ngoạc mồm ra: “Hai mặt của một vấn đề luôn luôn tồn tại trong cuộc sống....”

Tôi bực mình thấy nó phát ra một tràng âm thanh trống rỗng chẳng ăn nhập gì nhưng bị nó cự nự: “Nói kiểu ấy mới sâu sắc, còn chíp hôi nữa đâu mà “u ra mới cả he he”. Bọn trên mạng bây giờ toàn thế cả”. Tôi thở hắt ra vì cái kiểu “tìm cách để sâu sắc” của nó.

Một cô bé lớp chuyên Văn cùng trường cấp 3 với nó còn có một hình thức biểu đạt khác. Trong kho từ điển của cô bé là sinh viên báo chí này còn có một số từ được ưu tiên đặc biệt và được dùng ở mức độ thường xuyên, trong đó đặc biệt có từ “hiện hữu” “khái niệm” và cả... “buồn nôn”.

Thay bằng việc nói câu: “Em không muốn uống sinh tố”, nó sẽ nói rằng: “Em chẳng có khái niệm nào về sinh tố”. Và nếu phải chê bai điều gì thì từ “buồn nôn” được dùng ngay lập tức: “Tập thơ ấy đúng là buồn nôn số 1”. Nó bảo: “Em nói thế cho chuyên nghiệp và dạn dĩ”.

Những “triết gia”... tư duy trên bàn phím

Tôi thì vẫn cứ muốn nghĩ là những cá nhân trẻ tuổi kể trên chỉ là một thiểu số yếu ớt trong vô vàn những người trẻ khoẻ mạnh và giàu có về lối suy nghĩ cũng như ngôn ngữ. Nhưng có vẻ tôi đã nhầm sau khi dành một buổi tối rảnh rỗi để chạm mặt các triết gia trên các forum của người trẻ. Số lượng những người mắc bệnh triết gia nhiều hơn tôi tưởng.

Chẳng hạn, bạn vừa mở miệng than thở về một trục trặc nhỏ của tình yêu, ngay lập tức (bạn đừng ngạc nhiên) có ngay một đáp từ khá lớn lao kiểu thế này: “Trong thế giới có sinh có diệt này thì không thể có điều gì là vĩnh cửu cả. Trái đất này cũng có ngày không còn tồn tại. Mặt trời kia cũng có ngày lụi tàn... Mọi thứ có sinh thì ắt có diệt, mọi thứ sẽ đến rồi đi”.

Hoặc là: “Cuộc sống đầy những bất ngờ mà chúng ta không bao giờ có thể biết hết được. Chỉ có Trời mới biết chuyện gì đang xảy ra. Bạn đang gặp khó khăn để nhận biết được rằng chúng ta sống không chỉ với thể chất và tâm trí này mà còn có cả tâm linh, nơi mà bạn có thể tin vào sự vĩnh cửu”.

Tất nhiên, ở một văn cảnh nào đó, những ngôn từ triết lý là cần thiết. Nhưng trong những câu chuyện giản dị mà vẫn diễn đạt “triết lý” rắc rối đến tối nghĩa thì cũng lạ.

Đôi khi chính những người trẻ trên internet tự lý giải rằng: “Có những lúc cảm giác cô đơn, trống rỗng, bi quan... khiến tôi không có ý định kiểm soát ngón tay mình đang thao tác những gì trên bàn phím. Tôi chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa thế nên đừng ngạc nhiên nếu câu nói của tôi... vô nghĩa.”

Còn đây là tâm sự của một “triết gia” yếu đuối: “Ta khóc bất kể lúc nào khi ta chỉ có một mình. Vậy thì ta ơi đừng làm mình thêm cô quạnh nữa. Ta hãy vui lòng đón nhận một sự thật dù làm ta đau còn hơn sống mãi trong niềm vui dối trá”.

Còn đây là một tác giả đang chứng minh chân lý “cuộc đời không đơn giản”: “Mặt trời chẳng bao giờ biết khóc, Mặt trời chỉ biết vui cười mà thôi, nhưng có ai biết rằng nước mắt của Mặt trời chính là những giọt nắng! Người ta cảm thấy Mặt trời cười thì thực ra lúc đó mặt trời đang khóc. Mặt trời đã đem những giọt nước mắt của mình sưởi ấm nhân gian. Cuộc sống đôi khi thật không đơn giản như người ta nghĩ”.

Phải chăng chính những triết gia trẻ này làm cuộc sống phức tạp hơn? Thật ra cũng không nên quá chê bai họ. Sống nghĩa là phải tư duy. Con người luôn trăn trở đi tìm ý nghĩa của sự sống. Đôi khi trong bản thân ta cũng đôi lần xuất hiện bóng dáng của triết gia: thích được chiêm nghiệm, suy ngẫm và nói những điều to tát.

Trong các website mục Suy ngẫm thường thu hút nhiều vấn đề nặng ký triết học: Suy ngẫm về hiện hữu (tôn giáo, siêu hình học, vũ trụ và vật chất, con người và tâm lý), suy nghĩ về nhận thức (khoa học, ngôn ngữ, tư duy và logic), suy ngẫm về lý luận và giá trị, về thực tiễn và hành động... Những chuyên mục này thu hút số lượt người đọc và bài viết nhiều không kém các chuyên mục khác.

Chỉ riêng chuyện Tản mạn về thời gian của một trang web dành cho giới trẻ đã có 1.852 lượt người đọc. Bài “Siêu hình học, tồn tại hay không tồn tại” có 2.350 lượt độc giả quan tâm. Trang chủ của diễn đàn này cũng có biểu ngữ là một câu nói bất hủ của Albert Einstein. Tuổi trẻ phải biết quan tâm đến những điều như thế. Không thể sống hời hợt với hưởng thụ, với ăn, ngủ, chơi... Tuy nhiên chúng ta có thể tập diễn đạt một cách giản dị hơn.

Chân lý là sự giản dị. Nếu chỉ để hỏi là: “Hai bác đến làng em có việc gì?” thì đâu cần phải xổ nho chùm thành: “Hà cớ nhị vị tráng sĩ du nhàn qua bản thôn?”, cụ đồ Cóc đã bị cười vì lối diễn đạt như thế. Đầu thế kỷ XXI phải khác chứ, phải không bạn?

Theo Lê Xuân Nhật
Sinh Viên Việt Nam