Ngủ và mơ...

Mime
02-02-06, 03:56
Đời sống chúng ta đang sống có thực sự là đời sống không ?
[22.01.2006 - 22:49]

Khi càng xa tuổi trẻ, người ta càng gần những giấc mộng. Những năm gần đây, tôi càng gặp giấc mộng nhiều hơn. Một phần do những biến đổi tâm sinh lý khi người ta ngoài bốn mươi tuổi. Tôi đã sống trên thế gian này gần một nửa thế kỷ rồi. Nhiều chuyện có thể đã biết đúng sai. Ít đau buồn hơn nhưng đau buồn là đau buồn thực. Ít niềm vui hơn nhưng niềm vui là niềm vui thực.

Tôi đã biết những hão huyền của đời sống này. Một điều nữa làm tôi những năm gần đây hay có những giấc mộng là vì những dày vò, những suy ngẫm và cả sợ hãi và cô đơn. Những điều ấy vẫn vây bủa tôi, đẩy tôi vào chân tường và bắt tôi trả lời một câu hỏi mà tôi không trả lời được: Đời sống mi đang sống có thực sự là đời sống không? Nhưng bây giờ thì tôi tin giấc mộng chính là khoảng khắc sống liền mạch của đời sống tôi đang sống.

Chuyến bay từ Tokyo đi Chicago là một chuyến bay quá dài, khoảng mười hai tiếng. Trong cái khối kim loại hình thoi ấy, người ta để mặc số phận cho Thượng đế. Đối với vũ trụ vô hạn này, thì chiếc máy bay không bằng một hạt bụi. Trong chặng đường bay như thế, người ta mất hết cảm giác và khái niệm về thời gian và không gian. Năm 1993, trong chuyến đi Mỹ đầu tiên cùng tôi có nhà văn Lê Thị Minh Khuê. Và trong chuyến bay mù mịt ấy, Lê Thị Minh Khuê đã thực sự sợ hãi. Chị nói với tôi rằng nếu có mệnh hệ gì thì làm sao mà quay về nhà được. Đúng thế, không thể quay về nhà được.

Chiếc Boeing của hãng Hàng không Nhật Bản cứ nâng dần độ cao. Chưa bao giờ máy bay lại tăng độ cao như thế. Và trên độ cao ấy, người ta không còn nghe thấy gì nữa. Đôi tai ù dần đi và cuối cùng không còn nghe thấy gì nữa. Không nghe thấy gì nhưng không phải kiểu không nghe được của người điếc. Đôi tai vẫn cảm thấy nhẹ. Nhưng tuyệt nhiên không còn một âm thanh nào nữa. Tất cả tĩnh lặng và mênh mang. Mọi người vẫn gọi hỏi nhau, các tiếp viên vẫn đi lại, nhưng tất cả chỉ như những cái bóng in trên tường của một buổi tối buồn bã.

Hồi tôi còn bé. Một đêm học bài và ngủ gục xuống bàn. Khi tỉnh dậy tôi bỗng thấy một cái bóng người in trên tường. Tôi chết đứng vì kinh hãi. Cả tôi và cái bóng kia đều bất động. Khi tôi biết đó là cái bóng của mình thì tôi hết sợ hãi. Nhưng tôi vẫn đứng im lặng rất lâu nhìn cái bóng và cứ tự hỏi đó có phải là mình không. Bây giờ thì có thể biết đó vừa là mình vừa không phải là mình. Tôi tin rằng cái bóng của chúng ta luôn luôn im lặng nhưng không phải không có cảm xúc gì. Cái bóng vẫn sống như chúng ta đang sống và vẫn tư duy như chúng ta tư duy, nhưng tư duy thế nào thì chúng ta không bao giờ biết được. Tôi nghĩ rằng; cái bóng của chúng ta không bao giờ mất đi. Khi chúng ta không nhìn thấy nó là lúc nó tồn tại trên một bức tường khác. Có thể đó là một bức tường thời gian.

Máy bay vẫn lên cao. Tôi không thể nào nhìn thấy trái đất nữa. Những đám mây cũng không còn. Bao quanh tôi là một ánh sáng kỳ lạ. Một thứ ánh sáng không phải của mặt trời. Một thứ ánh sáng mà không một vật cản nào tạo ra được cái bóng của nó. Nó sáng từ đâu? Lúc đầu tôi nghĩ nó sáng từ bên trong chúng ta sáng ra. Những không phải thế. Sáng từ bên trong ra hay từ ngoài vào cũng vậy. Nghĩa là nó vẫn phải chấp nhận một qui luật: nơi xuất phát và nơi đến. Nó cũng không sáng theo một vòng tròn bất tận. Nó sáng bởi tất cả mọi vật đều sáng. Nghĩa là mọi vật đều trở thành ánh sáng. Thứ ánh sáng ấy loại trừ mọi âm thanh phát theo hình sóng. Mặc dù mọi vật đều cất giọng và đều nghe thấy vật đối diện. Khi hiểu ra điều ấy cũng là lúc tôi nhận ra chiếc máy bay cùng chúng tôi đã sang một thế giới khác. Nhưng thế giới nơi chúng tôi đang bay không phải xác lập sự cách biệt thế giới có ngôi nhà của tôi bằng cái chết. Hoặc có thể chúng tôi không nhận biết được đường biên giới ấy. Đường biên giới ấy là điểm không thời gian và không gian. Làng Chùa bé bỏng của tôi lúc ấy hiện lên. Nhưng trong thế giới này, tôi hoàn toàn không có cảm giác gì của thương nhớ, khổ đau mặc dù tôi không hề đánh mất một chút nào của ký ức. Quá khứ lúc đó giống như những ngón tay tôi đang nối liền với bàn tay. Và bàn tay nối liền với cơ thể tôi. Cơ thể tôi là một khối thống nhất. Rồi chỉ ít phút sau, tôi mất đi hoàn toàn cảm giác đang ngồi trong một khối vật chất là chiếc máy bay. Mặc dù, cái ghế vẫn đấy, hành khách bên cạnh vẫn đấy. Cái cánh máy bay nhìn qua cửa sổ máy bay vẫn đấy. Chúng tôi đã ở quá xa trái đất. Có lẽ chúng tôi không bao giờ trở về được nữa. Nhưng trở về để làm gì khi mà nơi trở về lại ở ngay trong chúng ta. Hai không gian này không phải là xếp chồng lên nhau. Không phải lồng vào nhau. Nó đang ở trong một không gian khác ; cái này chứa đựng cái kia và ngược lại. Sự chứa đựng ấy tưởng như hoán vị không ngừng nhưng thực ra nó chẳng hề như vậy. Tôi chỉ cảm nhận được khoảng khắc ấy chứ không nhìn thấy được. Không ai và không cái gì có thể nhìn thấy được.

Và chính ở nơi ấy, tôi thấy có một ai đó nhìn mình và mỉm cười với mình. Cái nhìn không phải từ phía trước, không phải từ phía sau, không từ bên phải, không từ bên trái, cũng không phải ở trên cao, mà ở đâu đấy giống như trong đôi mắt kia tôi không hề hiển diện nhưng lại được nhìn thấu. Và nụ cười cũng vậy. Và trong thế giới ấy, tất cả những bộ phận trên cơ thể con người mà đã từng mang lại cho con người những khoái cảm lạ lùng và cũng đầy đoạ chính con người từ từ biến mất. Đầu tiên là những cái lưỡi. Những cái lưỡi biến mất và ngôn ngữ con người ở đó cất lên giống như những tia nắng đầu tiên của ban mai ùa lên trái đất. Một thứ ngôn ngữ thông tuệ và ngân vang. Cảm giác như sau mỗi lời thốt ra là nắng sớm ngập tràn và hoa nở rực rỡ. Rồi những cái răng biến mất. Những cái răng biến mất trong vòm miệng chúng tôi tưởng như chưa bao giờ chúng tôi phải mang trong miệng mình những cái răng ấy. Sự mệt mỏi và đau đớn trong chuyển động của những hàm răng không còn. Lúc ấy, ánh sáng tràn qua miệng chúng tôi giống như ánh sáng tuôn chảy lộng lẫy qua các ô cửa Thánh đường. Và dạ dày biến mất. Đấy là hành trang nặng nhọc và đau khổ nhất mà chúng ta từng phải mang theo từ lúc sinh ra cho tới khi chết. Nhiều lúc nó đẩy chúng ta vào trong cơn mê sảng của đói khát. Nó làm chúng ta u mê và không ít kẻ trong chúng ta bỗng trở thành những con thú dữ. Giờ nó tan biến như sự tan biến của một chiếc cùm đá, của một cơn ác mộng. Rồi những bộ phận sinh dục tan biến. Nó đã làm cho con người được tận hưởng niềm sung sướng ghê gớm của thể xác nhưng nó lại đày đoạ tinh thần con người. Tất cả hành khách trên chiếc máy bay ấy trở nên trong suốt và bồng bềnh trôi trong vũ trụ vô tận. Họ nhìn nhau và mỉm cười. Nụ cười của họ giống như sự mở cánh của một bông hoa trước ban mai trên cánh đồng chưa hề có dấu chân người.

Tôi tỉnh khỏi cơn mộng khi máy bay xuống đường băng. Giấc mộng về một nơi chốn như tôi vừa thấy là mộng hay là thực. Có thể trong lúc tôi ngủ, mà chưa hẳn đó là giấc ngủ, thì một quyền năng kỳ diệu nào đó đã dẫn tôi tới chốn xa xăm kia. Mà tại sao tôi lại phải băn khoăn rằng nơi tôi đến chỉ là giấc mộng. Bởi tôi vẫn còn nhớ tất cả những gì đã diễn ra nơi ấy. Bởi tại sao tôi lại không có thể được ban phước đến nơi kia. Và dù giấc mộng ấy chỉ diễn ra trong một phút thì tôi cũng đã sống thực với nơi ấy kia mà. Tất cả những giấc mộng cũng chính là một khoảng khắc dài hay ngắn của một đời sống có thực mà tôi được sống. Có thể có lúc tôi đã không công nhận đời sống ấy. Nhưng nó vẫn là có thực. Cũng như con người sống trong giấc mộng ấy là chính tôi lúc đó có thể lại nghi ngờ cái khoảng khắc của một đời sống mà tôi đang ngồi viết đây là một giấc mộng chăng ? Và cuối cùng tôi tin, đến một ngày nào đó, với những nỗ lực và khát vọng sống của mình, con người sẽ đi đến một đời sống như vậy. Trong một bài thơ trước đó của tôi mang tên : Linh hồn những con bò, tôi viết về những con bò ra đi từ bóng tối đến ban mai và tan vào ánh sáng. Chúng đã đến được một thế giới như thế giới tôi đã mơ. Chúng đã sinh ra trên thế gian và ra đi. Chúng đã ra đi trong sự kiên nhẫn của cả cuộc đời chúng. Cuộc đời chúng là một sự kiên nhẫn tột cùng với những đường cày bất tận. Và chúng không một lần ngoái lại chiêm ngưỡng hay thoả mãn với những vụ mùa chúng để lại phía sau. Và cứ thế cho đến một ngày mà chúng không hề biết trước : những chiếc ách nặng nề đeo vào đời sống của chúng bỗng tan biến và chúng đã bay lên. Chúng bay lên và thanh thản như những đám mây trắng trong ban mai rực rỡ và tinh khiết. Và bên dưới những đám mây là cánh đồng của những con bò khác với những chiếc ách và những đường cày bất tận. Bí mật của chúng là không than thở và không được bỏ dở bất cứ một đường cày nào. Nhiều lúc, chính những con bò suốt đời làm nô lệ cho chúng ta lại dạy cho chúng ta bài học ý nghĩa nhất về giá trị thực của đời sống thế gian này.

Những giấc mộng trong những năm tháng này của tôi hoàn toàn khác những giấc mộng mà trước kia tôi hay gặp. Nhiều năm trước kia có lần tôi mộng tôi được quá nhiều tiền. Và khi tỉnh giấc, tất cả đống tiền trong mơ đã biến mất. Tôi không khóc, nhưng nước mắt giàn dụa. Lúc đó tôi cần và rất cần tiền. Tiền cho tôi và cho những người thân nghèo túng của tôi. Bây giờ có khá giả hơn nhưng đó không phải lý do mà giấc mộng được nhiều tiền không đến nữa. Trước kia, giấc mộng tôi thường gặp và bạn bè tôi cũng gặp là giấc mộng mà trong đó tôi luôn luôn bị một ai đó, một cái gì đó săn đuổi. Những cuộc chạy trốn ấy lúc nào cũng thất bại vì đôi chân cứ ríu lại như chân người bại liệt. Bây giờ thì tôi không gặp giấc mộng ấy nữa. Phải chăng bây giờ tôi không tìm cách chạy trốn nữa. Mà trong cuộc đời, chúng ta càng chạy trốn chúng ta càng bị truy đuổi. Và khi bị truy đuổi thì ít khi chúng ta có thể chạy thoát. Con đường duy nhất để chúng ta thoát khỏi sự truy đuổi là chúng ta dừng lại, quay về phía kẻ truy đuổi chúng ta, ngẩng cao đầu bước lên và thách đấu. Cuộc chiến đấu này là cuộc chiến đấu với một ai đó, một cái gì đó và đôi khi là chính bản thân chúng ta. Kẻ thù của chúng ta nhiều lúc thật mơ hồ và chính vì thế mà hầu hết chúng ta luôn luôn thất bại.

Nguyễn Quang Thiều
(bản thảo cuốn sách : NGƯỜI KỂ CHUYỆN LÚC NỬA ĐÊM VÀ NHỮNG GIẤC MỘNG)
Tạp chí Tia Sáng
Gaup
03-02-06, 02:03
Đúng thực, đọc thì thấy là không phải văn do người Việt viết vì cách suy nghĩ này không giống cách suy nghĩ Việt. Những thứ hình tượng cái bóng trên tường phản chiếu bản thể, cơ thể hòa trộn làm một vào xung quanh, những thứ sợ hãi trong tiềm thức, tính biểu tượng của khoảng cách và không gian, mộng và thực, những thứ trăn trở, bao bọc bởi ánh sáng - tất cả đều mang dấu ấn của văn hóa có gốc thiên chúa giáo và Tây phương rất sâu đậm. Mình đọc và mình cũng không tin là ông Thiều viết. Cái đoạn Làng Chùa bé nhỏ của tôi gì đó đọc như ăn đồ Tây bằng đũa.
IronWill
03-02-06, 04:17
Kính Gaup, bác nói là cách suy nghĩ này ko Việt, vậy suy ra nó là ăn cắp. Như thế là vơ tất ko thằng Việt nào tư duy nổi giống thằng Tây phải ko ạ?

Những cái như kiểu "thứ hình tượng cái bóng trên tường phản chiếu bản thể, cơ thể hòa trộn làm một vào xung quanh, những thứ sợ hãi trong tiềm thức, tính biểu tượng của khoảng cách và không gian, mộng và thực", nói thật, em các bác tự nghĩ ra cách đây dăm bẩy năm; đấy là nói tuyệt nhiên ko biết tì gì về đạo thiên chúa nhé.

Bác bảo bác đọc cái Thao Thức gì mà bác PG nói rồi, và bác thấy đúng là y xịt suy ra cụ Thiều ăn cắp, em nghe còn lọt. Chứ lập luận như bác, em thật, trên đời nhiều thằng thông minh lắm bác ạ. :14:
Phương Thảo
03-02-06, 10:30
Cảm ơn bác PG. Thảo nào đoạn đầu em cứ ngờ ngợ không hiểu mình đọc ở đâu rồi. Những câu kiểu như "Đời sống mi đang sống có thực sự là đời sống không?" thì có thể khẳng định chắc chắn không phải của NQT.

Còn chú IronWill không nên húng như thế. Những suy nghĩ tương tự của chú tất nhiên có thể không dính dáng gì đến đạo Thiên chúa nhưng chắc chắn nó bị ảnh hưởng (có thể một cách vô thức) từ những tác phẩm nghệ thuật của phương Tây mà chú đã thưởng thức.

Nói chung, văn hóa Việt Nam giống cây tầm gửi, cái thì bắt chước Tàu, cái thì bắt chước Tây, không có cái nào của riêng mình. Ngày xưa, cách đây khoảng 10 năm, em các bác xem phim của Trần Anh Hùng đã có lúc tưởng rằng văn hóa VN cũng có chút gì bản sắc nhưng hóa ra không phải. Phim của Trần Anh Hùng nếu thay bối cảnh Tàu, nhân vật Tàu thì chắc chắn không ai bảo đây không phải là phim Tàu. Cũng có thể làm tương tự như vậy với Nguyễn Du, Nam Cao, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Huy Thiệp... Trong khi đó, Nhật chẳng hạn mặc dù cũng bị ảnh hưởng của Tàu nhưng nó vẫn có bản sắc riêng rất mạnh nên người ta có thể nhận ra ngay. Thậm chí chú Murakami bị chê là Tây hóa hoàn toàn người ta vẫn nhận ra chất văn hóa của Nhật cực kỳ rõ nét.
Monalisa
03-02-06, 12:45
Nhật thì khác gì Tàu ví Hàn. Đến ngay Đức mà không được văn minh Hy La nó khai sáng cho thì cũng có mà là con nhặng. Văn hóa là dòng chảy có cho có nhận. Bạn Thảo chửi thì chịu khó tư duy cái gì nó văn minh lên tí đi. Chúng ta là những chàng trai rẻ tiền trên talawas mình bảo là đọc y chang giọng Hemingway, mình bảo bạn Nguyễn Nguyên Phước ăn cắp, bạn bảo nghe thế có lọt không? Bạn Phước đấy nghe mình nói thế có vả cho mình gẫy hết răng hàm răng cửa không? Chuyện một nhà văn chịu ảnh hưởng của các nhà văn lớn là hết sức và vô cùng bình thường. Kính các bạn! Khiếp, chê từ Giáo Sĩ của Trần Vũ giở đi, nếu các bạn chịu hé mắt ra đọc ky kỹ một tí thì chính Trần Vũ trong giáo sĩ cũng đã nhắc đến Hiện thực huyền ảo trong Giáo Sĩ chứ không phải không. Các bạn húng vừa thôi đi.
Phương Thảo
03-02-06, 13:31
Nhật thì khác gì Tàu ví Hàn. Đến ngay Đức mà không được văn minh Hy La nó khai sáng cho thì cũng có mà là con nhặng. Văn hóa là dòng chảy có cho có nhận. Bạn Thảo chửi thì chịu khó tư duy cái gì nó văn minh lên tí đi. Chúng ta là những chàng trai rẻ tiền trên talawas mình bảo là đọc y chang giọng Hemingway, mình bảo bạn Nguyễn Nguyên Phước ăn cắp, bạn bảo nghe thế có lọt không? Bạn Phước đấy nghe mình nói thế có vả cho mình gẫy hết răng hàm răng cửa không? Chuyện một nhà văn chịu ảnh hưởng của các nhà văn lớn là hết sức và vô cùng bình thường. Kính các bạn! Khiếp, chê từ Giáo Sĩ của Trần Vũ giở đi, nếu các bạn chịu hé mắt ra đọc ky kỹ một tí thì chính Trần Vũ trong giáo sĩ cũng đã nhắc đến Hiện thực huyền ảo trong Giáo Sĩ chứ không phải không. Các bạn húng vừa thôi đi.

Ảnh hưởng thì đương nhiên rồi, giống như chú gì ở Mễ chú ấy bẩu đại ý là trong nghệ thuật không có đứa con nào ra đời từ sự mồ côi. Vấn đề là ở chỗ ngoài cái ăn cắp của người khác thiển nghĩ người ta cũng nên đóng góp cái gì đó của mình. Triết học Phương Tây trong đó có triết học Đức khởi nguồn từ Hy Lạp nhưng từ Plato đến Hegel là cả một chặng đường dài đến mức dù có nói gì đi chăng nữa đóng góp của Hegel là không thể phủ nhận được.

Quay lại chuyện bạn Trần Vũ, Nguyễn Quang Thiều và Nguyễn Nguyên Phước, cả ba bạn này đều thuộc loại như người ta bảo "cái mới thì không hay còn cái hay thì không mới." Tóm lại nếu văn hóa là một dòng chảy có cho và có nhận thì văn hóa Việt Nam đích thị là văn hóa đồng bằng sông Cửu Long, chỉ có nhận chứ chả cho ai cái gì.
Monalisa
03-02-06, 13:49
Bạn Thảo người lớn tí đê. Nói như bạn hết sức là lố lăng và buồn cười. Bạn cho mình hỏi chuyện đức Phật, con nhện và tên cướp có cái chó gì của bạn người Nhật? Nếu không phải thay sợ tơ bằng củ hành? Truyện Chúa tể những chiếc nhẫn có phim rồi thì còn chuyển thể sang tiểu thuyết để làm gì nữa? Đấy là mình đang nói những cái i xì đúng đấy nhớ! Sông Cửu Long là sông Cửu Long vì người ta gọi nó là sông Cửu Long chứ không nói là nhánh sông x, sông y, sông z hợp lại mà thành. Văn hóa Việt Nam tồn tại và người ta chỉ mặt điểm tên thì tức là người ta công nhận và không phủ định nó kiểu một phần Nhật, một phần Tàu, một phần Pháp, một phần Mẽo... như bạn nói. Cũng như Giáo Sĩ của Trần Vũ hay Chúng ta là những chàng trai rẻ tiền vẫn tồn tại vì nó được viết bằng tiếng Việt, ra đời và có một số phận hoàn toàn riêng rẽ mặc dù chịu ảnh hưởng của ông bố bà mẹ tư tưởng nào đó rất lớn. Và chỉ riêng việc những tác phẩm ấy tồn tại cũng đã chứng tỏ được rằng chúng xứng đáng tồn tại. Trên đời này có cái kít gì là tự nhiên đâu, phỏng ạ? Việc tách bạch từng bộ phận ra để phủ định như các bạn chẳng khác gì 7 điều phủ định sự tồn tại chiếc xe ngựa của Ấn Độ cả.

Nói đến chuyện ăn cắp, mình xin lỗi Kafka ăn cắp, Sartres ăn cắp, Camus ăn cắp, Marx ăn cắp... có đứa nhéo nào là không ăn cắp, không đứng trên vai những người khổng lồ phỏng ạ? Mà chắc chắn Tây nó cao hơn ta thì nó phải ăn cắp và đứng trên nhiều người khổng lồ hơn ta. Người ta gọi là kế thừa hay là ăn cắp chỉ phụ thuộc vào mục đích của người ta thôi, có phỏng ạ?
dao_hoa_daochu
03-02-06, 13:57
Bác Phải Gió tinh ghê, cái đoạn đấy là bạn I-u-đin, bạn là một nhà khoa học mang hàm cấp tướng quân y trong chiện Thao Thức của tác giả Nga xô Cờ-rôn.

Xem lại "cái bóng" của một nhà khoa học Nga

"Tất cả tĩnh lặng và mênh mang. Mọi người vẫn gọi hỏi nhau, các tiếp viên vẫn đi lại, nhưng tất cả chỉ như những cái bóng in trên tường của một buổi tối buồn bã.

Hồi tôi còn bé. Một đêm học bài và ngủ gục xuống bàn. Khi tỉnh dậy tôi bỗng thấy một cái bóng người in trên tường. Tôi chết đứng vì kinh hãi. Cả tôi và cái bóng kia đều bất động. Khi tôi biết đó là cái bóng của mình thì tôi hết sợ hãi. Nhưng tôi vẫn đứng im lặng rất lâu nhìn cái bóng và cứ tự hỏi đó có phải là mình không. Bây giờ thì có thể biết đó vừa là mình vừa không phải là mình. Tôi tin rằng cái bóng của chúng ta luôn luôn im lặng nhưng không phải không có cảm xúc gì. Cái bóng vẫn sống như chúng ta đang sống và vẫn tư duy như chúng ta tư duy, nhưng tư duy thế nào thì chúng ta không bao giờ biết được. Tôi nghĩ rằng; cái bóng của chúng ta không bao giờ mất đi. Khi chúng ta không nhìn thấy nó là lúc nó tồn tại trên một bức tường khác. Có thể đó là một bức tường thời gian."

Xong rồi xem nhận xét của bác Gấu, em lại liên tưởng đến "cái bóng" của một chủ ấp Vn trong "Chùa Đàn" của bác Nguyễn Tuân em

"Chủ ấp thôi không uống, không khóc, không nghe đàn hát nữa thì trông càng thê thảm vô cùng. Cả ngày cả đêm cứ ngồi sững mà nhìn tranh, dáng điệu như nhà sư nhập định, mắt không nhắm, miệng không mở lấy một tiếng.
Cậu Lãnh ngồi im như thế được một năm, bóng in hẳn vào tường, đường viền quanh bóng in trông sắc gọn như nét cắt. Lấy nước cọ không đi và lấy vôi đặc quét lên mấy lần, cục bóng xám trên vách ấy vẫn cứ hiện bật lên. Thân hình Cậu Lãnh khô sắt chẳng khác gì thân hình kẻ vận hoả tâm ra để tự diệt mình. Những lúc Cậu bất đắc dĩ phải cử động thì tứ chi cậu cứ như là chân mượn tay mượn, bước đi không thật nữa và tay cầm đến vật gì thì đều sai lệch đổ vỡ hết cả. Còn cái khối óc thì hình như là đã trót cầm cho Rượu và cho Tương Tư, cầm lâu ngày quá đến không chuộc được về nữa rồi. Cậu Lãnh đã đến cái bực lì. Một hôm chợt thấy bóng mình trong gương đứng và từ đấy cũng không dám rửa mặt và thau nước nữa."

Các bác thấy hai "cái bóng" này có gì khác nhiều không?
dao_hoa_daochu
03-02-06, 13:59
Bạn IronWill, văn hóa nào thì cũng phải bắt nguồn từ một cái nôi nào đó, mọi con đường đều dẫn tới dôm ma hay như bạn monalisa mặc dù bị già và béo nhưng lại có nụ cười bí hiểm cũng nói là "văn hóa là dòng chảy" đấy, cho nên có những thứ giống và bắt chiếc là đương nhiên thôi. Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, là nếu mà bắt chiếc nhiều quá, toàn là bắt chiếc thôi, bắt chiếc kiểu cóp en bây như bác Quan Thiều hay là bắt chiếc kiểu đọc nhiều xem nhiều nghe nhiều bắt chiếc nhiều bị tự vận mẹ vào người như bạn IronWill thì cũng đều là bắt chiếc cả, bình thường tự sướng thì bắt chiếc cũng chả sao, cứ miễn sướng là được thôi, cơ mà lao động nghệ thuật sáng tạo thì lại không thể mà cứ như thế được, tại vì nếu như mà không thể tạo ra được cái gì "riêng", thì lao động đấy tiệt đối chả có ý nghĩa kặt gì cả, nên chiển sang mà làm nghề khác đi, vào dây chuyền nhà máy để vặn ốc chẳng hạn, làm cái đấy không tạo ra được cái gì "riêng" thì cũng chả sao mà có khi lại còn tốt hơn.

Em các bác nghĩ là bản thân cái chiện hễ cứ bị bảo là thua tây thì đã nhảy dựng mẹ lên thì tức là trong đấy đã bị có sẵn sự mặc cảm mẹ rồi. Còn tại sao mà lại có mặc cảm đấy, thì các bác cũng đều đã biết cả. Bạn IronWill em em nghĩ đã thực sự là chủ quan khi mà nói là "nói thật, em các bác tự nghĩ ra cách đây dăm bẩy năm; đấy là nói tuyệt nhiên ko biết tì gì về đạo thiên chúa nhé". Từ cái bệnh viện mà bạn ra đời đến tất cả mọi thứ mà bạn sử dụng bi giờ, cái đé0 gì mà chả của tây, muốn hay không thì bạn cũng bị "dở tây" mẹ rồi.
lão ma
03-02-06, 14:14
Đoạn văn này của NQT viết rất đẹp, nhưng đáng tiếc là.... văn ăn cắp! Các bạn có thể tìm thấy một đoạn gần gần như thế, từ ý tưởng đến tâm trạng nhân vật và cách hành văn, trong cuốn tiểu thuyết khá nổi tiếng của Nga, hình như dịch qua tiếng Việt là "Thao Thức". Nếu ở TL có bạn nào đọc sách nhiều thì tìm hộ, đó là cuốn tiểu thuyết viết dưới dạng tự sự về cuộc đời của 1 nhà khoa học Liên Xô cũ, đoạn văn này viết về tâm trạng của nhân vật chính trong 1 chuyến bay qua nước ngoài công tác.

NQT là 1 cây đa cây đề trong làng văn VN, thật đáng tiếc là ông lại làm như vậy!
hị hị hị,

Bản chất của con ngươì thay đổi theo nhu cầu và hoàn cảnh! Thực trạng của đất nước ta thì người ngươì nhà nhà đua nhau ăn cắp, thì ngươì làm công tác nghệ thuật cũng rứa có gì là lạ, phỏng ạ? :24:
Monalisa
03-02-06, 14:17
Em nghĩ là em chốt hạ nốt câu này rồi em đi ngả lưng một tí và mơ về cái bóng chứ không lằng nhằng ở đây với các bạn. Các bạn có bài tập về nhà là suy nghĩ cho em: "Tại sao người ta gọi con ngựa có năm chân hai đầu là con ngựa quái thai chứ không phải một con nào mới như kéo đẩy, hai đầu năm chân, đào hoa đảo chủ...?" "Tại sao người ta gọi Giáo Sĩ của Trần Vũ là Giáo Sĩ chứ không phải bản thảo ăn cắp đầu thừa đuôi thẹo của Một trăm năm cô đơn?" Blah... blah... Cho đến khi các bạn tự vỡ ra thì đến báo cáo thành tích với mình, mình nhờ anh Tuệ bạn Nus vào giảng thêm về triết học ngôn ngữ.
dao_hoa_daochu
03-02-06, 14:53
Em nghĩ là em chốt hạ nốt câu này rồi em đi ngả lưng một tí và mơ về cái bóng chứ không lằng nhằng ở đây với các bạn.
Cái bóng đấy có "năm chân hai đầu" và có phải là "một con nào mới" không?
lão ma
03-02-06, 15:24
http://upload.thanhnienxame.net/images/uploads/edd5b6f82c.png

Và đây là ý tưởng của cụ Platon ám chỉ về sự hiểu biết của con người ( nói theo kiểu ngụ ngôn : Ếch ngồi đáy giếng )!

Platon's best known analogy, the Cave Analogy, shows the uprise to the Ideas:
The people are similar to humans being tied in a cave, so they are just able to look at a wall in the cave. Onto this wall shadows of artificial things are casted by an invisible fire behind the person. The tied human thinks these shadows of images are the reality, which are but the sensual appearances. The things themselves, that casted the shadows, are just visible to the man who has got rid of his ties: He realises that the shadows are just projections of the real things.
Now when this person leaves the cave, he first gets blinded by the daylight, the light of the upper world, and he first will only see shadows and reflections; after a process of adaptation he'll see the things themselves and finally the sun, and understand that it is the main reason of being.
IronWill
03-02-06, 22:05
Bác Đào em, đến cả quần áo của ông ngoại em mặc cũng là của thằng Tây, cái dao cắt thuốc của cụ cố ngoại em cũng của thằng Tàu, chứ nói gì đến cái bệnh viện mẹ em đẻ em ra, phải ko ạ.

Chắc em nói chưa rõ ràng, em bảo em tự nghĩ ra ko có nghĩa là em một mình phát minh ra cái mớ ấy, mà chỉ có nghĩa là ko nhất thiết cứ phải đọc một cái gì y chang rồi mới cóp pết ra đến đoạn đó, mà có thể do nhiều thứ trước đó tập hợp lại; dẫn đến tư duy tới, trùng nhau cũng là chuyện dễ hiểu. Trích lại nguyên văn từ IronWill nhé : "Bác bảo bác đọc cái Thao Thức gì mà bác PG nói rồi, và bác thấy đúng là y xịt suy ra cụ Thiều ăn cắp, em nghe còn lọt".

Đấy, thôi các bác đọc lại cho kỹ rồi hẵng xông vào đánh hội đồng em.
Happiness
04-02-06, 00:50
Bác IronWill cứ chửi vuông góc vào mẹt thằng ku Đào cho em, cái thằng chình thấp chưa tốt nghiệp đại học Thăng Long mà cứ thích quác mồm lên. Thách nó nói được xem thế nhéo nào là bắt chước nhiều quá, ko nhiều quá? thế nhéo nào là cái "riêng" trong ngoặc kép (sic) của nó, thế nhéo nào là lao động sáng tạo nghệ thuật mà lại không tự sướng? vân vân và vân vân...

Em cuộc với bác ku Đào cầm chắc sẽ lại như mọi lần chiển sang khích bác cá nhân vớ vỉn, làm thơ vè con cóc đánh trống lảng hay xổ ra những đoạn loằng ngoằng rối rắm để chả ai hiểu mẹ gì cả mà thực ra bên trong rỗng tuếch vô nghĩa lý chả có cái mẹ gì để phải hiểu cả. Lúc đó ta sẽ cùng cười vào mũi nó, bác nhé.
Kiếm&sons
04-02-06, 01:00
Khi đọc đoạn văn này, tôi đã thấy nó giả dối, vì một cái logic đơn giản là khi học bài đêm, thì ngọn đèn đọc sách bao giờ cũng để trước mặt, dù có ngủ quên và tỉnh giấc, thì cũng không ai có thể nhìn thấy cái bóng của chính mình được. Chưa kể đến chi tiết vô lý "Nhưng tôi vẫn đứng im lặng rất lâu nhìn cái bóng và cứ tự hỏi đó có phải là mình không." - chẳng lẽ NQT ngủ đứng! Liệu ông có bị mộng du không?


Thời chú Thiều chắc là chưa dùng đèn Neon nên chú ấy ngủ gục xuống bàn rồi vô/hữu thức tắt đèn bàn, nên cái bóng chú ấy nhìn thấy có thể là bóng chú do cái đèn từ phía sau tạo nên. Trường hợp thanh niên Thiều nhìn bóng mình rồi "talawas" thì trình cũng cỡ Đường Tăng thời để chỏm, chứ còn người thực việc thực mà em các bác biết thì hốt hoảng gọi người nhà đến rồi chỉ tận tay day tận trán cái bóng đó nhưng cũng chẳng ai thấy gì. Có thể do ảo giác hoặc thần linh chăng.
dao_hoa_daochu
04-02-06, 02:49
Bác IronWill,
Thực ra bác đập lão Gấu già xấu xí thì là rất đúng rồi, nhưng tại bác đập không "nét" nên em mới ý kiến ý kò loăng quoăng thôi. Chứ cái giống đấy ương bác ạ, nếu mà định đập thì phải đập cho túi bụi cho tẹt ga vào thì y mới tụt vòi. Ví dụ như y mới bi bô là cái bẹn gì "Đúng thực, đọc thì thấy là không phải văn do người Việt viết vì cách suy nghĩ này không giống cách suy nghĩ Việt." Chứ bi giờ em hỏi nhỏ bác cái chứ bi giờ cứ giả sử như là người Việt thực sự là có "cách suy nghĩ" thật đi nữa đi thì "cách suy nghĩ Việt" thực ra thì là cái cách suy nghĩ kặt gì?! Hay rốt cục thì lại cũng chỉ là một cái cách suy nghĩ bắt chiếc tây? (Đấy, em mà chỉ cần thử bắt bẻ thế, là lão Gấu già xấu xí nghe thấy đã tự buông mình rơi mẹ từ trên cây xuống rồi :24: - y hoảng sợ quá mà)
Mime
25-02-06, 04:41
Các bác lý luận nhiều thế, em chỉ đơn giản thấy nó đẹp thôi.

Tôi đang mơ giấc mộng dài - Khánh Ly ( http://s28.yousendit.com/d.aspx?id=2E0JLGPL99J7D2O3R8UZ1QYXPW)
lão ma
25-02-06, 05:06
Các bác lý luận nhiều thế, em chỉ đơn giản thấy nó đẹp thôi.

Tôi đang mơ giấc mộng dài - Khánh Ly ( http://s28.yousendit.com/d.aspx?id=2E0JLGPL99J7D2O3R8UZ1QYXPW)

tks ... have a nice dream sweetie :rose: