Ng.Hòa, năm mới loạn sân bình văn thơ.

Sất
29-01-06, 15:16
Mình được bác Hòa nhắc đến trong một bài bình văn tổng kết báo nhân dân

Đáng tiếc là bác Hòa viết phê bình theo kiểu Bác phê bình bác ngồi ở đấy, bạn nào văn thơ gió thổi đến tai bác bác nghe bác hát phê bình văn học các bạn nghe tiếp nhé. Mình ko có bài văn nào trên báo giấy, gần đây có một cái tên trên tờ Doanh nghiệp chủ nhật số tết, tuy nhiên do lỗi biên tập hay nhầm nhọt trồng trọt gì đó bên trong trang thơ ko có bài của mình( mà trang bìa có để tên mới kinh, toàn cùng tên các bác rất oách) . Còn lại mình xuất hiện chủ yếu trên evan, ko chỉ thơ mà có chú thích địa chỉ, tiểu thuyết đã in, truyện ngắn. Chắc bác này ghe tên mình trong một cuộc nhậu nhẹt nào đó, chứ ko có đọc tên mình trên evan. Còn chiện nhầm mình với một bác tên cũng tên Nguyễn Thúy Quỳnh mới thấy vấn đề. Vì có dạo nghe bạn zet hỏi, mình để ý bác này viết nhiều trên báo giấy nên kết nạp hội thì phải ( văn chương báo giấy mình ko biết gì lắm ), gần đây bạn Nguyễn Thúy Quỳnh có bài trên tienve (http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=835 )
Còn evan mình tra thì bác Nguyễn thúy Quỳnh này ko có tên. Ngoài evan thì mình có một bài trên tienve các đây khá lâu, đầy đủ rõ ràng nhé, Nguyễn thị thúy Quỳnh.(http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=274), và 3, 4 bài khác trên tạpchitho.org . Như vậy sự xuất hiện của mình lại càng ko phải với chiếc vai nhà thơ như bác buông bút.

http://www.tapchitho.org/wpages/p050717.htm
http://www.tapchitho.org/wpages/p050607.htm
http://www.tapchitho.org/wdaily/nttq_dingua.htm

Tình trạng thể hiện sự nhập nhằng văn chương hải ngoại,ngoài luồng, văn chương trên mạng, văn chương trên báo giấy trong nước, sân chơi và sự xuất hiện mơ hồ trên bàn nhậu các bác, ko có một sự tập trung có tính học thuật nghiêm túc khi các bác buông bút phán, mặc dù nơi bác phán bài có trịnh trọng đến đâu, vẫn là kiểu các của một nền bình văn kiểu đồn miệng, bình văn trong lúc bia rượu lên cơn gặp phải.




Mùa xuân và văn chương trẻ

http://www.nhandan.com.vn/tinbai/?top=43&sub=80&article=52635
--------------------------------------------------------------------------------


Xuân Bính Tuất đã về. Và như là thói quen nghề nghiệp, tôi nghĩ tới những người viết văn trẻ - những người tôi vẫn thường đọc, thường chuyện trò, đôi khi còn hào hứng tranh luận giữa "bãi bia" hay quán cà-phê.


Tranh luận, thậm chí phê phán, song tôi quý trọng họ, bởi giữa cuộc mưu sinh hối hả, bởi vào lúc những tiêu chí thuần túy vật chất đang chi phối hành vi hằng ngày của không ít bạn bè cùng thế hệ với họ..., thì vẫn có những chàng trai, cô gái sống với văn chương và vì văn chương - thứ công việc khó có thể nhanh chóng đem lại một chiếc lap-top hay một xe máy Future.


Vậy nhưng, họ dám chấp nhận thiệt thòi. Họ làm việc cật lực. Và nếu làm một thống kê sơ bộ, năm 2005 những người viết văn trẻ đã "trình làng" hàng trăm tác phẩm, trong đó có không ít tác phẩm mà tôi nghĩ văn giới không thể bỏ qua.


Lại nữa, thường khi nhắc tới những người viết trẻ, tôi cho rằng chỉ có "văn hay" hoặc "văn không hay", và tuổi tác chỉ là một trong rất nhiều yếu tố làm nên tác phẩm. Song nếu nhìn văn chương trong tính quá trình, lại không thể không nhắc tới câu chuyện "trẻ - già" và khi ấy, những người viết văn trẻ tuổi lại trở thành niềm hy vọng của văn chương tương lai.


Với các cây bút trẻ, ấn tượng nhất với tôi trong năm 2005 là đã được đọc ba cuốn tiểu thuyết lịch sử, hai cuốn mới xuất bản là Mắt đêm của Dương Ngọc Hoàn (Trần Ngọc Linh) và Nam chí toàn đồ truyện (Phần một: Ðường về Hà Tiên) của Nguyễn Thị Diệp Mai; còn một cuốn sắp ra mắt ở NXB Kim Ðồng là Trần Quốc Toản của Lưu Sơn Minh.


Không hẹn mà nên, Dương Ngọc Hoàn và Lưu Sơn Minh cùng "lao" vào hai đề tài các nhà văn đi trước đã ít nhiều thành công. Nếu như trong Mắt đêm, Dương Ngọc Hoàn phải "đối mặt" với Nguyễn Tuân, Hồ Dzếnh khi viết về cuộc sống của lớp đào nương ca ở Việt Nam đầu thế kỷ 20, thì sừng sững trước Lưu Sơn Minh là Lá cờ thêu sáu chữ vàng của Nguyễn Huy Tưởng.


Dương Ngọc Hoàn và Lưu Sơn Minh đã thành công, tôi tin là như vậy nếu ai đó đã đọc Mắt đêm và Trần Quốc Toản. "Cái bóng" của người đi trước đã không che khuất hai anh trong một thể loại, một đề tài ngay cả nhà văn lớn tuổi chưa chắc đã muốn "dấn thân".


Còn Nguyễn Thị Diệp Mai, cây bút nữ Kiên Giang, sau tiểu thuyết Trả hoa hồng cho đất (Giải B cuộc thi văn học của NXB Thanh niên 2004) tôi ngỡ chị sẽ "chung sống" với các đề tài hiện đại, nhưng không, bộ sách mới nhất của Diệp Mai - dự kiến khoảng 1.000 trang, lại là tiểu thuyết lịch sử.


Nam chí toàn đồ truyện viết về một thời kỳ cách chúng ta khá xa, thời người Việt "mang gươm đi mở nước" và ở Hà Tiên quê chị, cha con Mạc Cửu, Mạc Thiên Tích đặt những nhát cuốc đầu tiên, vun xới nên vùng đất Tổ quốc.


Khoan nói tới sự hay - dở của ba cuốn sách, qua đây tôi muốn bày tỏ sự trân trọng đối với các tác giả, ít nhất cũng là niềm say mê và sự nghiêm túc. Với tiểu thuyết lịch sử, người viết không thể "ăn xổi ở thì" viết từ vốn sống hay sự trải nghiệm và cứ muốn là được. Phải bỏ công sức đọc, tra cứu, tìm hiểu, suy ngẫm... mới có thể "tiểu thuyết hóa lịch sử" trong tính lịch sử tương quan tính hiện đại. Về phương diện này, cả ba tác giả đều khá thành công. Và tôi chúc mừng họ.


Trong bối cảnh văn chương năm 2005, có một vài cây bút trẻ thu hút sự chú ý của dư luận không phải do thành tựu mà chủ yếu do các yếu tố "bất thường" trong tác phẩm thì truyện ngắn Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư trở thành một điểm sáng không cần tới bất kỳ sự lăng-xê nào.


Vẫn đó "chất văn" Nam Bộ dung dị, vẫn đó sự thấm đẫm tình người... nhưng ở Cánh đồng bất tận, tôi gặp một Nguyễn Ngọc Tư hoàn toàn khác, với một đề tài nếu không chắc tay, nếu không hướng thiện, người ta có thể vẽ nên một "bức tranh ảm đạm, tối mầu".


Trước Cánh đồng bất tận, trong thâm tâm tôi dự đoán nếu tiếp tục với những gì đã có, Nguyễn Ngọc Tư sẽ nhanh chóng lặp lại mình. Nhưng xem ra dự đoán chỉ là dự đoán. Với Cánh đồng bất tận, Nguyễn Ngọc Tư đã chứng tỏ một nội lực, một cố gắng tìm tòi đổi mới để không lặp lại như một số người viết trẻ đương đại sau một vài thành công. Còn tài năng ư? Với Nguyễn Ngọc Tư, có lẽ không còn là điều khiến phải nghi ngờ, ngay cả với một người "kỹ tính" như tôi!


Nhắc tới các cây bút nữ trẻ, không thể không nhắc đến Ðỗ Bích Thúy - cây bút nữ trẻ duy nhất luôn trung thành với đề tài miền núi. Ðỗ Bích Thúy không "tạt qua" cuộc sống của người Mông, người Tày, người Nùng... ở vùng cao Ðông Bắc, chị sống với họ, hiểu họ, viết về họ với tấm lòng sẻ chia của người trong cuộc. Văn trong sáng và giàu cảm xúc, sau các tập truyện ngắn khá hay như Sau những mùa trăng, Những buổi chiều ngang qua cuộc đời, năm 2005, Ðỗ Bích Thúy có tiểu thuyết Bóng của cây sồi, vẫn là chuyện vùng cao, nhưng với không gian rộng, với sự phức tạp của số phận nhân vật..., dường như đã có một Ðỗ Bích Thúy của thời kỳ sáng tác mới?


Với các cây bút thơ nữ trẻ, năm 2005, Vi Thùy Linh xuất hiện trở lại trên thi đàn với Ðồng tử - tập thơ cho thấy chị đã "đằm" và "chín" hơn.


Vẫn là một Vi Thùy Linh sôi sục tình yêu cuộc đời, tình yêu con người, tình yêu lứa đôi..., song Ðồng tử lại như một tầng cấp mới mà tôi coi đó mới là "tạng" thơ của Vi Thùy Linh, như thời chị viết Thiếu phụ và con đường, Ðôi cánh của mẹ...


Thông minh và tài năng chưa đủ, vấn đề còn là lựa chọn, là tìm một hướng đi, phải chăng đây là điều quan trọng cần quan tâm ở cây bút thơ này?


Với tập Những trò đùa có lỗi, Trần Hoàng Thiên Kim lại mang tới một giọng thơ khác. Cũng là thơ tình, nhưng có một cái gì da diết, trầm lắng và sự đan xen phức tạp của cảm xúc giữa "quê" và "tỉnh" trong thơ Trần Hoàng Thiên Kim. Rất tiếc bài thơ Chiều qua sông Ngàn Phố đã không có mặt trong tập thơ, hẳn là người viết muốn "để dành"?


Tương tự như thế là thơ của hai người viết trẻ cùng có bút danh Nguyễn Thúy Quỳnh. Nghe nói một người ở TP Hồ Chí Minh, một người ở Thái Nguyên. Một người đậm nét suy tư và không nệ kỹ thuật, còn một người thì đằm thắm, nền nã. Ngoài thơ, tôi chưa biết gì về họ, có lẽ đó lại là điều hay đối với người viết phê bình...

Còn nhiều lắm những cây bút văn chương trẻ tuổi đang có mặt trên mọi miền đất nước. Ðó là anh bộ đội Ðỗ Tiến Thụy từ Tây Nguyên đến với Trường viết văn Nguyễn Du đã kịp "giắt lưng" tập truyện ngắn Gió đồng se sắt như là nhịp cầu văn chương giữa Hà Tây - quê hương anh với Tây Nguyên - nơi anh trưởng thành.


Ðó là Nguyễn Ngọc Thuần - cây bút mà đọc Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, Trên đồi cao chăn bầy thiên sứ và mới đây là Một thiên nằm mộng, tôi hiểu mục đích viết văn với điều anh tâm niệm: "Tôi luôn mơ ước cái đẹp từ những mối giao cảm giữa người và người... Tôi gửi gắm nhiều tình cảm khi viết cho thiếu nhi. Tôi muốn viết để sau này cho con tôi"..., không phải là những lời làm đẹp. Muốn viết cho con, hiển nhiên người ta phải hướng tới cái đẹp và sự lành mạnh...


Dẫu thế nào thì nền văn chương của một dân tộc bao giờ cũng là một dòng chảy không ngừng nghỉ, là sự nối tiếp thế hệ, văn chương ngày mai được bắt đầu từ văn chương hôm nay.


Tôi không mong đợi gì nhiều từ các sự kiện ầm ĩ quanh một vài người viết trẻ. Tôi tin vào số đông cây bút đang cần mẫn sống và cần mẫn viết, vì tôi nghĩ chính họ mới là những người làm nên văn chương ngày mai.


Và cuối cùng, tôi đồng tình với điều Nguyễn Thị Diệp Mai đã nói trong một lần trả lời phỏng vấn: "Chúng tôi lao động rất nghiêm túc. Chúng tôi yêu quý văn chương như yêu quý cuộc sống. Chỉ có điều chúng tôi thể hiện sự sáng tạo, sự cống hiến cũng như tình yêu văn chương theo cách riêng của mình. Mong rằng điều đó sẽ được chia sẻ, đừng nhìn chúng tôi như những kẻ rong chơi, hãy nhìn chúng tôi như những người làm việc".


NGUYỄN HÒA
Sất
29-01-06, 15:32
Đây là bài của mình ở Evan,http://evan.com.vn/Functions/Author/?AuthorID=137 tuy nhiên nếu viết chuyện này nên tờ nhândan hoặc đưa nên talawas thì có hay hớm không nhỉ. Nhưng mình chờ bạn Nguyễn Bình phương trả Sất computer và tiểu thuyết đang viết dở ở nhà khách công đoàn đã. Mấy hôm các bạn lên cơn cuồng truy bạn Sất làm biên tập tạp chí văn mới giai cấp cần lao bên nhà xuất bản lao động, bạn Sất bỏ của chạy lấy người, giờ chắc tờ đó cũng hết nhẽ Xuân Nguyên Bình Phương mới thì thào úp mở với Nguyễn Hòa trong cuộc bia bọt một hôm tự dưng thấy can đảm một hôm chưa hèn kịp nên các bạn thì thào hở ra vài câu thế chắc.

Mấy bạn vẫn có thì thụt vào đây đọc mấy thứ con Sất này viết đấy, chả rồi hơi mà viết gửi đi đâu.
Sất
29-01-06, 15:58
Trong thời gian chờ đợi bạn tỉ phú George Soros bàn bạc với bác Điềm song rồi chờ đợi các bạn hết tường lửa trả được nhuận bút, mình sẽ viết bài tranh luận với bác Hòa, chỉ rõ nguyên nhân và phương hướng tương lai văn học đất nước sẽ sáng lạng rạng rỡ ko ngờ thế nào.

Một năm mới thân ái và quyết thắng.

Sất.



28.1.2006

Ban Tư tưởng – Văn hoá đón tiếp nhà tỉ phú George Soros tại Hà Nội
talaCu
Cơ quan ngôn luận của talawas – Sát cánh cùng Nhân Dân

Số Tết Bính Tuất (17) – Ngày 28 tháng 1 năm 2006

Chúa trời và Con người



Lời tranh từ trái sang phải, từ trên xuống dưới:

Chúa trời:
“Hãy tạo ra con người theo hình ảnh của chúng ta, giống như chúng ta…”
“và hãy để con người làm bá chủ cá biển…”
“chim trời, gia súc…”
“và tất cả trái đất…”
“và tất cả mọi giống vật bò trên mặt đất.”

Adam: “Đủ rồi, bây giờ thì nôn ví ra đây.”

(Mr. Fish)
Ban Tư tưởng – Văn hoá đón tiếp nhà tỉ phú George Soros tại Hà Nội

Nhân dịp Xuân Bính Tuất, nhà tỉ phú và từ thiện người Mỹ George Soros đã tới thăm Việt Nam, theo lời mời của Ban Tư tưởng – Văn hoá Trung ương Đảng (Ban TTVH). Mục đích chuyến đi của ông là trao đổi và học hỏi kinh nghiệm của Ban TTVH trong công tác thúc đẩy dân chủ, bảo vệ quyền con người và xây dựng một nền báo chí độc lập. George Soros là người sáng lập và chủ tịch Viện Xã hội Mở (Open Society Institute), tổ chức tài trợ cho hoạt động của các Quỹ Soros. Ông Soros cho biết: “Chắc các bạn cũng biết là từ năm 1984 tôi đã bắt đầu thiết lập các Quỹ Soros tại một số nước Đông Âu, nhằm hỗ trợ quá trình dân chủ hóa ở các nước này. Hiện nay Quỹ đang hoạt động trên 29 nước trên thế giới, không chỉ riêng ở Đông Âu.” Tuy nhiên, George Soros không hài lòng với kết quả đạt được. “Sau 20 năm, tôi đã đốt khá nhiều tiền cho những hoạt động này”, ông nói, “nhưng nền dân chủ và cuộc sống văn hóa của các nước được tài trợ vẫn thảm hại. Đấy chính là lý do tôi tới Việt Nam: tôi muốn học hỏi kinh nghiệm từ Đảng và Nhà nước Việt Nam. Tôi rất vui mừng nhận lời mời của Ban TTVH.”


Đồng chí Nguyễn Khoa Điềm và George Soros thăm tòa soạn báo điện tử VietNamNet
Được hỏi về ấn tượng của mình về Việt Nam, ông Soros phát biểu: “Các bạn đã xây dựng được một xã hội thật tuyệt vời. Nhân dân hoàn toàn đứng đằng sau lãnh đạo, tới mức các bạn không cần nghĩ tới việc có thêm một Đảng thứ hai nữa. Cuộc sống văn hóa nghệ thuật thật là phong phú. Giờ đây trên truyền hình các bạn đã có thể thưởng thức số lượng quảng cáo nhiều gần như ở Mỹ với mức độ chuyên nghiệp tương đương. Đây là một bước tiến lớn. Tôi cũng có dịp đi thăm và nói chuyện với một số tòa soạn báo như báo Nhân Dân, báo VietNamNet, và rất ấn tượng về đạo đức nghề nghiệp và chất lượng của những tờ báo này. Trong hai ngày qua, tôi đã thu được rất nhiều bài học từ ông Nguyễn Khoa Điềm. Tôi sẽ phổ biến chúng cho những người điều hành Quỹ của tôi.”

Đồng chí Nguyễn Khoa Điềm phát biểu: “Ông Soros hoạt động theo đường lối Xã hội Mở của nhà triết học Karl Popper. Mà chính Karl Popper lại lấy tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam làm mẫu. Dân chủ, tự do, quyền con người v.v..., đó là những từ mà Đảng ta đã nhắc đi nhắc lại hàng chục năm nay. Tuy nhiên mình có nhiều kinh nghiệm thực hành hơn họ. Điều đó cũng dễ hiểu vì ông Soros vốn là một nhà kinh doanh, ông ấy làm sao nắm được những tiểu tiết trong hoạt động chính trị như mình.”

George Soros tâm sự, ngay cả trong lĩnh việc kinh doanh kiếm tiền ông cũng muốn học hỏi kinh nghiệm. “Tôi phải mất mấy thập kỷ mới xây dựng được gia tài của mình”, ông khâm phục, “tôi không thể hiểu được bằng cách nào mà trong vòng một thời gian ngắn các vị lãnh đạo Việt Nam đã giầu nhanh như vậy.”

Hai bên cùng hy vọng chuyến đi này sẽ là bước đầu cho một quan hệ bền vững. Đồng chí Nguyễn Khoa Điềm cũng cho biết đang bàn bạc cùng ông Soros để mở một Quỹ tài trợ văn hóa mới mang tên SorosDiem Foundation. Quỹ này sẽ dùng tiền của Soros để đem đường lối của Ban TTVH tới các quốc gia khác. Ông Soros xác nhận thông tin này và cho biết trong tương lai sẽ đóng cửa dần các Quỹ Soros để chuyển giao kinh phí cho các SorosDiem Foundation. Công việc đầu tiên của Quỹ SorosDiem Việt Nam sẽ là tài trợ cho một số tờ báo đang cần gấp kinh phí như Tiền Vệ hay talawas, bảo đảm giữ được sự phong phú trong sinh hoạt báo chí của đất nước.
Sất
31-01-06, 17:40
nguyễn hòa

Ngoài thơ, tôi chưa biết gì về họ, có lẽ đó lại là điều hay đối với người viết phê bình...

dù sao thì tôi không có đủ cam đảm như họ, liều lĩnh hồn nhiên toan tính ngây thơ gõ những chiếc cửa chứng minh tôi xứng đáng hơn họ là một nhà văn thơ. giá trị cho sự thực của sự chứng minh đó. sự cố gắng này, chỉ chứng minh cho chúng ta, một nền văn chương trí thức tâm thần, ko ai cần thiết đến nó cho điều gì. so với cái gọi là sự cấu trúc và vận hành nên xã hội này, một xã hội mà tri thức bị sợ hãi và kinh bỉ, thước đo duy nhất để nó hiện diện là khả năng tự chứng minh, tự xưng danh của nó. tuy nhiên vì thế, từ chối việc cố gắng bằng đủ mọi cách rằng mình giỏi giang trong cái gọi là một nền văn chương tâm thần hơn họ, tôi cũng chưa biết tôi phải làm sao.
Sất
01-02-06, 11:08
Tôi không có đủ tin tưởng và lòng tin dành cho việc cố gắng chứng minh điều gì trong thế giới này. Buổi tối hôm qua tôi đã nghĩ rằng, chính họ những kẻ mang chiếc danh văn nghệ sỹ đó, nuốt bài học từ CNCS rồi ói ra câu văn làm người khi đã trót làm thú, họ văn minh hơn vì họ tự ý thức được câu chuyện, do vậy, chính bản thân họ căm thù sự hiểu biết khiến họ tỉnh thức họ là người. Chính họ còn cộng sản hơn cả những kẻ cộng sản thực sự.

Đó là lý do và trường hợp tienve.

Dành cho câu chuyện cuộc gặp ngày hôm nay, Nguyễn Viện và Tiến Dũng.
Sất
01-02-06, 11:44
Kể cả trường hợp của Nguyễn Bình Phương, bằng việc chứng minh cho giá trị của tôi anh ta thừa nhận, thì, anh ta dạy tôi bài học thích nghi bằng cách làm sao đóng được chiếc vai cave cho tốt. Tôi vẫn chưa hỏi anh ta rằng có biết thực sự chiếc cổng USB là gì không. ( đó là lý do tôi đồng ý lời đề nghị của anh ta câu chuyện tờ tạp chí văn ghệ giai cấp cần lao ) Tuy nhiên căn phòng của Lê Huy Hòa tôi không nhìn thấy bất kỳ một chiếc máy tính nào, và như vậy hiển nhiên là nó không có internet. Với một vở kịch được tôi diễn một chiếc vai tôi không sao hiểu nổi trước những cuộc gặp những người những tờ tiền tôi cần phải cầm lấy sau cuộc làm tình. anh ta diễn lại chiếc vở của Nguyễn Viện không hơn.





Lý do cho cuộc gặp đó là một lời nói dối để trở nên cần phải thú nhận những sự thật sau đó về chiếc vai thú anh ta sắp phải diễn vai. Và xắp xếp một cuộc thú tội sẽ trở nên đau khổ, giờ đây anh ta sẽ diễn chiếc vai trong sở thú sao cho tốt. Bằng việc cần phải sắp xếp và hiểu thấu 20 cuộc gọi đau khổ của Vi thùy Linh anh ta không thèm nhấc máy trước cuộc gặp của Thúy Quỳnh một lời đề nghị trước một giải noben sẽ trở nên trong chiếc chai bia chiếc quán thượng lưu trước cửa dinh độc lập sài gòn, mối quan tâm chính đáng về người lính trong chế độ cộng hòa thế nào anh tò mò anh ta chưa biết.

Để dạy người khác làm người, trước hết phải thoát khỏi nỗi mặc cảm làm thú trước đã.
Sất
01-02-06, 12:14
Tôi chọn họ, vì họ còn đôi chút hi vọng làm người, nếu ko thể cam đảm trước sự thật thì cứ diễn vở thích nghi xã hội sao cho tốt đi. Mà để diễn được tốt cũng đâu có đơn giản.

Và không hơn, chót nghiệp chướng văn chương vở kịch Ngài Nguyễn Du nhất thiết tôi phải giải mã không hơn, tôi diễn lại vở ngài nam cao nàng nữ thấp.

Tích tuồng còn hay hớm mà


Thời điểm cuối tháng 11 đầu tháng 12 .2005, khi tôi chưa thôi việc có 2 người là Lê Huy Hòa, hiện là đại diện của nhà xuất bản lao động tại Thành Phố Hồ Chí Minh và Nguyễn Bình Phương, Nhà văn quân đội hiện là biên tập tạp chí văn nghệ quân đội có mời bằng miệng là mình bỏ việc ở cơ quan tới cộng tác với họ làm một tờ tạp chí gọi là tạp chí Văn NGhệ Công nhân, trực thuộc tại NXB Lao động. Mình rất tin tưởng mấy người này và đã liên lạc gặp gỡ họ một cách khá thân thiết. Mình được mấy người này mời tham dự cuộc họp báo nhân dịp 60 năm nhà xuất bản lao động tại phía nam tại nhà khác Tổng liên đoàn lao động số 1 Bùi thị Xuân. Thời điểm này mình có chia sẻ rắc rối tại cơ quan với họ, tuy nhiên mình không có nhận lời ngay họ là bỏ việc tại Bệnh viên và tới làm việc tại đó mà mình ra bắc và trở lại thu xếp rắc rối ở cơ quan một cách ổn thỏa rồi mới trở lại tìm họ hỏi chuyện về lời mời làm việc tại đây. Rắc rối là sau khi thôi việc ở BV, cuối tháng 11 thì ông Lê Huy Hòa ra bắc, nếu như không có lời hứa mồm của ông Hòa thì mình đã ra bắc. nên mình ở Lại SG gạp ông Hòa để hỏi rõ công việc ra sao thì mới về bắc. Thời điểm này mình hỏi lại ông Hòa với ông Bình thì cả 2 người đều trả lời hết sức không rõ ràng là có nhận mình hay không. Lúc này mình có gặp nhân vật tự xưng là công an kinh tế văn hóa gì đó, tên Luân. Với rất nhiều chuyện kỳ quặc rắc rối của nhân vật này đe họa các thứ khiến mình hết sức rối trí. Sau khi mình chờ Lê Huy Hòa gặp mặt ở GS chừng 2, 3 tuần thì ông ta có thái độ hết sức bầy hầy, khiến mình hiểu mình là họ tùy hứng nói miệng như vậy,chứ không có trách nhiệm gì cả với lời nói đó.
Sất
01-02-06, 12:36
Họ là những cố gắng nào đó gì đấy của trí thức trong nước tin vào một điều mơ hồ nào đó của những ai đó cái gì. Tạp chí văn nghệ công nhân Nhà xuất bản lao động công đoàn những tập trung văn thơ đương đại gì đấy lẽ phải tiên phong can đảm tiếng nói .

Cuối cùng thì tôi sẽ là điểm nút cho cái gì, với cái chết của nó tôi báo trước ???

Tôi chưa có câu trả lời.

Ngay cả bối cảnh đằng sau nỗi sợ hãi của họ dành cho can đảm một niềm cố gắng làm nên tờ tạp chí đó, tôi cũng chưa biết.