Nhạc Việt 2005. phá

Cavenui
24-01-06, 18:09
Bác neo đợt trước có nhắc đến 1 bài tổng kết nhạc Việt 2004 và giao nhiệm vụ cho em phải viết 1 cái tương tự cho năm 2005.
Em định làm lâu rồi. Nhưng cứ lần lữa lần lữa.
Đầu tiên là đợi sang đến năm 2006 để khỏi bỏ sót 1 sự kiện quan trọng nhỡ đâu xảy ra vào ngày cuối cùng của năm 2005 thì sao (kiểu tổng thống Yeltsin từ chức vào những giây phút cuối cùng của năm cũ).
Sau đó là đợi cái giải Cống hiến 2005 do báo TT&VH chủ trương xem thiên hạ đánh giá thế nào.
Sau đó là mất hứng.
Nhưng rồi vẫn phải bắt đầu. Cảm hứng tuy không được như năm ngoái (mình già thêm 1 tuổi mất rồi) nên.....
Thôi cứ... Vào việc!
Cavenui
24-01-06, 18:16
1. Trở về mái nhà xưa-Hát lại bài ca cũ

Tháng 2, Phạm Duy- 1 tên tuổi lớn vào bậc nhất trong giới nhạc sĩ Việt sau nhiều năm sống ở hải ngoại đã trở về quê hương.

Đây là kết quả của 1 quá trình thu-phát tín hiệu của nhau kéo dài nhiều năm giữa hải đăng âm nhạc lưu vong và các admin trong nước.
Nó bắt đầu từ tuyên bố "chống gậy chứ không chống cộng", nó tiếp tục bằng việc báo chí trong nước được bật đèn xanh cho phép phơn phớt nhắc đến tên Phạm Duy mỗi khi điểm lại sử nhạc thời kháng Pháp, rồi chuyến thăm quê chụp ảnh với Trần Văn Giàu, Huy Cận (ảnh có đăng trong hồi ký), album Hương ca, rồi sự tiền trạm của công tử Duy Quang v.v.

Quá trình đấy cũng không hoàn toàn suôn sẻ. Ông Phạm Duy khi chưa về nước, đang sống trên đất cờ hoa, đôi lúc vẫn tham dự những sinh hoạt cộng đồng không được lòng các admin trong nước. Hay như năm 1994, khi nhóm Hồng Đăng-Dương Thụ định đưa Về miền trung của Phạm Duy vào chương trình Nửa thế kỷ bài hát Việt Nam đã bị admin văn hóa ách lại. Vân vân.

Không suôn sẻ nhưng rồi cũng xong. Phạm Duy đã về. 1 câu hát của ông trong bài Tình ca được mua bản quyền rất cao. Rồi cũng bản Tình ca này (Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi) được hát cùng Tình ca của NS đỏ Hoàng Việt (Khi cất lên tiếng ca nhớ về người yêu phương xa) trong chương trình Duyên dáng Việt Nam vào cuối năm 2005, 1 album nhạc Phạm Duy đã hoàn chỉnh để chính thức tung ra vào đầu năm 2006. Thế là xong!

Sự trở về của Phạm Duy có thể coi như khép lại 1 giai đoạn trong tiến trình nhạc Việt, khi những chia rẽ ngoài âm nhạc đã khiến cho công chúng không được nghe một cách chính thức nhiều ca khúc hay. Người ta không hy vọng nó mở ra 1 cái gì mới hơn vì Phạm Duy nay đã yếu già, giống như 1 ngọn hải đăng hết dầu, năng lực sáng tác không còn sung mãn.

Album nhạc Phạm Duy tuy xếp vào sự kiện 2006 nhưng xu hướng lục kho quá khứ tìm thêm nhiều ca khúc cũ phủ bụi lôi ra hát lại đã bắt đầu từ 2005. 1 album đáng chú ý là nhạc Phạm Đình Chương do Đức Tuấn hát thuộc về xu hướng này.

Giờ đây gia tài của Phạm Duy sẽ dần dần được mở. Con số những ca khúc cũ của ông được phép hát chắc chắn sẽ tăng lên. Đây là 1 nguồn ca khúc rất đáng kể để đối trọng với những ca khúc thị trường của các nhạc sĩ trẻ đang bị coi là "não tình", "lố lăng", "ít tính nghệ thuật".

Nói gì nữa về Phạm Duy? Tư cách cá nhân của ông, quan điểm chính trị của ông bị phê phán nhiều nhưng tầm vóc của ông với nhạc Việt thì ít người dám chê. Nhớ lại chuyện mấy năm trước, hồi ông còn ở nước ngoài, 1 người quen của Cavenui- 1 nhạc sĩ không phải là vô danh gặp Cavenui câu đầu tiên là khoe: "Này em biết gì không? Thái Hằng chết rồi!", khoe xong là đưa bức điện của Phạm Duy báo tin này cho anh ta. 2 tuần sau gặp lại, người này không nhớ là đã khoe Cavenui lần trước, lại khoe y hệt. Thì ra bức điện của Phạm Duy gửi anh luôn được anh ta giữ trong túi áo, 1 bằng chứng để dân tình biết rằng anh ta có quan hệ với 1 hải đăng cỡ Phạm Duy.

Kỳ sau: Chát với người âm. Vẽ ma dễ hơn vẽ người.
Bắc Thần
24-01-06, 23:14
Rồi cũng bản Tình ca này (Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi) được hát cùng Tình ca của NS đỏ Hoàng Việt (Khi cất lên tiếng ca nhớ về người yêu phương xa) trong chương trình Duyên dáng Việt Nam vào cuối năm 2005 ...

Già rồi còn dại.
ColdHeart
25-01-06, 08:00
Khiếp, Núi viết như nhà phê bình âm nhạc ấy, chắc là em gái Thổ Phỉ quá ;)

.
Cavenui
25-01-06, 11:58
2. Chát với người âm-Vẽ ma dễ hơn vẽ người

Tháng 9, album "Chat với Mozart" của nhóm Dương Thụ- Anh Quân- Huy Tuấn- Mỹ Linh được tung ra thị trường. Những thông tin về nó đã được rì rầm trên báo chí trước đó cả tháng. Chat với Mozart là 1 sự cắt gọt lại các giai điệu cổ điển của các ông Tây đã chết, chế lại nó thành nhạc nhẹ- 1 công việc được bố già Dương Thụ giải thích như sau: "Album Chat với Mozart coi như là một sự rủ rê các bạn yêu nhạc đến với nhạc cổ điển".

Nếu không đặt mục tiêu này, có thể coi Chat với Mozart đã thành công mỹ mãn. Nó vừa được sự ủng hộ của người trong nghề, vừa được công chúng tìm mua. Giải Cống hiến "album của năm" trao cho album này là hoàn toàn thỏa đáng. Tựa lưng vào những giai điệu đẹp, sự có nghề của các thành viên "chat team" đã làm cho album nhạc nhẹ này là 1 album xuất sắc (theo tiêu chuẩn chất lượng không quá cao của VN), 1 ấn tượng thật sự của năm.

Nhưng nếu khoác cho Chat với Mozart cái nhiệm vụ sang cả và khó khăn mà ông Dương Thụ nói ở trên thì chưa ai kiểm tra được cái nhiệm vụ ấy đã hoàn thành hay chưa. Báo chí khen hay giới trẻ mua đĩa đều không thể coi là câu trả lời. Chỉ có thể coi nhiệm vụ ấy đã hoàn thành nếu số lượng những người vì nghe Chat với Mozart mà chuyển sang tìm hiểu rồi mê mẩn với nhạc cổ điển là một số lượng lớn. Chưa có ai tính toán được con số ấy.

Từ lâu người ta gọi Mỹ Linh là 1 trong 4 diva nhạc nhẹ VN, 3 người kia là Hồng Nhung, Thanh Lam và Hà Trần. Nếu như dư luận về album "Khu vườn yên tĩnh" của Hồng Nhung còn yên tĩnh hơn khu vườn của chị, nếu như Hà Trần chưa có gì mới để trình làng đành phải làm tuyển tập thì Thanh Lam cày hùng hục trên cánh đồng nhạc Việt suốt năm qua.

Phi công trẻ cùng bay với Thanh Lam- nhạc sĩ Lê Minh Sơn không được lòng nhiều đồng nghiệp cùng trang lứa vì những tuyên bố cao ngạo của anh ta. Việc album Nắng lên hồi đầu năm được bán với giá đắt gấp đôi các đĩa nhạc bè bạn dù nó chỉ có 7 bài để "chứng tỏ đẳng cấp" cũng là 1 sự cao ngạo. Nhưng những đĩa nhạc sau đó của cặp bay đôi Lam Sơn đã phải hạ giá xuống bằng với đĩa thường. Đó là những đĩa nhạc Trịnh Công Sơn được Lê Minh Sơn chế lại theo phong cách mới. Và đó cũng là những đĩa nhạc khiến Lam Sơn nếm đòn hội chợ của công luận.

Hoàn toàn có thể thấy sự tương đồng trong tư duy làm mới nhạc cũ của nhóm Lam Sơn với nhóm Linh Quân để có thể gọi 2 đĩa nhạc Trịnh của Lam Sơn là "Chat với Trịnh Công Sơn". Nếu "Chat với Mozart" dựa vào những giai điệu của các nhạc sĩ cổ điển châu Âu đã chết thì "Chat với Trịnh Công Sơn" cũng dựa vào những giai điệu của nhạc sĩ da vàng đã chết. Nếu "Chat với Mozart" tước bỏ hoàn toàn không khí âm nhạc cổ điển châu Âu, phối lại thành nhạc bình dân đương thời con lai Việt Mỹ thì "Chat với Trịnh Công Sơn" cũng tước bỏ hoàn toàn không khí Trịnh Công Sơn xưa cũ, phối lại thành nhạc Lê Minh Sơn. Nếu chấp nhận ý tưởng chat với Mozart thì phải chấp nhận ý tưởng với Trịnh Công Sơn và nếu không chấp nhận ý tưởng chát với TCS thì ý tưởng chat với Mozart cũng không thể chấp nhận được.

Người ta hoàn toàn có quyền khen Chat với Mozart mà vẫn chê Chat với TCS với điều kiện là khi chê phải chỉ rõ những yếu kém về nghệ thuật của Chat với TCS. Nhưng người ta chủ yếu chê nhóm Lam Sơn ở chỗ họ đã làm cho chân dung Trịnh Công Sơn bị biến dạng, tức là chê ở cái ý đồ làm khác, tức là nếu chê thế thì phải chê cả Chat với Mozart mới phải. Nói cho công bằng thì chân dung mấy ông Mozart, Vivaldi, Tchaikovsky v.v. còn bị biến dạng nhiều hơn chân dung của TCS.

Giải thích nghịch lý này thế nào? Công chúng của Mỹ Linh xưa nay không phải là công chúng của nhạc cổ điển (điều này chính ông Dương Thụ thừa nhận) nên họ nghe Mỹ Linh khi chưa biết mặt mũi các nhạc sĩ cổ điển ra sao cả. Còn công chúng của Thanh Lam Lê Minh Sơn cũng là công chúng của Trịnh Công Sơn, họ đã biết quá rõ nhạc Trịnh vốn dĩ thế nào rồi. Mỹ Linh được khen mà Thanh Lam bị chê chính là vì thế.

Chợt nhớ câu chuyện về 1 anh đi học nghề vẽ. Kỹ thuật còn non, anh ta quyết định chỉ vẽ ma quỷ chứ không vẽ người. Vì có ai biết mặt mũi ma quỷ thật ra thế nào đâu để chê anh ta vẽ xấu. Vẽ ma dễ hơn vẽ người. Chat với người lạ quả là dễ hơn chat với người quen.

Kỳ sau: Kiếp đỏ đen- Ai đen ai đỏ?
cmc
25-01-06, 14:53
Thiếu mất Album mới nhất của Lam - Em và Đêm, theo mình album này nghe được, 2 cái album "hát mới nhạc Trịnh" trước nghe rất chán. Bản thân Nhạc Trịnh nghe đã chán, nghe giọng Lam hát kiểu làm mới còn chán gấp bội.
wasabi
25-01-06, 17:14
Em xin phép bác CMC phát, nếu bác ko thấy nhạc Trịnh hay thì cũng không nên tin là mọi người đều thấy như bác, còn vụ Thanh Lam hát thì bản thân em thấy cũng tởm thật! Tởm, rên rỉ như sắp chết.
Kinh!
cmc
25-01-06, 17:59
Ờ, cám ơn chú wasabi nhắc anh, anh viết thiếu câu này đằng trước: "Theo ý của cmc thì nhạc Trịnh ..."

Nhưng cho phép anh giải thích tý, anh ko khoái nhạc Trịnh vì giai điệu của nó nghèo nàn quá, nghe bài nào cũng na ná như nhau.

Với lại hồi trước có mấy đồng chí ở trọ sát bên nhà anh, sáng nào anh chưa kịp ngủ nướng đã nghe "Bên đời hiu quạnh", "Xin trả nợ người",... nói thật là anh rất bực bội khi nói đến chuyện này. Lúc í anh toàn mở Dark Tranquillity chơi lại cho nó tắt đài luôn.
Quan Nhân
25-01-06, 18:06
2. Chát với người âm-Vẽ ma dễ hơn vẽ người

... Người ta hoàn toàn có quyền khen Chat với Mozart mà vẫn chê Chat với TCS với điều kiện là khi chê phải chỉ rõ những yếu kém về nghệ thuật của Chat với TCS. Nhưng người ta chủ yếu chê nhóm Lam Sơn ở chỗ họ đã làm cho chân dung Trịnh Công Sơn bị biến dạng, tức là chê ở cái ý đồ làm khác, tức là nếu chê thế thì phải chê cả Chat với Mozart mới phải. Nói cho công bằng thì chân dung mấy ông Mozart, Vivaldi, Tchaikovsky v.v. còn bị biến dạng nhiều hơn chân dung của TCS.

Giải thích nghịch lý này thế nào? Công chúng của Mỹ Linh xưa nay không phải là công chúng của nhạc cổ điển (điều này chính ông Dương Thụ thừa nhận) nên họ nghe Mỹ Linh khi chưa biết mặt mũi các nhạc sĩ cổ điển ra sao cả. Còn công chúng của Thanh Lam Lê Minh Sơn cũng là công chúng của Trịnh Công Sơn, họ đã biết quá rõ nhạc Trịnh vốn dĩ thế nào rồi. Mỹ Linh được khen mà Thanh Lam bị chê chính là vì thế...


Nhìn nhận thế này nghe hơi gượng ép Hang Núi thân mến.

Tuy nhiên, vẫn chờ đợi phần tiếp theo, rất thích!!!
wasabi
25-01-06, 18:20
Là em em cũng sẽ làm như bác cmc --- em thì em sẽ mở quả nào hoành tránh hơn, ví dụ như nhạc đỏ "cắc bùm bum các bùm bum"... chẳng hạn. Nhưng mà đấy là ghét do tác động ngoại quan. Thích thì cũng do tác động ngoại quan. Em điên những thằng nào con nào mở nhạc to lắm, vì mỗi người 1 sở thích bắt người khác thích hoặc bắt ng khác nghe cái mình thích là đé0 thể chấp nhận đc.

À mà bài của chị cavenui hay lắm, em đang chờ chị viết tiếp đây.
Cavenui
26-01-06, 11:06
3.Kiếp đỏ đen-Ai đen ai đỏ?
a. Kiếp đỏ đen

Giải thưởng Cống hiến 2005 do báo TT&VH đứng ra chủ trì được coi là 1 giải thưởng trung gian nịnh thần. Nó không thuộc dạng tháp ngà như giải của Hội Nhạc sĩ, cũng không quá bình dân như các giải do công chúng trực tiếp bầu chọn. Nó là giải thưởng có tham vọng mang tầm quốc gia vì các phóng viên âm nhạc bầu chọn là của các tờ báo lớn ở cả 2 miền nam bắc.

Giải này được trao cho "Chat với Mozart" (album), "Con đường âm nhạc" (Chương trình biểu diễn), Đức Trí (nhạc sĩ) và Hồ Quỳnh Hương (ca sĩ). Hệ thống giải này không có giải bài hát của năm. Lý do sự vắng mặt giải "bài hát của năm" có lẽ là từ khoảng 5-6 năm nay, người nghe nhạc VN đã bắt đầu nghe cả tảng, nghe từng album một nên đơn vị âm nhạc giờ đây là album chứ không còn là ca khúc như những ngày xưa.

Thế nhưng trong gần nửa năm 2005 có 1 bài hát gây mưa gió, được nghe rả rích suốt ngày ở nhiều quán cà phê phố huyện hay ven đô, ở bên chiếc loa rao hàng của những người bán rong hay trên những chuyến xe đò, thành nhạc chuông điện thoại di động được nhiều người tải xuống. Đó là bài Kiếp đỏ đen của Duy Mạnh- 1 cái tên năm trước còn lạ hoắc với công chúng âm nhạc. Và chỉ với 1 bài hát này, chàng ca sĩ-nhạc sĩ sinh năm 1975 đã 1 mình 1 chiếu với tư cách ngôi sao không đối thủ của dòng nhạc tuyệt đối bình dân.

Chỉ cần đứng ở góc nhìn trung gian nịnh thần của nhóm bầu chọn Cống hiến thôi chứ chưa cần lên cao với Hội Nhạc sĩ, bài hát này của Duy Mạnh chắc chắn không thể đoạt giải bài hát của năm nếu có giải thưởng này. Nhạc như Khựa, lời như bựa (đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn: Ta mang bao tội lỗi nên thân ta giờ đây kiếp sống không nhà không người thân- Ta mang bao tội lỗi, người ơi ta đâu còn chi, xin hãy tránh xa kiếp đỏ đen), giọng ca thì nhừa nhựa. Gọn trong 1 từ là: Sến.

Sến thì sao? Hạ lưu hạ long thì sao? Rất nhiều ngôi sao ca nhạc đẳng cấp cao hơn anh thèm khát có được lượng công chúng đông như Duy Mạnh mà không được. Về chuyện này, đại ca của em đã từng viết: "1 người đạp xích lô lương thiện sau những giờ lao động mệt nhoài, cần giải trí với những con chim đa đa chứ đừng bắt anh ta phải nghe Con chim lửa của Stravinsky mới là nghe nhạc. Đó là giải trí lành mạnh và không thể nhân danh thứ âm nhạc sang cả để loại bỏ âm nhạc bình dân khỏi đời sống xã hội". Duy Mạnh cũng nói bài hát của anh mang đề tài xã hội, và "viết về đề tài xã hội mà không dễ nghe cũng chẳng có tác dụng tuyên truyền gì".

Cơn sốt Duy Mạnh kéo dài suốt nửa đầu năm 2005, sau đó đã dần dần hạ nhiệt. Duy Mạnh trả lời những phỏng đoán về cái chết sớm của anh bằng cách tung ra album vol 2 và cá với Trung tâm băng nhạc Rạng đông: nếu album này không bán được 20.000 bản, anh ta sẽ tặng cho trung tâm này 20 triệu.

Chưa biết được Duy Mạnh có tiếp tục thành công hay không, nhưng 1 điều gần như chắc chắn: chừng nào vẫn còn những cô Oshin, những người bán rong, những chú bé đánh giày thì chừng đó còn có thứ âm nhạc tương tự, nếu không phải Duy Mạnh thì phải có 1 ai khác giống như anh.

Có chuyện này cũng buồn cười. Bài hát Kiếp đỏ đen dựa vào 1 câu chuyện có thật, 1 người giàu có ở Hải Phòng vì sa vào cờ bạc mà mất tất cả. Viết bài này, Duy Mạnh lên án nạn cờ bạc, cá độ v.v nhưng chính anh lại đi đánh cá với Trung tâm Rạng đông.
Còn chuyện này thì không buồn cười. Khi bài hát kể chuyện cờ bạc trên không còn được hát nhiều nữa thì những vụ cá độ-đánh bạc lớn có thật lại chấn động làng bóng đá VN. Dư chấn của nó còn tiếp tục kéo dài đến bây giờ với ông Tổng giám đốc pơ mu 18 và nhiều cái tên khác em sẽ điền vào sau. Bài hát của năm là bài hát báo điềm gở.

Ra ngoài âm nhạc mất rồi. Tiện 2 chữ đỏ đen, ngày mai em sẽ điểm qua vài cái tên, vài sự kiện lặt vặt khác để kết thúc bài .phá này.
Kỳ sau: Ai đen ai đỏ?
Burning
26-01-06, 15:21
Nhớ lại chuyện mấy năm trước, hồi ông còn ở nước ngoài, 1 người quen của Cavenui- 1 nhạc sĩ không phải là vô danh gặp Cavenui câu đầu tiên là khoe: "Này em biết gì không? Thái Hằng chết rồi!", khoe xong là đưa bức điện của Phạm Duy báo tin này cho anh ta. 2 tuần sau gặp lại, người này không nhớ là đã khoe Cavenui lần trước, lại khoe y hệt. Thì ra bức điện của Phạm Duy gửi anh luôn được anh ta giữ trong túi áo, 1 bằng chứng để dân tình biết rằng anh ta có quan hệ với 1 hải đăng cỡ Phạm Duy.


Sau khi Thái Hằng chết, Hải Đăng Phạm Duy photo nhiều bài báo về Thái Hằng, rồi gửi kèm thư báo tin buồn này cho rất nhiều người. Kiểu như chúng ta gửi cc list email có kèm file cho rất nhiều người. Ông bạn nhạc sỹ không vô danh kia là một cái tên trong cc list rất dài đó.

Anh cũng có 1 cái như vậy.
minount
27-01-06, 00:38
Đã gần 2 năm rồi em rời xa đời sống âm nhạc Việt Nam trong nước. Và chỉ còn có thể theo dõi qua các tin tức âm nhạc vỉa hè trên vnexpress, ngoisao, dantri... cùng với nghe các file mp3, được rip vội vàng gởi lên net. Và vì thế, em cũng chỉ có thể có được 1 cái nhìn rất phiến diện về đời sống âm nhạc quốc nội trong năm 2005 vừa qua.

Đọc bài chị Núi, em có thể 1 phần nào review lại những bài báo mình đã đọc, những file mp3 mình đã nghe. Cảm ơn những bài viết phê bình âm nhạc theo style Thăng Long như thế này của chị.

Theo em nghĩ, giải thưởng bình chọn của báo Thể Thao Văn Hóa có thể coi như là 1 giải trung dung cho âm nhạc Việt Nam. Không thị trường như Làn Sóng Xanh, như Mai Vàng, không quá "bác học" như giải của Hội Nhạc sĩ, nó vừa đủ cho những người biết nghe nhạc, biết quan tâm đến đời sống âm nhạc qua báo chí.. như em (những này còn ở trong nước!). Vì thế gần 3 năm nay, năm nào em cũng đón chờ danh sách của giải thưởng này. Album của năm, quá ổn! Nhạc sĩ của năm, tạm tạm. Nhưng còn ca sĩ của năm? Em hoàn toàn bất ngờ thì thấy tên Hồ Quỳnh Hương. Cô chỉ nổi đình nổi đám với mối tình lấp lửng với Hà Dũng, chứ em hầu như không thấy cô cống hiến gì nhiều cho đời sống âm nhạc năm qua... (maybe em đọc sót báo???). Chị Núi có thể viết sơ qua về giải thưởng này được không ạ?

Điều vui mừng nhất của em trong năm vừa rồi là sự trở về của nhạc sĩ Phạm Duy. Điều này làm an ủi khá nhiều cho những đứa đang phân vân giữa về và ở lại như em. Nó chứng tỏ rằng cho dù đời người có thăm trầm bao nhiêu phen, thì quê hương vẫn luôn luôn là nơi trở về bình yên nhất, xứng đáng để sống và chết cho nó nhất... (hihihi)...

Anyway, thanks a lot Cavenui!
Cavenui
27-01-06, 15:59
3.Kiếp đỏ đen-Ai đen ai đỏ?
b. Ai đen ai đỏ?

Em làm quả review này theo kiểu nghĩ đến đâu viết đến đó. Khi viết phần 2 thì phần 3 mới chỉ có mấy ý tưởng phác trong đầu. Ý định bàn ai đen ai đỏ để duyệt một lượt vài tên tuổi đáng chú ý trong năm thì rất hay, nhưng khi bắt tay vào mổ xẻ lại thấy khó nói cho rõ ra được. Như kiếp đỏ đen, đỏ đấy có khi là đen đấy. Trong đỏ có đen trong đen có đỏ. Đỏ đen ôm ấp lấy nhau, cực khoái!

Ví dụ như Phạm Quang Trần Minh với album "Đêm nước cuốn" ra đời hồi tháng 8 nên coi là đen hay đỏ? Sau album "Trở về làng gốm" dự định phát hành 2001 bị trục trặc, chỉ in được một lượng nhỏ theo công nghệ đĩa B cho bạn bè, việc anh năm rồi trình làng được đứa con tinh thần của mình có thể gọi là đỏ. Nhưng 1 album rất đáng kể như thế mà bị báo chí bỏ rơi lại là đen. Mà cũng có khi chính Minh không coi như vậy, vì dù không được lăng xê rộng rãi, cách này cách khác, Minh và những công chúng của anh vẫn tìm được đến nhau. Nói chung là đỏ hay đen thì tùy các bác, mỗi người có đánh giá của mình.

Tương tự như Minh, nhiều nghệ sĩ đã làm ra những đĩa nhạc mới mẻ, đi ra ngoài cái "e" chung của nhạc Việt, cố gắng tìm style riêng của mình hòa vào các dòng nhạc trên thế giới. Rất cần mổ xẻ phân tích những sản phẩm này, có thể chê khắc nghiệt cũng được nhưng báo chí gần như im lặng. Ví dụ 2 đĩa báo cáo kết quả xa mẹ của cây saxo nhạc jazz Quyền Thiện Đắc ("Việt Nam bóng dáng quê hương" và "Sự tỏa sáng từ những vùng im lặng"), ví dụ đĩa smooth jazz "Trăng và em" của Jazzy Dạ Lam (nếu kể thêm 1 loạt chương trình biểu diễn nhạc jazz hồi tháng 11 và sự xuất hiện của Herbie Hancock có thể coi năm nay sinh hoạt nhạc jazz ở VN khá hoành tráng), "Thức tỉnh" của ban nhạc rock Buratinox và vào những ngày cuối cùng của năm là 2 album nu-metal của Small Fire (Ngược dòng) và Microwave (Lối thoát). Ra được đĩa, làm xong 1 việc phải làm thì là đỏ mà bị phớt lờ thế kia lại là đen.

Được báo chí nâng niu hơn một chút là đĩa nhạc new age Việt của Quốc Trung "Đường xa vạn dặm". Đây là sự rút gọn chương trình biểu diễn tại Nhà hát Lớn năm trước đó (mà em có nhắc đến trong bài tổng kết 2004), một sự rút gọn phần nào làm mất tính liền mạch của chương trình. Báo TT&VH tuy dành cho nó 1 bài phân tích rất được, nhưng lại không đưa nó vào danh sách đề cử giải Cống hiến, trong khi nhiều ứng cử viên khác có lẽ không "cống hiến" bằng. Năm rồi Quốc Trung định đem chương trình của mình nam tiến, nhưng dự định ấy đã đổ vỡ. 1 năm có đen của anh.

Có đọc lớt phớt trên báo về 2 album của Mỹ Tâm (Hoàng hôn màu lá) và Quang Linh (Ngỡ đâu trăng đã qua đời) rằng thì là 2 tên tuổi quen thuộc này cũng đang làm mới mình, rằng album Mỹ Tâm có chút không khí Harlem của Sarah Brightman, rằng Quang Linh khi làm việc với Võ Thiện Thanh có tí ti world music. Xưa nay em vốn không nghe 2 ca sĩ này nên chưa mua đĩa, chẳng biết đánh giá ấy có đúng không. Nhưng hình như chúng không được thị trường vồ vập và cũng (qua dư luận báo chí) chưa hẳn coi là đã thành công về nghệ thuật.

Nhân nói đến Mỹ Tâm, và cũng nhân minount hỏi đến, phải tạt qua một chút về Hồ Quỳnh Hương. Năm rồi tên tuổi của cô được nhắc đến một cách ồn ào trên các phương tiện truyền thông. Vụ gấu ó ỏm tỏi giữa các fan của cô và fan của Mỹ Tâm, những chuyện chân tình miên man lý giải có có không không giữa cô và tay businessman chịu chơi Hà Dũng. Bảo rằng cô có cống hiến gì đáng kể cho nhạc Việt với tư cách 1 ca sĩ thì quả là hơi khó. 1 album hồi đầu năm hơi nhạt, cặp đôi album cuối năm (HQH tuyên bố từ nay sẽ ra album từng đôi như thế, 1 cho công chúng rộng, 1 để tự sướng) chưa kịp gây ấn tượng gì, sự xông xáo trong 01 đêm nhạc của ông Hà Dũng-là tất cả "cống hiến" của cô. Báo TT&VH khi thông báo kết quả có dùng từ "bất ngờ". Đá bóng có thể có bất ngờ chứ giải thưởng đánh giá những gì đã xảy ra lâu rồi mà cũng bất ngờ thì đúng là gu lựa chọn của các phóng viên hơi bất ngờ thật.

Khác với giải cho Hồ Quỳnh Hương, giống như giải cho Chat với Mozart, giải cho Con đường âm nhạc là không ngoài dự đoán. Mặc dù còn nhiều khiếm khuyết, song sự cố gắng của những người vẽ chân dung những nhạc sĩ rất quen biết, sự thay đổi phong cách liên tục từ chương trình trước đến chương trình sau là đáng khích lệ. Cũng phải ghi nhận 1 năm thành công của VTV trong sự nhập cuộc vào đời sống âm nhạc. Ngoài Con đường âm nhạc còn có cuộc thi Bài hát Việt- chủ yếu dành cho những tác giả mới và trẻ, cuộc thi Sao Mai lần đầu tiên chia ra các bảng đấu riêng rẽ cho các thể loại âm nhạc khác nhau.

Một số tác giả đã bắt đầu được biết tới qua "Bài hát Việt". Đáng chú ý nhất là Nguyễn Vĩnh Tiến- vốn được biết tới như 1 nhà thơ. Bài "Giọt sương bay lên" của anh cùng với bài "Mưa bay tháp cổ" của Trần Tiến là 2 ca khúc lập hat-trick, đoạt cả 3 giải thưởng cho tác giả, nhạc sĩ phối khí lẫn ca sĩ. Ngoài "Giọt sương bay lên", anh còn có "Bà tôi"- cả 2 bài đều do Ngọc Khuê trình diễn.

Cuộc thi Sao Mai lần này còn có 1 điểm đặc biệt là sự đánh giá khắt khe của BGK tại vòng chung kết nhạc nhẹ, nếu như ở 2 bảng kia 9 phẩy là ngầm định, các ứng cử viên chỉ so đo nhau số đuôi thì ở bảng nhạc nhẹ, điểm trung bình là dưới 9. Người thắng cuộc ở cuộc thi này là Vương Dung, rất bạo dạn khi trình bày 1 ca khúc mới toanh của Nguyễn Cường- 1 bài hát về miền quan họ nhưng dậm dật.

VTV có thể coi là đỏ trọn vẹn nếu so với người em HTV (Đài truyền hình Tp.HCM) khi cuộc thi Tiếng hát truyền hình của đài này bị quá nhiều điều tiếng. Chương trình này em cũng không có điều kiện xem nên chỉ nhắc sơ qua như vậy.

Tất nhiên đời sống âm nhạc không chỉ có vậy. Nhưng phạm vi quan tâm của em chỉ có vậy thôi. Cám ơn những ai đã đọc và chia sẻ.
Sau Tết sẽ là vài chiếc mp3 minh họa. Và đối thoại trong topic này.

Chúc mừng năm mới!
Cavenui
10-02-06, 13:02
Vài chiếc mp3 minh họa

Trong bài đầu về Phạm Duy, em có nhắc đến album Hương Ca:
http://img.photobucket.com/albums/v161/thuyduong/CD_Huongca.jpg

Dưới đây là trích một phần (7/10 ca khúc) album này:
http://upload.thanhnienxame.net/Huongca.rar

Bài đầu này giật tít "Trở về mái nhà xưa" là lấy tên 1 ca khúc của Curtiss (Back to Sorriento) được Phạm Duy đặt lời Việt. Phạm Duy vừa là bậc thầy về phổ thơ (đặt nhạc cho chữ người khác) vừa là bậc thầy về soạn lời Việt cho nhạc nước ngoài (đặt chữ cho nhạc người khác).
http://upload.thanhnienxame.net/Back2Sorriento.mp3

Bài Tình ca quen thuộc lắm rồi, nhưng đây là ca sĩ trong nước Mỹ Linh hát:
http://upload.thanhnienxame.net/Tinhca-PDuy.mp3
DatKy
11-02-06, 07:03
Hương Ca nghe nói có 10 bài, sao trong hình CD của em thấy ghi có 7 bài? Em có thể cho anh xin cái list bài hát, ca sĩ được không? Cảm ơn em nhiều!
Cavenui
11-02-06, 11:50
Album Hương ca không phải của em, năm ngoái em Chiaki nén cho. Tổng hợp qua gúc thì em đoán rằng:
- Ông Phạm Duy có dự định sáng tác 10 bài chủ đề quê hương đất nước, gọi là Hương ca. Có lẽ là đã xong rồi, trong 1 trang web ông có nói là đã chuyển cho Phương Nam Film để sau này làm đĩa.
- Vào thời điểm sinh nhật 84 tuổi, ông có 1 đêm nhạc ở Mỹ giới thiệu những sáng tác này. Theo trang web Gạch nối (bài Đêm nhạc với PD của Nguyễn Hùng Nhiên) thì có 8 bài gọi là Hương ca gồm 7 bài trong đĩa trên và bài "Quán thế âm". Có lẽ tác giả nhầm vì "Quán thế âm" là 1 bài cũ. Hoặc giả đó là 1 bài mới cùng tên với 1 bài cũ mà em chưa biết? Có thể album tạm 7/10 bài được ghi vào thời điểm đó, khi ông chưa sáng tác đủ 10 bài.
- Theo bài trả lời phỏng vấn Vietnamnet ( http://vietnamnet.vn/psks/2005/06/444249/ ) thì Hương ca sẽ có bài cuối cùng là bài Tây tiến:
"Nhưng rồi tôi quyết định chọn bài cuối cùng là “Tây tiến” của Quang Dũng vì nó đã đại diện cho tinh thần lãng mạn, cách mạng, hào hùng của dân tộc trong thời kỳ lịch sử mà tôi nghĩ phải ghi lại".

Như vậy em vẫn chưa rõ:
- Đã có ai thu đĩa 10 bài Hương ca chưa, hay mới chỉ là 10 bài được sáng tác, trong đó 7 bài đã được thu đĩa.

Về Phạm Duy, lẽ ra em phải hỏi bác DatKy mới phải!

Đính chính: Trong bài "Ai đen ai đỏ" em ghi nhầm tên 1 album của Mỹ Tâm. Nó là "Hoàng hôn thức giấc" chứ không phải "Hoàng hôn màu lá". Cho đến giờ vẫn chưa nghe.
DatKy
11-02-06, 21:21
Đây là Hương Ca (http://s37.yousendit.com/d.aspx?id=3G0QNFTTL0KU116RHR3WT0ASKI) đầy đủ 10 bài. Bài cuối là Tây Tiến, CD này anh cũng gần như không nghe, sưu tập vui thôi!
Doremi
11-02-06, 22:51
Album Hương ca không phải của em, năm ngoái em Chiaki nén cho. Tổng hợp qua gúc thì em đoán rằng:
- Ông Phạm Duy có dự định sáng tác 10 bài chủ đề quê hương đất nước, gọi là Hương ca. Có lẽ là đã xong rồi, trong 1 trang web ông có nói là đã chuyển cho Phương Nam Film để sau này làm đĩa.
- Vào thời điểm sinh nhật 84 tuổi, ông có 1 đêm nhạc ở Mỹ giới thiệu những sáng tác này. Theo trang web Gạch nối (bài Đêm nhạc với PD của Nguyễn Hùng Nhiên) thì có 8 bài gọi là Hương ca gồm 7 bài trong đĩa trên và bài "Quán thế âm". Có lẽ tác giả nhầm vì "Quán thế âm" là 1 bài cũ. Hoặc giả đó là 1 bài mới cùng tên với 1 bài cũ mà em chưa biết? Có thể album tạm 7/10 bài được ghi vào thời điểm đó, khi ông chưa sáng tác đủ 10 bài.
- Theo bài trả lời phỏng vấn Vietnamnet ( http://vietnamnet.vn/psks/2005/06/444249/ ) thì Hương ca sẽ có bài cuối cùng là bài Tây tiến:
"Nhưng rồi tôi quyết định chọn bài cuối cùng là “Tây tiến” của Quang Dũng vì nó đã đại diện cho tinh thần lãng mạn, cách mạng, hào hùng của dân tộc trong thời kỳ lịch sử mà tôi nghĩ phải ghi lại".

Như vậy em vẫn chưa rõ:
- Đã có ai thu đĩa 10 bài Hương ca chưa, hay mới chỉ là 10 bài được sáng tác, trong đó 7 bài đã được thu đĩa.

Về Phạm Duy, lẽ ra em phải hỏi bác DatKy mới phải!

Đính chính: Trong bài "Ai đen ai đỏ" em ghi nhầm tên 1 album của Mỹ Tâm. Nó là "Hoàng hôn thức giấc" chứ không phải "Hoàng hôn màu lá". Cho đến giờ vẫn chưa nghe.

- Đĩa bạn chiaki gửi cho chị là đĩa chưa đầy đủ, dạng đĩa ghi nháp để tặng sinh nhật. (Đĩa có chữ sinh nhật 84, có chữ ký PD để đem tặng chứ không bán)

- Tại thời điểm bạn chiaki burn đĩa cho chị, đĩa Hương ca nháp thuộc diện "hàng hiếm" vì nó không được tặng rộng rãi, không được upload rộng rãi trên net.

- Hiện tại đã có đĩa Hương ca hoàn chỉnh, đủ 10 bài, hình như có phát hành ở VN.

- Cái Hương ca 7 bài nên giữ làm kỷ niệm chứ thực sự không có gì đặc sắc.
Cavenui
13-02-06, 14:54
Cám ơn bác DatKy, Doremi.

Trong bài đầu còn nhắc đến album Đức Tuấn hát nhạc Phạm Đình Chương: "Đôi mắt người Sơn Tây".
Em gửi lên đây, đến hết tháng 3/2006 sẽ xóa.
http://upload.thanhnienxame.net/SonTay.rar

1. Nửa hồn thương đau (phỏng thơ Thanh Tâm Tuyền)
2. Xóm đêm
3. Đôi mắt người Sơn Tây (phỏng thơ Quang Dũng)
4. Sáng rừng (hát cùng 5 Dòng Kẻ)
5. Mộng dưới hoa (phỏng thơ Đinh Hùng)
6. Tiếng dân chài
7. Hội trùng dương
-------
Hòa âm: Vĩnh Tâm
Guitar: Vĩnh Tâm
Keyboard: Minh Hoàng, Duệ Hùng
Bass: Tấn Chung
Trống, percussion: Công Thanh
Violin: Hi Đạt
Đàn tranh: Hải Phượng
Sáo: Thanh Hòa
Saxophone: Anh Thi
Nhóm bè: Cadillac
Thu âm, mix: Viết Tân studio
Kem
14-02-06, 10:16
Tks chị Cavenui. Chị có thì cho em xin album Những tình khúc mây trắng của Đỗ Ngọc Quang với. Tình yêu nào biết thì ra tay cứu giúp nhé, em đang miệt mài tìm kiếm đây...nhacso có nhưng em không down về được. Tks trước
emambo
14-02-06, 10:48
[QUOTE=cmc]Thiếu mất Album mới nhất của Lam - Em và Đêm, theo mình album này nghe được QUOTE]

Album này có 2 bài nghe khá (theo cảm nhận của em): bài chủ đề Em và Đêm, và Người Đàn Bà. Thanh Lam cứ hát buông xuôi mượt mà tình cảm em vẫn nạp dễ hơn nhấn nhá phá cách/phách ạ. Khoảnh Khắc vẫn là một bài từng được cô hát rất hay!
wasabi
15-02-06, 01:43
Mà tiện thể, do em ko theo dõi (tiếc thế!) cái giải Trái Cóc Xanh bên TTC năm nay - được trao cho những ai nhỉ? Hình như có anh Đờm?
Cavenui
16-02-06, 09:10
Chú Đàm đúng là có tên trong danh sách những người ăn trái cóc xanh của báo Tuổi trẻ cười. Ngoài Đàm Vĩnh Hưng giải này còn trao cho thảm họa dịch thuật Mật mã DaVinci của bà giáo Thu Hà, những tuyên bố ở bên bờ đại dương của 1 bà nghệ sĩ cải lương có danh hiệu và công tác xét giải tiếng hát truyền hình của BGK cuộc thi này ở TV thành phố.

Vụ chú Đàm đại loại thế này:
Trước 75 ở Sài Gòn có ông nhạc sĩ tạm gọi tên là X., sáng tác 1 bài hát tên là A. Bài này hiện chưa có tên trong danh sách những bài hát được phép phổ biến do vậy không được hát.
Thời đổi mới có anh nhạc sĩ tạm gọi tên là ZZ, sáng tác 1 bài hát khác cũng đặt tên là A. Bài hát này hiện chưa có tên trong danh sách những bài hát bị cấm do vậy được hát.
Trong album năm rồi của chú Đàm, chú Đàm hát bài A của ông X. (bài bị cấm) nhưng ở ngoài bìa đĩa lại ghi tên tác giả là ZZ (bài được hát).
Ông X. không vui vẻ gì khi thấy bài hát của mình xuất hiện trong 1 đĩa hát có dán tem, lại đâm đơn kiện vì sao tên ông bị chữa thành ZZ. Vụ vỡ lở ra, người ta quy cho chú Đàm cái tội chủ mưu vụ đánh tráo cô dâu này.

Chú Đàm thanh minh rằng chú cứ nghĩ cái bài chú hát là của ZZ chứ chẳng có âm mưu gì, và nghe đồn đang đơn từ các nơi phản đối cái từ "lừa đảo" mà ban giám khảo Trái cóc xanh gán cho chú.

X., ZZ và A là gì thì các bạn chịu khó gúc vài nhát là ra!
Bắc Thần
16-02-06, 09:22
X., ZZ và A là gì thì các bạn chịu khó gúc vài nhát là ra!

Ác. Công nhận ác.
Cavenui
09-03-06, 11:02
Quên. Bài đầu còn nhắc tên 1 bài hát nữa

Hay như năm 1994, khi nhóm Hồng Đăng-Dương Thụ định đưa Về miền trung của Phạm Duy vào chương trình Nửa thế kỷ bài hát Việt Nam đã bị admin văn hóa ách lại. Vân vân.


Hồi năm 94, vụ Nửa thế kỷ bài hát VN đã gây ra 1 sự chia rẽ trong nội bộ giới nhạc sĩ Việt. Ban đầu chương trình này định làm ở 2 nơi, đầu tiên là ở Hà Nội, sau đó là ở Tp.HCM. Nhưng khi danh sách những bài hát được biểu diễn trong chương trình "Nửa thế kỷ bài hát VN" ở Nhà hát Lớn, Hà Nội được công bố, các bác trong Hội Nhạc sĩ Tp.HCM (Xuân Hồng, Diệp Minh Tuyền, Trần Long Ẩn, Tôn Thất Lập...) phản ứng rất quyết liệt. Theo các bác này:
- Chương trình đã bỏ quên những sáng tác cách mạng của các nhạc sĩ miền Nam, ví dụ như trong thời kỳ "Hát cho đồng bào tôi nghe".
- Chương trình đã nhắc đến những tác giả "xa lạ với phong trào âm nhạc cách mạng", đại loại mấy bác Thụy Miên, Cung Tiến gì đó.
Cuối cùng kế hoạch biểu diễn ở Tp.HCM bị hủy.

Đột nhập vào forum của mấy bác TZV trong hội âm nhạc hồi đó thì thấy bác Dương Thụ người Nam được các bác trong Hội Âm nhạc VN (trung ương) tin dùng, trao cho nhiều quyền hạn trong việc chọn bài, dàn dựng biểu diễn v.v lại không được lòng mấy bác khác cũng ở miền Nam lắm.

Trở lại với bài Về miền Trung. Khi các bác ban đầu định đưa Về miền Trung vào, các bác trên Bộ bảo:
- Nếu ngoài Hà Nội các anh cho hát 1 bài Phạm Duy, vào trong nam bọn ca sĩ hứng lên, chúng nó hát đến cả 10 bài.
Lúc đó thì lại càng chết với mấy ông nhạc sĩ Nam kỳ kháng chiến!

Còn bài Về miền Trung này là do ca sĩ Lệ Thu ở hải ngoại hát
http://upload.thanhnienxame.net/Vemientrung.mp3