Làm thế nào để tập trung?

Babylon
15-01-06, 14:18
Em đang hết sức có vấn đề về trí nhớ và sự tập trung: cực kỳ khó tập trung, dù làm bất cứ việc gì, về trí nhớ thì có một đợt cách đây khoảng 3 năm em bị stress nặng: quên khá nhiều thứ mới biết và quên sang cả những thứ đã biết từ lâu. Bây giờ tình hình là em không nhớ lâu được cái gì, hoặc muốn nhớ thì phải hết sức cố gắng.

Không biết có cách nào cải thiện mấy cái này không nhỉ? Chứ thế này thì em sắp hỏng mất. Bây giờ thì em không stress gì cả nhưng cứ như là bị đông lạnh vậy, với mọi sự tương đối là vô cảm và phản ứng rất chậm. Em phải làm gì bây giờ?
Quan Nhân
15-01-06, 17:04
Chuyện tập trung được hay không gần như là tố chất rồi, nhưng các thứ linh tinh của cuộc sống có ảnh hưởng ít nhiều. Thế nên có những đứa bạn tớ có thể ngồi đọc sách cả buổi, nhưng tớ thì không thể, cứ phải đứng lên đi lại 1 tí. Có điều tớ thấy là càng stress nặng thì càng khó tập trung tinh thần, nên giải pháp tạm thời là làm sao tránh để bị stress, lâu dần thì cũng sẽ khá hơn. Để đầu óc nghỉ ngơi thì nên chuyển sang hoạt động chân tay, làm các công việc nhà, chơi thể thao cho ra mồ hôi, ngày 1-2 tiếng. Gặp gỡ bạn bè, đừng có ngồi ỳ trong nhà suốt cả ngày. Đừng có làm nhiều việc 1 lúc vì thế dễ mất tập trung, lâu dần thành thói quen. Nói chung là nên điều độ, làm hẳn 1 cái thời khóa biểu ấy nếu thấy khó nhớ.
Sất
15-01-06, 17:38
Bạn rơi vào trạng thái vô cảm, trầm cảm rồi, dễ chuyển sang thần kinh tâm thần nếu ko kịp thời tìm Sất tâm sự,
shinichi
15-01-06, 18:03
Em đang hết sức có vấn đề về trí nhớ và sự tập trung: cực kỳ khó tập trung, dù làm bất cứ việc gì, về trí nhớ thì có một đợt cách đây khoảng 3 năm em bị stress nặng: quên khá nhiều thứ mới biết và quên sang cả những thứ đã biết từ lâu. Bây giờ tình hình là em không nhớ lâu được cái gì, hoặc muốn nhớ thì phải hết sức cố gắng.

Không biết có cách nào cải thiện mấy cái này không nhỉ? Chứ thế này thì em sắp hỏng mất. Bây giờ thì em không stress gì cả nhưng cứ như là bị đông lạnh vậy, với mọi sự tương đối là vô cảm và phản ứng rất chậm. Em phải làm gì bây giờ?

Em nghĩ bác nên thay đổi môi trường ,tìm 1 lớp ngoại khóa nào để theo hoạt động ngoài trời nhiều ,tiếp xúc và nói chuyện với nhiều người hơn . Nếu bác ở HN em có thể giúp bác .

Ngoài ra nếu bác tập thiền được thì tốt quá , nhưng để luyện được cái này cũng phải có thời gian .
wasabi
15-01-06, 18:05
Ném đá bác tý ty:



Giá không có ruồi!

Lúc lên 10 tuổi, nó bảo:

-úi dà! Nếu tôi cũng có cặp sách như những đứa khác, cũng có đồ chơi, có những quyển tranh đẹp như chúng, thì xem tôi học giỏi không nào!... Ðây tôi lại chẳng có gì cả! Thế thì làm sao mà học giỏi được!

Ðến năm 13, nó cũng có đủ sách, vở, bút, cặp và đồ chơi như những đứa trẻ khác. Nhưng nó học vẫn không được. Nó lại than phiền:

-Quần áo đẹp thì không có! Nhà cửa thì chật chội, cả mấy bố, mẹ và anh chị em tôi phải ở chung 1 buồng. Thế thì học làm sao được! Giá tôi được 1 cái buồng, 1 cái tủ sách và bàn học riêng xem! Tôi không học giỏi bằng mấy chúng nó ấy à!

Năm 18 tuổi, người ta dành cho hắn 1 cái buồng riêng.

-Học giỏi thế quái nào được, nếu đến tuổi tôi mà trong túi chẳng có nổi lấy 10 lia! Muốn mua sách vở nhưng lại không có tiền.

Năm 20 tuổi, trong túi hắn lúc nào cũng đã có ít nhất 10 lia, có khi còn nhiều hơn.

-Ôi! Mong sao học chóng xong để ra đi làm! Tốt nghiệp đại học rồi tôi sẽ làm việc cật lực cho mà xem!... Tôi sẽ bắt đầu viết truyện... à không! Viết hẳn tiểu thuyết ấy chứ! Chao ôi! Ước gì tôi chóng được ra trường.

Năm 24 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học, hắn than thở:

-Tôi không tìm được việc gì hợp ý nguyện cả, vì đầu óc lúc nào cũng bị ám ảnh bởi chuyện sắp phải tòng ngũ. Chỉ mong sao cái thời hạn tại ngũ chóng qua đi. Lúc ấy tôi sẽ làm việc ngày đêm để cướp lại thời gian! Thế nào tôi cũng phải viết 1 tác phẩm thật vĩ đại, để mọi người phải nhắc đến tên tôi!... Chà, cái chuyện tòng ngũ tai ác này!...

Ðến năm 26, hắn hết hạn phục vụ trong quân đội.

-Tôi vẫn chưa thể nào bắt tay vào làm việc 1 cách thật sự được. Vì cứ quanh quẩn lo 2 bữa ăn đã hết ngày rồi. Khi nào người ta chưa có được 1 công việc đàng hoàng và 1 khoản thu nhập cố định, thì chưa thể nói gì đến chuyện sáng tác!

Năm 28 tuổi, khi đã có công ăn việc làm tử tế, hắn kêu:

-Ðiều kiện thiếu thốn thế thì sáng tác thế quái cho được! ít ra là phải có 2 buồng và có máy thu thanh! Lúc nào làm việc mệt, mở máy ra nghe nhạc cho đỡ mệt, sau đó lại tiếp tục làm việc. Như thế tinh thần mới sảng khoái, làm việc mới có hiệu quả được chứ! Ôi! Giá tôi có 1 chiếc máy thu thanh thì hay biết chừng nào?

Năm 29 tuổi, hắn tậu được 1 căn nhà 2 buồng và sắm được 1 cái máy thu thanh. Nhưng tác phẩm mà hắn dự định từ bao nhiêu năm nay vẫn đứng nguyên tại chỗ.

-Chao ôi là cô đơn! - hắn thở dài - Sự cô đơn làm cho lòng tôi trống trải như 1 bãi sa mạc! Thử hỏi như thế làm sao tôi có thể tìm ra cảm hứng sáng tác được! Ôi! Phải có một tia nắng nào sưởi ấm được lòng ta! Phải có 1 ngôi sao nào đem lại cho ta nguồn vui và nguồn sức mạnh! Phải có 1 người nào mà vì nó ta sẵn sàng làm việc quên ăn quên ngủ chứ!... Ai là người có thể làm thần tượng cho ta, có thể làm mục đích của đời ta? Ôi, tình yêu của ta! Người ở đâu?

Ðến năm 30 hắn gặp được nàng. Hắn yêu nàng và cũng được nàng yêu lại. Cuộc sống của hắn bắt đầu tràn đầy ý nghĩa. Nhưng cuốn tiểu thuyết mà hắn ấp ủ từ hồi còn niên thiếu vẫn chẳng nhích thêm được 1 dòng nào.

-Yêu đúng là 1 hạnh phúc tuyệt vời! - hắn suy nghĩ - nhưng nếu cứ yêu mãi mà không cưới thì vẫn chưa thể an tâm làm việc được. Ta phải cưới thôi. Có lấy vợ rồi thì cuộc sống mới ổn định, mới có thể hoàn toàn yên tâm lao vào sự nghiệp. Chà, mong sao ta sớm cưới được nàng! Bấy giờ ta thề sẽ lao đầu vào sáng tác, không bỏ phí lấy 1' cho mà xem!

Năm 32 tuổi hắn cưới vợ. Cuộc sống vợ chồng của hắn hạnh phúc lắm! Nhưng không hiểu sao hắn vẫn không thể bắt tay vào cái sự nghiệp cả đời của hắn được. ấy là vì hắn lại tìm thấy những lý do thật là xác đáng - bây giờ trên vai hắn có cả 1 gánh nặng gia đình. Quanh năm suốt tháng hắn phải lo chạy vạy kiếm miếng ăn. Thế thì thì giờ đâu để hắn ngồi sáng tác nữa?

Năm 36 tuổi hắn được tăng lương. Nhưng ta hãy nghe hắn nói:

-Ðã đành là mình có nhà riêng đấy! Nhưng nhà cửa chật chội quá! Trẻ con lại suốt ngày nô đùa ầm ĩ, không sao làm việc được. Giá mình kiếm được ngôi nhà độ 4, 5 buồng thì tuyệt quá! Lúc ấy mình sẽ làm việc phải biết nhé! Phải xắn tay áo lên mà làm mới được!

Năm 38 tuổi hắn dọn đến ở 1 biệt thự 5 buồng. Song tác phẩm của hắn vẫn không tiến thêm được 1 tý nào. Hắn vẫn chưa thể làm việc được. Nhưng phải đâu là lỗi tại hắn?

-Làm sao mà có thể sáng tác trong 1 ngôi nhà ở ngay giữa khu phố đông đúc ồn ào như thế?! Các người có giỏi thì sáng tác xem nào! Không! Mình cần có 1 nơi yên tĩnh, nếu dọn được đến 1 nơi yên tĩnh thì nhất định thế nào mình cũng làm việc được, mà làm ra trò chứ không phải đùa!

Năm 40 tuổi hắn dọn đến 1 khu phố tĩnh mịch. Ngôi nhà của hắn thật rộng rãi và thoáng mát. Từ cửa sổ nhìn ra phong cảnh đẹp tuyện trần. Bây giờ chắc hắn phải bắt tay vào sáng tác thực sự được rồi chứ gì nữa? Vẫn chưa à? Tại sao vậy?

-Chà! - hắn than phiền - Sáng tác gì được khi mà trong nhà không có những đồ vật đẹp! Không có những bức tranh quý, không có những bộ xalông êm, không có 1 cái bàn viết cho ra trò, không có những tấm thảm mịn! Muốn sáng tác thì mắt phải được nhìn những đồ đạc xinh đẹp, tai phải được nghe những điệu nhạc du dương chứ!

Than ôi! Không biết có ngày nào mình thực hiện được cái mơ ước ấy không?... Ðược thế, mình thề sẽ dốc hết sức ra mà làm việc, cho thiên hạ biết tay!...

Năm 42 tuổi hắn có được tất cả những thứ hắn mơ ước: những đồ đạc quí giá và tiện nghi đầy đủ. Nhưng chẳng hiểu sao hắn không tài nào tập trung tư tưởng vào công việc được. Tác phẩm của hắn vẫn không nhích thêm được chút nào.

-Trời ơi! - hắn bảo thế - Các người có hiểu đâu hoàn cảnh của tôi! Các người cứ nhìn bên ngoài nên tưởng tôi sung sướng, mãn nguyện lắm, không còn điều gì phải phàn nàn nữa... Mà kể ra tôi cũng mãn nguyện thật, vì tiền bạc lúc nào cũng rủng rỉnh, không lúc nào thiếu cả, lại được vợ đẹp con khôn, nhà cao cửa rộng nữa. Ðồ đạc tronh nhà thì toàn loại quý và tiện nghi đầy đủ, thì giờ lại nhiều nữa này... Thế nhưng... phải mỗi cái tội là... ruồi! Ruồi nhiều quá! Ruồi không còn làm ăn gì được nữa! Nó cứ bâu vào người, cứ vo ve bên tai nghe sốt cả ruột, tư tưởng không sao tập trung được! Ban ngày không chợp mắt nổi vì ruồi, thành ra ban đêm không còn sức để thức mà sáng tác nữa. Giá không có ruồi thì tôi làm việc phải biết nhé! Cứ gọi là làm như điên ấy chứ không nói chuyện!... Tôi thề như vậy! Nhưng... cái lũ ruồi khốn kiếp!... Tôi không biết làm thế nào với chúng cả. Ðóng cửa lại thì nóng! Mà che rèm thì mất đẹp.

Các người bảo tôi làm việc về mùa đông ư? Nhưng có thực là mùa đông không có ruồi không? Trời ơi! Không hiểu ai sinh ra giống ruồi làm gì không biết? Tôi chịu không hiểu nổi.

Năm nay hắn mới 42 tuổi. Vì thế chúng ta vẫn chưa hết hy vọng. 1 ngày kia, khi giống ruồi bị tiêu diệt hết trên thế gian này, như điều hắn mơ ước, thì chắc chắn thế nào hắn cũng sẽ làm việc không ngơi tay để tạo ra cho thế giới cái tác phẩm vĩ đại của hắn. Ðấy, rồi các bạn xem!

Nói đùa bác chứ em làm gì cũng chẳng tập trung được, đi đường các thứ em chả bao giờ có thể nghĩ là "à ta đi đường đây", mắt thỉnh thoảng cứ tớn lên chỗ có gái đẹp nên nhiều khi đi chuối lắm... nói chung đúng là tố chất rồi, ai tập trung được là quý mà ko tập trung cũng chả phải dằn vặt, "ta chỉ có thế", mà phụ nữ thì khó tập trung hơn hay sao ấy...
niemtin
15-01-06, 20:50
Em không biết rõ hoàn cảnh và tình trạng của bác thế nào. Nhưng vấn đề mất tập trung thì em hiểu rất rõ. Hic, em thường xuyên trong tình trạng cầm quyển sách đọc hay nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính mà chẳng được cái gì vào đầu cả. Em chẳng hề bị stress, cũng chẳng buồn phiền gì... chỉ mỗi cái bệnh thích chơi không thích học.

Có lúc tình hình báo động mạnh :d, nước đến cổ rồi em vẫn chưa chịu bơi hichic.... em tự bắt ép mình đi thư viện học, em chuyển từ thư viện của trường đến thư viện của cái réidence em ở (thư viện này nổi tiếng dã man, dở sách dở vở mà tiếng sột soạt hơi to tí cũng có đứa liếc mắt về phía mình... khiếp đảm lắm ạ). Thế mà vẫn chẳng tích sự gì , em ngồi trong đấy hết ngắm thiện hạ tìm tòi nghiên cứu thì đến nhìn trời nhìn đất, nhìn cây cỏ hoa lá .....

Nói chung em đã tìm đủ mọi cách nhưng rồi cuối cùng vẫn đến cái mức sáng hôm sau bảo vệ, 12h30 đêm hôm đấy mới bắt đầu làm slide. Chung quy cũng chỉ tại cái tội ý chí kém. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy thương ông prof của mình :((.

Nên bác ạ, em nghĩ bác chẳng cần hỏi về kinh nghiệm của mọi người để làm gì. Quan trọng là ở mình hết. Có phải mình không biết mình cần phải làm gì đâu ạ. Có phải mình không biết mình đang sai và đang lún ngày càng sâu xuống hố đâu. Vấn đề là mình không làm được theo ly trí, được theo cái mình cho là đúng.

Ý chí lên bác nhé. Em hy vọng tất cả mọi người đều hơn em về khoản này ;), đừng để phải hối tiếc hichic ... Tất cả chỉ là thói quen ...... chơi nhiều, học nhiều ...mất tập trung nhiều, thói quen hết :)). Mong bác sẽ điều khiển được mình, ép mình vào được một cái guồng nhất định nào đó ... sẽ ok thôi bác ạ ;).

Good luck!
Iris
15-01-06, 21:08
Em cũng giống bạn niemtin, 8h sáng phải nộp essay mà 5h30 sáng mới viết xong rồi còn ngồi vẽ cái biểu đồ đến 6h hơn mới thế là xong hẳn. Cả một tháng nghỉ đông chỉ mải ngồi ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ xong chat Y! với vô thiên lủng các thể loại tả tuyết rơi đẹp lắm, nhớ nhà lắm, x mịa.

Nhiều lúc nghĩ lại em cũng phục em cái tài nước đến chân mới nhảy, lan ma lan man mãi ko chừa được. Thê thảm lắm :((
em anh Bim
16-01-06, 18:52
Chả nói đâu xa, ngay giờ phút này đây em chả nhớ cái gì là cái gì, ko nhớ thì thôi, đừng cố nhớ thêm căng thẳng bác ạ. Thấy việc gì quan trọng thì ghi vào giấy, từ từ làm, nhưng đa số các việc cần nhớ thực ra ko nhớ cũng ko sao.

Vấn đề của người hay quên chủ yếu là cứ nghĩ việc đấy ko được quên. Mà trên đời này làm đe'o gì có việc gì ko được cơ chứ :nunchuck:
thitnackho
17-01-06, 00:03
Shinichi có giải pháp gì hay xế?
Babylon
26-01-06, 21:56
Em nghĩ bác nên thay đổi môi trường ,tìm 1 lớp ngoại khóa nào để theo hoạt động ngoài trời nhiều ,tiếp xúc và nói chuyện với nhiều người hơn . Nếu bác ở HN em có thể giúp bác .


Lớp ngoại khóa Shinichi nói là lớp gì thế. Mình bây giờ còn rất ngại ra chỗ đông người, phải nói chuyện v.v... Khi nào bắt buộc phải thế thì nói chuyện trong đầu chẳng có cái gì cả, chưa kể còn chẳng nghe người ta nói gì, thế thì nói chuyện sao được. Chưa kể nếu không lên gân để nói chuyện thì tớ sẽ ngồi lì ra không nói năng gì cả. May mà còn có Internet.

Nói kệ nhớ được thì nhớ mà không được thì thôi như Jinxy đâu có được. Nó ảnh hưởng đến công việc của mình rồi. Học cũng không vào vì không thấy ham thích. Ăn uống thì thỉnh thoảng quên không ăn cũng không thấy gì lắm. Chán thật.

Wasabi đừng ném đá chị nữa.
thitnackho
26-01-06, 22:49
T/y babylon bị chiện gì đó ám ảnh ròi. Có điều kiện thì tìm bác sĩ tâm lý nhé
Nuột
16-02-06, 09:49
T__T Bác xĩ củng chỉ nghiên kíu tâm lý và ra cho 1 cơ số lời khuyên gọi là bổ ích, eim nà eim thấy tự mình rèn cho mình thói wen như í bạn niemtin :D eim cũng đang bị stress về cái chuyện chơi - để lát nữa làm - làm - chơi - để lát nữa làm .. :) Cách tốt nhất là cứ từng bước 1, méo mó có hơn không