Sergei Exenin

Mr Bin
14-01-06, 00:57
Thơ tuyệt mệnh

Thôi chào nhé, bạn ơi, chào nhé!
Bạn thân yêu, tôi mang bạn giữa lòng
Cuộc chia ly tự bao giờ định sẵn
Hẹn một ngày tái ngộ chờ mong.

Thôi chào nhé, không một lời bịn rịn
Bạn thân yêu, xin bạn đừng buồn
Trên đời này, chết là điều chẳng mới
Nhưng sống thật tình cũng chẳng mới gì hơn

http://center.rusmuseum.ru/Photo/esenin.jpg
Hồ Minh Trí
14-01-06, 11:42
Rứa là hết! Chiều ni anh đi mãi
Còn mong chi anh sống lại Xéc gây!
Quên làm sao, anh hỡi, lúc chia tay
Bởi khác cảnh, hai đứa mình nghẹn nói.

Xời, thơ Tố Hữu sao lúc nào cũng thời sự thế nhở...
Cavenui
14-01-06, 12:02
Bản gốc bài thơ

До свиданья, друг мой, до свиданья.
Милый мой, ты у меня в груди.
Предназначенное расставанье
Обещает встречу впереди.

До свиданья, друг мой, без руки, без слова,
Не грусти и не печаль бровей, -
В этой жизни умирать не ново,
Но и жить, конечно, не новей.

1925
Cavenui
14-01-06, 12:04
Nhân dịp năm Bính Tuất sắp tới, em post 1 bài thơ về con chó của Esenin:
ПЕСНЬ О СОБАКЕ

Утром в ржаном закуте,
Где златятся рогожи в ряд,
Семерых ощенила сука,
Рыжих семерых щенят.

До вечера она их ласкала,
Причесывая языком,
И струился снежок подталый
Под теплым ее животом.

А вечером, когда куры
Обсиживают шесток,
Вышел хозяин хмурый,
Семерых всех поклал в мешок.

По сугробам она бежала,
Поспевая за ним бежать...
И так долго, долго дрожала
Воды незамерзшей гладь.

А когда чуть плелась обратно,
Слизывая пот с боков,
Показался ей месяц над хатой
Одним из ее щенков.

В синюю высь звонко
Глядела она, скуля,
А месяц скользил тонкий
И скрылся за холм в полях.

И глухо, как от подачки,
Когда бросят ей камень в смех,
Покатились глаза собачьи
Золотыми звездами в снег.

1915

Mấy hôm nữa rảnh, em dịch sau.
Hồ Minh Trí
14-01-06, 12:19
Nhân dịp kỷ niệm cách mạng Tháng Mười Nga và năm Bính Tuất sắp tới, em giới thiệu với các bác truyện dài về con chó của Bulgacop. Nghe nói Stalin đau hơn hoạn khi đọc cuốn này.

Trái tim chó (http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n1nvn4nnn31n343tq83a3q3m3237nvn&cochu=)
Cavenui
16-01-06, 10:54
Chưa kịp dịch bài Con chó của Esenin (đọc là Ye-xie-nhin, không sợ nhầm lẫn lờ nờ) thì em nhận được 1 chiếc mật thư nói rằng nếu em dịch được hay hơn ông (không nói rõ ông nội, ông ngoại hay ông trẻ) của anh ta là nhà thơ Tế Hanh thì hãy post lên diễn đàn.

Có kèm theo nội dung bản dịch của Tế Hanh, em nghĩ là em không dịch hay hơn được.

Bản dịch thế này:

CON CHÓ

Một buổi sáng mai bên vựa lúa
Cỏ lên óng ả một màu vàng
Một con chó mẹ vừa sinh đẻ
Lông hung hung bảy chú chó con.

Suốt ngày chó mẹ nằm âu yếm
Lưỡi như cái mũ liếm đầu con
Dưới cái bụng nóng tuyết tan rã
Như một con suối chảy thành dòng.

Chiều về khi những con gà mái
Đi tìm chỗ ngủ nhảy lên sào
Ông chủ mặt mày đầy bóng tối
Bắt cả chó con cho vào bao.

Chó mẹ chạy theo trên tuyết lạnh
Cố gắng theo cho kịp chủ nhà
Và như thế kéo dài như thế
Tuyết dưới bàn chân cứ chảy ra.

Chó mẹ lê tấm thân trở lại
Mồ hôi như vã khắp bên sườn
Mặt trăng đã ló trên mái rạ
Giống như con chó nhỏ yêu thương.

Chó mẹ ngước mặt nhìn lên trời
Tiếng rú kêu gào dội khắp nơi
Mảnh trăng vẫn trôi giữa khoảng trống
Cuối cùng lặn khuất ở sau đồi.

Và như lũ trẻ con tinh nghịch
Ném vào hòn đá để trêu chơi
Hai giọt nước mắt của chó mẹ
Giống như hai hạt sao vàng rơi.
Jem
16-01-06, 11:08
Nhân dịp thanh niên xa mẹ là mình sắp được về thăm mẹ, mình post bài Thư gửi Mẹ của Esenin, bài dịch của mình từ 1/12/2002.

ПИСЬМО МАТЕРИ

Ты жива еще, моя старушка?
Жив и я. Привет тебе, привет!
Пусть струится над твоей избушкой
Тот вечерний несказанный свет.

Пишут мне, что ты, тая тревогу,
Загрустила шибко обо мне,
Что ты часто xодишь на дорогу
В старомодном ветxом шушуне.

И тебе в вечернем синем мраке
Часто видится одно и то ж:
Будто кто-то мне в кабацкой драке
Саданул под сердце финский нож.

Ничего, родная! Успокойся.
Это только тягостная бредь.
Не такой уж горький я пропойца,
Чтоб, тебя не видя, умереть.

Я по-прежнему такой же нежный
И мечтаю только лишь о том,
Чтоб скорее от тоски мятежной
Воротиться в низенький наш дом.

Я вернусь, когда раскинет ветви
По-весеннему наш белый сад.
Только ты меня уж на рассвете
Не буди, как восемь лет назад.

Не буди того, что отмечталось,
Не волнуй того, что не сбылось,-
Слишком раннюю утрату и усталость
Испытать мне в жизни привелось.

И молиться не учи меня. Не надо!
К старому возврата больше нет.
Ты одна мне помощь и отрада,
Ты одна мне несказанный свет.

Так забудь же про свою тревогу,
Не грусти так шибко обо мне.
Не xоди так часто на дорогу
В старомодном ветxом шушуне.

1924
Jem
16-01-06, 11:15
Bản dịch của mình (bạn nào định PM thì cứ nói luôn trong topic này cũng được, mình sẵn lòng cùng thảo luận, bởi thơ Esenin mình đọc từ năm 14 tuổi, và đã đọc chính bài thơ này khi đi thi tiếng Nga ngày xưa).

Thư gửi Mẹ

Gửi lời chào tìm về Mẹ của con
Từ nơi xa con hằng mong tin Mẹ.
Xin cho ánh dương chiều lặng lẽ
Mãi quẩn quanh mái nhà gỗ Mẹ yêu.

Con như thấy bóng Mẹ liêu xiêu
Khoác chiếc áo choàng bông cũ nát
Che đi những ưu phiền trong ánh mắt
Ra ngóng con, góc đường khuất xa xăm.

Chập choạng chiều buông mang cảnh hãi hùng
Tim Mẹ nhói như hiện ra trước mắt
Trúng giữa tim con ánh dao chói gắt
Con lịm đi trong ẩu đả men say.

Ước gì con được nắm bàn tay
Để Mẹ tin con vẫn là có thực
Để Mẹ tin cho dù hết sức
Con vẫn về với Mẹ trước khi xa.

Con vẫn ngoan và lành hệt như xưa
Vẫn như thế, chỉ một niềm mong ước
Giá như đời cho con giũ được
Mọi buồn đau, quay lại với nhà xưa.

Con quay lại khi vườn ta trắng tuyết
Xòe tung cành chào đón xuân về
Chỉ xin Mẹ cho con ngủ thoả thuê
Binh minh muộn, khác tám năm về trước.

Đừng thức dậy những ước mơ đã mất
Xin quên đi những mộng đẹp đã mang chôn
Trên đời này buồn đau mất mát
Con sớm nếm qua, mệt mỏi một linh hồn.

Xin đừng dậy con nguyện cầu. Vô ích!
Với ngày xưa, lối quay lại còn đâu.
Cứu đời con nay chỉ còn có Mẹ,
Chiếu sáng đường đi, xua tan hết nỗi đau.

Vậy thôi nhé, con xin Mẹ từ sau
Đừng tìm con trong mộng mị bàng hoàng
Đừng ngóng con, vô định lang thang
Giấu nỗi đau trong áo bông cũ nát.

(Dịch 1/12/2002)
Jem
16-01-06, 11:17
Thôi đã post thì cho chót, mình đưa nốt đoạn chú giải cho bài thơ mình đã làm hồi trước.

Bài "Thư gửi Mẹ" Esenhin viết một năm trước khi mất. Lúc này, ông quả đã nếm trải nhiều cay đắng trong đời, đi nhiều nơi và gượng dậy sau nhiều mối tình đổ vỡ. Nhưng đó chỉ là bề nổi, rất dễ khiến ta lầm tưởng và đơn giản hoá suy nghĩ của ông khi viết bài thơ này.

Thoạt nhìn, ta tưởng như bài thơ chỉ là lời tâm sự và lo lắng của một người con trai đi xa nhớ về mẹ già ở quê. Thực ra, ẩn sâu dưới những dòng thơ mộc mạc đó là những giá trị tinh thần và thẩm mỹ của nhà thơ, bắt nguồn từ Thiên Chúa giáo chính thống của Nga.

Những hình tượng "ánh dương chiều lặng lẽ", "cứu rỗi", "an ủi" thường được dùng trong thánh ca và cầu nguyện của Thiên Chúa giáo chính thống. Tương truyền rằng Đức Chúa vì sợ vầng hào quang chói chang của mình làm lóa mắt người trần nên đã hiện lên trong quầng "ánh sáng lặng lẽ". Vì thế, cụm từ này thường được dùng như một ẩn dụ để chỉ chính Đức Chúa và sự ban phúc của Người trong cả các bài thánh ca, cầu nguyện và cả một bộ phận thơ ca Nga.

Như vậy, với hình ảnh "ánh dương chiều lặng lẽ", nhà thơ hàm hai ý. Thứ nhất, cầu mong sự ban phúc của Chúa cho ngôi nhà nơi chôn nhau cắt rốn và cho Mẹ. Thứ hai, đó là ẩn dụ chỉ tuổi già của Mẹ, và ẩn sau đó là nỗi thương xót cho cuộc đời vất vả của Mẹ.

Nhưng điều khiến ta băn khoăn là tuy nhà thơ sử dụng một số hình tượng của Đạo Thiên Chúa, gần cuối bài lại có một câu bất ngờ:

Xin đừng dậy con nguyện cầu. Vô ích!

… bởi năm 1924 là thời điểm diễn ra nhiều xáo trộn nhất trong cuộc sống tinh thần của Esenhin. Nhận ra ảo vọng của mình về "một nước Nga cho nông dân" sau Cách mạng tháng Mười, và thất vọng về sự không tưởng và bất lực của những giá trị Thiên Chúa giáo trước những đau khổ, mất mát của bản thân, nhà thơ quay ra đi tìm chính những giá trị đó ở hình ảnh người Mẹ trong cuộc sống đời thường.

"Thư gửi Mẹ" được viết dựa trên tinh thần và cấu trúc những bài kinh cầu ca ngợi Đức Mẹ, chỉ có điều, người mà nhà thơ cầu nguyện và ca ngợi ở đây là một người Mẹ cụ thể, người trần mắt thịt. Vì thế nhà thơ mới có câu:

Cứu đời con nay chỉ còn có Mẹ,
Chiếu sáng đường đi, xua tan hết nỗi đau.

Giá trị lớn nhất và cũng chính là điều khiến cho bài thơ này được rất nhiều thế hệ người Nga yêu thích là ở chỗ trong một thời điểm nước Nga đang gặp cơn khủng hoảng tinh thần, lòng tin vào Chúa bị lung lay, Esenhin đã nhìn ra chân giá trị trong tình yêu của người Mẹ, tình yêu bao la, thánh thiện, tựa như có phép mầu hoá giải mọi nỗi đau.
Cavenui
16-01-06, 12:15
Bác Jem dịch hay đấy. Em chỉ góp ý bác hai câu đầu bài thơ.

Bác dịch là:
Gửi lời chào tìm về Mẹ của con
Từ nơi xa con hằng mong tin Mẹ.
Em thấy nó chỉ là câu chào hỏi hơi bình thường. Không ấn tượng lắm.

Trong khi tiếng Nga nó thế này:
Ты жива еще, моя старушка?
Жив и я. Привет тебе, привет!

Em dịch nghĩa nó thế này:
Mẹ vẫn còn sống chứ, mẹ già của con?
Cả con vẫn còn sống đây. Mẹ ơi, chào mẹ!

Cái sự hỏi han kiểu ấy nó gây ấn tượng mạnh hơn. Và nó cũng đúng giọng điệu của 1 gã nhà thơ luôn say bét nhè với những ẩu đả trong quán rượu và con dao Phần lan, cái gã mà nếu không làm thơ thì làm tướng cướp. Bác thử ngâm kíu xem sao!
Phương Thảo
16-01-06, 13:44
Bác Jem dịch hay nhở? Ấn tượng hơn bản dịch SGK Văn lớp 12. Mà câu đầu bác Cavenui sửa lại rất hay. Bác thử dịch nghĩa luôn cả bài cho anh em thưởng thức đê.

Vào đây lại nhớ ngày xưa nhà em có quyển thơ Block-Exenin, đọc rất thích. Thơ Exenin em còn ấn tượng cái bài đại khái "ngày xưa tôi yêu một cô áo vàng, bây giờ tôi yêu một cô áo xanh" rồi "em sẽ nhớ đến tôi một chút/ như vẽ bông hoa chẳng thấy bao giờ", có cái gì đó rất ngang tàng kiêu bạc. Bác nào có bốt lên phục vụ anh em xa mẹ cái.
Jem
16-01-06, 15:03
Thanks Cavenui và Phương Thảo nhé. Thú thật là mình cố tình dịch hơi khác câu đầu đi thế để không bị trùng với một số bản dịch có từ trước. Mình nhớ hình như bác Khoa hay bác Thúy Toàn có dịch là "Mẹ có còn sống chăng, thưa mẹ? Con vẫn còn sống đây, xin chào mẹ của con".

PT yên tâm là trừ câu đầu ra, phần sau của bản "Thư gửi Mẹ" mình dịch cũng không khác nghĩa đâu. Ngày trước mình đã từng công phu ngồi dịch nghĩa rồi mới dịch thơ để post ở một diễn đàn khác, và cũng tìm được một hai người chia sẻ, có người còn dịch cùng, có thời gian mình sẽ post dần các bài đã dịch và các bản dịch của mình và bạn bè để các bạn đọc cho vui. Tết này về HN, có lẽ mình sẽ có điều kiện xin một vài tấm hình chụp quê nhà Esenin để share ở đây với các bạn.

PT đã đọc bài có câu này chưa?

Riêng cho em giờ ta sẽ hát
Về bóng chiều buông trên những con đường
Khi thuỷ chung đã thành tiềm thức
Ta ca vang vĩnh biệt tuổi ngông cuồng.

(Что я одной тебе бы мог,
Воспитываясь в постоянстве,
Пропеть о сумерках дорог
И уходящем хулиганстве.)

Thơ Esenin giai đoạn sau đã mất dần vẻ kiêu bạc, pha chút phá phách của anh "cao bồi xã" mà trở nên đằm thắm và bàng bạc vẻ mệt mỏi của người từng trải, thêm một lý do mình không chuyển ngữ nguyên văn đoạn chào hỏi đầu bài "Thư gửi Mẹ'. Có thể trong tiếng Nga nghe rất âu yếm và gần gũi, nhưng sang tiếng Việt "Bà già của con (tôi), bà còn sống đấy chăng?" thì nghe hơi ngài ngại thế nào ấy :-) nhất là bài này lại được viết trong tâm trạng rất chi là nghiêm túc, tự kiểm điểm và phê bình bản thân để xin giấy phép quay về "rúc nách" mẹ. Đấy là cảm nhận của mình thôi, share với các bạn cho vui.
Leopon
16-01-06, 15:37
Hay quá, cảm ơn các bác nhiều lắm. Em search được cái này, các bác xem nhé,

Người phụ nữ Mỹ trong cuộc đời nhà thơ Nga Esenin



Mùa hè năm 1920, Isadora Duncan, một nghệ sỹ múa nổi tiếng của nước Mỹ đã sang thăm nước Nga. Trong một buổi dạ tiệc được tổ chức để chào mừng Duncan, chàng thi sĩ Nga mắt xanh tóc vàng Esenin

đã làm quen với cô vũ công Mỹ. Esenin hoàn toàn không biết tiếng Anh. Để biểu lộ cảm xúc của mình, Esenin đã tháo giày nhảy một điệu vũ Nga rất hoang dã. Khi đang quay cuồng trong tiếng nhạc , bất ngờ chàng thi sỹ ngã quỵ trên sàn nhảy. Duncan vội chạy đến đưa tay ve vuốt mớ tóc vàng mơ của thi sĩ và cúi xuống thì thào bên tai Esenin một câu tiếng Nga mới học được: “ Ôi, thiên thần của em”...



Cuộc tình chớp nhoáng

Hai người trao nhẫn cho nhau tại ngôi nhà thờ nằm trên ngã ba khu phố cổ Arbat ở Moskva. Ngôi nhà thờ hiện nay vẫn còn nguyên vẹn. Vào thời điểm ấy Esenin mới 26 tuổi còn Duncan đã ngoài 40 tuổi. Chàng và nàng hợp thức hóa mối nhân duyên của mình tại ủy ban quận Khamovnhicheski. Từ đó trong hộ chiếu của cả hai đều ghi tên kép Duncan-Esenin như họ muốn. Những ai có mặt trong buổi đăng ký kết hôn đó mãi sau này còn kể lại, ra khỏi ủy ban quận chàng thi sĩ gào lên lạc cả giọng: “Từ bây giờ tên tôi là Duncan!”. Và nàng vũ công Mỹ phụ họa theo: “ Còn tôi là Esenin!”.

Duncan được biết Esenin đã trải qua tuổi thơ ấu chẳng vui vẻ gì. Chàng thiếu niên Esenin lớn lên ở gia đình ông bà nội và hầu như không nhìn thấy mặt cha mẹ đẻ bao giờ. “Cậu bé đáng thương của ta... –Duncan thường nghĩ – Cậu không có mẹ ! Không sao cả! Ta sẽ yêu cậu thay tình yêu của mẹ cậu... Ta biết cách mà!”.

Thời gian đầu quan hệ giữa chàng và nàng tốt như không thể tốt hơn được nữa. Duncan được học dăm ba chục lời Nga và bắt đầu gọi chàng thi sĩ cả họ tên đầy đủ “Sergei Aleksandrovich”. Hai người sánh vai nhau đi tới các buổi tiếp tân, các cuộc hội thảo văn thơ - ở những nơi ấy nàng biểu diễn những điệu nhảy tuyệt vời còn chàng đọc những bài thơ tình đầy nồng nàn, say đắm. Họ thường trở về nhà vào lúc trời rạng sáng... Buồn biết bao, bài thơ điền viên ấy kết thúc rất nhanh chóng. Chừng nửa năm sau, những cơn say xỉn của Esenin bắt đầu chửi mắng Duncan, thậm chí đôi khi còn thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với nàng. Vào những lúc như vậy, Duncan chỉ biết khóc và thều thào bằng thứ tiếng Nga chưa sõi: “Sergei Aleksandrovich, em yêu anh mà!...”.

Đừng chọc ghẹo nữa, hỡi số phận của ta

Để cứu chồng thóat khỏi những cơn say sưa bất tận, Duncan quyết định đưa Esenin ra nước ngoài và nàng hy vọng rằng Esenin sẽ tham gia vào các chuyến lưu diễn và với tư cách như “một nhà thơ Nga đầu tiên” sẽ thu hút được sự chú ý của báo giới và công chúng ở những nước ấy và chàng sẽ càng nổi tiếng hơn. Nhưng dường như hai người vừa ra khỏi biên giới nước Nga, những xung đột đã bùng nổ. Esenin – nhà thơ mà Duncan giới thiệu là “Puskin thứ 2” lập tức nổi khùng vì không muốn trở thành “ cái đuôi kích thích sự tò mò” gắn theo “nàng Duncan vĩ đại”. “ở bên này buồn và chán đến độ nhắm mắt lại đã mơ được về quê mẹ” – Esenin viết cho bạn bè. Chàng thi sĩ càng uống nhiều hơn, tối ngày la đà trong các tửu quán, gây ra các trận ẩu đả hoặc các trận đập phá bàn ghế, đồ đạc ở những nơi ấy, Duncan và Esenin trở lại Moskova. Nom bề ngoài có vẻ như quan hệ giữa họ đ㠓cơm lành canh ngọt”, nhưng cả hai đều rất rõ sự tan vỡ đã đến gần kề. Những cuộc cãi cọ do mọi duyên có sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Một lần không thể kìm giữ được, Duncan đã thốt lên: “Sergei Aleksandrovich, anh ở lại, tôi sẽ đi Paris...”. “Thì cuốn xéo ngay đi, mụ phù thủy già!” – Esenin nói giọng điềm tĩnh. Và thế là sợi dây mong manh đã đứt.

Ngày 23.12.1925 thi sĩ dời khỏi Moskova đi Leningrad và nghỉ lại ở khách sạn Algleter. Chính tại đây thi sĩ đã sống cùng người đẹp Isadora Duncan vào tháng 2-1922. Duncan lúc đó biểu diễn tại Nhà hát Martin và trong cung điện Mùa đông. Esenin có mặt tại tất cả các buổi nàng xuất hiện trên sân khấu. Tiếc sao, chuyến đi cuối cùng tới nơi này thủ đô phương Bắc đã không mang tới cho thi nhân sự bình yên. Sáng sớm ngày 28-12 người ta tìm thấy nhà thơ đã tự treo cổ trên chiếc ống của lò sưởi hơi.

Tháng 11.1926, Duncan nhận được thông báo của tòa án thành phố Moskva: Với tư cách là người vợ chính thức của nhà thơ, bà được thừa hưởng số nhuận bút mà Esenin chưa nhận, tổng số tiền lên đến 400.000 frank. Duncan từ chối không nhận khoản tiền đó dù thời điểm ấy bà rất cần nó. Bà điện sang Moskva nhường tất cả phần được hưởng cho mẹ và em gái của nhà thơ.

(Theo báo Văn hóa)
Jem
16-01-06, 20:20
Lục file cũ, tìm được một đoản khúc này, vẫn còn mang phong vị lãng tử nổi loạn, đúng tinh thần Phương Thảo nhớ về Esenin nhé:

Ах, метель такая, просто черт возьми!
Забивает крышу белыми гвоздьми.
Только мне не страшно, и в моей судьбе
Непутевым сердцем я прибит к тебе.

Bản dich rất phóng khoáng của một người bạn (mà vẫn sát nghĩa):

Hey, Bão tuyết! Hãy điên cuồng hơn nữa
Quất đinh băng chát chúa xuống muôn nhà
Ta nghênh mặt, cho tim si nổi loạn
Xiết tan tành một bóng dáng kiêu sa...

@Leopon: Rất tình cờ, bài viết về Duncan bạn tìm được lại post ngay sau đoạn thơ mình trích ở post trước của mình. Theo mình hiểu thì bài thơ đó viết cho Duncan, từ từ rồi mình sẽ đưa lên (sợ các bạn đọc nhiều quá một lúc, phản tác dụng!)
Mr Bin
16-01-06, 23:16
Chưa kịp dịch bài Con chó của Esenin (đọc là Ye-xie-nhin, không sợ nhầm lẫn lờ nờ) thì em nhận được 1 chiếc mật thư nói rằng nếu em dịch được hay hơn ông (không nói rõ ông nội, ông ngoại hay ông trẻ) của anh ta là nhà thơ Tế Hanh thì hãy post lên diễn đàn.

Bạn nào tệ thế, đang tâm bóp nát tài năng dịch thuật ;)

Nhiều bạn thích Esenin nhỉ, tớ ko đủ giỏi tiếng Nga để đọc nguyên tác, cũng ko đọc nhiều các tác phẩm của Esenin, nhưng cũng khá thích nhà thơ này. Bạn Cavenui và các bạn có cái bài: "Sagane, em yêu, Sagane /Có phải em từ phương bắc tới ..." ko nhỉ?
Jem
26-01-06, 14:57
* * *
Пускай ты выпита другим,
Но мне осталось, мне осталось
Твоих волос стеклянный дым
И глаз осенняя усталость.

О возраст осени! Он мне
Дороже юности и лета.
Ты стала нравиться вдвойне
Воображению поэта.

Я сердцем никогда не лгу,
И потому на голос чванства
Бестрепетно сказать могу,
Что я прощаюсь с хулиганством.

Пора расстаться с озорной
И непокорною отвагой.
Уж сердце напилось иной,
Кровь отрезвляющею брагой.

И мне в окошко постучал
Сентябрь багряной веткой ивы,
Чтоб я готов был и встречал
Его приход неприхотливый.

Теперь со многим я мирюсь
Без принужденья, без утраты.
Иною кажется мне Русь,
Иными - кладбища и хаты.

Прозрачно я смотрю вокруг
И вижу, там ли, здесь ли, где-то ль,
Что ты одна, сестра и друг,
Могла быть спутницей поэта.

Что я одной тебе бы мог,
Воспитываясь в постоянстве,
Пропеть о сумерках дорог
И уходящем хулиганстве.

-1923-

Bài này theo mình đoán thì Esenin viết cho Duncan, đọc rõ phong vị của một người đang yêu người đàn bà từng trải hơn, và nói rõ những thay đổi trong suy nghĩ của mình bởi tình yêu đó.
Jem
26-01-06, 14:59
***
Ta còn em, dẫu không nguyên vẹn
Mặc xuân em ai đó cạn rồi
Ta vẫn còn voan thuỷ tinh tóc rối
Mắt em sầu thu đã lên ngôi.

Hơn cả hè rực hồng sắc trẻ
Tuổi sang thu là kho báu của đời
Và em khiến tình ta loạn nhịp
Hồn thơ ta mê đắm gấp đôi.

Với con tim ta không hề nói dối
Không cầu kỳ giả tạo phù hoa
Nên bởi thế xin một lời vĩnh biệt
Dành cho thời càn quấy đã qua.

Giờ điểm rồi ta sẽ lìa xa
Lòng quả cảm điên cuồng nổi loạn.
Bởi ly rượu ta vừa uống cạn
Thức con tim dồn mạch đập chứa chan.

Và tháng Chín gõ cửa khẽ khàng
Cành liễu đỏ sà ngang tầm mắt
Tháng Chín tới bên song bát ngát
Ta đây rồi, xin nói lời chào.

Ta giờ đây biết chấp nhận nhiều điều
Không day dứt và chẳng hề tiếc nuối
Hình nước Nga có nhiều thay đổi
Cả nghĩa trang và những nếp nhà tranh.

Cái nhìn ta thấu suốt xung quanh
Dù ở đây, xa kia hay đâu đó
Chỉ em thôi, quấn quít như làn gió
Đã trở thành tri kỷ của nhà thơ.

Riêng cho em giờ ta sẽ hát
Về bóng chiều buông trên những con đường
Khi thuỷ chung đã thành tiềm thức
Ta ca vang vĩnh biệt tuổi ngông cuồng.

18 Jan 2004
Bản dịch của HT
Jem
26-01-06, 15:01
Năm Mới, chúc Thăng Long vui. Tặng các bạn bài này, nhẹ nhàng, giản dị và gần gũi, rất Esenin.

* * *
Свищет ветер, серебряный ветер,
В шелковом шелесте снежного шума.
В первый раз я в себе заметил -
Так я еще никогда не думал.

Пусть на окошках гнилая сырость,
Я не жалею, и я не печален.
Мне все равно эта жизнь полюбилась,
Так полюбилась, как будто вначале.

Взглянет ли женщина с тихой улыбкой -
Я уж взволнован. Какие плечи!
Тройка ль проскачет дорогой зыбкой -
Я уже в ней и скачу далече.

О, мое счастье и все удачи!
Счастье людское землей любимо.
Тот, кто хоть раз на земле заплачет,-
Значит, удача промчалась мимо.

Жить нужно легче, жить нужно проще,
Все принимая, что есть на свете.
Вот почему, обалдев, над рощей
Свищет ветер, серебряный ветер.

1925
Jem
26-01-06, 15:02
Gió lanh lảnh vút cao tiếng bạc
Tuyết êm đềm lắng giọng hợp ca
Lần đầu tiên thấy mình bỗng khác
Là ta chăng, nay mới chợt nhận ra.

Khuôn cửa sổ nát nhàu gỗ mục
Chẳng khiến lòng đau đớn tiếc thương
Tình ta dành cho đời háo hức
Như lần đầu mới biết vấn vương.

E ấp nụ cười nàng thiếu nữ
Ta lặng người ngắm mãi bờ vai.
Ta ước chi lao cùng vó ngựa
Phi thật xa, vượt những chặng đường dài.

Hạnh phúc, thành công vẫn quanh đây
Gần gũi ta trên mảnh đất này
Ai đã từng đớn đau oà khóc
Để dằn lòng tạm biệt vận may?

Ta giản đơn, mà đời cũng vậy
Nhẹ nhàng ban quà tặng cõi nhân gian.
Vì thế chăng gió vút cao tiếng bạc
Rừng xôn xao, hoà giọng miên man.

22-10-2003
Bản dịch của HT
nessie
13-09-11, 23:47
Chào các anh chị,

Em là thành viên mới của diễn đàn, và cũng rất mê thơ Esenin (vì mê thơ Esenin nên mới thấy trang này và mới đăng ký làm thành viên ^^). Trong số các bài thơ của Esenin em đặc biệt thích một bài có đoạn này:

"Ôi nước Nga cánh đồng màu thắm đỏ
Và màu xanh ngã xuống giữa lòng sông
Tôi yêu đến sướng vui và đau khổ
Nỗi sầu thương hồ nước trải mênh mông"

Em tìm trên Google thì nghe nói bài này không có tựa đề đúng không ạ? Ngoài ra em còn tìm được một số bản dịch khác, không hay bằng bản này, nhưng do em không biết tiếng Nga nên cũng chẳng biết bản nào là chính xác. Bài thơ này em rất là thích, nên rất mong có thể hiểu đúng ý nghĩa của nó. Anh chị nào biết tiếng Nga có thể giúp em dịch nghĩa của nó (chứ không phải dịch thơ) không ạ? Đây là bản tiếng Nga em mò mãi mới tìm ra ^^

Запели тесаные дроги,
Бегут равнины и кусты.
Опять часовни на дороге
И поминальные кресты.

Опять я теплой грустью болен
От овсяного ветерка.
И на известку колоколен
Невольно крестится рука.

О Русь - малиновое поле
И синь, упавшая в реку, -
Люблю до радости и боли
Твою озерную тоску.

Холодной скорби не измерить,
Ты на туманном берегу.
Но не любить тебя, не верить -
Я научиться не могу.

И не отдам я эти цепи,
И не расстанусь с долгим сном,
Когда звенят родные степи
Молитвословным ковылем.

Em cám ơn các anh chị rất nhiều :)