Cách phân biệt các dòng nhạc

PX150
27-06-05, 12:45
Nói thật, em nghe các bác nói chuyện hay đề cập đến POP, JAZZ, ROCK, COUNTRY MUSIC,... Em nghe thì cũng thấy POP với JAZZ có gì đó khác nhau, ROCK thì trống đánh ầm ầm, guitare rên rỉ, nhưng không thể hiểu là các loại nhạc ấy khác nhau như thế nào, làm sao nghe 1 bản nhạc thì có thể xếp nó vào loại nào?

Mong các bác mở mắt cho em. Kiến thức về âm nhạc rất chi là cần thiết trong việc đẽo gái đấy ạ, nhất là trong bối cảnh khắp nơi mở quán cafe như thế này. Em xin đội ơn các bác.
Chíp hôi
27-06-05, 13:18
Tình yêu Pờ X! vào đây xem cho em nhé, xem xong mà chịu khó biên dịch khuân về đây thì kể như đi được nửa con đường đẽo gái. Gút lắc!

http://en.wikipedia.org/wiki/Musical_genre
Chíp hôi
27-06-05, 13:21
Hầy, khuyến mại thêm cái này nữa, cây phả hệ của riêng một dòng nhạc Cuba thôi đấy, sợ chưa!

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/6/64/Genealogy_cuban_music.gif
dangtuc
27-06-05, 13:53
Chíp hôi ơi, rối rắm không tả nổi, riêng Cu đã thế này thì anh vái.
18Googol2
27-06-05, 21:59
http://en.wikipedia.org/wiki/Musical_genre
Ơ cái trang này hay nhỉ. Tiện cho tớ hỏi ké tí :winkwink:

1. Nhạc nhà thờ & dòng nhạc bác học tiếng Anh là các bác nhỉ?

2. Con bé Charlotte Church nó hát chính xác là loại nhạc gì các bác nhở? Có phải Genre là Classical và Style là Classical Crossover ko ạ?
Vu~
27-06-05, 23:44
Nói thật, em nghe các bác nói chuyện hay đề cập đến POP, JAZZ, ROCK, COUNTRY MUSIC,... Em nghe thì cũng thấy POP với JAZZ có gì đó khác nhau, ROCK thì trống đánh ầm ầm, guitare rên rỉ, nhưng không thể hiểu là các loại nhạc ấy khác nhau như thế nào, làm sao nghe 1 bản nhạc thì có thể xếp nó vào loại nào?

Mong các bác mở mắt cho em. Kiến thức về âm nhạc rất chi là cần thiết trong việc đẽo gái đấy ạ, nhất là trong bối cảnh khắp nơi mở quán cafe như thế này. Em xin đội ơn các bác.

Các cao thủ TL nhiều thế mà ko giúp người à?
Thử ví dụ chút nhé: Nếu phân biệt thông thường bằng tai thì Pop thường sử dụng các nhạc cụ phổ thông như trống điện tử, guitar bass, ... Còn Jazz thì dùng nhiều bộ gõ và bộ hơi.
Còn về mặt nhạc lý thì Pop có lẽ thường dùng phách thuận (Không biết cái này có liên hệ gì với khuôn nhạc khóa SON ko?) còn Jazz hình như toàn dùng phách đảo (Khuông nhạc toàn dùng khóa FA). Cũng không chắc chắn lắm. Các anh/chị/em có thể giúp bạn thêm.
Cavenui
28-06-05, 11:43
Còn đây là cách phân biệt các dòng nhạc của Dave Barry:

Căn bản mà nói, có thể chia âm nhạc làm hai loại:

1. Âm nhạc "Cổ Ðiển", là thứ âm nhạc do các nhạc sỹ người Ðức đã chết sáng tác, và nay được những nhạc công mặc đồng phục xi-mốc-kinh trình tấu.

2. Âm nhạc "Thông Thường", là thứ âm nhạc mà nhạc sỹ có thể là bất kỳ ai và nhạc công cũng có thể là bất kỳ ai. Trên sóng phát thanh hiện nay, chúng ta chủ yếu nghe thể loại này.

Nếu quý vị muốn kiếm nhiều tiền, quý vị nên đi vào thể loại "thông thường". Ngày nay nhạc cổ điển phổ biến trong khoảng 300 người - đó là những nhạc công chơi nhạc cổ điển trên ti-vi. Một bản nhạc cổ điển dường như có thể kéo dài hàng ngày trời, do đó cần phải có ban nhạc đông như vậy mới có thể thực hiện trình tấu được.

Những học giả âm nhạc phân chia nhạc cụ thành năm loại:

- Nhạc Cụ Cần Thổi Vào Và Thỉnh Thoảng Phải Vẩy Nước Bọt Ði (còi, kèn tuba, trompet, cormorant, tribune)
- Nhạc Cụ Cần Phải Ðánh (trống, kẻng, rhomboid, homophone)
- Nhạc Cụ Dễ Giấu Kín (sáo)
- Nhạc Cụ Nội Thất (piano)
- Nhạc Cụ Có Lúc Có Giá Trị Lớn (violon)

Những chiếc violon cực đắt do Antonius Stradivarius chế tạo. Chúng rất đắt vì được làm vô cùng tinh tế và khéo léo. Khi dùng cằm ấn vào đúng cách, một ngăn bí mật trong đàn sẽ lộ ra chứa đầy heroin tinh khiết.

Nhạc Rock 'n Roll ra đời từ nhạc Blue - một thể loại do những người nô lệ sáng tác. Chúng mang tên Blue vì chúng rất buồn. Cũng dễ hiểu thôi, làm nô lệ tất nhiên là đau khổ rồi. Lời ca một bản Blue điển hình như thế này:

Vợ tôi quay gót mãi lìa xa
Lũ trẻ đơn côi cũng bỏ nhà
Thuốc thiếu bệnh xưa thêm trầm trọng
Khất thuế nên nay lại hầu toà

Nhạc Blue phổ biến trong tầng lớp người da đen trong một thời gian dài. Những nhạc công da đen, còn gọi là "negro", chơi nhạc Blue trong các quán lụp xụp và họ được rất ít tiền. Mãi đến đầu những năm 50, một số thanh niên da trắng lại thích nhạc Blue. Họ sửa đổi đôi chút và Rock 'n Roll ra đời, một thể loại âm nhạc cực kỳ thịnh hành hiện nay và biến những nhạc sỹ, nhạc công thành triệu phú rất mau chóng.

Ðiểm khác biệt cơ bản giữa nhạc cổ điển và Rock 'n Roll: một bản nhạc cổ điển bao gồm khoảng chục giai điệu và không lời, còn một bản Rock 'n Roll có một giai điệu (có khi còn ít hơn thế ) và có khoảng mươi lời. Những soạn giả Rock 'n Roll rất bận, họ luôn phải hoàn thành gấp bản nhạc để kịp đến một buổi hẹn hò quan trọng. Thỉnh thoảng họ chỉ kịp nghĩ ra vài lời. Lấy ví dụ bản "Ngồi ở La La", sáng tác vào những năm 60:

Ngồi ở la la đợi chờ ya ya
Uh huh, uh huh
Ngồi ở la la đợi chờ ya ya
Uh huh, uh huh

Chắc tác giả định bụng rằng sau cuộc hẹn sẽ quay lại và điền nốt vào các chỗ "la la" và "ya ya". Nhưng đến lúc ấy ai đó đã đem phát hành bài hát thành hàng triệu bản, và không thể sửa lại được nữa. Một ví dụ khác là bản "Miền Ðất Ngàn Ðiệu Nhảy". Tác giả chắc đã nhận được một cú phôn và phải đi gấp, trước khi hoàn thành lời bài hát:

Tôi đã nói na na na na na
Na na na na na na na na na na
Na na na na

Một thể loại nhạc "thông thường" khác là nhạc "đồng quê". Thể loại này phổ biến giữa những kẻ nghiện ngập và bội bạc, nhưng muốn diễn tấu thì phải ăn mặc thật hài hước và phải hát giọng miền Nam. Một thể loại khác là nhạc "dễ hát dễ nghe". Thể loại này phổ biến trong thang máy, trong siêu thị, trong nhà tắm và phải được hát bằng giọng máy cày.

Trần Trọng Trí dịch- vnthuquan.net

Còn nguyên văn tiếng Anh đọc ở đây:
http://www.thecoffeeplace.com/Jokes/aaaaabwp.html
240Volts
28-06-05, 17:10
Ơ cái trang này hay nhỉ. Tiện cho tớ hỏi ké tí :winkwink:

1. Nhạc nhà thờ & dòng nhạc bác học tiếng Anh là các bác nhỉ?

2. Con bé Charlotte Church nó hát chính xác là loại nhạc gì các bác nhở? Có phải Genre là Classical và Style là Classical Crossover ko ạ?

1. Gospel house worship music, classical uncle study music.
2. Classical, em này sắp ra album classical crossover salsa Latin pop ska ethno-punk đấy.
Prototay
16-09-07, 01:05
Em thỉnh thoảng cũng nghe nhạc, nhưng mà quái lạ chẳng hiểu những giai điệu nào khác ngoài tango. Những điệu nhạc kia nó nghe ra làm sao? Valse, rumba, blue, waltz,paso doble, jive, sam ba,Modern Rock, Classic Rock , .. nghe nó ra sao vậy hỏ?!. Bác nào có bài minh họa từng điệu nhạc để em và một cơ số bạn của em được mở rộng tầm tai thì thiệt là cảm ơn rất nhiều.

Thằng em khờ khạo của các bác!!!
scojo
16-09-07, 12:49
Kinh nghiệm bản thân thì là nên nghe nhiều 1 chút trước, xem mình thích thú với dòng nhạc nào rồi thì mới đi sâu tìm hiểu về dòng ấy. Trong quá trình đi sâu đi sát đó thì các dòng khác nó cũng tòi thêm ra đôi chút. Như tìm tòi về rock sẽ thấy tòi ra thêm bues, jazz, country, folk, punk...

Mới lại mà ko biết chút nhạc lý thì chỉ phân biệt được các dòng nhạc (phần nhiều là cảm tính) bằng cách nghe cho nhiều cho rộng thôi!
pepper
16-09-07, 13:26
Những cái chú Prototay gì đó nêu lên có rất nhiều nhạc nhảy chứ ko phải là music genres. Muốn phân biệt đuợc mấy điệu nhảy từ ballroom truyền thông (tango, valse, samba...) thì cần nắm được nhịp phách, nôm na ra là đếm 1,2,3,4, theo các kiểu nhanh chậm khác nhau là ra được vài điệu ngay. Những điệu hiện đại như jive, quick step, double paso hay swing thì phải xem nhiều, dựa vào cái chân nhảy chứ dựa vào nhạc rất khó. Anh khoái nhất là west coast swing, chân nhảy cực khéo, lại năng động, nói chung xem khoái.

Còn về các music genres chủ yếu anh nghĩ trên wiki cũng đầy ra, nhưng ko có gì hay ho hơn là chịu khó mua vài đia của các nghệ sỹ đại diện nghe và thưởng thức. Ngoài ra rất nhiều dòng nhạc định hình chủ yếu dựa vào nguồn gốc xuất xứ chứ ko phải nhạc lý.

Ví dụ dòng Country chủ yếu xuất xứ từ miền nam nước Mỹ từ những năm đầu thế kỷ 20, pha trộn lung tung beng từ nhạc dân gian (folk), nhạc nhà thờ (gospel) nhạc blues và nhạc của hội di dân (scoot, ireland, mexican...) Đến nay, country thành 1 dòng riêng và có thị trường riêng ở mẽo,thủ phủ tại Nashville. Nhạc sỹ nổi tiếng anh hay nghe ngày xưa có Jonny Cash, rồi Ray Charles, mới hơn tí có Keith Urban, Garth Brook, Kenny Roger, Shania Twain,Carrie Underwood, những đĩa này anh nghĩ đều có ở VN.

Country cũng pha trộn với Pop và Rock để hình thành loại country rock hay country pop, ví dụ The Eagle là đại diện tiêu biểu cho country rock hay Olivia Newton Jonh hay Anna Muray thuộc loại country pop.

Jazz và swing bao giờ cũng gắn với Big Band, thường có trên chục nhạc công chủ yếu 2 bộ bộ hơi: saxophones (3-5 chú), trumphets, trombones và bộ gõ: piano/keyboard, drum, bass và thỉnh thoảng guitar. Thường hát Jazz phải theo band chứ band ít khi theo nghệ sỹ hát nên hát jazz cực khó. Cái hay khi nghe Jazz là sự sắp xếp của ban nhạc, sự phối hợp giữa bộ gõ và bộ hơi cũng như giữa mấy chú sax.
scojo
16-09-07, 22:45
Quền, bác Protoray cũng nên chú ý tên gọi các đối tượng trong âm nhạc. Tên gọi có thể chỉ thể loại, dòng nhạc (@bác Pepper), cũng có thể là phong cách chơi nhạc kiểu như ballad chẳng hạn, hay là chỉ thời điểm, trào lưu âm nhạc như cái Classic Rock, Modern rock mà bác nêu trên (ranh giới thường coi là trước và sau 1980). Classic rock thì còn mang cả ý kinh điển và chuẩn mực nữa, thời kỳ này sơ khởi là Rock 'n Roll tiêu biểu là Elvis Presley, The Beatles, sau đến là sự hình thành Soft rock như The Eagles, Carpenter, Simon & Garfunkel, Elton John..., và Hard rock như Led Zeppelin, Ozzy, Deep Purple, Queen... Modern rock thì gồm các phân nhánh của dòng Hard rock/ Heavy Metal phát triển lên (cái này ko nghe nhiều cho lắm), sau thì là Alternative rồi abc thêm vài thể loại khác cho tới ngày nay. Đại khái thế!
Prototay
17-09-07, 00:43
Mỗi ngày gặp mấy tiếng động từ cái loa phát ra em cũng thinh thích. Khi thì nhẹ nhàng da diết, khi thì thánh thót du dương, lúc lại rộn ràng sôi nổi và tụi bạn em gọi đó là nhạc. Nói thiệt là em chẳng biết tí gì về nhạc hết. Hic. Nghe các bác nói em cũng u u mê mê, nào là điệu nhạc, dòng nhạc, thể loại, phong cách, ... rồi nào là mỗi loại sẽ có một số nhạc cụ được sử dụng để tạo nên sự khác biệt giữa chúng. Vâng, cảm ơn, em sẽ tìm hiểu rồi làm phiền các bác chỉ dẫn thêm (khi các bác có hứng). Nhưng mờ khi nào các bác, các bạn nghe nhạc trên mạng và thấy bài ấy là đặc trưng của điệu, dòng, loại nhạc đó thì quăng lên cái link thì trực thính hơn cũng như có cái nhìn nhận tổng quát nhanh hơn a.
dao_hoa_daochu
20-09-07, 13:10
Em thỉnh thoảng cũng nghe nhạc, nhưng mà quái lạ chẳng hiểu những giai điệu nào khác ngoài tango. Những điệu nhạc kia nó nghe ra làm sao? Valse, rumba, blue, waltz,paso doble, jive, sam ba,Modern Rock, Classic Rock , .. nghe nó ra sao vậy hỏ?!. Bác nào có bài minh họa từng điệu nhạc để em và một cơ số bạn của em được mở rộng tầm tai thì thiệt là cảm ơn rất nhiều.

Thằng em khờ khạo của các bác!!!
Mấy hôm trước em có đọc thấy cái này của bác Prototay cả ngày xưa có học được ít ngũ âm trường làng, nên là cũng máu vào trả lời lắm, cơ mà TW dạo này sự vụ nhiều, em suốt ngày chúi mũi trong phòng họp, mà cái trò nhạc nhẽo này, lúc vội thì không hứng được.

Em nghe cách hỏi với cách dùng sai thuật ngữ thì hiểu là hình dung của bác về chiện này nó chưa được đầy đủ. Ý em là đối với một người nghe thì mấy cái đấy nó không phải kiểu vài cái "nếu - thì" thì là sẽ rõ ra được. Mà chi tiết hơn, thì lại cần một số hiểu biết basic.

Bi giờ em sẽ cóp bết một nội dung nói về "Nhạc Rock" của bác barrygibson ở bên ttvnol lên đây, cái này em đã có chọn lựa qua, các bác đọc kỹ, sẽ có hình dung rõ ràng hơn về "cấu trúc hệ thống" của cái chiện nhạc nhẽo này. Nếu như mà có gì hơi "chiên ngành" khó hiểu thì các bác cứ ý kiến, biết được đến đâu, em sẽ cố giải thích đến đấy. (Chú ý là những thứ được đề cập ở đây liên quan đến Rock)
gió
20-09-07, 13:15
Những điệu nhạc kia nó nghe ra làm sao? Valse, rumba, blue, waltz,paso doble, jive, sam ba,... nghe nó ra sao vậy hỏ?!Có gì đâu, bác cứ đi học nhảy là biết ngay, còn không thì chả cần biết làm gì, phí RAM.
dao_hoa_daochu
20-09-07, 13:15
MỘT CA KHÚC ĐƯỢC HÌNH THÀNH NHƯ THẾ NÀO?

Một ban nhạc hay không chỉ cần có những tay chơi guitar với kĩ thuật điêu luyện,một ca sĩ có giọng đặc biệt và một tay trống dẻo dai. Những điều kiện trên chỉ chiếm khoảng 30-40% thành công của một ban nhạc vì những kĩ thuật chỉ là vấn đề kinh nghiệm và luyện tập thường xuyên. Các nhạc công đánh thuê (sessions musicians) có khả năng làm được điều đó. Điều quyết định thành công của một ban nhạc, tạo nên được nét riêng cho mình chính là người viết ca khúc (songwriter). Kĩ thuật là cái bên ngoài còn ca khúc chính là chiều sâu của một ban nhạc. Có những ca khúc thời thượng, lúc mới phát hành thì trống kèn ầm ĩ nhưng chỉ sống được vài tháng, còn trong khi có những ca khúc sống qua bao nhiêu thập kỉ, khi nghe lại vẫn thấy hay. Đó chính là cái tài của người viết nhạc đã thối cái hồn của mình vào bài hát khiến cho ca khúc có sức sống bất diệt.

Một bài hát khi được phát hành là một bài hát đã được xây dựng hoàn chỉnh về mặt nội dung và hoà âm. Tuy nhiên, để được một ca khúc hoàn hảo như khi đã thu âm thì phải qua nhiều công đoạn. Phần lớn các ca khúc khi mới được viết có rất nhiều điểm khác biệt so với thành phẩm xuất xưởng. Có thể gọi nôm na ca khúc vừa được viết là sản phẩm thô (raw materials) hoặc là bản nháp (demo). Nếu ai có bộ đĩa Anthology của Beatles sẽ thấy được sự khác biệt rất lớn giữa các bản thu demo với những bản thu âm chính thức.

Vậy cấu tạo của một ca khúc đơn giản bao gồm những gì? Theo các nhà soạn ca khúc đương đại, một ca khúc là sự kết hợp giữa ca từ (lyric) trên nền giai điệu (melody). Giữa ca từ và giai điệu, mỗi phần chiếm 50% thành công của ca khúc. Có người sẽ hỏi giữa melody và lyric, cái nào có trước cái nào? Câu hỏi này cũng giống như con gà và quả trứng, cái nào ra đời trước vậy. Đến nay thật ra không có một cái chuẩn nào bắt buộc người sáng tác phải viết ca từ trước rồi mới được viết giai điệu hay ngược lại. Điều đó tuỳ theo cảm hứng của người sáng tác: có khi đọc một bài thơ hay thì giai điệu tự dưng nảy sinh, hoặc có khi giai điệu ra đời rất lâu trước khi phần ca từ được hình thành nên cái nào ra trước không quan trọng. Tuy nhiên theo nhiều nhạc sĩ kinh nghiệm thì phần melody thường được xây dựng trước.
dao_hoa_daochu
20-09-07, 13:28
CÁCH XÂY DỰNG GIAI ĐIỆU CHO CA KHÚC

Như đã nói ở trên, melody chiếm 50% thành công của ca khúc, thậm chí hơn vì đây là phần quan trọng nhất của ca khúc. Một nhạc phẩm không có ca từ thì vẫn mang tính âm nhạc như đối với nhạc hoà tấu, nhạc không lời nhưng ca từ dù hay cách mấy mà không có phần giai điệu thì chỉ là một bài thơ chứ không thể gọi là music được.

Melody trên cơ bản được cấu tạo bởi hai phần: hoà âm (harmony) và tiết điệu (rhythm). Hoà âm (harmony) chính là phần sử dụng các hợp âm (chords) và các đoạn nhạc lặp (riff). Đến bây giờ vẫn có rất nhiều người sử dụng lẫn lộn hai thuật ngữ "hoà âm" (harmony) và "phối âm" (mix). Khi nói chuyện với nhau, ta quen dùng cụm từ "hoà âm cho một ca khúc" thay vì nói đúng là "phối âm cho ca khúc". Dĩ nhiên khi sử dụng từ gốc tiếng Anh "harmony" và "mix" thì không ai nhầm lần nhưng khi chuyển sang tiếng Việt thì hoà âm và phối âm cứ lộn cả lên.

Một khái niệm nữa về hoà âm mà người chơi nhạc vẫn hay lẫn lộn là các thuật ngữ "chuỗi hợp âm" (chords sequence), "đoạn nhạc lập" (riff) và đoạn solo. Nhất là có rất nhiều người không thể phân biệt thế nào là câu solo, thế nào là câu riff. Vậy nên hiểu thế nào cho đúng về ý nghĩa của những thuật ngữ này:

Chord sequences: Là chuỗi hợp âm liên hoàn, mà giai điệu sẽ được xây dựng dựa trên nó. Chords sequence (dân chơi nhạc mình gọi là vòng gam) là cái sườn để xây dựng tất cả các ca khúc, các đoạn riff và các câu solo cũng đều được xây dựng dựa trên các chuỗi hợp âm này. Đặc điểm của chuỗi hợp âm này là các hợp âm trong chuỗi phần lớn đều thuộc cùng một âm giai (key) mà nguời chơi nhạc Việt Nam thường gọi là tông (từ đúng là tone). Thật ra tone không có nghĩa là âm giai như vẫn thường dùng, tone thường để chỉ âm sắc của nhạc cụ hơn là một âm giai. Vì dụ đối với guitar điện, người ta thường phân ra loại các pick-ups theo tiêu chuẩn cho ra âm sắc trầm (humbucker tone) và âm sắc cao (sharp tone). Một đặc điểm nữa của chuỗi hợp âm là tính nối đuôi của nó (sequence). Khi hợp âm cuối cùng của chuỗi hợp âm kết thúc thì hợp âm đầu tiên của chuỗi sẽ được lập lại, cứ thế nối đuôi nhau cho đến khi có một chuỗi hợp âm thứ hai thay thế.

Riff và solo: Trong nhạc rock và nhạc blues, thuật ngữ "riff" được sử dụng khá thường xuyên và rất hay bị ngộ nhận là những câu solo. Thật ra riff là chuỗi các nốt nhạc được lập đi lập lại dựa trên sự lập lại của chuỗi hợp âm. Vì các đoạn riff thường được chơi bằng guitar nên người nghe nhạc rock đánh đồng cả riff và solo làm một. Điểm khác nhau giữa riff và solo là ở chỗ, solo được chơi ngẫu hứng, còn riff thì phải rõ ràng, và riff luôn lập đi lập lại. Hay nói cách khác, thay vì chơi chuỗi hợp âm thì rất dễ nhầm lẫn và đơn điệu, người ta sử dụng các đoạn riff để tạo nên nét đặc trưng riêng của mình. Cứ tưởng tượng nếu hai ban nhạc xây dựng hai ca khúc khác nhau trên cùng một chuỗi hợp âm với cùng một nhịp điệu. Nếu chỉ chơi phần chords sequence trong các đoạn intro, giang tấu và kết thúc thì nếu loại bỏ phần ca từ đi, cả hai bài sẻ giống nhau đến 90%,nhờ đoạn riff mà ta có thể phân biệt được vì trên cùng một chuỗi hợp âm giống nhau, ta có thể xây dựng vô số đoạn riff khác nhau. Một vấn đề nữa là có thể chơi riff và solo cùng một lúc hay không. Điều này là hoàn toàn có thể vì đoạn riff chính là cái sườn của ca khúc, nó xuất hiện bất cứ ở đâu và các câu solo dựa trên các câu riff cũng như là dựa trên chuỗi hợp âm vậy. Đối với những ban nhạc có hai tay guitar, một tay sẽ chơi đoạn riff trong khi tay kia chơi solo, nếu ban nhạc chỉ có 1 tay guitar thì trống và bass sẽ đảm nhận chơi phần riff để làm nền cho guitar đi solo. Đối với những ca sĩ viết nhạc thì họ sẽ để phần riff cho các tay guitar viết dựa trên chuỗi hợp âm của mình nghĩ ra, trong khi các tay guitar khi viết nhạc thì sẽ làm theo hướng ngược lại, họ sẽ chơi ngẫu hứng một đoạn nhạc và lấy đó làm câu riff và từ đó xây dựng nên phần giai điệu.

Phần thứ hai của giai điệu là tiết điệu (rhythm). Tiết điệu được chia làm ba phần: tốc độ nhịp (beat hay tempo), cấu hình nhịp (time-signal) và điệu thức (tune).

Tốc độ nhịp (Tempo hay Beat): Thường khi cầm một bài phối được viết ra giấy, ta thường thấy bên góc trái của bài hát ngay phía dưới tựa đề là phần hướng dẫn về tốc độ nhịp: medium tempo hay la 180 beats/minute... đại loại là như thế. Dựa trên phần tempo, người chơi sẽ điều chỉnh tốc độ chơi của bản nhạc vì cùng một bài nhạc nhưng khi chơi với tốc độ khác nhau thì hiệu ứng sẽ khác nhau.

Cấu hình nhịp (time signal): Đó chính là chỉ số chỉ số nhịp trong một khuông nhạc như nhịp 4/4, 3/4, 6/8,12/8...Tuy đến nay nhịp 4/4 vẫn là loại nhịp được sử dụng nhiều nhất trong nhạc rock những các loại nhịp 3/4, 12/8 và 6/8 cũng được sử dụng khá nhiều, thậm chí một bài hát có thể kết hợp nhiều time signals khác nhau trong mỗi phần.

Điệu thức (tune): Nhịp và điệu luôn đi liền với nhau. Nhịp tạo nên tốc độ của bài hát còn điệu thì tạo nên phong cách của bài hát. Chính vì vậy mà điệu tango và điệu chachacha cùng có nhịp 4/4 nhưng cách thể hiện hoàn toàn khác nhau. Điệu thức mang tính đặc trưng về mặt văn hoá của từng vùng trên thế giới. Một bài hát có thể sử dụng một hay nhiều điệu thức khác nhau.
dao_hoa_daochu
20-09-07, 13:41
CÁCH XÂY DỰNG CA TỪ CỦA MỘT CA KHÚC

Khi nhắc đến ca khúc, người ta thường nói đến các nhạc phẩm có ca từ (lyric), và vì thế mà ca từ trong một ca khúc chiếm khoảng 50% thành công của một ca khúc. Viết ca từ cho ca khúc còn khó hơn viết giai điệu vì nguời viết ca từ phải có những trải nghiệm trong cuộc sống (experiences), chính những trải nghiệm cuộc sống mang đến cho nguời viết cảm hứng (inspiration). Tuy nhiên, cảm hứng mà không biết cách thể hiện thì cũng không thể tạo được sự đồng cảm đối với người nghe, phải có trình độ học vấn (literary background) nhất định và một trình độ thẩm mĩ (sense/taste of art) nhất định thì mới có thể chắp cánh cho những cảm xúc của mình qua lời hát và đưa đến cho người nghe được. Gần đây, thị trường nhạc trẻ Việt Nam tràn ngập những ca khúc mì ăn liền của các "nhạc sĩ trẻ" với ca từ trùng lặp và nhàm chán đến phát sợ. Đó là hậu quả tất yếu của sự thiếu trình độ văn hoá và thiếu kinh nghiệm sống. Ngay cả trên thế giới, những quan chức trong ngành âm nhạc đã và đang lo ngại về chất lượng của ca khúc ngày càng xuống dốc. Các ca khúc mang đầy chất thơ hầu như không còn tồn tại trên đời nữa.

Nếu loại bỏ phần nhạc ra khỏi một ca khúc thì ca từ không khác gì lắm với một bài thơ gồm hai phần chính là nội dung (content) và vần điệu (rhyme). Điều khác nhau giữa ca từ của một bài hát và một bài thơ là ở chỗ, ca từ bài hát phụ thuộc nhiều vào phần giai điệu, do đó viết một ca khúc khó hơn là làm một bài thơ.

Nội dung (content) của ca từ có thể rất phong phú và đa dạng nhưng nhìn chung tập trung vào ba hình thức sau: Nội dung dựa trên một cốt chuyện (plot), nội dung dưa trên cảm xúc riêng tư của người viết (feelings) và nội dung "phi nội dung" (nonsense). Trong ba loại nội dung thì loại nội dung dựa trên cảm xúc là phổ biến nhất vì dễ nhận được sự đồng cảm từ người nghe. Loại nội dung "phi nội dung" là loại khó viết nhất vì ca khúc nghe thì lạ và hay, nhưng không ai hiểu nó nói gì. Nguời nghe cảm nhận được cái đẹp một cách mơ hồ chứ không rõ ràng nhưng vẫn cảm thấy thích thú. Cách viết "nonsense" thường dành cho những tay lão luyện, có trình độ cao và thường sau những ca từ xem chừng như vô nghĩa, người viết luôn gửi gắm một ẩn ý (implication) hoặc một thông điệp bí mật (secret message) nào đó mà chỉ có những người thật sự hiểu rõ về người viết mới có thể giải mã được. Kiểu viết nonsense cần sự hỗ trợ rất lớn của phần vần điệu và cả về cách xử lí giai điệu, nếu không bài hát sẽ mất đi vẻ đẹp mà trở nên lố bịch, phản tác dụng. Lấy ví dụ như một trong những ca khúc hay nhất trong lịch sử nhạc rock là ca khúc "Lucy in the Sky With Diamonds" của John Lennon viết thời Beatles, người nghe khi nhắm mắt lại thì sẽ có cảm giác mình đang bay bồng bềnh trên một bầu trời lóng lánh những màu sắc huyền hoặc của ảo giác, nhưng đừng cố phân tích từng câu từng chữ xem cái bài hát đó nói gì vì nếu phân tích như thế, cả bài hát chỉ là một chuỗi từ ngữ vô nghĩa, chẳng câu nào ăn nhập câu nào cả.

Phần quan trọng thứ hai sau nội dung của ca khúc là sự hợp vần (rhyming). Đừng lẫn lộn giữa hai thuật ngữ "rhythm" là nhịp điệu với "rhyme" là vần vì hai chữ này viết khá giống nhau nhưng nghĩa hoàn toàn khác nhau. Thuật ngữ đầu tiên dùng trong phần giai điệu còn thuật ngữ sau được dùng cho phần ca từ. Nhờ vào vần mà giữa các câu hát có sự kết nối với nhau, tạo nên sự liền mạch và hấp dẫn. Cứ tưởng tượng nếu không có vần thì bài hát trở nên vô duyên thậm tệ, cho dù phần giai điệu hay đến mấy cũng không cứu vãn nổi. Trên thực tế, vần và điệu có mối liên hệ chặt chẽ với nhau và hỗ trợ nhau rất nhiều, ta vẫn thường gọi chung là "vần điệu" là như thế. Nói cho dễ hình dung, vai trò của vần và điệu trong một ca khúc cũng giống như vai trò của thủ môn và hàng hậu vệ trong bóng đá vậy. Cả hai phải phối hợp ăn ý với nhau thì bài hát mới hay được. Trong nhạc pop/rock nói chung, việc đặt vần điệu tương đối dễ dàng vì đặc trưng về mặt ngôn ngữ của tiếng Anh là tiếng Anh có bộ phận hậu tố (suffix) như: ion, al, ive, ing... nên rất dễ gieo vần với nhau. Một thuận lợi khác chính là ngôn ngữ Anh là ngôn ngữ đa âm không dấu ( non-stressing multi-syllable language) nên việc ngắt nhịp và thay đổi sắc thái âm thanh cho phù hợp với vần và điệu rất dễ dàng. Do đó, để bộc lộ cảm xúc, hoặc muốn nhấn mạnh cao trào, người hát có thể dễ dàng thay đổi cao độ của nốt nhạc theo ý của mình, miễn sao không rơi ra ngoài âm giai đang sử dụng mà nhạc rock thì việc sử dụng feeling để hát là việc thường ngày ở huyện nên tiếng Anh phù hợp để viết nhạc rock hơn là so với tiếng Việt.
Tuy nhiên phần quan trọng nhất trong ca từ không phải là nội dung hay vần điệu mà chính là cái hồn(spirit) của người viết truyền cho ca khúc. Thiếu đi cái hồn, ca khúc không có sức sống. Tại sao có những ca khúc khi nghe, người nghe lập tức nổi gai ốc, lạnh xương sống, thậm chí còn có những ca khúc như ca khúc "Sombre Dimanche" có thể khiến cho người nghe tự tử vì sức ám ảnh của nó quá lớn. Nhưng cũng có những ca khúc nhạt nhẽo đến độ, nghe lỗ tai này, lọt qua lỗ tai kia chẳng nhớ gì cả. Và cũng có những ca khúc, khi nghe thoáng qua một hai lần thì không ấn tượng hoặc cảm thấy khó nghe, nhưng khi nghe kĩ thì sẽ ghiền. Tất cả đều là do tài năng và bản lĩnh của người viết ca khúc tạo nên linh hồn cho đứa con tinh thần của mình. Linh hồn của một ca khúc bao gồm cách chọn lọc và sử dụng từ ngữ (words choice), cách sắp xếp từ ngữ theo một thứ tự nhất định (words arrangement). Càng đọc sách nhiều thì cách sử dụng từ ngữ càng linh hoạt, tự nhiên, không gượng, không sến. Khi nghe một ca khúc của Văn Cao hay Trịnh Công Sơn, ta có thể nhận thấy được sự khác biệt to lớn với những "tình đơn phương", "tình phai, "tình sầu" gì gì đó mặc dù các ca khúc có thể có cùng nội dung. Ở các ca khúc của Văn Cao hay Trịnh Công Sơn, ngôn từ được chọn lựa rất thông minh và trang nhã, mang dấu ấn riêng khiến người nghe cảm được nổi buồn của nhạc sĩ nhưng không vì thế mà bi luỵ hoặc chán nản. Còn đối với các ca khúc thời thượng, người viết không đủ trình độ để sử dụng từ ngữ một cách có nghệ thuật nên phần ngôn từ thường na ná nhau, quanh quẩn và tối nghĩa dẫn người nghe vào ngõ cụt.

Linh hồn của một ca khúc còn được thể hiện qua thái độ (attitude), cảm hứng (inspiration) và cảm xúc (emotion) mà tác giả giành cho đứa con tinh thần của mình. Đó chính là nhân sinh quan của tác giả được thể hiện qua ca khúc của mình,phần nào nói lên tính cách của nhạc sĩ. Điều này tạo nên một dấu ấn rất riêng khiến người nghe nhận biết được tác giả của ca khúc. Lấy ví dụ trong nhóm Beatles, mặc dù các ca khúc phần lớn đều kí tên Lennon/McCartney nhưng người hâm mộ có thể nhận ra ca khúc nào của John, ca khúc nào của Paul. Ca khúc của Paul thường có giai điệu và ca từ đẹp như một bức tranh, nội dung thường nhẹ nhàng và thanh thoát, còn những ca khúc của John thường thể hiện sự giận dữ, châm biếm, nhạo báng. Giai điệu và ca từ của John cũng mạnh mẽ và sắc sảo hơn Paul, thậm chí có phần hơi thô bạo. Trong khi đó, George Harrison thường viết những ca khúc thâm trầm, mang đầy chất suy gẫm và triết lí theo kiểu phương đông. Mỗi nguời có một tính cách riêng nên tác phẩm của họ mang một linh hồn riêng. Người nhạc sĩ nào tạo được cái spirit cho riêng mình mới gọi là một nhạc sĩ có tài. Đối với nhạc rock, các thành viên thường sáng tác cho chính ban của mình nên mỗi ban đều có một phong cách riêng, không ai giống ai và người thể hiện thực sự cảm nhận ca khúc của mình bằng tất cả linh hồn còn đối với nhạc thời thượng, người viết nhạc viết theo đơn đặt hàng, còn ca sĩ vừa hát vừa chạy sô nên khi trình bày ca khúc không hề có cảm xúc. Âm nhạc là nghệ thuật và nghệ thuật cần nhất là sáng tạo và cảm xúc, không có hai thứ đó, không thể gọi là nghệ thuật chân chính được.
cafeteria
20-09-07, 13:49
Mình hơi bị thiểu năng về nhạc, mà như 5Xu nói đấy là khiếm khuyết về não. Nên là ngày xưa thời còn sinh viên, cũng đã đi học đàn của đủ cả: Hải Thoải, Thi Mù, Trần Đức ... mà vẫn chưa đánh được bài Caruli (d'u biết có viết đúng tên không nữa). Đào cóp bết cài này đọc rối như canh hẹ, technical quá. Nếu chỉ để nghe và phân biệt các dòng nhạc, lẽ nào lại phải khó thế.
pepper
21-09-07, 13:55
Thằng Đào làm 1 bài academic nhéo tả được. Nói nôm na ra là hát rock bao giờ cũng phải có cả ban bệ (nhéo có thấy thằng nào lên sân khấu hát rock một mình cả), trong đó 2 thứ ko thể thiếu là trống ( nện càng to càng bốc, lắm lúc tực hết cả ngực) và mấy chú oánh guitar (lead và bass). Thông thường, giữa các phần lời có 1 đoạn guitar lead khá đỉnh, vái chú tóc tai xồm xoàm ( ngày xưa thôi) chân dạng háng gào rú. Để dụ dỗ gái thì cứ tương mấy bài November Rain hay Don't cry của Gun & Rose hay lôi anh Bon Jovi ra là đủ, nghe heavy metal thì gái chạy cụ hết mất.

Còn Pop á, cái gì nghe dễ nhất, nôm na là nghe na ná kiểu Mỹ Tâm Đan Trường, đoạn đầu êm dịu rồi điệp khúc thì "em ơi vút lên 1 tiếng " thì chính là pop (nhạc cụ đi kèm thường là key board hay là guitar điện). Đặc biệt nữa là ca sỹ càng xinh đẹp thì càng có đến 99% là hát pop.
scojo
21-09-07, 14:47
@bác Pép: Lead guitar thường là chỉ người chơi solo guitar chỗ đầu hay chỗ giữa bài hát, phân biệt với riff guitar là nền cho giai điệu chính của bài hát.

Bi giờ em cóp bết chỗ này cho các bác dễ bề đối chiếu thêm. Cái này em cũng có chọn lựa qua, thấy cũng dễ nắm bắt hơn cái của bác Đào:





P1: Những gì đã tạo nên âm nhạc

Âm nhạc bao gồm những thành phần cơ bản có thể thấy được thông qua lịch sử của mọi nền văn hoá như :

* Âm sắc (phẩm chất đặc trưng về âm thanh của một giọng hát, nói hoặc một nhạc cụ)
* Độ cao (pitch)
* Độ ồn
* Duration
* Nốt lặng(Silence)

Với năm thành phần cơ bản này chúng ta có thể tìm thấy rất nhiều các thành phần phụ nữa có thể tồn tại trong các loại nhạc này nhưng không tồn tại trong các loại nhạc khác.

Trải qua nhiều thế kỷ, những suy nghĩ hay học thuyết về âm nhạc được phát triển rất khác nhau đối với mỗi nền văn hoá khác nhau. Ngày nay, lịch sử âm nhạc hoặc nền văn hoá có thể định nghĩa chung bao gồm âm nhạc phương Tây, âm nhạc phương Đông, và âm nhạc sơ khai. Trong các loại nhạc chung này, nền văn hoá âm nhạc lại được chia ra thành rất nhiều nhánh khác. Ví dụ, đối với âm nhạc phương Tây, chúng ta có thể bao gồm cả âm nhạc Tây Âu và Mỹ, trong khi đó đối với âm nhạc phương Đông, chúng ta có rất nhiều vùng Tây Á, Đông Á… Âm nhạc sơ khai có thể bao gồm âm nhạc châu Phi và thổ dân châu Úc.

Âm thanh của âm nhạc được tạo ra bởi sự rung động của một hay nhiều vật thể, ví dụ như cái dây, ống sậy, hay mặt trống. Tiếng rung động của môi hay những rung động của loa radio cũng được xếp là những âm thanh của âm nhạc. Trong một cây đàn guitar, dây đàn guitar sẽ rung khi có một tác động vào nó như kéo-thả, trong khi đó âm thanh của cây kèn trumpet được tạo ra bởi các rung động ở môi của nghệ sĩ. Một rung động nói chung được phân biệt bởi biên độ và tần số của nó. Tần số càng cao thì độ cao hoặc âm thanh sẽ càng cao. Âm thanh càng ầm ỹ thì biên độ của chúng càng lớn.

Độ cao (pitch) được định nghĩa như là độ cao thấp của âm thanh. Nếu một âm thanh được phát ra khi chúng ta ấn một trong các phím ở bên trái cùng của đàn piano sẽ rất trầm(khoảng 30 cps) trong khi đó ngược lại sẽ rất cao (khoảng 4000cps) khi chúng ta ấn vào các phím ở phía bên phải cùng. Ngày nay, chúng ta có thể nghe rất nhiều độ cao khác nhau, từ những âm rất trầm như của tuba, bass dây, bass điện tử… đến các âm rất cao như của piccolo(sáo kim, có âm cao hơn sáo thường một quãng tám), violin, guitar điện tử…Độ cao được phân chia thành hai thành phần chính là giai điệu và cách hoà âm. Hai thành phần này rất quan trọng ngay cả khi chúng không được sử dụng hết trong các dòng âm nhạc.

Giai điệu có thể xuất hiện một mình, kết hợp cùng với các giai điệu khác(đối âm/phức điệu) hay kết hợp với hoà âm. Giai điệu có thể chứa những đoạn lướt, đoạn cách quãng, hay nói chung đơn giản là các nốt nhạc kế tiếp nhau. Một giai điệu là sự kết hợp sinh động giữa âm thanh và cảm xúc. Một số giai điệu có thể rất gai góc, ồn ào nhưng một số khác có thể rất bình dị, êm ả. Hầu hết các giai điệu phổ biến đều đơn giản và dễ hát, trong khi một số giai điệu mang tính nghệ thuật hơn lại khá phức tạp. (Tất nhiên, nói chung thì mỗi người đều cảm nhận một cách khác nhau, “đơn giản” và “phức tạp” chỉ mang tính tương đối).

Một định nghĩa đơn giản về hoà âm là “âm thanh của hai hay nhiều nốt ở cùng một thời điểm”. Khái niệm hợp âm và vòng hoà âm là những khía cạnh quan trọng cần nhắc đến khi nói tới hoà âm.

Một hợp âm là âm thanh của 3 hay nhiều nốt nhạc ở cùng một thời điểm. Các hợp âm cơ bản thường bao gồm 3 nốt(được gọi là triad), 4 nốt(hợp âm 7), 5 nốt(hợp âm 9), 6 nốt(hợp âm 11), và 7 nốt(hợp âm 13). Thông thường các hoà âm đơn giản(thường bao gồm các loại nhạc phổ thông như rock, country hay folk), chứa các hợp âm 3, trong khi một số hoà âm phức tạp hơn ( nhạc cổ điển và jazz) sử dụng tất cả các loại hợp âm kể trên. Một ví dụ về các bài hát sử dụng hợp âm đơn giản là bài “Maybelline” của Chuck Berry trong khi đó có thể có một ví dụ phức tạp hơn khi xem xét bài “Orinthology” của Charlie Parrker. Cần phải ghi nhớ lại một lần nữa là không có một định nghĩa tuyệt đối về sự đơn giản hay phức tạp của âm nhạc. Một số các bài nhạc đơn giản không bao giờ khiến người ta muốn rời bỏ chúng trong khi đó một số các bài phức tạp khiến người ta chỉ muốn vứt chúng đi ngay lập tức.

Hợp âm có thể được phân chia thành hai loại là hợp âm trưởng và hợp âm thứ. Một số nhà soạn nhạc đơn giản coi hợp âm trưởng đại diện cho những nét nhạc tươi sáng, vui vẻ trong khi hợp âm thứ dành cho những nét nhạc u ám, ảm đạm và tối tăm hơn. Hoà âm của dòng nhạc phương Tây được thừa hưởng chủ yếu dựa trên hai loại hợp âm này và hệ thống hoà âm của họ được coi là hệ thống khoá trưởng-thứ(Major-Minor tonality - hệ thống này đã được phát triển khá đầy đủ rất sớm từ những năm đầu thế kỷ XVIII). Hợp âm có thể được coi như là những từ trong một câu nhạc. Các câu nhạc sẽ bao gồm rất nhiều từ và nhạc sỹ có thể tự do chọn từ ngữ trong vốn từ của mình cho bản nhạc của họ.

Một thành phần chính khác của âm nhạc là Âm sắc (Timbre)- màu sắc của các tone nhạc. Mỗi một nhạc cụ âm nhạc sẽ tạo ra một âm sắc khác nhau mà người nghe có thể nhận ra ngay đâu là một nốt C của kèn trumpet, đâu là của đàn guitar. Tai của chúng ta cảm thấy sự khác biệt giữa kèn trumpet và đàn guitar cũng như mắt của chúng ta phân biệt giữa mầu xanh và đỏ(trừ khi bạn mù mầu). Cũng như việc pha trộn các mầu sắc khác nhau, âm sắc cũng có thể được trộn lẫn vào nhau. Khi bạn nghe trumpet và trombone hoà lẫn vào nhau bạn sẽ rất khó phân biệt đâu là trumpet và đâu là trombone. Tính đa dạng trong việc hoà lẫn âm sắc khác nhau là không có giới hạn và chắc hẳn bạn cũng như tôi đã không ít lần phải ngạc nhiên đến thán phục trước những cách phối hợp nhạc cụ này. Vậy thì âm sắc của âm thanh có ảnh hưởng tới tai của chúng ta như thế nào? Như đã nói ở trên, mọi nhạc cụ(kể cả giọng nói) đều tạo ra một âm sắc riêng biệt, các âm sắc này được tạo bởi các âm thanh nguyên bản đồng bộ, mỗi âm thanh này được gọi là một âm bội(overtone). Âm thấp nhất và nổi trội nhất được gọi là âm cơ bản và đây chính là âm thanh mà tai ta nhận biết được rõ nét. Ngoài các âm cơ bản này ra còn một số âm phụ chúng ta không thể phân biệt được một cách rõ ràng nhưng cũng rất quan trọng khi phân biệt các loại nhạc cụ tương đối giống nhau. Tất cả những âm thanh rắc rối nói trên được hợp nhất vào một từ âm sắc. Một người đầu bếp có thể làm một món mỳ gà khác hẳn người đầu bếp ở của hàng khác, và với cùng một nét nhạc, nhạc sỹ có thể tự do biến đổi âm sắc để chúng ta có thể thưởng thức thoả thích cái tai của mình .

Một thành phần khác đã được nói tới là độ ồn. Đơn giản như tên của nó đây là độ ồn ào như các bản nhạc Heavy Metal trong khi một số loại nhạc khác lại khá tĩnh lặng. Tuy vậy, các loại nhạc đều sử dụng độ ồn một cách rất biến thiên trong bản nhạc của mình. Trong âm nhạc phương Tây có một số thuật ngữ dùng để chỉ độ ồn này . Mezzo-piano (trung bình thấp), mezzo-forte(trung bình cao), pianisimo(rất thấp), fortissimo(rất cao) là một số từ dùng để chỉ độ ồn. Nếu một giai điệu được bắt đầu từ nhẹ nhàng và sau đó là khá ầm mỹ chúng ta sử dụng từ “cresendo”, ngược lại là “decresendo”.

Thành phần thứ tư là Duration, được định nghĩa là khoảng thời gian cho tới khi ta nghe được nốt nhạc tiếp theo. Nói một cách khác, đôi khi bạn nghe 4-8 nốt nhạc trong một giây, đôi khi là đến 10 giây mới nghe một nốt nhạc.

Duration có một thành phần phụ quan trọng là nhịp điệu. Nhịp điệu được sử dụng ở mọi nơi trong cuộc sống. Tim chúng ta đập theo nhịp, những bước chân theo nhịp, sóng biển vỗ bờ theo nhịp, và trong âm nhạc phổ thông nó là một trong những cái quan trọng nhất trong thành phần để tạo nên món ăn âm nhạc.

Có một số nhịp khá tự do nhưng nói chung nhịp điệu là một công thức bao gồm các duration(khoảng cách) nốt nhạc. Nói một cách thông thường trong âm nhạc phổ thông, nhịp điệu là một thước đo sự lặp lại của âm thanh có thể cảm nhận được hay nghe được. Cái nhịp có thể cảm nhận hay nghe lại được này được gọi là beat. Trong một số loại nhạc (như hard-driving jazz hay rock) nhịp này khá mạnh trong khi đó ở một số loại khác lại khá mỏng manh yếu ớt.

Tốc độ của các nhịp (beat) này được gọi là nhịp độ(tempo). Nhịp độ phụ thuộc khá nhiều vào các loại nhạc cụ(ví dụ như kèn chẳng ai lại thổi nhanh như khi đánh guitar điện ) và vào cảm xúc của nhạc sỹ cũng như loại nhạc. Các bản ballad trữ tình thường có nhịp độ khá chậm trong khi đó những bản Heavy Metal đôi khi có nhịp độ nhanh không tưởng.

Các loại nhạc phổ thồn thường sử dụng một mẫu nhịp bao gồm nhóm 2,3 nhịp hoặc sự kết hợp của các nhóm này. Ví dụ, nếu như trong mẫu nhịp nhóm 2 nhịp người ta có thể đếm 1,2,1,2,1,2… trong khi nhóm 3 nhịp là 1,2,3,1,2,3,1,2,3… Mỗi một nhịp có độ dài nhất định. Nói chung nhạc Rock thường sử dụng mẫu nhịp 4/4(nói chung). 4/4 được hiểu là mỗi một đơn vị nhịp(khuông nhạc chẳng hạn) có 4 nhịp thời lượng bằng nhau (kết hợp hai nhóm 2 nhịp) tuy vậy các nhịp này không được coi trọng như nhau. Nhịp 1 và 3 được coi là các nhịp “mạnh”, nhịp 2 và 4 được coi là các nhịp “nhẹ”. Mạnh hay nhẹ ở đây cũng có thể coi như sự lên xuống trong nhịp điệu. Thông thường trong các loại nhạc phổ thông, ca từ và/hoặc giai điệu thay đổi dựa trên các nhịp mạnh, trong khi nhip yếu là các dấu nhấn “nhân tạo”. Trong cách đánh trống của nhạc Rock, trống cái thường dùng để tạo ra các nhịp mạnh trong khi snare drum(trống có dây căng ngang để tạo âm thanh dồn dập ) và chũm choẹ nhấn ở các nhịp yếu. Nhấn ở nhịp yếu còn được gọi là nhấn lệch (syncopation). Trong nhịp 3/4, nhịp đầu tiên là mạnh trong khi hai nhịp còn lại là yếu. Nói chung tất cả các mẫu nhịp đều có nhịp đầu tiên là mạnh được gọi là nhịp đầu(downbeat).
Ngay cả khi jazz và Rock được tạo bởi các nhịp dựa trên mẫu nhịp 2 hoặc 3, cũng vẫn có một số sự kết hợp khác. Ví dụ nhịp 5/4(3+2) và có thể được đếm 1,2,3,4,5,1,2,3,4,5,… trong đó nhịp 1 và 4 là mạnh, các nhịp còn lại là yếu. (ví dụ khác như bài Yesterday được viết trên nhịp 7/

Thành phần cuối cùng của mọi loại âm nhạc là khoảng lặng. Khoảng lặng là một âm thanh quan trọng trong nghệ thuật sắp xếp âm thanh để tạo nên bản nhạc. Không có khoảng lặng âm nhạc chỉ còn là một bát cháo sườn đặc quánh âm thanh mà thôi và khoảng lặng đã mang lại sự sáng sủa cho bản nhạc.
Âm nhạc là một món ăn với các thành phần vô cùng đa dạng phụ thuộc vào loại âm nhạc và sự sáng tạo của các nhạc sỹ. Tuy vậy, năm thành phần cơ bản trên không thể thiếu được trong bất cứ một loại nhạc nào nhưng ca từ, giai điệu, nhịp điệu… có thể không nhất thiết phải tồn tại.

(trích từ bài Lịch Sử Rock & Jazz)
Prototay
21-09-07, 21:15
Qua những bốt các bác đưa ra ở trên vậy là em cần phải biết sơ qua về những thuật ngữ liên quan đến âm nhạc. Gọn lại là cần hiểu một số thứ trước, như : âm sắc, hợp âm, nhịp, điệu, tĩnh-động, nhạc cụ phối hợp,.... Tìm hiểu nhạc rock trước cho có kinh nghiệm nghe rồi dần dần chuyển qua nghe các loại khác.

Bên wiki người ta phân loại như sau về dong nhạc:
· Art Music
· Blues
· Electronic
· Country
· Folk
· Heavy metal
· Hip hop
· Post-industrial
· Jazz
· Popular music
· Reggae
· Rock

Nội cái rock thôi mà nhiều quá (xem phân mục cóppết ở dưới), các bác demo loại nào phổ biến để em biết mà quen dần ví.


Rock
(
* Acid punk
* Acid rock
* Afro-punk
* Alternative metal
* Alternative rock
* Anatolian rock
* Arena rock
* Artcore
* Art rock
* Avant-garde metal
* Avant-rock
* Avant-progressive rock
* Baroque pop
* Beat
* Bisrock
* Black metal
* Blackened death metal
* Blues-rock
* Brazilian rock
* British Invasion
* Britpop
* Bubblegum pop
* Boogaloo
* C86
* Canterbury sound
* Cello rock
* Celtic metal
* Celtic punk
* Celtic rock
* Chicano rock
* Chimp rock
* Christcore
* Christian rock
* Christian metal
* Classic rock
* Classic metal
* Coldwave (France)
* Coldwave (USA)
* Comedy rock
* Country rock
* Cowpunk
* Cuddlecore
* Dance-punk
* Dance-rock
* Dark cabaret
* Dark metal
* Darkwave
* Deathcore
* Deathgrind
* Death metal
* Death rock
* Detroit rock
* Doom metal
* Dream Pop
* Electro Punk
* Electronic rock
* Emo
* Experimental rock
* Fastcore
* Folkcore
* Folk-rock

* Folk metal
* Funkcore
* Funk rock
* Funk metal
* Gamecore
* Garage rock
* German rock
* Glam metal
* Glam rock
* Goregrind
* Gothabilly
* Gothic metal
* Gothic rock
* Grindcore
* Groove metal
* Group Sounds
* Grunge
* Grunge metal
* Hatecore
* Hard rock
* Hardcore punk
* Heartland rock
* Heavy metal
* Horror punk
* Indie pop
* Indie rock
* Industrial rock
* Industrial metal
* Instrumental rock
* Iranian rock
* Japanese rock
* *-ska
* Jam rock
* Jangle pop
* Kaizerrock
* Krautrock
* Latin rock
* Lovers rock
* Manila sound
* Mathcore
* Math rock
* Melodic black metal
* Melodic death metal
* Metalcore
* Mod
* Moshcore
* Mesh
* Neo-classical metal
* Neo-folk
* Neo-prog
* Neo-psychedelia
* New wave
* NWOBHM
* Noise pop
* Noise rock
* No wave
* Nu metal
* Oi!
* Ostrock
* Piano rock
* Pinoy rock
* Pop rock
* Post punk
* Post-hardcore
* Post-grunge
* Post-meta

* Post-rock
* Power pop
* Power metal
* Power violence
* Progressive metal
* Progressive rock
* Psychedelic rock
* Psych-Folk
* Psychobilly
* Punk rock
* Punkabilly
* Punta rock
* Queercore
* Riot grrrl
* Rockabilly
* Rock en Español
* Rock in Opposition (RIO)
* Rock Opera
* Rockoson
* Rocksteady
* Raga rock
* Rapcore
* Reggae rock
* Russian rock
* Sadcore
* Samba-rock
* Screamo
* Shoegazing
* Shock rock
* Shred metal
* Ska punk
* Skate punk
* Skate rock
* Sleaze rock
* Sludge metal
* Soft rock
* Southern rock
* Space rock
* Spazzcore
* Speed metal
* Speedrock
* Stoner metal
* Stoner rock
* Sunshine pop
* Surf rock
* Swamp rock
* Symphonic metal
* Symphonic rock
* Synth rock
* Thrash metal
* Thrashcore
* Trash rock
* Trip rock
* Twee pop
* Viking metal
* Wagnerian rock
* Wizard rock
* Yacht rock
* Zeuhl
)