Dự Báo Phi Thời Tiết

light
08-01-06, 23:14
Tập thơ Dự Báo Phi Thời Tiết của 5 nhà thơ nữ: Khương Hà, Phương Lan, Thanh Xuân, Lynh Barcardi, Nguyệt Phạm vừa bị Cục Xuất bản, Bộ VHTT quyết định đình chỉ xuất bản vin vào lý do hình linga ở bìa không phù hợp với văn hóa Việt Nam, bên trong những nàng thơ quấn chặt mình như những xác chết Ai Cập, và nội dung có vài chữ hơi "sống sượng" đề nghị cắt bỏ.

Em đã đọc một số thơ của 5 nhà thơ này trên Evăn, Tienve... thấy trung bình hoặc trên trung bình chút xíu. Yêu đương kiểu bất cần pha chút nghịch ngợm ngông nghênh của tuổi trẻ sống trong thời bình. Đôi khi pha chút "bực bội" vì nhìn thấy những thứ ngứa mắt xảy ra chung quanh chứ không âu sầu, than thở, chết chóc (ở miền nam), hoặc tình yêu giaigái cần/nên tạm gác sang một bên để cùng nhau... vì huy hoàng mai hậu của tổ quốc VN (ở miền bắc) như bà hay mẹ sống trong thời chiến. Kỹ thuật trong DBPTT cũng hơi khác một chút, mạnh, nhanh và trực diện hơn. Mỗi thời kỳ mỗi khác cũng như mỗi con người, có ai giống ai đâu!

Chỉ tiếc là 5 nhà thơ này có cùng một giọng, như bận đồng phục, đứng dựa vào nhau vì sợ ngã. Chưa ai tạo được giọng thơ riêng. Nếu xóa tên thì tưởng tập thơ của một người.

Em giới thiệu mỗi nàng thơ với vài bài tiêu biểu nhá.

Thanh Xuân
Ngày thứ mười

Trò chuyện cùng Kitty

Sắp đặt tại Ciao một hứa hẹn
Ciao mới quá, lần đầu tiên

Tại chỗ định vị, anh gọi em về à thì em cứ tàn nhẫn đi mà không đau mình nữa
Không còn mấy ngày nữa thì em sẽ thanh lý xong một mối tình với một kẻ nhân danh cảm xúc đã lừa mị em rằng huyễn hoặc có nghề nghiệp
Hắn nói bằng tin nhắn, rằng chúng ta là người lớn á á em sợ quá anh ạ thì ra người lớn là lừa nhau
Hắn lừa em bằng
Sự hiếm có người nào như hắn : lừa

Từ chỗ định vị anh đã phải phóng vọt lên nhiều lần bắt sóng thương ghê nên em hủy bỏ Ciao và ngồi-nằm với chồng sách giảm giá 40%
Nhớ có lần ngưỡng mộ Chánh lắm ở Galaxy
Em sắp nhận được biên độ để định vị mình và thôi tất yếu

May vá lại nụ cười em phỉnh phờ với thằng đồng tính rằng đàn ông là mục đích của chúng ta em hàm oan
Trong chằng chịt những lạc thú tầm thường mà hắn đã cố tình sử dụng em em hân hoan triệt tiêu trong một ngày gần nhất
Em ghét cánh đồng và anh gọi đó là rừng Amazon
Em vác cánh đồng kể anh nghe về hắn với thứ vũ khí sót lại là BÍ MẬT
Đó là nhan-sắc

Hắn quá sơ sinh

Ciao = anh, thật thế mà

Anh, ảo giác của hai mươi ngày còn lại
Sẵn sàng định vị
Tại Ciao


Dòi chữ

Buổi sáng thức dậy thấy những chữ của mình trần truồng lao đi mờ mị giữa những ngôn ngữ được trang bị bởi quần áo và mỹ phẩm đắt tiền
Chữ tôi ngột ngạt và yếm thế
Trầy trật trương nở qua những ngã tư dọc ngang có lắm kẻ ngáng chân mình
Lắm lần tôi té và thấy mình xiêu vẹo
Lùng nhùng trong đầu tôi những con chữ mệt nhọc và đau đói
Chúng đòi cắn xé và đòi bật tung
Những mặt chữ sát khí

Sáng qua nhìn thấy chữ bạn tôi sáng lòa vòng nguyệt quế
Được thoa mỡ chó bóng bẩy và gọt dũa khá nhiều
Chúng không hề chùng lòng hay nghi hoặc dù đang đứng tư thế một chân
Tôi muốn phân thân và làm hoang phế những điều trần tục
Xin đừng vay mượn ngôn ngữ loài bò [ngu lắm]
Và đừng hèn hạ mà bon-sai chữ nghĩa

Chữ tôi lúc nhúc như dòi, khó khăn mặc khố luồn lách qua những lỗ kim bước vào thế giới ấy
Một thế giới ảo mà ở đó những chữ khác đều mặc quần áo tân thời
Khốn nỗi, thế giới ảo thì đầy những con chữ rỗng

Rủ anh bạn già nuôi râu đi nhậu và nói chuyện thong dong.


Phía trước cũng là đêm
Cho eL

Thì ra đó là sự dửng dưng cố tình
Khi phủ nhận tình yêu kia là vỏ bọc
Của những tháng ngày tìm đến nhau chỉ vì có quá nhiều khoảng trống
Và lấp đầy khi không biết làm gì hơn?

Buồn cười vì niềm tin kia nhầm chỗ
Căm thù kiếp Mỵ Châu thất vọng lần cuối cùng
Lời chào nhau giữa đám đông chỉ là vở kịch
Gượng gạo rùn vai và thì đã bộc bạch chuyện đã rồi
Trái tim đã một lần sụp đổ thì thêm một lần rách nát
Có nghĩa lý gì trước những nỗi đau mà nhân loại đang kêu gào
Thì thôi xin rêu rao
Đó chỉ là mảnh pha lê sắc nhọn làm chân ta tóe máu
Sẽ phục hồi và đi trên thảm cỏ êm
Dưới chân ta là rác rưởi, bùn đen
Trên đầu ta là vùng trời nhiễm bẩn, là sương mù chắn lối
Còn nhẹ lòng hơn khi phải đỡ lấy một tình yêu có quá nhiều toan tính
Sự toan tính được kiến tạo bởi những thì thầm bịa đặt
Nực cười thêm lần nữa vì bây giờ mới chịu phanh phui

Có hay ho gì tay cầm quyển sách dày mà lòng yêu kém chữ nghĩa
Dục vọng bao nhiêu lần tro bay bụi tan
Đam mê cho lắm rồi cuối cùng ngượng ngập
Chính mình đây cũng tán thưởng sự kiên nhẫn của mình

Chưa kịp úp mặt vào đôi vai hứa hẹn sẽ giữ lấy ta
Thì đã vội mất đà bởi một vô tâm sắp đặt
Này người, nếu được hóa thân làm kiếp vật
Cũng xin quay lại một lần làm loài nhện độc
Mà kiêu hãnh giăng tơ
Ngày trước Val
light
08-01-06, 23:19
Phương Lan
Mặc cảm chiếm hữu
Cho những tín đồ của định mệnh

Tôi đã rút ván khỏi người nói vô vụ lợi muốn đưa tôi qua cầu
Khi thấy cái đầu lưỡi chiếm hữu giả dạng của hắn lén lút thập thò phía sau lời nói
Tôi vội vã áp chiếc mặt nạ thực dụng vô liêm sỉ lên mình quay lưng
Để không biến thành con chó nhà cuống quýt ngoe nguẩy lòng biết ơn

Tôi đã rút ván khỏi người lãnh ấn trọng canh gác phẩm giá và trinh tiết cho tôi
Bằng nỗi ngoan ngoãn rất bé thơ khi vọc uế cung cấm linh thiêng trước cơn đùng đùng thịnh nộ
Bị ném ra đường cho ê chề với phố
Tôi vừa đi vừa hát vừa cười

Tôi đã rút ván khỏi người dẫn tôi vào cánh cửa xanh
Nơi tôi chấp chới bay lên để thuộc về mình hôn mê ngất lịm
Khi người ấy bảo: thôi đừng bay xa hơn nữa
Ngoài kia bão giông

Tôi đã rút ván khỏi tôi
Khỏi đứa bé sinh ra để luôn được người ta nhắc đến làm gương, tị hiềm và ngưỡng mộ
Khỏi đứa bé rất ngoan và giỏi – niềm hãnh diện to đùng của mẹ cha
Đứa bé biết khoanh tay với cả những kẻ vô cớ bạt tai mình và nói: ạ, cảm ơn, rất biết ơn trước khi biết cong cớn chửi thề

Tôi rút ván khỏi tôi sau một lần trên vai người mình rồ dại yêu thương tái diễn trò khóc dối
Những giọt nước mắt cũng ma mãnh manh nha chiếm hữu
Những giọt nước mắt biết ngã giá chính mình

Một hôm
Ở một nơi khác
Tôi nhận mặt ra tôi trong con Ngựa Trời cái thành khẩn chắp tay tạ lỗi cuối mỗi cuộc làm tình (và còn định khóc một trận sóng cuồng thanh tẩy)
Trên những vết tích hoan lạc còn sót lại của con đực sau giờ hiến sinh
Trên đỉnh hân hoan kiếm tìm vô vọng riêng mình
Trên tận cùng bản năng chiếm hữu.

GS 9/05

Sài Gòn không trà chanh

Thò thụt vào ra thuỗn mặt
ngày chảy nhão lên ngày
ầm ì chuồn mất

Vòm Sử Quân Tử uể oải rũ xuống bầy sâu tơ quá lứa
chờ vô vọng tiếng thét thốc rạn men chiều
Lang thang qua nỗi cô đơn bằng vé lậu tình yêu

Không ai lao vào đêm với con dao trong tay
rạch mặt nguỵ ngôn mình để giết được người trong mộng
Bất lực cắm ngược dao vào cuống họng
lần về tay không

Ở đâu vùng ký ức đội lên
lổn nhổn những dấu tích ung nhọt
hát cùng ai nỗi đàn bà lỡ sinh ra làm que diêm cho một lần kiệt cùng cháy đốt
mà khói chẳng thả lên trời

Đặt bàn tay lên một chỗ ngồi
rũ ngất
lên chiều quá chật

Sài Gòn trổng mắt
Sài Gòn không trà chanh.

Nương thân

Tôi chạy quàng tìm một chốn nương thân
Tháng năm đáp lời hun hút vọng
Tiếng chân xôn xao đánh lừa mang dư âm đêm trượt ngang những mùa đông trước già nua duỗi dài lên phố rỗng

Tôi chạy quàng vào anh
Vá víu mùa hy vọng non xanh đã rã bời từ lâu bằng mong manh tóc rối
Lối cỏ vào lỗ chỗ dấu giày gót cao của những người đàn bà đến trước
Rưng rưng đặt thánh giá cô đơn trước mộ phần giấc mơ xiêu đổ
Ai đã hân hoan xức dầu thơm lên một thời thiếu nữ
Rồi ngại ngần mãi chẳng tìm được cho mình một chỗ đặt chân

Tôi chạy cắm vào đêm tìm một chốn dung thân
Gõ cấp lên khoảng đen
Ngón xương sưng đỏ mắt
Vùng chết vắng dội âm
Những cửa về khép chặt

Tôi đã bình an bao nhiêu trong anh
Nhưng làm sao không thể
Đôi khi thấy mình sợi tơ hoang tưởng
Giăng ngang vô vọng ngày tháng
Rơi tuột nỗi thốc trống
Thui thủi một mình mình
Sự thật đâm thò lên sưng sỉa những mũi đinh xuyên nát lời yêu hoen rỉ

Ai không ảo tưởng về một điểm tựa
Nơi trở về gục đầu vào mà phụ rẫy những hạt nước mắt âm thầm ghim sâu lòng gối mỗi đêm đã trả bằng giá đắt
Đổi bất an này lấy một bất an khác
Chông chênh này lấy một chông chênh khác
Để nương thân
light
08-01-06, 23:21
Chả Sất đang ở Sài Gòn lại hay la cà vỉa hè chắc biết nhiều chuyện "hậu trường", vào tía lia cho vui đi Sất.
light
08-01-06, 23:25
Lynh Bacardi
Vàng từng ngọn tóc

cần một không gian cho hơi thở chuyển động. cho hàm răng sữa được phục hồi. cho em đắp lành vết trầy trên mắt cá. hay để bước chân luống cuống tìm được chỗ ngụ. khi tôi vẫn đi khập khiễng trên màu da vàng. trên đôi mắt vỡ toang chưa giải phóng. và anh. và em. và đứa bé luân phiên khóc ngặt ngừ tận trong khô kiệt. và chúng ta cùng cười.

trước khi giao hợp. hay chính xác là giao phối. tôi thấy anh là cuốn gia phả. một sự lắc léo về giống nòi. về những cuộc hành lạc quên đánh dấu thời gian. nhưng cũng như một buổi diễn. bắt buột phải có sự giao hảo giữa giả dối và sự thật. trừ phi diễn viên chính phải thắp nhang lên giường sau xuất diễn. để tế lễ cụ tổ. và. khi tôi mở cuốn gia phả. mùi nặng nề toát ra khiến mọi lỗ tự động khép kín. cái mùi. nó làm ngạt thở bà già thuê phòng bên cạnh. người ta phát hiện xác bà trong tư thế chổng khu. thật khêu gợi. nhưng rồi gia phả của tôi cũng chổng khu. dĩ nhiên lúc đó mọi thứ trên đời đều lật ngửa. kể cả những nơi bí mật và linh thiêng. lật ngửa. lật ngửa triền miên.

có lúc. tôi ước màu da vàng bị gãy cánh. như mai- cơn- zắc- sân ước màu đen không còn len lỏi trên địa cầu. nhưng miệng tôi không thể ngừng lải nhảõi khúc da vàng của trịnh công sơn. sự tiêm nhiễm bắt buộc phải tiếp nối. tiếp nối như vòng tay lớn của vòm miệng nôn mửa trường kỳ. của khí thế ngã chổng cẳng ngay từ khi mới nhen nhúm.

trên đôi tay. vết chai sần che mất các đường chỉ. định mệnh mất phương hướng. trên bầu trời. sao chổi quét văng những con chim bụi đời. và tôi với màu da vàng cùng hàm răng sữa. đang lún dần vào cuốn gia phả bốc mùi. để bật khóc. để bật gốc. để chơi nốt bản nhạc cuối cùng của mùa giao phối. để nuốt sống da vàng vào da vàng. để cải thiện đôi mắt chưa giải phóng. để cùng anh. cùng em. cùng đứa bé khóc ngặt ngừ tận trong khô kiệt. của đêm thiêng.


Lời cho bé yêu

Cho Bo của mẹ
mẹ sổ sữa trên ngọn tóc trẻ thơ
tìm về kẻ sọc carô buồn trên rèm cửa
kẻ đệm tây ban cầm đánh thức câu ca dao muộn
thổn thức mùi chiếc tã lót trong con
con trẻ
mẹ vẽ bài thơ trên thân bé bỏng
co giãn nụ cười theo vòng size con
từng ngón tí hon hồn nhiên nhìn mẹ vẫy
hình ảnh lưu giữ theo tháng năm
chủ nhật Sài Gòn thức trắng
nơi Đức Bà viên gạch lấm tấm chân chim
những dấu chân xinh xắn
thèm chui rúc trong con
thả mình với tiếng cưỜi ròn rã
từng gã trai tám tháng tuổi dậy thì
bơi vào ký ức kèm tiếng sủa
cái vẫy đuôi cho người khách lỡ đường
mẹ thèm tách sữa nóng chảy từ bầu vú
trên những mụn sữa con
tiếng khóc khởi đầu sự sống nhòa trong máu
sự ràng buộc thật lìa sợi nhau
dính chặt sợi vô hình
hơi ấm đầu tiên mang niềm tin vô nhiễm
mẹ yêu hình thù góc cạnh
yêu vết rạn dấu ấn sự hiện diện của con
dấu thánh hay lời cảm tạ
tiếng gõ đồng hồ trườn qua óc
mẹ khổng lồ trong con
con trẻ
thời khắc quay không ngừng nghỉ
mạch nghẽn bị lãng quên
màu đêm cạn trên đầu vú tắt
say giấc đi con với giọng ru ký ức
gác trọ rùng mình lúc bình minh
núm cao su cô độc
mẹ thèm cuộn tròn trong tã lót con

tháng màu đá

tháng của đá
tôi nghe tim con chim nhỏ
tiếng đập cuối
rời bầy đàn

năm số bốn hiện
hồi ức cựa quậy nấc lên tiếng lóng
cơ hội ứa máu
tràn lênh láng trang sách
khu rừng ế
căn nhà rơm đất
những con chó con lội qua suối
cuối nguồn sớm mai
thơm xác những chiếc đuôi

bản nhạc kích động dành cho gà độ
tôi cá những chiếc đầu trọc
trụi lông
sợi dây treo cổ thật chắc
tôi nới lỏng
cho mình cơ hội hồi sinh
vặn ốc
đính lại niềm vui sống
trên ngực áo hoa
và vẫy chiếc đuôi mừng được cho ăn.
light
08-01-06, 23:32
Khương Hà
Buồn không thể tả!
Sáng:

Mình tự nhủ, mình nên làm một chuyến ngao du
Tức thì xăng lên giá
Mùa biểu tình bằng những trận mưa âm u
Trưa:

Thế là mình ở lại Sàigòn và quyết định yêu chàng
Bốn phía mũi giáo chĩa ngược
Thoắt chốc mình thành bị cáo
Rằng thì là mà bèn
Chàng đã bị người ta yêu
Mình tự nhủ, ừ thì mình vốn không quen giành giật
Merde à dieu!

Mình tự nhủ, đã vậy, mình mua gỗ về khắc hình con chó
Bày ra giữa chợ mà gào:
“Chàng có thương thì chọn chó em
Nếu cả chàng cũng không thương thì chó nó chọn em
Nhưng em thế này mà chàng không thương
thì em thà chọn chó còn hơn chọn chàng”

Chiều:

Tự giải quyết xong món nợ đời trong tư tưởng
Mình phè phỡn cuốc bộ đi café
Làm một ván cờ tướng
Mải rung đùi gặm nhấm khoái cảm chửi bới
Mình uýnh thua ê chề

Lão bạn cho mình cái rổ, bảo úp mặt đi về
Mình ngoan ngoãn vừa đi vừa úp vừa tự nhủ
Tốt nhất, mày không nên tự nhủ
Cũng chớ yêu đương gì ráo!
Dẹp luôn café càfáo
Càng không được tự sướng một mình
Bây giờ thời đại tên lửa
Mày về nhà đắp chăn ngủ mới kinh!

Tối:

Cắp rổ tạt ngang chợ mua ít dưa leo (vì giá rẻ như bèo)
Về nhà đắp hết chăn đắp luôn tới chiếu
Hát vu vơ theo giọng anh Đàm
“Chuyện hôm nay như nước chảy về đâu…”(*)
Xắt dưa leo đắp cái mặt nạ
Xong đã mười giờ thiếu mười lăm
Mình tự nhủ đây là lần cuối cùng trong ngày mình tự nhủ:
Mày đừng suy nghĩ nhiều khi ở một mình
suy nghĩ nhiều mất công thông minh
thông minh thì đụng cái gì cũng suy nghĩ
càng suy nghĩ càng thông minh
càng thông minh càng suy nghĩ
Tốt nhất đừng để mắc bệnh suy nghĩ nếu mày thông minh
Không tin cứ suy nghĩ mà coi

Thôi ngủ sớm
mai còn ra đường tán giai!

21.11.05

-------------------------------------
(*) Nhạc phim "Bao Thanh Thiên"


Sài Gòn ngày không anh

“Sài Gòn những ngày không anh buồn hơn chó cắn!”
Đám mây đen mang khuôn mặt anh nặng nề chờ tia nhìn sắc lẹm từ em
để được rách toạc ra
dội vào lòng phố

Bỏ lại cái gối ôm nằm xõa sượi trên gác hẹp
Bỏ lại trò chơi của ba chiếc kim đồng hồ cạnh tranh nhau bằng những vòng tròn bất tận
Em mang con mắt dao của mình đi lang thang
Cứa đứt vầng mặt trời cuối tuần đang tìm đường tẩu thoát

Liếc dọc xa lộ giờ cao điểm
Liếc ngang đường tắt ngõ hẻm
Em búng mình tung lên như con vắt
Bám lấy những nóc nhà cao tầng
“Chắc không cần thi triển Lăng Ba Vi Bộ”
(Em cười sằng sặc với cái đầu quái gở chỉ nhớ được những điều nhảm nhí của mình)

Liếc xéo đường chim bay để loại bỏ những góc vuông đường bộ vớ vẩn
“Trên nóc nhà, chó không thể cắn được!”
(Lại cười sằng sặc)
Những bộ xương cá – ăng ten nhan nhản ngang tầm nhìn
Em bám đại vào một con
Bơi đi bằng sóng siêu tần

Chiều thứ bảy ôm cá đi chơi
Mùi vảy tanh gần bằng kênh Nhiêu Lộc
Em thích thú lượn lờ dưới những-đám-mây-anh đang ngày một trương sình lên vì ứ nước

Những con mắt đô thị tọc mạch nhìn em bằng ánh đèn neon sáng choang
Em quắc mắt nhìn lại
“Anh ạ, hình như chúng biết sợ
Chớp tắt chớp tắt liên hồi”

Ừ nhưng mà Sài Gòn chẳng có anh
Câu nói của em rơi hẫng xuống đường cống ngầm

Em liếc nhìn lên
Những đám mây sao vẫn mang khuôn mặt anh khi nổi giận
Những đường nét xoắn xít vào nhau
Chúng làm em sợ

Tối thứ bảy ôm cá vào siêu thị
Mua một cục đá mài
Em liếc kỹ con mắt dao của mình để đối phó với anh

Sau khoảng thời gian chờ đợi quá ngưỡng của kẻ si tình vĩ đại
Sáng Chủ Nhật trời mưa
Chó không thèm cắn!

15.11.04

Chuyện người đàn bà 2000 năm sau

Vào 1 buổi chiều nhàn cư

Bằng một nốt tròn hoàn hảo
ả rón rén lăn vào lòng phố chiều cuối năm,
ngơ ngác nhìn mùa xuân phô trương rực rỡ mai đào.
Mùa xuân bây giờ không chim én
chỉ người và ngợm về làm tổ trong những khu nhà ổ chuột
(hoặc những biệt thự, cao ốc... Nhưng dù có ăn phô mai thì chuột vẫn là chuột)
Ở đó, chúng ra sức kèn cựa dè chừng nhau.

E rằng sẽ chết ngộp giữa hàng nghìn con mắt vờ vĩnh không nhìn ai nhưng soi mói không chừa một ai
ả dáo dác ngó quanh, khoác vội vào mình nốt trắng.
Tô thêm ít son, trát thêm ít phấn
cho tới khi tạm bằng lòng với sự trong sạch của mình
ả ngạo nghễ bước vô nhà thờ với vẻ mặt vô cùng thánh thiện
nghêu ngao hát Ave Maria
Ở trên cao, Chúa bảo:
"Người là một nốt đen chưa được rửa tội
Nốt đen cho dù có tắm trắng bảy lần thì vẫn là nốt đen!"

Ả bất giác nhặt ra mình - một nốt đen như nốt ruồi phá tướng
đậu lén lút trên gò má Schubert.

Đâu đó vang lên tiếng cười khẩy của Lucifer.
Sợ hãi
thật sợ hãi
ả vơ lấy nốt móc đơn để dễ bề tháo chạy
Phố nườm nượp cộ xe
những viên đá vô hình chẳng biết từ đâu cứ tới tấp hè nhau lao vào người ả
Máu nhễu xuống thành đầm lầy

Ả tan dần, mỏng dần
và cuối cùng hóa thành một móc kép nhẹ hẫng
bay vụt lên như quả bóng xì hơi
tán loạn những cung đoạn thấp cao cao thấp

Ả thôi không làm dấu Thánh mà cố gắng làm dấu Coda
chỉ mong tìm lại nốt tròn hoàn hảo ban đầu
Nhưng không
ở tầng mây thứ mười ba, ả đâm sầm vào một con chim én
hóa thành một dấu Fine của mùa.

26.01.05
light
08-01-06, 23:39
Nguyệt Phạm
Quán lạ

Cho L

Hẹn nhau cuối ngày
Đốt thuốc,
Đốt nhau...

Tưởng niệm một ngày qua?
Hình dung một đời qua?
Thì em cứ ngồi xa xăm như thế!
Phông vải vốn đã dày
Bút vẽ cũng đã bày
Thêm vài vệt màu cũng chẳng làm chi!

Về đi em!
Sau giờ làm việc...

Quán lạ
Hôm nào cũng thế
Chẳng để làm gì!
Là cà lanh canh ly muỗng
Những tách chanh dây
Dòng chữ ngả nghiêng xiêu vẹo
Đêm mất ngủ...
Có một người đang ra vẻ chờ em, cần em,
Ra vẻ yêu em...
Thôi thì...

Em đưa tay vuốt mặt mình
Tê cứng lạnh lùng
Chẳng biết!
Hình như vừa cầu kinh đưa thân xác phiêu linh

Lại hốc hác,
hùng hục,
hối hả
Trát những hạt phấn li ti trắng hồng lên mặt
Khẩu trang che bụi
Che chính mình?!

Bước ra đường
Lịch trình y cũ
Chạy. Chạy và chạy...


Hợp nhất

Mười ngón tay xòe ra
bưng lấy khuôn mặt bé xíu
ửng lên vì niềm vui lần đầu tiên
em... khóc nưng nức
nước mắt tràn ngập khắp thân thể
trong giây phúc tận hiến
Đau chiếc khăn thắm màu trinh tiết Mẹ Nữ Oa
phủ mặt trong lần đầu linh thánh
giây phút bắt đầu khai triển nhân loại.
Những ngón tay sần lên sục sạo
khắp khe hang đồi núi vực sâu.
Niềm hạnh phúc chực ộc ra nóng ấm
ôm lấy tấm thân non trẻ
Anh trở vẻ mùa yêu đương
trên tay kiêu hãnh thanh kiếm chiến chinh bén sắc
chực đâm thủng những ngày nhàn nhạt
nôn mửa mùi sữa thiu
Đưa em đến giây phúc thiêng liêng dưới ánh sáng
đặc mùi rượu chát
Thân thể hợp nhất
Ngày của những tiếng rên nén đặc cổ họng
Mùa của những chú mèo hoang phóng
những bước chân mạnh mẽ
trên mái nhà, ầm ào đi tìm nhau
Giờ của những tiếng khóc lan dài

Mắt giấy

Nhiều khi anh nhìn em bằng đôi mắt giấy
Trống rỗng vô hồn

Nhiều khi anh viết gì trên giấy
Trống rỗng vô hồn

Nhiều ngày em qua phố
Ai nhìn em
Ai nhìn nhau bằng những đôi mắt giấy
Nung thanh sắt đỏ sau gáy
Dán cuộc đời thiển cận

Nhiều khi em đọc được điều gì đó
Xuyên qua giấy
Nhìn khi em chẳng thấy được điều gì
Trên giấy

Mắt giấy, mắt giấy đang nhìn ai trên những cao ốc đô thị

“Các bạn gái chú ý!
Hãy xử dụng Whisper!
Whisper có cánh vào những ngày cuối tháng!
Hai lớp, siêu thấm!
An toàn”

À há!

Chiều nay em vào shop thời trang
Tìm mua những chiếc xì giấy
Cho chuyến du lịch sớm mai

Tạm bỏ những ngày buồn như giấy loại

Sài Gòn, 8/2004
light
08-01-06, 23:45
(VietNamNet) - Sau quyết định ngừng lưu hành tập thơ "Dự báo phi thời tiết" chúng tôi đã trực tiếp trao đổi với những người có trách nhiệm xuất bản tập thơ, qua đó hiểu thêm thái độ tôn trọng độc giả, có trách nhiệm đến cùng với sản phẩm trước công chúng.

Ông Nguyễn Phan Hách (Giám đốc Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn) Ông Vương Trí Nhàn (Trưởng phòng Lý luận Phê bình của NXB HNV) và ông Nhật Anh (Giám đốc Công ty Văn hoá và Truyền thông Nhã Nam).


Ông Nguyễn Phan Hách
Ông Vương Trí Nhàn làm việc với bản thảo này rất kỹ và tập thơ cũng đã được cấp giấy phép, tại sao vẫn còn lỗi như vậy?

Nguyễn Phan Hách: - Phải kể lại tường tận thế này, tập thơ do bên CTVH&TT Nhã Nam gửi qua NXB HNV có lời giới thiệu của ông Dương Tường. Ông Vương Trí Nhàn đã làm việc cẩn thận và ký trên từng trang bản thảo, rồi chuyển qua tôi duyệt. Khi tôi đọc, tôi cũng đọc qua loa, chưa đọc kỹ càng cho lắm, nên xảy ra tình trạng để lọt ấn phẩm này.
Ông có thế cho biết một vài lỗi như thế nào không?

Nguyễn Phan Hách: - Tôi đã gọi điện xuống Công ty Văn hoá và Truyền thông Nhã Nam yêu cầu thu hồi lại với lý do: Cuốn sách có một số câu thơ không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam, bị dư luận phản đối.

Như vậy là phía NXB HNV có thiếu sót và khi phát hiện ra thiếu sót đã kiên quyết sửa sai đến cùng?

Theo Quyết định số 1/XB-QLXB về việc: Ngưng phát hành thu hồi cuốn thơ “Dự báo phi thời tiết”.Số đăng ký KHXB 27/1256/XB - QLXB ngày 4/8/2005 với lý do: Cuốn sách có một số câu thơ không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam, bị dư luận phản đối. Bìa trình bày phản cảm (bên liên doanh tự ý in bìa, không đem Nhà xuất bản duyệt).

Nguyễn Phan Hách: - Chúng tôi vẫn nhận chúng tôi có lỗi, chúng tôi sai sót, nhưng chúng tôi không vô trách nhiệm với trang bản thảo cũng như chúng tôi không đồng tình để cuốn thơ “Dự báo phi thời tiết” ra đời. Chúng tôi không cố ý tạo ra sự cố này. Đây là sơ sót và tai nạn nghề nghiệp, trách nhiệm ở đây là của NXB, tôi vẫn nhận là như vậy. Ông Vương Trí Nhàn chịu trách nhiệm bản thảo này, và trong trường hợp này ông Vương Trí Nhàn đã làm rất kỹ với CTVH&TT Nhã Nam. Ông Vương Trí Nhàn là người biên tập nhiều cuốn sách hay và có uy tín...

Như ông nói, cuốn thơ chỉ bỏ đi vài lỗi nhỏ trong phần thơ của Lynh Bacardi?

Nguyễn Phan Hách: - Đúng vậy, chỉ cần bỏ dăm lỗi thôi là tập thơ hoàn chỉnh.Thêm nữa là lỗi bên CTVH&TT Nhã Nam, không mang trình duyệt bìa tập sách và những tấm ảnh của các tác giả nhên bìa sách tạo sự phản cảm, thơ Lynh Bacardi cũng có phần tục tĩu.

Các ông xử lý cái sai này như thế nào?

Nguyễn Phan Hách: - Thực ra cũng chẳng có gì ghê gớm, chẳng nên làm to chuyện làm gì, chúng tôi đang thu hồi và huỷ những cuốn sách này.

Nhưng trên thực tế lại cho thấy, những cuốn sách khi đã xuất bản, bị thu hồi sẽ tạo ra dư luận, sự tò mò của người đọc và các đầu nậu sẽ đua nhau in ấn chúng...

Nguyễn Phan Hách: - Ừ thì vậy...

Thưa ông Vương Trí Nhàn, ông là người đọc bản thảo tập thơ rất kỹ, ông...

Vương Trí Nhàn: - (Xua tay) Tôi không trả lời điều gì đâu, tôi quên hết rồi. Ông Hách trả lời sao, tôi vậy.

Nhưng điều ông đã quên ấy đã gây thiệt hại tiền bạc cho đối tác của các ông...

Nguyễn Phan Hách: - Họ phải chấp nhận thôi, họ lãi thì họ hưởng, cũng phải có lỗ có lãi chứ...

Ý ông muốn nói phía Công ty Văn hoá và Truyền thông Nhã Nam cùng NXB HNV gặt hái thành công ở cuốn Nhật Ký Đặng Thuỳ Trâm...

Nguyễn Phan Hách: - Chúng tôi rất hãnh diện vì cuốn sách đó lọt vào 10 sự kiện văn hoá trong năm 2005.

Thưa ông Vương Trí Nhàn, khi làm việc với bản thảo ông có nhận thấy những yếu tố khiêu dâm không?


Ông Vương Trí Nhàn
Vương Trí Nhàn: - Thật ra khi tôi đọc thơ của 5 tác giả nữ này, tôi không thấy yếu tố khiêu dâm ở đây như ai đó nói. Nếu như bảo thơ Lynh Bacardi là tục tĩu thì không phải, chỉ có thể nói thơ của Lynh Bacardi dùng yếu tố tính dục nói lên ẩn ức, chứ không có mục đích là khiêu dâm. Bản thân thơ của cô ta chỉ “có lỗi” ở ngôn ngữ, tôi đọc tập thơ này không hề thấy khiêu dâm. Nếu gọi là “không thuần phong mỹ tục” thì không đến nỗi vậy, làm sao một cuốn thơ có thể gây tác hại xấu như các trang Sex trên mạng, các vũ trường, các chương trình game...nó không đến mức phải thu hồi.

Thưa ông Nhật Anh, vì sao ông không đưa hình bìa và những tấm ảnh qua NXB HNV duyệt?

Nhật Anh: - Đó là do thói quen từ trước đến nay, chúng tôi đã không đưa duyệt bìa rồi và ngay cả cuốn này cũng vậy. Hơn nữa, các tác giả nữ lại hay giục chúng tôi làm sách nhanh gấp, nên chúng tôi vội vàng. Thực ra, nếu tập thơ bị thu hồi vì bìa thì không đáng, đấy chỉ là sự sắp đặt chơi của hoạ sĩ Trịnh Cung chứ không hề có ý gì. Ngay bản thân tôi thấy bìa tập thơ rất bình thường, đấy chỉ là hình thức làm đẹp tập thơ để bán chạy hơn thôi. Thực ra, lỗi của chúng tôi là không đưa bìa qua NXB HNV để duyệt chứ không phải là bìa gây phản cảm theo như dư luận đánh giá. Đánh giá như thế là chủ quan. Nếu như chúng tôi muốn, chúng tôi cũng có thể bắt trước một biểu tượng Linga mà.

Từ Nữ Triệu Vương (thực hiện)
Sất
09-01-06, 10:44
Chả Sất đang ở Sài Gòn lại hay la cà vỉa hè chắc biết nhiều chuyện "hậu trường", vào tía lia cho vui đi Sất.

Mình có gặp và biết mấy ngưởi này nhưng ko có chơi thân.


đã đọc một số thơ của 5 nhà thơ này trên Evăn, Tienve... thấy trung bình hoặc trên trung bình chút xíu. Yêu đương kiểu bất cần pha chút nghịch ngợm ngông nghênh của tuổi trẻ sống trong thời bình. Đôi khi pha chút "bực bội" vì nhìn thấy những thứ ngứa mắt xảy ra chung quanh chứ không âu sầu, than thở, chết chóc (ở miền nam), hoặc tình yêu giaigái cần/nên tạm gác sang một bên để cùng nhau... vì huy hoàng mai hậu của tổ quốc VN (ở miền bắc) như bà hay mẹ sống trong thời chiến. Kỹ thuật trong DBPTT cũng hơi khác một chút, mạnh, nhanh và trực diện hơn. Mỗi thời kỳ mỗi khác cũng như mỗi con người, có ai giống ai đâu!

Chỉ tiếc là 5 nhà thơ này có cùng một giọng, như bận đồng phục, đứng dựa vào nhau vì sợ ngã. Chưa ai tạo được giọng thơ riêng. Nếu xóa tên thì tưởng tập thơ của một người


Thơ của họ so với Vi THùy Linh và Huyền thư thì có nội dung và chất lượng hơn nhiều, họ có tính triết trong chuyện giải nghĩa phơi bày một thực tế trần trụi liên quan đến sex, sẽ là điểm nối có tính phát triển cho hiện diện của văn trẻ, thơ trẻ. Đừng so họ với thơ thế giới hoặc ở đâu đâu mà chê, so với nền văn chương ậm ì mấy chục năm vừa qua lùi lại thời cụ Nguyễn Trãi thì mấy bạn được quá đấy chứ. Tuy nhiên mấy bạn vượt qua được câu chuyện này thì mới làm nên một câu chuyện khác được, nếu không thì cũng chán lắm.
Mr Bin
09-01-06, 13:21
Thú thực với các bạn, đọc mấy cái văn mới mí lại thơ mới ngày nay tớ chã hiểu nổi là chúng nó bệnh hay là tớ lạc hậu mười nghìn năm, dek theo nổi thời cuộc nữa :(
dao_hoa_daochu
09-01-06, 13:44
Con đường nào ta đi

(Thơ Hilton - TL)

Đang suy nghĩ băn khoăn,
sắp tới mình sẽ đi theo con đường nào nhỉ:

Theo kiểu 2 cô Ngọc gì
Gì ấy xong đại học Anh Mỹ về VN mở quán cà phê?
Chắc là ko, chả bõ.

Theo kiểu chú PG,
Kể ra ở VN cũng khối đứa thèm (quảng cáo cho PG phát).
Nhưng mình đ'éo thèm,
Nói đúng hơn là mình lười.
Kiểu sống ấy ko phải của mình,
Đã biết, đã chán !

Theo kiểu chú Gaup,
Làm IMF hay hãng mả mịe WB kiểu Xuân
Sau đó hy vọng về VN mang trình mở mang dân trí?
Sợ mình ko có nhiệt tình nữa
Và nhất là trình độ.
Mình ích kỷ bỏ con mịe.

Kiểu về VN chui vào cơ
Quan kiếm chỗ ngon ngon?
Thế thì ngáp vặt à?
Đi Tây học làm cái giề?

Kiểu cô Phan Hà Dương về
Dậy học xong rồi kiếm cái bằng Phó
Giáo Sư?
Làm PGS
Hay GS làm đ'éo gì?

Con đường ta đã
Và đang đi? Hơi
Mòn rồi! Khó có gái cực
Ngon tuy có thể có vợ cực
Ngon. Mà chậm bỏ mịa.

Theo tiếng gọi thẳm
Sâu của cõi lòng? Mịe, hơi nhát,
Nhiều bấp bênh và hy sinh quá.

Thế thì đi con
Đường nào bi giờ? Băn khoăn quá,
Phức tạp như ta

Khổ !
Sất
14-01-06, 18:33
Thấy một lô một lốc bên mấy bạn dê già tiền về này.




Lynh Bacardi

Chúa luôn cứu xét cho kẻ biết sám hối




Sau sự kiện cuốn Dự Báo Phi Thời Tiết bị thu hồi, tôi nghĩ một trong những tác giả của tập thơ lên tiếng nói về nó là điều thật cần thiết. Trước kia, khi không có các diễn đàn để nói lên quan điểm cá nhân thì người ta đành im lặng, nhưng ngày nay thế hệ của chúng tôi đã may mắn sống trong thời đại thông tin, thời đại của ngón tay nhấp chuột, vì vậy tôi tin mọi tiếng nói đều được chào đón nếu nó chính đáng, và mọi thái độ đều được khuyến khích nếu nó thật sự nghiêm túc.

....

Tôi không biết những người trẻ khác nghĩ sao về sự kiện này, hay họ cũng lắc lắc đầu nói rằng: “Ờ thì, cái xứ này nó vậy!”, rồi thôi, xem như họ đã hiểu và chia sẻ lắm rồi. Nhưng những người như ông Hách và ông Nhàn, thì luôn là những người khôn ngoan thức thời, luôn biết cúi đầu sám hối trước Chúa trong những trường hợp nguy kíp.

Riêng tôi, Lynh Bacardi, thì việc tập thơ bị thu hồi, việc người ta xác nhận đã để lọt tôi vào trong tập thơ là một sai lầm nếu không tập thơ sẽ rất hoàn hảo, và việc tôi bị lên án là vi phạm thuần phong mỹ tục Việt Nam, thì càng làm cho tôi thêm nhiều ấn tượng về một lần xuất hiện. Và sự kiện này càng giúp tôi có cái nhìn thực tế hơn về xã hội hôm nay, về cái cơ chế văn nghệ không dành cho những người trẻ, những người muốn được nói bằng tiếng nói của chính mình một cách thẳng thắn và công khai.




Phải có mấy người chã kiểu Lạng với Xoan như bạn này thì mới ra chuyện thật. Dám thí mình cho cá sấu nữa chứ. Bố tổ xã hội thối, nhể.
Sất
28-01-06, 13:12
chiều 30 tết, bài này viết hay lắm.


28.1.2006
Nhã Thuyên
Họ đã sống, viết và dự báo

Họ làm thơ để truy nguyên bản thể, để sống và phơi bày cách mà họ sống, cách họ ứng xử với cuộc sống, với các hệ giá trị, với Thơ. Hỗn độn, quẫn bách, cuồng loạn và sẵn sàng thách thức. Họ không tuyên ngôn mà hiện hữu trong những cơn ác mộng hỗn độn hoặc chính những cơn ác mộng hỗn độn là hiện hữu của họ, nói như Trần Dần, đó là một chaos, nếu cuốn thốc theo họ, ta biết đó là một chaos có harmonie.


Khương Hà

Những tình khúc và tự khúc tồn tại trong một hỗn âm cả Schubert lẫn Chế Linh. “Kẻ si tình vĩ đại” này có thể mê hoặc những người trẻ tuổi lãng mạn tin vào huyền thoại tình yêu “sống trong những giấc mơ đeo bám triền miên như một món nợ tiền kiếp”. Ðôi khi người đọc bật rùng mình trong trò chơi xáo trộn các quân bài cổ tích “Alice bị Lion King ăn thịt vết máu còn tươi”. Ðôi khi có những câu chạm vào ám ảnh tuổi hai mươi về những tình yêu không trọn “Muốn xếp lại hình chiếc li trong tay anh một buổi chiều đầu năm/ Muốn chạm lại nước mắt nào để biết ta đã từng là gì đó trong nhau/ để thấy mình biết khóc”. Ðôi khi ta phải giật mình: “Ta đã đi qua nhau lúc nào? Ở đâu?”. Tuy vậy vẫn là những tình khúc học trò, có khi nhảm nhí, và cơn mộng đẹp không đi ra ngoài lối Vi Thuỳ Linh thời trước. Những nhiễu loạn ý tưởng của Khương Hà giống như những ám ảnh mộng du bị cưỡng hiếp ở tuổi 20 hơn là những đau đớn, thức nhận thực sự.

Những tự khúc của một nốt tròn mang mặt nạ trốn tránh những ánh nhìn soi mói của cuộc đời cũng đồng thời là hành trình để phản tỉnh về lầm lỗi và (tự) trừng phạt. Lối tự họa qua những ám dụ bằng các nốt nhạc không hơn lối làm duyên kiểu Ðông Thi. Một cái Tôi mang ám ảnh về một kiếp đi hoang đánh mất bản thể, có khi thảng thốt vỡ ra, không thể kiêu hãnh như Phương Lan “ưỡn ngực triền xuân nhìn loài người với nỗi buồn mưng mủ” nhưng những sám hối của Khương Hà không thật chân thành. Cô vẫn lạnh lùng gài hoa trắng ai điếu thi thể tuổi thơ.

Khương Hà thuộc kiểu làm thơ chỉ chuyên chú vào cái Tôi, và sẽ chỉ là đáng nói nếu cái Tôi ấy thật sự đáng nói. Ở tuổi này, Khương Hà vẫn chỉ là cái cây có bộ rễ bạo liệt của dục vọng nhưng chỉ uể oải vươn ra những cành lá tầm thường và cho dù có “mệt mỏi ném mình vào con chữ” thì hiện tại con chữ vẫn “điềm nhiên giam tất cả vào một nghĩa KHÔNG G̔. Bởi Khương Hà vẫn đang sống và viết với một cái Tôi nhiều chắp vá, dễ dãi.


Nguyệt Phạm

Ðam mê của Nguyệt Phạm sẽ chỉ là một màu nhạt bên cạnh những bức tranh đậm, nhiều gạch xoá, nát nhàu của Phương Lan, Thanh Xuân, nhưng cũng vì thế mà đời thường và dễ chịu hơn. Tôi không thích cách Nguyệt Phạm collage những mảnh đối thoại, những đoạn quảng cáo, những mảng đời sống tẻ ngắt… dù nó phơi bày một thứ văn hoá thực dụng lan tràn, dù nó tố cáo sự trống rỗng của cuộc sống, dù nó là nỗi chán nản “sau sự nổi loạn nửa mùa của những đam mê” vẫn thường xảy tới với tất cả chúng ta. Thế giới sống của Nguyệt Phạm thiếu lực hấp dẫn đến mức cả những giọt nước cũng bất ngờ “trôi tuột khỏi mắt”, như dự cảm bất an về một địa cầu có thể trôi tuột khỏi quỹ đạo thái dương hệ, cho nên cả khi “hợp nhất” mãnh liệt, ái lực của Nguyệt Phạm cũng không mạnh và luôn bị chẽn mạch bởi những tiếng khóc nưng nức lan dài. Thơ Nguyệt Phạm là một hoà tấu day dứt vừa âm vọng nhạc điệu đồng dao với vòng dây trẻ thơ và một thiên đường đã mất vừa muốn xả mình trong nhạc mạnh đổ vỡ của phố xá chen chúc xô bồ. Tình yêu cũng sẽ không thể là giải thoát khi “vòng tay ôm vồ/ bầu không gian phù phiếm đâm nát những ngón tay hoa” khi con người luôn phải một mình nói một mình nghe trong quán lạ khi con người từ trên cao ốc đô thị nhìn nhau bằng những đôi mắt giấy nung rát phía sau.

Chùm “Những người đàn bà trong thành phố” đọc thích hơn cả, những hoảng loạn sâu thẳm của nội tâm vừa ém kĩ vừa bùng nổ trong những chân dung song chiếu, lồ lộ một thiên tính nữ với những giọt nước mắt và những tiếng chửi vẫn chảy và vọng qua muôn thuở kiếp người như số phận:


Người đàn bà vẫn yêu
khóc,
và chửi rủa từ thế kỉ này sang thế kỉ khác


Nguyệt Phạm giản dị, uể oải, như làm người ta chán. Nhưng có một thôi thúc sâu hơn trong chữ nghĩa và trong những ứng xử chật vật nhưng không khuất phục với ngôn từ và cuộc sống:


Hãy viết lên những chữ gọi nhau như từ tiền kiếp
Chúng ta đam mê như ngoài đam mê không là gì khác
Chữ lại bắt đầu cuộc vận hành
Bẻ lái nhọc nhằn
Trong sâu thẳm u tối.



Lynh Bacardi

Dữ dội như muốn buồn nôn vào tính lãng mạn. Cho nên cũng tự đa mang thân phận “chở thuê” lang thang tìm chỗ ngủ như một kẻ vong thân tha thân nhưng Lynh Bacardi không bi đát mà như luôn thừa bản lĩnh để sẵn sàng cười nhạo vào mọi bi kịch của con người. Một cái Tôi đậm sặc chất đô thị, ở sự quan sát thấu đáo kĩ lưỡng bằng đôi mắt lạnh sắc nhạo báng (nhưng hoàn toàn không phải con mắt dao). Lynh Bacardi đặc sở hữu một thứ thơ thông tấn tàn nhẫn, không thương tiếc thói đa cảm yếu đuối vốn có của nhân tính, khiến người đọc rùng rợn vì những cơn ác mộng hiện hữu vì cái ác và trạng thái phi nhân tính loạn động vật ngổn ngang ở thế giới ta hàng ngày hít thở như một điều bình thường hiển nhiên. Không điêu trá, không tưởng tượng mơ mộng, không chấp nhận nguỵ ngôn, xé toạc những băng keo người ta vẫn dán chặt mắt miệng các nhà thơ, không từ những cảnh nhẫn tâm, sặc sụa ô uế, Lynh Bacardi phất một màn đen tiên cảm sợ hãi như trong phim hành động “the killer comes to town”. Nếu mĩ học không loại trừ cái kinh dị, liệu nó có thể chấp nhận cái khủng khiếp, không phải trong những tưởng tượng lắp ghép quái đản mà trong một không gian thường nhật? Cái khủng khiếp thường nhật mà chúng ta thường cố tình lờ đi để đảm bảo một văn minh của con người. “Loạn động vật”, “Ăn mày”, “Bọc đựng hẹp và sâu”, “Mình xin lỗi L”, “Bẩm sinh”… là những gì thuộc về thế giới ấy .

Có thể có kẻ sẽ bảo: vậy hãy đi làm báo, làm thợ săn ảnh, hoặc làm… cảnh sát! Thực tình là kẻ yếu bóng vía, tôi cũng muốn một cõi tâm bình yên để kính nhi viễn chi hoặc, sung sướng hơn, đắp tai ngoảnh mặt làm ngơ trước thế giới ấy. Nhưng với những ngẫu hứng ngôn từ như những bản nhạc Jazz nhiều đổ vỡ bên trong, nhiều đau đớn bên trong, người đọc không khỏi bị nỗi sợ hãi kích động. Không phải cái rùng mình khi nhìn mình biến dạng trong nhà gương mà là nỗi sợ hãi, trực diện, cái thông thường trong một không gian không được lạ hoá, gián cách mà chỉ là một hợp chất đặc đến nỗi như dị thường. Nỗi sợ hãi cái sống. Nó không gây khoái cảm, không tạo khoảng cách để bình an. Ðây, những cảnh chất ngất trước mắt ta: chết chóc, tai nạn, làm tình, ăn mày, giật nảy, nóng như lửa, đổ vỡ…

Ở những bài như “Búp bê chột mắt”, “Lời cho bé yêu” ta gặp một Lynh Bacardi khác, với nỗi thèm khát con trẻ, với những cầu xin trong quẫn bách để lay tỉnh giấc mơ cuồng. Có phải đôi khi Lynh Bacardi cũng hoảng hốt chính mình?

Lynh Bacardi đã dám mở một không gian đáng sợ cho thơ. Ở đây sự hiện hữu của cô là một khẳng quyết: chẳng có gì mới trước ánh sáng mặt trời và chẳng có gì làm cho thơ ca sợ hãi, nhất là không sợ hãi cái ác. Ðó là một phong cách chiến binh.


Phương Lan

Một cái tôi bản năng đam mê đến căng nở cảm xúc, luôn luôn muốn đạt đến đỉnh hoa và vì thế luôn luôn bất định, cô đơn. Cô tìm cách bay vọt lên đỉnh núi để minh chứng cho hiện tồn, xua đuổi người tình rồi lại kiếm tìm quáng quàng một chốn nương thân nhưng biết “sự thật đâm thò lên sưng sỉa những mũi đinh xuyên nát lời yêu hoen rỉ”, rút cục chốn nương thân của con người thời đại này là:


Ðổi bất an này lấy một bất an khác
Chống chênh này lấy một chống chênh khác


Phương Lan luôn là kẻ không thể chừng mực, một kẻ yêu đến huỷ diệt chính mình và chấp nhận huỷ diệt để yêu. Tiuchev đã từng tuyên bố anh em song sinh của Tình Yêu là Sự Tự Sát. Phương Lan không triết lí, Phương Lan nghiệm sinh sự tự sát ấy. Trên đỉnh mùa, Sau lưng là đêm, Yêu nhau ngày chảy máu, Khe lạc xẻ dọc con đường chạy về phía chết… đều là những vần ngạt thở.

Phương Lan thách thức ngay cách đọc của bạn đọc bằng việc chia lìa những từ ngữ vốn tưởng “không gì chia cắt”, lối chia cắt có lẽ đã được học trong thơ Pháp hiện đại, kích thích thị giác-đọc, không phải để tạo những khoảng trống nhiều ý nghĩa mà là tạo ra những đập ngăn cảm xúc tuyến tính. Phương Lan không huỷ diệt trữ tình kiểu Lynh Bacardi mà tạo ra những đứt gãy trữ tình ở chính độ căng xúc cảm. Ðây chẳng hề là một trò chơi vô tăm tích mà là một cách chứng minh tính phi logic của tư duy, xúc cảm và phá vỡ sự ngự trị của thói quen từ ngữ cũ xì. Chẳng có gì khó hiểu nếu lười nhác đọc liền các con chữ đã bị cắt. Nhưng có thể đọc để cảm xúc bị va vào những đập chắn ấy, nhạc điệu bị chững, ta có thể tận hưởng cái thú của để cho cảm xúc không bị mê hoặc mà được thức tỉnh.

Ngôn ngữ thơ Phương Lan giàu sức mạnh biểu hiện, đầy hình tượng với một nồng độ đặc những ấn tượng sex, cuồng loạn, nồng nàn và toàn mãn. Không có một tình yêu kiểu Platon ở thời đại này nhưng hoàn toàn không phải một cuồng vọng dục tính, vật chất. Chính đó là khi cái đẹp khai hoa trong một bản lĩnh ngôn ngữ và nhạc tính độc đáo. Chẳng hạn những câu:


Ðỉnh núi căng Xuân
Cây đâm sướt vòm Trời.
…Thân cỏ hoang oằnbật bứ nhựa đồng thanh từng cơn tràorạp
Khói ấm ườn mình vươn lên
Cái nhớ quẩn chân như con suối nhỏ


hay những nghịch âm va đập tạo thành những trạng thái sống luôn căng nở.

Ðọc Phương Lan có cảm giác “mệt nhoài nhưng phấn khích hoang dại giữa sa mạc mênh mông” bởi một tín ngưỡng tình yêu lớn lao, mạnh mẽ, dù biết rằng đó chỉ là cách con người vẽ ra những thiêng đường để chết.


Thanh Xuân

Thanh Xuân là một cần ăngten cực nhạy với cuộc sống con người thời hiện đại, một kẻ muốn tiên tri và nói như những sấm truyền, hoàn toàn không mơ mộng về một giấc thanh xuân mà vẽ ra “ảo ảnh núi đá có thể rơi vào một ngày không định trước”. Thanh Xuân “con thoi chính những đam mê của mình“ đến nản nhoài, biết trước đó là một cách hành hình và sẽ đến lúc ngã gục vì kiệt sức vì lưu lạc trong một cộng đồng lưu vong. Bài nào của Thanh Xuân cũng như ngầm một cảnh báo của ngôn sứ, khác với lối cảnh báo trần trụi của Lynh Bacardi, cảnh báo rằng con người có thể giết nhau. Xin đừng!


Hù doạ làm chi hỡi người
Khi duới chân chỉ là bóng đêm


Bài nào của Thanh Xuân cũng thật đáng nói vì một nhận thức sống ở độ sâu đáng ngỡ ngàng. Có khi những mảng ghép đồng hiện nhiều thời gian, không gian, nhiều cảnh tượng, chẳng hạn như trong “Bên cửa sổ tôi nhìn thấy” làm ta nghĩ đến những mảnh ráp của “Vùng” của Apollinaire. Tuy vậy Thanh Xuân không thể còn cái nhìn điềm tĩnh và một đức tin tôn giáo, dù, hình như Thanh Xuân bị ám ảnh bởi tư duy và xúc cảm tôn giáo.

Thanh Xuân sẵn sàng “vác quá khứ ném vào bầy đàn gương mẫu và ì trệ”, không một lời cầu xin “tha thứ cho tôi không còn biết phép thơ xưa như chàng thi sĩ Apollinaire, sẵn sàng (và đau đớn, bạo liệt) “rời khỏi bầy đàn âm thầm như cơn bão”. Thanh Xuân dám đứng trên đỉnh dốc, dù biết dưới chân là đêm là vực sâu mà có thể tuột dốc trượt ngã theo đường thẳng đứng lúc nào chẳng hay.

Nhưng “ẩn khúc cầu toàn” là hèn nhát. Thanh Xuân rơi theo một phán quyết từ định mệnh phản kháng để vãn hồi sự sống, dù chỉ là “một tín đồ suốt đời mông muội trong những giáo điều hoang tưởng”. Thanh Xuân sẽ gặp được nhiều tiếng nói đồng điệu từ những người trẻ.


Cuối cùng thì cũng bắt đầu
Cuối cùng thì cũng bắt đầu
Ðó không phải chỉ là một lời sấm.


Người ta sẽ bảo thời đại này hình như đang khai sinh ra một thế hệ thơ điên và các thi sĩ điên. Không phải. Có những tiếng hú gọi từ vô thức nhưng không mê sảng. Họ không có cái hạnh phúc được say sưa trong điên loạn, nhả ra những búng huyết đau thương, hoan lạc và khoái cảm như Hàn Mạc Tử. Họ quẫn bách trong sự tỉnh táo, thậm chí lạnh lùng, trong những hỗn độn đổ vỡ, trong những cuồng vọng cần giải thoát. Họ là những nhà thơ phố phường. Họ ám ảnh bởi một bản thể bị đánh mất và không trọn vẹn. Họ tố cáo sự trống rỗng chán ngắt của tâm hồn. Phơi bày những cơn mộng ác thường nhật của không gian ta vẫn hàng ngày điềm nhiên hít thở.

Có thể tìm để hiểu cách mà họ viết, những thủ thuật cắt dán, đảo chữ, ám dụ, ghép ráp, những cách giễu nhại, cách khai thác tiềm thức, những bí lực, huyễn lực của tâm trạng, tìm hiểu về ngôn ngữ sex, ngôn ngữ đô thị… của thế hệ @ viết thơ trên máy, những thủ thuật họ học trong thơ thế giới đương đại hoặc khám phá bằng chính trải nghiệm ngôn ngữ của mình. Họ đ㠓túm lấy tu từ vặn nghoẹo cổ/viết như khạc nhổ mọi tu từ” theo cách nói của Trần Dần, viết như thể vuốt râu hùm xám.

Phải chăng họ không bận tâm đến “mĩ học và đạo đức học” như cách của các bậc đàn anh? Họ có lẽ tồn tại riêng của họ và bằng cách ấy họ HIỆN HỮU.

Có lẽ bây giờ họ cần một tiếng vọng, với những lời chân thực, rằng độc giả chờ đợi gì ở họ, vọng tưởng gì từ thơ ca họ, đòi hỏi gì ở họ. Tôi không thích cách các nhà phê bình nghiêm khắc muốn ngâm cho họ vài năm đến nản nhoài rồi đọc cũng chưa muộn, đồng thời cũng dị ứng với những sổ toẹt khuyên họ hãy im lặng.

Tôi nghĩ, thơ họ như những nốt sần ửng đỏ vì những cái Tôi ham/dám cọ xát và dị ứng với thời tiết xã hội. Và đó cũng là một cách dự báo thời tiết, vốn bất thường và nhiều kinh hãi chẳng ai ngờ.

2/1/06

© 2006 talawas
light
14-02-06, 11:32
Chuyện hậu trường loanh quanh tập thơ Dự Báo Phi Thời Tiết. Hư thực thế nào chả biết đâu mà mò. Có lẽ tất cả chỉ là trò chơi cho zui!

Ba Lần Nạn Nhân! Chung quanh tuyển tập thơ của 5 cây bút nữ Phi Dự Báo Thời Tiết bị thu hồi trong nước
Đoàn Thị Thư

Năm cô gái hãy còn trẻ. Người ta đã xiên 5 Cô vào một rọ cho tiện: Ngựa Trời là một nhóm gồm 5 nhà thơ nữ, trong độ tuổi từ năm sinh 1981 đến 1985. Họ gồm có: Thanh Xuân, Phương Lan (còn bút danh khác là eL), Lynh Bacardi, Khương Hà và Nguyệt Phạm . Người viết quảng cáo các cô này thật có tinh thần "xã hội chủ nghĩa" cao. Không cần tả cô đầu đàn ra đời năm mấy. Cô nhỏ nào tuổi Thiên Xứng. Cô đẹp nào sanh quán tỉnh Đồng Nai.

Năm Con Ngựa Trời! Nghe chẳng khác gì Mười Cô Đồng Lộc, một nhóm các cô gái trẻ đã nửa đêm ra đứng trên cánh đồng Đồng Lộc ở Hà Tĩnh, đưa tay lên trời, chặn bom đạn Mỹ và được các ông nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đưa vào lịch sử.

5 Con Bọ Ngựa! Sao nghe cứ như 5 cô ca sĩ 5 Giòng Kẻ được nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đặt tên cho.

Việc ca hát thì còn có nhu cầu đồng ca, hát bè, hợp xướng. Nên lập băng nhạc ca hát còn có ý nghĩa và nhu cầu của nó. Chớ sáng tác thì có cần bè nhóm để viết cùng một lần không? Tính chất "tập thể chủ nghĩa" trong sự lập băng lập nhóm thơ văn rất phản ngược với tinh chất "cá nhân chủ nghĩa" của công việc sáng tác. Sáng tác đòi hỏi ý thức độc lập và cá nhân tính rất cao. Tất cả những nhóm nhiếc, băng biếc trong văn thơ thường mang tính tuyên dương một chủ đích nào đó ngoài hoạt động sáng tác. Cho nên sự lập băng lập đảng trong sáng tác là một hành động phản sáng tạo nhất.

Sự phản sáng tác còn nằm ở cách 5 Cô gái này được trình làng.

Sự xuất hiện của băng băng 5 Con Ngựa Trời được bắt đầu bởi vài bài viết của những người đàn ông đã lớn tuổi, chứ không phải được bắt đầu bằng tiếng nói và sự ra mắt của chính 5 Cô. Các cô không có được một tự tập hợp, các cô không lập nổi một trang web, hay mở được một forum. Trên tơ net, các trang web chùa vô số, yahoo groups miễn phí muốn mở mấy trăm nhóm cũng ra. Nên không thể nói là thời đại bây giờ không cung ứng nổi phương tiện cho các cô gái trẻ tự nói lên tiếng nói của mình.

5 Cô đã để cho các ông Trịnh Cung, Nguyễn Viện, Trần Tiến Dũng viết những bài giới thiệu trên net ở các trang tienve, Talawas, evan. Tuyên ngôn của các cô do người khác đẻ ra trước. Bài viết của Trịnh Cung giới thiệu về 5 Con Ngựa Trời xuất hiện trên tienve vào ngày 28/8/2005. Mãi cho đến ngày 13/1/2006 khi tập thơ DBPTT bị thu hồi, trên trang tienve mới thấy xuất hiện bài viết đầu tiên của Lynh Barcadi, 1 trong 5 Cô, phân trần và lên án về tập thơ và nhóm của mình.

Bài này sẽ không bàn về thơ của 5 Cô. Chỉ bàn về hiện tượng những phía liên hệ tung lên trên net những mặt trận bảo vệ, giới thiệu, chà xát , đánh đấm 5 Cô gái; những người đã muốn xuất bản một tập thơ tên là Phi Dự Báo Thời Tiết.

Bìa sách Phi Dự Báo Thời Tiết do họa sĩ nhà văn Nguyễn Thúy Hằng trình bày, in hình năm khuôn mặt của năm cô gái như xác ướp nằm giữa những hình tượng như là bầy ku của đàn ông. Một bìa sách phải nói là rất táo bạo. Ý tưởng khuôn mặt 5 Cô như những mặt xác ướp nằm kè kè giữa ku của đàn ông là một ý tưởng khá qủy quái. Không hiểu Nguyễn Thúy Hằng có tìm cách đánh tráo nội dung của thi phẩm không, vì nhìn hình bìa, tôi chỉ thấy 5 khuôn mặt nữ như những biểu tượng đồ chơi dâm của đàn ông hoặc cho đàn ông.

Sau khi không có nhà xuất bản nào chịu in, Phi Dự Báo Thời Tiết đã được hoạ sĩ Trịnh Cung mang từ Sài Gòn ra Hà Nội chào hàng ( theo lời kể của Lynh Barcađi ). Phi Dự Báo Thời Tiết đã được nhà xuất bản Nhã Nam ở Hà Nội in xong. Đến khi nhà nước Việt Nam thấy quyển Phi Dự Báo Thời Tiết nằm trên quầy các tiệm sách, mới cho thu hồi.

Điều này chứng tỏ khâu kiểm duyệt của nhà nước Việt Nam khá lỏng lẻo.

Điều ấy còn cho thấy là nhà nước Việt Nam vẫn quá sức độc tài và nắm giữ những sức mạnh toàn trị trên quyền tự do ngôn luận của người dân. Nạn nhân vẫn là những người dân bị đàn áp trong một xứ sở mà sự đàn áp quá tuyệt đối, đến nỗi sự khiếu nại hoặc tranh đấu của người dân gần như không thể xảy ra.

Khi thu hồi tác phẩm những người đàn ông đang làm chủ đất nước Việt Nam đã đưa ra một bản tin như sau:

"Cục xuất bản vừa có văn bản đình chỉ xuất bản tập thơ “Dự Báo Phi Thời Tiết” của nhóm tác giả nữ “Ngựa Trời” do NXB Hội Nhà văn phát hành tháng 12-2005. Ngoài vấn đề nội dung tác phẩm không phù hợp với văn hóa Việt Nam, ảnh bìa của tập thơ này cũng rất “quái.” Hình ảnh năm tác giả nữ người quấn kín đầu theo kiểu xác ướp Ai Cập, dán đầy bông băng trên mặt tạo nên hình ảnh kỳ dị... Những “chân dung” quái gỡ đó lại được được sắp xếp theo biểu tượng linga khiến người xem giật mình. Bên trong tập thơ, các nữ tác giả còn xuất hiện trong hình dạng xác ướp với đủ kiểu trang điểm quái dị như khiêu khích người đọc. Ông Nguyễn đình Nhã, Cục trưởng Cục Xuất bản, cho biết Cục Xuất bản sẽ tiến hành thẩm định tập thơ này và đề nghị Bộ Văn hóa thông tin cho thu hồi tác phẩm. (P. Quyên).” (Báo Người Lao Ðộng ngày 02.01.2006)

Lý do "không phù hợp với văn hóa Việt Nam" là một lý do không căn cơ. Vì mọi người đều có thể lạm dụng lý do văn hoá trong bất cứ trường hợp nào, khi mà văn hóa không phải là bản văn luật rõ ràng. Rồi tại sao nhân danh là văn hóa Việt Nam mà lại dựa vào một danh từ tiếng ngoại là "linga" để thu hồi tập thơ? Dùng một khái niệm ngoại quốc để làm nền móng cho văn hóa Việt Nam ư ? Và lỡ người đọc không có vốn ngoại ngữ thì nào biết nhà nước ám chỉ điều gì .

Sau đó trên trang Công An Nhân Dân của nhà nước Việt Nam số ra ngày 7 tháng 2, ông nhà nước Việt Nam nhiều quyền này lại viết một bài chà xát 5 chị em phụ nữ này tận tình. Chuyện đời tư của 5 Cô bị cơ quan quyền lực cảnh sát Việt Nam, bới móc ra và phê bình không có một chút văn hóa nào gọi là kính trọng sự riêng tư của người dân, khi 5 người dân này chẳng làm gì phạm pháp cả.

Nếu nói vì sự tục của Phi Dự Báo Thời Tiết đã khiến cho tập thơ bị đình bản, thì e là nhà nước Việt Nam hơi kỳ thị Nam Bắc chăng? Vì thơ của 5 Cô có tục tĩu thì cũng tục cỡ văn Đỗ Hoàng Diệu, có khiêu dâm thì cũng dâm cỡ thơ Vi Thùy Linh chứ gì. Tại sao thơ Vi Thùy Linh và văn Đỗ Hoàng Diệu của Miền Bắc thì được xuất bản, mà lại cấm thơ của 5 Cô Miền Nam?

5 Cô đã không biết gì. Các cô đã hớn hở đi Hà Nội để ra mắt sách. Đến nơi nghe sách bị thu hồi thì tiu nghỉu trở về thành phố mang tên bác.

Các cô chẳng buồn họp báo hay ra thông báo tranh đấu bảo vệ cho tiếng nói của mình, tranh đấu cho tác phẩm Phi Dự Báo Thời Tiết được xuất bản.

Có thể tôi đã đòi hỏi một thứ sinh hoạt qúa sang trọng đối với những người đang sống trong một chế độ độc tài như Việt Nam.

5 Cô là nạn nhân của chính quyền độc tài đàn áp tự do ngôn luận tại Việt Nam.

Mà trước đó, 5 Cô đã là nạn nhân của những người đàn ông muốn chứng tỏ cơ bắp "đàn anh văn nghệ", khi các ông đã tung ra chiến dịch viết bài tới tấp về hiện tượng "5 Con Bọ Ngựa" trên các diễn đàn trong và ngoài nước. Cứ nhìn vào một loạt các bài viết của các "đàn anh" như Trịnh Cung, Nguyễn Viện, Trần Tiến Dũng vv... thì thấy sự ồn ào quanh tập thơ không phải do các cô tạo ra, mà do những người đàn ông liên hệ đến các cô đã tạo ra .
light
14-02-06, 11:34
Những người đàn ông này đều là những người đàn ông lớn tuổi, đã có những mối dây và những uy tín nào đó với nhiều cơ quan ngôn luận trong và ngoài nước. Đấy là các ông Nguyễn Viện, Trần Tiến Dũng, Trịnh Cung. Những người đàn ông này đã dùng uy quyền quen biết với các cơ quan ngôn luận để đăng bài đánh bóng tên tuổi 5 cô liên tiếp, liên tiếp. Trong 3 tên tuổi vừa nhắc trên, có lẽ ông Trịnh Cung đã dùng uy thế của mình để gây áp lực trên chiến dịch này mạnh nhất. Trịnh Cung là một hoạ sĩ từ trước đến nay ít dính dáng đến giới thiệu và phê bình văn học, nay bỗng nhảy ra viết bài phê bình và giới thiệu các cô gái trẻ mới bước chân vào văn đàn, như giới thiệu 5 Con Bọ Ngựa, Đỗ Hoàng Diệu trên talawas. Trịnh Cung đã dùng ảnh hưởng giao tế của mình để giới thiệu 5 Cô với nhà in Nhã Nam. Trịnh Cung đã xử dụng mối quen biết lớn của mình để móc nối cho buổi ra mắt của 5 Con Ngựa Trời ở Hà Nội. Trịnh Cung cũng giới thiệu để đưa bài của Trần Tiến Dũng viết về 5 Con Ngựa Trời lên báo Người Việt ở hải ngoại.

Ông Nguyễn Viện đã chào hàng các cô như sau:

"Có thể tôi đã không tường thuật đúng những lời phát biểu của từng con bọ ngựa. Nhưng tôi nghĩ cũng chẳng hề gì. Vấn đề là tôi đã thấy như thế, cho dù rất ngộ nhận. Bởi vậy, tôi chịu trách nhiệm về những gì tôi nghĩ và nói ra. Nếu chẳng phải đây là những điều năm con ngựa trời muốn bày tỏ, thì ít ra nó cũng là những điều tôi muốn có ở họ. Có thể giữa tính biểu tượng và sự thật còn rất xa nhau, nhưng ý thức về một cái khác, độc lập, tự do (và không nhất thiết phải là hạnh phúc) đến tận cùng bản năng của họ đủ để sự việc có ý nghĩa.

Hành vi xé xác và ăn thịt người tình của con ngựa trời giống như một hành vi giải phóng đạo đức, giải phóng khái niệm, giải phóng định kiến, giải phóng cái đã có... Sáng tạo là thể tính của cái không. Bởi thế nó từ chối mọi nghĩa vụ. Một nhà văn vẫn có thể là một chiến sĩ văn hóa, cán bộ văn hóa, nhưng không bao giờ là người sáng tạo. Bởi vì sáng tạo không đồng nghĩa với việc thừa hành, tiếp bước và mô phỏng. Sự quyết liệt trong tính cách của con ngựa trời là không làm tình lần thứ hai với cùng một con đực. Nó từ chối khoái cảm cũ, người tình cũ, hành vi cũ. Từ chối là khởi điểm của sáng tạo. Bởi thế, sáng tạo là từ chối mọi sự áp đặt của bất kỳ một mô thức nào. Cho nên những con ngựa trời hậu (môn) hiện (đương) đại (tiện) là cách vượt qua cái giáo điều hậu hiện đại làm duyên làm dáng, cho đến lúc không còn gì để hậu (môn) hiện (đương) đại (tiện) nữa. Sáng tạo là vượt qua cái chết. Bởi thế sáng tạo là không ngừng tái sinh trên sự tàn lụi của cái đã có. Sáng tạo là làm ra mốt, chứ không phải theo cái mốt nhất như các anh cách tân giả cầy. Chỉ những ai giũ bỏ được cái tâm thức bầy đàn mới có thể trở thành người sáng tạo. Cho nên, chúng em không bầy đàn kéo cưa hò xẻ theo tinh thần "đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết", "thành công, thành công, đại thành công". Chúng em chơi chung nhưng không chơi tập thể. Mạnh ai người ấy chơi. Xả láng sáng về sớm."

Trên đây là đoạn khúc lộn xộn, cường điệu, tuyên ngôn ẩu tả dùm cho 5 Cô. Sức mạnh của "ý thức độc lập tự do" là những thứ thuốc nổ cực mạnh. Nếu 5 Cô thật sự ý thức được những khái niệm này thì các cô phải tự phô diễn lấy, tự tuyên ngôn, tự đau khổ, tự tranh đấu lấy. Các cô không nên nhờ ông Nguyễn Viện phát biểu dùm. Để có thể thuyết phục độc giả về danh xưng, chủ đích, và đường lối của một văn nhóm, nhóm 5 Con Bọ Ngựa nên đưa ra một bản đề cương như Mười Điều Tâm Niệm của nhóm Tự Lực Văn Đoàn, như Tuyên Ngôn Của Người Phụ Nữ Da Đen (Black Woman 's Manifesto) ngày xưa. 5 cô nên viết xuống, chứ không phải ông Nguyễn Viện viết xuống. Cách mạng phải là cách mạng của 5 cô, chứ không thể nhờ qua miệng ông Nguyễn Viện để thành cuộc cách mạng "hậu (môn): "nên những con ngựa trời hậu (môn) hiện (đương) đại (tiện) là cách vượt qua cái giáo điều hậu hiện đại làm duyên làm dáng, cho đến lúc không còn gì để hậu (môn) hiện (đương) đại (tiện) nữa.

Nguyễn Viện xử dụng những khẩu hiệu đao to búa lớn như "sáng tạo, cách tân, cái chết, tâm thức bầy đàn, đoàn kết, thành công ... nhiều quá! Một người viết trân trọng giới thiệu một tác phẩm thì chắc chỉ cần khai thác một chi tiết: Tính sáng tạo của Phi Dự Báo Thời Tiết, cũng đủ để bàn sâu bàn rộng bàn xa tác phẩm một cách nghiêm túc rồi

Tệ nhất ở câu cuối: "Chúng em chơi chung nhưng không chơi tập thể. Mạnh ai người ấy chơi. Xả láng sáng về sớm.". Những câu nói đầy tính khích dục, viết về 5 Cô gái trẻ, nó hàm chứa tính chất "ngôn ngữ xâm phạm" ở chốn công cộng. Biến 5 cô thành những nạn nhân của những lời thô tục (profanity) trong bài viết đầy tính "cường đực" (machoism) của Nguyễn Viện


Ông họa sĩ Trịnh Cung, một người đàn ông đã gần 70 tuổi, giới thiệu 5 cô gái tuổi vừa ngoài 20 tuổi, như thế này:

"Những Con Ngựa Trời . Hôm nay, ngày 28 tháng 8 năm 2005, tại thành phố Hòn Ngọc Viễn Đông, lễ cúng khai tử những con @ phải gió và lễ rửa tội khai sinh Những Con Ngựa Trời đã được lặng lẽ nhưng không kém phần hoành tráng tiến hành vào giờ hoàng đạo tại Họa Miếu Trịnh Tử, toạ lạc tại lầu 1 chung cư Đồn Điền Cạo Mủ bên bờ bến Nghé.

Nghi thức theo lễ giáo Hậu Hiện Đại nên không dùng nhang đèn, mâm quả, heo sữa quay, gà qué và USD âm phủ, chỉ rượu Tây, mấy con khô mực và vài gói lạc rang. Chủ lễ, Pháp sư Quốc Chính, râu hùm hàm én không để xanh như mọi ngày mà nhuộm đỏ bằng kinh huyết được nhập từ Vương quốc các loài hồ, đầu quấn áo ngực hiệu Triump, tay cầm phất trần bằng xì líp hiệu Véra có lót băng vệ sinh siêu thấm Diana, hàng Việt Nam chất lượng cao, ra hiệu cho Trịnh Tử, Lão Cái bang trụ trì Họa Miếu dâng sớ cầu khai tử thơ hiệu những con @ phải gió sành điệu và trình diện Những Con Ngựa Trời, hay còn có tên thân mật là Đĩ Ngựa, trước vị Chủ tế và Hội Đồng Nghệ Thuật. Ngoài sự vắng mặt của các vị hảo hán: Phan Bá, Vương Quân, Lý Chờ, Bùi Chúa vì lí do ngoài vùng phủ (dụ) sóng, số hiện diện ở hàng chiếu trên gồm có các Thi Thúc, Thi Huynh như: Nguyễn Ziện, Tiến Zũng, Ngộ Nhiên, Minh Có và Mê Tiến, để được cầu chứng.

Pháp sư Quốc Chính gọi tên từng con ngựa trời ra thọ lễ, lần lượt từ Lynh Bacardi, Nguyệt Phạm, Phương Lan, Thanh Xuân và Khương Hà. Sau một hồi khảo sát chân cẳng, giáo mác, nhan sắc và thơ thức của các kiều nữ Ngựa Trời, Hội Đồng Nghệ Thuật dâng lên vị Pháp sư chủ lễ phong thư báo cáo kết quả. Ngài Quốc Chính mở thư bằng chiếc lưỡi dài có khảm đầy hột tiểu le rồi ngửa mặt lên trần nhà hét to 3 tiếng: "Chịu không nổi!". Cả đoàn âm binh cũng đồng loạt hùa theo hô vang: "Chịu không nổi! Chịu không nổi! Chịu không nổi!". Biết đã vượt qua cuộc sát hạch nín thở, 5 con Đĩ Ngựa vui mừng vung các cặp thanh long đao đầy khát vọng múa "điệu cuồng dâm sát thủ" được phụ họa bằng giàn nhạc một cây guitare thùng, chỉ huy bởi Mê Tiến nhạc trưởng - người mà báo V&T cho rằng không biết lấy một nốt nhạc, vừa đoạt giải nhất Ca khúc An Nam.
Buổi lễ được kết thúc tuyệt vời bằng bản Tuyên Ngôn Những Con Ngựa Trời ngày 28 tháng 8 năm 2005 được truyền đạt qua bộ phim có tên "Anatomy of Hell" của Catherine Breillat. Mọi người hân hoan hô vang: "Quá đã những Con Đĩ Ngựa! Quá đã! Quá đã!" trước khi ra về lúc chiều đã tối.

SG, 28 / 8 / 005
Trịnh Cung tường trình tại thành phố Hòn Ngọc VĐ"

Bài của họa sĩ Trịnh Cung viết tường trình theo một giọng văn trớn trá cợt nhã. Ví dụ Nguyễn Quốc Chánh được ông gọi là Pháp Sư Quốc Chính, Lý Đợi được đổi thành Lý Chờ, Thận Nhiên đổi thành Ngộ Nhiên, Nguyễn Hữu Hồng Minh đổi thành Minh Có, Nguyễn Viện được đổi thành Nguyễn Ziện. Nhưng những câu gọi tên 5 Cô gái như " 5 con Đĩ Ngựa, Quá Đã những Con Đĩ Ngựa! Quá đã! Quá đã!" được phát xuất ra từ miệng của một ông già, nói với những cô gái đáng tuổi con cháu mình, là một hình thức "xách nhiễu tình dục" (sexual harassment) có bằng chứng. Nếu một bài viết như thế này xuất hiện ở Mỹ, sau này bất cứ lúc nào một trong 5 cô gái trở mặt, cô ta vẫn có thể dùng bài viết này để kiện Trịnh Cung, ông có thể bi tội to !

Nhưng ở một xã hội như xã hội Việt Nam, các nữ nạn nhân có dám đi kiện, được phép đi kiện, hay được bảo vệ việc kiện cáo bao giờ đâu. Nên người ta đọc và đăng nó lên các diễn đàn và không một ai bày tỏ tính chất nạn nhân bị chòng ghẹo tình dục của 5 Cô gái.

Trịnh Cung đáng bậc cha ông, Nguyễn Viện và Trần Tiến Dũng hàng anh chú. Những người đàn ông này lạm dụng danh hảo là các đàn anh đỡ đầu cho các em gái văn nghệ, nên đã xả ra những câu viết chà xát, hạ giá, biến các cô thành những con búp bê, những động vật gái trong những bài viết của các ông.

Lần nạn nhân thứ ba trong sự kiện này là tính tự động biến thành nạn nhân, hay tự nguyện trở thành nạn nhân của 5 Cô gái.

Người vẽ bức tranh con bọ ngựa không phải là một trong năm cô, mà chính là ông Trịnh Cung. Ông Trịnh Cung vẽ, ông Trịnh Cung viết. Ông Trịnh Cung là người khích dục dùm cho 5 Cô gái. Nếu quả thật 5 Cô gái đã tình nguyện và cùng đồng ý với những giòng chữ của Trịnh Cung chỉ nhìn các cô như một động vật cái mạnh về chuyện tình dục, thì các cô đã tự nguyện hiến mình thành nạn nhân của những người đàn ông nhìn giá trị người đàn bà chỉ qua cái "giống" của họ.

Tự nguyện trở thành nạn nhân, không phải chỉ một cô mà đến năm cô cùng choàng tay nhau làm móc xích tình nguyện đứng cười toe cho những người đàn ông nào đó chụp hình đưa lên báo, để cho những người đàn ông viết diễu cợt pha chế ngôn ngữ lạm dụng tình dục mô tả 5 Cô mà không một lời phản đối. Lại còn ủng hộ bằng cách viết dục cùng với họ. Hiện tượng nạn nhân bị mù loà trong sự bị giam cầm, rồi phát triễn một mối tương thân (bonding) với những kẻ giam hãm, thường được các chuyên gia về vấn đề sách nhiễu tình dục gọi là hiện tượng Stockkholm (Stockholm phenomenon). Các nhà tâm lý đã dùng hiện tượng này để mô tả những nạn nhân bị bắt làm con tin rồi lại yêu thương luôn những kẻ bắt cóc mình, hoặc xưng danh đồng tính với đám người này luôn. Đây là triệu chứng dễ thấy ở một số phụ nữ yếu bóng vía, lại bị áp đảo mạnh mẽ về tình cảm, về tình dục, về tiền bạc, từ chồng hay bạn trai của họ.

Những người đàn ông đại diện nhà nước Việt Nam đang cấu kết với những đàn anh đàn chị văn nghệ trong và ngoài nước ăn hiếp 5 Cô! Một mô thức thị oai uy lực cổ điển các băng đảng nam thường dành gái trong xi nê ma của Hollywood vẫn sản xuất, đã được master Trịnh Cung đóng mộc cầu chứng: được truyền đạt qua bộ phim có tên "Anatomy of Hell" của Catherine Breillat. Băng đàn anh văn nghệ thì viết bài và vận động ráo riết để các em gái có thể nổi tiếng nhờ công lao mình đưa lên: "Đây là 5 con gà của bọn tớ. Trình làng." Băng đàn ông làm chủ đất nước Việt Nam thì ra uy: "Quyền hành thuộc về bọn tớ. Bọn tớ muốn bắt ai cũng được cả. Làm cái gì được nhau nào." Bà con mau ra xem! Ra xem! Vỗ tay! Vỗ tay! Nào!

Đáng lẽ từ đầu 5 Cô nên chọn một vị thế độc lập để không trở thành là nạn nhân của ai cả. Khi các cô muốn thành những nhà tranh đấu cho quyền lợi của mình, thì trước hết, 5 Cô nên tự lực làm chủ lấy đường đi đến số mệnh của mình. Để nếu lỡ các cô có rớt, thì sự rớt ấy cũng mang giá trị đã góp phần vào những bước chân đi tới của những người phụ nữ quả cảm dám tranh đấu chống lại áp bức xã hội.

Đoàn Thị Thư

© 2006 gio-o
Cavenui
14-02-06, 12:28
Chuyện "Dự báo phi thời tiết" bị đình chỉ phát hành rõ ràng là có thật. Báo chí trong ngoài nước nói như thế, các nhà quản lý nói như thế, người trong cuộc than thở như thế...

Nhưng chuyện hôm mùng 8 Tết, người nhà em vẫn mua được tập thơ "Dự báo phi thời tiết" (chữ phi viết theo kiểu chữ cái Hy Lạp được trình bày cách điệu) tại hiệu sách Thăng Long trên phố Tràng Tiền, trung tâm Hà Nội cũng là chuyện có thật. Hôm nào rảnh em sẽ quét mấy cái ảnh post lên.

Ngoài cái ảnh bìa còn đáng chú ý 1 trang ảnh chụp màn trình diễn nghệ thuật thân thể của 5 nữ sĩ, do họa sĩ Nguyễn Thúy Hằng chỉ đạo nghệ thuật. Màn này còn có sự góp vui của lão ca Dương Tường, Trịnh Cung, các sư huynh Nguyễn Viện và Thận Nhiên.

Mới đọc lướt tập thơ nên chưa cảm nhận được cái hay (nếu có) của tập. Chỉ nhận xét rằng thơ của 4/5 cô thuộc loại "không gây sốc". Có chăng chỉ có mấy câu của Lynh Bacardi sẽ làm bác Quoc Hung khó thở.

Thơ của các cô cũng như thơ của nhiều thi hữu trên evan, tienve, vânvân.com hôm nay thuộc dạng khó post lên diễn đàn. Vì 1 lý do kỹ thuật. Có quá nhiều cú tab ở giữa dòng.
Ami
15-02-06, 13:35
Nói chung là vì 5 Nữ Sĩ của chúng ta phát biểu nhố nhăng với báo nước ngoài nên mới bị thu hồi tập thơ. Nói xin lỗi, cái này cũng gọi là thơ thì thật là nhổ toẹt vào mặt Nàng Thơ. Tôi xếp chung loại thơ này cùng 1 duộc với Bóng Đè. Văn chương thô thiển. Ngôn ngữ phô phang. Nội dung thì càng đọc càng đek hiểu tác giả muốn nói đến cái gì.
Cavenui
18-02-06, 11:48
Trước khi vào phần thơ, tức là phần dự báo phi thời tiết, có 1 trang ảnh màu gọi là Tiền dự báo.
Đó là màn body art do họa sĩ Nguyễn Thúy Hằng (áo đỏ) thực hiện.
http://img.photobucket.com/albums/v161/thuyduong/Writers/p1.jpg

Ảnh 5 cô ở chính giữa: cô dán những mẩu báo vào mặt là Thanh Xuân, cô quệt bột trắng vào mặt là Khương Hà (ngày xưa khi giới thiệu trên evan là Khương Hà Bùi), cô trông như nữ tu là Phương Lan, cô đính những chấm trắng là Lynh Bacardi, cô có 1 vệt tím chảy dọc mặt là Nguyệt Phạm.

Dương Tường đứng giữa các cô ở ảnh giữa hàng trên. Trịnh Cung có râu ngồi cạnh Thận Nhiên đội mũ ở ảnh góc trái hàng dưới, Nguyễn Viện đeo kính áo trắng ở ảnh góc phải hàng dưới.
Cavenui
18-02-06, 12:04
Đọc URL của bức ảnh Tiền dự báo, thay số 1 bằng số 2 sẽ là ảnh bìa tập thơ.
Ở trang bìa sau của tập thơ, mỗi cô được chọn ra 1 câu tâm đắc nhất kèm theo chữ ký.

Với Lynh Bacardi là:
em che thân bằng tô cháo lòng
đoạn kết trên đường huyền trân công chúa

Với Khương Hà là:
Anh
Một vì sao có lẽ sinh ra
....................... để khai tử một vì sao khác
Là em!

Với Phương Lan:
Như con người tự muôn đời
Cố vẽ ra một Thiên Đường
Để chết.

Với Nguyệt Phạm:
Mắt giấy, mắt giấy đang nhìn ai trên những cao ốc đô thị

Và Thanh Xuân:
Tôi đi bằng những bức họa ở EL
Rời khỏi bầy đàn âm thầm như cơn bão.
HaiDang
18-02-06, 12:13
Anh thích câu thơ về thiên đường của Phương Lan.

Nàng Lynh gì đó chẳng thể hiện được cái quái gì ngoài sự lố lăng và ngạo mạn, rất gần gũi với em Sất của chúng ta.

Câu thơ đắc ý nhất của Khương Hà hơi sến, còn thơ của Nguyệt Phạm và Thanh Xuân thì có vẻ như cố tình tạo ra sự lạ lùng và khó hiểu, không có ấn tượng gì.

Nếu thơ của Phương Lan được viết như cách cô thể hiện ý tưởng qua câu thơ đắc ý nhất, thì cô sẽ là người khá nhất trong cả bọn.
HaiDang
18-02-06, 12:16
Mà nói chung vụ này rất kỳ quái. Một ông già thất thập cổ súy cho một đám con gái sọc nhành bằng giọng điệu rất dâm ô. Anh x hiểu Trịnh Cung định thể hiện gì qua vụ này ?

Em gì trong nhóm còn phát biểu đại ý tôi ra HN mang theo lòng mong đợi của giới văn nghệ SG. Ai mong đợi mà dám gọi là "giới" ?

Hình như cái mà các nhà thơ trẻ kiểu này thiếu thốn nhất là sự khiêm tốn.
Cavenui
18-02-06, 12:19
Lời tựa của Dương Tường:

db@ptt.com
(thay lời tựa)

Sinh vào khoảng từ 1981 đến 1985

một Thanh Xuân òa BÃO CẤP (1) xáo đảo trong vòng xoáy trách nhiệm và thảng hoặc thử sống một ngày thiếu vắng niềm tin mà thấy khó khăn như không còn hơi thở dưới cao áp của vô số hoài nghi có thực về ngày mai mang hình dấu hỏi vẫn khát khao hoài một GIẤC THANH XUÂN.

một Nguyệt Phạm một mình nói một mình nghe rờn rợn sau gáy vết nung của cái nhìn từ những đôi MẮT GIẤY nhớ tiếc hoài VÒNG DÂY TRẺ THƠ để khi sang mùa chợt đổ câm và tự nguyện làm quãng lặng trong bài hát.

một Lynh Bacardi BẨM SINH triệt tiêu lãng mạn giẫm lên mọi húy kị xã hội- tập quán- tình dục và những bài hát bí đái ca từ bõ chi lần cuối hành khất tình thương chẳng thà như em che thân bằng tô cháo lòng đoạn kết trên đường huyền tr(ch)ân công chúa

một Phương Lan hoa dại toang mở mình chờ để khi từ hoang mê trở dậy trên hoang tàn chiếc drap trải giường sau cơn cuồng lạc thấy mình trơ trọi lối về nông nỗi mang mang lạc nẻo thiên đường ở một nơi khác elsewhere biết tìm đâu một bến bờ khuất gió để bình yên

và một Khương Hà narcissistic bắt gặp tuổi thơ mình đi hoang và lạc vào một á thế giới cổ tích vỡ vụn hay chí ít cũng biến dạng- kìa Alice vừa bị Lion King ăn thịt vết máu vẫn còn tươi- thảng thốt nhận ra tôi không giữ nổi tôi bởi những quả trứng màu nhiệm thuở xưa đã vỡ từ trong cổ tích

sinh trong khoảng từ 1981 đến 1985

không quá khứ và tương lai chưa định hình- ngày mai mang hình dấu hỏi- bốn phương tám hướng là ĐÊM (2): NGƯỚC LÊN LÀ ĐÊM (3) BÊN TRÁI LÀ ĐÊM (4) DƯỚI CHÂN LÀ ĐÊM (5) SAU LƯNG LÀ ĐÊM (6) BÊN PHẢI LÀ ĐÊM (7)

bởi thế kết tụ lại thành những
dựbáophithờitiết

ờ cái phương trình phi-descartes cái quá trình phi descartes hóa tôi phản-tư duy vậy là tôi hiện hữu

mới hay cả ở thời đại @ câu hỏi hamlet to be or not to be vẫn làm ta mất ngủ

----
(1) Bài tựa này-cũng có thể gọi là bài thơ-tựa - được viết dưới hình thức collage ghép dán thành 5 kí họa chân dung của các nữ tác giả bằng những câu chữ của chính họ, những chữ in hoa là những đầu đề và những chữ in nghiêng là những câu hoặc đoạn thơ của từng người.
(2) (3) (4) Khương Hà
(5) Thanh Xuân
(6) (7) Phương Lan
vegetable
18-02-06, 22:42
Anh thích câu thơ về thiên đường của Phương Lan.

Nàng Lynh gì đó chẳng thể hiện được cái quái gì ngoài sự lố lăng và ngạo mạn, rất gần gũi với em Sất của chúng ta.

Câu thơ đắc ý nhất của Khương Hà hơi sến, còn thơ của Nguyệt Phạm và Thanh Xuân thì có vẻ như cố tình tạo ra sự lạ lùng và khó hiểu, không có ấn tượng gì.

Nếu thơ của Phương Lan được viết như cách cô thể hiện ý tưởng qua câu thơ đắc ý nhất, thì cô sẽ là người khá nhất trong cả bọn.



Cái đắc ý của người này chưa chắc là cái đắc ý của người khác. Có thể cái đắc ý của bạn lại rất sến hay dở hơi với 1 người nào khác nữa. Tốt hơn hết là đừng nên lấy mình ra làm thước đo để phán xét :)


...

Hình như cái mà các nhà thơ trẻ kiểu này thiếu thốn nhất là sự khiêm tốn.


Và một người nói thế, không có nghĩa là tất cả mọi người đều nói thế :)
lamaquen
18-02-06, 23:20
Mình chỉ thấy HaiDang nhận xét và bình luận, ko thấy bạn ấy tự lấy bản thân ra làm thước đo để phán xét. HaiDang đâu có buộc người khác phải đồng ý với bạn ấy? Nếu theo veg đó là lấy bản thân làm thước đo để phán xét, thì thế nào là nhận xét và bình luận?

Đồng ý với veg là:

Cái đắc ý của người này chưa chắc là cái đắc ý của người khác.
Và một người nói thế, không có nghĩa là tất cả mọi người đều nói thế :)

Nhưng đối với trường hợp cụ thể này, ý kiến của veg là gì? Veg phản bác HaiDang, nhưng lại ko nêu chính kiến của mình. Hay đó là vì cái gọi là ko muốn dùng bản thân mình làm thước đo phán xét người khác :)
vegetable
19-02-06, 16:03
Trên bàn có 5 cái bánh, một cái bánh không ngon không có nghĩa là cả 4 cái còn lại cũng thế, và không có nghĩa nó dở với tất cả mọi người. Và cho dù có khen hay chê cái bánh đó ngon hay dở, thì nó cũng đâu có dở đi hay ngon hơn với người khác, hay, với chính nó ?

Tôi chẳng phản bác, cũng không nói ai đúng ai sai vì đó chỉ là chuyện tương đối. Tôi chỉ đơn giản muốn nói chung về cách nhìn của nhiều người, khi vì không thích mà chê, thì đã là mang mình ra làm thước đo chuẩn. Với chuẩn của HD thì đó là dở, đó là hay, nhưng biết đâu với chuẩn của người khác thì ngược lại. Bởi vậy, chê hay khen, đều là thừa. Thích, thì cứ đọc. Còn đã không thích, thì để nó vào đầu mà làm gì, rồi lại mất thời gian ngồi chê ? Được gì ?
Sất
19-02-06, 19:28
Tập thơ trình ra thế để lấy tiếng trong luồng văn giới thôi, chứ so với nhiều người khác và với chính họ những bài đã bốt trên mạng thì độ mạnh và sốc còn khiêm tốn. Vấn đề là tầm mức một số người, dù đã được chuẩn bị bởi câu chuyện Vi thùy linh và Đỗ Hoàng Diệu vẫn chưa có thể dung nạp, ví dụ như Hải Đăng. Tuy nhiên bạn Đoàn thị Thư viết rất hay, vấn đề là họ chấp nhận bảo kê làm phò văn, nên mới có thể được xuất hiện và gây tiếng tăm ra thế. Mà mấy người trong xã hội này văn chương trí thức phò phạch mấy chục năm nhưng với xã hội và người khác cứ như thánh tướng, bỏ tiền in ra rồi đem tống vào mặt người nọ người kia nên người ta nhận mà khinh. Cứ như mấy bạn là dũng cảm và hay hớm chứ.

quay đi rồi quay lại, việc mà ngành xuất bản văn nghệ đã từ khá lâu ko co doanh thu từ việc phát hành mà từ tiền của tác giả là một sự thật cho tình trạng tha hóa, tâm thần của nó. Sự thật này được khám phá dần dần bởi những nạn nhân ở bên ngoài bộ máy của nó, không phải là công chức văn chương. Cho đến khi họ khám phá ra vận hành vô trách nhiệm, điếm của nó thì họ bị bắt nhốt, hoặc tìm cách ở lại bên trong nó củng cố thêm thối nát. Vậy nên có quá nhiều tác phẩm vô giá trị được in cùng với lối của rất ít tác phẩm giá trị được in bằng cách điếm tác giả. Bản thân hệ thống xuất bản, phát hành và giới văn ko còn tâm sức và phê bình quảng bá, lăng xê cho nó. Họ bị chết chìm.

Vấn đề là nhiều người còn dám điên cuồng bằng mọi giá hay không. Còn rất nhiều các tác phẩm còn giá trị hơn thế mà công chúng chưa được biết. Ví dụ như 3 tập truyện của Nguyễn Thúy Hằng vừa mới in ở Nxb trẻ chẳng hạn.
light
28-02-06, 13:18
Có bài phản bác rồi đây này!

Dư Thị Hoàn
Tôi không đồng tình với cách nhìn hạ giá của Ðoàn Thị Thư về 5 nhà thơ “Ngựa trời”

Nếu không dùng từ “xúc phạm” thì chỉ có thể nói rằng tác giả bài viết “Ba lần nạn nhân! Chung quanh tuyển tập thơ của 5 cây bút nữ Phi dự báo thời tiết bị thu hồi ở trong nước” (trên trang web gio-o.com) đã hạ giá một hiện tượng văn học với tâm thế cay nghiệt và thiếu lương thức.

Tập thơ Dự báo phi thời tiết của 5 nhà thơ 8x Sài Gòn bị thu hồi, sự kiện này mới xảy ra tháng trước (1/2006) tại Hà Nội. Mối hoài nghi và tính tò mò đang bao trùm lên thị trường sách, bởi các nguồn thông tấn chưa mấy đầy đủ về sự kiện này. Không ít độc giả nhẹ dạ đang háo hức chờ đợi sự tái trình diện của tập thơ này: sẽ đàng hoàng trên giá, sẽ bầy bán chính thức ở hiệu sách, khi được Nhà xuất bản Hội Nhà văn vỗ về: sẽ tổ chức một hội đồng thẩm định lại tác phẩm?

Tôi không phải nhà tiên tri, nhưng tôi có khả năng đúc kết kinh nghiệm như mọi công dân của nước CHXHCN Việt Nam thực thụ, và tin tưởng tuyệt đối vào cơ chế xuất bản hiện hành là: sẽ không có chuyện “tái xuất giang hồ” của tập thơ này. Bạn nào thật sự quan tâm, xin hãy gắng gỏi bằng mọi cách tìm đọc tập thơ, và mong bạn hãy tỉnh táo, điềm tĩnh khi phải đối mặt với những thách thức mới lạ trong sáng tác, từ đó khám phá và cân nhắc giá trị thực hư của nó. Góp phần thanh tẩy những toan tính vẩn đục và phi nghệ thuật đang khuyếch trương thanh thế, hòng dẫn dắt tầm quan sát của bạn ngay từ điểm khởi đầu.

Quay trở lại bài viết của Ðoàn Thị Thư, nếu là người cầm bút nghiêm túc, chị sẽ không dung thứ cho mình cái quyền phán xét 5 nữ tác giả này khi chưa hề mục sở thị tác phẩm của họ. Bằng chứng là quyển sách in rõ mồn một, “Thiết kế bìa: Trịnh Cung”. Sao chị cứ nhè vào tên Nguyễn Thuý Hằng mà cằn nhằn? Ngay cả cái tên tập thơ chị cũng ghi lộn, cách ghi lộn của chị đã làm cho ý niệm tường minh và vị thế tuyên ngôn nghệ thuật có viễn kiến của nhóm “Ngựa trời” trở nên ngớ ngẩn và thấp tầm. Một chữ “phi” thôi, từ vị trí đứng giữa bị lộn lên đầu như vậy, đã phản bội lại một cách thậm tệ tinh thần “dự báo” bất bình thường của tập thơ. Nói cho rạch ròi, tôi không bắt buộc độc giả công nhận tinh thần dự báo đó, nhưng chí ít phải công nhận tinh thần đó được trang bị bằng nhận thức hẳn hoi của 5 tác giả kia qua cái tên Dự báo phi thời tiết của cuốn tuyển thơ. Hơn nữa, một chữ “phi” thôi, được cách điệu bằng đồ hoạ vừa biểu hiện nhiều biến động, vừa biểu trưng nhiều ý tưởng. Nhìn kỹ sẽ nhận thấy nó muốn mã hoá bằng chữ "phi" (đường kính), một ký hiệu đồng âm trong toán học, để khỏi ghép vần rườm rà, để đọc một cách tắp lự, để tạo ấn tượng, thắc mắc, ngẫm ngợi. Một mặt nó tạo ra hình dung một cây bút cắm xuyên qua tâm chữ @, một thông báo xác quyết cho sự ra đời và định vị của nhóm cùng hội cùng thuyền... Tôi coi trọng cái tít của tập thơ này, vì nó vượt qua barrière lười nhác và nhàm chán trong cách đặt tít cho tác phẩm, nó kích thích những độc giả ưa động não.

Tất nhiên về trang bìa cuốn sách còn nhiều điều cần tranh cãi. Tôi sẽ nói thêm ở phần sau.

Chính vì không tiếp cận văn bản tập thơ, nên khi muốn tìm hiểu phần trích ngang của 5 tác giả mà bài quảng cáo không giới thiệu, không đáp ứng, thì Đoàn Thị Thư bỗng nổi xung chì chiết người quảng cáo nọ “có tinh thần xã hội chủ nghĩa cao”, một cách mỉa mai vô lối. Không những vô lối, chị còn làm động tác xuyên táo cực kỳ đơn giản để nhận xét rằng mục đích tung hô 5 con “Ngựa trời” cũng vụ lợi chẳng khác gì hành vi của ông nhà nước XHCN Việt Nam, tung hô 10 cô gái ngã ba Ðồng Lộc đã hi sinh, đưa vào lịch sử chiến công cầm quyền của mình.

Theo tôi, động cơ ngợi ca 10 cô gái thanh niên xung phong quá ư là rõ nét, không cần phải bàn thêm. Còn động cơ của mấy văn nghệ sĩ cha anh lớn tuổi, như Trịnh Cung, Nguyễn Viện, Trần Tiến Dũng... được Ðoàn Thị Thư vạch vòi là có những mối dây, những uy tín với nhiều cơ quan ngôn luận trong và ngoài nước…? Mạnh nhất là hoạ sĩ Trịnh Cung, lợi dụng uy quyền của mình trong quan hệ… đã liên tiếp đánh bóng tiếng tăm, quảng cáo tác phẩm, móc nối sự ra đời cho 5 cây bút nữ… nhằm chứng tỏ cơ bắp “đàn anh văn nghệ”?... Ở đây có thể có khoảng trống cần xem lại để trao đổi, vì tôi còn nghi ngờ rằng những bậc đàn anh sẵn có uy tin trong làng văn nghệ và trong làng thông tấn lại hăng hái chăm bẵm mấy cấy bút “non choẹt” đến vậy, chỉ để gây thêm thanh thế thật sao?

Song ở phần sau, qua những bài viết của Trịnh Cung, Nguyễn Viện và Trần Tiến Dũng, Ðoàn Thị Thư tập trung trí lự để theo dõi những hành vi cử chỉ trong các cuộc chơi, sinh hoạt và các mối quan hệ của mấy cô, rồi hạ bút kết luận mấy cô gái làm thơ đã trở thành nạn nhân bị chòng ghẹo tình dục mà không biết phản kháng, đã tình nguyện biến mình thành đồ chơi, bị kích dục, thành động vật gái, giá trị đàn bà được nhìn qua “con giống” đàn ông... Chị còn lên giọng bất bình, đòi hỏi mấy cô tuổi 8x phải lấy lại tư thế, đấu tranh cho nữ quyền... Tôi không còn chịu nổi vì sự cay cú của chị không còn để chỗ cho trí tuệ lấp ló nữa.
Hèn nào, Ðoàn Thị Thư đã rào trước, “Bài này sẽ không bàn về thơ”, để lấp liếm sự thiếu thấu đáo của mình, để luồn lách qua sự đòi hỏi nghiêm ngặt của cuộc chơi phê bình văn học, xê dịch mục tiêu của những khám phá nghệ thuật trong tác phẩm sang mặt trận bổ túc đạo đức, uốn nắn thuần phong mỹ tục trong quan hệ và sinh hoạt riêng tư của các cô gái theo nhãn quan ngưng trệ, lỗi thời, cộng thêm tấm lòng quá chật hẹp không đáng có trong một cơ thể nếu còn vận hành sáng tạo!

Xin bạn đọc hãy cùng tôi làm một cuộc trắc nghiệm, nếu trên tay bạn đang có cuốn thơ có cái tên Dự báo phi thời tiết ở trang bìa.

Hãy nghe Ðoàn Thị Thư phán:

“Một bìa sách phải nói là rất táo bạo. Ý tưởng khuôn mặt 5 cô như những mặt xác ướp nằm kè kè giữa ku của đàn ông là một ý tưởng khá quỷ quái. Không hiểu Nguyễn Thúy Hằng có tìm cách đánh tráo nội dung của thi phẩm không, vì nhìn hình bìa, tôi chỉ thấy 5 khuôn mặt nữ như những biểu tượng đồ chơi dâm của đàn ông hoặc cho đàn ông.”

Và nghe Dư Thị Hoàn (chỉ cần hoán cải một số từ ngữ trong đoạn văn của Ðoàn Thị Thư):

“Một bìa sách phải nói là rất sáng tạo. Ý tưởng khuôn mặt 5 cô tươi mưởi, an lành như 5 tín nữ đang cầu nguyện cho hai ngài Hĩm (yoni) và Cu (linga) trong tư thế phồn thực là một ý tưởng quá chói lọi. Tôi cho rằng Trịnh Cung rất chung thuỷ với nội dung của thi phẩm, vì nhìn bìa, thấy rõ 5 khuôn mặt nữ như 5 vị thiên thần đang đắm mình khát khao trong thế tự do tuyệt đối!”

Bây giờ thì xin mời bạn hãy chia điểm thắng bại cho hai ý kiến trên. Vất vả đấy, phải không ạ? Chi bằng bạn chịu khó tìm lời giải đáp cho câu hỏi: Tại sao hai người này lại có cách nhìn và cách liên tưởng xung đột đến vậy? Như thế có lẽ bổ ích hơn, bạn ạ.

Tôi (Dư Thị Hoàn) và chắc cả chị Ðoàn Thị Thư đều chưa gặp ông Trịnh Cung, cả hai ta đều cả gan phả hơi thở mùi vị của riêng mình vào tác phẩm của hoạ sĩ, đó là quyền tự do ngôn luận mà chúng ta phải được trọn hưởng. Nhưng, cậy thế ngôn luận mà ngậm nước bọt phun vào các cô gái tình nguyện làm người mẫu và tham gia cuộc chơi ý niệm kia, cho rằng họ là nạn nhân của sự đồi bại, là động vật gái cường dục thì... chỉ xảy ra ở thời nào chứ sao lại là bây giờ? Hơn nữa, mấy cô bé làm thơ tuổi mới lớn thì không có quyền hoà tấu với một ông hoạ sĩ trong cùng một bản nhạc linh diệu về những ý tưởng trùng khớp, chỉ vì ông ta đã tuổi thất thập rồi sao? Ðoàn Thị Thư tỏ ra bị phản cảm khi trích dẫn những câu: “5 con đĩ ngựa... quá đã... chịu không nổi...” của Trịnh Cung. Một phần vì chị cho đó là ngôn ngữ xâm phạm, kích dục; một phần do những câu đó thốt ra từ miệng một ông già với các cô tuổi bằng cháu của mình. Có bao giờ Ðoàn Thị Thư đặt các cô ngồi vào vị trí xứng đáng hơn, ngồi cùng một chiếu đối ẩm với đồng nghiệp Trịnh Cung, Nguyễn Viện để tranh luận, để cân đo đong đếm về đề tài dâm dục một cách bình quyền và hết nhẽ không? “5 con đĩ ngựa... quá đã... chịu không nổi...” được Ðoàn Thị Thư nhắc đi nhắc lại, chẳng nhẽ chỉ có sứ mệnh khiến mọi người tụt quần như chị suy diễn thôi ư? Ngay cả hành vi tụt quần mà chị cho là xấu xa ấy, với tôi, nó còn đẹp đẽ hơn cả thiên đường khi hai mảnh hồn hiến dâng cùng thăng hoa. Cái hạn chế và cũng là bi kịch của người nghệ sĩ trong chúng ta là còn đủ tỉnh táo để khước từ sức hút thiên đường đó. Qua thơ, tôi tin ở bản lĩnh của cả 5 con “Ngựa trời”. Khi các cô đang đàng hoàng ngồi trên ghế công dân Việt Nam (không phạm pháp), đang say mê theo đuổi và dâng hiến cho lý tưởng nghệ thuật của mình, thì hà cớ gì mà Ðoàn Thị Thư phải gán ghép thân phận nạn nhân và rên la cho họ?

Mà tại sao Ðoàn Thị Thư cứ đòi hỏi mấy người đàn bà nhỏ bé kia phải mang vác sứ mệnh đại nghiệp như cánh mày râu, phải giành lấy diễn đàn để tuyên ngôn tôn chỉ mục đích của nhóm; mà chị tỏ ra rất khó chịu khi họ được các lão gia luận bàn, lăng xê. Những tư duy bao biện, cay nghiệt như một bà mẹ chồng đang rủa xả con dâu tràn đầy trên mặt chữ, không tương xứng chút nào với phong thái của một nhà phê bình và thẩm định văn chương đâu, chị Ðoàn Thị Thư ạ.

Hà Nội 23/2/2006

© 2006 talawas
light
28-02-06, 13:42
Theo nhận xét của mình thì 5 Con Ngựa Trời được may mắn sinh ra và lớn lên trong thời bình, có internet phổ biến thơ của họ đến độc giả trên toàn thế giới. Ngoài những bài thơ tình lãng mạn yêu đương với chữ nghĩa bay bướm bóng bẩy điệu đà họ còn làm một số bài thơ mang tính chất lên án, chọc phá, nghịch ngợm, vui đùa, diễu cợt những trò nhố nhăng xã hội đương thời. Trong lĩnh vực văn chương, những con chữ hoàn toàn bình đẳng, vì thế họ đưa con chữ dung tục đời thường vào thơ cũng chả sao, nhưng nếu "cố gắng" lên gân quá mức cần thiết dễ gây phản ứng ngược.

Mình có tập thơ trong tay, công nhận lão Trịnh Cung thiết kế bìa táo bạo thật. 5 con ngựa trời nằm ngửa mặt, nhắm mắt (chỉ có Khương Hà là mở mắt) xuyên cổ, nối những nàng thơ với nhau bằng những con ku đủ loại, đủ kiểu, đủ kích thước nhưng chúng đều nở phồng, cương cứng.
lão ma
28-02-06, 15:47
Thì ra nhóm "ngựa trời" được ga lăng bởi hai lão gàn gàn DT và TC!
Có lẽ khoảng 50 năm nữa thì loại thơ "oánh enter - ngắt dòng" này sẽ quen dần với độc giả Việt nam ta!