Rỗng - Từ Nữ Triệu Vương

Hồng Hà
06-01-06, 12:49
Ngôn ngữ trong truyện ngắn Rỗng của Từ Nữ Triệu Vương mạnh và mới, bắt được nhịp thở của thời đại dù nhuốm hơi hướm Vệ Tuệ nhưng đọc thú vị hơn Bóng Đè.


Rỗng
Từ Nữ Triệu Vương

"Em như cơn giông
đi qua cánh đồng hà hơi mầm trắng
cúc vàng ủ nắng
Tháng Ba dại khờ"


I. Cơn giông

Em, mắt to ẩm ướt, môi gợi mở, mũi tẹt da vàng, yêu những cơn nhiệt đới, những cơn bão to đổ gẫy cây đường phố, những cơn mưa kỳ lạ, như mưa đá hôm nay. Em tung những ngón tay ra mưa, khuôn mặt dập bầm nếp nghĩ sồng sộc lên vẻ phấn khích. Mái tóc bị trận mưa đá đập tan tác đường lối, làm bết lên cổ lên ngực, nhờn nhợt màu môi màu vú thâm lại tím tái.

Chưa bao giờ em nhìn thấy mưa đá, em đã tắm cả 24 mùa mưa dài dằng dặc, những cơn mưa lăn qua tròn trĩnh, nhưng lần thứ 25 này lại khác, em cù nhích dưới mưa, khúc khích cười trên sân thượng tầng 5 kí túc xá, tất cả những ngôi nhà gần đó đều khuất bóng, hay nói đúng hơn là những ngôi nhà ấy không có chút ánh sáng nào thoát ra khỏi cửa bởi trăm thứ rèm the, nào rèm màu đỏ choé từ cái bàn thờ, nào rèm phơn phớt hồng của phòng ngủ, màu nhàn nhạt xanh của phòng khách, chúng nhiều đến nỗi lẫn vào nhau, dồn dập vào nhau, nhún nhảy như loài voi bước.

Em xổ tung chiếc váy ngủ xuống chân, uốn éo theo điệu nhảy cô nàng Madonna trong Clip La is Bonita, chà, mưa thế này mới đã chứ, mưa lạnh toát phóng xối xả lên người như trận ném sỏi rồi từ từ tan dài trên cơ thể em với sức toả hầm hập ở nhiệt độ 37 có dư, vẫn vũ điệu giữa em và mưa, em đưa cao cánh tay làm điệu bộ truy hoan với trời, rít lên những tràng cười làm mấy nhà hàng xóm phải kéo rèm ngó nhìn liên láo, cau mày thầm rủa: "Lũ vô tích sự, văn với chả chương".

Em sốt, sau trận sốt giần giật kéo dai dẳng cả tuần kễ, khi tỉnh lại, em xơ xác như chiếc lá ép lấy mảnh xương của những cô cậu học trò lãng mạn, mắt em tối sâu vô cảm, nụ cười dính nhâm nhấp khó khăn lắm với thấy được hàm răng têtaxilin tuổi thơ.

Em dựa đầu vào góc tường nhìn đám tranh công nghệ hàng chợ không cảm xúc, nghe vài đĩa Tuấn Ngọc trôi tuột từ tai này sang tai khác. Chị chủ quán Mắt Xanh bán café vỗ vai hỏi:

- Mệt thế hử?

Em ngước đôi mắt lờ đờ dòng kênh mương mùa chiêm lũ lên nhìn, cố nhếch mép, thổi hơi qua hàm răng, buột một từ:

- Mệt!

Mắt Xanh không để ý, vô tư nói, bất cần em có quan tâm hay không:

- Tuần trước Cong Cớn bạn em vào đây, vẫn cặp kè đú đởn với mấy thằng mặt búng ngô sữa bên Kiến Trúc.

Cong Cớn xinh đẹp, nhỏ nhắn, tóc vàng, viết kịch bản truyền hình nghiệp dư, mải chơi, yêu đương toàn bọn nhóp nhép, tóc tai bọn nhóp nhép ấy bù xù có, dài ngoằng có, đen có, nâu có, đỏ có, mà cả đen đỏ nâu chộn lộn cũng có, quần áo chúng te tua xơ mướp gật gà với Rock, đến cả con LuLu Nhật lai ta của Mắt Xanh cũng vãi tè khi đám nhóp nhép ấy ột ạt tiếng tây ta kéo vào quán.

Mắt Xanh vẫn kể, em mặc kệ cơn hào hứng của chị ta, em sờ tay vào bao quần chạm gói Manboro và chiếc bật Zep, em lôi ra theo thói quen, chầm chậm rút điếu thuốc, chầm chậm quẹt lửa, chầm chậm rít một hơi dài nông toẹt, phì khói lên trần quán, nơi có mấy sợi tơ giăng qua vội vã của loài nhện cái, em dí điếu thuốc vào bụng nó, con nhện lập rập chạy, em ngướn cổ lên cười, kéo theo một tràng ho rũ rượi, tóc em xập xoè khuôn mặt, tròng mắt đỏ hoe, em uống lại chút nước lọc, rút tiền trả.

Mắt Xanh kết thúc bài diễn văn bằng cái "ớ" tiếp luôn câu "Về sớm thế! Đã đóng cửa đâu, ừ thì về, mai ra nhé, em ốm quá đấy".

Em long dong cái dáng xác rắn của mình ra đường, em thèm vào Net, thèm mở email, thèm biết anh viết thư cho em, thèm biết anh nghĩ gì, thèm biết anh có yêu em cho dù anh chỉ gửi chữ ""yeu"" con chữ xếp đặt không dấu má, con chữ khô khốc bởi công nghệ vi tính, em vẫn cảm nhận ngon lành, vẫn khóc rào lên như mưa mùa hạ mà sung sướng, vẫn chênh chao bay lơ lửng như cô gái đồng quê nhận thư tình của lính thời tiền chiến xưa, mà xưa quái gì, chiến tranh mới xa ba mươi năm, ba mươi năm hoà bình, ba mươi năm người ta đấu đá, ba mươi năm người ta dằn vặt nhau, ba mươi năm người ta thù hằn.

Sự mong muốn trỗi dậy trong em, kéo riết em chạy băng qua con nắng tháng năm dai dẳng, con nắng đổ tràn ngóc ngách phố nhỏ Hà Thành sau đêm mưa, Net nồng mùi, thứ mùi của máy lạnh, café, thuốc lá, thứ chộn lộn những trang Web Sex, những lối thủ dâm của đám trẻ tanh nước bọt.

Em ngột ngạt không chịu nổi, em đứng dậy vẫy Taxi lên con phố Tô Ngọc Vân, một trung tâm nhậu nhẹt của dân thượng lưu ham không gian làng quê vùng đồng bằng, ham cảm giác nghèo nàn nhà sàn của miền Tộc, em lôi chiếc Sony T610 cũ nát bởi trên mười lần bị đập văng xuống đất, em thèm bấm cho mười số quen thuộc, trong mười số quen thuộc có số của anh. Em không dám. Em nhét máy lại túi, em lại lôi ra, ngắm nghía mười tấm ảnh của anh chụp trong máy, đọc mười tin nhắn của anh, em thẫn thờ ném phịch chiếc di động lên bàn, tu mười chai beer Heineken đã trộn với mười lát chanh muối vào họng.

Em nhớ cách bật nắp chai của anh, em nhớ cách anh thấm từng lát chanh vào dĩa muối, em nhớ cách anh nhét chúng vào miệng chai, em nhớ cách anh đưa beer lên miệng nhấm nháp. Em không nhấm nháp, em đưa chúng lên dốc ngược, tu ừng ực như tiết trâu hộc, hai dòng nước mắt trườn trên má, em quẹt ngang, em cười, em cười nhạt như nước luộc mầm đá, em có quá nhiều mối tình để buồn, để đau, để khóc và để quên. Anh cũng là một trong những mối tình đó, em biết anh cũng theo chu kì tình cảm ấy, anh sẽ ra đi, và em sẽ không nhớ ra ánh mắt anh, nụ cười anh, bờ môi anh, giọng nói anh như bây giờ. Em sẽ đẩy khuôn mặt anh qua vai, truy hoan hình bóng người đàn ông khác trong giấc mộng ngay tắp lị. Nhưng điều cốt yếu hiện giờ là em yêu, em yêu anh thế mới dại. Anh đã có vợ, kết hôn vì tình yêu, anh có một cô con gái xinh đẹp, anh yêu và chiều con gái, anh có những cô bạn đồng nghiệp váy ngắn chân dài, sẵn lòng cho anh luồn tay qua thứ vải ren lót bên trong sục sạo, tất cả những điều đó em không quan tâm, em chỉ bật khóc khi anh nói: "Anh có bạn gái rồi". Em đã chếnh choáng sau câu nói bằng một chai Nếp Mới hàng nhái và một cuộn giấy vệ sinh An An cho việc lau nước mắt. Cong Cớn bạn em, chung lớp, chung kí túc xá, đã sứt xát khắp người ép em nằm ngủ yên trên giường, Cong Cớn không cho em đập nốt bộ sưu tập gốm sứ mua bằng những đồng nhuận bút làm thơ thất tình trong ba năm. Sau câu nói đêm ấy của anh, em thức dậy vào trưa hôm sau, em làm nốt việc dang dở của ngày hôm qua, em đập nốt bộ sưu tập gốm sứ, đốt nốt bộ nhật kí, xé nốt bộ ảnh chụp anh, em đi siêu thị, ôm về chục bao thuốc Manboro, chục bao diêm dễ đến đốt cháy cả khu kí túc xá, chục chai Vodka hàng Việt Nam chất lượng cao tiêu chuẩn ISO quốc tế bảo đảm không nhái đủ ngâm một con khỉ con. Chỉ có hàng Vodka Việt Nam chất lượng cao dán mác ISO em với dùng, em sợ các cơn say nhức nhối đầu óc, nhức nhối tim gan của mấy thứ rượu Lúa Nếp hàng nhái. Em rinh rích cười bộ sưu tập mới, em khoái trá khi nghĩ rằng anh sẽ đưa tay lên ngực trái mà ôm con tim nhạy cảm, con tim rách tươm như váy đụp của Thị Nở mà đau đớn khi thấy em hành hạ thân xác vì anh, anh sẽ nghẹn ngào nhìn ảnh Đức Mẹ cầu nguyện xin tha lỗi cho sự ngốc nghếch dại khờ của em, em sung sướng trong viễn cảnh huyễn hoặc của mình, em đắc thắng, bĩu môi lặp lại câu nói của anh: "Tháng ba qua rồi, em gái làm thơ về tháng Ba làm gì nữa" giọng em dài hàng km giễu cợt, em xé bao thuốc lá, vừa dằn dỗi lên từng từ: "Quên đi nhé, anh sẽ yêu em, chẳng có em gái quái quỷ gì ở đây hết", em biến căn phòng 15m2 của em thành lư hương sặc khói thuốc Man, Cong Cớn vừa mở cửa, ho sặc sụa lao sục ra đầu hồi hành lang bấm chuông báo động. 33 khuôn mặt trong kí túc xá thò đầu ra khỏi phòng nhốn nháo hỏi có chuyện gì, hay A-hoàn chủ nhiệm lớp lại bắt họp đột xuất, suốt ngày họp hành không chán sao, cái bệnh họp là cái bệnh muôn thuở, bệnh di truyền từ khi phôi thai, họp gia đình, họp lớp, họp tổ dân phố, họp phường, họp cơ quan, nên đừng có gắt lên vì sao lắm họp với chả hành.

Tiếng chuông kéo bác bảo vệ đang ngon giấc trưa, nồng nỗng chiếc quần đùi mỏng tang hình sương khói trong thơ Hàn chạy lên gắt:

- Chúng mày lại làm chuyện gì đấy hả? Trưa phải cho người ta ngủ với chứ, một lũ văn chương dở hơi chúng mày.
Hồng Hà
06-01-06, 12:53
27-Em nữ sĩ quay ra nhoẻn cười với bác, í ới đọc thơ tình tán tỉnh, một nữ sĩ nói to: "Đố con nào kéo được anh bảo vệ vào phòng đóng cửa lại mà anh không khóc thét lên sau khi đẩy anh ta ra khỏi phòng". Một tràng cười rúc lên như đám tàu hoả vào ga. Còn 7 anh chàng văn sĩ dặt dẹo vái vọng ra ngoài hành lang góp chuyện : "Trưa nắng cực, làm việc mất nhân nghĩa như thế thì cứ phải là xót xa". Thêm một tràng còi hú tiếp. Một nữ thi sĩ chuyên vật vã những câu thơ ẩn ức nguýt đôi mắt dao cau, dẩu cái mỏ nhỡn son lên: "Gớm! Chả sướng phát rồ", rồi ngúng nguẩy chiếc váy ngủ vào phòng, sập cánh cửa, om mình trong bốn bức tường nhang miếu trinh nguyên ấy. Tiếng chuông rơi vào tõm vào hư không của trưa hè, bỏ mặc 27-Em/7 ấy lại cho trưa mềm êm ả. Cong Cớn bây giờ quay lại, ngửi ra hơi thuốc lá pha nồng rượu gắt toáng: "Mày cứ đốt cháy mình bằng những thứ ấy à? Mày sẽ chết để chứng minh mình là con nghiện, chứ chẳng chứng minh được tình yêu đếch nào đâu". Em lặng lẽ đưa chai Vodka hàng Việt Nam chất lượng cao đạt tiêu chuẩn ISO quốc tế bảo đảm không nhái lên miệng chọp chẹp một ngụm, hất ánh mắt ma quái nhợt nhạt nâu vàng mời gọi.

- Không! Tao chẳng tội quái gì tiêu hoá những thứ này, cho dù tao có thất tình cả ngàn lần đi nữa thì đâu có hết đàn ông đâu, Việt Nam có trên 80 triệu dân, thế giới có trên 6 tỉ dân, mày dại dột lắm.

Em thổi hơi thuốc vào mặt đứa bạn cười khúc khích như đứa trẻ con chơi trò thổi bong bóng xà phòng óng ánh sắc màu.

Cong Cớn vẫn diễn thuyết:

- Mày nghe này, thơ mày tặng gã Tháng Ba in rồi đấy.

Thơ em viết tặng anh, thơ đã lên trang, anh đã đọc, anh đã không email, anh đã không nhắn tin, anh đã không gọi điện. Anh im lặng trước tình cảm của em.

- Mày cứ mãi là cơn giông khan qua những sa mạc hoang trụi mà không thấy chán sao? Mày cứ đốt cháy mình như thứ diêm rẻ tiền ấy, rồi đến ngày mày chẳng còn que diêm nào đốt cho mày nữa đâu. Bỏ qua đi. Mấy anh bên truyền hình giục kịch bản đấy, viết đi, sống đi, mẹ kiếp, mày định chết thế này à?

Em ngước nhìn Cong Cớn, bất cần, bỡn cợt, thách thức.

- Bốp!

Cái tát in vào má em rát bỏng, điếu thuốc văng khỏi miệng, chai rượu đổ lềnh trên bàn rò rò chảy xuống nền gạch hoa nhuốm màu ố, vàng vọt. Mắt em quay tít như dics nhạc Rock đã play, em khàn giọng:

- Cút!

Cong Cớn đổ vật lên giường khóc rậm rựt, khóc ào như mưa, nước mắt nước mũi nhễ nhại với son phấn quệt ngang dọc như trường phái tranh siêu thực.


Em

tâm địa digan

đẩy qua vai khuôn mặt người đàn ông ảo nét

truy hoan anh trong giấc muộn

Vờ đau

vờ khóc những hình hài không đầu không cuối

viết câu thơ dở dang để cười

Sau lần ấy, em rơi vào im lặng, sự im lặng triền miên khiến 27-Em nữ sĩ trên 7 văn sĩ trong lớp ngỡ em mắc bệnh trầm cảm. Câu đùa cợt của gã văn sĩ lùn nhất lớp phả vào gáy em: "Con chim hoạ mi đã thôi cất tiếng hót, nó lao mình vào một bụi gai", câu tiếp theo của gã văn sĩ đa nghi có dáng vẻ triết gia: "Chắc nàng đang bận phôi thai tiếng hót cuối cùng để đời". Cả mớ bùng nhùng 27-Em/7 ấy hềnh hệch cười ram ráp, em mơ màng nhìn những chùm hoa cau non vàng phả hương thơm ngát tràn qua sáu tư ô gạch khuôn viên giảng đường. Tâm hồn em loãng ra trong sáu tư viên gạch ấy bất ngờ chạm phải sự nồng nỗng của bác bảo vệ, nó bật lại hiện thực tanh tách, nhếch một phần mười cái cười vu vơ, em nhớ đến câu thơ Xuân Diệu gửi nỗi buồn không hiểu vì đâu.

Chiều!

Em ngồi rù một chỗ, cố đóng băng những cảm xúc khi đọc thơ tặng anh trên trang báo, tiếng di động rù rù rích rích lên như loài dế đực trong túi quần, em ok, bên kia là Cong Cớn, giọng nhão nhoẹt bởi thứ nước nước mắt cá sấu pha trộn loại cồn 45 độ, chẳng biết nó có dùng Vodka hàng Việt Nam chất lượng cao đạt tiêu chuẩn ISO quốc tế không, em lo lắng cho những cơn đau đầu của nó chợt nhớ đến những cơn đau đầu của mình, nó ề à kể cho em nghe về nỗi buồn chia tay mùa hạ với Kiến Trúc, thằng Kiến Trúc đi Canada, sang đó hẳn, thằng Kiến Trúc nếu có về nước, nó sẽ sợ thức ăn ở Hà Nội, nó sẽ sợ đồ uống ở Hà Nội, nó sẽ sợ không khí bụi bặm ở Hà Nội, nó sẽ sợ cả những nụ hôn của các cô gái Hà Nội bị ô uế vi trùng, nó sẽ trở lại Canada, lấy vợ Canada, đẻ con ở Canada. Cong Cớn thở dài, miệng rú lên ngân nga:

- Một lũ nghệ sĩ bất hạnh

- Ừ! Bất hạnh

- Tối nay nhậu đi, tao chết mất - Giọng Cong Cớn méo mó.

Em thầm nghĩ: "Ừ thì tình yêu, ừ thì bất hạnh, dù tình yêu hay nỗi bất hạnh nó có còm cõi như chiếc lá khô, nó có to lớn như mấy cái tượng đài, thì cứ việc đau khổ vật vã, nhưng đừng có dại dột mà chết".

Em không mở email, em không biết anh có gửi email cho em không, em không biết anh có viết gì cho em không, em không biết anh có nói yêu em không, em không biết thời gian vừa qua anh sống thế nào, anh có ngủ với vợ, anh có nằm cạnh con gái, anh có sắp xếp lịch đưa bạn gái đi chơi, nhưng em yên tâm vì tất cả những điều ấy, những công việc ấy anh làm rất chuẩn xác, chuẩn xác hơn những suy nghĩ của em, chuẩn xác hơn những cảm xúc của em, chuẩn xác hơn những nhịp đập tim của em khi ở gần hay ở xa anh.


2h đêm!

Thời tiết hừng hực, em chỉ muốn sấn sổ vào sáu cái phòng tắm của kí túc xá, sáu phòng tắm đều đóng cửa, đều òm õm, dều xèo xèo tiếng nước xối, em lẩm bẩm căm thù thói giăng hoa đĩ thoã về đêm của giống văn chương quê kiểng chẳng hề khuê các chút nào, giống văn chương cứ như đứa con gái nhà quê vừa mới lớn, đi tát nước đồng về muộn, xoành xoạch kéo quần áo trước giếng làng mà thoả thuê trần truồng những gầu nước mát lạnh tê tê. Em chui người trong chiếc váy mỏng tang, lẹp xẹp đôi dép nhựa ra hành lang, trăng sao chạy đâu ráo, chỉ toàn muỗi vo ve, trăng thanh gió mát thơ mộng đã đành, đằng này... Em lôi di động ra nhắn cái tin mướt mát: "Co the em đang tan dan nhu tang nuoc da trong can phong 34 đo, em them mot phong tam mat lanh chi co hai đua minh trong lot Adam va Eva, minh yeu nhau nhanh len, em khat them anh". Em save lại gửi cho chục số di động quen thuộc, trong chục số quen thuộc ấy có số của anh, gần chục tin nhắn gửi về đều mướt mát nhưng số của anh lặng câm, em reply cho anh chục lần, anh vẫn câm lặng, chắc giờ này anh đang ngủ bên vợ, anh đang nằm bên con, anh đang mơ giấc hoang hoải cùng cô bạn gái, em thương vợ anh bị phản bội tâm hồn mà không biết, em thương con anh bị sớt chia tình cảm mà không hay, em hậm hực bạn gái anh, dè bỉu cô ta không thể ngờ rằng em với thật sự tồn tại trong tim anh, còn cô ta chỉ là cốc beer trong cơn khát, là đôi bít tất đi cả ngày nắng. Em bỗng khóc oà thương phận em, em ngột ngạt bởi ý nghĩ cuồng loạn, ngột ngạt bởi cảm xúc tắc tị. Về phòng, em bật màn hình máy tính, gõ những lời thoại kịch bản truyền hình rẻ rúng rất sến quay quanh motive nhân vật nam lên đường ra mặt trận, nhân vật nữ quyết định hiến thân cho anh ta, sự quần thảo của đôi trai gái diễn ra trên bờ đê, vậy là nhờ ra chiến trận, anh con trai có thể xơi tái con bé không hề mất công sức dụ dỗ, không hề mất công sức mời đi nhà hàng này nhà hàng kia, không hề mất công sức thuê khách sạn ba sao hay khách sạn năm sao cho phù hợp với đêm phá trinh, chỉ cần bờ đê là đủ, là thích chán rồi, kịch bản kỉ niệm ngày chiến thắng vĩ đại, vĩ đại đến mức chiến tranh trôi qua ba mươi năm rồi mà văn học Việt nhắc đi nhắc lại không chán, nên văn học Việt cứ cùn rỉ cùn rì, chiến thắng vĩ đại đến mức phim ảnh Việt chiếu đi chiếu lại không chán, nên phim ảnh Việt cứ đùng đoàng những quả pháo xịt, em đưa chai Vodka hàng Việt nam chất lượng cao tiêu chuẩn ISO quốc tế rót lấy một chén tu ực một miếng, sả người lên giường chậm chậm đi vào giấc ngủ.
Hồng Hà
06-01-06, 12:56
II. Lãng mạn

Sáng!

Em nhận được tin nhắn của anh mang nội dung: "Em nhan tin nham vao may anh roi, chac em gai lai say. Anh khong thay em gui gi moi cho bao, co bai tho nao hay chua gui cho anh trai doc nhe!". Em đọc xong tin nhắn lia cái gối bông xuống giường bặm chặt môi, kìm thứ nước mặn xoét ở tuyến lệ kia lại, em thở hắt ra mệt mỏi gượng cười, em gọi điện cho Lãng Mạn_Sếp của anh, đầu dây bên kia là giọng gã đàn ông khàn, mỏng tang nhớp nháp đang hưng phấn đến tội nghiệp:

- Anh không tin em gọi điện cho anh.

- Tin đi vì em đang rất thèm anh - Em diễn kịch.

- Mình gặp nhau nhé, anh chờ em ở quán Julian, anh sẽ họp một nhóm vui vẻ chào mừng em.

- Vâng, người đàn ông của em ạ.

Em nằm im nghĩ đến anh, anh sẽ chết nấc khi biết tin em là bạn gái của Lãng Mạn, anh sẽ nghĩ gì khi thấy em ngả ngớn hôn lên cái mồm chua chua bởi tuổi già của gã, anh sẽ nghĩ gì khi gã bật tung nút áo nịt ngực của em vùng vẫy đôi bàn tay múp míp, nhờn nhợt trắng pha lấm tấm đồi mồi lên khuôn ngực thanh tân đáng ra anh sở hữu, anh sẽ nghĩ gì khi em nhả khói thuốc lá vào miệng gã một cách điêu luyện, khi em phun những tia rượu John qua hàm răng trắng muốt chỉ có ba cái số tám sâu hoét, bửa vữa của gã là răng thật, anh sẽ nghĩ gì, nghĩ gì, nghĩ gì.

Trời sớm nắng, em tua chậm chạp những đường kẻ mi mày mầu nâu, những bông phấn màu hồng lên má, những nhũ son bong màu cam lên môi, hoàn chỉnh khuôn mặt vốn dĩ Điêu Thuyền của mình, em lườm nguýt toà thiên nhiên trong gương, huýt sáo một điệu nhạc anh thích, rồ ga phóng ra khỏi kí túc xá trước 27 - Em đôi mắt ghen tị ngầm và 7 đôi mắt thèm thuồng ướt sũng chất nhầy nhụa dâm dật.

Tối!

Em về trong cơn say nồng, kéo di dộng gọi Cong Cớn, Cong Cớn mải mê chạy theo cơn đau khổ vì tình đầy thác loạn, nhưng vẫn sang phòng em ngả ngớn bằng chiếc quần ngắn ren đen khêu gợi, hất mái tóc loè xoè hỏi:

- Đâu về?

- Nhậu, hát, ngủ.

- Với ai?

- Không là anh.

- Xuỳ, vất mẹ anh ta đi, mày đừng có tự biến mình thành call girl vì anh ta đấy.

- Tất nhiên nhưng Lãng Mạn rất tôn thờ tao, tao trẻ đẹp đầy sức sống đầy sự gợi cảm.

- Sực mùi libido rồi.

- Ừ, cái cảm giác lưỡi gã mơn man con mèo nhỏ của tao, mút mát như trẻ ăn kem thấy mà thương hại.

- Mày ngã lòng.

- Ồ, chỉ là trò chơi thôi.

- Trả thù cũng vui nhưng anh ta sẽ a-kay, nỗi a-kay của kẻ yếm thế, của con hổ đực mất con hổ cái - Cong Cớn thở dài, tiếp - Mày còn thuốc không, tao điếu, hút đỡ buồn. Mà lạ nhỉ, tại sao mày toàn lao vào lũ có vợ để đú đởn, sao mày không yêu tụi trẻ, cũng thú vị lắm chứ.

- Xời, để tao làm mẹ trẻ của tụi nó à, chán chết, tâm hồn tao cần những người đàn ông từng trải lấp đầy để không còn lỗ hổng, không trống rỗng, tẻ nhạt.

- Lại mớ lý thuyết sặc mùi nước tiểu.
Hồng Hà
06-01-06, 12:57
Đêm!

Em im lặng trong sự lặng im của anh, em lao vào các cuộc nhậu triền miên và chăn đệm ẩm ướt với Lãng Mạn, đôi khi em sực tỉnh giữa giấc bên Lãng Mạn, ngồi ngắm nét nằm co quắp trong ánh đèn mờ hắt hồng thẫm, em sượt tiếng thở dài, em nghĩ đến anh, giá Lãng Mạn là anh, em uể oải ngồi dậy đi vào phòng tắm trong tiếng gáy pho pho bởi rượu tây của Lãng Mạn, của nỗi bất lực hằm hè nơi cổ họng gã phát tiết ra, em soi mình trong gương, ngắm nghía cơ thể tươi rói như súc thịt cừu mà căm thù anh, em đắm mình vào bồn tắm chất đầy sữa dê tươi của hãng Dove dùng cho mọi loại da để thư giãn, bất chợt em kéo chiếc vòi hoa sen lại gần, vặn nước, vòi phun bắn ra những tia nước nhỏ dai dẳng, dứt khoát, em chầm chậm chĩa những tia nước ấm ấp vào giữa hai đùi non, ngột ngạt nơi lồng ngực, em nuốt khan, cổ họng khô rát, em đẩy vòi sen nhích qua nhích lại, những dòng nước mơn man, những dòng nước ấm áp, những dòng nước ve vãn đĩ thoã, em nhắm mắt lại tưởng tượng khuôn mặt anh, anh nhẹ nhàng mơn trớn, nhẹ nhàng và dứt khoát, nhẹ nhàng đi sâu, thật sâu.

Cửa phòng tắm xịch mở, em giật mình đánh rơi chiếc vòi sen, Lãng Mạn giương đôi mắt gằn tia đỏ hau háu nhìn, nuốt nước bọt:

- Cho tắm với.

Gã sả luôn cơ thể lên em, cắn xé ngấu nghiến em đến bầm vập, chà sát hai bàn tay thô bạo vào đám nhiễu nhung không thương tiếc, em đẩy gã ra quấn nhanh chiếc khăn tắm, gã lạc giọng chưng hửng:

- Em đi đâu?

- Em về - Em lạnh lùng trả lời.

Em mặc nhanh quần áo nước mắt giàn trên má, Lãng Mạn nhìn thấy.

- Em khóc?

Em im lặng bước ra cửa.

- Em đi hẳn sao?

Em quay lại nhìn khuôn mặt của gã đang nhăn nhúm khổ sở đầy hối lỗi, đầy bất an, dịu giọng:

- Em xin lỗi.

Em bước ra ngoài, trời mưa, không phải là cơn mưa đá mà sao buốt rát, em nấc lên từng chuỗi tủi hờn, em làm những điều này để làm gì, em đang là ai, em chầm chậm trôi dần vào đêm, vào mưa, vào những ánh đèn vàng khả ố cuồng dâm. Đêm hay là em chầm chậm trôi đi.


III. Doanh nghiệp

Em bỏ đi, em chạy trốn anh, chạy trốn con đường nơi anh qua, chạy trốn thành phố ấp ủ anh, chạy trốn lên chuyến tàu Bắc - Nam kéo em nhễ nhại 32 tiếng, em ú ớ giữa Sài Gòn nô náo nhộn nhạo, em ngơ ngác mệt mỏi, ngơ ngác trống rỗng, ngơ ngác vô cảm trong một quán cà phê phương Nam. Doanh Nghiệp đến, nụ cười ủ nắng, duyên dáng lịch sự kiểu sở khanh, em chú ý đến nụ cười mang nắng phương Nam của gã có thêm hàng ria con kiến chạy gần bờ môi gợi dục giống anh, gã đưa ánh mắt vẻ chân thành, thả lời mềm óng:

- Anh giúp em được chứ?

Em gật đầu không suy nghĩ, em còn đang mải nhìn hàng ria của gã, em còn đang mải nghĩ đến hàng ria của anh, anh đang ở Hà Nội, anh đang ở con đường ấy, ở trong ngôi nhà ấy, trong mỗi buổi sớm mai ấy, anh có chịu tỉa tót những sợi ria con kiến một cách công phu và tài tử như Doanh Nghiệp không. Anh không. Những sợi ria trên mép anh đã lốm đốm màu bạc. Em đi theo gã, gã đưa em lên taxi, taxi Sài Gòn dơ dáy hơn taxi Hà Nội, lái xe taxi Sài Gòn nói giọng khó nghe hơn lái xe taxi Hà Nội, em đến khách sạn, Doanh Nghiệp ở sát phòng em, Doanh Nghiệp là Việt kiều Đài Loan, là tổng giám đốc tập đoàn SuMi, chức tổng giám đốc có căng thẳng hơn chức phó tổng của anh không. Không. Doanh Nghiệp đi chơi với em vào những ngày lễ, những ngày lễ anh bỏ em để làm việc, một ngày anh làm việc 14 giờ, anh làm việc quên ăn, anh làm việc quên hút thuốc, quên thời gian, anh làm việc như trả nợ. Em buồn, em buồn vì Doanh Nghiệp không có bốn nụ cười như anh, nụ cười trẻ thơ, nụ cười gượng gạo, nụ cười giao tiếp, nụ cười Cacnava. Doanh Nghiệp không có. Doanh Nghiệp nhủ em nên nghỉ ngơi, gã muốn mời em đi ăn ở nhà hàng Trung Quốc, món ăn Trung Quốc có phải là món ăn tình yêu không, em thích món ăn Đức, món ăn Đức mà anh hay đưa em đi ăn, với em món ăn Đức mới là món ăn tình yêu. Doanh Nghiệp hiền lành, Doanh Nghiệp lịch sự, Doanh Nghiệp duyên dáng, Doanh Nghiệp hào hiệp, Doanh Nghiệp rất đàn ông, hay tất cả chỉ tỏ vẻ, vì Doanh Nghiệp muốn đè lên em, sao những người đàn ông khác đều muốn đè lên em trong căn phòng lạnh với nệm mềm gối thơm, còn anh thì không, hay anh bất lực, hay anh vô cảm. Không. Anh có vợ, anh kết hôn có tình yêu, anh có một cô con gái xinh đẹp, anh có bạn gái rồi. Em không thay sim di động mới, tài khoản ứ thừa, em nhớ chục số di động trong đó có số của anh, em nhớ chục email trong đó có email của anh, anh lặng im em phải im lặng, cả hai ta như hai con hổ nằm rình nhau, nhưng chỉ khác rằng, những con hổ đực khác đói em, em đói anh, anh đói con hổ cái khác em, Doanh Nghiệp chỉ cho em những khoảng khắc tím lịm hoàng hôn, Doanh Nghiệp chỉ những nơi lãng mạn ngờm ngợp hương hoa cỏ trong tiếng nhạc du dương, Doanh Nghệp ru ngủ em bằng chất giọng mềm óng những tình khúc không tên, em lên cơn khát, em khát gã như người đi qua sa mạc khát một miếng nước, cho dù là nước biển, em lùng sục trong khuôn ngực gã tìm hơi thở của anh, em chà miết bờ môi gã tìm nụ cười Cacnava của anh, em gặm nhấm cơ thể gã kiếm một nhúm ảo ảnh, vô vọng ảo não, em chà đạp gã, hắt hủi gã, gã từ ngạc nhiên sang hưng phấn tụt xuống tủi hờn, gã ngồi khóc như một đứa trẻ làm mất con thú bông yêu quý, giọng gã ẩm ướt, giọng gã nhão, giọng gã nỉ non, gã im lặng, sau thời gian im lặng ấy gã xách em dậy, tặng hai cái tát, gã lịch sự xin lỗi, gã rối rít hôn tràn khuôn mặt em, gã sửa chiếc váy tử tế lại cho em, dắt em vào đêm, đêm Sài Gòn man mác, Sài Gòn mờ sương, Sài Gòn chật những cột đèn vàng dâm dật bên cạnh vài ba cô gái bán hoa mặt bì phấn sáp, những cô gái trèo kéo khách sâu vào đêm, em chèo kéo nỗi cô đơn, trống rỗng bã bời với đêm. Doanh Nghiệp loãng. Đêm trôi. Em trôi.
Hồng Hà
06-01-06, 12:59
IV. Kết

"Em dang o dau, ve di, anh nho em". Dòng tin nhắn này cùng nụ cười trẻ thơ của anh hiện trên di động. Em đặt vé máy bay chuyến thành phố Hồ Chí Minh - Hà Nội nhanh nhất.

Doanh Nghiệp thức giấc ngỡ ngàng nhìn em đang soạn đồ.

- Em phải xa anh thôi.

- Điều gì khiến em làm vậy?

- Tháng Ba.

- Nhưng tháng ba đã qua lâu rồi.

- Ừ nhỉ, giờ là tháng năm rồi còn gì, nhưng trái tim em vẫn đang mùa hoa gạo rực ối tháng ba - Em trả lời, khẽ hát giai điệu anh thích, Doanh Nghiệp châm điếu thuốc rít hơi dài, trầm ngâm.

- Chúng ta sẽ gặp lại nhau chứ?

- Em không biết, cũng có thể gặp, cũng có thể chúng ta chỉ đi với nhau một đoạn đường như vậy là đủ.

- Anh hiểu, em yêu Tháng Ba.

Từ sân bay em lao thẳng đến điểm hẹn, anh đón em bằng nụ cười thứ nhất, nụ cười trẻ thơ, anh đón em bằng ánh mắt hoa cúc đại đoá, anh đón em bằng những câu chuyện vui. Nhưng anh không đón em bằng ba chữ: Anh yêu em.

- Em vẫn là cơn giông chợt đến chợt đi.

- Vâng, nhưng cơn giông chỉ có vào tháng ba.

- Tháng ba qua rồi em nhắc đến tháng ba làm gì nữa.

- Vậy anh nhắn em về là sao?

- Chạy trốn như vậy đủ rồi, là em gái, em nên ở bên anh.

- Rồi anh vẫn nằm cạnh vợ, dành thời gian chơi với con, hẹn hò đưa bạn gái đi chơi, chỉ uống cà phê với em khi buồn.

- Ừ, cuộc sống là vậy, anh không muốn thay đổi.

- Tẻ nhạt quá, nó như nước lọc đựng trong chiếc ly quý dùng cho kẻ không khát.

- Anh đã sống bằng hai lần tuổi em như vậy, anh đã quen, anh không muốn thay đổi.

Em trộn những cốc café trên bàn với đá, với đường, với sữa, với thuốc lá, với diêm đổ tràn lên chiếc khăn trải bàn trắng muốt, nhìn thẳng mắt anh rành rọt:

- Dù là sống thêm mười lần em vẫn muốn mình sống đa vị đa sắc, em không muốn sống rỗng, tẻ nhạt.

Em bỏ đi trong cái nóng bức của tháng 5, cái nắng rực lửa màu hoa phượng, cái nóng khản rát tiếng ve, cái nóng nung đỏ nhức nhối của hoa gạo trong tâm thức. Phía sau em là anh một khoảng trống. Rỗng. Xa vời.

@evan
Hồng Hà
06-01-06, 13:22
Từ Nữ Triệu Vương
Sinh năm 1980
Cử nhân Báo chí
Là học viên trường Viết văn Nguyễn Du
Hiện sinh sống tại Hà Nội
Sất
06-01-06, 18:46
Thấy em này chữ tung tóe trên Evan, có vẻ đang nổi nhân vật mới trong làng báo. bạn dùng nhạy cảm thời đại viết báo thì rất tốt. Tuy nhiên so với Diệu thì cộc. Lúc nào có bạn nào ở TL khen viết có vẻ giống Sất nôn tung tóe ở TL thì văn mới khá hơn mà bì với bạn Diệu được. Nếu tìm chị Phỏng vấn chị chỉ cho vài chiêu mà luyện văn.
Hồng Hà
06-01-06, 20:00
Rỗng là truyện ngắn đầu tiên và duy nhất - đến thời điểm này - của TNTV mà tớ đọc được. Tớ ngửi có giọng văn và chất văn riêng, có mùi của thành phố, (có vẻ) trút bỏ được mặc cảm của cha ông, dù truyện chưa sâu sắc hay sắc sảo gì, nhưng thế là zui dồi.

Tớ chẳng quan tâm lắm về những bài báo, cũng phải cho người ta có cái nghề để nuôi thân họ chứ, chỉ sợ mấy nàng nhà văn nhà thơ tốt nghiệp ngành báo chí là ưa đăng ảnh và trả lời phỏng vấn hơn là viết văn, mần thơ. Phan Huyền Thư, Vi Thùy Linh...
Nẫu
06-01-06, 21:13
Sau một trận say bằng vodka hàng hiệu không cần tem ISO anh đé.o học đé.o đọc được bài mới ngồi tẩn mẩn đọc hết cái rỗng tọet ‎ gì đó mà em Hà bốt.
Túm nại thi cái mô típ là mê một thằng không mê mình, sẵn dàng dạng háng cho nó dù nó đã có vợ, rồi dùng trym thằng khác thủ dâm. Hơ hơ, trò này không có gì mới, lội dung nhạt tọet. Còn những gì là ngôn từ thủ pháp chỉ là tiểu xảo.
Đang nghĩ, viết tiếp thì em này dụ được anh Tháng Ba lên giường, rồi vẫn chưa thỏa mãn, đòi cưới đòi xin, rồi làm anh phát dở hơi rồi anh chạy. Hoặc là sau khi dụ được anh ấy lên giường rồi vẫn bỏ đi dạng háng với thằng khác tìm sự mới mẻ, và chinh phục.
Rồi đến một ngày em tìm về một phương để lấy chồng. Em tìm được giai TL hào hoa dâm đãng, với tài nghệ thổi kèn phi ngựa của em mới cả tài rượu thuốc của em, chắc em dụ được tầm cỡ hải đăng PG hay là congioi, ‎ nhỉ?
Kết thúc thế là có hậu, vui hơn không?
IronWill
06-01-06, 23:26
Đọc xong truyện này, câu hỏi to nhất đọng lại trong em, em mạn phép đem ra hỏi các bác, là cuộc sống ký túc nó có như thế thật ko? (cái này hơi lạc đề nhưng đúng là em thắc mắc vì em ko biết). Bây giờ giả là thực, thì em cũng hơi choáng, mà giả là giả, thì hóa ra truyện đọc lại thành gân cốt, các bác nhỉ.

DHD bịt mọi thứ bằng bức màn đỏ, giọng văn cũng bịt bằng màn đỏ, kín kín hở hở, âm âm u u, ko biết là cố tình hay vô ý mà làm cho truyện mình có vẻ thâm trầm sâu sắc, đọc cho kỹ vào, có cái gì ở bên trong đấy (em thì ếch rồi, đến giờ vẫn chả hiểu bên trong nó là cái gì).

TNTV thì toẹt ra, bầy hầy một đống. Có ý gì sâu sắc hơn là "đàn ông khốn nạn, xã hội khốn nạn làm tao phải khốn nạn" hay ko thì em cũng ko rõ nữa. Nói chung là đọc cả 2 truyện và các truyện tương tự em các bác ko sáng óc ra thêm đc tí nào. Nếu bác Hồng Hà nói truyện này dễ nuốt hơn Diệu, em nghĩ chắc là vì mình ko mất công vạch đường ra lùng nhùng trong đống màu đỏ đc trùm rất có ý thức kia. Dù sao thì Man với lại rượu chắc chắn bác em nhìn thấy nhiều, chứ bát hương bốc cháy mấy ai được nhìn thấy, bác hỉ.

Em ko chê vì em ko biết gì về văn mấy lại phê bình mà chê. Em chỉ ko đồng cảm khi người ta nhìn mọi thứ từ góc độ như thế, toàn những chuyện em chả màng nghĩ đến mấy :icecream:
IronWill
07-01-06, 12:21
Tiện thể bàn luôn

Bây giờ có rất rất nhiều những truyện ngắn, thơ, tiểu thuyết (cái này thì hình như VN chưa có) theo kiểu mạnh và mới (từ Hồng Hà dùng) như thế này. Hay ko? Có!

Rất hay ở chỗ là ko thể nào cứ chiến tranh với anh bộ đội chị nông trường khi mà chiến tranh nó qua hơn ba chục năm rồi, và cứ bắt những người chưa từng hít mùi khói súng lật đi lật lại những điều ấy để bảo là nhớ về dân tộc. Vậy là những văn học như thế này đòi hỏi và giành giật chỗ đứng cho những người trẻ, những người đang thực sự sống với hiện tại chứ ko phải quá khứ. Tuy nhiên ở đây lưu ý là sống ko với quá khứ ko có nghĩa là coi như ko có quá khứ.

Hay ở chỗ nữa là nó mang hơi thở thời đại (tạm cho là thế), và thế là ba chục năm sau, con cháu chúng ta sẽ biết chúng ta nghĩ thế nào, sống thế nào, lý tưởng thế nào như chúng ta đã từng biết về những người đi trước. Rõ ràng là ngoài giá trị văn học, văn học còn có giá trị lịch sử.

Nếu xét trên hệ quy chiếu của kinh tế chính trị xã hội thì chắc chắn tìm ra được một số nhiều những thứ hay khác mà vì lười nên xin phép ko kể ra ở đây;

Hay thì có rồi. Dở có không? Có, cực dở! Xin được nói trước, là tôi đang phát biểu trên quan điểm cá nhân, một cá nhân nhận thức cuộc sống bằng bản năng và trí thông minh, bằng tư duy, chứ ko phải một cá nhân đọc sách nghiên cứu và trích dẫn. Cá nhân tôi cho rằng, văn học, hay bất cứ một môn nghệ thuật, một bộ môn, một vật thể hay cá thể, chỉ thực sự đóng đúng vai trò của nó khi nó thúc đẩy những gì sinh ra nó, và những gì tiếp nhận nó, phát triển theo định hướng tích cực. Hay nói đúng hơn, lúc đó nó mới có ý nghĩa hoàn chỉnh. Ko có gì trong cuộc sống sinh ra vô nghĩa. Nó, hoặc được sinh ra với mục đích sinh sôi, hoặc được sinh ra với mục đích diệt vong - diệt vong những gì ko còn khả năng kích thích sinh sôi nữa (mà vẫn cố tồn tại). Tôi sẽ phân tích kiểu văn học mới (*) từ 2 thái cực đó

1. Tính sinh sôi

Văn học trước hết là phải đẹp. Thẩm mỹ hình thức quan trọng, thẩm mỹ nội dung càng quan trọng hơn. Có chửi thì cũng chửi đúng lúc đúng chỗ, (cũng giống như trên Thăng Long này, bác nào chửi duyên nghe còn lọt tai, cố căng cổ mà chửi cho nó dâm đãng thì đâm ra tức cười đáng thương chứ chẳng buồn bực mình nữa), từ ngữ ko đẹp dùng đẹp sẽ thành ra đẹp. Cái này thực ra những gì đã được xuất bản và công nhận, thì có lẽ cũng sẽ đạt được độ thẩm mỹ tối thiểu, nghĩa là đọc hiểu được; cái nào tốt thì sẽ vặn vẹo câu cú biến tấu mỹ miều hơn, còn để làm hẳn một cuộc cách mạng về hình thức, e rằng xưa nay hiếm. Thẩm mỹ nội dung phân ra nhiều loại: hiện thực, lãng mạn, phê phán, blah blah blah.. Tuy nhiên dù trường phái nào, thì vấn đề mấu chốt theo tôi vẫn là đem đến cho người đọc một hướng đi tích cực. Nghĩa là văn học phải phục vụ cuộc sống, chừng nào văn làm cho người ta sống tốt hơn, chừng đó nó còn mang ý nghĩa chân chính. Đọc thơ của Poe chẳng hạn, rất tối, (ý tôi là muốn dùng từ dark ở đây nhưng ko biết nên dùng từ nào của tiếng Việt thì sẽ thoát ý nhỉ?); thấy cuộc sống nhiều mặt hơn, méo mó hơn, vặn vẹo hơn; nhưng vì thế mà thấy rõ những mặt đẹp hơn, và thơ của Poe luôn chà xiết những khát vọng. Văn mới CÓ thúc đẩy được những tư duy mới, như thơ của Linh, nếu ko nhìn nó ở khía cạnh là "anh ơi em muốn ấy" thì rõ ràng nó có giúp (một số) người đọc rẽ vạch cuộc sống xung quanh mình theo một con mắt khác đi, chịu khó nghĩ hơn, câu cú ko cứ phải Chủ ngữ + Vị ngữ, sự vật sự việc có thể nhìn qua nhiều lăng kính, tránh sự sáo mòn và cái dòng suy nghĩ đã bị cày vào đầu rất lâu. Tuy nhiên cách mà các nhà phê bình nhìn nhận văn mới, tung hô nó về vấn đề giải phóng phụ nữ, sex, hiện sinh, chấm chấm chấm có vẻ như đang làm chệch cái hướng đi tích cực. Vì rõ ràng ấn tượng sau một hồi tranh cãi để lại thì người nào ko đồng ý vẫn dè bỉu một câu "tởm!", còn những người chưa đủ tự tư duy ra vấn đề lắm nhưng hào hứng với cái mới thì hăm hở sống hiện đại hơn, các em gái tha hồ thuốc rượu và fukc khốn nỗi là lại nghĩ mình làm thế là đúng hơi thở thời đại, nghĩa là làm lấy được.

Lấy một ví dụ cụ thể là truyện Rỗng ở trên đây, 100 người đọc nó, có lẽ sẽ chỉ có một số ít nhớ đến cái kết cục; phần lớn sẽ nhớ về làm tình, Malboro, Vodka, có thể vừa có vợ vừa có bạn gái lại có một em theo mệt nghỉ. Như vậy có thể nói là về thẩm mỹ nội dung, TNTV bị hụt ở đoạn cuối, vì cái kết tuy có ý nhưng lại chưa đủ nặng để đọng lại. Hoặc chị này cố ý gây sốc ở thân truyện thì ko biết. Nhưng dù là gì, thì tính năng thúc đẩy sự tích cực của truyện này do đó mà hạn chế. Người ta đọc mà ko ngộ ra là chấp nhận cái rỗng để bỏ đi, những làm tình, Mal hay rượu cũng chỉ là rỗng; người ta sẽ chỉ thấy rằng những thứ đó đang trở nên bình thường và acceptable.

Quay lại với giá trị lịch sử, chẳng lẽ ba chục năm sau này, thế hệ sau sẽ chỉ biết đến thế hệ bây giờ với những thứ như vậy; những thứ như vậy mà được tâng bốc. Chả ai tâng bốc cái kết, người ta chỉ tâng bốc hoặc mổ xẻ thuốc rượu tình dục, những thứ hút mắt người ta hoặc làm ngứa người ta. Chứ còn cái đẹp, cái đánh đổi, cái sống cho giá trị thật chứ ko phải "rỗng" có lẽ nó đã quá nhàm để phải phê bình rồi, phải không ạ? Chân thiện mỹ, cũ lắm rồi, chiến tranh đánh nhau cho chân thiện mỹ đủ rồi, nên giờ chỉ cần soi kính lúp vào những gì khác thế chăng?

Vậy là cuối cùng có một số văn mới ko giúp người ta đọc thấy thư giãn (đọc mấy truyện này ko căng thẳng hay suy sụp thì cũng tự nhiên thèm thuốc thèm rượu), lại ko giúp người ta nhìn cuộc đời tươi đẹp hơn, lại vẫn ko giúp người ta sống tốt hơn. Các nhà phê bình, lỗi này phần lớn là ở các ngài!

--------------------------
(*) văn học mới trong bài này chỉ những tác phẩm thuộc thể loại linglei

Phần sau : tính diệt vong

Mai tớ viết tiếp. Bây giờ 5h sáng rồi, đi ngủ đã.
ravic
09-01-06, 14:34
TNTV viết thế này có quái gì đâu mà Hồng Hà khen được. Tớ cũng thấy như IW, đây là một cái đống bầy hầy. Lợi thế của TNTV là đang "om" cái trang EVan nên mới có thể đăng được ở đây. Tớ không thấy ở đây cái gì gọi là thủ pháp nghệ thuật hay ngôn ngữ văn chương gì cả. Cảm giác như đi qua hàng bán thịt nhợn lúc chợ chiều, chỉ còn thứ thịt bạc nhạc, ế thừa mà thôi.
Nhân tiện, cái trang EVan giờ tớ thấy cũng dở không thể nào chịu nổi nữa. Tin dịch về văn học nước ngoài thì ẩu tả, sai lỗi nhiều. Tác phẩm mới đưa lên thì chỉ vài ba thứ đọc được, còn thì rác rến cả.
Hồng Hà
09-01-06, 14:59
ravic viết
TNTV viết thế này có quái gì đâu mà Hồng Hà khen được.
Tớ hay chê thiên hạ quá giờ đổi tông, thử khen thiên hạ phát thì lại bị người khác chê mình. Buồn!
Hồng Hà
10-01-06, 21:52
Ravic viết
Nhân tiện, cái trang EVan giờ tớ thấy cũng dở không thể nào chịu nổi nữa. Tin dịch về văn học nước ngoài thì ẩu tả, sai lỗi nhiều. Tác phẩm mới đưa lên thì chỉ vài ba thứ đọc được, còn thì rác rến cả.
Cái này tớ đồng ý với Ravic. Evan thời đầu do ĐBA và TTCĐ biên tập thì khá, tiêu chuẩn cao, (có lẽ) do lòng dũng cảm và thiết tha văn học. Tập trung được nhiều cây viết trẻ cùng cộng tác và sáng tác, thổi được luồng sinh khí mới lạ, hay ho mà bao nhiêu năm nền văn học Việt như con trâu già thở phì phò kiệt sức nhưng ngáy thì to ơi là to!

Trang Evan hiện giờ chán, công nhận chán vãi!
Trang văn học của VNN (có vẻ) đang phát triển sau vài chuyên đề: tiểu thuyết VN và dịch thuật nhưng mấy bài tham luận lại hơi... già nua, bảo thủ, lặp lại wá!
Thu Muộn
10-01-06, 22:12
Hè hè, em nghe giang hồ đồn í, là ĐBA này, TTCĐ này, sắp sửa cũng vẫn cứ làm một số thứ mà không chỉ giới hạn trong văn học. Các bạn cứ chịu khó chờ đê, người thế không làm cái này thì cái khác, mất đi đâu được mà sợ, nhở?
Hồng Hà
10-01-06, 22:24
Hè hè, em nghe giang hồ đồn í, là ĐBA này, TTCĐ này, sắp sửa cũng vẫn cứ làm một số thứ mà không chỉ giới hạn trong văn học. Các bạn cứ chịu khó chờ đê, người thế không làm cái này thì cái khác, mất đi đâu được mà sợ, nhở?

Đầu tư vào thị trường karaoke hay "Cô gái tí bự chân dài, Đẻ mướn...?" Tò mò sốt ruột quá cơ!
Thu Muộn
10-01-06, 22:35
Cái còn lại là tinh thần thế giới

talawas: Khi bước vào hoạt động, anh hình dung eVăn sẽ phải và có thể trở thành một tờ báo/tạp chí/diễn đàn như thế nào?

ĐBA: Thực ra, khi nhận lời làm eVăn, tôi mới chỉ có một định hướng chung về một diễn đàn văn nghệ tiến bộ và dân chủ. Và phải một thời gian sau khi bắt tay vào việc, tôi mới dần định hình được một vision rõ rệt. Tôi hình dung, eVăn sẽ gồm hai phần, tạm gọi là: phần nền và phần động. Phần nền sẽ là một kho dữ liệu tích hợp các nguồn tri thức tinh hoa nhất trên thế giới. Để xây dựng kho dữ liệu này, trước tiên cần có một bản đồ. Bản đồ này sẽ liệt kê những cuốn sách quan trọng nhất trong hành trình tri thức nhân loại, những cuốn sách có ảnh hưởng quyết định hoặc đáng kể tới cách nhìn thế giới và con người, từ Khổng, Lão, Plato, Aristote,... cho tới các học giả đương đại. Tất cả những cuốn sách này đều được giới thiệu ngắn về nội dung cũng như ý nghĩa. Cuốn nào chưa được dịch ra tiếng Việt sẽ đánh màu đỏ, đã được dịch ra tiếng Việt sẽ đánh màu xanh. Như vậy, nhìn vào Bản đồ này, người Việt ở mọi nơi trên thế giới sẽ biết được 3 điều: 1) Thiên hạ có gì; 2) Chúng ta có gì; và 3) Chúng ta chưa có gì. Bản đồ này cũng giúp các dịch giả tránh dịch trùng lặp, hoặc tham khảo bản dịch cũ nếu muốn dịch mới. Cuốn nào đã có bản tiếng Việt, nếu xin được bản quyền, chúng tôi sẽ đưa toàn bộ nội dung để bạn đọc có thể tra cứu trên trang. Cuốn nào chưa dịch, chúng tôi sẽ có đường link đến càng nguồn tiếng Anh, tiếng Pháp hoặc tiếng nguyên bản. Kho dữ liệu này sẽ được xây dựng dần theo thời gian, và tôi hình dung, với một định hướng đúng về tiếp nhận tri thức của chính phủ và với sự phát triển của ngành xuất bản, trong khoảng 10-15 năm, eVăn sẽ có được kho dữ liệu lớn. Trong quá trình xây dựng, cập nhật, eVăn chắc chắn sẽ cần đến sự góp sức của hàng trăm trí thức trong và ngoài nước và sẽ tạo được một diễn đàn sôi động. Tôi cũng không lo lắng về số lượng người truy cập và khả năng quảng cáo (nguồn quảng cáo chủ yếu sẽ đến từ giới xuất bản và các công ty văn hóa), vì tin rằng, những nhà nghiên cứu, văn nghệ sĩ, sinh viên các ngành sẽ truy cập vào kho dữ liệu. Và con số này sẽ không nhỏ. [1]

Phần động sẽ là một diễn đàn văn nghệ, tất nhiên, sẽ không chỉ bó hẹp trong văn chương, mà sẽ mở rộng ra các lĩnh vực tri thức liên quan. Nó có thể kế thừa diện mạo của trang eVăn hiện nay: giới thiệu tác phẩm mới, phê bình, tranh luận văn nghệ, v.v. Và ở phần này, chúng tôi cũng sẽ lập một tủ sách riêng về văn chương và phê bình văn học.

Để khởi động, chúng tôi lựa chọn mô-đun thứ hai, bởi nó là phần động, có thể lập tức thu hút sự chú ý của độc giả và sự cộng tác của giới trí thức văn nghệ sĩ. Vả lại, điều kiện về nhân sự và quỹ tài chính dành cho eVăn cũng giới hạn, chúng tôi phải sớm chứng minh được sự thành công mới có thể nhận được sự ủng hộ để xây dựng những mô-đun tiếp theo. Thực ra, chương trình "Bản đồ tri thức" là cái tôi mới hoàn tất và đệ trình sau này, khi mà eVăn đã gặp phải một loạt những sự cố khiến các nhà đầu tư không mấy hài lòng, thêm vào đó, quan điểm văn nghệ và tiêu chí đánh giá thành công của các bên ngày càng xa nhau. Tôi rất tiếc.



© 2005 talawas

--------------------------------------------------------------------------------
[1]eVăn đã ấp ủ dự dịnh này từ lâu, và khi phác thảo bản đồ, chúng tôi đã được gợi hứng đáng kể từ bài „Kế hoạch 500 cuốn sách“ của Ngô Tự Lập. Bài viết này có điểm rất đáng chú ý là nó thử đề xuất khả năng thực hiện dự án về khía cạnh kinh tế.


Hình như có một cái gì ấy gần gần như cái này đang được những người ấy đỡ đầu. Cũng chả biết nữa...