Nus - Suy nghĩ về dịch thuật và ngôn ngữ văn chương (Phần 2)

Happiness
03-01-06, 12:51
Ngôn ngữ ở vị trí trung tâm của văn chương


Với tôi, dịch thuật cung cấp những suy nghĩ vô cùng cơ bản về ngôn ngữ văn chương, và qua đó, toàn bộ văn chương. Tuy vậy, xuất phát từ dịch thuật để nói về văn chương, và khẳng định giữa hai bên có những quan hệ chặt chẽ, nhưng chưa một phút nào tôi nghĩ viết văn cũng chính là dịch thuật; đó là cách nghĩ quá đơn giản, quá máy móc và hoàn toàn không chính xác. Rất tiếc là tôi phải hoàn toàn thông cảm với người phụ trách chuyên đề “Tiểu thuyết Việt Nam” của VietNamNet về nỗi thất vọng của anh bắt nguồn từ chất lượng các bài viết tham gia diễn đàn. Một chủ đề lớn, hay và có triển vọng mở ra rất nhiều hướng suy nghĩ đó đã thất bại hoàn toàn; cho dù vậy tôi không thể tin rằng giới văn chương Việt Nam ít nghĩ về… văn chương đến thế. Phần “mở rộng” của bài viết này trước hết tôi dành tặng Trần Tiễn Cao Đăng, và cũng để thực hiện một lời hứa sẽ viết về văn chương Việt Nam dưới một số khía cạnh. Tôi giữ lời hứa với anh, và khía cạnh tôi muốn nói lần này là ngôn ngữ văn chương.

Trước hết, tôi xin được bày tỏ sự nghi ngờ lớn lao dành cho quan niệm khá phổ biến ở Việt Nam cho rằng một tác phẩm cần được nhìn nhận đầu tiên thông qua tư tưởng. Kinh nghiệm đọc của tôi cho thấy nhận định đó sai hoàn toàn. Với tôi, một tác phẩm chỉ có thể tạo ấn tượng khi nó có ngôn ngữ riêng. Có thể là tôi cực đoan, nhưng tôi luôn nghĩ thậm chí không cần đến tư tưởng có trước, theo lối tiên nghiệm, một tác phẩm vẫn hoàn toàn có thể tồn tại. Ví dụ tôi có thể đưa ra tức khắc là nhà văn đã quá quen thuộc với người Việt Nam dù chưa hề được nghiên cứu đầy đủ xứng đáng với tầm vóc: Flaubert; có lẽ còn phải chờ những công trình của Phùng Ngọc Kiên, người say mê Flaubert bậc nhất hiện nay, người đang vật lộn với lý thuyết Mimèsis của Aeurbach để tìm lối vào thế giới của tác giả Bà Bovary. Cần phải hiểu thế nào khi Flaubert tuyên bố mình sẽ viết một cuốn sách không về cái gì cả? Cuốn sách đó là L’Éducation sentimentale (Giáo dục tình cảm)? Đó chính là cam kết của nhà văn sẽ chỉ dùng ngôn ngữ và phong cách để tạo tác phẩm. Và tác phẩm đó của Flaubert là một kiệt tác.

Có thể nói đến tư tưởng, tầm vóc triết học này kia, nhưng đó hoàn toàn là chuyện sau này, theo lối hậu nghiệm. Ví dụ cao cấp hơn nữa vẫn thuộc về Flaubert: truyện ngắn Un coeur simple (Một trái tim đơn giản), nơi chúng ta phải kinh hoàng trước khả năng kể một câu chuyện không có gì hết, ngoài một bà già và một con vẹt, tất cả những gì nó chứa đựng chỉ là một nhịp điệu vô cùng khó giữ, một lối văn đơn giản chủ ý vô cùng chau chuốt mà không hề tạo cảm giác chau chuốt, nói ngắn gọn, một thứ “không gì cả” tinh tế của một thiên tài. Nói thế này chắc nhiều người ghét, nhưng bây giờ ai còn đọc nổi những Jean Christophe của Romain Rolland, hay Les Communistes (Những người cộng sản) của Aragon (phải nói rõ là tôi không phủ nhận các tác phẩm khác của Aragon, đặc biệt là thơ và Le Paysan de Paris, Người nông dân Paris)?

Tôi tin là nếu bắt buộc phải lựa chọn (với điều kiện sự lựa chọn hoàn toàn được tự do, không bị ai đe dọa ở sau lưng), bất kỳ người bình thường nào sẽ chọn Laclos, Nabokov, hoặc thậm chí Bataille chứ dại gì lao vào mớ bòng bong tư tưởng của Roland và Aragon. Quá nhiều tư tưởng giết chết tác phẩm văn học. Chỉ với một suy tư về ngôn ngữ, William Styron đã có thể viết nên cuốn tiểu thuyết mênh mông Sophie’s Choice (Lựa chọn của Sophie - xin lưu ý tôi muốn nói đến cuốn tiểu thuyết chứ không phải bộ phim với cô đào Meryl Streep), dựa trên sự tiến hóa và hoàn thiện ngôn ngữ qua nhiều sự kiện cuộc đời của một cô gái Mỹ nhập cư từ Ba Lan.

Nhà văn Việt Nam rõ ràng là quá “ngây thơ” trong lĩnh vực ngôn ngữ. Rất hiếm những tra vấn ngôn ngữ, dù là thể hiện trong tác phẩm văn học. Nhà văn Việt Nam tư duy bằng ngôn ngữ, chứ chưa hề tư duy về ngôn ngữ. Ngôn ngữ vẫn chỉ là một công cụ, thậm chí có khi còn là thứ công cụ hết sức bị rẻ rúng. Tôi thú thật là rất bất ngờ khi đọc Người sông Mê của nhà văn Châu Diên. Những lời khen ngợi dường như chỉ để ý đến những ý tưởng của tác phẩm, mà quên mất chiều còn lại của cuốn tiểu thuyết: ngôn ngữ. Ngay cả những người mà tôi khá tin vào cái “gu” thưởng thức chắc chắn cũng có những lời khen ngợi hết sức đáng ngờ.

Cuốn tiểu thuyết của Châu Diên có những hướng đi rất độc đáo, những chủ đề rất lớn, nhưng ngôn ngữ mà ông dùng là ngôn ngữ trong nhật ký của một cậu sinh viên măng sữa, với một ham muốn duy nhất là tự chứng tỏ cho bản thân mình có biết viết văn. Chính tôi từng trải qua trạng thái tâm lý đó nên biết một cách chắc chắn rằng thứ ngôn ngữ bằng phẳng, với sự lặp lại liên tiếp đến lẩm cẩm những câu văn nhạt nhẽo, những cái nháy mắt láu lỉnh và nhí nhảnh đó chỉ đủ để chứng minh Châu Diên còn rất trẻ chứ không bao giờ đủ sức chở được những ý tưởng sâu sắc. Chính vì sử dụng ngôn ngữ một cách quá dễ dãi mà Châu Diên đã làm hỏng cuốn tiểu thuyết của mình. Giàn thiêu là một “ca” khác, một biểu hiện khác của thứ phê bình văn học bốc đồng, bốc thơm người quen.

Một cuốn tiểu thuyết lịch sử không thật sự có diễn giải mới về lịch sử, một cuốn tiểu thuyết trộn lẫn ngôn ngữ và kết cấu truyện ngắn, báo chí, chưa nói đến việc không kiểm soát được hết các chi tiết, nói tóm lại là một điển hình cho khái niệm “kitsch văn học” mà được tán dương hết lời như vậy thì quả thật không những không thể “lạc quan” mà còn phải thấy bi thảm cho cả một nền phê bình. Điều kiện để có phê bình, cũng khá giống với trong dịch thuật, là có một khoảng cách nhất định giữa nhà phê bình và nhà văn. Không quá xa, vì sẽ nhìn không rõ, nhưng cũng không thể quá gần, vì sẽ chỉ nhìn thấy toàn tiểu tiết.

Trên thực tế James Joyce đã làm công việc tư duy về ngôn ngữ đó với Ulysses, và nhất là Finnigans Wake. Tristan Tzara trong thơ, rồi Samuel Beckett cũng không làm gì khác hơn với những vở kịch phi lý của mình. Tôi muốn nói kỹ hơn đến hai dẫn chứng khác nữa về suy tư ngôn ngữ văn chương ở tầm triết học: hai nhóm ’Pataphysique và Oulipo. ’Pataphysique là một kiểu “học phái” lấy cảm hứng từ tác phẩm của Alfred Jarry (tiêu biểu là Ubu), phá tan tành giấc mộng về một thế giới vo tròn, hoàn hảo, không cá tính. Oulipo là bước phát triển cao hơn (ban đầu, Oulipo chính là một nhánh phái sinh của ’Pataphysique). Với hai người sáng lập, Raymond Queneau và François Le Lionnais, cộng thêm sự trợ sức của nhà thơ và nhà toán học Jacques Roubaud, Oulipo tự đặt ra mục tiêu đưa toán học vào ngôn ngữ, và nhất là đề ra quy tắc “contrainte” (bó buộc) trong sáng tạo văn chương. Một “contrainte” gần như là một quy tắc mà người sáng tác phải chấp nhận theo.

Ví dụ nhiều người biết đến hơn cả là tiểu thuyết không có chữ e của George Perec, La Disparition (Sự biến mất). Bó buộc để mở rộng, đó là triết lý của Oulipo, và Oulipo quả thật đã thực hiện được triết lý đó của mình. Họ có những kiệt tác không thể phủ nhận: tác phẩm Các bài tập phong cách của Raymond Queneau, Cosmicomics hay Nếu một buổi tối mùa đông một người lữ khách… của Italo Calvino, và nhất là tiểu thuyết Cuộc sống hướng dẫn sử dụng của Georges Perec.

Chúng ta đang sống trong thời đại ngôn ngữ. Chính triết học ngôn ngữ, chứ không phải hiện tượng luận, càng không phải chủ nghĩa hiện sinh, mới là thứ triết học quan trọng nhất của thế kỷ XX, dấu ấn của thế kỷ XX. Tuy rằng Platon đã đưa ra một lý thuyết về ngôn ngữ, nhưng phải kể từ Ferdinand de Saussure, vấn đề suy tư theo tính hình thức về ngôn ngữ mới trở thành đòi hỏi bức thiết của ngôn ngữ học, cho đến khi đó vẫn bị thống trị bởi khoa ngữ văn học và các ngành phái sinh, đặc biệt là thông diễn học (herméneutique). Rồi kể từ Ludwig Wittgenstein, triết học cũng bắt buộc phải bước vào địa hạt ngôn ngữ, kể từ đó không một nhà tư tưởng thực thụ nào không đặt ra cho mình những vấn đề hành ngôn, văn bản, tự sự, ngữ dụng học, ngữ nghĩa học....

Trong thế kỷ XX, không triết học nào phát triển nhanh và thay đổi không ngừng như triết học ngôn ngữ. Chính từ ngôn ngữ và suy tư về ngôn ngữ mà xuất hiện trường phái hình thức Nga, rồi cấu trúc luận Pháp, giải cấu trúc luận Mỹ. Trường phái phê bình liên văn bản Pháp cũng hưởng lợi to lớn từ phong trào ngôn ngữ học tuy ít khi bùng lên ầm ĩ nhưng kiên trì chảy ngầm ở tầng sâu tri thức thế kỷ XX. Chính những tra vấn gay gắt, trong đó có cả phủ nhận lẫn tiếp nối truyền thống tu từ học và thi pháp học bắt nguồn từ trước và kết tinh ở Aristote, mà những nhà phê bình kiệt xuất như Gérard Genette, Tzvetan Todorov hay Roland Barthes đưa được văn bản vào trung tâm của nghiên cứu văn học. Chỉ những nhà phê bình với đầu óc đơn giản hơn cả chiếc máy chữ thời kỳ đầu tiên mới dám làm cái công việc cực kỳ nguy hiểm là sử dụng ý thức hệ để phán xét thành tựu của trí thức nước ngoài, và chỉ dựa vào ý thức hệ để sổ toẹt tất cả các học thuyết mà mình không ưa. Thao tác đó thực ra rất dễ, và cũng không cần cả đến lý luận, lý thuyết lẫn lập luận. Mỗi thế kỷ đều có sai lầm của nó, nhưng không bao giờ có “sai lầm thế kỷ” hết; nếu thế thì làm gì còn chỗ đứng cho biện chứng luận.

Quay trở lại với tình hình văn chương Việt Nam. Ở Việt Nam, chỉ có rất ít nhà văn có suy tư thực sự về ngôn ngữ. Nguyễn Tuân và nhất là Phan Khôi là những con người hiếm hoi đó. Ở Phạm Thị Hoài cũng có một suy tư hết sức triệt để, thể hiện trong tác phẩm, về tình thế khi nhà văn bị buộc nằm vào giữa hai thứ ngôn ngữ khác nhau như hai mặt của một tấm huy chương: tiếng Đức và tiếng Việt. Tôi nhận ra một sự tương đồng rất quan trọng giữa Phạm Thị Hoài và Linda Lê, dù đó là một tương đồng mang chiều nghịch. Phạm Thị Hoài đưa cấu trúc, cảm giác ngôn ngữ, và cả các huyền thoại phương Tây, nói gọn là một “hình ảnh bên ngoài” vào tiếng Việt và văn học Việt Nam, còn Linda Lê đưa dấu ấn của huyền thoại Việt Nam kết hợp với huyền thoại phương Tây để tạo ra một hành ngôn độc đáo, cái đưa bà trở thành một trong những nhà văn xuất sắc nhất của Pháp hiện nay.

Ngoài đó ra, nhóm Mở Miệng là một ví dụ hoàn toàn hiện đại về “dòng văn học chủ ngôn” này. Phải cần rất nhiều công việc diễn giải và lý thuyết mới có thể “giải m㔠được thơ của một nhóm thơ Việt Nam hiếm có đã hình thành được cả một trường phái chỉ trong một thời gian rất ngắn. Tôi sợ rằng lịch sử văn học chỉ vài chục năm nữa thôi sẽ quên hết những tập thơ in vuông xinh xắn, hàng trăm bài thơ bay như bươm bướm trên báo chí mỗi ngày, để mà chỉ quan tâm đến những hiện tượng như Mở Miệng, điều đã từng xảy ra ở thời kỳ Thơ Mới, với Hàn Mặc Tử qua lời tiên đoán chính xác của Chế Lan Viên.

Theo tôi việc thiếu tư duy ngôn ngữ chính là một nguyên nhân căn bản khiến văn học Việt Nam thiếu hoàn toàn chiều triết học. Triết học là một công việc tra vấn liên tục bản thân mình và những gì liên quan đến bản thân, trong đó dĩ nhiên có ngôn ngữ. Không có tra vấn Tolstoi không thể đạt đến chiều sâu như vậy. Một nhà văn, người sử dụng ngôn ngữ văn chương hàng ngày, hàng giờ (trong điều kiện đó là một nhà văn làm theo lời khuyên của Stendhal: “Viết hàng ngày. Dù có là thiên tài hay không.”) rất nên, và cũng sẽ không quá lời nếu nói rằng bắt buộc, phải có lúc hoạt động trí não ở tầm siêu ngôn ngữ (métalangage), hiểu theo nghĩa suy tư có phê bình về ngôn ngữ. Những câu hỏi triết học có mục đích đi tìm kiếm bản thể luận của ngôn ngữ, và sau đó, của chính bản thân nhà văn với tư cách một con người và với tư cách một nhà văn.

Chẳng hạn mối quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam, đề tài muôn thuở của văn chương Việt Nam, mới được xới lại gần đây qua truyện ngắn Bóng đè của Đỗ Hoàng Diệu vẫn chỉ loanh quanh trong những ẩn ức lịch sử, cái cảm giác chen lẫn sợ hãi và khinh bỉ dành cho người láng giềng khổng lồ. Nhưng hoàn toàn có thể nhìn theo khía cạnh khác: khác biệt và tương đồng giữa hai ngôn ngữ Việt và Trung, đề tài không chỉ của ngôn ngữ học mà rất có thể rất rộng mở cho nhiều tác phẩm văn chương.

Francis Ponge không thể viết thơ mà không có từ điển Émile Littré trong tầm tay. Những bài thơ văn xuôi nhỏ như bao diêm của ông tạo ra toàn bộ một vũ trụ tương liên giữa người và vật, và vật ở đây là những gì rất đỗi gần gũi, tầm thường, vô vị: quả cam, chiếc giỏ… nhưng tài năng và quyền lực của nhà thơ khiến chúng mang tầm vóc nghệ thuật, và hơn thế, tầm vóc của vũ trụ. Cách làm thơ của Dương Tường, theo tôi hiểu, cũng không khác nhiều lắm, dù có thể không đi đến mức cực đoan như vậy, không đạt được trình độ cao như vậy, và cũng có thể không xuất phát từ một chủ ý.

Những bài thơ làm bằng tiếng nước ngoài (Anh và Pháp) của ông hấp dẫn ở những tìm tòi. Hãy để ý, những từ Dương Tường sử dụng đều là những từ lạ, ít dùng, ít gặp, những từ “lôi ra” từ trong từ điển, và khi được đưa vào thơ, chúng tạo ra những hiệu quả thẩm mỹ ít ngờ tới. Khi nào hình thức hóa được suy tư bằng tác phẩm, mới có thể nói đến chuyện xuất hiện một nhà văn chân chính. Người sáng tạo có ý thức, chứ không phải người sáng tạo theo “bản năng”, mới thật sự là mẫu người cần thiết cho một nền văn học đang ở tình trạng… như hiện nay của Việt Nam.

Có cả một khoảng trống bản thể luận bao la trong văn học Việt Nam. Biết bao nhà văn (đặc biệt nổi bật ở giai đoạn văn học sau 1975) phải dừng lại sau tiểu thuyết, tập truyện ngắn, và hiếm hơn, một tập thơ đầu tay. Sự dốt nát mà một số người nói đến không hẳn là một cách giải thích cơ bản, chưa nói đến chuyện nó gây ra một sự phẫn nộ âm thầm của giới nhà văn. Ai dám khẳng định mình giỏi hơn người khác, và ai dám khẳng định người khác dốt nát hơn mình? Cái sâu xa hơn hẳn chính là sự thiếu suy tư, thiếu sự tò mò cần thiết, một động lực quan trọng trong những động lực. Những phát ngôn tập trung quanh từ “bản năng” chính là một biểu hiện tâm lý quan trọng của nỗi hoang mang triết học này.

Nhà văn không còn một chỗ bấu víu nào ngoài “bản năng” của chính mình, cái duy nhất họ còn có thể cảm thấy tạm thời yên tâm, nơi trú chân cuối cùng sau khi không đi được đến tận cùng một con đường nào đó, không đủ khả năng tạo ra được một tác phẩm vượt lên trên tác phẩm đầu tay của mình. Cả giới họa sĩ và nhạc sĩ Việt Nam nhìn chung cũng rơi vào tình trạng này. Bản năng, năng khiếu trời cho, tài năng thiên bẩm… tất cả những mỹ từ đó sẽ nhanh chóng rơi vào vùng mờ tối của vô minh. Kết quả của tất cả những cựa quậy vô vọng đấy là cho đến bây giờ, khi đã sang đến thế kỷ XXI, cuốn tiểu thuyết vĩ đại nhất của Việt Nam vẫn là cuốn sách được viết ra từ khi thế kỷ XX mới ngấp nghé, khi tiểu thuyết mới chỉ là thể loại nảy mầm muộn màng ở Việt Nam: Số đỏ của Vũ Trọng Phụng.

Những nhận xét thiếu thận trọng của giới phê bình dành cho các nhà văn cũng có thể, và trên thực chất, đã gây ra những đứt gãy, những khoảng cách đáng kể giữa hai bên. Nhiều nhà văn đã tuyên bố không quan tâm đến phê bình. Tôi nghĩ họ không hẳn là không có lý. Một mặt giới phê bình chê bai giới nhà văn, nhưng mặt khác giới phê bình làm được gì?
Happiness
03-01-06, 13:24
Trong khi tôi tìm kiếm một cách vô vọng yếu tố phi lý, cái hiện diện rất rõ nét ở tất cả các nền văn học lớn trên thế giới, trong văn chương Việt Nam mà không thấy (ngoài tác phẩm duy nhất đạt được một trình độ cao về khía cạnh này: tiểu thuyết Đi tìm nhân vật của Tạ Duy Anh), thì sự phi lý của phê bình lại hiển hiện quá rõ. Tôi nhìn thấy sự phi lý ở mưu toan của một nhà nghiên cứu cả gan phủ nhận toàn bộ thành tựu của mọi hướng nghiên cứu văn học ở phương Tây, bằng cách tóm tắt trong mấy từ “sai lầm thế kỷ”, sau khi dựa trên một số định đề hoàn toàn sai lầm.

Tôi nhìn thấy sự phi lý ở một văn nhân khác sử dụng tên tuổi của mình để tung hô lên đến trời xanh tác phẩm của những người do chính mình phát hiện, giới thiệu và xuất bản, thậm chí còn đẩy mức độ phi lý đi xa đến mức trao giải thưởng văn học luôn cho tác phẩm của người được bảo trợ kia (tôi không phản đối bất kỳ giải thưởng văn học nào, và tôi nghĩ ai được trao giải cũng xứng đáng ở mặt này hay mặt khác, tôi chỉ phản đối con đường hậu trường vòng vèo và không trung thực dẫn đến giải thưởng). Còn lại một sự phi lý ở nền tảng: trong khi giới nhà văn chỉ còn biết trông cậy vào “bản năng”, thì giới phê bình mỗi khi động đến tranh luận chỉ còn biết trưng ra cuốn kinh thánh, cuốn bảo bối duy nhất: Thi nhân Việt Nam của Hoài Thanh, chỗ dựa cuối cùng, đồng thời cũng mang tất cả những dấu hiệu của một mặc cảm khổng lồ: “mặc cảm Hoài Thanh”.

Chắc chắn tôi không phủ nhận giá trị của cuốn sách, tôi cũng không nghĩ nó có gì sai. Nhưng dù không sai, Thi nhân Việt Nam vẫn chỉ là một cuốn sách hết sức bình thường. Bình thường ở chỗ thời đó, ai làm văn học mà không đủ sức chỉ ra từng ấy gương mặt sáng nhất? Bình thường ở chỗ đó là cuốn sách tự viết về mình chứ không phải cuốn sách mở đường. Bình thường còn ở chỗ nó không phê bình, mà chỉ tán dương. Ngay “ông thầy” của Hoài Thanh là Jules Lemaître trên thực tế cũng đã chỉ còn tồn tại trong thư viện và trong các nghiên cứu hàn lâm từ cách đây ngót nghét cả thế kỷ. Việt Nam không chỉ có Hoài Thanh, mà còn có Trương Tửu. Sự khác biệt về thái độ và sự kính trọng mà giới phê bình dành cho mỗi người là cả một chủ đề vô cùng lớn của phê bình hiện nay.

Thật lòng tôi mong ước được nhìn thấy ra đời một cuốn sách mang tên Chống Hoài Thanh. Chống không phải là phủ nhận, không phải là ghét bỏ, không phải là không đánh giá đúng giá trị. Chính vì đánh giá đúng giá trị nên mới cần “chống”. Proust chịu ơn tinh thần và học được bao nhiêu điều lớn lao từ Sainte-Beuve, nhưng vẫn không thể không viết Chống Sainte-Beuve, đơn giản là không thể không chống, đơn giản là mỗi thời đại cần có cái riêng của mình. Hoài Thanh chính là Sainte-Beuve của Việt Nam, và điều cần thiết của phê bình Việt Nam hiện nay là dám bước ra khỏi cái bóng của ông thầy đó, và tìm được một Proust dũng cảm.

Giới văn chương Việt Nam có nhiều tay chơi hơn là nhà văn, nhà phê bình. Mật độ tay chơi tập trung ở mức độ đặc biệt lớn, lớn đến cay đắng ở Hà Nội phồn hoa đô hội - có cả một trường phái tên là “Les Vedettes de Hanoi”. Đó là những tay chơi về già, với đầy đủ nét hào hoa và phong độ cần phải có của các Alexis Zorba; những tay chơi tuổi trung niên, sốt ruột chờ đến lúc về già để được hưởng sự đẹp lão đầy hứa hẹn kia. Những tay chơi còn trẻ ra sức học tập đàn anh về phong thái, thủ thuật. Thế nên trong bầu không khí đầy tính chất “suy đồi” (sự suy đồi đúng nghĩa, suy đồi của La Mã giai đoạn cuối, chứ không phải nghệ thuật suy đồi theo cái nghĩa trân trọng mà có lần Hoàng Ngọc Hiến dùng để khen Nguyễn Thụy Kha) đó, trong cái hý trường văn chương rôm rả tiếng nói cười và thấm đẫm rượu bia ngày càng mang nhãn ngoại nhiều hơn đó, tôi thật lòng kính nể những người làm việc thật sự, đóng cửa ngồi nhà để nghiên cứu, để tiếp cận từ bên ngoài. Trong văn chương cũng như trong nghiên cứu, tự đóng mình lại nhiều khi là cách mở rộng mình hiệu quả hơn cả. Khi mà vẫn còn xuất hiện những tài liệu nghiên cứu Phan Khôi, những nỗ lực trả lại cho Phạm Quỳnh vị trí cần phải có trong lịch sử, khi người đọc Việt Nam (dù chỉ số lượng rất nhỏ) vẫn được chạm tay vào những tác phẩm của Vladimir Propp, văn chương đúng nghĩa vẫn đang bướng bỉnh bền bỉ tồn tại.

Phê bình, thật đáng buồn, cũng bị rơi vào “nạn biệt ngữ”. Những câu văn như thế này nhan nhản khắp mọi nơi: “cuốn tiểu thuyết đã gây được khá nhiều tiếng vang”, “gây được sự chú ý của người đọc cả nước, có tiếng vang và những lời bình luận trên báo chí”, “một trong những nhiệm vụ bức xúc của văn học lúc này là cùng với việc thúc đẩy sáng tác, tổ chức càng sớm càng tốt một số cuộc thảo luận, tranh luận xoay quanh chủ đề thế nào là một tác phẩm hay, ngang tầm thời đại”, vân vân và vân vân. Có thể ít người tin nhưng tôi cho rằng một nhà phê bình không có tiếng nói riêng còn khó tìm được chỗ đứng hơn một nhà văn không có giọng văn riêng. Sự cạnh tranh và đào thải trong giới phê bình gắt gao hơn rất nhiều so với giới sáng tác. Một nhà phê bình không chỉ ra được điều mới, không nói được ý kiến độc đáo sẽ nhanh chóng bị lãng quên. Một đặc điểm đáng buồn nữa của phê bình Việt Nam là “nạn tư cách”.

Nhà phê bình, khi không biết nói gì về một tác phẩm văn chương, thế nào cũng quay sang bàn về tư cách và đạo đức. Nguyên Ngọc viết văn học có thể giúp con người cái gì đó “đặng mà sống ở đời” cũng là xuất phát từ cách nhìn này. Những “tai họa phê bình” giáng xuống Bóng đè trong thời gian qua cũng tập trung vào đây. Tôi vẫn luôn nghĩ, kể từ lần đầu tiên đọc, rằng Bóng đè là một tác phẩm hết sức hoàn chỉnh (truyện ngắn Bóng đè chứ không phải tập truyện Bóng đè), nhưng vấn đề cơ bản nhất đặt ra cho phê bình tác phẩm này hoàn toàn nằm ở những nơi khác mà các nhà phê bình từng đề cập. Tôi cho rằng trong thời gian tới sẽ vẫn chưa thể có ai thực sự dám động tới khía cạnh đặc biệt nhất của Bóng đè: nó được hoài thai như thế nào và được sinh ra với bàn tay đỡ đẻ của ai. Việc thiếu bằng chứng khả tín và sự thiếu hợp tác của những người liên quan chắc chắn sẽ ngăn trở không nhỏ công việc này.

Theo quan sát của tôi sau khi nghiên cứu một số giai đoạn lịch sử phê bình của Pháp, loại nhà phê bình biến mất nhanh nhất khỏi ký ức văn học sử, thậm chí chỉ ngay sau khi dừng bút bài viết cuối cùng của cuộc đời mình, chính là loại phê bình gia chỉ biết nói chuyện đạo đức. Baudelaire trong bài báo nổi tiếng “Bà Bovary của Gustave Flaubert” đã lên tiếng phản đối cách nhìn nặng nề này: “Phi lý! Sự lẫn lộn vĩnh cửu và không thể cứu chữa giữa chức năng và thể loại! - Một tác phẩm nghệ thuật chân chính không cần đến tòa án. Lôgic của tác phẩm đủ cho mọi loại hình đạo đức”. Chính thói quen nhìn văn chương dưới khía cạnh đạo đức đã suýt làm nhân loại mất đi hai kiệt tác vào loại lớn nhất: Bà Bovary của Flaubert và Hoa ác của Baudelaire, hai nhà văn phải hầu tòa cùng một năm (1857). Sự mù quáng vì đạo đức sẽ dựng bia mộ cho nhà phê bình.

Tôi nghĩ Vương Trí Nhàn có lý khi nói Nguyên Ngọc không thật sự làm theo những “chỉ dạy” của Milan Kundera. Có vẻ như nhà văn Nguyên Ngọc không nhớ đến khái niệm “đạo đức của tiểu thuyết” của Milan Kundera. Ngoài ra, tôi thấy rõ ràng xu hướng của Nguyên Ngọc là quá tin vào những khẳng định của Kundera. Tôi thật lòng kính trọng cả Kundera lẫn Nguyên Ngọc, nhưng tôi không đồng ý với rất nhiều nhận định của Kundera về tiểu thuyết. Thêm nữa, giải mã tiểu thuyết Kundera theo hướng mà lý thuyết gia Kundera vạch sẵn là việc làm chứa đựng nhiều sai lầm. Vì tôi biết điều này đặc biệt nhạy cảm đối với nhà văn Nguyên Ngọc, tôi xin sẵn sàng tranh luận với ông về mọi vấn đề liên quan đến lý thuyết và tiểu thuyết của Kundera, nếu ông cảm thấy cần thiết. Sự kính trọng không đồng nghĩa với việc mù quáng tin theo bất kỳ ai đó, dù đó là thần tượng, và nhất là khi “thần tượng” đó là duy nhất, sai lầm sẽ còn trở nên trầm trọng hơn rất nhiều lần. Nói một cách ngắn gọn, quan điểm của tôi là “Còn nhiều lý thuyết gia về tiểu thuyết khả tín hơn Kundera rất nhiều”; và ngay cả khi đúng là như vậy, không lý thuyết nào tuyệt đối đúng đắn hết.

Gần đây nhất, tôi đọc Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư và nhận ra đã lâu lắm nền văn học Việt Nam mới sản sinh được một tác phẩm xuất sắc đến thế. Đây mới là tác phẩm đầu tiên của Nguyễn Ngọc Tư với tư cách nhà văn, những truyện ngắn trước đây mới chỉ là “đặc sản Nam Bộ”, Nguyễn Ngọc Tư trước đây cũng chỉ mới là một “đặc sản Nam Bộ”. Nhận thức về chiều sâu thời gian, về chiều rộng không gian, về sự bất lực của con người, về sự rắc rối và phức tạp, kể cả về bạo lực và tình dục báo hiệu sự xuất hiện của một nhà văn. Tuy vậy, Nguyễn Ngọc Tư vẫn nằm trong mạch chảy của “nhà văn ăn mình”. Những cụm từ, những lối mòn (cliché) của loại truyện ngắn xinh xắn nằm gọn trong hai trang Tuổi trẻ chủ nhật vẫn lẩn quất trong từng trang của Cánh đồng bất tận. Nguyễn Ngọc Tư đang đi tìm mình, đang đi tìm một cái gì đó chị mơ hồ cảm thấy là văn chương đích thực. Cái đó chính là một thế giới riêng thuộc về chị, một Nam Bộ thuộc về riêng chị.

Nhà văn là ai? Theo tôi, đó là người bằng ngôn ngữ tạo ra một thế giới riêng, không chung với ai, nhưng lại dễ dàng được người đọc cảm nhận. Nhà văn buộc lòng phải tạo ra một thế giới riêng. Bởi thế giới thật này không đủ, và vì các nhà văn đi trước đã chiếm riêng cho họ những thế giới có thể tưởng tượng, ngăn chặn mọi con đường bắt chước thô thiển. Thế giới hiện đại có khả năng cung cấp đến tối đa sự thỏa mãn về vật chất, nhưng trí tưởng tượng của con người không phải là thứ dễ nhào nặn theo xã hội tiêu thụ, theo xã hội hào nhoáng theo lối sân khấu (Guy Debord), theo sự phô trương (Thorsten Veblen) hay theo những “vật giả” - simulacre (Jean Baudrillard). Trí tưởng tượng đó sẽ chỉ có thể được thỏa mãn bằng tác phẩm nghệ thuật, trong bối cảnh tác phẩm nghệ thuật lên giá theo giá trị tiền bạc nhưng xuống cấp về mặt bản thể (phân tích của Hannah Arendt hay Theodor Adorno).

Việt Nam cũng đã bắt đầu bước vào giai đoạn phát triển xã hội tất yếu với sự xuất hiện đầy quyền lực của những philistin mới, giàu có và đủ kiến thức để thao túng nghệ thuật mà không ai cảm thấy gì phi lý. Philistin mới này là bước phát triển cao hơn của loại philistin cũ, nhiều tiền, ngu dốt và căm thù nghệ thuật. Philistin mới khác rất nhiều, giỏi hơn rất nhiều, chỉ giữ lại duy nhất cái bản chất bất di bất dịch: khinh thường tác phẩm nghệ thuật. Tuy thế, kỹ thuật và công nghệ hiện đại chỉ càng đẩy thêm trí tưởng tượng đi xa hơn. Đó chính là lẽ tồn tại của thể loại “khoa học viễn tưởng”, science-fiction. Các thể loại khác được xếp chung vào “Cận văn học” (Paralittératures) như kỳ ảo, hoang đường, trinh thám cũng phát triển mạnh trong thế giới hiện đại. Thế giới thật bao giờ cũng không đủ, vì thế nhà văn bao giờ cũng có chỗ đứng riêng của mình. Dublin của James Joyce không phải là Dublin thật, mà là một Dublin thứ hai. Paris của Georges Duhamel trong Chronicles des Pasquier là một Paris khác.

Cả đời mình Faulkner chỉ viết về hạt Lafayette quê hương bên dòng Mississipi, thế mà hạt Yoknapatawpha tưởng tượng kia là cả một thế giới, trong đó Faulkner là vị chúa toàn năng. Milan Kundera hấp dẫn nhà văn Việt Nam đến vậy vì ông cũng là vị Chúa tạo ra thế giới riêng của mình, một thế giới của sự hài hước đen, của sự lố bịch và gánh nặng làm người. Gần đây nhất là Paul Auster với những tác phẩm kỳ thú về thành phố New York. New York của Auster không phải thành phố trong ảnh của Alfred Stieglitz hay tranh của Piet Mondrian. Đó là thành phố kính, thành phố của những bóng ma, của căn phòng bị khóa, và của Moon Palace đầy mộng mị…

Không chuyến đi thực tế nào giúp ích cho nhà văn bằng cái ý thức tự thân về trách nhiệm và quyền hạn của mình: trách nhiệm làm khác tất cả và quyền hạn được phép dùng ngôn ngữ diễn tả tất cả những gì mình muốn. Thế giới văn chương, do đó, rộng hơn thế giới thật. Ngôi nhà tiểu thuyết là ngôi nhà riêng biệt lập, với nền móng là ngôn ngữ, “ngôi nhà của hữu thể”. Hãy nhớ đến truyện ngắn cuối đời của Kafka: Der Bau. Con thú nhỏ tội nghiệp của Kafka chui lủi, và làm một công việc vĩnh cửu và tuyệt vọng là đào, đào, đào và đào. Có hai truyền thống quan trọng trong việc diễn giải Kafka: truyền thống tiểu sử (theo lối Max Brod) và truyền thống phúng dụ. Hiểu một cách phúng dụ, con thú nhỏ đang đào kia là hình ảnh của nhà văn. Con thú đào sâu dưới đất, nhà văn đào sâu con người mình và thời đại mình.

Ám ảnh lớn lao của Kafka là sự lẩn trốn đầy đe dọa của những con quỷ, những vị “phù thủy độc ác” sau mỗi chữ, mỗi từ nhà văn viết ra - những vị phù thủy từng đốt mất sách và xây bịt thư viện của Don Quichotte. Nhưng còn thêm một khía cạnh nữa: trong những trang cuối nhật ký của mình, Kafka viết (vẫn theo lối bí hiểm rất đặc trưng cho con người ông): “Mi xây gì vậy? - Tôi muốn đào một cái hầm. Cần phải có tiến bộ. Phía trên kia chỗ đứng của tôi cao quá”. Và quan trọng hơn, ngay câu sau: “Chúng ta đào hố Babel”. Từ “Bau” trong tiêu đề còn có thể hiểu là tòa nhà, một công trình xây dựng… Cái bóng của tòa tháp Babel tỏa bóng xuống không chỉ dịch thuật, mà cả văn chương. Nhà văn đào con người mình để xây tháp Babel, cho dù đó là tháp Babel lộn ngược (hố Babel), và trước hết đè nặng lên con người và cuộc đời nhà văn. để chứng minh rằng sự ngỗ ngược của con người là thách thức thật sự với Chúa, và rằng con người nhỏ nhoi nhưng có thể vươn lên những tầm cao vô hạn.

Hai nhà văn Việt Nam hiếm hoi mà tôi nghĩ là dám và đủ sức tạo ra được thế giới của riêng mình là Nguyễn Bình Phương và Thuận. Không có vùng đất Thái Nguyên nào trong địa lý thực giống như vùng đất Nguyễn Bình Phương miêu tả trong các tiểu thuyết xuất sắc của mình, nhưng nhà văn buộc người đọc phải công nhận vẫn có thể tồn tại một miền đất như vậy, với đầy đủ tính thuyết phục. Thuận lại tạo ra một thế giới khác, một thế giới mong manh nằm trên biên giới các nền văn hóa, nhưng cùng lúc cũng là một thế giới vững chắc với nền móng chung, với những lối liên thông, và những “động hướng” gần gũi nhau.

Sự xuất hiện của riêng hai nhà văn trên đã đủ để chứng minh sự khác biệt sâu sắc về hình thức văn chương giữa thế hệ nhà văn hiện nay và các thế hệ trước, các thế hệ bị quá nhiều ảnh hưởng của những đòi hỏi thực tế và những khuôn mẫu áp đặt từ đâu đó. Cả hai nhà văn đều có chung một can đảm, thứ can đảm phi thường trong một khí hậu văn chương đậm màu tầm thường đang vây bủa họ: “can đảm bịa đặt”. Công việc của nhà văn - điều này cơ bản đến mức thường xuyên bị bỏ qua - chính là công việc bịa đặt (tôi không muốn dùng từ “hư cấu” vì từ này đã bị hiểu theo lối biệt ngữ quá nặng nề, đến nỗi bị tước mất toàn bộ nội hàm). Vấn đề còn lại duy nhất của Nguyễn Bình Phương và Thuận là đi được xa đến đâu và đào được sâu đến đâu trong cái thế giới mà họ đã lựa chọn và hoàn thành việc xây dựng. Họ đang là những người chính yếu xây tháp Babel văn chương Việt Nam.
Happiness
03-01-06, 13:36
Phần II này ku Nút chiển sang lạm bàn văng chương Việt Nam, nên anh lại phải bê về Văn chương thi phú.

Ai muốn đọc phần I có thể tham khảo ở đây:
http://www.thanhnienxame.net/showthread.php?p=49616#post49616

Cảm nhận chung của anh về phần thứ II này là buồn, rất buồn, buồn như một con chuồn chuồn. Bài viết ku Nus lổn nhổn những trích dẫn, sống sít những kiến thức chưa được tiêu hóa và ý tứ thì nông choèn. Sở dĩ như vậy, là vì ku Nus cứ thích vượt ra ngoài địa hạt dịch thuật là thế mạnh của mình, là chuyên môn của mình. Đã có lần anh nói về cái bệnh thích chiên nghiệp trong tất cả mọi thứ của cái bọn ai cũng biết là bọn nào đấy. Sẽ không ngạc nhiên nếu cu Nus sắp tới ôm cả bình luận bóng đá Việt Nam.

Có nhẽ anh nhường nhời cho bác Nhuế, chứ càng nói lữa anh càng buồn nhắm.
Sất
03-01-06, 14:01
Phần II này ku Nút chiển sang lạm bàn văng chương Việt Nam, nên anh lại phải bê về Văn chương thi phú.

Ai muốn đọc phần I có thể tham khảo ở đây:
http://www.thanhnienxame.net/showthread.php?p=49616#post49616

Cảm nhận chung của anh về phần thứ II này là buồn, rất buồn, buồn như một con chuồn chuồn. Bài viết ku Nus lổn nhổn những trích dẫn, sống sít những kiến thức chưa được tiêu hóa và ý tứ thì nông choèn. Sở dĩ như vậy, là vì ku Nus cứ thích vượt ra ngoài địa hạt dịch thuật là thế mạnh của mình, là chuyên môn của mình. Đã có lần anh nói về cái bệnh thích chiên nghiệp trong tất cả mọi thứ của cái bọn ai cũng biết là bọn nào đấy. Sẽ không ngạc nhiên nếu cu Nus sắp tới ôm cả bình luận bóng đá Việt Nam.

.


Nói chung về tổng thể là Nú ngoan ngoãn kế thừa theo vết xe đổ của thị Hoài, Cao Đăng , thanh Sơn là thuộc bài thế giới Phương Tây và sính chơi chữ. mình cảm giác lặp lại cái nhận xét của mình khi đọc bài của Như Huy phê bình nhóm mở miệng ( chắc cũng cùng một băng với bạn Nus ) trên tapchitho http://www.tapchitho.org/wpages/p050623.htm

, là đứng trên cái nhìn Phương tây nhìn về. Kiểu bạn Hoài, nếu tôi là người Đức tôi nói về việt Nam thế này nhé các bạn hiểu không ? .Tức là một lối Phê bình, lối so sánh bao giờ cũng thắng. Vì bạn lấy số 10 để chửi số 1 trong môn đại số lớp 1 thì bao giờ chả thắng cơ chứ .

Còn về chi tiết mình có nhận xét về đoạn này.


Nú, Phê Bác Châu Diên

Chính tôi từng trải qua trạng thái tâm lý đó nên biết một cách chắc chắn rằng thứ ngôn ngữ bằng phẳng, với sự lặp lại liên tiếp đến lẩm cẩm những câu văn nhạt nhẽo,

Thực ra đây chính là phần đoạn mà mình thấy thực sự thích trong truyện Người Sông Mê của bác Diên. bạn phải nhập được và giải mã đựơc sụ lặp lại, sự nhạt nhẽo thì bạn sẽ giải đựoc sự phi lý ngu dốt của văn chương Việt trong ví dụ bạn đề cập :


Tôi nhìn thấy sự phi lý ở một văn nhân khác sử dụng tên tuổi của mình để tung hô lên đến trời xanh tác phẩm của những người do chính mình phát hiện, giới thiệu và xuất bản, thậm chí còn đẩy mức độ phi lý đi xa đến mức trao giải thưởng văn học luôn cho tác phẩm của người được bảo trợ kia (tôi không phản đối bất kỳ giải thưởng văn học nào, và tôi nghĩ ai được trao giải cũng xứng đáng ở mặt này hay mặt khác, tôi chỉ phản đối con đường hậu trường vòng vèo và không trung thực dẫn đến giải thưởng). Còn lại một sự phi lý ở nền tảng: trong khi giới nhà văn chỉ còn biết trông cậy vào “bản năng”, thì giới phê bình mỗi khi động đến tranh luận chỉ còn biết trưng ra cuốn kinh thánh, cuốn bảo bối duy nhất: Thi nhân Việt Nam của Hoài Thanh, chỗ dựa cuối cùng, đồng thời cũng mang tất cả những dấu hiệu của một mặc cảm khổng lồ: “mặc cảm Hoài Thanh”.


Kiểu phê bình của bạn ko giúp cho kẻ lắng nghe, đối tượng của sự phê của bạn khá lên được, mà lại càng chìm trong ngu dốt. Họ ko có điểm tựa để nhìn ra vấn đề của mình. Giống như em bé học lớp 1 sẽ vì thế mà uất ức ở một câu hỏi ngu xuẩn mà thằng anh của nó học lớp 10 chỉ ra rằng nó ngu vì nó ko biết giải phương trình bậc 2 giống như anh nó.
Cổ Nhuế
03-01-06, 14:20
Đét làm Nhuế tôi cũng buồn lây, buồn thực sự, buồn nẫu ruột nẫu gan, cơ hồ một sự kỳ vọng của mình sẽ mất đi mãi mãi, xót xa nhưng chỉ có thể đứng nhìn, cơ hồ không có cách gì cứu vãn, nhưng sao lại ra đi sớm thế Nút ơi...
DTA
03-01-06, 16:07
Không hiểu ý bác Cổ Nhuế? Bác buồn về chuyện gì, cái gì không cứu vãn được, ai không cứu vãn được vậy bác?
Cổ Nhuế
03-01-06, 16:39
1. Bác buồn về chuyện gì?
2. Cái gì không cứu vãn được?
3. Ai không cứu vãn được vậy bác?

1 Buồn về thứ phẩm do Nút nặn ra.

2. Cứ cái đà này thì những thứ phẩm khác sẽ ra lò hàng loạt một cách không thể cứu vãn nổi.

3. Nút không thể cứu vãn nổi nữa vì anh chỉ nghe chính mình nói mà thôi.
k0_biet_j
03-01-06, 16:39
Ôi xổi ôi, bác Happiness viết dài quá. Đọc mờ cả mắt. Thôi, KBJ chả hành hạ "cửa sổ tâm hồn" của mình đâu :D
Thu Muộn
03-01-06, 20:03
Anh Nút viết dài kinh, các bác nhở? Anh quen nhiều người nổi tiếng tên Tây tợn, các bác công nhận không? Mà anh cũng thích triết học ngôn ngữ gớm, phỏng các bác? Cơ mà anh viết cái gì thế ạ? Em thấy dạo này sau cái đận anh Nít chúng em bi giờ lại mốt nói về triết học ngôn ngữ. Các anh í suốt ngày gọt bút đẽo chữ nghe chừng hoành tráng lắm, cơ mà đấy là mù chữ như em thì cũng thấy đó là triết học - mà triết học của Tây - chứ liên quan cái đé,o gì đến văn học, văn bản đé,o đâu mà lôi từ Thị Hoài đến Thuận em dồi cả Nguyễn Ngọc Tư nữa? Các bác ở đây ai học chuyên ngành Ngôn ngữ học hay Triết học Ngôn ngữ giống anh Trịnh Hữu Tệu em không mà lảm nhảm lắm xế?
Quan Nhân
03-01-06, 21:51
Với tư cách là 1 người không biết mấy về văn chương, em vẫn mạnh dạn nhận xét là 6.366 từ trong bài của Nus là quá dài để viết 1 bài bình luận văn học về vai trò của ngôn ngữ trong văn chương nhưng lại quá ngắn để viết theo kiểu nghiên cứu. Dài là vì với 1 ý tưởng kiểu đó nếu viết 1 mạch luôn hơn 6000 từ thì sẽ rất khó kết cấu bài viết sao cho mạch lạc và khũc chiết, đặc biệt là Nus lại thích kiểu viết miên miên man man từ Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc, kim cổ kết hợp. Ngắn là vì nếu viết kiểu phân đoạn nghiên cứu cần cả 1 quyển sách vài chục nghìn từ với những nguyên tắc rất cơ bản về viết nghiên cứu kiểu như mở bài-thân bài-kết luận, như thế hơn 6000 từ của Nus chả làm nên cơm cháo gì.

Thực tế là khi đọc bài của Nus em không còn giữ được tập trung và kiên nhẫn nữa khi đọc đến khoảng 1/2 và thực sự là hoa mắt khi đi dần đến kết thúc. Điều này 1 lần nữa khằng định ý tưởng của bạn Nus là đúng tuy bạn ấy lại đi đúng vào lỗi mà mình đang phân tích: ngôn ngữ là điều kiện tiên quyết để tạo nên thành công cho 1 tác phẩm văn học, đồng thời ngôn ngữ cũng là yếu tố gây ấn tượng đầu tiên.
Cổ Nhuế
04-01-06, 09:17
Mà anh cũng thích triết học ngôn ngữ gớm, phỏng các bác? Cơ mà anh viết cái gì thế ạ? Em thấy dạo này sau cái đận anh Nít chúng em bi giờ lại mốt nói về triết học ngôn ngữ. Các anh í suốt ngày gọt bút đẽo chữ nghe chừng hoành tráng lắm, cơ mà đấy là mù chữ như em thì cũng thấy đó là triết học - mà triết học của Tây - chứ liên quan cái đé,o gì đến văn học

Bạn Thu Trễ có vấn đề về đọc hiểu. Bạn Nút hoàn toàn không đả động gì đến triết học ngôn ngữ cả. Í bạn í, tóm gọn lại là, tính văn học của tác phẩm không chỉ nằm ở nội dung tư tưởng, mà còn là, thậm chí chỉ là, ngôn ngữ của tác phẩm.

Chỉ có điều, vấn đề này đã được các tiền bối cách đây hàng ngàn năm giải quyết một cách rốt ráo dồi, và gần đây nhất là bạn Hoàng Ngọc Tuấn, nhưng bạn Nút lại tưởng đây là phát kiến vĩ đại của mình.
Elgnoy
04-01-06, 10:34
Bác Nhuế có vấn đề về nhận xét ạ. Ý bạn Nút theo em chính là đề cao việc đặt ngôn ngữ vào trung tâm và xoay quanh nó. Hiểu ngôn ngữ khác đi (tức là triết học ngôn ngữ rồi), chứ không phải chỉ là cái từ "ngôn ngữ" như ta vẫn nói.

Em chẳng nghĩ bạn Nút tưởng cái gì là phát kiến vĩ đại của ai cả. Nghĩ cái gì thấy thích thì nói ra. Nói rồi thì nhắc lại (kiểu khác đi). Bác Nhuế cái gì cũng muốn phải mới mẻ chưa nghe thấy bao giờ nhỉ. Nếu bác đúng như thế thì hơi bị buồn cười đấy ạ :-).
Cổ Nhuế
04-01-06, 11:18
Bác Nhuế cái gì cũng muốn phải mới mẻ chưa nghe thấy bao giờ nhỉ. Nếu bác đúng như thế thì hơi bị buồn cười đấy ạ :-).

Xin nỗi bạn Noy, mí cả bạn Nút, bây giờ mình mí thấy, mình vừa hơi bị buồn cười, lại hơi bị vô duyên, do mình kỳ vọng quá nhiều ở bạn Nút, bây giờ mình lại xin nỗi, rằng thì nà bạn Nút cũng như mọi người VN ta thôi...
Happiness
04-01-06, 11:42
Anh thấy bản thân cái việc Noy loay hoay giải thích xem bài bạn Nút lói gì, đã chứng tỏ độ 4` của cái bài bạn í viết. Nằm ngoài phạm vi sáng tác, người viết không nên mong muốn sản phẩm là một văn bản đa thanh. Thông điệp luôn cần phải rõ ràng. Ở bên kia loáng thoáng thấy Noy ca tụng phương pháp viết lách gì đó, đến buồn cười. Nói phương pháp tốt í, là khi mà nó truyền tải tốt nội dung của người sử dụng phương pháp. Ở đây ko có chiện đó.

Viết cho ai, viết cái gì, rồi mới là viết như thế nào. Bài học về triền thông, ngắn ngọn chỉ như nhời của ông cụ thế thôi.
DTA
04-01-06, 12:00
Xin nỗi bạn Noy, mí cả bạn Nút, bây giờ mình mí thấy, mình vừa hơi bị buồn cười, lại hơi bị vô duyên, do mình kỳ vọng quá nhiều ở bạn Nút, bây giờ mình lại xin nỗi, rằng thì nà bạn Nút cũng như mọi người VN ta thôi...

Bác Nhuế dạo này có vẻ khắt khe một cách khó hiểu. Từ Cánh đồng bất tận của em Tư tới Bóng đè của em Diệu và bây giờ là bài của chú Nút. Không khéo bác sắp trở thành nhà chê học lớn đến nơi.

Bài của chú Nút nói chung là chấp nhận được. Tất cả những dự án có tham vọng đều bắt đầu từ việc nhìn lại và phê phán. Từ đó, nếu có nảy sinh ra vài ba ý tưởng hữu dụng hoặc mới mẻ thì có thể coi là xuất sắc, nếu không, bản thân của nỗ lực nhìn lại và phê phán nghiêm túc ấy cũng đáng được ghi nhận. Bây giờ, đừng nói gì đến giới trẻ - phần nhiều là ngô ngọng, câm, điếc, mù lòa, không viết được một câu cho ra câu, nói chi tới ý tưởng mới chả sáng tạo -, bản thân các cây đa cây đề cũng đếch có khả năng viết được cái gì ra hồn. Viết thôi, viết cho sạch sẽ, viết ở tâm thế nghiêm túc thôi, cũng khó. Riêng ở phương diện này, bài của chú Nút đã là một tấm gương rồi.
Phương Thảo
04-01-06, 12:05
Anh vừa đọc bài của ku Noy với ku 5xu ở bên kia sông, cười tý sặc mẹ nó cả cơm. Bài viết của ku Nut là một thứ còn phò hơn cả lá cải thế mà hai ku thổi kèn thế đe'o nào lại thành ra đây là một bài viết phù hợp với tạp chí chuyên ngành. Hình như hai ku chưa bao giờ đọc một academic paper?

Bài viết không có gì mới không phải là một cái tội, kể tên nhiều ông Tây bà đầm quá xa lạ với bà con cần lao cũng không phải là một cái tội, cái tội lớn nhất của thần đồng Nút ở đây là viết một bài báo với tham vọng trình bày một vấn đề mang tính chất học thuật cao, rất chi là acane-con bà nó-mic (cái này đọc trong bài thì thấy rất rõ) nhưng từ bố cục, nội dung đến cách diễn đạt hoàn toàn cho thấy đây là một bài viết lảm nhảm của một người có trình độ văn hóa cấp ba, hoàn toàn không tương xứng với bài viết của một nghiên cứu sinh du học. Nếu đây là bài viết của ông Nguyên Ngọc, ông Phạm Xuân Nguyên, ông Châu Diên, ông Thổ Phỉ hay ông gì gì đó thì chả ai nói làm gì vì người ta cũng dễ thông cảm là các ông ấy thất học, không được sống trong một môi trường học thuật nhưng nếu đây là bài viết của một sinh viên chuyên ngành phê bình văn học thì thật là quá lắm.

Một bài viết mang tính học thuật cần phải thỏa mãn ít nhất một vài yêu cầu sau:

1- Tiêu đề phải phù hợp với nội dung. Bài viết của Nút với cái tiêu đề hết sức hoành tráng (anh nghĩ ở mẫu quốc Pháp nhợn của thần đồng tầm giáo sư tiến sãi bạc đầu mới dám hạ bút viết một cái tiêu đề như vậy) nhưng nội dung thì hoàn toàn tản mạn chuyện Đông Tây Nam Bắc với những nhận xét vu vơ, không có căn cứ. Lẽ ra Nút nên đổi tên bài viết thành "Tản mạn văn chương Đông Tây kim cổ và suy nghĩ về văn chương Việt Nam" thì hợp lý hơn.

2- Trích dẫn đầy đủ. Nếu Nút viết bài này ở trên tạp chí chuyên ngành thì rất có thể nó sẽ bị ông Hoàng Ngọc Tuấn, ông Nguyễn Hưng Quốc hay ông Cổ Nhuế kiện vì tội plagiarism. Trích dẫn đầy đủ là một yêu cầu bắt buộc, thể hiện sự sòng phẳng của người viết, ý nào là của mình, ý nào là của người khác. Đáng tiếc là bài viết Nút không có một dòng reference nào và đương nhiên bạn đọc không có cách nào khác đành phải hiểu là đây là original ideas của thần đồng dịch thuật.

3- Lập luận chặt chẽ, phần kết luận phải tổng kết được những ý kiến đã triển khai. Đáng tiếc bài viết của Nút hầu như không có lập luận, và đặc biệt là không có kết luận. Không ai hiểu ý anh định nói gì. Anh đã kết thúc bài viết hay chưa? Hay vẫn còn Lan man giữa lúc thủng xăm?

4- Ngôn ngữ phải phù hợp. Đáng tiếc Nút bi bô về ngôn ngữ văn chương nhưng bản thân anh lại hoàn toàn không biết sử dụng ngôn ngữ dành cho một bài báo mang tính chất chuyên đề. Ngôn ngữ của một academic paper đương nhiên phải trung tính, không có chỗ cho những cảm tính hời hợp kiểu như "theo cảm quan của tôi mách bảo, bài văn này rất không hay". Đáng tiếc, toàn bộ bài viết rặt những suy nghĩ cảm tính. Không những thế thần đồng Nút của chúng ta còn học được rất nhanh những món nói xóc, nói cạnh, nói khóe, nói mỉa, nói châm chọc, nói ám chỉ vốn rất sẵn trong những cuộc bút chiến của các cây đa cây đề trong làng phê bình văn học. Anh chửi Hồ Anh Thái nhưng không nói thẳng mà úp úp mở mở. Anh mỉa Phạm Xuân Nguyên, Lại Nguyên Ân và đồng bọn ca ngợi Võ Thị Hảo nhưng lại chẳng dám nói ra. Thỉnh thoảng, anh lại bóng gió nói đến những mối quan hệ thân tình hết sức cá nhân, hết sức riêng tư với những người bạn văn chương nào đấy đang làm công việc gì đấy, ở một nơi nào đấy về một bà Bovary nào đấy. Phải nói là vấn đề của anh trình bày rất chi là ấy.

Thôi, ném đá thế thôi, không năm mới năm me chúng mày lại bảo anh vùi dập tài năng nhưng nói chung anh hy vọng Nút qua vụ này nên nhìn lại mình. Viết những bài viết cạnh khóe, ba hoa, chửi bới thì rất dễ nhưng viết những bài mang tầm học thuật (dù có thể chất lượng không bằng bọn Tây) như kiểu của Cao Xuân Hạo thì cần phải học nhiều.
Happiness
04-01-06, 13:09
Nói chung cũng còn tùy vào cái trang Văn hóa của Vietnam Net chấp nhận cái giề và tham vọng đến đâu, nhở bác DTA nhở.

Đọc sự khen của bác, em lại nhớ chiện: bé đi nhà trẻ, xong về khoe với mẹ: Con được cô giáo khen, vì nói con quạ có 3 chân. Thế đ' nào chứ quạ có 2 chân thôi mà con? Thì thế, nhưng cả lớp nói quạ có 4 chân.


Bây giờ, đừng nói gì đến giới trẻ - phần nhiều là ngô ngọng, câm, điếc, mù lòa, không viết được một câu cho ra câu, nói chi tới ý tưởng mới chả sáng tạo -, bản thân các cây đa cây đề cũng đếch có khả năng viết được cái gì ra hồn. Viết thôi, viết cho sạch sẽ, viết ở tâm thế nghiêm túc thôi, cũng khó. Riêng ở phương diện này, bài của chú Nút đã là một tấm gương rồi.
Thu Muộn
04-01-06, 14:36
Em thì lại nghĩ chính bác Nhếu đếu hiểu anh Nút em nói cái giề. Em thì hiểu hết sức xác đáng rằng, anh Nút em muốn bày tỏ (lẽ ra là đưa ra nhận định và chứng minh) nguyện vọng đưa ngôn ngữ lên vị trí xứng tầm với nó mà đỉnh cbn cao - theo anh Nút em - là nghiên cứu Ngôn ngữ học và Triết học Ngôn ngữ.

Bác DTA dạo này bao dung nhỉ, thanh thản và tích cực nhỉ? Biểu hiện của tuổi rà đấy bác ợ!
Gaup
04-01-06, 22:11
Bác DTA em không phải là tuổi già hay tuổi trẻ mà là không hiểu vô tình hay cố ý đặt các mối quan hệ xã hội thân tình lên trên cảm nhận phê bình nghiêm túc. Bác em chắc đang xây constituency đặng một ngày mai mưu cầu việc lớn cần có thằng A thằng B đứng tả phù hữu đột giúp nâng bác em lên, nếu không phải bằng bàn tay nâng niu thì cũng bằng hào quang của chúng nó.

Phương Thảo là thằng nào mà copy cái bài dài trên kia của em. Bài đấy đêm qua em viết mắng Nút xong còn để ở cửa sổ Thăng Long định sáng nay post thì vào đã thấy bác em post hộ rồi.

Nút viết tản văn và tán chuyện tầm phào trên mạng khá là hay, zí zỏm và thông minh nhưng một hai năm trở lại đây hình như đã quyết định bỏ hẳn đời mạng đi xây đời thực nên những thứ viết ra trở nên chua một cách phải nói là báng bổ. Có lẽ Nút đang cố gắng phồng mình cho to để vừa với bộ quần áo mà cuộc sống và cơ hội tình cờ khoác lên anh chăng? Có lẽ anh nghĩ một chuyên gia hàng đầu về phê bình văn học tương lai thì phải viết như thế, phải nói như thế, phải khệnh như thế, phải trích dẫn như thế thì mới là hay là tốt là đẹp. Nhưng mà như thế là Nút sai, Nút thiếu tự tin quá nên thành ra tự đại để bù. Phép thắng lợi tinh thần này không phải là cách tốt nhất đâu Nút ơi, tỉnh lại đi em à quên dưỡng tử.

Thổ Phỉ và Nút có cái lối viết ăn theo các tên tuổi danh giá trên thế giới đọc rất là khó chịu. Cái này ngày xưa thời mà Thổ Phỉ viết xong cái gì lại forward cho em các bác đọc em đã nhắc nhiều lần - anh Thổ có bớt đi được một thời gian nhưng trong các bài viết gần đây của anh em thấy bệnh cũ của anh đã tái phát còn tăng nặng hơn ngày trước do giờ anh trích dẫn nhiều hơn, kể tên nhiều hơn. Ngày xưa đọc bài cây vĩ cầm hai dây của Thổ Phỉ em có bảo Thổ Phỉ đặt mục tiêu viết một bài mà đ. éo nhắc tên một thằng Tây nào hết đến giờ vẫn chưa thấy Thổ Phỉ làm được. Bài cây vĩ cầm đấy của Thổ Phỉ lấy ví dụ về một nghệ sỹ đàn vĩ cầm đang biểu diễn thì đàn đứt một dây và ông ý biểu diễn phần còn lại rất thành công chỉ với số dây còn lại. Thổ Phỉ khen là phải biết hạn chế mình để nảy bật lên sáng tạo. Nói thế nhưng anh Thổ không làm được thế, sử dụng các ông tây đầu to tên tuổi là anh đang KHÔNG hạn chế mình và vì thế người không biết và gái thì rất cảm phục - vì người không biết và gái quan tâm đến những thứ khác ngoài hàm lượng kiến thức trong các bài viết của Thổ Phỉ (và cả Nút) - nhưng những người biết thì sẽ cười chê vì đọc cả bài chẳng thấy tác giả đâu. Cứ lẩn lút tránh né giấu diếm nấp bóng, thỉnh thoảng có chui ra thì lại chui ra kiểu vớ vỉn không lành mạnh không có liên quan mật thiết đến nội dung chính của bài viết, kiểu khoe mặc dù tôi đi buôn tinh bò 10 năm nhưng...hay như kiểu Nút mà Phương Thảo đã viết ở trên kể ra những mối liên quan với anh này ở vietnamnet chị kia ở talawas bác nọ ở Hội Nhà văn đang là chuyên gia hàng đầu về giải phẫu của bà Bovary vv. Những cái đấy chả nói lên được gì về tác giả cả.

Hôm nay đã mất công nói để em nói luôn một thể. Em các bác không chuyên về văn chương nên sẽ không lạm bàn về hàm lượng kiến thức văn chương trong bài viết các thể loại của các bác nhưng em sẽ nhận xét về lối viết cách đặt vấn đề của các bác thể hiện qua các bài viết. Các bác em khi viết cái kiểu trích dẫn kể chuyện đi đường gặp ông đi qua bà đi lại như thế rõ ràng là đang cố gắng bắt chước giả lập cái lối viết hàn lâm tây phương. Em các bác editor chuyên nghiệp hãnh diện toàn thế giới và nhân loại của cái lối viết hàn lâm và không hàn lâm tây phương hoàn toàn có đủ trình để chỉ ra những điểm bất cập của tinh thần giả lập của các bác.

Giả sử bài viết là một không gian cho trước, các bác em là các nội thất thiết kế gia có nhiệm vụ làm đầy không gian đó với đồ đạc, ở đây là ý tưởng và câu chữ. Bài viết nào của Thổ Phỉ nhà em cũng bắt đầu bằng một hình tượng, một ví dụ, một so sánh, một ẩn dụ nếu không hay thì cũng lạ kiểu như anh đang ngồi mân mê tay bác DTA ở paris deli bỗng sờ phải cái mụn to bằng hột lạc ngay mu bàn tay. Hột lạc trên mu bàn tay đáng ra là hoàn hảo của một nhà văn nửa mùa xuất thân từ ngành phân phối thuốc lá liên quốc gia tốc độ nhanh miễn thuế làm anh liên tưởng đến cái tháp rùa đen xì giữa hồ gươm đáng ra là hoàn hảo giữa lòng Hà Nội đáng ra là hoàn hảo ở giữa Việt Nam đáng ra là hoàn hảo trong một thế giới mà nếu không có cái tháp rùa kia cũng đã tạm gọi là hoàn hảo. Và anh bắt đầu bài viết của mình: "Nhà văn Việt Nam vĩ đại nhất của thế kỷ 21 DTA đã phát hiện ra cái mụn hình hột lạc của mình lúc 3h sáng khi ông dậy đi đái sau khi tỉnh cơn say từ một trận nhậu trụy lạc kéo dài 72 giờ..." rồi anh đưa dần bạn đọc vào những suy tưởng của anh về một nền văn chương Việt Nam nếu như không có DTA thì đã là hoàn hảo.

Khởi đầu bằng một ví dụ cuốn hút nhưng phát triển một cách vụng về là bất cập đầu tiên của anh Thổ em. Lối trang trí nội thất của anh lấy một món đồ khá đồ sộ, khá original kiểu như một cái trống đồng cổ để ngay giữa nhà ai vào cũng thấy ngay và xuýt xoa ngay, xong rồi anh em mua một đống đồ nội thất bán sẵn theo catalogue của Tây về xếp hầm bà lằng khắp nơi quanh cái piece trung tâm kia. Vì mua theo và xếp theo ảnh trong catalogue nên rất nhiều khi anh em làm sai mà không biết. Cái tủ to kia thằng Tây nó xếp hơi lệch qua trái chứ không để ở chính giữa tường không phải vì nó có định kiến gì với symmetry mà chỉ vì cái nhà thằng Tây xây theo kiểu có điều hòa trung tâm và cái tủ đấy nếu để chính giữa tường sẽ che mất cái cửa mở của hệ thống điều hòa vào phòng. Có khá nhiều ví dụ lẳng lơ như thế trong các bài của anh em mà em không kể cụ thể được ở đây, chỉ biết sau nhiều năm đọc nhiều phê bình văn học của tôi cái ám ảnh đấy em có khi đọc bài của TP giờ đã thành định kiến vững chắc.

Cái lối sắp xếp của TP dở ở chỗ làm người ta bị mắc câu và rồi bị thất vọng. Người ta vào nhà anh sắp xếp thấy mê ngay cái trống đồng 4000 năm nhưng rồi bị những thứ đồ gỗ ép, những món đồ trang trí sản xuất công nghiệp bán đầy trong các cửa hàng một đô la ở Tây làm khó chịu. Thảng hoặc người ta cũng thấy một hai món đồ nhỏ anh làm, bức tranh nhỏ anh vẽ nhưng vì thời gian anh đã giành nhiều vào việc đi lùng mua cái trống đồng rồi nên những thứ đồ anh làm và những cái tranh anh vẽ chất lượng ít khi được tốt lắm và dù có tốt cũng không là gì so với độ hoành tráng của cái trống đồng 4000 năm tuổi kia. Không thể nói bài viết của anh không có một theme nhất định nhưng cái theme đấy lấy premise là cái trống đồng đáng ra phải được làm hoành tráng hơn bằng những đồ vật xung quanh lại bị những đồ trang trí công nghiệp và lối sắp xếp cơ khí của anh làm hỏng mẹ đi mất.

(đi làm chút cà phê điếu thuốc lên viết tiếp)
Thu Muộn
04-01-06, 22:27
Bác DTA em không phải là tuổi già hay tuổi trẻ mà là không hiểu vô tình hay cố ý đặt các mối quan hệ xã hội thân tình lên trên cảm nhận phê bình nghiêm túc. Bác em chắc đang xây constituency đặng một ngày mai mưu cầu việc lớn cần có thằng A thằng B đứng tả phù hữu đột giúp nâng bác em lên, nếu không phải bằng bàn tay nâng niu thì cũng bằng hào quang của chúng nó.

Xin lỗi Gấu, bác DTA và các bác khác nhưng em xin mạo muội khẳng định mẹ nó hộ bác DTA em là không phải ít nhất trong thời quá khứ gần, hiện tại và tương lai không xa khi em được lê la loanh quanh chỗ cái chuồng gà đủ gần để nhìn xuống và đưa ra nhận định theo em đủ tính khả tín. Nhiều chuyện có lẽ không nên lập lờ ngay cả trong câu đùa.
Gaup
04-01-06, 22:45
Thu Muộn nói gì anh không hiểu. Có phải bảo anh không nên đùa bác DTA anh đang xây hội dâm tà?
DTA
05-01-06, 10:39
Bài Gấu dài ghê, đọc toét cả mắt.

Nhưng tình hình là anh vẫn đ'eo hiểu Gấu nói gì cả. Những phỏng đoán của Gấu hơi bị vui, trong mơ anh cũng đe'o nghĩ ra được. Hài vãi. :hitrun: Để đỡ mất thời gian, anh thấy bài của chú Nút có mấy điểm đáng chú ý thế này:

- Kể nhiều chuyện Tây (chứ đ'eo phải là trích dẫn nhiều Tây). Nói chung là không có vấn đề gì hết, vấn đề là chuyện có hay không, trích dẫn có cần thiết không, thế thôi.
- Kể nhiều chuyện Ta. Cũng đ'eo sao hết. Vấn đề là chuyện có hay không, có cần thiết không.
- Viết thế nào, kể cả cách chọn giọng văn, là tùy cá nhân. Nếu chú Nút thực sự cho rằng viết thế mới đúng phong cách học giả (với điều kiện là chú Nút thực sự muốn trở thành học giả - một ý tưởng chắc chắn là không gây hại cho ai và vì thế, rất nên được nuôi dưỡng), thì cũng đếch sao hết. Điều quan trọng là phong cách ấy có thể trợ giúp cho việc thể hiện ý tưởng một cách tối ưu hay không. Thấy cái gì hay thì cứ việc dùng, câu nệ làm quái gì. Ít ra thì cũng là một thử nghiệm. Thử nghiệm thì có thể thành công hay thất bại. Thất bại thì gây cảm giác "khệnh" hay "phình to". Thành công thì gây cảm giác ung dung tự tại. Kệ đời nó nói thế đ'eo nào chả được. Nhưng không thử thì biết thế đ'eo nào là thành hay bại. Nhỉ Gấu nhỉ?
- Theo anh, bài của chú Nút có điểm yếu là giật hai câu thơ thẩn vớ vẩn của Lưu Quang Vũ lên làm kim chỉ nam. Hai câu thơ con cóc ấy thực ra là quá đề cao đạo đức, triệt tiêu phê phán, trái hẳn với quan niệm của chú Nút. Vì lỡ treo hai câu thơ ấy lên, thành ra khi viết bài, lúc nào chú Nút cũng phải chăm chăm "xây đời", rõ khổ. Mất hết cả hào khí. Đã phê phán thì phải rốt ráo, "chửi" đến nơi đến chốn, sát ván thì thôi. Anh thấy bài của chú Nút đọc chưa sướng không phải vì nó không chửi, mà là chửi chưa hay. Chửi nửa vời. Lẽ ra phải sửa hai câu thơ của Lưu Quang Vũ thành thế này (thì mới đúng với Lưu Quang Vũ hơn):

Nịnh đời dễ xây đời cũng dễ
Chỉ chửi đời là khó mà thôi

Thế!

Chẳng đâu xa, ngay ở TL này, mấy chú được xem là Hải Đăng đều là nhờ chửi cả.

Còn như ở ngoài đời, Phụng, Thiệp, Hoài,... sở dĩ còn lưu danh đều là nhờ biết chửi vậy.
:)
Cổ Nhuế
05-01-06, 10:53
Chú DTA rỗi rãi hả? Cho anh hỏi phát?

Đầu tiên anh xin nói rằng bài của Nút chỉ là cái cớ để nói những chuyện khác thôi, chứ nó không phải là mục tiêu của anh, nói thế để chú khỏi nghĩ rằng anh vùi dập tài năng văn học măng tơ của nước nhà.

Chú ba phải bỏ mẹ, hoặc là già hơn anh, khi chú coi dĩ hòa vi quí (giống kiểu 5xu) là mục đích tối thượng.

Chú không dám khẳng định đánh giá của mình. Vậy theo chú thì "kể nhiều chuyện Tây và Ta" của nút, theo chú có hay và cần thiết không? Giọng văn của Nút, theo chú, có đích đáng đối với một vấn đề như đã đề cập hay không?

Chứ chú đừng nói kiểu "cùng còn tùy vào mỗi cá nhân", vì đương nhiên là Nút phải thấy hay, thấy cần thiết và thấy đích đáng thì Nút mới viết như thế.

Chú chê cái đề từ của Nút cũng chỉ lặp lại cái mà Gấu đã chê Thổ Phỉ thôi. Anh cần hỏi là cái quan điểm của chú kia.
DTA
05-01-06, 11:22
Ha ha...
Em tưởng quan điểm của em đã rõ chứ nhỉ. Vậy em nói rõ thế này nhé:

Bài viết của chú Dũng nhìn chung là OK, thậm chí có thể nói là đáng được coi là tư liệu tham khảo. Nhưng nó chưa đủ nặng để có thể đứng lâu lại được với thời gian, trở thành một tư liệu tham khảo bắt buộc của giới nghiên cứu.

Theo lời một người bạn (xxx), trên thế giới, cứ trong 1000 bài nghiên cứu, phê bình thì 900 bài có thể vứt ngay vào thùng rác sau khi đăng báo. 100 bài còn lại được xếp vào loại "đáng đọc lại". Trong số 100 bài "đáng đọc lại" ấy thì có 10 bài được xếp vào loại "đáng được coi là tư liệu tham khảo". Trong số 10 bài "đáng được coi là tư liệu tham khảo" ấy chỉ có 2 bài (0,2%) được coi là rất hay, rất xuất sắc, bắt buộc phải tham khảo mà thôi.

Tình hình Việt Nam có vẻ cũng không khác. Mỗi ngày, trên 600 tờ báo thế nào cũng sản sinh ra dăm ba bài viết về Văn học, tổng cộng hàng năm cũng có vài nghìn bài. Trong đó hầu hết là => sọt rác. Và có khi cả năm chẳng có bài nào đáng được xếp vào loại "bắt buộc phải đọc" cả.

Bài của chú Dũng chắc chắn không thuộc số 0,2% kia, nhưng có thể xếp vào số 1% (10 bài xuất sắc nhất trên 1.000 bài).

Đánh giá thế đã được chưa?
Cổ Nhuế
05-01-06, 11:37
Bài của chú Dũng chắc chắn không thuộc số 0,2% kia, nhưng có thể xếp vào số 1% (10 bài xuất sắc nhất trên 1.000 bài).

Đánh giá thế đã được chưa?

OK, đánh giá như thế là được.

Bây giờ anh hỏi cụ thể hơn một chút. Chú có thể nêu một vài lý do tiêu biểu để chú xếp bài này vào số 1% kia không? Vì rõ ràng là bài này, theo chú, phải có các phẩm chất mà 99% các bài kia không có hoặc không đạt tới được.
Thu Muộn
05-01-06, 11:58
Bài này của anh Nus nói về triết học ngôn ngữ và vị trí mới của ngôn ngữ điều có lẽ còn tương đối mới mẻ với đa số bạn đọc Việt Nam bác Nhếu ạ. Có cái anh diễn đạt khiến nhiều người hơi khó hiểu và em đoán với cách diễn đạt như thế này anh Nus em sẽ tụt xuống như 99% kia ngoại trừ một số người biết rõ về anh Nus như anh Noy, anh DTA vì những người ấy đằng nào cũng biết về triết học ngôn ngữ rồi. Thế bài viết này để làm gì? Theo ý em chắc cá nhân bác DTA đánh giá cao ở tính dẩm thu.
Chaien
05-01-06, 13:04
Tôi không biết Nus nhưng tôi xin được mạn phép ném đá khi đọc đoạn này.

''Ngoài đó ra, nhóm Mở Miệng là một ví dụ hoàn toàn hiện đại về “dòng văn học chủ ngôn” này. Phải cần rất nhiều công việc diễn giải và lý thuyết mới có thể “giải m㔠được thơ của một nhóm thơ Việt Nam hiếm có đã hình thành được cả một trường phái chỉ trong một thời gian rất ngắn. Tôi sợ rằng lịch sử văn học chỉ vài chục năm nữa thôi sẽ quên hết những tập thơ in vuông xinh xắn, hàng trăm bài thơ bay như bươm bướm trên báo chí mỗi ngày, để mà chỉ quan tâm đến những hiện tượng như Mở Miệng, điều đã từng xảy ra ở thời kỳ Thơ Mới, với Hàn Mặc Tử qua lời tiên đoán chính xác của Chế Lan Viên.''

Tôi đã cố gắng đọc 1,2 bài của nhóm này, và tôi không hiểu tại sao một tác giả có hiểu biết rộng như Nus lại ca tụng Mở miệng lên tận mây xanh thế, đây là Thơ Mới ư hay là rác rưởi của ngôn từ. Khi đọc ''thơ'' tôi thật sự lợm giọng, cảm giác buồn nôn ( xin lỗi Nus nhưng thực sự là vậy)
Tôi cũng không muốn chép lại cho dù chỉ là một hai dòng ''thơ'' vì tôi sợ bẩn diễn đàn này, chúng ta thưởng thức, ca ngợi Ba Giai, Tú Xuất, Trạng Quỳnh, Xiển Bột... trong sáng tạo văn chương bình dân chứ không thể chấp nhận thẩy ngôn từ vào rác rưởi.
Tại sao họ làm nhiều người chú ý, đơn giản như trường hợp một cô gái tự nhiên bị bệnh nặng trong người mọc lên cây xương rồng, giới y học quan tâm đơn giản chỉ vì

Các chuyên gia tin rằng sự biến hóa khủng khiếp này là cảnh báo đối với loài người. Tigran Davtya nói: “Sự tiến hóa phá hủy nghiêm trọng hệ thống miễn dịch của con người. Con người trở nên dễ bị những virus và ký sinh trùng tấn công hơn”

Mọi sự so sánh đều là khập khiễng nhưng quan niệm riêng của tôi sự tha hóa trong tâm hồn, nhận thức, cách sống đang phá hủy ngôn từ, sự quan tâm của người yêu văn, yêu thơ, yêu sự trong sáng phong phú của tiếng Việt, ca dao, văn chương bình dân đang bị xúc phạm. Tâm hồn con người luôn dao động giữa ''con'' và ''người'' nhưng thật đáng sợ khi không còn ''người''. Cô gái kia đáng được quan tâm và thương cảm nhưng nhóm Mở Miệng thì.....
Nếu y học bó tay bất lực ta còn cảm thông được, nhưng cơ quan văn hóa Việt Nam sao lại bất lực, dân chủ không có nghĩa dìm dân trí, hạ cấp tiếng Việt là có tội với đất nước, với văn hóa, văn học dân tộc. Với những tâm hồn non nớt của lứa tuổi học sinh, rất dễ bắt chước, đó là sự cưỡng hiếp tuổi trẻ, cưỡng hiếp ngôn từ....

Bài viết đã mất tính nhân bản, cái quan trọng nhất của bất kỳ bài viết dài hay ngắn.

Chaien

Tôi viết không hề có ý xúc phạm tác giả, mỗi người có suy nghĩ riêng, có cảm nhận riêng nhưng cảm nhận rất dễ trở nên ngộ nhận. Tôi cũng nghĩ rằng tác giả có trăn trở với văn học nước nhà, đó chỉ mới là điều kiện cần nhưng thế là cũng rất tốt vì có như vậy mọi người mới ném đá được. Đọc nhiều là điểm mạnh của Nus.
Nokia
05-01-06, 13:42
"Thịt mỡ tanh tao ruồi đến đậu
Hoa thường hay héo cỏ thường tươi"
dao_hoa_daochu
05-01-06, 13:54
"Thịt mỡ tanh tao ruồi đến đậu
Hoa thường hay héo cỏ thường vàng"
Chaien
05-01-06, 14:02
Ruồi đến đậu thịt mỡ tao tanh
Hay hoa cỏ héo thường vàng tươi

( Ruồi đậu làm thịt mỡ tanh- cho dù cỏ hoa đẹp thế nào thì hoa cỏ héo rồi cũng không dùng được, người chơi hoa muốn đập ruồi nhưng đập ruồi thì được bồi thường vàng chăng? , hay vàng được bồi thường cũng chỉ là vàng tươi (vàng dẻo)).

Tuy nhiên không thể vì thế mà không đập ruồi vì trong vườn không chỉ có 1 bông hoa.

Tôi tha thiết mong các bạn quản lý diễn đàn xóa thơ dạng Lý Đợi kiểu này, chúng ta là chim non em chã- trí tuệ hòa hoa Ba Giai Tú Xuất...để nhóm này vào tạo nick là sự ô uế DIỄN ĐÀN.
Sất
05-01-06, 14:28
Tôi cũng không muốn chép lại cho dù chỉ là một hai dòng ''thơ'' vì tôi sợ bẩn diễn đàn này, thẩy ngôn từ vào rác rưởi.
Tại sao họ làm nhiều người chú ý, đơn giản như trường hợp một cô gái tự nhiên bị bệnh nặng trong người mọc lên cây xương rồng, giới y học quan tâm
...
, cách sống đang phá hủy ngôn từ, sự quan tâm của người yêu văn, yêu thơ, yêu sự trong sáng phong phú của tiếng Việt, ca dao, văn chương bình dân đang bị xúc phạm.



Bài của Chaien rất hay, giống y tưởng của tớ. Tuy nhiên cộng Nút với Chaien vào chia đôi là vừa.

Vì sao ??

Vì Nút đứng ở góc độ Chiêng gia thế giới viết bài để tham dự cuộc thi Chiêng gia văn chương ngôn ngữ mả mẹ gì thế giới tổ chức bên Na uy nói về văn chương Việt nam. Các bạn Việt nam chỉ ngước nên thấy Nút mấp máy mồm trong hội nghị thế giới, camera, máy ảnh miacro là sứong tỉnh người rồi, chả cần nghe hoặc phải hiểu mả mẹ gì . Ở đây bên hội nghị mấy nước bạn này thì mấy thằng cha con mẹ nhà văn nhà thơ toàn là lũ tâm thần hoặc sắp chết. Tuy nhiên chính vì các bạn tâm thần ra văn ra thơ nên có lương tiền tâm thần sống khá dư dả.

Còn lại, ở bên mấy nước xứ đười ươi đang tiến hóa chúng ta thì nhà văn nhà thơ mặc định là người quan chức cao quí mới phát tiết ra, cho nên nhà văn nhà thơ tâm thần kiểu thế giới như Mở miệng mà được kính trọng cao quí như thế thì mình hết sức thông cảm với tình trạng buồn nôn của Chaien.

Cảnh cáo các bạn là không được nhầm lẫn, đồng nhất Việt nam cũng y như thế giới, mà phủ nhận là tình trạng chung của chúng ta hết sức ngu dốt ấu trĩ, bộ lạc nguyên thủy và đười ươi tiến hóa. Bảo sao mà ông bạn GS Mỹ ( đăng bài trên tờ tuổi trẻ ) nói cái tít người mới thơ văn.

Thứ Ba, 27/12/2005, 11:33 (GMT+7)

Thơ Nguyễn Trãi được dịch ở Mỹ:

Trong thơ ca, loài người là chủng tộc duy nhất
Hai đồng dịch giả Paul Hoover và Nguyễn Đỗ.

Paul Hoover - nhà thơ Mỹ hậu hiện đại, Giáo sư khoa Sáng tác văn học ĐH California ở San Francisco - đã coi Nguyễn Trãi như nhà thơ tầm cỡ thế giới!
....

Trong khi chờ đợi, NXB University of Iowa đang thông qua tuyển tập "Thơ VN đương đại" dày chừng 175 trang, do tôi và Nguyễn Đỗ cùng thực hiện.


Hóa ra là từ trước đến giờ ông ta tưởng xứ mình toàn là đười ươi. ĐỐi diện mà chấp nhận sự thật này thì mới khá lên được. mà nhớ là cuối bài bạn nhà báo ghi chuyện dự án dịch thơ của ông bạn phải chờ dự án dịch thơ đương đại duyệt song đã là ám chỉ hết sức có nghĩa đấy nhé. Cứ xem mấy người cãi nhau thơ ko có vần điệu đường luật rồi phá cách trong mấy tờ báo trong nước là thấy tình trạng lùi lại và ngưng đọng về nhận thức văn chương của họ vẫn chỉ dừng ở thời Nguyễn Trãi.
Nokia
05-01-06, 14:30
Bác lấy cho tôi một ví dụ về việc "Mở miệng" dìm dân trí thế nào nào? Từ khi có nhóm Mở miệng thì bọn học sinh nó bắt đầu hư hỏng ra làm sao? Bác thử giở sách giáo khoa Văn học lớp 12 (Lớp cuối) của bọn Pháp nhợn xem chúng nó bày cho bọn học sinh cưỡng hiếp tiếng Pháp thế nào đi rồi la hét tiếp, nhở!
Chaien
05-01-06, 14:32
Tôi không muốn buồn nôn hoặc quảng cáo chùa cho nhóm thơ đó.
Tôi cũng nói lại quan điểm riêng của tôi không thích nhiều nick ( quan điểm cá nhân) và cãi nhau với nick như thế.
Tôi trả lời SẤT là sự tư duy con người rất lớn, ở một vài điểm nào đấy trong tư duy sự ngộ nhận là hết sức bình thường.
Sất
05-01-06, 14:35
Tuy nhiên, trưởng hợp của Mở miệng, là một ví dụ tiêu biểu cho một thực tế đang tiến hóa ở Việt Nam. BỌn học sinh đọc thế mà có đủ một tâm thế hiểu cái thực tại của ông bố bà mẹ chúng đang sống nguyên thủy sống sít thế nào mà vượt qua, còn nếu che dấu, sau khi hết tong tắng sách vở chúng sẽ vô thức dẫm lại vết đi của bố mẹ chúng mà nguyên thủy mà đủ can đảm yêu quê hương đất nước hoặc chỉ có thể thở được ở xứ sở ông bố bà mẹ trong mơ, trong tưởng tượng của nó bên nước Tây Pháp mà chối bỏ ông bố bà mẹ thực tế hiện diện ở quê hương đất nước thực sự sinh ra chúng.
sanctuary
05-01-06, 14:43
Tôi không biết Nus nhưng tôi xin được mạn phép ném đá khi đọc đoạn này.

''Ngoài đó ra, nhóm Mở Miệng là một ví dụ hoàn toàn hiện đại về “dòng văn học chủ ngôn” này. Phải cần rất nhiều công việc diễn giải và lý thuyết mới có thể “giải m㔠được thơ của một nhóm thơ Việt Nam hiếm có đã hình thành được cả một trường phái chỉ trong một thời gian rất ngắn. Tôi sợ rằng lịch sử văn học chỉ vài chục năm nữa thôi sẽ quên hết những tập thơ in vuông xinh xắn, hàng trăm bài thơ bay như bươm bướm trên báo chí mỗi ngày, để mà chỉ quan tâm đến những hiện tượng như Mở Miệng, điều đã từng xảy ra ở thời kỳ Thơ Mới, với Hàn Mặc Tử qua lời tiên đoán chính xác của Chế Lan Viên.''

Tôi đã cố gắng đọc 1,2 bài của nhóm này, và tôi không hiểu tại sao một tác giả có hiểu biết rộng như Nus lại ca tụng Mở miệng lên tận mây xanh thế, đây là Thơ Mới ư hay là rác rưởi của ngôn từ. Khi đọc ''thơ'' tôi thật sự lợm giọng, cảm giác buồn nôn ( xin lỗi Nus nhưng thực sự là vậy)
Tôi cũng không muốn chép lại cho dù chỉ là một hai dòng ''thơ'' vì tôi sợ bẩn diễn đàn này, chúng ta thưởng thức, ca ngợi Ba Giai, Tú Xuất, Trạng Quỳnh, Xiển Bột... trong sáng tạo văn chương bình dân chứ không thể chấp nhận thẩy ngôn từ vào rác rưởi.
Tại sao họ làm nhiều người chú ý, đơn giản như trường hợp một cô gái tự nhiên bị bệnh nặng trong người mọc lên cây xương rồng, giới y học quan tâm đơn giản chỉ vì

Các chuyên gia tin rằng sự biến hóa khủng khiếp này là cảnh báo đối với loài người. Tigran Davtya nói: “Sự tiến hóa phá hủy nghiêm trọng hệ thống miễn dịch của con người. Con người trở nên dễ bị những virus và ký sinh trùng tấn công hơn”

Mọi sự so sánh đều là khập khiễng nhưng quan niệm riêng của tôi sự tha hóa trong tâm hồn, nhận thức, cách sống đang phá hủy ngôn từ, sự quan tâm của người yêu văn, yêu thơ, yêu sự trong sáng phong phú của tiếng Việt, ca dao, văn chương bình dân đang bị xúc phạm. Tâm hồn con người luôn dao động giữa ''con'' và ''người'' nhưng thật đáng sợ khi không còn ''người''. Cô gái kia đáng được quan tâm và thương cảm nhưng nhóm Mở Miệng thì.....
Nếu y học bó tay bất lực ta còn cảm thông được, nhưng cơ quan văn hóa Việt Nam sao lại bất lực, dân chủ không có nghĩa dìm dân trí, hạ cấp tiếng Việt là có tội với đất nước, với văn hóa, văn học dân tộc. Với những tâm hồn non nớt của lứa tuổi học sinh, rất dễ bắt chước, đó là sự cưỡng hiếp tuổi trẻ, cưỡng hiếp ngôn từ....

Bài viết đã mất tính nhân bản, cái quan trọng nhất của bất kỳ bài viết dài hay ngắn.

Chaien

Tôi viết không hề có ý xúc phạm tác giả, mỗi người có suy nghĩ riêng, có cảm nhận riêng nhưng cảm nhận rất dễ trở nên ngộ nhận. Tôi cũng nghĩ rằng tác giả có trăn trở với văn học nước nhà, đó chỉ mới là điều kiện cần nhưng thế là cũng rất tốt vì có như vậy mọi người mới ném đá được. Đọc nhiều là điểm mạnh của Nus.


Bài của Nus dài và đọc mệt quá, mới đọc xong cái quote thứ nhất nhưng hoàn toàn đồng ý với Chaien ý kiến về nhóm Mở Miệng.

Vấn đề Nus đưa ra: Ngôn ngữ phải là vị trí trung tâm của văn học, có lẽ còn mới mẻ đối với tôi nên không dám lạm bàn, nhưng cũng xin được có ý kiến.

Nus trích dẫn nhiều và dùng nhiều thuật ngữ cao siêu nhưng tôi hiểu đơn giản như thế này. Theo Nus người viết văn không cần chú trọng nhiều đến mặt tư tưởng, ý tưởng mà quan trọng nhất là mặt ngôn ngữ, ngôn ngữ không phải là phương tiện nữa mà cần phải đưa ngôn ngữ trở thành mục đích của văn chương, giống như văn học thế giới hiện đang tiến đến. Tôi cảm thấy quan điểm này rất cực đoan. Mục đích của văn chương là tạo nên những cảm xúc đẹp cho người đọc, đây chẳng lẽ không phải là vấn đề thuộc về tư tưởng? Còn ngôn ngữ văn chương, suy cho cùng là vấn đề kỹ thuật, nghệ thuật thực hành văn chương. 1 tác phẩm văn học cần phải có đủ cả 2 yếu tố: tư tưởng và nghệ thuật giống như cơ thể sống cần cả nhục thể và tinh thần, trong đó nhục thể là để chứa đựng tinh thần. Nói như Nus thì ta chỉ cần đến 1 cơ thể đẹp đẽ mà chẳng cần biết tâm hồn đó như thế nào. Vậy có chấp nhận được không? Nếu như quên đi mục đích đầu tiên là tư tưởng, ý tưởng văn học nhân văn mà đi quá sâu vào vấn đề kỹ thuật ngôn ngữ thì làm sao có thể được gọi là văn chương hoàn thiện đúng nghĩa?

Vấn đề Nus đưa ra có vẻ rất trừu tượng về triết học ngôn ngữ nhưng tôi thấy thực ra vẫn có 1 cái cốt lõi không thay đổi là biện minh, bảo vệ, đề cao cho nghệ thuật vị nghệ thuật. Nus có đưa ra minh họa là Nguyễn Tuân. Nhưng rõ ràng văn học Việt Nam không thể không có Nguyễn Tuân nhưng cũng không thể không có Nam Cao, chỉ cần 1 Nguyễn Tuân và cũng chỉ cần 1 Nam Cao (nguồn: ai đó không nhớ nữa).

Nus phê phán ngôn ngữ của các nhà văn VN còn quá kém. Đúng vậy, tôi rất đồng ý. Nhưng Nus còn không để ý rằng họ vẫn còn loay hoay trong cái mớ bùng nhùng về ý tưởng, tư tưởng. Hay là họ chưa đủ tầm để vươn tới những cái mới, hiện đại của văn chương thế giới về mặt tư tưởng nên đừng đòi hỏi họ phải vươn tới văn chương thế giới về ngôn ngữ. Ngôn ngữ đầu tiên bao giờ cũng là phương tiện truyền tải, sau đó mới nói đến nghệ thuật ngôn ngữ. Phải bước qua được ngưỡng thứ nhất đã.

Tôi rất nghiệp dư về văn học, không dám phê phán nhiều, nhưng là 1 độc giả nên cảm nhận của tôi có lẽ chân thật và tự nhiên hơn Nus-người phê bình đọc văn có lẽ ít lắng nghe sự rung động của trái tim hơn là của khối óc.
Nokia
05-01-06, 14:45
Bác Chaien, mách cho bác một việc: Cái bảo tàng Dân tộc học ở Hoàng Quốc Việt, nơi mà trẻ con hay được đưa đến thăm thú nhất, chúng nó trưng bày các loại tượng nhà mồ không mặc quần áo gì, bác xem có cần phải báo với các nhà quản lí văn hóa không, chứ nếu không thì chú nhóc nào vào xem rồi lại không chịu mặc quần áo gì thì cảnh sát giao thông hết hơi bỏ mẹ!
sanctuary
05-01-06, 14:47
Bác lấy cho tôi một ví dụ về việc "Mở miệng" dìm dân trí thế nào nào? Từ khi có nhóm Mở miệng thì bọn học sinh nó bắt đầu hư hỏng ra làm sao? Bác thử giở sách giáo khoa Văn học lớp 12 (Lớp cuối) của bọn Pháp nhợn xem chúng nó bày cho bọn học sinh cưỡng hiếp tiếng Pháp thế nào đi rồi la hét tiếp, nhở!
Rất tiếc làm bạn buồn nhưng quả thật tôi thấy nó đúng là 1 loại rác rưởi chữ nghĩa.

Và sẽ rất bất bình nếu có ai đó đem nó ra so sánh với Thơ Mới.
Nokia
05-01-06, 14:50
Thì bọn Miệng nó cũng tự cho chúng làm thơ zác zưởi mà bác
sanctuary
05-01-06, 14:51
Bác Chaien, mách cho bác một việc: Cái bảo tàng Dân tộc học ở Hoàng Quốc Việt, nơi mà trẻ con hay được đưa đến thăm thú nhất, chúng nó trưng bày các loại tượng nhà mồ không mặc quần áo gì, bác xem có cần phải báo với các nhà quản lí văn hóa không, chứ nếu không thì chú nhóc nào vào xem rồi lại không chịu mặc quần áo gì thì cảnh sát giao thông hết hơi bỏ mẹ!Người dung tục sẽ không thấy sự khác biệt giữa ảnh khỏa thân nghệ thuật và ảnh sex.

Trong văn chương, hội hoạ, điêu khắc,... cũng thế thôi. Không đủ tinh tế để phân biệt được thì nên tự trách mình hơn là chê người.
sanctuary
05-01-06, 14:54
Thì bọn Miệng nó cũng tự cho chúng làm thơ zác zưởi mà bácHihi... thế thì cần phải có người hốt rác hốt nó đi.
Có ai xem phim ngắn của Pháp "Người quét rác" chưa nhỉ?
Nokia
05-01-06, 14:55
Đúng, cuối cùng phải nói thế chúng nó mới không cãi được nữa. Kiểu: "Ngu thì im mồm đi!" ấy mà, nhấy?
sanctuary
05-01-06, 14:58
Đúng, cuối cùng phải nói thế chúng nó mới không cãi được nữa. Kiểu: "Ngu thì im mồm đi!" ấy mà, nhấy?Tôi không thích câu này mà thích cách nói giản dị của các cụ nhà ta: Không biết thì dựa cột mà nghe :icecream:
Nokia
05-01-06, 15:01
Ở, thế nếu tôi lại bảo chính bác mới là người không biết thì bác có dựa cột mà nghe không?
sanctuary
05-01-06, 15:01
Xin được rửa tai....

À quên, phải xem bạn nói gì đã, đúng thì nghe, không đúng thì không nghe đâu.
Sất
05-01-06, 15:08
Bạn San tu nhất định không chịu thừa nhận bạn là ai rồi, bạn ko hiểu thực tế Việt Nam long mồm lở móng câm ngọng thì thào gấp chán vạn lần mấy cái thứ mấy bạn mở miệng thổ ra ấy chứ. Mà bạn ko thể bắt tất cả người ta văn minh hiểu biết với tinh tế giống như bạn được. Nếu bạn cứ ép họ theo cách nhìn thế giới của bạn thì theo mình, tốt nhất bạn theo bạn Nút đến chàu rìa cái hội nghị bên Nauy về Việt Nam đi, lúc nào về nước được thì nhớ mang cái ảnh chụp bạn ở đấy ra khoe cho nó oách. Hay là bạn làm một cái dự án trình lên Liên hiệp quốc xin hết người việt Lưu vong hải ngoại về nước rồi tống hết người việt ngu xi trong nước rác rửơi về Mù căng chải hoặc căm phu chia lào.
DTA
05-01-06, 15:09
OK, đánh giá như thế là được.

Bây giờ anh hỏi cụ thể hơn một chút. Chú có thể nêu một vài lý do tiêu biểu để chú xếp bài này vào số 1% kia không? Vì rõ ràng là bài này, theo chú, phải có các phẩm chất mà 99% các bài kia không có hoặc không đạt tới được.

Trả lời bác thì mệt mà em thì đang bận. Nếu bác thấy đúng thì đỡ phải tích phân nữa. Nếu thấy không thì sẽ tích phân khi khác.
Nokia
05-01-06, 15:14
Có khi bác thấy đúng mà đứa khác nó lại bảo tôi không đúng, tôi nên im mồm đi, thì sao? Hay là ta cứ để "trăm hoa đua nở" hở bác?
sanctuary
05-01-06, 15:18
Bạn San tu nhất định không chịu thừa nhận bạn là ai rồi, bạn ko hiểu thực tế Việt Nam long mồm lở móng câm ngọng thì thào gấp chán vạn lần mấy cái thứ mấy bạn mở miệng thổ ra ấy chứ. Mà bạn ko thể bắt tất cả người ta văn minh hiểu biết với tinh tế giống như bạn được. Nếu bạn cứ ép họ theo cách nhìn thế giới của bạn thì theo mình, tốt nhất bạn theo bạn Nút đến chàu rìa cái hội nghị bên Nauy về Việt Nam đi, lúc nào về nước được thì nhớ mang cái ảnh chụp bạn ở đấy ra khoe cho nó oách. Hay là bạn làm một cái dự án trình lên Liên hiệp quốc xin hết người việt Lưu vong hải ngoại về nước rồi tống hết người việt ngu xi trong nước rác rửơi về Mù căng chải hoặc căm phu chia lào.Ha... Không phải tôi cũng từng nói ý kiến của tôi về Đỗ Hoàng Diệu và văn thơ sex ở bên kia? tôi vẫn còn nhớ. Bạn không đọc qua thì đừng vội hồ đồ kết luận như vậy.

Tôi cũng bảo 1 nền văn học trong lịch sử của mình, cũng như con người, bao giờ cũng cần có cả mặt tốt lẫn xấu, những trắng đen, tốt đẹp hay rác rưởi đều cần phải có để tạo nên diện mạo của nó, vì văn chương là sự phản ánh xã hội. Nhưng có xuất hiện thì cũng có đào thải, phải có gạn đục khơi trong, chứ không thể để tất cả ngập chìm trong rác được. Nhóm Mở Miệng đã mở miệng, xã hội cũng biết là có những con người như thế rồi, và cũng đến lúc phải gạn lọc chứ không thể để "những người nào đó" lấy cớ vàng thau lẫn lộn mà làm đảo lộn mọi thứ được.

Thế theo bạn, nhóm Mở Miệng đã tự ý thức được mình là ai rồi mà còn không muốn dựa cột nữa à?

PS: tôi không muốn nói nhiều về chuyện này nữa vì hình như nó động chạm đến cá nhân bạn.
Nokia
05-01-06, 15:22
Thế bác có thấy cái bồn cầu của M.Duchamp là tác phẩm nghệ thuật không?
DTA
05-01-06, 15:22
Tôi không biết Nus nhưng tôi xin được mạn phép ném đá khi đọc đoạn này.

''Ngoài đó ra, nhóm Mở Miệng là một ví dụ hoàn toàn hiện đại về “dòng văn học chủ ngôn” này. Phải cần rất nhiều công việc diễn giải và lý thuyết mới có thể “giải m㔠được thơ của một nhóm thơ Việt Nam hiếm có đã hình thành được cả một trường phái chỉ trong một thời gian rất ngắn. Tôi sợ rằng lịch sử văn học chỉ vài chục năm nữa thôi sẽ quên hết những tập thơ in vuông xinh xắn, hàng trăm bài thơ bay như bươm bướm trên báo chí mỗi ngày, để mà chỉ quan tâm đến những hiện tượng như Mở Miệng, điều đã từng xảy ra ở thời kỳ Thơ Mới, với Hàn Mặc Tử qua lời tiên đoán chính xác của Chế Lan Viên.''

Tôi đã cố gắng đọc 1,2 bài của nhóm này, và tôi không hiểu tại sao một tác giả có hiểu biết rộng như Nus lại ca tụng Mở miệng lên tận mây xanh thế, đây là Thơ Mới ư hay là rác rưởi của ngôn từ. Khi đọc ''thơ'' tôi thật sự lợm giọng, cảm giác buồn nôn ( xin lỗi Nus nhưng thực sự là vậy)
[/I]

Đoạn này chú Nus có quan điểm rõ ràng, nhưng đã "chống Hoài Thanh" mà nghe giọng điệu lại cứ giống giống Hoài Thanh là thế đie'o nào. :mad: :)

Chú Chaien nôn mửa như vậy là triệu chứng rất tốt. Hy vọng đám Ba Giai Tú Xuất của chú cũng nhờ đó mà được nôn ra luôn cho nó sạch ruột. Biết đâu lúc đó chú lại đọc được thơ của bọn Mở Miệng.
sanctuary
05-01-06, 15:27
Trích:

Bạn có biết cái bồn cầu của ...



Xin lỗi không nên đánh đố nhau kiểu này. Tôi chỉ nói trong phạm vi tôi đọc và suy nghĩ. Không nên trách tôi nếu tôi không ưa thích dòng văn học kiểu MM hay ĐHD...

Tranh luận với bạn thế này thì bằng thi xem ai đọc nhiều hơn.
Như đã nói, tôi thấy có mấy bạn ở đây liên quan mật thiết đến nhóm đó, tôi không muốn nói nhiều hơn nữa, như thế là đủ cho ý kiến của tôi rồi.
Nokia
05-01-06, 15:27
Ờ, bác này có lý. Ta cùng đợi bác í nôn cho sạch ruột ra.
Nokia
05-01-06, 15:55
Không phải cái gì của Miệng tôi cũng tiêu hóa được, dưng mà tôi không kêu gọi lính của Mao Sê Tung đi bắt tất cả chúng nó, bắc ợ!
Sất
05-01-06, 16:13
. Nhóm Mở Miệng đã mở miệng, xã hội cũng biết là có những con người như thế rồi, và cũng đến lúc phải gạn lọc chứ không thể để "những người nào đó" lấy cớ vàng thau lẫn lộn mà làm đảo lộn mọi thứ được.

Thế theo bạn, nhóm Mở Miệng đã tự ý thức được mình là ai rồi mà còn không muốn dựa cột nữa à?

PS: tôi không muốn nói nhiều về chuyện này nữa vì hình như nó động chạm đến cá nhân bạn.

Mình mới đọc nick của bạn vài bài, cũng ko rõ bạn đọc bài viết của mình ở TL đến đâu và biết gì về cá nhân mình. Tuy nhiên khi đọc văn của bạn, mình liên tưởng đến mấy người văn vẻ thế hệ trước đang lưu vong ở nước ngoài. Tức là chừng 40 đổ lên, cùng kiểu với PT Hoài, DT HƯơng, NH Thiệp, nên viết như vậy.

Còn mình, ở ví trí là một người gõ nick Sất trên thế giới ảo nối mạng toàn cầu. Người gõ nick Sất đang ở Việt Nam với những ghi nhận về thực trạng văn chương Việt nam chính thống, diễn đạt để những người như bạn, Gấu, Phan Việt, vv Thu Huệ, Trần Vũ,, những người đang cách biệt với một hiện diện thực tế văn chương Việt nam có thể hiểu được, như là một điểm nối, một sự liên kết sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Với điểm tựa này, mình dám khẳng định với bạn là văn vẻ trong nước mấy người chính thống cũng đang hết sức xa lạ và nghi kỵ với mấy thứ của Miệng. Chưa thể đến thời điểm vàng thau lẫn lộn được đâu. Còn rất xa nữa. Thực tế trân trối và ấu trĩ hơn bạn tưởng tượng rất nhiều.
sanctuary
05-01-06, 16:24
Hahahahaha... thế hệ lưu vong trên 40 tuổi?

Không lẽ chỉ những người già [/B][/I]ở bên ngoài[U] mới có thể nhìn ra được mấy điều này à? Chắc chắn là bạn nhầm. Hoặc có lẽ chỉ có bạn là không nghĩ như mọi người nên tưởng vậy.

Tôi mới vào TL chơi được có mấy tháng, cũng không đọc nhiều, chỉ ấn tượng ở bên kia nghe NguyenZZ nói: Bóng ai như Sất hiên ngang hiện về, nhưng có loáng thoáng thấy ở mục quyên tiền tài trợ in sách bạn nói đến Mở Miệng nên đoán vậy.

Chú thích: Rất giận bất kỳ ai nói tôi già như thế. Tôi là 8X!!! (Chưa có ai nói chuyện với tui mà kiu tui già bao giờ)
Sất
05-01-06, 16:29
Mấy người Việt trẻ ranh đít xanh trong nước mà học hành tí tởn tây tàu một tí , tiếp xúc với bên ngoài là hay kẻ cả thánh tướng cái giọng kiểu bạn Nút, bạn Phỉ,,, khác gì đâu.


Truyền đời mấy bạn Phỉ với Nút là mấy ngừơi lưu vong kiểu bạn Hương bạn Hoài bạn Phan Đường, phân liệt gọi là như thế.

Bệnh này Chã Thăng Long gọi là mặc cảm đười ươi tiến hóa ( ý này chị trích từ thơ cụ Bàng văn Dúi )
sanctuary
05-01-06, 16:40
Ặc.
Pố tây chấm com.
Sất
05-01-06, 16:54
Ặc.
Pố tây chấm com.

Bạn tham gia ở bên tathy nhiều hơn mà tình trạng đọc hiểu cứng nhắc vậy dễ trầm cảm lắm. Tathy tình trạng viết lách tranh cãi hết sức mổ trâu mổ bò mà bạn giữ được cái giọng văn nghiêm túc như vậy cũng tài. Bạn ko phân biệt đựoc khái niệm thực và ảo, cũng như khái niệm nghiêm túc và đùa giễu.

Tuy nhiên tình trạng làm mình cảm thấy khá ích kỷ khi suốt ngày độc thoại văn chương, lâu rồi ko có tranh cãi xung đột gì với ai.

Mà thấy topic này bên tathy các bạn đều có cái kiểu văn rất trịnh trọng khi tranh cãi. Tuy nhiên thực sự giờ mình cảm nhận là ko có hài hứơc được.
sanctuary
05-01-06, 17:06
Hehe hài hước hay đùa giỡn nó đều có gout riêng. Nếu Sất hài hước thế thì chắc không hợp gout tui rùi.

Không nói quá nhưng bên Tathy mọi người rất hài hước, thâm thúy nữa, tui hiểu hết. Và mọi người cũng nghiêm túc nữa, khi cần nghiêm túc. Đơn cử là anh Kòm, hoặc anh Saint (và một số người khác nữa). Cái kiểu trịnh trọng của Tathy cũng có cả hài hước nữa, bạn không hợp thì không thấy nhếch mép là phải. Lưu ý là bên Tathy có những người cực thâm thúy, không cần to mồm, chỉ cần "tranh cãi trịnh trọng" là thấy.

Tui không nói nữa đâu, thế thôi là đủ rồi.
Chaien
05-01-06, 18:51
@Sanctuary
Đọc bài viết cũng biết bác Nus là một học giả, nếu nhếch mép thâm thúy thì mình đặt mình trên bác Nus sao. Khoảng cách xa quá...

Một bài viết dài chắc chắn có chỗ để ném đá, tại sao không ném đá vào chỗ ấy và kết luận ngay toàn bộ bài viết là thiếu nhân bản, một con trim không đủ làm nên mùa xuân.

Trong trường hợp này đúng là to mồm nhưng không to mồm không được....hehehehehe....qua ném đá bác Khương đi.

Sanctuary trả lời vặn vẹo cũng hay lắm.
light
05-01-06, 23:44
Nguyên văn bởi Phương Thảo
Anh vừa đọc bài của ku Noy với ku 5xu ở bên kia sông, cười tý sặc mẹ nó cả cơm. Bài viết của ku Nut là một thứ còn phò hơn cả lá cải thế mà hai ku thổi kèn thế đe'o nào lại thành ra đây là một bài viết phù hợp với tạp chí chuyên ngành. Hình như hai ku chưa bao giờ đọc một academic paper?

Bài viết không có gì mới không phải là một cái tội, kể tên nhiều ông Tây bà đầm quá xa lạ với bà con cần lao cũng không phải là một cái tội, cái tội lớn nhất của thần đồng Nút ở đây là viết một bài báo với tham vọng trình bày một vấn đề mang tính chất học thuật cao, rất chi là acane-con bà nó-mic (cái này đọc trong bài thì thấy rất rõ) nhưng từ bố cục, nội dung đến cách diễn đạt hoàn toàn cho thấy đây là một bài viết lảm nhảm của một người có trình độ văn hóa cấp ba, hoàn toàn không tương xứng với bài viết của một nghiên cứu sinh du học. Nếu đây là bài viết của ông Nguyên Ngọc, ông Phạm Xuân Nguyên, ông Châu Diên, ông Thổ Phỉ hay ông gì gì đó thì chả ai nói làm gì vì người ta cũng dễ thông cảm là các ông ấy thất học, không được sống trong một môi trường học thuật nhưng nếu đây là bài viết của một sinh viên chuyên ngành phê bình văn học thì thật là quá lắm.

Một bài viết mang tính học thuật cần phải thỏa mãn ít nhất một vài yêu cầu sau:

1- Tiêu đề phải phù hợp với nội dung. Bài viết của Nút với cái tiêu đề hết sức hoành tráng (anh nghĩ ở mẫu quốc Pháp nhợn của thần đồng tầm giáo sư tiến sãi bạc đầu mới dám hạ bút viết một cái tiêu đề như vậy) nhưng nội dung thì hoàn toàn tản mạn chuyện Đông Tây Nam Bắc với những nhận xét vu vơ, không có căn cứ. Lẽ ra Nút nên đổi tên bài viết thành "Tản mạn văn chương Đông Tây kim cổ và suy nghĩ về văn chương Việt Nam" thì hợp lý hơn.

2- Trích dẫn đầy đủ. Nếu Nút viết bài này ở trên tạp chí chuyên ngành thì rất có thể nó sẽ bị ông Hoàng Ngọc Tuấn, ông Nguyễn Hưng Quốc hay ông Cổ Nhuế kiện vì tội plagiarism. Trích dẫn đầy đủ là một yêu cầu bắt buộc, thể hiện sự sòng phẳng của người viết, ý nào là của mình, ý nào là của người khác. Đáng tiếc là bài viết Nút không có một dòng reference nào và đương nhiên bạn đọc không có cách nào khác đành phải hiểu là đây là original ideas của thần đồng dịch thuật.

3- Lập luận chặt chẽ, phần kết luận phải tổng kết được những ý kiến đã triển khai. Đáng tiếc bài viết của Nút hầu như không có lập luận, và đặc biệt là không có kết luận. Không ai hiểu ý anh định nói gì. Anh đã kết thúc bài viết hay chưa? Hay vẫn còn Lan man giữa lúc thủng xăm?

4- Ngôn ngữ phải phù hợp. Đáng tiếc Nút bi bô về ngôn ngữ văn chương nhưng bản thân anh lại hoàn toàn không biết sử dụng ngôn ngữ dành cho một bài báo mang tính chất chuyên đề. Ngôn ngữ của một academic paper đương nhiên phải trung tính, không có chỗ cho những cảm tính hời hợp kiểu như "theo cảm quan của tôi mách bảo, bài văn này rất không hay". Đáng tiếc, toàn bộ bài viết rặt những suy nghĩ cảm tính. Không những thế thần đồng Nút của chúng ta còn học được rất nhanh những món nói xóc, nói cạnh, nói khóe, nói mỉa, nói châm chọc, nói ám chỉ vốn rất sẵn trong những cuộc bút chiến của các cây đa cây đề trong làng phê bình văn học. Anh chửi Hồ Anh Thái nhưng không nói thẳng mà úp úp mở mở. Anh mỉa Phạm Xuân Nguyên, Lại Nguyên Ân và đồng bọn ca ngợi Võ Thị Hảo nhưng lại chẳng dám nói ra. Thỉnh thoảng, anh lại bóng gió nói đến những mối quan hệ thân tình hết sức cá nhân, hết sức riêng tư với những người bạn văn chương nào đấy đang làm công việc gì đấy, ở một nơi nào đấy về một bà Bovary nào đấy. Phải nói là vấn đề của anh trình bày rất chi là ấy.

Thôi, ném đá thế thôi, không năm mới năm me chúng mày lại bảo anh vùi dập tài năng nhưng nói chung anh hy vọng Nút qua vụ này nên nhìn lại mình. Viết những bài viết cạnh khóe, ba hoa, chửi bới thì rất dễ nhưng viết những bài mang tầm học thuật (dù có thể chất lượng không bằng bọn Tây) như kiểu của Cao Xuân Hạo thì cần phải học nhiều.
Lý luận (chửi) chặt chẽ.
Nội lực (chửi) thâm hậu.
Ngọn nguồn (chửi ) chính xác.
Bài viết rất hay.
Sất
06-01-06, 08:57
Tuy nhiên, bài của Nút như vậy là khá, nhất là kều ra được Hoài Thanh và gọi bằng từ mặc cảm. Từ bấy đến giờ có ai làm được như Hoài Thanh đâu, toàn lấy mình ra là trung tâm, từ đó suy ra mà phê bình các bạn khác. Hoài Thanh có một sự tổng hợp mang tính khái quát toàn bộ hiện tượng văn chương xảy ra trong một khoảng thời gian xác định sau đó mới viết phê bình . Đến tận giờ mấy nhà xuất bản lớn và nhà nước mình vẫn chưa làm được điều này, tức là tổng hợp có tính chất khái quát, quy tập có tính chuyên môn, bài bản các nhà nghiên cứu, xem tất tất các bạn nhà lều văn thơ song rồi mới phán.

Đó là nhận xét có tính chất hết sức xương máu của tớ đấy. Vì tính chất phát triển phân liệt ko có điểm tập trung nên dẫn đến tình trạng hỗn độn các thứ, tiêu chí chung, xuất phát điểm chung của văn chính thống ngưng đọng nhận định vào thời kỳ Hoài Thanh có lý của nó.
sanctuary
06-01-06, 09:11
@Sanctuary
Đọc bài viết cũng biết bác Nus là một học giả, nếu nhếch mép thâm thúy thì mình đặt mình trên bác Nus sao. Khoảng cách xa quá...

Một bài viết dài chắc chắn có chỗ để ném đá, tại sao không ném đá vào chỗ ấy và kết luận ngay toàn bộ bài viết là thiếu nhân bản, một con trim không đủ làm nên mùa xuân.

Trong trường hợp này đúng là to mồm nhưng không to mồm không được....hehehehehe....qua ném đá bác Khương đi.

Sanctuary trả lời vặn vẹo cũng hay lắm.Hihihi... Hông phải là đang nói về Nus đâu, vì có đọc cũng thấy Nus rất uyên bác mà. Chỉ là trả lời Sất về các thành viên bên Tathy, có lẽ hơi lạc đề nên làm cho Chaien hiểu lầm :p

Đọc post của Chaien cũng hiểu cách nghĩ đó đấy, cái cách này hay gặp ở các vị luật sư, phải nói là cú đánh rất chuẩn :icecream:

À mà xin cảm ơn lời khen của Chaien :p
Hồng Hà
06-01-06, 09:19
Chả Sất viết
Tuy nhiên, bài của Nút như vậy là khá, nhất là kều ra được Hoài Thanh và gọi bằng từ mặc cảm. Từ bấy đến giờ có ai làm được như Hoài Thanh đâu, toàn lấy mình ra là trung tâm, từ đó suy ra mà phê bình các bạn khác. Hoài Thanh có một sự tổng hợp mang tính khái quát toàn bộ hiện tượng văn chương xảy ra trong một khoảng thời gian xác định sau đó mới viết phê bình . Đến tận giờ mấy nhà xuất bản lớn và nhà nước mình vẫn chưa làm được điều này, tức là tổng hợp có tính chất khái quát, quy tập có tính chuyên môn, bài bản các nhà nghiên cứu, xem tất tất các bạn nhà lều văn thơ song rồi mới phán.

Đó là nhận xét có tính chất hết sức xương máu của tớ đấy. Vì tính chất phát triển phân liệt ko có điểm tập trung nên dẫn đến tình trạng hỗn độn các thứ, tiêu chí chung, xuất phát điểm chung của văn chính thống ngưng đọng nhận định vào thời kỳ Hoài Thanh có lý của nó.
Mặc cảm Hoài Thanh thì cách đây mấy năm nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc ở Úc nhợn đã viết hẳn một tiểu luận gần 20 trang rồi. Chả Sất bớt tưởng tượng mình bị cuồng điên ám ảnh để làm điệu với đời làm phiền mọi người mà nên tỉnh táo đọc sách và suy nghĩ để sáng tác đê bạn hiền.
Cổ Nhuế
06-01-06, 09:25
Sất hiểu ngược hoàn toàn những gì Nút nói, nên những lời "xương máu" của sất tự nhiên bị trở nên vô duyên.

Ý của Nút là những người viết phê bình VN cho đến giờ vẫn sợ hãi và sùng bái Hoài Thanh, không dám nói khác những gì Hoài Thanh đã nói, đó là "mặc cảm Hoài Thanh".

Ý đó của Nút là hoàn toàn vay mượn của người khác, chỉ có điều những người khác đã lập luận và phân tích kỹ lưỡng hơn.

Hoài Thanh không phải là một nhà phê bình, mà chỉ là một nhà bình văn, ít nhất là trong Thi Nhân VN, trong đó, chính ông đã viết, "bình thì được, nhưng còn phê, sao lại phê?".

Hoài Thanh đã đóng trọn vai tuồng lịch sử trong văn học. Nhìn từ quan điểm hôm nay, ông không khác mấy so với ông đồ già ngắm trăng bình thơ là mấy. Nhưng thôi, hãy để ông yên nghỉ.
Cổ Nhuế
06-01-06, 09:38
Nếu bác thấy đúng thì đỡ phải tích phân nữa. Nếu thấy không thì sẽ tích phân khi khác.

Anh định chờ chú tích phân để làm một bài hoành tráng luôn thể, nhưng mùa quất tới thì rất gần, chắc chú chưa hết bận, còn mùa quất sau, thì lại còn lâu mới tới. Thôi thì, được miếng nào xào miếng ấy.

Anh thật, chú đang bệnh rất nặng (anh đang muốn trở thành nhà chê học lớn theo nguyện vọng của chú), nặng hơn nhiều so với BCH Hội nhà văn VN.

Trước đây, mỗi khi mùa quất đến, HNV lại trao giải A, B và C cho các thể loại văn học, mùa quất nào cũng như mùa quất nào, đều như vắt quất, nhưng bây giờ họ đã bỏ cái não trạng ấy dồi, nhưng còn chú, chú lại vẫn giữ vững.

Chú nhận định giá trị của các tác phẩm văn học nghệ thuật theo định lượng, tức cứ trong 1.000 bài thơ viết ra, thì phải có 10 bài hay, cứ 100 truyện ngắn chào đời, thì phải có một truyện xuất sắc, cứ 10 vở kịch được dàn dựng, thì có 1 vở tạm được.

Bệnh nặng quá chú ơi.
Sất
06-01-06, 09:41
Nhếu,
Sất hiểu ngược hoàn toàn những gì Nút nói, nên những lời "xương máu" của sất tự nhiên bị trở nên vô duyên

Nhếu ko hiểu ý mình nói, vì mình ko phải học văn với tư cách nhà khoa học có tính chuyên môn như Nút hoặc bác Quốc cho nên việc mình lặp lại ý tưởng của bác Quốc về Hoài thanh khi chưa đọc bài này của bác Quốc là một chuyện hay lozic chứ không có gì ngược đời cả. Vấn đề, hoặc ý chính mà mình nói ở đây vẫn chưa có ai có biểu hiện là lĩnh hội được cả. Vấn đề là một thực trạng văn chương Việt nam chính thống, ở Hội nhà văn, ở ban tư tưởng văn hóa trung ương, ở Viện văn học, ở Trung tâm Ngôn nGữ Văn hóa Đông Tây, ở Công ty Văn Hóa pHương Nam vẫn chưa ai tìm lối thoát ra khỏi
xuất phát điểm chung của văn chính thống ngưng đọng nhận định vào thời kỳ Hoài Thanh

Chuyện này ko thể Nút nói khơi khơi ở Thăng Long chờ con mẹ Sất này hứng thú bất thình lình một hôm đọc phải rồi một hôm hứng thú bất thình lình đồi trụy nhậu nhẹt vớ vần thể nào đấy cài vào được Hội nhà văn rồi một hôm cũng vớ vẩn hứng thú như thế nào đấy nhớ ra là đọc phải bài của bạn Nút với Bác Quốc rồi hứng thú tổ chức ra một cuộc hội thảo ngớ ngẩn phê bình bác Thanh rồi hội nhà văn hết mặc cảm được. Vì thế nên những loại ăn nói đĩ bợm ngu xuẩn như cái con mẹ Hồng Hà này mới ngu xuẩn thò mồm vào chửi con Sất này được..


Bạn Hà Mặc cảm Hoài Thanh thì cách đây mấy năm nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc ở Úc nhợn đã viết hẳn một tiểu luận gần 20 trang rồi. Chả Sất bớt tưởng tượng mình bị cuồng điên ám ảnh để làm điệu với đời làm phiền mọi người mà nên tỉnh táo đọc sách và suy nghĩ để sáng tác đê bạn hiền.

Hiểu chưa Nhếu. Nếu không sự cách biệt của giá trị có được của SG trước 75 và văn chương Hải Ngoại với văn chương chính thống trong nước ko biết đời nào nối nhau mà phát triển lên được. Mà có đánh nhau giết nhau ai thông minh hơn thì có giải quyết được gì đâu.