Tri giác thượng đế

Ateh
18-11-05, 02:23
Có một câu chuyện như thế này giữa hai người đàn ông, một người chỏ con kiến đang bò trên mặt bàn và nói: "Có thể chúng ta cũng như con kiến kia không ý thức được thế giới của con người, chúng ta không thể tri giác được thượng đế." Người đàn ông thứ hai nói: "Tại sao chứ? Tất cả đều tri giác được thượng đế." Người kia bảo: "Anh thử nói chuyện với nó đi?" Người đàn ông còn lại thản nhiên đưa tay giết chết con kiến và nói: "Nó tri giác rồi đấy." Con người ta ít nhất một lần trong đời ý thức được sự tồn tại của thượng đế thông qua cái chết.

Người ta thường ngần ngại khi nói về cái chết và cho đó là điềm gở. Tôi nghĩ tại sao chứ? Ánh sáng bao giờ cũng tốt hơn bóng tối, sự thật có đau đớn nó vẫn cứ là sự thật, hiểu biết bao giờ cũng hơn tăm tối và người ta chỉ sợ hãi, bị chi phối khi người ta không hiểu rõ về nó. Tôi muốn bàn về hai phía mà với tôi là gần gũi nhất của cái chết, đó là muốn chết (tự tử) và sợ hãi vì phải đối mặt với cái chết.

Các trường hợp muốn chết hay muốn tự tử thường được coi là mắc bệnh tâm lý kéo dài (trầm cảm) hoặc do một cú shock lớn. Có thể nhiều người sẽ cười nhếch mép và nói nếu không muốn sống thì mày chết đi cho rộng chỗ. Tôi không nghĩ vậy. Trong cuộc đời, ai cũng từng lâm vào những hoàn cảnh hết sức khó khăn có thể về tâm lý đơn thuần, cũng có thể vì những khó khăn bên ngoài sau đó bị tác động đến tâm lý. Lúc đó là lúc con người yếu mềm và dễ từ bỏ. Nếu vượt qua được khúc quanh đó, người ta sẽ có cơ hội có một cuộc sống (có thể đẹp đẽ, có thể không nhưng nó là cuộc sống) và tôi nghĩ ai được sinh ra đều có quyền và nên được giúp để đi hết một cuộc sống như thế. Số những người bị trầm cảm và số người tự tử trong từng phút trên thế giới là rất lớn, có lẽ một phần vì những người xung quanh ngày càng ít quan tâm đến nhau và người ta cũng khép kín hơn. Tôi luôn sợ bị coi là nhúng mũi vào cuộc sống của người khác khi thăm hỏi dù thực sự chỉ muốn thăm hỏi. Thế đấy. Nhưng nếu chỉ vì ta ngần ngại và để một cái bóng một thiếu nữ đi cùng tàu điện lướt qua rồi mãi mãi không gặp lại. Một gia đình bé xíu không còn cơ hội ra đời, những đứa bé đưa tay vào miệng mút bị giết ngay từ khi chưa sinh ra, những nồi canh nấu cho bữa tối không bao giờ được đặt lên bếp vì một người thiếu nữ ra đi như thế. Tôi sợ mình sẽ phải tìm kiếm buổi chiều hôm ấy suốt cả cuộc đời. Và tôi luôn nghĩ, tôi hiểu vì sao người ta lại làm như thế vì tôi đã trải qua, nhiều người đã trải qua, và tôi nghĩ, nếu được cho một cơ hội, nhiều người thực sự muốn nó, ít nhất để được nghe một con vẹt nói tiếng người chẳng hạn. Tôi đến bây giờ vẫn chưa từng được nghe.

Ý thức được giá trị của cuộc sống, người ta sẽ gặp khó khăn khi đồng thời ý thức được một ngày nào đó họ phải rời bỏ cuộc sống này. Nhiều người bị trầm cảm, hay shock mạnh khi một người thân qua đời, hay cận kề với cái chết vì bệnh tật. Bi đát hơn nữa nếu chính họ đang cận kề với cái chết và chênh vênh trên khe đá.

Cách đây 3 năm, vì một chuyện riêng tôi bắt đầu đọc Tử Thư Tây Tạng (tôi rất khuyên bạn nên đọc). Theo tôi đó là một bước chuẩn bị tốt cho hành trình tri giác thượng đế.

Người ta nói, cái chết trước sau gì cũng đến, vì vậy hãy làm quen với nó chứ không phải chối bỏ hay sợ hãi nó. Nói thì rất dễ, vì nếu ai đã từng (mà tôi đoán tất cả chúng ta đều đã từng) đối mặt với cái chết của mình hay người thân thì đều hiểu không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận cái chết như vậy. Nếu bạn có nghe điện thoại của người thân bay về nhà sau khi sân bay bị báo động giả có đặt bomb, hay nhận được tin nghi ngờ bị ung thư hành tá tràng, bạn sẽ hiểu cuộc sống rời bỏ nó không dễ thế.

Nhưng ta có thể làm được gì? Sợ hãi ư? Chắc chắn rồi. Có điều, tôi kể bạn nghe chuyện này, có một người đàn ông bị ám ảnh rằng mình sẽ chết trong buồng tắm bằng cách cầm dao lam cắt các động mạch, ông ta luôn sợ hãi và thường xuyên mơ thấy vậy. Cuối cùng một ngày không chịu đựng được ông ta nhảy từ trên lầu xuống. Cuối câu truyện, người ta nói rằng, bồn tắm và dao lam không thể giết được anh, mà chính nỗi sợ đã ăn thịt anh đấy.

Tử Thư Tây Tạng nói, hãy ý thức cái chết đến bên bạn mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi tích tắc... để quen dần với nó, để chấp nhận và sống với nó. Tri giác về cái chết như rút một sợi tóc khỏi thỏi bơ, dần dần nhẹ nhàng, mượt mà, sẽ có lúc sợi tóc trượt khỏi thỏi bơ mà bạn không biết. Cái chết đến với người ý thức được nó cũng sẽ nhẹ nhàng như vậy. Đó là một trong những ý rất hay của Tử Thư Tây Tạng mặc dù tôi không thể kể tất cả ra đây. Bên cạnh đó, nếu có thể, tôi khuyên bạn hãy tin vào kiếp sau. Niềm tin không lấy mất của ai cái gì, ngược lại nó đem đến hi vọng.

Phật pháp nói, ngay cả những Alahán, người đã giác ngộ cũng có lúc biết đau, cũng có lúc sân si nhưng họ khác người thường ở chỗ, họ nhìn thấy trong khổ chỉ có khổ sinh, trong ái chỉ có ái sinh... và tất cả đều sinh ra từ vô minh (vì không hiểu biết). Tức là nếu bạn có biết rằng, cái chết trước sau gì cũng đến, ai cũng phải chết, nó là tất yếu... thì cũng có lúc bạn vẫn đau khổ, sợ hãi, run sợ, mất bình tĩnh khi nghĩ rằng mình sắp chết. (Có một trang web cho một bệnh nhân ung thư do người chồng viết trong những ngày tháng bị bệnh tôi cho là rất thật và rất có giá trị). Nếu người thân, hay ai đó của bạn đang trong tình trạng đó, hãy hiểu và thông cảm cho họ. Và biết vẫn hơn là không biết, đọc để hiểu rằng những cảm xúc sợ hãi, ám ảnh chỉ là cảm xúc nhất thời, bạn biết nó và bạn sẽ vượt qua nó. Chính vì vậy, tôi viết những dòng này, và hi vọng bạn cũng viết về những điều bạn biết quanh cái chết. Đầu tiên là cho chính mình và sau đó là cho người.
Trojan
18-11-05, 02:45
Một trong những biểu hiện của sự hãi của đàn bà khi nghĩ đến cái chết là chửi rất chua ngoa, môi cong veo lên :21:
Thế là xong hẳn
18-11-05, 02:48
Thất tình hả em gái?
Hoa Xoan
18-11-05, 03:08
Mình nghĩ nói chuyện được như thế này là rất dũng cảm. Chúng ta có những để tài mà chúng ta chưa bao giờ đề cập tới và không dám đề cập tới. Tôi nghĩ, cũng nên thẳng thắn, và dũng cảm nói ra.

Tự tử là hành động có thể đến sau nhiều suy nghĩ tự tử, và những lần thử tự tử. Nó là kết quả của một hành động không chín chắn được làm trong một hoàn cảnh mà người tự tử cho là không có lối thoát, cùng quẫn, trầm cảm. Đấy là biểu hiện của tự tử ở những người bình thường. Tự tử còn là biểu hiện của một số bệnh tâm thần.

Mình nhớ hồi cấp 3 có con bạn tự tử ngay trong nhà trọ của mình vì bị một lão già 3 con gạ gẫm về làm vợ bé, và cô có một cuộc sống khổ cựac từ bé, bị bố mẹ bỏ rơi. Mà bạn học rất xuất sắc nhé" là học sinh chuyên Hóa đội tuyển quốc gia. Sau đó cái trường chuyên ấy đuổi bạn ấy về trường thường vì không muốn làm xấu mặt bộ mặt giáo dục của tỉnh!

Ở nơi mình ở, có đường dây nóng gọi 24 giờ trên 24 giờ, miễn phí. Nhiều trung tâm như thế lắm. Việt nam mình còn yếu kém cái đó. Nhiều người đau khổ mà không được chữa trị, giúp đỡ.

Ateh đề cập nó ở một mức độ khác, với một khả năng ý thức tâm trí cao, có thể là ở mức độ cao nhất của ý thức. Các bạn nếu muốn tham gia thì cũng nên tham gia cho nghiêm túc. Các bạn đôi khi chã ở chỗ là: lúc cần nghiêm túc thì nhăn nhở.

Bàn chuyện này cũng là một ý không tồi!
lan nguyen
18-11-05, 03:16
nguyên văn bởi Trojan:
Một trong những biểu hiện của sự hãi của đàn bà khi nghĩ đến cái chết là chửi rất chua ngoa, môi cong veo lên
Yêu cầu bác ngậm cái mồm của bác lại được không? Nếu không được thì cút.
Salut
18-11-05, 03:25
Tôi đã nghĩ về cái chết từ khi còn chưa được chứng kiến cái chết. Lúc đó, tôi thường nhìn cơ thể mình và tự hỏi, tại sao mình có thể chết được, những cơ bắp, những dòng máu đang hừng hực sức sống như thế kia thì không có lẽ nào lại sẽ chết. Và tôi không tin là mình sẽ chết. Một ước mơ trường tồn đã nảy sinh trong trí óc ngây thơ của tôi, cho tới một ngày, tôi được nhìn thấy người chết.

Đó là một anh học sinh cấp ba, nhảy xe ô tô đi xuống trường và bị đập đầu xuống nền đường, anh đã vĩnh viễn ra đi, trong khi thân xác còn nằm lại giữa một vũng máu loang rộng choán gần hết mặt đường. Tôi chạy lướt qua để xem, vì không đủ can đảm đứng lại lâu, thì kì lạ thay, khuôn mặt anh ấy vẫn bình thản như đang ngủ, chỉ khác một điều là những vệt máu chảy dài từ tai và miệng của anh ta xuống đường. Cái chết của anh học sinh đó khiến tôi suy nghĩ lại về cái chết. Tôi thầm hỏi, vậy thì cái chết có đáng sợ không khi mà mình không còn nhận thức nữa? Tôi đã không trả lời câu hỏi này, nhưng tôi biết, tôi rất sợ fải chết, vì tôi sợ mất đi cuộc sống tươi đẹp này. Mỗi đêm đông, khi tôi trùm chăn kín đầu thì tôi lại vùng dậy, trong đầu hoảng loạn, vì tôi có cảm giác ngạt thở, tôi nghĩ, chắc khi nằm trong những tấm ván kia, mình cũng sẽ ngạt thở lắm lắm.

Khi tôi đủ tuổi đi xe máy, tôi đã hai lần cận kề với cái chết. Cả hai lần tôi đều cố vượt một chiếc xe khách, và bị nó ép vô góc cua, lúc đó, tôi thấy rõ lắm, chiếc bánh sau của nó quay từng vòng, lúc đó, trong đầu tôi thầm nhủ, không biết chỉ một lúc nữa thôi, không hiểu mình sẽ ra sao, khi đầu mình nằm gọn trong vòng quay vô tình đấy. Nhưng rất may là vài giây sau, có một chiếc ao cứu mệnh hiện ra, và nhờ nó, tôi còn sống sót tới hiện nay để kể cho các bạn nghe câu chuyện của tôi. Lần thứ hai, một bãi cỏ đã cứu mệnh tôi, nhưng vết tích còn để lại là một vết lõm ở ống đồng, do chỗ để xe chọc vô, bi giờ nó đã trở lại bình thường. Bình thường tôi rất sợ chết, nhưng không hiểu sao, hai lần thực sự đối mặt với cái chết, tôi lại cảm thấy tôi rất bình tĩnh, và chính nhở sự bình tĩnh đấy mà tôi đã tự cứu thoát bản thân mình.

Một lần nữa, tôi thực sự nghĩ là mình đã chết. Hồi đó, tôi gặp chuyện buồn, đi xe không chú ý, bất chợt bị một người đằng trước quẹo ngay trước mặt, khiến tôi bị té, đầu đập vô giải fân cách đường (con lươn.) Khi tôi đang trên đà ngã vật ra đường, cảm giác của tôi lúc đó là rất nhẹ nhàng, lâng lâng, trong đầu tôi còn vang lên một suy nghĩ sau cuối, vậy là mình đã chết, tại sao tháng này, số mình đen thế? Tôi không biết là tôi đã nằm đường bao lâu, nhưng khi tôi tỉnh lại, thì trên mặt tôi, xúm đen, xúm đỏ những mặt người hiếu kì. Tôi vô thức đi về nhà, và sau đó fải nằm liệt giường 1 tháng, một người bạn thân đã sang chăm sóc tôi suốt cả tháng trời, vì tôi không thể tự làm một điều gì cả.

Trong hai lần đối mặt với cái chết, và một lần nghĩ là mình chết, tôi đều cảm thấy ý nghĩ của mình nhẹ như lông hồng. Đến ngay cả một lần tôi bị chuột rút khi đang bơi, nhưng tôi cũng không nghĩ là mình đang sắp chết. Tôi không hiểu sao con người tôi lại mâu thuẫn như thế. Bình thường thì rất sợ chết, nhưng khi đối mặt với cái chết, tôi lại cảm thấy bình tĩnh tới lạ thường.

Năm học lớp 12, tôi định quy y cửa Fật, và đó, có tiếp xúc được nhiều với kinh sách. Tôi nhớ là vị sư trụ trì đã chọn cho tôi khoảng mươi cuốn kinh về đọc. Sau khi đọc xong, nghiền ngẫm, cảm giác cái chết với tôi không còn là một vấn đề quá lớn nữa. Tôi không còn sợ mỗi khi ra bãi tha ma bốc mộ. Tôi còn nhớ một lần, đi bốc mộ bà nội của một người bạn. Khi những người thợ bốc mộ nhờ lấy cái này, cái kia, bê cái này, cái kia, thì con cháu trong nhà, đều sợ hết, và lúc đó tôi lại làm thay họ. Tôi còn nhớ mãi mùi dầu thơm (nước hoa) sau khi rửa xương xong, họ xịt vô. Tôi có một cô bạn gái rất hay dùng loại dầu thơm này, cho nên sau lần đấy, mỗi lần tới nhà cô ta chơi, tôi lại hình dung ra chiếc đầu lâu đen ngòm, hai mắt sâu hoắm. :p

Sau này, trong cuộc đời tôi, tôi đã chứng kiến rất nhiều cái chết, đa fần là do tai nạn, như chết đuối, chết cháy, chết tai nạn giao thông, với những bộ dạng rất ghê sợ. Có những người mới vừa còn nói chuyện với tôi ngày hôm qua xong, mà hôm sau đã mất rồi. Những lúc đó, trong lòng tôi tự dưng dấy lên một niềm hụt hẫng khôn tả. Từ đó, tôi ngộ ra một điều là, cuộc sống nó mong manh lắm, giữa cái sống và cái chết, ai biết đâu được. Và tôi sống ít bon chen hơn, ít ôm đồm hơn, ít hằn học hơn, vì tôi hiểu một điều là, cái chết luôn ở ngay bên cạnh mình, cuộc sống ngắn ngủi lắm, hãy dành thời gian để mà yêu thương nhau thì hơn. Tôi không còn sợ, và suy nghĩ về cái chết nữa, mà thay vô đó, tôi bắt đầu nghĩ, mình sẽ sống ra làm sao.

...
hoasuong
18-11-05, 03:26
Có một bài hát về cảm nhận của một phụ nữ mắc bệnh ung thư đây.

Romance 1 - Phú Quang (http://s24.yousendit.com/d.aspx?id=2YUMYQAGFKNV8014DC2KQ1P39X)

Em tìm đến góc xa, nơi cuối vườn
Em muốn trốn sâu vào sự bình yên
Sâu mãi, sâu mãi vào tình yêu của anh
Đôi lần em nhìn tán cây
Mà ứa nước mắt vì màu xanh, vì sự trong trẻo

Rồi em khóc, rồi em khóc
Vì đốm nắng loang trên vạt cỏ
Rồi em khóc,
Vì giọt mưa trắng như giọt lệ
Vì viên đá dần tan trong ly nước mùa hè

Và em nhớ, và em nhớ
Về bến sông xưa một chiều
Và em nhớ về giọt mưa rắc trên đầu trần
Nhớ chiếc võng đơn sơ ngoài hiên vắng

Rồi em muốn được ra đi như thế
Ra đi tràn đầy biết ơn
Ra đi mà trên đôi mi đã khép
Còn lăn chảy giọt nước mắt hân hoan.


Con người ta ai cũng ít nhất một lần nghĩ đến cái chết nhưng đừng để nó lúc nào cũng hiện hữu trong óc mình. Cứ sống từng giây từng phút mình còn sống vì ai "biết ra sao ngày sau". Biết đến nó để quên nó đi. Cám ơn cuộc sống.
Trojan
18-11-05, 03:53
Ơ, anh tưởng mở mồm ra là chửi bậy như cac em giai bé gái ở đây thì không sợ chết, hóa ra lại khiếp nhược thế à. Như thế có phải là càng yếu đuối nhu nhược thì càng gồng mình lên tỏ ra cứng rắn bằng khẩu xà không?

Chứ anh thấy, những đứa có vẻ hiền hiền, điềm đạm, nó lại coi tính mạng nhẹ như lông hồng. Ví dụ như mấy cô chú người Rơm bên UK, chém người như chém chuối, nhìn mũm mĩm, hiền khô không à.
Salut
18-11-05, 03:57
Trojan, anh nói chân tình với mày một câu, là một thằng có học, thì nên biết chỗ nào nên đùa, chỗ nào không. Anh nói thế mà mày không hiểu nữa, thì anh cũng đành bó tay, vì mày hết thuốc chữa rồi. Thiệt tình!
lan nguyen
18-11-05, 03:57
Bác Trojan không ngậm được mồm thì em sẽ giúp bác, nhưng em mời bác vào Hilton chửi thi với em. Em không muốn làm ô uế cái topic này.
Hoa Xoan
18-11-05, 03:58
Một lần nhé, mình bảo là em đi ăn cơm nhé. Anh đợi em nhé! Rồi người bạn ấy bảo: Đi ăn cơm đi em, nhưng anh không hẹn trước đâu, có thể lúc em quay lại anh đã chết rồi! Anh đang chết từ từ.

Anh hay uống rượu, hình như thế, và hồi ấy anh hay online. Mình sợ lắm, thầm nghĩ trong lòng, hay là anh muốn chết. Mình ngần ngừ nhưng nghĩ chắc anh chỉ nói đùa thôi. Mình đi ăn, nói với lại là mình rất yêu quý anh.

Lần ấy anh không chết, nhưng anh đi không bao giờ trở lại nữa!

Anh nhỉ!
Trojan
18-11-05, 04:05
Đây là anh trao đổi rất nghiêm túc: Môi quan hệ giữa thái độ hành vi bên ngoài với bản chất thật bên trong của con người.

Ví dụ nhé, những chiến sỹ anh hùng CM trong chiến tranh, nhìn cực hiền. Thế còn mấy tay anh chị đầu gấu dữ dằn ngôn từ cục xúc, chỉ cần dọa dựa cột cái là đái ra quần.
Thế cho nên có lẽ sự hung bạo bề ngoài chỉ là sự che đậy bản chât yếu hèn nhu nhược bên trong.

Đúng không nào?
Trojan
18-11-05, 04:14
Hình ảnh những người như vậy rất giống con nhím.
lan nguyen
18-11-05, 04:19
Trước sự sống con người không có được bình đẳng nhưng trước sự chết con người có bình đẳng bởi ai cũng sẽ chết. Đó là điều chắc chắn. Nhưng bi đát là khi nào ta chết và cái chết sẽ đến với ta như thế nào? Êm ái hay đớn đau? Và chết bao giờ cũng là một cuộc chia ly buồn bã.

Hơi thở đầu ta hít vào đồng nghĩa với hơi thở cuối ta thở ra ở đời sống này. Sống là đồng hành với sự chết, chuẩn bị cho một kết thúc. Ý thức được điều này ta sẽ yêu quý đời sống hơn, sống ý nghĩa hơn và tử tế với mọi người hơn.
Trojan
18-11-05, 04:25
Anh tặng các em giai bé gái hung bạo nhưng tham sống sợ chết câu thơ này nhé :

Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt
Còn hơn buồn le lói suót trăm năm!
Trojan
18-11-05, 04:28
Nữa nhé :

Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa tôi sẽ là một đóa hướng dương
Là người, tôi nguyện chết cho quê hương


Đấy, chết có gì mà sợ, các con nhím của anh.
lan nguyen
18-11-05, 04:31
Nguyên văn bởi Trojan dốt
Anh tặng các em giai bé gái hung bạo nhưng tham sống sợ chết câu thơ này nhé :

Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt
Còn hơn buồn le lói suót trăm năm!
Thứ nhất hai câu này không phải từ một bài thơ. Thứ hai bác có hiểu thì hẳn mở mồm còn không thì ngậm mẹ cái mồm bác lại. Cảm ơn.
Hoa Xoan
18-11-05, 04:35
Cái bác Trojan này phiền phết nhỉ!
nvmõ
18-11-05, 04:43
Có rất nhiều yếu tố dẫn đến làm cho người ta tìm đến cái chết, xin đơn cử một vài thí dụ:

1. Sự cô độc ( không biết thổ lộ, tâm tình cùng ai)
2. Sự bất mãn (thiếu niềm tin vào cuộc sống hiện tại).
3. Sự tất bại (mất danh dự, bị người tình ruồng bỏ )
4.
5.
6.

.
.
.
.
lan nguyen
18-11-05, 04:43
Nguyên văn bởi Trojan hèn, ích kỷ
Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa tôi sẽ là một đóa hướng dương
Là người, tôi nguyện chết cho quê hương

Đấy, chết có gì mà sợ, các con nhím của anh.
Mấy thằng hèn thì ưa dùng quê hương để rao giảng tình yêu thương, chết cho đồng bào. Mấy thằng ích kỷ thì ưa tự phong mình là chuyên chính vô sản.
hài vãi!
Núi
18-11-05, 04:43
Một lần nhé, mình bảo là em đi ăn cơm nhé. Anh đợi em nhé! Rồi người bạn ấy bảo: Đi ăn cơm đi em, nhưng anh không hẹn trước đâu, có thể lúc em quay lại anh đã chết rồi! Anh đang chết từ từ.

Anh hay uống rượu, hình như thế, và hồi ấy anh hay online. Mình sợ lắm, thầm nghĩ trong lòng, hay là anh muốn chết. Mình ngần ngừ nhưng nghĩ chắc anh chỉ nói đùa thôi. Mình đi ăn, nói với lại là mình rất yêu quý anh.

Lần ấy anh không chết, nhưng anh đi không bao giờ trở lại nữa!

Anh nhỉ!

Cuộc sống này nó mong manh lắm, nếu Xoan hiểu được, thì Xoan sẽ hiểu ý nghĩa những gì anh bạn Xoan nói. Mặc dù, mình không quen anh ấy, nhưng qua câu chuyện Xoan kể, mình có thể cảm nhận được vấn đề. Chuyện anh ấy ra đi chắc là có một ẩn ý gì đó, mà hiện thời mình chưa nghĩ ra. Mình chúc Xoan có nhiều niềm tin yêu vào cuộc sống, vào tình người, vào cái đẹp. Một lúc nào đó, bất chợt Xoan sẽ hiểu những điều mà hiện tại bây giờ Xoan chưa nghĩ tới. Chúc Xoan vui vẻ.
Hoa Xoan
18-11-05, 04:54
Núi à, cám ơn bạn nhé. Mình tiện thể nói đùa ý mà. Chứ mình hiểu là, không phải lúc nào mình cũng là người xứng đáng và tốt bụng. Mình tự làm mình trở nên một vở hài nhạt trong con mắt anh ấy. và anh ấy đi. Thế thôi! Đừng tưởng tượng ra ai ở đây nhé. Sẽ không đúng đâu ý!

Cuộc sống quả thật là mỏng manh, đã để vỡ rồi, thì không hàn lại được.
nvmõ
18-11-05, 05:02
@ Núi và Xoan, đúng là gái có khác. Sắc tự sắc, không tự không! Đời sống con người, tự mình nghĩ và quan niệm nó như thế nào thì nó ra thế ấy.

Tốt nhất là hãy sống thực với chính mình và những người chung quanh thì mới thấy cuộc sống rất đáng yêu và vô giá vì mình được sống và để yêu mình và yêu người mình yêu!

Hơi sến tí, nhưng xin đừng bi quan!
CaoMinh
18-11-05, 05:08
Anh đã từng hỏi những người tưởng chết, hôn mê cả hơn tháng trời, có lúc tim đã ngừng đập, rằng : "lúc bác hôn mê vậy, bác có thấy gì không, có gặp ai không?".
Câu trả lời là: Chả thấy mịa gì.

Con người sợ chết là vì con yêu cuộc sống, và ngay khi sinh ra tạo hóa đã ban cho chúng ta một bản năng để sinh tồn. Nhưng đến lúc già lụ khụ, nhai cơm thì đau, đi đứng không nổi, ị đái cũng chả xong, đau đớn khắp mình mẩy, lúc đó thì cái nỗi sợ hãi cái chết nó cũng chẳng là bao.
Một bệnh nhân ung thư đến khi giai đoạn cuối mới phát hiện bệnh lại thanh thản hơn một anh phát hiện bệnh sớm với cái án tử hình treo lơ lửng trên đầu. Quan điểm của anh về chuyện học đòi sách này thuyết nọ để ý thức cái chết đến bên mình từng ngày từng giờ chỉ với mục đích là chấp nhận nó là một sự ngu ngốc. Hãy tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống, và yêu cuộc sống với tối đa thời gian mà thượng đế dành cho một đời người.
lan nguyen
18-11-05, 05:09
Nguyên văn bởi Ateh:
Số những người bị trầm cảm và số người tự tử trong từng phút trên thế giới là rất lớn, có lẽ một phần vì những người xung quanh ngày càng ít quan tâm đến nhau và người ta cũng khép kín hơn.
Em rất hiểu tâm trạng những người trầm cảm. Có những buổi sáng em ước gì mình không phải thức dậy, không còn phải tiếp tục sống. Và cực kỳ sợ hãi khi trời chiều chạng vạng. Cảm thấy chẳng thiết tha bất cứ gì và nhận thấy kéo lê cuộc sống vô nghĩa này quả là kinh hãi, quá sức mình. Trầm cảm nó đến là đến, như sợ ma dù em chưa từng thấy ma. Vài người thân em bảo đấy là bệnh con nhà giàu, vì luôn cho em là người may mắn, không thiếu bất cứ gì. Một số người khác thì bảo đấy là căn bệnh ích kỷ thời hiện đại. Riêng em, em phải tìm đủ mọi cách để đối đầu với nói thôi. Khó khăn và khổ nhọc vô cùng, vì chỉ mình cứu được mình thôi!
Trojan
18-11-05, 05:18
Lạ nhỉ,
sao anh không có cảm giác nghĩ đến cái chết và sợ chết cho bản thân bao giờ. Hồi ít tuổi, mỗi khi thấy đám ma, anh rất sợ ông bà bố mẹ anh chết, khi về nhà cứ ôm chặt lấy bà, chỉ sợ bà chết, nhưng cuối cùng ngày đó cũng đến, đau thương vô cùng. Cô đơn và buồn thì kinh niên, nhưng nghĩ đến chết của bản thân và sợ thì có lẽ không bao giờ.

Cái anh có thì Lan thiếu, cái anh thiếu thì Lan có, hay ta bổ sung cho nhau nhỉ.
Hoa Xoan
18-11-05, 05:19
Vừa rồi em suýt chết trong đường hầm, vì quay xe trong đấy. Em thấy giận dữ đến nghẹn thở cái thằng lái xe. Lúc ấy mà bóp cổ chết nó được thì em cũng làm!

Sau đấy nghĩ, nếu không sống cho hết mình thì sẽ tiếc lắm!

Ai đó bảo: không cần sống nghiêm túc quá. Cần sống tràn đầy hơn!
Trojan
18-11-05, 05:22
Thế người ta gọi là sống gấp.
Trojan
18-11-05, 05:23
Hay là các bác ở đây già quá nên thế? Em bác mới ngoài băm tẹo.
Hoa Xoan
18-11-05, 05:25
Em rất hiểu tâm trạng những người trầm cảm. Có những buổi sáng em ước gì mình không phải thức dậy, không còn phải tiếp tục sống. Và cực kỳ sợ hãi khi trời chiều chạng vạng. Cảm thấy chẳng thiết tha bất cứ gì và nhận thấy kéo lê cuộc sống vô nghĩa này quả là kinh hãi, quá sức mình. Trầm cảm nó đến là đến, như sợ ma dù em chưa từng thấy ma. Vài người thân em bảo đấy là bệnh con nhà giàu, vì luôn cho em là người may mắn, không thiếu bất cứ gì. Một số người khác thì bảo đấy là căn bệnh ích kỷ thời hiện đại. Riêng em, em phải tìm đủ mọi cách để đối đầu với nói thôi. Khó khăn và khổ nhọc vô cùng, vì chỉ mình cứu được mình thôi!


Lan ạ, mình hiểu bạn lắm. Có ngày mình nghĩ: hừ tại sao lại phải sống nhỉ? Sao nhiều trách nhiệm thế? Mệt quá! Ngủ thêm tí nữa, một tí nữa, và một tí nữa nhé...

Càng ngày càng nghĩ là Việt Nam nên đào tạo đội ngũ tâm lí cho tử tế, các dịch vụ nên mở rộng và có chất lượng hơn, đề các bạn có thể sử dụng, không chỉ khi ốm mà khi cần self-actualization nữa.
CaoMinh
18-11-05, 05:30
Những em bé đánh giày, bới rác đíu bao giờ biết trầm mới cả cảm. Cứ vứt ra ngoài cho xã hội dạy dỗ là nên người.
lan nguyen
18-11-05, 05:31
Nguyên văn bởi Cao Minh:
Quan điểm của anh về chuyện học đòi sách này thuyết nọ để ý thức cái chết đến bên mình từng ngày từng giờ chỉ với mục đích là chấp nhận nó là một sự ngu ngốc.
Bác nói thế này thì rất ư là nông nhé, chẳng cao minh chút nào với cái nick bác cất công chọn. Em chân thành khuyên bác tìm cuốn sách triết lý Phật căn bản đọc đi bác ạ, sẽ thấy bác đi qua cuộc đời này ơ hờ biết là dường bao. Nếu bác dị ứng với tôn giáo thì bác đọc sách triết cũng được, triết lý hiện sinh chẳng hạn, dù rằng đời sống vốn dĩ vô nghĩa lý, nhưng ta cũng phải (biết) sống hết lòng với nó trong từng phút giây. Và dù tự tử thì cũng là hành động ý thức, cực sáng suốt.
Salut
18-11-05, 05:33
Những em bé đánh giày, bới rác đíu bao giờ biết trầm mới cả cảm. Cứ vứt ra ngoài cho xã hội dạy dỗ là nên người.

Bác Minh nói thế là hơi nhầm, hoặc có thể bác sống tách mình với quần chúng lao động quá. Em bác từ nhỏ đã đi bới rác kiếm sống, nên hiểu một điều rằng, đã là người thì ai cũng giống nhau cả, chỉ khác nhau về cách thể hiện thôi, bác ạ.
Salut
18-11-05, 05:34
Bác nói thế này thì rất ư là nông nhé, chẳng cao minh chút nào với cái nick bác cất công chọn. Em chân thành khuyên bác tìm cuốn sách triết lý Phật căn bản đọc đi bác ạ, sẽ thấy bác đi qua cuộc đời này ơ hờ biết là dường bao. Nếu bác dị ứng với tôn giáo thì bác đọc sách triết cũng được, triết lý hiện sinh chẳng hạn, dù rằng đời sống vốn dĩ vô nghĩa lý, nhưng ta cũng phải (biết) sống hết lòng với nó trong từng phút giây. Và dù tự tử thì cũng là hành động ý thức, cực sáng suốt.

Phật giáo không fải là tôn giáo, mà là triết học. Nếu không tin, các bạn cứ thử tìm hiểu mà coi.
Hoa Xoan
18-11-05, 05:40
Theo Lan Nguyễn

Và dù tự tử thì cũng là hành động ý thức, cực sáng suốt.


Câu này sai. Nhiều nghiên cứu nói ngược lại. Kinh nghiệm làm việc cá nhân cũng nói ngược lại.
Núi
18-11-05, 05:42
Theo Lan Nguyễn

Và dù tự tử thì cũng là hành động ý thức, cực sáng suốt.


Câu này sai. Nhiều nghiên cứu nói ngược lại. Kinh nghiệm làm việc cá nhân cũng nói ngược lại.
Mình nói thêm với Xoan. Cuộc đời này, biết thế nào là đúng, thế nào là sai? Bạn nhỉ.
Hoa Xoan
18-11-05, 05:43
Trích:
Nguyên văn bởi CaoMinh
Những em bé đánh giày, bới rác đíu bao giờ biết trầm mới cả cảm. Cứ vứt ra ngoài cho xã hội dạy dỗ là nên người.


Câu này cũng sai nốt. Những đứa trẻ sống ngoài đường phố, phải làm việc, đi ngược lại với quy luật phát triển bình thường thì càng có nhiều cơ hội để có vấn đề hơn.
lan nguyen
18-11-05, 05:46
Nguyên văn bởi Cao Minh
Những em bé đánh giày, bới rác đíu bao giờ biết trầm mới cả cảm. Cứ vứt ra ngoài cho xã hội dạy dỗ là nên người
Nói thế này mà cũng nói được. Còn nhỏ thì đánh giày, bới rác. Lớn lên thì ba gác xích lô (mình không phân biệt nghề nghiệp ở đây, chỉ đưa ra như một ví dụ). Mưu sinh cực nhọc suốt ngày mà đêm về bao tử còn lưng lửng ọc ạch thì nghĩ đ'éo thế nào được. Bác có muốn con bác đánh giày, bới rác để khỏi thắc mắc sao phải chọn món ăn này mà không món ăn kia, đi giày này mà không đi giày khác, sao nhạc này hay mà nhạc kia ồn, sao đường phố hôm nay người người tấp nập, sao phải lên net để biết thằng cùng tuổi mình ở cách xa nửa vòng trái đất nghĩ gì, ước mơ gì.
Bác thật!
Hoa Xoan
18-11-05, 05:46
Mình nói thêm với Xoan. Cuộc đời này, biết thế nào là đúng, thế nào là sai? Bạn nhỉ.

Hì, mặc dù tồn tại thuyết tương đối nhưng không có nghĩa là có thể nói đúng là sai và sai là đúng được. Trong nghiên cứu khoa học xã hội, mệnh đề có thể được coi là đúng khi sai số là dưới hoặc bằng 0.05.
Núi
18-11-05, 05:50
Hì, mặc dù tồn tại thuyết tương đối nhưng không có nghĩa là có thể nói đúng là sai và sai là đúng được. Trong nghiên cứu khoa học xã hội, mệnh đề có thể được coi là đúng khi sai số là dưới hoặc bằng 0.05.

Chân lý cuộc đời đơn giản lắm, nó chỉ gói gọn trong chữ Tâm mà thôi. Bạn, nếu không đi sâu vào triết lý Phật, chắc không nghĩ tới. Anyway, nếu bạn thấy hài lòng với những niềm tin của mình, thế là được. Bạn nhỉ.
lan nguyen
18-11-05, 05:53
Và dù tự tử thì cũng là hành động ý thức, cực sáng suốt.


Câu này sai. Nhiều nghiên cứu nói ngược lại. Kinh nghiệm làm việc cá nhân cũng nói ngược lại.
Em không khuyến khích tự tử, thậm chí chống đối là khác, nhưng có những trường hợp người ta chọn cái chết cho chính người ta thì mình cũng phải kính trọng, bởi vì mình không phải là họ. Cũng như một số trường hợp phá thai. Chỉ người mẹ mới có thẩm quyền quyết định nên để đứa con ra đời hay phải để nó đi đầu thai ở kiếp khác và từ một người đàn bà khác.
Hoa Xoan
18-11-05, 06:03
Em không khuyến khích tự tử, thậm chí chống đối là khác, nhưng có những trường hợp người ta chọn cái chết cho chính người ta thì mình cũng phải kính trọng, bởi vì mình không phải là họ. Cũng như một số trường hợp phá thai. Chỉ người mẹ mới có thẩm quyền quyết định nên để đứa con ra đời hay phải để nó đi đầu thai ở kiếp khác và từ một người đàn bà khác.


Lan,

Chị sẽ tôn trọng quyết định chết nêu nó là quyết định chín chắn. Khi nào thì là quyết định chín chắn? Nó phải được thẩm định trong ý nghiã là hết phương cách, mặc cho sự giúp đỡ từ nhiều phía, chết là tốt hơn sống, chết đằng nào cũng tới trong tương lai gần. Hội tụ tất cả những điều kiện ấy, chị tôn trọng.

Những trường hợp như thế rất ít, và không giúp cho em để em nói:Và dù tự tử thì cũng là hành động ý thức, cực sáng suốt.

Còn nếu em nói đến chuyện nạo thai thì lại là cả một đề tài tranh cãi khác mà chị nghĩ là không nên đề cập đến ở đây.

Nên rạch ròi, chị nói đến cùng với em không phải để thắng thua. Chị nghĩ chị em mình nên hiểu nghiêm túc về vấn đề này!
Núi
18-11-05, 06:11
Mình nghĩ Xoan chưa hiểu ý của Lan. Thật đấy, mình có anh bạn hay nói câu này, take it easy. Mình hiểu ý của Xoan, và mình cũng hiểu ý của Lan, và do đó, mình biết rằng, hai bạn không có điểm chung.
Why & Why not?
18-11-05, 06:18
Anh đã cảnh cáo Trojan về chuyện spam câu bài và mắc lỗi chính tả kiểu Lơ`4 rồi. Lần này chú khôg mắc lỗi chính tả nhưng vẫn tiếp tục spam. Vậy anh sẽ không treo chú, mà chuyển chú vào Hilton 1 tuần để spam cho thoải mái. Đừng buồn, trong ấy bây giờ cũng có Diễn đàn chung.
lan nguyen
18-11-05, 06:33
Nguyên văn bởi Salut:
Phật giáo không fải là tôn giáo, mà là triết học. Nếu không tin, các bạn cứ thử tìm hiểu mà coi.
Em không có gì trở ngại hoặc là khác ý bác cả. Em tìm đến Phật giáo như là một triết lý sống, nhưng với một số người, nhu cầu họ tìm đến Phật giáo là một thứ tôn giáo, chỉ cần niềm tin, đừng bắt họ nghĩ gì cả. Như ông bà ngoại em chẳng hạn, suốt cả cuộc đời hai người là Phật tử thuần thành, ăn chay niệm Phật, làm nhiều công phúc... mà em rất đỗi kính mến. Họ không muốn hoặc không có khả năng suy nghĩ sâu xa, trừu tượng, phức tạp được. Mà triết lý Phật giáo thì bắt người ta phải vận dụng não khiếp lắm. Tin thì dễ mà nghĩ mới là khó. Với em rất là khó.
Salut
18-11-05, 06:40
:)
-------------
hoasuong
18-11-05, 07:25
Tớ buồn ngủ quá. Mà lại đói nữa. Giá có mẹ ngày mai gọi mình dậy đúng giờ nhỉ. Bây giờ mà được ngồi ăn cơm cùng cả nhà thì còn gì bằng.

Tại sao mọi người phức tạp hóa vấn đề thế nhỉ. Đọc sách là tốt, nhưng ngộ sách thì có gì tốt đâu. Lúc nào cũng bị đóng khung vào mấy cuốn sách, như thế mệt lắm. Cuộc sống phức tạp hay đơn giản là ở bản thân mỗi chúng ta. Có lúc này, có lúc kia. Tớ thật, biết là phải chết thì những ngày còn lại cố sống sao cho có ích chút, ít nhất là đối với những người thân yêu xung quanh mình kẻo rồi lúc chuẩn bị nhắm mắt lại thấy hối hận, áy náy. Tớ là tớ thấy bác Cao Minh hay. Không phải cứ nhìn đời đơn giản là không hiểu cuộc sống nó phức tạp ra sao. Đến độ chấp nhận được như nó vốn có thì cũng đã ngộ ra nhiệm vụ của mỗi kiếp sống rồi. Hãy làm tròn nhiệm vụ ấy đi.

Còn đối với những người tự tử. Tớ thấy họ vừa dũng cảm vừa yếu đuối và trên hết là họ vô cùng ích kỷ. Họ đòi hỏi nhiều hơn khả năng họ có thể nhận được nên rốt cuộc bao giờ cũng cảm thấy không thỏa mãn, cảm thấy tự ti, vv. Tớ cảm nhận là họ muốn những người còn sống phải day dứt, phải thương nhớ họ. Mà họ đã làm gì được cho đời ? Nhưng dù sao họ cũng là những người dám chết. Tớ thì chịu, tớ chỉ thích sống thôi. Sống đến khi nào có thể.

Đêm nay ngủ tớ thích mơ được gặp cả nhà.
lan nguyen
18-11-05, 10:16
Những người lười suy nghĩ, thích sống đời thụ động thì nên cúi gầm mặt mà sống và đừng ý kiến, phê bình gì người khác cả.

Những người nghĩ trước sau gì cũng chết vậy đừng nghĩ ngợi, suy tư gì cả, cứ sống và cười vào mũi những người ưa suy nghĩ. Vậy tại sao họ biết chọn thức ăn ngon, đi xe đẹp, ở nhà to?

Nhờ những người ưa suy tư, nghĩ ngợi, thắc mắc, không hài lòng mới có thức ăn ngon cho ta ăn, thuốc cho ta uống khi ta bị ốm, biết trước thời tiết để ngăn ngừa thiên tai, net cho tán phét, nhạc hay an ủi khi ta buồn bã, cô đơn. Chính những người ưa suy nghĩ mới mang lại cho ta sự thoải mái, an toàn, thú vị ở đời sống này.

Nông cạn khác với đơn giản. Người ưa suy nghĩ cũng có thể là người sống đơn giản. Bình yên tâm hồn không có nghĩa là nông cạn. Muốn sống giản dị là phải biết suy nghĩ.
Ateh
18-11-05, 12:07
Có thể tham khảo thêm Nhật ký ung thư (http://ungthu.net/) để biết thêm những thông tin hữu ích. Nhật ký ung thư này cũng đã được báo vnexpress viết nhiều bài giới thiệu.

Tử Thư Tây Tạng (http://www.thuvienhoasen.org/tangthusongchet-00.htm)

Khi có thời gian tôi sẽ viết về bệnh trầm cảm một cách chi tiết hơn vì hiện tại tôi không có tài liệu trong tay mà chỉ do tổng kết, tìm hiểu trong một thời gian.

Người ta chỉ sợ hãi khi không dám đối mặt, nhìn thẳng vào nó, hiểu biết về nó và nói về nó. Không quan tâm, không suy nghĩ cũng tốt nhưng người ta gọi là "Điếc không sợ súng" hay "Bịt tai trộm chuông".
Ateh
18-11-05, 12:12
Về vấn đề tự tử bạn Lan Nguyen và các bạn khác có thể tham khảo thêm trong topic "Liệu người ta có được quyền tự tử?" trong Diễn đàn chung, trước đây tôi cũng đã bàn về vấn đề này ở đây.
lan nguyen
18-11-05, 12:15
Nguyên văn bởi Ateh:
Về vấn đề tự tử bạn Lan Nguyen và các bạn khác có thể tham khảo thêm trong topic "Liệu người ta có được quyền tự tử?" trong Diễn đàn chung, trước đây tôi cũng đã bàn về vấn đề này ở đây.
Cảm ơn bác, có thì giờ em sẽ lùng đọc ạ.
Ateh
18-11-05, 12:17
Những người lười suy nghĩ, thích sống đời thụ động thì nên cúi gầm mặt mà sống và đừng ý kiến, phê bình gì người khác cả.

Những người nghĩ trước sau gì cũng chết vậy đừng nghĩ ngợi, suy tư gì cả, cứ sống và cười vào mũi những người ưa suy nghĩ. Vậy tại sao họ biết chọn thức ăn ngon, đi xe đẹp, ở nhà to?

Nhờ những người ưa suy tư, nghĩ ngợi, thắc mắc, không hài lòng mới có thức ăn ngon cho ta ăn, thuốc cho ta uống khi ta bị ốm, biết trước thời tiết để ngăn ngừa thiên tai, net cho tán phét, nhạc hay an ủi khi ta buồn bã, cô đơn. Chính những người ưa suy nghĩ mới mang lại cho ta sự thoải mái, an toàn, thú vị ở đời sống này.

Nông cạn khác với đơn giản. Người ưa suy nghĩ cũng có thể là người sống đơn giản. Bình yên tâm hồn không có nghĩa là nông cạn. Muốn sống giản dị là phải biết suy nghĩ.


Lan Nguyen khá phết! :21: (http://www.thanhnienxame.net/showpost.php?p=1895&postcount=23)
Ateh
18-11-05, 12:29
Nhật Ký Ung Thư (http://www.ungthu.net/default.asp?nc=4725&id=44)

THAY CHO LỜI NÓI ĐẦU

Nếu bạn là người lần đầu tiên ghé thăm website này, hẳn rồi bạn sẽ biết rằng ungthu.net nguyên là một website được tạo nên bởi một người chồng đã hết lòng chiến đấu vì sự sống của người vợ trẻ; là câu chuyện về cuộc chiến đấu hoàn toàn không cân sức giữa hai vợ chồng trẻ với căn bệnh nan y của thế kỷ: bệnh UNG THƯ.

Nếu bạn là người đã theo dõi câu chuyện của chúng tôi lâu nay, hẳn bạn đã biết rằng câu chuyện của chúng tôi, xét về một khía cạnh nhất định, đã kết thúc với một kết thúc buồn... Vợ tôi đã mất ngày 20/08/2005, và ngọn lửa hy vọng của tôi, dường như đã phải tắt lâu rồi mới phải...

Quả thực là nỗi đau của tôi khó có thể tả được bằng lời. Biết bao nhiêu hy vọng... Biết bao nhiêu cố gắng đâu chỉ của riêng mình hai vợ chồng tôi... Cha mẹ hai bên, bạn bè, bà con cô bác... tất cả đều đã cố gắng hết mình để hỗ trợ chúng tôi trong cuộc chiến đấu này. Dù rằng tôi đã lường trước được, là hy vọng cứu được vợ tôi là rất mong manh... Nhưng có mất mát nào mà không đau đớn...

Tuy nhiên, dẫu tôi đã thua trong cuộc chiến vừa qua. Dẫu rằng tôi sẽ không bao giờ còn được ôm người vợ của tôi trong tay một lần nữa, tôi cũng sẽ không đầu hàng trước căn bệnh hiểm ác này. Vì vợ tôi. Vì tất cả những người có cùng cảnh ngộ, tôi không thể dừng lại ở đây.

Tôi tin rằng, vợ tôi sẽ ủng hộ tôi trong quyết định đó. Tôi tin rằng, bằng cách đóng góp công sức nhỏ bé của mình vào công cuộc chung để chống lại căn bệnh hiểm nghèo này, vợ tôi sẽ được sung sướng, mỉm cười thanh thản ở cõi vĩnh hằng.

Cuộc chiến đấu đối với tôi, chưa chấm dứt. Vì tình yêu với người vợ trẻ của tôi, vì những người có chung cảnh ngộ, cuộc chiến của tôi thực ra sẽ lại bắt đầu. Bắt đầu một giai đoạn mới. Nhưng tôi tin rằng tôi sẽ không cô đơn trong cuộc chiến này. Tôi tin rằng, sẽ có nhiều nhiều anh em bạn bè nữa, sẽ cùng chung sức với tôi để tiếp thêm ngọn lửa hy vọng cho những bệnh nhân không may mắc phải căn bệnh nan y này. Và dĩ nhiên, tôi vẫn tin rằng:

"Ở ĐÂU CÓ SỰ SỐNG - NƠI ĐÓ CÒN HY VỌNG..."

Hà nội, 22/08/2005
Phan Văn Hòa

Hà nội, 25/03/3005.

Sáng dậy sớm, không ngủ được. Tôi bắt đầu bằng mấy ḍng đầu tiên của cuốn nhật kư online này. Muốn viết nhiều, nói nhiều, nhưng tôi chưa biết thời gian sẽ cho phép ḿnh viết kỹ đến đâu... Thôi th́ tôi sẽ cố, viết được đến đâu th́ biết đến đấy vậy.

Hà Nội, 29/03/2005


Hôm qua, tôi phải dùng tới thuốc giảm đau Fentanyl cho vợ. Nó được thể hiện dưới dạng lá cao dán DUROGESIC. Lúc đầu cũng định để dành, phòng trường hợp đau quá nặng. Tuy nhiên, tính ra, vợ tôi chịu đau cũng tới trên dưới 8 tháng trời rồi. Vợ tôi khẳng định là cường độ đau không tăng, nhưng vì đau lâu quá, nên rất mệt mỏi và khó chịu. Sau khi nghiên cứu, tôi quyết định cứ dùng thử cho vợ xem sao.

Sáng dậy, vợ tôi kêu buồn ngủ. Tối qua ngủ có ngon hơn, không biết có phải do thuốc giảm đau mới không. Chắc không phải, vì thuốc này chỉ có công hiệu sau 12 tiếng đồng hồ thôi. Tôi khuyên vợ tôi đi ngủ, rồi tôi thì đi làm.

Gần trưa, cỡ khoảng 11 giờ sáng, vợ tôi gọi điện, nói rằng mệt lắm, và nhịp tim lên tới 125. Tôi vội vàng tắt máy tính, chạy về ngay. Về đến nơi mới nhớ ra là mất điện từ sáng. Và về vội quá, nên tôi cũng chưa kịp tìm hiểu kỹ lại về tác dụng phụ của DUROGESIC nữa, mặc dù trước đó đã đọc, và nhớ rằng không có tác dụng phụ nguy hiềm.

Lại phải chạy vào Bán đảo Linh đàm, tìm một hàng Cafe Internet. Đọc kỹ ra thì thấy Fentanyl có khi còn làm chậm nhịp tim, chứ không phải tăng. Nhưng có thể làm suy hô hấp. Mà vợ tôi vốn đang rất yếu về phổi. Quay về, định dùng một số phương pháp hỗ trợ hô hấp, thì vợ tôi đã kịp chuẩn bị và bắt đầu dùng bình oxy để thở. May mà trước đó, tôi cứ quyết mua bình oxy để đề phòng trường hợp con ốm. Lúc này, mạch vợ tôi lên tới 133.

Được một lúc, nhịp tim có chậm lại. Vợ tôi mệt quá thiếp đi. Dậy có uống được một cốc sữa, vài viên thuốc. Có vẻ vẫn mệt, và buồn ngủ nữa. Không biết có phải do Fentanyl không. Giờ cô ấy vẫn đang nằm ngủ, nhịp thở có vẻ vẫn hơi nhanh. Nhịp tim chắc vẫn khoảng 120-125 gì đó...

Hà nội ngày 31 tháng 3 năm 2005

Hôm nay là một ngày kinh khủng đối với chúng tôi. Sáng dậy, lọ mọ đo nhịp tim cho vợ, thấy có giảm được tý ty, nghĩa là còn 120 nhịp một phút. Chưa có gì sáng sủa. Nhưng cũng có vẻ đỡ. Tuy nhiên, vợ tôi vẫn có vẻ mệt, dù đã tươi tỉnh hơn hôm qua rất nhiều.

Tôi và vợ tôi quyết định sẽ đi chụp lại phổi vào khoảng cuối giờ sáng. Khi nhận tấm phim X-quang, tôi lặng người đi, còn vợ tôi kêu lên thảng thốt và hốt hoảng. Trên phim, một nửa tấm phim hiện lên trắng phớ. Vợ tôi đã MẤT NGUYÊN MỘT BÊN PHỔI. Tôi quay xe đi thẳng về nhà. Vợ tôi lặng đi, không nói được thêm một lời nào nữa. Vậy đó! Mới chỉ được khoảng 1 tháng từ lần chụp phim trước. Và bây giờ, khối u từ một nửa lá phổi đã ăn lan ra hết cả một lá! BẤT CHẤP BA BỐN LOẠI THUỐC tôi đang cho vợ tôi uống! THẤT VỌNG. Còn gì để nói nữa đây?

Gần đến nhà, tôi mới an ủi vợ tôi được một câu. Có lẽ vợ tôi cũng chẳng để ý nghe được tôi nói gì nữa. Giờ thì tôi cũng chẳng nhớ tôi đã kịp nói gì với vợ tôi.

Về đến nhà, bố vợ tôi nhìn thấy vẻ mặt chúng tôi và tái mặt. Cụ không nói không rằng, rút tấm phim ra xem và cũng bàng hoàng ngồi thịch xuống salon! Không ai nói được gì. Một lúc, tôi nói với cụ: "Con sẽ khởi động ngay". Khởi động ở đây là khởi động phương án dự phòng. Tôi có bàn qua với cụ trước đó mấy ngày. Và bây giờ, phải bắt đầu hành động. Việc đầu tiên, tôi gọi điện cho một anh bác sỹ quen ở viện K. Anh lập tức hẹn tôi đầu giờ chiều lên gặp. Trong tình huống khẩn cấp, tôi nghĩ ngay đến việc phải đưa vợ tới viện K để xạ trị, sớm ngày nào hay ngày ấy, dù trước đây tôi không muốn làm điều này.

Rồi lập tức, tôi cầm máy điện thoại gọi thẳng sang Singapore. Với tôi, viện K chỉ là phương án tạm thời để lấp chỗ trống trong khi tôi chờ tới lúc có thể bay sang Singapore. Rất may, người ta cho tôi gặp ngay người tôi cần: Dr. Ang Peng Tiam. Tôi lập bập nói bằng tiếng Anh với bác sỹ về bệnh tình của vợ. Ông nhẹ nhàng giải thích qua một số điểm, và đề nghị tôi xác nhận khi nào tôi có thể tới Singapore được. Tôi cũng mô tả qua tình hình, và nói sẽ cố gắng cuối tuần sau bay sang. Tôi chẳng dám nói thực là theo một số thông tin tôi biết, giá chữa bệnh ở Singapore là rất cao so với mức sống của người Việt nam, và tôi cần một số thời gian để huy động tiền bạc. Vị bác sỹ nói với tôi khi nào sẵn sàng, gọi điện trước cho ông và ông sẽ cho tôi một cái lịch hẹn. Thế là bước đầu cũng tạm gọi là may mắn, may trong cái rủi, trong một số quyết định sai lầm của tôi. Tiếp sau đó là một loạt các cú điện thoại đến bạn bè để huy động tiền bạc. Với đa số người Việt chúng ta, tổng chi phí cho đợt chữa bệnh này ở Singapore là quá lớn, nói chung là khó có thể lo được. Tôi ước tính có lẽ phải lên tới khoảng 40 ngàn USD. Nhưng còn nước còn tát, tôi phải cố hết sức thôi. Bạn bè đều trả lời sẵn lòng, kẻ ít người nhiều. Chắc đầu tuần tới tôi cũng sẽ được bạn bè giúp cho một phần quan trọng về tài chính.

Đầu giờ chiều lên viện K, anh bạn bác sỹ mắng tôi một chập. Làm thế nào được anh? Một lựa chọn của tôi có thể đúng, cũng có thể sai. Tôi cũng đã cố gắng hết sức rồi. Tôi lên một mình. Lần trước, anh đã giúp tôi để tôi có thể đăng ký vào viện ngoại trú mà không cần có mặt bệnh nhân. Tôi nói với anh tôi không muốn cho vợ tôi biết, chỉ muốn nếu cần xạ trị thì tôi đưa vợ tôi lên, xạ chừng 15 phút, rồi lại chở về ngay. Rồi tôi lại ngần ngừ và rút hồ sơ, không cho vợ tôi vào xạ. Lần này, anh nói nặng rồi, bắt buộc phải có bệnh nhân mới được. Và anh nói không nên giấu vợ tôi nữa. Thế là tôi lại phải hẹn lại anh sáng sớm mai đưa vợ tôi vào.

Quay về công ty, giải quyết một số việc, tôi sực nhớ ra một người bà con ở viện Lao, người đã từng chữa bệnh cho tôi. Lại lọ mọ lái xe lên viện, mang theo phim phổi của vợ. Mãi mới gặp được cô. Sau khi xem, cô giải thích cho tôi rất nhiều điều. Và, các bạn biết không: Chưa chắc đã phải là khối u ăn lan ra toàn bộ lá phổi. Khối u vốn có gốc sát với gốc khí quản. Chỉ cần nó lớn lên một chút, là có thể bít mất gốc phế quản của lá phổi rồi! Và một khí gốc phế quản bị bít, lá phổi sẽ bị xẹp xuống, rồi nhanh chóng thành lá phổi sẽ bị dính vào nhau. Lập tức, phim phổi bị trắng. Vậy nghĩa là, tôi lại có HY VỌNG rồi! Đúng hay sai, chưa biết, nhưng như thế là còn hy vọng. Tôi ra về vơi đi bao nhiêu gánh nặng. Áo phông dần dần khô lại sau suốt mấy tiếng đồng hồ ướt nhẹp, do tôi căng thẳng toát mồ hôi liên tục.

Tối về, tôi liên lạc với những người đã được bác sỹ Tiam chữa trị. Có những người khá là nặng. Tỷ như người bình thường có độ đo ung thư ở mức 5, thì một bác người Việt mình, khi sang với ông Tiam, có chỉ số bệnh lên tới 500! Rất cao. Bác cũng bị ung thư phổi, trắng một lá phổi trái như của vợ tôi. Nhưng còn nặng hơn nhiều. Đã bị di căn xuống gan và háng. Hạch háng sưng vù, không đi nổi. Khi các con bác đưa bác sang Singapore, người ta phải khiêng bác đi. Và sau 7 lộ trình chữa bệnh bằng hóa trị, bác đã đi lại được. Chỉ số bệnh còn 11! Một chỉ số ĐẦY HY VỌNG...

Và tôi tiếp tục tìm kiếm thông tin về bác sỹ Peng Tiam. Rất nhiều thông tin hay. Bác sỹ Tiam dùng hóa trị là chủ yếu, nhưng điểm đặc biệt là bệnh nhân không đau, không bị rụng tóc! Có vẻ kỳ diệu đấy chứ? Câu châm ngôn mà tôi sử dụng ở đây, chính là của bác sỹ Tiam đấy. Tóm lại, tôi đã thất vọng, và lại tràn đầy hy vọng. Tôi quyết định sẽ đưa vợ tôi sang Singapore bằng được!
Ateh
18-11-05, 12:42
Hà nội, 04/04/2005

Hai hôm nay chúng tôi tiếp rất nhiều khách. Và tôi rút ra một quy luật tạm thời, là vợ tôi rất nhậy cảm với thời tiết. Hôm qua, chiều lúc trời nắng lên, vợ tôi tươi tỉnh hẳn lên. Còn hôm nay, lúc trời âm u, mưa dầm, vợ tôi trông bết hẳn. Đau hơn. Nhưng ơn trời, vợ tôi không quá mệt. Ăn uống thì khó kinh khủng. Uống nước thôi cũng sặc và nghẹn! Hậu quả của hai ba cái hạch bạch cầu sưng to chèn vào khí quản và thực quản.

Ngày hôm nay, bạn bè liên tục chuyển tiền cho tôi. Mỗi người góp cho một tay. Chiều đến thì tạm ổn, tôi đã có thể yên tâm lên đường đợt đầu. Hộ chiếu tôi cũng đã lấy xong. Mọi thứ coi như đã hoàn thành đúng như kế hoạch. Ngoài những người bạn mà tôi phải kêu gọi để huy động tài chính cho kịp, bạn bè tôi trên Webketoan cũng kêu gọi quyên góp giúp đỡ vợ chồng tôi trong lúc khó khăn. Mới chỉ đêm qua, mọi người viết bài kêu gọi, ngày hôm nay, tổng số tiền các bạn quyên góp được đã lên tới khoảng gần 20 triệu! Đó là tình cảm của NHỮNG NGƯỜI BẠN dành cho tôi lúc khó khăn, thậm chí của những người mà chúng tôi gọi nhau là bạn nhưng chưa hề biết mặt...

Câu chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Tối, hai người bạn tôi mới quen ở Webketoan gọi điện qua chơi. Trong hai người, có anh H. hiện công tác tại Cục thuế, tỉnh Hà Tây. Lúc mọi người gọi điện, tôi cũng không biết có anh H. đi cùng. Thành thực mà nói, tôi có "ăn nhậu" với anh H. chỉ hai lần, trong những lần hội họp của Webketoan. Ngoài ra, còn một lần mấy anh em đi ăn cưới bạn Webketoan tại Hải phòng. Tổng cộng, coi là ngồi với nhau cả thảy đúng 3 lần! Cũng chỉ gọi là quen biết nhau vui vẻ thế thôi. Vậy mà lúc ra về, anh H. hỏi tôi có khó khăn về tài chính không? Tôi nói cũng mới lo được một phần. Anh H. liền rút ngay trong ví ra 3000 USD đã chuẩn bị sẵn, đưa cho tôi, nói là để giúp tôi trong lúc tôi cần gấp, khi nào giải quyết xong xuôi mọi chuyện thì hoàn lại, lúc nào cũng được! Có lẽ, nếu không phải là người trong cuộc, chắc các bạn nghĩ rằng chuyện tôi đang kể nghe như là tiểu thuyết. Còn tôi, nếu tôi còn có thể khóc được một cách dễ dàng, chắc tôi cũng không thể cầm được nước mắt khi nhận tiền từ tay anh.

Singapore, 07/04/2005

Thế là đã hết hai ngày căng thẳng ở Singapore. Ngày mai sẽ là một ngày khá căng nữa. Và, tôi cảm thấy hú vía. Hú vía vì hai chuyện, thứ nhất là bác sỹ viện K bảo rằng Lan Anh không thể dùng phương pháp "Hóa trị" được, chỉ có thể dùng tia xạ. Mà tia xạ thì... chết là cái chắc! Tại sao chết chút nữa tôi sẽ giải thích. Hú vía chuyện thứ hai là nếu không sang đây, không chết vì tia xạ thì cũng chết vì... hai lý do trầm trọng khác. Chết trước khi chết vì khối u kia...

Chuyện thứ nhất, bác sỹ bảo không hóa trị được, chỉ xạ trị thôi. Thế thì chết, vì bác sỹ Việt nam nghĩ rằng Lan Anh bị tới giai đoạn III B, chưa di căn. Thực ra không phải! Đã là giai đoạn cuối (giai đoạn IV) từ khi bắt đầu thấy nghẹn, nghĩa là ngay sau Tết, khi tôi biết bệnh của vợ tôi. Nghẹn không chỉ đơn thuần vì hạch bạch cầu chèn ép. Nghẹn vì nó đã di căn sang thực quản! Và đang bít dần thực quản lại! Mà giai đoạn IV thì xạ trị cũng chỉ là vô ích mà thôi! Bác sỹ K bảo không hóa trị được với căn bệnh cụ thể của Lan Anh! Tôi về sau tự đi tìm thông tin trên Net, thấy ở Mỹ người ta hóa trị ầm ầm! Mà sang Singapore, người ta cũng dùng hóa trị là chủ đạo cho đúng cái căn bệnh ung thư phổi tế bào vẩy đó! Lan Anh vừa xong ca truyền hóa chất đầu tiên ngày hôm nay. Và nếu hóa trị, cơ may vẫn còn. Chứ xạ trị thì...

Xong chuyện thứ nhất. Giờ tới chuyện thứ hai. Chuyện là ở nhà người ta chẩn đoán quá... cẩu thả. Chụp được cái phim CT, mất cả triệu bạc, rồi họ xem qua và hét: "Xạ trị!" Chấm hết! Chụp mất 10 phút! Sang đến bên này, họ soi, chụp, làm thủ thuật hút dịch phổi, hơn 2 tiếng đồng hồ. Và người ta chụp toàn thân, không phải chỉ mỗi phổi. Kết quả là họ thấy thực quản đang bị bịt lại. Vì thế nghẹn khủng khiếp. Các bạn có tưởng tượng được người nào nghẹn khi... uống nước lọc không? Bác sỹ nói, khả năng là trong suốt lộ trình điều trị, sẽ không ăn được. Tất nhiên là có thể có cách giải quyết nhân tạo. Nhưng nếu ở Việt Nam, thì xạ trị mỗi phổi! Và chắc sẽ chết... đói, trước khi chết vì khối u. Chưa hết. Hút dịch xong, họ dùng kính hiển vi điện tử soi và xét nghiệm, thì phát hiện ra trong dịch phổi có... rau!!! Hóa ra là thực quản bị rò, và thức ăn vì nghẹn không trôi xuống dạ dầy được, lúc ho bèn bị tràn sang... phổi. Dẫn đến hiện tượng nhiễm trùng phổi rất nặng. Và phim trắng một lá phổi, một phần là do bị nhiễm trùng. Và như vậy, nếu ở nhà, chắc chết vì nhiễm trùng phổi trước khi chết vì khối u mất.

Singapore, 09/04/2005

Nhớ lại hôm đầu tiên lên khám bác sỹ Ang, ngày 06 tháng 04. Chúng tôi đến trước giờ hẹn một chút, vậy mà vẫn phải xếp hàng. Mất độ 1 tiếng rưỡi thì chúng tôi mới được vào khám - tư vấn. Sau khi nghe tôi trình bầy xong, bác sỹ xem phim, và khám cho Lan Anh một chút. Và bác sỹ nói với chúng tôi rằng Lan Anh chắc chắn có "serious problem". Vâng, chắc thế rồi, tôi cũng biết vậy. Sau đó, bác sỹ nói tiếp rằng ông đã từng chữa những ca tương tự. Tuy nhiên, ông nói ông chỉ có thể dự đoán khoảng 60% là ông có thể làm khối u nhỏ lại, hoặc biến hẳn đi. Tôi nghe xong lại choáng người! Trời ơi, người ta giới thiệu về ông hay là thế, vậy mà ông nói chỉ có 60% xác suất thôi sao? Ông gọi chúng tôi lại bên màn hình vi tính, cho chúng tôi xem một số phim chụp của các bệnh nhân ung thư phổi ông đã chữa cho, trước và sau khi chữa trị. Rồi ông hỏi chúng tôi là có muốn để ông chữa trị không? Ồ, nghe có vẻ buồn cười nhỉ! Chúng tôi đã vượt bao nhiêu cây số tới đây, dù chỉ còn 10% hy vọng cũng phải chiến đấu chứ! Tất nhiên là tôi nói OK ngay, chả cần suy nghĩ. Có gì để mà nghĩ?

Lập tức, ông bác sỹ khẩn trương ngay. Sau một loạt các cú điện thoại, ông hoàn tất nốt các thủ tục giấy tờ và lập tức chúng tôi được đưa sang khoa X-quang để chuẩn bị chụp chiếu và làm thủ thuật hút dịch. Tôi làm theo các chỉ dẫn của bác sỹ như máy, trong tình trạng vẫn chưa hết choáng vì con số 60%. Về sau, khi ngồi ăn trưa một mình trong cafe của bệnh viện, tôi mới hoàn hồn. Thực ra, 60% nghĩa là câu trả lời là "Nhiều khả năng tôi sẽ chữa được!" Và thế nghĩa là tự tin lắm rồi. Chứ bạn nghĩ, nếu bạn là bác sỹ, bạn có dám chắc rằng bạn chữa khỏi được căn bệnh ung thư không? Dù bạn có là chuyên gia cấp I đi nữa về căn bệnh ung thư, chả chắc bạn dám nói là chắc chắn tôi chữa khỏi. Vậy là tôi dần dần lấy lại được bình tĩnh. Dù sao thì tôi cũng có câu trả lời mang tính khẳn định. Chứ bác sỹ nói không hy vọng nhiều, chỉ 30% thôi, thì mới đáng sợ. Mà kể cả còn có 30% thì cũng vẫn phải cố, chứ không lẽ lại ngồi chờ chết? Và nếu 60% của bác sỹ Ang là hiện thực, thì tôi sẽ tiếp tục bằng thuốc đông y để diệt trừ nốt căn nguyên sau khi bác sỹ Ang kết thúc lộ trình hóa trị. Tôi tin là sẽ ổn...

Và như tôi nói hôm trước, thực ra, sau khi chụp chiếu và làm sinh thiết, mới biết Lan Anh đã mắc tới giai đoạn IV, giai đoạn di căn rồi. Tổng cộng cũng chỉ có 4 giai đoạn thôi mà. Và nếu như ngày mới phát hiện ra bệnh, giá mà các bác sỹ Việt nam chẩn đoán chính xác giai đoạn 4 cho tôi, thì tôi đã không dùng đông y, mà sẽ tìm cách đưa sang Singapore sớm hơn được 1 tháng, là kết quả sẽ ổn hơn rất nhiều... Nhưng thôi, không giá mà...

Singapore, 11/04/2005

Hai ngày cuối tuần cũng trôi qua êm ả. Vợ tôi vẫn mệt lắm, nhưng đã bắt đầu ăn được. Theo đúng hướng dẫn của bác sỹ, ngày thứ 7 tôi chỉ cho vợ tôi ăn nước súp trong. Mua một ít khoai tây, cà rốt về, nấu với thịt nạc, và chắt lấy nước. Ngày chủ nhật, tôi bắt đầu cho vợ tôi ăn cháo, nhưng rất loãng. Tính tôi nóng, hay sốt ruột, thế là đi chợ mua được một bịch cánh gà, dễ có đến hơn nửa cân, tôi đem về đổ tuốt vào nồi cháo. Trông ra thì cánh gà Singapore rất ngon, và nạc. Thế nhưng nấu xong cháo thì mỗi bát múc ra chắc phải gần nửa cm... là mỡ. Đành phải bỏ đi nấu lại.

Hôm nay thì vợ tôi ăn được cháo đặc hơn. Và kinh nghiệm nấu cháo của tôi cũng khá hơn nhiều. Chắc chưa đủ để về mở quán ăn, bán cháo cà rốt hầm với thịt lợn, nhưng chắc đủ để vợ tôi ăn mà không chê gì nữa. Vợ tôi vẫn mệt. Có khá hơn, đi lại được một chút trong nhà, nhưng phần lớn cả ngày vẫn nằm thiêm thiếp, đôi khi đến trông li bì lắm. Tôi đọc lại phác đồ chữa bệnh, biết rằng cảm giác mệt mỏi và bải hoải là một trong những tác dụng phụ của phác đồ điều trị GemCisplat, nên đành phải chấp nhận.

Lại nói về phác đồ GemCisplat. Số là ngày thứ 5, mồng 7 tháng 4, lúc 11 giờ, chúng tôi lại có mặt ở văn phòng bác sỹ Ang Peng Tiam. Trước khi mời chúng tôi vào, bác sỹ Ang đã kịp hội chẩn qua điện thoại với bác sỹ X-quang. Ông cho biết kết quả sinh thiết làm lại là kết quả khẳng định: vợ tôi bị ung thư. Vợ tôi nghe không rõ, cứ cuống lên hỏi tôi là bác sỹ nói gì. Tôi vẫn chưa muốn cho vợ tôi biết vì sợ tình trạng sức khỏe còn yếu quá, sợ không chịu nổi thêm một sức ép tâm lý quá nặng nề nữa. Nên tôi nói ầm ừ rằng bác sỹ nói có u, và phát triển nhanh, nhiều. Vợ tôi trước đó hỏi tôi ung thư tiếng anh là gì, tôi cười bảo là "carcinoma". Vợ tôi hỏi khối u là gì? Tôi đáp là "tumor". Cố gắng tránh từ cancer, vì từ đó mọi người dùng thường xuyên quá. Về sau, tôi cũng giải thích đại từ "cancer" cũng là khối u nói chung. May là vợ tôi rất tin tôi, nên cũng chả buồn tra từ điển. Mà tôi nghĩ, chắc vợ tôi yếu quá, cũng chả có sức mà tra từ điển nữa kia.

Khối u đã bắt đầu di căn sang lá phổi bên cạnh, và đặc biệt là di căn vào thực quản. Tôi lập tức liên tưởng lại hiện tượng nghẹn của vợ tôi, và hiểu rằng ngay sau tết, khi vợ tôi kêu nghẹn, là khối u đã bắt đầu di căn sang thực quản rồi. Ông nói rằng vợ tôi sẽ không thể ăn được, thậm chí gần như sẽ không uống được trong suốt quá trình điều trị, chỉ đến khi khối u bị tiêu diệt, thì mới hy vọng nuốt được. Thứ ba là ống thực quản bị rò. Dẫn đến chuyện trong dịch phổi phát hiện thấy cả rau!

Rồi ông đề nghị hai giải pháp để giải quyết vấn đề thực quản trước. Một là đặt ống xông dạ dầy thông qua mũi, đưa thẳng tới dạ dầy. Sau đó, hàng ngày phải bơm sữa và thức ăn xay nhỏ trực tiếp xuống dạ dầy. Phương pháp này rẻ tiền, nhưng vô cùng bất tiện cho người bệnh, và chắc chắn là bơm thẳng thức ăn vào dạ dầy không phải là phương án tốt nhất rồi. Vì thế, chúng tôi quyết định chọn phương án thứ hai, đặt ống nong thực quản. Và bác sỹ Ang thu xếp để ngày hôm sau, chúng tôi hoàn thành tốt đẹp ca thủ thuật phức tạp đó.

Còn vấn đề chính, là căn bệnh ung thư. Bác sỹ Ang cho chúng tôi bắt đầu điều trị ngay tức khắc sau buổi khám bệnh. Phác đồ bao gồm 4-6 vòng điều trị, mỗi vòng dài 21 ngày. Ngày thứ nhất, truyền cả hai loại thuốc. 8 ngày sau, truyền thêm một liều Gemcitabine. Rồi bệnh nhân được nghỉ hai tuần, và thế là hết một vòng điều trị. Tùy bệnh nặng nhẹ mà quá trình điều trị có thể kéo từ 4-6 vòng như vậy.
Ateh
18-11-05, 12:44
Singapore, 13/04/2005

Mới chỉ sau vài ngày, Lan Anh đă có vẻ khá hơn nhiều, lần truyền này không phải nằm nữa. Ngồi trên ghế bành suốt ba tiếng đồng hồ mà thấy nhẹ như không. Chiều về ăn được và thấy khỏe hơn nhiều.

Nóng quá, cuối giờ chiều hai vợ chồng rủ nhau đi cắt tóc. Cắt xong, trông vợ tôi trẻ ra gần chục tuổi, cứ như sinh viên... Chả bù cho lúc đau, trông đi cứ lom khom, như cụ già bẩy mươi tuổi... Cắt tóc xong thấy vợ tôi vui vẻ, tôi gạ chụp ảnh, và chớp được vài kiểu. Nếu biết là vợ tôi bị bệnh th́ chắc nghĩ là bị... rụng tóc. Còn nếu không, chắc bạn cũng nghĩ như tôi, trông cứ như sinh viên, chắc không ai nghĩ là đă có tới hai con!

Singapore, 18/04/2005

Buổi sáng bắt đầu bằng một vấn đề lúc đầu chúng tôi tưởng là trầm trọng: Lan Anh lại ho ra máu. Ít thôi, chỉ có mầu hồng hồng! Nhưng cũng đủ làm chúng tôi kinh sợ. Ở trong giai đoạn căng thẳng như thế này, mỗi một biến cố đều là một nỗi lo, thậm chí là nỗi sợ. Đúng vào lúc chúng tôi chuẩn bị lên đường đi thử máu. Nhưng chỉ một lúc sau thì tôi chợt nhớ ra, đó có thể là tác dụng phụ của hóa trị với phác đồ GemCisplat chúng tôi đang được điều trị. Nhưng dẫu sao, chúng tôi vẫn quyết định yêu cầu phòng xét nghiệm làm gấp để chúng tôi lên gặp bác sỹ ngay.

Đúng như tôi dự đoán, bác sỹ xua tay, bảo vấn đề ho ra máu một chút đó không có gì nghiêm trọng. Một số vấn đề tôi hỏi, như họng hơi bị sưng, ăn và uống rất hay bị sặc, thức ăn đôi khi đọng lại đâu đó trong cổ, để rồi lại ho ngược trở ra, bác sỹ đều cho biết là không đáng sợ. Ông kiểm tra họng vợ tôi và nói đó có thể là do ống xông (stent) thực quản mới đặt. Thứ nhất là nó cũng chưa nới rộng được thực quản như ngày xưa. Thứ hai, dẫu sao nó vẫn là cái ống. Điều mà ông lo ngại nhất, đó là vấn đề giảm cân. Một trong những phản ứng đầu tiên của bác sỹ trước tình trạng giảm cân là chỉ định truyền thêm cho vợ tôi hai liều Albumin. Đồng thời ông tiếp tục chỉ định thêm các mũi tiêm bổ sung hồng cầu nữa. Mỗi một mũi tiêm như vậy tính ra tiền Việt nam mình là khoảng 2 triệu rưỡi! Vậy là do tình hình suy nhược khá nặng nề của vợ tôi, tới hết tuần sau, riêng mấy mũi tiêm bổ sung hồng cầu cho vợ tôi tổng cộng mất khoảng 20 triệu! Chất lượng dịch vụ y tế ở đây thì tuyệt hảo, nhưng giá cả thì... cũng đắt đỏ khủng khiếp!

Chưa bao giờ tôi cảm thấy sức nặng của thời gian như thời điểm hiện tại. Mỗi một ngày, là một ngày dài lê thê, nhưng cũng vô cùng ngắn ngủi. Tôi vẫn thường giảng giải với anh em trẻ hơn chỗ tôi rằng trong tất cả các tài nguyên cá nhân mà một người có được, có một thứ tài nguyên quý giá một cách đặc biệt. Tiền ư? Không hẳn. Mất tiền ta có thể kiếm lại được. Sức khỏe ư? Cũng không hẳn. Sức khỏe có thể được hồi phục, nếu ta chữa bệnh đúng thầy, đúng thuốc. Chỉ có thời gian. Thời gian mà mất đi, không có cách nào lấy lại được. Vì vậy, thời gian là một thứ tài nguyên rất đặc biệt của mỗi chúng ta. Có lẽ, vào thời điểm này tự tôi mới cảm nhận được hết toàn bộ chân lý giản đơn đó. Vợ tôi coi như là đã hơn một năm nay chỉ có một mong ước duy nhất, là có một ngày đẹp trời nào đó tỉnh dậy cảm thấy khỏe mạnh như một người bình thường. Và chúng tôi thực sự là đang phải chạy đua với thời gian để thực hiện được một ước mơ vô cùng nhỏ nhoi đó...

Singapore, 20/04/2005

Ngày hôm nay đối với chúng tôi cũng có một vài sự kiện nho nhỏ. Buổi sáng, có một người bạn tôi ở hiện đang ở Singapore biết tin về vợ chồng tôi qua một anh bạn. Và cô tìm cách liên lạc được với tôi. Cô thông báo ngày mai cô về Việt nam hai tuần. Thế là tôi gạ vợ tôi đi siêu thị mua một món quà nho nhỏ gửi về cho con gái. Vợ tôi cũng không ngần ngừ gì lắm, đồng ý luôn. Tôi đưa vợ tôi đến một khu mua sắm không xa nhà lắm. Vào đến bên trong, vợ tôi đảo mắt nhìn một vòng và... xuýt ngất xỉu! Vì nó to quá. Bẩy tầng nhà. Mỗi tầng to phải bằng tổng cộng cả bốn năm tầng của cái Tràng Tiền Plaza cộng lại. Mà vợ tôi thì mệt, cứ ngỡ tôi định lôi đi hết! Tôi cười, chỉ một khu ngay cạnh cửa, bảo rằng tôi chỉ định đưa vợ tôi vào đó, mua xong quà cho con gái là về ngay, vợ tôi mới đỡ... choáng. Chập chững một hồi, chúng tôi cũng tới được khu đồ chơi đang bán sale. Mua xong là về luôn, đúng kế hoạch. Vậy mà về nhà vợ tôi cũng mệt lử, nằm ngủ luôn hơn hai tiếng đồng hồ. Xong, lúc dậy, vừa lúc cô bạn tôi tới lấy quà, vợ tôi lại thấy thoải mái, khỏe khoắn. Lại còn đòi uống sữa bổ dưỡng nữa. Tôi thì chỉ muốn cho vợ tôi dần dần hòa nhịp lại với cuộc sống bình thường. Chứ suốt ngày nằm trên giường hẳn cũng không phải là tốt.

Sự kiện thứ hai là buổi tối, đang định múc cháo, thì vợ tôi lại đòi ăn... cơm. Mừng quá, tôi múc cơm, chan canh cho dễ ăn, đưa cho vợ tôi. Loay hoay một lúc cũng ăn được một bát khá khá lớn, với một quả trứng, và canh bí cà chua nữa! Mừng được nửa tiếng, thì vợ tôi ho, sặc, và lại cho ra mất quá nửa bát cơm. Nghỉ một lúc, hai vợ chồng lại hâm lại cháo, ăn lại. Dẫu sao cũng vui, vì tóm lại là vợ tôi bắt đầu ăn cơm được. Còn chuyện sặc ra thì phải chấp nhận thôi. Cái ống thực quản nhân tạo kia không thể tốt bằng đồ "thật" được. Sẽ dễ bị trớ như trẻ con vậy. Căn bản là người đang yếu, lại phải uống kèm quá nhiều nước, dễ bị nhanh no, mà là no ảo. Bụng chắc toàn nước, lại đầy, thì ho mạnh một cái là dễ nôn, dễ sặc. Sặc ra thì lại phải ăn lại thôi. Ăn uống bây giờ đối với vợ tôi cũng trở thành những cuộc chiến.

Singapore, 02/05/2005

Tuy gầy, nhưng vợ tôi nói chung là có cảm giác khỏe khoắn hơn. Trừ những lúc thuốc "hành". Những lúc mà chúng tôi cảm giác thuốc đang có tác dụng, thì biểu hiện có vẻ rõ lắm. Tôi thường quan sát thấy những lúc như vậy, vợ tôi kêu mệt, mặt tái đi, và đôi khi, trông mặt có vẻ vàng vọt. Thường lúc đó, vợ tôi nằm ngủ một lúc, lúc tỉnh dậy lại thấy tươi tỉnh hơn.

Sáng nay, để thử xem liệu có đủ sức về Việt nam được không, tôi và vợ tôi quyết định... đi chợ. Đi chợ ở đây nghĩa là phải xuống đồi (nhà bạn tôi ở trên một quả đồi). Rồi quan trọng nhất là lúc quay về, phải trèo hơn 60 bậc thang khá dốc lên đồi. Còn đi trên đường bằng thì không ngại lắm, chúng tôi có mua một chiếc xe lăn nho nhỏ, nên lúc nào trên đường bằng vợ tôi cảm thấy mệt thì lại ngồi lên xe cho tôi đẩy. Chợ cách nhà khoảng 400-500 m. Nói chung là cuộc thử nghiệm thành công. Vợ tôi trèo về được đến nhà mà không thấy mệt lắm. Nếu tình hình sức khỏe thế này, và bác sỹ cho phép, chắc chúng tôi sẽ về được Việt Nam sớm thôi. Về mấy hôm rồi lại quay lại truyền tiếp.

Singapore, 03/05/2005

Hôm nay chúng tôi đi truyền nốt lần thứ hai vòng thứ hai. Vậy là vợ tôi chính thức kết thúc hai vòng hóa trị đầu tiên. Trước khi truyền, chúng tôi vào khám lại với bác sỹ Ang. Kết quả nói chung là khá khả quan. Chỉ số CEA của Lan Anh đã bắt đầu giảm. Chúng tôi đi thử máu ngày thứ 7 tuần trước. Chỉ số CEA còn 9.9, so với lần trước là 10.1. Bác sỹ Ang có vẻ vui vẻ lắm. Ông cười tươi, và bắt tay chúc mừng chúng tôi bước đầu.

Thêm một biểu hiện đáng mừng nữa là vợ tôi chịu đựng buổi truyền chiều nay một cách khá thoải mái. Kể cả thời gian đi lại, vợ tôi chịu đựng được 7 tiếng đồng hồ, không đến nỗi quá mệt mỏi. Truyền xong vẫn tươi tỉnh, khỏe mạnh, và kêu đói nữa. Mà hôm nay vợ tôi có vẻ bắt đầu ăn được. Tính sơ ra, vợ tôi hôm nay tiêu thụ hơn 3 quả trứng gà, cỡ hơn một lạng giò lụa Việt Nam gửi qua, hai miếng bánh ga tô, gần một con ghẹ cỡ đại, thêm một con tôm he cũng cỡ đại, cùng với cơm, mỳ đủ ba bữa, và bí xào, canh bầu nữa. Nói chung là có vẻ ổn. Mà hai ba hôm nay tình hình nôn, trớ đã giảm xuống rõ rệt, gần như không còn nữa, Chỉ khi vợ tôi quên mất tình trạng thảm thương hiện tại, ăn nhanh và nuốt to một chút, thì mới hơi bị sặc ra. Nhưng thôi, thế cũng tốt. Chứng tỏ tình hình tốt lên thì vợ tôi mới... quên được tình trạng thảm đạm của mình chứ nhỉ.

Hỏi bác sỹ về chuyện về "thăm" quê hương, bác sỹ vui vẻ nói có thể về được. Ông chuẩn bị cho một lô thuốc, 9 mũi tiêm kích hồng cầu và bạch cầu.

Hà nội, ngày 12/05/2005

Lâu lắm rồi tôi mới có một giấc ngủ vùi hơn 12 tiếng đồng hồ như hôm qua. Chiều về nhà sớm, vào với vợ. Nói chuyện được mấy câu, rồi thế nào lăn ra ngủ từ khoảng 17:30 chiều. Khi tôi mở mắt ra, đã là... 6 giờ sáng ngày hôm sau. Nghe mọi người kể lại, sau khi tôi ngủ được một chốc, vợ tôi mệt cũng ngủ luôn. Tối đến, bà ngoại cứ đi ra đi vào lo không biết sao mà hai đứa ngủ khiếp thế, chả biết gì hết.

Vấn đề là do đêm hôm kia. Vợ tôi bị tác dụng phụ của thuốc ảnh hưởng vào hệ thống thần kinh ngoại biên, nên hai chân tê dại, có những lúc gần mất hết cảm giác. Xoa bóp thì dễ chịu, nhưng chỉ dễ chịu lúc đó thôi. Ngừng xoa bóp, là lại khó chịu. Cộng thêm với cảm giác đau mỏi trong xương, làm vợ tôi căng thẳng, ngủ không được, và vật vã suốt. Cuối cùng, chịu không nổi, vợ tôi đành uống hai viên Seduxen. Trước đó, lúc chập tối, vợ tôi đã uống một viên an thần nhẹ, mà tôi quên mất. Thế là uống Seduxen vào được độ 5 phút, là vợ tôi lăn ra ngủ, ngủ mê mệt. Đến nỗi, vợ tôi ho trong khi ngủ, ho liên tục, mà mắt vẫn nhắm nghiền. Tôi phải dựng vợ tôi dậy, chờ ho cho ra đờm, rồi lại đặt nằm xuống. Tất cả quá trình diễn ra vấn trong tình trạng... mắt nhắm nghiền. Cứ thế, bao bốn lần, thì vợ tôi đỡ ho và ngủ được. Lúc đó đã gần 3 giờ sáng. Ngày hôm qua, tôi đi làm sớm, vợ tôi ở nhà vẫn... ngủ liên tục. Có lẽ ngủ trả bữa. Và vợ tôi nghĩ ngủ suốt ngày thế, tối chắc lại không ngủ được. Nhưng cuối cùng thì vợ tôi thậm chí không phải dùng thuốc ngủ nữa, tối qua vẫn ngủ ngon lành.

Singapore, 18/05/2005

Lật phim CT ra xem, bác sỹ Ang ồ lên một tiếng. Ông lắc đầu và nói rằng kết quả tốt quá mức mong đợi. Bác Ông chỉ cho tôi hai lát cắt CT và nói rằng khối u giờ này đã nhỏ lại rất nhiều, không thể tưởng tượng được. Ông lầm bầm rằng đây có lẽ là trường hợp phản ứng với thuốc nhanh nhất mà ông đã từng gặp.

Một điểm đặc biệt nữa của ngày hôm nay là chỉ số CEA của vợ tôi đã QUAY VỀ MỨC BÌNH THƯỜNG! Trên kết quả, CEA chỉ còn 2.3, hoàn toàn nằm trong vùng chỉ số cho phép, từ 0-5. CEA cũng chưa phải là chỉ số quyết định trong ung thư, nhưng đó là một tham số tham khảo rất quan trọng. 2.3 là một con số quả thực là... đẹp!
Ateh
18-11-05, 12:49
Singapore, 11/06/2005

Chưa hết mừng vì mấy nụ cười của vợ, lại đă có những hoảng sợ mới. Đêm mồng 8, vợ tôi uống một viên Stilnox và một loạt thuốc bổ sung để ngủ, nhưng không ngủ được ngay, gần 3 giờ mới ngủ được. Và thế là vợ tôi bị... ảo giác. Đang nằm, đột nhiên vợ tôi kêu lên rằng anh ơi, con nó lấy tiền chạy đi chơi ḱa! Mà con nào đâu, đang nằm trong viện kia mà, tận Singapore...

Tôi hỏi đâu, vợ tôi chỉ tay ra chỗ chiếc bàn đặt tivi, kêu lên rằng nhanh lên anh, Thảo Anh nó đang cầm tiền chạy đi chơi! Tôi lạnh hết cả người, nghĩ rằng không chết v́ ung thư, nhưng lại mắc bệnh tâm thần th́ hết chỗ nói. Cũng may là dạo này tôi có thói quen t́m hiểu khá kỹ về thuốc, đặc biệt là các loại thuốc vợ tôi phải uống. Thế là tôi sực nhớ ra rằng có thể đây là phản ứng phụ của Stilnox. Thấy đỡ sợ hơn một tí, nhưng vẫn lạnh người mỗi lần vợ tôi thấy ảo giác. Nhiều lắm. Cứ khoảng 15 phút, lại một cơn ảo giác nhẹ. Nhưng cũng đủ làm cho tôi kinh hoảng. Tôi cố gắng b́nh thường, bảo vợ tôi rằng kệ mấy đứa con. Cứ cho chúng nó nghịch tiền một tư. Vợ tôi bèn ch́a tay ra xin: "Thế cho em mấy chục đi, em ra đầu ngơ mua bim bim..." Tôi hoảng lắm, nhưng vẫn cố nhẹ nhàng, nói với vợ tôi rằng ngủ đi, mai dậy tôi cho tiền đi mua. Không dám nói rằng vợ tôi đang bị ảo giác. Rồi vợ tôi lại thấy con cánh cam trên ve áo tôi! Tôi bèn phủi mạnh một cái, bảo vợ tôi là xong rồi, tôi đă phủi nó đi. Cứ thế, hai vợ chồng vật vă đến 3 giờ sáng vợ tôi mới ngủ được. Tôi nằm một lúc mới đỡ căng thẳng, rồi cũng ngủ thiếp đi, một giấc ngủ không yên, và tỉnh giấc liên tục.

Sáng mồng 9, tôi chạy về nhà định ngủ thêm một chút, nhưng cũng chả ngủ được, bèn ngồi viết mấy ḍng nhật kư. Lúc vào viện, tôi cứ ngỡ rằng mọi chuyện đă qua, sẽ ổn thỏa cả, vì Stilnox có thể làm mất trí nhớ tạm thời, và có thể gây ảo giác trong ṿng vài tiếng đồng hồ sau khi uống. Vậy ngày mồng 9, chắc vợ tôi phải okay rồi mới phải.

Nhưng mở cửa ra, vợ tôi đón tôi bằng một câu hỏi rằng anh làm sao thế kia, sao tai lại đầy máu thế? Lần này tôi hoảng thực sự. Lúc đó đă là khoảng hơn 3 giờ chiều ngày mồng 9, đă trôi qua hơn 15 tiếng đồng hồ, kể từ khi vợ tôi uống viên thuốc Stilnox rồi kia mà... Bố vợ tôi nh́n tôi buồn buồn, nói rằng sáng nay đă mấy lần vợ tôi có hiện tượng như vậy. Nhìn trần nhà thành tường, và tường thành sàn. Cứ bắt bố tôi treo bức tranh trên tường lại đúng chỗ, mặc dù nó chưa bao giờ bị đặt sai chỗ cả.

Để chắc chắn, tôi cứ gọi bác sỹ điều trị đến. Sau khi trao đổi một lúc, bác sỹ cũng nghĩ rằng đó chỉ là phản ứng phụ của stilnox mà thôi. Và ba bố con chúng tôi lại yên tâm chờ ngày mai tới. Tất nhiên là chúng tôi bỏ ngay, không dùng stilnox tiếp nữa...

Hà nội, 01/08/2005

Vợ tôi đã truyền xong vòng thứ 5 cách đây hơn 1 tuần. Và tình hình lại bắt đầu căng thẳng. Tôi thì không nghĩ là căng thẳng do cái u. Theo kết quả CT vòng thứ 4, thì cái u có lẽ biến đi hết rồi. Căng thẳng, chắc lại là do phản ứng phụ. Vợ tôi cảm thấy khó chịu, thần kinh lại bắt đầu có vấn đề. Mấy ngày cuối tuần qua, là những ngày mệt nhất của vợ tôi. Đến hôm nay vợ tôi mới bắt đầu có chút tiến triển về thể chất, nhưng tinh thần thì vẫn căng như dây đàn. Cứ tôi ở nhà, thì vợ tôi kêu đủ đường. Mà tôi vừa bước chân đi làm, thì cứ 5 phút, lại một cú điện thoại. Vợ tôi tìm ra đủ mọi lý do để gọi cho tôi. Vẫn biết là vợ tôi mệt mỏi, căng thẳng lắm. Nhưng cứ 5 phút một cú điện thoại như thế, thì kiên nhẫn mấy, chắc cũng có lúc đứt dây đàn. Mà tôi thì vốn là người nóng nảy. Nhiều lúc phát bực. Nhưng rồi, nghĩ lại, lại thấy thương vợ. Chả biết nếu như tôi ở vào vị trí của vợ tôi, thì liệu tôi có kiềm chế tốt hơn không, hay có khi sẽ phát điên lên sớm vì hóa trị mất. Ngày thứ 7, và chủ nhật tuần vừa rồi, là ngày thứ 14-15 của vòng truyền thứ 5, là những ngày mệt nhất mà...

Cũng may, là tôi và gia đình đã có khá nhiều kinh nghiệm sau ba vòng truyền đầu tiên. Và hiện tượng của vợ tôi bây giờ, khá giống với lần khủng hoảng tinh thần lần trước ở Singapore, tuy mức độ nhẹ hơn nhiều. Vì vậy, nên chúng tôi cũng không quá sợ hãi. Khi đã biết quy luật rồi, thì ta có thể bình tĩnh hơn để đón nhận mọi chuyện. Dẫu sao, thì cả gia đình đã biểu quyết rằng vợ tôi nên dừng hóa trị sau vòng thứ 5. Tôi đã tham khảo ý kiến các bác sỹ, cả Việt nam, cả Singapore. Mọi người đều tán thành, nên chúng tôi cũng vui vẻ vì được kết thúc sớm cua hóa trị khủng khiếp này.

Chiều nay, vợ tôi bắt đầu đỡ đỡ hơn một chút. Tôi đi làm về sớm, đưa vợ tôi đi dạo dưới sân nhà. Bất chợt, chúng tôi gặp một nhành hoa Bằng lăng nở muộn. Bằng lăng thường nở hoa vào cuối tháng 5 Dương lịch. Sang tháng 6 thì hoa đã tàn, và tháng 7 là kết quả. Vậy mà giờ là đầu tháng 8 rồi, chúng tôi vẫn hái được một nhành hoa tím sậm, rất đẹp. Nhắc nhiều đến hoa Bằng lăng, vì vợ tôi sinh nhật đúng mùa hoa Bằng lăng nở rộ. Và từ khi tôi bắt đầu làm quen với vợ tôi, sinh nhật nào của vợ, tôi cũng ngắt một nhành hoa Bằng lăng đem tặng. Chả hiểu sao, tôi không thích tặng hoa hồng vào ngày đó. Chỉ có sinh nhật vừa rồi, chúng tôi ở bên Singapore, không có hoa Bằng lăng nên tôi mua một bông hồng thế vào. Không biết bông Bằng lăng nở muộn, là báo điềm gì với hai vợ chồng tôi. Chắc là điềm tốt, vì phàm cái gì hiếm hoi, đều là quý giá. Và một bông Bằng lăng nở vào tháng 8, quả thực là một sự hiếm hoi không hề dễ gặp...

Hà nội, 04/08/2005

Chiều mồng 1/8, cứ tưởng vợ tôi đã đỡ hơn. Ai ngờ, mồng 2/8, tình hình lại có vẻ trầm trọng hơn. Rốt cuộc, tôi quyết định nghỉ làm, và đưa vợ tôi vào bệnh viện. Vợ tôi lúc đó ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, cảm thấy sốt ruột không chịu nổi, và kêu rên suốt, chỉ đòi tiêm thuốc an thần liên tục để... ngủ đi cho bớt khó chịu. Thế rồi chúng tôi vào bệnh viện Hồng Ngọc, một bệnh viện tư nho nhỏ ở 95 Nguyễn Trường Tộ, nơi tôi có một chị bạn làm việc ở đó.

Ngày 3/8, vợ tôi lại tiếp tục kêu la đòi vào viện, mặc dù tối 2/8, vợ tôi một mực đòi về nhà. Và tôi bắt vợ tôi hứa là nếu về nhà, thì phải cố chịu đựng, không được kêu khóc. Nhưng biết là vợ tôi hứa là hứa thế, chứ lúc thần kinh đã trở nên căng thẳng, không bình thường, thì hứa với hẹn còn có ý nghĩa gì. Y như rằng, vợ tôi lại đòi vào viện, lý do sốt ruột không chịu nổi. Thế là cỡ trưa trưa, tôi lại phải kêu anh lái xe về đón vợ tôi vào viện Hồng Ngọc tiếp. Vừa vào, vợ tôi lại đòi về nhà. Khổ ghê... Nhưng thôi, cố vậy. Tôi phải thuyết phục vợ tôi mãi, vợ tôi mới đồng ý ở lại đến tối, để tôi xong việc thì rẽ ngang qua đón. Trước khi về, các bác sỹ lại tiêm cho một mũi an thần, vợ tôi ngủ ngay trên xe ô tô. Về nhà phải khá khó khăn mới đưa được vợ tôi lên tầng 7 để vào phòng... ngủ tiếp

Sáng nay dậy, vẫn chưa ổn! Tuy nhiên, tôi phải đi công tác ở Quảng ninh, nên sau một hồi "chiến đấu" với vợ, tôi cũng ra đi được. Nhưng sau vụ "chiến đấu" lúc sáng sớm đó, vợ tôi có vẻ đỡ hơn. Tối tôi về nhà thì được mọi ngưởi kể lại là hôm nay tình hình thần kinh của vợ tôi khá hơn nhiều. Tôi mừng quá. Theo quy luật, chắc cuối tuần này vợ tôi sẽ trở lại bình thường về mặt thần kinh. Hy vọng tuần sau sẽ ổn.

Hà nội, đêm 19/08/2005

Tôi về nhà không muộn lắm sau giờ làm. Nhưng trên đường về, bà ngoại Thảo Anh gọi điện cho tôi, nói rằng về ngay vì vợ tôi khó thở. Tôi cứ nghĩ mấy hôm nay, vợ tôi thỉnh thoảng lại hơi khó thở, chắc do nhiễm trùng phổi nặng, thì chỉ một lúc thôi. Cũng may là tôi có mua một cái bình ôxy năm ngóai, đề phòng con gái tôi bị hen. Thế là vợ tôi đeo mặt nạ vào, và bắt đầu thở ôxy trước khi tôi về.

Về đến nơi, thấy vợ nhợt nhạt, thở dốc, tôi cũng hơi lo. Thêm nữa, hiện tượng này hai ba hôm nay có xẩy ra, nhưng thường chỉ một lúc. Nhưng hôm nay, cho thở ôxy liên tục, vẫn thấy vợ tôi khó thở. Thậm chí, tôi đã tăng mức độ ôxy lên tới 7 lít, mà vợ tôi vẫn kêu khó chịu. Đoán là vợ tôi có vấn đề, chắc là suy hô hấp, tôi quyết định gọi điện cho cấp cứu của bệnh viện Hồng Ngọc. Bình thường thì tôi sẽ tự lái xe đưa vợ tôi đi hoặc đi bằng taxi. Nhưng lần này thấy hô hấp có vấn đề, nên tôi gọi xe cứu thương, để có hệ thống ôxy cấp cứu cho chắc chắn.

Lằng nhằng một lúc, đến phút cuối, khi xe của Hồng Ngọc đã xuất phát, tôi lại quyết định tự đi taxi. Để phòng xa, tôi ôm theo cả cái bình ôxy to tướng cho vợ tôi thở trên xe. Và tôi quyết định vào Việt Pháp, vì một lý do là đó là bệnh viện gần nhất. Và tôi cũng hơi có ý sợ, nếu vợ tôi bị nặng, thì hy vọng ở Việt Pháp, thiết bị cấp cứu tốt hơn. Lúc đó là khoảng 19:30 tối.

Quả nhiên, vào Việt Pháp, vợ tôi càng ngày càng yếu đi. Mặc cho các biện pháp cấp cứu khẩn cấp bằng oxy với mức độ 10 lít, và các loại thuốc giãn phế quản và long đờm trực tiếp, vợ tôi càng ngày càng khó thở. Giải quyết sơ bộ ở phòng cấp cứu, các bác sỹ Việt Pháp quyết định đưa vợ tôi lên phòng chăm sóc tích cực (Intensive Care Unit - ICU) để hút đờm và đặt ống thông khí quản. Lên đến phòng, các bác sỹ lập tức bắt tay vào cấp cứu. Nói chung là cảm giác của tôi là họ xử lý rất chuyên nghiệp. Và máy móc cấp cứu chắc chả thua Singapore. Nhưng tôi vẫn rất thất vọng, vì lúc lên đến phòng, vợ tôi đã gần như mê man rồi.

Lúc bắt đầu cấp cứu, các bác sỹ đề nghị tôi phải ra ngoài chờ. Và quả thực, mấy tiếng đồng hồ bên ngoài phòng hồi sức cấp cứu đối với tôi là cả một khoảng thời gian dài như tra tấn. Quả thực, lúc đó, tôi đã nghĩ rằng vợ tôi sẽ không thể qua khỏi được đêm nay. Không biết có ai đó đã từng ở hòan cảnh của tôi chưa, thì chắc mới hiểu hết cảm giác kinh hoàng của tôi lúc đó. Vợ tôi thì vật vã thở dốc trên giường bệnh, mê man, không biết gì, mặt tái nhợt. Tôi thì đứng ngoài, mỗi lần nghe tiếng máy theo dõi bật lên những âm thanh báo động là một lần tôi nghe dội vào tim. Càng chờ lâu, tôi càng cảm thấy căng thẳng và hoảng sợ...

Cuối cùng, gần 11:30 đêm, bác sỹ hồi sức mới gọi tôi vào. Ông nói rằng hiện tại, họ đã kiểm soát được tình hình. Tuy nhiên, vợ tôi chỉ còn sống được nhờ máy thở. Hệ thống hô hấp gần như đã tê liệt. Và để cưỡng bức chế độ thở máy, bác sỹ đã tiêm thuốc mê và sẽ tiếp tục giữ vợ tôi trong trạng thái mê man cưỡng bức cho tới hết ngày mai, để xem tình hình tiến triển thế nào. Ông nói rằng nguyên nhân là do khối u, dù đã xẹp, nhưng gần như đã làm hỏng hoàn toàn phổi trái. Thêm nữa, vợ tôi lại đang bị nhiễm trùng cực nặng, nên gây ra tình trạng suy hô hấp. Và ngoài ra, vợ tôi còn bị rối lọan chức năng rất nhiều, thí dụ như gan, thận. Kết luận, ông nói ông sẽ không thể chữa khỏi được căn nguyên của bệnh. Vâng, điều này thì tôi biết rõ. Nhưng ông nói, trường hợp lý tưởng nhất, ông cũng chỉ có thể giúp vợ tôi vượt qua được cơn suy hô hấp này. Trời ơi, tôi mừng khỏi nói. Tôi vẫn biết là khó có thể chữa khỏi được hoàn toàn căn bệnh của vợ tôi. Nhưng tôi không thể nghĩ rằng vợ tôi có thể gục ngã sớm như vậy. Tôi vẫn mong vợ tôi sống ít nhất là dăm năm nữa, để chờ đợi những loại thuốc mới ra đời. Và dù sao, ông bác sỹ hồi sức cấp cứu ở Việt Pháp, cũng đã cố gắng hết sức, để có thể giữ cuộc sống của vợ tôi thêm một vài tiếng, một vài ngày. Tôi thì tôi tin là chỉ cần thế thôi. Chỉ cần một vài ngày nữa thôi, thì vợ tôi có thể vượt qua cơn hiểm nghèo này. Và nếu vượt qua được cửa ải tử thần lần này nữa, tôi tin là vợ tôi sẽ có rất nhiều cơ may để chiến thắng. Vì thế, dù ông bác sỹ nói rằng không dám hứa, nhưng tôi vẫn quá mừng vì tôi vẫn còn có quyền hy vọng. Dù chỉ là vài tiếng. Hay lý tưởng nhất là vài ngày nữa. Chỉ cần vài ngày nữa, thì tôi nghĩ vợ tôi có thể phục hồi được.
Ateh
18-11-05, 12:51
Hà nội, 20/08/2005

Đến tận giờ, khi đồng hồ đã chỉ sang 1 giờ sáng 24/08, khi mọi chuyện đã nguôi ngoai đi một chút, tôi mới có dịp ngồi hồi tưởng lại những giờ phút cuối cùng của vợ tôi, những phút giây vô cùng nặng nề và sẽ không bao giờ tôi có thể quên được...

Đêm 19/08, sau khi bác sỹ nói rằng họ đã kiểm soát được tình hình, tôi mệt bã người, và trở về nhà, lăn ra ngủ. Tôi có hỏi bác sỹ rằng sáng hôm sau, giờ nào tôi có thể vào thăm vợ được. Bác sỹ nói, phải tới 4 giờ chiều. Ông còn dặn, nếu tình hình xấu đi, ông sẽ gọi. Còn nếu không gọi, nghĩa là ít nhất tình hình không xấu đi.

Vậy nhưng tôi vẫn sốt ruột. Sáng hôm sau, chờ tới 8 giờ, là tôi gọi điện vào hỏi tình hình vợ tôi. Nhưng lễ tân bệnh viện Việt Pháp không nối máy lên phòng điều trị tích cực cho tôi, và chỉ nhắc lại rằng, nếu tình hình xấu đi, họ sẽ tự gọi cho tôi. Thôi đành chờ vậy.

Khoảng 10 giờ sáng, bố vợ tôi cũng sốt ruột, ông vào thẳng bệnh viện. Người ta cũng châm chước, cho ông vào thăm con một chút. Trưa tôi sốt ruột, bỏ việc về nhà, và được ông cho biết rằng Lan Anh có vẻ đỡ hơn, nhịp tim xuống còn khoảng 100. Tuy nhiên, vẫn đang dùng máy thở... Thấy nhịp tim giảm được, bố vợ tôi có vẻ yên tâm hơn. Và ông có hỏi qua bác sỹ, thì bác sỹ nói có vẻ như tình hình vẫn không tệ đi. Vậy là tôi yên tâm cùng con gái chợp mắt một lúc.

Hai giờ chiều, mẹ vợ tôi gọi tôi dậy, nói rằng có điện thoại từ Việt Pháp. Tôi choáng người, linh cảm thấy chuyện chẳng lành. Quả nhiên, bác sỹ nói rằng tình hình vợ tôi có vẻ xấu đi, và gọi tôi vào bệnh viện ngay để bàn phương hướng xử lý.

Tôi lập tức chạy vào bệnh viện một mình. Vào phòng bệnh, thấy vợ tôi vẫn thiêm thiếp, chỉ có lồng ngực thỉnh thoảng lại giật lên do máy thở... chắc các bạn có thể hiểu được cảm giác đau đớn của tôi lúc đó. Bác sỹ giải thích với tôi rằng tình hình của vợ tôi đang xấu dần đi. Tôi cũng kịp xem lướt qua các biểu đồ theo dõi tình trạng vợ tôi trong suốt 18 tiếng đồng hồ đã qua. Tôi phát hiện thấy khoảng từ 7 giờ sáng hôm nay, lượng ôxy bão hòa trong máu vợ tôi chỉ còn đo được xấp xỉ mức 50%. Mà dưới 85% là có vấn đề trầm trọng rồi. Tôi có hỏi bác sỹ vấn đề này, nhưng ông giải thích rằng thực ra, lượng ôxy trong máu chắc chắn cao hơn nhiều vì đang dùng máy thở, nhưng do mạch của vợ tôi đang bị co, nên bộ phận cảm ứng không đo được chính xác nữa. Nhưng vấn đề nghiêm trọng hơn, là huyết áp vợ tôi cứ tụt dần. Bác sỹ đã làm đủ mọi phương thức, đã truyền thuốc tăng huyết áp, nhưng vô ích... Bác sỹ hỏi tôi muốn xử trí thế nào? Tôi đoán là ông muốn hỏi tôi là buông tay để vợ tôi chết, hay là tiếp tục. Ô hay, vậy mà cũng phải gọi tôi vào. Tôi khẳng định ngay rằng ông cứ làm mọi phương án có thể. Tiền bạc không thành vấn đề. Bác sỹ nhìn tôi rất lâu, rồi bảo, vậy ông sẽ cố gắng giữ gìn sự sống cho vợ tôi lâu đến mức có thể. Tôi hỏi liệu có cứu được vợ tôi không? Liệu vợ tôi có khả năng phục hồi không? Ông trả lời là mong manh lắm. Giữ được là cố gắng lắm rồi. Vậy thì tôi nói là phải giữ. Cố gắng đến phút cuối cùng, vẫn mong vợ tôi sẽ tự phục hồi nhờ một sự màu nhiệm nào đó...

Tôi vừa ra thì bố vợ tôi lại vào. Cụ cũng sốt ruột quá, nên không chờ nổi đến lúc tôi về. Tôi định chờ cụ, nhưng cụ bảo thôi tôi cứ về trước, rồi cụ sẽ tự về. Tôi thì căng thẳng và lo lắng, nên xin phép cụ về trước.

Lúc chừng 4 giờ chiều, bố vợ tôi có gọi điện, và nói là tình hình xấu lắm. Cụ hỏi bác sỹ kỹ hơn tôi, và được biết rằng vợ tôi hiện bị nhiễm trùng phổi nặng. Cái đó thì chúng tôi biết rồi. Tuy nhiên, bác sỹ nói rằng điều quan trọng là chủng vi trùng này rất lạ, và đặc biệt, là nó kháng thuốc. Bác sỹ đã thử với loại kháng sinh thuộc loại mạnh nhất nhưng không có tác dụng gì. Bố vợ tôi hỏi, liệu có phải tình hình xấu đi là do hóa trị không, thì bác sỹ khẳng định chắc chắn là không phải. Bác sỹ nói do nhiễm trùng phổi nặng, vi khuẩn lạ, kháng thuốc, dẫn đến suy kiệt hô hấp. Đồng thời, cùng với thể trạng quá yếu, nên hậu quả tất yếu là rối loạn chức năng toàn bộ. Thận, gan, tất cả đều bị rối loạn rồi...

Tôi đau không thể chịu nổi. Thông tin bố nói, nghĩa là vợ tôi coi như chỉ còn được vài tiếng đồng hồ nữa thôi. Sau khi vợ tôi đã mất, nỗi đau đớn của tôi thường là dội thành từng cơn. Nhưng chính cái lúc biết rằng có lẽ là hết hy vọng rồi, có lẽ là vợ tôi chỉ còn chịu đựng thêm được chừng vài tiếng nữa, thì cơn đau đớn vì sự bất lực trước thực tế phũ phàng quả thực là kinh khủng. Tôi chán nản, đã định buông xuôi, bỏ, không vào bệnh viện nữa, vì sợ rằng không thể chịu đựng nổi lúc vợ tôi ra đi. Nhưng rồi cuối cùng, tôi cũng cắn răng mặc quần áo tử tế, xuống lấy một chiếc taxi vào viện với vợ. Nói thế thôi, chứ vợ tôi có ra đi, làm sao tôi lại không có mặt bên cạnh cho đành...

Vào đến viện, tình hình vẫn vậy. Nhịp tim vẫn hơn 100, huyết áp thì thấp, đâu chỉ có khoảng 78-22 thôi. Tôi vào với vợ được một lúc, thì mẹ vợ của tôi cũng vào thăm con gái. Bà òa lên khóc, khi nhìn thấy con gái nằm mê man bất động. Tất cả mọi người trong phòng, cũng không ai cầm được nước mắt. Thế nhưng bà nghĩ thế nào, lại chỉ thăm con gái một chút, rồi quyết định ra về. Tôi lúc đó gần như cũng chả còn suy nghĩ được gì, đành cứ để một ông chú đèo bà về nhà với hai cháu. Bà vừa ra về một lúc, thì nhịp tim của Lan Anh bắt đầu giảm. Tôi nhìn thấy nhịp giảm nhanh từ khoảng 100 xuống 86 mà cảm thấy hốt hoảng quá. Lập tức, tôi nhờ mọi người gọi điện cho lái xe của tôi, bắt quay về nhà, đón mẹ vợ quay lại ngay... Chờ mãi, chờ mãi, không thấy bà đâu, mà nhịp tim của vợ tôi bắt đầu giảm xuống dưới mức báo động, không đủ 45 nhịp một phút nữa. Đau đớn vì vợ tôi có thể ra đi bất cứ lúc nào mà có thể không có mẹ ở bên cạnh, tôi vội lao tới bên giường bệnh, và đặt tay lên ngực trái của vợ xoa mạnh. Tôi cũng chả biết làm thế có ích gì không, nhưng tôi thường thấy người ta gây xốc cho tim cũng bằng một cái máy gây chấn động ở ngực trái. Vì vậy, tôi chả biết làm thế nào, chỉ biết xoa mạnh và đều liên tục lên ngực trái của vợ, mong có điều kỳ diệu xẩy ra...

Không biết thế có được gọi là kỳ diệu không, nhưng nhịp tim của vợ tôi cứ giảm dần, nhưng rồi nhờ sự xoa bóp của tôi, nó lại lên một chút. Tôi giữ cho vợ tôi ở nhịp đập 48-50 nhịp/phút được một lúc, thì nhịp lại tiếp tục giàm... Có khi chi còn 36, mà mẹ vợ tôi vẫn chưa thấy vào đến nơi. Tôi vẫn cứ cố xoa xoa mãi. Tôi cũng chẳng nhớ là tôi xoa được bao nhiêu thời gian nữa, nhưng cuối cùng thì mẹ vợ tôi cũng đến kịp. Lúc này trong phòng các cô dì chú bác đã tề tựu khá đông. Tôi không thể kìm được nữa, bật khóc lên mà than với vợ tôi rằng tôi chỉ có thể giữ cho vợ tôi sống chờ mẹ đến thôi... Tôi đã cố hết sức rồi mà không thể làm gì hơn được nữa... Cũng chả biết tôi có phại là người cứng rắn hay không, chỉ biết rằng lúc đó thì tôi khóc nức lên, không thể nào kìm được... Nhịp tim của vợ tôi lúc đó bắt đầu nhảy. Lúc thì 36, lúc lại nhẩy lên tận 62, có khi 80. Tôi những tưởng sẽ có được điều kỳ diệu xẩy ra, nên cứ cố xoa xoa mãi...

Nhưng chỉ được mấy phút sau, thì đường đồ thị nhịp tim đỏ lòe cái thông báo mất cảm ứng, và khôg còn chạy được nữa. Tôi đau quá, vẫn cứ xoa, cứ xoa... Tất cả mọi người thì lặng lẽ nhìn tôi và khóc. Cuối cùng, bác sỹ hồi sức phải đến bên tôi và bảo rằng nên rút thuốc. Anh nói với tôi rằng anh cũng là người, nhìn cảnh tôi đau đớn, anh cũng không thể chịu được, dù đã nhiều năm làm việc ở phòng hồi sức cấp cứu này. Vậy là tôi hiểu. Vợ tôi lúc đó đã mất rồi. Chỉ có điều, tôi không thể tin được, nên cứ cố hoài, cố hoài mà không giải quyết được gì nữa... Tính ra, lúc tôi rời tay ra khỏi người vợ tôi, đồng hồ chỉ 18:50 phút, chiều thứ 7, 20/08/2005. Và giờ đó, coi như là giờ mất của vợ tôi.

Về sau, có người hỏi tôi, vậy là vợ tôi không nói được câu nào với tôi trước khi mất à? Không phải vậy. Trước khi mất vợ tôi nói với tôi một câu, một câu mà chắc cả đời tôi cũng không thể nào quên được. Thực ra, đó là câu nói từ ngày hôm trước, trước khi đi cấp cứu. Chứ lúc vào cấp cứu, họ bơm thuốc mê cho vợ tôi, và coi như vợ tôi mê man cho tới lúc mất, không mở mắt ra dù chỉ một lần... Còn hôm trước, trước khi đi cấp cứu, lúc tôi về, vợ tôi nằm trên giường, trông nhợt nhạt lắm. Nhưng lúc đó, vợ tôi vừa bỏ ô xy ra, có vẻ dễ chịu hơn một chút. Tôi sà xuống cạnh vợ, động viên vợ rằng "Anh đã về với em rồi, đừng sợ em nhé..." Vợ tôi nở một nụ cười nhợt nhạt, trông thương lắm. Tôi thương vợ quá, mới nói với vợ tôi rằng "Mọi người đọc nhật ký của anh, đều biết rằng anh yêu em lắm" Vợ tôi hơi có ý mỉm cười. Tôi vui vẻ nói thêm: "Nhưng họ chỉ biết rằng anh yêu em nhiều như vậy, chứ họ chưa biết rằng em yêu ah đến mức độ nào..." Lần này, vợ tôi nở một nụ cười tươi thực sự, tuy rằng sắc mặt vẫn nhợt nhạt vô cùng. Nhưng nụ cười tươi lắm. Và vợ tôi thì thào nói với tôi chỉ một câu thôi "Em yêu anh lắm..." Nhìn vợ tôi nhợt nhạt mà tôi nhói lên trong lòng, vội bảo "Thôi, em đừng nói nữa, nghỉ đi. Anh biết là em yêu anh nhiều, nhiều lắm mà..." Và thế là vợ tôi yên tâm nhắm mắt nghỉ ngơi. Câu vợ tôi nói với tôi đó, câu "Em yêu anh lắm..." chính là câu cuối cùng có nghĩa, mà vợ tôi đã nói với tôi trước khi ra đi mãi mãi. Giá như tôi thực sự có năng khiếu về văn học, chắc tôi sẽ viết lại tất cả những trang nhật ký này thành một câu chuyện tình. Một câu chuyện tình yêu thật sự...

Giờ thì vợ tôi đã không còn nữa. Tôi không còn được ôm vợ tôi trong lòng, không còn được chăm sóc em như những ngày nào. Nhưng mỗi lần nhìn lại ảnh em trên bàn thờ, tôi vẫn thì thầm với em, rằng tôi yêu em lắm, tôi nhớ em lắm, chỉ nhắc đi nhắc lại hai câu đó thôi, hai câu mà chúng tôi đã từng nói với nhau hàng ngàn hàng ngàn lần, và cũng là câu nói cuối cùng của em với tôi, trước lúc em rời bỏ tôi để mãi mãi đi xa.
CaoMinh
18-11-05, 17:00
Những người lười suy nghĩ, thích sống đời thụ động thì nên cúi gầm mặt mà sống và đừng ý kiến, phê bình gì người khác cả.

Những người nghĩ trước sau gì cũng chết vậy đừng nghĩ ngợi, suy tư gì cả, cứ sống và cười vào mũi những người ưa suy nghĩ. Vậy tại sao họ biết chọn thức ăn ngon, đi xe đẹp, ở nhà to?

Đến chết. Ở đây đâu phải là chuyện người lười suy nghĩ ý kiến phê bình người ưa suy nghĩ, mà là suy nghĩ về cái gì, đầu tư thời gian và niềm ham mê của mình vào cái gì. Đó là lựa chọn cá nhân, mỗi người có một sở thích hay ưu tiên cho riêng mình. Dĩ nhiên có sự khác biệt thì có sự đánh giá lẫn nhau.
Chẳng hạn thay vì tìm hiểu về cái chết, về cảm giác sợ hãi và cách vượt qua nó khi tuổi đời còn đang trẻ, có người thích suy nghĩ về những điều khác như làm sao làm ra thức ăn ngon, chế tạo ra tàu thuyền bay lên dải thiên hà, hay xây biệt thự có bể bơi,...
sườn
18-11-05, 20:28
Tôi xin có lời gửi bác Ateh là cái mở đầu của bác rất hay và gợi mở. Nhưng mới đến trang 3 mà bác đã quote cái của ungthu.net của anh Hòa vào làm tôi mất hứng lắm, cộng với thêm việc sẽ đọc sách nghiên cứu này nọ, thật, hơi ngược dòng ...


Theo ngu ý của tôi, bác cứ để các bác các em tự do phát biểu cảm nhận suy nghĩ. Với chủ đề nặng về cách sống và trải nghiệm thế này, tôi thật, kể cả những suy nghĩ nông cạn của cu Trojan vẫn còn dễ chịu hơn những cái quote kia của bác.

Trong lúc chờ nghe bạn Lan và các bác chia sẻ tiếp, tôi thấy ý bác Cao Minh về sự đơn giản là có lý của bác ý, và không đồng ý với bác Xoan về cái sự gọi là quyết định chết chín chắn.
sườn
18-11-05, 20:40
Chị sẽ tôn trọng quyết định chết nêu nó là quyết định chín chắn. Khi nào thì là quyết định chín chắn? Nó phải được thẩm định trong ý nghiã là hết phương cách, mặc cho sự giúp đỡ từ nhiều phía, chết là tốt hơn sống, chết đằng nào cũng tới trong tương lai gần. Hội tụ tất cả những điều kiện ấy, chị tôn trọng.

Cái sự chín chắn mà bác đang nói đến mang tính thời điểm. Người tự tử nào trước khi cắt mạch máu tay mình, hay hấp đống thuốc ngủ vào miệng, hay lao đầu xuống sông ... đều nghĩ quyết định tự tự của mình là lựa chọn tốt nhất. Chết được thì không thể biết được là liệu họ có sẽ nuối tiếc về quyết định của mình hay không. Nhưng với người không chết được sau 1 lần tự tử, có rất nhiều thay đổi trongg suy nghĩ của họ sau đó. Phần sẽ cho là ngu và không bao giờ lặp lại nữa, phần sẽ tiếp tục tìm bằng được cái chết thì thôi. Với những người phần đầu, quyết định đó là nông nổi. Với những người phần sau, chết là sự giải thoát.

Không có cái chết chủ động nào mà không có một sự phức tạp tâm lý đằng sau nó. Nên không thể xét sự việc theo kiểu gạch đầu dòng được đâu bác ợ
Ateh
18-11-05, 23:15
Tôi xin có lời gửi bác Ateh là cái mở đầu của bác rất hay và gợi mở. Nhưng mới đến trang 3 mà bác đã quote cái của ungthu.net của anh Hòa vào làm tôi mất hứng lắm, cộng với thêm việc sẽ đọc sách nghiên cứu này nọ, thật, hơi ngược dòng ...


Theo ngu ý của tôi, bác cứ để các bác các em tự do phát biểu cảm nhận suy nghĩ. Với chủ đề nặng về cách sống và trải nghiệm thế này, tôi thật, kể cả những suy nghĩ nông cạn của cu Trojan vẫn còn dễ chịu hơn những cái quote kia của bác.

Trong lúc chờ nghe bạn Lan và các bác chia sẻ tiếp, tôi thấy ý bác Cao Minh về sự đơn giản là có lý của bác ý, và không đồng ý với bác Xoan về cái sự gọi là quyết định chết chín chắn.

Chú sườn, ý kiến của anh dừng ở bài đầu tiên, những bài sau chú nên hiểu là không dành cho những người bình thường đọc và chỉ mang tính tham khảo. Chú nên hiểu 10 người đọc thấy khó chịu nhưng 1 người tìm được cho mình điều gì ý nghĩa là điều đáng quý. Anh vẫn để mọi người nói tiếp, anh trích những đoạn đó về cho mọi người đọc và tham khảo. Anh thấy hơi tiếc khi chú nói những đoạn trích đó là khó chịu, sự cảm thông của chú hơi bị ít cũng như chú hơi quá thiếu nhạy cảm, kiên nhẫn. Anyway, anh lấy làm tiếc vì đã làm chú khó chịu. Những gì anh nói đã nói hết ở ngay bài viết đầu tiên cũng như nhiều bài viết linh tinh khác ở TL.
Hoa Xoan
18-11-05, 23:20
Cái sự chín chắn mà bác đang nói đến mang tính thời điểm. Người tự tử nào trước khi cắt mạch máu tay mình, hay hấp đống thuốc ngủ vào miệng, hay lao đầu xuống sông ... đều nghĩ quyết định tự tự của mình là lựa chọn tốt nhất. Chết được thì không thể biết được là liệu họ có sẽ nuối tiếc về quyết định của mình hay không. Nhưng với người không chết được sau 1 lần tự tử, có rất nhiều thay đổi trongg suy nghĩ của họ sau đó. Phần sẽ cho là ngu và không bao giờ lặp lại nữa, phần sẽ tiếp tục tìm bằng được cái chết thì thôi. Với những người phần đầu, quyết định đó là nông nổi. Với những người phần sau, chết là sự giải thoát.

Không có cái chết chủ động nào mà không có một sự phức tạp tâm lý đằng sau nó. Nên không thể xét sự việc theo kiểu gạch đầu dòng được đâu bác ợ


Không thấy phản đối gì nhiều trong ý kiến của bác.

Vì thế, tôi nghĩ chưa được rõ ràng trong cách diễn đạt. Thẩm định sự chín chắn cần có sự tham gia của nhiều phía, trong đó có người làm việc chuyên ngành liên quan đến sức khỏe và thể trạng. Tôi đang nói đến việc kết thúc cái chết trước khi nó tự đến. Hình như không nói đến từ tự tử và quyết định cá nhân về tự tử nói riêng. Xin lỗi vì đã thể hiện sự không rõ ràng.
Thợ đời
19-11-05, 00:02
Anh thấy chị sườn cũng có lý. Câu chuyện cảm động của Ateh có lẽ không phì hợp với sự khô khan & triết lý của topic này.


Tuy nhiên phải công nhận Ateh đặt vấn đề khá hay :

Cuối câu truyện, người ta nói rằng, bồn tắm và dao lam không thể giết được anh, mà chính nỗi sợ đã ăn thịt anh đấy.

Tử Thư Tây Tạng nói, hãy ý thức cái chết đến bên bạn mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi tích tắc... để quen dần với nó, để chấp nhận và sống với nó. Tri giác về cái chết như rút một sợi tóc khỏi thỏi bơ, dần dần nhẹ nhàng, mượt mà, sẽ có lúc sợi tóc trượt khỏi thỏi bơ mà bạn không biết. Cái chết đến với người ý thức được nó cũng sẽ nhẹ nhàng như vậy. Đó là một trong những ý rất hay của Tử Thư Tây Tạng mặc dù tôi không thể kể tất cả ra đây. Bên cạnh đó, nếu có thể, tôi khuyên bạn hãy tin vào kiếp sau. Niềm tin không lấy mất của ai cái gì, ngược lại nó đem đến hi vọng.

Tổng thống Roosevelt, chính là người đã thể hiện triết lý sống đó một cách sinh động nhất. Năm ông 39 tuổi ông bị tê liệt và không đi đứng được nữa. Ông quên đi tàn tật của mình để ông thúc đẩy chính ông và quốc gia của ông tiến lên phía trước. Giữa những suy thoái kinh tế trầm trọng vào thời điểm đó, ông thản nhiên công bố: "Only Thing We Have to Fear Is Fear Itself"

Thời kỳ nước Mỹ trước thế chiến hai chưa thực sự phát triển, quân đội Hoa Kỳ chỉ đứng hàng thứ 18, và còn non yếu hơn cả quân đội Thụy Sỹ và Thụy Điển, Roosevelt đem lại niềm tự tin cho dân tộc ông bằng giọng nói cương quyết và bằng nụ cười trong sáng của ông. “ Không có nỗi sợ nào ngoài nỗi sợ”

Còn việc kêu gọi lòng tin ở mọi người, Ateh cũng nêu ra một cách khá duyên dáng & có điểm hợp lý. Anh xin phép diễn đạt một cách triết học hơn.

..Thực sự thì lý trí cũng không phải là trắc nghiệm cuối cùng. Chúng ta không nên để những đòi hỏi của bản chất chúng ta bị bóp nghẹt trước những lời tuyên bố của một luân lý mà chung quy chỉ là sản phẩm mới của một phần tử vừa mong manh vừa lừa dối trong ta. Đã biết bao lần bản tính tự nhiên & nhưng tam đoạn luận ti tiện ấy cứ muốn chúng ta phải xử sự như những hình kỷ hà học & tuân theo những sự phân minh của toán học. Đôi khi trong những phiền toái giả tạo của sinh hoạt đô thị mới, lý trí là kẻ dẫn đường tốt nhất. Nhưng trong cơn khủng hoảng lớn nhất của cuộc sống, trong những vấn đề trọng đại của xử thế & đức tin, chúng ta tin cậy vào cảm thức chúng ta hơn là vào những đồ hình, quy luật. Mặc dù lý trí có thể chống lại đức tin vào Thượng Đế & luân hồi, nhưng cảm thức vẫn tràn ngập để bênh vực những ý niệm ấy. Vậy tại sao ta không tin vào bản tính ở đây thay vì nhượng bộ trước nỗi tuyệt vọng của một chủ nghĩa hoài nghi cằn cỗi ?

Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ. Anh đi xem trận Super Classico có gì hay về sẽ tường thuật cho các bạn.
lan nguyen
19-11-05, 00:17
Cảm ơn bác Ateh post một số đoạn nhật ký ung thư của ông Phan Văn Hòa về trải nghiệm đớn đau nhưng ông vẫn sáng suốt trước sự ra đi của người vợ yêu dấu.

Ai trong chúng ta rồi cũng chia tay với cõi tạm này. Vì thế khi ta còn sống ta phải sống thế nào cho hữu ích và có ý nghĩa, rồi khi ra đi, ta để lại gì dù thể xác ta tan vào đất trời còn hồn ta lang thang về đâu...

Em xin kể hai câu chiện (có thật) mà em các bác nghe người lớn kể giờ kể lại các bác.

1.
Anh bạn kỷ sư kể em nghe ông xếp của anh ấy có cô con gái độc nhất vừa xong đại học thì xin sang Phi Châu làm việc thiện nguyện. Ước mơ của cô con gái là mở một ngôi trường nhỏ ở một cái làng nhỏ, thế nhưng... bất hạnh xảy đến cho cô con gái là cô bị vài thanh niên bất hảo trong làng giết chết. Hai vợ chồng xếp của anh bạn em rất đau khổ, nhưng sau đó họ dìu nhau vực dậy. Ông xếp quyết định xin thôi việc. Hai vợ chồng bán nhà và qua cái làng hẻo lánh ở Phi Châu nơi cô con gái bị giết chết. Trong buổi tiệc chia tay, đồng nghiệp hỏi vì sao ông quyết định như thế? Ông xếp trả lời: "Vì chúng tôi muốn hoàn tất cái mộng ước của con gái chúng tôi bỏ dở..."

2.
Bà mẹ đưa thằng con 7 tuổi đi du lịch. Đang rong chơi thằng con bỗng bị ngã bệnh và mất đi trong thời gian rất ngắn. Bác sĩ trong nhà thương hỏi bà cần gì không để họ giúp đỡ bà. Bà mẹ đau khổ trả lời: "Tôi muốn hiến cho nhà thương tất cả những gì trong cơ thế của con trai tôi để cứu sống bệnh nhân khác."

Chỉ có yêu thương mới gỡ được oán thù. Chỉ có sức mạnh của sự tỉnh táo, sáng suốt mới xoa dịu được nỗi đau thương của con người. Em nghĩ vợ bác Hòa, cô con gái và cậu bé nở nụ cười mãn nguyện nơi vĩnh hằng.
sườn
20-11-05, 17:50
Bác Ateh ạ, tôi rất hứng khởi với bài viết đầu tiên của bác và những tưởng bác đang muốn bàn luận về những điều ở trong tiềm thức của chúng ta trước và sau cái chết. Chuyện của vợ chồng anh Hòa nói nhiều về một cái chết đã được báo trước và có tác động mạnh đến những người đọc duy cảm. Nếu chỉ để cảm thông mà thôi, tôi thây không có cái chết nào mà không gợi sự xót thương hết. Cảm thương emotionally, tôi nghĩ nó lẽ ra phải đến với chúng ta hàng ngày, với những cái chết có thể của ông lão chữa xe đạp đầu phố, thằng cu đua xe máy, cô bé bệnh down, thằng cha tham nhũng, gã say rượu trúng gió ...., chứ đâu cần chờ đến cái ungthu.net kia phỏng ạ. Tôi sẽ không bàn đến những việc anh Hòa làm sau này có PR cho mình hay không đâu vì nó sẽ làm hỏng cái topic của bác

Cái tội của tôi là tưởng ra nhiều thứ thật hay ho trong bài viết đầu của bác và ngã đánh phịch khi thấy bác quote anh Hòa, nên có tý khó chịu trong cái sự thất vọng đấy. Nó tý nữa thì làm tôi phải đọc lại bài đầu tiên kia ... Tuy nhiên, tôi vẫn thích những gì nó đọng lại trong đầu tôi ...

Tối thấy bác có vẻ quan tâm đến bệnh trầm uất vì bác còn nhắc đến nó trong văn chương thi phú (chết cười!). Có nhiều cái đáng nói về nó lắm ạ nên bác cứ thong thả suy tư và bốt thêm, tôi xin bó gối ngồi nghe bác.

Câu này tôi chả hiểu gì sất


những bài sau chú nên hiểu là không dành cho những người bình thường đọc.

p.s tôi là gái bác ợ. bác trả lại giới tính cho tôi phát.
sườn
20-11-05, 18:09
Thẩm định sự chín chắn cần có sự tham gia của nhiều phía, trong đó có người làm việc chuyên ngành liên quan đến sức khỏe và thể trạng.

Vâng, sự tham gia của bên chuyên môn là rất mỏng. Tôi nghĩ là do :

- ngành tâm lý học ở nhà mình yếu quá, chuyên môn kém
- những bài viết về vấn đề tâm lý xã hội vẫn mang đầy tính trích dẫn, giáo điều mà không khéo lại có tác động ngược lại

Tôi đã từng mất rất nhiều thời gian để thuyết phục được một người trầm uất nặng lúc nào cũng muốn chết, đến gặp một giáo sư về tâm thần, phòng làm việc ở khuôn viên bênh viện tâm thần, để đưa ra các liệu pháp về tâm lý. Người đó cho rằng mình coi họ điên hay sao mà phải vào viện tâm thần ... Cuối cùng sau nhiều khó nhọc, người bệnh cũng đồng ý đi gặp bác sĩ. Tôi đã lánh ra ngoài (cũng là biện pháp tâm lý để người bệnh có thể thoải mái nói ra những vấn đề). Chẳng hiểu buổi chữa trị thế nào nhưng ngay tối hôm đó tôi đã phải cắt dây ở cổ người bệnh ra.

bác nào có số liệu điều tra về chuyên ngành này ở VN ko nhỉ ?
Hoa Xoan
20-11-05, 18:33
Em không có số liệu, nhưng em buồn lắm ý. Những trường hợp như thế này cần có người chuyên môn theo dõi 100% số giờ vì bệnh nhân đang trong tình trạng nguy hiểm. Em thật chứ, giáo sư Tâm lí học ở Việt Nam cũng vớ vẩn, được đào tạo từ ngành Triết ra thì...

Xin thành thật chia buồn, em nghĩ kinh nghiệm của bác không dễ dàng gì. Có lẽ vì thế mà bác hiểu khá rõ những thứ liên quan đến tự tử.
Nẫu
20-11-05, 20:35
To lan nguyên: cái topic này mở đầu có vẻ có vài ý khác lạ, anh bận chưa kịp bi bô gì. Nhưng về sau thì đúng là chưa đi khỏi những gì ở đây (http://www.thanhnienxame.net/showthread.php?t=1335) . Mấy lại cái chuyện anh Hòa mấy ungthu.net gì đó nó như váy cô Diễm rồi. Sinh lão bệnh tử ở đời nó là quy luật. Anh ngủ phát rồi dậy nói láo tiếp.
thương thương
20-11-05, 21:27
Các bạn đang đề cập đến tình trạng, bối cảnh của người vô thức ( mắc bệnh trầm cảm ), rồi lại nhìn nhận và phán xét ở tâm trạng của người có ý thức sống?

Có bạn nào trong đây học ngành tâm lý học ở nước ngoài không nhỉ? Cho mình hỏi là bên Tây họ có phương pháp nào hoàn thiện và hữu hiệu hơn để giúp các bệnh nhân mắc bệnh hồi phục nhanh chóng hay không? Hay rốt cuộc cũng lại chỉ cho uống thuốc và giám sát một cách triệt để nhỉ?
Ateh
20-11-05, 21:53
Chú sườn, như các bạn khác đã góp ý và cũng như anh đã nhấn mạnh, chú vẫn có vẻ không tiếp thu được gì thêm? Bàn về người ta được phép tự tử không? Có nên không? Phải đối xử như thế nào với các bạn định tự tử... người trầm cảm như thế nào... đã có topic liệu có được phép tự tử và tương tư rồi. Anh định viết một bài như đã hứa về trầm người trầm cảm nhưng tiếc là không có thời gian như đã hứa với 4c và không kịp, anh xin lỗi.

Còn trong topic này nói riêng, anh lập ra để mọi người nói lên cảm giác của mình khi đối diện với cái chết của mình, của người thân... để chuẩn bị cho mình và người khác về tinh thần, về kinh nghiệm... để có cuộc hành trình tốt đẹp và thanh thản.

Chú cố ý không hiểu hay không có khả năng hiểu? Tuy nhiên, tùy chú, chúc chú đi tiếp vui vẻ.
lan nguyen
21-11-05, 08:46
Trầm cảm (có thể) như cơn lốc xoáy hay mưa đá đổ xuống đời ta hay như con vi khuẩn gậm nhấm niềm vui, lòng yêu thương cuộc sống của ta từ từ, tí tí một, ngày này sang ngày nọ... dần dần biến ta như người thường trực đeo kiếng tròng đen, nhìn bất cứ thứ gì trên cõi đời này cũng tối tăm, u ám cả.

Trầm cảm (có thể) xảy đến với bất kì ai. Nó không phân biệt tuổi tác, nghề nghiệp, giới tính, trình độ... Tổng thống Abraham Lincoln, họa sĩ Georgia O'keefe, đạo diễn Woody Allen, nhà thơ Sylvia Plath, nhà văn Ernest Hemingway...

Con số trẻ em & teens ở Mỹ bị trầm cảm không nhỏ. Mỗi năm trung bình 5000 trẻ em tự tử vì bị trầm cảm nặng.

Càng ngày con số người bị trầm cảm càng gia tăng. Trầm cảm bắt nguồn bởi nhiều nguyên nhân. Trẻ con bị bạn bè chọc phá vì ngoại hình (béo quá) hoặc trình độ học vấn kém quá, hoặc biến cố trong gia đình xảy ra như bố mẹ li dị hoặc bố hay mẹ mất. Lớn tí thì bị giai/gái bỏ, thi rớt, học xa nhà, bị sỉ nhục, tự nghĩ mình thua kém bạn bè hay mình là loser. Người lớn thì do biến cố xảy ra như li dị, mất việc, phá sản, người thân mất, bệnh hoạn...

Có những trường hợp bị trầm cảm là khi còn nhỏ bị lạm dụng tình dục hay bị bố mẹ ngược đãi, bạo hành. Những người nghiện rượu, ma túy, uống thuốc ngủ một thời gian dài cũng bị trầm cảm.

Con số đàn bà bị trầm cảm cao gấp đôi đàn ông, do kinh nguyệt, đẻ con, ngừa thai, phá thai.

Khí hậu thời tiết cũng ảnh hưởng đến những cơn trầm cảm. Thường bị vào mùa đông lạnh lẽo, ảm đảm, ngày ngắn đêm dài.

Và trong gia đình có bố hoặc mẹ bị trầm cảm thì con cái 20% sẽ bị trầm cảm.

Người bị trầm cảm nhẹ thì hay buồn bã, chán nản, mệt mỏi, bứt rứt, xa tránh đám đông, ăn ngủ thật nhiều hoặc thật ít, lên cân hoặc xuống cân thấy rõ, luôn hồi hộp, âu lo, sợ hãi. Tính khí bất thường, mau mất bình tĩnh, dễ bị kích động, hay cáu kỉnh.

Người trầm cảm nặng thì hay lên cơn nhức đầu, nôn ói, đau đớn, bi quan, mất hẳn niềm tin, hoàn toàn tuyệt vọng, không hứng thú chuyện gối chăn, không làm được việc gì, không tập trung được suy nghĩ, chỉ nghĩ đến cái chết. 25% tự tử vì bị trầm cảm nặng.

Người bị trầm cảm nên gặp bác sĩ chuyên môn để chữa trị. Đừng nghĩ chỉ mình mình bị và phải biết bệnh trầm cảm chữa trị được.

Tập thiền, tập thể dục, ăn uống điều độ cũng là cách trị bệnh trầm cảm khá hữu hiệu.
sườn
21-11-05, 14:29
Bác defensive quá bác ợ. Cái chiện bác đang bàn đến cũng là vấn đề tâm huyết của tôi. Mấy hôm trước tôi tóm được cái thread này của bác, bụng bảo dạ, của hiếm ! và sẽ không cho bác thoát đâu. Rồi ngẫm bác hẳn là đã có nghiên cứu một cách hệ thống về chiện này rồi, và tôi rất mong được tiếp kiến và thảo luận...

Bác cần kiên nhẫn hơn 1 chút để giao tiếp tiếp. Còn giao tiếp là còn sống. Tôi đồ rằng ta cần biết sống đã trước khi bàn đến cái chết, bác nhỉ ! (đấy là tôi hiểu theo nghĩ rất đen của đoạn này đấy).


Còn trong topic này nói riêng, anh lập ra để mọi người nói lên cảm giác của mình khi đối diện với cái chết của mình, của người thân... để chuẩn bị cho mình và người khác về tinh thần, về kinh nghiệm... để có cuộc hành trình tốt đẹp và thanh thản.

Sự khác nhau về tư duy giữa cái bốt đầu và những cái sau của bác, làm tôi liên tưởng đến những bài viết dài dằng dặc về tâm lý bốt các trên báo điện tử, những ý phân tích nuột nà, những chữ ấn tượng được chọn lựa và đặt gọn ghẽ trong câu, nhưng cứ trông trống, thiêu thiếu thế nào ấy. Như tấm nhiễu đen phủ trên một cái bom bia vậy !
lý sáng chỉ
21-11-05, 14:56
Khựa khựa... các bác em sao lắm nỗi lo thế nhể, mới tý tuổi đầu đã lo làm sao ra đi cho thanh thản rồi. (Một câu thời thượng) đến chết.
Một cái chết có lý do ... tự nhiên nó sẽ rất tự nhiên, VD nếu chết già, đến lúc đó nhựa sống không còn, sinh thú tắt ngúm, người ta sẽ đi thanh thản ra đi như chiếc lá rụng về cội. Hoặc giả như người bị bệnh, tự nhiên cũng tìm cách tiêu diệt cái sinh thú của người bệnh (bằng những cơn đau muốn chết luôn chẳng hạn), lúc đó cái chết sẽ mang lại thanh thản hơn là sống. Cái chết dạng này chỉ có chã vật chã vã ra mới lăn tăn về nó thôi.
Còn cái chết nhân tạo như tai nạn, án tử hình, chiến tranh, tự tử... thì tốt đẹp thế déo nào được mà chuẩn cbn bị. À, còn trầm cảm, thì lo tìm gốc của bệnh mà chữa, chẳng nhẽ các bác tìm cách xúi bẩy làm sao cho mấy người trầm cảm chết cho thanh thản à?
Muốn "có cuộc hành trình tốt đẹp và thanh thản" các bác em cứ bớt chã đi là được, déo gì phải lăn tăn cho mệt.
Ateh
21-11-05, 18:17
Một cái chết có lý do ... tự nhiên nó sẽ rất tự nhiên, VD nếu chết già, đến lúc đó nhựa sống không còn, sinh thú tắt ngúm, người ta sẽ đi thanh thản ra đi như chiếc lá rụng về cội. Hoặc giả như người bị bệnh, tự nhiên cũng tìm cách tiêu diệt cái sinh thú của người bệnh (bằng những cơn đau muốn chết luôn chẳng hạn), lúc đó cái chết sẽ mang lại thanh thản hơn là sống. Cái chết dạng này chỉ có chã vật chã vã ra mới lăn tăn về nó thôi.Còn cái chết nhân tạo như tai nạn, án tử hình, chiến tranh, tự tử... thì tốt đẹp thế déo nào được mà chuẩn cbn bị. À, còn trầm cảm, thì lo tìm gốc của bệnh mà chữa, chẳng nhẽ các bác tìm cách xúi bẩy làm sao cho mấy người trầm cảm chết cho thanh thản à?
Muốn "có cuộc hành trình tốt đẹp và thanh thản" các bác em cứ bớt chã đi là được, déo gì phải lăn tăn cho mệt.

Anh biết nhiều thằng tinh vi võ mồm nhưng chị chưa thấy thằng nào nói năng ngu xuẩn thiếu suy nghĩ như mày. Cứ thứ tối nay về lấy con dao cắt tí máu ở tay ra nghe máu chảy xem như thế nào rồi xem mày có chã không, có lăn tăn không em nhé?

Sao mày biết tự tử thì không thanh thản? Mày thử tự tử bao giờ chưa mà võ miệng kinh thế? Trên đời mình ghê tởm nhất những thằng rỗng tuếch ngu xuẩn như thế này.
lão ma
21-11-05, 19:36
Kết quả là con cái dành nhiều thời gian hơn ở đĩa có những anh chàng bị đe doạ về hệ miễn dịch, bởi những con này đã đầu tư nỗ lực cuối cùng vào việc sản xuất pheromone sex nhằm thu hút con cái. "Mùi của con đực sắp chết hấp dẫn hơn hẳn những con khoẻ mạnh", Sadd cho biết.

Ku Phải Gió nhắc đến chuyện này làm anh nhớ đến con bọ ngựa cái. Sau khi làm tình với con đực xong là nó quay ra giết chết tình nhân và ăn sạch. Công nhận nó yêu kinh nhở?
Núi
21-11-05, 21:47
Tình yêu và tiền thì nó liên quan gì tới nhau hả chị Phải Gió ơi?
lý sáng chỉ
22-11-05, 08:07
Anh biết nhiều thằng tinh vi võ mồm nhưng chị chưa thấy thằng nào nói năng ngu xuẩn thiếu suy nghĩ như mày. Cứ thứ tối nay về lấy con dao cắt tí máu ở tay ra nghe máu chảy xem như thế nào rồi xem mày có chã không, có lăn tăn không em nhé?

Sao mày biết tự tử thì không thanh thản? Mày thử tự tử bao giờ chưa mà võ miệng kinh thế? Trên đời mình ghê tởm nhất những thằng rỗng tuếch ngu xuẩn như thế này.

Tình hình là em CÓ thấy chã, thấy lăn tăn, nhưng là trước khi cắt tay em, em lăn tăn không biết có nên cắt không? nếu cắt thì mình có chã lắm không? Nhưng SAU khi cắt xong, em thanh thản lạ... thôi thế là bị ku A tép lừa rồi.
Khựa khựa... em thật lòng thế, có vừa ý bác chưa? Bác em chắc trầm cảm nặng nên em không nỡ nói gì để bệnh trạng bác em thêm phần nguy kịch.
(Mịa, ở TL đã có chã non, chã ngọng, nay lại thêm chã trầm cảm nữa, chắc chết.)