Bác sĩ tâm lý???

MrPink
24-06-05, 02:12
Tớ có người thân bị trầm cảm (depression). Cũng đã đi khám nhiều bác sĩ có tiếng như bs Bình An, bs Thiêm, etc., cũng uống đủ các loại thuốc nhưng không đỡ nhiều và cũng không khỏi hẳn, hơn nữa khi dùng thuốc thì rất mệt mỏi và thường xuyên nằm bẹp trên giường.

Nghe nói đó chủ yếu là các bác sĩ tâm thần (psychiatrist) hơn là bác sĩ tâm lý (psychologist). Nghe nói bạn Sất chuyên về tâm lý, làm ơn cho hỏi là ở HN có nơi nào điều trị về tâm lý (psychology) tốt thì làm ơn chỉ giùm. Cả các bác khác nữa, nếu có thông tin gì thì làm ơn cho biết.

Em cám ơn nhiều ạ.

P.S: Các bác có biết tài liệu nào dễ hiểu về căn bệnh này thì cũng mách giùm em với? Đội ơn các bác nhiều.
Gaup
24-06-05, 02:25
Bác Pink nói rõ ra đi, tớ không làm về cái này nhưng cũng có hiểu biết đủ để có lời khuyên đúng đắn về nơi, cách, và phương pháp chữa trị. Có thể kể sơ qua là trầm cảm có gốc từ đâu, đã dùng thuốc gì chưa, vv.

Psychiatrist khác với psychologist chủ yếu là một bên thì có thể ghi đơn thuốc ngay, điều trị bằng thuốc khi trầm cảm đã thành bệnh, bên kia chuyên về tư vấn và gợi mở để giải quyết các sang chấn mới. Trên này vô danh tính, có gì cứ kể cởi mở đi.
Bắc Thần
24-06-05, 02:40
Bác sĩ Gaup đã khuyến khích như thế, đồng chí cứ tự nhiên trình bày rồi hội đồng y sĩ Thăng Long (Thanglongese Society of Depression Medicine) sẽ cùng tham khảo, chẩn đoán, và nếu thật sự hết thuốc chữa thật thì sẽ ký giấy cho đi ra nước ngoài chữa bệnh.

Tôi e rằng bệnh nhân có phần nào cường điệu hóa thái quá về tình trạng trầm cảm của mình hay không. Chứ nói thật ra thì ai mà không trầm cảm mỗi ngày. Không trầm cảm chỗ này thì trầm cảm chỗ kia. Sáng dậy đi làm: Depressed. Đi làm bị kẹt xe: Depressed. Đến chỗ làm hết chỗ đậu xe: Depressed. Vào chỗ làm mới nhớ ra cái report phải làm xong hôm nay: Depressed típ.

Mà hình như là bệnh trầm cảm chỉ thường xuất hiện trong giai cấp bình (middle class) trở lên hay sao á. Các đồng chí làm việc chân tay mồ hôi mồ kê ra mỗi ngày chẳng thấy ai than bị trầm cảm bao giờ. Cách chữa bệnh trầm cảm hay nhất là ... Get a job! Get a shitty job!

Chúc vui và ... mau hết bệnh!
baby_greenskirt
24-06-05, 05:29
http://www.tamlyhoc.net/diendan/viewtopic.php?t=216

http://www.tamlyhoc.net/diendan/viewtopic.php?t=300

2 bài viết trên bác có thể đọc để tìm hiểu thêm về stress và các cách mà người ta có thể giúp đỡ người có stress.

Theo như bác miêu tả, có vẻ như người quen của bác đã ở giai đoạn stress bệnh lý khá nặng. Đúng là ở Hà Nội, những vấn đề như thế chỉ có thể tới các khoa tâm thần - mà từ tâm thần nghe có vẻ nặng quá, nhiều người không thích. Các trung tâm mang tên tâm lý học mở ra thường chỉ hỗ trợ tham vấn cho những người có các vấn đề, chưa tới mức bệnh lý, các vấn đề chưa ảnh hưởng tới cuộc sống thường ngày của thân chủ.

Còn không phải đơn giản là cứ bác sỹ tâm thần thì cho dùng thuốc ngay bác sỹ Gấu ạ :), loài gấu sao em không biết chứ loài người, đặc biệt ở Mỹ chỗ bác -nơi có nền tâm lý học phát triển nhất thế giới - thì các bác sỹ cũng phải cân nhắc rất cẩn thận xem trường hợp nào chỉ dùng liệu pháp tâm lý, trường hợp nào kết hợp thuốc, khi nào với liều lượng ra sao.

Em không chuyên về mảng tâm lý học lâm sàng nên chỉ có thể trả lời vậy. Nếu bác gì quan tâm hơn có thể pm cho chị Quỳnh hoặc em hoặc hỏi bên diễn đàn www.tamlyhoc.net/diendan , các thành viên làm về lâm sàng trị liệu sẽ có thể giúp bác được nhiều hơn.
Gaup
24-06-05, 06:16
Còn không phải đơn giản là cứ bác sỹ tâm thần thì cho dùng thuốc ngay bác sỹ Gấu ạ

Em váy xanh, đọc hai cái link em đưa anh đang từ stress chuyển sang điên nặng. Đờ đẫn quá.

Ý anh không nói cho thuốc ngay tức là đến cái bảo há mồm ra tọng thuốc vào mồm mà là psychiatrist bản thân người ta học về cách làm thế nào để dùng dược phẩm để can thiệp vào các phản ứng hóa học trong não bộ để điều chỉnh những sai lệch thiếu sót seratonin kiểu gì đó chẳng hạn. Còn đến psychologist là để trình bày trạng thái, việc gì xảy ra, nếu thấy bệnh nặng rồi không chỉ nằm dài trên ghế bành nói chuyện mới cả thôi miên là xong thì kính chuyển qua ông kia điều trị bằng thuốc.

MrPink, các loại thuốc chống trầm cảm khá đắt, ở Việt Nam chắc cũng khó kiếm nữa. Nếu được như bác Bắc nói là tìm một hoạt động nào làm cho nó quên đi thì hay, nhưng mà nhiều khi trầm cảm quá đ. muốn cả làm gì hết, thì cũng khó, phỏng bác Bắc?
pepper
24-06-05, 08:31
Theo tớ biết thì ở HN chỉ có các bác sỹ tâm thần kê đơn là chủ yếu, chứ các loại bác sỹ điều trị theo kiểu nói chuyện, tư vấn trực tiếp hay thôi miên thì ít, chả biết có đúng không.

Bên chỗ tớ cũng có 1 con bé học lắm quá bị trầm cảm nặng, 1 tuần 3 lần nó phải đến gặp bác sỹ tâm lý học chỉ để nói chuyện. Ông bác sỹ kia chỉ nghe và thỉnh thoảng bình luận rồi đối thoại linh tinh thế mà làm mỗi giờ gấn trăm đô. À mà bị trầm cảm ngừơi ta hay khuyên đi xa, đến chõ ít người biết, không náo nhiệt lắm, ví dụ cho về quê ngày ngày vãi thóc nuồi gà tưới rau, biết đâu tâm hồn thanh tịnh hơn, nhể.
Hồ Minh Trí
24-06-05, 09:21
undefined
Theo tớ biết thì ở HN chỉ có các bác sỹ tâm thần kê đơn là chủ yếu, chứ các loại bác sỹ điều trị theo kiểu nói chuyện, tư vấn trực tiếp hay thôi miên thì ít, chả biết có đúng không.
Anh có lần đã tiếp xúc với 1 bà tiến sỹ tâm lý giảng dạy tại ĐH KHXH&NV HN, bà có thông tin cho anh là tổng đài 1088 của Hà Nội đã có dịch vụ tư vấn tâm lý kiêm câu lạc bộ làm quen từ rất lâu. Dịch vụ này do đài 1088 ký với khoảng 30 trung tâm tư vấn khác nhau mang những cái tên rất mỹ miều. Chi phí cứ đếm đồng hồ tính cước ăn tiền.

Anh cũng có lần chán đời bột phát, điện thoại chùa cho 1088 được tổng đài giới thiệu cho số máy lẻ bao nhiêu ấy passé đến trực tiếp trung tâm tâm lý ví dụ như là Mỹ Miều anh ví dụ thế. Một em gái với giọng nói rất dễ thương tự xưng tên là Duyên (tên xã hội thôi) thạc sỹ tâm lý - đã tiếp chuyện anh tổng cộng lần thứ nhất 27 phút, lần thứ 2 là 3h47 phút, anh đã tâm tình tất tần tật những cảnh đời éo le anh cứ giả sử là nó vận vào anh. Em Duyên đã duyên dáng khuyên nhủ anh rất là chân tình, thỉnh thoảng còn đọc thơ Xuân Quỳnh cho anh nghe. Anh nói chuyện với em Duyên được 2 lần và anh quyết định không ra cầu Thăng Long chơi trò bungee bằng dây thừng nữa.

Anh có thằng bạn lấy được vợ trên 1088 rồi đấy!
Gaup
24-06-05, 09:43
Hì hì, đúng là thời thanh niên sôi nổi.

Cái chuyện làm quen với người ta trên điện thoại rồi quý giống bạn bác Kòm cũng lạ. Làm em nhớ đến cái chuyện của Nga ngày xưa là Anh, em, hắn ta và chiếc máy điện thoại kể về một nhóm bạn mỗi người đưa ra một con số để anh bạn độc thân cuối cùng trong nhóm quay số tình cờ làm quen với một cô gái. Hai người nói chuyện với nhau nhiều và về sau cũng gặp nhau, nhưng cô gái ko biết anh chàng mình gặp, yêu, và cưới chính là anh chàng trên điện thoại. Và vẫn luôn chờ mong cú điện thoại cuối cùng từ người yêu điện thoại đấy. Ngày xưa thời XHCN ở Nga truyện không có nhiều tình tiết bạo lực lắm, chứ phải bây giờ vào tay đảo chủ là có ngay cảnh cô kia lăn từ trên người anh này trên giường xuống và cứ thế trần truồng chạy lại bên chiếc máy điện thoại (topic thơ đường) rồi.

Anyway, quay lại bạn mrpink, nên đi gặp bác sỹ tâm lý để chẩn trị cụ thể xem là gì. Nếu mà chỉ thất tình thôi thì chữa dễ, lên thăng long cãi nhau với các bạn 2-3 tuần là hết, lại thấy đời đẹp ngay. Còn nếu mất mát người thân, thua thiệt công việc học hành, thời bé bị la mắng nhiều, cha mẹ không hạnh phúc - mỗi thứ đều cần có các chẩn trị khác nhau (cô váy xanh cho anh bốc phét thêm tí nữa nhớ rồi anh dừng), và điều trị khác nhau. Trầm cảm không chỉ có một loại, mà là mood swing quá về một thái cực vui hoặc buồn, giống như cái biểu đồ hình sin, trầm cảm có thể là mood swing quá lên trên hoặc quá xuống dưới...mấy cái này từ tiếng Anh em biết mà tiếng việt không.
LD50
24-06-05, 16:02
Khổ thân nhà Pink, mới mở miệng nói được có một câu anh chị em vào làm ầm ầm đến nỗi không dám bén mảng lên ho he gì nữa, khổ.

Bác ở VN mà bị trầm cảm hả bác? Hồi xưa em bị stress chẳng biết có giống bệnh của bác không, em thấy chán hết, chán đời, chán học,chán chơi, chán bạn bè, chán nét, chán ăn, chán ngủ.. Tóm lại là 108 cái để em chán. Xong, em đến thưa chuyện với ông thấy tìm lời khuyên. Ông ấy cho em cái Meditation, bảo em tập. Mà cái ông ấy biết thừa cái tình lười như hủi của em nên còn thu băng lại cho em mang về rồi thỉnh thoảng hỏi thăm xem sống chết thế nào. Sau một thời gian em vẫn sống nhưng không khá lên, em chỉ thấy thoải mái khi đang trong trạng thái lâng lâng của Medi mà thôi.

Rồi em lại lên cơn xì trét tiếp. Lần này thì bà cô em khuyên đi một nơi thật xa, em đi xuống cái vùng khỉ ho cò gáy để không phải gặp ai. Em sợ gặp mọi người vì tính em hay bị trêu nhưng đợt xì trét thì em lại hay cáu nên chẳng may làm gì thì muôn đời em hối hận. Xong, ngày ngày ra bờ sông đi dạo, cuộc sống tưởng không có gì thanh bình bằng. Em tự hỏi mình ở đây làm cái quái gì, mình sinh ra làm cái quái gì và mính sống với mục đích quái gì? Xong tam quái thì cũng là lúc thằng bạn em lơ ngơ vớ được em ở cái chợ, nó rủ đi chơi. Em đành đi. Không hết xì trét. :sick:

Em lọ mọ đi về trong một chuyến đi thất bại. Mở ngoặc đơn với các bác là em cực ky bo nên mua vé máy bay rẻ nhất chưa thấy, nó đến cái sân bay bé nhất chưa thấy, máy bay nhỏ nhất chưa thấy và vé ra sân bay đắt nhất chưa thấy. Xong, em ngồi ở sân bay chờ máy bay. Bỗng, em thấy thằng bạn em cười toe toét. Em bảo ơ mày đến tiễn tao à? Nó bảo chứ tao bỏ mấy chục đô để ra đây hóng mát chắc??? Rồi, bác nghĩ em hết xì trét không? Không ạ, tất nhiên. :mad:

Xong, em ngồi trên máy bay, em nghĩ, em sống là vì thượng đế muốn em sinh ra, và em sẽ sống sao cho em không phải xấu hổ với mình, em có ý nghĩa lắm, với những người thân yêu của em, với ông bà, với bố mẹ và cả với những người bạn mình tưởng như nó chẳng yêu quý gì mình.

Xong, về nhà em giải quyết từng việc một. Việt đầu tiên là tìm ra nguyên nhân tại sao lại chán? Tại bác đi làm mệt mỏi => hãy vui chơi. Tại mọi người và bác kỳ vọng quá nhiều ở bản thân=> hãy lấy một cái thang và từ từ, từng bước một leo xuống và bảo vởi bản thân mình rằng, tao không giỏi nhưng tao yêu tao và tao muốn được sống như chính con người của tao. Bác thất tình=> There's plenty of fish in the ocean. Bác không thấy cuộc sống có ỹ nghĩa => bác sống chính là ý nghĩa lớn nhất cho bản thân bác và gia đình.

Em nghĩ diệt cỏ phải diệt tận gốc bác ạ, cho nó không thể tái sinh thì thôi. Chứ không thỉnh thoảng nó đội mồ sống dậy lững thững đến hại mình thì chết.

Em chúc bác mau khỏi bệnh. Cố lên bác ơi. :flag:

Ah chỗ em cũng chữa bệnh bằng cách nói chuyện đấy, bác cứ nói chuyện thoải mái với mọi người trên này, đảm bảo dăm bữa nửa tháng bác hết chị em chúng nó sợ dắt nhau đi hết. :hitrun:

Bài em viết một hơi không soát lỗi chính tả, mong các bác thông cảm.
MrPink
24-06-05, 16:35
Đầu tiên em xin chân thành cảm ơn hội đồng chẩn đoán đã nhiệt tình tư vấn. Bs Trí còn cho hẳn liều 1080 nơi đã nuôi nấng thần tượng Ưng Hoàng Phúc của em nữa mới sợ chứ. Nhưng chắc cũng không ăn thua bác ạ, vì bác của em chỉ thích nghe Chopin mới đau chứ, thỉnh thoảng cũng có nghe cả Linkin Park và Lệ Quyên.

Thôi em k đùa nữa, k các bác lại nghĩ là em đùa. Em sẽ kể qua về triệu chứng bệnh của bác (gái) em mặc dù em không nghĩ là nó sẽ giúp nhiều. Em cũng không biết bắt đầu từ đâu, thôi nghĩ ra cái gì thì em kể vậy.

Bác gái em năm nay 50 tuổi, hiện đang làm 1 nghề liên quan nhiều đến sách vở, vẫn cố gắng đi làm mặc dù ngày nào cũng phải vật lộn với nỗi lo sợ và sự mệt mỏi của mình, chỉ để cảm thấy mình không vô dụng và còn có ý nghĩa. Bác em có 1 gia đình có thể nói là khá đầm ấm với 1 người con trai học hành tử tế hiện đã đi làm ổn định và 1 người chồng tuy hơi vô tâm nhưng tận tụy với gia đình.

Xin lỗi em hơi dài dòng nhưng theo em chủ yếu bác em bị bệnh lo và hay trách móc bản thân mình. Tuy k đến nỗi lo trời sập như trong truyện cổ Grim nhưng bác lúc nào cũng lo về gia đình. Hiện tại thì mối lo lớn nhất là bác sợ là mình đang làm khổ những người thân vì bệnh tật của mình, mà càng lo thì bệnh càng nặng. Bác em thường than thở rằng sao mình không làm điều gì xấu mà lại phải mắc phải căn bệnh quái ác này, rằng đây là căn bệnh khủng khiếp nhất, nó quật ngã mọi ý chí phấn đấu của người bệnh kể cả khi người bệnh biết rằng mình phải cố gắng bằng mọi giá để k làm khổ những người thân.

Bệnh bắt đầu cách đây khoảng 2 năm, ban đầu chỉ là 1 đợt mất ngủ dài do bác em phải thức trông bà ốm. Sau đó thì là 2 năm vật lộn hàng đêm với giấc ngủ, đến nỗi bác em phát sợ màn đêm vì k tài nào ngủ được, và khi k ngủ được thì những ý nghĩ u ám lại tràn ngập trong đầu. Những thời gian dùng thuốc ngủ liều mạnh thì cũng ngủ được nhưng giấc ngủ rất mệt và sáng dậy thì rất khó khăn, choáng váng và như có 1 màn sương bao quanh đầu óc. Hơn nữa mỗi khi dùng thuốc ngủ hay kể cả thuốc trầm cảm thì trong đầu bác lại có ngay phản ứng rằng mình đang uống 1 thứ rất độc và có hại cho thần kinh có thể làm đầu óc mụ mẫm u mê, và điều đó lại trở thành 1 nỗi lo sợ khác.

Nói chung là mọi chuyện rất phức tạp vì bác em là người có tri thức, cũng tự mình tìm hiểu về căn bệnh này rồi, nhưng dù hiểu cũng k thoát khỏi nó được. Em kể qua như vậy đã, xin lắng nghe ý kiến của các bác.

Bạn váy xanh hay chị Quỳnh (là bạn Sất a?) có biết địa chỉ nào về điều trị tâm lý thì chỉ giúp luôn ạ. Vì tớ không thể đưa bác tớ vào diễn đàn tâm lý để điều trị được. Thanks nhiều nhiều.
Sất
24-06-05, 17:38
Cảm ơn bạn tín nhiệm hỏi. Nếu bạn ở Hà nội thì bạn có thể đến Phòng tâm lý giáo dục BV Đống Đa, Hỏi chị Quế, chị Xuân, BS Thịnh, hoặc Thầy Đức ( cứ nói là mình là Quỳnh giới thiệu ) những người đó trước có cùng làm việc với mình ở Đ Đ. Tuy nhiên cũng hơi ngại là phòng khám BV Đống Đa dành cho trẻ em nên cũng có lẽ phải thuyết phục họ đồng ý trị liệu cho mình . Hai chị Quế và Xuân thì có nhiều thời gian hơn . Còn chú Thịnh và thầy Đức thì chắc là thời gian hơi khó, tuy nhiên họ là những người có kiến thức rất sau về tâm lý lâm sàng, có thể giúp được bác bạn . Còn lại minh có biết một số vị là Giảng Viên ĐH hoặc viện Nghiên cứu gì đó thì họ lại ko làm việc lâm sàng nên hơi khó. Còn nếu như bác bạn mà nói tiếng Anh/ Pháp trôi chảy thì mình giới thiệu đến bà giáo của mình. Bà đó tên là F. Berger , người Pháp , làm việc tại phòng khám gia đình thuộc bộ ngoại giao đoàn ở Đường Kim mã, mình ko nhớ rõ chính xác địa chỉ . Bạn có thể tìm gặp bà ấy để lấy hẹn trước (vì vào bộ Ngoại giao đoàn rất khó ) ở L' espace 24 tràng tiền. Thường một tháng có một buổi nói chuyện của bà Berger về phân tâm học ở đấy .

Còn nếu bạn nào ở SG thì cũng rất nhiều địa chỉ là nhà tâm lý lâm sàng ( không dùng thuốc và khác với Bs tâm thần ) có thể giúp được bạn một cách bài bản .

Ngành tâm lý lâm sàng ( ngành của những nhà tâm lý ) ở Việt Nam chi mới bắt đầu. Nếu tìm nhà tâm lý lâm sàng nhi thì dễ hơn rất nhiều,còn ngừoi lớn thì khá rắc rối .
baby_greenskirt
24-06-05, 18:14
Còn địa chỉ nữa theo em cũng khá uy tín, mà theo các bạn em làm về lâm sàng ở HN là nơi uy tín nhất chữa trị trầm cảm là khoa tâm thần bệnh viện Bạch Mai, cụ thể là bác sỹ Đinh Đăng Hòe. Chả cần phải ai giới thiệu MrPink cứ thử liên hệ tới đó, và nếu muốn thì nêu yêu cầu của gia đình là hạn chế dùng thuốc, muốn điều trị nhiều bằng các liệu pháp tâm lý.

Còn đây là ý kiến thêm của tớ, ko phải chuyên gia nhưng cứ đưa ra, là nếu trong gia đình có bạn bé bé nào đó, con cháu gì đấy, thường xuyên tâm sự với bác bạn, trò chuyện, hỏi han để bác bạn trả lời thì có lẽ rất tốt. Ý đó dựa trên tâm sự cảm thấy mình vô dụng của bác bạn.

Còn ở bệnh viện Đống Đa đúng là chỉ dành cho trẻ em chị Q ạ, một số nơi tốt ở HN ko hiểu sao toàn dành cho trẻ em.
MrPink
24-06-05, 22:04
Chính tớ đã đưa bác đã đến khoa tâm thần bệnh viện Bạch Mai và được điều trị bởi trưởng khoa là bs Thiêm, viện phó viện BM luôn. Khi uống thuốc của bs Thiêm (chủ yếu là Zoloft - Prozac và Sturgeron) thì những cơn sợ hãi có giảm bớt nhưng việc ngủ hàng đêm vẫn rất khó khăn và buổi sáng phải vật vã để tỉnh dậy bắt đầu một ngày mới. Và cứ mỗi buổi chiều khi bác ở nhà 1 mình (bác chỉ làm việc vào buổi sáng, chồng và con đều phải đi làm) thì sự u ám và cơn mệt mỏi lại ập đến.

Bác có 1 nỗi sợ hãi k cưỡng lại nổi khi gặp mọi người, sợ rằng người ta sẽ thấy rằng mình k bình thường, sợ bản thân sẽ thấy tủi thân khi thấy người khác có thể sống 1 cuộc sống bình thường lành mạnh mà mình thì không thể. Nỗi sợ hãi đó đã níu chặt bác khép mình trong 4 bức tường k dám đi đâu, và khi ở 1 mình thì càng quay cuồng trong sự lo lắng về 1 tương lai đen tối rằng sẽ có 1 ngày bác sẽ chỉ nằm bẹp 1 chỗ và là gánh nặng của gia đình.

Xin bạn Sất nói rõ thêm về bà giáo được không ạ? Bác tớ nói được cả tiếng Anh và Pháp và cũng đã có 1 số bạn Pháp. Bà giáo của bạn là bác sĩ tâm lý lâm sàng hay chỉ là người nghiên cứu về tâm lý học? Có phòng khám riêng k ạ? Và tớ có thể đến tìm bà với tư cách gì? Liệu bà có đồng ý giúp điều trị lâu dài không? Vì tớ nghĩ là điều trị cho bác tớ có lẽ sẽ k nhanh được vì bác tớ khi đến gặp bác sĩ thì không hiểu sao trở nên tỉnh táo lạ lùng, có sẽ là sự cố gắng để che dấu bệnh của mình (bác tớ rất sợ người ta biết mình bị thế).

Rất cảm ơn Sất và váy xanh đã nhiệt tình giúp đỡ.
MrPink
25-06-05, 23:58
Giời ơi, à quên, Sất ơi vào giúp em đi. Mong lắm.

Các bác khác nữa ạ, nếu biết thông tin gì về tư vấn tâm lý thì làm ơn chỉ bảo.
baby_greenskirt
26-06-05, 01:57
Chị Sất nói rồi mà, anh có thể đến L' espace 24 tràng tiền xem lịch nói chuyện trong tháng của bà F. Berger, hôm đó cuối buổi đến và gặp hỏi xem bà có thể giúp đỡ được không và xin 1 cuộc hẹn.

Nếu gia đình đặc biệt muốn chữa trị chỉ bằng liệu pháp tâm lý, có thể tìm gặp cô Văn Thị Kim Cúc ở viện Tâm lý học, em ko nhớ địa chỉ nhà, cô thiên về Phân tâm học, hoặc thầy Nguyễn Công Khanh, em cũng quên mất tên trung tâm của thầy ở ĐHQGHN, thầy chuyên về liệu pháp hành vi. Đây là các thầy cô giảng dạy và nghiên cứu lý thuyết, song cũng thỉnh thoảng nhận chữa trị cho bệnh nhân hay thân chủ. Em sẽ hỏi rõ thêm và cho anh địa chỉ liên hệ nếu anh quan tâm.
MrPink
26-06-05, 02:41
Đa tạ Váy xanh, tớ sẽ thử tìm gặp bà Berger trước xem bà ý có thể giúp không vì bác tớ có lẽ đã hơi mất lòng tin vào bs tâm lý VN. Nếu không thành công thì sẽ lại xin nhờ Váy xanh tư vấn tiếp. Cám ơn nhiều nhe!
răng nhọn
26-06-05, 03:03
Vầng , nhắc đến cái bọn tổng đài 1088 tư vấn tâm lí và tình cảm nghe mà rầu !
Cái bọn đấy tư vấn chán bỏ mịa lại hay làm trò câu giờ càng nhiều càng ít để móc túi khách hàng , nói chuyện với bọn đấy vừa tốn tiền vừa vô bổ mà nghe giáo điều đ' chịu được mà chả ra cái chó gì ( tất nhiên trừ 1 số ông bà thuộc hàng TS.GS loại khá khẩm ở VN , nhưng cực kì ít trực tổng đài thì phải hay số em xui em ít gặp thì em chả biết ) .... Công nhận với bác HMT là chúng nó có liên kết mật thiết với các văn phòng tư vấn do các bà các ông tổ sư tiến sĩ tự mở... Em được biết là bọn làm đấy toàn SV năm cuối hoặc tốt nghiệp các trường ĐH Luật và Báo chí ... lại còn có cả bọn bên trường Tổng hợp và Văn hóa (cũng đa phần con ông cháu cha nữa ) ,,, .Em thấy SV tốt nghiệp mấy ngành này ra mà ko được chuyên tu đào tạo chuyên ngành tâm lí ( đấy là chưa kể có đứa còn ko học đúng chuyên ngành tâm lí mà vẫn đi làm tâm lí nhá ) này nọ thì đi an ủi tư vấn cho ai ...Nghe hài vãi đái.
Tởm nhất, cái hồi con bạn thân em bị rơi vào trạng thái stress nặng nề nhất tức là có ý định và thực hiện hành vi tự sát ( cách đây tầm 3 năm ) gọi đt đến đấy talk .Gặp đúng 1 thằng gà , sau khi nghe kể lể 1 hồi thằng đấy hỏi han loanh quanh (tất nhiên , câu giờ mà ) .Đ' hiểu thằng ngu đấy nghĩ cái gì mà buông ngay 1 câu : Thế thì anh chịu ...!!!.( Giọng nghe cứ như ko ) Xong dzồi tự dưng cầm ống nghe im ỉm như chết rồi 1 lúc.Chắc vẫn còn ngái ngủ ( vì khi đó là tầm 3h sáng ) ...Đùa!Nghe kể lại xong mà em thấy hãm đếch tả , con kia lúc đấy đang chán thì chán hẳn luôn .May mà nó ko có ý định tự tử hay làm gì dại dốt lúc đó ...Sau này nghe em nhắc lại câu chuyện đấy mà nó ko khỏi bò ra cười .Thằng này trẻ nên chắc là thiếu kinh nghiệm (vì ko hiểu trời xui đất khiến thế nào trong lúc thiếu tỉnh táo con bạn em còn hỏi đc 1 câu anh bao tuổi : Thằng kia trả lời anh hăm bảy :flag: )

Hồi trước em cũng hay bị mất ngủ , thức đêm nhiều , thỉnh thoảng nghịch nghịch gọi đt lên tổng đài giết thời gian , tán phét gọi là để có người nói chuyện cho đỡ buồn ...Gặp 1 bà chị nghe có vẻ hiền hiền .Trêu trêu 1 tí .Thế là buôn 1 hồi cái chị í hỏi em học trường nào? đang làm gì thêm ko? địa chỉ và đt thì chắc chả cần hỏi vì máy trên đấy là máy hiện số dò tìm ngon lành ...Chả hiểu em bốc phét như nào mà sau khi buôn + hỏi han 1 lúc bà chị quay sang tâm sự với mình về công việc ( tranh thủ giới thiệu luôn mấy văn phòng tư vấn ở ngoài để nếu có người thân hay người quen bị bệnh trầm cảm hay chán nản ,.. stress ,etc thì dắt mối đến đấy he he he .Hài nhất quả , Đếch hiểu do bốc phét giỏi như nào ,tiện mồm em hỏi xin việc .Ai dè bà ấy đồng ý rồi hẹn 1 thời gian sau sẽ gọi cho mình nếu trường hợp Vp tư vấn ở ngoài có thiếu người ....Em tưởng bà ấy nói cho vui mồm , khoảng hơn tháng sau bà ấy gọi lại hỏi ... Nếu muốn làm thì phải học qua 1 lớp đào tạo tâm lí cơ bản tầm 3 tháng và túc trực tại vp tư vấn để tư vấn cho khách hàng qua đt hoặc gặp trực tiếp ... hê hê hê .
Đợt đấy hè , em đi Huế Đà Nẵng tầm hơn chục ngày sau đó lại đi nghỉ mát ở Hải Phòng,Nghệ An rồi tiếp tục té sang Thái chơi ,đi loanh quanh cũng hết hơn tháng về cũng ko kịp học nên đành thôi ,,,Tiếc vãi ,,, ko bây giờ cũng tư vấn tâm lí này nọ như ai .Cười đến chết.( Nhưng kể ra mình cũng khoái cái ngành này ... Ngày càng giống giống cái kiểu bán nước bọt ăn tiền ) Nhể!!! Các bác nhể
Chán bỏ mịa





undefined
Anh có lần đã tiếp xúc với 1 bà tiến sỹ tâm lý giảng dạy tại ĐH KHXH&NV HN, bà có thông tin cho anh là tổng đài 1088 của Hà Nội đã có dịch vụ tư vấn tâm lý kiêm câu lạc bộ làm quen từ rất lâu. Dịch vụ này do đài 1088 ký với khoảng 30 trung tâm tư vấn khác nhau mang những cái tên rất mỹ miều. Chi phí cứ đếm đồng hồ tính cước ăn tiền.

Anh cũng có lần chán đời bột phát, điện thoại chùa cho 1088 được tổng đài giới thiệu cho số máy lẻ bao nhiêu ấy passé đến trực tiếp trung tâm tâm lý ví dụ như là Mỹ Miều anh ví dụ thế. Một em gái với giọng nói rất dễ thương tự xưng tên là Duyên (tên xã hội thôi) thạc sỹ tâm lý - đã tiếp chuyện anh tổng cộng lần thứ nhất 27 phút, lần thứ 2 là 3h47 phút, anh đã tâm tình tất tần tật những cảnh đời éo le anh cứ giả sử là nó vận vào anh. Em Duyên đã duyên dáng khuyên nhủ anh rất là chân tình, thỉnh thoảng còn đọc thơ Xuân Quỳnh cho anh nghe. Anh nói chuyện với em Duyên được 2 lần và anh quyết định không ra cầu Thăng Long chơi trò bungee bằng dây thừng nữa.

Anh có thằng bạn lấy được vợ trên 1088 rồi đấy!
Sất
26-06-05, 08:37
Còn ở bệnh viện Đống Đa đúng là chỉ dành cho trẻ em chị Q ạ, một số nơi tốt ở HN ko hiểu sao toàn dành cho trẻ em.

Đó là vì các đây cả mấy chục năm , bác Nguyễn Khắc Viện sau khi bị các bạn thực dân Pháp đuổi về , song rồi bác lại đi tận tình giúp đỡ bác Trần Văn Thảo , hôi đó bác Thảo đã làm một nhà triết học viết tiếng Pháp bàn về chủ nghĩa hiện sinh và hiện tượng luận nổi tiếng thế giới rồi . Tuy nhiên bác Viện làm tới Giám đốc Nxb Thế giới cũng ko cứu được ông bạn mình thất cơ lỡ vận phải đi chăn bò với môn triết học tiếng pháp của bác . Do vậy, sau khi nghỉ hưu ở nxb Thế Giới, bác Viện lập ra cái gọi là Trung tâm Nghiên cứu tâm lý trẻ em NT. Trung tâm vào khoảng năm 1986-1987 ,dịch hành trăm cuốn sách vầ tâm l ý học, phân tâm học và tâm lý học lâm sàng trẻ em. Trung tâm tổ chức hội thảo thường xuyên với các nhà tâm lý học Pháp và tập trung được lực lượng nhân tài giỏi ngoại ngữ chuyên môn về các ngành y học, xã hội nhân văn trên cả nước. Thành lập rất nhiều các phòng khám tâm lý trẻ em ở các bệnh viện. Tuy nhiên đến thời điểm chị đang học ở trường mình khoảng năm (1998, 2001 )và tham gia NT thì nó cũng đang đi vào thời điểm ngưng hoạt động rồi. Vì sau khi bác Viện mất( 1987 ) thì mọi việc đình đốn lại.

Thực ra chính hoạt động của NT làm cơ sở và một nền tảng khá cơ bản cho nhà nước xã hội vvvv để ngành tâm lý lâm sàng tiếp tục phát triển như bây giờ. Nhưng rất tiếc là tại SG, nhiều nơi họ gián tiếp nhận được sự tiếp nối từ công lao của trung tâm NT nhưng lại ko hề biết NT là ai .

Váy xanh có nhiều điều kiện và thời gian hơn chị, tham gia ở đây em trưởng thành nên được rất nhiều đấy . Cảm ơn em trả lời giùm chị. Nhưng ở diễn đàn bên kia thì phải chứng tỏ mình là Xếp nghê gớm hơn đấy nhé, người nào việc nấy thì công việc mới trôi chảy được.
À, mình trả lời bạn Pink là bà Berger là nhà phân tâm học theo trường phái Lacan. Nếu như bà cô của bạn tiếng anh tiếng pháp giỏi lại sính lý luận thì hi vọng là phù hợp.
baby_greenskirt
27-06-05, 01:56
=> bác răng nhọn:

Thì những bác sáng láng như bác ai cũng kinh tế với tin học.... thì lấy đâu ra mấy đứa khá nó vào học tâm lý. Tâm lý đã phát triển sau, đã kém, lại ko có đứa giỏi nên tình trạng đình đốn là phải. Có điều bác đừng đồng nghĩa 1088 và các chị TT, XX.. nào đó với tâm lý học mà oan cho bọn em :icon_cry: . Những nơi đó là các công ty dịch vụ kiếm tiền, liên kết với bưu điện, hoặc là các chuyên mục của báo chí... Phần nhiều đúng như bác nói, buôn nước bọt kiếm tiền, ko phải tâm lý :icon_cry: , khổ quá mà xã hội cứ đánh đồng lẫn lộn hết cả. Có điều giờ bác hỏi em đâu là tâm lý ở Hà Nội thì em cũng chịu, chưa có trung tâm nào đúng nghĩa tâm lý cả. Có bác nào về thất nghiệp lập trung tâm tâm lý là ăn lắm đấy, cầu thì nhiều cung thì chẳng có.

À, mà bác nào có con cháu thì bảo chúng nó, nếu tức bố tức mẹ quá thì alo đến 18001567 nhé (Hà Nội), đừng làm gì dại dột. Gọi đến đó miễn phí, có chất tâm lý hơn cả. Tiếc là chỉ phục vụ trẻ em. Người lớn ở các đất nước này ko ai thương hết :mad:
LANGTU
01-07-05, 18:12
Bác LD50 nói hay nhỉ

Việt đầu tiên là tìm ra nguyên nhân tại sao lại chán? Tại bác đi làm mệt mỏi => hãy vui chơi.
***
có dễ mà vui chơi đâu

Tại mọi người và bác kỳ vọng quá nhiều ở bản thân=> hãy lấy một cái thang và từ từ, từng bước một leo xuống và bảo vởi bản thân mình rằng, tao không giỏi nhưng tao yêu tao và tao muốn được sống như chính con người của tao.
****
nói dễ, làm khó

Bác thất tình=> There's plenty of fish in the ocean
***
but no one can excite me like the big white shark

. Bác không thấy cuộc sống có ỹ nghĩa => bác sống chính là ý nghĩa lớn nhất cho bản thân bác và gia đình.
***
cái này em Ok