Có đầu óc hay có bã đậu, đó là câu hỏi.

wasabi
13-11-05, 12:36
(...) Còn từ những năm 1990 đã có thêm David Filo và Jerry Yang với Yahoo! và Sergey Brin và Larry Page, Google. Đầu thế kỷ 21 thì có Niklas Zennstrom và Janus Friis với Skype mới đây đã có thêm vốn bơm vào từ eBay. Cộng lại giá trị của những công ty lập nên bởi hai bộ não vừa nêu trên, người ta có con số lên đến gần 1 ngàn tỷ USD.
(...)
Nhưng rồi Microsoft đã có đối thủ nặng ký cần phải theo dõi sát. Đó là Google, một công cụ dò tìm trên internet. Doanh thu của Google là 6 tỉ USD nhưng tổng số nhân viên chỉ khoảng 4.000. Có nghĩa là mỗi nhân viên của Google tạo ra doanh thu 1,5 triệu USD, tức 2,3 lần nhiều hơn mỗi nhân viên của Microsoft. Và còn có nghĩa là Google đã thắng Microsoft ở cuộc chiến IQ.

Skype: Nó là công ty mới nổi lên từ thế kỷ 21. Như vậy, điều thần diệu ở đây là cái gì? Phải chăng đó chính là nền kinh tế tri thức và chiến lược nhạy bén?

Ở phần 2 của cuộc tranh luận ở hay về, em thấy con số 50 năm (mới cập nhật: 300 năm!) của bác Phải Gió để VN đuổi kịp Sing. Google nó làm được điều thần diệu ấy, cũng chỉ từ 2 người sinh viên với những chiếc ổ cứng cũ, trong vòng ~10 năm -- một con số mà không một chiếc máy tính, không một phép toán nào có thể tính ra! Vậy thì VN ta có quyền hy vọng, miễn là ta có tri thức, có những con người dám nghĩ dám thử.

Giáo dục phải đổi mới ra sao để tạo nên những con người làm nên được bước nhảy vọt như thế?
Điều kỳ cục hiện nay đối với VN là đã sang tk.21 mà vẫn còn kêu gọi CN hóa Hiện đại hóa đất nước, hô hào vẫn chỉ là hô hào cái điều mà phương Tây nó đã làm được từ 2 thế kỷ trước. Nếu ta muốn đi tắt đón đầu, ta không thể nghĩ theo nếp cũ được nữa. Đã đến lúc cần một sự thay đổi.
mgri
13-11-05, 12:47
Bác wasabi em công nhận là có nhiệt huyết. Bác em nói rất đúng là tri thức và khả năng sáng tạo có ý nghĩa cực kỳ quan trọng cho việc phát triển. Rất tiếc, đó không phải là cứu cánh cho Việt nam mà lại là 1 trong những nguyên nhân khiến Việt nam đéu bao giờ có cơ hội đuổi kịp các nước tiên tiến.
mgri
13-11-05, 12:51
À, lại còn "đi tắt đón đầu". Thật bác em đéu bao giờ tin vào cái ý tưởng khôn vặt ấy. Đéu ai biết được có cái đường tắt ấy hay không, hơn nữa, cùng là 1 cái đích chung, nếu có đường tắt thì những cái đầu của Bill, của Steve nó đã tìm ra từ lâu rồi chứ lại còn đợi mấy anh chân đất mắt toét lò dò tìm hay sao?
Nho Sinh
13-11-05, 21:58
Mặc kệ các bác chửi em vuốt đuôi, em vẫn muốn nói là: khâm phục tài năng hùng biện, khiếu hài hước của hải đăng Phải Gió. Mặc dù em ko đồng tình với bác ở nhiều điểm.Dũng cảm nhìn thẳng vào thực trạng để phấn đấu, hoàn thiện là tích cực nhưng nhìn vào sự thật để zồi bi quan, cho là vô vọng, hết thuốc chữa, ko thể biến chuyển tình hình thì tiêu cực lắm. Em tin là một đất nước cũng có số phận của nó. Nhưng chả có gì là thịnh mãi hay suy mãi. Chả nhẽ lại có gia tộc khó truyền kiếp, mãn kiếp ko ngóc đầu lên đc. Suy nghĩ bi quan, tuyệt vọng dễ rơi vào tâm lí an phận, buông xuôi, điều này còn nguy hiểm hơn sự thủ dâm tinh thần, AQ chủ nghĩa.
Bây giờ giả sử nếu bác PG là nhà hoạch định chính sách quốc gia, bác sẽ làm gì để đưa dân tộc Việt vào kỉ nguyên mới, đến năm 2020 cơ bản trở thành một quốc gia công nghiệp phát triển? Thảo luận cái này chắc chắn là thiết thực, thú vị hơn nhiều.
wasabi
13-11-05, 22:12
Bác wasabi em công nhận là có nhiệt huyết. Bác em nói rất đúng là tri thức và khả năng sáng tạo có ý nghĩa cực kỳ quan trọng cho việc phát triển. Rất tiếc, đó không phải là cứu cánh (sic.) cho Việt nam mà lại là 1 trong những nguyên nhân khiến Việt nam đéu bao giờ có cơ hội đuổi kịp các nước tiên tiến.
Thế thì cái đổi mới đầu tiên fải là giáo dục. Có phỏng các ông các bác?

Giờ em nghĩ ra mấy cái đề xuất (ảo mộng) như thế này:

- Có tranh cử Bộ trưởng giáo dục như tranh cử tổng thống bên Mẽo.
- Tư nhân hóa giáo dục. Phát triển hệ thống trường tư thục.

- Các trường công phải phát cho học sinh phiếu thăm dò ý kiến về chất lượng giáo dục, thanh tra của bộ đến fát, đến thu chứ không qua trường, vì qua trường là tró CBN rồi.

- Đừng bắt học sinh viết "dự thi tìm hiểu vấn đề Bláh Bláh" nữa!

- Chú trọng tính tư duy độc lập cho học sinh chứ đừng bắt học sinh và cô giáo cùng ngửi fân tích văn của ông Mỗ rồi xúm vào khen hay. Đéo có bài nào là đéo hay cả.

- ... đang nghĩ ...

PS: Đúng là viết như bác thì VN đéo còn cách nào cứu được nữa.
wasabi
13-11-05, 22:19
Thế Anh PG tưởng cứ fải được lợi trước thì mới làm hả?

Anh sống tự hào là người dân VN thông minh hay anh cứ biết anh sướng trước đến gặp người khác đéo dám nhận là nòi giống VN?


Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng
Gian khổ đéo thằng nào ngu


Nhưng vấn đề chính là em muốn nói, không phải là con số anh nói đúng hay không, mà là có cách nào đó (phát triển giáo dục có phải là cách) để ta có thể rút ngắn được không, có thể ngẩng đầu được không, hay là phải chấp nhận thực tế đó, để làm thổ dân đi đánh cá đốn gỗ săn voi hái lượm cày đồng nuôi cừu cung cấp lương thực cho bọn cường quốc nó vác máy bắn đá nó choảng nhau? Trí tuệ có phải là cách ta bứt phá, cũng như Gúc gồ, cũng như Xì Ke đã bứt phá ngoạn mục không? Muốn được nền tảng ấy ta phải làm sao?


PS: ko quote lại bài của em để xem source, đố anh nào viết được chữ đéo :24:.
Vu~
13-11-05, 23:07
Thế kac nào chỉ mỗi ở TL là mình thấy có những thằng suốt ngày đi chửi đồng bào ngu dốt ấy nhỉ? Phải thế mới chứng minh được mình có cái nhìn thấu đáo xuyên suốt à?
mgri
14-11-05, 03:55
Thế thì cái đổi mới đầu tiên fải là giáo dục. Có phỏng các ông các bác?

Giờ em nghĩ ra mấy cái đề xuất (ảo mộng) như thế này:

- Có tranh cử Bộ trưởng giáo dục như tranh cử tổng thống bên Mẽo.
- Tư nhân hóa giáo dục. Phát triển hệ thống trường tư thục.

- Các trường công phải phát cho học sinh phiếu thăm dò ý kiến về chất lượng giáo dục, thanh tra của bộ đến fát, đến thu chứ không qua trường, vì qua trường là tró CBN rồi.

- Đừng bắt học sinh viết "dự thi tìm hiểu vấn đề Bláh Bláh" nữa!

- Chú trọng tính tư duy độc lập cho học sinh chứ đừng bắt học sinh và cô giáo cùng ngửi fân tích văn của ông Mỗ rồi xúm vào khen hay. Đéo có bài nào là đéo hay cả.

- ... đang nghĩ ...

PS: Đúng là viết như bác thì VN đéo còn cách nào cứu được nữa.
Bác wasabi không thấy được quan điểm của em. Em chỉ bỉ cái trò đuổi bắt chứ không đề cập đến thuốc chữa cho VN(cái này tầm em chắc đéu nghĩ ra được) và cũng không có ý định bàn về người VN xấu xí(cái này nhiều người nói quá rồi). Em nói tri thức không phải là cứu cánh cho chuyện đuổi bắt vì nó là yếu điểm của VN mà không phải là thế mạnh chứ em không hề nói là không nên chú trọng tri thức.
Nếu bác hỏi quan điểm của em thì có thể diễn nôm na là em nhìn nó như trò chơi leo núi ấy, có những thằng vận động viên lực lưỡng và cũng có những thằng gày còm, suy dinh dưỡng tham gia. Thằng gày còm đừng có sĩ diện hão không chịu chấp nhận sự thật là nó không thể đuổi được thằng vận động viên, đừng có khôn vặt tìm cách leo tắt đón đầu mà phải thấy được cái mục đích chính của việc leo núi là lên tới đỉnh chứ không phải là đuổi theo thằng khác. Biết thân biết phận mình yếu hơn nó thì nó cố 1 mình phải cố 2 may ra mới leo nhanh được = 1/2 nó, ...đại loại thế, em phải đi đây cái...
Bắc Thần
14-11-05, 04:05
PS: ko quote lại bài của em để xem source, đố anh nào viết được chữ đéo :24:.

Thử xem nào ... ĐÉO
wasabi
14-11-05, 04:10
Thử xem nào ... ĐÉO
Ai chơi chữ hoa? Em đố bác Thần viết chữ thường mà! Thế này cũng viết được: đéo. Đến chết buồn cười.

Hiện tại, giáo dục là điểm yếu của VN. Nên cái con số bác Phải gió nói nó mới có khả năng đúng cao thế.

Nhưng cái em muốn đề cập vẫn là việc làm sao cải thiện. Cải thiện, chứ không phải chứng minh nó đúng.
Bắc Thần
14-11-05, 04:11
Đến chết! Đấy là không thèm viết lại theo cách của cậu đấy. Homograph attack chứ có khỉ gì.

Nhớ lại hồi bên dactrung.net cũng bày đặt viết script chống việc thầy chú ghi chữ Hồ Chí Minh trong forum anh thấy ngứa mắt nên viết nguyên một bài toàn là chữ đấy ghi đậm làm các mods phải chạy quắn đít lên sửa và bít.
Bắc Thần
14-11-05, 04:13
Ai chơi chữ hoa? Em đố bác Thần viết chữ thường mà! Thế này cũng viết được: đéo. Đến chết buồn cười.



Trời! Vậy mà cũng đánh đố! Đây này

*********
Bắc Thần
14-11-05, 04:13
Oops.................
Bắc Thần
14-11-05, 04:15
đéo

.........................
chan_doi
14-11-05, 06:23
Viêt dễ òm

(đéo)
Hoa Xoan
14-11-05, 07:06
Anh cũng không bi quan đâu chú. Hegel ngày xưa có lần định nói: Tự do là chấp nhận sự tất yếu. Anh vốn là người tự do.

Với cả, anh nói thật nhé, đất nước có nghĩ đến anh đe'o đâu, mà anh phải nghĩ đến đất nước?

Phí quá mình ạ! Mình nên nghĩ đến đất nước để nước có cơ nghĩ đến con mình, cháu mình, chắt mình, chút chít của mình. Mình nhé!
pepper
14-11-05, 09:01
Chú Wasabi, anh khuyên chú nên ra nước ngoài một vài năm mở rộng tầm mắt rồi chú đánh giá sự việc chắc chắn sẽ khác. Chú trẻ nhưng anh phục chú ở khoản tâm huyết cộng thêm tài năng, nhưng chú nên nhớ cũng như hải đăng Trúng gió đã nói, nếu chú có giỏi tới mấy đi chăng nữa mà chú léo có môi trường, mà mặt bằng mọi thứ xung quanh chú nó vẫn chỉ là con số O to đùng thì chú cũng sẽ chẳng giải quyết được bất kỳ vấn đề vỹ mô đao to búa nhớn nào hết. Những ví dụ mà chú nêu ra ở post đầu, nếu google nó rơi phải môi trường như ở VN, thử hỏi chú liệu mất 100 năm hay 1000 năm để phát triển. Chú bảo bắt đầu từ giáo dục, anh thật muốn bắt đầu thì phải từ mọi thứ, mọi vấn đề cơ bản nhất của một đất nước, một xã hội chứ làm riêng thằng giáo dục cũng léo giải quyết cái con củ kặc gì vì các vấn đề xã hội còn nhan cbn nhản ra đấy, ai giải quyết cho.
Mà anh cho là bây giờ muốn đào tạo lại con người VN là muộn mịe nó roài, đáng ra phải làm từ lúc mới mở của khi dân VN vừa ngu vừa dốt nhưng chưa gian ngoan, còn dễ đào tạo. Bây giờ không những ngu dốt lại thêm gian ngoan, nhà nhà ăn cắp, người người ăn cắp, người ta thấy trộm cướp, nghiện hút, đĩ điếm, tham nhũng là chuyện thường ngày ở huyện roài, muốn tẩy não để sống đàng cbn hoàng bây giờ cũng khó lắm. Chú đòi cải cách giáo dục, okie, con cháu nó đi học theo pp giáo dục cách tân cải tiến, nhưng về nhà nó vẫn thấy bố mẹ nó ăn trộm giờ cơ quan, ra đường nó vẫn thấy người ta vi phạm luật giao thông ầm ầm, đọc báo nghe đài vẫn thấy đầy rẫy những vụ tham những ... liệu hiệu quả được bao nhiêu.
wasabi
14-11-05, 10:35
Tại sao người Nhật thì lại có những người thế này các bác em, chẳng lẽ hết cách rồi sao? Thất vọng quá.

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nnn0nmnnn31n343tq83a3q3m3237nvn

Cái điều bác Pepper nói, em rất hiểu, nhưng mọi người không ai có thể vẽ được 1 lối thoát sao?

Sự bất lực dẫn đến sự bế tắc, sự bế tắc này dẫn đến sự bế tắc khác.

Lý do khiến bà mẹ lo lắng là mặc dù Tốt-tô-chan vừa mới đi học, em đã bị đuổi ra khỏi trường. Niềm yêu thích đã bị gạt bỏ ngay từ lớp một!
Chuyện xảy ra cách đây mới một tuần. Cô chủ nhiệm lớp Tốt-tô-chan đã mời mẹ em đến. Cô đi thẳng vào vấn đề:
- Con gái bà làm loạn cả lớp tôi. Tôi buộc phải đề nghị với bà chuyển em sang trường khác! – Cô giáo trẻ và xinh đẹp thở dài. – Thực sự tôi không còn cách nào khác!
Người mẹ vô cùng sững sốt. Bà phân vân tự hỏi, Tốt-tô-chan đã làm gì để đến nỗi loạn cả lớp lên?
Cô giáo đưa tay lùa mái tóc cắt ngắn kiểu con trai, đôi mắt chớp chớp lia lịa vẻ lo lắng, và bắt đầu kể rõ:
- Thưa bà, trước hết là chuyện em ấy cứ mở và đóng nắp bàn hàng trăm lần. Tôi có dặn là không em nào được mở và đóng nắp bàn trừ phi phải lấy ra hoặc cất đi một cái gì đó. Thế là con gái bà luôn tay lấy cái này ra, cất cái kia vào – lấy ra hoặc cất vào quyển vở, hộp bút chì, những cuốn sách giáo khoa và những thứ lặt vặt khác của em ấy. Ví dụ khi cả lớp viết bảng chữ cái, con bà mở nắp bàn lấy vở ra rồi đóng sầm lại. Tiếp đó em lại mở nắp bàn, thò đầu vào, lấy ra chiếc bút chì, rồi lại mau chóng đóng sầm nắp bàn lại, sau đó viết chữ “A”. Nếu em viết bẩn hay viết lỗi, em mở ngăn bàn, lấy cái tẩy ra đóng nắp bàn lại, tẩy chữ đó, rồi lại mở và đóng nắp bàn cất tẩy vào – tất cả các động tác diễn ra rất nhanh. Khi em viết xong chữ “A”, em đặt từng thứ một vào trong ngăn bàn. Em cất bút chì xong, đóng nắp bàn lại, liền đó lại mở nắp bàn để cất quyển vở vào. Khi viết đến chữ khác, em lại lặp lại từ đầu tất cả – trước tiên là quyển vở, rồi đến cái bút chì, đến cái tầy – mở và đóng nắp bàn với từng thứ một. Những động tác đó làm đầu óc tôi quay cuồng. Và tôi cũng không thể trách em được vì mỗi lần em mở hay đóng nắp bàn đều có lý do cả!
Đôi hàng mi dài của cô giáo chớp chớp như thể cảnh tượng đó đang sống lại trong đầu cô.
Một ý nghĩ lóe sáng trong đầu người mẹ: Tại sao Tốt-tô-chan lại mở và đóng nắp ngăn bàn nhiều lần như vậy? Bà nhớ lại Tôt-tô-chan tỏ ra rất xúc dộng trong buổi đầu sau khi ở trường về. Em nói: “Trường học thật tuyệt! Bàn học của con ở nhà thì có các ngăn kéo, nhưng bàn hoc ở trường lại có nắp nâng lên. Nó giống như một cái hộp, và mẹ có thể cất mọi thứ vào đó. Thật là thú vị!”
Người mẹ hình dung cảnh con gái mình khoái chí hết mở, rồi lại đóng nắp chiếc bàn mới kia. Và người mẹ cũng không nghĩ rằng việc làm đó là nghịch ngợm. Dù sao thì Tốt-tô-chan cũng sẽ chấm dứt trò mở, đóng nắp bàn khi nó thấy không còn mới lạ nữa. Nhưng bà chỉ nói với cô giáo rằng:
- Tôi sẽ nói với cháu về chuyện này.
Cô giáo nói tiếp giọng to hơn:
- Nếu chuyện chỉ có thế, tôi đã cho qua…
Người mẹ hơi lùi lại khi cô giáo chồm về phía trước:
- Khi đã chấm dứt trò cập kênh với chiếc nắp bàn em ấy lại đứng dậy. Đứng suốt cả buổi học.
- Đứng dậy ư? Ở đâu? – người mẹ vô cùng ngạc nhiên hỏi.
- Bên cửa sổ, - cô giáo trả lời vẻ bực dọc.
- Tại sao cháu lại đứng bên cửa sổ ạ? – người mẹ hỏi một cách bối rối.
- Để em ấy có thể gọi những người hát rong lại, - cô giáo gần như gào lên.
Đại khái câu chuyện của cô giáo là thế này: Sau gần một giờ cập kênh với chiếc nắp bàn, Tốt-tô-chan rời chỗ ngồi đến bên cửa sổ nhìn ra đường phố. Sau đó, đúng vào lúc cô giáo hy vọng rằng, nghĩ đến trật tự, em ấy có thể trở về chỗ ngồi, thì Tốt-tô-chan bỗng gọi to đoàn hát rong ăn mặc lòe loẹt đang đi ngang qua. Phòng học ở ngay tầng trệt nhìn ra đường phố là niềm vui của Tốt-tô-chan và cũng là nỗi khổ của cô giáo. Chỉ có một hàng rào thấp ngăn cách, cho nên bất kể ai trong lớp cũng có thể nói chuyeejndeex dàng với những người qua lại. Nghe Tốt-tô-chan gọi, những người hát rong đến ngay bên cửa sổ. Cô giáo kể tiếp: Thế là Tốt-tô-chan nói to với cả lớp “Họ đến rồi đấy!” và tất cả học sinh trong lớp ùa đến ngay bên cửa sổ, nói chuyện với những người hát rong.
“Chơi bài gì đi!”, Tốt-tô-chan đề nghị. Và thế là đoàn hát rong, vốn thường đi qua trường lặng lẽ, đã dùng ngay các nhạc cụ như kèn cla-ri-nét, cồng, trống, đàn ba dây biểu diễn cho học sinh xem trong lúc cô giáo tội nghiệp chẳng biết làm gì ngoài việc kiên trì chờ đợi cho đến khi cuộc vui kết thúc.
Cuối cùng, cuộc biểu diễn chấm dứt, đoàn hát rong ra đi, còn học sinh trở về chỗ của mình. Tất cả, chỉ trừ Tốt-tô-chan. Khi cô giáo hỏi: “Tại sao em còn đứng đó?” Tốt-tô-chan trả lời một cách nghiêm túc: “Thưa cô, có thể là ban nhạc khác sẽ đến. Và thật là tiết nếu họ đến mà chúng em không được gặp”.
- Bà có thể nhận thấy những sự việc này gây mất trật tự đến chừng nào rồi, có đúng không? – cô giáo xúc động nói.
Bà mẹ tỏ vẻ đồng tình. Cô giáo lại tiếp tục kể, giọng gay gắt hơn:
- Và sau đó, ngoài những chuyện tôi vừa kể trên…
- Cháu nó còn làm những gì nữa ạ? – bà mẹ hỏi trong tâm trạng của người bị yếu thế.
- Gì nữa ấy à?- cô giáo kêu lên. – Nếu tôi có thể kể hết được những việc mà em đã làm thì tôi không phải đề nghị bà cho cháu chuyển trường.
Cô giáo trấn tĩnh lại, nhìn thẳng vào mặt bà mẹ và lại nói:
- Hôm qua, Tốt-tô-chan lại tiếp tục đứng ở bên cửa sổ như thường lệ. Tôi tiếp tục giảng bài, nghĩ rằng em ấy lại đứng đợi những người hát rong thì bỗng nhiên tôi nghe thấy em ấy hỏi một người nào đó: “Bạn đang làm gì thế?”. Từ nơi tôi đứng, tôi chả nhìn thấy ai và tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau đó em lại hỏi: “Bạn đang làm gì thế” Em không nói chuyện với người đi trên đường mà với một ai đó ở trên cao kia. Tôi bắt đầu tò mò và có nghe tiếng trả lời nhưng không thấy gì. Trong lúc đó, vì con gái bà cứ liên tục hỏi “Bạn đang làm gì thế?” nên tôi không thể nào giảng bài được. Tôi đi đến bên cửa sổ để xem con bà đang nói chuyện với ai. Khi tôi ngoái đầu ra ngoài cửa sổ nhìn lên, tôi thấy một đôi chim nhạn đang làm tổ dưới mái hiên của nhà trường. Em đang nói chuyện với đôi chim nhạn! Bây giờ khi đã hiểu các em, tôi không cho rằng nói chuyện với chim nhạn là xấu đâu! Chỉ có điều tôi muốn nói là không nên hỏi chim nhạn đang làm gì khi còn ở trong lớp.
Bà mẹ chưa kịp xin lỗi thì cô giáo đã nói tiếp:
- Sau đó là tiết vẽ. Tôi yêu cầu các em vẽ lá cờ nước Nhật. Tất cả các em khác đều vẽ đúng, chỉ trừ con gái bà. Em không vẽ quốc kỳ mà lại vẽ lá cờ của hải quân, loại cờ có tua xung quanh như bà biết đấy. Theo tôi, vẽ như vậy cũng không có gì là sai. Nhưng ngay sau đó em vẽ những đường diềm ở xung quanh. Vẽ đường diêm! Bà biết không, nó giống như những đường diềm ở cờ thiếu nhi ấy mà. Có lẽ em đã nhìn thấy một chiếc cờ như thế ở một nơi nào đó. Trước khi tôi nhận ra em vẽ như thế nào, thì em đã vẽ đường tua vàng vượt ra khỏi trang giấy xuống mặt bàn. Bà biết không, em vẽ lá cờ gần hết cả trang giấy nên không còn đủ chỗ để vẽ đường diềm nữa. Thế là em cầm cái bút màu vàng vẽ hàng trăm nét quanh lá cờ, vượt cả ra ngoài trang giấy va khi em nhấc quyển vở lên, mặt bàn đã đầy những vệt vàng không thể nào lau sạch được. Cũng may là em chỉ vẽ những đường đó ở ba phía.
- Cô nói, chỉ có ở ba phía, có nghĩa là thế nào? – bà mẹ lúng túng hỏi.
Tuy đã thấm mệt, cô giáo vẫn ôn tồn giải thích:
- Em ấy vẽ cán cờ ở phía bên trái nên đường diềm chỉ ở ba phía xung quanh thôi.
Bà mẹ phần nào cảm thấy vợi đi nỗi lo lắng:
- Tôi hiểu rồi, chỉ có ở ba phía…
Nhưng phần lớn cán cờ lại cũng vượt ra ngoài trang giấy, và nó vẫn còn để nguyên dấu vết trên mặt bàn. – Sau đó cô giáo đứng dậy, lạnh lùng, nói to như nổ một loạt súng để từ biệt. – Không phải chỉ có tôi bực mình, mà ngay cả cô giáo phòng bên cũng rất khó chịu.
Như vậy rõ ràng là bà mẹ phải làm một việc gì đây. Hành động của con gái bà như vậy là không hay đối với những học sinh khác. Bà sẽ phải đi tìm một trường học nào đó, nơi người ta có thể hiểu được cô con gái nhỏ bé của bà, và dạy cho nó biết cách sống hòa hợp với người khác.
Nhà trường mà hai mẹ con bà đang trên đường đi tới đã được bà phát hiện ra sau khi dày công tìm kiếm.
Bà mẹ không hề nói với Tốt-tô-chan rằng em đã bị đuổi học. Bà nhận thấy rằng Tốt-tô-chan không thể hiểu nổi những việc làm sai trái của em, và bà cũng không muốn con gái bà có những mặc cảm, nên bà quyết định không nói với
Tốt-tô-chan về chuyện này cho đến khi nào em lớn lên. Trước sau, bà chỉ hỏi:
- Con có thích đến trường mới học không? Mẹ nghe nói đây là một trường rất tốt.
- Cũng thích mẹ ạ, - Tốt-tô-chan trả lời sau một thoáng suy nghĩ. – Nhưng…
“ Lại còn những gì nữa đây”, bà mẹ lo lắng nghĩ. “Liệu con bà có nhận biết rằng nó đã bị đuổi học không?”
Một lúc sau Tốt-tô-chan phấn khởi hỏi bà:
- Nhưng những người hát rong cũng sẽ đến trường mới chứ mẹ?


Nhắn bác Thần: Bác Thần chơi bẩn, cái dấu ' nó fải để trên đúng chữ e chứ! Nhìn cái của em trên IE thế nào mà bác lại làm thế :68:, xẩu hổ chưa.
vnsea
14-11-05, 11:15
Cái điều bác Pepper nói, em rất hiểu, nhưng mọi người không ai có thể vẽ được 1 lối thoát sao?
Sự bất lực dẫn đến sự bế tắc, sự bế tắc này dẫn đến sự bế tắc khác.

Đừng gồng mình lên quá Wasabi ạ. Sống hết mình cho bản thân trước đã, làm tốt những việc mình phải làm. Thằng nào cũng như vậy thì xã hội sẽ phát triển thôi. Mấy thằng Nhật sau thế chiến 2 cũng không lăn tăn nghĩ làm thế nào để đuổi kịp thằng này thằng nọ đâu, nó chỉ nghĩ là nó phải làm tốt vì chúng nó nghèo, chúng nó léo có điều kiện.

Cái gì cũng có nhiều cách tiếp cận, trên xuống không được thì ta đi từ dưới lên. Có gì mà bất lực.
Trojan
15-11-05, 02:19
Anh thấy các chú kêu gào lăn lộn thằng chửi thằng khóc thằng ngửa mặt kêu trời, duy chỉ có chú vnsea có vẻ nhìn ra được vấn đề.
Trojan
15-11-05, 02:30
Thế còn chú gì Wawawa thì đừng khóc nữa, về học bài đi.

Trojan nếu tiếp tục spam và mắc các lỗi chính tả kiểu Lơ`4 thì sẽ lên cột điện 1 tuần.
pepper
15-11-05, 08:23
Đcm thằng Trojan này ngu vãi, anh chửi hay tán phét với chú Wa liên quan léo gì đến mày, mày thích thì đọc, không thích thì cút sang Hạ long buôn với chã, đèo mịe đầu toàn bã phọt ra được vài câu nghe còn hãm hơn cả thằng cu LT. Mày có giỏi viết bài dài trăm từ cho anh đọc thử xem nào, soi gương nhìn lại cái bản mặt của mày xem đang đứng ở đâu rồi hẵng bi bô nhá.

Chú Wasabi, những cái viết trong quyển Totochan thì hiện nay giáo dục phương Tây đa phần đều giống thế cả. Hôm nào rảnh anh post lên cho chú xem cái lớp học của con bé lớn nhà anh, nó khác một trời một vực với cái truyền thống bảng đen phấn trằng bàn ghế xếp ngay ngắn thẳng hàng như ở VN. Hơn nữa quan niệm GD nhất là bậc tiểu học hoàn toàn là học mà chơi, chơi mà học,là quãng thời gian thần tiên để học sinh cả thể lực lẫn trí lực nên học sinh đưa nào trông cũng vui vẻ hạnh phúc hồn nhiên lắm. Con bé lớn nhà anh lúc 6 tuổi đã biết dùng Word, lúc 7 tuổi đã làm power point presentation trước lớp, tất nhiên chỉ là những cái rất đơn giản ngây thơ của trẻ con, nhưng là hoàn toàn tự học tự khám phá ra hết, vì thế nên nhớ rất lâu đồng thời ko bị thụ động rập khuôn theo bài mẫu của cô giáo.
lão ma
15-11-05, 14:42
Chú pepper có hai thị mẹt à? Phương cách giáo dục của Tây nó hay ở chỗ là giáo trình đáp án của nó, dạy cho các em học sinh đều thông qua sự góp ý của các phụ huynh.

Anh đi conferance, vào dịp đầu năm học cho 2 boys nhà, anh thấy các cô giáo, thầy giáo lên bảng thuyết trình sơ qua các bộ môn các em sẽ học ( đương nhiên các phụ huynh cũng nhận được thông báo này trước khi đến họp), sau đó, chia ra 1 nhóm 5-6 người ngồi lại họp với nhau, thảo luận trong vấn đề "có nên hay không nên học phần này hay phần kia". Sau đó, các thầy cô giáo đưa ra ý kiến phương cách hợp tác giữa nhà trường và gia đình, trong công cuộc tham gia để kèm cặp các em thêm như: kiểm tra nhắc nhở các em học bài và làm bài vở ở nhà, kiểm tra sách bút của các em có đầy đủ khi tới trường không?... etc ... Các bộ môn như tập thể hình, thể thao hay music đều có các thầy cô giáo hướng dẫn kĩ càng và chu đáo.

Nói chung cách giáo dục ở Tây thì rất thóang theo kiểu tự tư duy và có trách nhiệm với bản thân của các em trong sự học hành là chính, chứ không bắt buộc phải học thuộc lòng một bài thơ, hay kiểu nhồi sọ để mà nhớ và phải làm cho đúng như sách dạy hay lời thầy cô giáo dạy.

Có lần đi họp phụ huynh cho ông tướng thứ 2 nhà, vì mấy đứa nó chơi với nhau rồi chia ra làm 2 phe chơi trò vật nhau ngòai sân trường. Trong khi đó mấy đứa lại thầm thì bảo nhau là tách cái thằng nhóc kia ra và không cho nó tham gia chơi nữa, vì nó nhát quá không dám vật với thằng kia ... Đại loại thế!

Cái thằng bị tách ra, nó về nó mách mẹ nó, thế là mẹ nó phôn đi khắp các nhà có con tham gia trò chơi hôm ấy, thông báo sơ qua nội tình và xin gặp mặt các phụ huynh để họp và tìm ra giải pháp khuyên ngăn ...

Hôm đi họp cũng lại đưa ông tướng tới nhà cái thằng bị loại kia, để chúng chơi chung với nhau trong phòng, còn người nhớn thì vưà họp vừa uống cà phê, dùng bánh ngọt vừa trò chuyện, rất thoải mái trong tinh thần ý thức và xây dựng. Sau khi họp các phụ huynh cũng nhất trí là sẽ cố gắng, nhắc nhở con cháu mình để chúng biết, và rút kinh nghiệm sau này.

Đấy, cách hay phương pháp giáo dục con em là vẫn là nhờ một phần chính vào cha mẹ phụ huynh chứ không thể đặt hết trách nhiệm vào nhà trường.
Trojan
15-11-05, 17:12
Chú chủi bậy thế này mà cứ đi bàn đến giáo dục, lạ nhỉ.

Hơn nữa con cái lớn thế rồi mà vẫn đú đởn tào lao chi khơ nhỉ, vợ chú nó cũng buồn lắm đấy.

Thôi anh ko nói với chú nữa, dại mặt.


Đcm thằng Trojan này ngu vãi, anh chửi hay tán phét với chú Wa liên quan léo gì đến mày, mày thích thì đọc, không thích thì cút sang Hạ long buôn với chã, đèo mịe đầu toàn bã phọt ra được vài câu nghe còn hãm hơn cả thằng cu LT. Mày có giỏi viết bài dài trăm từ cho anh đọc thử xem nào, soi gương nhìn lại cái bản mặt của mày xem đang đứng ở đâu rồi hẵng bi bô nhá.

Chú Wasabi, những cái viết trong quyển Totochan thì hiện nay giáo dục phương Tây đa phần đều giống thế cả. Hôm nào rảnh anh post lên cho chú xem cái lớp học của con bé lớn nhà anh, nó khác một trời một vực với cái truyền thống bảng đen phấn trằng bàn ghế xếp ngay ngắn thẳng hàng như ở VN. Hơn nữa quan niệm GD nhất là bậc tiểu học hoàn toàn là học mà chơi, chơi mà học,là quãng thời gian thần tiên để học sinh cả thể lực lẫn trí lực nên học sinh đưa nào trông cũng vui vẻ hạnh phúc hồn nhiên lắm. Con bé lớn nhà anh lúc 6 tuổi đã biết dùng Word, lúc 7 tuổi đã làm power point presentation trước lớp, tất nhiên chỉ là những cái rất đơn giản ngây thơ của trẻ con, nhưng là hoàn toàn tự học tự khám phá ra hết, vì thế nên nhớ rất lâu đồng thời ko bị thụ động rập khuôn theo bài mẫu của cô giáo.
VJDL
16-11-05, 06:10
Nếu so sánh nền kinh tế của ta với của các nước phát triển, thì anh nghĩ hình ảnh phù hợp là cái xe đạp và chiếc trực thăng. Tức là thằng kia nó không những nhanh hơn, mà nó còn cao hơn. Nó ở cái tầm khác mẹ nó rồi. Và nếu cái xe đạp lò dò dưới đất mà lại hy vọng tìm được đường đi tắt đón đầu cái trực thăng, thì anh cho rằng cái xe đạp ấy còn lòng vòng loanh quanh lâu lắm! Thà cứ cúi đầu mà đạp, tự mình so với chính mình, thủ dâm cái vui năm nay hơn năm trước 1 tí tẹo, kệ con mẹ bọn máy bay tàu bò, thì có khi vài ba trăm năm nữa, cũng thành được một cái gì đó khả dĩ hơn.

Anh nghĩ nghèo cũng là 1 cái vui. Đe'o gì. Phỏng các cô các chú?

Em chen ngang phát là em đồng ý với phát biểu in đậm của bác Phải Gió. Bác làm em nhớ đến bài hát "Ai bảo chăn trâu là khổ, chăn trâu sướng lắm chứ..."

Em thấy bây giờ quan trọng nhất là giúp nước mình tự nhận thức được là mình còn nghèo còn kém, rồi khuyến khích nhau chăm chỉ hạt bột mỗi năm mỗi lên một chút là tốt rồi. Làm như thế thì mấy thằng giàu mà tốt bụng (bọn này chắc hiếm, nhưng chắc chưa tuyệt chủng) nó còn thương tình giúp đỡ vì thấy mình chịu khó. Mấy thằng đại bàng mất dạy thì hy vọng nó thấy mình lầm lì kiếp trâu nó chán nó bớt ăn hiếp với hoạnh họe mình một chút. Em mong là mong vậy thôi, chứ còn khệnh khạng với khôn lỏi ma lanh kiểu đi tắt đón đầu như hiện nay thì đi đâu cũng bị tụi nó ghét rồi nó rủ nhau hấp diêm tập thể nữa thì rách hết áo dài văn hóa 4000 năm.

Làm sao để thế hệ thanh niên (nhất là các đồng chí Đoàn viên trong các trường Đại học) nhận ra là đất nước còn quá nghèo, lạc hậu, và yếu kém? Wasabi thử nghĩ xem dễ hay khó.
Salut
16-11-05, 06:17
Anh đề nghị đuổi mịa nó những thằng như thằng VJDL ra nước ngoài làm ăn xin.
Bắc Thần
16-11-05, 06:19
Lão Salut ở Đức mà nói thánh tướng nghe như chủ tịch nước ấy nhở!
VJDL
16-11-05, 06:32
Anh đề nghị đuổi mịa nó những thằng như thằng VJDL ra nước ngoài làm ăn xin.

He he, em nhất quyết không đi. Việt Nam ta rừng vàng biển bạc, được bạn bè 5 châu 4 bể kính trọng, chỉ nay mai là hóa rồng không thua ai hết. Em có đi rồi lại cũng phải cạy cục để về Việt Nam. Chi bằng ở xây nhà cho cao, tối nằm kéo chăn lên tận cằm không sướng hơn sao?

Phản đối nhà Salut phát biểu linh tinh làm lung lạc tinh thần kiên cường bất khuất của chiến sĩ nhà.
Salut
16-11-05, 06:37
Nghe chú Bắc nói, anh lại nhớ tới câu chuyện sau.

Có một bầy lừa mới họp nhau lại bàn tính. Một con nói, bọn mình là lừa, ngu ngốc, nên cần fải bầu ra một đứa thông minh, khả dĩ có thế bảo vệ được bọn mình khỏi những tai ương trong xã hội. Cả bọn đều nhất trí với quan điểm đó, và tổ chức bầu chọn, nhưng loay hoay mãi mà không biết bầu chọn con nào ra làm thủ lĩnh cả. Một con sói đi ngang, thấy cảnh tưởng đó mắc cười quá, mới cười hô hố mà nói, chúng mày là lừa, thì thằng thủ lĩnh của chúng mày cũng là lừa, chứ hơn léo gì? Bầy lừa nghe thấy thế tức lắm, bèn hùng hổ xông ra, đòi húc con sói xuống suối.

Ở đời lắm thằng tư duy như lừa, thậm chí còn nhận là lừa, nhưng khi có ai bảo cho chúng nó nghe cái sự thật đấy, thì lại sửng cồ lên với người ta ngay được. Đến chết.
Salut
16-11-05, 06:39
He he, em nhất quyết không đi. Việt Nam ta rừng vàng biển bạc, được bạn bè 5 châu 4 bể kính trọng, chỉ nay mai là hóa rồng không thua ai hết. Em có đi rồi lại cũng phải cạy cục để về Việt Nam. Chi bằng ở xây nhà cho cao, tối nằm kéo chăn lên tận cằm không sướng hơn sao?

Phản đối nhà Salut phát biểu linh tinh làm lung lạc tinh thần kiên cường bất khuất của chiến sĩ nhà.

:)
------------------
Bắc Thần
16-11-05, 06:43
Ở đời lắm thằng tư duy như lừa, thậm chí còn nhận là lừa, nhưng khi có ai bảo cho chúng nó nghe cái sự thật đấy, thì lại sửng cồ lên với người ta ngay được. Đến chết.

Ừ ... đến chết. Thật đấy.
Salut
16-11-05, 06:47
Ừ ... đến chết. Thật đấy.

Sao mà chết? Chỉ giỏi nhai lại!
em anh Bim
16-11-05, 08:52
Ở đời lắm thằng tư duy như lừa, thậm chí còn nhận là lừa, nhưng khi có ai bảo cho chúng nó nghe cái sự thật đấy, thì lại sửng cồ lên với người ta ngay được. Đến chết.

Ở đời lắm thằng tư duy như lừa, thậm chí còn là lừa, nhưng khi có ai bảo cho chúng nó nghe cái sự thật đấy, thì lại sửng cồ lên với người ta ngay được. Đến chết.
Salut
16-11-05, 17:01
Sao Thăng long dạo này lắm đứa nhai lại thế nhỉ?
em anh Bim
16-11-05, 17:43
Có đầu óc hay có bã đậu, đó là câu hỏi.
Lại phải nhai lại của wasabi.

:unknw:
林心如
16-11-05, 18:02
Lại phải nhai lại của wasabi.

:unknw:

Chị Jinxy ơi, em cứ tưởng chỉ có trâu, bò nó mới nhai lại thôi chứ?
em anh Bim
16-11-05, 18:04
Ừ, chị cũng tưởng chỉ có chó mới sủa thôi chứ!
Salut
16-11-05, 20:37
jinxy dạo này hay nhể. Hết heo, tới bò, nay lại nói tới chó. Anh thấy chó đẻ hay sửng cồ vô lý khi nó có cảm giác là ai bắt nạt con nó lắm đấy. Hay nhỉ, đúng là chó đẻ.
em anh Bim
17-11-05, 08:53
Sao Salut lại chửi TM thế?
Happiness
17-11-05, 09:50
Các bạn còn tranh luận kiểu này sẽ được vào Hilton tranh luận tiếp
lan nguyen
17-11-05, 12:37
jinxy dạo này hay nhể. Hết heo, tới bò, nay lại nói tới chó. Anh thấy chó đẻ hay sửng cồ vô lý khi nó có cảm giác là ai bắt nạt con nó lắm đấy. Hay nhỉ, đúng là chó đẻ.
Tại sao phải nặng lời với nhau vậy? Không nên, vì mất cả vui.