The God of small things

Nắng
09-11-05, 02:36
The God of small things là tiêu đề một quyển truyện mà em rất thích, của một người mà em cũng rất quý mến tặng. Đọc lâu lắm rồi, mà bây giờ nhớ lại, vẫn thấy mênh mang chơi vơi cái cảm giác yêu những nhân vật trong truyện, yêu cái bầu không khí ấy, yêu những điều nhỏ nhặt, yêu cả người tặng truyện...

Thế mà đã 5 năm rồi từ ngày em đọc The God of small things, dịch thế nào nhỉ, Chúa Tể của những điều nhỏ bé, như thể ta sống và nếu vẫn còn một trái tim để trân trọng những điều nhỏ nhặt xảy ra xung quanh, để cảm nhận được những cung bậc yêu thương đang rung lên trong trái tim, để thấy cái khát khao sống và khát khao với cuộc đời này một cách mãnh liệt và dữ dội, thì hãy giữ cho mình cái góc nhỏ bé ấy. Góc Tâm Hồn. Để vẫn còn rung động trước những xôn xao gió lạnh đầu mùa, để còn tự hỏi liệu những người mình yêu thương có chịu khó quàng khăn mỗi khi trời lạnh. Để vẫn còn thấy xôn xao mùa xuân tới, Tết về, để xuống chợ mua mấy đồ chơi ngày Tết cũ rích, hay rủ trẻ đi chợ hoa, rủ trẻ lên chùa hái lộc, để trẻ hiểu rằng, có một thời ta từng như thế, những nét rưng rưng cháy lên một góc Tâm Hồn...

Thế mà đã 5 năm rồi từ ngày em xa nhà, hơn 5 cái Tết em ăn bánh chưng mà thấy lòng nhạt nhẽo. Thế mà đã xưa lắm rồi từ ngày em thấy Nắng lung linh mà lòng ấm áp hạnh phúc. Những sợi dây của cung bậc yêu thương, yêu thươgn cuộc sống và yêu thương con người sao bỗng như đang héo dần, đang chết đi. Sao thế em? Có phải ta đang lớn, hay bởi ta không muốn giữ Góc Tâm Hồn nữa?

Vào Thăng Long, đôi lúc cảm giác như mình là người mộng du. Vẫn muốn đọc, vẫn muốn thấy những tinh nghịch và ánh sáng cháy đỏ cuộc sống, nhưng cảm giác mất mất một góc Tình Người. Mất trong mình. Những tê tái thế này hay 'Nhất định thế' sẽ bị coi là làm hàng, hay là hồng hồng tuyết tuyết. Em tự hỏi, phải chăng em là những con người hoài cổ cuối cùng còn sót lại của thập kỉ, hay tại bởi vì ai cũng muốn giấu đi những nét tâm hồn của chính mình, hoặc là quên đi, hoặc chết đi? Em đọc mà thấy lòng ngổn ngang. Có phải cuộc sống diễn ra vốn thế và chỉ có em là ngốc nghếch hay không?

Dẫu thế nào. Em giữ cái góc này. Em gắng dặn mình phải biết trân trọng một cô bé yếu đuối với một tâm hồn trong sáng và hoài cổ của em ngày trước, giữ lại cho mình một góc thôi, một góc giữa cuộc đời, giữa Thăng Long này.

Em sẽ viết khi nào em thấy mình lại lạnh lùng quá rồi, khô khan quá rồi, lại thẳng tưng một cộng một bằng hai quá rồi. Em sẽ viết để tin tưởng vào một điều rằng, Tâm Hồn và Tình Yêu là những điều có thực. Góc nhỏ bé ấy cũng mong manh như Nắng, nhưng chắc chắn, Nắng là bất diệt.
Salut
09-11-05, 05:16
Nắng chỉ sống khi nó tỏa sáng, the God of small things nói thế.
Nắng
09-11-05, 05:29
Nắng chỉ sống khi nó tỏa sáng, the God of small things nói thế.

Vấn đề là nó tỏa sáng ở đâu, trên bầu trời hay trong tâm hồn.
Salut
09-11-05, 05:40
Ở đâu có nắng là ở đó có ánh sáng.
rmiyc
09-11-05, 12:55
Sách của Roy là một trong những cuốn sách hay nhất mình từng đọc. Trước khi đọc đã biết là nó hay, nhưng không thể ngờ nó hay như thế. Mình quyết định cầm nó theo trong chuyến đi Vienne đơn độc. 3 ngày ở Vienne vừa sung sướng ngồi sông Danube xem nhà Freud nhà Schubert vừa có cái thú chui ra hòn đảo giữa sông nằm trên cỏ đọc Roy.

Thật đáng tiếc là ở Việt Nam bà Thanh Vân tiếp tục tiêu diệt thêm một kiệt tác nữa. Bản dịch Thượng đế của những điều vụn vặt của bà tàn phá từng câu văn của Roy.

Bạn gì đừng buồn nhé, mình cũng hồng hồng tuyết tuyết giống bạn này.
Thợ đời
09-11-05, 20:56
Chú Nút em anh đã có kế hoạch Noel đi đâu chưa ? Anh & vợ định đi Athens chú thích thì rủ vợ chú hay Thu Muộn đi đọc sách luôn thể.
rmiyc
09-11-05, 23:34
Bác cậy vừa được em cho cùng xa luân chiến với anh Quang A mà đưa giấy mời à. Nhã điển thành cũng được, nhưng Dieu des petits riens đọc mất rồi, em Thu Muộn có thay thế được không?
Thợ đời
10-11-05, 00:01
Hừm thằng em anh vẫn cứ chứng nào tật nấy chả biết mình là ai. Chú to còi thế là có lỗi với bác Fuwng ủy viên Thăng Long. Mà lần sau phải khiêm tốn chút người ta đã cất công mời mình hợp tác mà cứ cãi cheng cheng là thế đé,o nào.

Roy bình thường thôi, so với "Beauty and Truth" của Bungay. Em Thu Muộn thì quá tuyệt vời nhưng không hiểu thái độ phục vụ thế nào. Chú phải hỏi ý kiến em í trước chứ chuyện kèn sáo là không thể miễn cưỡng được.
Nắng
10-11-05, 01:07
THợ ơi, em phản đối lãnh tụ biến cái topic của em thành một góc Thăng Long như bao góc Thăng Long khác, lại cũng bỉ gái, lại cũng bới nhà ra rác... Em cố gắng giữ lại một góc của riêng mình 'góc không Thăng Long' nếu không giữ được thì em không vào TL nữa đâu....
Nắng
10-11-05, 02:46
Những tản mạn ngớ ngẩn

Tình yêu bây giờ đơn giản nhỉ, anh nhỉ. Mà thực ra không phải, lúc nào nó cũng đơn giản thế, chỉ có tụi trẻ con văn học lãng mạn bồng bột cứ phức tạp và tô vẽ nó lên mà thôi. Nhưng đơn giản đến mức mà, góp gạo thổi cơm chung, góp chăn chiếu làm giường chung, thế là người ta yêu nhau thì có phải là đơn giản quá không?

Không biết TL mình còn tồn tại đến sinh nhật em không, để em thấy lần thứ 2 anh tặng quà sinh nhật cho em sẽ thế nào. Vậy mà đã sắp một năm rồi anh nhỉ, từ khi anh tình cờ gọi tên em, mà lại là trong ngày sinh nhật của em, để những tâm hồn lang thang vô định bỗng chốc gắn vào nhau từ giây phút ấy. Em có ngớ ngẩn quá không khi vẫn ao ước về tình yêu mà hai người thực sự không chỉ hòa hợp với nhau về thể xác mà còn về cả tâm hồn? Để nếu em có lang thang vô định ở nơi nào, chỉ cần nghe anh gọi tên là em sẽ đến bên anh cười nhoẻn miệng? Để chỉ cần em nhấc máy điện thoại, anh lại hiện ra dưới chân cầu, mắt lóng lánh cười... Ôi những ngày xưa thân ái...

Cuộc sống luôn vận động, tụi mình cũng thế và tình yêu của mình cũng thế. Nó vận động tới đâu, đi vào ngả đường nào cả hai đứa mình đều không nói trước được. Có một niềm tin, mong manh như nắng, rằng giữa hai người yêu nhau thực sự có một sợi dây vô hình, để có thể cảm nhận được nhau, để có thể cảm thấy tình yêu của nhau mà không cần ở bên nhau, để có thể nắm chặt tay nhau mà đi qua muôn vàn khó khăn của cuộc sống. Không phải ai cũng tìm được sợi dây của đời mình. Mình đã từng tin tưởng biết bao nhiêu là sợi dây đấy rõ ràng là có thật giữa hai đứa mình, anh ơi, anh còn muốn tin cùng em nữa hay không?

Dù anh nghĩ gì, hay những suy nghĩ kia có nực cười thế nào, em vẫn muốn giữ một niềm tin như thế, và sẽ giữ một niềm tin như thế, dù là, niềm tin ấy gieo trồng trên đất Thăng Long.

Tự nhiên em nhớ chuyện mùa Lạc. Người có thể gieo trồng những hạt lạc quan trên đất, chứ đừng để đất tha hóa và tù túng con người.
Hoa Xoan
10-11-05, 06:39
Vì Nắng nhắc lại Nhất định thế nên tâm sự với Nắng tí. Nắng viết cảm xúc lắm, Xoan thấy mình tạm thời nguội lạnh. Nhất định thế đã được viết dành cho một người với tất cả tâm hồn yêu của Xoan, với tất cả ý trí về một tình yêu đã ở đấy và có thể trở thành sự thật. Nhất định thế thỉnh thoảng còn được sử dụng nhưng không còn mang tính chất ban đầu của nó nữa.

Hãy làm the God of small things trở thành một góc mới nói về tình yêu, về một góc của thông minh xúc cảm, của Nắng, với màu vàng rực của chiều hè, vàng nhạt của cuối thu...

Chúc Nắng đi hết con người của mình!
Nắng
11-11-05, 05:16
Chuyện nói bậy
Mình vào topic Hoa Lá, tự nhiên thấy Mây nghiêm mặt mắng HX: Em có thể không nói bậy trong topic này được không, tùy chỗ mà nói chứ, mình định trả lời, mình cũng thích viết 4` lắm, từ đấy sẽ chỉ là một từ Thăng Long đơn giản vô nghĩa mà lại nghịch ngợm vui vẻ nếu Mây mây hơn mà không khó tính, không tự gán cho nó cái giá trị 'bậy bạ'. Mà thôi, nói những chuyện ý nhị hơn vậy...

Em gái mình một hôm nhỏ nhẹ hỏi, chị ơi fukc nghĩa chính xác tiếng Việt là gì. Tại em thấy tụi trong trường cứ fukc fukc mình dần dần nói thành quen miệng, biết là bậy nhưng khổng rõ nghĩa là gì. Tôi giải thích, cười, ừ, nhưng ngày xưa chị buột miệng nói thành tiếng một từ chửi thề với một người bạn Anh và anh ấy đã rất giận dữ, mới nhận ra là mình nói thì để giải tỏa, còn có những người hiểu ngôn ngữ và không có thói quen giải tỏa họ sẽ cảm thấy bị xúc phạm. Mình đừng nói những từ và những câu mà chính mình cũng không ý thức hết được ý nghĩa.

Lúc đấy tôi nghĩ là tôi đang dạy em gái mình một bài học cuộc sống. .

Em tôi ngồi rất lâu, và đôi mắt trong veo của nó ánh lên những nét rất xúc động. Nó bảo, hồi xưa ở nhà em cứ mắng cu Tí mỗi khi nó nói bậy, bây giờ mới hiểu được cảm giác của một đứa trẻ con nghe nhiều và thấy từ này mới, hay hay thì bắt chước, bây giờ mới hiểu cái cảm giác nó sẽ ngỡ ngàng như thế nào, vì thực ra chỉ có mình quá lớn và hiểu những cái bậy bạ mình mới nghĩ như thế. Chứ trẻ con thì nào có biết gì, chỉ bắt chước một cách vô thức, thậm chí còn tự hào mình biết sử dụng những từ mới ít nghe ít dùng. Tội nghiệp nó. Tôi cũng ngồi im một lúc lâu. Em trai tôi, 9 tuổi, hay xuống phân xưởng với bố cho nó 'đàn ông', học được rất nhiều từ hay ho mà đến mức không được xuống xưởng chơi nữa, và cứ mỗi lần có chị nào mắng lại khóc rất thương.

Có lẽ bài học em gái dạy cho tôi này sẽ có lợi khi tôi lại ở bên em trai, hay khi tôi dạy con mình sau này. Có lẽ thế. Trẻ thích bắt chước, và tiếng Việt với trẻ cũng là một ngoại ngữ, cũng là cả một sự bắt đầu, với tất cả hứng thú và say mê như khi ta tò mò hỏi từ này nghĩa là gì, từ kia nghĩa là gì. Với trẻ cũng như người mới học ngoại ngữ, sự quan sát và bắt chước tạo nên một sự hưng phấn nhất định mà chính đứa trẻ cũng không nhận thức được.

Thăng Long cũng có một ngôn ngữ riêng, một cách hành văn riêng như vậy, và nó cũng là một 'ngoại ngữ' với những kẻ say mê với các cách diễn đạt mới, với những từ mới và văn hóa mới. Vượt qua một trình độ đọc hiểu và cảm thụ nhất định, ngoại ngữ không đơn giản là sự phát âm khác nhau, mà là những kho tàng cổ tích khác nhau mà ta đi mãi vẫn chưa bao giờ hết ngạc nhiên. Vì vậy nói Thăng Long có một ngôn ngữ riêng là hoàn toàn có thể, cũng như nói trường học bạn có một ngôn ngữ riêng, người ngoài không hẳn là đã hiểu được.

Ngôn ngữ TL phong phú, cách nói giầu hình ảnh và đa tầng nghĩa, đa tầng ảnh hưởng. Ngôn ngữ TL cũng phong phú ở chỗ đôi lúc nó chả khác gì chợ cá hay quán nước vỉa hè. Du lịch ở Thăng Long bạn sẽ bị cuốn vào và bị hấp dẫn, nhất là nếu bạn thích sự mới lạ trong ngôn ngữ. Du lịch ở Thăng Long bạn sẽ học được nhiều điều mới, tự thẩm về một chút văn hóa Thăng Long vào trong mình lúc nào không hay.

Bạn yêu, bạn đã tự mang về cho mình cái gì trong văn hóa Thăng Long? Một chút thâm trầm khéo léo, sự hài hước, dâm đãng, sự khôn ngoan, hay thủ đoạn trong cách viết bài, hay chỉ đơn giản là khả năng chửi bậy? Mà đúng hơn, những từ chửi bậy cũng đang ngấm vào não bạn như vào não một đứa trẻ cho dù bạn học được gì đi chăng nữa.

May mắn thay, chúng ta lại là người lớn trước khi chúng ta vào TL, tức là quá một mức độ ảnh hưởng cho phép nào đấy, ta sẽ phải tự rút lại và kiểm điểm cá nhân. May mắn thay, đứa trẻ cũng lớn lên và tới một lúc nào đó sẽ đỏ mặt mà nhận ra rằng nó rất bậy và sẽ tự thôi đi. May mắn thay, ta lớn lên và đi tới những vùng đất mới, chứ không để văn hóa địa phương, dù là Tây, Tàu, Hà Nội hay Yên Bái, dù là Thăng Long hay Hạ Long điều khiển chúng ta trong cách sống và ứng xử.

Bạn yêu, hãy luôn đứng vững và tự mình lèo lái chính mình.
Salut
11-11-05, 05:43
Nắng viết hay nhỉ. Nắng lại làm mình nhớ tới chuyện xưng hô của quê mình. Từ nhỏ tới lớn, mình luôn xưng hô bạn, tớ với những người bạn mà mình chưa quen thân, và mày, tao với những người bạn thân quen mà mình cảm thấy quý mến. Thế rồi, mình rời quê nhà, sang vùng khác, nơi mà bạn bè luôn gọi nhau bằng cậu, xưng tớ. Mình cảm thấy rất gò bó và khó chịu. Có lần, mình rủ mấy người bạn mới về quê chơi, họ nhận xét, tại sao ở quê bạn người ta thô lỗ, và ít tình cảm thế, toàn thấy xưng hô là mày tao. Mình nghe nhận xét như vậy và chỉ mỉm cười, vì cũng không biết giải thích ra làm sao nữa. Tiếng Việt quả thật là fong fú đúng không? Nếu chỉ căn cứ vào cái vỏ bên ngoài, thì có lẽ trong cuộc sống mình sẽ gặp rất nhiều những lầm tưởng.

Khi mình tham gia cái Thăng long này, mình cảm thấy, những người ở đây có những nét gì, mà qua đó, mình có thể tìm lại được hình ảnh quê nhà xa xưa. Những câu đùa tếu, bỉ bai nhau nếu mà ai chưa hiểu thì có thể coi đó là những điều gì tởm lợm lắm, nhưng nếu hiểu rồi thì mọi việc hóa ra lại trở thành rất vui nhộn. Từ nhỏ cho tới lúc trưởng thành, mình chưa bao giờ dám nói từ đé,o, vì nghĩ rằng nó là một sự không tôn trọng người nghe. Nhưng bây giờ, khi vào Thăng long, mình lại cảm thấy nhiều khi không dùng từ đé,o thì bài viết nó sẽ mất hẳn đi cái chất Thăng long vậy. Thực ra cái quan điểm về từ đé,o này đã thay đổi kể từ khi mình nghe được một số cụ bà, cụ ông nói chuyện với nhau, họ dùng từ đé,o rất thoải mái, và thân tình. Từ đó, mình mới rõ ràng khẳng định một điều là, ngôn ngữ thực sự chỉ là cái vỏ, bên trong cái vỏ đấy mới chính là cái mà con người ta muốn truyền đạt.

Mình đã từng nghe một mẩu đối thoại thế này, giữa một thanh niên và một ông già. Anh thanh niên nói, ông là cái đé,o gì? Ông chẳng qua cũng chỉ là một thằng trẻ con, vì sống lâu năm nên thành già thôi, chứ có cái đé,o gì hơn tôi? Thật vậy, con người ta, nhiều khi, bị cái danh hão huyền nó trói buộc, thành ra lại càng bị tù túng trong chính cái fạm vi chật hẹp mà mình tự ảo tưởng vẽ ra, rồi giam mình vào trong đó vậy. Chúng ta là những con người của thế hệ mới, có lẽ chúng ta hơn ai hết nhận thức rõ được điều này, và do đó, nó sẽ giải fóng chúng ta khỏi những giáo điều, và giúp chúng ta tiến gần tới sự thật hơn.
Hoa Xoan
11-11-05, 11:03
Xoan chẳng dám nghĩ là Nắng đang tâm sự với mình, nhưng rất xúc động vì nó có vẻ liên quan đến mình.

Xoan là người yêu nắng. Ở Canada, trời thường rất lạnh, nhưng lúc nào đấy có thêm chút nắng ấm thì cũng thấy lòng rộn ràng hơn. Xoan sợ hãi khi phải ở trong nhà tầng hầm, nơi có ít ánh nắng.

Xoan có thể rất buồn, nhưng khi ra ngoài, được thấy mặt trời, Xoan bao giờ cũng ngượng dậy được.

Nắng chiều và mong ước bố trở về nhà trên con đường đất đỏ, bên cạnh dòng sông là những hình ảnh sẽ đi mãi cùng với Xoan trong cuộc đời.

Vì thế cái nick Nắng và những điều dễ thương Nắng viết là ánh sáng mà mỗi lần Xoan xịu mặt, người bạn của Xoan thường nói: em nhìn kìa, Nắng hôm nay thật đẹp, anh sẽ mở của kính của nóc xe cho nắng vào chơi với em.
Nắng
13-11-05, 04:24
-Viết tặng và những độc giả của tôi

Tôi hay viết, và lắm lúc viết như một thói quen của một kẻ có quá nhiều suy nghĩ vẩn vơ trong đầu mà không biết nói cho ai nghe. Viết hồng hồng tuyết tuyết. Ngày còn bé hơn, tôi cứ nghĩ là người khác đọc sẽ rất thích những điều giản dị mình viết. Bây giờ lớn hơn mới hiểu, để thích được những điều mình viết, người đó phải là người có tâm hồn đồng điệu. Hay nói như TL là những kẻ hồng hồng tuyết tuyết với nhau. Ừ thì hồng hồng tuyết tuyết với nhau...

Bạn thân yêu, có bao giờ bạn cảm thấy biết ơn Chúa đã cho mình một trái tim với những sợi mỏng manh nhất, biết rung cả khi chiếc lá rơi và biết động lòng trắc ẩn? Bạn thân yêu, có bao giờ bạn cảm thấy ngạt thở không phải bởi vì một nụ hôn của một người khác giới, mà vì đứng trước biển xanh biếc và rộng mênh mang, hay nhìn hoàng hôn xuống hay mặt trời lên, đẹp đến mức mình nín thở để giữ riêng cho mình giây phút ấy, cảm giác như mình có thể chết đi tại nơi này? Bạn có bao giờ nhói lòng khi nghĩ về những điều đã qua, những hạnh phúc mình đánh mất, hay những hạnh phúc mình để lại trên đất, với người?

Những người biết yêu và say mê thiên nhiên và trân trọng vẻ đẹp của nó là những người có tâm hồn, dễ xúc động và dễ yêu người, dễ thương người. Cuộc sống làm người ta lớn lên, chai sạn đi và phủ rêu phong lên một góc của tâm hồn yếu đuối và mong manh ấy, nhưng nó vẫn sống và vẫn tồn tại ở đấy, dù thế nào. Gạt bỏ nó, ta vĩnh viễn mất đi khả năng biết sống hết mình và yêu hết mình, và khả năng hiểu người khác, hiểu từng cái nhíu mày đến nụ cười của người mình yêu thương. Gạt bỏ nó hoặc không có nó, ta vĩnh viễn mất đi cơ hội để hoàn thiện mình, để vươn tới cái đẹp. Nó là một góc để cho ta vươn tới, vì giữa cuộc đời, có phải lúc nào ta cũng mềm mại yếu đuối và mong manh và chan chứa yêu thương thế được đâu. Giữa cuộc đời, đôi lúc ta vẫn cứ làm kẻ ích kỉ, làm một kẻ chỉ biết yêu bản thân mình, bởi cuộc sống có những quy luật riêng của nó, đến nhan sắc của thiên nhiên còn bị phai tàn theo thời gian. Những khoảnh khắc tuyệt đẹp làm ta nín thở đấy, chỉ là những khoảnh khắc mà thôi. Tình yêu cũng thế, thăng hoa nhất và chan chứa yêu thương nhất chỉ là những giây phút những khoảnh khắc có tính thời điểm mà thôi. Còn lại, cuộc sống trôi qua, con người sống với con người bởi trăm ngàn những điều giản dị và to lớn khác. Nên một góc chỉ nên là một góc mà thôi, nhưng đừng để đánh mất nó, góc trong sáng của tâm hồn...

Một người bạn bảo tôi, những điều tôi nói thật là ngốc nghếch. Hoàn cảnh sống khác nhau tạo ra những hình dung và cảm nhận về cuộc sống khác nhau. Tôi tin là những kẻ ướt át hay nhói lòng là những người có một thơ ấu với nhiều kỉ niệm và có lẽ, một chút không yên ả. Nhưng bạn-ngốc-nghếch của tôi ơi, dù có thế nào, người ta cũng phải tập hiểu người khác, tập sống vì người khác hơn là chỉ vì chính mình chứ, phải không?
Hoa Xoan
13-11-05, 20:29
Có lần Van Gogh nói: muốn yêu tranh và cảm nhận được tranh thì ắt phải yêu thiên nhiên và cảm nhận được thiên nhiên. Có những thứ bị ruồng bỏ bởi xã hội và bị cho là những giá trị vẩn vơ, ngơ ngẩn mà thiếu nó con người có thể mất đi những giá trị quan trọng. Sống trong một xã hội mới, xã hội của tiêu thụ, xã hội công nghiệp, con người dễ nhầm lẫn giữa mục đích và phương tiện và tráo đổi vị trí của nó.

Ngoài cửa sổ đang có những bông tuyết trắng rơi, cây cối trơ xương, nâu xám gầy guộc đứng rải rác trên sườn núi. Không gian yên lặng đến vô cùng, mình online, và đọc những trăn trở của Nắng. Bên tai mình, tiếng nhạc nhẹ nhàng, trầm bổng. Lòng mình vừa êm dịu, vừa giông bão.

Bài vở ngổn ngang, lòng ngổn ngang, góp vui thế với Nắng thôi nhé. À, mình nghĩ là nghĩ đến người khác thì nghĩ, hiểu người khác là một viêc tốt. Cơ mà theo mình, muốn làm điều ấy tốt, nhất định phải nghĩ đến mình và hiểu mình trước hết.

Nắng lắng nghe từng xúc cảm trong mình như vậy chứng tỏ Nắng là người có khả năng hiểu mình.
Hoa Xoan
14-11-05, 06:33
Tặng Nắng này!

http://i29.photobucket.com/albums/c284/nuyenna/imgp1063.jpg
nkali
19-11-05, 05:19
Bài này mình "chôm" bên talawas về đây cho các ty đọc. The god of small things của Arundhati Roy là tác phẩm mình rất yêu thích. Dịch ra tiếng Việt khó lắm đấy vì tác giả ưa "bịa, ghép và tự tạo" ra một số chữ.

Một khuôn mặt độc đáo của văn chương Ấn Ðộ: Arundhati Roy
Trần Doãn Nho

Hãy ngắm bức hình. Ðó là một thiếu phụ xấp xỉ tuổi 40. Không "sắc nước hương trời" lắm, nhưng phải công nhận rằng nàng đẹp, một nét đẹp khả ái, bí ẩn và rất cuốn hút. Chả thế mà nàng được tạp chí "People" (Hoa Kỳ) chọn làm một trong 50 người đẹp nhất hành tinh của năm 1998. Lại hiền nữa. Hiền? Không đâu. Nàng là người đã và đang gây ra nhiều sóng gió, sóng gió văn chương cũng như sóng gió chính trị. Nàng là ai?

Là Suzanna Arundhati Roy. Tác phẩm đầu tiên của bà là "The God of Small Things", truyện dài và tác phẩm mới nhất hiện đang bày bán ở Hoa Kỳ tháng 5 rồi là "War Talks", do nhà xuất bản "South and Press" (Boston) xuất bản, tập hợp những bài tiểu luận chính trị, đề cập đến nhiều vấn đề thời sự nóng hổi hiện nay. Bây giờ ngoài 40 tuổi, hiện sống ở Delhi, Arundhati Roy trải qua một thời tuổi trẻ đầy kịch tính. Bà sinh năm 1961 tại Bengal, Ấn Ðộ và lớn lên tại tiểu bang Kerala. Chưa đến tuổi trưởng thành, đã vất vả. Sống tự lập lúc mới 16 tuổi. Roy bỏ nhà đến Delhi, ở một mình trong một ngôi lều nhỏ lợp tôn nơi khu dựng lều bất hợp pháp, kiếm sống bằng cách bán ve chai. Sau đó, theo học ngành kiến trúc, lấy một sinh viên cùng ngành. Cả hai bỏ ngành kiến trúc, về thành phố Goa, bán bánh kẹo tại bờ biển cho khách du lịch. Lấy nhau được bốn năm, họ ly dị, không con cái gì. Lại một mình, lần này Roy bán trái cây. Nhờ may mắn, kiếm được một việc làm tại "National Institute for Urban Affairs", hàng ngày, bà đi làm bằng một chiếc xe đạp thuê cũ kỹ. Sau đó, chuyển qua làm phim ở Massey Saab với giám đốc Pradeep Krishen, vì tò mò. Ðược một học bổng đi học ở Ý về việc phục chế đền đài. Thời gian này, bà tập tễnh viết lách. Về lại Ấn Ðộ, kiếm được một chân viết kịch bản phim truyền hình cho đài truyền hình, nhưng không mấy thành công. Có điều, chính cái không thành công này đã dẫn bà vào chuyện viết văn. Và "The God of Small Things" (Thượng Ðế của những điều vụn vặt) ra đời.

"Có nhiều điều trong lòng cần phải được nói ra. Viết về chúng cũng là cách đối phó (...) Nhưng tôi không viết cho người ta đọc. Tôi chỉ viết cho tôi", bà cho biết, về sau này. "Cảm hứng cho tác phẩm chẳng phải là một ý tưởng hay một nhân vật mà là "hình ảnh của một chiếc xe Plymouth màu xanh da trời bị kẹt ở giao lộ đường tàu với hai đứa bé sinh đôi ngồi ở trong và bên ngoài là một đoàn diễn hành của những người Cộng Sản". Nhưng còn cái tựa đề, sao lại là "God của những điều vụn vặt"? Roy cho biết "God của những điều vụn vặt" là một nghịch đảo của God. God là điều lớn, không kiểm soát được. God của những điều vụn vặt chính là cách mà trẻ con nhìn sự vật". Trẻ con không có khái niệm về những cái lớn. Chúng chỉ tìm thấy thượng đế trong những điều nhỏ nhặt diễn ra hàng ngày ở quanh chúng.

"The God of Small Things" được dựng ở một thành phố nhỏ thuộc tiểu bang Kerala, Ấn Ðộ. "Nhiều khung cảnh trong "The God of Small Things" dựa trên kinh nghiệm của tôi về Kerala. Ðó là nơi duy nhất trên thế giới mà các tôn giáo gặp nhau: Ấn giáo, Hồi giáo, Thiên Chúa giáo, Mác-Xít...vừa sống chung vừa triệt hạ nhau. (...) Ðối với tôi, tôi không nghĩ có nơi nào trên thế giới tốt hơn để viết một tác phẩm về những kiếp người", bà nói. Truyện viết về một gia đình, nhìn từ cái nhìn của một cô bé lên 7 tuổi tên là Rahel, nhưng bắt đầu từ một chuỗi hồi tưởng về quá khứ hai mươi ba năm trước của một Rahel người lớn, đi xa và trở về chỉ để tìm thấy một gia đình ly tán, một người anh bất túc và một ngôi nhà đổ nát. Cô và người anh song sinh tên là Estha, sống với mẹ là bà Ammu. Ammu lấy chồng rồi ly dị. Cả gia đình sống chung trong nhà bà ngoại với cậu, dì. Gia đình làm chủ một nhà máy thường hay có tranh chấp với những người cộng sản là đảng đang nắm chính quyền tại địa phương. (Ghi chú: Ấn độ là một nước dân chủ đại nghị, các chính quyền từ trung ương tới địa phương như tiểu bang, thành phố đều được bầu cử theo phương cách dân chủ. Tiểu bang Kerala là nơi đảng Cộng Sản rất mạnh, thường được bầu nắm giữ các chính quyền địa phương). Câu chuyện trở đi trở lại trước và sau khi Sophie Mol - cậu em họ lai Ấn-Anh của Rahel và Estha - cùng bà mẹ là Margaret Kochamma, từ Anh về thăm nhà. Ðời sống của chúng đột nhiên đắm chìm trong những biến cố mới mẻ, lạ lùng, đau đớn kể từ khi cậu em họ đến. Trước đôi mắt ngây thơ mở lớn nhìn cuộc đời của Rahel và Estha, mọi chuyện có thể thay đổi chỉ trong một ngày. Sophie Mol chết đuối, nguyên nhân không rõ ràng. Mẹ của chúng, Ammu và Velutha yêu nhau. Ðó là một mối tình lén lút, đam mê và bệnh hoạn. Vì Velutha, người thợ mộc trong gia đình, là một người thuộc giai cấp cùng đinh, tức là người có nguồn gốc hạ tiện. Ở Ấn, những người như Velutha được gọi là "untouchable" tức là những kẻ không được đụng đến. Ấy thế mà anh được cả hai đứa bé và người mẹ Ammu yêu mến. Không những thế, Velutha còn được xem là "The God of Small Things" vì là người quán xuyến tất cả mọi việc trong nhà và tốt với tất cả mọi người trong lúc những ngươì khác thì ích kỷ, hẹp hòi, cố chấp. Roy xây dựng nhân vật Velutha có cá tính và nhân cách hoàn hảo (như God) đến nỗi nhà báo Ruth Vanita (tạp chí Macushi Journal, số 103/1998), trong một bài điểm sách dài, cho rằng đó là điểm yếu nhất trong tác phẩm hay ho này. Rồi Velutha chết, một cái chết tàn nhẫn, bí ẩn khi bị bắt đến đồn cảnh sát. Thế là hết "the-god-of -small-things"! "God" chết, bà mẹ Ammu cũng chết luôn. Mối tình xuyên giai cấp (cross-cast love story/từ của tạp chí "Asiaweek"), chấm dứt một cách thê thiết!

Giống như những hầu hết những truyện đầu tay, "The God of Small Things" mang nhiều tính tự truyện. Nhân vật Rahel không khác mấy với cuộc đời của Roy. Truyện là một tổng hợp giữa tình yêu, sự điên loạn, nỗi đau khổ và niềm hy vọng. Bằng một lối viết duyên dáng, Roy thể nhập vào tuổi thơ, nhìn cái nhìn của tuổi thơ, phán đoán cái phán đoán của tuổi thơ, yêu và ghét theo cách riêng của tuổi thơ, xây dựng một câu chuyện có tác động mạnh mẽ và gợi cảm, tìm thấy những gốc rễ lịch sử và đam mê đã thúc đẩy mỗi một thành viên trong gia đình hình thành số mệnh theo cách riêng của mỗi người. Qua nhãn quan ngây thơ và trong sáng, hai đứa trẻ Rahel và Estha vẽ lại cuộc sống của chúng trong bóng dáng sự đổ nát của những người yêu mến trong gia đình từ mẹ, bà ngoại đến cậu, dì rồi Velutha. Sức mạnh của tác phẩm nằm ở chỗ nó phác họa sâu sắc và sống động hình ảnh của cuộc xung đột bi thảm trong một gia đình và từ đó, đẩy xa hơn đến mối xung đột rộng lớn về giai cấp, luật pháp, xã hội, văn hóa và lịch sử của Ấn Ðộ. Một Ấn Ðộä chênh vênh giữa hiện đại và truyền thống. Ðặc biệt lịch sử là một áp lực: nó là một gánh nặng đè mãi trong cuộc sống của mỗi một người. Tất cả những cái có vẻ lớn lao đó, thực ra, xuất phát từ những chi tiết vô cùng nhỏ bé, vụn vặt trong cuộc sống hàng ngày mà Roy mang vào trong truyện.

Như Salman Rushdie, "The God of Small Things" viết thẳng bằng tiếng Anh. Roy cho biết: "Ở Ấn, có nhiều người nói tiếng Anh hơn ngay cả ở tại nước Anh. Và nó là ngôn ngữ duy nhất mà chúng tôi có trên toàn đất nước. Cũng thật là kỳ quái: Anh văn là thứ ngôn ngữ, đối với một người như tôi, được chọn lựa sẵn trước khi tôi đủ lớn để biết chọn lựa. Ðó là thứ ngôn ngữ duy nhất mà bạn phải sử dụng nếu bạn muốn có một việc làm tốt hoặc nếu bạn muốn lên học đại học. Tất cả những tờ báo lớn đều bằng Anh Văn. Mỗi một người chúng tôi phải biết nói ít nhất là hai hoặc ba thứ tiếng - như tôi là ba. Và khi chúng tôi nói chuyện với nhau - một nhóm bạn chẳng hạn - cuộc nói chuyện hoàn toàn có vẻ vô chính phủ (nguyên văn: anarchy) bởi vì chúng tôi nói lung tung, ngôn ngữ này chen ngôn ngữ kia, chẳng thứ nào là chính cả." Có lẽ vì viết bằng tiếng Anh và vì Roy cho biết bà rất thích Rushdie, nên một số nhà phê bình cho rằng văn phong của bà ảnh hưởng của Salman Rushdie. Ðúng. Tuy nhiên, không giống như Rushdie, "The God of Small Things" dễ tiếp cận hơn. Theo Saglain Imam, "Văn của bà là một loại văn trữ tình. Nó không phải là thứ tiếng Anh bình thường như những nhà văn Anh viết. Họ thường bị nhốt trong văn phạm và các quy ước ngữ học của họ. Hầu hết những nhà văn Ấn bị nhốt trong cái họ bị nhốt (hai lần nhốt), còn Roy thì viết tiếng Anh theo cách tưởng tượng riêng của bà". Roy là một nhà văn dám phá vỡ quy luật, chuyển dịch nhịp điệu và tạo ra một thứ ngôn ngữ mới, chưa hề có trước đó. Có nhà phê bình nhận xét văn của bà có nhạc tính. Trong một cuộc phỏng vấn, khi được Reena Jana (Tạp chí "Salon", San Francisco, Hoa Kỳ, số ngày 30.7.1997) hỏi về nhạc tính trong văn, bà trả lời "Tôi không nghe nhạc khi viết. Mà là nghĩ về các mẫu thiết kế. Tôi vốn học ngành kiến trúc. Viết cũng như kiến trúc. Khi xây dựng những cao ốc, có những mẫu thiết kế được lập đi lập lại. Những mẫu này giúp chúng ta cảm thấy dễ chịu trong một không gian vật lý nào đó. Tôi khám phá ra rằng viết cũng thế. Với tôi, cái cách mà các con chữ, các dấu ngắt câu, các đoạn rơi trên giấy rất là quan trọng - một loại đồ họa của ngôn ngữ. Ðó là lý do tại sao những chữ và những tư tưởng của Estha và Rahel lại có vẻ tức cười, nghịch ngợm trên trang giấy. Tôi sáng tạo theo mẫu thiết kế của chúng. Các con chữ có khi tách, chẻ ra lại có khi dính lại. Chẳng hạn "later" thành "Lay.Ter"; An owl thành A Nowl; Sour metal smell thành "sourmetal smell"...Tôi thích lập lại, dùng lại các con chữ vì cái đó giúp tôi cảm thấy an toàn. Những chữ và câu lập lại gây cho ta cảm giác được ru, được đong đưa, y như được nghe câu hát ru em. Chúng giúp ta thoát khỏi cơn "sốc" của cốt truyện - là cái chết, những cuộc đời bị phá hỏng, khoảng cách rùng rợn của khung cảnh, là những điên rồ, mơ hồ, xúc động..."

Tác phẩm hoàn tất vào tháng 5/1996. Tình cờ bà gặp Mishra, đại diện cho nhà xuất bản Harper Collins ở Ấn. Ðưa bản thảo cho ông đọc, ông ta rất thích và chuyển ngay về Anh. Ông ta bảo "Ðây là tác phẩm vĩ đại nhất kể từ "Midnight's Children" (của Saman Rushdie)". Ngay lập tức, Harper Collins cử người sang ký ngay với bà một hợp đồng. Không ai có thể tưởng tượng cái giá mà Harper Collins trả cho tác phẩm đầu tay của một tác giả hầu như vô danh cho đến thời điểm đó: 238.000 đô-la. Sau đó, 8 nhà xuất bản khác giành giựt nhau để ký hợp đồng với bà về xuất bản tác phẩm bằng bìa cứng. Cuối cùng, bà chọn Random House. Ba tháng sau, 9/1996, tin về tác phẩm lần đầu tiên được tung ra trong ngành truyền thông Ấn Ðộ và lập tức tạo nên một cơn bão văn chương (literary storm). Tháng 10/1996, gần 400 ngàn ấn bản bán sạch trên toàn cầu và liên tiếp đứng đầu danh sách bestseller tại nhiều nơi trên thế giới. Trên tờ New York Times, nhà văn John Updike so sánh ảnh hưởng của sự xuất hiện tác phẩm với thành tích thần kỳ của tay chơi golf trẻ Tiger Woods, Hoa Kỳ, thực hiện tại cuộc thi đấu "Grand Masters", Atlanta, bang Georgia. Ông còn cho rằng tác phẩm là âm vọng của William Faulkner, Vladimir Nabokov (Hoa Kỳ) và James Joyce (Anh). Ở Anh, tác phẩm nằm ở đầu danh sách bestseller của tờ "The Sunday Times" trong 4 tuần liên tiếp. Sách bìa cứng bán trên toàn thế giới đạt đến con số 100 ngàn. Ở Ấn, sách liên tục tái bản mà vẫn không theo kịp được nhu cầu tiêu thụ, mặc dầu giá một cuốn là 400 đồng rúp-pi Ấn, tương đương với lương trung bình ba ngày của một công nhân. Số lượng bán ra chỉ có thể so sánh với Rushdie và Vikram Seth.
nkali
19-11-05, 05:21
Lập tức, tác phẩm gây ra tranh cãi tại cả Anh lẫn Ấn. Ở Anh, các nhà phê bình văn học tranh cãi dữ dội về tác phẩm, nhất là khi tác phẩm nạp tranh giải Booker 1997. Các nhà phê bình, nhà văn chia làm hai phe bút chiến với nhau bằng những bài viết sôi nổi. Nhưng nói chung, báo chí ủng hộ Roy hết mình. Và ngoài sự mong đợi, tác phẩm đoạt giải Booker năm 1997. Ðiều đáng nói là hai nhân vật nổi tiếng trong văn giới Anh cũng dính líu vào cuộc tranh cãi. Một là bà Gillian Beer, ủng hộ Roy vì bà là chủ tịch ban giám khảo giải Booker 1997, người đóng góp vào quyết định trao giải cho Roy. Người kia là bà Carmen Callil, chủ tịch ban giám khảo giải Booker năm 1996. Trong buổi lễ trao giải, Gillian Beer phát biểu: "Với một khả năng sáng tạo ngôn ngữ tài tình, Roy đã soi rọi vào lịch sử miền Nam Ấn Ðộ qua một cái nhìn của một cặp song sinh 7 tuổi. Câu chuyện mà bà kể vừa chung vừa địa phương: về tình yêu và cái chết, về sự dối trá và về luật pháp. Nhân vật của bà phá tan màn bí ẩn và kể lại câu chuyện một cách rõ ràng. Hết thảy chúng ta đều bị lôi cuốn bởi câu chuyện cảm động này". Trên đài truyền hình, trong một cuộc thảo luận văn học phát ra cùng một lúc với lễ trao giải, Carmen Callil không ngần ngại tuyên bố rằng "The God of Small Things" là một "tác phẩm tồi tệ" (execrable book) và nhấn mạnh rằng tác phẩm đừng có hòng vào được vòng chung kết chứ đừng nói đến chuyện đoạt giải, nếu bà là chủ tịch ban giám khảo giải 1997.

Trong lúc đó, ở Ấn, không khí lại càng ồn ào hơn nữa. Nhất là tại nơi sinh trưởng của tác giả. Một viên chức cao cấp tiểu bang Kerala là Nayanar (thuộc đảng Cộng Sản) lên án tác phẩm là một âm mưu của Tây phương chống lại phong trào Cộng Sản. Ông ta cho rằng tác phẩm được phương Tây ca ngợi vì tác phẩm có chứa "nọc độc chống Cộng", ý ám chỉ mấy nhân vật Cộng Sản mà Roy dựng nên trong tác phẩm có tính cách bôi bác. Lời lên án đó lập tức bị nhiều nhà văn, nhà thơ, trí thức và sử gia cực lực bài bác. Quyết chống nhà văn cho tới cùng, vào tháng 6/97, Sabu Thomas, luật sư của đảng Cộng Sản tiểu bang, nộp đơn kiện tác phẩm ra toà. Lý do: "The God of Small Things" có tính cách tục tĩu và mang xu hướng đầu độc đầu óc của độc giả, làm bại hoại luân lý. Ông ta nêu ra đoạn gây nhiều ấn tượng nhất nằm ở chương cuối: cảnh làm tình giữa bà Ammu, một nữ doanh nhân, và một "untouchable", một kẻ thuộc giai cấp cùng đinh (tức là Velutha). Những quan hệ như thế là một điều cấm kỵ trong một xã hội nơi bị xem là tội lỗi khi có quan hệ với những phần tử thuộc giai cấp cùng đinh. Ông yêu cầu, nếu muốn xuất bản, tác giả phải rút lui chương cuối cùng. Thật là kỳ lạ, theo nhận định của các nhà phân tích, điều này xảy ra ở một nơi đã từng sản xuất ra một trong những cuốn sách dạy cách làm tình nổi tiếng nhất thế giới là "Kama Sutra" và là nơi mà bất cứ một tiệm bán đồ lưu niệm nào cũng bày bán "Kama Sutra" với hình minh họa đủ kiểu dành cho khách du lịch và những cặp tình nhân cất dấu dưới gối. Các màn sex, tuy không lộ liễu lắm, không chỉ nằm ở chương cuối mà nằm rải rác ở nhiều chương khác nhau trong suốt tác phẩm. Có cả một đoạn khá ấn tượng, trong đó, Roy diễn tả cảnh một chú bé bị bắt buộc phải thủ dâm với một người lạ mặt trong rạp chiếu bóng. Vả lại, trong lúc nhiều nhà phê bình văn chương xem những cảnh làm tình là một trong những điểm yếu của tác phẩm thì Thomas lại biến nó thành một đề tài lớn. Rõ ràng lý do nêu ra chỉ là cái cớ.

Thế là, sau một chuyến du hành đầy thắng lợi từ Âu châu qua Mỹ châu, bà phải trở về tiểu bang nhà để ra tòa. Trả lời trong cuộc phỏng vấn với Reena Jana (đề cập ở trên), Roy cho biết: "Khi lần đầu tiên nghe buộc tội, tôi vô cùng tức giận. Người ta cố ý kiện tôi trong khi tôi đang đi vòng quanh thế giới để giới thiệu sách. Vào tháng 6, chẳng ai nói cho tôi biết về vụ kiện có lẽ vì họ không muốn tôi buồn phiền. (...). Ðối với tôi bây giờ điều quan trọng là tranh cãi ngay trên quê hương CỦA TÔI. Ðể trình bày trường hợp CỦA TÔI (Roy nhấn mạnh) về văn chương, về tự do tư tưởng. Ðiều đó còn quan trọng hơn là đi ra mắt sách. Ðó là một cuộc chiến đấu thực sự (...) Tôi không sợ, tôi có thể đối phó và tự mình chứng minh công lý cho mình". Mãi cho đến gần đây, vụ kiện vẫn còn dằng dai, chưa hoàn toàn kết thúc. Trong lúc đó thì nhà văn Arundhati Roy đã trở thành một khuôn mặt vang danh hoàn vũ.

Với danh tiếng có được từ lãnh vực văn chương, bà dấn thân vào một lãnh vực khác với một sự hăng say đặc biệt, đôi khi chẳng mấy dính dáng gì đến văn chương: tranh đấu cho hòa bình. Robert Marquand, trên "The Christian Science Monitor", đánh giá "Roy xuất hiện trên sân khấu văn chương Ấn như một ngôi sao chổi xẹt ngang qua bầu trời không ai biết trước. Roy là một khuôn mặt văn chương hấp dẫn, một loại lương tâm công cộng (populist conscience). Bà có một đam mê về sự công chính và những vấn đề bức xúc trong cuộc sống hàng ngày. Bà luôn luôn thách đố với những tiêu chuẩn , những quy định có sẵn, bà là người thích đặt vấn đề (questioner)". Roy đã từng xác quyết: "Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã xác định phải thương thuyết với thế giới theo cách riêng của tôi" (negociate with the world on my own).

Ở lãnh vực này, bà trở thành tiếng nói của lương tâm quần chúng - một Pablo Neruda của Ấn Ðộ. Tháng 5/1998, khi Ấn Ðộ tiến hành thử nghiệm bom nguyên tử (để răn đe Pakistan)- dù bị dư luận quốc tế chống đối nhưng dân ủng hộ -, bà chống đối dữ dội. Tháng 7/98, cùng với các nhà hoạt động khác nổi tiếng trên thế giới như Kofi Annan, Graca Machel (Nam Phi), John Hume (Bắc Ái Nhĩ Lan), Ang San Sui Kui (Miến Ðiện)..., bà cho đăng một bài viết kết án cuộc chạy đua nguyên tử là "điên rồ, nguy hiểm". Bà cũng chống đối việc xây dựng một con đập trên giòng sông Narmada (Ấn Ðộ) xóa sổ 245 làng mạc. Ðồng thời, bà đứng chung danh sách với nhiều nhà hoạt động quốc tế khác đòi hỏi hòa bình và công chính cho toàn thế giới, chống chính sách toàn cầu hóa do các nước Tây Phương chủ trương. Sau biến cố 11/9, bà mạnh mẽ chống lại chính sách chống khủng bố của chính quyền tổng thống Bush và cuộc chiến tranh gọi là "chiến tranh phòng ngừa". Các bài viết của bà, với văn phong rất riêng, khi thì đanh thép, khi thì mỉa mai, khi thì đầy xúc cảm, được đăng tải hầu hết những tờ báo lớn trên thế giới, từ "The Guardian" (Anh), "Le monde" (Pháp), "El Pais" (Tây Ban Nha), "Der Spiegel" (Ðức)...cũng như được chuyền (qua email) và thảo luận sôi nổi trên mạng lưới toàn cầu. Có thể kể ra đây:The End of Imagination, The Greater Common Good (hai bài này được in lại trong tác phẩm nhan đề là "The Cost of Living" đề cập đến vụ thử nghiệm bom nguyên tử và xây đập thủy điện của chính phủ Ấn Ðộ), The Algebra of Infinite Justice, Insult and Injury in Afghanistan, Stop Bombing Afghanistan, War is Peace (mấy bài này in lại trong "Power Politics" đặt vấn đề về các chính sách của Hoa Kỳ sau biến cố 11/9 ở New York). Bài mới nhất viết vào tháng 4/2003 là "Mesopotamia. Babylon. The Tigris and Euphrates" đề cập đến cuộc chiến tranh ở Iraq. Tất cả các bài viết đều có giọng văn xác tín cao độ về những gì mà bà đang tranh đấu. "Là một nhà văn, người ta dành suốt đời du hành vào trong lòng của ngôn ngữ, là một cố gắng để thu hẹp, nếu không là loại bỏ, khoảng cách giữa ngôn ngữ và tư tưởng. Ngôn ngữ là da thịt của tư tưởng tôi, tôi nhớ đã nói như vậy khi có người hỏi tôi rằng ngôn ngữ đối với tôi có nghĩa gì".

Sự xác tín và lòng nhiệt thành dường như đã đẩy Roy đi quá xa trong nhiều lập luận, tiến đến chỗ cực đoan, gây những tranh cãi khá gay gắt trong giới trí thức, nhà văn, sử gia, chính trị gia, nhà báo ở Ấn Ðộ cũng như ở nhiều nước trên thế giới. Ở Ấn Ðộ, sự kiện bà quyết liệt chống vụ xây đập thủy điện cũng như chống thử bom nguyên tử gây nên nhiều xáo trộn chính trị, khiến bà đánh mất đi cảm tình trong nhiều người, cảm tình mà bà có được sau khi "The God of Small Things" ra đời. Vụ đập thủy điện, tuy làm thiệt hại đến quyền lợi một số dân cư nhưng lại có lợi cho nền kinh tế quốc gia nói chung. Hoặc vụ thử nghiệm nguyên tử được đa số dân chúng ủng hộ vì liên hệ đến danh dự quốc gia và vấn đề quốc phòng. Những phát biểu thẳng thắn và quyết liệt đó khiến bà phải ra tòa nhiều lần và có lần bà đã bị Tòa Án Tố Cao kết án một (1) ngày tù giam vào mùa xuân 2002 vì thái độ coi thường tòa án.

Quan điểm về Hoa Kỳ lại còn cực đoan hơn. Bà không úp mở cho rằng vụ khủng bố 11/9 chống Hoa Kỳ là "ác giả ác báo". Roy viết "Khủng bố là một xí nghiệp toàn cầu cũng như Coke hay Pepsi hay Nike. Những kẻ khủng bố chuyển "xưởng sản xuất" của họ từ xứ này sang xứ khác để tìm một hợp đồng tốt, giống như các công ty đa quốc" (...) "Những kẻ khủng bố là các bóng ma của những cuộc chiến tranh cũ mà Hoa Kỳ tiến hành". Bà lên án cuộc chiến tranh mà chính quyền Hoa Kỳ tiến hành ở Afghanistan, và mới đây ở Iraq. "Bất kể bộ máy tuyên truyền nói với chúng ta những gì, những tay độc tài hạ tiện kiểu này (chỉ Saddam Hussein) không phải là đe dọa lớn nhất cho thế giới. Mối hiểm nguy thật sự và cấp tốc, đe dọa lớn nhất của tất cả chính là sức mạnh phát động đã hướng dẫn bộ máy chính trị và kinh tế của chính phủ Hoa Kỳ. Rõ ràng là chiến tranh chống khủng bố không thực sự là về khủng bố, và chiến tranh về Iraq không phải là về dầu hỏa. Mà là về xung lực phá hủy của một siêu cường để trở thành siêu đẳng, chiếm lĩnh quyền lãnh đạo toàn cầu".

Quan điểm của bà được ủng hộ cũng nhiều mà chống đối cũng lắm. Ðọc thử vài trích đoạn của Ian Buruma (trong Outlook India.com, 5/2002): "Trong truyện dài của bà, Roy tỏ ra thích thú lối dùng hình tượng sum suê, chữ nghĩa phô trương, lòe loẹt. Ðã thế, bà lại đem cái phong cách quá riêng tư của bà áp dụng trong các bài tiểu luận khiến chúng đâm ra tối nghĩa. Bài viết lốm đốm đây đó những lời nói rỗng tuếch y như mấy bài thơ hài cú suồng sã, chẳng hạn những câu như sau "Thế giới của tôi đã chết. Và tôi viết điếu văn để thương tiếc quá khứ của nó" (nói về Ấn Ðộ thử bom nguyên tử) hoặc "Kẻ khủng bố đối với xứ sở này rất thường là kẻ chiến đấu cho tự do của một nước khác" (về vụ khủng bố 11/9). Ở một đoạn khác: "Theo cái nhìn của Roy thì "bất cứ một nước thuộc Thế Giới Thứ Ba nào với một nền kinh tế yếu kém và nền tảng xã hội phức tạp nên biết từ bây giờ rằng khi mời một siêu cường như Hoa Kỳ vào ...thì cũng giống như lấy một viên đá ném xuyên qua cửa kiếng xe". Hóa ra bà không biết rằng chính những nhà nước "khách hàng cũ" của Hoa Kỳ ở Ðông và Ðông Nam Á như Nam Hàn, Ðài Loan, Thái Lan, Nhật Bản đã phát triển về cả chính trị lẫn kinh tế. Miền Nam Việt Nam, nếu vẫn còn nằm dưới ảnh hưởng của Hoa Kỳ, chắc chắn sẽ không thua gì các nước trên".

Một trích đoạn khác, ngược lại: "Vừa là một nghệ sĩ vừa là một công dân của thế giới, Arundhati Roy viết về các xã hội dân sự chịu ảnh hưởng xấu xa bởi những nhà nước và tổ hợp thế lực nhất thế giới. Chúng tôi vinh dự ca ngợi cuộc đời và tác phẩm của bà trong cuộc đấu tranh cho tự do, công lý và sự đa dạng về văn hóa"

Ðó là phát biểu của chủ tịch cơ sở Patrick Lannan Jr. trong một bản thông cáo từ Santa Fee (tiểu bang New Mexico, Hoa Kỳ) khi quyết định trao cho nhà văn Arundhati Roy giải thưởng Tự Do Văn Hóa 2002 (Prize for Cultural Freedom) vào cuối tháng 9/2002 vừa qua. Ðây là lần trao giải thưởng thứ tư của Quỹ Lannan (Lannan Foundation), trị giá tới 350 ngàn đô la. Giải này được thành lập để thừa nhận những người mà các tác phẩm can đảm và xuất sắc của họ ca ngợi quyền con người được tự do tưởng tượng và tự do phát biểu.

Ðúng là thị và phi! Riêng tôi, tôi khoái một Arundhati Roy, nhà văn. Mong bà trở lại với văn chương, viết tiếp cuốn thứ hai, thứ ba, thứ tư, vân vân. Small things hay big things gì cũng được, miễn là hư cấu. Viết truyện và đọc truyện có lẽ thú hơn là thay đổi thế giới. Vì có thay đổi thì ...cũng thế thôi.

(6/2003)
Nắng
24-11-05, 03:00
Bây giờ em lại thích vào Thăng Long chỉ để đọc, để cảm nhận nó từ một góc độ khác. Dễ chịu lắm. Em không định viết nữa đâu, nhưng đọc Bức thư cuối cùng của người lái xe tải em lại nao lòng. Đọc Ai bảo đàn ông không đau khổ vì tình lại càng Nẫu lòng hơn nữa. Rồi một ngày nào đó, những kỉ niệm cũ rồi cũng nhòa đi những điều nhỏ bé sẽ trôi vào quên lãng, Linh hồn của những điều bé nhỏ* cũng sẽ lẩn khuất đâu mất, rồi một ngày ta mới chợt ngẩn ngơ và hối tiếc, và rồi một ngày những cảm xúc của trái tim không còn dành cho cô nàng bé nhỏ hay cằn nhằn phụng phịu của anh nữa. Thế đấy, ôi chao là cuộc sống. Nếu đằng nào nó cũng nghiệt ngã thế, thì tại sao nhỉ, hôm nay em không vẽ lại những bức tranh không gian sống động mà mình đã có và đang có, để mãi mãi sau này, dù là bên nhau hay xa nhau, tranh vẫn ở đây...

* Linh hồn của những điều bé nhỏ là cách em dịch cái tựa đề The God of small things
Nắng
24-11-05, 04:28
Đêm Rumba

Em thích gọi nó là quảng trường hơn là một con đường. Một quảng trường La ramblas rộng thênh thang, lấp lánh trong đêm sâu thẳm. Lâu quá rồi anh còn nhớ không? Hình dung lại nhé, vẽ lại nhé, đêm Rumba trong tiếng trống, trong ánh lửa và trong không khí náo nhiệt ồn ào. Đêm Ramblas với anh chàng Ấn Độ thất tình ngồi trên ghế đá, tay cầm điện thoại hát thống thiết cho người yêu, mặc ai đi qua cũng phải phì cười. Đêm Ramblas với người vẽ tranh cặm cụi, làm em nhớ đến những ông đồ già với câu đối đỏ. Những bức tranh vẽ bằng màu phun làm cho đám đông đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Cái tờ giấy và ngón tay trỏ di di trên tranh mà thành một dòng suối lấp lánh ánh bạc được ư? Mấy cái chấm chấm xanh xanh mà thành những lùm cây thấp thoáng được ư? Lúc đấy em nhớ là em quên hết cả giận dỗi mà vòng tay ôm anh vào lòng, vì em thích vẽ lắm. Có những ngày em đã cặm cụi với hộp màu nước và những cây cọ lộn xộn định cho ra đời những tác phẩm tuyệt tác mà em tưởng tượng trong đầu, rồi hiểu ra rằng mình không có năng khiếu. Quên mất, nếu còn có lần sau, em sẽ bảo anh chàng họa sĩ vẽ lại con phố LaR của mình nhé rồi em sẽ mua ngay, anh nhỉ.

Con phố nhiều điều kì lạ thật. Độc đáo nhất có lẽ phải là sự tương phản giữa hiện đại và cũ nát. Cũ nát chứ không phải là cổ kính. Chỉ cần đi chéo vào một nhánh đường, mình đã rời một nơi hiện đại và náo nhiệt để bước vào một khu nhà ổ chuột im ắng và rờn rợn với một không khí rất bức bối và khó thở. Tương phản giữa văn hóa lành mạnh và văn hóa đồi trụy, khi cạnh những người vẽ tranh là những cô gái đứng đường và những sekx shop rất hồn nhiên. Tương phản giữa người bán và người mua. Nhưng mà tất làm cho khu phố sống động quá, em ngỡ như mới ngày hôm qua. Em ngỡ như nhắm mắt lại, em sẽ lại ở trên quảng trường thân yêu ấy....

Con phố của tụi mình còn có gì? Đầu phố là tượng đài Columbus đứng sừng sững, nhưng mà em buồn cười, cái tượng thì rất cao còn Columbus thì là một chàng lùn, anh nhỉ. Đi xa hơn một chút nữa thì là cầu tre lắc lẻo, à quên cầu gỗ rung rinh, nơi mà mình nhón chân những bước thận trọng, và còn nữa, con thuyền với cánh buồm...

Lúc đấy em hỏi anh, nếu như thuyền Axon tới và mang cô bé đi theo đúng như số phận đã tiên đoán trước, liệu có bao giờ hoàn cảnh trưởng thành khác nhau sẽ làm cho hai người phải đối đầu nhau suốt ngày không? Hay như Lọ Lem và Hoàng Tử? Không nhớ có phải là anh nói với em không, rằng Không, lúc hai người sống với nhau thì đã là sống chung trong một hoàn cảnh rồi. Sự khác biệt sẽ làm cho cuộc sống hấp dẫn và nhiều màu hơn nếu người ta biết trân trọng lẫn nhau. Như Hoàng Tử có lẽ sẽ trị nước tốt hơn bởi vì Cinderella hiểu được hoàn cảnh sống của những người cùng khổ. Đi vào thế giới của nhau bao giờ cũng là cả một sự hấp dẫn miễn là người ta đủ yêu thương nhau...

Đấy tranh Ramblas của em là như thế. Đêm huyền diệu. Trời đêm vẫn xanh thẳm với tượng anh lùn Columbus. Những mảnh đời khác nhau trên phố. Những câu chuyện đằng sau mỗi người vẽ tranh hay mỗi những bức tượng người. Những câu chuyện về những con ngõ nhỏ và những khu phố ổ chuột, một con đường rộng thênh thang, một đêm hết tàu chờ xe buýt, một anh chàng người Sant Andreu khờ khạo và dễ thương như Tom Hank trong Forest Gump...

Có bao giờ anh và em sẽ lại cùng nhau đi dạo trên con phố ấy nữa hay không? Nếu không còn, thì hãy giữ cho nhau nhé, một cánh buồm đỏ thắm...
Delliah
24-11-05, 08:02
Tớ biết là Nắng chả thích tớ vào topic của Nắng bi bô đâu, nhưng mà công nhận là Nắng đáng yêu, Nắng thông minh và nhạy cảm, Nắng hồn nhiên và Nắng đàn bà. Cố gắng giữ mình luôn là như thế, nhé!

Nhưng, Nắng yêu chã!


Đêm Rumba

Không nhớ có phải là anh nói với em không, rằng Không, lúc hai người sống với nhau thì đã là sống chung trong một hoàn cảnh rồi. Sự khác biệt sẽ làm cho cuộc sống hấp dẫn và nhiều màu hơn nếu người ta biết trân trọng lẫn nhau. Như Hoàng Tử có lẽ sẽ trị nước tốt hơn bởi vì Cinderella hiểu được hoàn cảnh sống của những người cùng khổ. Đi vào thế giới của nhau bao giờ cũng là cả một sự hấp dẫn miễn là người ta đủ yêu thương nhau...
Hoa Xoan
24-11-05, 14:57
Nắng yêu,


Nắng làm mình nhớ buổi chiều đi dạo trên đường La Remblas. Chir còn nhớ mang máng trong đầu là cái đại lộ ấy kết thúc ở một cái cảng, gần đấy có bảo tàng về ngành hàng hải, có một cái bảo tàng nghệ thuật, có tượng đài Colombus... Buổi chiều ấy đầy nắng, mình đã lên tàu đi dạo quanh cảng. Gió thổi ngược mặt, những con cá sưs nổi lờ đờ trên mặt nước làm bọn trẻ con hét rú lên vì sung sướng...

Đi dạo sâu vào trong ngõ nhỏ, có những phố bé tẹo chỉ đủ cho người đi bộ, những cửa hàng tranh, và vô vàn shop trang trí đủ màu, đủ kiểu, rất dễ thương...

Barcelona là một thành phố mà mình vô cùng yêu thích, mình muốn trở lại đấy để đi bảo tàng Picasso. Mình vẫn còn nợ nần Barcelona vụ ấy.

Mình đã nhớ anh rất nhiều khi đi dạo trên những con đường Barcelona!
Nắng
24-11-05, 16:30
Mình định viết cho Deliah một đoạn nhưng mà thôi không nỡ. Một kẻ cầm dao định đâm mình nhưng mình không bị thương thì thôi tốt nhất là không nên đâm lại. Chơi dao sẽ tự có ngày đứt tay vậy. Mong Deliah luôn tìm thấy niềm vui và hạnh phúc để chan hòa với cuộc sống hơn và bớt những lời chua cay hơn.
em anh Bim
24-11-05, 16:33
Hê, nói một đoạn để cuối cùng Nhưng một cái, thấy kiểu như mỉm cười thật thân ái rồi, cho một dao!
Delliah
24-11-05, 16:57
Các bạn làm sao í??? Ai chả từng yêu.

Delliah từng yêu chã. Bởi so với chồng thì là chã, chứ chẳng phải chã vật vã như bọn giai ngu dốt thông thường. Và yêu chã thì có gì đáng xấu hổ. Ai chẳng từng chã rồi mới làm người, ai chẳng từng ngu rồi mới nên khôn. Một tình yêu đẹp xong rồi tan vỡ thì tất nhiên là buồn, nhưng Nắng luận ra là một tình yêu cay đắng thì Nắng nhạy cảm quá mức cần thiết rồi. Tớ đã từng yêu, và tớ tự hào tớ đã từng yêu nhiều đến thế, yêu bằng tất cả tâm hồn như thế. Giống như Nắng cũng từng yêu vậy.

Nói chung léo hiểu các bạn bị làm sao mà nói năng giọng đấy. Còn nữa, tất cả các nick của bạn đều viết sai tên tớ theo cùng một kiểu nhá.
Núi
24-11-05, 17:13
Từ ngày lãnh tụ Xuân bỏ đi, lãnh tụ Delliah vẫn kiêu hùng hoạt động cách mạng. Em là em ngưỡng mộ chị Lãnh tụ Delliah lắm lắm í. Lần đầu tiên có một người phụ nữ, trong lịch sử, đã dũng cảm đứng lên tuyên bố, người tình của mình là chã, và so với tất cả lũ đàn ông ngô ngọng, thì phu quân mình ít chã nhất, blah, blah... Kiểu này rất mạnh mẽ, em xin được học tập nữ lãnh tụ ạ.
Nắng
24-11-05, 17:16
Thành phố của tình yêu

Em không muốn mình rơi vào tranh cãi những chuyện dở hơi về tình yêu chã hay không chã, nên em xóc xóc lại trí nhớ của mình để tìm ra một kỉ niệm khác mà viết vậy. Kỉ niệm có phải là với anh không em cũng không thể nào mà nhớ nổi, nhưng mà Nắng ơi, hãy cứ cháy và sáng lên đi, và hãy cứ thả trôi đời đi nhé, cuộc sống và những lo toan thường nhật hãy nằm lại ở phía sau lưng....

Không ai bình luận gì nữa nhé, để tẹo nữa em viết về thành phố của tình yêu, nào nghe em nào....
Nắng
24-11-05, 20:26
Các bạn làm sao í??? Ai chả từng yêu.

Delliah từng yêu chã. Bởi so với chồng thì là chã, chứ chẳng phải chã vật vã như bọn giai ngu dốt thông thường. Và yêu chã thì có gì đáng xấu hổ. Ai chẳng từng chã rồi mới làm người, ai chẳng từng ngu rồi mới nên khôn. Một tình yêu đẹp xong rồi tan vỡ thì tất nhiên là buồn, nhưng Nắng luận ra là một tình yêu cay đắng thì Nắng nhạy cảm quá mức cần thiết rồi. Tớ đã từng yêu, và tớ tự hào tớ đã từng yêu nhiều đến thế, yêu bằng tất cả tâm hồn như thế. Giống như Nắng cũng từng yêu vậy.



Tớ đồng ý với Del, đàn ông có vợ hay có người yêu rồi mà còn nói chuyện tình yêu với mình thì đúng là chã, nhưng mình nhận lời yêu rồi yêu bằng cả tâm hồn thì mình còn chã hơn. Tiên trách kỉ hậu trách nhân mong Delliah hiểu mà không làm phiền tớ và những người liên quan nữa. Nhiều lúc không hiểu bạn thâm hiểm thế để làm gì? Thật ra Delliah cũng biết quá rõ là chúng ta đâu có cùng nói đến một người?

Còn tớ thì tớ thích viết lắm, hồi bé suýt định làm nhà văn. Nên đừng suy đoán giả tưởng về một Nắng thế này Nắng thế kia tình yêu chã thế này ít chã thế kia, hài hước lắm.
Hoa Xoan
24-11-05, 20:39
Nắng yêu,

Nắng viết đi. Mình thích những gì Nắng viết lắm!
Delliah
24-11-05, 22:07
Tớ hứa với Nắng đây là lần cuối cùng tớ nói chuyện với bạn!!!!

Định kiến của bạn về tớ làm bạn nhìn sự việc một cách méo mó đến bất ngờ. Tớ đánh giá thuần túy qua những dòng tớ quote lại, chứ tớ cần dek gì biết/không thể biết người bạn đang nói đến là ai. Tớ và bạn càng không thể/không bao giờ nói cùng về một người vì thế giới riêng của chúng ta chưa và không bao giờ có điểm chung gì với nhau. Tớ không quen biết gì bạn và bất cứ người quen nào của bạn nên bạn không việc gì phải giật mình nhảy dựng lên thế mỗi khi thấy tớ vô tình viết một câu nhận xét trong topic của bạn.

Tớ đã viết vì khi đọc bài tớ thấy bạn sống chân thành, bạn viết tình cảm. Tớ không khen thừa ai bao giờ nếu tớ không cảm thấy họ đáng khen. Và tớ đã thành thật dành lời khen tặng bạn như một sự thừa nhận về những tình cảm tốt mà cá nhân Delliah có với cái nick Nắng. Nhưng cái tớ nhận lại là thái độ của bạn, thái độ mà tớ cho rằng từ nay trở đi dù tớ có cảm tình với bạn thế nào đi chăng nữa tớ cũng sẽ không biểu lộ nó ra vì nó chưa bao giờ được coi trọng và bị coi là sản phẩm của sự thâm hiểm. Hơn thế nữa, sự định kiến ngu ngốc làm suốt thời gian dài vừa qua bạn làm bạn hoàn toàn không hiểu được điều tớ vừa nói phía trên nên từ nay, tớ sẽ tránh bạn ra. Tình cảm yêu quý chân thành không phải dễ mà có được, và tớ là người biết đặt nó đúng chỗ nên bạn hãy yên tâm rằng sẽ không bao giờ còn có bất kỳ bài viết nào của tớ ở những topic của bạn nữa. Không cần phải vui mừng cảm ơn đâu vì tớ sẽ làm thế là vì tớ, để tránh cho tớ vướng phải những lời lẽ thô thiển như tớ vừa phải nghe.

Funny x tả.
Salut
24-11-05, 22:10
Kinh cung chi điểu, anh tặng chú Fải gió một câu như thế.
Nắng
24-11-05, 22:33
Deliah ạ, có thể là Del ko chủ ý thâm hiểm bao giờ thật, thế thì đáng sợ nhất là khi người ta viết mà không hiểu tại sao mình viết như thế, chẳng hạn như không hiểu đằng sau mỗi lời mình viết lại là một sự xấu tính nhỏ nhen hằn học đầy mâu thuẫn, và sự nhỏ nhen đấy kéo dài từ Gửi Nắng cho anh, đến Alpha, đến Gửi Ngố, đến Đàn bà anamit đến đây, dù là cho Janus, Thợ Đời Nắng etc, dù đó là Thế là xong hẳn hay Iris hay Del v.v; và mỗi khi có người nào phản pháo lại thì Deliah lại tức tưởi viết dài loằng ngoằng cho là mình không làm gì cả, rằng người ta thô thiển v.v. Có lẽ Deliah nên tập hiểu chính mình trước khi nói chuyện hay góp ý hay khen chê với nhân gian. Có thể Delliah có tâm hồn và trái tim nhưng bạn còn mâu thuẫn lắm Del ạ. Nào ai muốn mắng bạn thế này đâu!
Thợ đời
25-11-05, 17:28
Nắng & Xoan đã đến Ramblas rồi à. Anh sống ở đấy bao lâu mà thấy cũng bình thường. Mà đọc bài của Nắng xong nhìn lại thấy cũng đẹp hơn thật.

Nắng & Xoan cứ viết tiếp đi nhé, đừng giận Delliah. Cô ấy có thể hơi vô duyên chứ không có ý thâm hiểm gì đâu. Con người mang nhiều mặc cảm thua thiệt với cuộc đời, có extreme một tý cũng nên thương chứ không nên giận. Chúc các bạn vui vẻ.
Mai Sương
25-11-05, 17:32
Chính ra trông Thỏ ở ngoài đời không giống những gì pót trên mạng nhỉ. Nhìn Thỏ khá đẹp trai.
Thợ đời
25-11-05, 17:48
ở ngoài em wine, women and song hơn chị nhỉ
Nắng
26-11-05, 02:01
Nắng & Xoan đã đến Ramblas rồi à. Anh sống ở đấy bao lâu mà thấy cũng bình thường. Mà đọc bài của Nắng xong nhìn lại thấy cũng đẹp hơn thật.


Dạ em thấy đẹp vì em đi du lịch. Mà lại là du lịch hai người. Không hiểu tại sao tự dưng em lại rất nhớ, có lẽ tại sắp Noel rồi. Em đến Barca vào một Noel lấp loáng những vạt nắng mùa đông. Lạnh thì vẫn lạnh, nắng không đủ sưởi ấm nhưng cũng đủ làm cuộc đời ríu rít những niềm vui. Bây giờ mỗi lần sắp Noel lạnh lẽo nghĩ lại lại thấy tê lòng.

Bài Thánh ca đó còn nhớ không em
Noel năm nào chúng mình có nhau
Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt
Áo trắng em bay như cánh thiên thần
Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân...
Hoa Xoan
26-11-05, 02:10
Nắng ơi,

nắng yêu nhiều và yêu lâu thế?

Tớ thì yêu nhiều, cơ mà lúc nào xong thì xong luôn! Cho mình một cái mốc thời gian để quên.
Nắng
26-11-05, 02:57
Du lịch đêm
Có những điều đã qua mãi mãi trở thành kỉ niệm và thuộc hẳn về quá khứ, như người ta không thể tắm hai lần trên một dòng sông. Như những bức ảnh bụi phủ mờ nằm lăn lóc trong một góc tủ, rồi một ngày kia, khi ta quá mệt mỏi với ngày mai, khi ta ngại ngần bước chân vào một ngày mới, vào những kỉ niệm mới những mối quan hệ mới, ta lại rụt rè lôi ra từ trong góc tủ, từ tận đáy tâm hồn, nhấm nháp những nỗi buồn cũ, uống những kỉ niệm ngọt ngào cũ một cách dịu dàng và say mê. Cứ gần đến Giáng sinh em lại lôi Barcelona ra gặm nhấm lại, thấy môi mình ngòn ngọt vị lúa mạch của bia, chan chát vị nho của vang và nồng hương rượu nếp quê nhà...

Em thích cảm giác là một kẻ lữ hành tha hương thuộc về tất cả đấy mà không thuộc về mảnh đất nào cả. Du lịch lang thang làm cho người ta cảm thấy tâm hồn mình cũng bay bổng theo. Cuộc sống hàng ngày gò bó ta nhiều quá, phải đưa mình vào những giới hạn nhất định của giờ giấc, công việc và cuộc sống làm em thich thoát ra để vùng vẫy, để có được cái cảm giác 'Trời xanh đây là của chúng ta-Những cánh đồng bát ngát-Những dòng sông nặng đỏ phù sa'

Nhưng mà em sinh ra lại là một cô bé rụt rè và hay sợ những Nếu nếu và nếu và nếu, lúc nào cũng cảm giác như mình cần người chở che và bảo vệ. Nên cái cảm giác đi du lịch hai người sao mà dễ chịu đến thế. Anh mất cả buổi tối để cặm cụi search mạng lên kế hoạch cho hai đứa đi đâu ở đâu để cho em có thể thoải mái tâm hồn mà bay bổng. Anh luôn ở bên em bảo vệ em, không rời em nửa bước. Nửa đêm anh cũng dẫn em đi tìm mua đồ ăn vì em nũng nịu đói bụng. Thôi đừng hỏi em tại sao mình lại xa nhau, lúc này em chỉ muốn nhớ đến cái cảm giác lúc bên anh mà thôi, dù tất cả đã là ngày hôm qua mất rồi...

Barcelona có một vẻ đẹp rất riêng, rất hoang dã mà cũng rất gợi cảm. Đêm ngoại ô Barca cũng trầm tĩnh và dịu dàng như góc phố Hà Nội. Em nhớ những cái đèn đường thấp lùn đứng dưới gốc cây, những ngôi nhà quy hoạch thẳng đều tăm tắp. Mình ở Sant Andreu, nơi nửa đêm có những người công nhân quét rác và rửa đường rất thủ công như góc phố Hà Nội của tụi mình. Mình ở Sant Andreu, nơi bà chủ trọ có con cún lũn cũn mặc một cái áo len sọc xanh yêu ơi là yêu. Bụng nó tròn lẳn, cái mũi ướt hếch hếch và hiền ơi là hiền. Diana, bà chủ trọ của tụi mình thì ục ịch đến là dễ thương. Anh có nhớ anh nói gì khi chia tay Diana không: lần tới nhất định chúng tôi sẽ lại đến đây. Thế mà đã 2 năm rồi, tình yêu ơi, anh có bao giờ băn khoăn con chó nhỏ ấy giờ này sẽ trông thế nào không? Anh có còn nhớ những cái đùi thịt nguội treo lủng lẳng khắp quán và cô bán hàng dễ thương bán Pernil serra cho mình không?

Sao mà em nhớ những đêm mình đi dạo. Đêm luôn có một vẻ bí ẩn và hấp dẫn rất riêng với em. Nhìn những ngôi nhà im lìm ngủ say sưa và tiếng lao xao của lá sao mà thanh bình quá. Làm sao em có thể có cảm giác thanh bình đến thế nếu thiếu anh bên cạnh? Làm sao em có thể trở lại Barca mà không có anh?

Đêm Barca cho khách du lịch, huyền diệu nhất có lẽ phải tới Parc Gueill. Đi bộ tới cả cây số và leo như leo dốc, nhưng khi tới công viên trèo lên 'sân thượng' để ngắm thành phố trong đêm lấp lánh đèn sao và ngắm những bụi cây nửa mờ nửa tỏ trong ánh đèn, đi dò dẫm từng bước trong cầu thang xoáy cong cong hay sờ tay vào con kì đà mát lạnh lấp lánh xanh đỏ, mới cảm nhận được thế nào là đêm Barca. Khách du lịch có lẽ ít khi chọn địa điểm này để đi chơi đêm, nhất là đêm mùa đông, vì công viên 6h là đóng cửa sắt im lìm và bóng tối cũng như đồng lõa với sự nguy hiểm. Nhớ lại mà buồn cười quá, anh chàng cẩn thận của em xem cả lịch đóng mở công viên trên Net và nhớ rõ là 8h, thế mà dân Tây Ban Nha làm việc lộn xộn 6h bố già hét hò đuổi mọi người ra ầm ĩ. 6h kém 5 mình mới tới nơi, lừa lừa lúc bố già không để ý mình tót lên trên sân thượng định đứng chơi một lúc. Ai dè công viên vô số người thản nhiên đứng ngắm trời ngắm đất và líu lo hát trả lại ông bảo vệ! Ngay cả những người nghệ sĩ kéo đàn violon cũng 'mặc kệ nó' và thản nhiên kéo đàn cho tới 7h. Đêm sầm sập xuống và cổng sầm sập đóng...

Anh thế mà nhát, sao không dám trèo cổng nhỉ để em phải trèo làm mẫu trước? Cái cổng đuợc Gaudi tạo ra cho người ta trèo với những gờ múi theo bước chân hết sức nhịp nhàng anh nhỉ. Em lại thích được trèo cái cổng đấy quá. Nếu mà hôm đấy em mặc váy thì sẽ ra sao nhỉ? Ra sao nhỉ?

Đêm là của dân Barca. Club nào cũng vài tầng với các sàn nhảy và các thể loại nhạc khác nhau mở cửa từ 1h đến 5h sáng. Mình đi ít ngày quá mà em lại thích dậy sớm đi ngắm cảnh làm chẳng có đêm nào chui vào sàn được cả. Anh có tiếc không? Mình vẫn chưa thưởng thức đêm Barca theo đúng nghĩa của nó, vẫn chia tay với những kẻ cuồng nhiệt trên đường phố lúc 2h, anh có tiếc không? Mà thôi, để thấy ngày lấp lánh trong ánh nắng thì mình phải có một giấc ngủ thật ngon, thật ngon anh nhỉ. Mỗi ngày lại là một ngày mới, háo hức với những điểm đến mới với những kỉ niệm mới...
antidote
26-11-05, 03:24
Haha, :68:
Cái chuyện đi chơi với anh nào trên con đường nào thì thôi quên đi Nắng gió ơi. Quá khứ có thể đẹp nhưng hiện tại còn đẹp hơn.....
Núi
26-11-05, 05:32
Kể là một hình thức để lãng quên, chú antidote hiểu không nhỉ.
antidote
26-11-05, 05:48
Kể là một hình thức để lãng quên, chú antidote hiểu không nhỉ.

Kể là một hình thức nối tiếc quá khứ. Chỉ khi nào cô Nắng gió cô ấy nghĩ về cái quá khứ ấy một chút thôi, rồi mỉm cười đi tiếp thì mới tốt... hiện tại mới là hình ảnh đẹp...kể cả cô ấy có đi một mình trên đường ấy....rồi bỗng dưng va phải anh Thỏ đẹp trai chẳng hạn. Thế có đẹp hơn không
Núi
26-11-05, 06:46
Chạy trốn mới là thất bại, đối mặt đương đầu sẽ thành công. Có khi anh nhầm, antidote không phải là giai, mà là gái, và là gái mới lớn.
Hoa Xoan
26-11-05, 07:53
Mỗi ngày lại là một ngày mới.

Mình thích câu này lắm nhé!
antidote
26-11-05, 12:04
Chạy trốn mới là thất bại, đối mặt đương đầu sẽ thành công. Có khi anh nhầm, antidote không phải là giai, mà là gái, và là gái mới lớn.

Anh la trai, mà trai già là khác, hề hề ... Mấy cô mới lớn mới mơ tưởng tình yêu đẹp và thơ mộng. Còn anh là anh cứ thực tế.
Nắng
27-11-05, 21:54
Antidote, Núi và Hoa Xoan trời ạ, một năm có 365 ngày, mỗi ngày 24 tiếng, một năm mơ mộng được vài ngày mỗi ngày vài tiếng, thế thì có gì là thiếu thực tế đâu? Nắng có một trái tim nóng và một cái đầu lạnh lúc lạnh thì lạnh quá lúc nóng thì nóng quá nhưng nói chung là cố gắng giữ thăng bằng. Hãy để cho đời xanh lên đi và nắng lên đi, hãy biết thả trôi mình vào những cảm xúc để biết đời không chỉ thăng hoa lúc...ấy; để biết đời không chỉ thăng hoa lúc kiếm được nhiều tiền. Cái TL này đã bi quan lắm rồi, đời đã chỉ còn lại là một lũ giai mạng và gái mạng trông tưởng như đong đưa đùa giỡn bỉ bai nhau mà thực ra ẩn sau mỗi cái nick mỗi giọng văn đều là một số phận một tâm trạng riêng một kẻ muốn giấu mình riêng. Cuộc sống cũng vậy, đôi khi ta chạy theo cơm áo gạo tiền, bàng quan với nhân đời thế thái, nhạt nhẽo mà dửng dưng để có thể tập trung; bỗng dưng mà ta mất đi cái khả năng làm giàu tâm hồn và nuôi nấng tâm hồn của chính mình. Mỗi con người như một mảnh đất, có mảnh đất chỉ cần tưới phân đạm là xong, có mảnh đất thường xuyên chịu nắng cháy bão táp cần lắm những cơn mưa dịu dàng nhẹ nhàng, cần lắm những khoảng trời đẹp như ru ngủ để có thể nảy nở sinh sôi, để có thể đến với đời lúc nào cũng vẹn tròn đầy đặn thế, màu mỡ thế yêu thương thế.

Vậy nên nếu thích những gì Nắng viết thì đọc không thích thì thôi vậy. Đừng cố xoay chiều ngọn gió, bởi vì gió thực sự đang muốn mang phấn hoa và không khí mát mẻ tới để tưới cho những mảnh đất khô cằn, mà ừ, biết đâu đấy, chính là mảnh đất mình.