Có Một Thời

Trang : 1 2

Phuongdong
21-10-05, 07:11
Có một thời, vâng có một thời
Em hay hát bài ca hi vọng
Anh hay nhìn cái nhìn như lửa bỏng
Và chúng mình hay nghĩ về nhau

Cái thời đó đẹp nhưng thương sao
Bởi hi vọng chỉ đơn thuần là hi vọng
Bởi giấc mộng chẳng qua là giấc mộng
Lặng lẽ đi qua không trở lại bao giờ

Em bây giờ hay đứng lặng thinh
Anh bây giờ hay nhìn về nơi khác
Gió thu về lá khô rơi xào xạc
Tâm hồn chúng mình biết có xôn xao.


Tôi ko phải là người hay đọc thơ văn cũng chẳng phải là người nhiều cảm xúc nhưng nó vẫn để lại trong tôi những suy nghĩ về một đoạn đường mà tôi đã đi qua, có thể nói trong mỗi chúng ta ai cũng ít nhất một lần trải qua cái cảm giác thất bại buồn chán nhiều rất nhiều những việc ko theo ý muốn chính lúc đó con người ta dễ bị cám dỗ nhất và cũng đôi lần muốn buông xuôi.

Có người vượt qua được có người ko những người vượt qua được một lần thì những lần sau sẽ dễ dàng hơn còn những người ko qua được cái lần đầu tiên ấy thì phải rât lâu sau đó phải chịu những hậu quả nặng nề thì mới ngộ ra sai lầm còn một số thì mãi mãi chẳng bao giờ nhận ra bởi một lẽ họ chẳng bao giờ nhìn lại đằng sau và cũng ko bao giờ nhìn về phía trước, trước đây tôi từng phạm quá nhiều sai lầm và tôi cũng đã phải trả giá. Còn 4C những người đọc bài viết này thì sao, 4C đã từng phạm sai lầm chưa?
Nếu đã từng có chắc là bạn sẽ ko phạm phải một sai lầm còn lớn hơn ko?

Còn nếu chưa
4C có chắc là mình sẽ ko phạm sai lầm trong một ngày rất gần không, đành rằng mỗi lần vấp ngã là một lần trưởng thành "nhưng nếu ngã rồi què rồi" ko còn cơ hội để mà đứng dậy nữa thì sao ?? Có thể lắm chứ.
Có những sai lầm phải trả giá bằng cả cuộc đời, những sai lầm ko bao giờ làm lại được !!!
Mecado
21-10-05, 07:44
Câu cuối hay lắm !
TheDifference
21-10-05, 11:12
... 4C đã từng phạm sai lầm chưa?
Nếu đã từng có chắc là bạn sẽ ko phạm phải một sai lầm còn lớn hơn ko?

Còn nếu chưa
4C có chắc là mình sẽ ko phạm sai lầm trong một ngày rất gần không, đành rằng mỗi lần vấp ngã là một lần trưởng thành "nhưng nếu ngã rồi què rồi" ko còn cơ hội để mà đứng dậy nữa thì sao ?? Có thể lắm chứ.
Có những sai lầm phải trả giá bằng cả cuộc đời, những sai lầm ko bao giờ làm lại được !!!

Em nhớ Trần Đăng Khoa có mấy câu nói về Mỵ Châu như thế này:

"Có những lỗi lầm phải trả giá bằng cả một kiếp người
Nhưng lỗi lầm em phải trả bằng máu của toàn dân tộc"

Câu thứ hai nghe dã man quá nhỉ! Kiểu "có những lỗi lầm không thể được thứ tha", nhỉ? Chả nhớ của ai nữa. Nhưng dã man quá.

P/s: Mà bác PD em dạo này, cũng difference quá cơ. :24: :24: :24:
Moai Hè
21-10-05, 11:18
Bác PĐ em dạo này viết cbn duyên tệ, hệ hệ. Cơ mà hơi bị thâm canh đê, mà em không chỉ thâm canh ở chỗ nào đâu, ờ... hờ hờ :15: Bác em nhờ?
nkali
21-10-05, 11:22
Nguyên văn bởi bác Phương Đông
Có những sai lầm phải trả giá bằng cả cuộc đời, những sai lầm ko bao giờ làm lại được !!!
Thôi thì cứ nghĩ rằng:
"Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
Đời mất vui khi đã vẹn câu thề"
thì đỡ khoản tiền rượu, thuốc lá.
em anh Bim
21-10-05, 12:14
Anh phuongdong phi công trẻ trong mơ thôi chắc ko chỉ định nói đến chuyện tình yêu trai gái hôm nay yêu mai cưới mốt li dị đâu.

Em cũng hay suy nghĩ liệu một thứ đã mất đi có tìm lại được? Hình như ko. Chắc phải có gì đó khác. Có thứ "khác" nhưng vẫn đủ làm người ta hài lòng nhưng cũng có những thứ "khác" mãi mãi là ly nước đã đổ đi. Phải ko nhỉ?

Em cũng ko biết mình là người rộng lượng hay hẹp hòi. Em dứt khoát ko bao giờ dằn vặt nhấm nhẳng ai về những việc đã rồi. Đó giống như là một nguyên tắc sống bất di bất dịch vì em ghét những người nói nhiều một cách dễ sợ. Dễ sợ. Cũng có nhiều khi là vì thật ra có nhiều cái đối với em cũng ko đáng để dằn vặt ai cả.

Nhưng mỗi khi phải nghe ai đó xin lỗi, nhất là sau khi việc đã rồi đã qua lâu rồi, kiểu như một ngày đẹp trời bỗng dưng người ta thấy ăn năn bất chợt và xin lỗi, thì em lại thấy khó chịu dễ sợ. Người ta nói đánh kẻ chạy đi ko ai đánh người chạy lại, nhưng sao em lại như thế. Kì cục nhỉ?

Nhiều khi em chỉ muốn nói cái câu : Đã làm rồi còn xin lỗi cái gì nữa. Sao lại mất nhiều thời gian để hối hận thế, sao lâu thế. Nhưng ừ thì em vẫn là người biết điều, nên em chẳng mấy khi nói ra. Em chỉ thắc mắc một điều, sao người ta mất nhiều thời gian để hối hận chỉ những việc cỏn con như thế, có ai biết nói cho em nghe với.

Nhiều khi em ko hiểu nổi người khác. Em cũng thừa hiểu từ ăn năn đến chuộc lỗi là khoảng cách xa vời, nói ra một câu xin lỗi là OK rồi nhưng em thực ko hiểu tại sao nếu ko định sửa chữa thì người ta ăn năn làm đe'o gì.

Đã đi thì đừng quay lại. Đã làm thì đừng hối. Đã biết sai thì đừng làm. Em nghĩ như thế, nên làm gì cũng nghĩ, và thực ko hiểu tại sao người ta cứ tệ với mình trước đã. Rồi mãi sau này người ta hiểu cái gì đó, người ta ăn năn cái gì đó và người ta xin lỗi. Em cần gì. Chẳng phải em muốn hẹp hòi nhưng nghe những lời xin lỗi em thấy bản thân mình rẻ quá.

Cuộc sống của em thì em đã trả giá nhiều rồi, trả cả những thứ ko phải do mình. Mắc rẻ gì thì cũng có gì quan trọng đâu, anh phuongdong lăn tăn làm gì?
CBN
21-10-05, 12:28
Nhiều khi em chỉ muốn nói cái câu : Đã làm rồi còn xin lỗi cái gì nữa.
Nhưng anh đã làm gì đâu? Đấy là em vu oan giá họa cho anh đấy chứ? Vì thế anh mới xin lỗi, nếu anh làm thật thì còn xin lỗi làm gì, phỏng?
em anh Bim
21-10-05, 12:39
Nhưng anh đã làm gì đâu? Đấy là em vu oan giá họa cho anh đấy chứ? Vì thế anh mới xin lỗi, nếu anh làm thật thì còn xin lỗi làm gì, phỏng?
Ừ, em có nói anh đâu. Anh chưa làm gì, toàn em vu oan giá họa cho anh, nhỉ anh nhỉ? Thế anh định làm gì? :9:
CBN
21-10-05, 12:47
Bởi vì anh không muốn thế này:

Em cũng thừa hiểu từ ăn năn đến chuộc lỗi là khoảng cách xa vời, nói ra một câu xin lỗi là OK rồi nhưng em thực ko hiểu tại sao nếu ko định sửa chữa thì người ta ăn năn làm đe'o gì.
Lại càng không muốn như thế này:

Em nghĩ như thế, nên làm gì cũng nghĩ, và thực ko hiểu tại sao người ta cứ tệ với mình trước đã. Rồi mãi sau này người ta hiểu cái gì đó, người ta ăn năn cái gì đó và người ta xin lỗi. Em cần gì. Chẳng phải em muốn hẹp hòi nhưng nghe những lời xin lỗi em thấy bản thân mình rẻ quá.
Và cuối cùng là không muốn bị thế này:

Em chỉ thắc mắc một điều, sao người ta mất nhiều thời gian để hối hận chỉ những việc cỏn con như thế, có ai biết nói cho em nghe với.
Salut
21-10-05, 12:57
Đã đi thì đừng quay lại. Đã làm thì đừng hối. Đã biết sai thì đừng làm.

T/y jinxy có quả suy nghĩ này sao mà hợp với mình thế. Tự dưng thấy yêu yêu. :man_in_lo :8: :9:

Nhưng mà mình cũng giống với bác Phương Đông. Mâu thuẫn quá nhỉ? Mặc dù có những chuyện đã xảy ra lâu lắm rồi, nhưng nó vẫn còn ám ảnh trong tiềm thức mình, để mỗi khi gặp lại chuyện tương tự, mình lại co rúm người lại, như gặp một cơn ác mộng vậy. Tuổi trẻ (con) ơi. Tuổi thơ ơi. Giá như ai ngay từ nhỏ cũng đã biết cách học kinh nghiệm của người khác, thì đâu có tới mức mình fải tự trả giá cho bài học của riêng mình. Nhiều người trả ít, nhưng có những người fải mang cả cuộc đời ra trả mà còn không hết được. Híc. Tự dưng buồn quá. (Giống gái nhỉ?) Muốn viết một cái gì đó thiệt dài, để trả nợ quá khứ, nhưng nợ nhiều quá, biết viết gì đây? Bao giờ tôi mới trả hết nợ hả giời ơi? Hức hức hức...
dao_hoa_daochu
21-10-05, 13:10
Đã biết sai thì đừng làm.
Ở đời em gặp rất nhiều người hay cứ bảo là "biết là sai nhưng vẫn phải làm...", "mặc dù không muốn nhưng vẫn phải làm...".

Có cái lý nào là như thế không? Các bác?
em anh Bim
21-10-05, 13:11
Bởi vì anh không muốn thế này:

Lại càng không muốn như thế này:

Và cuối cùng là không muốn bị thế này:
Nên cuối cùng anh sẽ như thế nào đây?
Phuongdong
21-10-05, 13:14
Ở đời em gặp rất nhiều người hay cứ bảo là "biết là sai nhưng vẫn phải làm...", "mặc dù không muốn nhưng vẫn phải làm...".

Có cái lý nào là như thế không? Các bác?
Anh thì lại nghĩ là đã sợ thì đừng làm còn nếu đã làm thì đừng sợ
em anh Bim
21-10-05, 13:15
"biết là sai nhưng vẫn phải làm..."
Sai cho người khác nhưng lợi cho mình nên phải làm.

"mặc dù không muốn nhưng vẫn phải làm..."
Ko muốn làm nhưng cái lợi lớn quá nên vẫn làm.

Ở đời có nhiều cái lí như thế lắm chú ạ!
dao_hoa_daochu
21-10-05, 13:35
Anh thì lại nghĩ là đã sợ thì đừng làm còn nếu đã làm thì đừng sợ


Nói chung - cái em đang đề cập là cái ý "vẫn phải làm" cơ. Tại em gặp nhiều người hay bảo "sợ nhưng vẫn phải làm", "không muốn nhưng vẫn phải làm", "không thích nhưng vẫn phải làm"...

Nói riêng - Có nhiều việc em thấy hơi sợ sợ nhưng vẫn rất thích làm, làm rất nhiều, toàn là vừa làm vừa hơi sợ sợ bác ạ. Hình như càng sợ thì lại càng thích hơn.


Ko muốn làm nhưng cái lợi lớn quá nên vẫn làm.

Thế thì là muốn rồi, muốn "cái lợi lớn".
dao_hoa_daochu
21-10-05, 13:42
Sai cho người khác nhưng lợi cho mình nên phải làm.


Trong trường hợp này, quan niệm đúng sai của họ đã như sau:

Lợi cho mình + Sai cho người khác = Đúng

Cho nên làm.
CBN
21-10-05, 14:07
Nên cuối cùng anh sẽ như thế nào đây?
Tiền bối bảo rồi:"Tĩnh như núi, động như biển". Thường là gái sẽ không bao giờ biết zai nó sẽ làm gì, khi biết thì đã muộn. Còn thằng nào chưa làm đã bô bô ra thì 1 là chẳng làm được cái mẹ gì, 2 là phải vào ngồi tù (hilton chẳng hạn)...

Anh thì lại nghĩ là đã sợ thì đừng làm còn nếu đã làm thì đừng sợ
Bác dạy bọn em như dạy lớp 1 ý nhể? Nếu ai ai cũng biết sợ, hoặc biết trước được hậu quả rồi thì đé,o thằng nào dám làm nữa...

Nói riêng - Có nhiều việc em thấy hơi sợ sợ nhưng vẫn rất thích làm, làm rất nhiều, toàn là vừa làm vừa hơi sợ sợ bác ạ. Hình như càng sợ thì lại càng thích hơn.
Đoạn này anh nghe quen quen, hình như là ở một vụ án mạng. Nạn nhân là 1 chú choai choai phịch một vị mệnh phụ nào đó, mặc dù rất sợ chồng của bà ấy, nhưng lại rất thích phịch bà ấy. Cuối cùng bị chồng của bà ấy bắn chết.

Jin xinh đẹp hiền dịu nết na ngây thơ dễ thương
Đâu, đâu, xinh đẹp nết na ngây thơ dễ thương ... đâu? Có chú là đồ "như trên" thì có!
em anh Bim
21-10-05, 14:12
Đâu, đâu, xinh đẹp nết na ngây thơ dễ thương ... đâu? Có chú là đồ "như trên" thì có!
Anh ko yêu em thì thôi, gì mà người ta khen em được một câu anh cũng ko cho. Em dịu hiền dễ thương là nói đúng rồi, anh ý kiến cái gì. :smackass: Oánh chít giờ! :14:
dao_hoa_daochu
21-10-05, 14:22
Tiền bối bảo rồi:"Tĩnh như núi, động như biển". Thường là gái sẽ không bao giờ biết zai nó sẽ làm gì, khi biết thì đã muộn.

Anh thì lại nghĩ là đã sợ thì đừng làm còn nếu đã làm thì đừng sợ

Bác dạy bọn em như dạy lớp 1 ý nhể? Nếu ai ai cũng biết sợ, hoặc biết trước được hậu quả rồi thì đé,o thằng nào dám làm nữa...

Thế những lúc phải cãi nhau với em lão có bao giờ biết sợ hay không?
CBN
21-10-05, 14:28
Có! Nếu chú là Sen 4` và đây là Hạ Long.
Hơi hơi! Nếu chú là Hấp và đây là Ngọa Long.
Xuân
21-10-05, 14:30
Hôm nay em sến :cry:

THE PAST'S EMBERS

Flying in the crowded streets
Are embers of the love that in the past you burned
The past cannot be eaten
Yet people cannot forget

Now I cannot hold your hands
Eye to eye like a burning fire
But please sift through the black embers
There is something there that can smoulder forever
And never turn to ashes


Tro tàn quá khứ
Lê Quang Trang

Lả tả bay trên phố đông người
Tro quá khứ tình yêu em đã đốt
Cái quá khứ không đem mà ăn được
Nhưng con người lại không thể nguôi quên

Dẫu bây giờ không được nắm tay em
Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy
Nhưng hãy lọc trong tro tàn đen ấy
Có những điều đốt mãi chẳng thành tro...

Cái tiêu đề có một thời với cái bài viết của Salut làm em nhớ ra bài thơ này. Ko biết phân tích thế nào, chỉ thấy buồn tê. Đây chắc chắn là một trong bài thơ dịch hay nhất mà em từng biết. jinxy, có những thứ đã qua có phải là thản nhiên mà quên được đâu. Khi chúng ta làm một việc gì đó mà ko take it into your heart, thì làm sẽ làm rồi ko hối tiếc, tức là ta và việc ta làm là 2 vấn đề không giao nhau; việc ta làm thuộc về không gian thời gian, ngày mai nó sẽ là quá khứ; nó sẽ thuộc về không gian cũ; còn ta với ta thì lúc nào cũng sống trong hiện tại trong những vùng đất mới. Còn khi việc ta làm lại là một phần của chính mình, ta mang theo nó vào hiện tại, ta tha nó vào không gian mới vào vùng đất mới thì đâu phải dễ dàng gì mà bỏ qua mà lãng quên, thậm chí cả đời không quên được.

Bài thơ về tàn tro tình yêu, nhưng cũng có thể là tàn tro của bất cứ một cái gì đã xảy ra trong cuộc đời mình. Xin hãy giữ cho ta đứng ngoài lửa cháy, để rồi ko phải tha theo những tàn tro cho đến suốt cuộc đời.
lão ma
21-10-05, 14:37
Trong lần gặp gỡ đầu tiên với ty Jinxy, sau cả năm trời dating trên TL. Cuối cùng CBN cũng được cầm chân ... ops tay Jinxy xinh đẹp và nghe nàng thủ thỉ:


ty Jinxy xinh đẹp : Cuộc sống của em thì em đã trả giá nhiều rồi, trả cả những thứ ko phải do mình. Mắc rẻ gì thì cũng có gì quan trọng đâu, anh Chim Bị Nhão lăn tăn làm gì ?

Em cũng hay suy nghĩ liệu một thứ đã mất đi có tìm lại được? Hình như ko. Chắc phải có gì đó khác. Có thứ "khác" nhưng vẫn đủ làm người ta hài lòng nhưng cũng có những thứ "khác" mãi mãi là ly nước đã đổ đi. Phải ko nhỉ?

Thật cảm động qua nhưñg suy tư và trăn trở của người yêu, cái bản thể nhân từ còn sót lại của chàng CBN vụt trở về :


CBN, da nhăn nheo:Nhưng anh đã làm gì đâu? Đấy là em vu oan giá họa cho anh đấy chứ? Vì thế anh mới xin lỗi, nếu anh làm thật thì còn xin lỗi làm gì, phỏng?



ty Jinxy xinh đẹp:Ừ, em có nói anh đâu. Anh chưa làm gì, toàn em vu oan giá họa cho anh, nhỉ anh nhỉ? Thế anh định làm gì?

Nhưng Jinxy ơi, CBN lại lộ rõ nguyên hình một thằng rất đàn ông với cái thuyết Lìn tiêm về cuộc sống :


Chim Bị Nhão:
Bởi vì anh muốn thế này:
http://upload.thanhnienxame.net/Turkish_jeans_02.jpg


Chim Bị Nhão:Lại càng không muốn Jinxy như thế này:
http://img.photobucket.com/albums/v704/catwalk/co_bau_nude.jpg


Chim Bị Nhão:Và cuối cùng là không muốn bị thế này:

http://img.photobucket.com/albums/v704/catwalk/cat_bui.jpg

...
em anh Bim
21-10-05, 16:06
...có những thứ đã qua có phải là thản nhiên mà quên được đâu....
Bài thơ về tàn tro tình yêu, nhưng cũng có thể là tàn tro của bất cứ một cái gì đã xảy ra trong cuộc đời mình. Xin hãy giữ cho ta đứng ngoài lửa cháy, để rồi ko phải tha theo những tàn tro cho đến suốt cuộc đời.

Đọc cái này của Xuân buồn quá nhỉ, lại nhận ra thêm một điều: Người ta có thể đứng ngoài lửa cháy và vứt cảm xúc của người khác vào đống lửa.

Tất cả thành tro hết, đen sì!
Xuân
21-10-05, 16:46
Đọc cái này của Xuân buồn quá nhỉ, lại nhận ra thêm một điều: Người ta có thể đứng ngoài lửa cháy và vứt cảm xúc của người khác vào đống lửa.

Đôi khi đứng ngoài nhìn lửa cháy và giữ cho mình không bị lửa xém, là lại đang đứng trong một đám lửa khác lớn hơn, và nhiều tàn tro còn vương vất hơn.

Chả hiểu nói thế có rõ ý ko nhỉ. Chẳng hạn thấy cháy nhà, nhà mình chẳng hạn mà lại đứng ngoài có lẽ cả đời còn đau đớn hơn.

Thế nên thực ra, trong đời lúc nào ta cũng đang cháy trong một đám lửa nào đấy. Có khi thế nào mà mình cháy luôn cháy thành tro luôn lại là cách tốt nhất để ko bao giờ phải mang theo tro tàn suốt cuộc đời.
Phuongdong
21-10-05, 17:25
Bác dạy bọn em như dạy lớp 1 ý nhể? Nếu ai ai cũng biết sợ, hoặc biết trước được hậu quả rồi thì đé,o thằng nào dám làm nữa...


Ngày trước anh có đọc trong một quyển truyện ( đ' nhớ tên nữa ) có một câu thế này " Bóng tối của địa ngục còn gần tôi hơn ánh sáng của đèn rửa tội ". Chú hiểu câu đó thế nào ?
em anh Bim
21-10-05, 17:38
Ngày trước anh có đọc trong một quyển truyện ( đ' nhớ tên nữa ) có một câu thế này " Bóng tối của địa ngục còn gần tôi hơn ánh sáng của đèn rửa tội ". Chú hiểu câu đó thế nào ?
Em hiểu như này: Nơi anh ở thiếu điện, nếu ko sử dụng tiết kiệm thì sẽ bị cúp hẳn. Hiểu vậy đúng ko nhờ? :unknw:
Tequila
21-10-05, 17:59
Còn nếu chưa
4C có chắc là mình sẽ ko phạm sai lầm trong một ngày rất gần không, đành rằng mỗi lần vấp ngã là một lần trưởng thành "nhưng nếu ngã rồi què rồi" ko còn cơ hội để mà đứng dậy nữa thì sao ?? Có thể lắm chứ.
Có những sai lầm phải trả giá bằng cả cuộc đời, những sai lầm ko bao giờ làm lại được !!!

Chủ đề này của bác PĐ chính ra hay, chắc sáng sớm trước khi vào làm bác đi sai một nước và thua cả ván cờ chơi với mấy chú lái xe. Hehe.

Em có thể nói là cũng sai lầm nhiều nhiều, mà trả giá cũng không phải rẻ lắm. Tất nhiên, theo quan điểm của Tái Ông thì cứ mất cái lọ ta lại được cái chai, nhưng đôi khi rảnh rỗi không biết làm gì em vẫn nghĩ lại những gì mình đã dính phải và vẫn lấy làm hối tiếc.

Mỗi khi bàn về đề tài dạng này, chúng ta rất hay nghe những câu đại loại "Tôi không bao giờ hối tiếc". Theo em, thực ra đây là một lời nói hoành tráng lúc uống bia hoặc tán gái, nghe thì hay thế nhưng lại không phải thế. Bản chất thì vẫn hối tiếc như thường, và hơn nữa hối tiếc là một việc rất tự nhiên, hợp lý và bổ ích. Không hối tiếc sao được khi vì một sai lầm nào đó mà ta phải chịu mất mát không đáng có. Điều đáng nói là thái độ của mỗi người đối với những điều đáng tiếc hối tiếc ấy, đôi khi chính thái độ này nói lên thái độ sống nói chung.
CBN
21-10-05, 18:00
Vầng, câu này bác dạy phải ạ.
Nhưng em cũng biết 1 câu (em cũng đ' nhớ ở đâu): "Có những lúc phải tìm sự sống trong cái chết".

Jin ngày càng đáng yêu nhá, anh bắt đầu thấy hối hận rồi!
em anh Bim
21-10-05, 18:06
Chính ra em ko phản đối người ta hối tiếc về những cái mà người ta đã làm. Em chỉ phản đối khi người ta xoen xoét nói là người ta tiếc lắm. Mà thực ra tiếc đe'o đâu.
CBN
21-10-05, 18:10
Em chỉ phản đối khi người ta xoen xoét nói là người ta tiếc lắm. Mà thực ra tiếc đe'o đâu.
Chỗ này hết đáng yêu rồi, lại về mo rồi.
dao_hoa_daochu
21-10-05, 18:13
Nhưng em cũng biết 1 câu (em cũng đ' nhớ ở đâu): "Có những lúc phải tìm sự sống trong cái chết".


Triện Chưởng Kim Dung chứ đé0 đâu. :moon:
CBN
21-10-05, 18:15
Thế à? Anh cám ơn Húng.
dao_hoa_daochu
21-10-05, 18:17
Lão Conbanô, đã bao giờ lão "hối tiếc" quả gì chưa? Kể em nghe phát!
em anh Bim
21-10-05, 18:19
Chỗ này hết đáng yêu rồi, lại về mo rồi.
Chán nhờ. Lại mất hết tí tẹo cảm tình cho mình nhanh ơi là nhanh đến chóng mặt :icon_sad: Mà cũng tại mình thô lỗ, hối hận quá cơ.

Giàng ơi, làm sao để anh í bít con đang hối hận đây?

Chú Đào cất cái mông đi! :14:
CBN
21-10-05, 18:20
Lão Conbanô, đã bao giờ lão "hối tiếc" quả gì chưa? Kể em nghe phát!
Nhiều lắm, nhưng hối tiếc như bác Pê Đê thì chưa.
dao_hoa_daochu
21-10-05, 19:24
Bản chất thì vẫn hối tiếc như thường, và hơn nữa hối tiếc là một việc rất tự nhiên, hợp lý và bổ ích. Không hối tiếc sao được khi vì một sai lầm nào đó mà ta phải chịu mất mát không đáng có. Điều đáng nói là thái độ của mỗi người đối với những điều đáng tiếc hối tiếc ấy, đôi khi chính thái độ này nói lên thái độ sống nói chung.

Hồi còn học phổ thông em các bác cũng rất là hay lăn tăn ba cái chiện kiểu như này. Xong rồi cứ cảm thấy lăn tăn thế xem ra có cái gì đấy không "ổn" lắm, nên mới tự nghĩ ra Hệ Niềm Tin - một phút giành cho quảng cáo, chỉnh sửa một hồi thì thấy theo kiểu Niềm Tin "ổn" hơn. Về chiện "hối tiếc" này đại khái theo hệ này thì nó như sau:

(1) Thông thường, trong thực tế, mỗi khi cần phải ra quyết định, thì một trong những thứ kị nhất chính là "cảm tính". "Cảm tính", với một xác suất lớn, thường hay dẫn đến sai lầm.

(2) "Hối tiếc" là một thứ đặc trưng "cảm tính". Cho nên, theo (1) thì nó không mấy "bổ ích" (nếu như không muốn nói theo chiều ngược lại).

(3) Những gì đã xảy ra thì là "Sự thật" - sự thật luôn đúng.

PS
Bản thân cái chiện "hối tiếc" này cũng rất "vấn đề", các bác thử để ý chút mà xem! Ví dụ: lúc say rượu, thì hối tiếc, tỉnh rượu thì lại hết "hối tiếc" (hoặc ngược lại), lúc thất tình thì hối tiếc người cũ, lúc được mùa thì lại chả thấy hối tiếc mẹ gì... "cảm xúc" mà - không thể dựa vào nó được.
Tequila
21-10-05, 19:32
Em có thể nhận là ừ, lúc đấy mình sai, ừ lẽ ra không nên làm thế vân vân. Nhưng em thật không lăn tăn hay đúng hơn là dằn vặt vì những chuyện ấy, các bác bảo em thủ dâm cũng được, tự lừa dối bản thân cũng được, mà đơn giản em chả nghĩ cái gì nhiều. Đời nó thế, nghĩ thì nghĩ trước, còn đã xảy ra rồi là xong. Em mất bình tĩnh có thể mười phút, nửa tiếng, nhưng đã bình tĩnh lại rồi thì xong. Có thể chính vì thế mà em các bác càng tụt lùi, lởm khởm. Nhưng mà, naja, biết sao được? Chỉ đến thế thôi. Nghĩ nhiều mệt bỏ mẹ.


Chính thế đấy Miên,
Suy nghĩ về những gì đã qua và dằn vặt về nó là hai việc khác nhau, hay nói cách khác là hai thái độ khác nhau đối với những điều đáng tiếc. Mình cũng giống như Miên thôi, cái gì đã qua thì tức là qua rồi, nhưng những bài học của nó vẫn cần thiết, thực tế chính cho hôm nay và ngày mai.

Không thể vừa dẫm bãi cứt trâu xong, không rút kinh nghiệm gì cứ thế nhìn trời đi tiếp để năm bước sau lại dẫm tiếp cứt trâu. Mình nói là theo khía cạnh đó.
Tequila
21-10-05, 19:40
Bác Đào, đối với quan niệm của em thì "hối tiếc" không phải là một thứ đặc trưng cảm tính. Hoặc nó là sự thể hiện cảm tính của một vấn đề lý tính nằm sâu bên trong.

Ngôn ngữ phát biểu ra thì lằng ngoằng. Chẳng hạn bác chẳng yêu gì con bồ cũ và chưa từng buồn rầu khi mất nó, thì có say thế chứ say nữa bác vẫn chẳng thấy "hối tiếc" mẹ gì phỏng ạ.

Alo Miên,
Hị hị tớ vẫn rút bài học mà vẫn chẳng dằn vặt gì đấy, Miên không tin thì thôi. Kể ra người lạc quan yêu đời nhiều lòng tin như tớ cũng chẳng có nhiều lắm đâu hehe. Rút ra bài học không có nghĩa đơn giản là nếu lần sau gặp thế thì ta sẽ làm thế này hhay thế khác, mà trong quá trình nghĩ ngợi lằng nhằng ấy nhận thức của mình sẽ tốt hơn ở một số điểm và khả năng ứng phó/làm chủ cuộc sống của mình cũng có thể tốt hơn trước ở một số chỗ. Thế thôi.
dao_hoa_daochu
21-10-05, 19:44
Hè hè, anh cứ rình mãi, thằng cu Đào này chiên viết bài dài 5 trang, đé.o lúc nào đọc được nên cứ để cho nó bi bô mãi. Hôm nay nó tách ra thành y như người nhớn rồi anh xin phép 4c quoted lai nhát để cho nó khỏi sợ bị chửi quá mà xóa bài mí ê đít. Anh đi ăn trưa nhát rồi anh vào xử ný mày Đáo nhá!

Hị hị... cô Miên dọa làm anh bắt đầu cảm thấy "hối tiếc" wá.
Oki bi giờ anh cũng đị ị phát, rồi vào xử ný nhau, Miến nhá!
Xuân
21-10-05, 19:46
Đào lại lập luận kiểu 'Tôi có niềm tin (niềm tin cá nhân là một dạng cảm xúc) rằng cái thuyết niềm tin của tôi nó đúng, và vì vậy nó đúng. Và nó đúng nên nó là sự thật. Và vì vậy mà tôi không hề dựa vào cảm xúc, tôi dựa vào niềm tin.

Hối tiếc đâu phải lúc nào cũng là cái hối tiếc cảm xúc của 3 cai lão say rượu, đâu phải là cảm xúc qua một đêm tỉnh dậy thì hết. Có những lúc hối tiếc không chỉ là cảm xúc thời điểm mà nó là thực trạng, là state of mind, là cảm xúc chỉ đạo, bao trùm, thì cảm tính x gì. Thôi vặn chi tiết:

1 &2: Thông thường, trong thực tế, mỗi khi cần phải ra quyết định, thì một trong những thứ kị nhất chính là "cảm tính". "Cảm tính", với một xác suất lớn, thường hay dẫn đến sai lầm.

(2) "Hối tiếc" là một thứ đặc trưng "cảm tính". Cho nên, theo (1) thì nó không mấy "bổ ích" (nếu như không muốn nói theo chiều ngược lại).

Hai câu này đá nhau như ngựa. Hối tiếc đâu phải là thứ người ta quyết định được, nó là cảm giác phát sinh (derived emotion) nên con người không thể tự quyết định được mình có nên hối tiếc hay là không hối tiếc.

3. Những gì đã xảy ra thì là "Sự thật" - sự thật luôn đúng

Sự thật là gì hả Đào, mà ngay cả cái định nghĩa sự thật đã đúng x đâu, đã đồng ý toàn cầu x đâu mà sự thật luôn đúng? Sự thật, nhất là liên quan đến mỗi cá nhân là do cá nhân tự nghĩ nó là sự thật, thế thì đúng thế x nào được. Ngay cả tình yêu hay việc chồng vợ đứt dây, bảo ta không nên hối tiếc nữa, vì sự thật là ta không yêu nữa, nghe cũng đã chối rồi huống hồ gì: ta không nên hối tiếc nữa, sự thật là ta đã tham nhũng rồi giờ phải đi tù thôi. Có cái thằng nào nó đứt dây thần kinh cảm xúc mà nghĩ được như thế không? nếu nó nghĩ được sự thật luôn đúng như thế, nó lại x cần niềm tin nữa. Ngay cả niềm tin cũng phải nhờ cảm xúc mà thành. Sự thật là ở cảm xúc chứ lìn tiêm x gì!
Tequila
21-10-05, 19:52
Dạ, bác rút ra bài học là cứt bẩn, hay là không ngắm gái ạ? Em đồ bài học của bác là cứ t bẩn. Bài học đấy em cũng nhéo bao giờ hối hận. Tất cả những cái khác thì em bác cho trong hai chữ "tất yếu". Hì hì

Hì hì, mình rút ra bài học là cứt thì bẩn mà ngắm gái thì phê, khi trước mặt là cứt và gái thì mình hiểu rõ hơn sự thú vị cũng như khó chịu có thể sẽ xảy ra. Giả sử đang đi trên con đường nhiều cứt mình thấy Miên đi nhanh phía trước chuẩn bị rẽ mất. Nếu Miên đẹp thì cứt cũng dẫm về rửa chân tẹo xong, bổ mắt là khỏe rồi. Miên xấu thì ngu gì mất rượt theo ngắm để dẫm phải cứt thối bỏ mịa.
dao_hoa_daochu
21-10-05, 19:52
Cu Đào trình bày đầy đủ về niềm tin mà chỉ toàn chữ trong độ dưới cái chục đầu dòng anh xem cái Đào.

Cái đấy đã được trình bày tóm tắt có 05 gạch đầu dòng thôi. Miến tự tìm lấy, Nhá!
(sao lại tự edit bài - "hối tiếc" a? :moon:)
lão ma
21-10-05, 19:54
Anh nhận thấy ty càng ngày càng có vẻ trí tuệ hào hao dâm đãng nhở ? sương thế không biết!

Thôi anh té về đi mua tã cho con ...hehehe

Have a nice weekend to all of you !
dao_hoa_daochu
21-10-05, 20:00
Không thể vừa dẫm bãi cứt trâu xong, không rút kinh nghiệm gì cứ thế nhìn trời đi tiếp để năm bước sau lại dẫm tiếp cứt trâu. Mình nói là theo khía cạnh đó.
Đấy, vấn đề nó chính là ở chỗ đấy đấy. Triết học bảo "không ai có thể tắm hai lần ở một khúc sông". Còn ở đây em Đào các bác bảo "chả có bãi kứt nào giống bãi kứt nào". Lần sau tránh không dẫm vào kứt chưa chắc đã phải là đúng.
Tequila
21-10-05, 20:09
Cứt và gái là một thực tế luôn tồn tại ngoài ý chí của chúng ta. Có thể là cứt khác và gái khác.

Mà như tớ nói ở trên rồi, vấn đề là nhìn nhận nó để may ra tăng khả năng nhận thức đánh giá của mình. Lần sau có lẽ không phải cứt và gái nữa, mà là sự lựa chọn giữa đêm nay uống bia rượu khuya với bạn và sáng mai có việc cần làm chẳng hạn. Mà các bạn cứ cãi tớ mãi về chuyện rút ra bài học làm gì, đó là việc mà chúng ta vẫn đang đã và sẽ tiếp tục như thế hàng ngày, từ giải một bài toán hồi lớp hai cho tới tán một cô bé cho tới soạn một hợp đồng.
Thợ đời
21-10-05, 20:09
Đấy, vấn đề nó chính là ở chỗ đấy đấy. Triết học bảo "không ai có thể tắm hai lần ở một khúc sông". Còn ở đây em Đào các bác bảo "chả có bãi kứt nào giống bãi kứt nào". Lần sau tránh không dẫm vào kứt chưa chắc đã phải là đúng.

Thằng cu Đào em anh trình Triết thế này mà bi bô linh ta linh tinh, chỉ được mỗi cái copy đúng. Tất nhiên là không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông, nhưng dòng sông đây không có nghĩa là bãi cứt mà chú lại ẩn dụ chả có bãi cứt nào giống bãi cứt nào

Cứt nào mà chả là cứt, nhưng chú Teq cứ rút kinh nghiệm là lần sau không làm thơ để dẫm phải cứt, lần sau không ngắm gái để dẫm phải cứt, lần sau không nghe Ipod để dẫm phải cứt, blah blah..Bởi vì cứt thì lúc đé,o nào chả giống nhau, nhưng những con đường đi đến nó lại khác nhau. Cái này thì đé,o bao giờ rút kinh nghiệm được cả. Như cụ Can tơ có nói " Con cú vọ anh minh chỉ tung cánh vào lúc hoàng hôn".

Ở đây anh thấy có mỗi cô Miên là gái mà còn tư duy trừu tượng được một tẹo. Chú Đào mầm non TW mà cứ chủ quan thế này anh lo quá
Gp
21-10-05, 20:13
À nói về lựa chọn, bạn Đào vào bê ra đây cho anh em bi bô đi, em đang cãi nhau dở trong í với đứa nào mà chưa thấy ai giả nhời, cái ấy hay phết các bác em. Em uống xong ly cà phê còn nghỉ một lúc nữa cơ. Đào, tao làm thịt mày.
Hoadainhan
21-10-05, 20:26
Đọc bài của PD thấy quả là buồn. Ngộ đồ rằng phần lớn các thành viên ở đây chắc đều đã trải nghiệm những trường hợp tương tự với những mức độ khác nhau, và cảm nhận cũng khác nhau về mức độ. Không hiểu sao ngộ rất thích nhạc buồn, thích những bài hát buồn, rồi nghĩ về một thời đã xa với cảm giác buồn buồn. Những lúc ấy có tâm trạng trái ngược, vừa buồn lại vừa thư thái, như chìm được vào trạng thái thư giãn hoàn toàn. Sau đó lại cảm giác khỏe khoắn trở lại.
Chắc chẳng ai trong chúng ta tránh được sai lầm: lớn, nhỏ, ít,nhiều.Có những sai lầm cả đời chẳng sửa lại được như PD đã dẫn. Có những sai lầm có thể sửa được nhưng bản tính chúng ta vẫn mắc, không muốn sửa. Có những sai lầm có thể sửa được. Và có những sai lầm không thể sửa. Nhưng có lẽ sai lầm luôn đi với tỉnh táo như một cặp song hành âm dương, và có những cái chúng ta chỉ rất lâu sau mới hiểu nó là sai lầm. Ngộ không bàn đến những sai lầm thô thiển, vì phần lớn chúng ta chỉ sai lầm lớn trong những ranh giới mỏng manh, những tích tắc trong cuộc đời. Lẽ ra mình không nên thế...
Mặc dù vậy, ngộ cho rằng sai lầm như một phần không thể thiếu được trong cuộc đời, cũng như chúng ta không thể sống thiếu bệnh tật. Còn bệnh nào thuốc nấy, và còn tùy ở thể chất mỗi người. Cuộc sống mà không có nỗi buồn thì làm sao chúng ta tận hưởng được trọn vẹn niềm vui Riêng ngộ thì thú thực là lắm bệnh, và nhiều bệnh nặng và đến nay cũng vẫn sống nhăn. Thỉnh thoảng lại chìm đắm trong một điệu nhạc buồn để thư giãn.
Xuân
21-10-05, 20:31
Bác HDN đọc thế nào, chứ em thấy PD viết câu dài dã man con ngan:

Có người vượt qua được có người ko những người vượt qua được một lần thì những lần sau sẽ dễ dàng hơn còn những người ko qua được cái lần đầu tiên ấy thì phải rât lâu sau đó phải chịu những hậu quả nặng nề thì mới ngộ ra sai lầm còn một số thì mãi mãi chẳng bao giờ nhận ra bởi một lẽ họ chẳng bao giờ nhìn lại đằng sau và cũng ko bao giờ nhìn về phía trước, trước đây tôi từng phạm quá nhiều sai lầm và tôi cũng đã phải trả giá.
Tl có ai viết câu dài hơn thế này không nhỉ?
FlyingSnow
22-10-05, 05:49
Cứ đọc qua cái title của bác Phương Đông, em lại liên tưởng đến bài thơ cũng bắt đầu bằng "Có một thời ..." Em ko nhớ là thơ của ai, mà chỉ biết nó là thơ chép sổ tay từ hồi xưa. Em gõ lại đây tặng bác. Nếu lời có ko chính xác, bác đừng để bụng :).

Hoa Hoàng Điệp

Có một thời ta thành thực yêu nhau
Xin anh đừng gọi đó là thời lầm lỡ
Vì ngày ấy dẫu rụt rè bỡ ngỡ
Em cũng không gọi là thời nông nổi ngây thơ

Dù với em anh có dối lừa
Thù hận xót xa bây giờ vô nghĩa hết
Nếu phải giữ cho nhau điều gì...
Như lá ướt sau mưa
Em xin nhận về mình phần thua thiệt!

Lẽ nào anh chẳng tiếc
Những đồng tiền vàng rơi trên cỏ mùa thu?
Nẫu
22-10-05, 06:39
Có bao giờ chúng ta phân loại cái lỗi lầm ấy ra làm vài loại khôg nhỉ? Lỗi lầm, và thiệt hại cho bản thân và lỗi lầm của chúng ta làm thiệt hại cho người khác. Sao có vẻ các bác em chẳng ai nhắc nhở gì đến những gì mà chúng ta, rất có thể, đã gây ra cho người khác, mà cứ quanh quẩn giải bài toán chúng ta làm sao để không phải nói câu hối tiếc mấy lại chúng ta đứng lên làm sao sau lỗi lầm? Có bao giờ chúng ta tự hỏi, chúng ta phải làm sao để chuộc lại lỗi lầm đã gây ra cho người khác không?
Phuongdong
22-10-05, 10:07
Chú Teq chỉ cần quan tâm đến là khi nhìn theo gái (xinh) thì dẫm phải cứt hay chú cố tình dẫm vào cứt vì hy vọng sau đó sẽ nhìn thấy gái xinh - Nó là hai mặt của vấn đề - Cái nào quyết định cái nào. Chú từ từ nghĩ đi - cần thì gọi chú Thỏ em anh vào giảng bài cho
Anh đi pha ly cafe đã
Tequila
22-10-05, 11:15
Hehe, Miên càng nói thì tớ càng thấy ngại, vì Miên chẳng chịu nghĩ để hiểu tớ đang nói tới khía cạnh nào. Miên cứ cố gán tớ vào hình ảnh một thằng dở hơi ngồi dằn vặt đau xót và hy vọng lại dẫm cứt và lại gặp gái. Miên đưa ra một ví dụ và có thể tớ diễn giải ví dụ đó chưa được tốt.

Từ đầu, tớ chỉ nói tới một khía cạnh thôi. Đó là thỉnh thoảng nhìn lại những gì đã qua, biết mình đã sai ở chỗ nào, tại sao mình sai. 99,9999% sẽ không bao giờ mình gặp lại một trường hợp y sì như vậy nữa, nhưng nhìn nhận đầy đủ vấn đề sẽ khiến mình có một nhận thức tốt hơn. Đó chính là điểm khiến cho con người tiến hóa lên.

Quá trình rút kinh nghiệm và tích lũy kinh nghiệm, cao cấp hơn quá trình hình thành một phản xạ có điều kiện. Một con chó, cứ bắt nó nằm rồi sau cho miếng xương, dần dần nó sẽ hình thành nhận thức rằng cứ nằm khi chủ ra lệnh và sẽ có xương gặm, chỉ như thế thôi. Một đứa bé, cứ bảo nó chơi ngoan rồi sẽ cho ăn bánh. Nó sẽ chơi ngoan để được ăn bánh, nhưng không dừng lại đó, nó sẽ hiểu rằng làm vừa lòng người lớn thì sẽ được ăn, lớn lên nó làm tốt công việc để được ăn lương, liếm đít sếp để được lên chức...

Trong chuyện hối tiếc và rút ra bài học này cũng vậy. Con người (nếu không bị đao) sẽ nhận thức mình đã sai gì, chứ không chờ một trường hợp y sì để làm lại. Mình đã lựa chọn sai phải không? Tại sao lại sai và có thể lựa chọn cách khác hay không. Điều đó sẽ giúp con người có nhận thức tốt hơn và trưởng thành hơn để có thể lựa chọn tốt hơn. Đối với những trường hợp Miên nói là tất yếu bất khả kháng và rút kinh nghiệm là dở hơi, thì ít nhất Miên cũng đã phải nhìn nhận nó để hiểu được rằng nó bất khả kháng, không rút được gì . Đó chính là kết quả khi Miên xử lý bài học đó.

Trong trường hợp hối tiếc của riêng tớ, nghĩ lại tớ vẫn hối tiếc như thường song ngày hôm nay là ngày hôm nay cuộc đời vô cùng tươi đẹp. Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại chuyện cũ, tớ càng hiểu hơn rằng những ảo ảnh phù phiếm và tự mãn với bản thân có thể khiến mình thiệt hại thế nào. Đó là bài học tớ rút ra từ chuyện cũ và giá trị của nó giúp ích tớ cho hôm nay và ngày mai chứ, phải không?

Ý tớ là như thế thôi, Miên và bác PĐ có thắc mắc gì không ạ hì hì.
Cổ Nhuế
22-10-05, 11:40
Hơ hơ, thế nào mà Teq hôm nay lại tranh chức giảng viên triết học của Thỏ. Anh có kinh nghiệm dồi, càng giảng cho những thằng ngớ ngẩn thì nó lại càng không hiểu, giảng cho nó hẳn một quá trình thì thế nào cũng đến lúc nó đặt lại câu hỏi đúng như ban đầu nó đã hỏi.

P.S. Teq gọi lại cho anh cái, anh không thể nào gọi cho chú được.
Phương Thảo
22-10-05, 12:28
Các bác em càng ngày càng 4`, em thật.

Giờ các bác thử nhớ lại xem, trước lúc các bác phạm sai lầm, liệu các bác có một chút nào hình dung về hậu quả của nó hay không? Tất nhiên là các bác léo thể biết được. Còn nếu bác nào bảo là biết mà vẫn làm thì em nghĩ các bác nên gặp chị Sất em tư vấn. Như vậy, các bác đứng trước sự lựa chọn cũng giống thằng Ronaldo đứng trước mặt hậu vệ đối phương, nó hoặc có thể chuyền bóng cho Raul, hoặc có thể lừa qua hậu vệ rồi ghi bàn. Nó chỉ có 1/10 giây để quyết định, nó léo biết lựa chọn nào tốt hơn lựa chọn nào, nó chỉ biết hành động theo bản năng. Và vì nó là Ronaldo nên nó léo hối hận và ngày hôm sau, gặp tình huống tương tự, nó vẫn hành động theo bản năng. Còn các bác em thì khác. Sai một tý các bác em cứ ngồi dằn vặt cả đời, kiểu như giá lúc đấy mình không làm như thế, có thể cuộc đời mình sẽ khác đi. Khác thế léo nào được, hả các bác?

Em nhớ khi xưa Hải Đăng 5xu có nói một câu chí lý: "Dân tộc nào càng ít dằn vặt quá khứ, dân tộc ấy càng phát triển." Dân tộc Việt Nam mình có lẽ là dân tộc nhiều dằn vặt quá khứ vào lại nhất thế giới. Giờ các bác em mới mãi mãi tuổi ba mươi mà đã định ngồi nhà viết hồi ký thì đúng là nhục, em thật.
Mai
22-10-05, 13:08
Các bác em càng ngày càng 4`, em thật.

Giờ các bác thử nhớ lại xem, trước lúc các bác phạm sai lầm, liệu các bác có một chút nào hình dung về hậu quả của nó hay không? Tất nhiên là các bác léo thể biết được. Còn nếu bác nào bảo là biết mà vẫn làm thì em nghĩ các bác nên gặp chị Sất em tư vấn. Như vậy, các bác đứng trước sự lựa chọn cũng giống thằng Ronaldo đứng trước mặt hậu vệ đối phương, nó hoặc có thể chuyền bóng cho Raul, hoặc có thể lừa qua hậu vệ rồi ghi bàn. Nó chỉ có 1/10 giây để quyết định, nó léo biết lựa chọn nào tốt hơn lựa chọn nào, nó chỉ biết hành động theo bản năng. Và vì nó là Ronaldo nên nó léo hối hận và ngày hôm sau, gặp tình huống tương tự, nó vẫn hành động theo bản năng. Còn các bác em thì khác. Sai một tý các bác em cứ ngồi dằn vặt cả đời, kiểu như giá lúc đấy mình không làm như thế, có thể cuộc đời mình sẽ khác đi. Khác thế léo nào được, hả các bác?

Em nhớ khi xưa Hải Đăng 5xu có nói một câu chí lý: "Dân tộc nào càng ít dằn vặt quá khứ, dân tộc ấy càng phát triển." Dân tộc Việt Nam mình có lẽ là dân tộc nhiều dằn vặt quá khứ vào lại nhất thế giới. Giờ các bác em mới mãi mãi tuổi ba mươi mà đã định ngồi nhà viết hồi ký thì đúng là nhục, em thật.

Cậu nói thế là vừa vội vã, vừa chủ quan. Cậu làm sao có thể lấy đá banh ra so với cuộc đời được? Hai cái đó hoàn toàn khác nhau. Ví dụ cậu lấy bòng so với mít song lại bảo, mít nó có gai, tại sao bòng lại không có gai, thì thật là buồn cười lắm lắm í. Chuyện dằn vặt quá khứ thì cậu lại càng sai. Nếu ta không biết trân trọng quá khứ, không biết học hỏi quá khứ, thì loài người sẽ vĩnh viễn ở cái thời ăn lông ở lỗ mà thôi.
Tequila
22-10-05, 15:18
Hình như Miên là dân xã hội ;).

OK cứ tạm theo định nghĩa của Miên về thuộc tính và quá trình. Thuộc tính thì dễ quá ai cũng biết. Quá trình thì không thể. Thế thì...???! Thế thì con người học tập, xây dựng kinh nghiệm, nhận thức thế giới thế éo nào được bây giờ phỏng ạ? Quá trình, thuộc tính, hay bất cứ những cái bỏ mẹ nào đó đều tuân theo những quy luật nào đó và chính những quy luật này mới là đối tượng để chúng ta tìm hiểu, rút kinh nghiệm, rút ra bài học v.v,...

Tớ đâu có ám ảnh chụp mũ gì đâu, căn bản tớ nói một đằng Miên lại cãi đi đâu đấy, thành ra tớ phải cố lái trở lại điểm xuất phát của tranh luận. Bác PĐ nói có những sai lầm không thể sửa chữa thì sao và tớ bảo việc hối tiếc, rút kinh nghiệm phần nhiều là có lợi. Mà thôi, đằng nào cũng mỗi người nói về một hướng chẳng giải quyết gì. Tớ chẳng vỡ nổi những lập luận của Miên đâu, chúc ăn uống ngon miệng.

***

Bác gì Phương Thảo ơi, bác đá bóng bao giờ chưa thế?

Bóng đá và các môn thể thao nói chung, là thứ luôn luôn đòi hỏi tập luyện, rèn kỹ năng, rút kinh nghiệm một cách thường xuyên và đặc biệt là rất tỉ mỉ. Để có được một cách xử lý nhanh nhậy mà Thảo gọi là bản năng ấy, thằng Ronaldo phải trải qua vô số tình huống bóng và những cách xử lý khác nhau, liên tục rút kinh nghiệm và đánh giá lại nhưng pha ghi bàn hoặc hỏng ăn của mình. Một pha xử lý tưởng như bản năng ấy, chính là kết quả của một quá trình học tập phát triển bản thân dựa trên những tố chất sẵn có, chứ không phải đẻ ra nó đã thế đâu.

Em chỉ đá ở sân đất 4` gần nhà thôi, nhưng cuối mỗi trận mà không ngồi bàn xem mình xử lý ngu những chỗ nào, không chịu "rút ra bài học từ những sai lầm" hị hị, đối diện thằng tiền đạo đối phương vẫn ngu y như cũ, thì ba buổi là chúng nó chửi cả họ lên rồi đuổi ra khỏi đội ngay. Theo em, bác em khi cãi vã thì nên nói về những cái gì mình biết rõ.
Phương Thảo
22-10-05, 16:44
Gớm, bác Teq. Bác đọc hiểu thế này thảo nào chỉ toàn viết văn hồng hồng tim tím. Giờ em mí bác mà lại cãi nhau về sự giống nhau của bóng đá Việt Nam của tiền đạo Tequila và bóng đá Brazil của trung phong Ronaldo thì chả hóa ra em với bác thành Long Vũ mí Quang Huy ngồi trước màn hình bi ba bi bô kiểu "trong những tình huống như thế này thì lẽ ra Ronaldo nên chuyền bóng cho Raul thì Real đã mở được tỉ số". Rồi xoay đi xoay lại một hồi lại giống như cứt với gái, cái nào có trước, cái nào có sau, cái nào quyết định nhận thức của cái nào.

Mà thôi, cãi nhau mà chuẩn mực ban đầu đã không được thống nhất thì cuối cùng lại thành mấy chú phê bình văn học mất. Em trả lại đất cho các bác tập viết hồi ký.
CBN
22-10-05, 17:04
Hờ hờ! Anh thích cách lập luận của Teq. - Cái này thể hiện đúng bản chất của con người.

Lúc đé,o nào cũng lên gân lên cốt như thằng Đào 4` thì chết sớm đới em ạ.

Em Miên thì bị ảnh hưởng bởi tôn giáo nhiều quá.

Vấn đề là thiếu đé,o gì thằng biết là hối tiếc thì cũng đé,o giải quyết được cái gì nữa, nhưng mà vẫn đé,o tránh được việc hối tiếc. Người ta sống bị chi phối bởi tình cảm, tình cảm phần lớn là do cảm tính, lúc khỏe mạnh lạc quan thì đé,o làm sao, nhưng có phải lúc nào cũng được vượng như thế đâu? Quan trọng là đừng để rơi vào tình trạng trầm uất là được.

Lìn tiêm của ku Húng giúp người ta thăng bằng trong lúc sợi dây tình cảm đang chạy theo hình sin, nhưng không giúp được gì cho người ta những lúc bắt đầu suy sụp cũng như lúc bắt đầu thăng hoa. Khi đạt đến cực điểm rồi người ta sẽ lập tức xuất hiện xu hướng thăng bằng, lúc đó sẽ nhờ thằng Húng em anh kéo lên.
lintinhqua
22-10-05, 17:47
Cái tên A0 là từ ngày xa xưa rồi chứ, bây giờ có gọi thế nữa đâu?
Mime
22-10-05, 18:52
Em nhớ khi xưa Hải Đăng 5xu có nói một câu chí lý: "Dân tộc nào càng ít dằn vặt quá khứ, dân tộc ấy càng phát triển."

Em nghĩ người cũng vậy, ít dằn vặt thì sẽ thanh thản hơn, cũng tỉnh táo hơn. Nghĩ được thế thật đấy, nhưng mà vẫn dằn vặt như thường thôi. :unknw:
dao_hoa_daochu
23-10-05, 02:43
Từ đầu, tớ chỉ nói tới một khía cạnh thôi. Đó là thỉnh thoảng nhìn lại những gì đã qua, biết mình đã sai ở chỗ nào, tại sao mình sai. 99,9999% sẽ không bao giờ mình gặp lại một trường hợp y sì như vậy nữa, nhưng nhìn nhận đầy đủ vấn đề sẽ khiến mình có một nhận thức tốt hơn. Đó chính là điểm khiến cho con người tiến hóa lên.
Teq có vẻ đến giữa chừng bị lẫn. Thứ nhất, "Hối tiếc" và "Phân tích 'sai lầm'" là hai thứ hoàn toàn khác nhau, không phải là cứ phải 'sai lầm' thì mới "hối tiếc". Thứ hai, tất cả những gì đã xảy ra luôn đúng. Nhiều người cứ nghĩ theo cái cách dở hơi là "giá như lúc đấy mình thế này thế kia, đừng thế, đừng thế... thì mọi việc đã thế, đã thế..." - các bác có thấy dở hơi không, tại vì làm đé0 gì có chiện đấy?!


Cái này thể hiện đúng bản chất của con người.
...
Lìn tiêm của ku Húng giúp người ta thăng bằng trong lúc sợi dây tình cảm đang chạy theo hình sin, nhưng không giúp được gì cho người ta những lúc bắt đầu suy sụp cũng như lúc bắt đầu thăng hoa. Khi đạt đến cực điểm rồi người ta sẽ lập tức xuất hiện xu hướng thăng bằng, lúc đó sẽ nhờ thằng Húng em anh kéo lên.
"Bản chất của con người" như thế nào thì là đúng hả lão em? :24:
Lão à, nó sẽ giúp lão giảm thiểu được sự "bắt đầu" suy sụp và "suy sụp" với "thăng hoa" cho nó "đúng bản chất". Lão không thấy có một số người chỉ vì một cái chiện tình cảm mà bản chất thì nó ngớ nga ngớ ngẩn đé0 ra đâu vào đâu thế mà lồng lộn hết cả lên như một cái bọn dở điên dở dại đấy à?
Mới lại lão em cứ lại lạc quan tếu, giới hạn chịu đựng của hệ thần kinh tùy trường hợp có khác nhau nhưng mà đều hữu hạn cả, bọn điên chả đầy bệnh viện đấy, quá đi chả hỏng mẹ, có "xu hướng thăng bằng" được đé0 đâu.
Hơn nữa các bác cứ hồng tuyết thoải mái, bi giờ chỉ cần gặp một trường hợp cụ thể, em sẽ luôn biết cách ứng xử như thế nào, các bác hồng tuyết lúc đấy còn phải nghĩ chán, mà nghĩ một hồi kiểu đé0 gì chả bị luẩn quẩn, rồi hành xử với một xác suất sai lớn... Mà cái đấy khác nhau nhiều đấy. :24:

PS
À mà em thấy mấy bác khoa học xã hội cái đé0 gì cũng thấy chõ vào bình luận mấy câu hồng hồng tuyết tuyết chả có ý nghĩa đé0 gì cũng chả liên quan mẹ gì đến nội dung đang tranh luận cả...
Một số bác khác thì hành xử buồn cười lồ lộ ra rồi, bi giờ còn cao đạo nói lý thyết này lý thuyết kia, đé0 ai nghe, tại vì thừa hiểu là các bác ngoài việc đọc được một mớ chữ lổn nhổn, thì có hiểu, có ngấm được vào người đé0 đâu, cho nên nó mới thành ra thế. Sách thì em tự đọc cũng được. Em nghĩ là bi giờ trước tiên các bác nên phải cố "chỉnh sửa" lại cái phần "hành xử buồn cười" đi đã. Đơn giản nhất là bi giờ lên diễn đàn, cứ chơi được cho "đẹp" đi đã. Cái này em nói cũng là chân tình.
Xuân
23-10-05, 03:25
Hơn nữa các bác cứ hồng tuyết thoải mái, bi giờ chỉ cần gặp một trường hợp cụ thể, em sẽ luôn biết cách ứng xử như thế nào, các bác hồng tuyết lúc đấy còn phải nghĩ chán, mà nghĩ một hồi kiểu đé0 gì chả bị luẩn quẩn, rồi hành xử với một xác suất sai lớn... Mà cái đấy khác nhau nhiều đấy. :24:

.

Heh heh Đào nghe vui vãi! Thế Đào gặp trường hợp gì rồi nào. Người nào mà cứ 'luôn biết' xem chừng là người biết ít nhất, nhở! Thực ra Đào chỉ toàn ôm một mớ lý thuyết suông thôi, cứ để xem tớ nói có đúng không. Giờ nói gì thì Đào cũng gân cổ lên cãi ngược thôi.
Xuân
23-10-05, 04:30
Tại vì mong mỏi cho bạn ấy nâng trình lên tí, đặng cho tụi em mở mặt có Hải Đăng anh tài. Đào tích phân hơi nhiều nên các khái niệm cứ lộn tùng phèo, nhiều câu đến em gái còn bắt giò được, thì Hải Đăng cái nỗi gì, phỏng ạ? Những gì xảy ra luôn luôn đúng là cái ch,ó gì (nói chi tiế em viết một lần rồi!)? Thứ hai nữa là em vặn Đào thế này thể nào Đào cũng quay ra bảo Cô xem lại tư cách hành xử của cô đi có hơn gì tôi không =)) nghe cùn vãi linh hồn! Bây giờ ra hội đồng thẩm định trình bày cái thuyết Lìn tiêm của Đào, xong mấy ổng hỏi vài câu, Đào lại giận dỗi, các ông toàn dân xã hội, toàn những người không biết hành xử, các ông toàn chim sệ cả đời không được rờ vào gái ngon như gái của tôi thì làm sao xứng nói chuyện với tôi, thế có phải là dở không?

P.S: Nghĩa là gì, nghĩa là Đào nói chuyện về Gái học yếu luận thì ngon, thì hay, còn đem hệ quy chiếu của Gái học yếu luận chiếu lên các vấn đề mang tính trừu tượng thì chắp vá be bét không ổn. Sách tôi cũng tự đọc được, nhưng có phải là cứ đọc sách là ngấm được đâu!
lão ma
23-10-05, 07:43
Bài thơ "Giới hạn" của nhà thơ E.Evtuchenko Nga:

Thế giới này mọi thứ đều có hạn
Tình yêu, sự kiên trì, khối óc, trái tim,
Ngay cả đến đường chân trời bí ẩn!
Đừng tự dày vò bằng nghĩ suy vớ vẩn
Khi sức lực, tuổi anh sẽ tới lúc tận cùng,
Trong chuyện ấy, đâu có gì xấu hổ!

Sẽ có kẻ cười gằn, sá chi- đồ bỏ!
Hắn mai mỉa, rêu rao, vẻ tự đắc dương dương:
“Mi hết hơi sao? Chà, thở hắt ra rồi đấy!”
Nhưng giới hạn đời anh đâu phải chỗ cùng đường!
Đến cả các thiên tài cũng vẫn còn giới hạn
Chỉ có sự đểu cáng của con người mới không có tận cùng!

Trong cuộc sống của chúng ta là cả một hành trình vô tận để khám phá cái ý nghĩa cuộc đời và thực hiện mọi mục tiêu mong muốn của bản thân. Thế nhưng, hành trình ấy không phải lúc nào cũng bằng phẳng, suôn sẻ như ta từng nghĩ, từng mong muốn. Những trở ngại, khó khăn thất vọng, nỗi buồn và cả sự thành công là những bài học kinh nghiệm mà không phải ai ai cũng có thể hiểu và thực sự cảm nhận được nó. Có những sự cố thất bại làm ta tổn thương hay gục ngã tưởng chừng không thể đứng lên được nữa. Uớc mơ tốt đẹp về cuộc đời dường như sụp đổ. Đôi khi nó làm cho ta trở nên hụt hẫng, tuyệt vọng và mất niềm tin vào bản thân, vào cuộc sống.

Nhưng trong mỗi con người chúng ta, ai cũng tiềm ẩn một sức mạnh và niềm tin vào bản thân, hi vọng vào cuộc sống. Rằng ngày mai sẽ sáng lạn hơn, tốt đẹp hơn. Đừng bao giờ thôi cố gắng hay chấp nhận gục ngã, hãy dũng cảm vượt qua những khó khăn thử thách từng ngày vào cuộc sống ...

Hãy cho mình một cơ hội, một điểm khởi đầu để tiếp tục cuộc hành trình! Cho dù cuộc sống phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, thử thách và có lúc bạn cảm thấy đuối sức, muốn bỏ cuộc nhưng những điều cần thiết của ngày hôm nay, là yếu tố quyết định cho sự tồn tại của bạn ở ngày mai ...

Đừng quên rằng vấp ngã là một phần không tránh khỏi trong cuộc đời của mọi con người. Sự can đảm và cố gắng là hành trang của cuộc hành trình cho cuộc sống mai sau.
Tequila
23-10-05, 13:03
Vấn đề là anh Teq em có nói thế nhéo đâu các bác? Anh í không hối hận, dằn vặt mà muốn rút kinh nghiệm một cách hoành tráng về chiện ngay mai mình dậy đúng 6 giờ sáng, đi ra khỏi nhà bằng chân trái, hôm qua xe mình đã đổ xăng mình sẽ đến cơ quan, nhìn kỹ vào đường, làm những việc như đã định do cả đời anh í rút được kinh nghiệm rồi. Em chỉ hỏi anh rút và thực hiện cái kế hoạch ấy như thế nào nếu nói dại con Oshin nhà anh đi chơi mang theo chìa khóa cổng nhốt anh trong nhà? Em chỉ thấy cái việc rút kinh nghiệm nó buồn cười khi người ta muốn thay mặt cả chúa thôi. Cuộc sống chả là cái gì hết nếu ngày nào cũng như ngày nào và bác biết mọi điều về nó. Tình yêu thực ra chắc gì đã hay ho quyến rũ nếu bác chăm chăm là nó yêu mình và không bao giờ rời bỏ kể cả chết nó cũng chết sau mình? Đồ vật cũng có lúc hỏng, lúc mất. Nói như bác Teq kiểu con người hiện đại làm chủ thế giới văn minh. Em thấy cứng nhắc, nhỡn thế! Còn em không bảo không hối tiếc, ai chả có tình cảm, nhưng 15 phút, nửa tiếng, xác định được xong thì là xong. Thế thôi. Còn em báo cáo mí anh Teq là trong lòng chủ nghĩa tư bản em thấy chúng nó dừng cụ nó lại dồi có rút kinh nghiệm gì nữa đâu anh? Vật lý lý thuyết bi giờ còn hướng về Phật nữa là. :9:

Bác Teq, bác bảo em dân xã hội mí chê em ối đứa A0, B0 xông vào óanh bác.

Ơ tớ có bao giờ nói thế đâu mà Miên lại bảo thế nhỉ. Tranh luận thì nên tập trung vào chủ đề, các thứ khác về cá nhân của nhau theo tớ không cần thiết. Tớ cũng chẳng hiểu sao Miên lại lôi về chuyện chủ nghĩa tư bản dừng không rút kinh nghiệm hay vật lý lý thuyết hướng về Phật. Miên nói thế chứng tỏ Miên không nắm rõ tớ đang cãi cái gì, và logic của Miên riêng trong trường hợp này tỏ ra không tốt lắm.

Bác Đào, như em đã nói từ đầu, em quan niệm "hối tiếc" là sự thể hiện cảm tính sến của một vấn đề lý tính nằm bên dưới. Nếu bác không đồng ý với quan điểm này của em thì bàn tiếp không ích gì, tiên đề của mỗi người đặt ra đã khác mất rồi.

Riêng chuyện bác nói "sự thật luôn đúng", thì em có nhận xét một chút. Hải đăng Đào và bạn Sất em gặp nhau ở chính điểm này. :D. Sự thật là cái đã xảy ra và nó cứ là nó thôi, không có đúng hay sai. Đúng, sai, là cách đánh giá chủ quan của chúng ta khi nhìn vào sự vật hiện tượng.
lintinhqua
23-10-05, 13:57
trước đây tôi từng phạm quá nhiều sai lầm và tôi cũng đã phải trả giá. Có những sai lầm phải trả giá bằng cả cuộc đời, những sai lầm ko bao giờ làm lại được !!!

Hẹ hẹ, pác em, pác em, thế cái lày có phải là sai lầm không? Đã trả giá chưa?


Buổi sáng, chúng tôi ăn sáng, uống cafe rồi tôi về nhà đưa vợ đi làm.
lintinhqua
23-10-05, 15:33
Thế lấy vợ là sai lầm à? Lấy vợ rồi thì không sửa chữa được à?
em anh Bim
23-10-05, 17:35
Thế lấy vợ là sai lầm à? Lấy vợ rồi thì không sửa chữa được à?
Bỏ vợ cái là sửa chữa được ngay chứ gì.
Tequila
23-10-05, 17:56
Tóm lại là Miên không hiểu ý tớ nói từ đầu đến giờ. Vấn đề không phải là đợi một lần tới y sì như cũ để làm lại. Mà từ những cái sai của lần trước mình sẽ có những kinh nghiệm, đánh giá tốt hơn để dùng cho tương lai. Kinh nghiệm này không phải bó hẹp trong tình thế cũ, cái chúng ta cần là là sự tư duy và phương pháp. Nếu từ bỏ tất cả những quá trình rút kinh nghiệm, nâng cao tư duy và phương pháp suy nghĩ đánh giá, tất cả dựa theo ý Chúa bởi lẽ mình không thể thay đổi và không thể tác động gì vào tương lai, thì tóm lại còn sống làm éo gì nữa phỏng.

Những gì xảy ra là không thể thay đổi và đơn giản là nó phải thế? Quá khứ phải như thế và tương lai cũng phải theo một kiểu gì đó có cố gắng thì vẫn thế?? !!! Nếu tớ đồng ý với Miên thì có lẽ tớ phải từ bỏ tất cả những ước vọng, những dự định của mình phải không.

Tớ trêu Miên dân xã hội là cho vui theo cách nói của TL, không có ý gì cả. Tuy nhiên những gì Miên nói thực sự không ổn theo quan điểm của tớ. Miên chưa hiểu rõ cái gì là thuộc tính và cái gì là quá trình, cái gì là rút kinh nghiệm hay ôn lại quá khứ. Nếu theo Miên thì tất cả khoa học, kinh tế học, Windows của Gate, môn lịch sử, nghiên cứu văn hóa,... tất cả đều nhảm nhí không cần thiết và chúng ta cứ sống như chim trời là ổn. Sống được tự nhiên như chim trời là điều rất hay rất sướng, nhưng cuộc sống của chúng ta đâu thể như thế được phải không?
Happiness
23-10-05, 18:15
Bạn Teq của tớ là Hải đăng nhéo ai lại đi cãi nhau với gái làm giề
Salut
23-10-05, 18:40
Các bác nói ngắn lại có fải là dễ hiểu hơn không?
- Cái gì đã xảy ra thì không thể thay đổi được. Và ta nên lấy nó làm một bài học kinh nghiệm để sau này đỡ mắc phải nữa.

Có vậy thôi mà cũng cãi nhau. Bác nào cãi cùn là bãi kứt hôm nay không fải là bãi kứt ngày xưa nữa, thì thôi em chịu, các bác cứ việc dẫm kứt, nhỉ.

Có bác bẩu là không được hối hận, không được thế lọ thế chai, ừ thì em công nhận, vì em cũng thế. Nhưng giờ, em hỏi thử các bác, nếu các bác có cơ hội quay về quá khứ, sửa chữa sai lầm của các bác, thì các bác có sửa không? Các bác cứ mạnh dạn fát biểu nhớ!
Salut
23-10-05, 19:16
Nói chung nói chiện phân biệt quá trình và sự vật cho những bạn chẽ như bạn Salut khó của nó!

Bác triết gia thân mến của em ơi, quá trình và sự vật là như thế nào ợ? Quá trình của sự vật? Hay là quá trình của quá trình? Hay là quá trình của tư duy? Hay đơn giản chỉ là quá trình không? Nói về sự vật thì bác em nói về tính chất của nó, hay chỉ đơn giản là tính chất của tính chất, hoặc chỉ là tính chất không mà thôi.

Thôi hôm nay, chủ nhật xấu giời, bác chắc chẳng đi đâu, chỉ bẩu giùm em cái đi. Àh mà bác em nhớ trả lời giùm em cái câu trên kia em hỏi nhớ, để em làm báo cáo KH ợ. Hi hi, dạo này đi đâu cũng nghe thấy NCKH, mới lại BCKH.
dao_hoa_daochu
24-10-05, 01:25
Bác Đào, như em đã nói từ đầu, em quan niệm "hối tiếc" là sự thể hiện cảm tính sến của một vấn đề lý tính nằm bên dưới. Nếu bác không đồng ý với quan điểm này của em thì bàn tiếp không ích gì, tiên đề của mỗi người đặt ra đã khác mất rồi.
Như ở trên tớ đã nói, "hối tiếc" và "phân tích 'sai lầm'" là 02 thứ khác nhau. Cái mà Teq đề cập đầu tiên là "hối tiếc" (theo đúng chủ đề) và đã đề cập là "hối tiếc" là "bổ ích". Tớ đã phân tích khía cạnh "không bổ ích" của "hối tiếc" trong quá trình sống, trong đó có lý do "hối tiếc" là một đặc trưng "cảm tính". Đến đây thì Teq cũng công nhận là "hối tiếc" là "sự thể hiện cảm tính sến" - tức là thừa nhận nó là "cảm tính". Còn cái cơ chế cảm tính xuất phát từ đâu, từ cái này hay cái kia e rằng nó tương đối y lý, mang tính chiên môn, và còn phức tạp hơn cái chúng ta đang bàn ở đây. Và căn bản là x quan trọng là nó xuất phát từ đâu. Quan trọng là nó là "cảm tính", và vì vậy thì nó phù hợp theo những phân tích trước của tớ.


Riêng chuyện bác nói "sự thật luôn đúng", thì em có nhận xét một chút. Hải đăng Đào và bạn Sất em gặp nhau ở chính điểm này. Sự thật là cái đã xảy ra và nó cứ là nó thôi, không có đúng hay sai. Đúng, sai, là cách đánh giá chủ quan của chúng ta khi nhìn vào sự vật hiện tượng.
"Sự thật là cái đã xảy ra" - Thứ nhất, tớ không nói "Sự thật là cái đã xảy ra", tớ nói ngược lại - "Những cái đã xảy ra là Sự thật". Lưu ý là 02 cái này có khác nhau (tập, tập con).

"Nó cứ là nó thôi, không có đúng hay sai" - Thứ hai, tớ đã không nói những cái đã xảy ra là "sự việc", mà nói là "sự thật" hẳn hoi. Lưu ý là đơn thuần về ngôn ngữ học mà nói, thì bản thân "Sự thật" hàm chứa nghĩa "Đúng" ở trong nó, và cái này không phải là ngẫu nhiên mà con người đã chọn cách diễn đạt như vậy, ở trong đó đã có ý nghĩa đánh giá. Ví dụ: Bọn chã có thể hỏi gái "Em không chịu cho anh địa chỉ, điện thoại, em không tin anh đúng không?" hoặc "Em không chịu cho anh địa chỉ, điện thoại, là em không tin anh, em hãy cho anh biết sự thật!" - 02 quả này tương đương, đúng không?. Cho nên, một cách vô thức, khi Teq nói "sự thật là cái đã xảy ra" là đã vô tình mặc định cái thừa nhận "đúng" ở trong đó rồi đấy.

"Đúng, sai, là cách đánh giá chủ quan của chúng ta khi nhìn vào sự vật hiện tượng." - Thứ ba, đúng/sai thật sự thì sẽ "là niềm tin của số đông" - chúng ta, còn "hối tiếc" là cảm xúc liên quan đến đúng/sai hoàn toàn chỉ là của cá thể - ta. Chính vì lý do này mà "hối tiếc" hay sai.

PS - Về vấn đề "bãi kứt"
@Salut và các bác không phân biệt được kứt
"Bác nào cãi cùn là bãi kứt hôm nay không fải là bãi kứt ngày xưa nữa, thì thôi em chịu, các bác cứ việc dẫm kứt, nhỉ." - Việc Salut dẫm vào Kứt nói chung không bao giờ là một scenario chỉ có sự tham gia của 02 diễn viên là Salut và Kứt. Bao giờ nó cũng phải là một bối cảnh tổng thể với sự tham gia của rất, rất nhiều các "diễn viên" khác nữa, và sẽ không bao giờ có hai scenario hoàn toàn giống nhau. Đấy là về bối cảnh tổng thể. Còn chi tiết, thì chỉ cần trong một sát na, thì cả Salut và Kứt đều đã thành Salut và Kứt khác. Salut khoe là đọc nhiều sách Phật, thế mà có mỗi mấy cái basic đấy mà cũng không hiểu, không hiểu cả đến cái chiện "bỏ gái xuống bên bờ suối rồi", thôi thì để tớ khuyến mại thêm một ví dụ đơn giản: Hôm nay Salut đang là sinh viên, trên đường đi học dẫm phải kứt thì nói chung là không thích. Mai Salut đi buôn kứt ở Cổ Nhuế, đi trên đường nhỡ dẫm phải kứt lại chả mừng phát rồ. Có khác nhau không? :24:
dao_hoa_daochu
24-10-05, 01:51
bạn Đào học sinh của chị...
Miến đồ nhi nghiên kứu 05 gạch đầu dòng của ta nếu vượt năng lực thì nhớ phải hỏi không được dấu dốt. Không thày đố mày làm nên!

Miến: - Dạ! Sư phụ tại thượng!
dao_hoa_daochu
24-10-05, 02:16
Miến chảy sệ đâu, có dám vào đây nói chiện "Vô minh" không?
dao_hoa_daochu
24-10-05, 02:21
05 gạch đầu dòng ở "Diễn đàn chung/Có tiền là có..."
Nội dung đầy đủ ở "Diễn đàn chung/Giá trị một con người..."
dao_hoa_daochu
24-10-05, 02:26
05 gạch đầu dòng

(1) Sự thật là Niềm tin của Số đông
(2) Niềm tin có được nhờ sự Thuyết phục
(3) Sự Thuyết phục có nhiều Cấp độ
(4) Con người = Hệ thống Niềm tin
(5) Giá trị Con người = Mức độ khẳng định Hệ thống Niềm tin của anh ta.
dao_hoa_daochu
24-10-05, 02:40
Thôi ko tiếp nữa nhớ!

Hà hà... chưa gì đã sợ quá rùi a? :moon:

PS
Thôi cố được bao nhiêu thì cứ cố. Đằng nào thì Gái cũng không hiểu hết được đâu.
dao_hoa_daochu
24-10-05, 02:45
1. Nghiên kíu lý thuyết đầy đủ ấy
2. Nhắc lại tổng thể bằng ví dụ làm cái dzề?

Thế từ đâu mà có khái niệm "vô minh"?
dao_hoa_daochu
24-10-05, 02:57
1. Sư phụ bảo là đọc sách trước đi. Không cãi! Hớ hớ.
2. Đấy chỉ là một trường hợp (nên tính là ví dụ), cho nên là "kém tổng quát hơn" chứ không phải là "chính xác hơn".

Có kứt. "Vô Minh" là một khái niệm đã được "đặt tên" bằng ngôn ngữ. Đã được "đặt tên" thì phải có lý do "vì sao mà phải có tên riêng".
dao_hoa_daochu
24-10-05, 03:19
Hị hị... đồ nhi ta có tiến bộ hơn chút - viết dài hơn :24:

1. Vẫn phải đọc (những cái đấy đã viết ra hết rồi, đọc rồi thì sẽ hết hỏi). Không cãi! Hớ hớ.
2. "Ý chị vắn là em bé chỉ có thể thuyết phục hay ngụy biện với những đứa ngu hơn em bé. Tức là niềm tin có được từ thuyết phục như thế nào?" - Sư phụ đã bảo là "phải học" đi đã, đồ nhi chỉ được cái lăng xăng. Cái này rõ ràng hoàn toàn là không nhất thiết. Thằng con vua mặc dù có thể ngu, nhưng bố nó làm vua, bố chết rồi, nó vẫn ngu nhưng vẫn được làm vua, bằng xác suất thống kê là "không nghe vua là vua cắt dái", nó vẫn "thuyết phục" được số đông (trong đó có nhiều thằng khôn hơn nó) như thường. Đã bảo là có nhiều kiểu thuyết phục, lại cứ đòi cãi! Lười nhác!

"Và tiếc là cái số đông ngu dốt lại không có quyền quyết định mà là những đứa đứng trên top. Tức là đám đông chưa bao giờ là người quyết định lịch sử cả." - Đúng là tư duy Gái. Trên top chỉ quyết định được lịch sử nếu thuyết phục được số đông, tức là bằng cách nào đấy biến niềm tin của mình thành niềm tin của số đông. Cách mạng - là ví dụ điển hình của "trên top" này thuyết phục được số đông cắt dái "trên top" khác đấy. Lịch sử cuối cùng vẫn là vận động của số đông.

Khái niệm toán "Đường thẳng" được đặt tên và định nghĩa là có lý do. "Vô minh" chẳng nhẽ được đặt tên xong rồi bảo là chẳng hiểu sao lại phải đặt tên nữa? :24:
dao_hoa_daochu
24-10-05, 03:40
"Để thuyết phục được đám đông cần phải là một cá nhân kiệt xuất trong lĩnh vực ấy. Và để thuyết phục được cá nhân kiệt xuất ấy hoặc để là cá nhân kiệt xuất ấy phải không ngu cái đã. Ok?" - Vẫn sai trong ví dụ thằng vua ở trên. Thằng này chỉ cần bố, hoặc ông, hoặc cụ... nó kiệt xuất. Bản thân nó chả cần kiệt xuất mẹ gì. Thậm chí có thể chã rời rạc. Cái này lịch sử chứng minh rồi.

"Chẳng ai nói là Vô Minh sinh ra đời không có lý do" - Thì Sư phụ đang hỏi cái lý do đấy đâu?

Oki, tóm lại là Sư phụ biết là đồ nhi đã có "rón rén" học lỏm kinh thư "05 gạch đầu dòng" roài, như vậy là đáng khen. Cơ mà trí tuệ cao siêu không phải là cứ nhiệt tình ngày một ngày hai là nắm bắt được, nhất lại còn là phận gái. Cho nên tương lai sẽ còn phải cố gắng nhiều nữa. Sư phụ sẽ luôn ở bên cạnh để nâng đỡ con. Bể học mênh mông, có trí thì nên. Giờ Sư phụ phải đi ị phát. Mai ta sẽ dạy con tiếp.

Miến: - Sư phụ đi thong thả!
dao_hoa_daochu
24-10-05, 03:41
À quên, trận hôm nay coi như tỉ số 1:0. Miến thắng - Đào thua. Ok?
Gp
24-10-05, 03:44
Thôi, chú cứ tính làm nhéo gì? Chú cứ thẳng như bạn dùng nick Miên í, là lúc nhéo nào chả thua, hị hị. Thế nhớ! G9 babe!
Gp
24-10-05, 03:48
Thế em bé cho chị biết lý do ra đời của những triết học khác như triết học khoa học, triết học hiện sinh, chị sẽ nói được lý do ra đời của Phật pháp mà một phần của nó là Lý Duyên Khởi. Nếu nói khác đi thì có thể đơn giản là triết học ra đời để trả lời câu hỏi muôn đời của con người: "Thực tại có tồn tại khách quan?" (Câu này em ăn cắp lại của bạn Miên để em giảng cho bạn Đào, Miên nhớ!)
Gp
24-10-05, 03:52
"Để thuyết phục được đám đông cần phải là một cá nhân kiệt xuất trong lĩnh vực ấy. Và để thuyết phục được cá nhân kiệt xuất ấy hoặc để là cá nhân kiệt xuất ấy phải không ngu cái đã. Ok?" - Vẫn sai trong ví dụ thằng vua ở trên. Thằng này chỉ cần bố, hoặc ông, hoặc cụ... nó kiệt xuất. Bản thân nó chả cần kiệt xuất mẹ gì. Thậm chí có thể chã rời rạc. Cái này lịch sử chứng minh rồi.

"Chẳng ai nói là Vô Minh sinh ra đời không có lý do" - Thì Sư phụ đang hỏi cái lý do đấy đâu?

Oki, tóm lại là Sư phụ biết là đồ nhi đã có "rón rén" học lỏm kinh thư "05 gạch đầu dòng" roài, như vậy là đáng khen. Cơ mà trí tuệ cao siêu không phải là cứ nhiệt tình ngày một ngày hai là nắm bắt được, nhất lại còn là phận gái. Cho nên tương lai sẽ còn phải cố gắng nhiều nữa. Sư phụ sẽ luôn ở bên cạnh để nâng đỡ con. Bể học mênh mông, có trí thì nên. Giờ Sư phụ phải đi ị phát. Mai ta sẽ dạy con tiếp.

Miến: - Sư phụ đi thong thả!

Nghiêm túc là chị vừa viết báo cáo vừa chơi mí Đào, chị hơi nhéo đâu mà đọc cái gì gì của Đào ở đâu hở Đào? Đoạn con vua của Đào chị edited rồi, Đào trèo lên trên mà đọc. Còn cái gì nhở? Ờ, tưởng nãy giờ ị mãi trên diễn đàn rồi mà vẫn chưa xong à?
Tequila
24-10-05, 08:27
Hị hị, cuối tuần này thế nào mà em bị vẹo dỗi, thành ra chả đi chơi đâu chẳng làm gì cả cứ ở nhà chơi game, ngủ với lên mạng. Chui vào topic này cãi nhau nhì nhằng với các bác cũng vui.

Những cái các bác nói thực là rất đơn giản, người đọc ngay lần đầu tiên nếu không ngu lắm thì cũng hiểu được vấn đề các bác nói. Những thứ đơn giản này, em thấy, phần lớn trong chúng ta đều có lúc suy nghĩ theo nó và em hồi xưa cũng từng có thời gian nghĩ y như vậy. Em không cho rằng nghĩ thế thì không được, hay đào sâu tìm hiểu nó như các bác thì không tốt, đơn giản lối suy nghĩ ấy em không thích, thế thôi.

Riêng chuyện "sự thật" em thấy dù bác Đào có ngoa ngữ thế nào thì cũng thế thôi, bác sai rồi hị hị.

Bây giờ hết ngày nghỉ rồi, sang tuần mới, chúc các bác nghiên cứu triết học vui vẻ em tạm biệt. Yêu các bác nhiều.
CBN
24-10-05, 09:19
Hi...hi...ku Đào lại bị Tào Tháo đuổi à? Làm gì mà đầu hàng sớm thế? Anh biết chú nhận thua nhưng vẫn còn ấm ức lắm, tranh luận với gái mà cứ gào lên như thế thì phỏng ích gì? Không những thế chỉ tổ ôm hận. Mà anh thấy lập luận của em Miến còn nhiều sơ hở lắm - anh nghĩ chú cứ đóng vai Hải Đăng Socrates rồi ngồi mà be bờ, đặt lờ rồi thế nào cũng có cá ăn.

Anh cho chú 38 chữ vàng này về treo ở đầu giường hoặc bàn học:"Những kẻ luôn tin tưởng rằng mục đích của tư duy là chứng minh phần đúng thuộc về mình để thỏa mãn tính tự ái và đề cao bản thân là kẻ có tầm nhận thức hạn hẹp."
dao_hoa_daochu
24-10-05, 11:39
Hị hị... lão Conbanô em thực ra lớn nhưng mà rất tồ nhá.
Cơ mà cái kiểu "the little child inside lão già" (cái chai bé tin hin bên trong lão già - John Lennon) đấy, em lại quý.

Thế hôm nay chơi gì giờ lão?
CBN
24-10-05, 11:44
Anh thấy mấy cái mà bác Pê Đê mí cả đ/c Teq. đang bàn cũng đủ hay rồi, nhưng chú và các bạn cứ bàn ở đé,o đâu mất cả thú vị đi. Dạo này công việc hơi bận, chỉ thỉnh thoảng nhảy vào tí rồi lại phải té, sợ đứt mạch vứn đề.
dao_hoa_daochu
24-10-05, 12:02
Thì em vẫn biết là lão sợ và dát, nên mới có ý nhường lão chọn môn chơi trước... :moon:
dao_hoa_daochu
24-10-05, 12:55
Có thấy Lạng phò online x đâu bác?
Chả nhẽ mình lại phải chơi với thằng Hoắc với cả cái Mây a?
dao_hoa_daochu
24-10-05, 13:03
Cũng được, vào thì vào.
Nhưng mà giờ tán chiện Gái, hay mang Chiện "Tìn yêu cuộc sống" vào đấy tán? Hay là ta cùng "bàn về số phận Lạng phò"?
dao_hoa_daochu
24-10-05, 13:11
Hay là bi giờ kể chiện tán gái đi?
Bác lớn, em kính bác kể trước!
Phuongdong
25-10-05, 09:44
Chú Đào anh thấy viết dài thì lộn xôn, viết ngắn thì thừa ý, cái lý thuyết Lìn tiêm của chú chỉ cần bảo " Mạnh tử giết người " thế là xong. Chú cứ như gái.

PS: Cô háp em anh dạo này noy thật à, khổ thân thằng đấy - nó có làm dek gi nên tội đâu mà bị đày thế.
CBN
25-10-05, 11:04
Công nhận bác em thâm và đểu thật đấy.
Cũng chính vì thế này
" Mạnh tử giết người " nên em bác mới cho cái chiện Lìn Tiêm của nó vẫn có hữu dụng, nhưng thằng này ý thì tốt nhưng diễn giải thì như kak.
em anh Bim
25-10-05, 11:45
Em thật thà lại dốt nên ko hiểu câu "Mạnh tử giết người" là như nào? Giải thích cho em với.
Salut
25-10-05, 11:54
Em thật thà lại dốt nên ko hiểu câu "Mạnh tử giết người" là như nào? Giải thích cho em với.

Tăng Sâm vốn là người hiền hậu, hiếu thảo, bà mẹ vốn là người trung tín, một bụng tin con. Đột nhiên có kẻ bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ không tin, người thứ hai bảo, còn chưa tin; đến người thứ ba bảo, thì cuống cuồng chạy trốn. Như thế mới hay cái dư luận của thiên hạ rất là mạnh.

Ông Tăng Sâm ở đất Phi. Ở đấy có kẻ trùng tên với ông giết chết người.

Một người hớt hải chạy đến báo mẹ ông Tăng Sâm rằng: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ nói: “Chẳng khi nào con ta lại giết người”. Rồi bà điềm nhiên ngồi dệt cửi.

Một lúc, lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ không nói gì, cứ điềm nhiên dệt cửi.

Một lúc nữa lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ sợ cuống, quăng thoi, trèo qua tường chạy trốn.

=================
Cái thuyết Lìn Tiêm của ku Đào nó tai hại ở chỗ đấy đấy. Giờ thuyết đó được áp dụng rất rộng rãi ở Bắc Hàn, và một số nước khác không tiện nói ra.
dao_hoa_daochu
25-10-05, 12:21
Hị hị... em thấy trong cái cách bác phuongdong với lão Conbanô em dạo này tập tọe học cách câu bài, có cái gì đó hết sức là ngộ nghĩnh. Mà thế, em quý! :69:

PS
Anh ku Lút vào hội thảo khoa học thì cứng hết cả họng, giờ lại nhoặng lên. :24: Oki, hay bi giờ chơi thế này, cho ku Lút thêm một cơ hội, lấy một ví dụ (hay cái đé0 gì cũng được) chứng minh cái sai, tớ sẽ chứng minh lại cái đúng. Như thế đã đủ chiều chuộng chưa, mà có phải gái đé0 đâu... Vào chơi bời hò reo tiếp đê các bác.
Salut
25-10-05, 12:24
Anh thấy câu này là sai, Ku Đào tuyền nói sai.

Chú chứng minh nó đúng đi.
dao_hoa_daochu
25-10-05, 12:43
Anh thấy câu này là sai, "Ku Đào tuyền nói sai".

Hị hị... cũng mẹo mực ra phết. Bác em nghiên kíu bắt chiếc ở đâu thế? :24: Oki

Thứ nhất, cái ví dụ của bác là cái ở trong ngoặc kép hay là cả cái cụm quote?

Thứ hai bác mới "phán" chứ chưa chứng minh.

Thứ ba, ... :moon:
Salut
25-10-05, 12:47
Thôi, anh tha cho chú. Thuyết của chú dù sao cũng hữu dụng mà. Dưng, chỉ để mị dân, và ngu dân thôi. Mờ dù sao, ngu dân, dễ bề kai trị, fỏng.
lão ma
25-10-05, 12:51
@ Đào - Lìn tiêm: Đến chết với ku Đào - Lìn tiêm. Người ta ai cũng nói đúng, mà ku thì cứ dỏng cổ lên cãi dóng (cõng dái), mà lại còn cố đấm ăn xôi nữa chứ.

@Chim bị Nhão: là gái giả giai à ? Chán nhể!
Salut
25-10-05, 12:54
@Chim bị Nhão: là gái giả giai à ? Chán nhể!

Ơ, em tưởng bác mừng chứ?
lão ma
25-10-05, 12:59
Ơ, em tưởng bác mừng chứ?
Có chú mừng thì có. Anh chú đang phấp phỏng chờ chú ấy dẫn đi chén một bữa ... giờ đây mất cả hứng luôn rồi. Công nhận, trên đây "âm thịnh dương suy" nhở ?
Salut
25-10-05, 13:03
Có chú mừng thì có. Anh chú đang phấp phỏng chờ chú ấy dẫn đi chén một bữa ... giờ đây mất cả hứng luôn rồi. Công nhận, trên đây "âm thịnh dương suy" nhở ?
Sao không chén luôn cây nhà lá vườn? Hay bác chê gái TL hở? Em nghe ku PG nói, CBN xinh lém, chân lại dài tới nách cơ mà? Sao bác chê?
dao_hoa_daochu
25-10-05, 13:07
Hà hà... con ma già lại vào té nước theo mưa à.

Có chiện gì yêu đương mới thì kể anh em nghe coi đê lão.

PS
"Anh chú đang phấp phỏng chờ chú ấy dẫn đi chén một bữa" - Thì giờ bảo Cô ấy dẫn đi - chén một bữa.
lão ma
25-10-05, 13:11
Sao không chén luôn cây nhà lá vườn? Hay bác chê gái TL hở? Em nghe ku PG nói, CBN xinh lém, chân lại dài tới nách cơ mà? Sao bác chê?
Chân dài chân ngắn không thành vấn đề. Vấn đề là ở chỗ có "hợp gu" hay không thôi.

Nhưng anh không chén loại chân dài, bàn tay lông lá, cất giọng oang oang đâu đới. Gái này xin nhường lại cho chú Pê Đê dza` mình!

PS! Gái TL là nguyên khí, chén đi thì hết diễn viên đóng tuồng chèo cho mình coi à ? Mà anh có quen được gái mú gì ở trên đây đâu. Tuyền giai giả gái thôi đấy ...
CBN
25-10-05, 13:13
@Chim bị Nhão: là gái giả giai à ? Chán nhể!

:good:

Ông Tăng Sâm ở đất Phi. Ở đấy có kẻ trùng tên với ông giết chết người.

Một người hớt hải chạy đến báo mẹ ông Tăng Sâm rằng: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ nói: “Chẳng khi nào con ta lại giết người”. Rồi bà điềm nhiên ngồi dệt cửi.

Một lúc, lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ không nói gì, cứ điềm nhiên dệt cửi.

Một lúc nữa lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ sợ cuống, quăng thoi, trèo qua tường chạy trốn

:good:

" Mạnh tử giết người "

:good:

Thứ ba, ... :moon:
:grinning-
Salut
25-10-05, 13:13
Thì bác có chén, anh em mới có tuồng để coi chớ. Phải không ta? Bác giờ có thấy bác tội lỗi không? Em giờ cảm thấy tội lỗi đầy mình. Ân hận quá bác ợ.
lão ma
25-10-05, 13:15
Hà hà... con ma già lại vào té nước theo mưa à.

Có chiện gì yêu đương mới thì kể anh em nghe coi đê lão.

PS
"Anh chú đang phấp phỏng chờ chú ấy dẫn đi chén một bữa" - Thì giờ bảo Cô ấy dẫn đi - chén một bữa.
Kể gì nữa ... đang bị cái thuyết Lìn tiêm của chú đè cho nghẹt cả thở đây này. Nói vậy chứ anh thấy chú dạo này yếu thuyết phục nhở ? Hay bị vẹo nó chê nên đâm ra chán đời sao ?
lão ma
25-10-05, 13:22
Thì bác có chén, anh em mới có tuồng để coi chớ. Phải không ta? Bác giờ có thấy bác tội lỗi không? Em giờ cảm thấy tội lỗi đầy mình. Ân hận quá bác ợ.
Ơ ... sao lại ân hận hử chú Sà lụt! Quá khứ là quá khứ, hiện tại là phải sống "có tinh thần và trách nhiệm" thì mới có "Lìn tiêm" cho tương lai chứ Sà Lụt!

Thế chú ân hận cái gì ? ân hận là sao lại không chén giả tiền mà lại quịt chứ gì ? Như thế thì đúng roài, còn lăn tăn gì nữa !
Salut
25-10-05, 13:22
:grinning-]

:grinning-
Hị hị hị...
Phuongdong
26-10-05, 06:32
PS
Anh ku Lút vào hội thảo khoa học thì cứng hết cả họng, giờ lại nhoặng lên. :24: Oki, hay bi giờ chơi thế này, cho ku Lút thêm một cơ hội, lấy một ví dụ (hay cái đé0 gì cũng được) chứng minh cái sai, tớ sẽ chứng minh lại cái đúng. Như thế đã đủ chiều chuộng chưa, mà có phải gái đé0 đâu... Vào chơi bời hò reo tiếp đê các bác.

Về phương diện triết học thì người ta nói đến cái tôi của con người to như cái đình. Người đời cho nó là thế nhưng thật ra vẫn còn nhỏ. Thực sự thì nó to như ngọn núi, thậm chí nó còn to hơn trái đất này. Con chó của tôi, ý kiến của tôi, sở thích của tôi, dân tộc của tôi, tôn giáo của tôi, niềm tin của tôi, quan niệm của tôi v. v. Cái tôi là cái riêng biệt, là cái biệt lập, là một tháp ngà, là một vũ trụ riêng. Không có ai đụng được đến cái tôi của người khác thì làm gì có tính truyền dẫn nào còn tồn tại Có những cơn bão to lớn hoành hành khắp nơi, di chuyển từ vùng này đến vùng khác, truyền nhanh như sấm chớp. Thế mà cũng phải dừng chân lại ở bên rặng núi. Rặng núi của cái tôi sẽ ngăn cản mọi con đường. Tình yêu có đến đó thì cũng trở thành ngõ cụt. Có chăng, nó chỉ để cho một con đường đèo nhỏ xíu chạy qua. Tình yêu khi đụng phải cái tôi nó không triệt tiêu mà nó biến dạng thành ra ngoằn ngoèo như con đường đèo thãm thương. Tính truyền dẫn của tình yêu đành phải xiêu vẹo, ốm còi trước cái tôi cao nghều nghệu.
TheDifference
26-10-05, 06:51
Về phương diện triết học thì người ta nói đến cái tôi của con người to như cái đình. Người đời cho nó là thế nhưng thật ra vẫn còn nhỏ. Thực sự thì nó to như ngọn núi, thậm chí nó còn to hơn trái đất này. Con chó của tôi, ý kiến của tôi, sở thích của tôi, dân tộc của tôi, tôn giáo của tôi, niềm tin của tôi, quan niệm của tôi v. v. Cái tôi là cái riêng biệt, là cái biệt lập, là một tháp ngà, là một vũ trụ riêng. Không có ai đụng được đến cái tôi của người khác thì làm gì có tính truyền dẫn nào còn tồn tại Có những cơn bão to lớn hoành hành khắp nơi, di chuyển từ vùng này đến vùng khác, truyền nhanh như sấm chớp. Thế mà cũng phải dừng chân lại ở bên rặng núi. Rặng núi của cái tôi sẽ ngăn cản mọi con đường. Tình yêu có đến đó thì cũng trở thành ngõ cụt. Có chăng, nó chỉ để cho một con đường đèo nhỏ xíu chạy qua. Tình yêu khi đụng phải cái tôi nó không triệt tiêu mà nó biến dạng thành ra ngoằn ngoèo như con đường đèo thãm thương. Tính truyền dẫn của tình yêu đành phải xiêu vẹo, ốm còi trước cái tôi cao nghều nghệu.

Bác em viết hay lắm, nhưng quên không đề reference thì phải. :24:
Salut
26-10-05, 07:00
Bác Phương Đông ơi, núi to, cứng rắn, nước mềm, thấp tè, nhưng nước dâng lên là ngập núi đó bác ợ.
em anh Bim
26-10-05, 09:38
Nước nào dâng lên cao hơn núi hả anh Salut? Đại hồng thủy năm bao nhiêu?
CBN
26-10-05, 10:09
Tình yêu có đến đó thì cũng trở thành ngõ cụt. Có chăng, nó chỉ để cho một con đường đèo nhỏ xíu chạy qua. Tình yêu khi đụng phải cái tôi nó không triệt tiêu mà nó biến dạng thành ra ngoằn ngoèo như con đường đèo thãm thương. Tính truyền dẫn của tình yêu đành phải xiêu vẹo, ốm còi trước cái tôi cao nghều nghệu.
Bác em gúc đoạn này của 1 thằng triết gia đường phố kiểu dở hơi, em cho rằng TY không phải là gió bão, cũng chẳng phải là sấm chớp (phải chăng cái đó chỉ là ảo tưởng của TY?). Mà TY là những giọt nước thấm vào lòng đá, tạo ra những dòng chảy ngầm làm sói mòn những ngọn núi sừng sững và cứng rắn, tạo nên những cảnh đẹp huyền bí trong những hang động ẩm ướt và tuyệt đẹp của nhũ đá.
Mai
26-10-05, 10:23
Em chào chị gái mến thương của em. Tặng chị cái hình nè.

http://www.ddbstock.com/jpeg4/angelfalls007.jpg
Angel Falls, Venezuela
em anh Bim
26-10-05, 10:44
Nước này chảy từ trên núi xuống, ko phải từ dưới biển dâng lên. Mà lại còn ko ngập cơ.

Người ta muôn hình vạn dạng. Núi cũng thế. Cái tôi cũng thế. Béo có. Gầy có. Cao có. Thấp có. Và sexy cũng có :D

Mình hơi nghi bạn Mai là Lạng tư, cái kiểu bạn y như Lạng tư. Nhưng mình bít chả phải. Ngoài TZV ra làm gì có ai lại có avatar mà ko cần xin xỏ đâu. Góp ý thêm lần nữa, cái avatar của bạn nhìn trần truồng quá.
Mai
26-10-05, 10:52
Em nghĩ là nước chẳng cần dâng lên đâu, chị gái Jinxy thân thương của em ạ. Ơn trời là nó đã không muốn dâng lên, không thì chúng mình chết chị nhỉ. Em thấy anh CBN nói rất chí lý. Nước rất mềm, đá rất cứng, mà nước lại làm mòn đá. Chị em mình rất yếu, các anh rất khỏe, vậy mà, chị em mình vẫn sai bảo được đấy. Nhưng mà, em lại chỉ thích chị thôi, chị Jinxy muôn ngàn thân thương của em.
em anh Bim
26-10-05, 11:01
Ờ. Hiểu nhầm tí tẹo.

Chị đang cãi với Lút vụ nước dâng lên chứ có cãi với CBN vụ nước chảy đâu. Tặng thì nhận, cám ơn em nhé bé. Mà sao avatar của em trần truồng thế?
Salut
26-10-05, 11:26
Nước nào dâng lên cao hơn núi hả anh Salut? Đại hồng thủy năm bao nhiêu?
jin cuội yêu gấu dạo này hay thích gây sự nhể, hỏi khó thế, không sợ anh tức anh đòi nick, huh?

He he, đừng vội cười nhá. Anh chỉ nói là, nhưng nước dâng lên là ngập núi, nghĩa là, nếu nó có dâng lên, thì sẽ có thể ngập núi được, chứ anh có bẩu là anh nhìn thấy nó dâng lên bao giờ đâu, mà em bẩu anh fải chỉ ra, nó là nước lào hay nước ý hở jin? Nước bình thường êm dịu, lãng mạn là thế, nhưng những lúc lũ lụt, em có thấy nó ghê không? Nước mềm oặt àh, nhưng mà, nó giết người cũng không fải là hiền lành đâu.

Àh, nượn nại nói thêm câu nữa, jin dạo này hay nhỉ, có gái theo.
em anh Bim
26-10-05, 11:31
Hehe, sao Lút biết em cười nhỉ? :D

Nếu nước dâng lên...

Nếu Lút đòi được nick của em...

Nếu...

Đến Lạng tư cũng biết là việc nước dâng hay việc Lút đòi được nick của em, nếu mà được, thì cũng là đại hồng thủy và nhân loại lăn ra chết hết!
dao_hoa_daochu
26-10-05, 11:39
Bác phuongdong em cho gái mượn nick à bác? Hay có chiện gì? Cứ khác quá, em lo...

Jinxy - Thủy tinh dâng nước lên núi để dìm Sơn tinh, nhưng Sơn tinh vẫn fukc được công chúa.
Gấu hàng xịn
26-10-05, 11:46
Truyền thuyết bảo Sơn tinh lấy được công chúa, dưng mà ko nói rõ có fukc được hay ko...

Mà Thủy tinh dâng nước lên ko dìm được Sơn tinh, thì hắn mới sống phè ra thế để đi cưới công chúa chứ. Dạo này trí nhớ mình kém quá, ko nhớ nổi Thủy tinh dâng cái gì lên mà bị vua Hùng (phải ko nhỉ?) chê ít quá, chú Đào nói cho tớ nghe với...
dao_hoa_daochu
26-10-05, 11:58
"Chiện là vua Hùng có con gái lớn là Jinxy ế chỏng ra, mới phải tổ chức kén chồng, chờ mãi mới có 02 chú zai ế là Gấu và Lạng tư đến..."
Salut
26-10-05, 12:01
Đến chết với hai chị em cô jin, chú Đào. Anh thì cũng xa lánh cõi hồng trần dzồi, nên cũng chẳng cần cái huy hiệu 30 vì sự nghiệp chửi thề, chiến sĩ cãi lộn bách chiến bách thắng làm gì. Vậy anh chịu thua, nhá.

Mai anh về anh sẽ fá đê
Con nước có gì mà ghê sợ
Thử dâng coi có cao bằng núi
Sơn tinh kia, vác đá đập chết ngay
Mai về anh sẽ fá đê
Lấy đất trồng cà bán để cưới em
Nước có cao cũng khôn bằng núi
Nó mà dâng, ta lên núi ở chơi... :24:
dao_hoa_daochu
26-10-05, 12:02
"02 chú mới trình bày lèm bèm một hồi, Hùng sốt ruột bảo: 'Các bác cứ sao sao. Thế rốt cuộc thì các bác em có cái đé0 dzề?' Gấu mới kể lể Gấu là Hải đăng & Tzv trưởng Thăng Long, là Gấu có bỉm màu Lê ki ma. Lạng thì bảo Lạng là super admin và Hải zăng ở 'một diễn đàn khác', rằng thì là Lạng có kính zâm..."
dao_hoa_daochu
26-10-05, 12:13
"Hùng nghe xong bảo: 'hà hà... Thăng Long là nhất mẹ rùi, làm đé0 gì có diễn đàn nào khác hơn, bỉm lêkima độc đáo, kính zâm thì thiếu đé0 dzề...' Thế là Gấu được ấm với Jinxy."
dao_hoa_daochu
26-10-05, 12:20
"Gấu ấm thì Lạng cay. Thế là Lạng mới huy động tất cả cường lực của chiêu creating thread để flood Thăng Long của Gấu. Gấu bèn huy động các loại hổ báo tình zụt viên làm mẹ cái chuồng nhốt Lạng vào, xong rồi tiếp tục ấm với Jinxy." The End.

Jinxy có còn muốn hỏi rì nữa hông?
lão ma
26-10-05, 12:33
Bác em gúc đoạn này của 1 thằng triết gia đường phố kiểu dở hơi, em cho rằng TY không phải là gió bão, cũng chẳng phải là sấm chớp (phải chăng cái đó chỉ là ảo tưởng của TY?). Mà TY là những giọt nước thấm vào lòng đá, tạo ra những dòng chảy ngầm làm sói mòn những ngọn núi sừng sững và cứng rắn, tạo nên những cảnh đẹp huyền bí trong những hang động ẩm ướt và tuyệt đẹp của nhũ đá.
Quả thật "CBN-con bé này" là gái, nên hiểu được lòng gái!
Gấu hàng xịn
26-10-05, 12:47
Jinxy có còn muốn hỏi rì nữa hông?
Còn.

Màu lekima là màu vàng cam có phải ko? :unknw:
dao_hoa_daochu
26-10-05, 12:55
Đúng rùi, cơ mà nói là "vàng da cam" hay là "cá vàng" thì nó kém phần "sinh động". Nói "lê ki ma" nghe nó "be bét" hơn. Bỉm mà.
Gaup
26-10-05, 15:41
Truyền thuyết bảo Sơn tinh lấy được công chúa, dưng mà ko nói rõ có fukc được hay ko...

Mà Thủy tinh dâng nước lên ko dìm được Sơn tinh, thì hắn mới sống phè ra thế để đi cưới công chúa chứ. Dạo này trí nhớ mình kém quá, ko nhớ nổi Thủy tinh dâng cái gì lên mà bị vua Hùng (phải ko nhỉ?) chê ít quá, chú Đào nói cho tớ nghe với...

Truyền thuyết là sản phẩm của các cụ, các cụ ngày xưa ngại đạo đức phong kiến nên chỉ nói ẩn dụ thế thôi, nói lấy tức cũng là bảo fukc rồi chứ không fukc thì lấy làm gì phỏng ạ? Cũng như bên Tây cứ nói đi nói lại cái chuyện Chúa đã bảo Eva đừng có ăn quả táo trên cây đời vv mà con rắn nó cứ xui mãi Eva là ăn đi ăn đi nuốt đi nuốt đi nên cuối cùng cũng trót dại ăn. Em cứ nghĩ mãi là ăn quả táo thì có mệnh hệ đe.io thế nào được phỏng ạ, cây trời thì cây chứ một quả táo thì làm sao mà khôn ra được đến nỗi ý thức được sự trần truồng hay bà là bà lồ cái gì cơ. Mãi sau mới có học giả giải thích cho là đấy là các cụ nó nói chuyện thổi kèn nhưng vì bóng gió ẩn dụ hổ thẹn nên phải nói thành ăn trái táo rồi lại có con rắn giục ăn đi nuốt đi - giả như cứ ăn mà đừng nuốt thì khéo cũng chẳng nên chuyện.
Gấu hàng xịn
26-10-05, 15:45
Ừ, Gấu này có lí. Thế ấy có biết Thủy tinh tặng cái gì mà vua Hùng (??) chê ít không, tự dưng tớ quên rồi...:unknw:
dao_hoa_daochu
27-10-05, 13:26
Hùng không chê ít, Hùng chỉ bảo là "một trăm ván cơm nếp, hai trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, thì xin mời vào sờ Bím công chúa".
Phuongdong
28-10-05, 13:37
Em hãy đi & đừng nhìn lại
Một chút tình tôi trót gửi nơi em
Hãy để tôi ở lại con phố quen
Trên con đường tôi vẫn lầm lũi bước

Hạnh phúc như một điều không hẹn trước
Em sẽ buồn & tôi cũng như em
Nếu có gặp, vờ như sẽ không quen
Nếu có nhớ, cũng chỉ là xa vắng

Một đôi lần một chút nắng vàng hanh
Theo bóng em làm tôi xao xuyến
Nửa vô tình , nửa như quyến luyến
Nửa dối lòng, nửa muốn bước theo em

Và trách trời sao nỡ trao duyên
Kẻ ngỡ ngàng kẻ thờ ơ đến lạ
Trái tim yên thêm một lần sa ngã
Em một đường , anh ở phía không em
Mecado
28-10-05, 14:05
Thật ra thì Vua Hùng cũng đểu nhỉ ! Chắc là được công chúa offline xì đểu (Sơn Tinh chắc là nó chén cbn công chúa rồi) cho nên mới thế. Léo ai lại bắt thằng sống ở biển đi tìm voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao. Thử bắt nó tìm ngọc trai lạng tư, cá voi hai đầu , cá mập ăn rong biển nghe còn có tý khả thi. Đúng là đểu từ trên đểu xuống, Thủy Tinh nó đé,o nổi điên mới là lạ.
dao_hoa_daochu
28-10-05, 14:15
Bác em nói chí phải. Chứ như Thủy tinh, cũng ngon bỏ mẹ, gái đảm bảo không thiếu, công chúa con vua thì cũng chỉ là gái thôi, đé0 có chiện đánh nhau vô lý thế. Em cũng nghĩ vấn đề chính là tại công chúa thì zâm, Sơn tinh thì không quân tử, còn Hùng thì đối sử bất công, Thủy tinh biết bị "xiếc" nên mới cay thế. Cái đấy cũng kiểu như Gấu lừa nhốt Lạng vào Hilton để chén Jin.
Why & Why not?
28-10-05, 14:22
Cái đấy cũng kiểu như Gấu lừa nhốt Lạng vào Hilton để chén Jin.

Chú Đào lìn tiêm độ này mất mịa khả năng tư duy logic rồi. Ai lừa ai để chén ai, giang hồ biết cả. Làm x gì còn lìn tiêm nữa đâu. Chú cứ ngồi đấy mà tán láo. :nutkick:
em anh Bim
28-10-05, 14:38
Thế cuối cùng là ai lừa ai để chén ai ợ?
Phuongdong
28-10-05, 16:32
Anh nghe tây nó đồn là hai bên lừa nhau t/y của anh ợ
lão ma
29-10-05, 05:15
Thế hóa ra chú PĐ chén cả hai gái à ? Hay quá nhờ !
Phuongdong
29-10-05, 09:02
Này nhờ, chú đừng có tung tin linh tinh. Anh với em Thu muộn không có gì cả, anh thề.
gió
29-10-05, 09:24
Miên anh trông sexy thể mà giỏi nhỉ, gái nói chung không nói được thế này:


Chỉ có bài học về thuộc tính cho mình học.


Anh cũng rút ra bài học: không phải gái ngon nào cũng gái.
Mai Sương
29-10-05, 11:48
Này nhờ, chú đừng có tung tin linh tinh. Anh với em Thu muộn không có gì cả, anh thề.

Thề be bé thôi anh yêu ! :winkwink:
Thu Muộn
29-10-05, 14:59
Này nhờ, chú đừng có tung tin linh tinh. Anh với em Thu muộn không có gì cả, anh thề.
Ối zời ôi là zồi. Đấy, chính cung nương nương đi ra ngoài đường một cái là ngay lập tức anh rút nhẫn cưới rồi thò bàn tay lông lá làm cái gì gì ấy mà. Khổ thân tôi chưa, dồi ôi... Đấy, anh giết tôi đi. Anh xoan đi.
Phuongdong
30-10-05, 07:30
Ơ hay, anh có làm gì em đâu mà em gaup thế
Phuongdong
01-11-05, 10:57
Đến miền đất mới, các nhà sư phải tự xây chùa. Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú tập trung làm rất kỹ lưỡng, luôn kiểm tra xem viên gạch thẳng hàng chưa, hàng gạch ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm nhưng chú không lấy đó làm phiền lòng vì biết mình sẽ xây được bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời. Cuối cùng chú cũng hòan thành công việc vào lúc hòang hôn buông xuống.

Khi đứng lui ra xa ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú cảm thấy có gì đó đập vào mắt. Mặc dù chú đã rất cẩn thận song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường, như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú. Kể từ đó, du khách đến thăm chùa, chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi trừ chỗ bức tường chú xây.

Một hôm, có hai nhà sư già từ xa tới. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường. Khi đứng trước công trình ấy, cả hai đã thốt lên :

- Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao !
Chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên :
- Hai vị nói thật chứ ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường ư?
- Có chứ, nhưng chúng tôi cũng thấy những viên còn lại ghép thành bức tường tuyệt vời ra sao.

Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân, luôn nghiền ngẫm lỗi lầm ta mắc phải, cứ nghĩ cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trác nhiệm cho ta. Chúng ta hoàn toàn quên đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa hàng ngàn viên gạch hoàn hảo. Đôi khi chúng ta lại quá nhạy cảm với lỗi lầm người khác. Bắt gặp ai mắc lỗi, ta nhớ kỹ từng chi tiết. Hễ nhắc đến người đó, ta liên hệ ngay lỗi lầm của họ mà quên bẵng những điều tốt đẹp họ đã làm. Cần phải học cách rộng lượng với người khác và với chính mình. Một thế giới nhân ái trước hết là môt thế giới mọi lỗi lầm được tha thứ.
em anh Bim
01-11-05, 11:01
Mỗi lần nhắc tới anh phuongdong, em chỉ nhớ tới cái avatar đẹp chai. Ko liên hệ tới các loại lỗi lầm, cả những điều tốt đẹp cũng ko. Em nhân ái nhờ :)
dao_hoa_daochu
01-11-05, 11:51
Chúng ta hoàn toàn quên đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa hàng ngàn viên gạch hoàn hảo.
Tại sao lại chính là "02 viên" chứ không phải là 01, 03... một số viên???
Bác em chắc vẫn bị ám ảnh về chiện trym tiny chứ gì? Đúng không?!
Thu Muộn
01-11-05, 14:53
Thằng cu Đào này dốt cụ. 02 tiếng Anh là chiển sang số nhiều rồi. Cái ấy người ta gọi là thay đổi về lượng dẫn đến thay đổi về chất, hiểu chửa? Một cái nhô ra thì nghĩ là độc đáo vì mình nó, còn 2 nhát thì thành "Môi lả lướt bờ Hồ, ..." Mà anh PĐ nhìn ảnh avatar thả nào đăm chiêu, không dám cười. Thôi, bao dung mí bản thân đi anh. Hẹ hẹ
CBN
01-11-05, 15:54
Bác Pê Đê em dạo này hồng tuyết vãi lái, nhưng cái gì mà cứ quá một cái là đều không hay cả, phỏng bác?
Thu Muộn
01-11-05, 16:03
Bác Pê Đê em dạo này hồng tuyết vãi lái, nhưng cái gì mà cứ quá một cái là đều không hay cả, phỏng bác?
Em lại nghĩ khác. Là thằng đàn ông, bố thích cái đé,o gì thì bố làm. Hồng tuyết bố cũng cứ hồng tuyết, chúng mày làm đé,o gì bố, ờ hờ hờ... Em thấy anh Phương Đông hồng tuyết quả này chết ối gái nãng mạn. Bọn nó GATO í anh.
lão ma
01-11-05, 16:20
Có những cái thích trong tầm tay, trong khả năng trong một khoảng nhất định nào đó thì được, chứ cứ hồng hồng tuyết tuyết kiểu PĐ thì mau đi sớm lắm QD ạ!
Thu Muộn
01-11-05, 16:22
Đi đâu sớm bác em? Offline ạ?
lão ma
01-11-05, 16:32
Đi viện vì ... gái nó ghen nhau đới! Thế QD không biêt ghen hử em ?
Thu Muộn
01-11-05, 16:39
Phải tề gia rồi mới trị quốc. Là thằng đàn ông có nhỡn vài con đàn bà của mình nhéo quản lý được để chúng nó phải ghen thì làm nàm đé,o gì ạ anh? Còn không quản lý được thì lấy một con thôi cho nó quản lý. Em ghen lắm anh, mà em biết em ghen vì nhà em đáo có mả làm lẽ, chồng chung.
lão ma
01-11-05, 17:05
Vỏ quít dày có móng tay nhọn, phỏng ạ ? Thế thì chỉ có loại "mèo mả gà đồng" gặp nhau thôi chứ có vợ có chồng mà đi ngoại tình rồi về nhà đòi "tề gia" là tề làm thao ? Có mà làm tấm gương cho vợ cho con được à ? Chả có ai là không ghen . Đàn bà cũng như đàn ông, nhưng ghen như thế nào ra làm sao ? đúng sai phải quấy mới biê+u hiện được sự thông minh em ạ!

Em mạnh mỏ thế thôi, chứ gặp phải đối tượng thì lại xẹp như con gián nhà bà Tám í!
Thu Muộn
01-11-05, 17:58
Đúng là ai cũng ghen và những chiện tế nhị thế thì không ai giả sử cả. Em nghĩ vậy, còn đàn ông 99% ngoại tình không bỏ vợ. Chồng em ngoại tình không bỏ bê vợ con là em cảm ơn lắm rồi. Em hơi mạnh mỏ thật, nhưng bác có khi già nên lẫn cẫn, yêu nó khác với chuyện vợ chồng. Yêu thì không nói trước được, còn em không có chồng chung, thế thôi. Đã là chồng thì phải là chồng của em, chả có lằng nhằng gì hết. Còn yêu thì sao chả được, he he.
Phuongdong
01-11-05, 18:39
Tại sao lại chính là "02 viên" chứ không phải là 01, 03... một số viên???
Bác em chắc vẫn bị ám ảnh về chiện trym tiny chứ gì? Đúng không?!
Uh, highland Hồ Tây với một người bạn làm phóng viên trong một chiều đông đầy gió.
Thu Muộn
01-11-05, 18:47
Cuộc sống của mình khác với mọi người vì nó là của mình và duy nhất.


Rudolph, chú tuần lộc mũi đỏ


Câu chuyện về Rudolph, chú tuần lộc mũi đỏ _ bắt đầu vào một đêm tháng 12 tại Chicago nhiều năm trước đây, cô bé nhảy vào lòng cha và thắc mắc. Đó là câu hỏi ngây thơ trong cái tính tò mò của trẻ con, nhưng lại rất đau lòng đối với Robert May.

"Bố ơi", cô bé Barbara May mới 4 tuổi hỏi, "sao mẹ con không như mẹ của những bạn khác?"

Bob May liếc nhìn quanh căn hộ tồi tàn chỉ có 2 phòng của mình. Trên giường bệnh, người vợ trẻ Evelyn đang đau đớn vì căn bệnh ung thư, Đã hai năm rồi cô nằm liệt giường. Hai năm mà tất cả thu nhập ít ỏi của Bob cùng tiền tiết kiệm nhỏ nhoi của họ đều phải dành cho việc điều trị, thuốc thang.

Bob May biết quá rõ cái gọi là " khác biệt". KHi còn bé, ông là một đứa trẻ rất bé con và ốm yếu. Với sự ngây thơ đến tàn nhẫn của bọn trẻ con, những đứa cùng lớp ko ngừng trêu chọc thân hình còi cọc, gầy nhom của ông cho tới khi ông phát khóc. Và sau này khi mà ở Dartsmouth_nơi Bob May tốt nghiệp năm 1936, ông trông bé tới mức mọi người luôn nhầm ông chỉ là người em bé bỏng của ai đó. Giờ đây, Bob bất ngờ nhận ra niềm hạnh phúc trong hoàn cảnh hiểm nghèo khi thấy sự lớn lên của đứa con gái bé bỏng...... Ông lướt ngón tay mình qua tóc bé Barbara, cố gắng tìm một câu trả lời thích hợp cho thắc mắc của con. Vào cái đêm tháng 12 trong căn nhà tồi tàn ấy, Bob áp đầu con vào vai mình, bắt đầu kể một câu chuyện...

" Ngày xửa ngày xưa có một chú tuần lộc tên là Rudolph, là chú tuần lộc duy nhất trên thế giới có cái mũi to màu đỏ." Mọi người đương nhiên gọi chú là "Rudolph_ chú tuần lộc mũi đỏ". Khi Bob kể về Rudolph, ông cố gắng truyền đạt cho Barbara biết rằng, cho dù những người được sinh ra khác biệt and lập dị, họ thường có khả năng kì diệu đem lai niềm vui cho mọi người.

"Rudolph í," Bob giả thích, " đã xấu hổ kinh khủng vì chiếc mũi có một không hai của mình". Những con tuần lộc khác chế nhạo chú. Bố,mẹ, chị em Rudolph cũng lấy làm xấu hổ. Chú thương hại cho chính bản thân mình...

"Sao mình lại sinh ra với cái mũi khủng khiếp thế này?", chú khóc.

"Thế rồi..", Bob tiếp tục kể " vào một đêm Giáng Sinh, ông già tuyết sẵn sàng cho cuộc hành trình hàng năm của mình khắp thế giới trên cỗ xe cùng những chú tuần lộc to khỏe _ Dasher, Dancer, Prancer, and Vixen, và những con khác. Toàn bộ những chú tuần lộc khác tụ tập lại hoan hô những chú tuần lộc anh hùng giỏi giang trong cuộc hành trình. Nhưng suơng mù khủng khiếp nhấn chìm mặt đất vào đêm đó, sương dầy quá tới mức ông già tuyết không thể tìm nổi một cây đuốc.

Bất ngờ Rudolph xuất hiện, cái mũi đỏ của chú sáng hơn bao giờ hết. Ôn g già tuyết tìm được câu trả lời tức khắc cho vấn đề rắc rối của mình. Ông để cho Rudolph đứng đầu chiếc xe, thắt chặt yên rồi trèo lên. Họ lại đi được! Rudolph dẫn đường thận trọng như 1 ngọn đuốc vào đe^m ấy. M­ưa và sương, tuyết hay mưa tuyết _ chẳng gì đáng bận lòng vì chiếc mũi đỏ của chú tuần lộc Rudolph xuyên qua như chiếc đe`n hiệu soi sáng.

Thế rồi, Rudolph của chúng ta trở thành chú tuần lộc được yêu quí và nổi tiếng nhất. Cái mũi đỏ trước đây là điều xấu hổ thì bây giờ là điều ghen tị của những chú tuần lộc khác.

Ông già tuyết kể cho mọi người hay Rudolph đã cứu nguy cho đêm Noel ấy và cũng từ đó, Rudolph sống rất hạnh phúc cà thanh thản. Và tối nay là sinh nhật Rudolph của chúng ta, chú tuần lộc mũi đỏ. Cô con gái nhỏ rất thích câu chuyên của người cha tới mức đòi nghe lại vào mỗi tối. Vì thế, Bob quyết định làm câu chuyện thành một bài thơ như món quà Noel dành cho đứa con gái yêu dấu. KHông lâu sau Barbara hò reo lên sung sướng với món quà tự làm của bố vào buổi sáng ngày lễ Noel. Ông xin nghỉ buổi tiệc dành cho công nhân tại Montgomery Wards. Ông không muốn đi, nhưng nhữg người bạn cùng làm cứ khăng khăng bảo Bob phải đi. Cuối cùng ông cũng đồng ý, ông mang cả bài thơ của mình và đọc nó trước mọi người. LÚc đầu mọi người vui vẻ nghe. Rồi tự dưng họ trở nên im lặng, và cuối cùng bỗng dưng tất cả đều vỗ tay. Đó là vào năm 1938.

Ngày nay hàng triệu trẻ em trên khắp thế giới đều yêu quí chú tuần lộc mũi đỏ Rudolph. Câu chuyện về chú tuần lộc đáng yêu chiếm được lòng yêu mến của những trẻ em nhỏ tuồi, đó cũng là bài học rất có ý nghĩa. Hi vọng bạn cũng thích nó và chúc bạn có một ngày Giáng Sinh vui vẻ.
LANGTU
01-11-05, 18:54
Đúng là ai cũng ghen và những chiện tế nhị thế thì không ai giả sử cả. Em nghĩ vậy, còn đàn ông 99% ngoại tình không bỏ vợ. Chồng em ngoại tình không bỏ bê vợ con là em cảm ơn lắm rồi. Em hơi mạnh mỏ thật, nhưng bác có khi già nên lẫn cẫn, yêu nó khác với chuyện vợ chồng. Yêu thì không nói trước được, còn em không có chồng chung, thế thôi. Đã là chồng thì phải là chồng của em, chả có lằng nhằng gì hết. Còn yêu thì sao chả được, he he.

Nói cụ thể đi Giao em. Khi có người tình, có thằng đàn ông nào nó nói cho em là nó có người tình đâu mà chiện chồng chung theo kiểu em xẩy ra được. Nó có con kia thì tất nhiên nó san sẻ thời gian, tình cảm, của cải... cho con kia, cái đó nó ảnh hưởng đến ngay đời sống của em rồi còn gì, và chính cái đó nó như là chồng chung rồi đấy em ạ. Làm nhéo gì có chuyện không bỏ bê vợ con hử?
Chồng chung có phải chỉ là cái danh từ nhéo đâu mà là biểu hiện trong các hành động cụ thể. Chả nhẽ em khó chịu vì cái danh mà không khó chịu về bản chất của việc chồng em có bồ à? Em ngụy biện bỏ mẹ hay là em non nớt quá nhéo hiểu gì về tình đời cả hay là em nghĩ thế nào cho anh biết với.
Thu Muộn
01-11-05, 18:57
Cút cb mày đi chỗ khác đi mày. Đé,o gì, 4`! Chị đé,o nói chiện tử tế với loại như mày, được chưa? Chị mày hôm nay tích đức chửi mày in ít thế thôi. Mày đừng để chị tế ... lên. Ngứa mắt nhéo tả.
LANGTU
01-11-05, 19:01
Ơ, sao em lại thế? Gái thì phải nhẹ nhàng chứ em. Làm thế nhéo giai nào nó yêu đâu. Lại khổ thôi.
Thu Muộn
01-11-05, 19:04
Tao chửi hộ người nào khó chịu vì loại như mày vào sủa bi bô làm hỏng topic là ĐCM thằng/con nào đã bắt chước lại còn đi theo hít hít ngửi ngửi. Thế nhớ! Còn đé,o thế thì chả việc đếu gì mà động lòng. Tao cũng chỉ từ thiện cho cb mày thế thôi, nhớ.
LANGTU
01-11-05, 19:18
Hỏng topic là thế nhéo nào? Em tung ra một câu lý luận thì anh nói cho em hiểu chứ việc gì phải bắt chiếc ai hay ngửi ngửi cái gì? Em nghĩ em là ghê lắm à mà anh phải theo? Em quen admin thì em cứ việc dùng quyền ấy mà ban nick anh chứ có nhéo gì mà sửng cồ lên. Gái hết lý lẽ đâm ra chửi đổng à?












PS: thấy chưa, gái chú thế đấy... nên nó chỉ làm gái chú được thôi... anh phắn hi hi
Thu Muộn
01-11-05, 19:23
Ơ, hơ hơ có đứa động lòng. :24: Hihi Tao chửi là mày lúc đé,o nào mà mày vơ vào hả con? Còn mày đã vơ vào thì tao chửi mày thật đây này. Tao nói là đé,o thích nói chiện với loại như mày đấy! Mày thích lằng nhằng cái đé,o gì? Loại phờ đồng hai như mày mà tao cũng phải tiếp chiện với trình bày với mày để ăn cái điểm kặt gì? Topic tâm sự của anh tao, đé,o ai khiến loại mày vào bi bô sủa theo tao. Mà cái đi theo hít hít ngửi ngửi tự mày nhận đấy nhớ, đé,o ai dí vào cho mày được. Ngu thì chết, bệnh tật léo gì? Trâu chó thì có mà khoác hoàng bào vào thì vẫn là trâu chó thôi, con ạ. Thế nhớ, sướng nhớ! Cút kụ mày đi, lẵng nhẵng!
lão ma
01-11-05, 19:26
Đúng là ai cũng ghen và những chiện tế nhị thế thì không ai giả sử cả. Em nghĩ vậy, còn đàn ông 99% ngoại tình không bỏ vợ. Chồng em ngoại tình không bỏ bê vợ con là em cảm ơn lắm rồi. Em hơi mạnh mỏ thật, nhưng bác có khi già nên lẫn cẫn, yêu nó khác với chuyện vợ chồng. Yêu thì không nói trước được, còn em không có chồng chung, thế thôi. Đã là chồng thì phải là chồng của em, chả có lằng nhằng gì hết. Còn yêu thì sao chả được, he he.
Anh thấy QD mâu thuẫn ở đoạn biết ngươì mình yêu ngoại tình mà lại không có biểu hiện gì để phản đối à ? Theo em là anh ấy có thể đi giải trí mua vui còn em thì biết mà chả làm gì được sao ? Anh thấy phản cảm quá ...
dao_hoa_daochu
01-11-05, 19:29
Em ghen lắm anh, mà em biết em ghen vì nhà em đáo có mả làm lẽ, chồng chung.
Quỳnh nương, thế những lúc mà bị ghen, mình hay làm gì?
Salut
01-11-05, 19:29
Ối, hóa ra là em gái bác Phương Đông thiệt. Hức hức...
Thu Muộn
01-11-05, 19:30
Em chỉ có thể nói là không thích, và ai cũng biết là không thích. Còn anh nói làm được gì? Ở đời chả ai ép ai được cái gì, còn chồng mình thì phải chịu. Em thắng thì chồng em thua, em không thích phải đối xử với chồng theo kiểu dắt mũi, lừa lọc hay sao sao. Chấp nhận được đến mức nào thì chấp nhận, còn người ta vẫn đi thế thì anh nói em đi tự tử hay đi đánh ghen? Lạt mềm buộc chặt, ai không thấy đủ thì em cũng chịu, đấy là lựa chọn của người ta.
Delliah
01-11-05, 19:30
Lại là Lạng 4` rồi. Đã ngu lại còn động vào ổ kiến lửa cơ, đúng là ko biết thân biết phận rồi 4` ơi. Kính chuyển anh 4` cho anh Hấp!
lão ma
01-11-05, 19:40
À, thì ra cuñng có tâm sự phết nhể ? Anh nhớ lần đầu tiên về thăm nhà, cách đây đúng 8 năm. Chiều hôm ấy cơm nước ở nhà bà chị xong, bà chị bẩu:
- Cậu có đi karaoke không ? Anh S đi với cậu cho vui !
Đúng là xa nhà lâu nên bị ngố, chả hiểu gì nên anh mới cươì nói ( còn tâm trạng nào mà đi karaoke vì Mẹ đang nằm bệnh viện) .
Hôm sau, ông anh rể rỉ tai," Ý chị Th nói là đi ăn quà đới"! Thì ra đa số phụ nữ Việt nam biết chồng đi ngoại tình vẫn cắn răng chịu đựng. QD cũng khổ thế hử em ?
Salut
01-11-05, 19:42
Bác Ma em nhầm nhọt sang trồng trọt dzồi. Chị em ở VN chỉ nghi ngờ (mà nhiều khi nghi ngờ không bao giờ đúng với sự thật), chứ còn nếu mà biết rõ chồng mình ăn quà thì nhẹ là thiến, nặng là dí điện cho chết đấy bác ợ. Bác em đừng có mà ăn dưa bở.
lão ma
01-11-05, 19:53
Thế chú không thấy QD đang than thở ở trên à ? Mà anh nghĩ quà bánh ở Việtnam sẵn thế, cứ phơi cứ bày ra vậy mà lại rẻ nữa thì các 4` nhịn thế nào được nhở ?
Gặp phải mấy thằng tay chân to như Gaup có mà ghen, nó đánh cho thấy ông bà ông ngoại chứ nhở ?
dao_hoa_daochu
01-11-05, 20:00
Hôm sau, ông anh rể rỉ tai," Ý chị Th nói là đi ăn quà đới"! Thì ra đa số phụ nữ Việt nam biết chồng đi ngoại tình vẫn cắn răng chịu đựng.
Bác Ma em dạo này đúng là cứ thế đé0 nào thật. 02 cái mà em đã bold ở trên thì liên quan x gì, bác em?!
Salut
01-11-05, 20:02
Thế chú không thấy QD đang than thở ở trên à ? Mà anh nghĩ quà bánh ở Việtnam sẵn thế, cứ phơi cứ bày ra vậy mà lại rẻ nữa thì các 4` nhịn thế nào được nhở ?
Gặp phải mấy thằng tay chân to như Gaup có mà ghen, nó đánh cho thấy ông bà ông ngoại chứ nhở ?
Ối dzồi, bác chắc thức 24/7 được chắc. Lúc bác ngủ, nó dí điện cho fát chết ngay, bác ợ. Đàn bà VN luôn giả đò như vậy, để các ông chồng dại dột như bác thú nhận là, em à, hôm qua, anh mới trót ăn quà xong. Bác vừa nói thế xong, là lập tức, bốp, bốp, chát, chát... và răng bác chỉ còn kịp nghẹn ngào, lợi ở nhà, răng đi nhé, xong dzồi là đất lành răng đậu ngay. Lúc đó bác chỉ còn biết ngớ người ra mà ngạc nhiên là, tại sao nó vừa nói hổng có ghen đâu àh nha, mà chừ thành bà chằn thế này...

Bác đúng là đi tây lâu năm, nên ngố xế quá đi thôi. :24: Đàn bà dễ có mấy tay mà bác. Đừng nghe những gì chúng nó nói, hãy nhìn những gì chúng nó làm, bác ợ.
lão ma
01-11-05, 20:07
Bác Ma em dạo này đúng là cứ thế đé0 nào thật. 02 cái mà em đã bold ở trên thì liên quan x gì, bác em?!
Chú chưa có gia đình thì biết cái gì mà bi bô. Thôi giáo chã thuyết Lìn tiêm của chú có gì hay ho mới mẻ không đã nào !
dao_hoa_daochu
01-11-05, 20:15
Chú chưa có gia đình thì biết cái gì mà bi bô
Hị hị... bác em nói cứ y như bác Nhuế, cái kiểu "chú không phải nhà ngôn ngữ học, chú biết gì mà nói chiện ngôn ngữ học..." - bác có thấy dở hơi chưa, hay để em lại phải chỉ ra cho bác cái chỗ dở hơi? :24:
Mecado
01-11-05, 21:23
Em công nhận bác Lão Ma em dạo này chắc lo ăn học cho mấy cháu cuống quá hay sao mà lẫn hết cả. Bác em cứ nhầm nhọt khái niệm lọan cả lên. Hay tại bác xa Việt Nam lâu rồi đâm quên mịa nó mất là gái Việt nam bây giwờ nó thế nào rồi à ?. Bác không quên sự kiện tháng 10 đen tối điển hình quả đánh ghen của gái Việt đấy à. Bác không đọc báo mấy vụ cắt phăng của quý của chồng nhũng nước sôi à ? Em nghe mà vẫn còn lạnh gáy tới tận bây giờ đây này. Em khẳng định với bác gái Việt léo có hiền, gái Thăng Long còn dữ gấp vạn lần , bác em mà có bi bô trên Thăng Long nhiều thì hãy bảo trọng bác em nhé !
LANGTU
01-11-05, 22:24
Chính ra em thấy gái VN ngu. Con bé Giao Giựa chi chi gì trên kia thế mà đúng, việc éo gì mà ghen rồi cắt kiếc lày lọ. Giai nó không thích thì làm gì mà giữ nó được. Mà nó có phải sở hữu của mình như con ngựa hay chó bông nhéo đâu mà dộng cái là đem ra vặt lông.

Gái ghen tí thì ok mà xinh nhắm thích nhắm chứ ghen quá hóa ngớ ngẩn.
Happiness
01-11-05, 22:58
Đùa chứ nhìn cái nick thế nào em biết ngay là bác Lãng nhé. Ở đây có nhiều lãnh tụ lắm, bác học tập một số phương pháp hoạt động cách mạng trong vòng bí mật đi. Đừng có làm cái gì quá lố, đừng có chui vào những chỗ quá nổi, đừng có một hai câu đã lòi ra khoe khoang cái kỉu bùn kười... Cơ mà bắt bác nhịn những trò ấy, quá bằng cấm bác vào TL. Em là em thương bác nhắm. Thôi bác về Hilton đê
lão ma
02-11-05, 02:34
Em công nhận bác Lão Ma em dạo này chắc lo ăn học cho mấy cháu cuống quá hay sao mà lẫn hết cả. Bác em cứ nhầm nhọt khái niệm lọan cả lên. Hay tại bác xa Việt Nam lâu rồi đâm quên mịa nó mất là gái Việt nam bây giwờ nó thế nào rồi à ?. Bác không quên sự kiện tháng 10 đen tối điển hình quả đánh ghen của gái Việt đấy à. Bác không đọc báo mấy vụ cắt phăng của quý của chồng nhũng nước sôi à ? Em nghe mà vẫn còn lạnh gáy tới tận bây giờ đây này. Em khẳng định với bác gái Việt léo có hiền, gái Thăng Long còn dữ gấp vạn lần , bác em mà có bi bô trên Thăng Long nhiều thì hãy bảo trọng bác em nhé !

Anh thật chưa già nên chưa lẫn nhá chú Mecado ạ! Nhưng mà anh nghi ngờ chú rồi đấy nhé, "
Trích từ Mecado "... khỏan chén này nọ thì chú Salut còn phải gọi em bằng sư phụ ...

Thế mà chưa lâm trận đã hoắng hết cả lên thế này là thế nào ? Mất mặt cho giai TLgers quá cơ!
lão ma
02-11-05, 02:56
Hị hị... bác em nói cứ y như bác Nhuế, cái kiểu "chú không phải nhà ngôn ngữ học, chú biết gì mà nói chiện ngôn ngữ học..." - bác có thấy dở hơi chưa, hay để em lại phải chỉ ra cho bác cái chỗ dở hơi? :24:
Anh nghe chú Gaup nói là có đổi cả cái Hạ long để lấy mình chú, Gaup nó cũng ứ thèm, nhưng mà anh nghĩ kĩ thì thấy Gaup quá là sai trong sự nhận định này. Chắc tại bác Nhuế thấy loại choai choai trẻ người non dạ như chú mà có ra tay giáo chã thì cũng phải mất mười mí năm nên bác í đành pó tay là vậy. Nhưng anh thì nghĩ khác. Chứ ai lại mặt mũi khôi ngô đĩnh đạc thế kia mà dốt thế thì TL còn ai là người thay thế.

Ai lại đem nghề cầm bút là nghề ý tưởng sáng tạo ra so sánh với chuyện gia đình hử chú Đào Lìn tiêm em. Chú có bao giờ tưởng tượng được ra rằng một ngày kia đang làm việc, bất chợt 1 cú điện thoại báo là con chú ở nhà trẻ đang nôn ọe vì ốm đau gì đó không. Và sau đó thì sao ? Đương nhiên là chú cuống hết cả lên, bỏ mẹ nó cả công việc khách hàng mà ú té quyền ngay để đến với con chú, phỏng ạ ? Chưa hết nha, sau đó là vài đêm thằng bé / con bé lên cơn sốt, khóc nhèo nhẽo, ho sù sụ ... quấy khóc inh ỏi, hai vợ chồng chú phải thay nhau thức đêm trông nom đứa trẻ ... Thế là mặt mũi phờ phạc, raû tóc dựng đứng nhé. Có bao giớ chú nghĩ là chú bất lực không ? Khi nhìn đứa bé thở như con cá mắc cạn mà lòng cha mẹ chúng đau đến mức nào ? Chú có đủ can đảm để ghé miệng vào mũi nó mà hút đờm trong đó ra không ? Đó chỉ là 1 phần trong muôn phần của kẻ được làm cha mẹ mà anh chú đây đã và đang trải nghiệm ...

Hôm nay hoặc ngày mai, chú có về thăm hai bác thì nhớ mua cho cụ bà 1 khoanh giò ngon, cụ ông một gói trà thơm để mà sung sướng cảm nhận rằng chú còn có hai bác bên mình. Thế nhé!
Delliah
02-11-05, 12:14
Thôi chứ lão ma đừng kể nữa. Con với cái chừng nào có đến đâu sẽ giải quyết đến đấy chứ bác cứ dọa nhau trước thế này, em nghe hãi quá đi!
em anh Bim
02-11-05, 12:42
Chú có đủ can đảm để ghé miệng vào mũi nó mà hút đờm trong đó ra không ?
Có cái loại hút nước mũi cho các em bé, cần gì ghé miệng vào mũi nó, bẩn mũi nó ra.
CBN
02-11-05, 12:58
Em nghĩ bác Ma đừng làm cái hút nước mũi, vừa bẩn vừa ghê. Bác nên chọn làm cái hút sữa cương có lẽ hợp hơn bác ạ.
Phuongdong
02-11-05, 19:01
Mưa

Mưa
Tất bật
Chợ người rền lên khi tiếng phanh xe trờ tới
Mưa
Uể oải
Quán cà phê ê a câu nhạc vàng ẩm mốc
Mưa
Anh đưa tay mong gặp tóc em
Khoảng không ngờ vực

Đã bao lần ở ngã tư
Vào chiều mưa cuối
Anh chờ em...
Sao chỉ yêu mà cũng đa đoan
Lại đợi nhau nơi người ta không tới?

Đèn đỏ thì dừng
Đèn xanh thì vội
Ngập ngừng
Đèn vàng khi chiều sang tối
Mưa

Vụt nhanh quá mái tóc em đằng trước
Anh đuổi theo
Mắt kính mưa nhoà nước
Em ngồi phía sau - của một chiếc xe

Mưa ướt anh
Mê mải quay về...
Ngã tư vắng
Xanh, đỏ, vàng
...IM LẶNG...

Phố đã lên đèn
lão ma
02-11-05, 19:08
Thôi chứ lão ma đừng kể nữa. Con với cái chừng nào có đến đâu sẽ giải quyết đến đấy chứ bác cứ dọa nhau trước thế này, em nghe hãi quá đi!

Bên cạnh những cái khó khăn, khó nhọc đó thì cũng không thiếu những cái sung sướng, hạnh phúc như lần đầu tiên được làm cha mẹ hoặc những giây phút hạnh phúc khi thấy con mình chập chững bước những bước đầu tiên ... Ôi nhiều lắm kể sao hết được những niềm vui đó nhỉ ...
Thạch thảo
11-11-05, 10:02
Có một thời anh rất yêu em
Lúc ở gần lúc đi xa cũng vậy
Tình yêu anh nồng nàn biết mấy
Có ai ngờ năm tháng lại dần phai

Anh yêu em suốt năm rộng tháng dài
Vẫn thương về con đường mòn thuở trước
Bao cách trở không gì ngăn cản được
Em nhớ hoài vầng trăng năm xưa

...
Em mất anh rồi, sự thật đấy ư !?
Dẫu chẳng ai nói một lời hờn trách
Nhưng anh ơi, điều làm em sợ nhất
... Có một thời, anh đã yêu em!
Phuongdong
12-11-05, 00:45
Hai đứa đang đi trên đường tình yêu
Mưa đổ xuống làm em ướt mắt
Quay mặt đi em, kẻo có người tưởng anh làm em khóc
Giả vờ nhé, mình không quen nhau...

Đường tình yêu kết thúc ở đâu?
Anh không dám hỏi nhưng lòng đầy nghi ngại
Cứ nghiêng mắt đi em, đắn đo giữa hai bên trái, phải
Anh sẽ tập quen cả cách em nhìn...

Mưa ướt anh rồi, từ phía trái tim...
Mai Sương
12-11-05, 08:32
Chiều rủ xuống vai em tròn trịa. Giọt mưa thu gợi má em hồng. Bởi chiều nay trời giăng sợi nhớ. Nghĩ về anh, thương quá sợi mưa.

Trời chuyển mùa, sợi nắng - giọt mưa. Nhớ một lời thề bồi thuyền biển. Sao anh đi, xa em vĩnh viễn. Chẳng nói chia tay, không ánh mắt đưa?
mgri
13-11-05, 10:16
Chiều rủ xuống vai em tròn trịa. Giọt mưa thu gợi má em hồng. Bởi chiều nay trời giăng sợi nhớ. Nghĩ về anh, thương quá sợi mưa.

Trời chuyển mùa, sợi nắng - giọt mưa. Nhớ một lời thề bồi thuyền biển. Sao anh đi, xa em vĩnh viễn. Chẳng nói chia tay, không ánh mắt đưa?
Bác có định cưa zai zà ở đây không để em còn đổ :winkwink:
Ateh
15-11-05, 02:24
Hoa quỳnh

Tặng ...
NNP
Hoa quỳnh nở trong ao
Nở trên nấm mồ đầy gió
Nở trong đêm sợ hãi
Nở trong ngày âu lo
Nở trong trí tưởng tượng
Của những đôi tình nhân

Hoa quỳnh nở trong mơ
Trên hàng mi em khem khép
Trên nụ cười ngây thơ
Hoa quỳnh nở ngày xưa
Giờ đã không còn nữa
Bài thơ rồi cũng khép lại
Như cánh hoa màu trắng
Như nụ cười màu xanh
Như tuổi trẻ màu nâu
Như tình yêu màu xám
Như cái chết không màu
Như niềm tin đã mất

Hoa quỳnh rồi cũng chết
Giống như cỏ dại kia
Giống như anh và em
Giống như tình yêu của chúng ta
Và cả tình yêu nhân loại
Sự vĩnh hằng chỉ là điều bịa đặt
Như hoa quỳnh chỉ nở về đêm.

Nagoya, 11/03/2005


Tôi thấy cây quỳnh chết, hoa quỳnh hết
Người thấy tàn quỳnh chị, nở quỳnh em.
Phuongdong
05-12-05, 13:56
Khi nào thấy trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi :
Tán đa tôi bóng mát vốn quen đường

Khi nào thấy đời buồn gặm nhấm,
Cần một lời tiếp sức để đi xa
Em hãy đến tìm tôi nơi bãi vắng :
Biển tôi chờ, con sóng mãi ngân nga.

Khi nào thấy trong lòng mang thương tích :
(Những vết thương vô ý tự gây nên)
Em hãy tìm tôi chiều tĩnh mịch,
Tôi xin làm con suối tắm cho em.

Nếu cần nữa tôi là hồ trên núi,
Trong hoang vu, im lặng ngắm mây trời.
Em hãy đến, chim thiên nga, cánh mỏi,
Ðậu yên lành trên mặt hồ tôi.
tuyetmuahe
06-12-05, 15:13
Có thể
Có thể rồi người khác đến với anh
Nói lại những lời ngày xưa anh đã từng nói
Chỉ có vậy thôi mà tim em đau nhói
Sao em lại buồn khi anh hạnh phúc với người ta

Có thể rồi ngày xưa ấy rất xa
Hình bóng cũ cũng nhạt nhòa theo năm tháng
Khi bên anh là người con gái khác
Và anh sẽ quên kỉ niệm mối tình đầu

Có thể rồi em sẽ nói với người đến sau
Nơi ấy đang có điều hạnh phúc lón nhất
Hạnh phúc ấy ngày xưa em đánh mất
Mà giờ đây chẳng có lại bao giờ

Có thể rồi em năm tháng vẫn đợi chờ
Nơi phố cũ ngày xưa anh hò hẹn
Có thể rồi như ngày xưa anh không đến
Em một mình đứng đợi dến nghìn năm
Phuongdong
13-12-05, 07:22
Khoảnh khắc

Có khoảnh khắc nào ta dành trọn cho nhau
Khi ngoài kia đời bộn bề toan tính
Chiếc lá nào rơi ngoài khoảng không tĩnh lặng
Về cội nguồn chờ một kiếp hồi sinh

Có khoảnh khắc nào ta sống thật là mình
Khi đến với nhau trong một hình hài xa lạ
Một vỏ bọc hoàn toàn êm ả
Sợ mọi người thấy rõ cả lòng nhau

Có khoảnh khắc nào ta ôm trọn niềm đau
Gửi gió cho mây về một nơi xa lắm
Ở nơi đó có mặt trời và nắng ấm
Có những đóa hướng dương dám ngẩng mặt nhìn trời

Có khoảnh khắc nào ta cảm thấy chơi vơi
Nguyệch ngoạc vẽ lên những hình hài vô thức
Cho dòng suối chảy ngược từ đáy vực
Lên trời cao thành một trận mưa rào.

Bài thơ này có lẽ chưa phải là một bài thơ hay. Nhưng anh thích câu thơ " Có khoảnh khắc nào ta sống thật là mình". Hình như chỉ có câu thơ đó đã đủ để khiến người ta thấy...ám ảnh. Cuộc sống muôn màu và đôi khi...đúng là chúng ta thấy mệt mỏi bởi chẳng được sống thật...là mình. Đọc thơ có lẽ mỗi người có cảm nhận riêng.....
Phuongdong
18-12-05, 09:19
Anh không buồn và không trách em đâu
Khi không thể cùng anh đi qua giông bão
Vì cuộc sống có nhiều điều không hoàn hảo
Hãy tìm nơi hạnh phúc của riêng mình

Đừng bận tâm nhiều, đừng lo lắng về anh
Anh vẫn sống như ngày xưa đã sống
Máu vẫn nóng và tâm hồn vẫn rộng
Trái tim vẫn không ngừng thắp những ước mơ

Anh sẽ thôi nhắc đến chuyện ngày xưa
Dù vẫn nhớ những gì tươi đẹp nhất
Không băn khoăn với những điều được mất
Vì đã yêu và đã sống hết mình

Thời gian đã làm vết xước liền nhanh
Em đang hạnh phúc như em từng mơ ước
Anh lại đi tiếp con đường mình chọn trước
Kết thúc vui cho một mối tình đầu...
Nẫu
20-12-05, 04:38
"Khoảnh khắc" hay quá! Nhiều khi, cứ nghĩ quanh quẩn sao con người ta không được sống như mình muốn sống nhỉ? Chúng ta thường sống như mình phải sống! Chúng ta hèn nhát hay lười biếng?
Có lẽ khi bóng xế chiều tà, ngồi nghĩ lại cuộc đời đã qua, có ai không nói câu hối tiếc vì ngày ấy đã không dám sống? Nhưng con người dễ thỏa hiệp và dễ tha thứ cho chính mình, cho nên, tới khi đó ai cũng làm thầy thiên hạ, thẩm du mà dạy con dạy cháu rằng ta đã sống một đời không hối tiếc.
Monalisa
20-12-05, 23:41
Giá như quay ngược lại được thời gian và làm ơn không trôi nữa...
Phuongdong
17-01-06, 15:11
Đến chẳng dễ nhưng đi chừng rất dễ
Không tin mình và cũng chẳng tin nhau
Sao vội vã sao vô tình đến thế
Chuỗi ân tình như tiếng hạc rơi mau.

(Ha Huyen Chi)
ravic
17-01-06, 17:43
Hai đứa đang đi trên đường tình yêu
Mưa đổ xuống làm em ướt mắt
Quay mặt đi em, kẻo có người tưởng anh làm em khóc
Giả vờ nhé, mình không quen nhau...

Đường tình yêu kết thúc ở đâu?
Anh không dám hỏi nhưng lòng đầy nghi ngại
Cứ nghiêng mắt đi em, đắn đo giữa hai bên trái, phải
Anh sẽ tập quen cả cách em nhìn...

Mưa ướt anh rồi, từ phía trái tim...

Bác Phuongdong này khoái lấy thơ người khác nhỉ. Em tưởng có mình bài này bác lấy của Zdreamer bên TTVNOL (hoặc là Zim bên VNN), nhìn lên thấy cả bài Mưa nữa. Úi chà, bác có lấy, cũng nhớ đề nguồn ở dưới chớ!
Chán bác!
Phuongdong
16-02-06, 14:19
Trái tim anh, em select bằng mouse
Chốn hẹn hò, forum internet
Lời yêu thương truyền bằng method Get
Nhận dáng hình qua địa chỉ IP

Nếu một mai em vĩnh viễn ra đi
Anh sẽ chết giữa muôn ngàn biển search
Lời tỏ tình không dễ gì convert
Lưu ngàn đời vào biến constant

Anh nghèo khó mang dòng máu Sun
Em quyền quý với họ Microsoft
Hai dòng code không thể nào hoà hợp
Dẫu ngàn lần debug em ơi

Sao không có 1 thế giới xa xôi
Sun cũng thế mà Windows cũng thế
Hai chúng ta chẳng thể nào chia rẽ
Run suốt đời trên mỗi platform.
Mecado
16-02-06, 15:07
Chính ra lão già Phương Đông này rất lãng mạn và tình cbn cảm nhé. bác em nhạy cảm thế này thì rồi sẽ khổ trong tình trường thôi bác em à. Hãy thử buông thả mình một lần xem bác em. Kinh nghiệm của em cho thấy, bác sẽ khác ngay mà.
lão ma
16-02-06, 16:23
Này cơn gió tìm gì bên ngưỡng cửa?
Mùa đông sang, tuyết vần vũ tả tơi
Yêu thương ơi, bao đêm ngày chan chứa
Hạt thơ sầu ... giăng lưới nhớ ... chơi vơi

Ngậm ngùi nghe, tiếng thời gian tí tách
Trút cạn dòng tâm sự ...
mối trầm ngâm
Vạch màn tim, tìm nhau trong ngõ ngách
Thoảng bên tai … tiếng thở nhẹ
... thương thầm ...

Bao giờ nhỉ? trái tim anh thôi nhớ ?
Làn dấu yêu … còn đọng lại giữa đời
Lờ lững trôi ... trong hư vô hoang vỡ
Nhớ đến mình
... tiếc nuối quá ... trời ơi !

Anh cố giữ ... niềm riêng vài sợi tóc
Sợi vắn dài lăn lóc xoả bờ vai
Đường em đi lạc loài từng cơn dốc
Anh thương hoài, thương cả bước ngày mai ...

Nắm bàn tay, ấm nóng tìm
dấu ái ..
Em có hay? làn sóng trải yêu đương
Len lỏi trong tim ... gợi phút giây xưa ấy
Một lần xa.... nghe thương nhớ dâng đầy...

Bao giờ nhỉ? Nhớ quên quay quắt quá
Khói lam chiều đừng cay mắt mi em
Ngọn lửa yêu ... xưa một lần vụt tắt ?
Thơ thôi buồn hết heo hắt trong đêm ...

Có bao giờ em còn nhớ không em?

Xuân Bính Tuất
...
Viens m'embrasser
17-02-06, 01:04
Hạnh phúc là chấp nhận.
Vậy cả đời anh hướng tới chấp nhận sao anh? Đừng triết ní nin tin xế đê!
Quẻ2
17-02-06, 03:22
Trái tim anh, em select bằng mouse
Chốn hẹn hò, forum internet
Lời yêu thương truyền bằng method Get
Nhận dáng hình qua địa chỉ IP

Nếu một mai em vĩnh viễn ra đi
Anh sẽ chết giữa muôn ngàn biển search
Lời tỏ tình không dễ gì convert
Lưu ngàn đời vào biến constant

Anh nghèo khó mang dòng máu Sun
Em quyền quý với họ Microsoft
Hai dòng code không thể nào hoà hợp
Dẫu ngàn lần debug em ơi

Sao không có 1 thế giới xa xôi
Sun cũng thế mà Windows cũng thế
Hai chúng ta chẳng thể nào chia rẽ
Run suốt đời trên mỗi platform.

Có một thời anh yêu em như thế. Còn bây giờ anh lại yêu con nào như thế, hả anh Phương Đông? :20:
Phuongdong
22-02-06, 11:25
Lối sống là cái gì nhỉ, hôm nọ có người tặng cho quyển từ điển tiếng Việt, to đùng, nhưng mà mới dùng để tra mấy từ thôi, lối sống thì chưa tra thử, để hôm nào...

Lối sống, nói một cách hơi nôm na, thì được hiểu là cách sống của một tập thể người, người chứ không phải bất cứ cái gì khác, và phải là tập thể, bởi vì một cá nhân thì không làm nên lối sống, dù rằng có những lối sống bị ảnh hưởng bởi cá nhân....

Lối sống thế nào, ấy là tuỳ thuộc vào mỗi cá nhân, và khi bạn sống theo một cách nào đó, thì đấy là quyền của bạn, và bạn sẽ được đứng vào một tập thể có lối sống ấy.
Lối sống tốt hay xấu, ấy cũng là tuỳ vào quan niệm của mỗi người, có người cho là rất xấu, có người cho là chấp nhận được, còn có cả những người tự hào....

Bạn đang sống lối sống nào thế?

Có lối sống tự do, thích gì thì mình làm nấy, chẳng ai cản trở được, bởi vì mình muốn chứng tỏ mình mà, cho nên mình đi đua xe, mình đi sàn nhảy, mình ngồi cafe thâu đêm. Có lối sống gò bó, theo khuôn phép, cha mẹ bảo gì làm nấy, cô giáo bảo gì học nấy, bạn bè bảo gì nghe nấy, sếp nói thế nào cũng gật gù, có khi thành người ba phải.
Có lối sống thầm lặng, lặng lẽ lắng nghe, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ yêu thương, lặng lẽ hi sinh, lặng lẽ khóc. Có lối sống sôi nổi, không ở trong đám đông là không chịu nổi, lúc phát biểu thì hùng hồn, nếu hài hước một chút thì được mọi người yêu mến, nếu không thì thành thùng rỗng kêu to,
Có lối sống hận thù, vì cái gì đấy mà căm ghét tất cả, suy nghĩ nhiều, lúc nào cũng muốn làm điều cay độc, thực ra là trong tim có những niềm đau. Có lối sống yêu thương, lúc nào cũng nghĩ cho người khác, lúc nào cũng cho rằng những việc mình làm là còn chưa đủ, và đôi khi mình vô tình.

Lối sống nào cũng thế, là do mình chọn, không ai bắt mình cả. Nhận rõ tốt xấu, mình sẽ thấy thoải mái hơn. Người hận thù, là trong tim có những nỗi đau, thực ra là người đáng thương. Người chia sẻ, thực ra là có những lúc vô tình, có những lúc mình bỏ qua tình cảm của người thân của mình, không chăm lo hết được cho mình, có khi như thế là đáng giận. Người thầm lặng, thường là không được đền đáp xứng đáng, bởi vì cuộc sống nhiều khi vô tâm, và thời gian vô tình trôi. Người phá cách, có khi yêu thương, có khi hờn giận, nhưng theo cách của họ, thực ra là đang chịu đựng một số khuôn khổ nào đó.

Vậy bạn là người nào?


Sưu tầm
Phuongdong
23-02-06, 14:58
Hà nội mưa
Đường phố buồn thiu
Những ngọn đèn hắt hiu
Một mình
Em có biết?

Hà nội mưa
Đường phố ướt lạnh
Những ngọn đèn hiu quạnh
Một mình
Em có hay?

Anh mơ thấy nụ cười em
Giọng nói em
Cả ánhmắt ngày xưa
Biết bao chan chứa...

Hà nội mưa
Không một ánh đèn
Đường phố ướt nhèm
Cô đơn mình anh...
cà fê có gì không
24-02-06, 03:00
Giờ đây, anh đang ở trước mặt em. Nhưng thực ra anh đã xa rồi, và em cũng vậy, đã xa lắm rồi. Em là em của ngày hôm nay….
Chúng ta đã làm gì với cuộc đời nhau? Chúng ta nhìn nhau, nhưng hiểu rằng đã mất nhau vĩnh viễn.
Cơn mộng mị đã qua. Nỗi đau cũng đã qua. Còn lại em của ngày hôm nay, đã sống qua được ngày hôm qua, đã sống qua được ngày hôm kia không anh, đã đau đến tưởng như chết đi, nhưng đã sống lại. Sống lại, nhưng với một trái tim đã chết. Không còn biết đau nữa, vì vết thương đã đóng sẹo. Không còn biết đau nữa, vì tình yêu trong em dành cho anh đã chết.
Em lội qua vực thẳm của nỗi đau, cất tiếng gọi anh tuyệt vọng. Chỉ cần một bàn tay anh ân cần, chỉ cần một lời nói yêu thương…. Nhưng anh đã không nghe thấy em gọi. Số phận chăng? Hay lòng tự ái và ích kỷ đàn ông trong anh đã không cho anh nghe thấy tiếng em gọi? Tình yêu trong em chết dần theo từng tiếng em gọi anh, sức lực em cạn dần….
Vật vã, tưởng như đã hết sức, tưởng như em không bao giờ tỉnh lại. Em lội đến đích, và gần như ngất đi trong đám mây mờ màu đỏ máu. Máu chảy trong lòng em, từ cơ thể như đã kiệt lực của em. Trong mơ hồ thấp thóang hình bóng anh như một ảo ảnh dần tan… ở bờ bên kia.
Tình yêu anh đã không đủ giúp anh đóng con thuyền đưa em vượt bể, đã không đủ để anh quăng một sợi dây mỏng manh cho em nắm lấy mà lội qua vực thẳm đớn đau này. Nhưng em đã đến được bờ bên kia. Và nhìn thấy anh đứng lại.
Giờ đây em bình thản. Em bình thản với trái tim đã hóa đá. Em thà giết chết nó đi, thà bất hạnh vì không còn biết thương yêu, còn hơn là phải một lần nữa lội qua vực thẳm đau đớn và tuyệt vọng, để mắt phải nhìn thấy anh, đứng lại ở bờ bên kia….
Mime
24-02-06, 22:33
Lối sống là cái gì nhỉ, hôm nọ có người tặng cho quyển từ điển tiếng Việt, to đùng, nhưng mà mới dùng để tra mấy từ thôi, lối sống thì chưa tra thử, để hôm nào...

Lối sống, nói một cách hơi nôm na, thì được hiểu là cách sống của một tập thể người, người chứ không phải bất cứ cái gì khác, và phải là tập thể, bởi vì một cá nhân thì không làm nên lối sống, dù rằng có những lối sống bị ảnh hưởng bởi cá nhân....

Lối sống thế nào, ấy là tuỳ thuộc vào mỗi cá nhân, và khi bạn sống theo một cách nào đó, thì đấy là quyền của bạn, và bạn sẽ được đứng vào một tập thể có lối sống ấy.
Lối sống tốt hay xấu, ấy cũng là tuỳ vào quan niệm của mỗi người, có người cho là rất xấu, có người cho là chấp nhận được, còn có cả những người tự hào....

Bạn đang sống lối sống nào thế?

Có lối sống tự do, thích gì thì mình làm nấy, chẳng ai cản trở được, bởi vì mình muốn chứng tỏ mình mà, cho nên mình đi đua xe, mình đi sàn nhảy, mình ngồi cafe thâu đêm. Có lối sống gò bó, theo khuôn phép, cha mẹ bảo gì làm nấy, cô giáo bảo gì học nấy, bạn bè bảo gì nghe nấy, sếp nói thế nào cũng gật gù, có khi thành người ba phải.
Có lối sống thầm lặng, lặng lẽ lắng nghe, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ yêu thương, lặng lẽ hi sinh, lặng lẽ khóc. Có lối sống sôi nổi, không ở trong đám đông là không chịu nổi, lúc phát biểu thì hùng hồn, nếu hài hước một chút thì được mọi người yêu mến, nếu không thì thành thùng rỗng kêu to,
Có lối sống hận thù, vì cái gì đấy mà căm ghét tất cả, suy nghĩ nhiều, lúc nào cũng muốn làm điều cay độc, thực ra là trong tim có những niềm đau. Có lối sống yêu thương, lúc nào cũng nghĩ cho người khác, lúc nào cũng cho rằng những việc mình làm là còn chưa đủ, và đôi khi mình vô tình.

Lối sống nào cũng thế, là do mình chọn, không ai bắt mình cả. Nhận rõ tốt xấu, mình sẽ thấy thoải mái hơn. Người hận thù, là trong tim có những nỗi đau, thực ra là người đáng thương. Người chia sẻ, thực ra là có những lúc vô tình, có những lúc mình bỏ qua tình cảm của người thân của mình, không chăm lo hết được cho mình, có khi như thế là đáng giận. Người thầm lặng, thường là không được đền đáp xứng đáng, bởi vì cuộc sống nhiều khi vô tâm, và thời gian vô tình trôi. Người phá cách, có khi yêu thương, có khi hờn giận, nhưng theo cách của họ, thực ra là đang chịu đựng một số khuôn khổ nào đó.

Vậy bạn là người nào?


Sưu tầm

Chẳng có cái gì rõ ràng rành mạch thế đâu bác, người chứ có phải a, b, c, 1 La Mã, 2 La Mã đâu, em cho mỗi người là một hỗn hợp khác nhau, cái này một chút, cái kia một chút.

Với lại nhiều khi nhận thức được, hiểu được, nhưng không làm sao thay đổi được...
Kim Chi
26-02-06, 13:23
Dại dột

Chỉ mình mình là dại dột
Tin vào một điều đã quá xa xôi
Cũng có thể ngày đó...
Nhưng thời gian đã xóa mờ
Kim Chi
26-02-06, 13:51
Ngày xưa

Ta không thể quay lại những ngày xưa cũ
Ngày bên nhau tay nắm tay cười
Đời vang vọng tiếng cười trong vắt
Xoay vòng quanh giếng mắt nhận chìm

Ta không thể giữ ngày xưa mãi
Bao lá hoa kỷ niệm đã khô khao
Trang thư cuối em viết lời xa xót
Gấp lại là xong dấu chấm mối tình đầu

Nụ cười gặp ngày xưa trầm ngượng nghịu
Vẫn còn trong nhau một sợi nhớ sợi thương
Sợi chỉ hồng liệu đã xe về nơi khác
Gió ngậm ngùi đường phố lá mùa rơi
Phuongdong
03-03-06, 18:50
Chẳng nỗi nhớ nào sâu như nỗi nhớ em
Từng đêm tới, từng đêm qua lặng lẽ
Mang tình yêu đi suốt thời trai trẻ
Dẫu ngàn năm ta vẫn kẻ qua đường.
Hoadainhan
03-03-06, 22:52
Sao dạo này PD lại yếu đuối thế nhỉ ? Mệt rồi hay sao? Mệt thì nghỉ cuối tuần sau đi Lào. Về lại thấy đời tươi thôi...
Nemrac
03-03-06, 23:24
Ngày xưa bác em chưa yếu đuối ạ bác Hòa? Em nghĩ là bác em thích thơ thất tình thôi chứ?
coucou
03-03-06, 23:44
"Năm ngoái, ngày này, dưới cánh song,
Hoa đào ánh má, mặt ai hồng.
Mặt ai nay biết tìm đâu thấy,
Chỉ thấy hoa cười trước gió đông.
(Ðỗ Bằng Ðoàn & Bùi Khánh Ðản)

Hoa cười gió đông, một ngữ cảnh soi tỏ vũ trụ tâm linh, phản chiếu toàn vẹn nội tâm chủ thể, một tâm tư hụt hẫng của bác em không gặp lại được người đẹp nơi Ðào viên chốn cũ năm ngoái.

Ðào viên đây chính là đào nguyên dành riêng cho bác em. Hoa đào cười cợt cái tính nhút nhát của người thơ và cũng là cười chế nhạo sự bẽ bàng của người thơ không gặp được giai nhân. Hoa đào tưởng chừng không tàn, vẫn tồn tại từ năm ngoái đến nay để cười cợt cùng gió đông. Ðó chính là cái tâm ảnh của một bóng hình giai nhân vĩnh cửu trong hồn kẻ đang yêu."
:53: :rtfm:
Bồcônganh
04-03-06, 00:30
Bác Phuơng Đông đáng yêu thật.

Ðời dễ có mấy ai từng hiểu rõ,
Chữ tình yêu khó tả làm sao,
Biết rằng yêu là sẽ chuốc khổ đau ,
Nhưng cứ chọn để rồi đau đớn.
(XD)
suidin
04-03-06, 09:11
YÊU NHAU LÀ THƯƠNG NHỚ THẾ NÀY SAO
Nguyễn Sĩ Đại

Anh có em, anh quen có em rồi
Giờ quạnh vắng, ngôi nhà vô nghĩa quá
Chẳng còn biết vì ai mà nhóm lửa
Anh một mình thức ngủ cũng cô đơn

Đêm nay trời lại mọc một vầng trăng
Phố vẫn phố, người đi như nước chảy
Anh chẳng biết rẽ lối nào cho phải
Thôi đành về … trang sách lại buồn hơn

Giở tấm hình gặp đôi mắt nhung đen
Bờ vai trắng như còn rung nhịp thở
Nếu em biết nỗi lòng ta mong nhớ
Có hoá thành cô Tấm để kề bên?

Bạn đôi lần thoáng nhắc tên em
Anh mấy lượt toan theo đường lông ngỗng
Anh đã thấy xa nhau ngày hoá tháng
Em làm sao qua được biệt ly này

Câu thơ anh, em không thể cầm tay
Nên giai điệu lại dội về thảng thốt
Đám mây kéo những chân trời sốt ruột
Yêu nhau là thương nhớ thế này sao?
cà fê có gì không
05-03-06, 03:41
Em đã không còn chờ đợi nữa...Có lần anh hỏi em đang làm gì, em nói "em đợi anh", và anh cho là em nói đùa. Em hiểu, em và anh khác nhau nhiều lắm. Và hai cuộc sống khác nhau, cách xa nhau đến cả triệu năm ánh sáng. Nhưng đêm đêm, cửa sổ YM với những mặt nạ nick xám xịt vô hồn nhìn em. Có lúc giơ bàn tay về phía bóng đêm, tự ngắm và thầm hỏi... Những lúc ấy em cảm nhận đến đớn đau nỗi cô độc của con người. Và em hiểu rằng, từ trong tiềm thức, em đợi anh, đợi một tiếng nói tri âm, như từ một thế giới khác.
Nhưng em sẽ không chờ đợi nữa, em sẽ nói với mình không chờ đợi nữa. Ngòai kia bóng đêm đậm đặc và giá lạnh. Em nhớ đến hương cà fê ấm áp, nhớ những điều chưa nói, những điều không thể được nói ra bao giờ.... Bi kịch phải không anh? Cuộc sống ngắn ngủi và con người vội vã, đến mức chẳng bao giờ được nói hết những gì muốn nói với nhau.
Nhưng không ai tắm hai lần trên một dòng sông! Chúng ta chỉ có thể trôi tiếp về phía trước, và chỉ có những bến bờ mới đang chờ đợi.
"Không ai tắm hai lần trên một dòng sông....." và khỏanh khắc đã qua đi. Giờ đây, viết những dòng chữ này, thật ra, em như nói chuyện với chính mình. Lặng lẽ, lắng nghe từng câu hát vời vợi "một sớm kia trôi theo dòng em đến, cớ sao anh chẳng đứng chờ...."
cà fê có gì không
05-03-06, 05:45
Có bao giờ anh tự hỏi, vẫn biết yêu em sẽ khổ đau mà anh vẫn yêu em? Vẫn biết sẽ xa nhau nhưng mà không tránh được xa nhau?
Những bài hát xưa em từng hát cho anh, có còn làm anh thao thức, có còn làm anh nhớ em quay quắt đến độ vùng dậy giữa đêm, đến tìm em chỉ để được nói: "anh nhớ em biết bao!".
Và giờ đây, vì sao xa nhau mà vẫn không giữ được những điều tốt đẹp trong lòng nhau?
Em lục lại những bài hát cũ, đau đến nhói lòng bởi những ca từ đầy nhạc điệu gợi trong em những hoài niệm muốn lãng quên, nói giúp em những gì em đã không còn có thể nói với anh:
"Buổi chiều và cơn mưa lớn đã rơi nhanh trên thành phố, em ngồi đây từ bao nhiêu ngày rồi, một mình trong căn gác nhỏ. Em biết ngoài kia gió mưa rất lạnh và lá vàng chắc đã rơi đầy trên con đường chúng mình đi qua. Nước mắt em lặng lẽ rơi theo những giọt mưa ngoài song cửa, chúng ta đã qua một đoạn đời và anh sẽ chẳng bao giờ còn quay trở lại nơi này. Chỉ còn em với những bụi hoa dại bên đường, và đêm, đêm một mình, đêm dài như không bao giờ qua. Hàng cây khô sẽ trổ lá đơm hoa khi xuân về, nhưng nước mắt em chẳng còn có thể làm tươi thắm lại tình yêu chúng mình. Ngày đã lên, đêm đã xuống, giông bão đã qua đi và lá vàng đã che phủ dấu chân anh. Nhưng một ngày anh yêu em, một ngày em có anh, tình yêu đó là thiên thu...."
Con người ngàn năm nay vẫn thế và đến ngàn năm sau vẫn thế, vẫn đau chỉ một nỗi đau xưa!
Kim Anh-Thên thu (http://s11.yousendit.com/d.aspx?id=12GG0U2QY0W1S27I4RXV6L0N5Y)
Kim Anh-Loi ket (http://s12.yousendit.com/d.aspx?id=2T73SPD09RXBD0LRK21DKD7RGO)
Nemrac
05-03-06, 14:02
Hoa cười gió đông, một ngữ cảnh soi tỏ vũ trụ tâm linh, phản chiếu toàn vẹn nội tâm chủ thể, một tâm tư hụt hẫng của bác em không gặp lại được người đẹp nơi Ðào viên chốn cũ năm ngoái.

Ðào viên đây chính là đào nguyên dành riêng cho bác em. Hoa đào cười cợt cái tính nhút nhát của người thơ và cũng là cười chế nhạo sự bẽ bàng của người thơ không gặp được giai nhân. Hoa đào tưởng chừng không tàn, vẫn tồn tại từ năm ngoái đến nay để cười cợt cùng gió đông. Ðó chính là cái tâm ảnh của một bóng hình giai nhân vĩnh cửu trong hồn kẻ đang yêu.[/I]"
:53: :rtfm:

Bài này phân tích buồn cười nhỉ? Cái đoạn hoa đào cười chế nhạo nhà thơ, rồi người đẹp tâm ảnh này này nọ nọ ý mà. Em các bác thì chỉ nghĩ đơn giản là hoa đào còn cười, còn tươi mà người không thấy. Em nhớ ngày xưa người ta hay ví thiếu nữ má đào, vậy mà hoa đào còn tươi, má thiếu nữ đã thôi hồng. Tường xưa rêu đóng. Nó chỉ là cái sự vô thường luân hồi của cuộc đời thôi. Em khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa. Nhiều khi sống hàng năm mười năm không thay đổi, bỗng nhiên trải qua một trận, quay đầu lại thấy như đã hàng trăm năm và bỗng nhớ cái "mình" ngày xưa đến thế. Nhưng biết làm sao được? Vẫn cứ sống và day dứt thôi. Mùa Mẫu đơn nở, cành vươn cao rồi lại tàn. Như thế là "có" hay "không"?

PS: Những chỗ in nghiêng toàn là đi trộm cắp, cắt nhặt cả.
lamaquen
05-03-06, 15:29
Em khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa.

Cái câu này hay nhể . Ở đâu đấy bạn, cho mình cả bài được không? cảm ơn bạn nhiều :53:
Phuongdong
05-03-06, 23:50
Cái câu này hay nhể . Ở đâu đấy bạn, cho mình cả bài được không? cảm ơn bạn nhiều :53:

I. Em lại nhớ chuyện ngày quá khứ
Khúc hát ngây thơ một thời thiếu nữ
"Ngôi sao cháy bùng trên sông Nêva
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà..."

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu, bấy giờ anh có lý
Dù chuyện xong rồi,
Anh đã xa cách thế!
"Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo..."

Lũ trẻ lớn lên, giờ lại tiếp theo ta
Lại nhắp vị ngọt ngào thuở trước
Vẫn sông Nêva, bóng chiều, sóng nước....
Nhưng nghĩ cho cùng, họ có lỗi đâu anh!

II. Vâng, em khác hẳn rồi, chẳng giống trước nữa đâu!
Cuộc đời ngắn cũng xem chừng sắp hết.
Em đã già nhiều, nhưng anh đâu có biết,
Hay anh cũng biết rồi? Có thể!...Nói đi anh!

Em xin lỗi làm chi, chẳng cần đâu anh nhỉ
Thề thốt chăng? Cũng vô ích thôi mà,
Nhưng ví thử em tin, anh còn quay trở lại
Thì một ngày nào, anh sẽ hiểu ra...

Và mọi tổn thương, chúng mình xóa hết
Chỉ ở bên nhau, sánh bước trọn đường
Chỉ cần được sóng đôi, và chỉ khóc
Chỉ khóc thôi, đủ bù đắp tận cùng!....

1939-1940
Bergholtz Olga


http://upload.thanhnienxame.net/members/8e9b3ab923.jpg
Giả Bảo Ngọc
05-03-06, 23:52
He he, post xong mới thấy anh PĐ post rồi, may mà là bản dịch khác. Em vẫn thích bản của Bằng Việt vì nó trau chuốt hơn. :)

Không Ðề

Olga Bergon

Em nhớ lại chuyện ngày quá khứ
Khúc hát ngây thơ một bài thiếu nữ
"Ngôi sao cháy bùng trên sông Nhêva
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà"

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Dù chuyện xong rồi, anh xa cách thế
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa.

Lớp trẻ lớn lên giờ lại hát theo ta
Lại nhắc lại vị ngọt ngào thuở trước
Vẫn sông Nhêva chiều tà ánh nước
Những nghĩ cho cùng họ có lỗi đâu anh?

Bằng Việt dịch
coucou
06-03-06, 00:03
Hoa cười gió đông, một ngữ cảnh soi tỏ vũ trụ tâm linh, phản chiếu toàn vẹn nội tâm chủ thể, một tâm tư hụt hẫng của bác em không gặp lại được người đẹp nơi Ðào viên chốn cũ năm ngoái.

Ðào viên đây chính là đào nguyên dành riêng cho bác em. Hoa đào cười cợt cái tính nhút nhát của người thơ và cũng là cười chế nhạo sự bẽ bàng của người thơ không gặp được giai nhân. Hoa đào tưởng chừng không tàn, vẫn tồn tại từ năm ngoái đến nay để cười cợt cùng gió đông. Ðó chính là cái tâm ảnh của một bóng hình giai nhân vĩnh cửu trong hồn kẻ đang yêu.



PS: Những chỗ in nghiêng toàn là đi trộm cắp, cắt nhặt cả..

Những chỗ in nghiêng trừ béo toàn là đi trộm cắp, cắt nhặt cả. :D
Phuongdong
06-03-06, 00:10
Ngày trước anh có đọc được một bài viết về Olga Bergon do một người bạn gửi cho, cũng chẳng biết nó lấy ở đâu


"Con người là mảnh vỡ của một ngôi sao buồn".

Tôi hình dung về Olga như thế, như một câu thơ của ai đó.

Người đàn bà cô độc đi dọc đại lộ Matxcova. Mùa thu. Đàn sếu và sương mù. Những trận gió ào ào trút lá. Buồn thì rõ rồi, Olga. Nhưng có phải ai cũng nhạy cảm đến độ cảm giác được cả nỗi đau của những chiếc lá rời cành ấy.

Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc những ai đi qua dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trên đời
"Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng"
.........

Không hiểu sao tôi cứ hình dung chị đã khóc khi viết những câu thơ ấy. Phải, ngay ở những câu thơ bình lặng ấy. Khi chị chấp nhận sự cô độc như không thể nào khác:

"Ôi trái tim tôi, trái tim một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố chiều xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên trên ô cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Tôi sẽ yêu ai, ai làm tôi hạnh phúc
"Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng"
Nhắc suốt đường vẫn chỉ bấy nhiêu thôi

Nếu chẳng còn gì khao khát trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn chi để mất .....
(Mùa lá rụng)

Thơ của Olga là thơ của một người đàn bà đã trải nghiệm tình yêu với đầy đủ những cung bậc hạnh phúc và khổ đau của nó. Đó là tình yêu để mất vì những giận hờn nông nổi của tuổi trẻ:


"Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Biết đi đâu về đâu
Con đò không bến đợi
Ôi cây xanh tình đời
Có nghe lời ta gọi?"

(Câu chuyện mười năm)

Để rồi còn lại mãi một nỗi đau, một niềm ân hận xót xa:

"Năm tháng đắng cay hơn năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Dù chuyện cũ đã xa rồi, anh cách xa thế
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo"

(Bài thơ cuộc đời)

Có phải vì thế mà thơ chị luôn tìm được sự chia sẻ? Như một thứ quy luật, nhiều khi tôi nghiệm ra khi đọc hai câu cuối trong bài "Mùa hè rớt":

"Sao ơi sao, sao sắp lặn vào đêm
Ta biết lắm thời gian đang vĩnh biệt
Nhưng sao chỉ đến giờ ta mới biết"
Yêu thương - giận hờn - tha thứ -chia ly"

Con đường tình yêu hình như ai cũng như ai, có phải bởi tuổi trẻ luôn đầy kiêu hãnh và sai lầm và "kinh nghiệm của người này không thể truyền cho người khác" (Nguyễn Thi Hồng Ngát), nên dẫu Olga có kể, có khuyên, có van nài:

"Những đôi lứa yêu nhau
Hãy nghe tôi kể lại
Chỉ một lần trót dại
Thế mà thành chia phôi"

thì con đường ấy vẫn cứ chẳng bớt đi chông gai cho những người đi sau:

"Lũ trẻ lớn lên tiếp nối hai ta
Lại hát lại lời yêu thủa trước
Vẫn sông Volga và những chiều sóng nước"

và Olga hoàn tòan có lý khi viết

"Nhưng xét cho cùng họ có lỗi đâu anh"

Bởi đó mới là cuộc sống. Tình yêu, và cả anh và em nữa, đều chẳng ai có lỗi. Trách làm chi những dại khờ non trẻ ấy.

Tôi đọc Olga như đọc chính nỗi niềm riêng của mình. Olga trăn trở từ trong mỗi giấc mơ. Kiêu hãnh thế, nhưng cũng mong manh và dễ tổn thương biết chừng nào:

"Em mong trở về trong giấc mơ anh
Dù trong mơ em không còn như ảnh
Em của một thời như chim như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ".

(Em mong trở về trong giấc mơ anh)


Ngay cả khi chị kiêu hãnh cất bước một mình mà con đường trước mắt vẫn còn thăm thẳm dài:

"Anh hãy cố vui lên con đường chia hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp con mưa"

thì đoạn điệp khúc ấy vẫn òa lên day dứt khôn nguôi:

"Tôi ra ga lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi không cần ai tiễn biệt
Tôi không nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ còn phải nói gì hơn
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển treo ngang càng thấy trống:
Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng"

Olga Bergolx - tôi vẫn hình dung ra chị như thế -"con người đi cô độc quá trên đời". Mẫn cảm, ưu tư như "Mùa hè rớt" của chị.
dao_hoa_daochu
06-03-06, 00:39
"Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Biết đi đâu về đâu
Con đò không bến đợi
Ôi cây xanh tình đời
Có nghe lời ta gọi?"

(Câu chuyện mười năm)
Chỉ có một lần thôi
Em thấy anh chảy sệ
Anh yêu, sao chảy thế?
Thôi chúng mình xa nhau.

Biết đi đâu về đâu
Khi người ta chảy sệ
Sao tự nhiên chảy thế?
Liệu có hết được không?

(Câu chiện chảy sệ)
lamaquen
06-03-06, 10:24
Cảm ơn bác PD và các bạn. Mà cái post của tớ thế nào mà lại có "last edited by Người giúp việc" nhỉ?
lão ma
06-03-06, 16:18
Làm sao có một cuộc đời Để cho tôi ném mình vào đó Mà không hề cân nhắc đắn đo
Rằng: "Cuộc đời ấy còn chưa đủ"


Cuộc đời em vo tròn lại

Ném vào đời anh
Nó sẽ lăn sâu tận đáy
Cuộc đời anh
Sâu cho đến tận... Cái chết ... em nhỉ? :rose:
Mime
06-03-06, 19:32
Sorry bác, em quên ghi tác giả Lâm Thị Mỹ Dạ. Không cố ý. :)
Phuongdong
08-03-06, 12:46
Đừng hỏi vì sao anh yêu em
Hãy hỏi mặt trời vì sao tỏa nắng
Sao mặt trăng khi khuyết khi đầy
Đêm màu đen và ngày màu trắng ?

Đừng hỏi anh vì sao anh yêu em
Hãy hỏi biển tại sao có sóng
Sao gừng cay và sao muối mặn
Mùa thu trút lá vàng em có biết vì sao

Đừng bao giờ em hỏi anh tại sao
Anh chẳng biết làm sao cho em hiểu
Anh cảm thấy cuộc đời này còn thiếu
Một thứ gì ... có lẽ chính là em

Em, một cô gái yêu sự bình yên
Em, một cô gái dịu dàng giản dị
Em, anh yêu em hình như cũng thế
Phía chân trời trước bóng tối hoàng hôn

Hãy làm gì để anh yêu nhiều hơn
Thay câu hỏi bằng nụ hôn cháy bỏng
Đến với anh bằng tình yêu rất nóng
Để muôn đời ta chảy mãi trong nhau..
noibinhyenchimhot
21-03-06, 23:48
Em đi tìm lại cố nhân

kéo ngày nay lại cho gần ngày xưa

Rõ ràng giông giống như xưa

Có điều em với em xưa khác rồi
Phuongdong
29-03-06, 16:13
Anh biết không Autumn đã qua.
Em ngước nhìn Moon and Star.
Lá không còn fall down vội vã.
Anh lỗi hẹn rôi và anh đã so far.

Goodbye nhé nắng không về phố.
Season kia còn mãi in my eyes.
Although you đã quên in your heart.
Em vẫn miss anh all my life.

Tạm biệt nhé street xưa hoang vắng.
Wind lạnh lùng thổi overnight.
Em không thể sleep từng đêm trắng.
Anh có còn on the last way


Bác Phuơng Đông đáng yêu thật.

Đừng đùa nhé, anh thật.
hat.tieu
30-03-06, 02:30
Anh biết không Autumn đã qua.
Em ngước nhìn Moon and Star.
Lá không còn fall down vội vã.
Anh lỗi hẹn rôi và anh đã so far.

Goodbye nhé nắng không về phố.
Season kia còn mãi in my eyes.
Although you đã quên in your heart.
Em vẫn miss anh all my life.

Tạm biệt nhé street xưa hoang vắng.
Wind lạnh lùng thổi overnight.
Em không thể sleep từng đêm trắng.
Anh có còn on the last way


Đừng đùa nhé, anh thật.
Em bắt chước chàng Phương Đông Kị Sĩ, sáng tác một bài hoành tráng như sau:

I love you with all my heart
Như sóng biển ngàn đời vẫn hát
Do you love me as I do
Yêu anh always it's true
Sag mir that you will not tear (đoạn này hơi bị lỗi một chút, nếu có ai sửa được giùm em thì hay)
Trái tim em apart, from fear
Please, em muốn nói một điều,
Don't let me down hỡi anh yêu
Sag mir anh love em nhiều
And our love ngàn đời will last
Sag mir, dass du mich geliebt hast
Đã luôn luôn und mãi luôn luôn
As I love you tới mãi trăm nghìn muôn kiếp sống
Xin anh đừng nói một chữ "non" - (Français)
Just because it makes me tuyệt vọng

....

Thơ thì long nhưng in short chỉ có
Two words yêu anh as you saw :icecream:
Phuongdong
08-04-06, 09:41
Tưởng giếng sâu anh nối sợi dây dài.
Ai ngờ giếng cạn anh tiếc hoài sợi dây
Avril
15-04-06, 21:39
Em chẳng hiểu cái mình đang có là cái gì, có lẽ là em tưởng tượng quá nhiều, em cũng hay chủ quan, em cũng quá mơ mộng...

Nhưng mà em nhớ anh, chàng trai không đẹp trai ạ. Cái nhớ âm ỉ và dai dẳng, nhớ mà khôgn biết là mình đang nhớ. Đôi khi có chi tiết nào đó nho nhỏ làm em nhớ đến anh. Đôi khi có những thứ buồn cười làm em nhớ đến anh. Đôi khi nhìn bàn tay em em sẽ nhớ đến bàn tay anh. Đôi khi đang xem phim em nhớ đến anh. Đôi khi em nhớ đến anh ngay khi ở bên cạnh anh, vì em sẽ quay lưng lại để không nhìn anh, hoặc sẽ giả vờ không nhìn anh khi anh đôi khi không thể không nhìn em....

Em biết làm gì bây giờ? Em không biết cái em đang cảm thấy là cái gì? Có lẽ anh cũng vậy. Thỉnh thoảng đôi khi đang làm gì đó, có khi cũng đang rất vui, tự dưng em thấy mình buồn khủng khiếp và có thể khóc ngon lành. Có phải vì mình không, hay đó là vì tổng hòa nhiều thứ, nhiều thất vọng, nhiều nỗi buồn, nhiều nỗi cô đơn hợp lại?

Em không biết.

Hình như có quá nhiều thứ em không biết.
Bồcônganh
16-04-06, 12:13
Anh biết không Autumn đã qua.
Em ngước nhìn Moon and Star.
Lá không còn fall down vội vã.
Anh lỗi hẹn rôi và anh đã so far.

Goodbye nhé nắng không về phố.
Season kia còn mãi in my eyes.
Although you đã quên in your heart.
Em vẫn miss anh all my life.

Tạm biệt nhé street xưa hoang vắng.
Wind lạnh lùng thổi overnight.
Em không thể sleep từng đêm trắng.
Anh có còn on the last way


Đừng đùa nhé, anh thật.

Ơ, hôm nay mới đọc được cái này. Anh thật gì cơ? Yêu em á? :4:


Và tình ái là sợi dây vấn vít.
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.
(XD)
Phuongdong
18-04-06, 09:56
Em muốn anh tin vào chân tình nhưng chính bản thân em lại không tin. Em đã mất đi lòng tin và tình người để bây giờ giật mình nhìn lại em tay trắng vẫn như ngày xưa.
Anh không phải một nhà tâm lý để chỉ rõ được tình yêu đó ra cho em thấy, nhưng anh biết, anh không bao giờ yêu lầm người, và người anh yêu thương luôn luôn là người xứng đáng với những gì người đấy có được (*).
Bồcônganh
18-04-06, 10:27
Ơ, không phải viết cho mình, buồn nhỉ.:4:
bap cai
18-04-06, 11:01
bồ nhận vơ ôm ngay vào mình xau hổ
Bồcônganh
18-04-06, 13:46
Vơ đâu, biết thừa đùa tý thôi. :4:
Phuongdong
22-04-06, 08:47
Em vẫn thường nói tiếng " hình như"
Và chắc chắn những điều không có thật
Chuyện tình yêu có khi nào được mất
Những so bì, những tính toán thiệt hơn ?.

Em vẫn nói trong những phút cô đơn
Hình như em không yêu và em đang chờ đợi
Những ước muốn trong mênh mông diệu vợi
Một ánh mắt nhìn, một cử chỉ, lời yêu

Người ta nói " yêu" luôn gắn với "liều"
Nên " hình như" có khi là " chắc chắn"
Nhưng nhiều khi biết là yêu chắc chắn
Vẫn phải dối lòng dùng hai chữ " hình như"

Em không thích lẫn lộn giữa thực và hư
Mà ngược lại, em muốn thực hư rõ rệt
Em với anh, một là thuyền, một là biển
Biển xa thuyền, biển có thấy cô đơn?

Nếu tình yêu không thành ai sẽ mất mát nhiều hơn
Là em, là anh hay mỗi người một nửa?
Chẳng bao giờ có tình yêu dang dở
Một nửa chắc chắn rồi, nửa còn lại " hình như"

Đã tình yêu phải là thực, không hư
Cả hai người đều cùng nhìn về một hướng
Cùng yêu thương và đạt niềm tin tưởng
Sẽ không nhầm " chắc chắn" với " hình như"

Và thuyền_ em vẫn đậu bến đời chờ
Sự ôm ấp vuốt ve vỗ về của biển
Để được nghe về những lời tha thiết
Một tình yêu chắc chắn ở nơi anh
wasabi
22-04-06, 09:15
Em vẫn thường nói tiếng " hình như"
Và chắc chắn những điều không có thật
Chuyện tình yêu có khi nào được mất
Những so bì, những tính toán thiệt hơn ?.
Mịa, anh Đê em làm văn thơ lai láng thế này mà LANGTU chảy sệ lại dám đánh giá thế này mới đau đời chứ:

PD sát thủ tình trường
Văn tài = VT 20
Đau, công nhận đau.
Mecado
22-04-06, 09:31
Thôi bác Phuongdong em cư hồng hồng tím tái thế này em là em lo cho bác em lắm ấy.
Tặng bác mấy câu thờ thế này.

Sẽ có một ngày hết mẹ (nó) rượu bác em
Sức khỏe thời trai (trẻ)nay đâu còn nữa
Chai rượu vơi mới chưa được một nửa
Say mẹ nó rồi làm gì được nữa bác em
Gái đẹp nằm bên cũng chỉ ngồi xem
Tay gõ bím run như thằng sốt rét
Nay đầu ba đít ối giời trót chét
Mót lấy vợ rồi cưới mịa nó đi thôi
Bồcônganh
23-04-06, 22:39
Tình Phụ
Cỏ Mai

Người bỏ tôi rồi, tôi vẫn thương
Thức suốt canh thâu nhớ khôn lường
bao nhiêu nhung nhớ còn thao thức
Người giết tình tôi chẳng vấn vương

Bao nhiêu mơ ước người con gái
Sẽ có một ngày sánh bước ai
Vòng tay nồng ấm đương tay khép
Dạo bước cùng nhau mộng đẹp tròn

Nhưng đã hết rồi chẳng còn chi
Chỉ còn lệ động ước đôi mi
Mím chặt đôi môi ngăn tiếng nấc
Cô đơn một bóng lỡ xuân thì

:sniff: :sniff: :sniff:
noibinhyenchimhot
23-04-06, 23:39
Không nhớ...
Em không nhớ anh đâu
Em hẹn lòng như thế
Nỗi nhớ có là gì
Giữa trăm nghìn dâu bể?

Em không nhớ anh đâu
Anh đi, dù quay lại
Nếu vô tình em gọi
Chỉ là thói quen thôi

Em sẽ không nhớ nữa
Những ngày hạ trời mưa
Những ngày đông gió trút
Những tối thu trở mùa

Anh đi, anh cứ đi
Ðừng bận đầu chuyện cũ
Em đã nhủ, em nhủ
Sẽ không nhớ anh đâu

Anh đi, đừng ngoái đầu
Em về chiều lẻ bóng...
Giữa cuộc đời rộng lớn
Nỗi nhớ có là gì?

Anh đi, cứ đi đi...
..st Z