Hồi ức của một binh nhì

Gái
21-06-05, 10:55
Em rất thích đọc Văn nghệ quân đội. Nhất là những truyện ngày xửa xưa kiểu như Có một đêm như thế hoặc là Mặt trời bé con của tôi. Post hầu các bác một truyện ngắn vui vui, hình như đã được dựng thành phim thì phải.

Hồi ức của một binh nhì

Nguyễn Thế Tường

Hồi ấy, nghĩa là cách đây tròn hai mươi năm, tôi, hai mươi tuổi cùng các "chiến hữu" của tôi đang huấn luyện ở vùng trung du Vĩnh Phú, cách thị xã Vĩnh Yên 7 km về phía núi Tam Ðảo. Chúng tôi thuộc số quân trung đoàn 207 xe tăng thiết giáp. Mới nghe đến đây thôi, hẳn có bạn thắc mắc sao đã gọi là "xe tăng" lại còn "thiết giáp"? Xin thưa đó là hai danh từ khác nhau để gọi hai loại xe khác nhau. Xin cung cấp với các bạn một định nghĩa rút gọn của xe tăng: "Là một loại xe chiến đấu chạy bằng xích có tháp pháo quay tròn 360 độ". Thế nghĩa là nó khác với thiết giáp là có pháo, lại không giống với pháo tự hành là pháo của nó có thể quay 360 độ trên xe. Câu chuyện của chúng tôi hai mươi năm trước trên vùng đồi trung du Vĩnh Phú có liên quan đến cái "tháp pháo quay tròn 360 độ" ấy. Thế là chúng tôi thuộc trung đoàn 207. Tiểu đoàn và đại đội mấy thì không nhớ nữa. Ðơn vị huấn luyện mà lính đến rồi đi không mấy gắn bó - chỉ nhớ rằng tham mưu trưởng trung đoàn là ông Phùng Minh, một đại úy có phong độ rất "hắc xì dầu". Và ngay tại đây, trong mùa hè nóng bỏng năm 1972 khi tiếng nổ của đại pháo ở cổ thành Quảng Trị đang âm âm vọng về réo gọi, thì chúng tôi, trên những ngọn đồi trung du đầy bóng bạch đàn đã làm nên những chuyện tày đình, để lại những kỷ niệm "ác liệt" không kém gì trận mạc.

Chúng tôi đóng quân trong làng, tất nhiên rồi "quân với dân như cá với nước", cá mà rời nước thì có mà ngáp. Nhưng có một điều thuộc về quân lệnh là cấm léng phéng với con gái chủ nhà. Vả lại, chúng tôi học lái suốt ngày, về đến nhà là mệt lử, đêm phải gác xe. Bãi xe lại là xe tăng, tất nhiên không thể để trong làng mà ở trên đồi. Ðơn vị tôi chọn được một địa điểm rất hay. Số là, quả đồi bạch đàn ấy trước đó đã có một hàng rào kẽm gai. Hôm tìm địa điểm, ông đại đội phó bảo thằng Bá Hùng đi trinh sát. Trở về, hắn thì thầm với bọn tôi rằng bên kia hàng rào có rất nhiều "ami xinh tươi" mặc quân phục. "Mẹ kiếp! đóng bãi xe ở đấy thôi chớ đi đâu nữa". Sau đó, chúng tôi làm mặt lạnh kéo tới gặp đại đội phó, giơ tay chào theo kiểu quân sự và báo cáo rằng, đây là một địa điểm đóng quân mang tính chất chiến lược, chiến thuật, rằng có thể tiến công phòng thủ đều tiện lợi v.v... và v.v... Khi đại đội phó hỏi: Bên kia hàng rào là đơn vị nào thì thằng Hùng báo cáo mập mờ rằng: đó là đơn vị chiến thuật, kỷ luật nghiêm , có thể là hậu phương vững chắc cho đơn vị ta. Chao ôi! Chúng tôi đâu có biết rằng bên hàng rào kẽm gai kia là cả một thế giới riêng, một đơn vị cơ yếu đặc nhiệm của Bộ Quốc phòng có vai trò cực kỳ quan trọng trong cuộc chiến tranh của cả nước và những bóng "ami mặc quân phục" kia chính là những chiến sĩ báo vụ cơ yếu được bảo vệ hết sức nghiêm ngặt.

Có lẽ đây là một trong ít lần ông đại đội phó được cái đám "giặc đầu bò" là chúng tôi đối xử nghiêm túc và kính cẩn, nên ông có phần cảm động mà chấp nhận đóng bãi xe ngay trên nửa quả đồi tai ương ấy. Và với quyết định đó, ban chỉ huy đại đội bắt đầu phải chịu đựng và trả giá cho những trò ba trợ của tụi tôi. Có lẽ cái lam sơn chướng khí của đất tổ Hùng Vương được tích lũy từ thời khai thiên lập địa đến năm 1972 đã xì hơi nhập vào chúng tôi mà sinh ra các chuyện nghịch ngợm ấy chăng.

Ban ngày chúng tôi phải đi tập lái xe. Lái đủ các khoa mục: Hạn chế thẳng, hạn chế chữ Z, vách hụt, vách đứng, sống trâu, cầu vệt... Ðã qua các thời kỳ tậm tọe: sang số, tăng ga, xuống số, vù ga... với cái bảng cầu chì dài dằng dặc: đuôi (cầu chì đèn đuôi), hồng (hồng ngoại), hông, còi, quạt-nhờn-đồng khởi-mù pha. Tóm lại, chúng tôi có vẻ là những chú chim ra ràng đang tập bay. Chiều chiều chúng tôi xin trợ giáo được tự lái xe ra bãi, cố ý đỗ sát hàng rào, vù ga thật mạnh, ngõ hầu gây được sự chú ý của "phía bên kia". Mất hơn mười ngày như thế mà chẳng nước non gì cả. Những bóng áo binh phục mầu nhạt bó sát những eo lưng tròn lẳn vẫn chỉ thấp thoáng sau bóng cây bạch đàn đằng xa. Một lần chúng tôi đến sát hàng rào đánh bạo gọi với vào:

- Này! Các đồng chí ơi!

... Và mừng rơn khi thấy có người đi tới. Nhưng té ra là hai gã đàn ông có súng, mặt lạnh như tiền, hỏi:

- Các đồng chí cần gì?

- à, ờ... chúng tôi xin một tý xà phòng, à quên xin ngụm nước uống, khát quá.

- ở đây không có xà phòng và cũng chẳng có nước uống đâu nhé.

Nói xong, hai gã đàn ông có súng quay đi. Chà thật là "phí rượu" mấy cha hách gớm! Nói thật chứ bọn tôi đâu có sợ mấy khẩu AK báng xếp nơi tay bọn hắn. Gì chứ súng thì bọn tôi cũng có, có điều là hơi to một chút. Khẩu pháo 100ly trên xe đó, tôi mà khạc một cái thì... Nhưng chúng tôi cũng thừa biết là không thể tấn công bằng cách ấy được, phải tìm mẹo khác, nhất định phải "móc nối" cho bằng được một số "ami" mới nghe.

May thay, thằng Tuấn lại có một cái đàn ghi ta. Bọn tôi tất thảy đều qua vài năm ở trường đại học nên chơi đàn cũng khơ khớ, hát cũng đúng thanh nhạc, riêng tôi lại có cả cái giọng "ôpêrêt" tàm tạm. Vậy là, trăng trung tuần vằng vặc, đồi trung du lộng gió, lá bạch đàn xao xác rụng, chúng tôi ôm đàn ngồi trên tháp pháo xe tăng thả theo làn gió nam mát rượi qua bên kia hàng rào bài tình ca Nga rất "ác chiến". "Giờ này anh về đâu hỡi người lính cũ binh đoàn... Nếu giờ này bạn hiền còn thiếu một gia đình... Có nhiều cô đẹp như ca khúc ban chiều". Mất ba đêm như thế mà không thấy động tĩnh, chúng tôi nản quá. Ban đêm không nước non gì nên ban ngày chúng tôi vặc nhau luôn luôn. Mùa trăng đang qua, khóa huấn luyện sắp kết thúc, chúng tôi biết ngày lên đường vào Nam chiến đấu không còn xa nữa. Vậy mà! Ban đầu chúng tôi chỉ chơi đàn theo kiểu "gọi tình". Ai ngờ đến đêm thứ năm, tiếng đàn thằng Hùng nghe khác hẳn, cả cái giọng "ôpêrêt" của tôi cũng rà đi lúc nào không biết.

Từ trên đỉnh núi Chi-ta xa vời, mưa tuyết vẫn rơi tuyết đầy trời. Chợt nghe tin đến chân tay rụng rời.
Người lính em yêu ngã ngựa rồi. Không may gãy tay rồi còn đâu lấy tay lành vuốt tóc em dài...

Tất cả chúng tôi gục đầu xuống, mơ màng nghĩ đến một điều gì rất xa, về một kỵ sĩ nào đó ngã ngựa, về khoa văn trường Ðại học Tổng hợp Hà Nội mà tôi mới kịp gửi thân theo học hai năm, về ngày nhập ngũ, về chiến trường Quảng Trị đang đỏ lửa mùa hè, đêm trăng vàng, sương buông đồi trung du ớn lạnh. Bỗng có tiếng vọng nghe thảng thốt.

- Hát nữa đi các anh!

Lập tức chúng tôi ngẩng đầu lên, thằng Hùng buông rơi cây đàn xuống cỏ: Sát hàng rào bên kia tập hợp đủ một tiểu đội chiến sĩ gái thấp thoáng dưới trăng, huyền ảo như những nàng tiên vừa bay từ trên trời xuống...

... Các bạn cựu chiến binh thân mến! Tôi nói điều này chỉ các bạn mới hiểu và tin chúng tôi, rằng: Ngay trong đêm đó, cái đêm huyền thoại, khi tiếng đàn nức nở lặng đi và những cái bóng eo lưng mặc quân phục mầu cỏ úa nhạt hiện ra bên hàng rào. Chúng tôi đã đến, đã nói chuyện và dường như đã quen nhau từ lâu lắm rồi, đã tìm nhau lâu lắm rồi, dường như chúng tôi đã yêu nhau. Hai đội binh đều áp sát hàng rào kẽm gai, từng đôi một xoắn xuýt tâm sự - như chúng ta thường nói là không biết mệt mỏi. Tôi mạnh dạn cầm tay "người chiến sĩ gái" dành cho tôi. Mãi đến cuối buổi, tôi mới biết được tên thật của nàng là Nụ. Lạ lùng thay, Nụ không có ý định rụt tay lại. Cổ tay Nụ tròn và mát. Tôi nhìn rất lâu vào cái cổ tay ấy rồi ngước lên thấy Nụ cười, một nét cười hiền lành và say đắm, mà sau này suốt hai mươi năm qua tôi không hề tìm thấy bất cứ ở đâu dưới gầm trời này. Bên cạnh tôi lúc đó cũng đầy tiếng thì thào khe khẽ và cảm động của bọn thằng Bá Hùng, Hoàng Sâm, Quốc Tuấn. Trong ánh trăng vằng vặc diễn ra một cảnh tượng hết sức kỳ dị trông như một vũ điệu huyền ảo: Tám đôi trai gái cầm tay nhau qua hàng rào kẽm gai mắt cáo mà cứ trân trân nhìn nhau, không thể nhúc nhích được vì các vòng kẽm gai sắc nhọn như những chiếc vòng khóa chặt các đôi tay.

Ðêm ấy, khuya lắm chúng tôi mới rời nhau ra, không phải vì buồn ngủ hay mệt mỏi mà vì trời đang rạng dần. Cũng phải mười năm sau tôi mới hiểu vì sao các cô gái cơ yếu đó có thể chấp nhận tình cảm nhanh chóng và nồng nàn đến thế.

Các bạn có tin được không, cái cảnh cầm tay nhau như chuẩn bị khiêu vũ ấy tái diễn đến bảy đêm. Bọn chúng tôi, ban đầu do nghịch ngợm, đến thời gian sau nghe các cô kể chuyện mới thấy thương thương và mủi lòng thực sự. Chúng tôi hôn nhau qua hàng rào. Nụ của tôi nước mắt chứa chan. Tôi loay hoay xoay xở mãi mà không có cách gì ôm được nàng. Nụ cho biết, các cô phải làm việc dưới một chế độ kỷ luật rất nghiêm, vì như tôi nói từ đầu, đấy là một công việc cực kỳ quan trọng và tuyệt mật. Mỗi tháng các cô mới được ra khỏi hàng rào một lần và phải đi cùng nhau, hạn chế tiếp xúc với người ngoài, phải về trước giờ điểm danh buổi tối. Thường thì khi xuất ngũ hay phục viên các cô được giải quyết đồng loạt và ngay sau đó Bộ Quốc phòng thay mã khóa cơ yếu để đề phòng bị lộ.

Ðấy, tình yêu của bọn chúng tôi nằm trong tình thế nghiệt ngã như vậy đấy.
Gái
21-06-05, 10:56
Tôi thì không tin rằng sẽ còn đóng quân tại đó cho đến cái buổi mà Nụ của tôi được ra ngoài hàng rào. Tình hình chiến trường đang nóng như cơn sốt. ở Quảng Trị giặc đã phản công tái chiếm thành cổ. Bộ binh chiến đấu thiếu hỏa lực đột kích nên rất gian nan. Ðơn vị hối hả hoàn thành các khoa mục cuối cùng. Ðến những ngày cuối cùng tôi cuống lên. Tôi khao khát được một lần, một lần thôi ôm Nụ vào lòng, quàng tay vòng qua cái eo lưng mặc quân phục nổi lên đường cong đẹp như một thiếu nữ trong hội họa Phục Hưng. Tôi giống như chú nghé con bị nhốt trong chuồng vươn cái cổ khát khao với tới đám cỏ mới nhú lên sau những đêm mưa.

Một lần thôi rồi chết cũng được. Tôi quyết định đột nhập doanh trại đơn vị cơ yếu đặc nhiệm. Nghe tin này thằng Hoàng Sâm và Bá Hùng xúm lại can, các hắn vẫn chưa quên được bộ mặt băng giá của hai gã đàn ông khoác súng dạo nọ. Nhưng chí tôi đã quyết, không ai có thể ngăn cản được. Chiều hôm ấy, tôi đánh xe về đậu sát hàng rào húc đổ một cây bạch đàn. Mặc, tôi không sợ, có húc đổ một cây chứ mười cây tôi cũng húc. Tôi hồi hộp chờ trời tối: Thằng Sâm và thằng Hùng hứa giúp tôi. Phần tôi, tôi tranh thủ xác định lại hướng tiến đến cái "ki ốt" mà đêm đêm Nụ vẫn trực ca từ 20 đến 21 giờ.

Màn đêm buông xuống, lạy trời, đêm hạ tuần trời tối đen. Tôi đang đứng bên hàng rào dõi mắt về phía sâu trong doanh trại đến chỗ có mấy ánh đèn thắp ắc quy rồi. Trong đêm tối, cái tháp pháo quay chầm chậm nửa vòng trên xe rồi lặng lẽ gác cái nòng 100 ly đen trũi, lạnh buốt ngang qua hàng rào. Tôi lẩy bẩy ôm cái ống thép dài ngoằng ấy bò lên, vượt qua trên đầu hàng rào, rồi thả tay rơi xuống. Mọi việc đang tiến triển tốt đẹp. Tôi đang ở phía trong bờ rào, thuộc vùng cấm địa. Thằng Sâm đang quay cái nòng pháo trở ra. Chỉ ba phút nữa Nụ sẽ ngả vào vòng tay tôi, mềm mại như một thiên thần bé nhỏ. Thú thực trong giờ phút nghiêm trọng nhất cuộc đời ấy, tôi có thoáng nhớ đến gia đình, đến kỷ luật quân đội, đến tòa án binh, nhưng tất cả đều nhanh chóng mịt mờ đi: Chỉ ba phút nữa thôi, tôi sẽ ôm đầy vòng tay một cơ thể ấm nóng và hôn nàng mà không sợ bị thép gai cào cấu.

... Em ơi rất có thể
Anh chết giữa chiến trường
Ðôi môi tươi đạn xé
Chưa một lần biết hôn

Tiến lên, hỡi hiệp sĩ Tankistơ! Tôi thì thầm hô khẩu hiệu. Sau lưng tôi, cả hai thằng Sâm và Hùng đều áp người vào hàng rào giục: "Nhanh lên". Và tôi tiến lên đến gần chỗ có ánh đèn hắt ra. Trong đêm cái ki ốt trông rất kỳ lạ, ma quái. Tôi ghé mắt nhìn qua kẽ hở và chợt bàng hoàng: Nụ đang ngồi nhận mật mã giữa một vầng sáng trắng ánh điện và vô số những máy móc rất lạ mắt.

Em ngồi đó như thiên thần mất ngủ!

Tôi thì thầm nhẩm một câu thơ không biết của ai hay là tôi mới nghĩ ra, rồi thu hết can đảm gõ vào cánh cửa. Mọi việc diễn ra sau đó tôi không đảm bảo là nhớ hết, nhưng cái cảm giác thì bây giờ đã hai mươi năm trôi qua tôi vẫn còn nhớ, và mỗi lần nhớ đến tôi lại ớn lạnh. Ðèn vụt tắt cánh cửa sắt bật mở nhanh và mạnh hơn tôi tưởng. Nụ xuất hiện trong bóng tối với bộ mặt đen thui cùng với khẩu súng nhỏ chĩa thẳng vào mặt tôi:

- Ai? đứng im, giọng hô sắc nhọn như một mũi kim.

Tôi cứng người hoảng hồn:

- A... Anh đây... Tư... ờng.

- Trời ơi, anh Tường. Chết mất thôi, anh chạy nhanh đi không người ta bắn chết bây giờ!

Tôi lắp bắp:

- Nụ, anh yêu em, cho anh...

- Biết rồi, anh chạy nhanh đi, anh vào đây bằng lối nào, mẹ ơi, cứu anh ấy với!

Tôi hoảng cả hồn, sợ gần chết, không biết trời đất là gì nữa. Nụ đút súng vào lưng quân phục dùng cả hai tay xô mạnh vào vai tôi, nhưng đã muộn: "Báo động". Phía đằng sau vang lên những tiếng thét giật giọng, tiếng AK lên đạn, tiếng con chó béc giê gầm lên. Tôi chạy cuống cả chân tay. Ðây rồi hàng rào kẽm gai, cái nòng pháo đang quay rất chậm. Ðã nghe tiếng bước chân rào rào, ánh điện đèn pin loáng thoáng. Tôi cuống cà kê định lao đầu vào hàng rào nhưng lập tức dừng ngay lại, hàng rào mắt cáo rất dày và là một thứ kẽm gai rất sắc. May thay, cái nòng pháo đã hạ xuống, tôi bật người đu lên nhưng lại buột tay. Ðêm, sương xuống ướt đẫm khối thép, cái chỗ tôi đu tay vào lại dính một tý mỡ trơn nhẫy. Tôi nhảy hai lần và thở phào co người lên.

- Ðứng lại, giơ tay lên, một ánh đèn pin chiếu thẳng vào lưng tôi, thốt nhiên cái "cần trục" ngưng lại. Tôi thét:

- Quay nhanh lên Sâm.

- Pằng!

Tôi lạng người, mắt hoa đom đóm, trong tia chớp hiểm nghèo vừa vượt qua, tôi còn kịp nghĩ rằng mình đã chết và buông tay cho người rơi xuống ngay sát hàng rào.

*
* *

Nếu không có lệnh cấp tốc lên đường chiến đấu ngay sáng hôm sau, chắc chắn tôi đã phải ra tòa án quân sự và lãnh vài năm tù giam. Chỉ huy đã bảo vệ tôi và ký vào tờ cam kết với đơn vị bạn rằng, đó chỉ là trò trai gái thông thường. Mặc dầu vậy, trong vòng hai tiếng đồng hồ, quân báo đã lục tung cái sơ yếu lý lịch ba đời ăn củ chuối của gia đình tôi rồi mới tạm yên tâm cho tôi lái xe tăng vào Nam. Giây phút cuối cùng khi chuẩn bị lên đường, không cầm lòng được chúng tôi đã đến bám vào hàng rào gọi toáng lên, và các em đã đến. Cơn choáng "vượt rào" còn chưa qua, nghe chúng tôi thông báo lệnh đi chiến trường, các em bàng hoàng. Nụ, nước mắt đầm đìa cầm tay tôi khóc mãi điệp khúc:

- Tha lỗi cho em, tha lỗi cho em...

Giây phút ấy tôi có nhìn thấy những chiến sĩ cảnh vệ ban đầu. Họ ý tứ đứng xa nhìn lại. Mãi sau mới đến gần chào chúng tôi và nói lời thông cảm với vẻ mặt hết sức thân thiện. Thế là chúng tôi đi, khi lái xe lên tàu ở ga Vĩnh Yên chúng tôi mới nhớ ra rằng, chưa hề biết quê hương các em ở đâu và hòm thư của đơn vị các em. Cả một lời hẹn ngày về cũng không thằng nào kịp nói - thật là "ngu lâu" cả một bọn!

... Rồi, chiến trường đẫm máu cuốn chúng tôi đi...

*
* *

Hỡi các em Nụ, Quang, Lài, Bích, Lâm... hiện giờ các em ở đâu? Ðang là một phụ nữ nông dân lo toan miếng cơm, manh áo cho chồng con, vui vầy với khói lam chiều, giàn mướp, mái gianh, đang là một chủ sạp hàng chợ Châu Long, Ðồng Xuân nào đó hay đã trở thành mệnh phụ, phu nhân một bộ trưởng, thứ trưởng, cục, vụ, viện nào đó? Dù các em đang là ai, phục vụ đức ông chồng nào cũng xin các em một phút - một phút thôi như buổi chia tay năm nào lên đường vào Nam đánh giặc - nhớ đến chúng tôi, những chú lính lái xe tăng nghịch ngợm nhất dưới gầm trời này. Những người lính thuộc trung đoàn huấn luyện 207 đã cùng các em làm nên những chuyện động trời mùa hè năm 1972 trên đồi bạch đàn Vĩnh Phú. Chúng tôi, hai mươi năm qua như Hoa Xuân Toàn, Phùng Anh Dũng, Nguyễn Tự Chính đã ngã xuống ở chiến trường như những hiệp sĩ chết vì quê hương và người đẹp. Có người bị thương cháy hết mặt mày đã lui về làm vườn, vào hội chiến binh vùng sơn cước. May thay chưa có ai chết vì trụy lạc xa hoa. Chúng tôi vẫn là những Hoàng Sâm, Quốc Tuấn, Mạnh Tường, Bá Hùng tuyệt diệu của các em. Tuy đuôi mắt có nhiều nếp nhăn, râu ria có mọc ra rậm rạp, nhưng trái tim chúng tôi vẫn trẻ trung, vẫn nguyên vẹn đến hoang sơ những kỷ niệm ngọt ngào với các em, cả mùa hè đầy lo âu khi là Tankistơ trên đồi Vĩnh Phú.

Vĩnh biệt những người bạn gái tốt nhất trên đời, hẹn gặp lại sau hai mươi năm nữa, như thể hai mươi năm qua chúng ta đã không thể gặp nhau.
BabyBlue
21-06-05, 10:58
Gái ơi, có phải Gái làm Giám đốc không vậy? Tại tớ nghĩ ở Việt Nam bọn Giám đốc nó mới hay đọc vớ vẩn, tán lăng nhăng, và không biết làm gì để hết 8 tiếng mỗi ngày nên mới lên mạng nói năng thần kinh chập mạch copy-paste lung tung như Gái í
Gái
21-06-05, 11:05
Blue dở hơi, bỏ cái thói post lung tung trong topic của người khác đi. Em làm chị bị mắng oan rồi đấy. Trẻ con dạo này hư thật
Appasionata
20-10-10, 13:34
Chúng tôi thường thích đi đến các nhà thổ, đặc biệt là quán Ali Kan, đó là môt cái rạp lớn mênh mông mái lợp tôn nằm dưới quyền của đôn na Evarista, một bà chủ người Chi lê béo mập khoảng độ sáu mươi tuổi, người luôn luôn chẩy mồ hôi ròng ròng. Bà chuyên gục đầu trên vai chúng tôi khóc thút thít mỗi khi nhớ lại thời huy hoàng của mình ở Buenos Aires hay ở Santiago, những nơi mà bà lần đầu tiên bước vào nghề. Để mời được bà nhẩy một điệu tango cũng có nghĩa là phải trả một chai Whisky và một tút thuốc lá theo giá của nhà hàng. Tất cả chúng tôi đều nhảy được tango ngoại trừ anh chàng người Canada. Anh luôn bận bịu ghi chép tất cả những gì nghe thấy, nhìn thấy vào sổ tay mà theo anh chúng còn hay hơn cả Một trăm năm cô đơn của Marquez. Bà chủ béo có một tình cảm đặc biệt với anh chàng người Canada. Mỗi khi bà nhìn thấy anh đang loay hoay ghi chép vào cuốn sổ, lập tức bà ra lệnh cho các cô gái phải im lặng giữ trật tự.

Ở Ali Kan, có khoảng hai chục cô gái tiếp đón các khách làng chơi trong những căn phòng bé tí, ở trên những tấm đệm được trải trực tiếp trên mặt đất. Thỉnh thoảng khi một chàng lính thuỷ nào đó làm rung chuyển cả khu nhà sàn được xây trên những cọc gỗ bằng những cử động tình yêu của mình, anh ta sẽ được đón nhận những tràng vỗ tay nồng nhiệt của mọi người . Các đêm thường trôi đi như thế. Những đêm ở Ali Kan. Ngày hôm sau lại bắt đầu trở lại nếp sinh hoạt tẻ nhạt của vùng nhiệt đới : thức dậy trong mùi hôi thối của « nồi súp », tụt từ trên võng xuống, chờ cho tới lúc xương sống trở lại vị trí thắng đứng bình thường, dốc từ trong giầy ra những con gián và bọ cạp, tắm rửa thật kỹ càng, đi ra ngoài đường trong không khí nóng ẩm, uống một cốc tino, một thứ cà phê đen tuyệt vời ở cái quán ăn bình dân bên góc đường, đi thêm 500m là đến trường đại học và khi đi đến trước cổng lại tắm thêm một lần nữa trước khi bắt đầu giảng bài.

Bài giảng của tôi về vấn đề xã hội học của công nghệ truyền thông, có 15 sinh viên ghi tên, nhưng tôi chỉ nhận mặt được ba người và luôn luôn tự hỏi họ có thể tiếp thu được những gì trong bài giảng của mình. Một người trong số họ mới 20 tuổi đã là một chuyên gia của những bệnh lậu, vì anh ta đã trải qua tất cả các bệnh đó. Một anh chàng khác, con của một đại gia trong ngành xuất nhập khẩu chuối, thường bỏ tất cả các buổi sáng trong giờ học để nghiên cứu catalog xe thể thao. Anh ta sống trong một ám ảnh muốn mua được một chiếc xe Porsche. Việc vùng này hầu như hoàn toàn không có đường xá có vẻ không làm anh ta bận tâm. Còn người sinh viên thứ ba, tôi không chắc là anh ta biết đọc.

Sau 4 tháng ở đây, tôi bắt đầu cảm thấy người chơi đàn dương cầm ở Ali Kan có lý. Tôi nhất định phải tìm cách thoát khỏi cái chỗ khốn khổ này.

Xã hội thượng lưu ở Machala không bao giờ chịu nhìn chúng tôi bằng con mắt thiện cảm. Chúng tôi, sáu người, trong đó có năm người nước ngoài chuyên sống chịu lại luôn đến các nhà thổ. Họ không nhìn chúng tôi bằng con mắt thân thiện, nhưng cũng không gây khó dễ. Họ chấp nhận sự tồn tại của chúng tôi thông qua thái độ nghi ngờ và khinh miệt. Ít ra thì điều đó là như thế cho tới hôm một cô gái ở Ali Kan vừa khóc vừa kể cho chúng tôi, rằng cha xứ cấm họ không được vào rạp xem phim. Cô ta và một người bạn gái đồng nghiệp không được phép xem bộ phim Cat Ballou
- Nhưng mà chúng em rất hâm mộ cái thằng đểu Lee Marvin trong phim đó. Cô gái vừa khóc vừa kể lể.
Nghèo khổ nhưng cao thượng, giống như sáu chàng hiệp sĩ chúng tôi lập tức đến ngay nhà thờ để nói cho cha xứ nghe ra sự thật.
- Rạp chiếu phim không nhận những cô gái có lối sinh hoạt tồi tệ. Cha xứ tuyên bố.
- Nghệ thuật điện ảnh là văn hoá. Rất có thể là trong một những phim ấy những cô gái này sẽ cảm nhận được một giá trị đạo đức nào đó khiến họ thay đổi cuộc đời. Mà không phải chính ông đã chọn những bộ phim đó hay sao? Anh chàng người Argentina biện luận.
- Tôi không từ chối điều đó, nhưng các cô ấy phải đi cùng với những người được chứng nhận trong sạch về đạo đức.
- Như là đi cùng với những giáo sư đại học, ví dụ như thế ? Anh chàng Canada hỏi.
- Với các anh? Các anh không sợ mất danh tiếng nếu đi xem phim với các cô gái điếm? Thôi, các anh đừng làm tôi buồn cười.
Từ hôm đó, cứ thứ sáu hàng tuần chúng tôi đi xem phim với các cô gái nào muốn đi. Đứng trước cửa, cha cố nhìn chúng tôi với ánh mắt tức tối, nhưng không thể cấm các cô gái vào rạp.

Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của những người đàn ông ga lăng, nhưng xã hội thượng lưu ở Machala không nhìn nhận sự việc như vậy. Những giáo sư đại học địa phương không còn mời chúng tôi tới nhà ăn cơm. Cảnh sát khu vực nhìn chúng tôi với ánh mắt khiêu khích và tin đồn về việc chúng tôi vừa dậy học vừa tuyên truyền phá đạo bắt đầu lan truyền trong dân chúng.

Giờ ra đi đã điểm, nhưng vấn đề là ra đi bằng cách nào. Học kỳ còn lâu mới kết thúc. Dịp may lên đường tự nhiên đến với tôi vào một buổi tối ở Casino. Tôi đang thưởng thức không khí mát lạnh của máy điều hoà, cái không khí làm cho những người chơi bài bị ho và sổ mũi, nhưng lại cho phép các quý bà quý cô ở Machala mặc áo măng tô cổ lông. Tôi đi một mình. Tất cả đám bạn bè đều tới Ali Kan, nơi mà đêm hôm trước đã xẩy ra một sự kiện kỳ diệu : anh chàng người Canada sau khi có nửa lít rượu rum trong máu, đã mời bà béo Evarista ra nhẩy. Tango, Salsa, Merengue, các điệu vũ creole, Passilos, Sanjuanitos,.. anh nhẩy hết. Biến thành một con quay, anh tuyên bố dự định viết một cuốn tiểu thuyết của mình đã bị vứt vào sọt rác và bắt đầu xé các trang sổ tay chia cho khách làng chơi xung quanh. Phải sống, sống một cách nồng nhiệt bên cạnh tình yêu lớn của mình. Anh tuyên bố như vậy và xiết chặt đôn na Evarista vào người, khiến bà choáng váng vì sung sướng. Tất nhiên tôi cũng không muốn mất dịp may được chứng kiến sự kiện đó, nhưng tôi vẫn còn muốn được cảm thấy không khí mắt mẻ của Casino, trước khi quay lại Ali Kan. Đúng lúc tôi định đi, thì có một bàn tay chạm vào vai tôi. Đó là một người tôi đã nhìn quen mặt ở đây. Tôi biết anh ta là chủ một công ti chuyên chở chuối, sở hữu nhiều xe tải và tầu vận chuyển. Anh nói với một giọng chậm rãi của dân vùng Guayaquil.
- Này Tearcher, anh có tin vào các định luật của xác suất không ?.
- Cũng có những điều đúng trong đó.
- Hãy nhìn này, tôi cá 6 lần liền vào con số không, nhưng vẫn không trúng. Anh có tin là lần tới tôi sẽ đúng không ?
- Cách duy nhất để biết là mạo hiểm thêm một lần nữa
- Đấy, thế mới đúng là một gã đàn ông. Anh ta nói rồi ném lên bàn đánh bài một chùm chìa khoá. - Chrysler, đời năm nay. Cái xe này tôi phải trả 20.000 đô.
Người nhân viên sòng bạc vớ lấy chùm chìa khoá đi về phía một cái cửa. Anh ta đi vào trong, rồi quay trở lại bàn với nhưng bước chân vội vã.
- Mười ngàn. Anh ta nói. Và 5 phần trăm hoa hồng cho nhà cái.
- Mười lăm ngàn và tăng gấp đôi tiền hoa hồng.
- Đồng ý ! Nào các ngài, xin mời đặt cọc.
Hòn bi bắt đầu quay trên sàn bài và con người gốc Guayaquil theo dõi vòng quay của nó với một vẻ mặt vô cảm. Anh tì tay vào thành bàn không để lộ ra ngoài một chút biểu hiện tình cảm nào. Đúng là một con bạc đích thực. Thái độ thờ ơ của anh ta dường như chứng tỏ anh mong muốn bị thất bại. Cho đến lúc hòn bi dừng lại trên con số bẩy, anh ta nhún vai :
- Chó má Teacher ! Nhưng ít ra chúng ta cũng không còn nghi ngờ gì nữa.
- Chia buồn với anh.
- Bài bạc là thế. Chúng ta hãy ra quầy ba. Tôi mời anh một cốc nước.
Bên quầy ba, chúng tôi tự giới thiệu về nhau. Người đàn ông muốn biết nhiều hơn về tôi, nên anh ta chăm chú im lặng nghe tôi nói, cuối cùng anh ta nói với tôi giống như tôi cũng buôn bán chuối như anh ta.
- Anh từ trên trời rơi xuống đúng dịp, Teacher. Anh hãy đi với tôi về Rocamuerte. Tôi có một đứa con trai học sắp xong phổ thông và tôi muốn nó trở thành luật sư. Anh hãy kèm thêm cho nó thi vào đại học, còn tôi, tôi sẽ giúp ảnh giải quyết tất cả mọi vấn đề dính tới kinh tế. Anh thấy thế nào ?
- Ai mà chẳng có thể thi vào các trường đại học ở Equator.
- Con trai tôi sẽ đi Mỹ học. Bên đó họ có kiểm tra trình độ khi nhập học hay có những chuyện rắc rối kiểu như vậy. Hai ngàn đô một tháng được không ? Hãy sống thực tế hơn, Teacher. Đây, tôi đưa cho anh một tấm séc trước. Hãy lấy tiền ngay ngày mai. Hãy lấy tùy theo ý anh, lấy một ngàn, hai ngàn, đủ để anh dùng. Tôi chỉ yêu cầu anh một điều duy nhất là đến nhà tôi cuối tuần này. Còn bây giờ, anh hãy đi đi, Teacher, khi tôi thua bạc tôi muốn ở một mình.

Tôi đến Ali Kan sau lúc nửa đêm. Đôn na Evarista đã chuẩn bị mấy chục cái bánh mỳ kẹp Empanadas còn ngon hơn cả trứng cá hồi Beluga. Trong cái địa ngục về ẩm thực này, người ta chỉ biết có cơm với chuối được cắt thành từng khoanh. Đêm đó đúng là một đại tiệc. Đôn na Evarista nhận ra chữ ký trên tờ séc và nói rằng đó là người giàu nhất ở đây. Như vậy, tôi không còn phải lo tới vấn đề tiền nong nữa và có thể cảm thấy một lần nữa mình lại lên đường. Chúng tôi ních đầy bụng empanadas, uống cạn không biết bao nhiêu chai rượu vang Chi lê. Sau khi cả bọn hát các bài tango khiến cho bà béo Evarista mất bao nhiêu là nước mắt, anh chàng Canada đã đứng lên trên bàn làm một bài diễn văn khiến chúng tôi ngạc nhiên :
- Các bạn của tôi. Tôi muốn nói với các anh rằng đây là một người đàn bà tuyệt vời và kể từ ngày mai trở đi tôi sẽ tới đây sống với cô ấy. Tôi sẽ là người đàn ông của căn nhà này và các anh, những người anh em của tôi, các anh sẽ được coi là con của chúng tôi. Lũ con của đĩ điếm muôn năm !!!

Ngày hôm sau, tôi ra nhà băng rút không ít tiền.Tôi trả hết nợ, đưa một ít tiền cho bạn bè. Đeo ba lô lên vai tôi đi về phía bến xe khách. Ở đó, người chơi đàn dương cầm cao, gầy, trắng như cây nến đang đứng chờ tôi.
- Anh không biết là tôi vui mừng đến như thế nào đâu, anh bạn. Chúc anh mọi điều may mắn. Vừa nói anh vừa xiết chặt tay tôi.
Trước khi leo lên xe khách, tôi hít một hơi dài làm căng lồng ngực mình bởi thứ không khí hôi thối bay đến từ « nồi súp ». Tôi nghe thấy giọng của cha cố trong loa phóng thanh. Ông ta đe doạ sẽ rút phép thông công tất cả những ai dám đi xem bộ phim Kramer vs Kramer mà ông ta buộc tội nó có nội dung biện hộ cho ly dị
- Tối nay, rạp chiếu phim sẽ chật ních người. Người chơi đàn dương cầm lẩm bẩm.

Một vài năm sau, khi tôi đã ở rất xa Equator, tôi nhận ra trong một tạp chí văn học tỉnh Quebec tên anh chàng Canada ở Machala. Anh ta viết một cuốn tiểu thuyết có tên « Trong đêm nhiệt đới, tất cả các con chuột đều có mầu xám » . Một câu chuyện rất hay, trong đó anh có nhắc đến thời kỳ chung sống với 5 người bạn khác trên một vùng đất bị bao phủ bởi một thứ không khí hôi thối. Một cuốn tiểu thuyết hay, hay như những ngày sống trong sự chờ đợi được trả lương mà chúng không bao giờ tới, dưới cái quạt trần không đem lại một làn gió mát, nhưng đó cũng là những ngày chúng tôi chia sẻ cuộc sống với những người có những trái tim cao thượng. Những người sẵn sàng hiến dâng tất cả những gì đẹp đẽ nhất có trong con người họ.

Patagonia Express
lluvia
20-10-10, 14:39
Chúng tôi thường thích đi đến các nhà thổ, đặc biệt là quán Ali Kan, đó là môt cái rạp lớn mênh mông mái lợp tôn nằm dưới quyền của đôn na Evarista, một bà chủ người Chi lê béo mập khoảng độ sáu mươi tuổi, người luôn luôn chẩy mồ hôi ròng ròng. Bà chuyên gục đầu trên vai chúng tôi khóc thút thít mỗi khi nhớ lại thời huy hoàng của mình ở Buenos Aires hay ở Santiago, những nơi mà bà lần đầu tiên bước vào nghề. Để mời được bà nhẩy một điệu tango cũng có nghĩa là phải trả một chai Whisky và một tút thuốc lá theo giá của nhà hàng. Tất cả chúng tôi đều nhảy được tango ngoại trừ anh chàng người Canada. Anh luôn bận bịu ghi chép tất cả những gì nghe thấy, nhìn thấy vào sổ tay mà theo anh chúng còn hay hơn cả Một trăm năm cô đơn của Marquez. Bà chủ béo có một tình cảm đặc biệt với anh chàng người Canada. Mỗi khi bà nhìn thấy anh đang loay hoay ghi chép vào cuốn sổ, lập tức bà ra lệnh cho các cô gái phải im lặng giữ trật tự.

Ở Ali Kan, có khoảng hai chục cô gái tiếp đón các khách làng chơi trong những căn phòng bé tí, ở trên những tấm đệm được trải trực tiếp trên mặt đất. Thỉnh thoảng khi một chàng lính thuỷ nào đó làm rung chuyển cả khu nhà sàn được xây trên những cọc gỗ bằng những cử động tình yêu của mình, anh ta sẽ được đón nhận những tràng vỗ tay nồng nhiệt của mọi người . Các đêm thường trôi đi như thế. Những đêm ở Ali Kan. Ngày hôm sau lại bắt đầu trở lại nếp sinh hoạt tẻ nhạt của vùng nhiệt đới : thức dậy trong mùi hôi thối của « nồi súp », tụt từ trên võng xuống, chờ cho tới lúc xương sống trở lại vị trí thắng đứng bình thường, dốc từ trong giầy ra những con gián và bọ cạp, tắm rửa thật kỹ càng, đi ra ngoài đường trong không khí nóng ẩm, uống một cốc tino, một thứ cà phê đen tuyệt vời ở cái quán ăn bình dân bên góc đường, đi thêm 500m là đến trường đại học và khi đi đến trước cổng lại tắm thêm một lần nữa trước khi bắt đầu giảng bài.




Patagonia Express

Hôm nay, sau bữa trưa tràn ngập bia chào mừng ngày 20-10, mặc dù có 4 người, 2 nam 2 nữ, nhưng anh rất vui !

Ngồi trong phòng điều hoà, bên ngoài là không khí nóng bức, mọi rợ, ồn ào, anh thực sự xúc động khi đọc những dòng trên của em. Nó làm anh như đang sống lại một cuộc sống tuyệt đẹp đầy mộng mơ ở một xứ nhiệt đới !

Muchas gracias!
Appasionata
20-10-10, 15:24
Khi tôi viết lá thư này cho em, trong đầu tôi đầy ắp hình ảnh của bộ phim The guitar. Vào lúc con người ta bất lực và tuyệt vọng trước bao sự thực:
- bệnh ung thư chỉ còn hai tháng cuối
- người tình rời bỏ
- mất việc làm
cô gái ấy chọn cho mình cách tìm một nơi đẹp đẽ và sống một cuộc đời liều lĩnh như cô đã từng mong ước, để được chết!
Đôi khi, tôi nghĩ tới Agatha Christie, tôi vẫn không hẳn tin bà bị mất trí nhớ đâu. Giả thiết của tôi thế này, một ngày nào đó, bà chán tất cả, và bà muốn mình được quên lãng. Bằng sự thông minh của mình, bà dựng ra một kịch bản như một trong những tiểu thuyết của bà, và ra đi nhẹ nhõm.
Còn tôi, hiện giờ tôi chỉ có một ao ước duy nhất: Thu gom tất cả lại, bán sạch sẽ đi, để tiền vào tài khỏan, và cầm trong tay thẻ ngân hàng, tôi sẽ đi tới Nam Mỹ. Để rồi có thể chết trong hoan lạc hay buồn tẻ.
Sau này, trong gia phả của dòng họ, sẽ không ai thấy tên của tôi.
Còn trong những câu chuyện kể với lũ nhỏ, bọn nó sẽ biết rằng có một người trong dòng họ nó, một người tuyệt vời nhưng kỳ lạ (tôi biết mọi người sẽ nói thế) đã ra đi với một chuyến phiêu lưu vĩ đại và mãi không trở về.
Em tin không, trong đại gia đình của tôi, đã có những kẻ phiêu lưu như thế, và tới giờ, vẫn chưa trở về...
Còn em, em muốn chết ở đâu?

NG

Chẳng nhẽ nhân ngày 20-10 lại phải tặng Lu :71:
gió
20-10-10, 15:58
Hình như bạn này nghiện Marquez nặng thì phải?
Appasionata
20-10-10, 16:03
Alexis Zorba.
gió
20-10-10, 16:11
Hừm nghe có vẻ hay đây, có thể anh sẽ tìm đọc.

Mà chưa chắc vì hiện tại cuộc sống của anh đã đầy ứ âm nhạc và... thể thao, à quên có cả công việc nữa. Đâm ra việc đọc một quyển sách dày đối với anh là khá mạo hiểm nếu chẳng may nó không hay.

Mà hình như cái kiểu ước muốn ra đi như một huyền thoại không dấu vết văn bản còn tinh vi hơn ước muốn được ghi trên bia đá thì phải?
Ivan
20-10-10, 16:13
Thằng Lu nó bảo chưa ở Nam Mỹ thì đọc Marquez sẽ không thể thấy hay, vì anh bảo anh không thấy hay.
gió
20-10-10, 16:15
Thằng Lu nói thế với Van vì nó biết trí tưởng tượng của Van kém.
Ivan
20-10-10, 16:19
hehe... ừ... hehehe
Theo
20-10-10, 16:46
Hừm nghe có vẻ hay đây, có thể anh sẽ tìm đọc.

Mà chưa chắc vì hiện tại cuộc sống của anh đã đầy ứ âm nhạc và... thể thao, à quên có cả công việc nữa. Đâm ra việc đọc một quyển sách dày đối với anh là khá mạo hiểm nếu chẳng may nó không hay.Rất đơn giản, Zorba the Greek đã lên phim vào năm 1964. (http://www.imdb.com/title/tt0057831/)
Phim này có đoạn nhạc rất nhộn ở cuối phim:
oWYHO1tLcqY
gió
21-10-10, 11:37
Phin này down ở đâu hả Theo? anh tìm rồi ko thấy.
Theo
21-10-10, 11:51
Bác em phải chịu khó torrent (http://thepiratebay.org/search/zorba%20the%20greek/0/99/0) rồi :D phim hơi cũ nên ít được quan tâm.
Appasionata
21-10-10, 13:42
Trung đoàn này còn có một tên sĩ quan kỳ quái nữa. Một gã đại uý luôn cố gắng tìm cách che giấu tính cách đồng tính luyến ái của mình, nhưng người ta vẫn thấy nó toát ra qua từng lỗ chân lông của hắn. Bọn lính canh đặt cho hắn cái tên là Magarito, có nghĩa là cô tiểu thư Ma gơ rít bé nhỏ và hắn cũng biết điều đó. Tôi nghĩ là mọi tù nhân đều biết gã rất đau khổ bởi vì gã không thể đeo lên người những vật dụng có thẩm mỹ thật sự, vì thế con người khốn khổ của gã phải thay chúng bằng những vật dụng được điều lệ quân sự cho phép. Vì thế gã đeo một khẩu súng lục cỡ 45, hai băng đạn, một con dao găm lưỡi cong kiểu biệt kích, hai quả lựu đạn, một máy bộ đàm cá nhân, rồi quân hàm, và huy hiệu của lính dù có hai cánh én bằng bạc. Cả tù nhân và lính canh đều đồng ý với nhau mà nói rằng gã trông giống như một cây thông Noel.
Thỉnh thoảng con người này làm chúng tôi ngạc nhiên bởi những cử chỉ hào hiệp, và có vẻ không vụ lợi. Chúng tôi chưa biết tới hội chứng Stockholm, như một loại bệnh tâm lý trong quân đội. Đột ngột sau một lần thẩm vấn hắn có thể nhét đầy vào túi chúng tôi thuốc lá, các gói thuốc Aspirine hay vitamin C. Vào một buổi chiều hắn gọi tôi vào văn phòng.
- Thế đấy, anh là một nhà văn. Hắn bắt đầu câu chuyện và mời tôi một cốc Coca-cola.
- Tôi có viết một vài truyện nhỏ, không có gì đặc biệt. Tôi trả lời.
- Tôi không gọi anh lên để thẩm vấn. Tôi chán ngán những gì đang xẩy ra, nhưng chiến tranh là như thế. Hôm nay tôi chỉ muốn nói chuyện với anh như một nhà văn với nhà văn. Anh ngạc nhiên lắm phải không ? trong đám lính tráng chúng tôi cũng có các con người của văn chương. Hãy nhớ tới Đôn Alonso de Ercilla y Zuniga.
- Hoặc Cervantes. Tôi thêm vào.
Magarito tự coi mình là một trong những người vĩ đại. Và đấy là một vấn đề của hắn. Nếu hắn muốn được nghe nịnh hót, hắn sẽ được chiều. Tôi vừa uống coca vừa nghĩ tới Garcés, chính xác hơn là tới con gà mái của Garcés. Mặc dù người ta có thể không tưởng tượng được chuyện đó có thể xẩy ra, nhưng chàng đầu bếp có một con gà được đặt tên là Dulcinea. Một hôm một con gà mái đã nhẩy quả bức tường ngăn giữa tù chính trị và tù thường phạm. Có vẻ như đó là một con gà có lập trường chính trị sâu sắc, bởi nó đã ở lại với chúng tôi. Garcés vừa vuốt ve con gà vừa thở dài mà nói rằng : « Giá như có được một nắm ớt bột và nghệ thì tôi có thể làm cho mọi người một món gà nướng (escabèche) ngon đến mức mọi người chưa bao giờ được nếm một món ngon như thế ».
- Tôi muốn đưa cho anh đọc những bài thơ của tôi rồi sau đó anh hãy cho tôi biết những nhận xét chân tình nhất của mình.
Magerito vừa nói vừa đưa cho tôi một cuốn sổ tay.
Tôi trở về trại, trong túi đầy thuốc lá, kẹo, trà gói, một hộp mứt của US Army. Ngày hôm đó tôi bắt đầu tin có một tình bằng hữu giữa những người viết văn với nhau. Từ trại lính trở về nhà giam hay theo chiều ngược lại, chúng tôi bị chở trên những chiếc xe tải được dùng để vận chuyển súc vật. Đám lính canh thường kiểm trả kỹ xem trên thùng xe có đủ phân bò không trước khi bắt chúng tôi nằm ép bụng xuống, hai tay để lên gáy. Chúng có 4 người, mỗi tên ngồi ở một góc tay lăm lăm khẩu súng GAL. Hầu hết tụi lính là những đứa trẻ con được điều từ miền bắc xuống, vẻ mặt hầm hừ, luôn luôn bị cảm cúm bởi không khí lạnh và khắc nghiệt của miền nam. Chúng được lệnh sẵn sàng bắn vào đám tù trước bất cứ mọi hành động có vẻ khả nghi nào cũng như tất cả mọi dân thường nếu họ có ý định lại gần xe tải. Nhưng với thời gian, kỷ luật cũng lỏng lẻo dần, khiến chúng cũng nhắm mắt làm ngơ trước những gói thuốc lá, hay hoa quả rơi xuống từ một cửa sổ, hay trước một cô gái xinh đẹp và bạo dạn dám chạy đuổi theo bên cạnh xe gửi theo chúng tôi những cái hôn cùng những câu nói « Hãy giữ vững ý chí, các đồng chí, chúng ta sẽ thắng! » Trong trại giam như thường lệ có một hội đồng các bạn tù chờ đón chúng tôi đứng đầu là bác sĩ Pragnan, có mệnh danh là Thằng còm, hiện giờ anh là một bác sĩ tâm thần nổi tiếng ở Bruxelles. Đầu tiên anh khám cho những ai không thể đi được, những người bị bệnh tim, sau đó anh kiểm tra đến xương. Đặc biệt là khi xương sườn bị gẫy hay người tù bị trật khớp. Pragnan là một chuyên gia thực thụ trong việc chẩn đoán khối lượng điện mà chúng tôi đã phải chịu đựng khi bị lên giàn nướng và luôn giữ được sự bình thản để chỉ định những người nào có thể ăn được một chút nước trong những giờ tiếp theo. Cuối cùng là lúc tất cả mọi người được nhận Aspirine cùng với Vitamine C, cùng những viên thuốc chống tụ máu dùng để làm tan những vết bầm tím.
- Giờ tận số của Dulcinea đã điểm. Tôi nói với Garcés rồi ngồi vào trong một góc để đọc cuốn sổ tay của cô Ma gơ rít bé nhỏ. Những trang giấy được viết bằng những nét chữ mảnh mai chứa đầy ắp tình yêu, mật ngọt, những nỗi đau khổ ý nhị tinh tế và những bông hoa bị rơi vào quên lãng. Tôi chẳng cần giở đến trang thứ ba cũng biết rằng, cô Ma gơ rít bé nhỏ kia không thèm mất công bắt chước những dòng thơ của nhà thơ Mexico Amado Nervo, bởi vì đơn giản là hắn ta đã chép nguyên chúng. Tôi gọi Peyuco Galvéz, một giáo sư tiếng Tây Ban nha và chỉ cho anh một bài thơ.
- Anh nghĩ thế nào, Peyuco ?
- Amado Nervo. Tập thơ có tựa đề « Khu vườn nội tâm »
Tôi đang ở vào trong một tình trạng nguy ngập. Nếu Ma gơ rít bé nhỏ biết tôi cũng biết những bài thơ này là của Amado Nervo, thì giờ tuyên án của tôi đã điểm chứ không phải là của Dulcinea. Câu chuyện nghiêm trọng đến mức tôi đã đưa nó ra ngay ngày hôm đó trước hội đồng những cựu tù nhân để hỏi ý kiến.
- Cô nàng bé nhỏ ấy là môt gã đồng tình luyến ái thủ vai đàn ông hay đàn bà ? Iriarte hỏi.
- Anh đừng đùa, đây thật sự là vấn đề sinh tử. Tôi trả lời.
- Không tôi nói rất nghiêm chỉnh.Cái thằng ngốc này, có thể hắn đã thầm yêu trộm nhớ cậu và vì thế đã đưa cho cậu tập thơ giống như khi hắn giả vờ đánh rơi cái khăn mùi xoa bằng lụa, và cậu đã nhặt lấy. Cũng có thể hắn đã chép lại những bài thơ này để cậu nhận thấy một tín hiệu. Tôi biết không ít những anh chàng đồng tính luyến ái muốn lừa bịp những đứa trẻ bằng cách đưa cho chúng đọc cuốn Demian của nhà văn Đức Hermann Hesse. Nếu hắn thủ vai đàn bà, thì cậu không những phải là Amado Nervo mà còn phải là amado nervio(7). Còn nếu hắn thủ vai đàn ông, thì trong trường hợp đó có lẽ cậu sẽ cảm thấy ít bị đau hơn là bị ai đó đá vào hạ bộ.
- Ông nhìn thấy cái tín hiệu ấy ở đâu ? Andrès Muller hỏi. Gã đưa cho cậu những bài thơ giống như của hắn làm và cậu chỉ phải nói là cậu đã rất thích chúng. Nếu đúng là hắn muốn gửi một tín hiệu, thì có lẽ hắn đã đưa quyển vở cho Garcés. Đó là người duy nhất có một khu vườn giấu kín ở đây. Nhưng có thể cô Ma gơ rít bé nhỏ không biết chuyện Garcés bí mật trồng rau thơm trong tù.
- Nói chuyện nghiêm chỉnh nào. Chắc chắn là cậu phải nói với hắn một cái gì đó, nhưng đừng để hắn có một mảy may nghi ngờ rằng cậu cũng biết tác phẩm của Amado Nervo. Bác sĩ Pragnan đề nghị.
- Hãy nói là cậu yêu những bài thơ của hắn, nhưng nhiều tính từ theo cậu có vẻ được dùng hơi phô trương phóng đại. Hãy trích câu phê bình của Huidobro « Khi những tính từ không đem lại được sức sống cho bài thơ, chúng sẽ giết sự sống của bài thơ ấy ». Như thế, cậu có thể chứng tỏ cho hắn thấy, cậu đã đọc rất cẩn thận và lời phê bình của cậu là lời phê bình của một bạn đồng nghiệp. Galvéz đưa ra ý kiến.

Tất cả thành viên của hội đồng đồng ý với đề nghị của Galvéz, nhưng tôi đã phải trải qua hai tuần lễ lo lắng. Tôi không thể ngủ được. Hắn có vẻ chần chừ kéo dài thời gian cuộc hẹn như thường lệ với những cú đấm đá và roi điện để tôi có dịp trả lại quyển vở đáng nguyền rủa cho hắn. Điều này khiến tôi bực tức với ngay cả một con người tốt bụng như Garcés.
- Cậu nghe này. Nếu tất cả mọi thứ đã sẵn sàng, hơn nữa nếu ngoài ớt và nghệ cậu còn có cả câpres, thì còn chần chừ gì nữa mà không làm một bữa tiệc thịnh soạn.
Sau mười lăm ngày, cuối cùng tôi cũng tìm lại được mình nằm úp bụng trên đống phân, hai tay chắp ra đằng sau gáy, để bị gọi lên trên trung đoàn hỏi cung. Tôi tự hỏi mình có phải là có bị điên không vì tôi cảm thấy sung sướng được dẫn lên giáp mặt với cái điều mà người ta gọi là tra tấn. Trụ sở trung đoàn Tucapel với cái phông đằng sau là ngọn núi Nielol xanh biếc, thánh địa của những người thổ dân da đỏ Mapuche. Phòng thẩm vấn nằm ngay cạnh phòng chờ giống như kiến trúc một phòng khám bệnh. Người ta bắt chúng tôi ngồi đợi trên những ghế băng dài, tay trói quặt sau lưng, đầu bị bịt kín bằng khăn vải đen. Tôi không hiểu lý do vì sao mà chúng bịt mắt chúng tôi, bởi trong phòng thẩm vấn, khăn sẽ được gỡ ra, và chúng tôi có thể nhìn thấy tận mặt những kẻ tra tấn mình. Đó là những tên lính với vẻ mặt bối rối làm nhiệm vụ quay ma ni ven hòm đi na mô điện, để những tên bác sĩ quân đội dí điện cực vào hậu môn, vào hạ bộ, vào lưỡi, vào lợi chúng tôi. Sau đó cũng những tên này sẽ tuyên bố rằng chúng tôi đang giả vờ mà không phải là bị ngất thực sự. Lagos, một cha cố, người quản lý việc phân phát quần áo quyên góp của hội từ thiện Emmaus, là người đầu tiên bị thẩm vấn hôm đó. Từ một năm nay, anh bị tra hỏi ráo riết về nguồn gốc của mấy chục bộ quân phục cũ tìm thấy trong kho của hội. Chúng vốn là đồ từ thiện của một người chuyên buốn bán quần áo thải hồi của quân đội đóng góp. Lagos hét lên vì đau đớn và nhắc lại tất cả những gì mà tụi lính muốn nghe : những bộ quân phục ấy là của một đội quân nước ngoài đang chuẩn bị đổ bộ lên bờ biển Chi lê. Tôi ngồi chờ tới lượt mình. Một bàn tay gỡ khăn bịt mắt ra. Đó là trung uý Ma gơ rít bé nhỏ.
- Đi theo tôi. Hắn ra lệnh.
- Anh đã đọc thơ của tôi rồi chứ ? vừa nói hắn vừa chỉ tay ra hiệu cho tôi ngồi.
Thơ. Ma gơ rít bé nhỏ nói tới thơ như một sự lãng mạng mà không phải nói tới những bài thơ cụ thể. Một kẻ khắp người đeo lủng lẳng những súng và lựu đạn không thể nói tới thi ca mà không gây cho người ta cảm giác vừa nực cười vừa ẻo lả. Bất ngờ, một gã như hắn làm tôi thấy tởm lợm, trong tình trạng tôi đang ứa ra máu mỗi khi mở miệng nói và người tôi có đủ điện để nạp đầy cho một bình ắc quy nếu chạm vào nó, khiến tôi quyết định tôi chẳng có lý do gì để hạ mình xuống nịnh bợ một thằng cha đồng tình luyến ái. Không những thế hắn còn là một kẻ đạo thơ .
- Anh có nét chữ rất đẹp, ngài trung uý. Nhưng những dòng thơ đó không phải là của anh. Vừa nói tôi vừa đẩy quyển sổ trả lại hắn.
Tôi nhìn thấy hắn run lên. Gã như đang nạp đạn vào người đủ để giết tôi 100 lần. Nếu hắn sợ làm bẩn bộ quân phục của mình, hắn có thể ra lênh cho một kẻ khác làm hộ. Gã đứng thẳng người lên, run lập cập vì giận dữ. Gã vừa gạt tất cả những gì trên bàn xuống đất, vừa gào lên :
- Ba tuần trong hòm vuông! nhưng trước đó mày sẽ được sửa móng chân. Thằng phản loạn khốn nạn.
Người « sửa móng chân » là một nhân viên dân sự, vốn là một chủ đồn điền vì cải cách ruộng đất mà bị mất mấy nghìn héc ta (8). Hắn tìm cách đền bù lại bằng cách tham gia thẩm vẫn tình nguyện không công. Chuyên ngành của hắn là bậy những móng chân tù nhân lên, để gây ra những vết nhiễm trùng khủng khiếp..
Tôi từng nếm mùi cái hòm vuông này. Sáu tháng đầu tôi đã bị giam riêng một mình trong một cái hầm ngầm dưới đất có hình vuông như con xúc xắc mỗi chiều dài 1,5m. Trước đây nhà tù Temuco là một xưởng thuộc da, và những cái thùng hình vuông này được dùng để đựng mỡ lọc ra từ da sống. Nhưng bức tường xi măng của chúng còn hôi thối mùi này. Nhưng chỉ sau một tuần, phân của người tù sẽ làm cho cái hòm có một nét đó gần gũi với con người hơn. Người ta chỉ có thể nằm theo đường chéo. Nhưng nhiệt độ lạnh lẽo của khí hậu miền nam Chi lê, nước mưa, rồi nước tiểu của lính canh đái xuống khiến cho người tù phải nằm co quắp lại, như muốn biến mình thành một vật tí hon, để có thể dạt lên trên một trong những hòn đảo được tạo thành bởi phân người vương vãi khắp nơi trên nên nhà, dường như để tưởng tượng đến một kỳ nghỉ hè mơ ước. Tôi đã ở trong đó ba tuần, tự kể cho mình những bộ phim của Laurel và Hardy. Tự mình nhẩm đọc trong trí nhớ các tiểu thuyết của Salgari, của Stevenson, của Jack London, chơi nhưng ván cờ vua tưởng tượng, và tự mình liếm những đầu móng chân để tránh cho chúng bị nhiễm trùng. Trong cái hòm vuông này, tôi đã thề đi thề lại với mình là không bao giờ trong đời sẽ quan tâm tới vấn đề phê bình văn học.

Patagonia Express

Chú thích:
(7) có nghĩa là cái gân cứng rắn đáng yêu. Ngụ ý phải thủ vai đàn ông trong quan hệ đồng tình luyến ái. Tác giả chơi chữ.
(8) tác giả muốn nói tới những cải cách xã hội của chính phủ Sanvador Alende thực hiện ,trước khi bị chính quyền quân sự Pi nô chê lật đổ
Appasionata
24-10-10, 22:15
Ở phía bắc Manatiales, vốn là một địa điểm khai thác dầu mỏ ở vùng đất lửa có một xóm khoảng độ 15 ngôi nhà bao quanh một bến đánh cá nhỏ được gọi là Angostura bởi vì nó nằm đối diện với cái cổ họng đầu tiên của eo biển Ma gen lăng. Người ta chỉ ở đây trong mùa hè ngắn ngủi của vùng Nam cực. Khi mùa thu vội vã đi qua trước khi mùa đông dài dằng dặc kéo tới, những ngôi nhà này chỉ còn là một bộ phận của cảnh vật nơi đây.

Angostura không có nghĩa địa mà chỉ có một ngôi mộ bé nhỏ sơn mầu trắng nằm hướng ra biển. Đấy là nơi yên nghỉ của Panchito Barria, một cậu bé chết lúc có 11 tuổi. Bất kỳ ở nơi đâu người ta cũng sống và chết. « Chết cũng là một nếp sống », một bài hát tăng gô nói vậy, nhưng trường hợp của Panchito thì điều này cực kỳ đặc biệt bởi cậu bé chết vì tuyệt vọng.

Trước ba tuổi, cậu bé bị bệnh viêm tủy xám khiến cho cậu trở thành người tàn tật. Bố mẹ cậu bé là những người dân chài làng San Gregorio ở Patagonia. Họ vượt qua eo biển mỗi khi mùa hè đến để sang đánh cá ở Angostura. Bao giờ họ cũng mang cậu sang giống như mang một thứ đồ đạc quý, thứ đồ nằm im lặng trên đống chăn, mặt quay ra phía biển. Cho đến tận 5 tuổi, Panchito là một đứa trẻ buồn rầu, hoang dã và không nói được một lời nào. Nhưng rồi một ngày, một điều kỳ diệu đã xẩy ra ở nơi tận cùng thế giới này: một đàn cá heo khoảng hai chục con đang bơi từ Đại Tây Dương sang Thái bình Dương.

Những người kể chuyện về Panchito khẳng định rằng mới thoáng nhìn thấy những con cá heo cậu đã hét chói lói, càng ngày càng to hơn khi đàn cá bơi xa dần.Cuối cùng khi đàn cá đã khuất, một tiếng kêu chói tai bật ra từ cổ họng cậu bé. Tiếng kêu có những nốt cao xé tai làm những người đánh cá giật mình và làm cho chim bói cá hoảng sợ nhưng nó lại khiến cho một con cá heo quay lại.

Con cá heo bơi lại gần bờ và bắt đầu đùa nghịch nhảy lên khỏi mặt nước. Panchito khuyến khích nó với những âm thanh chói tai phát ra từ cổ họng cậu. Những người đánh cá hiểu rằng giữa cậu bé và con cá đã hình thành một mối liên lạc mà người ta không cần phải giải thích,nó như thế bởi vì đó là cuộc sống. Tất cả là như thế. Con cá heo ở lại suốt mùa hè ở Angostura. Khi mùa đông tới khiến nó phải bơi đi cha mẹ của Panchito cũng như những người đánh cá khác ngạc nhiên khi thấy cậu không tỏ vẻ có một chút gì buồn rầu. Với một vẻ nghiêm trang đáng ngạc nhiên với một chú bé năm tuổi, cậu bé khẳng định rằng người bạn cá heo của mình phải ra đi nếu không nó sẽ bị cầm tù dưới lớp băng mùa đông, nhưng sang năm cá heo sẽ quay trở lại.

Và con cá đã quay trở lại.

Pachito cũng thay đổi. Cậu trở thành một chú bé hay nói, vui vẻ ,và không còn mặc cảm dám mang chính sự tàn tật của mình ra đùa cợt. Cậu như được lột xác. Những trò chơi của cậu với con cá heo kéo dài 6 mùa hè. Panchito đã tập đọc, tập viết và tập vẽ chú cá heo của mình. Cậu cũng tham dự với những đứa trẻ khác vào những việc như sửa chữa lưới đánh cá, chuẩn bị mẻ lưới, phơi mực, ..và lúc nào cũng có chú cá heo đi kèm. Con cá chỉ làm những động tác uốn dẻo đặc biệt cho riêng mình cậu.

Vào một buổi sáng mùa hè năm 1990, con cá heo không hiện ra như thường lệ. Lo lắng, những người dân chài đã đi tìm nó suốt dọc eo biển. Họ không tìm thấy nó nhưng đụng phải một tầu đánh và chế biến cá tại chỗ của người Nga. Một trong những kẻ sát sinh trên biển. Nó đang di chuyển gần phía cổ họng thứ hai của eo biển.

Hai tháng sau, Panchito Bahia chết vì buồn rầu. Cậu bé đã ra đi không một lời khóc than cũng như không có một tiếng phàn nàn. Tôi đi ra thăm mộ của cậu, và từ chỗ đó tôi nhìn ra biển. Biển vào những ngày đầu đông có mầu xám và nổi sóng . Mặt biển mà vào một thời gian cách đây không xa, người ta còn nhìn thấy những bầy cá heo đang bơi lội đùa giỡn.

Patagonia Express
Appasionata
24-10-10, 22:26
Sepúlveda. Cái tên này lần đầu tiên tôi biết trong một lần chuyển máy bay ở Mỹ. Chuyến máy bay của tôi tới Los Angeles bị muộn, và tôi phải ngủ lại một đêm trong khách sạn Holiday Inn gần sân bay. Như mọi thành phố ở Mỹ, Los Angeles không giống một thành phố như người ta tưởng tượng. Nó giống như là một vùng lãnh thổ được đô thị hoá, phá ruộng làm nhà, mà ở trên đó chạy chằng chịt những đường xa lộ cao tốc được người ta gọi là phố. Phía gần sân bay cảm giác này càng ấn tượng hơn. Khách sạn tôi ngủ trọ nằm trong một đường phố như vậy. Có nghĩa là chỉ mình nó là một công trình xây dựng đứng chơ vơ bên đường. Còn lại là những dải đất hoang rộng mênh mông nối tiếp nhau. Trên đường từ sân bay về khách sạn, tôi còn nhìn thấy những cái bóng gật gù của những máy khai thác dầu cần mẫn hút dầu mỏ bên cạnh những đường phố, mà những bức tường quanh nhà chỉ là hàng rào dây thép xác định chủ quyền.

Từ cửa sổ phòng tôi nhìn xuống, con đường vắng tanh. Thỉnh thoảng có một chiếc ô-tô chạy vút qua. Khung cảnh chỉ huyên náo được một chút bởi tiệm ăn nhanh McDonald’s nằm cạnh khách sạn khi có những chiếc ô-tô ghé vào mua một menu để mang đi. Người ta gọi là Drive-in, vì người lái có thể đặt hàng trực tiếp từ trong ô-tô.

Mặc dù còn ngổn ngang mọi lo lắng cho công chuyện của mình, nhưng sau khi tắm rửa và nghỉ ngơi một chút tôi cũng tụt xuống đường để đi khám phá châu Mỹ.

Trời Cali về chiều bắt đầu se se lạnh. Hoàng hôn chiếu một mầu vàng pha tím lên bầu trời. Những ngôi sao sớm đã xuất hiện trên nền trời không một gợn mây.

Khám phá châu Mỹ bằng đi bộ là một chuyện viển vông, khi đường cũng là phố và chúng dài vô tận. Tôi là người đi bộ độc nhất ở đây. Điều đó càng làm tăng thêm thân phận cô đơn lưu lạc của tôi.

Dù sao tôi cũng tò mò đi đến sát bờ đường, và tìm xem tên cái phố là gì. Sepúlveda. Tôi đọc, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Tôi không biết nhiều về nước Mỹ, ngoài một số định kiến ví dụ như ở Mỹ thành phố vuông như bàn cờ, và từng khối nhà giữa hai dòng kẻ này được họ gọi là Block, còn tên đường thì họ đánh số thay cho đặt tên. Tóm lại trong trí óc của tôi, thành phố ở Mỹ là một sự thể hiện thực tế của cái ma trận toán học trong toán đại số. Vậy mà con đường này không mang số mà lại có một cái tên: SEPÚLVEDA.

Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng châu Mỹ bắt đầu với tôi như thế.

NG
vonhaitu
25-10-10, 17:21
Anh Appasiotana này ,cảm ơn anh nhé.Em rất thích.
lluvia
25-10-10, 18:24
Anh Appasiotana này ,cảm ơn anh nhé.Em rất thích.

"Anh" í là bým đó, hông phải trym đâu, Nhai.
vonhaitu
25-10-10, 21:06
Thú thực ,em luôn mơ hồ giữa trym và bým, bởi với em ,chúng hấp dẫn như nhau.
Ken_girl
25-10-10, 21:11
Thú thực ,em luôn mơ hồ giữa trym và bým, bởi với em ,chúng hấp dẫn như nhau.

Yêu quá! http://vozforums.com/images/smilies/Off/sexy_girl.gif
Appasionata
25-10-10, 21:49
Tấm vé tầu đi về chốn vô định vốn là món quà tặng của ông nội tôi. Người ông kỳ quặc và ngang ngược. Tôi vừa tròn 11 tuổi khi ông đưa cho tôi cái vé này. Hai ông cháu cùng đi dạo trên đường phố Santiago vào một buổi sáng mùa hè . Ông đã mua cho tôi sáu cốc nước cam và cũng ngần ấy kem. Chúng làm cho dạ dầy căng phồng và bụng tôi chỉ chờ dịp để làm tôi buồn đi tiểu. Cũng có thể ông thực sự lo lắng cho cái bụng dưới của tôi mà ông hỏi :

- Thế nào, bé con có muốn xả bớt ra không đấy, với tất cả những thứ đã uống …

Theo thói quen, câu trả lời lô gíc của tôi là cố gắng khép hai đùi lại và có lẽ nó có một chút gì đó như là bi kịch. Còn ông, ông vừa nhổ đầu mẩu thuốc lá Farias dính trên môi xuống đất vừa thở hổn hển trước khi tiếp tục với một giọng khuyên răn.

- Hãy chờ một chút, bé con, cố gắng nhịn cho đến khi ông cháu mình tìm được một cái nhà thờ vừa ý.

Nhưng hôm đó, tôi quyết định sẽ đái ướt quần mình nếu không nhịn được còn hơn là phải chứng kiến thêm một lần cãi nhau với cha cố. Cái trò đùa này nằm trong việc bắt tôi phải uống õng một bụng nước chanh để rồi sau đó khiến tôi đứng đái trước cổng một nhà thờ. Hai chúng tôi đã lặp lại việc này không biết bao nhiêu lần. Ông đã biến tôi thành người bạn chiến đấu trong những cú phiêu lưu của mình, một kẻ ý hợp tâm đầu bé nhỏ của một ông già vô chính phủ về hưu. Biết bao nhiêu cánh cửa nhà thờ đã bị tôi tưới nước ! Biết bao nhiêu lần cha cố và các bà cô sùng đạo mắng mỏ tôi !

- Thằng quỷ con, ở nhà mày không có toa lét hay sao?

Đó là những lời dịu dàng nhất tôi được nghe.

- Tại sao ông dám mắng cháu tôi, mắng một con người tự do? Cái đồ ăn bám, gã côn đồ, kẻ đào mồ chôn nhận thức tiến bộ xã hội kia. Trong lúc ông trả lời, tôi vẩy những giọt nước tiểu cuối cùng trước khi tự nhủ là chủ nhật sau tôi sẽ không chấp nhận thêm một cốc nước đu đủ, hay một cốc cam vắt nào nữa. Tôi cũng từ chối không chấp nhận thêm bất cứ một cốc nước chanh nào mà ông tôi sẵn sàng mua một cách phóng khoáng. Hôm nay tôi đã thể hiện sự cương quyết của mình với ông :

- Cháu rất buồn đi tiểu, Pê Pê, nhưng cháu muốn đi ở trong toa lét.

Ông già nhằn nhằn đầu mẩu thuốc lá trước khi nhổ nó xuống mồm lẩm bẩm « quỷ tha ma bắt ». Ông bỏ đi trước một đoạn, nhưng rồi lập tức quay lại và xoa đầu tôi.

- Có phải cháu sợ vì câu chuyện xảy ra vào chủ nhật trước phải không ? ông vừa hỏi vừa rút một điếu thuốc Farias khác từ trong túi.

- Vâng, Pê Pê, cháu thấy ông cha cố, ông ấy như muốn giết ông.

- Những thằng chó đẻ ấy rất nguy hiểm, bé con. Chính vì thế mà ta phải làm điều gì đó to tát hơn.

Chủ nhật trước tôi đã dốc hết nước tiểu trong bọng đái trước cửa ngôi nhà thờ San Marco vốn có hơn 100 năm lịch sử. Đấy không phải là lần đầu tiên cánh cửa gỗ đáng kính kia được tôi dùng làm chỗ đi tiểu, nhưng lần này hình như cha cố rình tôi từ trước, bởi ông đã xông ra đúng vào lúc tôi không thể kìm dòng nước tiểu phun ra được nữa. Tóm chặt lấy tay tôi, ông ta bắt tôi quay mặt về phía ông mình. Vừa chỉ tay vào cái vật bé nhỏ đang tưới nước của tôi cha cố vừa lên tiếng chửi mắng:

- Đây là cháu của ông đúng không! Đúng là ông nào cháu ấy, cả hai đều có cái của quý bé như nhau.

Đó đúng là một ngày chủ nhật tồi tệ! Tôi vừa tiếp tục đái cho hết trên bậc thềm nhà thờ, vừa nhìn ông cởi áo khoác, xắn tay áo và giơ nắm đấm lên về phía cha cố. Cuộc ẩu đả đã không xẩy ra vì có sự can ngăn của những người trong ban thánh ca, bởi cha cố lúc đó cũng xắn tay áo trùng lên. Đúng là một ngày chủ nhật tồi tệ ! Sau khi đã để cho tôi làm nhẹ nhõm cả người trong chỗ đi tiểu lịch sự của một quán bar, ông quyết định cách tốt nhất kết thúc một buổi sáng chủ nhật là tới câu lạc bộ đồng hương của những người Asturie (1). Tường của câu lạc bộ phủ đầy những băng quảng cáo « Đậu xanh đặc sản quê hương và pho mát Cabrale (2) để nhớ cuộc đời lưu vong của những chiến sĩ cộng hoà (3).

Nhưng đối với tôi, Cabrale là một thứ bột nhão hôi hám mà chỉ có những ông già lụ khụ , mũ bê rê luôn đội xùm xụp trên đầu, những người thường qua lại nhà ông bà để hỏi một câu hỏi duy nhất « Thế nào, lão khọm chưa chết à ?», chỉ có họ là những người có thể cảm thấy mùi vị ngon lành của nó. Về đến nhà, tôi vừa chúi đầu ăn món gạo trộn sữa vừa tự hỏi không biết ông muốn nói gì. Chuyện gì là điều « to tát hơn » tôi phải làm. Tôi rùng mình khi tưởng tưởng tượng mình sẽ phải làm những việc bôi bác hơn trên đường phố theo dự định của ông. Nhưng nỗi sợ của tôi được giải toả một cách nhanh chóng khi tôi nhìn thấy ông bước vào căn phòng được trang hoàng bằng những lá cờ đỏ và đen của hội vô chính phủ (4) với ba người bạn. Căn phòng này cũng là nơi để giá sách với những quyển sách của Emilio Salgari, Jules Vernes, Fenimore Cooper, mà bà tôi vẫn thường đọc cho tôi nghe vào những buổi chiều.

Tôi nhìn thấy ông lấy ra một cuốn sách khổ nhỏ hơn so với những cuốn khác. Ông gọi tôi lại gần. Trong khi ông nói chuyện với tôi, tôi còn kịp đọc trên bìa sách dòng chữ « Thép đã tôi thế đấy. Nicolas Ostrovsky ».

- Thế này chú bé, quyển sách này cháu có thể tự đọc một mình. Nhưng trước khi ông cho cháu, cháu phải hứa với ông hai điều.

- Ông muốn gì cũng được, Pê pê.

- Quyển sách này là một lời mời gọi cho một cuộc hành trình lớn. Hãy hứa với ông là cháu sẽ thực hiện nó.

- Cháu hứa. Nhưng cháu sẽ phải đi đâu, Pê pê ?

- Có thể sẽ chẳng đi tới một nơi nào cả, nhưng ông đảm bảo là nó bõ công để đọc.

- Thế còn lời hứa thứ hai ?

- Một ngày nào đó, cháu sẽ đi tới Martos.

- Martos? Martos ở đâu ?

- Ở đây, ông trả lời và đập bàn tay vào ngực mình.

---

Chú thích

(1) Asturie là một tỉnh ở miền bắc Tây ban nha, trông ra biển đại tây dương.

(2) Cabrale là một loại fo mát làm bằng sữa bò để lên mốc.

(3) Sau nội chiến 1936-1938, những người thuộc phe cộng hoà ở Tây ban Nha phải lưu vong để tránh sự khủng bố của chính quyền phát xít Franco.

(4) anarchisme ( tư tưởng xã hội chủ nghĩa đòi xoá bỏ nhà nước, thịnh hành ở châu Âu vào thế kỷ XIX)

Patagonia Express
Mime
26-10-10, 15:05
Những chuyện này hay theo một cách riêng của nó, nhưng nó làm mình buồn, và thấy đời hơi chật hẹp.
Chả hiểu tại sao.
Appasionata
26-10-10, 22:34
Vào năm 1972, sau khi đã lần lượt làm những công việc như phóng viên thể thao, tài xế xe vận tải, chủ thuyền đánh cá, thợ mỏ kiêm ca sĩ nhạc tăng gô, Jorge Diaz bỗng có ý tưởng lập một đài phát thanh khác với những đài mà làn sóng của chúng phủ tới tận vùng Nam bán cầu này. Nó phải là một đài truyền thanh nhằm phục vụ cho nhu cầu những người dân ở đây, những người trong suốt thời gian dài mùa đông bị cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài do không có điện thoại, không có phương tiện vận chuyển. Với số tiền tích góp được của mình và một số bạn bè, anh đã mua lại những thiết bị cũ, dựng đài phát thanh, xin được một giấy phép hoạt động, và bắt đầu phát sóng. Aqui Patagonia, một chương trình kéo dài 2 tiếng đã rất nhanh chóng trở thành chương trình được mọi người ưa thích. Nó phát những thông tin cần thiết cho mọi người dạng « chúng tôi muốn thông báo cho gia đình Moran ở hồ Cochrane rằng đôn Evaristo đang trên đường. Hãy chuẩn bị trước cho ông ấy nhiều ngựa khoẻ bởi vì ông mang theo rất nhiều đồ và có đông bạn bè đi theo » hoặc là « Gia đình Braun ở hồ Elisabeth trân trọng xin mời mọi người trong vùng và những thính giả nghe chương trình này đến dự buổi tiệc cưới của con trai cả chúng tôi, Octavio Braun và vợ tương lai của anh là cô Faumelinda Brautigam. Sẽ có tổ chức các trò chơi như truco và taba(26), rồi thuần dưỡng ngựa. Có thịt cừu, thịt bò và thịt lợn nướng. Cũng có cả những đêm thơ với Santos de la Roca, nhạc sĩ (le payador) của vùng Rio Gallegos. Xin mọi người lưu ý mang theo lều tới. Lễ hội sẽ kéo dài một tuần.. »

Năm 1976, chính quyền độc tài quân sự bắt đầu đầy những người tù chính trị xuống vùng Patagonia. Thư từ của những người bị đi đầy với gia đình họ phải chịu sự kiểm duyệt của quân đội và thường chúng hay bị huỷ. Từ lúc đó đài phát thanh nam cực, tiếng nói của vùng Patagonia này bắt đầu phát trên làn sóng ngắn không những giúp cho những người đi đầy liên lạc được với gia đình họ mà còn phát những chương trình phân tính tình hình chính trị. Trong vòng vài tháng, Radio Ventisquero được người dân ở tận cực bắc Chi lê, giáp giới với Pê ru, tức là cách đây gần 4000Km đón nghe. Người ta không cần phải chờ đợi lâu phản ứng của chính quyền quân sự . Một buổi tối, những « bàn tay vô hình » đã cho nổ bom phá ăng ten của đài trong thời gian giới nghiêm. Câu trả lời của những người dân ở Pantagonia cũng rất nhanh chóng. Jorge Diaz nhận được những thân cây bạch đàn dài nhất dẻo nhất để dựng lại một cần ăng ten mới mỗi lần mà anh cần và những chương trình của đài tiếp tục được phát sóng. Ladislao Eznaola yêu cầu mọi người một phút im lặng bằng cách đập cán dao xuống bàn :

- Kinh thưa tất cả mọi người. Theo truyền thống của trang trại chúng tôi, tôi xin tuyên bố khai mạc cuộc thi nói dối của vùng Pantagonia. Tất cả những lời nói dối được kể ở đây sẽ được phát lại trên làn sóng của đài phát thanh Radio Ventisquero. Jorge Diaz sẽ ghi âm lại chúng, vì thế mọi người không nên ngần ngại vì thấy có micro. Và cũng như thường lệ, giải thưởng sẽ là một con bò cái giống Holsten.

Không hiểu trên toàn thế giới ở đâu có thể có một cuộc thi tương tự như thế này về chủ đề nói dối ? Isidoro Cruz ở Las Heras , tỉnh Chubut bắt đầu sau khi đã uống một hớp rượu to.

- Những gì tôi kẻ dưới đây xẩy ra đã lâu, vào cái mùa đông khắc nghiệt mà chắc chắn là mọi người còn nhớ.Tôi lúc đó vừa nghèo vừa gầy. Gầy đến mức tôi không còn có thể có được cái bóng của mình, đến độ tôi không thể mặc được chiếc áo khoác len chui cổ. Mỗi lần tôi thò đầu vào cổ áo thì nó liền rơi xuống tận đất. Vào một buổi sáng tôi tự nhủ « Isidoro, không thể tiếp tục thế này được nữa, hãy đi sang Chi lê. Bởi vì con ngựa của tôi cũng gầy như chủ nó nên trước khi cưỡi tôi hỏi « Che, con nghẽo, mày có nghĩ là có thể chịu được tao không ? » nó trả lời « được, nhưng ông chủ phải vứt bộ yên đi, và ngồi vào chỗ lõm giữa hai đốt xương của tôi ». Tôi nghe lời khuyên của con ngựa, và cả hai cúng tôi bắt đầu ra đi để vượt qua dẫy núi Ăng đin. Khi chúng tôi đến gần biên giới Chi lê, tôi bỗng nghe thấy một giọng nói rất gần đâu đó, nhưng thật là yếu ớt, rất yếu ớt, nói rằng « tôi không thể chịu được nữa, tôi muốn ở lại đây thôi ». Hoảng sợ, tôi nhìn khắp mọi nơi, nhưng không thấy bóng một ai cả.Thế là tôi nói như tự nói với nỗi cô đơn của mình « ta không nhìn thấy ngươi đâu cả. Hãy xuất hiện ra đây ». Giọng nói yếu ớt lại cất lên một lần nữa « dưới nách trái của anh. Tôi ở dưới nách trái của anh ». Tôi sờ vào da thịt mình và cảm thấy có một cái gì đó trong nếp da nách. Lúc tôi rút tay ra, một con rệp bám vào đầu ngón tay. Con rệp cũng gầy như tôi và con ngựa. Con rệp tội nghiệp, tôi nghĩ và hỏi nó đã sống bao nhiều thời gian trên thân thể tôi. « Đã từ lâu lắm rồi, dễ có đến mấy năm, nhưng bây giờ là thời điểm chúng ta phải chia tay nhau. Mặc dù tôi chẳng có thể nặng tới 1g, nhưng tôi sẽ là một thứ tội nợ cho anh và ngựa. Hãy để cho tôi xuống đất, anh bạn ». Tôi cảm thấy con rệp có lý và đặt nó xuống dưới một tảng đá, giấu nó đi để nó khỏi bị một con chim ở vùng núi này ăn mất. Khi chia tay nhau tôi nói « Nếu mọi chuyện xẩy ra tốt đẹp ở Chi lê, tôi sẽ quay lại tìm anh trên đường quay về và sẽ để cho anh hút máu tôi tuỳ theo ý anh muốn ». Ở Chi lê mọi chuyện diễn ra tốt đẹp. Tôi tăng cân, con ngựa cũng béo lên. Một năm sau trên con đường trở về tôi tìm con rệp ở chỗ tôi đã để nó lại. Lúc này tiền tôi đầy túi, lại có cả một bộ yên và cựa giầy mới. Tôi tìm thấy nó. Nó gần như là trong suốt, gầy đến mức gần như không thể cử động được nữa. Tôi gọi « Eh, che, tôi đây. Lại đây mà hút máu đi này, hút bao nhiêu cũng được , tuỳ theo ý anh ». Thế rồi tôi để nó dưới nách trái. Con rệp đốt, đầu tiên còn nhẹ nhàng, cuối cùng mạnh hơn vì nó thèm máu. Bỗng nhiên nó cất tiếng cười và tôi cũng thế, rồi tiếng cười lan sang cả con ngựa nữa. Chúng tôi vượt qua đèo vừa đi vừa cười, say sưa vì sung sướng. Cũng từ đó chỗ đèo đó có tên là Paso de la Alégria (27) Những chuyện đó xẩy ra lâu lắm rồi, vào cái năm mùa đông rét cắt ruột.

Isidoro Cruz kết thúc câu chuyện với vẻ mặt trầm trọng. Những người chăn bò bắt đầu tranh cãi, cho điểm rồi kết luận rằng đó là một câu chuyện dối trá đáng yêu. Họ vỗ tay tán thưởng, nốc rượu, và hứa sẽ không quên câu chuyện đó. Thế rồi đến lượt Carlos Hein, một anh chàng chăn bò tóc vàng ở vùng Coyhaique. Khi đêm đã xuống, những người chăn bò vẫn tiếp tục kể những chuyện nói dối của họ xung quanh đống lửa. Những người làm đã thui hai con cừu còn những phụ nữ của trang trại thì tuyên bố bữa ăn tối có thể bắt đầu. Balbo Araya và tôi quyết định đi dạo vài bước sau bụi phúc bồn tử. Ở đó vừa đi tiểu vào bụi cây, tôi vừa ngước mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, với hàng ngàn ngôi sao.

- Không đến nỗi tồi lắm cái câu chuyện về con rệp. Balbo bình luận.

- Rồi bầu trời này ? rồi tất cả các vì sao trên kia, Balbo ? đây cũng là một lời nói dối nữa của thảo nguyên Pantagonia ?

- Đâu có gì là quan trọng ? trên mặt đất này người ta nói dối để cảm thấy hạnh phúc. Nhưng ở đây không ai nhầm lẫn giữa nói dối và lừa bịp.

---
Chú thích:

(26) Trò chơi bài và xổ số dựa trên việc ném một khúc xương
(27) đèo tiếng cười

Patagonia Express
Appasionata
30-10-10, 23:08
Thế rồi bất ngờ, vào một buổi sáng tháng một, người nhân viên tẻ nhạt của lãnh sự đã làm thay đổi cả thói quen phải nghe câu từ chối của tôi lẫn thói quen trả lời của anh ta khi anh ta nói « Tuỳ lúc nào anh muốn. Anh có thể trở về nước vào bất cứ lúc nào mà anh muốn. Tên của anh đã được xoá khỏi danh sách những người bị cấm ».

Tôi ra khỏi lãnh sự quán cảm động đến run rẩy cả người, để ngồi hàng giờ đồng hồ bên bờ sông Alster, cho tới lúc tôi nhớ ra rằng những lời hứa của tôi với bạn bè là một sự thiêng liêng khiến tôi quyết định khởi hành vào mấy ngày sau đó để đi tới nơi tận cùng thế giới. Cuối cùng người ta cũng gọi khách lên tàu. Chúng ta hãy cùng lên tầu, Bruce. Tôi thầm gọi. Anh chàng người Anh đáng nguyền rủa kia sẽ đi với tôi như một hành khách trốn theo lên tầu. Anh trốn vào những trang vở cũ kỹ tôi mang theo.

Tối ngày mai, chúng tôi sẽ cùng tới Patagonnia, đi theo dấu vết của hai tên Mỹ già, những kẻ đã khiến cho chuyến du hành này ra đời. Nhưng cả họ lẫn tất cả những người chăn bò trên thảo nguyên mà Bruce đã từng quen biết sẽ chẳng lấy gì làm ngac nhiên khi thấy chúng tôi tới, bởi trong cái không khí cô đơn nặng nề của những túp lều gỗ trên thảo nguyên người dân vùng patagonnia thường nói « Cái chết chỉ bắt đầu thực sự khi người ta chấp nhận nó ».

Tầu El Colono nhổ neo, nhưng cây cầu bắc lên bờ vẫn chưa được rút lên. Hai người thuỷ thủ đang đứng nói chuyện với một ông già người trắng nhợt như vải bọc xác chết. Ông già khẩn khoản đòi lên tầu và đòi mang theo một cái quan tài. Hai người thuỷ thủ từ chối vì họ nói điều đó sẽ mang lại điềm xấu. Ông già phản đối lại là mỗi hành khách có quyền mang 60Kg hành lý. Họ đe doạ sẽ ném quan tài qua boong tầu xuống biển. Ông già kêu lên rằng ông đang bị ung thư, và ông có quyền được mai táng như một con người lịch sự. Cuối cùng trưởng tầu phải can thiệp và một thoả thuận được hai bên đồng ý chấp nhận : ông già được lên tầu với cái quan tài của mình, ngược lại ông phải cam đoan sẽ không chết trong chuyến đi. Một cái bắt tay được dùng thay cho việc ký hợp đồng. Ông già ngồi xổm trên cái quan tài của mình.

Những chuyện như thế đủ cho tôi lấp đầy những cuốn vở cũ kỹ. Con tầu chuyển mình hướng về phía vịnh Corcovado. Trời tối dần và tôi sung sướng nhận thấy mình có đầy cả một bình thứ rượu pipeno cứng cáp kia cũng như tôi mang theo đủ thuốc lá cuộn. Cuốn sổ sẵn sàng nhận lấy những gì tôi nhìn thấy được. Chẳng mấy chốc con tầu đi vào màn đêm của miền nam bán cầu, hướng tới nơi tận cùng thế giới. Khi chòm sao Nam Tào bắt đầu lấp lánh, tôi sẽ uống rượu để nhớ tới anh bạn người Anh đáng nguyền rủa đã ra đi trước tôi. Có thể gió sẽ mang tới cho tôi tiếng vọng của những con ngựa, mà hai tên Gringo(21) đang phi dọc theo bờ biển mờ tối trong một không gian bao la nơi chỉ bị ám ảnh bởi những cuộc phiêu lưu.

Những cuộc phiêu lưu chỉ có một giới hạn trêu ngươi duy nhất : biên giới chia đôi sự sống và cái chết.
---
Chú thích:

(21) từ chỉ người Mỹ một cách xuồng sã ở châu Mỹ la tinh

Patagonia Express. (http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Solamente-Una-Vez.IW66BACB.html)
manchausa
07-05-12, 06:18
danh dau lai sau doc