Hỏi Cave Lúi hoặc ai đấy biết

a-tu-la
13-09-05, 01:13
Cave núi có vẻ là người nhà của Tia Sáng, cho anh hỏi cái này cái. Em có soft-copy bài viết của cụ Nguyên Ngọc về Phan Chu Trinh trong một số Tia Sáng quãng tháng 5/2005 thì gủi cho anh đuợc không (em đăng luôn lên Thăng Long này cũng tốt). Nhan đề đại khái như là "Tính mới đến kỳ lạ của một tư tuởng cũ" gì đấy.

Về kế hoạch phục hưng Phan Chu Trinh, thì hôm nói chuyện với cụ Nguyên Ngọc, ông cụ rất say sưa. Nhưng lúc đấy anh nghĩ cụ say sưa vì đang muốn mở truờng ở Quảng Nam. Hôm ở nhà có số báo Tia Sáng ấy nhưng vội quá không buồn đọc, vứt đâu mất. Hôm nay đọc bài của Vĩnh Sính về Phan Chu Trinh trong cuốn Từ Đông sang Tây mới thấy cụ Tây Hồ có nhiều cái hay quá, nên muốn đọc lại bài cụ Ngọc xem ý tứ ra làm sao.

Anh không hiểu cái email của cụ Nguyên Ngọc đâu mất nên không viết cho cụ đuợc. Núi giúp anh nhá. Hoặc bạn nào ở đây có thì giúp tớ luôn tớ cảm ơn.
Cavenui
13-09-05, 10:40
Để em liên hệ lại, chắc phải 1 tuần sau mới có được vì gián điệp em cài vào hàng ngũ Tia Sáng hiện không ở Hà Nội.

Trước mắt bác đọc tạm bài này của Nguyên Ngọc viết về Phan Chu Trinh năm 2002, nó được đăng đi đăng lại ở Nông nghiệp (hay Nông thôn) VN gì đó, rồi tạp chí Xưa &Nay..., nó vốn là bản tham luận của Nguyên Ngọc tại 1 hội thảo kỷ niệm 130 năm ngày sinh chí sĩ họ Phan. Ở các báo, biên tập nhúng tay vào, cắt gọn cho vừa trang, nên có thể khác nhau vài ba câu, dăm bảy chữ không thật quan trọng. Bản trên Tia Sáng em nghĩ cũng dựa trên bài này, có thể thêm vài câu cho hợp với tình hình mới.

TÍNH CẬP NHẬT KỲ LẠ CỦA 1 TƯ TƯỞNG LỚN (Nguyên Ngọc)

Có những tư tưởng có sức bền lạ lùng trước thử thách của thời gian, nhà kiểm duyệt vô tư và khắc nghiệt. Con người mà chúng ta kỷ niệm 130 năm ngày sinh hôm nay, Phan Châu Trinh, là 1 tác giả của những tư tưởng như vậy.
Do những điều kiện lịch sử đặc thù, vào khoảng đầu thế kỷ XX, Quảng Nam đã là 1 trung tâm nóng bỏng của công cuộc tìm đường cứu nước vô cùng quẫn bách và thống thiết, sau những thất bại đau đớn của phong trào Cần Vương (mà chính Quảng Nam cũng là một trong những trung tâm quan trọng nhất)..
Phan Châu Trinh lớn lên và bước vào cuộc đời hoạt động trong chính tình hình đó. Ông ra Huế năm 1902, nhận làm 1 chức quan nhỏ trong bộ Lễ. Chắc chắn ông không có ý đeo đuổi con đường hoạn lộ. Ông ra Huế là muốn đến đúng giữa trung tâm văn hóa chính trị quan trọng nhất của đất nước hồi bấy giờ, nơi cũng đang có mặt những bậc đại trí của dân tộc, trong đó có Phan Bội Châu. Chính ở Huế, cùng các bạn đồng chí, ông đã được tiếp xúc với các “tân thư”. Và trong các bậc đại trí được tiếp xúc với các tân thư thời bấy giờ, ông là người bị lay chuyển dữ dội nhất, sâu sắc nhất, đi đến quyết tâm thay đổi cơ bản và sắt đá nhất, đi đến một đường lối cứu nước mới mẻ triệt để và nhất quán nhất.

Học giả Hoàng Xuân Hãn đã nói về chuyển biến tư tưởng có ý nghĩa quyết định của Phan Châu Trinh như sau:
"Sau khi phong trào Cần vương bị đàn áp rồi tan rã hoàn toàn, Phan Châu Trinh đã đi sâu nghiên cứu những nhược điểm cơ bản về văn hóa xã hội VN, cụ thấy rõ nguyên nhân sâu xa của sự thua kém về văn hóa xã hội của xã hội ta so với phương Tây đã đưa đến mất nước, bị đô hộ ngày càng khốc liệt". Phân tích này của Hoàng Xuân Hãn là hết sức quan trọng. Khác với tất cả các bậc thức giả, các nhà yêu nước lớn đương thời, Phan Châu Trinh là người đầu tiên đi tìm và tìm thấy nguyên nhân sâu xa “đã đưa đến mất nước và bị đô hộ ngày càng khốc liệt” không phải ở đâu khác mà là chính ở trong văn hóa, ở “những nhược điểm cơ bản về văn hóa xã hội của xã hội ta so với phương Tây”. Đây là một chuyển biến có ý nghĩa cách mạng trong phương hướng tìm đường cứu nước - mà trước hết và quan trọng nhất là tìm đúng nguyên nhân mất nước và thất bại đau đớn của tất cả các phong trào cứu nước trước đó mặc dầu vô cùng anh dũng, lẫm liệt - một nhận thức có tính cách mạng và hết sức cơ bản không chỉ về con đường cứu nước, mà về lâu dài, cả về con đường phát triển của dân tộc…

Phan Châu Trinh cho rằng sở dĩ chúng ta thua Pháp, mất nước, là vì chúng ta thua họ 1 thời đại. Trong tất cả các cuộc chống xâm lược Trung Hoa trước đó trong lịch sử, rất nhiều lần chúng ta ở trong tình thế chênh lệch lực lượng rất hiểm nghèo mà bất lợi luôn nghiêng về phía ta. Song dẫu có chênh lệch đến mấy về lực lượng thì giữa chúng ta và họ vẫn là đồng đại. Đấy đều là những cuộc xâm lược và chống xâm lược trong nội bộ chế độ phong kiến phương Đông. Lần này khác hẳn: Chúng ta đối đầu với những lực lượng cao hơn hẳn chúng ta cả một thời đại. Sự thất bại là tất yếu.
Trước đó, Phạm Phú Thứ là một trong những người đầu tiên đã manh nha nhận ra việc chúng ta lạc hậu quá xa so với đối phương về khoa học kỹ thuật. Nhưng sự so sánh của Phan Châu Trinh được đặt ở một tầm mức cao rộng hơn nhiều. Ông nhận ra sự lạc hậu về văn hóa cả một thời đại của chúng ta so với đối phương. Ông hiểu rằng đối mặt với phương Tây là chúng ta đối mặt với cả một thời đại khác về văn hóa, mới mẻ và tân tiến. Muốn cứu nước, phải khắc phục chính cái khoảng cách về thời đại đó, phải tự thay đổi dân tộc mình, đưa dân tộc vượt lên hẳn một thời đại mới, để từ đó, trong cuộc đối đầu, đọ sức với họ, giữa ta với họ là những đối thủ bình đẳng, ngang bằng nhau về thời đại. Đây là một bước tiến vĩ đại, một cuộc cách mạng trong tư duy. Về ‎ý nghĩa, nó đưa công cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc chính thức bước sang thời kì hiện đại. Nó chủ trương tạo nên một cơ sở văn hóa xã hội mới có ý nghĩa quyết định đối với sự nghiệp cách mạng Việt Nam.

So với Nguyễn Lộ Trạch, người xướng lên tuyên ngôn nổi tiếng "Thiên hạ đại thế luận" coi việc canh tân là 1 học thuyết chính trị xã hội thì chủ thuyết của bộ ba Quảng Nam gồm Phan Châu Trinh, Trần Quý Cáp, Huỳnh Thúc Kháng mà Phan Châu Trinh là người đứng đầu, có sự khác nhau cơ bản. "Bởi vì với Nguyễn Lộ Trạch chỉ là chấp nhận 1 phương thức đổi mới, cải cách trên 1 xã hội cũ. Còn với Phan Châu Trinh là chấp nhận hoạt động cho 1 lý tưởng cách mạng, chính trị, xã hội, văn hóa để phục vụ cho dân, đánh đổ ngai vàng của nhà vua, đưa dân lên ngai vàng ấy trong xã hội mới".

Là người đứng đầu phong trào Duy Tân, Phan Châu Trinh nêu 3 nội dung cơ bản của phong trào Duy Tân: Dân trí, Dân khí và Dân sinh. 3 nội dung đó gắn liền với nhau nhưng ta có thể thấy ngay trong cách sắp xếp vấn đề, chìa khóa là Dân trí. Ông cho Dân trí là quyết định hàng đầu: “Làm thế nào tạo được một số đồng chí (để rồi từ đó tạo được trong toàn dân, điều mà quả thực ông đã làm được một cách tuyệt vời) dám có cái nhìn đảo lộn ngai vàng, đảo lộn qu‎í tộc, đảo lộn Khổng Mạnh, đảo lộn đặc quyền, đảo lộn phương thức sinh hoạt, phong tục tập quán vào một thời xã hội còn tối ngòm ngòm”.
Tức chìa khóa của ông là “khai dân trí” (mở mang dân trí) - ông là người có niềm tin khổng lồ vào tri thức của con người, con người có tri thức mới thì sẽ có thể làm nên tất cả, có thể lay trời chuyển đất.
Trong chỗ này cần có một điều cần chú ý : Phan Bội Châu cũng đã nói đến vấn đề dân trí. Trong Lưu cầu huyết lệ tân thư, ông đề ra “ những kế hoạch sẽ cấp cứu đồ tồn” là:
1. Mở trí khôn cho dân (khai dân trí)
2. Nhức nhối khí dân (chấn dân khí)
3. Vun trồng nhân tài (thực nhân tài)
Nhưng sự khác nhau lớn giữa hai vị họ Phan là về vai trò của nhân dân. Đúng như ông Nguyễn Văn Xuân nhận định: “Chính từ chủ trương nhân dân tham gia việc nước mà Phan Châu Trinh luôn luôn không gặp và phản đối chủ trương của Phan Bội Châu”.

Vậy quan niệm “con người có tri thức mới” trước đây với Phan Châu Trinh phải là nhân dân, toàn dân có tri thức mới (chứ không phải một số ít nhân tài, đương nhiên không hề coi thường vai trò của nhân tài).
Và “tri thức mới” đó trong quan niệm của ông là gì? Ông khẳng định rất quyết liệt: đó là hiểu biết về Dân quyền (ngày nay ta gọi là dân chủ ), người dân biết rằng mình có quyền , biết rõ các quyền của mình trong xã hội, trong cuộc sống, trên đất nước, trước thế giới. Theo cách nói ngày nay, có thể ông cho rằng điều cơ bản để tạo nên sức mạnh lay trời chuyển đất là dân chủ về thông tin (“dân biết”), trao đổi thông tin về những quyền của nhân dân cho chính nhân dân. Ông coi đó là nền tảng cơ bản, là cơ sở của độc lập tự chủ, của vận mệnh đất nước, của tiến bộ xã hội, của hạnh phúc nhân dân, là nội dung và ý nghĩa chủ yếu của độc lập dân tộc, và cũng là sức mạnh vô địch để khôi phục và giữ vững nền độc lập. Thậm chí, ông còn cho rằng, nếu có thoát khỏi tay ngoại bang, giành được độc lập, mà không có dân quyền, không có dân chủ, dân trí thấp, người dân không giác ngộ về quyền dân chủ của mình và sử dụng có hiệu quả quyền đó để làm chủ đất nước, xã hội, thì cũng là vô nghĩa, nhân dân không thể có hạnh phúc, đất nước không thể phát triển, và như vậy nền độc lập dân tộc cũng không thể vững chắc.
Phong trào Duy Tân thực chất là một cuộc vận động cách mạng cơ bản và sâu sắc như ta đã thấy, lại chủ yếu là một cuộc vận động cải cách giáo dục rộng lớn và thật kì lạ về nhiều mặt.
Kì lạ:
· Cuộc cách mạng giáo dục đó được tiến hành ngay dưới một chế độ thực dân hết sức tàn bạo, khắc nghiệt, giữ được thế hợp pháp của nó một cách tuyệt vời.
· Khác với Đông Kinh Nghĩa Thục, chủ yếu tập trung vào “giới tinh hoa” (élite) của xã hội, cuộc vận động giáo dục mới ở Quảng Nam, và sau đó lan ra khắp Trung Kỳ, ảnh hưởng lớn đến cả nước, chủ yếu nhằm vào một cuộc cải cách giáo dục sâu rộng, với tư tưởng cơ bản là thực học, đối với chúng ta ngày nay dường như bỗng trở nên thời sự một cách lạ thường, khi nền giáo dục của chúng ta đang lâm vào sự xuống cấp toàn diện và nặng nề. Nếu chúng ta đủ dũng cảm và trung thực để nhìn nhận nền giáo dục của chúng ta hiện nay thì phải nhận rằng một trong những căn bệnh trầm kha nhất của nó, gây nên sự xuống cấp của chính nó và ảnh hưởng không nhỏ đến sự xuống cấp trong xã hội - bệnh học giả dạy giả, chạy theo hư danh - cũng chính là căn bệnh mà Phan Châu Trinh đã quyết liệt đả kích và kiên quyết cải tạo, và đã cải tạo thành công, trong phong trào Duy Tân vĩ đại của ông, tạo nên một sức mạnh xã hội to lớn đến không ngờ.
Phan Châu Trinh đã bắt đầu bằng thực học để tạo nên sức mạnh của xã hội và quốc gia, để xây dựng một xã hội dân chủ trên cơ sở một dân trí được thật sự nâng cao.

Ngày nay sau gần 100 năm, nhìn lại, chúng ta vẫn còn kinh ngạc vì tác động kỳ lạ của 1 tư tưởng như vậy. Và hẳn rất cần suy nghĩ nhiều hơn nữa, sâu hơn nữa về chính tư tưởng đó, về sức mạnh và chiều sâu của tư tưởng lớn đó...


Cavenui:
Em chú ý đoạn này:
Phan Châu Trinh cho rằng sở dĩ chúng ta thua Pháp, mất nước, là vì chúng ta thua họ 1 thời đại. Trong tất cả các cuộc chống xâm lược Trung Hoa trước đó trong lịch sử, rất nhiều lần chúng ta ở trong tình thế chênh lệch lực lượng rất hiểm nghèo mà bất lợi luôn nghiêng về phía ta. Song dẫu có chênh lệch đến mấy về lực lượng thì giữa chúng ta và họ vẫn là đồng đại.
Cavenui
13-09-05, 10:54
Trong bài của Nguyên Ngọc, ông có nhắc đến 1 nhận định của Nguyễn Văn Xuân, 1 nhà nghiên cứu Quảng Nam và tác giả của cuốn biên khảo "Phong trào Duy Tân".
Cũng vào đợt kỷ niệm 130 năm ngày sinh PCT, báo chí có đăng lại 1 bài viết của Nguyễn Văn Xuân trên tạp chí Chính Văn xuất bản 3/1972 tại Sài Gòn. Nhưng không đăng toàn bài, mà trích đăng, có thể vì 1 bài viết trên báo chí công khai ở Sài Gòn trước 75 có đôi câu không phù hợp chăng.

Em post lại cái phần "trích" đó:

4 QUAN ĐIỂM NỔI BẬT CỦA PHAN CHÂU TRINH Ở ĐẦU THẾ KỶ XX (Nguyễn Văn Xuân)

Phan Châu Trinh, người xướng thuyết Dân quyền trước tiên ở VN cũng là người đôi khi bị ghép vào loại "Pháp Việt đề huề" và nhiều người đã căn cứ trên một vài sự thỏa hiệp nào đó của ông với Pháp đã vội rút ra một lời kết luận mà không chịu xét kỹ tư tưởng hành động của ông.
Phan Châu Trinh có những lúc nào đó phải bắt tay với Pháp, thực sự ai cũng phải thấy ngay chỉ là chiến thuật trong toàn bộ sự nghiệp kiến tạo dân quyền để mưu toan cứu nước của ông. Điều này chắc chắn đã làm một số người nghĩ ngợi nhiều, thắc mắc lắm và tôi đoán là không thiếu những vị đồng thời với ông có lúc chau mày lắc đầu không hiểu hành vi của ông. Thông thường người ta chỉ hiểu giản dị: hễ muốn đánh Tây thì làm cách mạng, tổ chức lực lượng giải phóng, hô hào dân chúng cầm vũ khí vùng lên. Nếu bị bắt thì cam chịu tù tội, xử tử. Còn đã không làm cách mạng như thế nổi thì hãy trốn tránh hoặc tìm cách thủ khẩu như bình, giả ngu giả dại cho qua thời thế. Chứ không thể nói cách mạng mà bắt tay với giặc mà lại bắt tay ngang nhiên giữa chỗ trăm nghìn cặp mắt dồn vào! Cũng như nói làm cách mạng mà lại công kích, phản đối, phủ nhận những lực lượng, nhân vật khác cũng đang tìm cách tiến tới cùng mục đích với mình.
Cuộc đời chính trị của Phan Châu Trinh có mấy hoạt động làm nhiều người, kể cả các đồng chí của ông phải ngạc nhiên, có khi sửng sốt hoặc ngao ngán...Thứ nhất là ông đã "không chịu" quan điểm chính trị của Phan Bội Châu khi Phan Bội Châu tiếp tục sự nghiệp Cần vương theo lối mới. Nghĩa là Phan Bội Châu và Tiểu La Nguyễn Thành vẫn 1 chí hướng tôn quân khi tổ chức lực lượng giải phóng dân tộc. Ông cũng sang tới Nhật để khuyên Phan Bội Châu khoan tính chuyện đánh Pháp mà cần nhất là đặt vấn đề giáo dục và khai dân trí lên trên hết. Điểm thứ 2 là khi tổ chức phong trào Duy Tân, ông cổ động quốc ngữ thành khẩn và lúc mở Cty ở Hội An, ông đã mời người Pháp hùn vốn vào Cty ấy, ông hô hào mặc đồ Tây, hớt tóc, ông còn vào Hội Nhân quyền của người Pháp. Điểm thứ 3 là lúc ở Côn Đảo, khi những người đồng chí của ông đang bị tù đầy thì ông chịu để người Pháp tha ông rồi ông lại sang ở nước họ, cái nước thù không đội trời chung. Điểm thứ 4 là khi Khải Định sang Pháp, ông đã chặn đường hạch tội. Người ta cũng biết ông vua hèn kém này sang Pháp không phải để ngao du mà cốt yếu là để xin trở lại hiệp ước cũ và sự phẫn nộ của nhà chí sĩ lớn này là 1 trong những nguyên do khiến nhà vua chịu thất bại trước chính quyền và dư luận Pháp.
Đó là 4 tiếng sét ông cho nổ giữa trời xanh. Nhưng ngày nay dù không đồng ý hoàn toàn với ông, chúng ta cũng có thể hiểu cái lý do đã khiến ông cho nổ và trước sau cá tính cùng chủ trương, chính sách của ông, cũng do đó mà thêm thấy rõ tính nhất trí, minh bạch, đàng hoàng.
Ông chống Phan Bội Châu, nhà đại ái quốc trước kia cũng như chống Khải Định, nhà vua hèn kém nay, đều cơ sở trên chủ nghĩa Dân quyền mà ông theo đuổi. Vì chủ nghĩa ấy, ông không chấp nhận 1 cuộc giải phóng dân tộc tiến tới việc thiết lập 1 chính thể mới còn mang nặng những ông vua vô giá trị theo. Ông chưa chấp nhận việc thiết huyết (đánh Tây bằng súng đạn) ngay vì sự thật tất cả lực lượng ái quốc, các kho tàng, các mật khu, các hậu phương, các lân quốc đều hoàn toàn bị tiêu diệt hoặc bao vây; nếu không gây dựng thực lực thì không hòng làm gì nổi, mà cái lực ấy chỉ có thể tự ta tạo dựng nên chớ không thể mượn của người viện trợ được. Ông chống Khải Định vì thực tế, ông biết Khải Định đang bị lừa dối hoặc tự lừa dối mang vàng bạc sang đổ bên Pháp chứ nhà vua ấy còn làm nên trò trống gì. Mà dẫu Pháp có nhượng bộ thì rốt cuộc chỉ riêng bọn vua quan phong kiến hưởng thụ, còn nhân dân thì càng thống khổ hơn khi bọn này phát triển quyền lực chúng ra. Lựa lại 2 điểm kia, điểm thứ 2 là điểm Duy Tân, chúng ta đã thông cảm sâu xa với tác giả. Còn điểm thứ 3, khi ở Côn Đảo về, ông đi thẳng sang Pháp thì thật lạ lùng. Trong Thi Tù Tùng Thoại của Huỳnh Thúc Kháng, tác giả có trình bày qua thái độ một số tù nhân chính trị đã có phản ứng trước sự kiện này và ô.Hùynh Thúc Kháng nghĩ là họ chưa hiểu ô.Phan Châu Trinh. Kể ra ít có những đồng chí nào thông cảm nhau đến thế. Người lãnh tụ (Phan Châu Trinh) chỉ phải ở Côn Đảo khoảng 3 năm trời, mà ở theo lối tù chính trị, còn mình (Huỳnh Thúc Kháng) chỉ là phụ tá mà ở những mười mấy năm như tù thường phạm, thế mà khi bạn được ra trước đã không hờn giận, ganh ghét (vẫn là thái độ thường có trong đám tù nhân) mà còn hết lòng bênh vực thì hỏi mấy Quản Trọng, Thúc Nha hơn được. Quả nhiên, ô.Phan qua Pháp vừa để học hiểu tới nơi nền chính trị Âu châu mà đồng thời cũng hết lòng tìm cách bênh vực, biện hộ, tranh đấu cho những người bị tù tội trong phong trào bằng những cuộc vận động riêng và nổi tiếng nhất là bản Trung Kỳ Dân biến Thi mạt ký gởi cho Toàn quyền Đông Pháp và Thượng thư thuộc địa Pháp khi mới sang tới Pháp.
Trên đây chỉ là những hoạt động đã làm ngạc nhiên các nhà ái quốc đương thời khi họ quan niệm chỉ có cách mạng, có thiết huyết là thâu hồi lại nền độc lập mà không cần để ý tới chính thể, chế độ.
Nhưng tại sao Phan Châu Trinh làm họ ngạc nhiên mà vẫn không làm họ mất lòng kính trọng và tuy đôi khi họ thầm nghĩ ông thỏa hiệp với Pháp mà không bao giờ họ liệt ông vào hàng ngũ những Tôn Thọ Tường, Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh? Người ta cũng không liệt ông ngang hàng với cả Phan Bội Châu khi Phan Bội Châu chủ trương Pháp Việt đề huề vì bị bọn Việt gian lừa gạt mà sau này khi về Huế, các tầng lớp thanh niên trí thức đã dám đi thẳng vào nhà Nguyễn Bá Trác, Thị lang Bộ Binh, làm ầm lên để nhục mạ vị đại thần: "Thưa cụ, đối với bọn vô liêm sỉ mãi quốc cầu vinh, phản thầy phản bạn thì dẫu có cho chúng 1 phát súng cũng chỉ dơ bẩn súng mà thôi..." để kéo cụ thoát khỏi đôi tay "Pháp Việt đề huề" kia.
Thế mà với cái lối thỏa hiệp của Phan Châu Trinh ai cũng thấy ngay (đúng hay sai theo quan niệm mỗi thế lực) chỉ là 1 tiến hành chính trị. Người ta có thể bảo chiến thuật ấy không đúng, không cần thiết, có hại chứ không thể bảo nó là 1 đầu hàng, 1 cầu an, 1 tà ngụy. Bởi trước hết, trên căn bản tư tưởng, Phan Châu Trinh bao giờ cũng là 1 người tận trung với nước và không ai nghi ngờ điều đó.
Phan Châu Trinh đưa được chủ thuyết dân quyền về phát động sâu rộng trong giới sĩ phu và đại quần chúng bằng phong trào Duy Tân đã là bước tiến nhảy vọt từ ý thức hệ phong kiến sang ý thức hệ dân quyền (có đặc tính tư sản dân chủ ). Thật là 1 việc làm tối nguy hiểm khó khăn phức tạp. Và như ta thấy: chủ trương thiết huyết còn sôi động và phương thức ám xã (làm việc trong bí mật) rất được tán dương xem đó như lối đường đường chính chính, nay bỗng nhiên có người chủ trương hòa hoãn để giáo hóa, để tuyên truyền, mở mang các thế lực giáo dục, văn hóa, KT và làm việc theo lối minh xã, công khai trước mắt mọi người thì làm sao tin cậy nhau, công nhận nhau, tán thành nhau? Quả thật, trong bước đầu chưa có sự tán thành nhưng họ đã công nhận, tin cậy nhau, nương tựa vào nhau. Sở dĩ như thế chỉ là vì chính lãnh tụ của nó, Phan Châu Trinh, có đủ lòng chí thành, niềm tin sắt đá vào lý tưởng và lòng ái quốc chặt sắt chém đinh mà dẫu ai phê phán gì về hành động cũng không thể hoài nghi chí hướng ấy được.
Trích tạp chí Chính Văn số 3/1972 xuất bản tại Sài Gòn.
Cavenui
13-09-05, 15:56
Hôm nay đọc bài của Vĩnh Sính về Phan Chu Trinh trong cuốn Từ Đông sang Tây mới thấy cụ Tây Hồ có nhiều cái hay quá, nên muốn đọc lại bài cụ Ngọc xem ý tứ ra làm sao.


Em đọc bài của Vĩnh Sính trong cuốn Từ Đông sang Tây rồi, cũng thích. Nhưng em còn có 1 ý thích vớ vẩn nữa là thích sưu tập các bài viết ở dạng soft-copy (dễ sử dụng) và máy tính của em không có cái gì convert được scan thành text (nhân tiện trả lời bác Gaup luôn).
Bác La có soft-copy bài đó không?
Gaup
13-09-05, 20:35
Em Núi làm anh chờ mãi, mất hết cả hứng dịch tại vi tưởng em im lặng để chê.

Không cần cái gì phức tạp để convert scan thành text đâu. Office XP đi cùng với Microsoft Document Imaging làm convert từ Tiff sang text rất tốt. Nếu thấy có thì email lại cho anh.
a-tu-la
13-09-05, 21:21
Anh không có soft-copy bài đấy em ạ. Để lúc nào search trên mạng xem có không, hoặc nếu cần thì viết thư hỏi ông Vĩnh Sính cũng đuợc.



Bác La có soft-copy bài đó không?

Bác Gấu, em rất ngu dốt về máy tính, nhưng em hỏi xem thế này có khả thi không:

1. em thuờng chụp ảnh các văn bản (như tình báo Sô-viết ngày xưa) --> ta có file ảnh bình thuờng

2. In ảnh này trong acrobat --> file acrobat

Như thế có convert đuợc file acrobat này ra cái gì dạng text không bác?

Em núi nếu cần ngay anh sẽ làm kiểu này gửi cho em, ít nhất em có cái để đọc.
Cổ Nhuế
14-09-05, 14:54
Bản trên Tia Sáng em nghĩ cũng dựa trên bài này, có thể thêm vài câu cho hợp với tình hình mới.


Ờ, khác nhau mỗi câu cuối cho hợp với số năm kỷ niệm.




Phải chăng bài học cơ bản ấy, cả con đường đi cụ thể ấy – con đường bắt đầu bằng một cuộc đột phá cách mạng về giáo dục, rất có thể có ý nghĩa thật sự thiết thực đối với chúng ta hôm nay?


Nguồn: http://www.chungta.com/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Giao-Duc/Tinh_cap_nhat_ky_la_cua_mot_tu_tuong_lon/

http://www.shcd.de/tn_danchu/506/tinh%20thoi%20su%20cua%20tu%20tuong.html
a-tu-la
14-09-05, 22:55
cảm ơn bác Nhuế cho link. Cảm ơn em Núi đã bốt bài. Đọc bài của cụ Nguyên Ngọc thì thấy viết lớt phớt quá. Có lẽ ông cụ già rồi, lại không phải học giả chuyên nghiệp. So với bài của Vĩnh Sính thì không ăn thua.

Nếu bác Nhuế hay em Núi muốn đọc bài của Vĩnh Sính thì xem trong cuốn từ Đông sang Tây. Hoặc đọc qua bài giới thiệu của HOàng Ngọc Hiến trên Talawas.

Ngoài ra nếu không thì để em viết thư cho bác Vĩnh Sính, không hiểu có xin đuợc soft-copy hay không. Nếu có thì sẽ phát tán lên cho mọi người cùng đọc.