Goldmund - Lang thang hiệp khách

Nguoigiupviec
18-06-05, 19:57
Thăng Long thành thập khúc

Goldmund

Phi lộ:

Nhớ xưa, Gỗ Mun ta cùng Phan Việt là huynh đệ đồng môn. Sáng thì luyện công cùng nhau, chiều thì cùng nhau múa võ, đêm đến thì đợi trăng lên mà uống rựou bình thơ. Đêm nào trăng không lên thì thắp đèn đom đóm luận bàn kinh sách, nói xấu khắp thiên hạ. Khi vui thì đem Anh Vũ, Quốc Hưng, Evil ra nhạo báng. Khi buồn thì lấy Tuyết Tùng truyện của Gấu, thơ chân quê của Họa My ra mà chê bai. Huynh đệ lúc nào cũng có nhau, trong thì hiểu nhau như Tử Kỳ - Bá Nha, mà ngoài thì kính nhau như Chaien kính Congu làm sư phụ. Trên giang hồ, Phan Việt và ta hợp thành một cặp Hợp bích song kiếm, người dùng Bạch văn kiếm, kẻ sử Hắc thi kiếm, đi đến đâu là máu chảy đầu rơi đến đấy. Lưu Vân Cuớc của Killer nghe tiếng phải tránh sang topic khác, còn mấy quả chớp ảnh của Đầu Đất hay Một Đòn Chết Bảy đương nhiên không dám đối đầu. Trải bao thỏ lặn ác tà, Phan Việt chán cảnh giang hồ nhiễu nhuơng, em chã mọc ra như nấm sau mưa bèn khuyên ta gác kiếm. Phan Việt ẩn thân ở Chicago Học viện, ngày đêm kinh sử dùi mài, chuyện thế sự không còn màng tới. Còn ta, cũng kiếm một cái cốc ở xứ Down Under, tu thân tích đức, bỏ qua hết thảy những vụ cãi nhau nhố nhăng xứ Thăng Long.

Sớm nay tỉnh giấc, ta vươn vai uốn cổ, vớ lấy con chuột định xem Kazaa đêm qua download được bao nhiêu bản, chợt nghe đầu hồi có tiếng chim kêu lảnh lót. Thì ra là con bạch yến của Phan Việt, chân buộc nơ đỏ. Ta nhẹ nhàng đón lấy bạch yến, lấy mấy hạt cơm rang đêm qua còn sót lại thưởng cho nó, rồi đọc thư Phan Việt. Thư chỉ vắn tắt mấy dòng:

"Hiền huynh
Đệ vừa truớc tác được một thiên võ công, tuy dựa vào kiến thúc cửa người xưa, nhưng phần tailor made nếu đem ra dụng thì thật thích hợp cho Thăng Long thành. Huynh chuẩn bị xuống núi tiếp ứng. Phen này huynh đệ ta nhất quyết quét sạch bè lũ chả Thăng Long, trả lại sự thanh bình cho kinh đô.
Kính thư"

Giờ này ta đồ rằng Phan Việt đang lẩn quất đâu đây. Trong lúc chờ đợi Phan Việt biểu diễn thiên võ công đặc sắc của mình, ta có muời bài thơ viết theo lối thất ngôn bát cú đem ra ngâm nga trước. Nghe tiếng thơ ta ắt Phan Việt biết ta đang ở đâu.

I

Thăng Long thành, Thăng Long thành!
Lá cải xưa nay có còn xanh?
Phan Việt mơ giai ngồi cắn bút
Anh Vũ nhìn giời luận chiến tranh
Vìu Gấu yêu nhau mà nhớn tiếng
Kiu Lờ bỉ gái thật đa thanh
Mun Gỗ đập đầu ra bát cú
Thăng Long thành, Thăng Long thành!

II
Thành Thăng Long, thành Thăng Long
Anh hùng hào kiệt có đây không?
Gái gú lò dò khu Nghiêm chỉnh
Chã cheo léng phéng Diễn đàn chung.
Cứ tưởng chửi to là trí thức
Chán đời ị bậy mới thănglong
Tathy tuy ảo mà không ảo
Thành Thăng Long, thành Thăng Long!

III
Bỏ phỏm gây nên cuộc hí trường
Sa Kè thấm thoát ốm giơ xương
Ích Châu tiu nghỉu hồn thu thảo
Tai Ghẻ lầm lì bóng tịch dương
Gấu vẫn giơ mông cùng tuế nguyệt
Hưng còn lên giọng quá đau thương
Hai năm là mấy buồn vui nhở
Bài bốt đều tay, nhéo đoạn trường

IV
Tới Diễn đàn chung bóng xế tà
Bảy, Kiu chen gái, mái chen ma
Lom khom chọc ngoáy, kìu vài chú
Lác đác a dua, chã mấy nhà
Nhớ thủa khai sinh nhờ bác Quốc
Kiên trì tuyên huấn mới ra gia
Nghênh ngang một cõi In tơ nét
Một phỏm tình riêng, ta với ta

V
Click chuột hay là refresh đây
Thanh Niên Xa Mẹ chẳng rời tay
Bốt dài bốt ngắn, không ai trách
Cười ít cười nhiều, miễn thật hay.
Càng rãnh bao nhiêu thời càng bốt
Yêu đêm không phỉ lại yêu ngày
Bỉ bai, chửi bới duyên là vậy
Thiên hạ online bởi cái này.
Nguoigiupviec
18-06-05, 19:59
Phân tích và so sánh các đặc trưng cơ bản của nghệ thuật chửi tồn tại và phát triển tại Thăng Long giai đoạn 2001-2002 --- Goldmund

RATIONALE
..........
Lan man tí qua đoạn chửi bới. Tại sao nói ở Thăng Long chửi có nghệ thuật. Vì ở Thăng Long đồng thời tồn tại và phát triển các hình thức chửi bới đa dạng và đặc sắc.

Có loại chửi mới nghe tiếng chưa nghe lời đã biết ngay là chửi, giọng sang sảng cứ nhè đầu mà búa xuống, chả tránh né ai. Có loại chửi mới nghe tưởng khen, ba ngày sau uống chén trà nóng nhâm nhâm vị ngọt đầu lưỡi chợt vỗ đùi đánh đét tiên sư nó, nó chửi mình. Có loại chửi bình dân sên sến rất cave ca kiểu đừng xa em đêm nay nghe xong cũng muốn chửi lại nhưng buồn cười quá nên thôi. Lại có loại chửi nghe như nhạc cổ điển chỉ biết là hình như nó chửi mình đấy mà đếch biết nó chửi gì đành cắm đầu cắm cổ đọc đi đọc lại kiểu như nghe Beethoven một hai lần mà cảm được là nói phét. Có loại chửi trang này qua trang nọ bố nó chứ thằng nào rỗi hơi gõ lắm thế. Có loại chửi quý hồ tinh bất quý hồ đa một hai dòng thôi mà đau hơn hoạn. Có loại chửi theo trục dọc nghĩa là chửi từ ông nội thằng cha cho đến đứa con chưa đẻ ra của nó. Có loại chửi theo chiều ngang nghĩa là phải chửi cả nó cả con vẹo nó. Có loại chửi bề mặt là cứ căn cứ vào nick trên diễn đàn mà chửi. Lại có loại chửi theo chiều sâu là phải bỏ thời gian ra nghiên cứu xem cái nick đấy thật ra thằng nào làm nghề gì ở đâu nhà số mấy mà chửi. Có loại chửi công khai tuềnh tuệch trên forum. Có loại chửi kín đáo vào mật thư. Có loại chửi thẳng một lần rồi quên lại bắt tay bắt chân vỗ vai cười hềnh hệch. Lại có loại chửi xéo móc méo nên nhớ dai nhớ mãi có dịp lại xỏ đểu. Có loại chửi for fun kiểu như Chửi tuyển tập của chú Congu. Có loại chửi serious như chửi bè lũ Việt gian bán nước. Có loại chửi nhẹ nhàng trong như tiếng hạc bay qua, có loại chửi đậm đặc uế khí...Còn nhiều nữa, nhưng cao cấp nhất là loại chửi không màu không mùi không vị nhưng làm cho người nghe chửi phê phê như bị nghiện, ngày nào cũng phải log in Thăng Long hai ba bận rồi nhảy từ nick này quá nick kia để tận hưởng không khí chửi. Ấy là cái loại chửi mà người càng yêu Thăng Long, càng hiểu Thăng Long càng ghiền vậy! Nghệ thuật nhất là ở chỗ đấy.