Ối bác Phừng ôi

coithienthai
02-09-05, 12:46
Hôm qua buồn tình em sang bên ttvnol chơi, thấy bọn nó đồn bác Cả Phừng nhà mình là một nguyên mẫu nhân vật trong này. Không biết có đúng không? Bác nào biết con phơm cho em phát.



**********************************************

Đỗ Hoàng Diệu

Tình chuột



Sinh 1976, tốt nghiệp cử nhân Luật và cử nhân Báo Chí, hiện sống tại Hà Nội, Đỗ Hoàng Diệu là người viết mới tháng này. Tình Chuột, tuy là một trong những truyện ngắn đầu tay đã mang nét chấm phá xã hội.


1- Cô gái

Em chết rồi. Vậy là em đã chết rồi. Em không biết mình có đau đớn trước khi chết hay không. Vì em chẳng biết gì khi sắp chết. Một gói thuốc chuột Trung Quốc em mua của những người nhà quê ra phố bán dạo. Họ mở vài bản nhạc xưa cũ thật buồn và thật cười. Ngày trước em nghe họ rao những câu vần vè có cả chuột ta chuột tây trong ấy, bây giờ cấm rồi, chỉ nghe những lời hát rề rà, cọt kẹt, nhừa nhựa. Em đã mua của một người đàn ông khắc khổ chắc là ít tuổi hơn anh. Anh ta không bỏ dược cái thói trêu hoa hái nguyệt của dàn ông. Cô em xinh thế này mà nhà cũng có chuột sao? Vâng, em xinh, em có xinh thật không anh? Em xinh nhưng ở trong căn nhà có chuột. Chuột chù, chuột cống, chuột đồng, chuột bạch chạy dớn dác trên cánh đồng ngập ứa nỗi đau trải dài suốt sa mạc đỏ lòm trái tim em. Nhiều chuột lắm, mỗi vết thương ra đời một đàn chuột. Mà thương tổn ngày nào chẳng có.

Có lần anh xua đuổi vào em một đàn chuột, con nào con nấy hung hãn khác thường. Nhưng em đã đeo kính đen, em uống thuốc bổ mắt, em thức suốt một đêm và em nghĩ đấy là chuôt bạch. Chuôt bạch thì đáng yêu phải không anh? Nghe đâu người ta mua về nuôi làm cảnh và cưng chiều lắm. Việt Nam thì em chưa thấy người ta nuôi chuột bao giờ. Cái lần ấy anh còn nhớ không? Anh bị thất nghiệp và phải huỷ vé máy bay đã đặt. Anh phải ở lại đất nước ấy, đất nước mà anh là công dân để tìm việc khác. Hai tuần nghỉ phép và một đám cưới trở thành đàn chuột chạy thục mạng vào em. Nhưng vì em nhìn ra chúng là chuột bạch nên chúng không phá quấy nhiều lắm. Chúng chỉ gây đau nhức một chút. Vài tháng sau ngày chúng đến thì em đã ngon ngọt dỗ chúng trở về hang ổ của mình. Chúng chỉ để lại một cái ổ với những bào thai vương vãi trong em.

Vào một ngày tháng Năm những bào thai ấy lại nở tưng bừng thành đàn chuột quái dị. Lần này chúng làm em đau dữ dội và em chẳng có sức để lấy kính mang vào, để uống thuốc bổ mắt mà nhìn cho rõ. Tháng Năm. Chắc chắn cháu sẽ về vào tháng Ba để thưa chuyện với hai bác và xin cưới em Vy. Cháu về trước tháng Năm là được rồi. Nhưng lần này cháu không về em Vy sẽ phải đi lấy chồng. Anh cười như pháo nổ khi viết cho em: Bố em chịu chơi thật, anh nói tháng Ba nhưng Bố khuyến mãi cho dến tháng Năm. Hạnh phúc đến thật rồi. Từ Tết nguyên đán cho đến tháng Năm đâu có bao xa. Lần trước anh bảo cái váy cưới anh mua ở San Fransisco bị rộng và cũng đã lỗi mốt. Hay anh để em mua ở Hà Nội đi. Hà Nội bây giờ người ta nhập về nhiều áo hợp với vóc dáng của em lắm anh ạ. Nếu em tìm thấy cái nào thời thượng và đẹp vừa với em thì mua ở Hà Nội cũng được em yêu. Và nhớ chụp hình chiếc áo gửi cho anh. Xem rất nhiều tạp chí thời trang, tham khảo ý kiến bạn bè chán chê em lựa chiếc áo trắng ngà thật đẹp. Vừa vặn ôm sát thân hình em và hở ra một chút bộ ngựïc tròn trịa với bờ vai, đôi cánh tay mịn màng anh vẫn thường khen. Trả tiền, mang áo về nhà, cũng vừa hỏi xong được khách sạn để đặt tiệc cưới. Em hân hoan quá đỗi. Bỗng thấy mình biết bay. Thiên thần lảng vảng quanh niềm phấn khích. Đêm hôm ấy, nhìn ngắm chiếc váy chán chê, em có cảm giác cái bào thai chuột cựa quậy trong bụng. Lần trước anh cũng hứa chắc chắn như vậy. Chắc chắn là Tết nguyên đán này nhà anh có dâu mới, em sẽ vào Sàigòn ở với gia đình anh. Em nhớ vâng lời bố mẹ, đi đâu thưa gửi và bố mẹ cho phép em mới được đi. Trong thời gian chờ đợi để sang với anh nhớ học Anh văn cho giỏi em nhé. Có gì không chắc chắn đâu? Tháng Năm sắp đến nơi. Tháng Năm sẽ như thế nào? Em rùng mình. Gió lạnh, gió bấc cuối mùa đông hất tung những sợi tóc mỏng mảnh của em. Em quên cài cửa sổ. Em chưa cài cửa sổ. Cành sấu già đung đưa, đỏng đảnh ghé mắt nhìn em, nhìn chiếc áo cưới. Nó tỏ vẻ thương cảm. Ta đã sống hơn trăm tuổi rồi, giông gió, bất trắc đều nếm trải, ta thương con non nớt và mù quáng. Cánh cửa sổ tự cài khoá. Cành sấu già chới với bên ngoài. Em cô độc, em một mình cô độc với chiếc váy cưới, với tấm hình anh để trên bàn lung lay. Nửa vòng trái đất, bên anh đang là buổi sáng. Anh miệt mài công việc. Những bào thai chuột đỏ hỏn cựa quậy mở mắt.

Rồi chúng đồng loạt nở bung khi tháng Năm về. Đầu tháng em bỗng dưng quay quắt nhớ ba ngày gặp gỡ duy nhất của chúng mình năm ngoái cũng vào tháng Năm. Em nhớ những nụ hôn bỏng rát, vòng tay điên dại, tiếng cười oà vỡ hạnh phúc. Nhớ cả bao lần cáu gắt, giận hờn. Tựa hồ em hồi tưởng tất cả để bắt đầu bước vào cuộc hôn nhân trời định với anh, người đàn ông em yêu. Giữa tháng, và cuối tháng. Oà vỡ. Gió bỏ đi. Thời tiết bất thường. Nắng 40 độ. Cành sấu già trĩu quả mọng xanh, đẫy đà bản năng làm mẹ. Chiếc váy cưới im lìm. Công việc, công việc không xong, dự án anh làm bị người ta kiện. Hãng không cho anh nghỉ một tuần. Mà nếu anh có về thì khó quay trở lại ngay vì người ta có quyền đuổi anh khỏi hãng nếu anh về từ Việt Nam. Bệnh Sars quái ác. Cả đàn chuột cống chạy náo loạn trong cơ thể xanh xao chờ đợi của em. Em những tưởng lần này chúng xông vào cắn xé và em chết, em chết ngay cuối tháng Năm bắt đầu mùa hè giông gió bất thường. Lời thư anh viết chan chứa yêu thương van xin em đừng bỏ anh. Nếu anh về bây giờ sẽ mất việc làm, cưới nhau rồi anh quay về Mỹ thành kẻ thất nghiệp, có thể mất xe, mất nhà. Như vậy làm sao chúng mình hạnh phúc? Cố vịn vào niềm tin, bấu víu những yêu thương suốt hai năm ròng chờ đợi, em kiêu hãnh ngẩng cao đầu phớt lờ mọi lời khuyên, lời giễu cợt của người thân, bè bạn. Em ngồi cười ngây ngô và xếp chiếc áo cưới màu trắng ngà vào góc tủ. Em không biết bằng cách nào nhưng chắc chắn chúng mình sẽ gặp nhau và trở thành chồng vợ. Nửa vòng trái đất không thể là nỗi ám ảnh suốt đời.

Phừng điện thoại cho em từ tầng hai Café Paloma khi em ngồi ăn trưa ở tầng một. Chào em, hôm nay em xinh quá, sao lại đi một mình? Anh xuống nói chuyện cùng em nhé? Cao to, điển trai, khuôn mặt lúc nào cũng hồng ánh lên dư âm bia rượu và ham muốn. Có lẽ vì vậy mới có biệt danh Phừng. Kể ra như em từng nói anh nghe, Phừng xởi lởi và tốt tính, thỉnh thoảng cậu ta tán chuyện thơ văn thấy hay hay. Sao em có vẻ buồn vậy? Anh chàng San Jose thế nào rôì? Em im lặng nhìn Phừng rồi đột ngột rơi khỏi ngực em một giọt nước mắt chảy dài trên má. Tự nhiên em kể vanh vách về anh, về công việc của anh, về chuyện anh chưa thể về được vì mới đi làm cho một hãng mới nên không có ngày nghỉ phép. Phải hoãn tất cả. Không biết đến bao giờ, đến bao giờ? Đôi mắt Phừng, em nhìn thấy có những tia vàng pha đỏ. Anh ấy không về được thì em có thể sang, sao cứ phải chờ đợi? Em nhếch mép cười mếu. Anh thừa biết một cô gái trẻ như em, có học, không tài sản, không công việc ổn định, không mối ràng buộc nào ở Việt Nam thì chuyện xin visa sang Mỹ là điều không tưởng. Em ơi, em nhầm cơ bản rồi, em ngây thơ quá. Em có thể nhập vào một đoàn doanh nhân Việât Nam đi khảo sát thị trường Mỹ là vi vu. Đã bao nhiêu người trót lọt chuyện này. Nếu muốn anh sẽ giúp em. Trời ơi, thế mà em không nghĩ ra. Em có thể sang với anh, thế mà em không nghĩ ra.

Lại một con chuột to đùng và nồng nặc hôi xông thẳng đến em khi em buông xuôi để cái đàn ông của Phừng gọn lỏn trong người. Em đẹp lắm. Anh đã muốn em biết bao, thế mà trước đây em nỡ từ chối anh. Bây giờ thì anh được em ngon quá. Nào, rướn người lên đi cưng, nghe lời anh ngoan anh sẽ giúp em. Phải biết hy sinh em ạ. Hai giờ em đứng dưới vòi nước mở hết cỡ không đủ để xua con chuột hôi hám khỏi người.

Ngày hôm qua cuối tuần anh không gửi mail cho em, cũng chẳng điện thoại cho em. Ôi, giá như anh điện thoại cho em, biết đâu chẳng giúp em xua đuổi được chuột? Trời ơi, nhiều lắm, đông lắm, chúng hôi và to quá cỡ. Nhầy nhụa tranh nhau cắn xé em em. Anh giới thiệu với em anh Huấn bên Công an, anh Thành giám đốc du lịch, anh Cẩn bên Thương mại. Những người này sẽ lo liệu cho chuyến đi gặp vị hôn phu của em. Nghe anh kể em đẹp và tinh tế nên các anh đây đồng loạt muốn gặp em. Nghe lời em bé nhé, tháng sau là em có thể lên đường. Em chẳng biết gì nữa. Nhiều chuộtquá. Chập chờn những hình ảnh. Ma mãnh những giấc mơ. Nụ cười anh, vòng tay anh, nỗi đợi chờ. Nhiều chuột quá, em ngạt thở anh ơi. Cứu em với anh. Em phải giết lũ chuột, phải dọn ổ của chúng để về bên anh. Người em ô uế quá, ô uế quá, ô uế thế này làm sao anh ôm vào lòng?

Giờ thì lũ chuột ra khỏi người em rồi anh ơi. Chúng đi hết rồi. Nơi này lạnh lẽo quá. Có những con mèo ngồi trong góc đang nhìn em. Còn chuột đâu mà rình rập hả mèo? Em chết rồi anh ơi. Khi em cầm gói thuốc cho vào miệng, cành sấu già bị người ta vặt hết quả trơ trác bầu vú nhõng nhẽo thở dài. Cuộc sống luôn bất hạnh cho cô, cô gái yếu đuối nhưng mạnh mẽ tình yêu. Vĩnh biệt cô.
coithienthai
02-09-05, 12:47
2-Người đàn ông

Vy chết, Vy đang nằm đó thật ư? Ngươi ta sắp đưa Vy lên xe tang chạy vòng vèo qua các phố phường và đẩy em vào một cái lò nung. Thân thể em chỉ còn lại nắm tro màu lông chuột. Anh đã về đây, anh đã về bên em Vy ơi. Một tháng công tác ở Malaysia anh cố gắng làm xong công việc sớm để có ba ngày nghỉ cộng thêm hai ngày cuối tuần là chúng mình có năm ngày. Anh không báo em biết, anh muốn dành sự bất ngờ cho em. Anh đã điện thoại về nhà anh ở Sàigòn và tính toán kỹ càng mọi điều. Chúng mình làm đám cưới một ngày sau khi anh về. Mẹ và anh trai anh đã ra Hà Nội sáng nay. Chúng mình có với nhau năm ngày, anh biết là ít, rất ít nhưng không thể để em chờ đến ngày anh có ngày nghỉ phép nữa. Anh muốn em chính thức là vợ anh em yêu. Mấy tháng sau em có thể đoàn tụ với anh. Sáng nay, trong phòng chờ lên máy bay anh điện thoại cho em nhưng máy của em tắt. Anh đã gửi mail cho em để báo tin vui, em vẫn mê sự bất ngờ mà. Anh biết em của anh ngoan lắm, nếu em có đi đâu khỏi Hà Nội em cũng báo anh biết phải không em?

Hơn hai giờ bay anh nhớ Vy quá. Anh mường tượng lại tất cả.Cái giọng của em mới đáng yêu làm sao. Tôi là một cô gái 26 tuổi sinh ra trong gia đình trí thức nền nếp. Có thể tôi không xinh đẹp nhưng tự thấy mình cao ráo, sạch sẽ, nữ tính, thông minh và nhạy cảm. Tôi đang mong chờ một người bạn đời trên 35 tuổi, có học, thông minh, mạnh mẽ nhưng tình cảm, sống độc lập, có thể đã ly hôn. Anh lập tức để ý lời giới thiệu của em. Một chút thẳng thắn, một chút hóm hỉnh,, một chút cao ngạo. Anh đã không tiếc thời gian khi vào mục tìm bạn ấy, một điều trước đó chẳng bao giờ anh làm. Thực ra một mình sống cô đơn nơi xứ người, ngoài bốn mươi tuổi, anh ao ước có người vợ ngoan hiền, thông minh và đúng là phụ nữ Việt Nam truyền thống. Điều ước của anh ở cái xứ Cali này chỉ là ảo mộng.

Em có biết anh mừng đến thế nào khi em trả lời thư làm quen của anh không Vy? Dù chỉ là mấy dòng ngắn ngủi. Giọng văn em sắc sảo nhưng tình cảm, cái cách em chấm phẩy cũng vậy. Anh cảm thấy có một sợi dây vô hình trói anh vào em. Và nó càng ngày càng thít chặt qua những dòng thư em viết, qua giọng nói mê hồn của em trên điện thoại, qua tấm hình giản dị em chụp bên Hồ Tây. Em đúng là người con gái của cuộc đời anh. Không sáng mai nào thức giấc anh lại không nghĩ đến em. Xa lộ tắc đường anh nhớ em, giữa buổi họp anh nhớ em, ăn trưa anh nhớ em, cắt cỏ anh nhớ em. Hình ảnh em, những lời nói em choáng ngợp mọi ngõ ngách cuộc sống anh. Em khác xa những cô gái Việt Nam lấy chồng Việt kiều mà anh biết. Anh cảm nhận rõ điều này. Và cảm nhận của anh hoàn toàn đúng khi chúng mình gặp nhau ba ngày ở Sài Gòn. Anh muốn về với em một tháng, một năm nhưng cuối cùng anh chỉ có được ba ngày tranh thủ trong chuyến đi công tác Ấn Độ để thăm em. Làm việc cho tư bản nhiều tiền nhưng mà khổ lắm, họ vắt kiệt sức lực mình mỗi ngày.

Vy ơi, anh nhớ như in lần đầu chúng mình nhìn thấy nhau ở sân bay Tân Sơn Nhất. Em đã đồng ý với đề nghị từ Hà Nội vào Sàigòn đón anh. Anh muốn giới thiệu em với bố mẹ anh luôn. Em thì thầm vì yêu anh em có thể làm tất cả, em hạnh phúc khi được nghe lời anh. Vy quả là người đàn bà trong mơ của bất cứ đàn ông nào trên thế gian này. Em nói em không xinh đẹp ư? Trời ơi, em bằng xương bằng thịt ôm bó hoa hồng đứng cúi mặt khi thoáng thấy anh. Em xinh xắn và quyến rũ quá đỗi. Đôi mắt to mầu nâu long lanh sáng đầy ma lực, đôi môi cong hờn dỗi. Chiếc áo lụa Hà Đông thêu hoa sen làm nổi bật dáng người mảnh dẻ, dong dỏng của em. Vy ơi, anh không tưởng tượng lại có lúc anh hạnh phúc đến thế. Kiếp trước chắc ông bà anh tu nhân tích đức kiếp này anh mới được hưởng ân huệ gặp em, yêu em.

Anh biết, có thể đã nhiều đôi trai gái gặp nhau qua mạng và kết hôn với nhau. Nhưng gặp và có một tình yêu như chúng mình anh thề rằng chưa bao giờ có. Anh nói với Bố mẹ anh như vậy. Quay về Mỹ mà hình ảnh em không chỉ tràn ngập trong anh, nó còn ngập đầy khắp nước Mỹ, những nẻo đường anh qua đều có hình bóng em. Hình dáng em mảnh mai với đôi mắt ngấn lệ nhìn anh ở sân bay ám ảnh anh từng giờ từng phút. Chỉ còn ba tháng nữa là đến Tết nguyên đán, anh đã làm đơn xin nghỉ phép để về lại Việt Nam lo chuyện cưới xin chúng mình. Đám cưới giản dị ở Hà Nội và Sàigòn, chúng mình sẽ chính thức chồng vợ. Ánh mắt em dại đi trên hình ảnh Webcam màn hình vi tính khi nghe tin anh bị mất việc chỉ trước ngày anh dự định về một tháng. Anh nhớ khi ấy mình cúi đầu, không dám nhìn em. Một nỗi đau quá lớn. Mất việc anh không như người khác ngồi ăn trợ cấp. Anh cần kiếm việc làm mới ngay, nếu không muốn mất nhà, mất xe, ở đây là vậy. Anh đã nghĩ hay là cứ về cưới em rồi sang xin việc cũng chưa muộn. Nhưng anh muốn là người đàng hoàng khi ra mắt bố mẹ em chứ không phải anh chàng cù bơ cù bất. Em đọc nhiều, biết nhiều em hiểu rõ chuyện gì xảy ra. Khi anh xin được việc làm mới vào tháng 12 cũng đồng nghĩa với việc tháng 12 sang năm anh mới có được ngày nghỉ về cưới em. Em hiểu tất cả, em không nói lời nào. Em mừng thực sự khi anh kiếm được việc làm tốt hơn chỗ cũ. Em tuyệt vời biết bao. Em đã làm anh khóc nhiều lần vì sự dịu dàng, trìu mến, sự cảm thông, lòng yêu thương, sự hy sinh em dành cho anh. Anh đâu ngờ được em quá yếu đuối, bên trong em là những đợt sóng ngầm đau khổ dâng cuộn. Còn gì đau khổ hơn sự chờ đợi khi yêu nhau. Và bây giờ thì em nằm đây, em nằm đây Vy ơi.

Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho mình, không bao giờ tha thứ. Nhưng Vy ơi, anh đã về đây rồi, anh về như đã hứa với em. Lần này là sự thực. Anh tranh thủ trong chuyến công tác để về bên em. Chờ đợi anh được ba năm sao bây giờ em lại bỏ đi? Ai sẽ làm vợ anh, ai sẽ là mẹ những đứa con chúng ta? Ai sẽ hôn anh mỗi buổi sáng mai và chuẩn bị áo quần cho anh đi làm? Ai sẽ cùng anh ngắm hoa anh đào tháng Tư ở thủ đô? Tất cả, tất cả chúng mình đã nói với nhau và đều là sự thực em ơi.

Có lẽ Thượng Đế đã trừng phạt anh. Anh ham mê công việc quá. Em đấy, em ngoan hiền của anh, báu vật có bên mình mà anh không biết nâng niu. Cứ ngỡ có em rồi chúng mình chẳng bao giờ xa nhau nữa. Thời gian chờ đợi thật khủng khiếp nhưng rồi cũng sẽ dần qua và ngày anh về với em sẽ đến. Em chờ được, em chờ được, em đã nói với anh như vậy mà Vy.

Những giọt nước mắt của anh đang tưới khẽ khàng lên khuôn mặt, lên bầu ngực em. Em lại sẽ nói anh không được khóc. Nhưng muộn rồi, anh đang khóc, anh đã khóc. Và anh sẽ khóc đến khi nào anh chết. Khóc nhớ thương em, khóc cho mình và khóc bất lực không hiểu tại sao em ra đi.
coithienthai
02-09-05, 12:48
3-Một người đàn ông khác

Sao trên đời bây giờ vẫn còn nhiều người ngây thơ quá. Thật buồn cười, mình thấy nóng mặt. Một đứa con gái duyên dáng, mặn mà, đẹp thế, trẻ thế lại đi tự tử. Uống thuốc chuột và giãy đành đạch, chắc là đau đớn lắm. Tiếc thật, khó mà tìm đâu ra những tấm thân mảnh dẻ, láng mịn, trơn bóng như vậy giữa thời buổi fast food, coke cola, chocolate tràn trề này.

Mình có yêu cô ấy hay không? Khó định nghĩa. Mà làm quái gì có tình yêu. Nhưng nếu được sống chung với một người như Vy chắc là sung sướng và biết đâu mình bớt lăng nhăng ở những chốn ăn chơi xa hoa, trụy lạc. Ngay từ lần đầu gặp Vy mình đã muốn chiếm đoạt cô ta. Công bằng mà nói xét ở khía cạnh số đo cơ học cô gái ấy cũng chẳng phải sắc nước hương trời gì. Mông không to mà ngực cũng chẳng nở. Mắt không bồ câu mà mũi cũng chẳng dọc dừa. Mông và ngực đều nhỏ nhưng săn chắc. Miệng rộng, trán cao mênh mông tựa phi trường Tân Sơn Nhất và tất nhiên không có ổ voi, ổ gà. Cặp đùi dài thẳng băng. Con gái thế này thì phải biết. Mắt ướt rườn rượt và mở to sáng long lanh không hề cố ý khêu gợi nhưng ẩn chứa ma lực chết người. Mình chưa bao giờ được ngủ với một cô gái như vậy cả. Chỉ là những bộ ngực to xể xệ, những cặp mông như đôi thúng sắp rớt xuống gót chân. Vầy vò mãi cũng chán và đâm ra vô cảm.

Nhưng Vy lại từ chối. Ai bảo cô ta dám từ chối mình cơ chứ. Từ trước đến nay đại gia này muốn gái nào mà gái ấy chẳng phải chiều, ấy là chưa nói đến bao nhiêu giai nhân muốn đuợc hầu hạ nhưng ông đây không đủ sức. Mọi tầng lớp. Từ ngọng ngịu hai năm chưa hết vỡ lòng vùng quê đồng chiêm trũng đến bảy tám năm tu nghiệp Âu, Mỹ. Con bé ấy là quái gì cơ chứ. Nóng mặt quá. Đã thế thì phải làm cho bằng được, mà làm ra trò nữa là khác. Vy ơi, nếu em không từ chối anh có lẽ chuyện lại khác. Tại sao em từ chối tôi, tôi muốn gì mà chẳng được trên đời này?

Té ra là em đang tìm cách sang Mỹ gặp người trong mộng của em mà không được. Hoá ra là em chung thuỷ mù quáng với cái thằng Việt kiều chuyên gia máy tính ấy. Hoá ra yêu nhau ba năm mà anh chị mới gặp nhau chưa đầy ba ngày. Em muốn sang Mỹ ư? Dễ quá đối với anh. Anh bắt đươc thóp của em rồi. Em không tự nguyện đến với anh cởi bỏ áo quần và nằm tênh hênh ra chăn nệm mời gọi anh thì anh sẽ lột tung xống áo em ra mà em phải im lặng không chống cự.

Thât ư? Anh có thể làm giấy tờ giúp em là thành viên trong đoàn doanh nghiệp Viêt Nam khảo sát thị trường Mỹ thật chứ? Anh nhớ không sao quên được cặp mắt em vốn đã to của em giờ mở hết cỡ như hai chiếc chén tống trong truyện cổ Andersen. Nhưng mà đôi mắt ấy đẹp dễ sợ, lông mi cong vun vút. Vy ơi, sao em lại ngây thơ quá vậy? Việc này dễ, nhưng để làm quen trước tiên em phải cùng anh đi nghỉ hè một tuần để em tiếp xúc với các doanh nhân và em biết thế nào là doanh nhân chứ. Văn sỹ lơ ngơ bò đội nón như em không biết gì, đến sân bay Mỹ quốc rồi chúng nó nghi ngờ, chúng nó khoát tay thế là em quay trở lại Việt Nam. Mộng gặp Người cuả em tan tành mây khói.

Cái buổi chiều anh gõ cửa phòng em ở Cửa Lò, nhìn đôi mắt cụp xuống của em, anh hiểu em đã biết điều. Em ngoan ngoãn chấp nhận. Thế là em khôn đấy Vy ạ. Kinh tế thị trường mà, đâu ai cho không ai cái gì? Em ngủ với anh, anh giúp làm giấy tờ cho em đi gặp cái thằng Việt kiều hèn yếu của em. Dù em không yêu anh, em miễn cưỡng nằm phía dưới anh nhưng anh quá sung sướng, thoả mãn, tộât độ thoả mãn khi làm tình với em. Dáng mình hạc xương mai của em quyến rũ gấp vạn lần phì nộn mông ngực mỡ bụng. Và em cũng sung sướng đấy chứ. Anh đâu phải thằng đàn ông kém cỏi. Em thân thể hừng hực thế kia, thanh xuân thế kia mà ba năm ngủ với đàn ông ba ngày. Ba ngày ấy chắêc gì mấy lần? Trong khi cặp đùi em dài thế kia, môi em mọng thế kia. Anh thương em anh giúp em chứ đâu xô em vào thế bí?

Thực tình anh chẳng lừa em Vy ạ. Em là một cô gái ngây thơ và thánh thiện làm quỷ dữ như anh cũng động lòng. Anh đang xúc tiến làm giấy tờ cho em. Rồi em sẽ mãn nguyện, em sẽ gặp anh chàng chuyên gia máy tính Việt kiều của em.

Em đã làm tình với anh rồi thì với bạn anh cũng vậy mà thôi. Hơn nữa mầy người ấy có thêm quyền ký giấy tờ cho em toại nguyện giấc mộng của mình Vy à. Em chiều họ đi. Họ ở nước ngoài nhiều hay là xem quá nhiều băng hình đồi truỵ mà họ muốn em tập thể đấy Vy ơi. Cũng có thể nghe anh giới thiệu cặp đùi em quá dài và láng cóng. La hét làm gì nữa Vy. Em đã ở trong căn phòng này và bọn anh đã cởi bỏ hết áo xống. Em hỏi tại sao anh không cho em biết trước ư? Nói với em chúng mình sẽ làm tình tập thể nhé? Em lại ngây thơ nữa rồi. Nói với một cô cave như vậy cô ấy cũng la lối và tìm cách thoát thân huống gì em. Nhưng bây giờ tất cả đã loã lồ. Ýù định loã lồ, thân xác loã lồ, cuộc đổi chác cũng loã lồ. Các anh sẽ gượng nhẹ, sẽ không làm em đau. Xong là em có giấy tờ hợp pháp và em chỉ việc phỏng vấn lên đường Vy à. Người em đỏ hồng lên quyến rũ quá. Các anh sẽ dạy em một số chiêu. Sang đấy anh chàng chuyên gia máy tính ươn hèn của em chỉ có nước phải ngồi xe lăn vì em thôi. Nào, thoải mái đi em yêu. Ôi giời ơi, không biết ai được lợi hơn ai nữa. Đầm đìa hết thế này mà còn chống cự. Không khéo lần sau chính em là người rủ bọn anh chưa biết chừng. Rõ ràng những cơn rùng mình thoả mãn cuả em anh nhìn thấy. Khi em bước lên taxi và chào bọn anh, cái vẻ thoả mãn đã nhường lại cho sự thẹn thùng nhưng đôi môi mọng đỏ của em vẫn hừng hực thèm khát. Anh cảm nhận được. Thế mà không đầy năm tiếng sau, nó chỉ còn là miếng thịt héo khô. Em huỷ hoại chính em, huỷ hoại tất cả. Nực cười quá Vy ơi. Em sống trên mây trên gió. Anh đâu có lừa em. Cuộc sống bao giờ chẳng có giá. Anh tiếc cho em. Em xinh tươi, duyên dáng, thông minh, bặt thiệp. Em sáng như một tấm gương và anh ao ước được soi mình vào đấy nhiều khi. Nhưng bề ngoài anh không công nhận điều ấy. Gặp em cảm giác duy nhất của anh là được chiếm hữu, được làm đàn ông với em.

Điều cuối cùng anh muốn nói với em là em thực sự ngây thơ cô gái bé bỏng ạ. Sự ngây thơ của em làm anh cười phá lên. Nhưng anh có vui khi anh cười hay không thì nắm thuốc chuột em uống đêm qua không trả lời được đâu Vy ơi. Đáng ra chính em phải trả lời câu hỏi ấy cho anh thì em lại ra đi. Tại sao em tự tử Vy ơi?
Bean
02-09-05, 13:10
Hôm qua buồn tình em sang bên ttvnol chơi, thấy bọn nó đồn bác Cả Phừng nhà mình là một nguyên mẫu nhân vật trong này. Không biết có đúng không? Bác nào biết con phơm cho em phát.

Phừng điện thoại cho em từ tầng hai Café Paloma khi em ngồi ăn trưa ở tầng một. Chào em, hôm nay em xinh quá, sao lại đi một mình? Anh xuống nói chuyện cùng em nhé? Cao to, điển trai, khuôn mặt lúc nào cũng hồng ánh lên dư âm bia rượu và ham muốn. Có lẽ vì vậy mới có biệt danh Phừng. Kể ra như em từng nói anh nghe, Phừng xởi lởi và tốt tính, thỉnh thoảng cậu ta tán chuyện thơ văn thấy hay hay. Sao em có vẻ buồn vậy? Anh chàng San Jose thế nào rôì? Em im lặng nhìn Phừng rồi đột ngột rơi khỏi ngực em một giọt nước mắt chảy dài trên má. Tự nhiên em kể vanh vách về anh, về công việc của anh, về chuyện anh chưa thể về được vì mới đi làm cho một hãng mới nên không có ngày nghỉ phép. Phải hoãn tất cả. Không biết đến bao giờ, đến bao giờ? Đôi mắt Phừng, em nhìn thấy có những tia vàng pha đỏ. Anh ấy không về được thì em có thể sang, sao cứ phải chờ đợi? Em nhếch mép cười mếu. Anh thừa biết một cô gái trẻ như em, có học, không tài sản, không công việc ổn định, không mối ràng buộc nào ở Việt Nam thì chuyện xin visa sang Mỹ là điều không tưởng. Em ơi, em nhầm cơ bản rồi, em ngây thơ quá. Em có thể nhập vào một đoàn doanh nhân Việât Nam đi khảo sát thị trường Mỹ là vi vu. Đã bao nhiêu người trót lọt chuyện này. Nếu muốn anh sẽ giúp em. Trời ơi, thế mà em không nghĩ ra. Em có thể sang với anh, thế mà em không nghĩ ra.

Lại một con chuột to đùng và nồng nặc hôi xông thẳng đến em khi em buông xuôi để cái đàn ông của Phừng gọn lỏn trong người. Em đẹp lắm. Anh đã muốn em biết bao, thế mà trước đây em nỡ từ chối anh. Bây giờ thì anh được em ngon quá. Nào, rướn người lên đi cưng, nghe lời anh ngoan anh sẽ giúp em. Phải biết hy sinh em ạ. Hai giờ em đứng dưới vòi nước mở hết cỡ không đủ để xua con chuột hôi hám khỏi người.

Tả Phừng rất giống ngoài đời đấy chứ! Chắc lại là một trường hợp kiểu Sất.
HoangLong
02-09-05, 14:24
Chả sất cuộc rượu lúc 4 h

Sất

Thời đại mới trong thế giới ảo , ở đây ,những ẩn ức của vô thức tăm tối được chỉ ra và khơi dậy te tua không thương tiếc . Nữ văn sĩ sắp nổi danh mang tên Chả sất mèo đốm nâu quyết tâm thực hiện tham vọng này . Cô thảo bản kế hoạch của mình tới 400 trang giấy về bệnh Điên trên toàn thế giới .

Tham vọng của nữ sỹ bắt đầu từ một Tiệc rượu . Đó là tiệc rượu đám cưới của Hươu cao cổ vệt vằn và Nai sừng chấm xanh. Bắt đầu từ lúc 3h chiều sẽ có Sư tử đốm kiều kiều tới dự . Tổ chức tiệc rượu nhân ngày cưới , Hươu cao cổ vện vằn hi vọng sẽ tập hợp đầy đủ các nhân tài của rừng xanh mới mọc .

Chả sất mèo đốm nâu đến Buổi tiệc rượu từ lúc 3h , cô mua 2 chiếc phong bì rồi leo lên tầng 5 ăn bánh kẹo và pho mát . 3h rưỡi Taxi đưa gia đình Sư tử đốm kiều kiều đến dự pho mát và bánh ngọt . Chả sất mèo đốm nâu uống cốc rượu thứ nhất vị cay hăng. Cô xuống tầng 3 đưa cho Hươu cao cổ vện vằn chiếc phong bì thứ nhất.

Vào lúc 5h 30 , Chỉ còn lại một mình Sư tử đốm kiều kiều với cây đàn gita. Nữ văn sỹ đưa cho Sư tử đốm kiều kiều chiếc phong bì thứ 2 rồi sang ngồi bên cạnh uống cốc rượu thứ 2 vị tây tây. Hai người nói chuyện với nhau về những ẩn ức tăm tối của cõi vô thức sẽ được khơi dậy từ rừng già sắp chết đến rừng xanh mới mọc .

7h. Báo gấm thêu hoa cùng Heo sâu béo lúc , Thỏ xám không thừa và bạn bè kéo đến ,họ ngồi ồn ào một góc nói về cuộc sống ảo của rừng xanh mới mọc ở đây. Nhìn thấy Chả sất mèo đốm nâu nói chuyện say sưa với Sư tử đốm kiều kiều , Nai sừng tấm , Khỉ khảm sống về thời đại mới thế giới ảo. Họ lấy làm tò mò và ngạc nhiên .

8h tối . Chả sất mèo đốm nâu uống cốc rượu thứ 5 chúc mừng Linh miêu cao bồi, xếp của cô tới dự với cú điện thoại lời mời của Sư tử đốm kiều kiều . Tất cả mọi người cùng nói về một kế hoạch về thời đại mới. Kế hoạch sẽ thực hiện nhằm tác động sự thay đổi lớn nhanh của những tán cây non mới mọc trong rừng xanh . Những cây cổ thụ đang sắp chết của rừng già tím đen sẽ đưọc hạ xuống .

11h Chả sất mèo đốm nâu say sưa hát trong tâm trạng hân hoàn bồi hồi của vị trí thư ký mới sẽ tới tại tiệc cuới . Báo gấm thêu hoa rót cốc rượu thứ 15 mời cô trong niềm phấn khích bất ngờ . Một nửa bắp ngô luộc của Heo sâu béo lúc làm cô cười như lắc nẻ . Nữ văn sỹ uống cốc rượu số 21 không suy tính.

12h30 . Nữ văn sỹ leo lên chiếc ô tô của Heo sâu béo lúc, cô tâm sự tỉ tê với Báo gấm thêu hoa về nổi đau khổ của mình . Trong xe hôm đó có Thỏ xám không thừa và Sóc mây vui tươi. Họ chứng kiến nỗi đau khổ của cô trong xe ô tô cho đến lúc 1h30 đêm khuya .

Vào lúc 2h , Báo gấm thêu hoa đưa nữ văn sỹ đến nhà mình tại ngõ Cấm chỉ. Họ hỏi ý kiến cô muốn làm tình với ai . Nữ văn sỹ trả lời Báo gấm thêu hoa và Heo sâu béo lúc rằng cái vô thức tăm tối cô nói đến không chỉ là chuyện làm tình nên cô không biết .Heo sâu béo lúc quyết định đẫn cô đến khách sạn Nhi Đồng, anh hỏi cô đã mất trinh hay chưa .


Vào lúc 2h30 tại khách sạn Nhi đồng , nữ văn sỹ trả lời Heo sâu béo lúc rằng chỉ có thể hiếp dâm cô thì anh mới biết được.Heo sâu béo lúc nói với nhân viên khách sạn bằng ngoại ngữ rằng anh có thể làm tình tới tận 4h và sẽ trở về vào 7h sáng hôm sau. 2h 40, Chả sất mèo đốm nâu cào cấu Heo sâu béo lúc với một chiếc quần bị mất . Heo sâu béo lúc vừa cất chiếc quần vừa lầu bầu chửi rằng sẽ hiếp cô nếu có thể bằng môn tiếng Anh mà cô chưa biết .

4h . Heo sâu béo lúc bỏ về với chiếc chìa khoá phòng để lại và câu hỏi về số điện thoại của Báo gấm thêu hoa mà Nữ văn sỹ chưa biết . Chả sất mèo đốm nâu tỉnh rượu cốc 21 đêm hôm trưóc vào 7h sáng hôm sau. Nỗi sợ về môn ngoại ngữ ở lúc 1h 40 đêm trưóc nữ văn sỹ đã vừa kịp kể với Báo gấm thêu hoa trong nỗi đau khổ về thế giới ảo trong rừng xanh mới mọc .

8h sáng một hôm, nữ văn sỹ Chả sất mèo đốm nâu đi tìm số điện thoại di động của Báo gấm thêu hoa , cô gửi đến hộp thư của Sư tử đốm kiều kiều bằng một bức thư không dấu. Trong thế giới ảo của rừng xanh mới mọc , cô đang sống rất thực và ngồi đợi, ở đây, câu hỏi về 21 cốc rưọu một buổi tiệc một đêm của thời đại mới .




Chả Sất chuyện buổi tối hôm trước .


Nữ văn sỹ Chả Sất mèo đốm nâu, buổi sáng hôm đó trở về ngôi nhà của mình trong trạng thái nhiễu tâm bị hiếp dâm . Cô trở lên ám sợ xa lánh xã hội . Cô lo hãi trước tất cả những người cô gặp có tên là Anh ông đực chú đàn . Chả sất mèo đốm nâu gọi điện cho Heo sâu béo lúc với tâm trạng tỉnh táo với những câu hỏi tại sao ngây thơ . Heo sâu béo lúc đã trả lời cô không thương tiếc. Anh nói về tình trạng điện thoại không thể gọi lại ngay bây giờ, ở lúc mấy giờ chúng ta hẹn hò chuyện nghiêm chỉnh thơ văn. Nữ văn sỹ chả sất mèo đốm nâu trở lên suy sụp nỗi ám ảnh trước một nửa thế giới mỗi buổi sáng tỉnh dậy cô nhìn thấy .

Chả sất Mèo nữ sỹ chuyện mối tình hết chuyện thăng lăng
HoangLong
02-09-05, 14:44
Chả sất Mèo nữ sỹ đẹp ngổ ngáo man dại , đó là một sự thật trân trối mà nàng biết rất rõ . Dáng điệu lấc cấc , tóc tai lởm chởm , đôi mắt khi mơ màng khi đờ đẫn , nàng không ý thức được vẻ quyến rũ bất thình lình của mình . Hấp dẫn hay không hấp dẫn , thi thoảng nàng nhe răng cuời nhăn nhở một mình trước gương trong phòng tắm . Nhưọc điểm của nàng , răng tê ta hơi đen , chân lang ben một đoạn , eo giảm chừng dăm bẩy xen ti , nàng khí có phần bụ bẫm .

Chả sất mèo nữ sỹ thuộc loại gái đẹp không ngu. Tuy nhiên , trò đời thường tai ác những kẻ hồng nhan . Gái đẹp không ngu thuộc loại của đọc hiếm có khó tìm nên trong cuộc đời thực , nàng thường ngồi lơ lửng ở trên một chiếc cây họ ổi vườn bách thảo Thăng lăng mỗi khi rảnh rỗi . Lúc đó , các chàng trai đứng lấp ló nhìn nàng cách đó chừng vài cây số rồi bàn tán sôi nổi .

Vào một ngày đẹp trời , mưa rơi rả rích , chả sất mèo nữ sỹ buồn tình treo biển Đong Giai chữ viết rất to những dòng chua chát . Nàng hí hoáy dùng freud phân tích tình trạng ẩn ức, mặc cảm, dồn nén li bi do dâm đãng của các cậu giai thăng lăng một cách dửng dưng không thương tiếc. Sau thời điểm mèo nữ sỹ vung vít chữ nghĩa toé tung, có chừng dăm ních anh chàng cam đảm đuổi theo Chả sất mèo nữ sỹ tỏ tình không ngượng nghịu bối rối. Chả sất mèo nữ sỹ thi thoảng sau khi xì soạt viết lách vào lúc nửa đêm thưòng nghĩ đến họ một cách vu vơ , nàng tủm tỉm cười đôi mắt mơ màng chép miệng , ối giời , chuyện khỉ gió đến chết .

Ba nick con trai lần lượt tỏ tình với nàng tại ba ổ chim trên 3 cây : bạch đàn đọc sách, dương xỉ giới tính và củ nghệ thơ phú . Đó là Tu Hoẵng nhật bổn kinh tế gia, Bát Sao la công tử ngân hàng cư sĩ , Kòm Chó chết kiến trúc sư bán hoa , ngoài ra còn có tất nhiều các ních âm thầm ngưõng mỗ nàng như Liêu cáo dát gái, Lớp Voi ẩn ức chưa về sì nghềnh , Ai Gấu không dấu đầu đinh telecom kỹ sư, họ cùng tụ tập trên tổ cú cây họ si chợ tình giao lưu dong giai đong gái thì thọt than thở .

Tình trạng của 3 chiếc ních sau khi tỏ tình với Chả sất mèo đốm nâu nữ sỹ , đều trở lên có những biến chứng kỳ quặc khó hiểu tại vườn bách thảo Thăng lăng .
Tu Hoẵng nhật bổn kinh tế gia thì mắc chứng phù thũng , cột sống vôi hoá từng mảng lở tở , tóc tai thì trụi không chừa một sợi, từ dạo đó ít nói hẳn , định nói cái gì , Tu hoẵng nhạt bổn kinh tế gia đều ho môt cái rồi nhìn ngó xung quanh rồi mới dám nói .Kòm chó chết kiến trúc sư bán hoa thì khởi phát triệu chứng điên 10 năm về trưóc khiến toàn thể dân tình thăng lăng xôn xao, tức tốc gửi Kòm chó chết đến đại học Trâu quì bổ túc và an dưỡng . Anh bày tỏ một tình cảm mâu thuẫn hai mặt đối lập rõ rệt , sau đó trở lên thăng hoa xung năng lang thang trên khắp toàn thể vườn Thăng lăng nói năng diến thuyết . Bây giờ , mỗi khi nói , anh thường thở dài một chiếc .

Bát Sao la công tử ngân hàng cư sỹ là trường hợp bi bét te tua nhất trong số 3 người . Sau khi thả lều phều tâm sự u uất về tình trạng thủ dâm tong tắng hay không đêm tân hôn mối tình lả lướt của mình với Cát Khuê Bồ câu lãng mạn thần tượng . Bát Sao la công tử ngân hàng cư sỹ trở lên bế tắc một mối tình thê thiết , anh chua chắt cay đắng nhận ra rằng Cát Khuê bồ câu lãng mạn thần tượng đã có chồng. Bối cảnh lại càng thêm bức xức , tấm tình lãng mạn Bát sao la công tử rơi lả tả , đúng thời điểm lang thang bế tắc , nhìn tấm biển treo của Chả sất mèo nữ sỹ , bỗng dưng , Bát sao la công tử thấy gió thổi ào ạt , cây cối ngả nghêng, sét đánh nổ một tiếng dòn dã, tâm hồn Bát Sao la công tử mưa rơi ào ạt những dòng xối xả. Từ đó , vào mỗi buổi sáng mỗi khi tỉnh dậy, leo vào vười thăng lăng anh thường vừa đánh đàn vừa hát một bài lãng mạn từ biệt trở lại chưa thể kết thúc hiện thực .

Chả sất mèo nữ sĩ đốm nâu , một mình trong cuộc đời thực , mỗi khi nhai một chùm ổi xanh vườn thăng lăng leo xuống . Nàng đi chơi với Ai Gấu không dấu dầu đinh telecom kỹ sư với những nỗi nhạy cảm phòng vệ vô lý buồn cưòi nghượng ngạo đờ đẫn chả thế nào cả nhút nhát nhố nhăng . Nàng nói năng nhạt nhẽo , có phần lung tung vớ vẩn . Ở dưới mặt đất , mọi người thì đeo một chiế c túi ni long kín từ dầu đến chân mỗi khi gặp nhau , nhất là những người đã từng là ních treo lơ lửng ở bất kỳ đâu đó . Luôn luôn rơi vào tình trang ngạt thở thiếu không khí , có thể , tối nay , nàng sẽ đi xem phim với Ai Gấu không dấu đầu đinh telecom kỹ sư . Vào cuối buổi xem phim trưóc khi chia tay, tại cổng nhà mình nàng sẽ dùng móng tay khoét một chiếc lỗ trên chiếc túi li nông của mình và nói qua đó: câu chuyện đến đây là hết chuyện chả thế nào cả thăng lăng .
HoangLong
02-09-05, 14:46
&R ừng xanh m ới m ọc

Sất

Tình trạng nghẻ ngứa ngạt thở không vỏ bọc môi trưòng ô nhiễm thiếu ô xi của Nữ Văn Sỹ chả sất mèo trong vòng một tuần nay đang trở lên thảm thiết. Sau câu chuyện thất tình thê thảm một đêm không gặp lại Heo sâu béo lúc không một nhời trả lời cô gửi đến , nữ văn sỹ Chả sất mèo đốm nâu nén nỗi hận thù không hiểu tại sao của mình lại bằng chứng bất ổn không vỏ bọc ngày càng trở lên trầm trọng trưóc một xã hội thối tha. Cô biết , sau buổi rượu đêm đó, thấu hiểu nỗi đau khổ về tình trạng ngoại ngữ tiếng Việt tiếng Anh tinh thần chưa điền dấu, những chiếc móng tay nhăn nhở Nữ văn sỹ cào toe toét và tình trạng chống trả quyết liệt có lý do của tinh thần dân tộc thuần phong mỹ tục khiến Heo sâu béo lúc trở lên mắc chứng thả cung quăng không đúng lúc. Sau buổi rượu đêm hôm đó , anh trở lên mắc chứng vô cảm thê thảm, thi thoảng bất lính lình anh lên một cơn hiếp dâm vợ vào lúc nửa đêm rồi mặt mũi bơ phờ thả cung quăng trước đó chừng vài phút không lý do không một lời giải thích .

Trưóc Rừng xanh mới mọc, nữ văn sỹ chả sất mèo tâm trạng bồi hồi chả thế nào cả , cô tự tin với không tự tin hết chuyện . Cần phải có một nhân vật nữ Mèo giống nữ điển hình chiến đấu cho phòng trào bình đẳng 2 giống đàn bà đàn ông nam nữ giai gái đực cái thế kỷ tới . Cả rừng xanh mới mọc cùng rừng già tím đen sắp chết nhất trí thì thào câu chuyện của cô khắp những tán cây rung rinh cành lá . Báo gấm thêu hoa hẹn cô tại một chiếc hang đẹp nhất khu rừng phía bắc nói với cô rằng cô chưa đi đến tận cùng không thể đối diện chuyện vớ vẩn thường thôi í mà đêm hôm í xã hội mấy chúng ta . Nữ văn sỹ chả sất mèo thấy í kiến của Báo gấm thêu hoa hết sức có lý ,cô quyết định âm thầm đặt kế hoạch mang tên " Vô thức tăm tối tờ dờ hết chuyện chả thế nào cả ok " .

Nữ văn sỹ chả sất mèo đốm nâu sau câu chuyện 21 cốc rượu một đêm tờ dờ phờ tờ í à chả thế nào cả ok , cô quyết định đặt kế hoạch vạch tanh bành cõi vô thức tăm tối te tua của mình một cách không do dự thương tiếc . Chiếc cửa của rừng già tím đen đang mở tại rìa cũng đang mở một chiếc quá độ thị trường định hướng thông sang rừng xanh mới mọc một lỗ hiện sinh . Tại đó , từ hốc cây rừng già tím đen sắp chết chủ nghĩa giản dị trong sáng, cô lao sang cuộc sống thác loạn lăng loàn tư bản thối nát .Với tâm trạng dễu cợt bi thuơng không sao tả siết , nữ văn sỹ chả sất mèo loay hoay một mình hết cả thực ảo nghiêm trọng nhố nhăng , lờ đờ thông minh cô nấu một nồi hỗn độn lung tung chính tả ngữ pháp .
Sất
02-09-05, 16:01
Mình thử chuyển cái phông chữ, mãi chả được. Nãy giờ mình ra nét bốt cái bài viết chuyên ngành lên trang tamlyhoc.net nhưng ko có thạo IT nên ko có được. Truyện thật hay giả về Chả Sất cuộc ruợu lúc 4h mình đã trả lời, bày trò, hoặc kể lể rất nhiều từ cách đây 2 năm rồi , chả có gì hay hớm cả.

Ngớ ngẩn giống như cuốn nhật ký Đặng thùy Trâm. Xét về anh hùng ca cách mạng thì đã có 10 cuốn tiểu thuyết kiểu người mẹ đứng lên hay gấp vạn lần rồi. Sự thực với sự giả là một vấn đề hết sức ngớ ngần khi người ta một mặt chứng kiến ra rả cả năm cả tháng cả vài chục năm vì anh dũng với hào hùng, hoặc sự thật kinh tởm trân trối hiện thực, giờ lại giật tưng lên khi có người nói lại nguyên xi ra thế.
Hè Oi Bức
02-09-05, 17:54
Nói thật chứ đọc xong Nhật Ký Đặng Thùy Trâm của Sất với Madam Diệu lòng tự nhủ lòng là có chơi con nào thì chơi chứ nhà văn nhà báo xin lạy các mẹ ấy một lạy. Chứ sướng được vài chục phút rồi lưu danh thiên cổ như bác Fừng với bác Sen thế này thì hết sức chia buồn với các bác!
LANGTU
02-09-05, 18:04
Đây, bé Vi cổ nghẹo sao sao đây này. Mà dạo này mấy chệ nhà văng cứ mở miệng ra nà uẩn ức tìn zụt mí Frued, hãi hãi nà... Vệ Tuệ bán sex kèm văng nắm quá...



http://www.vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/2005/08/3B9E18E8/dieu1.jpg

Đỗ Hoàng Diệu: 'Sex chỉ là vỏ bọc'

Xuất hiện trên văn đàn Việt với tác phẩm "Bóng đè", Đỗ Hoàng Diệu đang là cái tên được chú ý trong đời sống văn học. Truyện của chị có người thích, người chê nhưng tất cả đều phải công nhận đó là hơi thở mới. Những thông điệp ráo riết, có phần quyết liệt được chị chuyển đến với người đọc dưới cái vỏ rất sex.


Khi viết những truyện ngắn đầu tiên, chị đã có ý thức viết bằng ngôn ngữ sex?

- Trước một số truyện gọi là ngôn ngữ sex, tôi đã viết rất nhiều theo kiểu Tự lực văn đoàn nhưng không in. Sau đó có thể do tác động của cuộc sống, sự thay đổi của chính bản thân, tôi viết khác đi nhiều và nhiều người bảo là sexy hơn.

- Tại sao lại có sự thay đổi đột ngột như vậy?

- Có lẽ là vô thức. Rất khó nói là tôi đã có một định hướng rõ ràng phải viết thế này, phải viết thế kia. Tình chuột là truyện đầu tiên của giai đoạn này, tôi viết tự nhiên, nhiều cảm xúc. Những truyện sau đó cũng theo lối Tình chuột tôi không kiểm soát được.

Khi viết những dòng bạo tay như thế, chị có nghĩ là tác phẩm sẽ được công bố rộng rãi?

- Khi viết xong Tình chuột, tôi đã không gửi cho báo chí trong nước. Tôi có cảm giác những tác phẩm kiểu ấy khó mà được chấp nhận ở đây, trong giai đoạn này. Nhưng điều đó không phải là mục đích chính, không phải là mối bận tâm lớn nhất của tôi.

Mối bận tâm lớn của tôi là thích thì viết thôi, cảm thấy viết như thế thì thật với mình hơn. Cho đến giờ, trừ những người hiểu tôi, đại đa phần độc giả khi đọc văn của tôi cái đầu tiên đập vào mắt họ là rất sexy, người ta không nghĩ đến cái khác. Thực ra sex chỉ là cái vỏ, không phải mục tiêu, nó chỉ là phương tiện để tôi chuyển tải một thông điệp khác.

- Nếu là một thông điệp nghiêm túc thì tại sao lại phải bọc bằng cái vỏ sex?

- Cũng có người nói có thể đưa thông điệp bằng một cách thức khác, câu chuyện khác, nhưng đấy là quan niệm của người ta. Không phải tôi rành về chuyện này mà đem nó ra viết, nhưng đụng đến lĩnh vực ấy tôi thấy mình có chút hiểu biết, một chút lợi thế, một chút hứng thú và cảm thấy sẽ viết hay hơn những đề tài khác.

- Freud nói về những trường hợp như chị là bị chứng ám ảnh tình dục, chị nghĩ sao?

- Không hẳn thế đâu, không hẳn người ta bị ám ảnh về điều gì thì viết ra điều ấy. Vì mọi chuyện đều không phải là chuyện của mình. Cuộc sống tình dục của tôi rất bình thường, không bị ám ảnh, u uất, chèn ép gì cả, tôi có người yêu và bất cứ lúc nào cũng có người yêu.

- Mỗi lần viết xong một tác phẩm, cảm giác của chị thế nào?

- Khi viết Bóng đè xong, tôi gần như kiệt sức. Lần viết đầu tiên giống như tôi bị cuốn vào một dòng thác không có điểm dừng. Sau tôi phải bỏ hoàn toàn bản ấy đi, không lấy lại dòng nào và viết lại từ đầu trong vòng 1 tuần đầy khó khăn, vật vã. Tôi rất cầu toàn trong khi viết, tôi muốn mỗi tác phẩm là một viên ngọc chứ không phải là một bãi rác.

- Chị thấy sao khi bây giờ nhiều người cứ nghĩ đến Đỗ Hoàng Diệu là nghĩ đến một nhà văn sexy?

- Tôi sẽ hỏi lại những người đó là họ đọc văn vì sex hay vì những thông điệp khác.

- Điều quan trọng nhất đối với chị hiện tại là gì?

- Là cuộc sống của tôi trong đó có viết văn. Tôi không phải là người ngồi trong căn phòng tồi tàn, ăn cháo để viết văn. Phải có cuộc sống đầy đủ, thoải mái mới viết được. Mình phải sống đã...

- Chị có thành thật trước trang viết?

- Không thành thật 100%, đôi khi tôi thấy mình hơi láo, đôi khi nói điêu, đôi khi tự đãi bôi với chính mình.

- Trong những tác phẩm sắp tới, giọng viết của chị có gì thay đổi?

- Thay đổi cũng là một cách hay vừa là làm mới mình, vừa để độc giả đỡ chán. Nhưng giai đoạn này tôi muốn định hình phong cách đã. Tôi vẫn thấy phong cách này chưa ổn định.
Anh Thảo
03-09-05, 20:10
Ba nick con trai lần lượt tỏ tình với nàng tại ba ổ chim trên 3 cây : bạch đàn đọc sách, dương xỉ giới tính và củ nghệ thơ phú . Đó là Tu Hoẵng nhật bổn kinh tế gia, Bát Sao la công tử ngân hàng cư sĩ , Kòm Chó chết kiến trúc sư bán hoa , ngoài ra còn có tất nhiều các ních âm thầm ngưõng mỗ nàng như Liêu cáo dát gái, Lớp Voi ẩn ức chưa về sì nghềnh , Ai Gấu không dấu đầu đinh telecom kỹ sư, họ cùng tụ tập trên tổ cú cây họ si chợ tình giao lưu dong giai đong gái thì thọt than thở

À há, có 3 chàng cưa cẩm Sất nhà mình là Tuấn Bát, Atula và Kòm chó chết kiến trức sư!

Còn các nick âm thầm ngưỡng mộ thì Liêu chắc là Công Tử Bạc Liêu, daudinh, còn Lớp Voi không biết có phải là Lovelace không?
nkali
03-09-05, 20:19
Anh Thảo viết
À há, có 3 chàng cưa cẩm Sất nhà mình là Tuấn Bát, Atula và Kòm chó chết kiến trức sư!
Anh Thảo check lại danh sách kỷ chưa đấy? Kali nhớ là có cả chú Hấp cưa cẩm Thị Sất nữa cơ mà!
Hè Oi Bức
04-09-05, 21:17
He he, hóa ra văn hóa Ăn Đụng nổi tiếng TL là thế này đây:


Ngày nay, điều kiện sống khá hơn trước rất nhiều. Chợ búa khắp nơi, họp cả ngày lẫn đêm, hàng hóa thông thương nhiều hơn, phong phú hơn. Song, ngày Tết, người dân thôn quê vẫn thích "ăn đụng". Người thì bảo nó tiện lợi với người nhà quê. Người thì bảo thích cái không khí rộn ràng, vui vẻ, chan hòa với hàng xóm. Thẳm sâu nữa là sự kết gắn, tương hỗ giữa bà con, anh em họ mạc, xóm giềng, cùng chung vui với nhau mỗi khi Tết đến, xuân về. Năm nào cũng vậy, ra Giêng lại chọn trong bầy vài con ưng ý, gần đến Tết lại ngồi chuyện vãn, hỏi thăm nhau, giáp Tết lại rủ nhau cùng ngả lợn, chia phần, tiếng cười nói rộn ràng thôn xóm, tình cảm anh em, bà con xóm giềng như bát nước đầy. Có thể xem việc "ăn đụng" thịt ngày Tết là nét văn hóa đẹp trong đời sống cộng đồng.
Lưng chừng trời
04-09-05, 23:13
Ngày Tết, rủ nhau 'ăn đụng' thịt

"Ăn đụng lợn" là tục ngả chung lợn ăn Tết giữa nhiều nhà trong làng, trong xóm ở nhiều vùng quê. Đó là sự gắn bó giữa bà con làng xóm, anh em, họ hàng, cùng chung vui mỗi khi xuân về. Lợn Tết được thả nuôi từ lúc giêng hai. Phải là lợn cỏ.

Thường thì trong bầy chọn một hai con mông nở, chân thon, háu ăn nhất. Lợn được nuôi bằng rau, cám gạo. Lợn nuôi trên mười tháng hoặc hơn năm nhưng chỉ đạt ba bốn mươi cân là vừa. Vậy mới nạc, mới ngon. Nuôi lợn Tết khác với nuôi vỗ béo để cân cho hàng thịt. Vào cỡ khoảng tháng mười, mười một, người ta đã rủ nhau "ăn đụng" thịt.

Sau khi đã đủ người "ăn đụng", người ta thống nhất với nhau ngày mổ lợn. Thường thì giáp Tết, khoảng hai tám, hai chín, hoặc ba mươi. Chủ lợn là người cẩn thận thì chọn cả giờ... hợp. Hôm mổ lợn, những người tham gia "ăn đụng" đến nhà chủ lợn. Người thì chuẩn bị dao thớt, cân; người đun nước sôi; người thì vào chuồng trói lợn, bỏ lên miếng ván khiêng ra thềm giếng chọc tiết. Không khí rộn ràng, nhộn nhịp. Lợn làm xong, phần đầu để riêng cho chủ lợn luộc cúng. Trên chiếc nong phủ lá chuối xanh, các phần thịt, xương được một người khéo tay pha ra thành các phần đều nhau theo số người và tỷ lệ "ăn đụng". Ai nhận phần nấy. Tiền bạc trả cho chủ lợn cũng không phải vội theo kiểu "tiền trao cháo múc" như mua ngoài chợ. Bởi vì những người "ăn đụng" đều là anh em, bà con xóm giềng, có thì trả, chưa có thì cứ để thong thả ra Giêng. Cũng có khi trả bằng tiền, cũng có khi đổi bằng gà, vịt, thóc, gạo tùy thỏa thuận. Cái chính là tình cảm xóm giềng, họ mạc, là sự hỗ trợ nhau cùng vui vẻ đón Tết.

Ngày nay, điều kiện sống khá hơn trước rất nhiều. Chợ búa khắp nơi, họp cả ngày lẫn đêm, hàng hóa thông thương nhiều hơn, phong phú hơn. Song, ngày Tết, người dân thôn quê vẫn thích "ăn đụng". Người thì bảo nó tiện lợi với người nhà quê. Người thì bảo thích cái không khí rộn ràng, vui vẻ, chan hòa với hàng xóm. Thẳm sâu nữa là sự kết gắn, tương hỗ giữa bà con, anh em họ mạc, xóm giềng, cùng chung vui với nhau mỗi khi Tết đến, xuân về. Năm nào cũng vậy, ra Giêng lại chọn trong bầy vài con ưng ý, gần đến Tết lại ngồi chuyện vãn, hỏi thăm nhau, giáp Tết lại rủ nhau cùng ngả lợn, chia phần, tiếng cười nói rộn ràng thôn xóm, tình cảm anh em, bà con xóm giềng như bát nước đầy. Có thể xem việc "ăn đụng" thịt ngày Tết là nét văn hóa đẹp trong đời sống cộng đồng.

(Theo Văn Hoá Nghệ Thuật Ăn Uống)
Sất
22-09-05, 20:10
Anh Thảo check lại danh sách kỷ chưa đấy? Kali nhớ là có cả chú Hấp cưa cẩm Thị Sất nữa cơ mà!
Có ai ghi ra đấy đâu. Chỉ có bạn Sun li xài gòn nét với lị bạn Far vor ở trên internet biết thôi. Mà dạo đó bạn Vũ ko dám gặp Sất vì cô này điên một cách tỉnh bơ trâng tráo thế mới điên. Đòi bạn Vũ tổng cộng là 7 triệu tiền Hải ngoại hấp diêm hải nội, Vũ có phân sử thì giao cho Vũ luôn Quốc tế 3 cộng sản anh hùng lao động thời kỳ đổi mới. Vũ ko đồng ý vì thấy 10 đêm nhắn tin hẹn Sất qua điện thoại tâm sự ở Biên hòa mà Sất ngây thơ ko hiểu, nhắn lại là em đang ở Xì nghềnh quận 1 cơ, em đang ở internet nên mới sinh ra thế.


Dù sao thì mình cũng phóng tác ra thế, nếu như bạn Vũ đúng là bạn Hấp. Mà vẫn phân liệt thực với ảo mà, nên tớ về Biên hòa rồi mà có gặp được Hấp đâu.
Sất
22-09-05, 20:52
À, đó là chuyện hồi đó bạn Vũ có chát hỏi mình chuyện, tuy nhiên có đt các kiểu chuyện ly kỳ nhưng ko có gặp. Nếu hấp hoặc Gấu hoặc bất kỳ bạn ét min nào ở đây mà ko phải Anh vũ thì mình quả là tiếc. Vì mình vẫn phải tự vận hành lấy ván cờ theo nguyên tắc Sất là trung tâm mà. Thế giới này vốn điên loạn quá đi.

A tu la thì cũng ko thể thoát khỏi cái bóng của những trò ảo tưởng kiểu thời thượng và sành điệu mà ko hiểu thực chất vấn đề. Với Kòm thì mình vẫn chưa đủ can đảm để bốt và Scan cái hình trang bệnh nhân hoang tưởng là Bác Hồ lên cho Kòm xem. Hay Tu gửi cho KÒm cái file mà đồng chí gửi cho Sất xem sao. mà ko biết Kòm đã đọc chưa cơ, Kòm có ở đây thì nói với em một tiếng nhé.
a-tu-la
22-09-05, 21:45
anh với thằng Bát cưa em lúc nào hả Sất? Anh biết là đưa vào triện thì hư cấu linh tinh một tý cũng không làm sao, nhưng mà lâu ngày nói đi nói lại như Tăng Sâm giết người, thiên hạ lại tin là thật thì lại không ra làm sao.
Sất
22-09-05, 21:50
ối giời ơi, hồi đó thiên hạ họ đồn thật thế, ai biết . mà dạo đó em với anh trên nét ảo kinh lắm mà. mà cứ đứa nào cưa em thì nó tội vạ hả anh. Mệt anh quá đi.
a-tu-la
22-09-05, 22:09
Hê hê, anh có thằng Bát làm chứng, thằng Bát có anh làm chứng nhá. Hê hê, Tăng Sâm giết nguòi thật rồi...
Sất
23-09-05, 16:47
Mà em nói thật đấy, em ko biết tăng Sâm thì lien quan đến câu chuyện gì bên tầu và cái tích ấy là gì cơ. Mà Tu la tại sao lại liên tưởng đến chuyện giết người nhỉ, chả hiểu. Nhưng em tuyên bố cho các bạn đọc cho anh yên tâm là Tu la với Sất chỉ thi thoảng email rất dở hơi với Tu la hồi đầu Sất lên TL thôi, sau đó TU có nói đỡ cho Sất cái dạo mà Sất mới vào TL giống như Sất nói đỡ cho Lạng tư giờ thôi. Chuyện này Kòm làm chứng được. Sau đó thì tết năm ngoái mình hẹn Ốp lai ở HÀ nội với Tu và Cavenui, nhưng sinh ra là gặp bao nhiêu người, từ 4h 30 đến 7h thì tớ về nhà. NÓi chung Tu rất xấu giai, và mình hơi thất vọng. Dạo đó sa u đó mình có Viêts truyện Nhắn A tu la bên xuất bản sách. Mình ko đưa link, vì hôm nọ chú Xuân Nguyên hỏi mình gì mà Giả bảo Ngọc , Ngọc cầm Dương với lộn ngọc mình chả hiểu gì cả. Mà cả năm mình mới gọi ra hà nội nhờ chú đòi hộ tiền nhuận bút cuốn truyện. Đấy, có gì đâu mà chết người với tăng Sâm, Chán quá.
nvmõ
23-09-05, 17:00
Anh thật, phải lòng Sất rồi đấy ... cách viết, cách ứng xử của Sất vừa thật thà lại nhẹ nhàng khiêm nhường thế nào ấy ... Thế bao giờ mình ộp lai cái nhỉ, yêu Sất quá cơ, khổ thân anh thế này.
Sất
23-09-05, 17:15
Cái dạo mà em ốp lai ở hà nội tết năm ngoái là vì Cavenui và Tu là những người rất ủng hộ em việc viết tiểu thuyết với in và ủng hộ em trên TL , nghĩa là em lên TL cả năm cuốn sách mới phát hành. Em hẹn gặp 2 ngừơi để mời họ Cafe việc in sách. Nhưng mà có gặp cavenui đâu, bạn nhờ bạn đến với một chai rượu góc ba chốp. NHưng dạo đó em nghĩ là bạn Tu và bạn Cavenui đều sợ gặp em một mình thì phải nên kéo rất đông người đến. Em tìm thấy cái link bên tathy đây này http://www.tathy.com/thanglong/showthread.php?t=128&page=2&pp=20

Vì vậy nếu như anh Mõ nghĩ là có thể gặp Sất, một cách nghiêm túc, như một nhà văn có vẻ , một nhà tâm lý đang là, một chiếc nik thú vị trên TL thì anh đều có thể nhắn cho em. Em đang ở Biên hòa. Em chỉ sợ là anh sợ như bạn Tu với bạn Cavenui thôi.

Sáng mai em có việc ở bên Hội nhà văn TP HCM, nếu anh đủ thú vị và can đảm, anh có thể tìm em ở đó. Số 81 Trần Quốc Thảo Q3. Còn lại thì anh sẽ phải xuống Biên Hòa. vì là ngày mai là kết thúc trại Sáng tác bên hội, vì có việc gì thì em mới nên SG thôi.
em anh Bim
23-09-05, 17:17
Sao ko bao giờ Sất đòi gặp mình? Mà cũng ko bao giờ mình đòi gặp Sất nhỉ?
pepper
23-09-05, 17:26
Cung hỉ bác mõ, hy vọng sau quả offnie này sẽ có 49 khúc biến tấu hay là tiệc rượu lúc 5h sáng. Bác mõ đi xong nhớ về ghi tường trình báo cáo hội nghị đấy đủ nhé, anh em chờ.
Sất
23-09-05, 17:28
Sao ko bao giờ Sất đòi gặp mình? Mà cũng ko bao giờ mình đòi gặp Sất nhỉ?

Bạn à,
ở trong xã hội loạn thông tin mất định hướng này thì gặp anh bạn phải hẹn qua đt trước, ngày giờ địa điểm và chủ đề, lý do cho cuộc gặp. Xã hội trước kia ko cần mấy điều này và có thể gặp nhau vì những điều mơ hồ bát kỳ mà ko sợ hãi vì chưa có diện thoại di động và tất cả mọi người thì trồng lúa, dệt vải, làm quan và đi lính thôi.
nvmõ
23-09-05, 17:29
Tình hình là hiện tại anh rất chi là bận bịu vì đang công tác xa nhà, nhưng cuối năm nay thì sẽ có mặt ở Vn, nhất định sẽ tìm gặp cho được sất mà. Chắc hẳn sẽ thú vị khi mình ộp lai Sất nhỉ ? Còn Jinxy nữa, có muốn ộp lai cho vui với Sất luôn thể không ?
nvmõ
23-09-05, 17:32
Cung hỉ bác mõ, hy vọng sau quả offnie này sẽ có 49 khúc biến tấu hay là tiệc rượu lúc 5h sáng. Bác mõ đi xong nhớ về ghi tường trình báo cáo hội nghị đấy đủ nhé, anh em chờ.
Ờ, thế thì nhất anh chú nhỉ ? Được lên cả chuyện của Sất, để xuất bản thì còn gì bằng ... Sướng nhở ? Đời ló thế !
Sất
23-09-05, 17:41
Cung hỉ bác mõ, hy vọng sau quả offnie này sẽ có 49 khúc biến tấu hay là tiệc rượu lúc 5h sáng. Bác mõ đi xong nhớ về ghi tường trình báo cáo hội nghị đấy đủ nhé, anh em chờ.
Ok mình đưa lick cái truyện mình viết trên xuatbansach .

http://www.xuatbansach.org/forum/index.php?showtopic=323
Còn lại, mình mặc dù hiểu tại sao bạn perper phóng chiếu sự hiểu biết ấu trĩ của bạn ra thế nhưng mình chia sẻ với bạn là cả 2 truyện đó mình đều viết trước khi tham gia thế giới ảo & Thăng Long.
Mà mình nghĩ câu chuyện đó đâu có tiêu biểu, nhưng dù sao bạn cũng làm mình tởm lợm.

Mình vẫn chờ nếu như bạn Mõ can đảm, banh dám chứ.

Chuyện làm mình nhớ chuyện một chiếc nick nhắn với mình là gửi tiền để in cuốn sách nhưng khi mình bảo gửi đến địa chỉ Công ty Phưong Nam chứ ko phải mình thì chạy một mạch .

Mình vẫn biết các bạn tồn tại bằng cách như vậy , sao đâu. :icon_cry:
Sất
23-09-05, 17:46
Các bạn dám nói thì thào ảo trên TL nhưng các bạn có dám làm ko mới là điều quan trọng.

Nếu ko là các bạn phân liệt thật sự đấy. Khi mà các bạn ko thể đối diện được với những điều thuộc về những tin tưởng tối thiểu nhất tạo nên một cuộc sống người bình thường của một xã hội bình thường.
nvmõ
23-09-05, 17:59
Sất này, tình hình in sách tới đâu rồi ? có cần anh giúp 1 tay không ? anh có ông anh kết nghĩa làm to lắm ở NXB đấy !
Sất
23-09-05, 18:09
Mõ mới vào TL nên chắc đọc ko kỹ lắm topic của tớ bên kia và cái kiểu của tớ, thậm chí ở bên Hội có Chú làm tổng biên tập một tờ báo tớ còn ko nhờ vì qua quen biết cơ mà.Tuy nhiên, nếu như bạn nghĩ là với sự thẩm định của bạn, có uy tín với ông anh, và ông ta là người có tinh thần nghiêm túc. Bạn cứ nói ông ta làm việc ở Nxb nào, có gì tớ sẽ tự liên lạc, vì đằng nào tớ cũng định đảo qua mấy nxb tại SG mà.

Nhưng nói chung là tớ rất mệt mỏi, Nhỡ ra mà mai sau tớ có làm thành cái gì đó hay hớm tớ cũng thấy cái xã hội này rốt cục là vẫn hết sức mọi rợ và tởm lợm chẳng khác gì Thời Vũ trọng Phụng viết bằng số đỏ. Và quả thực, tớ vẫn ưa chửi bới hơn là chịu đựng tình thương mến thưong bao la mà tìm hiểu với lý giải đau khổ các kiểu cải lương.
nvmõ
23-09-05, 18:19
Tại Sất chưa gãi đúng chỗ ngứa của mấy bác bên ấy đấy, chuyện gì chứ chuyện ấn loát sách vở ở Việt nam bây giờ anh biết quá mà. Không có bác gì to to dẫn đường là không thể nào xong đâu nhé. Thật đấy, anh chẳng nói thách đâu. Để anh liên lạc với bác í trước xem ý bác ấy thế nào cái đã.
Sất
23-09-05, 18:31
Nhưng mấy người đó mà ko làm việc nghiêm túc đựoc một chút thì em cũng ko biết sao đâu. Nhưng anh liên lạc song rồi có gì thì cứ PM hoặc nhắn cho em nhé, em sẽ tự biết cách liên lạc rồi trình bày với ông ấy, nếu ông ấy thấy giúp em được.
nkali
26-09-05, 08:57
Mong Sất in được tập thơ đầu tay nội trong 2005.
Sất
26-09-05, 18:50
Mong Sất in được tập thơ đầu tay nội trong 2005.

Mong miếc gì, có mong cũng chả được. Có phải một mình tớ chủ đông được đâu. Cả trăm lý do ấy chứ. mà cũng chả nhất thiết là nó phải in ra sách mới hay.

Chui vào TL nói chuyện gì y như chui ra là thấy tắc hết cả họng lại.