Nồi cũ vung mới

wasabi
24-07-15, 00:47
Mình đã qua thiên niên kỉ mới được 15 năm, và cuộc sống cũng có nhiều biến động. Topic này để chia sẻ các thể loại mẹo vặt mình có để sống một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc trong thời đại mới.

~~~~
wasabi
24-07-15, 01:02
Sách, DVD, văn hoá phẩm - Nói không với hard-copy.

Ngày trước mọi người cho sách thì quý bây giờ em rất ngại lấy sách vì sách là thứ quá nặng và quá cồng kềnh và quá khó chuyển và em nhận ra là mình chuyển càng nhiều thì sách càng là thứ mệt mỏi. Giờ cứ có sách nào đọc được online là em lấy bản soft-copy đọc, mang đi cả một tá sách mà sướng không à. Hôm nọ có đứa bạn thân nó tặng cho mấy quyển của mấy bạn hot blogger hay là hot facebooker kiểu Gấu Phạm tập hợp các posts của mình lại thành sách. Em thật sự khó xử vì mang đi thì nặng và vướng mà nó rất quý mới tặng nên mình cũng đành phải mang đi chứ nghĩ là nếu mình đọc được online thì đọc cái bản giấy chỉ có mệt người, tốn xăng máy bay, tốn giấy tốn mực, phá hoại môi trường chả được tích sự gì cả.

Cách tốn nhất để có entertainment bất cứ nơi đâu mình đi tiện rẻ và an toàn nhất là, ở Mỹ thì kiếm một cái library card hoặc nếu quen người ở Mỹ thì nhờ kiếm một cái library card. Như thế là em có quyền truy cập tới một đống sách, phim các kiểu chả phải lo gì đến chuyện phải vác cái này từ chỗ này đến chỗ kia, cầm theo một cái máy đọc sách như Kindle là xong. Sách không có bản mềm thì em sẽ tìm ở thư viện đầu tiên và bất đắc dĩ lắm mới mua, để đọc xong thì trả lại. Có một cái library card là có lifetime access tới không chỉ sách cứng mà còn tới các thư viện điện tử như overdrive hay hoopla, có lẽ là thứ miễn phí tuyệt vời nhất trong đời, đầu tư quá là tuyệt vời.
thông
24-07-15, 07:07
Vợ cũng nên thế. Cưới làm gì đi thuê loại xài 1 lần cho đỡ tốn cơm, Bi à.
wasabi
24-07-15, 11:28
Em nghĩ mua sỉ lời hơn mua lẻ chứ?
Anh Thy
24-07-15, 20:06
Thiên niên kỷ mới được 15 năm rồi, các bác em có thể bỏ tư duy xài chùa và giá rẻ đi. Nghĩ cái gì sang trọng cho các cháu 9x nó ngưỡng mộ.
Laventa
24-07-15, 21:48
mình cũng có cái sướng giống bạn Bi đấy :D
knowledgeriver
24-07-15, 21:49
Tại sao Lãng

Mấy ngày hôm nay anh Lãng rất "tâm tư". Tự nhiên có hứng muốn viết nhiều hơn dù rằng đây chỉ là một thú vui cá nhân và chẳng mang lại lợi ích mẹ gì cho anh. Với một người thực dụng ích kỷ hại nhân như anh Lãng thì đây là một thú vui lãng phí.

Nhiều vấn đề xếp hàng theo mạch tư duy, và anh lăn tăn cân nhắc xem nên đùa cợt với vấn đề nào trước. Một vài bạn đề nghị anh viết về giai đoạn lịch sử 1954 - 1975, về vai trò của Đảng Cộng Sản tại Việt Nam, chủ đề có lẽ gây hứng thú lớn cho thành phần lề trái và luôn nằm trong danh sách chửi bới ưu tiên của dư luận viên lề phải. Anh Lãng không thuộc nhóm nào trong hai loại đó, anh là lãnh tụ :), nghĩa là chẳng của đéo ai, cho nên anh chỉ viết về những gì anh thấy nó gắn với lợi ích của Việt Nam xét trong mối quan hệ tương tác với các nước khác.

Một chủ đề mà anh thích viết, ấp ủ ý tưởng về một "Chiến lược giữ nước của Việt Nam trước Trung Quốc trong thế kỷ 21". Ý tưởng thì đã có, nhưng khi định bắt tay vào viết thì anh thấy thật ghê sợ. Nó sẽ chiếm rất nhiều thời gian, với một tầm bao quát rộng mà anh không thể cắt bớt bất cứ phần nào vì bản thân nó nằm trong một chỉnh thể gắn kết. Nếu bắt tay vào viết, nó sẽ là một dự án Lãng luận dài nhất từ trước đến nay. Theo quan điểm của anh, nó có thể giúp Việt Nam trụ vững trước Trung Quốc trong 20 năm tới. Nhưng cũng vì thế mà anh sợ đéo bắt tay vào. Anh đành chờ đến lúc nào đó anh có đủ hứng thú để quay lại với dự án này.

Cho nên, anh chọn một đề tài hẹp, viết ngắn ngắn cho phù hợp tính lười. WHY, RUSSIA?

Tháng 09/2014, trong lúc cuộc chiến Ucraine đang ở thời kỳ cao điểm, anh viết một thiên Lãng luận với tiêu đề : "Ucraina và câu chuyện Việt Nam" http://langlanhtu.blogspot.com/2014/09/ucraina-va-cau-chuyen-viet-nam.html
Bỏ qua những câu chuyện phân tích về tình hình Ucraine, có lẽ ý tưởng quan trọng nhất của bài viết nằm ở đoạn trích:
"Thế giới ngày nay đang ngày một bất ổn. Đại chiến thế giới lần thứ ba không còn là một nguy cơ mà đang là một bóng ma lẩn khuất trước mắt nhân loại. Nước Mỹ và phương tây vẫn trên đà trượt dài về quyền lực. Hơn thế, đang phạm sai lầm về mặt chiến lược trong việc lựa chọn đối thủ. Điều đó khiến châu Âu đang sai lầm trong cách cư xử ở Đông Âu và với nước Nga, khiến họ tạo một kẻ thù nguy hiểm thay vì có Nga như một phần của châu Âu. Và điều quan trọng hơn, tình trạng ấy đẩy cả Mỹ, Nga và Tây Âu vào một sai lầm chiến lược: Nga buộc phải bắt tay và lệ thuộc sâu hơn vào Trung Quốc, các nguồn lực của Mỹ và phương Tây bị phân tán, trong khi Trung Quốc ngày càng có nhiều lợi thế và chộp được những cơ hội béo bở hơn cho tham vọng xâm lược và thôn tính lãnh thổ của nó. Chính Trung Quốc, chứ không phải Nga hay thế giới hồi giáo cực đoan, là hiểm họa lớn nhất cho một cuộc thế chiến có thể nhấn chìm nhân loại với tham vọng ngày một hung hăng với sức mạnh gia tăng của nó."

Phương Tây và nước Nga đều là nơi tập trung những bộ óc tinh hoa của nhân loại. Các chiến lược gia của họ không đần để nhận ra thực tế và những sai lầm của mình. Tuy nhiên, mọi quyết sách của giới kỹ trị cao cấp, đôi khi, một cách đầy bi kịch, lại phải mang cái nội hàm của một bọn ngu đần. Lý do vì mỗi chính sách ban hành đều phải căn cứ vào thực tế của từng quốc gia, trong đó có tình cảm của đại bộ phận dân đen. Dân đen luôn nằm trong sự cai trị và dẫn dắt của đám chóp bu. Nhưng sự tuyên truyền định hướng quá đà của đám chóp bu cuối cùng lại có thể tạo thành các xu thế ngu đần mà sau đó đám chóp bu không cách gì chặn lại tức thời, chỉ có cách buông xuôi và lựa thế.

Năm 2015, anh quay lại tình hình nước Nga trong một đoạn nhận định thoáng qua trong thiên Lãng luận: Việt Nam năm 2015, chông chênh giữa ngã ba đường http://langlanhtu.blogspot.com/2015/02/viet-nam-nam-2015-chong-chenh-giua-nga.html
"Nhìn rộng ra thế giới, 2015 vẫn là một năm thuộc về Trung Quốc. Nước Mỹ, châu Âu và Putin sẽ mất ít nhất 1 năm để hạ nhiệt lò lửa tại Ucraine và tái lập lại quan hệ kinh tế song phương. Cả Mỹ, châu Âu hay nước Nga đều thừa thông minh để hiểu rằng tình thế hiện nay gây tổn hại cho tất cả và ngư ông đắc lợi chỉ mình Trung Quốc. Khi nước Nga bị tách rời khỏi châu Âu, nó mất cơ hội trở thành một phần của thế giới văn minh, và việc hợp tác sâu hơn với Trung Quốc chỉ khiến sức mạnh so sánh của Nga yếu dần so với người Tàu. Sau 30 năm, khi dân số Nga xuống dưới 100 tr, người Nga thậm chí còn không đủ tư cách đứng thẳng người trước Trung Quốc, chưa nói gì tới việc đủ nguồn lực để bảo vệ vùng viễn đông mênh mông giàu có. Với nước Mỹ, lò lửa Ucraine càng kéo dài thì càng khiến chiến lược xoay trục về phía Đông tổn hại. Cuối cùng, cả Mỹ và Nga đều sẽ phải nhận ra rằng đối đầu khiến cả hai thiệt hại. Đối thủ của Mỹ trong 20 năm tới, vĩnh viễn không phải là Nga mà chỉ duy nhất Trung Quốc. Thay vì việc nỗ lực đẩy biên giới Nato tới sát Nga, Mỹ và châu Âu cần tính tới các hiệp ước an ninh đủ sức mạnh với Asean và Trung Á. Xu hướng hoà hợp Mỹ, Nga, EU do đó là một tất yếu, nhưng xu hướng này sẽ bị làm chậm lại bởi dư luận xã hội, vốn có một quyền lực riêng biệt ở các nước phương tây."

Anh tin chắc rằng, cả Nga và Mỹ đều hiểu đâu là bản chất vấn đề và các nước này, bất chấp các lập luận tuyên truyền đối nhau chan chát, đều tìm mọi cách để tái lập quan hệ. Lợi ích chiến lược của mỗi nước sẽ thúc đẩy xu hướng tất yếu ấy. Tuy nhiên dư luận xã hội mỗi nước, vốn có một quyền lực riêng biệt trong các nền văn minh phương Tây (Nga được tính là văn minh một nửa), sẽ là một lực cản làm chậm tiến trình.

Nước Nga sau năm 1991, gần như chỉ sau một đêm, mất đi hầu hết tiềm lực và niềm tự hào. Dù những khó khăn kinh tế và sức ì hệ thống đã bủa vây Liên Xô từ những năm 1970, nhưng cho đến đầu thập kỷ 90 của thế kỷ trước, người Nga vẫn sống trong cái bóng của niềm tự hào sức mạnh quốc gia. Biến cố lịch sử tan vỡ của khối Varsawa khiến người Nga phải đối mặt với thực trạng kinh tế bi đát và tan vỡ luôn hình ảnh của một cường quốc vốn đủ khả năng san bằng văn minh nhân loại bằng vũ khí nhiệt hạch.

Đến tận những năm 2006, Nga không phải là một vấn đề trong mắt phương Tây. Biên giới Nato liên tục mở rộng về phía Đông, bất chấp các cam kết trước đó 15 năm của các đời Tổng Thống Mỹ. Phẫn nộ nhưng bất lực, người Nga ngậm ngùi nhìn Balan, 3 nước Bantich và một loạt các quốc gia Đông Âu cũ gia nhập khối hiệp ước Bắc Đại tây dương. Trong một thời gian dài, Nga vật vã với các cuộc chiến nối tiếp tại Checnhya và các cú sốc mà việc chuyển đổi mô hình kinh tế gây ra. Tuy nhiên, Putin dường như là một gã Ivan số đỏ. Từ lúc Putin lên nắm quyền, giá dầu và khí đốt thế giới liên tục gia tăng (tới 6,8 lần nếu so với thời điểm Putin bắt đầu nắm quyền). Nhờ đó, Putin giải quyết khá ổn thỏa lò lửa Checnhya, chặn lại làn sóng hồi giáo điên loạn vốn đe dọa lan sang Dashestan và một loạt nước cộng hòa tự trị vùng Trung Á trong thành phần Liên Bang Nga. Đầu năm 2006, nước Nga rơi vào tình trạng giống hệt Hy lạp hiện nay khi tuyên bố không thể trả nợ 40 tỷ USD cho các chủ nợ nước ngoài. Chỉ 8 tháng sau đó, Putin rút hầu bao liền lúc 22,5 tỷusd để thanh toán toàn bộ số nợ nần tồn đọng từ thời Liên Xô cũ. Khác Hy Lạp, Putin không đi vay mà rút toàn bộ cục tiền này ra từ nguồn thặng dư ngân sách. Thậm chí để tránh việc nước Nga tiếp tục hút máu bởi phải trả lãi cho các khoản nợ kéo dài, Putin đề nghị trả khoản bồi thường 1 tỷ usd cho việc tất toán các khoản nợ chưa đến hạn. Đó là năm thứ 6, gã số đỏ Putin nắm quyền tổng thống.

Kể từ thời điểm đó, thế giới buộc phải nhìn Nga dưới một con mắt khác. Putin củng cố quyền lực bên trong, bằng việc triệt hạ các chính trị gia và các nhà tài phiệt cứng đầu đối lập. Một loạt bị tước đoạt tiền bạc và ném vào tù, ví dụ như Khodorkovsky, từng là người giàu nhất nước Nga, vì hăng máu họp hành với thư ký hội đồng an ninh Mỹ và công khai đối lập với Putin mà về sau bị đì không ngóc đầu lên nổi. Với uy tín dâng cao khi đem lại niềm hy vọng cho dân Nga sau 2 thập kỷ sống trong tủi nhục, Putin trở thành một thứ đại loại như "Bố già dân tộc", và luôn là ông chủ của nước Nga dù ở vị trí Tổng thống hay thủ tướng. Tuy nhiên, so với thời đỉnh cao của Liên Xô cũ, Nga vẫn chỉ là một hình bóng mờ nhạt so với chính mình. Sở hữu kho vũ khí nhiệt hạch vẫn còn đủ năng lực quét sạch thế giới nhều lần, nhưng tiềm lực quốc phòng thực chất của nước Nga thì đã rớt xuống hạng 3 trong biểu đồ cường quốc. 20 năm đói kém, đủ để quét sạch số công nhân và kỹ sư lành nghề trong nền công nghiệp quốc phòng, từng đóng loạt những chiến hạm tối tân và những cỗ xe tăng khét tiếng. Nga duy trì sức mạnh răn đe chỉ bằng kho vũ khí từ thời Sô Viết, ngày một cũ dần và lạc hậu theo thời gian. Một số trung tâm nghiên cứu vẫn đưa ra các mẫu máy bay, tên lửa và xe tăng hàng năm, nhưng nó không có ý nghĩa gì lắm đối với việc nâng cao sức mạnh quân sự Nga, vì với nền công nghiệp quốc phòng èo ọt hiện nay, số đơn vị vũ khí mới hàng năm Nga có thể đưa vào sản xuất mỗi năm chỉ tính bằng số đếm ngón tay, và chẳng có ý nghĩa lớn nào trong thay đổi về chất năng lực quân sự Nga. (Thời Xô Viết, mỗi mẫu vũ khí chiến lược mới người Nga có thể sản xuất với đơn vị hàng nghìn mỗi tháng).

Nhờ tiền thặng dư bán dầu, Putin đề ra kế hoạch đầy tham vọng, hiện đại hóa toàn bộ quân đội Nga với kế hoạch cả gói 700 tỷ USD. Điều này sẽ làm thay đổi toàn bộ cán cân sức mạnh châu Âu và thế giới. Mỹ quan sát cuộc chiến Georgia năm 2008 với con mắt bàng hoàng và bất lực (Thiên Lãng luận: "Bắc Caucasus và một trật tự thế giới mới" phần 1&2 )
http://langlanhtu.blogspot.com/2008/08/bac-caucasus-va-mot-trat-tu-gioi-moi.html
http://langlanhtu.blogspot.com/2008/08/bac-caucasus-va-mot-trat-tu-gioi-moi_12.html
Nước Nga đã trở lại.

Nga mạnh lên, và tuần trăng mật Nga - Phương Tây chấm dứt. Cả hai bên đều vật vã tái định hình góc đánh giá về nhau, và dưới sự ảnh hưởng của bóng ma quá khứ, cả hai phía đều phạm sai lầm.

Trước năm 2006, Putin từng công khai đề cập về khả năng gia nhập Nato. Máy bay Mỹ từng được quyền bay qua lãnh thổ Nga và sử dụng các căn cứ quân sự tại vùng Trung Á để tiếp vận cho cuộc chiến chống Taliban. Nhưng thời kỳ thân thiện ấy không kéo dài lâu. Sâu trong lòng nước Nga, là làn sóng tuyên truyền về câu chuyện chống Nga của thế giới phương Tây, và trong lòng nước Mỹ, là một nước Nga đang lên với kho vũ khí hạch tâm đe dọa. Dù rằng thực tế trong hơn 70 năm gầm ghè nhau giữa Liên Xô và Mỹ, vũ khí hạch tâm chỉ là thứ hai bên đem ra dọa nhau, trong những thời kỳ mấu chốt, cả hai phía thay vì lao vào choảng nhau sinh tử, đều tìm cách xuống thang và hòa giải. Như trong cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba hoặc việc Mỹ đặt tên lửa hạch tâm tại Thổ Nhĩ Kỳ. Vậy tại sao khi nước Nga đã yếu bớt rất nhiều và thân thiện hơn với thế giới phương Tây, Mỹ và châu Âu vẫn phạm sai lầm để rồi hai phía nhanh chóng biến thành địch thủ?

Ở đây là một câu chuyện ngu đần khi các quyết sách chính trị chịu tác động của các dòng dư luận tuyên truyền mất kiểm soát. Nước Nga kế thừa hầu hết thành quả vĩ đại của đế chế Liên Xô, cũng mang luôn trong nó dấu ấn của sự xấu xa được tuyên truyền tới hơn 70 năm trong lòng các xã hội phương Tây. Khi Nga yếu đuối và chênh vênh giữ mối nguy phá sản, Nga không phải là mối bận tâm. Nhưng khi nó bắt đầu mạnh lên, Mỹ quay trở lại coi nó như một nguy cơ chính.

Trên thực tế Có 3 điều khiến nước Nga không phải là một mối đe dọa chính với hòa bình:

1. Nga có diện tích lãnh thổ lên tới 17,075,400 km², chiếm một phần chín tổng diện tích lục địa trên thế giới. Lãnh thổ Nga vắt ngang hai châu lục Á Âu, chiếm tới 40% diện tích toàn châu Âu, trải rộng qua 11 múi giờ và sở hữu hầu hết các nguồn tài nguyên trọng yếu với trữ lượng rất dồi dào. Trong khi đó, chỉ có 143 triệu người mang quốc tịch Nga để bảo vệ và chia nhau những nguồn tài nguyên mênh mông ấy. Diện tích Nga đứng đầu thế giới, nhưng mật độ dân số trên diện tích lãnh thổ đứng chót bảng từ dưới lên, có 8,3 người/km2. Tính từ năm 1990, do các biến động xã hội và sức khỏe, suất sinh của Nga giảm dần theo từng năm và dân số Nga liên tục giảm. Nhìn nhận về mặt chiến lược và phân tích xu thế nhân khẩu học thế giới trong 50 năm qua, nước Nga gần như không thể đảo ngược tình hình. Người Nga sẽ ngày càng có ít người hơn để bảo vệ lãnh thổ mênh mông và các nguồn tài nguyên gây thèm khát của mình. Tại sao Nga lại có thể là đe đọa nếu hiểu hòa bình là việc không đi xâm lăng nước khác?

2. Ngay trong thời đỉnh cao chiến tranh lạnh, Liên Xô mà nòng cốt là nước Nga luôn có xu hướng cư xử kiềm chế và hòa bình. Cuộc chiến lớn duy nhất Liên Xô tham dự sau thế chiến là cuộc can thiệp những năm 1980 vào Apghanistan, trong khi Mỹ có mặt trong hầu hết các cuộc xung đột ở mọi nơi trên thế giới.

3. Nước Nga hòa nhập từ từ nhưng chắc chắn vào châu Âu sau năm 1991. Các mối quan hệ Nga - Đức, Nga - Pháp và phần còn lại của châu Âu trên thực tế rất sâu sắc và quan trọng nhiều hơn những gì được cả hai bên nhắc đến. Nga không còn có bên mình nguyên một khối đồng minh Đông Âu đông đảo như thời đế chế Liên Xô. Dù nó trở lên mạnh mẽ về kinh tế và quân sự, Nga vĩnh viễn chỉ có thể tự bảo vệ chính mình chứ không thể là một thế lực đủ khả năng gây chiến và xóa sổ phương Tây như quá khứ. Vậy tại sao, nó có thể là đe dọa chính?

Tuy nhiên, đối với Mỹ và châu Âu, vấn đề là Nga được thừa hưởng khu vũ khí hạch tâm đủ sức xóa sổ toàn bộ phương Tây, và cuộc chiến tuyên truyền kéo dài hơn 70 năm trong quá khứ khiến dư luận coi Liên Xô (trước đây) và Nga (hiện nay) là một nguy cơ chính với hòa bình đã bắt rễ thâm căn cố đế trong lòng nước Mỹ. Liên Xô sụp đổ và nước Nga yếu ớt khiến dòng dư luận chủ lưu này chỉ tạm nhạt đi. Nó càng nhạt hơn khi biên giới Nato tiến dần về phía đông và nước Nga bên lề phá sản đầu năm 2006. Khi Nga trả nợ và tái đầu tư quốc phòng, luồng dư luận chính trong lòng phương tây nhanh chóng quay lại chi phối nền chính trị của cả khối liên minh này. Kết cục của nó là một chính sách thù địch đối đầu mà cả hai phía đều phạm sai lầm chiến lược.

Trong lòng nước Nga, cũng là một câu chuyện giống thế. Sau nhiều thập kỷ quen với vị thế của một dân tộc siêu cường, người Nga cúi đầu trong tủi nhục khi sức mạnh quốc gia suy thoái. Đầu những năm 90, người Nga hân hoan khi chế độ cộng sản độc tài sụp đổ, phương Tây với họ là cảm ứng của sự giàu có và tự do. Nhưng những gì diễn ra trong nhiều chục năm sau đó khiến dân Nga hiểu chẳng có miếng bánh nào là miễn phí. Họ chật vật xây dựng lại quốc gia và phải đối phó với chính sách bắt nạt dần của phương tây. Những luận điệu tốt đẹp nhanh chóng nhường chỗ cho những câu chuyện mang tính đối đầu. Xu hướng chống Mỹ trong xã hội Nga cũng nhiều ngang xu hướng chống Nga trong nước Mỹ, dù rằng mức độ đe dọa lẫn nhau của cả hai thực tế nhỏ hơn rất nhiều lần những gì hai phía tuyên truyền.

Đến tận tháng 7/2015, khi Mỹ đã gần như bị Trung Quốc soán ngôi với vai trò nền kinh tế lớn nhất thế giới, thì một phần giới tinh hoa Mỹ vẫn coi Nga là nguy cơ số 1: Ngày 22/7, Tướng Mark Milley, ứng cử viên chức Tham mưu trưởng Lục quân Mỹ, nhận định tiềm năng hạt nhân của Matxcơva đủ để xóa sổ nước Mỹ và khẳng định chỉ Nga là quốc gia duy nhất có thể làm điều đó.

Đây là ví dụ điển hình cho thấy sự ảnh hưởng của các chính sách định hướng dư luận không còn hợp thời có tác động lớn đến thế nào tới các quyết sách quốc gia. Đến đây, cả Nga và Mỹ có lẽ cùng phải quay lại ánh sáng của vấn đề, như những gì anh Lãng đã đề cập tới trong đoạn trích hai thiên Lãng luận.

Diễn biến thực tế cho thấy, dù Nga suy yếu nhưng nó vẫn đủ khả năng phòng thủ tại những vùng giáp giới. Nó muốn sống trong hòa bình, với điều kiện không bị bắt nạt quá đáng. Với Mỹ và Châu Âu, việc biến Nga thành một đối tác, thậm chí là một đồng minh có lợi ích và chi phí nhỏ hơn nhều lần so với triệt hạ Nga để xóa đi vai trò của Nga tại châu Âu và thế giới. Ngược lại, sau cuộc chiến phong tỏa ngót 1 năm, Nga cũng dư hiểu đâu là thực tế vấn đề. Quay lưng với châu Âu, Nga sẽ bước trên con đường man rợ hóa. Việc bắt tay với Trung Quốc không phải là lời giải cho Nga, trái lại, nó chỉ là sự khởi đầu cho một cơn ác mộng. Tranh thủ nước Nga cần bạn bè khi châu Âu cô lập, Trung Quốc nhanh chóng và tìm cách thọc chân sâu vào Trung Á, vùng sân sau truyền thống của Nga. Không chỉ vậy, ngay cả đất đai Nga tại Viễn Đông cũng khiến Trung Quốc thèm thuồng và tìm cách xâm lấn từ từ. Tháng 6 năm 2015, Duma quốc gia Nga gióng lên hồi cảnh báo mãnh liệt về các kế hoạch thôn tính đất đai thông qua việc thuê đất lâu dài và di dân từ từ của Trung Quốc ở viễn đông. Hợp tác với châu Âu đem lại cho Nga sự thịnh vượng và văn minh. Hợp tác với Trung Quốc mang lại cho Nga cái chết từ từ, ngày một đến gần khi dân Nga theo thời gian liên tục suy giảm.

Trong những ngày tháng cuối của nhiệm kỳ, gã nhọ Obama ngày một khao khát ghi dấu ấn vào lịch sử như một tổng thống thông thái nhất. Obama nỗ lực giải quyết nhiều vấn đề. Chính sách xoay trục sang phía đông để đối phó đối thủ chiến lược duy nhất của Mỹ là Trung Quốc giờ đã ngả bài hầu như toàn bộ. Chiến hạm và các phương tiện chiến tranh tối tân của Mỹ được dồn về khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Nếu Trung quốc khiến các nước Đông Nam Á bất lực khi đoàn chiến hạm của nó xuôi nam, và dựng lên những căn cứ nhân tạo khổng lồ giữa biển, thì Mỹ khiến Trung Quốc bất lực không kém, khi máy bay và chiến hạm Mỹ lượn vè vè không kiêng nể ở mọi nơi mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền ở biển Đông. Không chỉ vậy, Obama nỗ lực giải bài toán Why, russia? bằng những chính sách không nghỉ ở hậu trường. Dù chính sách Mỹ đối với Ucraine hiện chưa rõ ràng do bị chi phối bởi các dòng dư luận dân đen vốn bị tuyên truyền từ lâu trong quá khứ, nhưng rõ ràng Mỹ không can thiệp quân sự, thậm chí đang giảm dần sự hỗ trợ khi thực tế ngày một chứng tỏ chẳng có hy vọng gì có một Ucraine mạnh mẽ thân phương Tây giáp Nga, mà chỉ có ở đó một đống đổ nát tan hoang và là một mảnh đất màu mỡ cho cực đoan cũng như Phát xít. Putin, hơn bao giờ hết cũng vỡ mộng với giấc mộng hướng đông, khi vấp phải một người bạn lớn chỉ mong xiết cổ Nga chết từ từ. Thế giới ngỡ ngàng, khi Putin và Obama bắt tay nhau giải quyết hồ sơ gai góc Iran, trong bối cảnh cuộc chiến tuyên truyền của cả hai vẫn không ngừng nghỉ. Nhằm tranh thủ tối đa các bước tiến gần nhau, báo chí loan tin Obama điện đàm với Putin để nói lời cảm ơn về sự hợp tác của Nga trong câu chuyện Iran. Một điều khó hiểu với bọn ngu đần nhưng là điều được đám chóp bu dự đoán từ lâu và chỉ còn chờ ngày diễn ra trên thực tế. Đúng như nhận định của anh Lãng trong hai thiên Lãng luận đã trích dẫn: "cả Mỹ và Nga đều sẽ phải tìm cách tái thiết lập quan hệ song phương, sau một loạt chính sách sai lầm, bởi đó là xu hướng tất yếu nằm dưới sự chi phối của quyền lợi quốc gia mỗi phía".

Đây là một bước lớn tiến đầu tiên trong chặng đường hòa giải hai bên. Đức và Pháp sẽ đóng vai trò tích cực hơn trong cả tiến trình. Dù rằng lò lửa Ucraine sẽ vẫn là một rào cản không dễ san bằng, nhưng càng ngày nhiều người Nga càng nhận ra rằng, việc có một lò lửa ở ngay sát bên mình không những không đem lại lợi ích, trái lại chỉ hàm chứa những nguy cơ ngày một lớn theo thời gian.

Với nước Mỹ, việc giải quyết xong hồ sơ Iran khiến nguồn lực Mỹ rảnh giang hơn trước rất nhiều. Và với những bước tiến lớn đầu tiên để giải bài toán ám ảnh Why, Russia? Obama ngày càng có nhiều nguồn lực trong tay cho kế hoạch phía Đông. Mỹ sẽ thành công khi nó thiết lập xong TPP, và duy trì đủ năng lực quân sự khống chế Thái Bình Dương để bảo đảm an toàn cho các dòng thương mại chảy ra và chảy vào trong lòng nước Mỹ.

Những xu hướng lớn trên thế giới, rất may mắn, lại phù hợp với dòng chảy lợi ích của người Việt Nam. Đây là lần đầu tiên sau 70 năm chiến tranh loạn lạc và ngu đần, người Việt Nam có cơ may hòa nhập vào dòng chảy chung của nền văn minh nhân loại, hứa hẹn thịnh vượng và hòa bình. Tất nhiên, chúng ta sẽ phải giải bài toán của riêng mình, anh tạm gọi là How, Vietnam? sẽ được bàn tới trong thiên Lãng luận bàn về chính sách chiến lược phát triển kinh tế và giữ nước của Việt Nam trong thế kỷ 21, mà chính anh cũng chưa biết lúc nào anh viết :
thông
24-07-15, 23:42
Lâu quá hok thấy cu Nâu, còn chơi forex ở CEO ko em? Cụ nhà hiu chưa?
Anh Thy
25-07-15, 20:25
Anh Nâu dự báo kết quả quê mình năm sau đi, thị trường khó khăn thế này em chả biết làm gì ngoài lên TNXM chơi rong cho hết ngày.
knowledgeriver
25-07-15, 21:40
Micheal Learn To Rock, một cái nồi đã cũ cách đây 20 năm nay đội thêm cái vung mới và quay lại Việt Nam. Nhớ năm xưa, chúng nó vào Sài Gòn, vừa xa vừa tốn kém, anh đéo có tiền để vào xem. Nay chúng nó ra Hà Nội, vào đúng ngày mai, anh lại có việc phải vào Sài Gòn. Đúng là 20 năm, vô duyên thì vẫn hoàn vô duyên. Thôi hẹn 20 năm nữa nhé. Chúng 70 còn anh 50. Có khi lúc đó, anh bay sang Đan Mạch.

MLTR một thời để nhớ cho các bạn 8x, không biết ở đây có bọn nào 9x thích thì nhích cùng anh ko?
wasabi
25-07-15, 23:08
Thiên niên kỷ mới được 15 năm rồi, các bác em có thể bỏ tư duy xài chùa và giá rẻ đi. Nghĩ cái gì sang trọng cho các cháu 9x nó ngưỡng mộ.

Em không nghĩ việc này có liên quan đến tiền. Nó liên quan đến triết lý sống nhiều hơn, là mình không làm gì phung phí thời gian tiền bạc công sức một cách quá đáng. Có tiền em cũng không muốn chất một đống sách ở nhà chỉ để khoe - không để làm gì trong khi nếu mình đọc thì mình đã đọc bản mềm rồi.
Anh Thy
25-07-15, 23:19
Bác Nâu: cái CD đầu tiên em mua là của bọn chúng.
Bác Bi: Với sách thì em vẫn thích đọc theo cách truyền thống, tuy nhiên sách nghiên cứu thì em đồng ý với bác là cũng thuận tiện. Cảm giác cầm một cuốn sách trên tay cũng rất khác so với đọc bằng thiết bị cầm tay.

Cái post trên là để cho bác thông vì em ghét cái tính thực dụng của bác ý.