Sử Việt Nam - nhìn vào quá khứ đừng trách cứ hiện tại.

Zeus
06-04-14, 17:40
Dân tộc Việt theo sử sách chính thống thì thuộc dòng dõi nhà Viêm Đế Thần Nông, Lạc Long Quân lấy Âu Cơ và đẻ ra một trăm người con, gia đình bất hòa nên ly tán kẻ lên núi người xuống biển, thoạt nghe thì phi khoa học phản logic hơn việc Ken thi đỗ Thạc sỉ, nhưng thật ra đây chính là những lý giải đầy ẩn ý của người xưa về việc hình thành dân tộc đái bậy, rượu bia và phá thai nhiều nhất thế giới. Đúng sai hồi sau đây sẽ rõ.

Theo ý kiến chuyên ngành của các nhà khảo cổ học, sử gia, triết gia (ko bán cám) thì huyền sử này hoàn toàn trùng khớp với những gì thu được từ các di chỉ khảo cổ ở khắp đồng bằng Sông Hồng và Sông Mã ven Thanh Hóa quê Vàng Thông, và đúng với lịch sử về sự di cư của người cổ đại. Về mặt nhân chủng học người Việt Nam là sự giao thoa của hai chủng người Australoid và Mongoloid (chả liên quan khặc gì đến người thượng mán khmer như chí sĩ áo chùng sư cọ Lỗ Trí Thâm phét lác bên topic Đông Nam Á). Chủng nào là Rồng, nòi nào là tiên thì còn nhiều tranh cãi, nhưng hầu hết đều đồng ý rằng dân Mongoloid cổ giỏi cấy hái, dân Australoid giỏi đi biển, vậy ta tạm coi Mongoloid là tiên, Australoid là rồng. Chúng ta hoàn toàn có quyền tự hào là hậu duệ của những người Giao Chỉ cao quý.

(Còn tiếp)
Mắt nhắm hờ
06-04-14, 18:43
Người Việt Nam có quyền tự hào về nói giống và tổ tiên mình. Cách đây vài nghìn năm chúng ta là những dân tộc xuất sắc và ưu tú nhất đấy. Những nhà khảo cổ học khai quật được những mũi tên đồng cực kỳ tinh xảo, không chỉ dùng để bắn sát thương địch mà có tình nghệ thuật rất cao. Hay nỏ liên châu có cái lẫy mà vật liệu cực kỳ tốt, bền hơn tất cả kim loại bây giờ. Nỏ liên châu bắn ra một phát được chục mũi tên, sát thương kẻ địch cách xa 200-300 mét, có nghĩa là tương đương với khẩu AK47.
Nghe nói Việt Nam còn sản sinh ra Kinh Dịch (cần được kiểm chứng). Không hiểu biến cố nào là cho dân tộc ta trở nên bình thường như hiện nay? Có một mảnh thiên thạch rơi ở Quảng Bình, hay một đại dịch xảy ra? Các bạn thống hiểu lịch sử cho mình biết với.
Mắt nhắm hờ
06-04-14, 18:55
Ước gì được hôn vào đôi chân thần thánh này, càng nhìn càng yêu, càng tự hào:
http://static.xaluan.com/images/news/Image/2009/01/22/1232610880.img.jpg
Bố Chí Phèo
06-04-14, 21:37
Kha kha, Nuyện 1 tự nói chuyện với Nuyện 2. Mày diễn kịch cũng hay đấy. Sao chưa có Nuyện 3 Nuyện 4?
wasabi
06-04-14, 22:51
Vẫn còn hơn
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/b/bf/A_HIGH_CASTE_LADYS_DAINTY_LILY_FEET.jpg
Kiến chúa
06-04-14, 23:27
An cư mới lạc nghiệp, những nhóm dân Việt sau nhiều thế kỷ chia đàn xẻ nghé, đã tập hợp lại dưới ngọn cờ cách mệnh rồi lập ra nhà nước Văn Lang, kinh đô đặt tại Phong Châu, Phú Thọ. Sơn Tinh vốn là dân Hà Nội 2, cao 1m8 nặng 80kg cướp được Mỵ Nương từ tay Thủy Tinh gốc Hoa Thanh Quế ba đời chài lưới. Đánh ghen là điều tất yếu xảy đến, Sơn Tinh toàn thắng, Thủy Tinh phải cưỡi ba ba về Nông Cống dưỡng thương, từ đó bặt tin không thấy tái xuất giang hồ.
Nhắc đến Văn Lang không thể không nhắc đến Thục Phán, Phán người Âu Việt thừa thắng cướp ngôi vua Hùng lập nên nhà Thục. Vốn dòng máu Giao Chỉ sục sôi Phán sáp nhập Lạc Việt vào Âu Việt đổi tên nước là Âu Lạc để tưởng nhớ cha Lạc Long Quân và mẹ Âu Cơ. Sau hơn 4 thế kỷ chia cắt non sông lại thu về một mối, những phần tử bất mãn chống chế độ mới như Bắc Thần, xame lên thuyền vượt biển sang châu Mỹ lập nên khu Little Saigon, chuyện đó nói sau.
Bấy giờ nhà Tần đang ở giai đoạn đỉnh cao của sức mạnh, Tần Thủy Hoàng sai đệ cứng là Triệu Đà mang quân xuống đánh nhà Thục, được rùa vàng mách nước chế nỏ Liên Châu, quân Triệu chết như rạ nên Đà giở tiểu xảo cầu hòa, lại cho con trai là Trọng Thủy cưới Mỵ Châu con Thục Phán để chờ cơ hội cóp bi công nghệ, đồng thời hứa hẹn tăng ODA gấp đôi khiến vua Thục miễn cưỡng nhận lời.
Thủy vốn là tay con buôn gian xảo, về sự thâm độc y chỉ thua thạc sỉ buôn đồ lót tàu và đồng nát kiêm nhân viên công ty FDI Hàn Quốc. Và bi kịch bắt đầu từ đây.
Laventa
07-04-14, 00:34
à, nghi án Nuyện thuộc tộc người chân bó vẫn còn nhé
Bố Chí Phèo
07-04-14, 12:38
Kha kha mày làm bố vui quá vãi cả rắm.
Tuan.bass
07-04-14, 12:57
Kha kha mày làm bố vui quá vãi cả rắm.
Tại sao mày vui. Có rượu thịt đâu.
Kiến gió
07-04-14, 20:56
Thủy đến với Châu bằng tình yêu giai cấp, Thủy cao to, bụng 6 múi da đen bóng nhẫy làm Châu mê mệt, với mưu hèn kế bẩn đầy người không khó để Thủy lừa Châu lấy được file PDF chứa thiết kế nỏ liên châu. Lấy cớ về thăm cha Thủy cưỡi Kia morning thuê xuôi quốc lộ 10 phi thẳng về Trung Quốc.
Rồi đại quân nhà Tần tiến đánh một lần nữa khiến Cổ Loa thất thủ, Phán và Châu phải dong nhau chạy nạn, đến biển thì ba ba rùa rùa trồi lên bảo giặc ở sau lưng đó, Phán quay lại chém con, Châu viết status trăn trối lên facebook rồi nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng.
Triệu Đà đăng cơ cai trị vùng đất mới, nhân khi Doanh Chính bên tàu tăng xông chết Đà xưng đế đặt quốc hiệu là Nam Việt. Một trang sử mới của dân tộc được bắt đầu từ đây.
Mắt nhắm hờ
07-04-14, 21:35
Trước mình có Kiến vàng, Kiến lửa, Ciến nhưng vẫn thua bạn Kiến gió, Kiến chúa. :D
mariopuzo
08-04-14, 13:39
Thỏa lòng mong ước, Nuyện 3 Nuyện 4 xuất hiện tự nói chuyện với nhau rồi Chí Phèo nhé.
---------------
Cách đây tầm 20 năm anh sang Mỹ và rất tự hào vì cứ giới thiệu tao là người Việt Nam là bọn nó nể, giơ tay ra một cái là có thằng giật mình né vội, tưởng anh thi triển vovinam.

Cách đây khoảng 10 năm anh đến Nhật họp hội nghị với các bác Giám đốc già, ai cũng quý và yêu người Việt Nam, dân tộc đánh thắng nước Mỹ thần tượng của họ.

Mới tháng trước anh quay lại Nhật để dậy tiếng Anh cho bọn học sinh tiểu học, có đứa trẻ con nó gọi anh là thằng ăn cắp, vì tivi NHK đang chiếu đi chiếu lại hình ảnh cô tiếp viên buôn lậu người VN.

Ngày xưa thế hệ trước đã làm rạng danh dân tộc ta thế nào, để cho thế hệ kế cận là anh được thơm lây, thì bây giờ chúng ta đang làm gì thế này?

Anh đang tự hỏi thế hệ VN 9x 10x sau này sẽ được Quốc tế khoác cho hình ảnh gì? Điều này các bạn trẻ tự gõ mông mà nghĩ đi.

Sử Việt Nam - nhìn hiện tại mà thương xót tương lai.
Tuan.bass
08-04-14, 14:08
Thế hệ trẻ ngày nay sống không xứng đáng với cha ông,các bậc tổ tiên.
Đau xót lắm.
Tuan.bass
08-04-14, 15:38
Ông Nhân có lý khi phát động trung thực trong giáo dục. Không hiểu vì sao đang làm tốt thì bị thuyên chuyển công tác.
Anh thấy xã hội toàn bọn lừa bịp ngay trước mắt. Công an giao thông ăn mãi lộ, bác sĩ kiếm phong bì, thầy cô dạy thêm, thủ tục hành chính vòi vĩnh tiền bạc...
Anh muốn làm cho xã hội trở nên tử tế. Anh phải làm sao hả anh, chị, em?
Zeus
08-04-14, 15:50
Ông Nhân có lý khi phát động trung thực trong giáo dục. Không hiểu vì sao đang làm tốt thì bị thuyên chuyển công tác.
Anh thấy xã hội toàn bọn lừa bịp ngay trước mắt. Công an giao thông ăn mãi lộ, bác sĩ kiếm phong bì, thầy cô dạy thêm, thủ tục hành chính vòi vĩnh tiền bạc...
Anh muốn làm cho xã hội trở nên tử tế. Anh phải làm sao hả anh, chị, em?

Tuấn bass viết bài cổ động bên đây và tathy đi, bài nào hay mình sẽ cóp bi đưa cho các cụ cực lớn đọc, hy vọng sẽ góp phần ảnh hưởng tích cực tới xã hội.
Nemc
08-04-14, 16:51
Dân tộc mình khác gì Tàu đâu mà phải lo người ta nể nhỉ. Hùng cường lắm rồi, từ giờ chắc chỉ còn suy tàn thôi, mình nghĩ nên di cư ra ngoài mà sống. Sống ở đây mãi thì mất mẹ nó cái thiên lương của mình đi, cụ Huấn dạy thế thì sai cái đéo gì nữa mà cãi.
Zeus
08-04-14, 17:15
Dân tộc mình khác gì Tàu đâu mà phải lo người ta nể nhỉ. Hùng cường lắm rồi, từ giờ chắc chỉ còn suy tàn thôi, mình nghĩ nên di cư ra ngoài mà sống. Sống ở đây mãi thì mất mẹ nó cái thiên lương của mình đi, cụ Huấn dạy thế thì sai cái đéo gì nữa mà cãi.

Bạn Nemchua viết làm mình đau lòng quá, ai cũng nghĩ như bạn thì dân tộc này xuống lỗ Mai Dịch cả nút rồi.
Mắt nhắm hờ
08-04-14, 17:16
Dân tộc mình khác gì Tàu đâu mà phải lo người ta nể nhỉ. Hùng cường lắm rồi, từ giờ chắc chỉ còn suy tàn thôi, mình nghĩ nên di cư ra ngoài mà sống. Sống ở đây mãi thì mất mẹ nó cái thiên lương của mình đi, cụ Huấn dạy thế thì sai cái đéo gì nữa mà cãi.
Nói thế thôi chứ bỏ đất mẹ mà đi thương lắm.
Ông tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ cố sống cố chết được về quê cha, đất tổ, được viếng vua Hùng một lần trước khi nhắm mắt xuôi tay. Nhạc sĩ Phạm Duy, nhà nghiên cứu Trần Văn Khê cuối đời về Việt Nam ở. Cựu tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu trước khi chết còn nhắn, "Ai về Việt Nam cho tôi về với".
Nhiều khi nhân định thắng thiên. Mình cố ở lại trong nước xem có xoay chuyển tình thế được không. Đôi lúc nản muốn ngã quị nhưng lại vịn diễn đàn tnxm mà đứng dậy.
Bác Tuấn Bát hải đang tathy sang tnxm nói câu thật lòng đấy. Xã hội giờ toàn nói dối thôi. Nước chấm Chisu thì gọi là nước mắm. Tin được không nước mắm nửa lít mà có giá 20K. Rất vớ vẩn. 2kg cá ngừ mới làm được 1 lít nước mắm, giá thành đã hơn 100K rồi. Còn hạt nêm Cờ no nữa, làm gì có xương ống hầm, mỳ chính đấy, rồi mỳ tôm khoai tây...
Thật buồn phải không các bạn?
xame
09-04-14, 09:41
Ngược dòng lịch sử cận đại của VN, phải nói là VN bị rơi vào cái hố tự đào của chính mình. Dân VN ta ngu mà lại thích oai, éo chịu nhục mà làm cu li cho kẻ khác để kiếm ăn, chỉ muốn làm ông nội kẻ khác. Rút cuộc, chúng ta oai với chính bản thân như một thằng thủ dâm tự sướng, luẩn quẩn với cái vòng xoáy của cái hố bùn. Chẳng khác éo nào thằng du thủ du thực éo chịu làm ăn mà chỉ muốn xưng hùng xưng bá rồi cướp giựt.
Hãy nhìn cho rõ vào bản chất con người của chính mình, chúng ta không phải là những kẻ chịu khó làm ăn chân chính mà chỉ muốn ăn chặn của kẻ khác. Rồi lại tự hỏi tại sao chúng ta ko đi được đến đâu so với nhân loại.
hailua
09-04-14, 10:13
Bác xame có còn là công dân sổ đỏ nước VN đâu mà lo. Lo khéo con bò nó trắng răng.

Lão béo Nguyen Thanh Sơn đang gào thét là nếu đồng chí nào không chịu đăng ký xin nhập tịch VN trước ngày 1 tháng 7 thì sẽ bị đuổi khõi Mỹ và âu châu.

Những ai đăng ký tịch VN nhưng vì không có chứng minh nhân dân hoặc hồ sơ giấy tờ gì thì nhà nước VN sẽ khoan hồng cho phép kê khai lý lịch 3 đời.

Trong trường hợp xame là người có công đóng góp ý kiến cách mạng tại TNXM thì anh Sơn sẽ cho tàu ngầm mới vừa mua Nga, tàu mang tên Đinh Tiên Hoàng, bơi sang Cali rước về.
Zeus
09-04-14, 13:34
Ngược dòng lịch sử cận đại của VN, phải nói là VN bị rơi vào cái hố tự đào của chính mình. Dân VN ta ngu mà lại thích oai, éo chịu nhục mà làm cu li cho kẻ khác để kiếm ăn, chỉ muốn làm ông nội kẻ khác. Rút cuộc, chúng ta oai với chính bản thân như một thằng thủ dâm tự sướng, luẩn quẩn với cái vòng xoáy của cái hố bùn. Chẳng khác éo nào thằng du thủ du thực éo chịu làm ăn mà chỉ muốn xưng hùng xưng bá rồi cướp giựt.
Hãy nhìn cho rõ vào bản chất con người của chính mình, chúng ta không phải là những kẻ chịu khó làm ăn chân chính mà chỉ muốn ăn chặn của kẻ khác. Rồi lại tự hỏi tại sao chúng ta ko đi được đến đâu so với nhân loại.

Mỹ với Châu Âu ngày xưa nó ko ăn cướp của thằng khác thì bọn Tây ngày nay vẫn đang nhảy múa cầu mưa trong rừng chứ có cái cục cứt ấy mà lên mặt trăng mới chả sao hỏa. Cái đấy gọi là thời kỳ tích lũy tư bản, để anh ví dụ cho xame nhé, xame và đồng bọn khi sang Mỹ là một lũ thất nghiệp, vô tích sự (giờ có lẽ vẫn thế), xame đi làm nail, ăn chặn tiền công quỹ chống cộng của đồng bào, mang con gái đi bán dâm, lang thang ra chợ Việt móc túi....để tích cóp lấy một lượng tiền (tư bản) nhất định, khi xame có đủ tiền rồi, xame sẽ không phải cướp giựt, luồn cúi, gian manh để kiếm ăn nữa mà sẽ bỏ tiền ra mở 1 tiệm phở thật hoành. Đối với các dân tộc, quốc gia cũng vậy, xame chỉ nhìn tiệm phở rất hoành mà quên mịa đi cái quá khứ cắt cỏ, móc cống, thông ống khói ngày nào, và chẹp miệng chửi bọn đang đến Mỹ sau xame vài năm.

Về cơ bản nó là như thế.
Mắt nhắm hờ
09-04-14, 15:43
Mình sẽ dành thời gian để viết về gã nhà văn biến thái này. Mời các bạn đọc một bài viết khá hay và sinh động về tay nhà văn Lập què.

Kính Chiếu Yêu: Bài viết sau đây là của nhà văn Chu Giang đăng trên tờ Văn nghệ TP Hồ Chí Minh với đề dẫn "Kính gửi tướng quân Nguyễn Trọng Vĩnh" vì có việc Tướng Vĩnh ca ngợi Nguyễn Quang Lập là nhà văn nhân hậu. Cũng như nhiều cây bút đang tung hô sự thánh thiện của Nhã Thuyên vậy. Chuẩn mực văn học đang lộn lèo vì những cái đầu ấy khiến Chu Giang cũng như tôi bực mình.
CHỮ RẰNG NHÂN HẬU CŨNG BA BẢY ĐƯỜNG

Phạm Xuân Nguyên khen Nguyễn Quang Lập là con người nhân hậu (Bạn văn. Nxb Trẻ, TP.HCM 2011, tr. 8). Nguyễn Quang Lập lại khen Xuân Sách: Anh sống đôn hậu thuỷ chung, người ta chỉ làm phiền anh thôi chứ anh có làm phiền ai bao giờ... (Sđd, tr. 199).

Cùng cánh cùng cạ thì yêu quí tâng bốc nhau lên. Thực tế không hẳn như vậy. Anh Xuân Sách không phải đôn hậu cả đâu. Xuân Sách là bậc đàn anh, cũng là đồng hương Thanh Hóa, đã qua đời. Nên để anh yên nghỉ. Nhưng vì người ta cứ “hồi sinh” anh lại mà tâng bốc theo ý họ nên cũng phải nói lại. Bởi có ai cũng biết cũng hiểu phía sau trang sách, “ý tại ngôn ngoại” cả đâu. Người xưa nói: Ngựa không thể bay, chim không thể chạy. Hà cớ gì mà chê bai cái chỗ bất túc của người khác. Lại nói: Người quân tử phải có cái tâm rộng lớn để dung được cả thiên hạ. Yêu quí kẻ có tài. Nâng đỡ kẻ yếu kém. Có đâu lại đố kỵ nhau. Về anh Xuân Sách, đã nói rõ ở bài trước (Bôi nhọ cả Chế Tiên sinh) nay không nhắc lại. Nhưng đại để như thế.

Còn Nguyễn Quang Lập “nhân hậu” đến đâu, xin dẫn mấy trường hợp để Tướng quân và bạn đọc cùng suy ngẫm.

1. Giễu cợt ngày 30-4-1975

Nguyễn Quang Lập (NQL) viết: “... Nếu không có một sự cố nào làm thay đổi căn bản và mãi mãi cuộc sống hiện thời, tôi dám chắc ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một ngày ngọt ngào nhất mọi thời đại”... “Bảo đảm nếu có người tuột quần chạy rông giữa phố, vừa chạy vừa hô “muôn năm” - tất nhiên nếu “đả đảo” lại là chuyện khác - cũng không ai bắt phạt hoặc kết tội. Tôi được cô giáo toán xác suất gọi vào phòng cho ngủ, nói trắng ra là làm tình... Tôi làm tình cô giáo tôi trong niềm hân hoan không phải lần đầu trong đời biết thế nào là làm tình khiến tôi cứ chọc lung tung, sốt ruột cô phải cầm lấy nhét thẳng vào cái hõm xác suất luôn bằng một, mà vì vui sướng vô biên đón nhận tin chiến thắng... Ngày 30-4 quả là ngày trọng đại”.

Thầy trò NQL đón nhận tin chiến thắng như thế đó. Ở đây phải nói NQL rất giỏi dùng cách nói mà như người Nam bộ nói “Zậy mà không phải Zậy!”. Nhưng mà vui đến như thế, vui mà làm như thế thì chỉ có đám heo lai hoặc heo rặt nọc. Bởi vì trong ngày ấy người chiến thắng không chỉ reo cười nhảy múa... mà người có lương tri thì xót xa, biết bao nhiêu nước mắt tuôn ra khi được tin chiến thắng. Một nhiếp ảnh gia đã ghi được khoảnh khắc ấy: người mẹ già gục mái đầu bạc vào ngực đứa con trai vừa thoát khỏi ngục tù. Ở Chuyện không có trong sự thật Nguyễn Quang Lập dựng và mô tả chuyện một phụ nữ làm tình với con bẹc-giê... đến mức móng chân con chó bấu vào lưng người phụ nữ rất đậm rõ... Con người với nhau không “cực khoái” bằng với con chó hay con người chỉ có, chỉ tìm thấy niềm vui sướng với chó má, với loài vật... Thế mà có người vội khen rất hay rồi đem in lên Văn nghệ quân đội...! Tìm niềm vui, hạnh phúc trong thú tính như thế mới là đổi mới văn học chăng?

Còn đây là chuyện thật: NQL giảng giải cho Hoàng Phủ Ngọc Tường rằng cái lưỡi không chỉ có chức năng lùa ngôn ngữ ra, mà còn là khí cụ của văn hóa giường chiếu và khen Hoàng Ngọc Hiến rất giỏi câu giờ như thế, đến hàng giờ đồng hồ... (Xem Bạn văn. Mục Hoàng Phủ Ngọc Tường và Đoàn Tử Huyến). Tư duy nghệ thuật của NQL kể cũng lạ. Cái phần thú tính, sao mà nhiều thế!

Nguyễn Quang Lập gọi đây là những chuyện có thật và bịa đặt của tôi, một cuốn tiểu thuyết của ông và ghi ở đầu sách: Tôi và tất cả những ai có tên trong cuốn sách này đều do tôi tạo ra, kể cả bố mẹ tôi. Đương nhiên tiểu thuyết, truyện hư cấu, thì phải như thế. Bịa như thật (Nguyễn Công Hoan) đã giỏi, mà bịa cho thật thành bịa cũng giỏi đấy. Rõ ràng là do nhà văn tạo ra. Ngoài đời nó có thể có có thể không nhưng trong lòng nhà văn, trong tâm tưởng nhà văn, là có. Và đấy là cơ sở để đánh giá tài năng, lòng nhân hậu của nhà văn (Blog Quê choa. Sunday June 29-2008).

2. Lạy ông con ở bụi này!

Cũng blog trên, NQL khoe: “Thầy ba tôi, một người vĩ đại nhưng không hề nổi tiếng, vẫn dạy ông: để ứng xử tốt với đời cần phải tôn trọng mọi nguyên tắc và khinh bỉ chúng hết thảy. Đó là lời dạy của người cuồng nhưng nếu dịch thoát ra thì thật hay: Dĩ bất biến, ứng vạn biến”.

Gần bảy mươi năm qua, ai cũng biết đó là câu nói mà quyền Chủ tịch nước Huỳnh Thúc Kháng đã được dặn dò để lo việc nước trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn.

Người thấm nhuần ít nhiều Nho học đều hiểu đó nguyên tắc xử thế của người quân tử, vô cùng thâm sâu, cao quí: đối nhân xử thế (bên ngoài) và tự giữ mình (khí tiết, bên trong): Bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất... Người quân tử có thể bị bắt bớ, bị giết nhưng không thể bị xui khiến làm việc bậy.

Chỉ có đám con buôn, cơ hội vụ lợi, khi cần thì rối rít tôn trọng, kính trọng nữa. Xong việc thì khinh bỉ tuốt. Hồng quân đến thì treo cờ đỏ. Bạch vệ đến thì treo cờ trắng. Sản xuất nông cụ đồng thời với sản xuất dây thép gai để rào ấp “tân sinh”, làm tất, miễn là có tiền, có nhiều tiền.

Chỗ này thì đúng là riễu người mà không nghĩ đến ta!

Thành ra, không còn tin gì ở NQL nữa. Qua sông đấm sóng ai mà dám tin!

3. Phát hiện ra “... pháo chèn Tô Vĩnh Diện”

Trong bài “Nhớ Trần Dần” (Sđd, tr. 24), có đoạn thoại giữa anh Quán (Phùng Quán) và Trần Dần. Anh Quán nói: Nó (Nguyễn Quang Lập) bảo pháo chèn Tô Vĩnh Diện chứ không không phải Tô Vĩnh Diện chèn pháo... Trần Dần vỗ tay đánh bốp kêu to: Hay! Giỏi! Thông minh (Sđd trên tr. 24-25).

“Phát hiện” này được NQL giải thích rõ hơn trên Blog Quê choa (Friday June 6-2008). Anh (Trần Dần) nhìn mình hỏi sao? Mình nói khi kéo pháo lên dốc, đã đứt dây, anh Diện chạy không kịp thì bị chèn thôi.

Anh ngồi yên hồi lâu rồi hơ hơ, ngừng vài giây sau lại hơ hơ, vài giây sau nữa mới hơ hơ hơ thành một tràng, vỗ tay đánh bốp kêu to: Hay! Giỏi! Thông minh.

Cần đặt ra các tình huống về sự cố này.

a. Khi kéo pháo lên dốc, một bộ phận phía trên kéo dây. Một bộ phận phía dưới đẩy và chèn, nhích từng nhịp. Khi đứt dây, pháo tuột, lăn xuống. Sẽ có người bị đè ngay tại chỗ. Có người “nhanh chân” nhảy ra, có người dũng cảm, lo cho pháo trước, không nghĩ đến thân mình, lao ra lấy thân chèn vào pháo. Nhờ thế, khẩu pháo dừng lại, không tự lao xuống dốc.

b. Giả định là anh Diện không chạy kịp nên bị pháo chèn. Cho là như vậy. Nhưng không phải là nhờ thân xác anh mà khẩu pháo đã dừng lại, đã được cứu nguy.

Trong cả hai tình huống, không chỉ có một mình Tô Vĩnh Diện mà còn có cả tập thể chiến sỹ. Sự kiện về người anh hùng đã được xác nhận như thế.

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ cũng như trong suốt cả cuộc chiến tranh, nếu suy nghĩ, tâm tưởng đều như NQL cả thì làm sao có được Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai, Bế Văn Đàn lấy thân mình làm giá súng... Trong thời chống Mỹ, một anh hùng không quân khi đã phóng hết đạn, thì lao cả máy bay của mình vào mục tiêu. Anh hi sinh nhưng mục tiêu địch bị tiêu diệt. Làm sao hiểu được các chiến sĩ đặc công, được làm lễ truy điệu trước khi xuất trận. Làm sao hiểu được một người như Chế Lan Viên lại tự nguyện xin vào Đảng ở mặt trận Quảng Trị hồi chống Pháp.

Suy luận như NQL và Trần Dần thì Tô Vĩnh Diện chẳng phải anh hùng gì! Nếu nhanh chân “thủ thân vi đại” pháo chết mặc pháo… chẳng qua là chậm chân! Cho hay lòng nhân hậu của nhà văn. Trước khi đọc Bạn Văn mình còn yêu kính Trần Dần. Đọc Bạn Văn, nghe cái lời khen Hay! Giỏi! Thông minh... của Anh, buồn quá, quên luôn.

4. Từ bụng ta suy ra bụng người

Trong Chuyện ma 2 (Monday July 14-2008), mục cóp nhặt giai thoại, NQL kể:

... Cuối năm đó bỗng nhiên chị Qui chạy sang hớn hở đưa cho vợ chồng mình cái nhẫn bạc đã gỉ rét, nói anh Thỉ đây rồi. Mình hỏi sao. Chị nói đây là cái nhẫn chị tặng anh trước khi vào Nam. Vợ mình nói chị kiếm được ở đâu. Chị nói thằng Líp nhà em đó, chị thấy nó cầm chơi, hỏi nó, nó bảo nó thấy trên cỏ... ở cái nơi thằng Líp chỉ là một cái lỗ nhỏ bằng đồng xu, năm sáu đường kiến lửa kiến hôi từ nhiều hướng bò vào cái lỗ đó. Mình nói có khi hài cốt anh Thỉ dưới này cũng nên.

Chị Qui mời thầy cúng vái rồi đào. Bộ hài cốt hiện ra. Chị Qui oà khóc...

Mấy người đào phát hiện còn một bộ hài cốt nữa. Nhìn cái thế hài cốt mấy người phán đoán bộ hài cốt còn lại phía dưới khả năng là một lính cộng hòa. Họ nói khả năng hai người này vật nhau, bóp cổ nhau rồi chết cả hai.

Chị Qui nói thôi thôi đừng đoán bậy, chẳng may là đồng đội anh Thỉ thì sao? Nói vậy rồi người ta không cho vào nghĩa trang liệt sĩ, tội nghiệp.

Bỗng một người kêu lên đây là hài cốt con gái. Anh này chìa ra một cái kẹp thép không rỉ và hai ba cái cúc sứ, màu hồng, đúng là cúc con gái.

Chị Qui rơi xuống ngồi bệt, mặt trắng bệch...

Một người đào nói è he, hai đứa ni rủ nhau ra đây đụ chắc, trúng bom chết thôi, chiến đấu chi mô. Chị Qui chồm lên, hét một tiếng rợn người: “Câm đi”.

Chỉ là đoán. Nhưng đây có phải là tình huống duy nhất, cuối cùng không? Không ai biết được khung cảnh lúc ấy. Có thể là khi máy bay ập đến, người chiến sĩ nam, anh Thỉ đã nhường cho cô gái xuống hầm trước, có thể trong tình huống ác liệt, anh đã nằm lên lấy thân mình che chắn cho cô gái và cả hai cùng bị bom vùi thì sao. Mà những tình huống này, đồng đội với nhau, bộ đội với nhân dân, trong chiến tranh xảy ra nhiều lắm. Bạc là kim loại có gỉ được không nhỉ. Và kiến chỉ tha mồi. Làm sao nó lôi cái nhẫn bạc bị vùi sâu lên được... Sự suy luận, suy đoán này chỉ có thể theo cái chất của NQL, tiếp theo cái tình huống với cô giáo khi đón tin chiến thắng 30-4-1975.

Con người nhân hậu sao lại suy bụng ta ra bụng người như vậy!

5. Bênh vực cho thú tính

Gần đây NQL bênh vực cho tội ác man rợ của Mỹ - Nguỵ ở các nhà tù Côn Đảo, Phú Quốc... xem chỉ là chuyện “đấu tranh khai thác thông tin từ các tù binh trong cuộc chiến...” (thông tin của Đông La trên VN TP.HCM, số 288 ngày 23-1-2014).

Đây là lời bênh vực trắng trợn của NQL cho tội ác của nguỵ quyền trong các nhà tù ở miền Nam trước 1975 là sự chà đạp lên nỗi đau cùng cực của hàng vạn tù nhân Việt cộng ở các “địa ngục trần gian” như Côn Đảo, Phú Quốc. Tội ác man rợ của địch ở các nhà tù với các hình thức nhục hình, đày đọa, giết chết dần chết mòn người tù ở Ngục chín hầm, ở các chuồng cọp Côn Đảo, Phú Quốc... là đã đến độ thú tính, mất tính người. Mục đích của địch là muốn giết chết con người thể chất và tinh thần của các tù nhân. Không phải là việc “đấu tranh khai thác thông tin” như NQL cố tình đánh tráo sự việc mà chúng tôi sẽ nói sau. Chỉ xin dẫn mấy trường hợp:

- Qua hồi ký của ông Lê Quang Vịnh: ông bị kết án tử hình nhưng sau đó giảm xuống đày đi Côn Đảo. Trong thời chống Mỹ, đã có bài hát về Lê Quang Vịnh. Nhưng nguồn gốc là do đâu. Trong cuộc họp Thành đoàn bị vây ráp, mọi người đều bị bắt một số bị bắn ngay tại chỗ. Một tên lính nguỵ đè anh Vịnh ra, lấy mũi lê rạch vào phía hông. Anh biết là nó muốn mổ bụng anh để lấy mật tươi, đem về Sài Gòn bán cho đám Chệt rất cao giá. Nhưng phải là tươi, lấy từ người còn sống. Biết thế nên anh hết sức vùng vẫy lăn qua lăn lại không để nó mổ bụng. Tên nguỵ này bực mình đá anh mấy cái rồi bảo: Mày không muốn chết ngay thì tao cho mày đi Côn Đảo cho mày chết dần. Chúng đưa anh ra tòa, kết án rồi đày đi Côn Đảo. Anh Lê Quang Vịnh đã chịu đựng ở địa ngục trần gian Côn Đảo cho đến ngày giải phóng. Sau này, anh làm Trưởng ban Tôn giáo của Chính phủ.

- Trong cuốn hồi ký Bất khuất nổi tiếng của đồng chí Nguyễn Đức Thuận, kể lại cuộc đấu tranh bảo vệ khí tiết người cộng sản, quyết không chào cờ nguỵ. Chúng giam các anh xuống hầm sâu một thời gian dài. Đến hôm tên chúa ngục Côn Đảo cho đưa các anh lên, bắt đứng xếp hàng. Nhưng vừa trông thấy, nó đã quì ngay xuống nói: Bạo lực không khuất phục được trái tim người. Xin các ông tha thứ cho tôi.

Vì sao thế? Trong lúc ấy các anh không còn hình người bình thường nữa mà như một thứ người rừng kỳ lạ: quần áo không còn, râu tóc tả tơi, chỉ có đôi mắt của các anh là còn sáng lên. Từ hôm đó, nó phải đối xử khác với các anh.

Thưa nhà văn Nguyễn Quang Lập, có thông tin gì ở trong túi mật của một tù nhân? Có thông tin gì ở trong những con người bị giam dưới hầm sâu?

Nếu trở lại thăm các nhà tù Côn Đảo, Phú Quốc..., nếu hỏi lại những người bị giam cầm đày đọa trong các chuồng cọp như bà Trương Mỹ Hoa - Nguyên Phó chủ tịch nước - hay vợ chồng bà Võ Thị Thắng - nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch và hàng vạn tù nhân vẫn còn sống trên khắp mọi miền của đất nước ta, thì sẽ hiểu thế nào là “đấu tranh để khai thác thông tin từ các tù binh trong cuộc chiến”!

Như nói trên, NQL đã cố tình đánh tráo hai công việc khác nhau: “đấu tranh khai thác thông tin từ các tù binh... và thụ án chịu sự giam cầm với mức độ và thời gian khác nhau. Đấu tranh khai thác thông tin, thông thường gọi là lấy khẩu cung, là việc phải làm để có cơ sở kết án. Sau khi đã kết án, thành án, rồi thì phải thụ án, chịu sự phán quyết của bản án. Người tù khi đã bị đưa vào trại tù thì không còn chuyện khai thác thông tin nữa”. Chế độ nhà tù ở mọi nơi mỗi xứ khác nhau. Có thông lệ quốc tế về tù binh chiến tranh, về tù nhân. Chuyện này sẽ nói sau. Nhưng hành hạ đầy đọa tù nhân cho chết dần chết mòn cả thể xác lẫn tinh thần với những hình thức man rợ mất nhân tính... thì các “địa ngục trần gian” ở Côn Đảo, Phú Quốc là vào loại hàng đầu.

Bào chữa, bênh vực cho những tội ác man rợ mất hết nhân tính như thế, thì “nhân hậu” của NQL là loại nhân hậu gì?

NQL chỉ “nhân hậu” với những người cùng cánh, cùng phe nhóm thôi. Nhân hậu với những kẻ cơ hội dối trá “tôn trọng tất cả rồi khinh bỉ tất cả”, nhân hậu với bọn người tàn ác mất hết nhân tính. Nhân hậu của NQL là như thế đó.
Ngọc Giao
16-05-14, 06:17
Cái nhân chủng và cái văn hóa thì Việt Nam không khác Tàu là bao, nhưng lịch sử thì quá xa nhau. Là bởi vì xưa nay chỉ từ triều Nguyễn trở đi mới ghi chép một cách tỉ mỉ về tập quán, đặc trưng vùng miền và mọi điều bên ngoài các cung cấm - tóm lại là thứ lịch sử của cộng đồng ; còn trước đó ta chỉ biết đến các ông vua và các trận đánh nhau mà không hề biết gì về lối sống dân gian - như thế là lịch sử triều đại. Người Tàu có hàng chục pho sử với dung lượng đồ sộ, nội dung phong phú khiến đời sau biết tương đối rõ về bối cảnh mỗi thời, còn ở xứ Việt thì vô cùng bối rối. Tôi không biết bà Triệu có thật hay không, ông Lý Thường Kiệt thích ăn món gì, ông Nguyễn Trãi chuyện trò với vợ bằng thứ giọng điệu như thế nào... Hỏi rằng đến thế kỷ XXI, còn ai dám tin vào Lạc Long, Âu Cơ, Thánh Gióng... nữa mà bảo là sử ? Rồi thì bao nhiêu triều đại, bao nhiêu nhân vật lịch sử đã bị ý thức của con người chối bỏ, nhiều sự kiện đã bị quan niệm hậu thế cắt sửa... tất cả đều mịt mù, tất cả đều rối răm !
God Father
04-06-14, 08:42
Bạn nào giỏi tiếng Anh dịch thử cái tài liệu nghiên cứu về gen của chủng người Mongoloid ở Đông Nam Á xem thế nào với. Mình rất tò mò không hiểu sao dân tộc mình có tư chất lại ngon thế, có khi phải ngang tầm chủng tộc Hàn Nhật, hơn hẳn mấy đứa Đông Nam Á xung quanh.
http://www.genetics.org/content/130/1/139.full.pdf
Nguoixuongtuy
22-07-14, 18:47
Bọn Ngụy công nhận hài, đã lấy túi mật gần xong rồi không chịu lại tha cho đi Côn Đảo chết dần. Chắc là thừa cơm.
evilzone
15-03-15, 14:12
Tư chất của dân Việt thì cực kỳ tốt, giống cái máy tính có phần hardware ngon, chỉ tội cài phần mềm lởm nên chạy vẫn lục khục. Sang các nước khác thấy bọn nó cũng chẳng hơn gì mình.