Phượt & Phịch

phot_phet
27-02-14, 16:24
Tôi mở thớt mới tán láo về những chuyến đi. Khai mào là cái LAI CHU DU KÝ.

Tôi đi Lai Chu, xứ bú zù mù u mọi nhẽ. Gần 500km đường miền núi đèo dốc ngoằn nghèo làm tôi phải bấm độn tay mà nhẩm ra nhanh cũng phải đi tong 10 tiếng. Thế đóe được rồi dù đi có đôi, là thằng Bôm Bốp, cộng thêm cả đồng chí lái xe. Tôi gọi điện ướm thử dăm con mái, te tái rủ rê. Cơ mà ế. Chúng bảo cuối năm bướm bận lắm, có gì ra giêng. Mẹ tiên nhân, ông thì ông dí dái. Quân ăn hại, đái khai, dắm ra bã.

Khởi lúc 11h trưa. Con Mẹc Di - Eo - Cây lâu ngày tù túng phố phường rống lên như ngựa vía trên đại lộ Thăng Long trực chỉ hướng Tây Bắc phăm phăm bốn vó. Giời đẹp lắm, nắng vàng như chân lý chói qua tim. Một sự khởi đầu tốt đẹp tuy dặm dài thiếu gái cũng thấy ngai ngái bâng khuâng.

Đến Tú Lệ, bản Thái phồn hoa tỉnh Yên Bái, chúng tôi nghỉ chân bên chảo bánh chuối, bánh khoai của một cô nàng thổ địa. Nàng không xinh nhưng thắm chuyện. Chúng tôi vui và giải quyết chảo bánh trong nháy mắt. Cảm kích cái thú vị chân chất đơn sơ nên thằng Bôm Bốp mở cốp xe lôi ra chục nem chua Thanh Hóa mà nâng niu dâng tặng, coi như sự đối lưu sản vật địa phương. Nàng khúc khích cảm ơn và không quên nhời đáp từ chân thật " ăn vào đi ỉa thì chết em". Bọn tôi thộn hết cả mặt. Quả là sự thật thà không phải khi nào cũng tốt. Bao nhiêu hứng thú bỗng chốc tụt từ bẹn thẳng tắp xuống đến mắt cá chân. Chúng tôi xắc quần lên xe rùi hehe nhìn nhau xấu hổ, hố hố...

7h tối đến Than Uyên, một huyện nghèo như định mệnh thuộc Lai Chu, chúng tôi dừng ăn cơm. Kinh nghiệm đường dài chỉ ra rằng cứ nhằm những quán nhiều xe ô tô đỗ mà vào. Đang vuốt tóc sửa giày thì một con chó to vật xồ ra nhè bánh xe mà nghếch chân lên đái. Một sự đón tiếp quá đặc biệt dành cho lữ khách miền xuôi. Đói rã hộng nên tọng nhiệt tình và phải gọi thêm một âu nhựa cơm tăng - bo nữa. Nếu như âu cơm đầu thơm mùi gạo vùng cao thì âu thứ hai chả khác đéo gì dành cho chó. Nguội, hôi và dậy mùi ẩm mốc. Chẳng hiểu đồng bào gian dối hay vô tình?

Từ đây đến thị xã Lai Chu còn đúng 76km nữa, bấm độn thì chỉ quãng hơn một tiếng là tới nơi. Bọn tôi thong thả trêu con chó, ăn hết đĩa cam rồi mới túc tắc lên đường.

10h đuối tới Lai Chu. Thị xã miền biên viễn mới được xây dựng khi tách tỉnh đón chúng tôi trong sự vắng lặng đến tê người. Khách sạn Mường Thanh buồn đời chào chúng tôi với tấm bảng tên nhấp nháy như răng bô lão đang thay, đực cái lung lay mẻ khủa nên cũng có nét giống răng những anh hề.

Bữa sáng ở khách sạn mà ngao ngán. Thực khách dúm ró trong cái lạnh ban sáng vùng cao, vật vờ đi gắp từng chút thức ăn nghèo nàn tủn mủn. Bọn tôi cũng nhao ra vớ bát sứt, đĩa mẻ mà khua khoắng liên hồi. Tôi chốt món cơm rang, dặm thêm ít bắp cải xào cho mềm họng. Thằng Bôm Bốp thì đủ loại bún miến phở, cài thêm đôi trứng trần. Chúng tôi chụm đầu ăn, hì hục như trâu húc mả. Rồi thằng Bôm Bốp á lên một tiếng, mặt nhăn môi trề, tay chu đáo lôi ra từ miệng sợi đen đen quăn tít. Nó nắn nót nhâng ngang tầm mắt, rồi trịnh trọng phán: " lông lồn". Tôi ngất mẹ ra bàn, mồm phòi ra cơm rang. Không phải nôn mà buồn cười muốn chết. Mấy cô em phục vụ chẳng hiểu ất giáp mô tê, ất ơ lượn lờ điều nghiên khó hiểu.

Trưa đi ngoại giao với thằng Bôm Bốp, một đàn anh cánh hẩu làm ăn, chuyên nghề thầu khoán, dân Nam Đệnh chính tông. Lên đây mới biết chỗ của con đồng bào là ở bìa rừng, bờ suối, nơi bằng phẳng tuyền Kinh tộc miền xuôi mạn Nam Đệnh, Thái Bềnh. Chúng khôn như rận nhưng vì cái địa dư mà trông ra cái vẻ ngô ngố thật thà. Thằng Bôm Bốp có phong cách ngoại giao kỳ tài bằng sản vật. Bằng chứng là nó mang đến vài trăm quả nem chua đặc sản quê hương. Chưa hết, lại còn cả mấy xách nước mắm đóng chai theo lối cổ truyền. Theo như nó nói, nguyên lý của phong cách ngoại giao này là " của một đồng - công một nén", rất chi là ăn thua. Tất nhiên đi kèm với những thứ dân dã đó là đôi chai Chivas sứ 21 tuổi và cái phong bao lưng lửng mấy trăm đô.

Đàn anh cánh hẩu biện cỗ đãi tại nhà, tuyền thứ ngon nhưng do tối tăm mặt mũi lo chúc diệu mà tôi chả xơi được miếng đéo nào cả thành ra không nhớ tên. Diệu đàn anh đãi là thứ nước trong leo lẻo đóng chai Lavie nửa lít có cái tên khá độc: diệu ủy ban. Đây là thứ diệu chưng cất riêng cho cán bộ địa phương và doanh nghiệp máu mặt tiếp khách. Nghe quảng cáo là uống say êm và không đau đầu, khỏe như trâu khi...húc mu ( không phải mả nha). Thảo nào mà TP.HCM cũng thi đua có thứ diệu này, tên hơi khác là diệu thành ủy. Không biết miền ngược học miền xuôi hay miền xuôi theo đuôi miền ngược?

Cả buổi chả hiểu chúng tôi nói chuyện đéo gì, vì chưa mở miệng ra thì đã có ly diệu kề môi với đủ thứ lý do lý trấu. Mà đâu phải ít người, chốc chốc lại có một ông đầu bù răng bựa tạt mâm, tự xử ba chén rồi lại mời vòng một lượt. Kinh nghiệm uống diệu vùng cao chỉ ra rằng, nếu bạn không muốn chết tại mâm thì hãy gợi ý đi một chỗ khác, uống thứ gì nhẹ nhàng hơn và tìm cơ hội xả ra nếu có thể. Hoặc giả khấn giời lạy đất khi đứng dậy có ông nào đó trúng gió hay tai biến mà tha cho. Không là chết!

Một thần dân thổ địa làm thơ ký cho quan đầu tỉnh dẫn cả bọn đến một quán hát có nhẽ là trứ danh nhất tỉnh lị. Thôi thì làm tí xả hơi và lạy giời không chết. Chưa ấm chỗ thì từ đâu xổ ra nguyên một tiểu đội các cô em. Chúng rất lạ, sàn sàn lít nhít như nhau, mông như chõm cau phập phồng trong quần Jean đồng bộ. Phần thân là những chiếc áo gió tối màu nhưng khăn quàng cổ lại cực kỳ rực rỡ. Đàn anh bảo, đồng bào cả đấy, cứ tự nhiên. Tôi để ý quả thế thật bởi qua nhời ăn nói vẫn thấy ngọng ngịu liu riu. Hỏi chuyện quê quán thì không Phong Thổ cũng Mường Tè. Tôi càng tin hơn nữa khi thấy chúng nhắt nhắt như kẹo mút, không giống các cô nàng miền xuôi ở cái nhẽ phổng phao, ồn ào. Cái tôi lạ là khi bật bia, chúng đấu mõm hai chai vào nhau mà đánh bật nắp trong tiếng kêu pấc pấc...

Đàn anh và sơn thần thổ địa mải mê ca hát, nhẽ muốn chứng minh vùng xâu xa không hề đói kém và cũng có chất chơi. Mà chất quá đi chứ lị, ban đầu nhạc sến, đến giữa nhạc xanh và tanh bành là nhạc nhảy. Tôi chịu, hát nhõn bài " Nụ cười biệt ly" thuộc hôm đi Sài Gòn rùi ngồi tỉ tê vê ti sờ tí một cô nàng. Say dịu dàng ra phết hehe! Kinh nghiệm rút ra là, khi say, hãy sờ vú.

Rồi tôi ngủ. Tỉnh dậy thì thấy đang ở khách sạn. Nhưng tôi không tin ở mắt mình khi thấy cô em quán hát đang ngồi thu lu mép giường mân mê cái chun áo gió. Ngó đồng hồ đã 10h hơn. Tôi hỏi sao em lại ở đây? Nó nói bạn anh bảo về. Tôi hiểu cơ sự nên móc túi đưa nó 5 trăm và cảm ơn rằng không có nhu cầu. Nó không lấy và bảo cũng không về cho đến khi trời sáng. Định gọi cho đàn anh nhưng sợ quấy quả đêm hôm nên lại thôi. Kể giường đôi thì mặc xác nó nhưng giường đơn cũng hơi phiền lòng. Đang loay hoay thì nó bảo, anh cứ ngủ trên giường, em dưới đất. Giá như một cô nàng lung linh và có chút tình viễn xứ thì tôi ngược lại ngay, đằng này...

Là em chọn đấy nhé. Tôi thảy cho nó cái chăn rồi cuộn mình vào ga giường nức nở ngáy. Trong chút nỗi hoài thương tôi cố luận giải độ tín nhiệm và trung thành của con mái núi rừng và anh cảnh vệ gác lăng có gì đồng hay dị?

Sáng sau khi thức giấc đã không thấy bóng cô nàng. Bọn tôi đánh xe ra ngoài ăn sáng. Chắc thằng Bôm Bốp vẫn tởn cái lông lồn nhỡ gặm phải hôm qua. Trên xe tôi lý giải cho nó về nguyên do và sự tích những chiếc lông lồn rụng. Rằng là do lạnh quá mà thôi chứ không hẳn sài đẹn hay nấm bẹn. Nó đồng ý với tôi và chốt lại là đến trâu bò còn tơi tả chứ ngả nghến mấy sợi âm mao đã ăn thua đéo gì. Phép liên tưởng từ lông lồn sang lông trâu bò làm tôi cười tóe cả dắm non. May là thít kịp thời và quyết liệt cơ hậu môn nên không nôn ra bã. Hỏi chuyện đêm qua, hóa ra đều có quà cả. Là mấy cô nàng quán hát kia thôi. Nhưng hình như cũng không "ăn uống" gì thì phải bởi tôi thấy nó mặc khải và thần thái hẵng như trống choai gáy sớm gọi đào phai.

Tạt qua nhà đàn anh nhờ chuyển nốt ít quà cho lãnh tụ. Vẫn lối ngoại giao nhân dân đậm đà bản sắc dân tộc là nem chua, nước mắm xách, Chivas sứ 21 năm và đô - la. Có điều liều lượng tăng lên tí chút. Sự bất đối xứng và cả cân đối này làm tôi hơi lo, bởi tôi nằm lòng nhời ông cụ dặn " không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng". Nhưng cụ ơi, cụ quên mất một điều là " lính tráng có suất". Sự bất công nếu được định vị bởi ngai vì và tầm quan hệ thì sẽ trở thành lẽ công bằng, mọi nhẽ. Cấu trúc xã hội và cuộc đời nó thế, cụ cào bằng đi là thế đéo nào?

Bọn tôi khởi về xuôi đúng 11h như khi khởi ngược. Cả một lý trình vạn dặm chỉ mỗi việc quà cáp, đánh chén thế thôi. Càng nghĩ mới thấm cái câu " của cho không bằng cách cho" mà sốt cả ruột. Sau chuyến đi này mối giao hòa mở ra, cơ hội làm ăn sững sờ ngay trước mặt. Bất lắm thì sự hiện hữu hình hài danh phận cũng nói lên một điều rằng, hôm ấy, ngày này bọn tao đã đến đây hehe.

1h chiều về đến Tú Lệ, cả bọn dừng ăn cơm. Định nghé quán cô nàng bánh khoai bánh chuối chuộc lại tí xấu hổ hôm lên nhưng nghĩ lại đéo dại. Là bởi nhỡ cô nàng đi ỉa thật thì chí nguy. Quân tử khôn thì chớ có dại lồn. Chân lý đấy. Tiếc là chẳng mấy ai lội qua được cái khe hẹp óc ách nước trên sườn đồi lún phún cỏ xanh non trong suốt dặm dài đời trai chí chát.

Chiều sơn cước buông sớm như sơn nữ buông màn. Bọn tôi buồn bã ngậm tăm. Chỉ có con chiến mã vẫn phăm phăm bốn vó. Bất giác lấp ló vệ đường hai thiếu nữ ôm nhau đứng, mặt bấc ra lộ. Dưới chân là mớ hành lý rất khó định vị là bao tải hay chăn bông? Thằng Bôm Bốp tụt kính, xuôi không em? Chúng quay mặt đi. Xe lùi lại. Vẫn thằng Bôm Bốp, về Hà Nội không? Một đứa nói, chúng em về Yên Bái thôi. Lên đi - Giọng thằng Bôm Bốp. Tôi lầm bầm chửi thầm, địt mẹ.

Hóa ra chúng là hai sinh viên sư phạm mầm non quay lại trường sau đợt thực tập năm cuối. Nom kỹ chả thấy nét đồng bào. Hỏi ra mới biết là ở Thái Bềnh dưới xuôi lên theo bố mẹ. Chúng chẳng mấy xinh nhưng sự tơ nõn cũng đủ sức làm cho hòn dái có phần tê tái. Tôi ngồi cạnh hai đứa, ghế sau. Chẳng thích thú mấy nên im thin thít. Thế là được thể cho thằng Bôm Bốp cướp diễn đàn. Hót chán thì quay sang mời kẹo cao su, nước suối, sữa tươi, thiếu nước moi dái ra mời ăn xúc xích.

Một đứa thì hinh hích ngồi nghe, chốc chốc lại be ré lên khi có đoạn buồn cười. Đứa ngồi cạnh tôi thì nghẹo đầu ngoan ngoãn. Nó thở vào mang tai tôi, ban đầu thì nồng nàn lắm, sau lại có vị chua chua. Rồi nó rú lên, nôn nôn, cho em xin túi bóng. Tôi vớ vội cái túi bóng màu vàng mang đi phòng bị dán pha khi gặp mù. Nó chộp lấy như cách các cô nàng cuồng dâm cao trào vồ chim bô lão. Tôi không dám nhìn cảnh kinh dị đó mà quay mặt đi lầm rầm rủa thằng Bôm Bốp. Người con bé chồm lên sau mỗi cú phóng nôn. Có cảm giác như nó bị người ta thắt cổ hoặc bị một kẻ nào đó bạo dâm bịt miệng trong khi vẫn thúc chày từ dưới lên. May cái là cũng sắp đến nơi chúng cần đến.

Đôi bóng lũn cũn đi trong chiều chập choạng vào khu nội trú. Qua đèn pha tôi thấy đít con bé kia ướt đẫm. Thôi bỏ mẹ rồi, lần đầu tiên trong đời tôi hiểu thế nào là " miệng nôn, trôn tháo". Tôi bật đèn trong xe soi, ghế da ánh lên màu nước. Soi kỹ hơn xem có ra bã không nhưng chả thấy gì. Đúng là ăn ở phúc đức có khác. May ơi là may!

Bọn tôi không dừng ăn cơm mà quyết chạy thẳng về nhà. Xe đường xa lại có tí nước đái gái nên ngai ngái một mùi khó tả. Tôi luôn mồm rủa thằng Bôm Bốp. Nó chịu khó nghe rồi động viên tôi, gái đái xe là may mọi nhẽ. Tôi bảo nó mà giây hành kinh ra thì mọi nhẽ sẽ...đỏ hơn. Mẹ cái nết dại lồn, cấm bỏ được.

Về đến nhà là chín giờ rưỡi tối. Chửa kịp cất hành lý thì thằng Bọ Dừa, cháu lãnh tụ Bọ Dứa gọi đi đánh nhắm. Mệt bã nên chối không đi nhưng nó bảo gái xinh và tình mọi nhẽ. Hehe đâu có gái là vác dái lên đường thôi. Đến nơi thấy ba con trâu già đang bu quanh thằng Bọ Dừa, tóc vén sừng điệu nghệ ngúc ngoắc hai bên. Không chờ cho nó hỏi, tôi thanh minh là mới đi Lai Châu về, không có nhu cầu ăn mà chỉ có nhu cầu... thịt nghé. Nó chỉ vào ba con trâu già đang ha hả, anh cứ nhá.

Đù má! Tôi thò tay vào hàm vặn răng, ra ý khó nhai rồi ra ngoài đi đái. Và cút thẳng.

Vợ dọn cơm cho ăn, nựng, tắm đi, tí em iêu. Đi bị ma bắt hồn về nhà còn bị lồn bắt vía nên tôi trợn mắt quát, iêu cái lồn!

Vợ tôi hết hồn! Tôi cũng hết chiện!
Man
27-02-14, 16:49
Góp ý Phọt là những từ như Nam Định, Thái Bình ko nên cố ý uốn thành Nam Đệnh, Thái Bềnh cho nó cỏ vẻ xì tin, mà thực ra chả đem lại gì hơn. Uốn éo quá lại mất hay, nó giống bọn tin tin ngày viết ngớ ngẩn cuối cùng ko ai hiểu chúng viết gì. Thỉnh thoảng và dùng đúng chỗ thì mới hay.
phot_phet
27-02-14, 16:56
Bỏn kêu thế tôi mạc lại chứ uốn éo cái lồn.
phot_phet
07-03-14, 10:44
Đây là hồi ức năm 7 tuổi của tôi, 30 mùa lông rụng rồi mà không sao quên được. Là việc tôi suýt giao cấu với đồng ấu người làng. Tất nhiên là giống cái.

Hẳn các anh còn nhớ cô bạn Hồng của tôi, cái con bé trong thiên đi tơ này này http://www.photphet.info/2011/12/i-to-liet-truyen.html. Tên họ thật của tôi sở dĩ có tên lót là Hồng là từ cái tích này. Nay tôi kể các anh nghe.

Cơ mà tôi đi kinh lý mấy hôm miền biên viễn đã. Về sẽ dán lên. Dạo này hết trĩ lại táo nên cứ lẹt phẹt thâm niên, chán kinh người.

Tôi về rồi, định biên nốt hầu các anh cú suýt giao cấu năm 7 tuổi. Nhưng các anh tin được không, 30 năm sau, nghĩa là tôi 37 tuổi mà chuyện đó lại lặp lại. Mà chửa xa, mới hôm tối chúa nhật kia thôi, khi chuyến xe đêm đưa tôi xuôi từ Hà Giang về Hà nội. Tôi vẫn tin lịch sử có sự lặp lại, nhưng chuyện sinh lý lặp lại như lịch sử thì quả là hiếm, xưa nay. Và tôi kể ra đây.

Đoàn chúng tôi khởi hành lúc 9 giờ tối bằng xe giường nằm bến Đĩ Mình. Theo lịch trình thì 5h sáng sẽ có mặt ở Hà Giang. Chúng tôi có 5 người, một anh thợ văn, một anh thợ xây, một anh thợ buôn, một anh thợ học và tôi, thợ hót.

Anh thợ văn thì người dài hơi quá khổ so với cái giường nằm nên cả đêm cứ ấm ách tầng hai hết đi đái lại đòi đi ỉa. Dằng dai đến độ anh thợ lái phải gắt lên là đi đường dài ăn uống đéo gì lắm thế. Tôi thì tôi biết, chả qua là anh già rồi nên khó ngủ thôi. Khác hẳn với anh thợ xây, một đập hai xoa là kéo bễ. Anh thợ học cũng lành, mắt kéo màng nhanh hơn hạ xịp, mồm lép bép ú ớ kinh tợ trong mơ. Anh thợ buôn nhẽ ế ẩm thời suy thoái nên cứ lạch xạch mở máy vào Phây đong mấy con hàng dạt giả mác cu - te lên mạng bán dâm. Tôi, thợ hót thì nằm im, ngáo ngơ nhìn thiên hạ như bầy lợn giống úp thìa nằm la liệt khắp dưới đất, trên trần.

Tôi nằm giường tầng một, phía ngoài. Lối đi được chèn bởi hai anh Kinh tộc nhưng nói giọng nhang nhác tiếng Mông. Trong giao tiếp của hai anh tôi biết là ở Hà Tây. Họ tra tấn tôi bởi hai cái a lô khắm hơn xí bệt phố cổ, đến độ tôi phải đi xin vỏ một quả quýt chua của một chị già nằm giường trong góc mé bên kia, cũng có thể là do ham ăn vặt hay ốm nghén mà cứ lách nhách nhai như chó nhằn xịp rách. Tôi đắp cái vỏ quýt ấy lên mũi mà vửa khấn vừa rủa hai anh khốn kiếp kia và mong sao cho nhanh đến.

Đến rồi! Hà giang đón chúng tôi bằng mấy giọt mưa lất phất và bóng dáng dăm người già đi bộ tập dưỡng sinh. Không khí trong lành làm bọn tôi tỉnh táo và háo hức đón chờ những chương trình hẹn hò đã tự lâu. Thôi thì cho tôi kể ở các thiên sau, bởi ở đây không phải là chuyện du hí. Đang là chuyện suýt giao cấu cơ mà, khà khà...

Tối chúa nhật sau một chầu nhậu từ tinh mơ đến mịt mờ thì bọn tôi lóc cóc về xuôi bằng chuyến xe đêm lúc ngược, khởi lúc 9h tối. Xe đi miền núi hay đường xa họ thường chạy đêm mà ít khi đi ngày. Rút kinh nghiệm chuyến ngược tôi đảo mắt tìm chỗ nằm nhưng hết giường, chỉ còn chỗ ở lối đi. Anh thợ lái quẳng cho tôi cái chăn cái gối bảo tùy nghi. Khi đám tùy tùng đang còn vất vả chăm mấy can diệu ngô phòng khi bật nắp dưới đường thì tôi đã an vị. Tôi yên ổn giữa lối đi, hai bên là hai gái trùm chăn gần kín mặt. Tôi nhận ra họ là gái bởi mái tóc lòa xòa vấn vương trên chiếc giường tím màu tam giác mạch. Người tôi nồng mùi diệu ngô và thịt lợn Mông đen của cữ nhậu nhưng miệng chẳng bao giờ hôi nên tôi thở phì phò như chó dại. May mà không ra đằng đít đkm hehe.

Hai ngày diệu thịt nên tôi bã người. Cũng tính đi khám " điền thổ" con đồng bào xem sao nhưng anh thợ xây nhanh tay khám trước và hót lại với tôi rằng... lì như lợn. Ý anh ta là chúng không nhiệt tình và iêu nghề lắm, và cũng có thể đó là nét văn hóa " đóng gạch" của người vùng cao. Anh thợ xây khoe là chỉ được cái giá rẻ, gần 60 cân hơi chưa kể móc hàm mà có hơn hai trăm bạc, lại không giới hạn thời gian giết mổ cũng như đao - phản cạo lông. Tôi đem chuyện tấu lại với mấy anh thợ kia, chúng dầm dập như duyệt binh đi lũ lượt. Chỉ sót lại anh thợ học. Anh ấy bảo người iêu em nhét tận mồm mà em còn nhè ra. Mẹ kiếp, đâu lại có cái giống người kén ăn đến thế? Hay do học nhiều?

Hôm nay đon khách Hà Nội lên Hà Giang. Toàn ca sĩ hạng I cả, trừ bác Sương Nguyệt Minh ngồi ngắm mấy ông em, ông cháu rượu nhoè rồi hát. Còn múa trên sân khấu là sập gỗ để khách ngồi nhậu hờ hờ...

Tôi say quá nên tít mít vung vít ngủ đơ cu. Trong chập chờn và bồng bềnh của diệu ngô và lý trình ngập ghềnh xa ngái tôi vẫn nhớ là đạp chân vào mặt một anh nằm ở đít tôi. Nhưng hai tay thì nghiêm ngắn lắm, tôi duỗi xuôi như cái cách người ta xếp xác chết vào hòm. Tôi tự biết giới hạn bởi tả hữu hai bên là hai gái, mọi sự động chạm cố ý hay vô tình đều chống lại tôi. Tiện đây tôi cũng có nhời khuyên cho các anh đi chơi nhởi xa xôi cái chỗ nằm, là cứ chỗ nào có gái thì chui vào, xấu đẹp gì cũng được chứ đừng có nằm cạnh giai. Hoặc có thì cũng hãy cố tìm lấy anh nào sạch sẽ một tí. Chứ vớ phải những anh thối chân, hôi nách, khắm bẹn hay a lô như bể phốt thì về lăn ra ốm lại trách tôi là ác.

Nhưng dù tôi có lý trí đến đâu thì cơn say và nỗi mệt nhọc mới là bất hủ. Tôi kệ con mẹ nó với đời, phó thác cái thằng người cho sự may nhờ, rủi chịu. Chỉ biết đến khi gần tang tảng sáng thì tay trái tôi đặt trọn vẹn trong cái tam giác mạch ( tôi xin lỗi loài hoa dại đẹp đẽ này khi có ý ví von với khu vui chơi và sinh nở) của cô nàng bên hữu như một thói quen cố hữu khi nằm nhà ngủ với con vợ già. Tôi toát cả bù hôi bẹn. May mà có tấm chăn mỏng phủ kín đáo lên trên thấm bớt đi nỗi hổ thẹn chứ không thì đã chảy thành dòng. Tôi khẽ khàng, bèn lẽn thu về như cách người ta rút tay ra của tình đầu bối rối. Nhưng chúa ôi, nhích nhẹ thôi mà bàn tay kia đã dữ dằn chặn lấy và rê về nơi cũ rồi cố ý nhẩn nha ấn vào khúc giữa của lưng chừng đồi cũng đang vã mồ hôi trong tiếng thở mệt nhọc của con ngựa cái. Chờ mỗi thế thôi rồi tôi bóp. Con ngựa cái dúm hết mông, thở hộc lên mấy tiếng. Lưng đồi xẹp lép và lũ quét tràn về. Cuốn tôi trôi về đến Đĩ Mình, là cái Mỹ Đình bến xe hehehe.

Đèn bật sáng, tiếng anh thợ lái véo von tạm biệt bà con, rằng ai ở gần thì về, ai ở xa thì hẵng cứ ngủ chờ đến khi trời sáng. Cô nàng lật chăn ngếch mặt nhìn thẳng tôi, đề nghị " mình vào nhà trọ bến xe, anh nhé".

Trong mờ mờ nhân ảnh, tôi cũng cố dụi mắt mà xem cái hình hài. Giời ạ, nếu Thị Nở sống lại thì xin hãy cùng tôi đến Nam Định nhà ông Nam Cao đứng trước mộ vái lấy vài trăm zái. Tôi hoàn hồn, tung chăn, dông thẳng. Quên bố mất đôi giày trong túi bóng để dưới chân và tiếng réo nheo nhéo của mấy anh thợ tháp tùng tìm người lạc. Tôi chạy như bay sang bên kia đường, móc điện thoại gọi con vợ già mở cửa. Phía chẳng mấy xa là nhà tôi. Thật bồi hồi!

Rồi để trấn an, tôi tự nhủ coi như mình đã làm được một việc tốt. Nhiều anh có thể cho là xấu xa nhưng tôi nghĩ có làm thì có đúng có sai, còn hơn là đéo làm gì. Như trong chuyện kia của tôi, tôi cho là đúng đắn. Chứ nếu không, tội to nhất của tôi là cái tội...đéo làm gì. Hí hí...

Chuyện đến đây là hết mất rồi. Khà khà...
Bố Chí Phèo
10-03-14, 15:20
Giọng thằng Phẹt này sao có lúc lại giống giọng thằng Tequilla, ở những đoạn không nói bậy. Liệu chúng mày có phải là 1 thằng đóng 2 mặt nạ khác nhau không?
Laventa
10-03-14, 16:31
Teq mà là phọt phẹt thì quá ngoạn mục
Laventa
10-03-14, 16:34
"một đoạn văn được enter nhiều lần, thành ra nhìn hơi giống thơ.

Moscow giờ đã khác xưa rồi
Bia cũng đã khác xưa
Baltika số 3 khoác lên mình màu áo mới
Đẹp
Và nhìn giống chai nước mắm

LM đỏ nặng quá anh chẳng còn hút được
Thằng Sana đã lên đời và đi khỏi,
không còn đổ rác bán bia
Khàn trưởng ốp gặp ai cũng vẫn gườm gườm ngu xuẩn

Chợ bây giờ đẹp vãi, cửa hiệu long lanh xanh đỏ
Mấy kiot xưa vẫn bán bia Baltika và thuốc lá LM đỏ cho chúng ta nay đều đã đi đâu. Chắc vì chúng ta không còn đó.
Cửa hàng bán CD và Game giờ bán iPhone
Công viên cạnh ốp vẫn giống như ngày trước
Vẫn bãi cát và đu quay
Vẫn chả có đéo gì đẹp

Thùng rác sau nhà thì ok, vẫn thế

Trở về Avi lần này, điều làm anh vui nhất
Chính là sự trở về
Chứ còn ngôi nhà số 8 của chúng ta
Vẫn như ngày nào
Như cứt

Moscow giờ đã khác xưa rồi
Và anh cũng đã khác xưa"

by Teq, mày cũng làm một bài xem nào Nát :D
Vu~
10-03-14, 16:51
Mặt phẹt ở fb hay chỗ nào đó, blog có đúng ko? Tequila thì mặt đầy net, thời ttvnol ko hiếm người biết, làm sao là 1 được. Tin vào hoa hồng :D
Laventa
10-03-14, 16:52
"Ôi, tôi ngờ rằng hai người đàn ông ấy, với tất cả các con cháu của mình, với vợ mình, với bạn bè, với những người đàn bà trong đời mình, vẫn quá cô đơn.

Các anh ấy đã được sinh ra, đã sống, đã yêu đàn bà, đã kết bạn bè, đã yêu và căm ghét, đã phấn đấu, đã chiến đấu, đã làm tình rất nhiều, đã nhận lời khen và lời chê, đã được tâng bốc đã bị sỉ nhục, đã có những lúc vinh quang và hèn đớn, đã ôm những đứa con và ru chúng ngủ, đã bị vợ chửi, bị gái chửi, đã già đã bệnh tật, đã nằm trên bãi cứt của chính mình, đã xoa đầu những con/thằng cháu, … biết bao điều các anh đã trải qua.

Hai anh bây giờ chỉ còn để lại cho thằng cháu của hai anh một cục đá và một cái máy chữ. Đáng ra phải nói rằng một anh là khẩu súng và một anh là cây bút.

Làm một người đàn ông sống trên đời, ông nội và ông ngoại ơi, phải làm sao?"

by Teq, a tin xư nó hay, Nát mày chỉ có mà xách dép :D
Laventa
10-03-14, 16:53
Vũ cũng xách dép cho Teq về mảng viết :D
Vu~
10-03-14, 16:54
Sao con rồ lại có thể bắt thằng Nát (bét) hay bằng tequila nhỉ? Hẳn trong mắt Rồ Nát lại khả nghi là Thiều Quang bỏ mẹ nào :D
Vu~
10-03-14, 16:55
Ối anh xin mày, anh riêng về viết thì đ éo ăn được anh nào trên internet này cả. Đời anh là cả 1 mảng nhạt nhòa :P
Laventa
10-03-14, 17:04
Sao con rồ lại có thể bắt thằng Nát (bét) hay bằng tequila nhỉ? Hẳn trong mắt Rồ Nát lại khả nghi là Thiều Quang bỏ mẹ nào :D

cho nó bớt chửi đi chứ sao, mịa tiên nhân cái thằng bất đắc chí :D
Laventa
10-03-14, 17:06
Ối anh xin mày, anh riêng về viết thì đ éo ăn được anh nào trên internet này cả. Đời anh là cả 1 mảng nhạt nhòa :P

chả nhẽ cứ phải nói đến Tam Quốc cho mày lấy lại tự hào hả :D
Vu~
10-03-14, 17:24
Mày nghĩ thế chứ Tam quốc hay nhiều thứ khác anh đều biết, tuy nhiên để đỉnh cao như anh Teq thì anh ko có món gì :D, cả làng Tnxm thử bóng đá với anh xem, xem ra không có thằng đáng xách dép : ))
Bố Chí Phèo
10-03-14, 20:11
by Teq, a tin xư nó hay, Nát mày chỉ có mà xách dép :D
Ối giời tưởng bố sợ văn thằng Ted đấy à kha kha! Sợ chim gì nó. Nhưng dù sao thì nó cũng là một thằng khá.
phot_phet
10-03-14, 23:01
Thằng Bôm Bốp bạn thân anh rủ đi chùa. Đéo mẹ, lễ lạt chùa chiền An-nam là anh cạch. Anh biết, bản thân những thứ đó chả tội tình, cái khốn nạn là sự bần nông khốn kiếp của lũ ngợm. Bây giờ, anh thật, đéo gì kinh doanh lãi bằng lễ lạt và tâm linh. Xác chết anh chưa nói.

Anh chối phắt. Nó nài mãi. Tình bạn là sự cao quý nhưng dứt khoát là anh đéo bao giờ chiều những thứ mà anh không thích. Để bền vững, nó phải tôn trọng lại anh. Sự khác biệt được tôn trọng là cơ sở tốt cho những tình bạn tử tế. Mà chả riêng tình bạn, cả tình iêu và tình đời.

Nó bảo có tí gái, ông chơi mới nó, tôi lễ chùa. Ôi giời, nó đánh vào điểm iếu chết người của anh. Gật ngay và gặng hỏi, xinh không và đi đâu. Nó bảo, đầu năm gặp gái xấu là rất xúi, còn chùa thì cũng hay, Yên Tử. Thì đi!

Bôm Bốp đón anh tại gia, rất sớm. Lên xe chả thấy mống gái đéo nào. Mày lừa tao? Nó gật, lễ đầu năm kiếm ăn, kiêng gái. Đéo mẹ, định quay vào nhưng nhìn cái bản mặt ngẫn như ngỗng đâm ái ngại. Nên lại leo lên xe. Bôm Bốp kể, năm ngoái cũng đi Yên Tử, mò tít chùa Đồng, chạm được tí linh thiêng nên thánh cho lộc, kiếm được mớ. Năm nay đi giả lễ và tranh thủ kiếm thêm. Tham. Thánh đéo đâu mà lắm lộc thế.

Tạt quán phở Cồ đường nhớn, đông vãi mật. Toan đi nhưng Bôm Bốp bảo, sự hanh thông không cốt ở sự nhanh, mà là ở sự đợi chờ và đến lượt. Đành chờ mười lăm phút và... đến lượt. Đứa đứng cửa vệ sinh xì xụp, thằng xổm vỉa hè hít hà. Hết đôi trăm. Năm mới mà, cái đéo gì chả đắt, kể cả lồn.

Chạy một mạch, 9h đã ở Yên Tử. Cảm nhận ban đầu là khá đông và quy củ. Bôm Bốp bảo leo bộ. Anh dựng hết cả lông chim lẫn lông gáy, sao không đi cáp. Nó bảo, đến với chính quả cần sự thử thách. Địt mẹ, ngu vửa thôi cha, đéo nói lại cứ được đà. Chính quả nằm ở sự thành tâm và sám hối. Trèo gần hai ngàn mét núi non để với được chính quả thì anh xin kiếu. Chưa kể anh còn đào mả thánh nhân lên mà mắng cho một trận vì cái tội hành hạ chúng sinh. Quyết định cuối cùng là đi cáp. Mất 250k cho mỗi thằng, khứ hồi.

Rồng rắn mãi thì đến chùa giữa ( Hoa Viên hay Yên, anh biết đéo). Chúng sinh bâu đen đỏ, khấn vái như bổ củi. Xong mang đồ lễ tổ chức đánh chén tại trận. Khiếp, lộc thánh có khác, ăn lấy được, phồng mang trợn mắt. Anh để í một giai, đóng nguyên cây vét đen chắp tay thành tâm khấn vọng. Một gái đội mâm lễ to, xôi gà tiền vàng ứ hự chen ngang. Anh giai đang lầm rầm, quay ngoắt, trợn mắt chửi, địt con mẹ mày. Anh bụm miệng để tránh phát ra tiếng cười khả ố. Khấn vái cái con củ cặc.

Bôm Bốp chen thiên hạ rẽ đất, khấn từ ngoài vào trong, tiền công đức, giọt dầu đủ cả. Đéo mẹ, thành tâm gớm. Anh thì lăm lăm máy ảnh, lảo đảo lòng vòng soi gái. Nhưng anh thất bại, chả chụp choạch được phát nào. Gái lễ chùa xấu tệ. Bọn này thường nghèo cả tiền bạc lẫn tiền duyên. Lên chùa chắc để cầu duyên và tiền hehe. Gái đẹp họ cầu cái khác. Anh đố các bạn biết, là gì?

Lại đu cáp lên chùa Đồng. Ngó đồng hồ 11h30. Đói. Anh và Bôm Bốp nghé trạm nghỉ. Chén đã. Bú hết 5 lon bia Hà nội, chục trứng gà luộc ( lúc về rắm thối um xe), 6 xúc xích mini nướng, đôi bát mì tôm gà. Nhổm đít, hai anh cho xin năm trăm ba. Chúng tính 5 bia 250k, 10 trứng 100k, 6 xúc xích mini 60k, 2 mì tôm gà 120k. Dạ dày khí no nhưng bụng xót bỏ mẹ. Bảo con chủ, chém bọn anh vửa thôi. Nó khổ sở, tiền đóng sở hụi, tiền thuê khuân vác đồ lên, tiền công xá phục vụ...,chúng em chả được bao. Chúng anh đi xin lộc thánh, chúng em xin tí rơi vãi dọc đường. Đời như cỗ xa luân ( luân xa?), lòng va lòng vòng.

Đường lên chùa Đồng là một chặng leo dài và vất vả. Anh bảo Bôm Bốp, mày lên đi, tao ngồi đây chờ. Nó chưởi anh, đời mày đéo làm gì nên hồn đâu con ạ. Anh cần cặc gì sự nên hồn ở đời. Anh chỉ cần ngày có miếng ăn, đêm có diệu bú và lâu lâu giao hữu với một vài con mái xinh tươi. Rảnh rang như lúc này anh biên bờ lóc hầu các bạn. Thế thôi.

Ngồi mãi cũng chán trong cái khoảng không chật hẹp nhốn nháo. Anh lững thững xuống núi. Vứt cho Bôm Bốp cái tin nhắn chờ dưới bãi xe. Ăn no, thân nặng nên khốn khổ. Lần mò từng bậc mà run rẩy. Đéo mẹ, chả cái ngu nào như cái ngu nào. Mà cái sự sửa ngu nó chậm chạp lắm, như những bước chân anh nặng nhọc.

Cứ thế anh lẫm lũi, mắt dán từng bậc đá mà đi. Nhỡ ra mà tượt chân cái là đi bằng đít ngay. Vô phúc lại còn được vinh dự đi bằng tàu sáu ván. Mọi tinh thần, trí lực anh đều dồn cho những bước chân, chả hơi đâu mà để í thiên hạ đang rầm rập. Nhưng mũi anh thì thính lắm, vì anh ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ thượng hạng lẩn khuất rất gần tai. Bụng anh đoán, nước hoa thượng hạng thế này thì ảnh hình phải tử tế lắm. Nghĩ thế, nhưng anh cũng không ngoái lại. Anh còn bận sửa cái ngu, cái sai lầm.

Vai anh tự dưng thấy nằng nặng, kèm theo đó một giọng nhẹ nhàng, mỏng như tiếng kinh cầu đang phát ra từ những chiếc loa giăng mắc đâu đó, anh cho em bám nhờ nhé, em không thể đi nổi. Anh dừng chân, ngoái lại. Chúa ơi, một em mái già ngọt ngào phẩm hạnh. Tại sao anh nói thế? Bởi anh cho rằng, gái mà được cả sắc lẫn thanh thì anh đều xếp vào hàng ngọt ngào phẩm hạnh hết. Kể cả già.

Để tôn trọng sự ngọt ngào phẩm hạnh, anh sẽ không gọi xách mé là mái già nữa. Mà anh gọi là nàng. Các bạn có hiểu í anh không?

Nàng bám vai lũn cũn. Những hố sâu anh luôn chìa tay. Đôi bận thân thể như đổ ập, hơi thở thơm tho có hơi khói phả nóng cả mang tai. Nàng bảo đi một mình, cầu an. Còn sao chỉ cầu an thì anh không hỏi. Anh đoán mọi nhẽ nàng đủ đầy, viên mãn, thiếu mỗi sự bình an nên mới cầu. Đến trạm cáp treo, anh hỏi nàng vé. Nàng bảo nàng leo bộ, từ tinh mơ. Chết thật. Anh mua vé nàng xuống nhé. Không, nàng nhất quyết. Và anh có thể đi đường anh và nàng đi đường nàng.



Anh không thể nào làm như cách nàng nói. Và anh cho rằng, rời anh ra, nàng có thể nhờ vai người khác. Anh đã quen mùi nước hoa của nàng, cả giọng nói nhẹ nhàng kinh cầu lẩn khuất. Anh sẽ dìu nàng xuống với trần ai, kể cả leo ngược lên sự linh thiêng tít mõm núi mà thằng Bôm Bốp đang khấn vái. Anh với nàng cứ thế, lần tay bám vai nhau mà đi. Và thật lạ lùng, bao mỏi mệt của anh như tan biến. Anh thấy mình khỏe như ông Gióng, hào hiệp như chàng Lục Vân Tiên, chân tình như chàng Kim trong Kiều cụ Nguyễn và cũng lãng mạn như các thi sĩ gàn dở không tên.

Xuống đến chân núi gần 3h chiều. Thằng Bôm Bốp gọi bảo đang ở bãi xe. Anh kệ mẹ, bảo chờ tí. Anh và nàng ngồi nghỉ nơi quán nước. Nàng cảm ơn anh. Anh bảo anh không thích ơn huệ. Nàng lườm, thế thích gì? Đèo mẹ, không nhẽ lại bảo thích một cú giao hoan.

Thôi, chia tay nhau từ đây nhé. Bạn anh đang réo rắt và đợi chờ. Nàng cảm ơn anh một lần nữa rồi xin anh số điện thoại. Anh ngại ngần gì mà không cho. Nàng hẹn sẽ gọi cho anh, như gọi tên một kỉ miện.

Anh chi 5k, leo xe điện ra bãi xe. Chết mẹ, anh dại khờ hay vô tâm khi anh không kịp hỏi tên và nơi nàng trú ngụ. Nhưng lại tự trấn an, nàng có số điện thoại và hứa sẽ gọi rồi mà. Lúc ấy, anh hỏi tên hay xin số nhà cũng chưa muộn. Ra đến bãi xe anh cứ tần ngần mặc cho thằng Bôm Bốp réo gọi mau cút để về. Hình như anh đang mong chờ bóng hình nàng đi qua? Ôi một chút kỉ miện ngọt ngào nhưng xao xuyến quá.

Nhưng thôi, anh cũng phải về. Xe chầm chập chen giữa dòng người đông đúc. Anh tụt kính, kiếm tìm chút nhân ảnh mong manh. Có tiếng còi inh ỏi xin đường. Liếc ngang, là chiếc bán tải năm tạ, bên cửa có bảng hiệu và hai chữ công an. Định mồm chửi sự vô lối cậy quyền. Nhưng mồm anh đóng chặt không thốt ra thành lời. Trên thùng xe, nàng của anh còng tay ngồi đó. Hai bóng áo vàng hai bên. Thiên hạ xì xào, con này chuyên móc túi.

Cả chặng về anh câm như thóc, mặc thằng Bôm Bốp xả rắm thối rinh. Nó hỏi thì anh kêu mệt. Đến Hà thành đèn hoa, nó rủ anh đi nốc diệu. Nơi có những em xinh tươi bảng số hàng đàn đang chờ. Anh không mấy nhã hứng nên đòi về. Trước khi xuống xe, anh làm quả rắm xịt, chả hiểu do vô tình, thúc bách hay cưỡng bức. Chỉ thấy thằng Bôm Bốp nhăn mặt, mắng ăn đéo gì thối thế.

Anh ăn đéo gì đâu. Tại đời nó thối thôi.