Sử Việt - Ai viết, ai biết?

Cổ Nhuế
01-09-05, 11:14
Tôi không mấy khi đọc các sách sử về thời cổ của Việt Nam, vì tôi thấy chúng chẳng mấy hấp dẫn. Chính vì vậy nên hiểu biết của tôi về mảng thời gian này cũng như sách viết về chúng chẳng được bao nhiêu. Ngoài cuốn Thơ văn Lý-Trần tôi không biết có còn tồn tại một công trình nghiên cứu công phu nào do người Việt viết về thời kỳ trước khi người Pháp vào nước ta không.

Hôm nay đọc BÀI NÀY (http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=5266&rb=0302) (cố trèo tường nhá) thấy viết:

Liam C. Kelley, giảng viên Trường Đại học Hawaii. Không tán thành quan điểm rằng về mặt lịch sử, người Việt luôn tìm cách duy trì một bản sắc văn hóa riêng tách khỏi Trung Quốc, tác giả xem xét các bài thơ đi sứ trong các thế kỷ 16-19 và đưa ra giả thiết rằng trí thức Việt Nam đã cảm thấy có tồn tại hai thế giới văn hóa, riêng nhưng không bình đẳng, và ở đó, người Việt chấp nhận giữ một vai trò phụ.

Trong cuộc trả lời phỏng vấn đã được đăng trên báo NHÂN DÂN (http://www.nhandan.com.vn/tinbai/?top=43&sub=79&article=38653), tác giả giải thích:

Những người Mỹ đầu tiên nghiên cứu lịch sử Việt Nam vẫn quan niệm người Việt Nam đi theo tinh thần dân tộc chủ nghĩa, tức là giữ văn hóa riêng của mình, bởi lẽ họ thường xuyên phải chống lại nạn ngoại xâm. Và tư tưởng này là yếu tố rất quan trọng giúp người Việt Nam đoàn kết lại để chống Mỹ.

Xuất phát từ quan niệm đó, sách và bài viết của các học giả Mỹ thường hay xoay quanh chủ đề người Việt chống lại ảnh hưởng của nền văn hóa Trung Quốc.

Ban đầu tôi cũng nghĩ như vậy. Vì thế khi phát hiện ra những tài liệu gọi là thơ đi sứ , tôi hình dung nếu người Việt Nam mang tư tưởng ấy, ắt họ phải biểu hiện ra trong những bài thơ mà họ làm khi đi sứ sang Trung Quốc. Nhưng thực tế lại không phải như vậy.

Tôi thực sự ngạc nhiên khi thấy trong những bài thơ này dường như không có một thái độ kỳ thị hay phản ứng theo lối dân tộc chủ nghĩa như các học giả Mỹ vẫn nghĩ.

Ngược lại, trong các bài thơ đó, người Việt đi sứ thậm chí coi văn hóa Trung Quốc cũng là văn hóa của Việt Nam.

Các vị sứ giả Việt Nam, thường là các nhà Nho, cũng đọc Kinh Thi, mặc phẩm phục giống Trung Quốc. Họ đến Bắc Kinh, gặp những người Hàn Quốc, Nhật Bản và nói rằng tất cả đều là người một nhà, ít thấy nói đến văn hóa riêng của mình.

Tuy những người đi sứ chỉ là một nhóm người, không thể đại diện cho toàn bộ dân tộc Việt Nam, song trong một chừng mực nào đấy, những bài thơ đi sứ đã cho thấy một thái độ rất khác của người Việt đối với văn hóa Trung Quốc, ngược hoàn toàn với quan niệm của người Mỹ trước đây.

Do vậy, tôi quyết định thử nghiên cứu Việt Nam bắt đầu từ những bài thơ đó với hy vọng giúp giới học giả Mỹ thay đổi phần nào cách nhìn nhận trong vấn đề này.

Tôi thấy bàng hoàng quá. Không những dân ta chán sử ta, dân ta không viết về sử ta mà dân ta còn không biết sử ta nữa.

Theo bài trên có các tác giả điển hình sau đây đã có các công trình nghiên cứu về sử Việt:

Về cuộc hành quân của Mã Viện: Henri Maspero, L’Expédition de Ma Yuan[i], Bulletin de l’École Francaise d’Extreme-Orient 18 (1918)

Từ thế kỷ thứ hai trước CN đến thế kỷ 10 sau CN: Keith W. Taylor là học giả viết tiếng Anh duy nhất nghiên cứu chi tiết giai đoạn này: Keith W. Taylor, [i]The Birth of Vietnam (Berkeley: University of California Press, 1983); Keith W. Taylor, Surface Orientations in Vietnam

Nhà Lý: Le Việt Nam: Histoire et Civilisation của Lê Thành Khôi, (Paris: Les Éditions des Minuit, 1955); John K.Whitmore, “Elephants Can Actually Swim: Contemporary Chinese Views of Late Ly Dai Viet,” trong Southeast Asia in the 9th to 14th Centuries, do David G.Marr và A.C.Milner biên tập (Singapore: Institute of Southeast Asian Studies, 1986); Keith Taylor, An Evaluation of the Chinese Period in Vietnamese History, The Journal of Asiatic Studie 23:1 (1980)

Nhà Trần: O.W.Wolters, Assertions of Cultural Well-being in 14th Century Vietnam: Part II, Journal of Southeast Asian Studies 11.1 (1980)

Nhà Hồ: John K.Whitmore, Vietnam, Ho Quy Ly and the Ming (1371-1421) (New Haven: Yale Southeast Asia Studies, 1985), và Alexander Woodside, Early Ming Expansionism (1406-1427): China’s Abortive Conquest of Vietnam, Papers on China 17 (1964)

Nhà Hậu Lê: John K.Whitmore, “From Classical Scholarship to Confucian Belief in Vietnam,” The Vietnam Forum 9 (1987): 49-65, và John K.Whitmore, “Literati Culture and Integration in Dai Viet, c.1430-c.1840) trong Beyond Histories: Re-imagining Eurasia to c.1830, Victor Lieberman chủ biên (Ann Arbor: University of Michigan Press, 1999); Keith Taylor, The Early Kingdoms, The Cambridge History of Southeast Asia, vol. I., From Early Times to c.1800, Nicholas Tarling biên tập (Cambridge: Cambridge University Press, 1992)

Trịnh - Nguyễn phân tranh: Keith Taylor, “Nguyen Hoang and the Beginning of Vietnam’s Southward Expansion,” trong Southeast Asia in the Early Modern Era: Trade, Power, and Belief, do Anthony Reid biên tập (Ithaca: Cornell University Press, 1993)

Nhà Nguyễn: Li Tana, Nguyen Cochinchina: Southern Vietanm in the 17th and 18th Centuries (Ithaca: Cornell University Press, 1998). Cũng xem thêm tiểu luận của bà, An Alternative Vietnam? The Nguyen Kingdom in the 17th and 18th Centuries, The Journal of Southeast Asian Studies 29.1 (1998): 111-121. Và Nola Cooke, “The Myth of the Restoration: Dang Trong Influences in the Spiritual Life of the Early Nguyen Dynasty (1802-47),” trong The Last Stand of Asian Autonomies, Anthony Reid biên tập (Melbourne: Macmillan Press, 1997); Nola Cooke, Nineteenth-Century Vietnamese Confucianization in Historical Perspective: Evidence from the Palace Examinations (1463-1883), Journal of Southeast Asian Studies 25.2 (1994); Nola Cooke, The Composition of the Nineteenth-Century Political Elite of Pre-Colonial Nguyen Vietnam (1802-1882), Modern Asian Studies 29.4 (1995)

Nhà Tây Sơn: George Dutton, “The Tay Son Uprising: Society and Rebellion in Late Eighteenth-Century Vietanm, 1771-1802” (Luận án tiến sĩ, Đại học Washington, 2001)

Hệ thống triều cống: China among Equals: The Middle Kingdom and its Neighbors, 10th – 14th Centuries, Morris Rossabi biên tập, (Berkeley: University of California Press, 1983); John K. Fairbank và S.Y.Teng, “On the Ch’ing Tributary System,” Harvard Journal of Asiatic Studies 6 (1941). Nhiều năm sau, Fairbank một lần nữa trình bày ý tưởng của ông về hệ thống triều cống trong tập sách The Chinese World Order: Traditional China’s Foreign Relations (Cambridge: Harvard University Press, 1968)

Về Bình Ngô Đại Cáo: Stephen O’Harrow, Nguyen Trai’s Binh Ngo Dai Cao of 1428: The Development of a National Identity , Journal of Southeast Asian Studies 10.1 (1979)

Có ai biết có tác giả Việt Nam nào viết bằng tiếng Việt những tác phẩm tương tự thì mách cho tôi với.
Happiness
01-09-05, 11:59
Em đọc chỉ thấy là chiện mấy thằng Tây ko biết sử ta???


Tôi thấy bàng hoàng quá. Không những dân ta chán sử ta, dân ta không viết về sử ta mà dân ta còn không biết sử ta nữa.
Cổ Nhuế
01-09-05, 12:43
Em đọc chỉ thấy là chiện mấy thằng Tây ko biết sử ta???

Cô Hấp nói chiện hấp bỏ mẹ. Tây không biết sử ta thì có gì là lạ? Thế ta có biết sử tây hơn tây không? Vấn đề là sao sử ta chỉ có tây viết? Và dân ta chỉ có thể biết sử ta qua tây thôi? Nó muốn vuông thành vuông, méo ta cũng chỉ biết méo thế là thế x lào?
Happiness
01-09-05, 13:04
Bác biết sử ta qua Tây, ko có nghĩa là ai cũng như bác, càng ko thể suy ra là sử ta chỉ có Tây viết, nôzích bác đe'o hiểu để đâu? Hay bác định bảo sử ta Tây viết mới đúng cũng như cái gì của nó cũng thơm?

Tây viết sai bỏ mẹ, bác đọc xong lấy làm bàng hoàng chỉ vì nó phát hiện za văn hóa VN zúc vào đi't văn hóa Tầu là cái chiện mười mươi từ xưa đến bi giờ ai chả biết! x ra cái x gì!
Thu Muộn
01-09-05, 13:10
Tình yêu Hap mí Cổ Nhuế nói chiện buồn cười bỏ xừ.

Có ai biết có tác giả Việt Nam nào viết bằng tiếng Việt những tác phẩm tương tự thì mách cho tôi với. Nó muốn vuông thành vuông, méo ta cũng chỉ biết méo thế là thế x lào?


Hay bác định bảo sử ta Tây viết mới đúng cũng như cái gì của nó cũng thơm? Tây viết sai bỏ mẹ, bác đọc xong lấy làm bàng hoàng chỉ vì nó phát hiện za văn hóa VN zúc vào đi't văn hóa Tầu là cái chiện mười mươi từ xưa đến bi giờ ai chả biết! x ra cái x gì!
Cổ Nhuế
01-09-05, 13:14
Mẹ cái nhà cô Hấp, nói thế mà cũng x hiểu.

Anh có bảo tây viết sử ta đúng x đâu? Anh bàng hoàng là tại sao tây nó viết về sử ta kỹ thế (đúng hay không x biết), còn ta thì x chịu viết nên dân x biết gì cả.

Anh có hỏi cuối bài trước là nếu ai biết các công trình nghiên cứu của ta về sử ta thì mách cho anh biết với. Hay là x ai biết cả.
Happiness
01-09-05, 13:33
Đọc cái bài thằng Mẽo kia viết thấy ngoài chiện phát minh ra cái bánh xe, còn thì ngu bỏ mẹ. Dựa vào một mảnh ghép nhỏ để kết luận về cả một tổng thể, đ' hiểu phương pháp thế đ' nào. Thơ đi sứ Tàu còn lại, chủ yếu rơi vào giai đoạn Lê đến Nguyễn. Đi sứ phải chọn những anh nghiện Hán học nặng, lại thuộc dạng vô công rồi nghề ko có ô có cửa giề ở nhà, nói chung là vớ vẩn. Ngoài tâm lí nhà quê ra tỉnh, cần biết giai đoạn này bọn Khựa nó thịt sứ mình rất nhiều, lôi thôi cái là thiến luôn, nên thơ đi sứ 10 bài đến 9 là run cầm cập, nhắc đi nhắc lại chiện Tô Vũ. Mấy chú cứng cổ một tí, như Ngô Kính Thần đòi bắn rơi mặt trời bị giam cổ lại, Giang Văn Minh muốn nhuộm máu Bạch Đằng thì được ướp xác gửi về quê, còn lấy đ' đâu ra thơ nữa.

Nghiên kíu kiểu bọn thực dân đế quốc lày, thì danh sách liệt kê của Nhuế có dài mấy cũng đáng in chung với thơ Xất trên giấy tulét thôi nhá!
Happiness
01-09-05, 13:42
Tôi không mấy khi đọc các sách sử về thời cổ của Việt Nam, vì tôi thấy chúng chẳng mấy hấp dẫn

Nhuế đã nói ngay từ đầu thế này, thì đến cuối Nhuê hỏi Nhuế xin làm x gì? Í Nhuế có định hỏi đâu, Nhuế liệt kê cái danh sách dài dằng dặc trên kia, thực ra chỉ muốn chứng tỏ là cái ki't gì của Tây cũng thơm thôi! Tớ biết thừa!

Mà như thế là Nhuế lại định phát minh cái bánh xe àh???
thichkhach
01-09-05, 13:44
Bác Nhuế em giờ già lẫn mẹ nó rồi. Mấy cái cuốn sách mà bác em bôi bôi pết pết của mấy thằng cu Taylor mí lại Widthmore toàn viết trong thế kỷ 20 và những cái references mà chúng nó tất nhiên cũng chỉ là dịch từ mấy cuốn kiểu như Đại Việt Sử ký toàn thư ra. Thế thôi. Lấy đếch đâu ra mà kỹ. Còn công trình nghiên cứu của ta bằng tiếng Việt, bác em muốn đọc thì vào thư viện, có đọc cả đời cũng không hết.

Ngoài lề tí, em ngày trước có quen một thằng cu người Mẽo sang Việt Nam theo diện Fulbright làm PhD về sử đời nhà Trần. Thằng này nói tiếng Việt cực tốt nhưng đọc hiểu và viết tiếng Việt thì kém nên nói chung report nó viết bằng tiếng Việt toàn phải nhờ con bồ người Việt polish lại không đíu ai hiểu. Em có hỏi nó vài câu về nhà Trần, toàn những câu dành cho học sinh phổ thông nhưng thằng cu này chả biết cái chó gì hết. Đến khi về nước nó cho em một lô những cuốn nó mua ở Việt Nam, toàn loại đắt tiền. Em bác giở ra xem thì có rất nhiều cuốn thậm chí chưa rọc, chứng tỏ nó có đọc đ éo đâu. Nhưng em hoàn toàn tin rằng khoảng hai chục năm nữa thằng này sẽ viết một cuốn cũng tương tự như mấy anh Taylor, Widthmore gì đó ở trên.

Ngành hẹp nào cũng thế thôi, chỉ có một vài cuốn sách có giá trị, còn lại toàn sách phò hết, chép của nhau là chính. Bác em cứ tự ti không cần thiết.
Cổ Nhuế
01-09-05, 14:05
Thằng Đét lày, anh thấy mày rất bẩn, mày luôn luôn định kiến và cố tình cắn trộm vào chân người khác.

Anh mày không mấy khi đọc cổ sử do người Việt viết vì họ viết rất chán, chỉ chung chung sơ lược và đặc biệt là nhai đi nhai lại như trâu.

Bọn tây viết x biết có đúng hay không nhưng đọc thấy hẫn dẫn hơn vì nhiều chi tiết và đặc biệt chúng đưa ra được nhận định riêng của chúng, hoặc đưa ra một cách nhìn nhận hoặc đánh giá mới (tất nhiên có thể là bố láo).

Ừ thì cứ cho chúng bố láo đi nhưng sao người Việt lại x viết về sử của mình để bà con còn biết về sử mình và coi thường cái bọn tây vô công dồi nghề kia.

Thằng Thích kia đi ra chỗ khác chơi nhé, mày nói ngu quá.


Mấy cái cuốn sách mà bác em bôi bôi pết pết của mấy thằng cu Taylor mí lại Widthmore toàn viết trong thế kỷ 20 và những cái references mà chúng nó tất nhiên cũng chỉ là dịch từ mấy cuốn kiểu như Đại Việt Sử ký toàn thư ra.
em anh Bim
01-09-05, 14:16
Anh Nhuế, vậy là anh biết là người Việt chẳng ai viết sử dễ đọc như bọn Tây rồi phải ko?

Em có đọc một cuốn sách tóm lược duy nhất một lần về sử VN, thấy các triều đại VN cũng lắm chuyện đẫm máu y như sử Tàu, nếu dựng thành phim chắc cũng hoành tráng lắm, nhưng sơ lược quá nên em ko thể hình dung hơn được. Mà bảo đi tìm sách sử đọc lẻ mẻ thì em chịu. Giá mà có ai làm một trang web khai thác về lịch sử VN ?

Người Việt viết sử chung chung vì sợ chụp mũ rằng quan điểm chính trị lịch sử ko vững vàng, bóp méo thành tích của cha ông, chắc thế! Cứ chung chung cho chắc ăn.
Happiness
01-09-05, 14:21
Nhuế không chịu nghe ra quan đỉm chỉ đạo của tớ nhể, tớ có bảo ló sai đâu, cơ mà tớ khẳng định nó x mới, toàn những chiện mười mươi ai cũng biết cả. Thế mà Nhuế đọc thấy "hẫn dẫn", chả phải cái x gì của ló cũng thơm àh?

Viết sử, làm x gì có khách quan, kiểu gì cũng theo 1 cách nhìn nhận đánh giá nào đó. Ta nhất định thắng địch nhất định thua cũng là 1 cách nhìn nhận đánh giá, khác x gì?

Hai sọt của Nhuế, hóa ra chỉ chứa được bã Tây thôi.




Bọn tây viết x biết có đúng hay không nhưng đọc thấy hẫn dẫn hơn vì nhiều chi tiết và đặc biệt chúng đưa ra được nhận định riêng của chúng, hoặc đưa ra một cách nhìn nhận hoặc đánh giá mới (tất nhiên có thể là bố láo).
thichkhach
01-09-05, 14:21
Thôi, xong. Bác Nhuế em ăn phải bả của thực dân đế quốc rồi. Hết thuốc chữa dzồi. Bó tay dzồi

Thứ nhất, em xin khẳng định với bác em là người Việt có viết về sử của mình. Bác em không đọc thì đừng có mà phán linh tinh.

Thứ nhì, em cũng xin khẳng định là mấy thằng Tây viết về sử mình thực chất là dịch từ tiếng Việt sang tiếng Anh cộng thêm một chút so sánh với sử Tầu. Và tất nhiên mấy thằng Tây vị trí của nó khác vị trí của mình nên cái nhìn của nó cũng khác (có thể là khách quan hơn). Còn việc nó viết hấp dẫn hơn ta thì đơn giản là do nền giáo dục của nó tốt hơn nên khả năng khái quái vấn đề, lập luận có logic, đưa ra nhận định, đánh giá tốt hơn. Đây là lỗi của nền giáo dục Việt Nam nói chung chứ léo phải của mấy ông sử học.

Thứ ba, em sợ rằng bác em do đánh đu nhiều với bọn Talakít nên càng ngày càng lú lẫn mất rồi. Tỉnh lại đi bác Nhuế ơi.
nkali
01-09-05, 14:34
Anh Nhuế viết,
Vấn đề là sao sử ta chỉ có tây viết? Và dân ta chỉ có thể biết sử ta qua tây thôi? Nó muốn vuông thành vuông, méo ta cũng chỉ biết méo thế là thế x lào?

Đấy là bi đát-tang thương-bất hạnh của đất nước ta.
Từ thời lập quốc đến ngày hôm nay, dân ta... nhường cái quyền đấy cho người nước ngoài.

Đã vậy, dân ta khi ngâm kíu cái gì, thì cũng thích lè phè, dễ dãi, mau thỏa mãn, và rồi chỉ dừng lại học tập... toát yếu!
Thu Muộn
01-09-05, 14:44
Thứ nhì, em cũng xin khẳng định là mấy thằng Tây viết về sử mình thực chất là dịch từ tiếng Việt sang tiếng Anh cộng thêm một chút so sánh với sử Tầu.
Bác thichkhach em thấy đi với mấy con gà sống thiến về cứ lảm nhảm niều niều kiều x gì í ạ. Bác khẳng đinh hết sức hoàng tráng về một hiện tượng và tự chứng minh bằng ví dụ về một thằng dơ hơi ăn cám nhợn, lại còn là bạn bác, mà lại do học bổng Fullbright của bọn Xê nhi a để quốc (cái này thì cả giang hồ công nhận, 10 thằng Fullbright thì hơn 9 thằng làm gián điệp).



Và tất nhiên mấy thằng Tây vị trí của nó khác vị trí của mình nên cái nhìn của nó cũng khác (có thể là khách quan hơn). Còn việc nó viết hấp dẫn hơn ta thì đơn giản là do nền giáo dục của nó tốt hơn nên khả năng khái quái vấn đề, lập luận có logic, đưa ra nhận định, đánh giá tốt hơn.

Chỉ cần hơn thế là đủ dồi, cần gì hơn ạ? Bây giờ cái ngu dốt éo gì mà chả do ông bà đẻ tôi za, phỏng ạ?
Happiness
01-09-05, 14:46
Cô nkali, anh bi giờ đi làm trính trị diễn đàn, ko muốn nặng miệng với Kìu như hồi đì cô Giang chú Bắc trước đây, cô đi về làm thơ cởi truồng cho vui đi nhá.

Quyền đ' gì ở đây, ai thích viết gì thì viết, ai thích đọc gì thì đọc. Samg talakít đọc lại chiện Kìu kiện ra tòa về việc đại học Mẽo thuê cán binh cộng sản viết lại lịch sử cộng đồng hải ngoại đê. Chết cười!!!!

Cô ko phải 4` (anh đoán thế ) nhưng vẫn đi viết thơ 4`. Có ai hỏi vì sao 4` ko làm thơ không? 4` ơi?


Đấy là bi đát-tang thương-bất hạnh của đất nước ta.
Từ thời lập quốc đến ngày hôm nay, dân ta... nhường cái quyền đấy cho người nước ngoài.

Đã vậy, dân ta khi ngâm kíu cái gì, thì cũng thích lè phè, dễ dãi, mau thỏa mãn, và rồi chỉ dừng lại học tập... toát yếu!
LANGTU
01-09-05, 14:51
Chú Nhuế thử Đại Việt Sử Ký Toàn Thư xem

đọc thêm Nguyễn Công Trứ xem

dân Việt còn nhỏ, chưa có anh tài, chớ nên tự ti, chú tự góp sức xem

có thứ này ko phải sử mà là mấy bộ tiểu thuyết kiếm hiệp của Trần Đại Sỹ, đọc cũng vui, hiểu thêm sử Việt tuy văn vẻ hóa . Nhưng có thể hơi gai góc vì nói móc chính trị tí, phải cẩn thận
thichkhach
01-09-05, 15:02
À vâng, bác Thu Muộn, em bác đại khái cũng có xem qua một số sách thể loại trên của mấy chú Taylor, Widthmore gì gì đó trong đống sách thằng ku kia để lại. Vì tò mò, nên cái mà em bác quan tâm đọc là cái references của bọn này, đại khái xem bọn này nó moi nguồn ở đâu. Và tất nhiên, gốc của nó đương nhiên cuối cùng là mấy cuốn sách Việt và sách Tầu, bác em ạ.

Còn ví dụ của em về cái thằng cha kia để các bác thấy rằng không phải cái gì chúng nó viết cũng đúng. Điều đau lòng không phải ở chỗ thằng Tây nó hơn ta (cái này là hiển nhiên rồi) mà là ở chỗ người Việt mình thậm chí không đọc gì cũng lên tiếng phán lăng nhăng. Cái này rất điển hình ở talakít khi các so-called học giả cứ cố gắng thể hiện hiểu biết của mình trong một lĩnh vực hẹp mà mình không phải là master. Buồn cười hơn nữa là những bài viết nhảm nhí đó lại được sự cổ vũ của đám trí thức nửa mùa bất đắc chí.
Thu Muộn
01-09-05, 15:06
Em thấy bác thichkhach có vẻ quyết tâm nhắm mắt cắm mặt học chữ Nho chứ cũng nhất quyết ko chịu viết chữ của thằng zán điệp Đắc Lộ. Còn chiệng Talakít em chã có í kiếng í cò gì cả ạ. Bác phát biểu nghe hoành tráng thế mờ cũng do đọc qua. :p Ờ bác thích khách ờ ... :p
thichkhach
01-09-05, 15:15
Bác Thu Muộn nên học lại tiếng Việt đi.
Cavenui
01-09-05, 15:21
Bác Nhuế liên hệ với anh Vũ Minh Giang, giảng viên ĐH Quốc gia, phó giáo sư tiến sĩ gì đó, đệ tử của Phan Huy Lê, cứ kể mình là bạn thân của anh Vũ Minh Khương Thánh Gióng (em giai anh Giang) và là người đầu tiên lăng xê anh Khương lên Thăng Lăng, đảm bảo sẽ được giới thiệu những cuốn sách đọc được.
Cavenui
01-09-05, 15:28
Có chú nào giúp hệ thống hóa được sử Việt mình không thì tốt quá nhỉ? Nói thật chứ bảo anh xếp loại sử Tàu ông nào trước ông nào sau chắc anh làm được, chứ sử ta, chả hiểu Hai Bà Trưng với Lý Thường Kiệt thì ai trước ai sau.

Từ Hồ Gươm ngược đường Bà Triệu đi xuống (thế quái nào mà Đồng Đức Bốn lại xích lô Bà Triệu ra cầu Chương Dương được nhỉ?), thấy cắt lần lượt:
- Hai Bà Trưng
- Lý Thường Kiệt
- Trần Hưng Đạo
- Nguyễn Du
Từ đó suy ra:
Hai Bà Trưng có trước, sau đó là Lý Thường Kiệt, rồi cứ thế cứ thế.
Cần gì phải đọc sử?
Thu Muộn
01-09-05, 15:30
Hihi Cave núi hay dã man!
vnsea
01-09-05, 15:31
Có chú nào giúp hệ thống hóa được sử Việt mình không thì tốt quá nhỉ? Nói thật chứ bảo anh xếp loại sử Tàu ông nào trước ông nào sau chắc anh làm được, chứ sử ta, chả hiểu Hai Bà Trưng với Lý Thường Kiệt thì ai trước ai sau.
Nhanh nhất là bác em cứ ôm 1 bộ "Lịch sử Việt Nam bằng tranh" mấy chục tập về. Ít chữ nhá, theo thứ tự thời gian nhá, sinh động nhá, rất thích hợp cho việc xóa mù lịch sử. Báo cáo bác là em bác cũng xóa mù lịch sử bằng cách đấy, tốt bằng vạn mấy cái giáo trình lịch sử 4` trong trường phổ thông, cứ ngày nọ tháng kia, chán bỏ mịa, đe'o ai nhớ được.
DINH HY
01-09-05, 15:45
Từ Hồ Gươm ngược đường Bà Triệu đi xuống (thế quái nào mà Đồng Đức Bốn lại xích lô Bà Triệu ra cầu Chương Dương được nhỉ?), thấy cắt lần lượt:
- Hai Bà Trưng
- Lý Thường Kiệt
- Trần Hưng Đạo
- Nguyễn Du
Từ đó suy ra:
Hai Bà Trưng có trước, sau đó là Lý Thường Kiệt, rồi cứ thế cứ thế.
Cần gì phải đọc sử?

Người đầu tiên đề xuất tên đường Hà nội đã rất khéo. Cuối đường Trần Hưng Đạo là Yết Kiêu, Dã Tượng, Vạn kiếp, Tức mặc. Chỉ thắc mắc một điều: sao Núi lại nói là ngược mà không nói là xuôi?
LANGTU
01-09-05, 15:54
Thế ông đầu tiên trong lịch sử nhà mình là ông Tràng Thi à?

Cô chú nào giúp giùm anh với các bạn ở nước ngoài không có điều kiện mua sách đi. Thực sự anh chỉ biết ông đầu tiên là ông Hùng, ông cuối cùng gần nhất là ông Mạnh, còn thì đoạn giữa chẳng biết ai trước ai sau. Mà Nguyễn Du cũng là vua à?

Chú PG viết cái này NHẠT !!!!

Anh chê chú phát này chắc chú ghét anh éo thèm nói chuyện nhưng kệ.
LANGTU
01-09-05, 16:03
Chả phải, anh dốt thật nên muốn nhờ các bạn giúp. Tất nhiên anh biết là không phải ông Tràng Thi là ông đầu tiên, anh viết thế chỉ để hỏi Jinxy thôi.

Nếu chú biết thì giúp anh.


Hóa ra chú ghét Jinxy à ? sao mà hay trêu nó thế ? Để nó yên đi ko khi nó quạc lại chú ai bênh chú ?


Sử anh dốt, nên nghe các bác khác thì hơn
LANGTU
01-09-05, 16:09
À quên, Cavenui chứ, không phải Jinxy. Anh không ghét Jinxy, không tin chú hỏi Jinxy mà xem.

Anh biết, anh hỏi thế thôi xem chú trả lời thế nào chứ anh biết chú yêu Jinxy mịa ló zồi, mà Jinxy cũng yêu chú, anh biết


Bọn này bi giờ ghê quá, yêu nhau nung tung cả, ko hỏi ý kiến các cha mẹ tiền bối gì nữa
Cavenui
01-09-05, 16:11
Ông nào trước, ông nào sau, bác xem nhanh ở đây:
http://www.luongsonbac.de/forum/showthread.php?t=17913
Muốn biết chi tiết hơn thì vào viethoc có rất nhiều tài liệu.

Nguyễn Du không phải là vua bởi vì Trần Hưng Đạo và Lý Thường Kiệt cũng không phải là vua.
LANGTU
01-09-05, 16:16
Ông nào trước, ông nào sau, bác xem nhanh ở đây:
http://www.luongsonbac.de/forum/showthread.php?t=17913
Muốn biết chi tiết hơn thì vào viethoc có rất nhiều tài liệu.

Nguyễn Du không phải là vua bởi vì Trần Hưng Đạo và Lý Thường Kiệt cũng không phải là vua.

Cô cave ơi anh sắp về HN cô có muốn gặp ko anh buồn quá chả có ai dắt đi chơi cả
thichkhach
01-09-05, 16:24
Ông Tràng Thi hình như không tính, vì ông này là đường một chiều. Tính vào cảnh sát giao thông nó bắt bỏ mẹ.
LANGTU
01-09-05, 16:31
Cảm ơn Cavenui nhé.

Cu Lạng, sao mày dám đem chuyện của anh với Jinxy lên nói lung tung ở đây?


Anh ko muốn chú cãi nhau với nó hay tỏ vẻ yêu đương âu yếm anh nghe ngứa tai..., anh hay thích chuyện hòa bình trên thế giới và chuyện kín đáo. Nhìn chú yêu nó anh đâm thèm gái quá, ko có ai anh đâm quạu
thichkhach
01-09-05, 16:39
Hé hé, bác Nhuế em vào đây mà đọc lịch sử tình yêu Thăng Long nhé. Hoành tráng gấp mấy lần sử Việt. Thôi, hay ta vào Hilton mở Topic tán em jinxy đi, bác Phải Gió, Lạng Tư nhỉ? Em xin tham gia một chân cho nó hoành tráng.
LANGTU
01-09-05, 16:42
Đấy, chú cứ thế thì làm gì Jinxy nó chẳng sợ, đầu tiên nó cũng cảm cảm cái tính anh hùng rơm của chú, nhưng dần dần nó thấy chú toàn đăm chiêu tư lự nghĩ về chuyện hòa bình trên thế giới! Nó mới quay sang anh.

Hay chú lại quay lại với nàng đi. Nàng đang trống vắng!

;)


Anh chỉ yêu 1 người thôi, chú hiểu thế nào thì hiểu, nhá !
LANGTU
01-09-05, 16:57
Nếu cả hai cùng yêu 1 đứa thì để nó chọn, nó chọn chú thì anh đi, chú khỏi lo anh đến quấy rầy
thichkhach
01-09-05, 16:59
Tức là hai đứa mày không yêu jinxy nữa chứ gì. Tốt nhất không yêu thì nói thẳng ra, con gái có thì.

Thôi, thế giờ chỉ còn anh và thằng James chiến.
James
01-09-05, 17:02
Chiến chiếc éo gì nữa? Tiền chú có bao nhiêu? Em Jinxy thẳng tưng dưới kia là đo bằng tiền rồi. Anh thì nhiều tiền cả Thăng Long này biết...
thichkhach
01-09-05, 17:05
Ối giời, té ra ngày hôm nay mình thắng hai thằng pê đê và một thằng thiểu năng. Đến chết mất.
James
01-09-05, 17:10
ĐM con Thu Muộn, mày nàm nhục anh dữa diễn đàn thế lày à... Anh cháu đích tôn, con cầu tự mà chúng mày dủa anh bê đê... Chúng mày cậy Hà Lội nàm nhục anh. Cứ Hải Phòng mí có tiền thì nà bê đê à? TSB chúng mày...
Thu Muộn
01-09-05, 17:13
Nại quên ký dồi kìa... tình trai
lão ma
01-09-05, 17:18
mk topic Sử Việt đang hay các chú lại spam tình yêu tình iếc thế này . Nhạt và chã thật !
Eros
01-09-05, 17:21
Quay lại chiện nghiêm chỉnh với Nhuế. Về lịch sử, thực ra chỉ có sự kiện là quan trọng, nhận định đánh giá chả có í nghĩa mẹ gì. Tiếp cận các nghiên cứu lịch sử vì "nhận định mới", "cách đánh giá mới" như kiểu Nhuế, em cho là ngu zốt ấu trĩ cực. Viết sử hay viết cái x gì cuối cùng cũng bị chi phối bởi những quan điểm chủ quan nhất định và phục vụ những mục đích nhất định. Quá khứ ko có giá trị phục vụ cho hiện tại thì chả có í nghĩa x gì hết. Do đó, điều đáng quan tâm là vì phục vụ 1 quan điểm chủ quan có thể người viết lược bớt, bỏ qua một số sự kiện này, tô đậm 1 số sự kiện khác. Đọc những người viết khác, có tìm được những cái facts khác họ đưa ra do quan điểm ngược chiều, bổ sung vào những chỗ trống, chỗ thiếu cho của một bức tranh hoàn chỉnh mà từ đó bản thân mình có thể có được nhận định, đánh giá của riêng mình.

Đứng trên góc độ này, xét thấy mấy bài viết Mẽo mà Nhuế tung hô chả có cái fact x gì mới, toàn những thứ biết tỏng 80 đời ra zồi, nên em thấy chỉ đáng in lên giấy cuộn thôi. Nhá
Eros
01-09-05, 17:23
Bài này lâu lâu zồi

Viết lại lịch sử Việt nam?

Cuốn sách của bà giáo sư Patricia Pelley, hiện đang dạy tại khoa lịch sử đại học Texas Tech, Hoa Kỳ, phân tích cách thức lịch sử Việt Nam đã được viết lại từ sau 1954. Quyển sách có tên: ”Postcolonial Vietnam: New histories of the national past”, tạm dịch là "Việt Nam hậu thuộc địa: Lịch sử mới của quá khứ dân tộc”, do Duke University Press xuất bản, được giải thưởng 2002 của Berkshire Conference of Women Historians, một tổ chức dành cho các nữ sử gia tại Mỹ.
Dựa vào những trao đổi và tác phẩm của giới sử học miền Bắc từ năm 1954 và trong suốt ba mươi năm sau đó, quyển sách phân tích việc lịch sử Việt Nam đã được viết lại qua nhiều vấn đề như thời kì phong kiến, hình ảnh người nông dân, quan hệ đa sắc tộc tại Việt Nam.


--------------------------------------------------------------------------------

BBC: Xin bà cho biết quyển sách được cấu trúc như thế nào?

Patricia Pelley: Cấu trúc căn bản của cuốn sách như thế này. Khi tôi đọc các quyển tạp chí, đọc về sự bức xúc, nhiệt thành của những người viết sử tham gia dự án viết lại một lịch sử chuẩn mực về Việt Nam. Tuy vậy, bộ Lịch sử Việt Nam tập Một của nhà xuất bản Khoa học xã hội chỉ được hoàn thành vào năm 1971, và tập hai hoàn thành năm 1985. Cái khoảng cách về thời gian này khiến tôi thấy lạ và tôi muốn biết những vấn đề nào khiến họ mất thời gian như thế. Vì thế quyển sách của tôi cấu trúc quanh ba vấn đề mà theo tôi đã gây ra bất đồng giữa những sử gia miền Bắc và làm gián đoạn việc viết lịch sử Việt Nam. Theo tôi, vấn đề đầu tiên là việc phân kì lịch sử. Những nhà viết sử miền Bắc phải thống nhất với nhau xem sẽ sử dụng hình mẫu lý thuyết nào. Nhưng đây mới chỉ là một phần vấn đề. Khi đã thống nhất sẽ dùng mô hình nào, họ còn phải tìm cách áp dụng một mô hình mà ban đầu không liên quan tới Việt Nam vào việc viết lịch sử Việt Nam.

Vấn đề thứ hai, ngày nay khi ta nói tới Việt Nam, ta nghĩ tới một nước gồm 54 dân tộc. Điều này chỉ mới xảy ra gần đây, có thể xem quyết định 121 năm 1979 là văn bản đầu tiên chính thức xác định 54 dân tộc tại Việt Nam. Còn vào thập niên 50, những học giả hàng đầu chưa có cảm giác này. Chẳng hạn, trong số hai tập san Văn Sử Địa, ông Phan Khôi đưa ra sáu chủng tộc thiểu số. Còn trong số thứ năm, ông Trần Huy Liệu viết có nhiều dân tộc tại Việt Nam và xem người Kinh, Mường, Thái, Thổ, Mán, Mèo và Rhade là những nhóm “quan trọng” hơn. Vì thế, điều làm tôi chú ý là Việt Nam đã thay đổi rất nhiều chỉ trong thời gian hai ba thập niên.

Vấn đề thứ ba làm tôi quan tâm là câu hỏi về bản sắc dân tộc. Theo tôi, đã có nhiều cố gắng nhằm miêu tả Việt Nam như một nền văn hóa liền mạch với một bản sắc riêng biệt. Và bởi vì nỗ lực ban đầu tìm về văn hóa truyền thống cũng đồng nghĩa với việc đối diện một nền văn hóa chịu ảnh hưởng nặng nề của Trung Quốc, nên trong thập niên 50 và 60, miền Bắc thực hiện nhiều cuộc nghiên cứu điền dã ở nông thôn. Tôi có cảm giác là khi đó, các nhà khoa học miền Bắc cho rằng chính nông thôn, chính văn hóa làng xã mới là tinh hoa thật sự của văn hóa Việt Nam. Nhưng truyền thống làng xã lại thường có cái nhìn rất tiêu cực về tầng lớp cầm quyền, dù ở hình thức nào. Vậy thì làm sao những người cách mạng có thể ưa chuộng cái nhìn như thế? Giả thuyết mà tôi đặt ra trong quyển sách, đó là, trong nỗ lực tìm mọi cách tìm ra bản sắc dân tộc, các học giả thập niên 50, 60 đã lùi về thời kì cổ xưa và đẩy mạnh hình ảnh vua Hùng, kinh đô Văn Lang như chiếc nôi của bản sắc Việt Nam. Đồng thời, các sử gia miêu tả lịch sử Việt Nam theo một mô hình dựa trên quan điểm rằng Việt Nam đã luôn đoàn kết chống ngoại xâm.Theo tôi, cái ý nghĩa đằng sau rất rõ ràng, tức là, trong thời kì chiến tranh, người ta cần có một hình ảnh hợp nhất về Việt Nam, mặc dù nó không phản ánh hoàn toàn chính xác thực tế.

BBC: Về vấn đề bản sắc dân tộc, chẳng phải đó đã luôn là quan tâm của mọi thế hệ sử gia hay sao?

Patricia Pelley: Đúng vậy, nhưng trong các xã hội hậu thuộc địa, không chỉ riêng ở Việt Nam, vấn đề bản sắc mang một tầm quan trọng đặc biệt. Nhất là khi các sách thời thuộc địa của Pháp tỏ ra tiêu cực về Việt Nam. Chẳng hạn, khi các nhà khảo cổ Pháp khai quật vùng Đông Sơn và thấy sự rực rỡ của trống đồng, họ liền cho rằng đây không thể nào là thành quả của người Việt. Vì thế sau năm 1954, việc tái tạo lại một quá khứ không hạ thấp người Việt trở thành một nhu cầu bức thiết ở cả miền Nam và miền Bắc, mặc dù quyển sách của tôi chỉ giới hạn nói về công tác viết sử ở miền Bắc.
Eros
01-09-05, 17:24
BBC: Vậy thì cái nhu cầu tái tạo lại quá khứ có tạo ra một bức tranh chính xác hơn về lịch sử Việt Nam hay không?

Patricia Pelley: Tôi nghĩ là việc viết lại quá khứ là một hiện tượng liên tục xảy ra ở trong mọi hoàn cảnh lịch sử, xã hội. Riêng về thời điểm bàn tới trong quyển sách, tức là thời kì hậu Pháp thuộc tại miền Bắc Việt Nam, tôi nghĩ đa số sẽ đồng ý là bức tranh lịch sử Việt Nam được miêu tả chính xác hơn, mặc dù trong quyển sách, tôi cũng nhấn mạnh là những sức ép chính trị và học thuật mà các sử gia đối diện đã khiến họ phải thao túng quá khứ, để có thể trùng khớp với bầu không khí chính trị, học thuật đương thời.

Phong trào Tây Sơn là một ví dụ. Các sách xưa viết về Tây Sơn như một nhóm những người nghèo nhiều thói tật, nói chung là không thật sự đáng nể trọng. Nhưng các sử gia thập niên 50, 60 khuyến khích một quan điểm khác về Tây Sơn. Họ mô tả Tây Sơn như những anh hùng nông dân. Tôi nghĩ cần phải có nhiều trí tưởng tượng mới có thể chấp nhận một sự phân loại như vậy. Các sử gia cũng mô tả Nguyễn Huệ như một lãnh tụ nông dân vĩ đại. Theo tôi, một phần lý do là vì họ muốn xem Nguyễn Huệ, chứ không phải triều Nguyễn, đã thống nhất Việt Nam. Thay vì định vị năm 1802 là năm thống nhất, các sử gia lùi lại tới năm 1788. Một lý do khác quan trọng hơn, theo tôi, đó là các sử gia thập niên 50, 60 cảm thấy cần tìm ra một nguồn gốc thuyết phục cho cuộc cách mạng 1945. Khi các nhà cách mạng muốn xem năm 1945 là năm khai sinh Việt Nam hiện đại, họ cần xóa bỏ các điều mơ hồ xung quanh sự kiện này. Và một trong những cách làm, đó là, tái phục hồi giai đoạn cuối thế kỉ 18. Từ thập niên 50, người ta bắt đầu dùng từ “cuộc cách mạng Tây Sơn”, ban đầu người ta gọi đó là “phong trào Tây Sơn”, rồi thì từ “nổi dậy”, rồi thì theo năm tháng, nó trở thành “cách mạng Tây Sơn.” Theo tôi hiểu thì các sử gia hậu 1954 muốn xem Tây Sơn là mầm mống của cuộc cách mạng 1945. Bằng cách đó, cách mạng 1945 trở thành mục tiêu của lịch sử, là mục tiêu người dân hằng mong đạt tới ngay từ thế kỉ 18.

BBC: Trong quyển sách có đoạn viết, nền văn hóa hậu thuộc địa tại Việt Nam dựa trên một loạt những tái tạo và phủ nhận. Chúng ta đã nói tới một phần về sự tái tạo quá khứ, vậy còn sự phủ nhận?

Patricia Pelley: Một trong những điều thường thấy nhất trong sách sử những năm 50, 60, đó là người Việt luôn đoàn kết trong công cuộc chống ngoại xâm. Theo tôi, có hai sự phủ nhận nằm trong ý tưởng này. Thứ nhất, bản thân Việt Nam cũng từng là đế chế chinh phục nước khác. Ta có thể nhắc tới những sự kiện liên quan Chămpa hay Khmer. Nhưng bằng cách nhấn mạnh một Việt Nam đoàn kết chống ngoại xâm, các sử gia thể hiện Việt Nam như một nước luôn phải tự phòng vệ. Trong hoàn cảnh chiến tranh lúc ấy, dễ hiểu là người ta không muốn đào sâu một quá khứ khi mà Việt Nam là một thế lực chinh phục. Còn đây là sự phủ nhận thứ hai. Mỗi cuộc chinh phục thành công cũng vì người dân không đoàn kết với nhau. Có thời kì như thế kỉ 15, nhiều người Việt hợp tác với quân Minh, hay sau này, người Việt hợp tác với Pháp. Và trong thế kỉ hai mươi, dù mức độ phụ thuộc vào người Nga, Trung Quốc hay Hoa Kỳ có thể khác nhau, thì có thể nói là người Việt đã mất nhiều kiểm soát đối với chính sinh mệnh của họ. Tôi nghĩ là các sử gia thời kì 50, 60 bị ám ảnh với việc miêu tả Việt Nam như một nước hợp nhất, hòa thuận. Lý do chủ yếu cũng vì Việt Nam lúc đó không phải là như thế. Người Việt nói chung chia rẽ và có nhiều bất đồng về việc phải tổ chức cuộc sống mới sau khi Pháp rút đi như thế nào.

BBC: Nông dân là một thành phần rất quan trọng tại Việt Nam. Vậy trong quyển sách của mình, bà đề cập tới vấn đề này như thế nào?

Patricia Pelley: Đây cũng là vấn đề liên quan tới bản sắc dân tộc. Không chỉ riêng tại Việt Nam mà ở nhiều nước, có nhiều tranh luận về việc khu vực nào quan trọng hơn – thành phố hay nông thôn. Nhiều học giả Việt Nam thập niên 50 cho rằng bản sắc văn hóa Việt Nam chỉ có thể tìm thấy tại nông thôn. Nhưng một phần bởi vì chính họ sống tại thành phố và thuộc về văn hóa thành thị, nên có sự nghi ngờ trong quan hệ giữa các học giả và nông dân. Chẳng hạn, nhiều người xem nông dân mang đầu óc mê tín, lạc hậu. Nên tôi nghĩ có phản ứng trái ngược trong các học giả. Một mặt, có sự ngưỡng mộ xem nông dân là đại diện cho văn hóa Việt Nam đích thực. Mặt khác, người ta cũng sợ nông dân vì họ không tuân theo các quy tắc thành thị. Còn người nông dân cũng có tiếng là không thích gì thành thị. Tôi nghĩ các học giả thập niên 50, 60 hiểu thế tiến thoái lưỡng nan này và có một mối quan hệ yêu – ghét lẫn lộn giữa cuộc sống thành thị và nông thôn.

BBC: Tuy vậy, nông dân là lực lượng chủ chốt của cách mạng và tôi nghĩ là các sử gia sẽ phải ca ngợi nhiều hơn là tỏ ý chê bai người nông dân?

Patricia Pelley: Đúng vậy, nhất là cuộc kháng chiến chín năm dựa vào sự ủng hộ của người nông dân rất nhiều. Nhưng quan điểm của tôi, mà có thể nhiều người sẽ không đồng ý, đó là chính sự phụ thuộc của cách mạng vào người nông dân lại càng làm cho mối quan hệ yêu-ghét trở nên rõ ràng hơn. Bởi vì lớp cán bộ cao cấp làm việc tại thành phố hiểu rằng họ cần ưu tiên cho người nông dân để có sự ủng hộ cả về quân sự và văn hóa. Mặt khác, cái cảm giác cho rằng người nông dân lạc hậu, mê tín vẫn tồn tại trong những người lãnh đạo. Và phần nào đó, mối quan hệ giữa người Kinh và các dân tộc thiểu số khác cũng tương tự như vậy. Trong kháng chiến chín năm, các dân tộc thiểu số đóng vai trò quan trọng. Vì thế văn học cách mạng ca ngợi rất nhiều mối quan hệ tốt đẹp giữa người Kinh với các dân tộc thiểu số khác. Nhưng sau năm 1954 và rõ rệt hơn sau 1975, theo tôi, thái độ tôn vinh những điểm khác biệt giữa người Kinh và người thiểu số đã được thay bằng một điều khác, thay bằng thái độ nhấn mạnh việc tạo ra một lãnh thổ thuần nhất hơn.

BBC: Theo bà, thì cách viết và đọc sử hiện nay tại Việt Nam có gì khác biệt hay không?

Patricia Pelley: Tôi nghĩ khác biệt lớn nhất có thể nhận thấy đó là cách mà nhà Nguyễn dần dần được đánh giá lại. Khi viết về nhà Nguyễn hôm nay, có vẻ như các sử gia Việt Nam có cái nhìn bớt tính ý thức hệ hơn. Tôi không muốn dùng từ “khách quan” bởi vì mọi quyển sách sử đều chịu tác động từ các góc nhìn chính trị hay học thuật. Nhưng tôi nghĩ nhiều nhà viết sử Việt Nam hiện nay có cái nhìn tích cực và cởi mở hơn về triều Nguyễn. Trong những khác biệt của hôm nay, theo hiểu biết của tôi, thì việc đánh giá lại nhà Nguyễn có lẽ là điều dễ nhận thấy nhất.
Gaup
01-09-05, 20:57
Bác Nhuế nói đúng nhiều điểm, cô Hấp biết thừa nhưng chỉ muốn nghịch mà quậy sọt của bác lên cho thối rinh diễn đàn lên.

Các sự kiện lịch sử thì chỉ có bằng đấy thôi, phần nhiều những thứ cần biết người ta đều biết cả rồi, những thứ chưa biết thì hoặc chẳng đáng phải biết, và nếu có tình cờ biết được có khi cũng không làm tăng giá trị của tổng thể những gì được biết lên bao nhiêu. Tưởng tượng quá trình lịch sử như một cái bánh, và các sử gia là mấy con ruồi, hay văn vẻ hơn là mấy con ong chấm mút rồi tạo ra mật ngọt cho đời gì đó, thì sẽ chỉ còn hai vấn đề cần để ý đến: một là con ruồi hay ong đấy đậu ở chỗ nào, trên hay dưới, đối diện hay quay lưng lại mặt trời chân lý chói qua tim; và hai là nó hút mật hay vầy vò như thế nào. Hai điểm này gọi ngắn gọn là vị trí quan sát và phương pháp quan sát.

Mình là người Việt Nam mà đi nói về sử Việt Nam, chung quy không khác gì là kể câu chuyện về chính bản thân mình, dù khách quan đến đâu tất nhiên không ai thích kể nhiều về những lúc ăn trộm ăn cắp lừa dối đốt nhà giết người hiếp dâm. Và vì thế tất nhiên mình thích kể nhiều hơn về những thứ chinh phục thiên nhiên, bảo tồn bản sắc và sự tồn vong của dân tộc chống lại các thế lực thù địch và phản động tự nhiên và hải ngoại, những con người trung hậu đảm đang, lãng mạn, mê đắm, ham mê nghệ thuật và những gì cao cả thuộc về con người. Chúng ta là những con người thích cười và yêu hòa bình, yêu trẻ em, vẻ đẹp của bình minh, hoa, bông lúa, vụ mùa trĩu nặng, mùa thu vân vân và vân vân. Lịch sử nước nào mà do chính người dân nước đó viết ra đa phần cũng là thổi kèn khen lấy, thẩm du thập tể vậy thôi. Cái góc nhìn của những con ruồi hay con ong là người ta tự thân nó đã bị định kiến quá mức rồi, không thể cứu được nữa, nên đừng có hy vọng nhiều vào sử gia đồng chủng, VK hay là VC.

Không chỉ góc nhìn của những người đồng giới với ta bị định kiến, như người ta cứ bâu vào chỗ bánh có nhiều kem mà hút, mà phương pháp của người ta cũng bị sai. Trên cái bánh kem rất lắm khi người ta hay để những vật dụng không ăn được, bằng nhựa hay thủy tinh, hoa giấy hay nến, chủ yếu là để trang trí chứ không phải là một phần cái bánh. Điều tưởng là đơn giản này không phải con ong con ruồi nào cũng nhận ra. Trên cái bánh kem lịch sử Việt Nam, những vật không ăn được này chính là các thể loại huyền sử và dã sử: những thứ như con rồng cháu tiên, bọc trăm trứng, nỏ thần, nước mắt mỵ nương hóa thành ngọc trai, vv và vv không thể được coi là một phần của lịch sử chính thống, không thể là một phần của cái bánh kem lịch sử. Tất nhiên phải có lý do gì những thứ hoa nến trang trí này được đặt lên bánh kem, nhưng cũng không nên tìm kiếm đọc hiểu quá nhiều ý nghĩa từ những vật thuần túy mang tính chất trang trí điểm tô. Ấy thế mà quá lâu nay, lịch sử cả quốc doanh và tư doanh đã sản sinh ra quá nhiều những nghiên cứu mang tính chất học thuật hẳn hoi cố gắn bó những Lạc Long quân là rồng với Âu cơ là tiên vào các kết luận quả tình là bun xít.

Cái khác biệt của sử gia ngoại quốc là chúng nó không bị gắn bó máu thịt với đất nước và lịch sử này, chúng nó muốn kể về hấp diêm là kể về hấp diêm, kể về gian tà là kể về gian tà, kể xong vẫn ngủ khỏe. Thêm nữa, đa phần sử gia phương Tây đã được huấn luyện về làm sử chuyên nghiệp cả ngàn năm nay, từ thời của những lời thề Hypocrite, thực tế trăm hoa đua nở và cạnh tranh lẫn nhau giúp tạo ra những phương pháp nghiên cứu, phân tích, và trình bày lịch sử khá hoàn hảo. Cùng những sự kiện đấy, tức cùng những vật liệu thô đấy, vào tay thằng ta thì không ra hình thánh gióng cũng ra hình trạng quỳnh, vào tay thằng Tây sẽ ra hình ông vua và tướng cướp sinh động.

Nói chung là nên để thằng Tây viết sử ta vì nói phẹt ra thì nó làm tốt hơn ta. Bác nào không tin cứ tự đọc cái resume mình viết về mình thì biết, thẩm du nhiều lắm ý.
nkali
02-09-05, 00:43
Chú Hấp viết,
Cô nkali, anh bi giờ đi làm trính trị diễn đàn, ko muốn nặng miệng với Kìu như hồi đì cô Giang chú Bắc trước đây, cô đi về làm thơ cởi truồng cho vui đi nhá.

Quyền đ' gì ở đây, ai thích viết gì thì viết, ai thích đọc gì thì đọc. Samg talakít đọc lại chiện Kìu kiện ra tòa về việc đại học Mẽo thuê cán binh cộng sản viết lại lịch sử cộng đồng hải ngoại đê. Chết cười!!!!

Cô ko phải 4` (anh đoán thế ) nhưng vẫn đi viết thơ 4`. Có ai hỏi vì sao 4` ko làm thơ không? 4` ơi?

ku chú Hâm này chắc cả đời chỉ bị bóp, véo nên mở miệng nói cái gì là nghe cũng chói lỗ tai. Thôi, khi nào chú nhờ bácgiúpviệc trông coi dọn vườn thanhnienxame vài tuần, chú qua Mẽo, ghé Cali. chơi ít bữa, tớ sẽ giới thiệu chú vài bé kìu vừa xinh vừa xếch lại tâm tình hướng về nguồn cội với phương pháp luận hẳn hoi nên đảm bảo mấy bé kìu sẽ chìu chuộng vuốt ve âu yếm nâng niu... ku chú phê đến tận cùng. Như thế, sau khi từ Mẽo hoàn cố hương, mấy em như Kem, Delliah, Thị Sất, Nắng, Hoa Xoan, váy-xanh, jinxy.... gặp chú sẽ xà tới ôm hôn chứ không né chú như ông... kẹ nữa đâu!

Còn vụ WJC thì thú thật, tớ thấy nó như cái đám bầy nhầy, thối tha ********* tả. Từ mấy ông cựu chiến binh Mẽo hết thời xin phân để lập chương trình, đến mấy ông cựu chiến binh chống cộng ngã ngựa chấn thương tâm thần đòi nợ nhân dân, đến mấy ông cựu ngâm kíu trong nước được mời qua, trả vài ngàn đô, ở vài tháng, chẳng biết mô tê chi cạ lại đi viết sử kìu...

Hy vọng rút tỉa kinh nghiệm vụ nổi đình nổi đám kiện tụng ba láp trong một hai năm đầu, nên một hai năm sau này, kali đọc thấy WJC thận trọng hơn trong việc mời người tham gia có trình hơn, năng nổ hơn, được đào tạo hơn, nhiệt tình hơn, trẻ trung hơn!

P/S: kali cũng được WJC mời tham gia nghiên cứu thơ tình zâm đấy, nhưng kali lắc đầu vì chỉ muốn độc quyền đăng thơ mình trên thanhnienxame của chú Hấp thôi!
Vậy, cứ dịu dàng... dịu dàng với kali tí nhé.
Bắc Thần
02-09-05, 00:56
Các bạn đang nói về việc "Đi Hết Biển Đông" gì gì đấy phải không ạ? Cái đấy nhắng phết! Anh đọc bài người ta chửi tác giả mát mặt luôn!
nkali
02-09-05, 12:11
nguyên văn bởi Bắc Thần:
Các bạn đang nói về việc "Đi Hết Biển Đông" gì gì đấy phải không ạ?

"Nếu Đi Hết Biển" ông Thần ạ.
Bắc Thần
02-09-05, 13:11
Ừ. Vừa đọc lại rồi. Của me-sừ Trần Văn Thủy gì gì đấy thì phải. Bài phản ứng mãnh liệt quá không post vào đây được.

Trường đại học bao giờ Dem cũng nhiều hơn Rep; libs nhiều hơn cons. Vì thế nên có nhiều chuyện trái nghoe!
Sất
02-09-05, 17:11
Các sự kiện lịch sử thì chỉ có bằng đấy thôi, phần nhiều những thứ cần biết người ta đều biết cả rồi, những thứ chưa biết thì hoặc chẳng đáng phải biết, và nếu có tình cờ biết được có khi cũng không làm tăng giá trị của tổng thể những gì được biết lên bao nhiêu. Tưởng tượng quá trình lịch sử như một cái bánh, và các sử gia là mấy con ruồi,

. Ấy thế mà quá lâu nay, lịch sử cả quốc doanh và tư doanh đã sản sinh ra quá nhiều những nghiên cứu mang tính chất học thuật hẳn hoi cố gắn bó những Lạc Long quân là rồng với Âu cơ là tiên vào các kết luận quả tình là bun xít.



Mấy hôm mình cứ băn khoăn tại sao Gấu lại lấy Bõ nhốt mấy người như Lạng tư là Hỏa lò, khách sạn Hin tơn. Vì xuất phát từ sự nổi tiếng của nó là từ mấy người nước ngoài tù binh chiến tranh chống cộng bị nhốt vào đó. Tương đương với từ đó dành cho mấy người Việt chính cống bì nhốt lý tưởng chày cối CS phải là Côn Đảo. Như vậy là mấy người chã được coi là tù binh nước ngoài ? mình không biết cái diễn đàn này treo nên cắm ở ranh giới nào trên lãnh thổ internet Việt Nam ? .

Thực ra nhiều sự kiện trong lịch sử việt từ hồi Vua hùng đến giờ ko được đưa ra,bị lờ đi ko nhắc đến . Thời CM thì càng bị bỏ đi nhiều chi tiết chính và quan trọng tồi tệ hơn. Nhớ hồi thế kỷ 14 có cuốn An nam sử lược của Lê tắc bị các cụ nhà mình dấu tiệt đi ko thèm thừa nhận. chu Du sang tận Nhật được người ta giữ cho cẩn thận, tới tận những năm đầu thập kỷ 60 mới có người mang từ nước ngoài về dịch lại.


Happiness

Đọc cái bài thằng Mẽo kia viết thấy ngoài chiện phát minh ra cái bánh xe, còn thì ngu bỏ mẹ. Dựa vào một mảnh ghép nhỏ để kết luận về cả một tổng thể, đ' hiểu phương pháp thế đ' nào. .

Nghiên kíu kiểu bọn thực dân đế quốc lày, thì danh sách liệt kê của Nhuế có dài mấy cũng đáng in chung với thơ Xất trên giấy tulét thôi nhá!


Thái độ của bạn Hấp rất quá khích, ko biết thì dựa cột mà nghe nhé.
Nho Sinh
02-09-05, 20:46
Sử gia viết sách sử về chính đất nước mình khó có thể khách quan đc. Ở những quốc gia văn hóa chỉ huy thì sự trung thực, khách quan, công bằng trong sử học ở 1 mức độ thấp; việc dùng lịch sử để làm những bài học luân lí, chính trị nhằm phục vụ lợi ích, đường lối của chính quyền là bao trùm, phổ biến trong giới công chức khoa học sử; trí tưởng tượng của nhà viết sử đc phát huy cao độ; sự thiên vị, che cái dở đỡ cái hay, ko cần thận trọng suy xét cũng rất dễ dàng nhận biết.
Giai tầng làm sử học trong xã hội nào, thời kì lịch sử nào cũng vậy thôi , vì tư tưởng, quyền lợi, thành kiến, thái độ yêu ghét, tinh thần dân tộc... mà thuật lại, biên chép lại sử liệu, sự kiện ko chắc đã trung thực nói gì đến việc giải thích, bình luận, đánh giá sự kiện lịch sử. Người ngoại quốc, nếu mục đích nghiên cứu trong sáng,trên tinh thần lịch sử vị lịch sử thì thường ít bị chi phối bởi những thứ kể trên nên việc nhận định, tổng kết khách quan, công bằng hơn là điều dễ hiểu. Đấy có lẽ là lí do mà bác Nhuế đọc sách Tây bình luận sử ta thấy hay và lí thú ?
Lấy ví dụ chuyện nhìn nhận Tần Cối-đệ nhất gian thần, Nhạc Phi-đệ nhất trung thần trong lịch sử phong kiến Trung Hoa 1 số sách sử TQ của các tác giả hiện đại cho là ko công bằng, bôi đen tô hồng nhân vật lịch sử ( dĩ nhiên tác giả ko nói trắng phớ ra như thế,vì bất luận trong mọi trường hợp, Nhạc Phi mãi mãi là người anh hùng của nhân dân, nhưng đọc có thể ngầm hiểu đc ). Suy nghĩ thế cũng phải thôi, biết thế đeck nào đc Nhạc Phi hay Tần Cối ai làm đc cho dân tộc Trung Hoa nhiều hơn ai.Tại sao chính sách thỏa hiệp của Tần Cối đc bá quan văn võ triều đình đồng thuận, chấp nhận, còn Nhạc Phi chủ trương bạo lực cứng rắn đánh đến thắng lợi cuối cùng lại bị thất sủng, bức tử. Rốt cục TQ vẫn ko bị Kim thôn tính. Hay phải chăng vì Nhạc Phi tài ba thao lược, chính trực nghĩa khí, chỉ huy thành công nhiều trận đánh lớn phù hợp với hình tượng người anh hùng vì dân vì nước thỏa mãn ý đồ chính trị nào đấy của tầng lớp thống trị sau này, còn Tần Cối phải chăng nhân cách tầm thường của ông đã làm lu mờ những hiệu quả của những chính sách, đường lối ngoại giao mềm dẻo. Chúng ta ko thể biết đc. Triết gia cổ đại hình như là Scorate thì phải bảo: tôi biết 1 điều là tôi chẳng biết cái gì cả, có lẽ muốn nhấn mạnh năng lực nhận biết vấn đề hạn chế của con người.
Đối chiếu với sử VN hiện đại thấy cũng có nhiều chuyện tranh cãi tương tự. Chẳng hạn có nhiều ý kiến cho là người nông dân áo vải Quang Trung- Nguyễn Huệ mất sớm là điều may mắn cho nước VN ta và đề cao công trạng của Gia Long-Nguyễn Ánh. Hay trường hợp Phan Thanh Giản cũng đang đc bàn thảo, nhìn nhận lại.
Trên kia là những dẫn chứng rất hay cho thuyết bất khả tri ( ko thể biết ) trong triết học: con người ko thể khám phá, tiếp cận đc bản chất của sự vật.
Cùng 1 sự kiện có thể giải thích rất hợp lí bằng những lí lẽ, triết thuyết trái ngược nhau thậm chí là xung khắc nhau như nước với lửa. Sử gia thực ra làm cái việc rất giống với người luật sư viết biện trạng. Họ ko suy luận, tư duy 1 cách khoa học để tìm chân lí mà là chỉ nhăm nhăm đi tìm những chứng minh cho 1 định kiến ( hết sức cảm tính ) sẵn có.Vậy nên đòi hỏi là chúng ta, những độc giả phải thận trọng, hoài nghi trước khi tin 1 nhận định lịch sử nào đó. Tiếp đấy phê bình, gạn lọc và đưa ra ý kiến, cách giải thích của riêng mình.
Nho Sinh
02-09-05, 20:50
Lịch sử Việt Nam đã được minh định ra sao?
15:14' 16/06/2005 (GMT+7)
(VietNamNet) - Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam (KHLS) khai mạc sáng nay, 16/6, tại Hà Nội. Ngay trong buổi sáng đầu tiên, một đại biểu đã tỏ ra rất bức xúc đối với quan điểm nhìn nhận sai lệch về một số nhân vật lịch sử trong các sách sử của nước ta lâu nay.

Bên lề đại hội, GS Phan Huy Lê, Chủ tịch Hội KHLS VN khoá IV, đã trả lời phỏng vấn VietNamNet xung quanh vấn đề này.

Thưa GS, mấy năm gần đây, nhiều vấn đề của lịch sử được dư luận đề cập đến và khi bàn thảo, tìm hiểu thì ra kết quả dường như khác với những gì mà lâu nay chúng ta vẫn hiểu, vẫn biết. (Ví dụ như về Thái sư Lê Văn Thịnh (thời Lý), hay Phan Thanh Giản, Phạm Quỳnh, rồi hình tượng người anh hùng Tô Vĩnh Diện, và gần đây nhất có đề cập đến sự thật về nhà văn Vũ Bằng-tác giả "Thương nhớ mười hai",v.v…). Vậy, thưa GS, trong nhiệm kỳ vừa qua, Hội KHLS VN do GS làm Chủ tịch đã tiến hành nhiệm vụ minh định lịch sử ra sao?


GS. Phan Huy Lê

GS Phan Huy Lê: - Riêng về câu chuyện Tô Vĩnh Diện và cả chuyện hình tượng ngọn đuốc sống Lê Văn Tám là thật hay hư cấu, thời điểm này tôi chưa thể chính thức nói gì trước công luận. Việc này hiện đã giao cho Viện Lịch sử quân sự (cũng là một thành viên của Hội) tìm hiểu. Khoảng sau tháng 9 năm nay, vấn đề này sẽ được công bố với đầy đủ tư liệu.

Yêu cầu cao nhất của lịch sử là tính chân thực và khách quan. Tuy nhiên, không phải lúc nào chúng ta cũng dễ dàng tiếp cận được toàn bộ sự thật. Trong nhiệm kỳ vừa qua, Hội KHLS VN và giới sử học nói chung đã cố gắng rất nhiều trong việc xây dựng một nhận thức lịch sử toàn diện và khách quan.

Trên yêu cầu đó, rất nhiều giai đoạn lịch sử đã được nhìn nhận lại, nhiều quan điểm không có căn cứ trước đây nay được đính chính. Ví dụ, đóng góp của triều Nguyễn nửa đầu thế kỷ 19, phong trào yêu nước đầu thế kỷ 20, về xu hướng cải cách của Phan Châu Trinh, về khởi nghĩa Yên Bái và về các nhân vật lịch sử như Trần Thủ Độ, Hồ Quý Ly, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Đào Duy Từ, Lê Văn Duyệt, Phan Thanh Giản, Nguyễn Văn Tường, Trương Vĩnh Ký, Nguyễn Văn Vĩnh, Nguyễn An Ninh...

Nhà Hồ chẳng hạn, vì để mất nước nên trước đây, chúng ta phủ nhận luôn toàn bộ cải cách của họ. Nay, phải thấy rằng, bên cạnh mặt hạn chế thì những cống hiến của họ cũng cần được nhìn nhận và trân trọng.

Trần Thủ Độ trước đây bị coi là người tàn bạo và có tham vọng lớn, nhưng thật ra ông là người rất có công để chấm dứt chiến cục hỗn loạn cuối thời Lý. Hành động của Trần Thủ Độ quyết liệt thật sự, thậm chí đôi khi có thể nói là tàn bạo, nhưng tuyệt đối không vì lợi ích cá nhân. Ông cũng là người có công rất lớn trong cuộc kháng chiến chống quân Mông Cổ lần thứ nhất.

Và một loạt các nhân vật gần đây hơn, chẳng hạn của thời chống Pháp, ngay cả nhân vật mà trước đây sử ta phủ nhận hoàn toàn, như Phan Thanh Giản, Trương Vĩnh Ký, thì gần đây cũng có nhận thức khác. Nói chung trong lịch sử có thể có những nhân vật mà mặt tích cực bao trùm tất cả, hoặc mặt tiêu cực chi phối tất cả, ta đánh giá rất dễ. Nhưng cần khách quan và công bằng với những nhân vật có cả hai mặt tích cực và hạn chế.

Khi những sự thật đó được đưa ra, chúng ta phải ứng xử ra sao đối với những tác phẩm hay những sự việc có liên quan đến các nhân vật đó, hoặc xây dựng nhân vật đó theo quan điểm cũ? Ví dụ với các vở kịch xây dựng Lê Văn Thịnh hoá hổ, âm mưu ám hại vua; Trần Thủ Độ tàn bạo...?


GS Phan Huy Lê: - Lê Văn Thịnh là người khai khoa trong lịch sử VN, ông đỗ đầu khoa thi đầu tiên của nước ta vào năm 1075. Sau đó có một sự kiện mà sử chép không rõ ràng, đưa đến việc ông bị kết tội là người có âm mưu hãm hại vua Lý. Nhưng sự thật hoàn toàn không phải như vậy. Về việc này, Hội sử học đã tổ chức các hội thảo để xác minh lại. Nhưng rất tiếc, ngay cả hiện nay, trên sách báo và trong nhiều phát ngôn, người ta vẫn lên án Lê Văn Thịnh và đó là điều không thoả đáng.

Cho nên sắp tới đây chúng tôi sẽ phối hợp với các tỉnh tiếp tục tổ chức hội thảo để "minh oan" cho ông. Trong lịch sử có nhiều người bị oan. Có những người bị oan tày trời như Nguyễn Trãi nhưng may mắn được xác minh sớm, nhưng chẳng hạn vợ ông, bà Nguyễn Thị Lộ, thì gần đây mới được nhìn nhận lại. Cho nên cần rất khách quan mới có thể trả lại cho lịch sử các nhân vật, các sự kiện với bộ mặt thật.

Tôi khẳng định, những vở kịch xây dựng hình tượng Thái sư Lê Văn Thịnh hoá hổ, giết vua; hay Đinh Điền (thời Đinh Tiên Hoàng) phản bội... là sai lầm. Sau rất nhiều hội thảo do Hội KHLS VN tổ chức, Bộ VHTT đã có văn bản chính thức về việc này và yêu cầu các kịch bản phải đính chính. Chúng ta không thể "đổ oan" cho tổ tiên như vậy được!

Trong Đại hội trước, Hội KHLS VN đã đề xuất biên soạn mới các bộ lịch sử Việt Nam, cố gắng phản ánh những nhận thức mới nhất,và cập nhật những nghiên cứu mới nhất theo lối tư duy hiện đại về lịch sử. Thưa GS, công việc đó hiện đã triển khai đến đâu?

GS Phan Huy Lê: - 4 bộ lịch sử VN cỡ trung bình đã đang đồng thời được biên soạn, bộ Lịch sử Đảng Cộng sản VN 4 tập (hiện đã xong), Lịch sử Quân sự VN 15 tập, Lịch sử Công an nhân dân 6 tập. 4 bộ sử thể hiện sự đổi mới nhận thức về lịch sử VN, tránh coi Lịch sử VN một cách phiến diện như là lịch sử đơn tuyến của dòng văn hoá Đông Sơn với nước Văn Lang- Âu Lạc rồi đến Đại Cồ Việt- Đại Việt, là lịch sử của tộc người đa số... Xuất phát từ lãnh thổ VN hiện nay đi ngược về quá khứ, lịch sử VN bao quát tất cả những gì mà các cộng đồng cư dân, các tộc người, các quốc gia đã từng tồn tại trên phạm vi lãnh thổ VN hiện nay tạo nên. Theo đó, lịch sử miền Trung và Nam Trung Bộ, Nam Bộ không chỉ bắt đầu từ khi người Việt di cư vào khai phá vùng đất này, mà phải bao gồm lịch sử dòng văn hoá Sa Huỳnh với nước Champa và dòng văn hoá Óc Eo với nước Phù Nam...

Đại Tướng Võ Nguyên Giáp trong thư gửi Đaị hội lần này cũng mong rằng "sau khi hoàn thành xong 4 bộ sử VN cỡ trung bình hiện nay, Hội sẽ xây dựng kế hoạch biên soạn một bộ Quốc sử", đồ sộ hơn.
Xin cảm ơn GS
Nho Sinh
02-09-05, 21:04
Em có nhớ 1 câu chuyện giàu tính triết học và suy lí như thế này:
Có 1 sử gia cổ đại quyết đem toàn bộ tri thức, tinh lực cuộc đời viết 1 bộ sử đồ sộ, công phu về lịch sử nhân loại. Thời điểm sắp hoàn thành cũng là lúc ông đã già, gần kề miệng lỗ. Một sáng kia ông đứng trên ban công mục kích 1 cuộc cãi vã ở đầu phố từ đầu đến cuối. Lát sau chị giúp việc từ ngoài phố trở về vui chuyện thuật lại cuộc cãi nhau. Và ông ta rất lấy làm ngạc nhiên là nội dung câu chuyện ko giống với những gì ông đã tai nghe mắt thấy. Một hồi lâu sau ông chống gậy ra phố gặp bà giữ cửa, bà ấy cũng thuật lại câu chuyện trên, hoàn toàn ko giống với những gì ông đã chứng kiến và cũng ko giống với câu chuyện của chị giúp việc. Tò mò ông đi từ đầu phố đến cuối phố và đc nghe thêm nhiều tình tiết thêm thắt, bịa đặt li kì, lung tung hơn. Ông trở về, quá thất vọng vì sự mong manh của chứng cứ con người, các chứng cứ do các sử gia thời trước để lại. Buốn chán vô hạn, ông vứt chống bản thảo vào lò lửa.
Happiness
03-09-05, 00:06
À vâng cô Nkali, í anh chỉ bảo đã là cho` thúi, thì cứ làm cho` cho dzui, cô lên hô hoán cái đ' gì bi đát - tang - thương - bất hạnh, mượn những thứ to tổ bố như đất nước dân tộc để đả đảo hô khẩu hiệu chả dzui dzẻ x gì, trông cứ giông giống mấy đám loser cờ vàng. Nếu không phải anh xin lỗi anh thôi, nhưng cứ tiếp tục thì nói thẳng là ở đây không chứa chấp và tình zut viên thì không ngu quá đến mức ko đọc ra vị những đối tượng cần được hưởng nền chuyên chính cách mạng.

Còn đừng có ảo tưởng đình đám kiện tụng giề cho ai sợ, anh cho cô biết thêm là năm nay WJC nó mời chính xác 1 đồng chí TLer sang ăn tục nói phét sử kìu đó. Tha hồ mà sướng.
Happiness
03-09-05, 00:15
Như mọi khi, bạn Gaup lấy những thứ lấp lánh leng keng universal ra nói chiện sáo rộng một hồi chả nghĩa lí mẹ gì cả. Tây lói chung nó làm sử ta phương pháp vị trí giỏi giang khách quan hấp diêm gian tà ở đâu x biết, rõ ràng trong một trường hợp cụ thể mà nhà Nhuế vác ra khoe, thì nhắc lại 2 điểm:

- Thơ đi sứ đ' phải một nội dung tiêu biểu để đánh giá về văn hóa VN
- Kết luận văn hóa VN zúc vào đít văn hóa Tàu khựa là sự hiển nhiên ai cũng biết rồi.

Cho nên lấy nó làm zẫn chứng cho lập luận chả có giá trị x gì hết. Tất nhiên là dựa trên những tư liệu mà Nhuế cung cấp để nhận xét, chứ công trình của thằng Mẽo kia thì có khi đến Nhuế cũng x đọc, chả kể làm x gì ở đây.
Gaup
03-09-05, 02:06
Đọc cái bài thằng Mẽo kia viết thấy ngoài chiện phát minh ra cái bánh xe, còn thì ngu bỏ mẹ. Dựa vào một mảnh ghép nhỏ để kết luận về cả một tổng thể, đ' hiểu phương pháp thế đ' nào.

Thơ đi sứ Tàu còn lại, chủ yếu rơi vào giai đoạn Lê đến Nguyễn. Đi sứ phải chọn những anh nghiện Hán học nặng, lại thuộc dạng vô công rồi nghề ko có ô có cửa giề ở nhà, nói chung là vớ vẩn. Ngoài tâm lí nhà quê ra tỉnh, cần biết giai đoạn này bọn Khựa nó thịt sứ mình rất nhiều, lôi thôi cái là thiến luôn, nên thơ đi sứ 10 bài đến 9 là run cầm cập, nhắc đi nhắc lại chiện Tô Vũ. Mấy chú cứng cổ một tí, như Ngô Kính Thần đòi bắn rơi mặt trời bị giam cổ lại, Giang Văn Minh muốn nhuộm máu Bạch Đằng thì được ướp xác gửi về quê, còn lấy đ' đâu ra thơ nữa.

Nghiên kíu kiểu bọn thực dân đế quốc lày, thì danh sách liệt kê của Nhuế có dài mấy cũng đáng in chung với thơ Xất trên giấy tulét thôi nhá!

Cô Hấp đúng là gái, ít khi nhìn được cả hai chiều. Để anh nói cô nghe là cô rất ngu.


Thơ đi sứ Tàu còn lại, chủ yếu rơi vào giai đoạn Lê đến Nguyễn.

Cái này anh không biết, mà anh biết cô cũng không biết, nhưng cô cứ nói ra vẻ như cô cũng biết - anh ghét.


Đi sứ phải chọn những anh nghiện Hán học nặng, lại thuộc dạng vô công rồi nghề ko có ô có cửa giề ở nhà, nói chung là vớ vẩn.

Đoạn này cô nói vớ vẩn, hôm trước anh đã định trả lời rồi mà anh quên. Ngoại giao Việt Nam ngày xưa thực ra chỉ có mỗi việc đi sứ sang Tầu là quan trọng nếu không nói là duy nhất. Tầu là thằng láng giềng vừa to vừa mạnh, chuyện đi sứ với Tầu không phải là chuyện ba lăng nhăng. Làm sai một li là nó đưa quân chinh phạt, rồi con đỏ lại chịu họa đao cung ngay nên việc chọn sứ thần không thể là việc người ta làm quấy quá như cô tuyển mod bên trại cá được. Hán học thì ngày xưa thằng cụ nào của mình cũng là Hán học, cô nói câu này không chỉ dốt mà còn thừa nữa.


Ngoài tâm lí nhà quê ra tỉnh, cần biết giai đoạn này bọn Khựa nó thịt sứ mình rất nhiều, lôi thôi cái là thiến luôn, nên thơ đi sứ 10 bài đến 9 là run cầm cập, nhắc đi nhắc lại chiện Tô Vũ. Mấy chú cứng cổ một tí, như Ngô Kính Thần đòi bắn rơi mặt trời bị giam cổ lại, Giang Văn Minh muốn nhuộm máu Bạch Đằng thì được ướp xác gửi về quê, còn lấy đ' đâu ra thơ nữa.

Đoạn này cô nói phải nói là đại dốt, anh thấy cô cũng đi học Tây học Tầu, rồi làm cán bộ của Liên hiệp các Hội Phụ nữ nước nhà, mà sao cô dốt đau dốt đớn thế? Ông quan nào đến lúc đi sứ là coi như chỉ còn là con rối, tinh thần và thể xác đều hiến dâng cho tổ quốc hết rồi. Ông ý được nói gì, không được nói gì, nói như thế nào là vấn đề đã có trung ương hoạch định từ trước khi đi và trong nhóm quan quân đi cùng đều có tai mắt của nhà vua cả. Một lời nói, một cử chỉ có thể làm xâm hại đến quốc thể không bao giờ quan đi sứ dám cố tình làm. Vấn đề ở đây không còn là ham muốn được sống của người ta, mà là vận mệnh của quốc gia và dân tộc. Cô nhận xét như thế về những người đi sứ Tầu anh thấy cô Ngu còn hơn cả thằng Lãng tử.

Thằng Tây bác Nhuế trích dẫn lại thực ra rất khôn. Đúng là không thể luôn luôn từ tiểu tiết mà nhận xét về tổng thể, nhưng cũng không có nghĩa là không bao giờ được làm. Đi sứ Tầu là một sự kiện kiểu thắt nút cổ chai, nó là cái mối dây liên kết duy nhất giữa các triều đại Việt Nam với đối tác nước ngoài quan trọng nhất. Nếu ngoài chiến tranh giữa hai nước ra có cái gì khác có thể thâu tóm được bản chất của mối quan hệ giữa hai nước thì anh cô nghĩ là chính là các loại văn bản về đi sứ này.

Thằng Tây đã nắm đúng thóp. Vì sao? Vì thằng đi sứ là hiện thân của xu thế đối xử của Việt Nam với Trung Quốc. Triều đình chọn thế cứng rắn, thằng đi sứ sẽ đọc thơ văn sang sảng chửi Tầu; triều đình muốn mềm mỏng không muốn can qua, ông già đi sứ sẽ làm thơ chúc tụng Từ Hy thọ tựa Thái san. Ngược lại, nếu quan sứ cứng rắn cương cường - người ta biết được ngay là triều đình Việt Nam không ngại phải chiến; và nếu quan sứ ngoan ngoãn gọi dạ bảo vâng, thằng Tầu có thể kết luận luôn là nước Nam muốn hòa hiếu cống nạp trong thời gian này. Cái này cô học khối A có thể không hiểu, trong kinh tế cái này gọi là signalling - anh nói không thể sai.

Cái dở là lâu nay chắc chắn văn thư đi sứ bị ỉm đi phần lớn vì chắc chắn có nhiều thứ mà lôi ra đọc bằng con mắt hiện đại người ta sẽ bảo các cụ nhà mình chỉ làm mỗi việc là rúc đít tầu. Cái này, tất nhiên là ai cũng biết, nhưng có tí bằng chứng vào lại thành ra chuyện khác hẳn. Chính vì không có bằng chứng văn kiện, nên rất khó nói là trong cái mềm của mình có bao nhiêu là cứng, và trong cái cứng của mình có bao nhiêu là mềm. Cái này thì cả thằng Tây và thằng ta đều chịu chết.

Vậy thì ý thằng Tây nó nói sẽ là thế này. Tôi lựa chọn một hoạt động mang tính đại diện cao cho quan hệ/thái độ của Việt Nam đối với Trung Quốc là các văn bản và văn thơ đi sứ. Cái này anh cô đồng ý là nó chọn không sai. Nó nói tiếp là từ những thông tin sẵn có tôi cho rằng quan hệ Việt Nam với Trung Quốc từ xa xưa không đến nỗi đối kháng như sử gia phương Tây thường nghĩ. Cái này anh nghĩ nó nói đúng nốt và anh nghĩ bác Nhuế trích dẫn và nhận xét lại thế là ngon và cô phê phán thế là nhẫn tâm, lợi dụng là gái không ai dám chửi để lu loa thế là rất đáng ghét.

Thực ra mà nói, quan hệ Việt Nam Tầu là rất rất phức tạp. Không có với nước nào mà mình vừa cảm thấy nó là một phần của mình, mình là một phần của nó mà đồng thời lại vẫn không thể là như thế được, không không không tôi không còn tôi không còn yêu anh nữa. Người ta vừa có thể ghét Tầu vừa có thể yêu Tầu vãi đái, chửi thì chửi vậy thôi nhưng sách vở báo chí tin tức sử sách của nó vẫn thuộc làu làu, nó nói cái gì mình cũng hiểu ngay, thằng Tây học tiếng Tầu cả đời nhớ được vài điển tích trong tam quốc hay thủy hử là may, dân Việt chưa cần học tiếng Tầu đã quá hiểu văn chương trung quốc. Cái tâm trạng này sẽ còn mãi mãi trong tâm thức Việt Nam, không bao giờ dứt đi được ngày nào nước này còn ở cạnh Trung Quốc. Tâm lý vừa tự ti vừa tự tôn, vừa tự hào vừa tự làm khổ - đại loại Việt Nam với Trung quốc cảm giác nó cũng như cô với anh ý, phục lắm đấy mà cũng ghét lắm đấy, tự hào thích thú mà lắm khi cũng muốn xúc đất đổ đi. Anh nghĩ cô nên suy nghĩ cho kỹ.
nkali
03-09-05, 05:41
Chú Hấp viết,
anh cho cô biết thêm là năm nay WJC nó mời chính xác 1 đồng chí TLer sang ăn tục nói phét sử kìu đó. Tha hồ mà sướng.

Ô là la...
Nhớ đấy nhé, sang là phải báo tin liền, kali sẽ cho mấy bé kìu đón chú ở sân bay. Sau khi giải quyết sử sách khúc ruột thừa ngàn vạn dặm, thì chú và các cháu tha hồ mà sướng!
Sất
03-09-05, 08:53
Lịch sử Việt Nam đã được minh định ra sao?


GS Phan Huy Lê: - Riêng về câu chuyện Tô Vĩnh Diện và cả chuyện hình tượng ngọn đuốc sống Lê Văn Tám là thật hay hư cấu, thời điểm này tôi chưa thể chính thức nói gì trước công luận. Việc này hiện đã giao cho Viện Lịch sử quân sự (cũng là một thành viên của Hội) tìm hiểu. Khoảng sau tháng 9 năm nay, vấn đề này sẽ được công bố với đầy đủ tư liệu.



Em còn vừa mới khui một cái file của bạn Tu ra đọc, thấy bảo Cụ Hồ nhà mình bán cụ Chu Trinh cho mật thám Pháp được 10 vạn đồng rồi lập thanh niên cách mạng đồng chí hội cơ.

Thật chả biết đằng nào mà lần.

Mà vì do quá nhiều sự kiện lịch sử bị lờ đi, cho nên sử Việt từ trước giờ biến thành anh hùng ca huyền thoại.Rất nghèo nàn về nội dung lẫn hình thức. Mà nguyên tắc của nhận thức là chuyện gì lozic và có ní thì đầu óc mới nhớ mới hiểu mới thích mới nở ra được. Sinh ra là ai cũng mù tịt sử Việt và ko hề có một ai hứng thú như mấy ông tây bà tây đem năng lượng dư thừa viết về sử người Việt rồi phóng tác cả tiểu thuyết Việt. Thành ra là bao nhiêu kiến thức sinh lý (@ Tu la )về lịch sử mình vay mượn ba lung tung của Tầu hoặc Phương Tây.


Đặc biệt là mớ kiến thức lịch sử người việt trong sách giáo khoa v và làm nền lưu thông trong xã hội ( báo trí ) là cực kỳ thiếu, nghèo, ấu trĩ và bịa đặt.
Cavenui
03-09-05, 10:38
Em thấy phát hiện của ông Kelley (xem trang 1) chẳng có gì đáng gọi là phát hiện cả.
Cái văn hóa riêng của người Việt thường được bảo tồn ở làng xã, chứ không phải ở triều đình.

Lý-Trần 2 triều, Nho học vừa vừa (vua Trần không nghe lời đám thư sinh mặt trắng- học trò thầy Chu, anh em họ hàng lấy nhau loạn tùng bậy) còn có thể bảo là có bảo kê cho cái văn hóa riêng phi Hán đôi chút, chứ từ khi chế độ phong kiến Việt đi vào quy củ, từ bác Lê Thánh Tông ngang hông Nhà hát Nhớn trở đi thì văn hóa đỉnh cao của Việt toàn là sao chép học hỏi nước bạn- cái này ai cũng biết.

Đi sứ thì Lý-Trần cũng đi sứ, nhưng văn thơ lưu lại có mấy đâu. Bác Nhuế đọc Thơ văn Lý-Trần rồi, vào xác minh hộ em. Thơ đi sứ còn lại bây giờ, chủ yếu là thời Lê-Nguyễn, chị Hấp nói đúng zồi, mà thời ấy là thời vua quan sĩ phu Việt đều mơ làm học trò giỏi của TQ nên có nịnh văn hóa Tầu, cố gắng hòa nhập vào văn hóa Tầu cũng chẳng có gì lạ.
Kiếm&sons
03-09-05, 10:47
Về trường hợp cụ Lee Van 8 và Tô Vĩnh Diện thì dân gian đã có kết luận từ hội nghị TW tờ lê xóm VI. Kòn câu chiện mấy chú sứ thần nước Triệu khác đếch giề thằng between-Ashimo yêu gái tầu, Champa, VN. Các chú đúng là tẩu hoả nhập ma mịa nó hết zồi. Hiện nay câu sấm của trạng Trình liên quan đến cúm gà, mực nước hồ Hoà Bình xuống dưới mực nước chết mới được giới phi sử học quan tâm.
Cavenui
03-09-05, 10:52
Bây giờ bàn tiếp chuyện sử Việt và thông tin từ nước ngoài.
Theo em việc lấy những nguồn thông tin từ nước ngoài để bổ sung cho kiến thức về sử Việt là điều rất bình thường.
Để hiểu một cuộc chiến tranh, Trần-Nguyên chẳng hạn thì bên cạnh đọc sách sử do các sử gia nhà mình viết, kiểu Đại Việt sử ký thì phải đọc thêm sử Nguyên viết về cuộc chiến đó, hoặc những sách sử của Việt kiều như Lê Tắc. Chúng nó bổ sung cho nhau, đính chính cho nhau và bằng phân tích của sử gia, người ta chọn ra thông tin nào tin được, thông tin nào không tin được.
Giả dụ ngày hôm nay, 1 nhà nghiên cứu Tàu nào đó tìm ra được cuốn Nhật ký hành quân của Tôn Sĩ Nghị hay Mãi mãi tuổi 30 của Sầm Nghi Đống thì những tư liệu Tàu đó chắc chắn có ích cho những người nghiên cứu sử Việt.
Để tìm hiểu lịch sử VN từ thế kỷ 17 gì đó trở đi, người ta phải tìm kiếm rất nhiều thông tin trong các thư từ hay ghi chép của các nhà truyền giáo với lại thương nhân phương Tây. Em đọc cuốn "Tìm hiểu thiên tài quân sự của Nguyễn Huệ" chẳng hạn, thấy ở footnote chi chít những thư từ và ghi chép như vậy.

Đó mới là chuyện tìm trong các nguồn tin ở nước ngoài để bổ sung các dữ kiện lịch sử. Còn bình luận thì tự ta ta phải bình luận lấy, các nhận định của các sử gia, trong nước, ngoài nước hay kiều bào xa tổ quốc đều chỉ để tham khảo. Vì khi đã bình luận thì không ai có thể vô tư được.
Ngày xưa các bác sử gia đỏ hàng đầu như bác Trần Huy Liệu ở ngoài Bắc khăng khăng cãi mấy bác trong Nam như Nguyễn Phương rằng anh Nguyễn Bình Định là người thống nhất đất nước chứ không phải Nguyễn Ánh. Ai có công thống nhất đất nước- đấy là bình luận chứ không phải dữ kiện lịch sử. Vì lý do gì mà bác Liệu khẳng định như vậy thì ta phải tìm hiểu, tin theo hay không là quyền của ta. Nhưng thực tế lịch sử là thời Quang Trung còn sống, ông anh Nguyễn Nhạc có 1 bờ cõi riêng, ông bạn Nguyễn Ánh có 1 bờ cõi nữa thì bác Liệu cũng có phủ nhận đâu.
Sất
03-09-05, 10:56
Em thấy phát hiện của ông Kelley (xem trang 1) chẳng có gì đáng gọi là phát hiện cả.
Cái văn hóa riêng của người Việt thường được bảo tồn ở làng xã, chứ không phải ở triều đình.

.

Cavenui làm tớ chán quá. Cũng cái cuốn của cái ông Văn Chi mà bạn tu bạn í tống cho tớ, ông này bảo là người Việt gọi chữ Tầu là chữ ta, còn chữ của mình thì khinh nên gọi là chứ nôm. Làng xã hay triều đình đều có liên quan mật thiết đến nhau. Cứ khư khư ngu dốt thế thì chịu. Chắc phát hiện phải to cỡ như thế nào thì bạn mới gọi là phát hiện?
Vấn đề ko phải là bảo tồn ở đâu, hiểu chưa đồng chí bạn ? mà là khai quật ai, cái gì và như thế nào bày ra ở đâu và để làm gì .
Sất
03-09-05, 11:11
Nhân thể mìnhh phân tách : sự thực, tình huống diễn ra, người chứnng kiến, các chi tiết thì liên quan đến bình luận như thế nào. Chuyện này mấy người họa sỹ cảm nhận rất rõ. Còn ở TL có Gấu ý thức được chuyện này một chút ở trong chuyện tuyết tùng.

Người chứng kiến nhận thức thế nào, thì sẽ lượm nhặt chi tiết thế ấy. Nếu một vụ đánn nhau xảy ra tại một cửa hàng ăn uống, tôi là người đói, thì tôi sẽ lấy chi tiết đâm nhau làmm tung tóe đổ vỡ hất rất nhiều thức ăn ngon hơn là nhữngg chuyện như người bị đánh bị đâm vào đâu, ai và họ cầm dao hay chai bia đánh người kia. cácc chi tiết đặt cạnnh nhau, diễn đạt từ ngữ như thế nào liên quan đến chủ ý dẫn giải của tác giả về nguyên nhân kết quả và cách lý giải.

Nếu mà người viết nhận thức ở trình độ anh hùng ca dũng sỹ đi tìm mặt trời thì đúng là bình người nào có công được khen, người nào có tội bị phê bình là quan trọng thật.

thế để các bạn bình thêm
a-tu-la
03-09-05, 14:37
chính anh rất thích Cave núi nhá. Nữ nhi anh hùng nói năng sâu sắc.

Ngày xưa hồi mới đọc thơ đi sứ hoặc các tuyển thơ thời Lý-Trần, đúng là có cái cảm giác giống anh (chị) bạn gì người Mỹ mà bác Nhuế bốt lên nhá. Hồi đấy mình tầm lớp 6-7. Qua thơ văn của các bác, cứ có cảm giác Việt nam nghiễm nhiên thuộc về Trung Quốc như kiểu một bang trong liên bang.

Nhưng lớn lên rồi, thấm nhuần tinh thần dân tộc, vui thú say sưa với văn hóa nuớc mình, đi sang Trung Quốc chơi, mới thấy mình khác Trung Quốc xa lắm. Tự nhiên thấy ung dung tự tại, vì cái bản sắc (identity) của dân mình, mặc dù nói ra giấy trắng mực đen thật là khó.

Anh bạn người Mỹ kia, chắc sẽ có một ngày nhận ra điều ấy thôi, nếu anh ý thực sự thấm sâu vào lòng dân tộc Việt.
Happiness
03-09-05, 19:10
Em thấy Gaup ngu zốt quá mà các bạn cũng vạch ra hết cả rồi, nên x buồn phân tích thêm nữa. Gaup thân Khựa chơi với mật vụ Khựa ăn nằm ở Bắc Kinh chán ra rồi, Gaup thừa rõ quan hệ Việt Trung chưa bao giờ ăn thua qua ngoại giao công khai, kể làm x gì cái chiện đi sứ. Gaup đ' biết cơ mà em biết, có hẳn một cái thống kê các đời đi sứ bị làm thịt trong giai đoạn giữa Lê Thánh Tông và Mạc Đăng Dung, đọc lâu quên tên, ấy thế mà đó lại là thời kỳ yên ổn ko can qua binh đao giề giữa hai nước hết. Khựa ấy, nó thích hack mình lúc nào nó hack, mấy thằng sứ thần chã post bài chửi bậy giữa sân rồng có treo hay ko cũng nghĩa lí x gì.

Gaup càng nhầm hơn khi cho rằng thơ đi sứ mang tính đại diện cho quan hệ Việt Trung vì hầu hết trong số này x phải văn bản mang tính chính thức mà là những ghi chép cá nhân, một dạng nhật kí xa nhà, và ở đó cảm quan cá nhân nhiều khi trái ngược lại một cách cố tình so với chủ trương chính thức. Ừ thì

quan hệ Việt Nam với Trung Quốc từ xa xưa không đến nỗi đối kháng như sử gia phương Tây thường nghĩ
Cái đấy ai chả biết. Có những thằng Tây nào đó nghĩ sai, và nay có một thằng Tây khác sửa lại. Nhưng cơn cớ gì hai thằng Việt Nam là Gaup và Nhuế biết tỏng cái đấy từ lâu zồi, lại phải hô hoán lên? Trường hợp này chả phải ki't Tây thơm là giề, em lói sai chỗ nào?

Cuối cùng, nhận xét về những chú đi sứ Tàu, em chỉ hẳn cho Gaup xem một bác quen là Nguyễn Du. Đồng chí này ai cũng biết là loser cả đời, thành tích thổi kèn Khựa thì trở thành đỉnh cao văn chương Việt Nam. Ấy thế mà được cử hẳn làm Chánh sứ trong những năm đầu triều Gia Long để xây dựng quan hệ ngoại giao giữa nhà Nguyễn và nhà Thanh.

Gaup, cũng như bác Nhuế, cũng như thằng Tây kia đều mắc chung một lỗi là từ một ý tưởng, một định kiến có sẵn, cố gắng ốp vào một trường hợp cụ thể mà lu loa lên. Chả may cái dẫn chứng minh họa trong trường hợp này lại chả liên can mẹ gì, mới chán. Xét cho cùng cũng một zuộc với những bọn nghiên cứu sử 4` mà em chửi ở trên, chỉ mượn lịch sử mà minh họa tuyên truyền cho í tưởng quan điểm có sẵn của mình, theo em đấy ko phải là sự đối xử với lịch sử của người đàng hoàng có tư cách.

Thảo nào chả bênh nhau ;)
Cổ Nhuế
05-09-05, 12:22
Quay lại chiện nghiêm chỉnh với Nhuế. Về lịch sử, thực ra chỉ có sự kiện là quan trọng, nhận định đánh giá chả có í nghĩa mẹ gì.

Thằng này rất ngu nhá, ngu quá, ngu không chịu nổi. Nó đánh đồng việc nghiên cứu lịch sử với việc tuyên truyền, nó không công nhận tính khoa học (mặc dù không phải là tuyệt đối và nhiều khi bị núp danh) trong nghiên cứu lịch sử, nó cho rằng những công trình nghiên cứu lịch sử ra đời sau và cùng viết về một vấn đề bao giờ cũng nhằm để chống lại các công trình trước và phục vụ cho một ý định chủ quan nào đó, ô hô mất cả hứng mắng thằng này...

Cô Hấp mang tính tiểu nông rất nặng, đúng là thứ văn hóa mà cô Cave bảo là đang được bảo tồn trong các làng xã, cái gì cũng mang máng, biết dồi, có x gì mới đâu. Hấp không phân biệt được việc cảm thấy cái hay và việc lý giải một cách cặn kẽ tại sao tôi lại thấy hay, ô hô, có cái x gì mới đâu, tiểu lông quá...
Eros
05-09-05, 12:50
Nhuế cũng như Gaup, thích lu loa những thứ mang tính khái quát hoa hòe hoa sói lấp lánh leng keng, nhưng đưa vào dẫn chứng cụ thể x chứng minh được giề, ấy mới là bi kịch he he ... Nhuế giỏi viết 1 bài lý giải một cách cặn kẽ cho tớ xem Nhuế thấy hay ô hô có cái x gì mới trong bài của thằng Tây đấy nếu ko phải no thơm chỉ vì nó là ki't của Tây? Chính Nhuế vác vào đây bắt các bạn xem ra í chê dân ta x viết được sử ta chỉ có Tây viết được cơ mà? Còn nếu ko, tớ cũng có thể đem những hình dung từ "ngu" hay "tiểu nông" ra để đãi các bạn hâm mộ ki't Tây như đằng ấy, dễ ợt í mà
Eros
05-09-05, 16:45
Bắc hành tạp lục, chính xác là thơ đi sứ nhá. Trẻ con ló đem sách lớp 10 ra dạy lại cho các ấy được zồi, chả khiến đến mấy thằng Tây của các ấy!!!

http://thohanviet.tripod.com/bachanh.htm